Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 126: CHƯƠNG 126: DO THÁM PHÁO ĐÀI KHÔNG TRUNG

Sau khi chúng tôi bị dịch chuyển đến thế giới khác, giờ đã là buổi sáng ngày thứ tư.

Sáng hôm nay, tôi lại dùng《Summon Feast》để gọi ra cả đống đồ ăn trên tầng một trong căn nhà ngụy trang.

Ngoài gọi ra, tôi còn có thể chọn từ trong kho ra từng thành phần nguyên liệu tạo nên từng món nữa.

Có rất nhiều loại trái cây dại, hải sản tươi sống, thịt các loại và hàng đống rau củ cùng những món tráng miệng khác nhau nữa.

Khi tôi hỏi mọi người thích ăn cái gì, Lucia trả lời “đồ ngọt” ngay tức khắc.

Sau khi bơ đẹp cô nàng, tôi quyết định đổi sang ăn hải sản bữa nãy.

Nói thì nói vậy nhưng ở đây không có món cá sống nào giống như sashimi cả.

Đa phần những món cá ở đây đều là hấp hoặc nướng, kèm theo đó là rất nhiều món tôm cua cùng rong biển.

Không biết có phải nhờ gia vị hay không nhưng một khi đã khi bắt đầu ăn, tôi không thể nào dừng đũa được nữa.

Sau khi nuốt trọn một núi đồ ăn lót dạ buổi sáng, bọn tôi chuẩn bị khởi hành.

Nói thì nói vậy nhưng bọn tôi cũng không mang theo bao nhiêu hành lý, cho nên tay không rời khỏi đây cũng được.

Cái chuẩn bị tôi nói ở đây là bàn nhau xem nên hành động kiểu gì.

Cho nên trước tiên, cái chúng tôi cần nhất chính là thông tin.

Tôi triệu hồi một con quạ như mọi khi rồi niệm《Remote Viewing》lên nó để quan sát từ xa.

Con quạ linh thú cất cánh bay lên bầu trời buổi sáng.

Trong lúc tôi lo do thám, bọn con gái bắt đầu tám chuyện với nhau.

Cả đám thẩm vấn Alice chuyện hồi tối.

“Ưm. Vậy thái độ Kazu-chi ra sao? Hùng hổ như cọp đói vồ mồi hay là….”

“Kh-Không, không phải vậy! Mình… mình đâu có….”

Alice bối rối tìm cách lấp liếm bằng một giọng ấp úng.

Được đó, ráng lên Alice của anh!

Cơ mà em ấy là một người thành thật bẩm sinh.

Còn Mia thì lưỡi không xương trăm đường uốn éo.

Kiểu gì thì con bé cũng sẽ dùng mưu mẹo đánh sập pháo đài phòng thủ của Alice dễ như không cho mà coi.

Và rốt cuộc, Alice không thể nào giấu nổi...

Tamaki hả họng nói “Nhưng mà may quá. Ảnh không trói Alice để bạo dâm là mừng rồi”

Bộ em mày là mẹ chồng của Alice à?

À không, tôi cũng hiểu ý Tamaki nữa.

Con bé cũng thật lòng muốn tôi được hạnh phúc với Alice.

Và tất nhiên, tôi cũng biết con bé còn mong muốn hạnh phúc cho chính bản thân mình nữa.

“Ưm. Kazu-chi, Alice nói vậy, nhưng còn sự thực ra sao?”

“Ưm…. Kazu-san… chuyện là… lần sau, nếu tới lượt em….”

Ừm, cái ma thuật này có chức năng chặn âm thanh xung quanh không ta?

Tôi liền đánh trống lảng “để anh tập trung do thám” và đưa cả hai tay lên bịt chặt tai lại.

Rồi thì trước mắt con linh thú của tôi, ngôi trường càng ngày càng lớn hơn.

Tòa nhà chính đã biến thành một đống bình địa.

Bóng dáng bọn quái vật đi lang thang xung quanh đó.

Ngoài lũ Orc ra còn có rất nhiều Ogre nữa.

Nhưng tôi lại không thấy mấy con ong bự chảng đâu cả.

Chắc vì giờ còn sớm nên chúng vẫn còn ngủ đâu đó trong rừng.

Mà hình như hôm qua mọi người cũng săn hơi nhiều ong nữa.

Đối với những học sinh có Hỏa Thuật từ cấp 2 trở lên, mấy con ong đó giống như quái vật thưởng vậy.

Trong Trung Tâm Bổ Trợ, bọn tôi cũng đào tạo được kha khá Hỏa Thuật Sư nên chúng không khác gì những con mồi béo bở cả.

Còn về phần cái pháo đài không trung, hiện tại nó đang lơ lửng ở độ cao khoảng 50m trên bầu trời khu vực Sơ Trung.

Vì tối qua có khoảng 50 người tụ tập ở Trung Tâm Bổ Trợ nên chúng tưởng đó là trụ sợ của chúng tôi chăng?

Nếu mà vậy thì…

Tôi chợt nhận ra.

“Hình như bọn Doppelganger chưa hội quân với lũ Ogre thì phải. Bọn Ogre vẫn chưa hay biết thông tin gì về chúng ta cả”

Đây là một điểm cực kỳ quan trọng.

Không lẽ bọn Doppelganger không chừa lại ai để về hội quân với lũ Ogre à?

Hay trước trước khi chúng kịp làm vậy thì đã bị Alice với Mia tìm được….?

Hình như bọn Tamaki nói với đám học sinh cao trung đó rằng “Quay về cổng dịch chuyển để đế chỗ tộc Quang Nhân tránh nạn mau lên”

Có khi nào bọn Doppelganger đánh giá rằng chuyện này quan trọng hơn không?

Vì vậy nên thay vì quay về báo cáo cho bọn Ogre đồng minh biết, chúng quyết định ưu tiên cho vài con lẻn đến khu vực Cây Thế Giới và phá hủy cổng dịch chuyển của chúng tôi?

Nhưng giờ mà kết luận vậy có lẽ hơi sớm.

Chỉ chắc chắn một điều, chúng đã biết Trung Tâm Bổ Trợ là căn cứ chính của nhóm Sơ Trung chúng tôi mà thôi.

Cũng có thể do đám nam sinh la hét ý ới trước sân nữa.

Không biết tư duy bọn quái vật nó như thế nào nhỉ?

Chắc chắc lối suy nghĩ của con quái vật thân cận dưới quyền Quỷ Vương còn khó hiểu hơn nhiều.

“Mọi người nghĩ sao?”

Vì có suy nghĩ tới Tết Công Gô cũng chẳng ra nên tôi chuyển sang hỏi ý kiến mọi người.

Chỉ một mình Lucia dửng dưng trả lời rằng “Có lẽ vậy”

“Nhưng có khả năng vẫn còn Doppelganger khác nữa. Có lẽ không nên cho rằng quân địch vẫn chưa biết thông tin về chúng ta thì hơn”

“Ưm. Hôm qua, chắc chắn phải có một con Doppelganger cải trang thành Shiba để xúi giục bọn nam sinh nổi loạn, và hiện chúng ta vẫn chưa tìm ra nó. Mà cũng có thể nó là một trong số những con bị chúng ta giết chiều hôm qua nữa”

Chúng tôi vẫn chưa biết khả năng đặc biệt của chúng là gì.

Nói thì nói vậy, nhưng mãi đến chiều tối hôm qua, chúng tôi mới biết đến chúng.

Và chỉ mới chiến đấu với chúng có một lần mà thôi.

Liệu chúng có thể tự do biến hình không?

Nếu vậy thì hình dạng thật của chúng trông như thế nào?

Vẫn còn quá nhiều bí ẩn xoay quanh bọn quái vật này.

Chẳng những vậy, ngay từ đầu thì Mia chính là người đã tự tiện gọi chúng là Doppelganger.

Có thể, so với trong game mà chúng tôi biết thì khả năng thật của chúng lại khác hoàn toàn.

“Trong một game RPG nổi tiếng, Bát Kỳ Đại Xà và Bosutororu (ボストロル) còn biến thành Himiko(nữ hoàng kiêm pháp sư shaman) và một ông vua nữa”

Mia nói vậy.

Nghĩa là có khả năng quân địch có một con boss Pháp Sư Ogre kiểu đó à?

Chắc bọn tôi phải đi kiếm cái gương của thần Ra về mà xài quá. (một vật phẩm giúp nhìn ra hình dạng thật của đối tượng trong series game Dragon Quest)

Mà thôi, cái game Dragon Quest không liên quan gì ở đây cả.

Vừa lướt đi trên không trung, con quạ linh thú vừa nhìn xung quanh.

Giờ phải tập trung quan sát trước.

Tôi không nhìn thấy bất cứ đứa nam sinh Cao Trung nào còn sống cả.

Nói chứ bây giờ còn sớm, có khi chúng đang núp ở đâu đó và vẫn còn ngủ cũng không chừng.

Cơ mà hôm qua lượng Ogre đổ bộ xuống nhiều như lá rụng vậy.

Khả năng cao là chúng bị giết hết rồi.

Tuy tôi không đến nỗi chửi thầm rằng “đáng đời chúng mày”, nhưng vì chúng đã gây ra bao nhiêu là chuyện kinh khủng nên tôi không thể nào thông cảm cho chúng được.

Sau khi quan sát khu vực dưới đất xong, con quạ vỗ cánh bay vút lên.

Hướng thẳng về phía Pháo Đài Không Trung.

Lần này, ưu tiên hàng đầu của tôi chính là do thám cái căn cứ của bọn quái vật.

Chỉ trong một lần tăng độ cao, con quạ đã bay vút lên phía trên Pháp Đài.

Nó lượn vòng quanh và phóng mắt nhìn xuống.

Cuối cùng tôi cũng thấy được tổng thể hòn đảo.

Đập vào mắt tôi là một khu rừng bạt ngàn.

Cây trong rừng có lá lớn và màu xanh lục.

Càng vào sâu bên trong, cây cối càng rậm rạp hơn.

Vì cây lá quá rậm rạp nên tôi không thể quan sát mặt đất được.

Nhưng quanh khu rừng, tôi thấy có rất nhiều Ogre đang đi lại.

Vậy ra chúng vẫn chưa đưa toàn bộ quân đội xuống mặt đất à?

Chẳng những vậy còn có rất nhiều Ogre đang đứng ngoài rìa hòn đảo để quan sát.

Chúng còn biết cảnh giới ở mức độ tối thiểu nữa.

Mà thôi, nếu biết tổ chức thành một đội quân, tất nhiên chúng phải biết thiết lập lính gác thế này rồi.

Nói thì nói vậy nhưng nếu muốn tấn công vào đảo, chúng tôi chỉ cần dùng《Greater Invisibility》là được.

Còn lâu chúng mới thấy được chúng tôi.

Cơ mà, tuy bị gọi là quái vật nhưng bọn Ogre không hề ngu tí nào cả, nhất là bọn Mage.

Hôm qua, chúng đã biết dùng những chiến thuật cực kỳ hợp lý và hành chúng tôi một trận ra trò.

Nhất định con quái vật đặc biệt mang tên Zagarazuina còn ghê gớm hơn nhiều… Nói trắng ra, chắc chắn nó cũng đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó rồi.

Đây là một thế giới có ma thuật.

Đã có ma thuật này thì chắc chắn phải có ma thuật khác đối phó với ma thuật đó.

Chỉ dùng quạ thôi, tôi không thể biết chúng chuẩn bị bao nhiêu biện pháp chống kẻ thù xâm nhập được.

Trong lần do thám này, tôi cũng mong được nhìn tận mắt con quái vật Zagarazuina đó lắm.

Nhưng đúng là không có chuyện tìm được boss dễ dàng như vậy rồi.

Tôi có ra lệnh cho con quạ, nếu thấy trên hòn đảo có lâu đài nào thì bay vào trong thám thính luôn…

Nhưng tiếc thay, trên này không có nhà hay pháo đài nào cả.

Mà dù có thì chắc chúng cũng đã ngụy trang để ẩn đi.

Hay ngay từ đầu, bọn quái vật này đã không biết lâu đài là gì?

Chắc không có chuyện bọn quái vật xây lâu đài cho sang chảnh rồi.

Với lại, bọn quái vật là những sinh vật được ma thuật triệu hồi gọi đến.

Nhưng Zagarazuina khác ở chỗ, nó là một con quái vật đã lập Khế Ước Chuyên Tùng với Quỷ Vương...

Nói chung, tôi vẫn chưa biết được bao nhiêu thông tin về bọn quái vật này cả.

Trước mắt, chỉ cần xác định những thông tin cần điều tra là được.

Giờ cứ tạm vậy đi đã.

Cơ mà, mấy cái thứ đó là gì vậy ta?

Từ hồi nãy là tôi đã thấy lạ rồi.

Cái con gì mà lớn hơn cả con voi và đang chậm rãi đi trong khu rừng thế kia?

Khủng long.

Trong đầu tôi, từ đó chợt hiện lên.

Nó là một sinh vật khổng lồ có bốn chân, cả cơ thể được vảy của loài bò sát bao bọc.

Tổng chiều dài cơ thể nó chắc chắn trên 10m.

Thỉnh thoảng, cái cổ dài như hưu cao cổ của nó nhô ra khỏi tán cây.

Cặp mắt nó cứ phát ra một ánh sáng đỏ rực. Chắc chắn đó phải là quái vật chứ không khác được.

Trong quang cảnh trước mắt tôi, có ít nhất hai con giống vậy đang đi lòng vòng trong rừng.

Rốt cuộc cái con quỷ sứ này…

Chút nữa phải hỏi Lucia mới được.

Con quạ lượn một vòng lớn rồi hướng về phía ngọn núi và bay khỏi Pháo Đài Không Trung.

Khi đó tôi chợt nhận ra.

Từ đằng xa, có rất nhiều chim đang bay về phía ngọn núi này.

Trong số đó có một con chim ưng.

Nó nhìn con quạ linh thú của tôi bằng một ánh mắt rất bình thản.

Khi nhìn kỹ ánh mắt nó…. a, tôi biết rồi.

Nó chính là linh thú của Rin-san.

Chắc chắn cô ấy cử chúng đến đế cứu chúng tôi chứ không khác được.

Mừng quá.

Khoảng khắc mà thôi vừa thở ra một tiếng vì nhẹ nhõm thì…

Từ bên dưới, một tia sáng bắn lên đâm xuyên người con chim ưng.

Hể….?

Liền sau đó, tầm nhìn của tôi bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Gì đây?!

Con quạ rơi mất rồi.

Ở một góc tầm nhìn của con linh thú, tôi nhìn thấy.

Một con Ogre đang chỉ tay bắn cái gì đó lên trời.

Đó là một con Ogre có nước da nhuộm trong màu đen xỉ.

Nó có một sừng trên đầu, và chiều cao cũng vào khoảng 3m.

Nhưng dù quan sát từ một nơi xa xôi, áp khí nó phát ra cũng đã dư sức làm tôi phải rùng mình.

Vì cách nhau hơi xa nên tôi không thể nhìn thấy vẻ mặt của nó ra làm sao cả.

Và cũng không quan sát được trang bị trên phần thân dưới của nó vì bị cây cối che lấp.

Dù vậy nhưng tôi vẫn hiểu một điều.

Sức mạnh của nó hoàn toàn vượt trội.

Nói thế này thì có hơi giống manga, nhưng tôi có cảm giác như thể mình nhìn thấy aura nó đang tỏa ra vậy.

Hay phải nói là khí chất của nó cực kỳ phi thường….?

Tóm lại một câu, con quái vật đó cực kỳ nguy hiểm.

Không phải hơn những con khác, mà là nguy hiểm khôn cùng.

Đó là điều mà tôi cảm nhận được từ trực giác chứ không phải năm giác quan của mình.

Hỏng rồi.

Nó còn ở đó thì dù Rin-san có cử thêm bao nhiêu linh thú tới cũng không thể nào đến chỗ ngọn núi của chúng tôi được.

Tôi ngắt kết nối luôn mà không chờ con quạ chạm đất.

Tôi thở mạnh ra một hơi rồi ngã xuống sàn.

“Kazu-san!”

Alice vội chạy tới đỡ tôi dậy.

