Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 134: CHƯƠNG 134: ĐỘT PHÁ BỨC TƯỜNG XÚC TU

Vấn đề nằm ở chỗ, dù con Dwag Agnum chỉ có một, nhưng về cơ bản mớ xúc tu của nó lại có thể chiến đấu với hàng chục kẻ thù cùng lúc. Nếu cứ chiến đấu như bình thường, chúng tôi sẽ bị nuốt chửng.

Đó chính là lý do vì sao tôi gọi Alice lui về phía sau để rút ngắn chiến tuyến, mục đích chính là tránh phải đối đầu trực diện với nó.

“Còn lại nhờ vào em, Mia”

“Ưm. Sẽ ráng”

Sau khi họp xong, chúng tôi quay về thực tại.

Vì bây giờ có cho Lucia nâng những ma thuật khác thì cũng không làm nên cái trò trống gì nên chúng tôi giữ Skill Point của cô ấy lại.

Lucia: Level 22 | Hỏa Thuật 8 | Skill Point 8

Sau khi quay về chiến trường, chúng tôi lập tức bắt tay vào hành động.

Lucia bắn liên hoàn《Fire Storm》vào con Dwag Agnum đang bị《Storm Bind》kiềm và vươn xúc tu tấn công. Cơn bão lửa địa ngục chặn những cái xúc tu vung vẩy lại.

“Tamaki, em cũng tạm thời lui lại đi”

“Ưm, em hiểu rồi!”

Tranh thủ cơ hội đó, Tamaki nhảy bật lên. Sau khi bay một quãng trên trời, con bé đến chỗ tôi.

Huyễn Lang Vương vẫn liên tục tung lôi kích để kiềm hãm kẻ địch. May thay, dù cơ thể to lớn nhưng con sói bạc lại rất nhanh nhẹn nên mớ xúc tu không làm gì được. Ông ta cứ vậy mà vờn quanh kẻ thù.

Tôi gọi Tamaki quay về là để niệm lại《Haste》cho con bé phòng hờ. Tiếp đó là Hỏa Thuật cấp 8《Advanced Resist Fire》của Lucia. Mia cũng góp thêm Phong Thuật cấp 8《Advanced Resist Wind》.

So với ma thuật kháng thường, hiệu quả kháng ma thuật thuộc tính của ma thuật kháng cao cấp vượt trội hơn hẳn. Giờ thì trong khi Tamaki đánh cận chiến, bọn tôi không cần do dự dùng Hỏa Thuật và Phong Thuật tấn công thẳng vào con quái vật nữa.

“Vậy em đi đây”

“Từ từ, chưa được”

Tamaki vừa định bay đi thì tôi nắm tay con bé lại. Lucia thi triển Hỏa Thuật cấp 6《Shimmer》. Ma thuật này có tác dụng tạo ra một ảo ảnh bụi mù xung quanh đối tượng.

Khi di chuyển nhanh, ảo ảnh sẽ được tạo ra. Nói một cách đơn giản thì có thể gọi đây là ma thuật phân thân cũng được.

Tuy kẻ địch là một con quái vật cấp độ Thần Binh, nhưng không chiến lại không phải là thế mạnh của nó. Dù những cái phân thân đó không có sức tấn công thì vẫn có thể phần nào chế ngự được đối phương.

Tiếp đó, Mia thi triển Phong Thuật cấp 6《Blur》. Tương tự như《Shimmer》, ma thuật này có tác dụng làm cho toàn bộ cơ thể đối tượng mờ đi. Tuy không đáng kể, nhưng đây là phương pháp giúp cơ thể thật sự của Tamaki khó bị nhắm trúng hơn.

Chúng tôi hoàn toàn không dùng《Greater Invisibility》nữa, bởi vì một khi đến gần cơ thể thật sự của đối phương, chắc chắn Tamaki sẽ bị những giác quan cảm nhận đặc biệt của nó phát hiện ra.

Nhưng ngược lại, theo Huyễn Lang Vương nói, dù nó có dùng năng lực ấy dò tìm thì cũng khó lòng nhìn xuyên hiệu ứng của《Blur》và《Shimmer》ngay lập tức.

Ấy là nhờ hỏi Huyễn Lang Vương về đủ mọi thông tin khác nhau liên quan đến những ma thuật hoặc năng lực thăm dò và cảm nhận, tôi đã hiểu ra lợi thế hoàn toàn khác của《Blur》và《Shimmer》so với《Greater Invisibility》. Tuy chỉ có thể khiến kẻ thù gặp trở ngại trong nhận thức nhưng trên chiến trường tác dụng đó lại cực kỳ quan trọng. Phải nói là chỉ nội những kiến thức mà Huyễn Lang Vương Sharow nắm giữ không thôi cũng đáng để tôi bỏ công lập Khế Ước Chuyên Tùng với ông ta rồi.

Cuối cùng là ma thuật《Wind Walk》của Mia. Theo tôi thấy, dù đánh trên không thì cái mà một người dùng kiếm như Tamaki cần nhất vẫn là một điểm tựa vững chắc.

“Lên!”

“Ưm, em đi đây!”

Được tôi đẩy lưng, Tamaki chạy vọt đi trên không khí, để lại hào quang đỏ rực cùng dư ảnh mờ ảo phía sau. Từ bên trên, cho bé chạy xuống theo đường chéo lao thẳng vào con Dwag Agnum.

Giữa lúc còn đang bị Sharow cùng ngọn lửa cháy rừng rực làm cho phân tâm, con quái vật khổng lồ không thể nhận ra Tamaki tấn công tới.

Cơ mà, ủa?

Không nhận ra ư?

“Hiểu rồi, nó nhận diện kẻ địch bằng cảm ứng nhiệt!”

Tới tận bây giờ tôi mới hiểu ra. Vì con khốn này cứ như một biến thể bò sát nên khả năng cao là nó có tầm nhìn hồng ngoại. Nhưng giờ thì khu vực xung quanh con Dwag Agnum đang chìm trong ngọn lửa khốc liệt của Lucia.

Ôi mẹ nó, cũng tại tôi ngu quá nên tới bây giờ mới nhận ra.

Nhưng giờ thì bọn tôi đã có cơ hội.

Tamaki lao thẳng vào bức tường lửa đang cháy phừng phừng mà không hề do dự, xuyên qua đám xúc tu cản trở bên ngoài rồi tấn công vào cơ thể thật của kẻ thù.

Lúc trảm quang bạc lóe lên cũng là lúc lớp da dày cộm bị chém đứt khiến máu xanh bắn tung tóe vào không trung. Con Dwag Agnum gào lên một tiếng chói tai như thể người ta hét lên vì đau đớn.

Ngon, có tác dụng rồi!

Đúng là Tamaki có khác.

Đừng có nhờn với đòn tấn công từ skill cấp 9!

Phải, khác với trận chiến đối đầu với con Mekishu Grand và Legend Archane, lần này bọn tôi đã có một kiếm sĩ với skill cấp 9 ở đây. Nếu chỉ tính riêng về khoảng skill, chắc chắn con bé cũng phải đánh ngang với quái vật cấp Thần Binh chứ không đùa.

Và nhiệm vụ của hậu quân chúng tôi là góp thêm sức mạnh, phá vỡ thế cân bằng mà Tamaki đã dựng nên để phản công đối phương. Giờ thì bọn tôi đã làm được điều đó, cho nên còn lại sẽ là…

“Chuẩn bị tung đòn dứt điểm. Lucia dùng ma thuật công kích. Còn Mia…”

“Ưm.《Electric Stun》”

Tôi chưa ra lệnh thì Mia đã bắn Phong Thuật cấp 7《Electric Stun》làm cơ thể con Dwag Agnum khựng lại trong khoảnh khắc. Tamaki lập tức đột kích vào sơ hở mà con quái vật để lộ.

Cùng tiếng hét trợ uy, con bé tung ra một nhát chém sắc lẹm.

Để bồi thêm vào đó, Lucia kích hoạt Hỏa Thuật cấp 8《Incinerate》.

Ngọn lửa bừng lên trong lòng bàn tay cô ấy tức thì quấn lấy cơ thể con quái vật khổng lồ khiến nó cháy bừng lên như một cây đuốc.

“Úi da, nóng quá!”

Tamaki hét lên.

Ủa, Hỏa Thuật cấp 8 mạnh tới mức xuyên thủng khả năng kháng của ma thuật kháng cao cấp luôn sao?

Mà thôi kệ đi…

“Đã vậy chụy đây sẽ trút giận lên mày!”

Bị sức nóng của《Incinerate》thiêu đốt, đám xúc tu xung quanh bắt đầu tan chảy và rơi thõng xuống. Tamaki liền tận dụng cơ hội đó vung kiếm chém vào cái cổ dài của con quái vật khổng lồ.

Tuy không thể nói là đứt lìa nhưng có lẽ đòn tấn công ấy đã chém đứt động mạch chủ, khiến máu xanh từ đó phun ra như một cái vòi sen. Cơn đau thấu trời khiến cái cơ thể khổng lồ của con Dwag Agnum rung lên dữ tợn.

Rồi thì ma thuật kiềm chế con cự thú cũng tan biến. Con Dwag Agnum liền đáp xuống mặt đất bê tông, tìm cách chạy khỏi khu vực hỏa hoạn.

“ Mia, ngay!”

“Hoây~《Stone Bind》”

Bê tông bị ma thuật làm nhũn ra dính chặt vào chân con quái vật, khiến hai trong số bốn chân của nó dính chặt xuống đất.

Nhận ra dấu hiệu bất thường, nó rung mạnh cơ thể hòng kéo chân lên khỏi mặt bê tông. Nhưng khi làm vậy, nó lại vô tình để lộ một sơ hở chí mạng khác.

“Chiến đây! Kazu-san nhìn em nè!”

Tamaki lao vào tấn công con Dwag Agnum.

Con bé chém vào cái đầu nằm trên cái cổ thon dài như một con hươu cao cổ. Nhưng sau khi bị chém trúng vào mũi, con quái vật quật đầu sang trái và phải như một gã say rượu.

“Mẹ nó!”

Dù bị quật văng đi nhưng Tamaki vẫn ngay lập tức phanh gấp lại giữa không trung. Rồi con bé đạp mạnh vào không khí và xông tới. Mục tiêu lần này lại là cái cổ dài của con quái vật.