Fuyo Mahou6-7 [/images/images/image-23.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/1/1f/Fuyo_Mahou6-7.jpg/revision/latest?cb=20180316103730

“Không sao. Tại anh hơi hoảng tí thôi”

Tamaki đem cho tôi một ly nước.

Tôi uống một hơi cạn ly nước rồi chùi miệng.

Nhìn mọi người đang lo lắng xung quanh, tôi gật đầu.

“Anh vừa thấy Zagarazuina trên hòn đảo”

Tôi nói thẳng ra sự thật.

CHƯƠNG 127: HUYỄN LANG VƯƠNG SHAROW

Đống bình địa của ngôi trường, tòa Pháo Đài Không Trung.

Con chim ưng mà khi nãy Rin-san phái đến.

Con Ogre đen xỉ mang tên Zagarazuina.

Tôi kể hết những gì mình thấy cho mọi người nghe.

Rằng con Ogre màu đen đã giết cả con con chim ưng và con quạ.

Nếu cứ để nó như vậy, linh thú của Rin-san sẽ không bao giờ đến đón chúng tôi được.

Có chăng vì biết con chim ưng của Rin-san và con quạ của tôi là linh thú nên nó mới tấn công?

Hay tại buồn nên nó bắn chim cho đỡ chán?

Không, nó bắn hạ liên tiếp hai con linh thú của chúng tôi. Cái hành động này không thể nào là ngẫu nhiên được.

Chúng tôi nên lấy đó làm cơ sở để bàn chiến lược thì hơn.

Kẻ thù là một kẻ tinh ranh và cực kỳ mạnh.

Nếu coi nhẹ nó thì chúng tôi khó mà thắng được

“Chắc chắn Rin sẽ phái thêm linh thú khác. Có khi đã có một con chim ưng nào đó đang vòng sang hướng khác để đến đây rồi cũng không chừng”

Lucia nói.

Trước nay giọng điệu của cô ấy lúc nào cũng gần như vô cảm, dù bây giờ vẫn vậy nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận được phần nào đó sự tự hào hoặc lòng tự tin trong câu nói đó.

Dù đang đứng bình thường nhưng tôi lại có cảm giác như cô ấy vừa *e hèm* một tiếng và ưỡn ngực lên vậy.

Hình như Rin-san và Lucia có quan hệ trên mức bình thường với nhau.

Tuy không biết quan hệ đó là thế nào, nhưng…

Tôi cảm thấy lời Lucia vừa nói cũng khá là đáng tin cậy.

“Ưm. Nếu vậy thì vấn đề hiện tại là kẻ thù đã biết trên núi này vẫn còn lực lượng chiến đấu trụ lại và gửi linh thú đi do thám”

“Cũng phải. Nhưng điều chúng ta cần làm vẫn không thay đổi. Cứ tiếp tục đánh du kích như trước giờ là được”

“Chúng ta sẽ vừa di chuyển, vừa tranh thủ tiêu diệt bớt Ogre trên ngọn núi này?”

Lucia nói xong, tôi gật đầu.

Có ngu mới ở yên một chỗ mà xây pháo đài phòng thủ.

Chuyện chúng tôi thua kém về binh lực thì không nói làm gì rồi, cái quan trọng ở đây là khẩu đại pháo của Pháo Đài Không Trung cực kỳ đáng sợ.

Bà chị Greater Ninja kia có đủ khả năng dùng《Reflection》để đỡ phát pháo kích đó hay không thì chưa biết, chỉ biết là thần kinh và tốc độ phản xạ của tôi không đủ để làm trò đó mà thôi.

Nói vậy chứ cái này không phải tại tôi, bởi làm gì có người thường nào mà kịp phản ứng lại vũ khí beam đâu?

Chúng tôi chỉ có thể đi lòng vòng rồi cầu trời cho chúng đừng bắn beam trúng cả bọn mà thôi.

Giờ chúng tôi chỉ có hai cách, một là giữ nhịp độ này để kẻ thù không theo kịp.

Hai là tiếp tục đánh lén để kẻ thù không chú ý tới chúng tôi.

“Ngoài ra chúng ta còn phải kiểm tra xem tờ ghi chú của Yuuki-senpai có đúng hay không nữa. Nếu thật chúng ta sẽ tận dụng mọi thứ có thể. Còn nếu không, chúng ta sẽ chờ đến khi vào trong căn phòng trắng để bàn lại”

“Cũng phải. Giờ chúng ta không còn cơ sở nào để tính tiếp chuyện tương lai nữa rồi”

Tối hôm qua, chúng tôi đã thảo luận và vạch ra vài chiến lược trong căn phòng trắng.

Tuy không nhiều nhưng lại rất chi tiết.

Nếu con Zagarazuina không tham chiến, chúng tôi hoàn toàn có thể chiến ưu thế trên chiến trường.

Nói thì nói vậy, nhưng vấn đề vẫn nằm ở con quái vật Zagarazuina và cái Pháo Đài Không Trung kia.

Chính vì vậy nên chúng tôi phải luôn chú ý đến vị trí của đối phương mới được.

Phải di chuyển liên tục để dắt mũi kẻ thù.

Tóm lại là vẫn cứ hành động như thường lệ.

Cả ngày hôm qua, ngày hôm kia và ngày hôm trước đó cũng đã vậy rồi.

Lúc nào chúng tôi cũng gom hết dũng khí để xông lên tấn công sâu vào lòng địch.

Và rồi lần nào bọn tôi cũng chiến thắng trong đường tơ kẻ tóc.

Cho nên lần này cũng không ngoại lệ.

Dù có chiến đấu theo kiểu hèn nhát thì chúng tôi cũng phải vượt qua kẻ thù.

Như lẻn vào đánh lén rồi chuồn thật êm chẳng hạn.

Mọi người đều gật đầu.

Chúng tôi gói hành lý lại rồi rời khỏi nơi trú ẩn một đêm.

Mặt trời vẫn chưa lên cao lắm.

Tưởng sao, tuy hôm nay là ngày lục địa này bị hủy diệt nhưng chúng tôi vẫn có thời gian để mà thong dong… chắc vậy.

Rồi khi tôi hỏi Lucia chuyện con quái vật hệt như con khủng long kia thì…

“Có lẽ chúng là Dwag Agnum. Đó là một loài quái vật cấp Thần Binh có khả năng tự do sử dụng Thổ Thuật.”

Nghe mà không khỏi lạnh sống lưng.

“Nghe đâu Zagarazuina nuôi mấy con Dwag Agnum đó làm thú cảnh…”

Nuôi quái vật cấp Thần Binh làm thú cảnh luôn á? Công nhận con boss Ogre này còn sang chảnh hơn mấy anh Ả Rập nuôi cọp trong nhà nữa.

Cơ mà chừng đó là bọn tôi đã dư biết con quái vật này ghê gớm đến độ nào rồi.

Lần này, tôi triệu hồi ra hai con linh thú.

Con thứ nhất là《Invisible Scout》, còn con kia là Sharow mà tối hôm qua tôi vừa lập Khế Ước Chuyên Tùng.

Phải dùng ma thuật Triệu Hồi cấp 9 mới có thể triệu hồi ra Huyễn Lang Vương Sharow.

Đồng nghĩa tôi phải đốt hết 81 MP.

Sinh vật tôi triệu hồi hiện ra. Đó là một con sói được lớp lông màu bạc bao phủ, nó lớn hơn mấy con sói xám của tôi… À không, phải nói là lớn cả một con ngựa mới đúng.

Đôi mắt nhạt của nó lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tôi.

『Tôi đã xuất hiện theo lời gọi của chủ nhân. Ngài cứ tùy ý sai bảo』

Tiếng nói của con sói bạc truyền thẳng vào đầu tôi.

Có lẽ cái vụ thần giao cách cảm này là một trong những năng lực đặc biệt của nó rồi.

Hôm qua nó cũng nói chuyện với tôi như thế này nữa.

Và hình như bọn Alice cũng nghe được giọng nói thần giao cách cảm này luôn.

“Waa! Mềm mại quá!”

Sáng ngày hôm nay cũng giống như tối của ngày hôm qua, Mia vẫn là người đầu tiên nhảy vào ôm lấy Huyễn Lang Vương Sharow.

Chú sói vĩ đại không tránh mà để con bé vuốt ve bộ lông bạc của mình luôn.

Không biết sức chứa của nó bằng bao nhiêu phần của Tokyo Dome nữa.

“Nè Sharow, cho tôi hỏi cái này. Ông có đủ sức chở cả năm người bọn tôi trên lưng không?”

『Được thưa chủ nhân. Nhưng nếu tôi chiến đấu thì ngài cần phải có yên để ngồi mới được』

À, đúng rồi.

Bằng không thì cả lũ té sấp mặt là cái chắc.

Với lại, ngay từ đầu thì trong nhóm chúng tôi, người duy nhất có kinh nghiệm cưỡi ngựa là…

“Tôi từng được huấn luyện vừa chiến đấu vừa cưỡi ngựa mà không dùng yên”

Lucia giơ tay lên.

À, ngày nào cô ấy cũng được huấn luyện đặc biệt hết nhỉ?

Nhưng nếu chỉ có một mình Lucia ngồi được trên lưng Sharow thì cũng không tới đâu cả.

“Nếu vậy thù vụ cưỡi đành để sau. Lần này chúng ta sẽ đi bộ quay về trường. Để anh cho Invisible Scout đi trước thám thính”

Khi chiến đấu trong rừng, bên nào nhìn thấy kẻ thù trước, bên đó sẽ chiếm được thế thượng phong.

Nhất là mấy lúc thế này, nếu bọn tôi để sổng con nào và chúng quay về báo cho đồng bọn thì phiền to.

Khi nhìn thấy kẻ thù, chúng tôi phải tiêu diệt gọn ngay.

Chính vì vậy nên tôi mới triệu hồi con Invisible Scout ra để nó giúp sức.

Trong tình cảnh thế này, có tốn 64MP cũng đáng.

Sau khi niệm những ma thuật Hỗ Trợ cơ bản lên mọi người, bọn tôi xuất phát.

Huyễn Lang Vương Sharow chậm rãi đi sát bên tôi.

Mia thì vẫn cứ say sưa vuốt ve bộ lông của ông ta.

“Muốn cưỡi không?”

“Ưm. Nhưng giờ thì không. Giờ không phải lúc nghịch”

“Em mà cũng biết ý tứ ghê nhỉ…”

“Đúng là em muốn trở thành nhân vật nhoi, nhưng nếu bị hate thì no, thankyou”

“Đôi khi anh cũng chả hiểu em đang nói cái quỷ địa gì nữa…”

Làm ơn nói tiếng Nhật bình thường như bao người khác giùm anh cái...

Nếu chỉ tính riêng mảng chiến đấu, sức mạnh của Huyễn Lang Vương Sharow sẽ gần bằng một skill vũ khí cấp 7.

Sau khi cho ông ta đánh thử với Alice tối hôm qua, bọn tôi đã kết luận vậy.

Tuy nhiên, vì Alice thông minh hơn nên em ấy thắng.

Chẳng hiểu vì sao đó, sau khi chiến thắng thì Alice nhìn tôi rồi cười tươi rói.

Cứ như thể em ấy đang nói “Khen em đi, khen em đi” vậy.

Có khi, nếu Alice mà có một cái đuôi giống như tộc Quang Nhân thì nó đã vẫy như điên rồi cũng không chừng.

Sau khi không thể phân biệt đâu là người, đâu là cún nữa, tôi cười thầm một tiếng.

Thế là bị Sharow giáo huấn ngay『Tôi thấy ngài đừng nên suy nghĩ về người yêu của mình một cách thô tục như vậy thì hơn.』

Ông được lắm, Sharow à.

Chắc chắn ông ta thuộc thành phần sướng đời rồi. (riajuu)

Nhưng cho qua đã. Sharow không chỉ có mỗi khả năng cận chiến không thôi.

Theo như ông ta tự giới thiệu thì trước khi trở thành linh thú, ông ta từng nắm vững bảy ngàn loại ma thuật khác nhau.

Tuy nhiên, sau khi bị tôi triệu hồi thế này, ông ta chỉ còn dùng được khoảng 100 loại mà thôi.

Phải, dù tôi đã nâng ma thuật Triệu Hồi lên tới cấp 9 nhưng vẫn chưa thể tái tạo toàn bộ quyền năng của Sharow.

Chỉ còn mỗi cách là tiếp tục nâng cấp ma thuật Triệu Hồi mà thôi.

Chút nữa vào căn phòng trắng, tôi phải tìm hiểu ngay và luôn mới được.

Cơ mà vì 100 loại cũng không phải một con số nhỏ nên tôi mới hỏi xem trong số đó, ma thuật nào hữu dụng.

Về cơ bản mà nói thì loại cường hóa cơ thể và tạo ảo ảnh là những ma thuật thực dụng nhất hiện tại.

So ra, thuật cường hóa tôi đang sử dụng mạnh hơn hẳn những ma thuật trong hệ thống nói trên.

Cái quan trọng ở đây là những ma thuật ảo ảnh. Trong số đó có những ma thuật mà dù chúng tôi có tìm trong hệ thống skill mở rộng cũng không thấy đâu cả.

Như là ma thuật thay vẻ ngoài chẳng hạn.

So với khả năng biến đổi cơ thể thật của bọn Doppelganger, ma thuật của Huyễn Lang Vương Sharow chỉ thay đổi vẻ ngoài của đối tượng trong mắt người khác mà thôi.

Nói cho dể hiểu là Sharow có thể làm người khác tưởng mình là một con cún xinh xắn, nhưng nếu chạm vào, họ vẫn cảm nhận được cơ thể của một con sói khổng lồ.

Ông ta còn nói thêm rằng, khi trước mình cũng có thể dùng được ma thuật biến hình hoàn toàn như bọn Doppelganger vậy.

Có một ma thuật hữu dụng khác, tên là《Maze》. Nếu thi triển ma thuật đó trong rừng, nó sẽ biến rừng thành một mê cung, khiến những kẻ xâm phạm đi lạc.

Hừm, phải chi hôm qua có ma thuật này thì bọn tôi đã đỡ phải vất vả chiến đấu với bọn Arachne rồi.

Hôm nay thì không cần đến ma thuật đó lắm, vì bọn tôi tấn công là chính.

Ngoài ra còn có một ma thuật tên《Shadow Mirror》, có tác dụng tạo ra phân thân của chính mình để đánh lừa quân địch.

Nếu dùng ma thuật đó chung với《Invisibility》thì chắc hiệu quả lắm đây.

Nếu biết dùng mẹo nhỏ đó, có khi lúc đánh tập ông ta đã thắng Alice luôn rồi cũng không chừng.

Sharow còn nói ông ta dùng được ma thuật công kích bằng sấm sét nữa.

Đồng thời cũng nói thêm, chẳng thà tự dùng cơ thể để chiến đấu còn mạnh hơn…

Không lẽ ông không nghĩ đến lợi thế khi tấn công tầm xa à?

Ông ta cũng có thể dùng được vài ma thuật trong hệ thống ma thuật Trị Thương của Alice.

Tuy nhiên, đó lại không phải ma thuật chữa lành vết thương tức thời ngay giữa trận chiến, mà là một ma thuật giúp vết thương từ từ phục hồi sau vài phút đồng hồ.

Dù vậy nhưng miễn nó có ma thuật trị thương là tôi vui rồi.

Giờ đỡ phải lo Alice hoặc Lucia bất tỉnh nữa.

Bên cạnh đó, ông ta còn có rất nhiều ma thuật sinh hoạt rất tiện lợi.

Tuy mấy cái ma thuật như làm khô lông ướt hoặc làm sạch bụi bẩn ngay tức thì cũng khá tiện, nhưng hiện tại thì mấy cái đó không ích lợi gì cho chúng tôi cả.

Ngoài ma thuật ra, Sharow còn nói năm giác quan của ông ta tốt hơn con người.

Từ đầu tôi đã biết loài sói có khứu giác và thính giác tốt hơn con người rồi, nhưng ngoài ra Sharow còn có siêu thị giác nữa.

『Siêu thị giác là một khả năng giúp tôi nhìn thấy mana đối lưu. Chỉ cần thấy mana đối lưu, chúng ta sẽ thấy được những kẻ dùng ma thuật tàng hình để ẩn thân...』

Thì ra nhờ khả năng đó nên con Legend Arachne mới thấy con Invisible Scout à?

Tuy giờ hơi muộn nhưng cuối cùng chúng tôi cũng biết năng lực của kẻ thù.

Phải chi biết sớm hơn tí nữa thì đỡ biết bao nhiêu.

CHƯƠNG 128: LỐI SỐNG CỦA LINH THÚ

“Nè Sharow, số lượng quái vật sở hữu siêu thị giác giống ông có nhiều không?”

『Ít hay nhiều còn tùy thuộc vào số lượng tiêu chuẩn đánh giá, nhưng chắc chắc một điều là ngoài năm giác quan ra, con quái vật cấp cao nào cũng có năng lực đặc biệt để dò tìm kẻ thù cả. Đâu đâu sinh vật cũng phải đấu tranh để sinh tồn, vì vậy nên chúng mới cần có khả năng đó để khi chiến đấu với sinh vật mạnh tương đương, chúng sẽ không bị bất lợi.』

A, đúng thật.

Sharow cũng có dùng ma thuật ảo ảnh nữa.

Nếu không cách nào đối phó được ma thuật đó, trận chiến sẽ biến thành một chiều ngay.

Hay nói cho đúng ra thì con người như chúng tôi là loài bị bất lợi nhất.

Tuy tôi có《See Invisibility》để phát hiện đối tượng vô hình nhưng những người khác thì lại không.

Tạm thời, nếu tôi nâng ma thuật Hỗ Trợ lên cấp 6 thì sẽ được một ma thuật mang tên《Mana Vision》có tác dụng giống như ma thuật của Sharow vậy.

“Chỉ bọn tôi những kiến thức cơ bản trong một trận chiến cao cấp luôn đi”

『Ngài chắc không? Hiện chúng ta chưa đủ sức mạnh để tham chiến trong một trận như vậy đâu.』

“Nhưng tôi muốn chuẩn bị trước. Tôi có cảm giác, nếu không cố gắng hết sức để tăng cường sức mạnh, cả bọn sẽ không thể sống sót qua hôm nay”

Sharow đi chậm lại, nhắm mắt một lúc và nói “vậy à”

Rồi ông ta kể về những trận chiến mà chúng tôi không bao giờ tưởng tượng ra nổi.

Những ma thuật thông dụng được dùng để đối phó với ma thuật dò tìm của đối phương.

Những ma thuật tất sát khiến đối phương chết ngay tức thời và cách đối phó.

Những con quái vật có khả năng khiến đối phương tê liệt, hóa đá hoặc chết ngay tức thì.

Tất cả đều là những thông tin hữu ích.

Nói thì nói vậy nhưng tôi không muốn chạm trán với mấy con quái vật đó tí tẹo nào.

Và dù không muốn gặp chúng nhưng tôi vẫn không thể ngưng suy nghĩ về chúng được.

『Nhân tiện, Invisible Scout quay về rồi』

Nhờ có năm giác quan vượt xa chúng tôi nên Sharow đã phát hiện ra con linh thú do thám.

Và đúng như ông ta nói, khoảng mười giây sau, con linh thú ưu tú kia liền lên tiếng báo cáo với tôi.

“Có địch”

Tôi dừng bước rồi báo cho mọi người biết.

“Ba con Ogre và bảy con Orc. Địch không mạnh lắm, nhưng chúng ta phải đảm bảo không để sổng bất cứ con nào”

Kết quả là trận chiến diễn ra theo đúng kế hoạch.

Sharow vòng ra phía sau bọn quái vật và tấn công phủ đầu.

Trông thấy một con sói khổng lồ xông ra tấn công phía sau, bọn quái vật hoảng loạn.

Lũ Orc hốt hoảng cầm vũ khí vung loạn xạ.

Tuy bọn Ogre biết đánh trả nhưng vẫn không thể bình tĩnh chiến đấu được.

Chẳng mấy chốc sau, bọn Orc đã bắt đầu bỏ chạy.

Alice và Tamaki đuổi theo tiêu diệt chúng.

Mia và Lucia dùng ma thuật công kích lo liệu những con mà Alice và Tamaki để sổng.

Trong lúc đó, Sharow lo đối phó với bọn Ogre.

Nhờ có thân hình lớn hơn chúng nên ông ta áp đảo cả bọn.

Ông ta dùng hàm răng nhọn hoắt của mình cắn phập vào vai con Ogre, còn móng vuốt thì chém đứt cổ con quái vật.

Khi một trong số 3 con Ogre vừa ngã xuống, Alice level up.

Bên trong căn phòng màu trắng.

Chúng tôi rà soát lại chiến lược thêm lần nữa…

“Kazu-san”

Lucia nghiêm mặt lại nhìn tôi.

“Làm ơn cho tôi ít đồ ngọt!”

Cô ấy xin tôi bằng một gương mặt cực kỳ nghiêm nghị.

Luồng khí hắc ám mà cô nàng phát ra làm tôi choáng cả người.

“Hi...Hiểu rồi, làm ơn bình tĩnh lại giùm cái…”

Tôi liền thi triển《Summon Feast》phiên bản tiệc trà.

Hàng đống bàn ghế chứa đầy trà cùng bánh quy và bánh ngọt lập tức hiện ra.

Những ấm trà tươi mới pha vẫn còn đang bốc hơi nghi ngút.

Lucia ăn đến khi no căng bụng mới chịu thôi.

Alice, Tamaki với Mia cũng xông vào ăn chung với Lucia nữa.

Chả hiểu sao chỉ ngồi nhìn cảnh đó thôi mà tôi đã thấy ngán tới cổ luôn rồi.

Cả đám vừa mới ăn sáng xong thôi mà?

Chưa gì mà mấy thím đã đói tới mức đó luôn rồi sao?

“Tại trong này có ăn bao nhiêu cũng không sợ mập mà”

Alice nhìn tôi và nói bằng một vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị.

Em mà cũng nói vậy sao @@

“Anh thề là dù Alice có mập thì anh vẫn sẽ yêu em”

“Không mượn anh lo vụ đó!”

Rốt cuộc là tôi ăn chửi.

Nhưng thôi kệ, thích bao nhiêu thì cứ ăn bấy nhiêu đi.

Đằng nào tôi cũng có vô tận MP trong căn phòng này.

Rốt cuộc là bọn con gái ăn tới khi bọn tròn xoe thật.

Thậm chí Tamaki với Mia còn ôm bụng rồi rên rỉ nữa chứ.

“Ui da… khó chịu quá…..”

“Ưm. Hết nổi rồi”

Chắc hai đứa nó nghĩ có ăn dọng trong này cũng không sao nên mới dồn cho đầy bụng chứ gì.

Đừng có lợi dụng căn phòng trắng để làm cái trò đó chứ.

Ừm… cơ mà làm vậy cũng chả chết ai cả…

“Vậy Alice định nâng Thương Thuật lên cấp 8 đúng không?”

“Dạ. Em muốn giúp anh nhiều hơn nữa”

Thực ra, vì muốn đảm bảo nên tôi muốn em ấy nâng ma thuật Trị Thương hơn.

Nhưng coi bộ em ấy lại kiên quyết muốn nâng skill vũ khí.

Đành chiều ý em ấy vậy.

Đằng nào thì địch cũng có hàng đống kẻ thù cấp Thần Binh nên hãy cứ tăng sức mạnh chiến đấu được chút nào hay chút đó.

Chẳng những vậy, Alice còn có tiềm năng chiến đấu bẩm sinh nữa chứ.

Alice: Level 26 | Thương Thuật 7 → 8Ma thuật Trị Thương 5 | Điểm Skill 9 → 1

Chúng tôi rời căn phòng trắng.

Sharow nhảy về phía một con Ogre còn sống đang quay lưng bỏ chạy rồi tung một đòn dứt điểm.

Vậy là bọn tôi đã giết hết nhóm địch.

Mới trận đầu tiên mà linh thú tôi lập Khế Ước Chuyên Tùng đã thể hiện được khả năng chiến đấu tuyệt vời rồi.

Công nhận là khả năng của ông ta đáng nể thật.

Đúng là ứng cử viên đứng đầu trong số 12 đội tranh tài có khác. (ドラフト一位候補、十二球団競合ですわ。ai hiểu câu này thì giúp mình phát)

Giữa lúc tôi còn suy nghĩ miên man, Sharow đã quay về chỗ chúng tôi, đưa mũi lên hít hít, và ngờ vực ra mặt.

『Thưa chủ nhân, không hiểu sao……』

“Ừm, vụ gì?”

『Tuy chỉ thoáng qua nhưng tôi vẫn ngửi được mùi gì đó giống như mấy cô gái kia vừa no căng bụng xong vậy』

Ông ta nhìn bọn Alice rồi nói.

Đánh hơi thôi mà cũng biết đói với no nữa á?

Đã vậy còn ngay giữa lúc chiến đấu nữa chứ.

“Đáng ra chuyện xảy ra trong căn phòng trắng không thể gây ảnh hưởng lên đối tượng sau khi quay về thế giới thực… nhưng có lẽ sau khi vừa quay về, tâm trí con người ta vẫn chưa dứt ngay được cảm giác đó….”

Nói cho đúng hơn là khoảng thời gian chúng tôi vào bên trong căn phòng trắng không hề tồn tại trong thế giới này, và đáng ra trạng thái não bộ con người cũng không hề thay đổi mới đúng…

Hay không phải vậy?

Dù sao tôi cũng không biết trong thế giới này thì ra sao nữa.

『Căn phòng trắng đó lạ lùng nhỉ』

Sharow ngưỡng mộ lẩm bẩm.

『Có lẽ đó đúng là nơi do những tồn tại phi thường tạo ra rồi. Thú vị thật』

Tôi cũng nghĩ vậy nữa.

Không biết cái kẻ đã tạo ra căn phòng trắng và ban phát skill cho chúng tôi là kẻ như thế nào nữa.

Và nói thật tôi cũng không biết kẻ đó đang muốn lợi dụng chúng tôi làm gì cho hắn nốt.

“Nè Sharow, ông từng nói là đã chờ đợi lời tiên tri dự đoán ngày thế giới diệt vong từ lâu rồi đúng không?”

『Vâng thưa chủ nhân』

Ấy là lúc tôi với nó lập Khế Ước Chuyên Tùng.

Khi đó, Huyễn Lang Vương Sharow nhìn thẳng vào tôi rồi nói ông ta đã chờ người triệu hồi mình từ trước.

Sau khi trở thành linh thú, ông ta đã chờ đợi một khoảng thời gian rất dài, chờ đến khi có người gọi mình ra.

『Rất lâu về trước, một tồn tại vĩ đại mà hiện giờ không còn ai biết tới đã thì thầm với tôi chuyện đó. Cụ thể là sau khi lời tiên tri dự đoán ngày thế giới diệt vong giáng xuống, chủ nhân thật sự của tôi sẽ xuất hiện』

“Nghe sao mơ hồ quá…”

『Tôi đã khát khao và chờ đợi trong một khoảng thời gian rất dài. Giờ thì tôi đã hả dạ rồi』

Tối hôm qua, hai chúng tôi đã nói chuyện với nhau như vậy.

Tôi muốn biết ai là kẻ đã thì thầm những lời đó vào tai Sharow quá.

À không, phải nói là tôi thấy hơi sợ mới đúng.

Vì sợ nên mới lo ngại.

Từ khi đến với thế giới này, lúc nào chúng tôi cũng có cảm giác mình như con rối bị ai đó giật dây.

Có khi ở đâu đó, có một kẻ nào đó đang vừa cười vừa xem chúng tôi chiến đấu không?

Cứ mỗi khi nghĩ tới đó, lòng tôi lại thấy khó chịu khôn cùng.

Nhưng tôi lại không thể để lộ sự khó chịu đó trước mặt bọn Alice được.

『Ngài đừng nghĩ quá lên làm gì. Thể nào tới lúc, chúng ta cũng sẽ tự biết thôi』

Tôi cũng muốn vậy lắm chứ.

Chúng tôi băng xuyên khu rừng.

Từ đằng sau ngọn núi, chúng tôi tìm đường đến gần ngôi trường.

Trong lần chạm trán tiếp theo, chúng tôi gặp một nhóm chỉ toàn là Ogre.

Nhóm đó có 5 con Ogre thường.

Nhiêu đó chỉ bằng một nửa nhóm chiến đấu bình thường mà thôi, có khi nào chúng chia ra để trinh sát không?

Theo như cô nàng Invisible Scout báo cáo, xung quang không còn con Ogre nào khác.

Tôi quyết định tấn công luôn.

Lần này thì Alice và Tamaki tấn công thẳng vào nhóm địch, Sharow cản chân mấy con bỏ chạy cho Lucia với Mia tấn công.

Sau khi tiêu diệt được 4 con, tôi level up.

Bên trong căn phòng trắng.

Mia lập tức lao tới Mia Vender.

“Ưm. Biết ngay mà. Danh sách hàng lại tăng rồi”

Vậy à?

Tôi quên kiểm tra vụ đó nữa.

Sơ xuất quá.

Chúng tôi kiểm tra từng item hiển thị trên màn hình của Mia Vender.

Lẫn trong số những item mới xuất hiện, có một thứ có vẻ khá quan trọng.

Đó là một skill.

Tên skill đó là “Thức Tỉnh Linh Thú”

“Rõ ràng cái năng lực đặc biệt này… là nhánh của Khế Ước Chuyên Tùng rồi còn gì?”

“Ưm. Giá cũng là 2000 token y như Phóng Thích Ma Lực vậy.”

Hiện bọn tôi mới chỉ có hơn 1600 token.

Tuy vẫn còn thiếu nhưng chỉ cần săn Ogre tiếp thì thể nào cũng đủ.

Hồi trước Sharow từng nói hiện sức mạnh của ông ta đang bị ma thuật Triệu Hồi của tôi hạn chế nhỉ…

Tôi hỏi cái máy tính.

Và nó trả lời rằng.

・Thức Tỉnh Linh Thú là một năng lực đặc biệt giúp đánh thức sức mạnh thật sự của linh thú được triệu hồi.

Nói cách khác, năng lực đó có thể giúp lấy lại sức mạnh cho những sinh vật được triệu hồi ra và mất đi sức mạnh ban đầu, chẳng hạn như linh thú bị giảm sức mạnh vì lập Khế Ước Chuyên Tùng.

Hiện Sharow đang bị giới hạn sức mạnh, và đó chính là năng lực chúng tôi cần.

・Năng lực đó cần Mana để kích hoạt. Triệu hồi sư có thể tăng tùy ý lượng Mana kích hoạt theo bội số của lượng Mana gốc đã dùng triệu hồi linh thú đó, và càng dùng nhiều MP thì linh thú càng mạnh lên.

Vì hao 81MP để triệu hồi Sharow nên nếu muốn tăng sức mạnh cho ông ta, tôi cần phải tiêu tốn 81 hoặc 162 hoặc 243 MP để kích hoạt, và càng dùng nhiều thì Sharow càng mạnh…

Uầy, sao con hàng này tốn MP thấy ghê vậy?

Nhưng nếu muốn Sharow lấy lại sức mạnh ban đầu thì đành phải chịu.

・Thời gian tác dụng của ma thuật đánh thức sức sức mạnh linh thú sẽ là số giây ứng với level Triệu Hồi Sư nhân 10.

Uầy, căng quá.

Hiện tôi chỉ mới tới level 31, vậy nghĩ là mỗi lần tôi chỉ có thể duy trì trạng thái thức tỉnh cho Sharow trong vòng 310 giây, tức khoảng 5p mà thôi.

・Sau khi ma thuật Thức Tỉnh Linh Thú hết tác dụng, linh thú sẽ bị cưỡng chế tống hoàn.

Kiểu như overheat ấy hả?

Ma thuật này đúng kiểu được ăn cả, ngã về không luôn.

Ấy vậy nhưng…

“Khi nào đủ, anh mua liền đi”

Mia nói bằng một giọng chắc nịch.

Gần như là hét lên.