Nếu một chọi một thì có lẽ hai bên đã hòa, hoặc con Dwag Agnum đã lợi dụng cơ thể to lớn của mình để lấn át. Nhưng nhờ có sự hỗ trợ của chúng tôi, lợi thế về vị trí địa lý cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu với quái vật cấp Thần Binh của cả nhóm, thế trận đã đảo ngược.

Phải, hôm nay bọn tôi đã mạnh hơn rất nhiều so với ngày hôm qua rồi.

Mặt khác, Alice đang phải một mình đối đầu với một đội quân gồm 10 con Ogre và 1 con Pháp Sư. Khác với thế trận áp đảo lúc đầu, giờ em ấy đang khá chật vật.

Tất nhiên là vì con Mage chứ không ai khác. Dưới sự chỉ huy của nó, những con quái thường còn sống sót bắt đầu phối hợp với nhau.

Tuy cây thương mà Alice dùng cũng thuộc loại dài, nhưng khoảng cách tấn công từ những thanh kiếm cộng thêm cánh tay của bọn Ogre còn dài hơn nữa. Chúng kết hợp lợi thế từ cơ thể to lớn của mình và đồng bọn yểm trợ lẫn nhau tấn công. Dù Alice mạnh mẽ là vậy nhưng vẫn bị chúng gây cho không ít khó khăn.

Nhưng mà một mình em ấy có thể chống lại cả đám Ogre 8 con cũng đã là hay lắm rồi…

“Lucia, hỗ trợ Alice”

“Vâng.《Dread Flair》”

Khi bọn Ogre bị ảo ảnh kinh hoàng tạo ra từ ma thuật của Lucia dọa cho chết khiếp, tình hình bắt đầu thay đổi. Dù con Mage Ogre có ra lệnh thế nào đi nữa, rốt cuộc thì quái thường vẫn chỉ là quái thường mà thôi. Sức đề kháng ma thuật của chúng thấp đến là thảm hại.

Giữa lúc bọn Ogre hoảng loạn, Alice nhằm thẳng vào hông chúng mà xiên hết con này đến con khác. Đòn tấn công đó chỉ để khóa chuyển động của đối phương chứ không phải kết liễu.

Ừm, phải nói rằng Alice hiểu quá thừa nhiệm vụ của mình là gì.

Thực ra, nếu Lucia bắn một phát《Incinerate》thẳng vào chỗ Alice thì có khi đã diệt gọn cả đám Ogre luôn rồi cũng không chừng. Nhưng Alice lại chưa có ma thuật kháng lửa cao cấp. Đến cả Tamaki có ma thuật kháng còn bị thương nên tôi không dám nghĩ Alice sẽ bị nặng đến mức nào. Không thể làm liều như vậy được.

Nhân tiện, so với ma thuật kháng thường, thời gian hiệu quả của ma thuật kháng cao cấp ngắn hơn nhiều. Tăng mỗi cấp skill, thời gian tác dụng chỉ kéo dài thêm có 10 giây, đồng nghĩa《Advanced Resist Fire》mà Tamaki nhận được khi nãy chỉ có hiệu quả trong vòng 80 giây.

Tuy hiệu quả cao nhưng vì thời gian tác dụng quá ngắn, nếu không biết đối phương dùng thuộc tính gì, bọn tôi khó mà dùng ma thuật này được.

Nếu đây mà là game thì tôi đã khen hệ thống skill này cân bằng quá tuyệt vời rồi. Nhưng mà đây lại là hiện thực, mỗi khi chiến đấu là chúng tôi lại phải đặt cược bằng mạng sống của mình cho nên…

Con mẹ nhà nó, sao không biến đây thành một cái null game cho bố mày nhờ cái?

Nhưng mà giờ có chửi đổng cũng không làm gì được. Phải tranh thủ lúc Alice đang cầm chân kẻ thù để hoàn tất việc chúng tôi cần làm ở đây. Chính là tiêu diệt con Dwag Agnum đó.

“Lucia, dựng tường lửa chặn đường. Sharow, tấn công đánh lạc hướng nó!”

『Tuân lệnh chủ nhân』

Bức tường lửa Lucia tạo ra bao phủ bóng hình con quái vật khủng long, khiến cho tầm nhìn hồng ngoại của nó suy giảm đáng kể. Con Dwag Agnum bối rối vung vẫy cái cổ nó nhìn xung quanh.

Cơ hội đã đến, từ hai phía đối diện nhau, Tamaki cùng chú sói bạc lao vào tấn công con quái vật. Tuy nó đã giương xúc tu ra chuẩn bị đánh chặn nhưng đòn《Electric Stun》do Mia bắn ra yểm trợ đã khiến nó cứng đờ người trong chốc lát. Khoảnh khắc đó, Huyễn Lang Vương tức thì thu hẹp khoảng cách. Bộ móng vuốt của ông ta đâm thẳng vào vết chém trên da mà khi nãy Tamaki để lại.

Con Dwag Agnum gào lên. Nó lắc mạnh cơ thể mình hòng rũ kẻ địch xuống nhưng bộ móng trên chân trước của Huyễn Lang Vương vẫn tàn nhẫn bấu mạnh vào, nhất quyết không buông.

Những cái xúc tu quật mạnh vào lớp lông bạc. Tuy mạnh đến mức bẻ gãy cả xương người nhưng dường như chúng lại không thể gây ra bất cứ vết thương đáng kể nào cả cho thân hình to lớn của Huyễn Lang Vương.

Khi Sharow cắm phập răng nanh vào người con quái vật và cắn thật chặt, con quái vật không còn chú ý gì tới Tamaki nữa. Và tất nhiên con bé sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội đó.

“Tao sẽ hạ mày trong đòn này!”

Con bé vung mạnh thanh kiếm bạc, một trảm kích từ đó phóng ra, đánh thẳng vào đôi mắt to lớn không phòng vệ của con quái vật và xuyên đến tận hộp sọ của nó.

Một đòn chí mạng.

Cơ thể khổng lồ của con Dwag Agnum sụm xuống đất tạo nên một âm thanh vang động.

Bên kia bức tường lửa, bụi đất bay lên mịt mù. Sau khi cơ thể nó mờ dần rồi tan biến hẳn đi, một viên đá màu vàng nằm lại nơi đó.

Cuối cùng cũng xong rồi.

Ngay lúc tôi vừa thở ra một hơi dài nhẹ nhỏm….

『Cẩn thận! Có kẻ khác tới!』

Huyễn Lang Vương hét lên.

Liền sau đó…

Tamaki bị đánh văng xuống đất.

Cơ thể con bé kêu lên một tiếng như bị vỡ vụn.

Rõ ràng là đòn đánh đó đã nghiền nát cơ thể Tamaki.

Nhưng từ kẻ nào?

Không lâu sau, đáp án đã xuất hiện.

Từ đằng sau bức tường lửa đỏ rực vây hãm con Dwag Agnum, một con quái vật có thân hình đen xỉ hiện ra.

“Zagarazuina!”

Con Ogre da đen bay lơ lửng trong không khí.

Trong tay không có gì cả.

Chỉ bằng nắm đấm của mình, nó đã nghiền nát Tamaki được vũ trang thanh kiếm bạc.

Nó cười.

Đập vào mắt tôi là đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực của nó.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.

Giữa lúc đó, vì vẫn đang chiến đấu với nhóm Ogre đằng xa và tiêu diệt chúng nên Alice lên cấp.

Chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn màu trắng.

CHƯƠNG 135: QUỶ VƯƠNG RA MẶT

(Quỷ ở đây là Oni, và con Zagarazuina này là vua Ogre (được ví như oni), đồng thời là một trong Tứ Thiên Vương nên nó sẽ là Quỷ Vương chứ không phải con boss cuối. Mình sẽ sửa boss cuối lại thành Ma Vương)

----------------------------------------

Bên trong căn phòng màu trắng, chúng tôi đờ người ra nhìn Tamaki nằm trên sàn nhà. Tay và chân con bé bị vặn xoắn đi những hướng kỳ dị, bọt từ trong miệng sùi ra, toàn thân co giật dữ dội.

Trước cảnh tưởng kinh hoàn ấy, đầu óc tôi không tài nào hoạt động trơn tru được. Tay và chân tôi cứ run rẩy không ngừng. Và người đầu tiên hành động chính là người không trực tiếp chứng kiến cảnh tượng ban nãy. (*cảnh Tamaki bị đánh rớt xuống đất chứ không phải cảnh miêu tả ở trên)

“Tamaki-chan!”

Alice chạy vội đến bên người bạn thân đang thập tử nhất sinh và sử dụng ma thuật《Sustain》. Tiếp đó, em ấy điên cuồng thi triển《Heal》. May mắn thay, xem chừng Tamaki đã kịp bảo vệ những vị trí quan trọng trên cơ thể mình.

Xem ra… con bé không bị thương nặng như vẻ ngoài thê thảm của mình. Do bản năng sinh tồn của Skill cấp 9 chăng? Giờ nghĩ kỹ lại mới thấy, có lẽ Alice cũng không cần phải dùng tới《Sustain》làm chi cả.

Sau khi được trị thương, Tamaki từ từ ngồi dậy rồi nhìn tôi bằng một ánh mắt trống rỗng. Con bé ngơ ngác há miệng ra.

“Em không hay biết gì luôn”

Đôi mắt xanh của con bé đượm một vẻ buồn bã.

“Em hoàn toàn không thấy gì hết. Khi cảm nhận được sát khí của kẻ địch, em chỉ vừa kịp vào thế phòng thủ mà thôi”

“Anh cũng hoàn toàn không hay biết gì cả”

Có khi nào nó dùng ma thuật giống như《Invisibility》để tiếp cận không? Nhưng nếu vậy thì tôi phải thấy bằng《See Invisibility》rồi chứ?

Thật ra, vị trí giao chiến đang bị lửa cháy rừng rực bao vây. Chuyện chúng tôi không hay biết nó tới cũng không có gì lạ, nhưng đến cả khi nó đã tấn công Tamaki rồi mà chúng tôi vẫn không biết nó ở đó thì quả là lạ lùng.

“Có lẽ do khói”

“Nghĩa là sao, Mia?”

“Có thể nó dùng khả năng biến hình để biến thành khói và tiếp cận. Sau đó nó nấp bên dưới con Dwag Agnum, chờ cho chúng ta mất cảnh giác rồi ra tay tấn công.”

“Em thấy à?”

“Khác với hiệu ứng ma thuật em tạo ra, thứ đó giống như một màn sương mù lấp lánh bị gió thổi đi. Lúc đó em cũng thấy là lạ rồi, ấy vậy mà…”

Mia siết thật chặt hai nắm tay, nhìn tôi bằng một vẻ mặt không cảm xúc. Hẳn là con bé đang vô cùng ân hận.

Fuyo Mahou6-9 [/images/images/image-26.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/7/73/Fuyo_Mahou6-9.jpg/revision/latest?cb=20180316103746

“Nhưng cái quan trọng nhất thì em lại không làm được. Dù đã nhận ra chuyện bất thường nhưng em lại không nói ra. Tại em hết cả”

“Vậy thì lần sau rút kinh nghiệm, thấy gì là là phải báo cáo ngay. Chỉ cần nói mình thấy cái gì bất thường là được”

“Ưm. Em xin lỗi”

Tôi vò mạnh đầu tóc của Mia. Con nhóc kêu lên “ưm~” bằng một vẻ mặt hơi bất mãn.

“Xem ra con Dwag Agnum hoàn toàn chỉ là mồi nhử”

Lucia nói.

Khả năng rất cao là vậy.

Ngay từ đầu Zagarazuina đã có ý định nhân lúc chúng tôi chiến đấu với con Dwag Agnum và tiếp cận để tấn công bất ngờ rồi.

Có thể, vì cả bọn cứ liên tục câu trộm Ogre trong rừng nên con quái vật khốn khiếp ấy đã coi chúng tôi là cái gai trong mắt nó. Dù nó có huy động bao nhiêu lính đi lùng sục, bọn tôi vẫn có thể dễ dàng trốn thoát. Chính vì vậy nên trước tiên nó đã hạ gục Tamaki để bắt làm con tin.

Giờ chúng tôi đã rơi vào tình huống không thể bỏ chạy được nữa. Dù có sẵn lòng bỏ Tamaki lại để thoát thân thì chiến lực của chúng tôi cũng sẽ bị giảm đi đáng kể. Vì mục đích đó, nó sẵn sàng hi sinh cả một con quái vật cấp Thần Binh để bắt thóp chúng tôi.

“Cơ mà khoan”

Tôi đưa tay lên sờ cằm và suy nghĩ. Có chăng vì hiểu rõ về chúng tôi nên nó mới lập nên một kế hoạch như thế này? Với lại ngay từ đầu, chẳng lẽ nó không hề tính tới khả năng chúng tôi bỏ Tamaki lại để thoát thân hay sao?

Vậy nghĩa là kẻ thù đã tìm hiểu rất kỹ về chúng tôi rồi.

“Có khi nào bọn Doppelganger đã báo cáo về danh tính của chúng ta không?”

“Ưm. Có thể lắm, bằng không thì khó mà có chuyện nó hi sinh cả một con quái vật cấp Thần Binh để làm mồi nhử được”

Tamaki vừa gật đầu vừa lắc đầu.

“Tuy không biết bọn Doppelganger xâm nhập vào nhóm người bên khu Cao Trung từ khi nào nhưng dựa theo tình hình ngày hôm qua, có lẽ chúng đã bắt đầu tiếp xúc với bọn học sinh vào đêm thứ hai…”

“Sao Mia-chan biết?”

“Nếu tin đồn là thật thì hẳn bọn Doppelganger đã biến thành Shiba. Nếu vậy thì trước khi Shiba chết vào đêm của ngày thứ hai, chắc chắn bọn chúng đã phải tiếp xúc với hắn ta ít nhất một lần”

Ra vậy… cũng có lý.

Hôm qua, tuy chúng tôi đã diệt gọn bọn Doppelganger tại chỗ nhưng có trời mới biết ngoài chúng ra có còn con nào khác nữa hay không. Rất có thể ngoài con 3 con Doppelganger dịch chuyển sau cùng ra, vẫn còn rất nhiều con khác lẫn trong những học sinh đến Cây Thế Giới để lánh nạn.

Tuy nhiên Greater Ninja đã kịp qua bên đó. Nếu chị ấy, Yuuki-senpai và Shiki hợp tác với nhau, thể nào 3 người họ cũng sẽ vạch mặt được tất cả những con Doppelganger trà trộn vào. Nói thì nói vậy nhưng mới chỉ nghĩ tới chuyện không kịp gửi chị Keiko sang bên kia, tôi đã thấy lạnh sống lưng rồi.

Nhưng mà cũng vì vậy nên giờ chúng tôi mới kẹt lại bên này. Và giờ thì cả bọn rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng khôn cùng thế này đây.

“Nếu có con Doppelganger còn sót lại, chắc chắn chúng sẽ tìm đến bọn Ogre và truyền tin rồi”

“Có lẽ chúng ta nên chuẩn bị tâm lý thì hơn. Khả năng cao là những chuyện như chúng ta thường hay âu yếm nhau, Tamaki ngốc nghếch thế nào, và Kazu-chi vô dụng ra sao đều đã bị lộ…”

“M-Mình không có ngốc!”

Tamaki ngân ngấn nước mắt kêu lên.

Tôi thì ngậm chặt miệng và quay mặt đi chỗ khác. Giờ mà cãi lại thì chả khác gì chọc con rắn núp trong bụi cây cả. (藪蛇 - làm chuyện không cần thiết để rồi gây hại cho chính mình)

“Kazu-san không có vô dụng! Anh ấy rất… phát nào ra phát nấy*!” (chỗ này là ちゃんと - chu đáo; mình cũng không hiểu đây có phải từ lóng hay không nên chém đại)

Sau khi nói những câu cực kỳ không cần nói, Alice đỏ bừng mặt rồi cúi gằm xuống đất.

“Ưm…. đại khái là, rất chu đáo với mình… chắc vậy”

“Ô hô, đúng thiệt ha”

Chẳng hiểu vì sao đó, Mia lại kêu lên bằng một giọng phách lối và dùng ánh mắt soi mói để nhìn tôi.

“Đủ rồi đó Mia, ba cái chuyện tào lao để sau đi”

“Biết rồi. Vậy em sẽ nhớ kĩ để lần sau truy tiếp”

Nhớ được mới lạ.

Nhưng để chuyện đó qua một bên đã.

“Giờ bàn chiến thuật nào. Cơ bản là chúng ta sẽ tìm cách cầm chân Zagarazuina lại, đón Tamaki rồi bỏ chạy. Mọi người thấy sao?”

“Anh nhắm chạy thoát nổi không?”

Lucia nghiêng đầu. Ừ thì tôi cũng hiểu chuyện đó khó khăn thế nào, nhưng nếu đem so với lựa chọn ở lại chiến đấu và hạ gục con quái vật đó thì…

“Em… Em nói nè Kazu-san, hãy bỏ…”

“Em mà bảo cả nhóm bỏ em lại chạy, đừng hỏi vì sao anh cho Mia dùng sếch toy tra tấn em ngay và luôn nhé”

“Nhưng!”

Bằng đôi mắt xanh biếc chất chứa quyết tâm đau lòng ấy, con bé nhìn thẳng vào tôi. Tôi nhẹ nhàng xoa mái tóc mềm mại như những bông lúa mùa thu của Tamaki.

“Anh sẽ không bao giờ bỏ lại em. Hiểu chưa?”

“Nh-Nhưng làm sao chúng đánh nổi con quái vật đó….?”

“Cho nên chúng phải bàn mưu tính kế trước… Em nghĩ ra cách gì chưa Mia?”

Khi tôi quay sang, Mia “ưmm” một tiếng rồi khoanh tay lại.

“Vậy là chỉ có mỗi cách kiềm hãm nó...”

“Vô ích thôi”

“Trước hết, điều kiện tối thiểu là Tamaki-chi phải ở trạng thái hoàn hảo, nhưng giờ cậu ấy không thể chiến đấu được, nếu cùng lúc còn phải đối phó với nhóm quái bên kia thì càng không thể. Hơn nữa, mọi người đều nhừ tử cả rồi, dù chúng ta có dụ được một mình Zaga-chi ra chỗ vắng và đánh với nó thì… đúng không?”

Zaga-chi cái con khỉ.

“Đúng là chúng ta không đạt được điều kiện tối thiểu thật”

Thành thật mà nói, tôi còn không biết cả nhóm có cơ hội chiến thắng hay không nữa. Dù hiện tại cả nhóm đã đủ mạnh để chiến đấu trên cơ quái vật cấp Thần Binh nhưng vẫn rơi vào thế kẹt. Khi phải đối đấu với một kẻ địch mạnh đến nổi sai khiến cả quái vật cấp Thần Binh, liệu chúng tôi có thể làm được gì nó đây?

Chúng tôi cứ họp đi họp lại không biết bao nhiêu lần. Khi nào mệt, tôi sẽ dùng《Summon Feast》ra để mọi người đánh chén. Và lần nào Lucia cũng chén mấy món tráng miệng một cách ngon lành.

Chúng tôi tổng kết lại những vấn đề mấu chốt trong kế hoạch.

Tóm lại những hành động đầu tiên sau khi trở ra sẽ là yếu tố quyết định của cả kế hoạch. Chúng tôi đã giả định rất nhiều tình huống khác nhau, đồng thời đưa ra cách đối phó cho từng tình huống ấy.

Điểm Skill level up của Alice được giữ lại.

Sau khi đã gom góp quyết tâm, chúng tôi rời căn phòng trắng.

Alice: Level 28 | Thương Thuật 8Ma thuật Trị Thương 5 | Skill Point 5

Cuộc chiến tái khởi động.

Giữa ngọn lửa đỏ thẩm cháy rừng rực, Zagarazuina bật cười.

Rồi nó chầm chậm tiếp đất.

Dưới chân nó, Tamaki đang nằm đó, tay chân bị bẻ cong một cách kỳ dị.

Nó cũng không tấn công con bé nữa.

Đúng là thằng khốn này biết rõ chúng tôi thật rồi.