“Vậy có sao không? Năng lực Phóng Thích Ma Lực giống như Lucia cũng tiện cho em lắm mà?”

“Cả Thổ Thuật lẫn Phong Thuật đều có hỏa lực thua xa Hỏa Thuật. Hiện đang có rất nhiều kẻ địch mạnh nên ta cần ưu tiên tăng sức tấn công. Chính vì vậy nên chúng ta cần ma thuật giải phóng limit sức mạnh hơn”

Giải phóng limit cái con khỉ ấy.

À không, từ ngữ thì chẳng đâu vào đâu nhưng con bé nói đúng.

Tuy ma thuật ấy còn phụ thuộc vào mức độ MP tôi dùng nhưng đó vẫn là cách tăng chiến lực nhóm hiệu quả nhất.

CHƯƠNG 129: CĂN CỨ BÍ MẬT CỦA NINJA

Nhưng nếu đã quyết định vậy thì bọn tôi phải tranh thu thu thật nhiều token mới được.

“Vậy chúng ta tới chỗ Yuuki-senpai giấu token mà anh ấy ghi trong tờ ghi chú trước nhỉ?”

Phải, nếu tờ ghi chú đó là thật thì Yuuki-senpai đã giấu riêng một mớ ngọc từ bọn quái vật để phòng hờ.

Có lẽ anh ta làm vậy không phải vì đoán trước được tình hình sẽ thành ra thế này, mà chắc là vì ngay từ đầu anh ấy không tính tới chuyện những học sinh còn sống sót bên khu Cao Trung sẽ tụ tập lại với nhau.

Nếu đã vậy… thì đúng là về cơ bản, anh ta hoàn toàn không tin tưởng vào lòng tin của con người rồi.

“Anh trai của em không tin tưởng vào những người xung quanh cho lắm”

Khi trước, Mia từng nói vậy một lần.

Có lẽ… Mia suy bụng ta ra bụng người.

Nếu vậy, liệu Mia… có tin tưởng tôi hay không đây?

Theo như thái độ của con bé từ trước tới giờ, có lẽ con bé cũng có tin tưởng ở tôi…

A, tôi lại “negative” nữa rồi.

Lần nào rơi vào tình thế này tôi cũng vậy cả.

Tôi lắc mạnh đầu tồi ấn vào bàn phím máy tính để rời khỏi căn phòng trắng.

Kazuhisa: Level 31 | Ma thuật Hỗ Trợ 5Ma thuật Triệu Hồi 9 | Skill Point 2

Sau khi quay về thực tại, chúng tôi dọn dẹp nốt con Ogre còn sót lại.

Rồi nhặt mấy viên ngọc.

Sau khi tính lại tôi mới biết hiện số ngọc mình đang giữ tương ứng với 1636 token.

Chỉ cần kiếm thêm 400 token nữa là bọn tôi đã có thể mua được Thức Tỉnh Linh Thú, hoặc là…

Theo như tờ ghi chú của Yuuki-senpai, nếu đi theo một con đường vượt núi được trải nhựa với chiều rộng đủ để xe tải chạy nằm ở phía Đông Nam khu vực Cao Trung, bọn tôi sẽ gặp được một cột đánh dấu. Chỉ cần từ chỗ đó đi thêm một đoạn vào trong rừng, bọn tôi sẽ bắt gặp một căn nhà hoang.

Tầng hầm của căn nhà hoang đó chính là căn cứ bí mật của CLB Ninja.

Thiệt không đây?

À không, đây là tờ ghi chú của Yuuki-senpai nên tất nhiên phải là thật rồi.

Trước tiên hãy cứ xuống núi rồi đi về phía Đông Nam để tìm ngôi nhà đó trước đã.

Giữa đường, bọn tôi chạm trán bọn quái vật vài chiến đấu thêm vài lần nữa.

Sau khi vừa hạ gục một con Orc đi lang thang một mình, Lucia level up.

Chúng tôi giữ Skill Point lại rồi quay về ngay lập tức.

Lusia: Level 20 | Hỏa Thuật 8 | Skill Point 4

Sau đó, chúng tôi chạm trán thêm một nhóm Ogre gồm 3 con và một nhóm gồm 4 con nữa.

Giữa chừng thì Tamaki với Mia level up.

Sau khi vào căn phòng trắng, chúng tôi bàn xem nên sử dụng skill point của Tamaki như thế nào.

“Giờ mà dùng Skill Point luôn thì có sớm quá không?”

Hiện tại, Tamaki đang có tổng cộng 6 Skill Point.

Con bé có thể nâng Thể Chất lên cấp 3 hoặc nâng skill khác từ cấp 0 lên cấp 3 cũng được.

“Tamaki tự quyết định đi”

“Hể? Em á? Kazu-san quyết định giùm em đi. Chỉ cần Kazu-san bảo một tiếng thì dù địch có đáng sợ đến mấy em cũng sẵn sàng đâm đầu vào cả”

Ôi, con bé này.

Vậy nếu anh kêu em đi chết thì em có chết không?

Tôi hỏi xong thì con bé làm một vẻ mặt như muốn nói “tất nhiên” rồi ngây ngô cười.

Thiệt hết nói nổi.

Tôi nhún vai.

“Thôi được, anh hiểu cảm xúc của Tamaki rồi, đừng có làm liều nghe chưa. Với lại cấm luôn cái trò hi sinh mạng sống để bảo vệ anh nhé”

Nói xong, tôi khoanh tay lại suy nghĩ.

Nhân tiện thì tối hôm qua tôi cũng đã hỏi đáp với cái máy tính xem cần kết hợp những skill nào để cho ra những Skill Khởi Tạo nào.

Nếu có Kiếm Thuật và Vận Động cấp 9, bọn tôi sẽ được Kiếm Thuật Tự Do.

Nếu kết hợp Kiếm Thuật và ma thuật Trị Thương thì sẽ ra Thánh Kiếm Thuật.

Còn Kiếm Kĩ kết hợp với Trinh Sát thì bọn tôi được Kiếm Thuật Ám Sát. (暗殺剣)

Mấy cái này nghe cũng thực tế ghê đó chứ.

Cái Skill Kiếm Thuật Ám Sát nghe cũng khá sướng tai, nhưng tuyệt đối bác bỏ.

Bởi chỉ mới tưởng tượng chuyện cho Tamaki đi làm Trinh Sát thôi, đầu tôi đã lóe lên cảnh con bé bất cẩn gây ra hàng đống chuyện rắc rối rồi.

Người ta có câu, đúng người đúng việc.

Sẵn tiện, nếu bọn tôi kết hợp Kiếm Thuật với Thủy Thuật thì sẽ ra Thủy Kiếm Thuật.

Tới tận ngày hôm nay, Thủy Thuật là ma thuật duy nhất không ai trong nhóm chúng tôi nâng. Sau khi thảo luận thật lâu, chúng tôi đã đi đến kết luận rằng không cần học ma thuật đó làm gì.

Vì ngay từ đầu, chúng tôi không hề có ý định đánh nhau dưới nước rồi.

Nếu cần làm nhiệm vụ đặc biệt, chúng tôi vẫn nên nhờ người khác giúp thì hơn. Tất nhiên là phải quay về hội quân với tộc Quang Nhân trước đã.

Tùy vào tình hình, có thể chúng tôi sẽ cho Lucia học Thủy Thuật.

Nói vậy nhưng tôi cũng đang cân nhắc cho Lucia học những skill khác nữa.

Trong trường hợp của Lucia, chúng tôi cần phải ưu tiên nâng Hỏa Thuật lên cấp 9 trước nhất cho nên vẫn còn thời gian để suy nghĩ.

Giờ để chuyện đó qua một bên đã.

Nếu bây giờ bọn tôi quyết định nâng Thể Chất thì sau này skill khởi tạo của Tamaki sẽ là Trọng Kiếm Thuật.

Còn nếu nâng Vận Động thì sẽ ra Kiếm Thuật Tự Do, cả nâng ma thuật Trị Thương để tạo ra Thánh Kiếm Thuật nghe cũng hay...

Nếu làm vậy thì khi tính luôn Alice, bọn tôi sẽ có đến hai người dùng ma thuật Trị Thương, nói chung là cũng có vẻ hấp dẫn.

Dù vậy nhưng không nhất thiết phải để cả hai tiên phong học ma thuật Trị Thương. Tuy tôi không hề muốn đụng phải những tình huống nguy kịch đến mức đó nhưng mà lo lắng không bao giờ thừa cả. (trường hợp cả 2 tiên phong đều bị hạ)

Giờ chỉ còn lại skill Thể Chất hoặc Vận Động mà thôi.

Trọng Kiếm Thuật hay là Kiếm Thuật Tự Do đây?

Nếu chiếu theo ấn tượng của tôi về Tamaki thì…

“Ưm. Tamaki-chi đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”

Mia là người lầm bầm câu đó.

Đúng là con bé có khác, nói ra câu tôi cố nén lại mà không ngại ngùng gì luôn.

Nói chung là không ngán bố con thằng nào cả.

“Đúng là mình giỏi đập phá hơn suy nghĩ mấy chuyện nhức não thật”

Tamaki cười xòa.

Con bé này đúng là nam tử hán đại trượng phu thật. (大物)

Ưm, quyết định rồi.

“Vậy là chốt nhé. Tamaki sẽ tập trung nâng Thể Chất để nhắm đến Trọng Kiếm Thuật.”

“Ưm, em hiểu rồi! Cứ để em!”

Thế là Tamaki dồn hết Skill Point vào skill Thể Chất.

Một hơi lên đến cấp 3.

Mia thì giữ Skill Point lại để tập trung nâng Phong Thuật lên cấp 9.

Tamaki: Level 26 | Kiếm Thuật 9Thể Chất 1 → 3 | Skill Point 6 → 1

Mia: Level 26 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 8 | Skill Point 6

Sau khi quay về thực tại, chúng tôi dọn dẹp nốt mấy con Ogre còn lại.

Chúng tôi để cô nàng Invisible Scout đi trước dò đường và tiếp tục tiến vào sâu hơn.

Có lẽ vì bọn tôi đã xuống núi nên lượng Ogre trong một nhóm càng lúc càng giảm.

Thay vào đó, số lần chạm trán với những nhóm từ 1 đến 2 con Orc thường lại tăng lên.

Có khi nào mấy con Orc lang thang quanh đây là mấy con đào ngũ không?

Cơ mà đào ngũ hay gì là chuyện của tụi nó. Gặp bao nhiêu bọn tôi thịt gọn bấy nhiêu.

Phải càn quét cho bằng hết mới được.

Mãi khi nhìn thấy một nhóm bảy con Orc, tôi mới nhận ra chúng đang đứng quanh một cái trụ đá.

Trụ đá đó có hình vuông và cao khoảng 2 mét rưỡi, hệt như mấy cái tôi thấy vào hôm thứ 2 vậy. (chương 53)

Ở độ cao ngang tầm mắt người, có mấy cái dòng chữ màu đỏ ngoằn ngoèo như con rắn.

Đó vẫn là mấy từ『Cố định tọa độ, điều tra không gian, giới hạn phạm vi』mà hôm đó tôi đã dùng《Read Language》để đọc. Nhưng đến tận thời điểm này, chúng tôi vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời cho câu hỏi quan trọng nhất - tại sao lại có mấy từ này ở đây?

“Đó chính là mấy cây cột mà hôm qua tôi kể...” (chương 93)

Lucia chạm vào cây cột đá đó, nhắm mắt lại và lầm bầm gì đó.

Rồi cô ấy thở dài một tiếng và mở mắt, buông tay ra.

“Cô điều tra được gì không?”

“Tôi chỉ biết những thức thuật được miêu tả trong này rất cổ xưa mà thôi.”

“Cổ?”

Nghĩa là sao - tôi nghiêng đầu.

Liệu đây có phải là đầu mối giúp chúng tôi biết được tồn tại nào đã tạo ra cái thứ này không?

“Tôi nghĩ, nếu xét theo cường độ mana cùng tuổi thọ của cây cột này, có lẽ đây là di tích còn sót lại từ Thời Đại Thần Linh”

“Thời Đại Thần Linh… a, tôi hiểu rồi. Trong thế giới này, từ cổ mà cô nói chính là thời đại thần linh à”

Vì trong thường thức của chúng tôi, cổ là là từ thường dùng để chỉ những thứ thô kệch, kém chất lượng hoặc không còn dùng được nữa.

Chẳng hạn như kỷ than đá, thời Trung Cổ hoặc xưa hơn nữa là thời kỳ đồ đá.

Tất nhiên, không phải công nghệ nào đã thất truyền ở thời điểm hiện tại cũng đều là những thứ lỗi thời vào lúc đó.

Tất nhiên cũng có những công nghệ đã bị thất truyền, nhưng không phải cái nào cũng như cái nào.

Nhưng trong thế giới này thì rất lâu về trước, thần linh cùng những ma thuật mạnh mẽ từng tồn tại.

Tôi cũng không biết nên dùng từ phiền phức hay là quái lạ để diễn tả cái cảm quan trong thế giới giả tưởng này nữa...

Và phải nói là không dễ làm quen với cái cảm quan đó tí nào.

“Sharow có hiểu được gì không?”

『Có lẽ Mana mà những cái trụ này tỏa ra chính là thứ đã thu hút bọn Orc xugn quanh đến đây』

“Giống như bướm đêm thích bay lượn quanh đèn ấy hả?”

Nghe Sharow nói xong, Mia thốt ra một ví dụ tương ứng nhưng lại trớt quớt.

Nhưng tôi cũng nghĩ gần giống vậy nữa.

“Bọn Orc cảm nhận được Mana à?”

『Có lẽ vậy, nhưng chỉ trong vô thức thôi. Đôi khi còn có một vài loại quái vật phản ứng ngược với Mana nguyên gốc của tôi nữa』

Kiểu như mùi của lượng Mana rỉ ra đó rất thơm ấy hả?

Sharow trả lời rằng『Tuy mỗi loài mỗi khác nhau nhưng về cơ bản, bọn quái vật sẽ phản ứng lại bằng hành động đúng như bản năng của chúng sai bảo 』

Vậy bọn Orc cũng giống như dã thú à?

Cơ mà phải nói là chúng còn ngu hơn cả thú vật mới đúng.

Nhưng giờ hãy cứ nhớ lấy vụ đó đi đã.

“Nè Lucia, nếu chúng ta đập cái của nợ đó ra để coi bên trong thì có tìm hiểu thêm được gì không?”

“Không biết, nhưng tôi không đảm bảo an toàn được đâu”

“Không thể điều tra thêm gì nữa à?”

Lucia lắc đầu.

“Nếu có Rin ở đây thì còn hoặc may”

Sau khi đánh xong trận chiến ngày hôm nay, tôi có nên mượn Rin ít thời gian không nhỉ?

Để chuyện điều tra nguyên nhân chúng tôi bị đưa đến thế giới này qua một bên, ít nhiều gì tộc Quang Nhân cũng phải quan tâm đến những cái trụ chứ nhỉ?

Nói thì nói vậy nhưng có lẽ càng điều tra thì bọn tôi chỉ càng thêm lún sâu vào bí ẩn mà thôi.

“Mà thôi, giờ cũng chả có thời gian để mà điều tra cho được”

Trước hết phải hoàn thành mục tiêu đặt ra đã.

Chúng tôi nhằm vào căn cứ bí mật của Yuuki-senpai mà thẳng tiến.

Khoảng 20p trôi qua, sau khi tiêu diệt thêm 3 con Ogre cùng 8 con Orc nữa, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được căn nhà bỏ hoang nhìn như sắp sập tới nơi.

Sau khi xuống tầng hầm ngôi nhà, tôi gỡ hết mấy cái bẫy như trong tờ ghi chú hướng dẫn.

Đó là một căn phòng nhỏ nhưng khá ấm cúng.

Tôi dùng đèn pin soi quanh căn phòng vừa sạch sẽ, vừa gọn gàng và gần như không hề ẩm thấp ấy.

Trên một cái bàn tròn nhỏ, có một cái túi đựng ngọc được đính kèm một mảnh giấy.

Nó ghi là “Nếu Kazu đọc được những dòng chữ này thì cho anh xin lỗi nha ♥*”

Gì đây?