Trong party, Tamaki là chiến binh mạnh mẽ và đắc lực nhất. Nó còn biết chúng tôi không bỏ rơi đồng đội nữa. Tóm lại là chúng tôi đang bị coi thường.

Tôi vừa nhìn Alice bỏ chạy khỏi đơn vị Ogre phía sau, vừa dùng《Depotation》lên con Invisible Scout bên cạnh ngay lập tức. Sau khi đã tống hoàn con linh thú, tôi lấy lại một lượng MP nhất định.

Vậy là đã chuẩn bị xong. Giờ là lúc tung ra con bài tẩy.

“Sharow!”

Tôi thi triển năng lực đặc biệt Thức Tỉnh Linh Thú. Tôi dồn vào đó MP, tức gần như toàn bộ lượng MP hiện có của mình.

Một ánh sáng đỏ đen bao bọc cơ thể Sharow, con sói khổng lồ gầm lên.

“Cầm chân Zagarazuina lại!”

『Tuân lệnh chủ nhân』

“Ưm. Giết nó luôn cũng được”

Nhóc có biết làm vậy là tự dựng Death Flag không Mia?

Sharow xông vào Zagarazuina.

Trái lại, Zagarazuina lại tiến lên một bước. Nó đối đầu trực diện với con sói bạc có thân hình to lớn như con voi.

“Mua vui cho ta nào”

Nói xong, nó phá lên một tràng cười tàn bạo.

Nó nói chuyện ư?

À không, tôi cũng biết là một vài loại quái vật biết nói rồi.

Hai bên chạm trán nhau. Chỉ bằng mỗi cánh tay trái, Zagarazuina đã chặn được đòn móng vuốt của Sharow.

Xét riêng về mặt vóc dáng thì rõ ràng Sharow hơn hẳn đối thủ, nhưng về sức mạnh thì hai bên lại ngang bằng nhau.

À không.

Sau khi đỡ được móng vuốt của Lang Vương, Zagarazuina nhẹ nhàng vung tay trái.

Chỉ bấy nhiêu đã khiến cho cơ thể khổng lồ của Sharow văng đi mất.

Thiệt hay giỡn vậy?

Tôi đã dồn toàn bộ lượng Mana mình có để kích hoạt năng lực Thức Tỉnh Linh Thú rồi mà chỉ được có vậy thôi sao?

Tuy nhiên, bằng ma thuật tạo ra điểm tựa giữa không trung, Sharow đạp mạnh vào đó để xoay người lại rồi lập tức lao về phía con Ogre đen xỉ thêm lần nữa.

Từ cơ thể ông ta, hàng loạt tia tử điện lóe lên.

Kết hợp cú nhảy có sẵn với ma thuật lôi kích, ông ta tăng tốc đột ngột.

“Được lắm”

Zagarazuina lại trực tiếp đỡ lấy đòn tấn công của đối thủ thêm lần nữa.

Lần này là bằng cả hai tay.

Vì không thể triệt tiêu hoàn toàn động năng, nó bị đẩy lui lại một bước.

Nhưng đòn tấn công của Sharow cũng chỉ được có vậy mà thôi.

Nó lại nhẹ nhàng đánh văn cơ thể khổng lồ của Sharow thêm lần nữa.

“Mạnh nữa! Tung thêm sức mạnh cho ta!”

Zagarazuina hét lớn.

Nó thích chí đưa hai tay lên vung vẩy.

Sharow lại xông lên lần nữa, dù đã là lần thứ ba nhưng Zagazuina vẫn chỉ trực tiếp đỡ đòn.

“Thế quái nào? Nó đang đùa giỡn ư?”

Trước trận chiến ấy, tôi chỉ biết đờ người ra nhìn.

CHƯƠNG 136: TẤM LÒNG CỦA HUYỄN LANG VƯƠNG

“《Storm Bind》”

Mia tung ma thuật dùng để kiềm chế con quái vật khủng long tôi thấy khi nãy để khống chế Quỷ Vương.

Luồng khí dày đặc bao quanh con Ogre đen xỉ và cuốn lấy tay chân nó…

Zagarazuina nhếch khóe miệng lên như chế nhạo và nói câu gì đó bằng một giọng nhỏ đến mức chúng tôi không thể nào nghe được.

Trên toàn cơ thể nó, một luồng aura đỏ đen nổi lên. Khoảng khắc chạm vào hào quang đó, ma thuật khống chế của Mia tan đi và biến mất hoàn toàn.

Một loại Anti Magic nào đó ư? Sao cũng được, bởi chắc chắn nó phải có biện pháp đối phó ma thuật. Nhưng chúng tôi chỉ cần có vậy mà thôi.

Trong một khoảnh khắc, nó đã bị phân tâm.

Chừng đó là quá đủ rồi.

“《Range Heal》”

Từ đằng xa, trong lúc vẫn đang rút ngắn khoảng cách với con Ogre đen, Alice thi triển ma thuật Trị Thương tầm xa. Được ánh hào quang rực rỡ bao phủ, Tamaki lập tức nảy cả người lên như một cái lò xo và rút khỏi tầm tấn công của con Ogre đen xỉ.

Dù vẫn nhăn mặt vì đau nhưng con bé vẫn liều mạng chạy đi giữ khoáng cách với con quái vật.

Alice vẫn liên tục dùng《Range Heal》lên Tamaki.

“Tamaki, xương em….”

“Hình như chỉ mới phục hồi sơ bộ thôi!”

Tamaki một tay nắm chặt thanh kiếm, một tay quệt máu thổ ra trên miệng. Dù còn đau nhưng ít nhất tay con bé đã có thể cử động.

May một điều là con Ogre đen kia không đuổi theo, nhờ vậy nên chúng tôi đã tránh được tình huống xấu nhất. Cùng lúc đó, Lang Vương lại tấn công thêm lần nữa và khóa đòn với Zagarazuina.

“Ái chà”

Con Quỷ Vương cười nham nhở. Không lẽ nỗ lực liều mạng chống cự của chúng tôi buồn cười đến vậy sao?

“《Incinerate》”

Lucia thi triển Hỏa Thuật cấp 8 tấn công vào đàn Ogre đang đuổi theo Alice. Bị ngọn lửa địa ngục bùng lên thiêu đốt, chúng đau đớn gào lên. Có lẽ con Mage cũng đã yểm ma thuật kháng thuộc tính cho bọn chúng, nhưng ma thuật cấp 8 này vẫn dễ dàng xuyên thủng khả năng kháng ấy và thiêu cháy cơ thể bọn quái vật.

Hai, ba con Ogre ngã khụy, giờ chỉ còn lại 5 con Ogre đã bị thương cùng con Mage. Lúc đó, con Mage bất thần ngưng lại rồi giơ cây trượng lên trời, rồi cơ thể nó bắt đầu bồng bềnh nổi lên.

Coi bộ nó định chạy trốn một mình. Nếu vậy thì để chút xử nó sau cũng được.

“Lucia, bọn Ogre thường!”

“Vâng.《Incinerate》”

Trong lúc đang bị thương đầy mình và loạng choạng xông tới định tấn công Alice, lũ Ogre lãnh trọn một đòn hỏa ngục nữa. 5 con quái vật còn lại chầu ông bà theo chân đồng bọn chúng.

Vậy là giờ chỉ còn lại mỗi con Mage và Zagarazuina.

À không, cái “chỉ” ở đây mới là vấn đề lớn nhất.

Chỉ bằng tay trái, nó đã dư sức gạt bỏ mọi đòn tấn công của Lang Vương, còn tay phải thì đỡ những nhát chém liên tục của Tamaki. Giữa thanh kiếm bạc của Tamaki và lòng bàn tay phải Zagarazuina, một luồng aura màu đỏ cứ lởn vởn.

Có lẽ đó chính là khiên chắn Mana rồi. Cái thứ lờ mờ giống như khí công ấy có phải do ma thuật tạo nên không?

Cơ mà từ nãy đến giờ, con quái vật chết bầm này chỉ toàn chiến đấu bằng tay không. Liệu nó đã nghiêm túc chiến đấu hay vẫn còn đang nhờn với chúng tôi? Nếu nó vẫn còn đang coi thường chúng tôi, tôi muốn coi như đây chính là cơ hội.

“Kazu-chi, nó tới kìa”

Giọng Mia vang lên làm tôi chuyển ánh mắt sang con Mage Ogre. Từ trên cao, nó đang phóng Băng Đao thẳng xuống chỗ chúng tôi. Đó chính là cái ma thuật công kích khủng khiếp hôm qua tôi trúng phải.

Tôi định dùng《Reflection》chặn đòn tấn công lại nhưng thất bại và lãnh trọng cơn mưa băng đao từ trên trời rơi xuống. Dù đã đưa tay lên đỡ đòn nhưng má, bụng và chân tôi vẫn bị chém tả tơi.

Mẹ kiếp thật, nhưng cỡ này thì chưa nhằm nhò gì đâu!

“Mia, lôi đầu nó xuống!”

“Ưm.《Gravity》”

Ma thuật trọng lực của Mia cưỡng chế con Mage Ogre rơi xuống đất. Khi con quái vật to lớn mặc áo choàng tím đã nằm sóng soài trên mặt đất thì…

“《Incinerate》”

“《Lightning Arrow》”

Bị những mũi lôi tiễn cùng ngọn hỏa diệm tấn công liên tục, con Mage Ogre quằn quại lăng xung quanh rồi cuối cùng cũng… ngừng kháng cự. Sau khi con quái vật lì lợm trút hơi thở cuối cùng, cơ thể nó tan biến rồi để lại ba viên ngọc màu xanh.

Tốt, cuối cùng bọn tôi cũng đã sắp đặt xong.

“Rút quân, tất cả về đây!”

Tôi vừa ra hiệu, tất cả mọi người gồm cả Alice và Tamaki lập tức xoay gót chạy. Tôi nhìn liếc qua cái đồng hồ đeo tay để kiểm tra. Từ khi dùng Thức Tỉnh Linh Thú đến giờ, năm phút đã trôi qua.

“Sharow, cố thêm chút nữa!”

『Tuân lệnh』

Lang Vương vẫn liên tục tấn công Zagarazuina. Dù cơ thể đã tả tơi nhưng ông ta vẫn vừa vặn né được những đòn tấn công nhằm vào chỗ hiểm và tiếp tục lao vào cơ thể to lớn của con Ogre màu đen xỉ. Bây giờ cứ vậy là được.

Trong lúc kẻ thù đang bị cầm chân, chúng tôi dùng《Fly》bay hết tốc lực. Vừa lướt gió bay đi, tôi vừa nhìn vào cái đồng hồ đeo tay.

“Cho linh thú ở lại câu giờ để chạy trốn à? Đúng là một lũ hèn nhát”

Zagarazuina hét lớn bằng một giọng mỉa mai.

Nghe tiếng Sharow rống lên, tôi quay lại nhìn thì thấy cơ thể ông ta đang bọc trong luồng aura màu đỏ. Có lẽ đó cũng là khiên Mana giống như con Ogre Chúa.

“Đã vậy thì ta sẽ giết con nhãi nhép này và đuổi theo các ngươi”

Zagarazuina vào thế thủ, chuẩn bị đỡ đòn tấn công của Sharow.

Năm giây, bốn giây, ba, hai, một.

Sharow đạp mạnh xuống đất rồi xông tới bằng một vận tốc đủ để lại dư ảnh phía sau. Zagarazuina hạ trọng tâm cơ thể xuống rồi đưa tay trái về phía trước đỡ đòn.

Và rồi…

“Hết thời gian”

Tôi cười. Liền sau đó, bóng hình Lang Vương tan biến cùng một tiếng “vút”. Trong khoảnh khắc, Zagarazuina ngớ người ra.

Nhưng bấy nhiêu đó là đủ. Từ khi tôi sử dụng Thức Tỉnh Linh Thú đến giờ, 320 giây đã trôi qua. Một khi vượt quá thời gian giới hạn của ma thuật ấy, linh thú sẽ bị cưỡng chế tống hoàn.

Ngay từ đầu tôi đã nhắm tới mục đích này. Chỉ cần nó có thể giữ chân Zagarazuina trong vài giây cuối cùng là đã đủ để chúng tôi đã bay được hơn 100m.

“Bọn khốn!”

Con Ogre đen xỉ điên tiết hét lên và đuổi theo chúng tôi bằng một tốc độ kinh hồn. Cứ mỗi lần nó đạp mạnh xuống đất, bụi đất mịt mù tung lên.

Khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng thu hẹp. Cứ thế này thì nó sẽ bắt kịp trước khi chúng tôi kịp trốn vào rừng. Muốn thoát thân, chúng tôi cần phải có thêm một ít thời gian nữa.

Nhưng không sao cả, bởi chúng tôi đã tính toán rồi.

“Tamaki!”

“Ưm, cứ để em!”

Tamaki lộn ngược người lại, đáp xuống mặt đất chuẩn bị đánh chặn Zagarazuina. Cùng một tiếng hét dũng mãnh, trảm quang từ thanh kiếm bạc của con bé bật ra. Con Ogre đen xỉ vung tay phải lên đánh bật đòn tấn công đó.

“Vô ích thôi con lỏi kia”

“Chưa biết được đâu”

Tamaki phóng lên bay ngược lại.

Zagarazuina xông tới thu hẹp khoảng cách.

Cả hai đã đến một không gian trống trải.

Đó chính là trường cao trung.

Tamaki và con quái vật ấy đã ở ngay bên trên sân trường đằng trước tòa nhà Cao Trung đã biến thành đống gạch vụn. Và ngay bên dưới cái sân này chính là…

Theo như Alice và Mia điều tra, trong gian hầm trống bên dưới có một bức tường kèm một bức bích họa bí ẩn.

Cả hai nói rằng đã nhìn thấy thứ gì đó. Vốn dĩ đó là những thứ đáng ra không thể có trong ngôi trường này. Mà nói vậy vẫn còn sai, phải nói là trên cả nước Nhật hiện đại, những thứ đó cũng phải thuộc vào hạng cực hiếm mới đúng.

Phải.

Đó chính là một đống chất nổ.

“《Gravity》”

Ma thuật trọng lực Mia tung ra đè Zagarazuina xuống. Dù biết nó sẽ sớm bị triệt tiêu nhưng tôi cũng chỉ cần một khoảnh khắc đó mà thôi.

Tamaki bay vọt lên không trung.

“Thoát rồi, làm đi!’

“Vậy thì bật nè”

Mia đẩy công tắc trên cái điều khiển nhỏ nhắn trong lòng bàn tay phải.

Từ bên dưới tầng hầm, âm thanh trầm trầm như tiếng bụng sôi vang lên.

Một khắc sau.

Toàn bộ mặt đất bị khói bụi bao phủ. Từ mọi phía, vụ nổ dữ dội bùng lên.

“Nu…. hóa ra là bẫy à?”

Zagarazuina gào lên.

Có lẽ cỡ này không thể nào giết chết nó, nhưng chẳng thà có vẫn còn hơn không. Từ nãy đến giờ, bọn tôi đã xoay sở giữ cho nó lơ là phòng bị và không tung ra sức mạnh thật để câu giờ lâu nhất có thể.

Giờ thì tầm nhìn của nó đã bị che khuất hoàn toàn.

Phải, tất cả chính là để câu một khoảng thời gian đủ để kích hoạt cổng dịch chuyển cho chúng tôi rời khỏi nơi này.

Từ trên bầu trời, một con chim ưng đâm bổ xuống thật nhanh.

Đó chính là linh thú của Rin-san chứ không ai khác.

Chắc chắn sau khi con linh thú đầu tiên bị bắn hạ, cô ấy đã ngay lập tức cử linh thú khác đi chờ sẵn.

Rồi cuối cùng cơ hội cũng đến.

Nó đã chờ đợi khoảnh khắc chúng tôi khống chế Zagarazuina từ lâu lắm rồi.

Lúc còn trong căn phòng trắng, Lucia chính là người đã đưa ra đề xuất này. Cô ấy nói “chắc chắn Rin sẽ làm vậy” bằng một giọng hơn cả tự tin. Chính vì vậy nên chúng tôi mới cố hết sức làm Zagarazuina lơ là phòng bị, tất cả là để tạo cơ hội cho linh thú của Rin-san.

Thật sự thì tôi cũng bán tín bán nghi. Nhưng cũng giống như mối liên kết chặt chẽ giữa tôi và nhóm Alice, có lẽ một mối quan hệ đặc biệt nào đó cũng tồn tại giữa Rin-san và Lucia.

Hóa ra, chiến lược này cũng không đến nỗi nào. Lời tuyên bố tự tin của Lucia đã thành sự thật, và con chim ưng đã bay đến. Nỗ lực tin tưởng vào mối quan hệ giữa Rin-san và Lucia của chúng tôi đã được đền đáp.

Sau khi hạ cạnh xuống ngay trước mặt chúng tôi, con linh thú chim ưng của Rin-san lập tức kích hoạt cổng dịch chuyển. Một vòng tròn ma thuật màu xanh nhạt hiện ra trên mặt đất.

“Tất cả vào trong ngay!”

Lucia cùng Mia phóng vào bên trong vòng tròn ma thuật màu xanh nhạt. Bóng hình cả hai lần lượt biến mất.

Sau đó đến lượt Alice và Tamaki vừa phóng vội đến chỗ chúng tôi.

Từ vụ nổ thổi tung sân trường, hình bóng màu đen xỉ bên trong đó gầm lên một tiếng kinh hoàng. Chỉ mới nghe tiếng gầm kinh thiên động địa đó tôi, cả người tôi cũng đã run lên bần bật. Phải nói áp khí lần này nó phát ra vượt xa so với khi nãy.

Nó nghiêm túc rồi à?

À không, phải nói là đến tận bây giờ nó mới bắt đầu nghiêm túc mới đúng.

Hóa ra nó thật sự chỉ mới đùa vui với chúng tôi mà thôi. Cái con quái thai Zagarazuina này ham vui đến vậy cơ à?

Nhưng…

Nó sai lầm rồi.

Còn chúng tôi đã thắng cược.

Từ bên trong đám khói bụi, cơn bão đen đặc của con Ogre khổng lồ bùng lên.

Đầu ngón tay phải nó tỏa sáng. Tia sáng màu đỏ từ đó bắn thẳng vào vai tôi.

Máu tóe ra tứ tung.

Cau mày lại vì đau, tôi vội vã nhảy vào bên trong vòng tròn ma thuật xanh nhạt.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi đã nhìn thấy Zagarazuina…

cười.

Nó nhìn vào tôi, kẻ đã qua mặt nó thành công và rống lên cười.

“Mong được gặp lại ngươi lần nữa!”

Ôi, cái con quái vật mắc dịch này…

Tuy chỉ thoáng qua nhưng tôi đã hiểu.

Nó chính là một kẻ cuồng chiến đấu chuẩn mực.

Và rồi cảm giác chếnh choáng khi dịch chuyển đánh thẳng vào tâm trí tôi.

CHƯƠNG 137: DỊCH CHUYỂN

Tuy bỏ chạy nhưng đây vẫn là chiến thắng.

Cái quan trọng nhất là giữ được mạng mình.

Tóm lại thì tất cả chúng tôi đều đã sống sót thoát nạn.

Khi tôi mở mắt, quang cảnh của hội trường lớn bên trong một thân cây mà chúng tôi đã thấy vài lần hiện ra. Vòng tròn ma thuật dưới chân không còn tỏa sáng nữa. Tôi quay xung quanh nhìn. Alice, Tamaki, Mia, Lucia, tất cả mọi người đều bình an vô sự.

Chỉ có điều thương tích trên người Tamaki vẫn chưa hồi phục hoàn toàn khiến con bé vừa khụy xuống, vừa một tay giữ đầu gối. Trong lúc Alice thi triển《Heal》, ánh mắt tôi và Tamaki gặp nhau.

“Thành công rồi Kazu-san! Chúng mình quay về được rồi!”

“À… ừ… đúng vậy…”

Tamaki khoái chí cười. Nhìn nụ cười ấy, có lẽ sẽ chẳng ai dám tin chỉ mới vừa nãy thôi, con bé đã phải liều mạng chiến đấu với một kẻ thù hung tàn dù biết mình không hề có lấy một cơ hội chiến thắng. À không, có khi con bé này đã quên béng chuyện đó luôn rồi cũng không chừng.