Sau khi đọc xong, tôi ngẩng mặt lên nhìn xung quanh.

Rồi một lúc sau tôi mới hiểu ra.

“A….”

Tôi thở dài, lắc đầu và không thể kiềm được một nụ cười méo xẹo.

Đúng là hết nói nổi cái thằng ông nội này luôn.

“Anh sao vậy Kazu-san?”

Alice ngớ người ra hỏi.

Cơ mà không ngớ người mới là lạ.

Nhưng tôi biết giải thích sao cho em ấy hiểu đây?

Trên tường có treo một bộ com lê.

Ngoài ra còn có tóc giả và hàng đống đồ nghề cải trang nữa.

“Sao lại có đồ cải trang ở đây?”

Mia nghiêng cái đầu nhỏ nhắn của mình mà hỏi.

“Kazu-chi biết anh trai em dùng mớ này để làm gì không?”

“Ừm… anh cũng biết đại khái thôi…”

“Anh thấy em có nên đập anh ấy một trận không?”

“Ờm… không biết nữa. Nhưng mà để chút vào phòng trắng rồi anh giải thích cho”

Giờ mà giải thích ở đây chắc tới tết Công Gô cũng chưa xong.

Tôi nhún vai rồi quơ hết mấy thứ cần lấy trong căn phong.

Tất nhiên là cả mớ ngọc trên bàn nữa.

Mớ đó vừa đúng 500 token luôn.

Cám ơn đại ca ninja nhiều nha.

CHƯƠNG 130: CUỘC CHIẾN THẦM LẶNG MỖI NGÀY CỦA NINJA

Sau khi rời khỏi ngôi nhà bỏ hoang, tôi cho Invisible Scout đi thám thính tiếp.

Chẳng mấy chốc cô ta đã tìm được một nhóm hai con gồm 1 Orc thường và 1 Orc Cung Thủ.

Chúng tôi tới đó làm thịt chúng nó ngay và luôn.

Alice level up.

Chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.

“Giờ thì Kazu-chi, biết gì mau phun hết ra”

Mia ưỡn ngực lên, hất hàm một cái rồi nheo mắt nhìn tôi chằm chằm.

Hừm, muốn chơi trò tra khảo à?

Tôi cũng biết con bé cảm thấy thế nào, nhưng…

“Anh là người nắm trong tay bằng chứng phạm tội của anh trai em nhé”

“Xin lỗi, em lỡ lời”

Mia tức thì cúi dập đầu.

Dù con bé thay đổi thái độ chóng mặt nhưng tôi cũng chả còn thấy lạ nữa.

“Anh cứ dẫm lên người em thoải mái”

“Tamaki, tới luôn đi cưng”

“Vâng, Kazu-san!”

Tamaki thích chí dẫm mạnh giày lên người Mia.

Lát nữa rời khỏi căn phòng này thì mấy dấu đó sẽ biến mất ngay nên không cần nương chân làm quái gì cả.

“Ora! Ora! Sao nào Mia-chan? Sướng hông cưng?”

“Aaaa…. bị dẫm lên mà sao sướng thế này….”

Fuyo Mahou6-3.jpg [/images/images/image-24.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/a/ac/Fuyo_Mahou6-3.jpg.jpg/revision/latest?cb=20180316103727

“Vậy anh biết được gì?”

Trong khi Tamaki và Mia đang người dẫm người rên, Alice lên tiếng hỏi.

Rồi bằng một giọng điệu bình thường đến nỗi không thể nào bình thường hơn, tôi cười.

“Anh cũng không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu nên thôi, cứ nhảy thẳng tới kết luận luôn vậy. Từ trước tới nay, anh chỉ toàn bị Yuuki-senpai dụ dỗ và kéo dây điều khiển như con rối, cuối cùng là bị anh ta đem ra làm bù nhìn thế mạng thế này đây”

“Ơ… cái từ trước của anh là từ khi nào?”

“Chắc là khoảng một tháng về trước. Có khi kẻ đó cũng chính là người đã nhúng tay vào làm khơi gợi ý định giết Shiba của anh cũng không chừng”

Đang quằn quại trên sàn, Mia ngẩng đầu lên và “Hể?” một tiếng.

Alice với Tamaki ngớ người ra.

Tuy có nghe tôi kể sơ về quãng thời gian lúc trước của mình nhưng vì không biết đến những chi tiết đó, mặt Lucia trông như thể cô nàng không quan tâm cho lắm.

“Trước nay anh cứ nghĩ chuyện đó không quan trọng nên không nhắc tới. Cái kế hoạch trả thù Shiba không phải chỉ do một mình anh lập nên đâu. Trong số những nhân viên thỉnh thoảng giao hàng cho trường, có một người tình cờ nghe chuyện của anh và dạy anh biết những điều cơ bản, đồng thời đó cũng là người lén đem xăng với mấy thứ khác vào đây cho anh. Nếu không có người đó giúp, có khi anh đã không thể bí mật làm chuyện đó rồi”

Theo như diễn biến từ nãy đến giờ, coi bộ Alice với Mia đã hiểu ra chuyện tôi đang kể.

Còn Tamaki làm sao thế kia?

À thôi cho qua đi, mặt con bé vẫn ngáo ngơ chẳng khác gì thường lệ.

Lucia thì bó tay.

Hình như cô ấy không biết nhân viên giao hàng là gì.

“Vậy người nhân viên mà Kazu-san kể…. là Yuuki-senpai sao?”

“Khi ở dưới tầng hầm ban nãy, mấy đứa đã thấy bộ đồng phục nhân viên, và cả bộ tóc giả rồi đúng không? Chắc chắn đó là đạo cụ cải trang của Yuuki-senpai chứ không khác được. Hay nói cho đúng hơn thì mãi đến khi nãy anh mới nhận ra một điều. Cả trong ngày hôm qua lẫn hôm trước, anh đều chưa thấy mặt thật của Yuuki-senpai lần nào cả”

Mia đứng dậy rồi vỗ tay một cái và nói “Đúng rồi ha”

“Hèn gì, lúc gặp nhau hôm qua, thấy anh ấy cứ đeo khẩu trang* là em đã thấy lạ rồi” (メンポ)

Khẩu trang cái con khỉ.

Cơ mà cũng không sai.

Lần nào gặp tôi, Yuuki-senpai cũng che mặt cả.

“Có lẽ lần đầu, vì tình cờ nên anh mới gặp anh ta trong lúc bịt mặt. Từ đó trở đi, có lẽ do sợ anh nhận ra dù khi trước đã cải trang nên lần nào gặp anh, Yuuki-senpai cũng không bao giờ để lộ mặt cả”

“Uwa, vì vậy nên anh ấy mới đeo khăn bịt mặt* à? Đúng là Ninja có khác” (*覆面)

Tamaki ngưỡng mộ nói.

Tôi không biết câu cuối của con bé có nghĩa là gì, cơ mà… ưm, kệ đi, vì chắc chắn cũng chả có gì đặc biệt đâu.

Mia buông thõng hai vai.

“Ư… xin lỗi vì chuyện rắc rối mà anh ấy đã gây ra cho Kazu-chi nha…”

“Không phải đâu Mia. Mấy chuyện đó không có gì phải gọi là rắc rối cả. Dù sao thì anh mới chính là người quyết định lập kế hoạch giết Shiba, bằng không anh sẽ là người bị giết. Kết quả, nhờ có cái kế hoạch công phu đó nên anh đã lên level 1. Khi trước là như vậy, và bây giờ sự thật đó vẫn không thay đổi”

Phải, Yuuki-senpai chính là người đã kích thích suy nghĩ trong đầu tôi.

Bằng cách giả làm một người lạ lâu lâu mới ghé trường một lần, anh ấy đã dụ dỗ tôi kể toàn bộ chuyện đời mình.

Và đã ít nhiều góp ý và giúp đỡ tôi.

Giờ nghĩ lại tôi mới thấy một điều.

Đối với Yuuki-senpai, Shiba là một kẻ làm anh ấy cực kỳ ngứa mắt.

Có lẽ cái anh ấy muốn chính là phá hủy bè phái mà Shiba đã dày công lập nên.

Và anh ta đã lợi dụng tôi để làm vậy.

Sau khi anh ta khẳng định bằng một giọng chắc nịch rằng, nếu không làm vậy thì tôi chết là cái chắc, tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục.

Tôi thấy anh ta hơi bị quá đáng rồi.

Chả biết có nên gọi anh ta là người hay không nữa.

Lời anh ta nói chả khác gì lời ma xui quỷ khiến cả.

Cơ mà nói sao nhỉ.

Lúc đó tôi đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, trước mặt hay sau lưng cũng đều là địa ngục.

Vì vậy nên trong mắt tôi, Yuuki-senpai chẳng khác gì một thiên sứ từ thiên đàng hạ giới.

Cho nên vậy cũng đâu có gì xấu đúng không?

Vì mối quan hệ giữa chúng tôi là một mối quan hệ win・win mà.

Có trách thì chỉ có thể trách rằng, khi đó tôi còn non và xanh quá nên chưa nhận ra mà thôi.

“Kazu-chi định ra vẻ nam tử hán đại trượng phu à?”

“Sự thật nó là vậy. Bằng không thì anh chết mất xác từ lâu rồi”

“Ưm. Cũng phải. Nhưng dù sao thì những hành động của anh trai em vẫn quá sức quá đáng”

Mia siết chặt nắm tay.

“Tới chừng gặp lại, em sẽ đập cho anh ấy một trận bờm đầu”

“Miễn đừng gây án mạng là được”

“Giờ thì mau chóng tìm đường thoát khỏi chốn này thôi, Kazu-chi”

“Cái đó thì tất nhiên. Giờ bắt đầu thảo luận cụ thể nào”

Chúng tôi bày đống đồ gom được trong căn cứ Ninja ra sàn căn phòng trắng.

Ngoài bật lửa, diêm với cả đống lương khô dễ bảo quản lâu ngày ra, ở đây còn có một mớ đồ lạ lùng hết chỗ nói nữa.

Khi nhìn thấy một thứ như thể đất sét trong số đó, trừ Lucia ra, cả đám chúng tôi đồng loạt thở dài.

Trong tờ giấy ghi chú có nói về cái thứ này rồi.

Cả cách sử dụng nữa.

Dù là dân nghiệp dư thì cũng có thể dùng dễ như bỡn! Ấy là câu mở đầu cho dòng chữ viết tay nguệch ngoạc giải thích của Yuuki-senpai, và đúng là phần đó cũng khá dễ hiểu.

“Chất nổ dẻo…. C-4.... Rốt cuộc anh ấy đào đâu ra cái của nợ ôn thần này vậy? Cơ mà phải nói là anh ấy định dùng làm cái gì mới đúng…”

Mia là người điên tiết nhất cả nhóm.

Ưm, biết người thân của mình tuồn hàng khủng bố vào trong trường thì không nổi khùng mới là lạ.

Tôi cũng cảm thấy nhũn người ra nữa.

Trước nay tôi cứ tưởng Yuuki-senpai với Mia giống nhau, nhưng giờ tôi xin phép đính chính lại.

Phải nói rằng, chắc chắn chỗ quan trọng nhất trong đầu Yuuki-senpai bị đã bị chập mạch rồi.

“Theo như từ ghi chú, ban đầu anh ta dùng cái chất nổ dẻo này thay cho nhiên liệu”

“Ưm. Có thằng con trời nào lại nhọc công tuồng hàng cấm vào trường để dùng thay nhiên liệu không? Với lại, anh ấy câu sẵn dây dẫn với cầu chì đóng điện kiểu đó thì chắc chắn là định kích nổ cái gì đó rồi”

“Cũng phải”

Cơ mà, vì Lucia vẫn còn đang đứng ngớ người ra nên trước tiên tôi phải giải thích cho cô ấy hiểu đây là cái gì đã.

“Giống như ma thuật nổ chậm của Hỏa Thuật… tức là《Explosion Box》ấy hả?”

“À… ừ, dù rằng thứ này tiện hơn một chút, còn sức mạnh thì… bên nào mạnh hơn nhỉ?”

“Sao Kazu-chi lại nhìn em?”

“Ơ hay, ở đây ngoài nhóc ra thì còn ai biết cái thứ hàng cấm này mạnh cỡ nào nữa?”

Nhưng không may thay, cô nhóc lắc đầu.

“Em có phải lính đâu mà rành ba cái kiến thức quân sự này”

“Vậy sao cưng lại rành mấy cái chuyện người lớn dữ vậy?”

“Tại em đang tuổi dậy thì chứ sao”

Cái đó mà cũng lấy làm cớ được nữa hả?

Nhưng thôi, kệ đi.

“Có khi nào Yuuki-senpai chuẩn bị sẵn nhưng lại không dám đưa cho anh không?”

“Dám lắm chứ”

Để tôi cho thằng Shiba nổ tan xác luôn đây mà.

Đúng là bản thân nó cũng có mị lực riêng, nhưng việc gì Yuuki-senpai lại phải nhọc công đến vậy để đạt được kết quả nhỉ?

Cứ như thể dù có rườm rà đến đâu anh ấy cũng chẳng quan tâm vậy….

“Hiện anh cũng chưa biết dùng cái của nợ này làm gì nữa… Trước nay ma thuật vẫn thuận tiện và hiệu quả hơn nhiều.”

“So với《Explosion Box》thì thứ này đa năng hơn chứ nhỉ?”

“Cũng phải. Vậy để cứ để nó đó đi, sau này tính sau”

Hiện tại, đối với chúng tôi thì vũ khí hiện đại cũng chỉ được có vậy mà thôi.

Dù có nhặt được súng máy thì cũng không khác mấy.

Cơ mà nếu để người khác sử dụng thì lại là một chuyện hoàn toàn khác...

Giờ thì địch cũng càng ngày càng mạnh hơn rồi.

Orc với lũ ong thì tạm cho qua, nhưng nếu đụng phải một bầy Ogre thì dù có AK-47 cũng khó lòng nào đối phó được.

Bởi ít nhiều gì, dù có ăn đạn thì chúng vẫn có thể đi tiếp, và nếu có cả ma thuật của lũ Mage hỗ trợ thì súng ống có hay không cũng như nhau.

Mà thôi, đừng nên nhắc tới mấy cái vũ khí không có ở đây nữa thì hơn.

Kiểm tra lại mớ đồ chúng tôi vác dưới tầng hầm lên đã.

“Còn lại là cái USB này nhỉ…”

Trên đó có một tờ giấy ghi chữ “bí mật”

Vấn đề nằm ở chỗ bọn tôi không thể coi bên trong này chứa cái gì.

Bởi vì cái máy tính trong căn phòng trắng này không tiện tới mức có cả khe cắm USB cho chúng tôi xài.

“Trung Tâm Bổ Trợ bị thổi bay mất nên cũng bó tay rồi nhỉ?”

Alice thở dài.

Hình như lúc bọn nữ sinh sang Cây Thế Giới lánh nạn, có vài đứa vác theo máy tính xách tay thì phải…

Không biết còn chỗ nào có máy tính nữa không ta?

“Nè Mia, hình như em có một cái laptop phải không?”

“Em để máy bên Trung Tâm Bổ Trợ rồi”

Vậy à.

Mà cũng phải thôi, lý nào con bé lại để cái máy lại ký túc xá nữ.

Giờ thì Trung Tâm Bổ Trợ đã bị Pháo Đài Không Trung pháo kích tan tành.

Cái máy tính để trong đó không tan thành bụi mới là lạ.

“Hay ta qua ký túc xá nam với nữ bên khu Cao Trung tìm thử đi? Có khi anh của em có để trong phòng hiệu trưởng một cái cũng không chừng…”

“Tòa nhà chính khu Cao Trung cũng bị thổi bay rồi mà…”

“Hự, quên mất. Vậy đổi sang ký túc xá nhé? Cầu trời cho bọn Ogre không vào trong đó làm ổ”

“Đảm bảo 99% là không có chuyện đó đâu”

Cũng phải, Mia buông một tiếng thở dài.

“Không lẽ bó tay?”

“Cũng hết cách, nhưng…”

Đây là thứ mà Yuuki-senpai đã cất công chuẩn bị sẵn.