Đột nhiên một cơn đau nhói lên, làm tôi ôm lấy vai mình và rên lên một tiếng. Trạng thái hưng phấn qua đi, vết thương do beam mà con Zagarazuina bắn bắt đầu hành hạ tôi.

“Để em trị thương cho anh!”

“Không cần đâu, để sau cũng được. Giờ em hãy trị thương cho Tamaki…”

Ngay lúc đó, xung quanh chợt náo động. Một cô gái xô mạnh những binh sĩ Quang Nhân đang đứng gác ra, vừa thở hồng hộc vừa xông vào bên trong.

Đó chính là Rin-san.

“Lucia!”

Khi đã nhìn thấy Lucia bình an vô sự, cô ấy nở nụ cười.

Rin-san chạy vội tới ôm chầm Lucia. Như để biểu đạt niềm hân hoan của chủ nó, cái đuôi màu vàng phía sau vẫy liên tục, cả đôi tai trên đầu cũng nhúc nhích không ngừng.

Fuyo Mahou6-4.jpg [/images/images/image-27.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/6/65/Fuyo_Mahou6-4.jpg.jpg/revision/latest?cb=20180316103728

Cảm xúc mãnh liệt ghê ta.

Thấy Mia đang làm một cái mặt như thể rất muốn nhào thẳng vào đó, tôi liền tóm lấy cổ tay con bé. Dù bị nhìn chằm chằm nhưng tôi bơ đẹp.

Cơ mà phải nói, dù đang bị vết thương trên vai hành hạ mà tôi vẫn phải chịu trách nhiệm kiềm chế con nhóc thế này đây.

“Mình về rồi đây Rin. Xin lỗi vì làm cậu lo lắng”

“Lucia an toàn quay về là mình mừng lắm rồi”

Cơ mà nhìn kỹ lại tôi mới để ý một điều. Trên thực tế, tuổi thật của Rin-san lớn hơn rất nhiều so với Lucia. Vậy mà trong khi vùi mặt vào ngực Lucia, cô gái tai mèo vừa rơi nước mắt vừa hét lên câu đó. Cái hành động ấy rất chẳng khác chi hành động của một người mang độ tuổi theo vẻ bề ngoài của cô ấy cả.

Nhìn vào tôi cũng thấy hơi vui trong lòng. Ấy là bởi hai người ấy đang nở nụ cười với nhau không? Nói vậy thì cũng không sai, nhưng đó chưa phải đáp án đầy đủ.

Hiện Lucia đã trở thành thành viên trong nhóm,còn Rin-san là người đã chăm sóc Lucia từ trước đến nay, chính vì vậy nên chúng tôi cũng cảm thấy gần gũi hơn với cô ấy hơn.

Nói thì nói vậy nhưng… tôi nhìn cảnh hai người họ ôm nhau. Đối với cả hai, sự khác biệt về nguồn gốc và chủng tộc đã tạo ra một khoảng cách khá lớn. Ấy vậy nhưng tôi có cảm giác, mối quan hệ khắng khít của họ đã hoàn toàn xóa tan được khoảng cách đó. Lần đầu gặp Lucia, tôi đã lờ mờ nhận ra rồi. Bởi vì lo lắng cho Lucia nên Rin mới thử lòng chúng tôi. Cô ấy cân nhắc chuyện trao Lucia cho chúng tôi còn kỹ hơn cả chuyện chúng tôi có thể giúp gì cho cô ấy nữa.

Ngay từ đầu, dù rằng mang danh nghĩa là công chúa của một quốc gia bị diệt vong nhưng Lucia lại giống như một người bị bỏ rơi hơn.

Trong tình cảnh đó, cô ấy đã được tộc Quang Nhân đưa về, và hai bên đã trao đổi với nhau một điều gì đó mà chúng tôi không tài nào biết được.

“Ưm. Mùi yuri nồng quá”

“Câm ngay!”

Tôi gõ nhẹ đầu Mia.

Cũng chả sao. Bây giờ, đối với chúng tôi thì chuyện đó cũng không có gì quan trọng nên để sau này hỏi Lucia cũng được. Cơ mà không biết cô ấy có chịu kể chúng tôi nghe những chuyện riêng tư thế này hay không nữa.

“Xin lỗi, anh chờ có lâu không? Em trị thương cho anh liền đây”

Alice chạy đến rồi dùng《Heal》trị vết thương trên vai tôi. Khi cảm giác đau đớn ở đó dần dịu đi, tôi thở phào một tiếng thoải mái.

“Cực thân cậu quá, Kazu-kun”

Trong lúc tôi mãi nhìn Rin-san mà quên mất trời đất xung quanh thì chẳng biết tự khi nào, Shiki-san cũng đã vào hội trường.

Nhìn cô bạn lớp phó giơ tay lên chào mình, tôi chợt thấy một vẻ tiều tụy thoáng qua. Bên dưới đôi mắt cậu ta, vết thâm quầng hằn lên rõ mồn một.

“Bộ cậu… không ngủ à?”

“Ừ thì… đại khái vậy. Tôi phải thức cả đêm để tính toán kế hoạch, mãi đến khi mọi người vừa xuất quân vừa nãy mới xong”

“Mọi người… xuất phát rồi ư?”

“Ừ. May một cái là tính tới hiện tại, mọi việc đều ổn thỏa cả… chắc vậy. Giờ tôi cũng đang định đi ngủ đây”

Shiki-san ngáp một cái.

Fuyo Mahou6-10 [/images/images/image-28.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/f/f8/Fuyo_Mahou6-10.jpg/revision/latest?cb=20180316103747

Nhìn bộ dáng hớ hênh của cậu ta, tôi bật cười lớn.

“Cậu cười cái gì? Có biết tôi lo cho đám các cậu lắm không?”

“Xin lỗi. Nhưng mà bọn tôi đều đã an toàn rồi đây”

“Được vậy thì tốt. À đúng rồi, kể chi tiết chuyện về bọn Doppelganger cho tôi nghe được không?”

“Để chút nữa đi”

Nhìn Shiki-san vậy, có lẽ cậu ta đã giải quyết xong xuôi vụ Doppelganger rồi. Theo quan điểm của tôi thì trong những chuyện thế này, cậu ta là người đáng tin cậy nhất.

“Hiểu rồi…. vậy còn MP thì sao?”

Tôi nhún vai.

“Xài hết sạch. Nhưng chắc giờ tôi đã hồi lại một ít rồi”

“Vậy à. Vậy cậu cũng hãy nghĩ ngơi chờ đầy lại đi”

“Được không? Các cậu đang phải chiến đấu với quân thù mà?”

“Các cậu là quân bài tẩy ở đây. Từ giờ đến khi chúng tôi chuẩn bị xong, hãy nghỉ cho lại sức. Hiểu chưa?”

Ra vậy, mà cũng phải thôi. Dù sao đi nữa, nếu không có MP thì bọn tôi cũng không làm gì được. Đã vậy thì… đi nghỉ ngơi một tí nào.

Cái máy tính xách tay mà cả bọn đã “giải cứu” từ trong phòng ký túc xá của tôi đã cạn sạch pin. Hôm qua, khi dùng cổng dịch chuyển để lánh nạn, nhóm nữ sinh ở Trung Tâm Bổ Trợ có đem theo cái máy phát điện, nên giờ tôi sẽ dùng cái máy đó để sạc pin.

Yuuki-senpai đã ra trận để chỉ huy trên chiến trường nên tôi buộc phải dùng máy tính để kiểm tra coi cái USB này chứa gì bên trong. Dù rằng chuyện này không có gì quan trọng cho lắm nhưng chẳng hiểu sao tôi lại đặc biệt lưu tâm, nhất là cái tầng hầm bí ẩn cùng lượng chất nổ khổng lồ chất sẵn dưới đó. Rốt cuộc Yuuki-senpai đã tìm hiểu được gì? Anh ấy đang nghĩ gì? Và anh ấy muốn cho chúng tôi biết điều gì?

Shiki-san thì nói một câu, có gì cứ hỏi Suginomiya Sumire rồi bỏ đi ngủ. Thế là tôi đến nhờ người bạn thân của Alice và Tamaki.

“Vâng. Để em dẫn anh đến văn phòng tạm thời của tụi em”

Nói rồi, Sumire bắt đầu cất bước đi trên những cái cầu treo đung đưa một cách dễ sợ của thành phố trên cây. Lucia thì nói mình cần báo cáo lại với Rin nên đã tách ra đi đường khác. Còn lại bốn người chúng tôi đi theo Sumire. Trên đường đi, vì quá sợ hãi nên đến hai lần, suýt nữa là con bé té lộn cổ.

Uầy… tôi thấy bất an về con bé này quá.

Giữa đường, tôi vừa đi vừa quan sát thành phố trên cây. Từ già đến trẻ, toàn bộ người dân tộc Quang Nhân nơi đây ai ai cũng nghiêm nghị ra mặt và vội vã chạy tới chạy lui. Vì trận chiến cuối cùng, trận chiến định đoạt số phận của họ đã bắt đầu nên buộc phải như vậy thôi.

Họ sắp bỏ hai Đại Thần Điện khác cho kẻ thù rồi cho nổ để tiêu diệt chúng, vì vậy nên Cây Thế Giới này là cứ điểm cần phải bảo vệ bằng mọi giá, còn nhiệm vụ của chúng tôi là chiến đấu để chiếm lại hai Đại Thần Điện đã rơi vào tay quân thù.

Bảo vệ nơi đây và chiếm lại hai cứ điểm khác. Nội trong hôm nay, nếu chúng tôi không thể hoàn tất mục đích đó, nhân loại của thế giới này sẽ diệt vong.

Bảo sao mọi người không nghiêm nghị ra mặt cho được.

À không, tôi cũng không biết những người đứng đầu có nói hết sự thật cho người dân của họ biết hay không nữa. Có khi họ chỉ nghe theo mệnh lệnh tối thiểu mà hành động cũng không chừng. Dù vậy nhưng có lẽ họ vẫn biết rằng hôm nay là một ngày cực kỳ quan trọng.

Nhưng thôi, sao cũng được. Giờ chúng tôi phải lo chuyện của mình đã.

Khi đến một cái cây nhỏ hơn những cây khác thì chỉ nhìn sơ qua, tôi cũng hiểu rằng mình đã đến nơi cần đến.

Ngay bên ngoài, hàng loạt máy móc thiết bị chất đống và xếp lan ra đến tận rìa cái bệ đỡ trước hốc cây. Nhìn cảnh đó mà còn không biết mới là lạ.

Và người trong tộc Quang Nhân chẳng ai dám bén mảng đến gần đó. Những người đi trên mấy cây cầu gần đó cứ giương mắt ếch lên nhìn vào cái máy điện đang chạy, phát ra những âm thanh bành bạch.

Phải, cái máy phát điện còn hoạt động trơn tru là tôi mừng lắm rồi. Tuy không biết còn lại bao nhiêu dầu dự trữ nhưng có lẽ nhiên liệu vẫn còn dư dã cho tôi xài đến hết hôm nay. Có khi còn đủ cho cả ngày mai luôn cũng không chừng.

Bên trong thân cây, dưới ánh sáng ma thuật mờ ảo như ánh đèn huỳnh quang, ba trong số những thành viên phi chiến đấu thuộc Trung Tâm Bổ Trợ đang vật lộn cùng một núi tài liệu. Vừa thấy chúng tôi, gương mặt cả bọn lập tức bừng sáng.

“Mừng quá! Kazu-senpai an toàn rồi!”

“À… ừm… cứ làm việc tiếp đi. Sao đến đây rồi mà mấy đứa vẫn lục lọi đống giấy tờ vậy?”

“Bọn em đang tóm lược những thông tin mà nhóm trinh sát thu được. Shiki-senpai dặn, khi nào nhóm của Kazu-senpai về thì phải cho anh xem ngay”

Ra thế, được vậy cũng đỡ. Theo mấy nữ sinh đó nói, vì không ngờ chúng tôi về sớm thế này nên phải chút nữa mới viết xong phần tóm tắt thông tin. Tôi liền trả lời là không sao cả. Đằng nào đi nữa, phải một tiếng rưỡi đồng hồ nữa MP của tôi mới hồi đầy. Cơ mà hãy cứ để chuyện đó qua một bên… nhưng trước khi tôi kịp mở miệng, Sumire đã nối dây nguồn với máy phát điện xong rồi.

“Anh cắm vào máy tính thử đi. Mong là khởi động được”

“Chắc sẽ được thôi…. mà nhắc mới nhớ, không biết lúc anh trúng ma thuật công kích của con Mage Ogre, cái máy tính có bị gì không nữa”

May thay, cái máy tính đã lên nguồn. Tôi đặt con hàng yêu dấu của mình lên cái bàn gỗ rồi nhìn nó khởi động. Thế là Mia “đâu nào đâu nào” và nhào tới.

“Hình sếch đâu rồi, hiện ra cho onee-san ngắm nào”

“Không có đâu mà kiếm”

Em mày là onee-san của ai ở đây vậy hả con nhóc kia?

Chắc lát nữa tôi phải khóa máy lại mới được.

À không.... đằng nào thì chỉ vài ngày nữa là chúng tôi hết nguồn cấp điện rồi, có làm vậy cũng chả để làm gì cả.

Tôi cắm cái USB tìm được vào trong khe cắm. Sau khi mở thư mục ra, một loạt những tệp xuất hiện. Ngoài tệp Notepad ra, trong này còn có tệp Excel với tệp Word nữa…

“Nếu dính lỗi phiên bản phần mềm và không mở được thì đảm bảo vui lắm cho coi”

“Thôi đi, đừng có trù ẻo nữa”

May thay, tôi đã mở được mấy cái tệp mà không gặp lỗi nào. Tập tin Word thì ghi chép về một dự án nào đó đang gặp khó khăn, còn phần liệt kê ngân sách thì nằm bên tập tin Excel. Sau khi nhìn sơ qua, tôi thấy mấy cái thông tin đó không quan trọng với chúng tôi cho lắm.

Tập tin Excel thì liệt kê những số tiền chi tiết hơn nhưng… bọn tôi cũng chả cần làm gì cả.

Vậy thì cái quan trọng nằm trong tập tin Notepad à? Nhìn lại tôi lập tức phát hiện ra Notepad là tập tin có ngày cập nhật mới nhất.

Tôi dùng phần mềm miễn phí mở lên, một văn bản có lối viết khá súc tích hiện ra. Có lẽ Yuuki-senpai là người tự viết cái này rồi.

Đầu tiên là phần giải thích dữ liệu trong tập tin Excel. Quả đúng là những thông tin trong đó liên quan tới việc xây dựng tầng ngầm kia thật. Ban đầu thì người ta yêu cầu xây dựng nơi đó làm bể chứa, nhưng về sau được đổi sang dùng làm nhà kho.

Nhưng nếu chỉ có vậy thôi thì đã không nói làm gì. Cái quan trọng ở đây là nhà trường giữ bí mật hoàn toàn nơi đó với học sinh, đã vậy họ còn giấu lối vào nữa chứ.

Và cái quan trọng nhất chính là những văn tự ma thuật đầy trên bức tường trong đó y hệt như những văn tự trên cái trụ đá vậy. Ấy chính là những văn tự quằn quyện như con rắn…

Ôi thôi chết. Đáng ra tôi phải đưa những tấm hình mà Mia chụp cho Rin-san coi mới phải.

“Ưm. Giờ anh có muốn em đem cho cô ấy xem không?”

“Ừ, cũng được đó. Tìm người nào đó nhờ họ dẫn tới chỗ Rin-san đi”

“Nhớ đường tới đó rồi. Em đi đây”

Nói xong con bé phóng đi như một viên đạn. Từ từ chứ. À không, chắc thể nào Mia cũng tự lo được thôi.

“Không biết Mia có nhảy bổ vào người qua đường và sờ tai họ không nữa…”

Tamaki lo lắng thì thầm.

“Ờ thì…. chắc… không sao đâu.”

….. cầu trời là vậy.

“Thật không?”

“Cứ tin Mia đi”

“Vậy chứ anh có tin tưởng Mia không?”

Tamaki nghi hoặc nghiêng đầu. Ừ, nói thiệt là tôi cũng không biết mình có tin nổi Mia không nữa.

Mà thôi, tốt nhất nên cho qua chuyện đó thì hơn.

Tôi thở dài một tiếng rồi nhìn lại màn hình cái laptop.

Từ đoạn đó trở đi là suy đoán của Yuuki-senpai. Tại sao lại có cái thứ đó? Rốt cuộc thứ đó dùng để làm gì? Anh ấy nêu ra suy luận của mình cùng một vài khả năng.

Nhưng sau đi đọc xong, tôi không thể nào nhịn nổi và ôm bụng bò lăn ra cười.

“Ừm… em cũng không hiểu anh ấy đang viết cái gì nữa… chắc lúc đó anh ta đang ngái ngủ cũng không chừng”

Đứng bên kia, Tamaki liếc mắt qua nhìn ké.

Cơ mà vì chỉ mới có những thông tin ở mức tối thiểu nên anh ấy suy luận vớ vẩn cũng phải thôi.

“Cho bọn anh ngủ trưa lại đây khoảng 30p được không?”

“Dạ được, anh cứ tự nhiên. Xung quanh hơi ồn nên anh dùng đỡ miếng che mắt với nút lỗ tai này đi”

Sumire chỉ một cái giường đơn trong góc phòng như muốn bảo chúng tôi vào đó mà ngủ. Kêu là giường nhưng thật ra đó chỉ là một cái futon đơn giản được làm bằng tấm trải giường triệu hồi ra…. Cơ mà nhiêu đó cũng được rồi.

“Hoan hô! Em muốn ngủ bên phải Kazu-san! Alice ngủ bên trái nha!”

“Mồ, Tamaki-chan thiệt là”

Vậy là ba chúng tôi nằm xuống cái futon được làm bằng mấy tấm trải giường trắng tinh rồi nhắm mắt lại.

Chẳng mấy chốc sau, ý thức của tôi đã chìm vào bóng tối.

CHƯƠNG 138: TÌNH HÌNH CHIẾN DỊCH TẤN CÔNG

Tiếng chuông báo thức vang lên làm tôi tỉnh giấc. Đang ngủ hai bên tôi, Alice với Tamaki dậy theo và dụi cặp mắt ngái ngủ của mình.

“Ôôô, dễ thương quá”

“Fua, chào buổi sáng”

“Fue~e?.... a, Kazu-san”

Coi bộ Alice với Tamaki vẫn còn say ke. Tôi đưa tay vuốt mái tóc bù xù vì ngủ của hai đứa, rồi lắc đầu mấy cái để rũ bỏ cơn buồn ngủ.

Theo như cái đồng hồ điện tử treo trên tường, chúng tôi đã ngủ được khoảng một tiếng đồng hồ. Còn khoảng 30 - 40p nữa MP của tôi mới hồi phục hoàn toàn.

Bỗng có tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng. Nhìn lại thì tôi thấy người bạn thân của Alice, một con bé nữ sinh đầy đặn tên Suginomiya Sumire đang đứng ngay phía sau.

“A…. xin lỗi”

“Vụ ve vãn nhau công khai ấy hả? Nếu anh biết chừng mực thì không sao. Chỉ cần biết Kazu-san còn mạnh khỏe là tụi em sẽ có tinh thần chiến đấu. Thật ra tối qua chị Shiki cũng rối lắm đó”

À, vì bị tách nhau và không biết chúng tôi sống chết ra sao à? Dù tình cảnh như vậy nhưng họ vẫn bàn tính chiến lược ngày hôm nay. Họ luôn giữ vững một niềm tin rằng chúng tôi sẽ quay về và tiếp tục làm tròn nhiệm vụ của mình.

“Bản tóm tắt thô thông tin lúc trưa đây”

Con bé đưa cho tôi tổng cộng 5 tờ giấy in copy. Bên trong ghi lại toàn bộ những sự kiện đã xảy ra từ tối hôm qua đến bây giờ. Đúng là làm cách này nhanh hơn trực tiếp giải thích thật.

“Cám ơn em”

“Dạ không có chi, desu”

Sumire mỉm cười. Đến tận giờ tôi mới nhận ra, dưới cặp mắt con bé có hai quầng đen, và má cũng hơi hóp lại nữa.