Khả năng cao trong này sẽ chứa nhiều thông tin hữu ích cho chúng tôi.

“Tôi hiểu cái máy tính xách tay mà mọi người nói chính là vật dụng giống như cái máy trong căn phòng này… nhưng cái đó lại không dùng được à?”

“Bọn tôi kiểm tra rồi, cái máy tính đó không có khe cắm USB”

“Ừm… kiểu như không phải chìa khóa thích hợp?”

Ờ thì đại khái là vậy đó.

Tôi cũng không biết phải giải thích làm sao cho Lucia hiểu vụ này nữa.

“Nếu vậy sao ta không dùng Invisible Scout để tìm?”

Sau khi chúng tôi miêu tả sơ lược, Lucia đề nghị.

Ừm… nghe cũng có lý đó.

Nhưng vậy thì lại phát sinh một vấn đề khác, ấy là liệu Invisible Scout có thể nhận biết được máy tính xách tay hay không.

Tôi có nên dùng ma thuật chia sẽ tầm nhìn với linh thú, sau đó cho cô ta đi tìm từng phòng một rồi quay về nhận chỉ thị cụ thể của tôi không?

Và dù có tìm được laptop thì chỉ có trời mới biết cái nào còn pin, cái nào hết pin.

Không biết dùng nguồn điện dự phòng dưới tầng hầm sạc được không ta?

Mà trước tiên phải nói, liệu có chỗ nào giống vậy không đã.

Còn lại là…

“Bên khu Cao Trung có một khu vực ngầm rất lớn”

Mia nói vậy.

Trong tờ ghi chú hôm qua Yuuki-senpai đưa Mia cũng có ghi.

Theo đó thì bên dưới lòng đất khu vực Cao Trung, tại nơi chúng tôi đánh chặn đơn vị tấn công nhanh của bọn Ogre, có một không gian ngầm vừa rộng vừa bí ẩn.

Đó là một tầng hầm mà nhà trường giấu không cho học sinh biết.

Yuuki-senpai đang định cho người xuống đó để điều tra.

Tờ ghi chú cũng ghi rõ lối vào ở đâu nữa.

“Giờ gấp lắm rồi, phải chia nhau ra điều tra song song thôi. Em với Alice-chin sẽ dùng ma thuật tàng hình để tách ra”

“Làm vậy có liều quá không?”

“Cho nên em mới chọn Alice-chin để giảm thiểu rủi ro”

À, ra vậy, tôi hiểu rồi.

Tamaki nghệch mặt ra.

Alice thì cười gượng gạo.

“Hể? Nhưng mình là người mạnh nhất trong nhóm mà? Bộ ma thuật Trị Thương quan trọng đến vậy sao?”

“Vì em như vậy nên anh mới yêu em đó, Tamaki”

“Waaa~ Tự nhiên Kazu-san nói cái gì vậy…”

Tamaki ngượng kìa.

Con bé dễ thương tới mức làm tôi không chịu nổi nữa và đưa tay lên xoa đầu luôn.

Cô bé người yêu ngốc nghếch của tôi thích chí nhắm mắt lại.

“Choroi kawaii” (tìm hiểu về nhân vật Cecilia Alcott trong series IS: Infinite Stratos để biết thêm chi tiết :v)

Mia lầm bầm một câu không cần thiết.

Chúng tôi quyết định giữ lại điểm skill của Alice rồi quay về thực tại.

AliceLevel 27 | Thương Thuật 8Ma thuật Trị Thương 5 | Skill Point 3

CHƯƠNG 131: BÊN TRONG TẦNG NGẦM

Alice Mia tạm thời tách ra hành động riêng.

Đội của tôi gồm tôi, Tamaki và Lucia quay về ngôi nhà hoang.

Vì theo chúng tôi thấy, đó là nơi an toàn nhất.

Tôi dùng combo linh thú +《Remote Viewing》như mọi khi để trinh sát bên ngoài.

Chỉ khác một điều, đối tượng được yểm《Remote Viewing》lần này là Invisible Scout chứ không phải con quạ.

Khi dùng ma thuật này, tầm nhìn từ linh thú sẽ ghi đè lên , khiến tôi hoàn toàn không thể tự vệ được nữa.

Chính vì vậy nên điều kiện tiên quyết là phải tìm được một nơi an toàn để chui vào núp lùm.

Tôi triệu hồi Huyễn Lang Vương Sharow lần nữa.

Tôi để Tamaki với Lucia canh chừng rồi ngồi xuống sàn căn nhà bỏ hoang và dùng《Remote Viewing》được yểm lên Invisible Scout để thám thính.

Tôi ra hàng đống chỉ thị khác nhau cho cô nàng linh thú.

Rồi cô ta bay vọt ra khỏi căn nhà hoang.

Và luồn lách xuyên qua khu rừng.

Khu vực Cao Trung yên tĩnh đến kỳ lạ.

À không, ý tôi là không đồng bộ thính giác nên không nghe được bất cứ âm thanh nào, mà là hoàn toàn không có bóng dáng của quân địch.

Cả Ogre lẫn Orc đều đã biến đi đâu mất.

Chúng rút lui chăng?

Dám lắm chứ.

Có lẽ chúng đã phát hiện ra nơi đây không còn bóng dáng một học sinh nào nữa rồi.

Cho nên không cần phái thêm lính tới đây làm chi cho phí công nữa

À không, có khi chúng giả vờ làm vậy để dụ những kẻ sống sót còn trốn đâu đó ló đầu ra cũng không chừng.

Cầu cho Alice với Mia không gặp chuyện gì...

Đầu tiên, con Invisible Scout trong trạng thái vô hình bay xuyên qua một ô cửa sổ vỡ, vào bên trong toà nhà chức năng cách xa tòa nhà chính.

Cô ta đi bộ trên hành lang theo lời tôi dặn.

Rồi nhìn vào phòng tin học.

Chắc chắn bên trong đó có phải có rất nhiều máy tính để bàn.

Ngoài ra còn có một cái máy tính xách tay cho giáo viên dùng nữa.

Tôi cứ tưởng cái laptop phải ở đó, nhưng không ngờ…

Trên cái bàn giáo viên người ta thường hay đặt cái máy tính xách tay, hoàn toàn không có gì cả.

Chắc có ai đó tới ôm đi mất rồi.

Cũng phải thôi…

Không biết nhóm của Yuuki-senpai hay cái bọn bên ký túc xá nam hôm qua đến lấy đi nữa.

Cái đó thì tôi không biết, chỉ biết nếu có điện, người ta sẽ tận dụng được cái máy tính mà thôi.

Invisible Scout bắt đầu chuyển sang tìm ở những nơi có khả năng cao khác.

Chẳng hạn như phòng nghe nhìn, phòng học tích hợp…

Bên này cũng có máy tính để bàn nữa.

Tất nhiên, vì không thể biết máy tính cá nhân là gì nên cô ta cứ từ từ quay xung quanh nhìn.

Ngoài ra tôi còn dặn cô ta nhìn vào bên trong những dãy tủ thiết bị nữa.

Nhưng trong tầm nhìn của Invisible Scout, thứ tôi cần tìm vẫn không chịu xuất hiện.

“Sao rồi Kazu-san?”

“Không có gì cả”

Tôi thở dài một tiếng.

À không, vẫn còn một nơi nữa.

Invisible Scout rời khỏi phòng học đặc biệt rồi lẻn vào trong khu ký túc xá nam.

Tới tận ngày hôm qua, Shiba vẫn đang chiếm đóng nơi này.

Đây mới là chỗ cần tìm nhất.

Và kết quả xuất hiện ngay.

Trong một phòng ngủ thuộc ký túc xá, có một cái máy tính xách tay có cổng USB đang nằm đó.

Hay nói trắng ra, đó chính là căn phòng của tôi.

Vì hay bị bắt nạt nên tôi đã giấu cái máy tính của mình vào một chỗ không ai biết được.

Invisible Scout nhẹ kéo máy tính ra từ đằng sau cái kệ rồi nghiêng đầu một bên như đang muốn hỏi “cái này đúng không?” nhìn khá là dễ thương.

Tôi không có ra lệnh cho cô ta đem luôn cái máy tính về.

Nếu cái máy tính mà cạn sạch pin thì chúng tôi cần phải sạc trước mới dùng được.

Dù dưới tầng hầm của căn nhà hoang này có máy phát điện nhưng vì tôi giấu cáp sạc ở chỗ khác nên cần phải lấy cái của nợ đó về trước.

Invisible Scout rời khỏi khu ký túc xá rồi quan sát khu vực xung quanh.

Khi đó, cô ta vô tình nhìn lên bầu trời.

Rồi thì tôi nhận ra từ trên Pháo Đài Không Trung, có gì đó đang rơi xuống.

Dù rằng những vật để đang rơi xuống như lá cây rụng ấy còn lâu mới chạm đất, nhưng…

Chẳng hiểu sao nó lại lớn đến kinh dị.

Ý nghĩ bật ra trong đầu tôi lúc đó là “không lý nào”

À không, không lầm vào đâu được.

Đó chính là Dwag Agnum, loài quái vật có hình dáng như khủng long mà tôi từng thấy trên Pháo Đài Không Trung.

Tôi muốt nước bọt.

Chúng thả quái vật cấp Thần Binh xuống ư…?

Tuy mất khá lâu, nhưng cuối cùng chúng cũng đã nhận ra sự tồn tại của chúng tôi và thả quái vật xuống tiêu diệt à?

À không, có thể cái này cũng giống như người ta thả cho chó đi dạo sau bữa ăn cũng không chừng…

Đó thấy chưa, nó bước đi hệt như một con chó tản bộ luôn kìa.

Con lạy bố, làm ơn bớt giỡn dùm cái đi.

To-Tóm lại một câu, hãy cứ kệ bà cái con quái vật đó đi đã.

Invisible Scout chuyển ánh mắt sang thứ khác.

Tôi nhìn thấy một nhóm khoảng 10 con Ogre đang đứng ngay ngắn kế bên bìa rừng.

Đối phương vẫn chưa biết chúng tôi ở đây.

Tất nhiên không thể có chuyện chúng nhìn được một linh thú tàng hình, cơ mà chúng tôi lại chưa biết con Ogre Pháp Sư có những ma thuật gì.

Vì bản thân mang cái danh Pháp Sư nên nếu chúng có《See Invisibility》cũng không có gì lạ.

Và kẻ đứng đầu ra lệnh cho đám Ogre bên bìa rừng chính là con Pháp Sư đó.

Thế là con Invisible Scout liền nấp vào trong bóng râm của tòa nhà để chờ địch bỏ đi như tôi dặn trước.

Thiệt tình luôn á, tôi cứ lo ngay ngáy, không biết chúng có thấy cô ta hay không nữa…

Và hình như chúng không thấy thật.

Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Nhìn Kazu-san có vẻ vất vả quá”

Bàn tay của Tamaki đặt lên vai tôi.

Con tim đang đập loạn trong lồng ngực tôi dịu đi đôi phần.

Chất giọng lạc quan của em ấy cứ như một liều thuốc chữa trị tinh thần cho tôi vậy.

“Đại khái là anh tìm được máy tính rồi. Chờ Mia quay về, chúng ta sẽ đi chung sang đó lấy”

“Vậy hả? Mừng quá!”

Tiếng Tamaki cười vang lên.

Phải công nhận một điều, chỉ cần nghe con bé cười thôi mà tôi đã có cảm giác mình hoàn toàn bình tĩnh lại rồi.

Invisible Scout quay về.

Chẳng mấy chốc sau Alice với Mia cũng về tới.

Nghe đâu hai đứa không chạm trán với một kẻ thù nào cả.

Kể ra cũng may.

Lũ Ogre trên núi thì không sao, chứ nếu câu trộm Ogre ở đây, tôi sợ bên địch sẽ phát hiện lính của chúng bị mất tích và nghi ngờ.

Khi đó thì lại càng khó hành động.

Nói thì nói vậy nhưng nếu đụng phải một tình huống không thể tránh khỏi, chúng tôi vẫn phải ra tay tiêu diệt chúng thôi…

Tranh thủ kiếm thật nhiều kinh nghiệm để lên cấp là một chuyện, còn tình hình ở đây càng ngày càng căng thẳng hơn thì lại là một chuyện khác.

Phải, nếu bên địch mà không có con boss với cái pháo đài khỉ gió đó thì tôi đã cày nát xứ này rồi.

Rồi thì bọn Alice báo cáo với tôi rằng

“Đúng là khu vực Cao Trung có một tầng ngầm thật. Tuy gọi là tầng hầm nhưng thật ra nhìn nó giống như một hội trường lớn vậy”

“Em lại thấy chỗ đó giống khu trú ẩn hơn. Nhưng mà trên tường lại có rất nhiều chữ cái tụi em không thể đọc được”

Mia lấy một cái máy chụp hình kỹ thuật số ra rồi bật lên cho tôi xem.

Cái này mà con bé cũng vác theo luôn à?

Đã vậy còn kiếm được đúng cáp sạc tôi cần nữa mới ghê chứ.

Nhưng chúng tôi không có thời gian ăn mừng.

Vừa nhìn vào màn hình kỹ thuật số, tôi bỗng không nói nên lời.

Những văn tự viết trên bức tường ấy cũng y hệt như những cái trụ đá vậy.

“『Cố định tọa độ, điều tra không gian, giới hạn phạm vi』”

Tôi lầm bầm.

À không, ngoài mấy cái đó ra, ở đây còn có những từ khác.

“Thiết lập hồi lộ tương phản”

Tôi cũng không hiểu câu đó nghĩa là gì nữa.

Chỉ biết những văn tự trên tường cứ lặp đi lặp lại 4 từ đó mà thôi.

Ngoài ra, nếu không đến tận nơi thì tôi cũng không thể xác nhận được.

“Mấy từ đó nghĩa là sao?”

“Chịu luôn”

Mia nhún vai.

“Cho em phát biểu cái này được không? Nói trước là không chắc đâu”

“À à, nếu cái bộ não game thủ của em nghĩ ra được gì thì cứ tự nhiên đi”

Mia ưỡn ngực lên rồi chẳng biết vì cái gì, con bé *e hèm* một tiếng.

Ơ hay, bộ cái từ ‘bộ não game thủ’ là từ dùng để khen à…?

“Ưm. Có khả năng chính phủ Nhật Bản chính là những người lên kế hoạch dịch chuyển sang thế giới khác, và cái thiết bị dịch chuyển họ thiết lập dưới tầng hầm của ngôi trường đã dịch chuyển toàn bộ ngọn núi này sang đây”

“Họ làm vậy để làm gì?”

“Ai biết? Từ đầu đã nói là không chắc rồi còn gì”

Hóa ra con bé cũng không biết động cơ của chính phủ là gì à?

Nhưng phải nói, nếu có thông tin về một thế giới khác thì họ phải gửi quân đội đi mới đúng.

“À đúng rồi, có thể là chúng ta vô tình vướng phải tác dụng của cỗ máy dịch chuyển đó”

“Em mới nghĩ ra đúng không?”

“Có lẽ ban đầu họ định gửi Lực Lượng Phòng Vệ Nhật Bản (JSDF) về Thời Chiến Quốc, nhưng rốt cuộc họ lại gửi nhầm ngọn núi của chúng ta”

“Nghe sao có nhiều cái bất hợp lý quá”

“Thiệt tình chứ. Thay vì JSDF, chẳng thà họ gửi Yomiuri Giants đi còn mạnh hơn nhiều”

Tôi cũng chả hiểu con bé đang nói cái gì nữa. Chắc là chuyện trong game hoặc anime gì đó rồi.

“Trước nay, em cứ nghĩ chúng ta được Thần Thánh gì đó triệu hồi sang đây. Nhưng giờ thì khả năng do nguyên nhân khác đã xuất hiện, vậy nên cần phải tập trung vào đó để điều tra”

Ra vậy, tóm lại ta có thể gộp những điều Mia nói thành hai ý thế này.

Liệu có phải một tổ chức hoặc cá nhân nào đó đã dịch chuyển cả ngọn núi của chúng tôi đi?

Hay có người từ phía bên này triệu hồi cả ngọn núi của chúng tôi đến?

Nhưng dù có là khả năng nào đi nữa, tôi cũng chỉ muốn chửi thẳng vào mặt kẻ đã tự tiện làm vậy mà thôi.

Mà nhiêu đó đã hết đâu, bọn tôi còn bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh một cách vô cớ nữa chứ.

Chúng tôi chỉ còn biết chiến đấu liên tục chứ chẳng biết phải làm gì, và làm như thế nào.

Tôi cũng không biết chỉ đánh bại quân đội Quỷ Vương thôi đã đủ hay chưa nữa.

Trong tình huống rối rắm thế này, những cuộc trao đổi ý kiến với nhau cực kỳ hữu dụng.

Không biết sự thật sẽ được tiết lộ đằng sau chuyện này là gì?

“Nhân tiện, bức tường trong tầng hầm đó có phải bê tông bình thường không?”

“Tuy không rành mấy chuyện đó nhưng em đoán đó là tường thường”

Alice nói một cách tự tin, cơ mà cả đám chúng tôi cũng đâu ai biết phân biệt thế nào là bê tông thường, thế nào là bê tông đặc biệt.

Không biết Yuuki-senpai có biết vụ này không ta?

Ei dà, Ninja là ngoại lệ, ngoại lệ.

“Với lại em cũng có ghé thăm mấy chỗ anh trai cất đồ đã ghi trên tờ ghi chú rồi”

“Ừm… vậy giờ sao? Ưu tiên tìm máy tính hay điều tra căn hầm trước?”

“Có lẽ nên ưu tiên máy tính thì hơn. Em muốn biết anh ấy lưu gì trong cái USB đó”

Cũng phải thôi, mấy lúc thế này, làm sao chúng tôi biết Yuuki-senpai còn giấu diếm bao nhiêu bí mật nữa.

Không biết kết cuộc sẽ là quỷ hay rắn* đây. (*có một câu khác là “không biết Quỷ hay Phật sẽ xuất hiện”; ý nói không biết tương lai sẽ thế nào)

Nhưng dù có là gì đi nữa, lựa chọn quay lưng với sự thật không tồn tại.

Dù sự thật có ra sao, chúng tôi vẫn sẽ chấp nhận một cách lạc quan nhất có thể.

CHƯƠNG 132: ĐI LẤY MÁY TÍNH XÁCH TAY

Để Invisible Scout đi trước dẫn đường, năm người chúng tôi thận trọng theo sau, hướng đến khu vực Cao Trung.

Nói là thận trọng nghe cho vui tai tí thôi. Thực ra nếu lỡ đụng đầu một nhóm Ogre nào đó, bọn tôi sẽ tung hết sức diệt gọn cả đám nhanh hết mức có thể.

Nếu chẳng may bị phát hiện trong khu Cao Trung, chắc chắn địch sẽ tấn công gọng kiềm để chặn đường thoát của cả bọn, vì vậy nên tôi muốn bào mòn quân lực bên địch được chút nào hay chút ấy.

Chúng tôi thuộc phe thiểu số.

Vậy nên phải luôn giữ thế chủ động trên chiến trường.

Lúc nào tôi cũng phải nhớ rõ điều đó trong đầu.

Đằng trước đã có Invisible Scout quan sát nên vấn đề sẽ là phía sau.

Tất nhiên là tôi cũng đã tính trước chuyện đó…

Phải chi có ai trong nhóm học skill Trinh Sát thì đỡ quá.

Invisible Scout tìm được hai đơn vị địch đi tuần tra quanh khu trường.

Vì hai nhóm cách nhau khá xa nên chỉ cần bọn tôi tiêu diệt thật nhanh gọn, đơn vị còn lại sẽ không hề hay biết.

Thế là chúng tôi diệt gọn cả hai đơn vị.

Tổng cộng cả nhóm câu trộm được 1 con Mage, 11 Ogre, 13 Orc và 2 con Giant Warp.

Trừ Alice vừa lên cấp xong, cả nhóm ai cũng tăng 1 level.

Bọn tôi giữ điểm skill lại.

Đồng thời tôi còn mua năng lực đặc biệt tên Thức Tỉnh Linh Thú của Mia Vender nữa.

Sau khi nướng hết 2000 token vào đó, chúng tôi còn lại 441 token.

Tuy cái giá đắt đỏ ấy làm tôi thấy hơi xót nhưng năng lực đặc biệt này lại rất đáng để kỳ vọng.

“Phải mà được thì anh đã thử nghiệm cái ma thuật này ngay và luôn rồi”

“Ưm. Chúng ta không thể triệu hồi Huyễn Lang Vương Sharow trong căn phòng này được. Đúng là phiền phức”

Mia nói đúng.

Cơ mà tại sao tôi lại không thể triệu hồi một linh thú đã lập Kế Ước Chuyên Tùng trong đây nhỉ?

Do một ràng buộc đặc biệt nào đó chăng?

Kazuhisa: Level 32 | Ma thuật Hỗ Trợ 5 Ma thuật Triệu Hồi 9 | Skill Point 4

Alice: Level 27 | Thương Thuật 8 Ma thuật Trị Thương 5 | Skill Point 3

Tamaki: Level 27 | Kiếm Thuật 9 Thể Chất 3 | Skill Point 3

Mia: Level 27 | Thổ Thuật 4 Phong Thuật 8 | Skill Point 8

Lucia: Level 21 | Hỏa Thuật 8 | Skill Point 6

Trước khi rời khỏi rừng, bọn tôi làm một combo《Deflection Spell》+《Greater Invisibility》để thi triển ma thuật tành hình lên cả nhóm.

Hàng đống Ogre và Orc lẫn lộn với nhau đang đi lang thang quanh khuôn viên của ngôi trường.

Đích đến vẫn còn rất xa.

“Chạy!”

Tôi ra hiệu, cả nhóm đã tàng hình lập tức phóng ra.

Đáng lý ra bọn tôi nên dùng cả《Silent Field》để loại bỏ luôn cả âm thanh, nhưng nếu làm vậy thì trừ tôi ra, những thành viên còn lại sẽ không biết đâu là vị trí của những người khác. Lỡ mà rơi vào tình huống buộc phải đánh nhau, có khi cả bọn sẽ đánh nhầm đồng đội luôn cũng không chừng.

Lỡ chuyện đó xảy ra, mọi người sẽ bị tổn thương tinh thần nhiều hơn là tổn thương về thể chất. Vì vậy nên tôi muốn hạn chế tối đa rủi ro đó. Nếu phải so sánh, rủi ro từ tiếng động chúng tôi phát ra ít hơn nhiều.

May thay, hình như bọn Ogre không hề hay biết gì cả. Chúng tôi chạy một hơi đến thẳng khu ký túc xá nam. Vừa lúc cả bọn vừa chạy qua cửa chính vào bên trong, trạng thái tàng hình cũng biến mất.

“Invisible Scout ở lại cửa chính canh chừng. Mọi người theo anh”

Bọn tôi đi bộ dọc theo hành lang trong ký túc xá nam. Mấy ngày rồi tôi mới quay lại chỗ này. Giờ cả khu đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi đến phòng của mình. Chắc thằng cùng phòng tôi chết ngắc rồi.

Dù thằng đó phản đối chuyện Shiba bắt nạt tôi, nhưng cứ mỗi khi tôi bị hành hạ là nó lại giả vờ không nhìn thấy. Tuy không đến nỗi nghĩ thầm “đáng đời mày” nhưng tôi cũng không có cảm giác gì đặc biệt. Nói thật là bây giờ tôi không còn quan tâm đến chuyện đó nữa rồi.

Tôi lấy cái máy tính xách tay mà hồi trước mình giấu. Và đúng như tôi đoán, pin đã cạn sạch. Rồi tôi nhét cả cái máy tính lẫn dây sạc vào trong balo.

“Phòng Kazu-chi đây rồi! Tìm sách mỏng nào!”

“Aye aye sir! Mà tụi mình tìm ở đâu trước đây Mia-chan? Ngăn kéo nhé?”

“Kh-Khoan đã! Cái đó… ơ kìa, sao Tamaki-chan cũng hùa theo luôn vậy, thiệt tình hà!”

Cả đám cứ kêu réo ầm ĩ bên tai nhưng tôi bơ đẹp. Ở đây thì chỉ có mỗi Lucia là lần đầu vào trong phòng ký túc xá nên cô nàng cứ ngớ người ra nhìn bọn Alice cãi cọ.

“Muu, hông có sách mỏng…. À đúng rồi, chắc chắn là trong cái máy tính xách tay đó…”

“Anh muốn dùng quyền giữ im lặng của công dân” (gg ‘quyền Miranda’)

“Giờ mà còn xấu hổ gì nữa không biết? Hay tại anh muốn giấu sở thích dị hợm của mình?”

Con bé Mia, dù vẻ mặt vô cảm như thường lệ nhưng vẫn cứ toét miệng ra cười nấc lên từng đợt *khặc khặc khặc*

Bớt ra vẻ khôn lỏi giùm anh cái.

“Đừng có nói xàm nữa, chuẩn bị rút mau lên. Lỡ mà bị bọn Ogre phát hiện ở đây thì phiền lắm”

“Ưm. Không định lục mấy phòng khác à? Lỡ có đồ hữu dụng thì sao?”

“Ừ thì anh cũng muốn vậy, nhưng có khi nhóm của Yuuki-senpai đã vơ vét hết rồi cũng không chừng”

“À, cũng phải”

Khu ký túc xá này đã bị mở toang, và nhìn đâu cũng thấy dấu vết người khác lục lọi đồ đạc. Hẳn là ai ai cũng muốn tìm xem trong này có gì hữu dụng hay không rồi. Bây giờ, dù bọn tôi có đi tìm thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu cả.

“Giờ thì mau quay về căn nhà bỏ hoang, khởi động máy phát điện rồi coi trong USB có gì nào”

Rồi tôi bắt đầu đếm ngón tay để tính xem từ giờ trở đi cần làm những gì. Vừa đến ngón thứ 3 thì…

Cả tòa nhà rung chuyển dữ dội.

Những bức tường kêu lên răng rắc.

“Động đất… à?”

Có người đổ sụp xuống sàn nhà. Sau khi hốt hoảng quay lại nhìn, tôi thấy Lucia đang quơ quào loạn xạ, mặt thì cắt không còn giọt máu.

À quên nữa, hình như những người sống trên lục địa nổi rất sợ động đất… Cũng phải thôi, chỗ đó có bao giờ bị động đất thế này đâu. Lucia sợ tới mức không còn thở nổi nữa.

Nhìn dáng vẻ hốt hoảng khác hẳn với gương mặt điềm tĩnh thường lệ của cô ấy, không hiểu sao chúng tôi lại thấy hơi hài. Cơ mà bậy, giờ không phải lúc để giỡn.

“T-Tôi xin lỗi. Vì các vị thần nổi giận làm cho đất trời rung chuyển nên…”

“Không phải đâu. Cái này chỉ là động đất thôi. Cơ mà cỡ này thì ngày nào chỗ chúng tôi cũng bị ít nhất một lần cả…”

Ủa khoan! Cả ngọn núi này đã bị dịch chuyển sang thế giới khác rồi mà? Sao lại có động đất ở đây được?

Một luồn điện chạy dọc sống lưng tôi. Tôi nuốt nước bọt như nuốt một cái xương cá.

“Kazu-chi, bên ngoài kìa”

Mia nhìn ra cửa sổ và hốt hoảng kêu lên.

“Tới rồi”

“Cái gì?”

“Khủng long”

Tôi phóng tới chỗ cửa sổ rồi nhìn ra ngoài. Một loài bò sát khổng lồ đi bằng bốn chân đang tiến về phía này. Đó chính là con Dwag Agnum khi nãy.

Phải nói là nó đang đi thẳng tới đây luôn mới đúng.

Không lẽ… địch nhận ra rồi ư? Làm sao chúng biết được?

Cơ mà giờ không phải lúc chơi trò thám tử. Tình thế đang cực kỳ bất lợi nên chúng tôi không thể đánh chặn nó ở đây được. Quay lại nhìn thì tôi thấy Alice với Tamaki đã mỗi người một bên đỡ Lucia đứng dậy rồi.

“Mia, dùng ma thuật tàng hình rút vào rừng.《Deflection Spell》”

“Ưm. 《Greater Invisibility》”

Bóng hình cả bọn tan biến. Chúng tôi chia thành một nhóm hai người và một nhóm ba người rồi lần lượt phóng ra ngoài cửa sổ. Cô nàng Invisible Scout canh chừng ở cửa chính ký túc xá cũng lập tức bay theo.

“Nguy rồi, nó đuổi theo”

Mia quay lại nhìn và lẩm bẩm. Khi tôi nhìn lại thì thấy con Dwag Agnum đang tăng tốc rút ngắn khoảng cách với chúng tôi thật.

Không lý nào…

“Khi nãy cô nói là bọn Dwag Agnum sử dụng Thổ Thuật, vậy chúng có ma thuật nào có tác dụng cảm nhận địa chấn không?”

“Hình như đó là một ma thuật thuộc Thổ Thuật cấp 5 mang tên《Vibration Sense》thì phải”

Tôi ra hiệu cho mọi người đồng loạt ngưng cử động.

“Lên nào Mia.《Deflection Spell》”

“Ưm.《Fly》”

Cả nhóm lơ lửng trong không khí.

Tốt, kiểu này thì nó sẽ không thể nào…

“Ơ hay, nó vẫn cứ tiến thẳng đến đây kìa”

Mia lầm bầm.

Khỉ thật, không được à…

Không lẽ nó còn có cả ma thuật《See Invisibility》? Có khi thị giác của nó có sẵn khả năng nhìn ra đối tượng vô hình cũng không chừng. Nhưng mà quái vật thì phải vậy rồi. Chuyện quái vật sở hữu những năng lực vượt xa người thường không có gì lạ cả.

Huyễn Lang Vương Sharow từng nói nó cũng sở hữu siêu cảm giác mà. Cơ mà đến cả Sharow cũng không thể nào cảm nhận ở khoảng cách xa thế này được. Không lẽ con quái vật này kinh khủng đến mức đó luôn sao?

Cũng có thể đó là do nó chuyên về năng lực đặc biệt đó… Nhưng dù thế nào đi nữa, bọn tôi cũng không nên đối đầu với nó ở đây tí nào. Nếu được thì tôi muốn lẩn vào rừng trốn hơn.

Con quái vật nhìn như khủng long ấy há rộng miệng nó. Thôi chết, nó sắp tấn công rồi. À không phải, nếu đối phương chuyên về thuộc tính Thổ thì…

“Mia, thi thiển ma thuật kháng ngay!《Deflection Spell》”

“《Resist Earth》”

Giữa lúc vẫn còn vô hình, ánh sáng xanh lá cây từ ma thuật của Mia bao bọc chúng tôi. Một khắc sau, con Dwag Agnum phun ra một đòn Breath đen kịt.

“《Reflection》”

Tôi vừa kịp đỡ đòn tấn công đánh thẳng vào mình trong đường tơ kẻ tóc. Tamaki dùng thanh kiếm bạc của mình khử đòn Breath. Alice thì nằm ngoài phạm vi của đòn tấn công. Còn Mia với Lucia thì đã bị luồng hơi thở ấy nuốt chửng.

Một tiếng hét chói tai vang lên.

Máu bắn ra tung tóe.

“Cẩn thận, Kazu-san! Đòn tấn công có mảnh kim loại lẫn vào!”

Tamaki la lớn.

“Nó truyền Mana vào những mảnh kim loại ấy rồi thổi bay đi à”

Kiều này thì phiền to rồi.

Dù đã bị thương khắp người nhưng Mia với Lucia vẫn chưa bị ngất.

Lucia đầm đìa máu me trên trán và tay chân, tay trái thì bị cong đi một cách kỳ dị, nhưng nói chung vẫn trong phạm vi chấp nhận được. À không phải, bình thường thì đây là đã là bị thương rất nặng rồi.

Cơ mà… sao Alice chưa thi triển ma thuật Trị Thương? Có chuyện gì vậy? Không lẽ… em ấy vẫn chưa biết hai người họ bị thương?

À quên, hiện chúng tôi vẫn đang tàng hình. Chỉ mình tôi có《See Invisibility》nên mới biết mà thôi.

“Alice, Mia với Lucia bị thương rồi. Mau lên”

“Wa… Vâng!《Area Heal》

Hào quang chữa thương từ ma thuật của Alice bao bọc chúng tôi. Được luồng ánh sáng ấm áp ấy phủ lấy, cả Mia lẫn Lucia khẽ kêu lên một tiếng「ưm~」

Nhờ có ma thuật ấy, những vết thương trên người họ dần hồi phục. Thế này thì bọn tôi có thể tạm yên tâm rồi. À không, hoàn toàn không thể nào yên tâm được, bởi vì…

“Kazu-san! Nó tấn công kìa!”

Tamaki đột ngột bay đến chỗ tôi rồi đứng ngay đằng trước kẻ thù. Con Dwag Agnum đạp mạnh xuống đất và phóng vọt tới. Cái cơ thể khổng lồ của nó bay giữa không trung.

Ơ hay, nó bay được luôn á?!

Ngay lúc đó, ma thuật tàng hình của chúng tôi hết tác dụng.

Tamaki nở một nụ cười gan dạ rồi hét lớn “Có ngon thì bơi vào đây!”

Hết cách.

“Coi bộ ta không thể nấp được rồi, đành phải chiến đấu thôi”

“Cứ để cho em!”

Chúng tôi quyết định đối đầu với con quái vật ấy.

CHƯƠNG 133: CỰ THÚ TẤN CÔNG

Trận chiến với con Dwag Agnum bắt đầu.

Nói thật là tôi không thích những trận đánh ngẫu nhiên thế này chút nào. Nhưng bởi vì không thể biết Skill dò tìm đối phương của nó ra sao nên chúng tôi cũng không còn cách nào khác. Bây giờ, không dứt điểm nó ngay tại đây, có khả năng sau này chúng tôi sẽ bị theo dõi mọi lúc mọi nơi.

“Mau mau nghiền nát nó thôi”

Nếu cứ nhây mãi ở đây, thế nào chúng tôi cũng sẽ bị kẻ thù bao vây. Không chỉ mỗi lũ Ogre, chúng tôi còn phải dè chừng khẩu pháo trên Pháo Đài Không Trung nữa. Và cái quan trọng nhất là con Dwag Agnum trước mặt chúng tôi không phải con duy nhất.

Ngoài ra còn có khả năng Zagarazuina đã bắt đầu để ý đến chúng tôi. Nó vừa là cánh tay đắc lực của Quỷ Vương, vừa mạnh đến mức có thể dễ dàng sai khiến một đám quái vật cấp độ Thần Binh. Tôi không hề muốn nghĩ đến chuyện phải chiến đấu với nó trong tình trạng kiệt sức tí nào.

Tạm thời thì trong trận chiến này, chúng tôi phải mặc định rằng kẻ thù đang theo dõi để theo đó mà hành động.

Tôi vội dùng《Deflection Spell》để thi triển《Haste》cho cả nhóm, và rồi…

“Alice và Tamaki cứ đánh như mọi khi. Mia tung hết sức ra. Lucia thì giữ sức đã”

Chỉ một mình Lucia là có năng lực đặc biệt mang tên Phóng Thích Ma Lực. Chúng tôi phải giấu kín năng lực đó đến cùng. Vì con bài tẩy ấy tạo ra một vụ nổ cực kỳ dữ dội nên rất dễ gây sự chú ý.

Trong tình huống này, nếu muốn đánh nhanh thắng nhanh, chúng tôi buộc phải dựa dẫm tối đa vào Mia. Và cái mà tôi muốn con bé làm nhất là…

“《Storm Bind》”

Toàn bộ cơ thể khổng lồ dài hơn 10m của con khủng long bị những cơn cuồng phong cuốn lấy. Bình thường, Phong Thuật cấp 8《Storm Bind》là ma thuật kiềm chế mạnh nhất trong số các ma thuật. Dù có là quái vật cấp Thần Binh đi nữa, chỉ cần nó dính phải ma thuật này thì…

À không phải, hình như tôi hơi coi thường kẻ địch mất rồi. Dwag Agnum gầm lên một tiếng khiến màng nhỉ tôi nhói lên. Sóng âm mạnh đến mức làm tóc tôi lất phất.

Mẹ kiếp, nếu bọn quái vật cấp cao gầm lên thì có nghĩa là...

Nhưng hóa ra lại không phải, bởi vì những luồn gió xoáy cuốn lấy con Dwag Agnum vẫn cứ sờ sờ ra đó. Nhưng đổi lại, chỉ ít lâu sau, mặt đất bùng nổ.

Đất cát bị xới tung lên bay mù trời. Hình bóng Alice và Tamaki đang bay đến gần con quái vật bị bụi đất nuốt chửng. Tiếng thét của cả hai chìm vào tiếng gầm đinh tai của mặt đất.

Thôi chết, hóa ra đó là ma thuật dùng để đánh chặn à? Không phải, cái ma thuật đó không hề có trong hệ thống Thổ Thuật mà chúng tôi biết. Ma thuật độc quyền chỉ quái vật mới có chăng?

Dù đó là gì thì tôi cũng không thể nào đoán được. Cơ mà phải nói tôi còn không biết nó dùng ma thuật hay cái cơ thể khổng lồ của mình để xới đám bụi đó lên nữa.

“Bụi đất che kín tầm nhìn rồi, kiểu này thì tôi khó lòng nào mà…”

Lucia than thở.

Phải đám bụi đó chính là thứ cản trở tầm nhìn của chúng tôi. Nếu giờ mà bắn bừa vào trong đó, có khả năng chúng tôi sẽ bắn nhầm Alice và Tamaki.

Mới vào mà nó đã hoàn toàn trên cơ chúng tôi rồi. Nhưng cỡ này thì…

“Mia, thổi bụi bay đi. Có trúng Alice với Tamaki cũng được”

“Ưm.《Tempest》”

Cuồng phong nổi lên thổi bay đám bụi đất. Ở phía bên kia, tuy bị chao đảo một chút nhưng Alice và Tamaki vẫn gượng được.

“Tấn công ngay!”

“Vâng, Kazu-san!’

“Rõ!”

Tận dụng ngọn gió《Tempest》sinh ra thổi từ đằng sau tới, cả hai tăng tốc, hét lên một tiếng trợ uy và lao thẳng vào tấn công con Dwag Agnum. Ngọn thương của Alice đâm xuyên lớp da dày của con quái vật. Trảm quang của Tamaki lóe lên, chém vào cổ nó.

Cơ thể của con quái vật khổng lồ run lên, máu xanh trào ra như thác đổ. Rồi tôi có cảm giác như thể thân hình nó đang teo nhỏ lại.

Một khắc sau.

Toàn bộ cơ thể con Dwag Agnum phát nổ.

À không, phải nói là vô số xúc tua từ cơ thể nó vươn ra mọi hướng mới đúng.

Ọe, tởm chết đi được!

“Waaa~ Kyaaa!”

“Cút… cút đi!!!”

Đám xúc tua đột ngột phóng tới chỗ Alice với Tamaki rồi bắt đầu quấn lấy tay chân hai đứa. Thậm chí, đứng từ xa mà tôi vẫn nghe được tiếng xương gãy. Cả hai kêu lên đau đớn.

Nguy rồi, nhìn nhỏ vậy nhưng mấy cái xúc tua đó lại mạnh quá thể. Nếu cứ để thế này thì không chỉ có mỗi xương mà đến cả tay chân hai em ấy cũng sẽ bị vặt lìa.

“Mia, Lucia, diệt mớ xúc tua mau!”

"Rõ.《Flame Arrow》”

“Ưm.《Lightning Arrow》”

Cả hai bắn ra 8 hỏa tiễn cùng 8 lôi tiễn.

Dù một số bị chệch mục tiêu nhưng số còn lại đã đâm xuyên đống xúc tua quấn lấy tay chân Alice và Tamaki. Sau khi thoát thân, hai cô bé tiên phong hốt hoảng rút lui.

“《Area Heal》”

Alice thi triển ma thuật Trị Thương diện rộng. Nhưng quả đúng là ma thuật ấy không thể nào chữa lành xương gãy ngay được. Và như muốn cản không để bên tôi phục hồi, con Dwag Agnum lại tiếp tục vươn thêm hàng chục xúc tua khác ra.

“《Summon Familiar: Huyễn Lang Vương Sharow》”

Tôi lập tức triệu hồi linh thú sói bạc ra. Sau khi vội vàng thi triển vài ma thuật hỗ trợ cơ bản, tôi ra lệnh cho ông ta đánh chặn mấy cái xúc tua từ con Dwag Agnum.

“Nhờ mày cứu Alice và Tamaki”

『Vâng thưa chủ nhân』

Huyễn Lang Vương duyên dáng hạ trọng tâm xuống đất rồi bắn ra vô số tia sét từ cơ thể. Hàng trăm đòn lôi kích ấy đánh vào hàng chục cái xúc tua. Không gian trước mắt chúng tôi ngập tràn trong vô số tia lửa điện.

Nhưng đã thuộc vào cấp độ Thần Binh thì con quái vật ấy cũng không phải dạng vừa. Đợt tấn công của Lang Vương gần như không thể nào bì được với đám xúc tua của nó. Thậm chí một vài cái xúc tua còn kịp né khỏi đợt lôi kích chằng chịt nữa…

“Cỡ này thì đừng hòng!”

Dù chân vẫn còn đang lặt lìa nhưng Tamaki đã bay vọt lên. Trong nháy mắt, con bé đã đến trước mặt Lang Vương, rồi bằng sức mạnh của skill Thể Chất cấp 3, Tamaki vung mạnh thanh kiếm bạc.

Trảm kích từ thanh kiếm bắn ra nướng chín đám xúc tua lao tới gần.

Nhưng sau khi tung ra đòn đó, Tamaki đau đớn quỳ giữa không trung.

“Đau quá….”

“Ta-Tamaki-chan! Đừng có cố quá sức!”

“Không, giờ không thể không cố được. Alice lùi lại đi”

Tamaki phát biểu một câu đầy nam tính. À không, tôi cũng hiểu tinh thần chiến đấu của Tamaki, nhưng giờ phải kiềm chế đã.

“Địch là quái vật cấp Thần Binh! Bớt trẻ trâu lại không đi gặp ông bà bây giờ!”

“Nh…. nhưng…. ưm, em hiểu rồi, Kazu-san”

Tamaki núp đằng sau Lang Vương rồi rên rỉ. Thật tình chứ, con bé này đúng kiểu nhân vật moe vì ngáo luôn. À không, lạc đề rồi.

Alice liên tục thi triển《Area Heal》. Đó là quyết định chính xác, vì giờ không phải lúc tiết kiệm MP.

“Sharow, cố câu giờ thêm chút nữa được không?”

『Tôi sẽ cố』

“Nhờ ông...《Haste》”

Được ma thuật tăng tốc hỗ trợ, Sharow dùng tốc độ cực nhanh đối lập với cơ thể to lớn của mình phóng vọt đi, để lại một vệt sáng đỏ. Sau những bước chạy nhanh đến mức để lại dư ảnh phía sau, ông ta thu hẹp khoảng cách với những cái xúc tua chìa ra rồi phóng lôi kích ở khoảng cách gần.

Dù vô số xúc tua lần lượt bị nướng khét và rơi xuống, trên toàn thân con quái vật khổng lổ, một lượng xúc tua gần như vô tận vẫn tiếp tục mọc ra.

“《Electric Stun》”

“《Flame Javerlin》”

Đòn lôi kích gây choáng của Mia làm cho đối phương tức thì khựng lại. Ngọn lao lửa của Lucia trúng thẳng vào kẻ thù làm nó chùn chân. Tuy có cảm giác chúng tôi đang từng chút một gây sát thương lên nó, nhưng…

Con Dwag Agnum cũng lỳ đòn như cái cơ thể khổng lồ của nó vậy. Nó tiếp tục tăng số lượng xúc tua chìa ra để chơi đến cùng với chúng tôi.

Ôi, không lẽ con quái vật này thuộc loại cân được mọi đối thủ à?

Nếu đã vậy thì…

“Alice, lui lại! Cảnh giới xung quanh giúp bọn anh!”

“Nh-Nhưng…”

“Bọn Ogre đã biết chúng ta ở đây. Chúng sắp mò tới rồi đó”

Thực ra đã có một vài toán lính Ogre đang trên đường đến đây rồi. Thành thật mà nói là tôi cũng muốn triệu hồi thêm linh thú để cầm chân bọn chúng lắm, tuy nhiên

Nếu con Dwag Agnum có nhiều sở trường chiến đấu khác nhau thì cũng đồng nghĩa nó hoàn toàn không có một sở trường đặc biệt nào cả.

Cuối cùng thì con quái vật khủng long ấy giũ mạnh cơ thể to lớn của nó và thoát được ma thuật kiềm hãm. Vậy nghĩa là sức mạnh kiềm chế của《Storm Bind》sẽ bị suy giảm theo thời gian.

Nhưng vẫn đúng theo kế hoạch nên không sao cả.

Bởi vì…

“Ưm. Cho phát nữa đây.《Storm Bind》”

Mia lập tức tung ma thuật kiềm kẹp con quái vật to lớn đã bắt đầu di chuyển. Vẫn ác như mọi khi vậy.

“Cái cơ bản khi đi săn bắn chính là Hame-koroshi” (ハメ殺し)

“Thiệt tình, lại nữa rồi”

Hơn nữa hiện tại, có thể mớ xúc tua đó sẽ lao thẳng đến đây lúc nào chẳng ai biết nên bọn tôi không thể lơ là được.

Nói thì nói vậy nhưng hiện tại Lang Vương và Tamaki đang lập nên hai lớp phòng vệ để ngăn chặn đám xúc tua tấn công

Có lẽ hàng phòng vệ ấy không thể nào bị xuyên thủng dễ dàng được.

Còn phần Alice, sau khi bay vút về và được tôi niệm《Haste》, em ấy liền một mình xông vào đám Ogre.

Rồi đâm chém tự do.

Sau khi Alice hạ gục đến con Ogre thứ hai, Lucia level up.

Bên trong căn phòng màu trắng, chúng tôi xác nhận lại chiến lược cho trận chiến từ giờ trở đi.

Trong khi Alice lo đối phó với toán quân Ogre, bọn tôi cần phải tranh thủ tiêu diệt con Dwag Agnum càng nhanh càng tốt. Vấn đề nằm ở chỗ phải làm sao để mà hạ gục con quái vật khủng long lỳ đòn này.

“Em nghĩ ra cách này hay lắm! Cứ để em xông thẳng vào đánh ỳ xèo cho chết bà nó là xong!”

“Tamaki, lại đây tí cưng”

“Hể? Gì vậy gì vậy?”

Sau khi Tamaki tung tăng đến gần, tôi đưa tay lên xoa xoa đầu rồi nhân lúc con bé mất cảnh giác, tôi siết chặt hai nắm tay lại kẹp đầu Tamaki.

Thế là con bé kêu lên một tiếng dễ thương “Waa kyaa!”

Fuyo Mahou6-8 [/images/images/image-25.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/b/bf/Fuyo_Mahou6-8.jpg/revision/latest?cb=20180316103730

“Thương cho roi cho vọt à…”

Đến cả Alice cũng chỉ biết nhìn mà cười trừ.

Đành phải vậy thôi.

Không đập cho đau thì không thể nào dạy dỗ con bé này được.

“Tuyệt đối không bao giờ được tấn công liều lĩnh. Có biết là anh lo cho em lắm không?”

“Vơn~”

“Với lại nếu em làm vậy thì kết cục cũng sẽ bị mớ xúc tua đó tóm rồi siết cho gãy xương nữa mà thôi”

“T-Tại lúc đó em hơi bất cẩn! Lần sau chắc chắc không có chuyện đó nữa đâu!”

Chắc chắn luôn mới ghê chứ.

Cả đám chúng tôi nheo mắt lại nhìn con bé ngốc nghếch ấy như muốn nói “thôi xin quỳ”.

Rồi đồng loạt thở ra một hơi dài não nuột.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!