Chắc con bé cũng mệt lắm rồi đây. Nhờ có các em ấy chăm chỉ làm việc nên chúng tôi mới có cái để đọc như thế này. À không, phải làm con bé này gầy bớt đi thì mới đẹp được. Cơ mà tôi chỉ nghĩ thầm trong đầu thôi chứ không dám nói ra miệng.

“Không biết nếu em làm việc thế này thì có giảm cân bớt không nữa…”

Sumire tự nói ra, xong rồi véo cái bụng mỡ bên dưới lớp áo của mình. Đến là quỳ con bé này luôn.

“Do bị stress nên Sumire-chan ăn hơi nhiều một tí…”

“Đúng rồi, đã vậy thì vận động đi! Tập vung kiếm chung với mình nè!”

Có lẽ là đừng thì hơn.

Trong lúc Sumire, Alice và Tamaki ồn ào tám chuyện với nhau, tôi đọc tờ giấy khi nãy.

Ra là vậy, fumu.

Trước tiên là chuyện bọn Doppelganger. Sau khi đi qua cổng dịch chuyển và đến Cây Thế Giới này, chị Keiko dùng một con dao cắt tay những học sinh bị tình nghi. Sau khi thấy máu xanh chảy ra, chị ấy lập tức giết chúng mà không hề do dự.

Rồi sau đó, chị ấy yêu cầu làm vậy với toàn bộ những học sinh còn lại. Họ dùng dao hoặc bất cứ thứ gì bén cắt ngón tay từng đứa để xem máu màu gì, và không một ai được quyền từ chối. Sau khi hoàn tất cuộc kiểm tra đó, họ tiêu diệt được thêm 2 con Doppelganger giả dạng thành học sinh Cao Trung. Trung Tâm Bổ Trợ không có con quái vật giả mạo nào cả.

Cũng may là party chúng tôi không có bất cứ kẻ hở nào để bọn quái vật ấy trà trộn vào.

Đằng nào thì cũng bởi chúng tôi không có nhiều người lắm.

Hơn nữa, vì Alice, Tamaki với Mia mạnh vượt trội nên có nằm mơ chúng cũng không giả dạng thành các em ấy được.

Sau đó, Rin-san, Yuuki-senpai và Shiki-san bắt đầu tổ chức một cuộc kiểm tra với toàn thể người dân tộc Quang Nhân.

Họ tìm được tổng cộng 11 người máu xanh và tất cả đều bị giết ngay lập tức. Nói cho đúng ra là, ngay trước khi bị phát hiện thì chúng đã tự tử. Cái bọn quái vật tên Doppelganger này cứ y hệt như lũ sát thủ hardcore vậy.

Trong cái rủi lại có cái may, tất cả những người bị giả dạng đều là binh sĩ cấp thấp, và hội đồng tối cao vẫn chưa bị xâm nhập vào.

Vậy nghĩa là kế hoạch kháng chiến nhằm xoay chuyển cục diện lần này vẫn còn nằm trong vòng bí mật.

Ngay sau đó, những nước khác cũng tiến hành kiểm tra bằng cách trên và xác nhận rằng chiến dịch bí mật vẫn chưa bị bại lộ. Nói thì nói vậy nhưng quả thật, quốc gia nào cũng đã bị một vài con Doppelganger xâm nhập.

Thật không thể tin là đến tận bây giờ họ mới nhận ra bọn gián điệp đáng sợ ấy có tồn tại trên đời.

Tại sao từ trước đến nay không ai biết đến chúng? Vì cái lũ Doppelganger ấy hành động quá tốt, hay do chúng chỉ mới xuất hiện gần đây thôi? Khả năng cao là vậy, cho nên từ trước tới nay bí mật mới không lộ ra, đồng thời đó cũng là lý do vì sao chúng tôi không biết đến chúng. Nhưng bởi vì chúng tôi quá mạnh nên chúng bắt đầu mất kiên nhẫn và quyết định rằng phải tiêu diệt chúng tôi bằng mọi giá.

Nghĩ lại mới thấy, từ trước đến nay quân đội Quỷ Vương cứ hễ đánh đâu là thắng đó.

Chính vì vậy nên khi lần đầu thua trận, chúng bắt đầu nóng vội, kết quả là để lộ hành tung.

Dù có là ai hay tổ chức gì đi nữa, phản ứng vẫn sẽ y như vậy thôi.

Cho nên phải tự răn mình. Chúng tôi không thể nào chiến thắng mãi, và đôi khi chúng tôi cũng sẽ gặp phải những tình huống mà dù dốc hết sức mình cũng không làm gì được, để rồi phải bỏ chạy để giữ mạng như lần này.

Trong những tình huống như vậy, để không bị mất tinh thần, để không bị dao động và khiến thiệt hại nặng nề hơn, chúng tôi phải giả định trước những tình huống ấy mỗi ngày để tập làm quen dần.

Rốt cuộc những người được triệu hồi từ thế giới khác thông qua quyết định lập nên một nhóm phối hợp với tộc Quang Nhân để đối phó với Doppelganger.

Xét cho cùng, nếu bọn Doppelganger bị dồn vào đường cùng và liều mạng chống trả thì trừ những người đến từ thế giới khác ra, cư dân trong thế giới này khó lòng nào đấu lại. Nghe đâu Yuuki-senpai và Keiko-senpai, nói cách khác là Cặp Đôi Ninja hoạt động cực kỳ năng động.

Cũng phải thôi, bởi bình thường thì hai người ấy cũng cực kỳ (t)năng động rồi.

Trong lúc đó, có vẻ như đã có người khác lên lãnh đạo nhóm Cao Trung. Còn Shiki thì lãnh đạo nhóm Sơ Trung, nhanh chóng xí cái hốc cây này để đặt máy phát điện, thiết lập trang thiết bị rồi bắt đầu thu thập thông tin tình báo.

Nghe đâu cậu ta đã mượn Rin-san một cái bản đồ, đem quét ra để đưa vào máy tính, sau đó dùng phần mềm biên tập hình ảnh để chỉnh sửa sao cho phù hợp rồi in ra làm bản đồ dùng trong chiến đấu. Nhờ đó nên chẳng mấy chốc mà lãnh đạo những nước khác đã nắm rõ chiến lược ngày hôm nay.

Công nhận con nhỏ Shiki này nó ghê gớm thật.

Nói thì nói vậy nhưng cái may nhất vẫn là những người từ thế giới khác như chúng tôi có thể gia nhập và hợp tác với quân đội trong thế giới này. Dù có mạnh đến mấy đi nữa, nếu không phối hợp được với nhau thì bọn tôi cũng chỉ là một lũ gà mờ mà thôi.

Trong trận chiến với bọn Archane, vì không thể hợp tác với binh sĩ Quang Nhân nên chúng tôi đã thực hiện một hành động liều lĩnh là kéo một nhóm chỉ có 5 người đi săn đầu tướng địch…

Thật sự thì chỉ có nhóm tinh nhuệ chúng tôi mới có thể làm được vậy mà thôi. Nói thì nói vậy nhưng thật ra còn nhờ có binh sĩ Quang Nhân biết tùy cơ ứng biến và câu giờ cho chúng tôi nữa.

Tất nhiên nhóm Shiki-san hiểu rất rõ vấn đề đó. Họ đã nghiên cứu chiến lược rất kĩ để hôm nay, khi chiến đấu, họ không cần dựa dẫm vào sức mạnh của cặp Ninja nữa.

Dù vậy nhưng mọi người vẫn kết luận, lực lượng Liên Minh được xây dựng vội vã chưa thể nào chiến đấu cùng những người từ thế giới khác được.

Rốt cuộc, những người đến từ thế giới khác được chia thành hai nhóm Cao Trung và Trung Tâm Bổ Trợ được đưa đến những nơi khác nhau làm quân dự bị.

Nhóm Cao Trung được điều tới Địa Để Thần Điện Reol.

Nhóm Trung Tâm Bổ Trợ thì đã khởi hành đến Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu.

Dù rằng số người trong nhóm Cao Trung nhiều hơn nhưng xét chung thì khả năng chiến đấu của nhóm Trung Tâm Bổ Trợ cao hơn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vì nhóm Cao Trung có Yuuki-senpai và Keiko-senpai nên sức mạnh tổng thể của bên đó sẽ mạnh hơn.

Nhưng dù bên nào mạnh hơn đi nữa, nếu tình hình ở bất cứ cứ điểm nào gặp bất lợi, họ sẽ cho toàn bộ quân dự bị đến đó ngay.

Nhưng kế hoạch đó chỉ áp dụng trong trường hợp chúng tôi không có ở đây. Vì giờ đã quay về Cây Thế Giới nên vị trí quân dự bị sẽ mặc định trao lại cho chúng tôi.

Vì vậy nên 5 chúng tôi ở lại Cây Thế Giới này chờ yêu cầu cần tiếp viện.

Nghe đâu Rin-san đã đích thân chỉ thị người của mình dựng nên teleport network (mạng lưới dịch chuyển) ở nơi này. Hiện tại thì mạng lưới thông tin đang hoạt động bình thường, nên mặc dù ở đây, chúng tôi vẫn có thể nắm bắt tình hình trên chiến trường theo thời gian thực.

Nhắc đến chuyện nắm bắt cục diện chiến trường mới nhớ, bên tôi đã giao cho mỗi chỉ huy trên thực địa một cái bộ đàm để dễ bề liên lạc. Nhờ đó mà quân đội loại người chiếm được một ưu thế lớn.

Tuy khi ở trong rừng thì sóng vô tuyến không được tốt, nhưng nếu biết cách dùng thì những thứ này sẽ biến thành công cụ rất đắc lực.

Ít nhất thì cách này vẫn tiện lợi hơn là dùng linh thú để đưa tin.

“Nè nè Kazu-san, theo anh thì tình hình thế nào?”

“Tính tới hiện tại, mọi chuyện có vẻ suôn sẻ”

“Vậy à, vậy thì tốt quá”

Tamaki phấn khởi cười.

Dù nói là suôn sẻ nhưng thật sự thì ta đã chịu thiệt hại ở một mức độ nhất định,ngoài ra, không thể không nhắc tới chuyện quân địch vẫn chưa cho quái vật cấp Thần Binh ra trận…

Nhưng tôi không cần phải giải thích những điều đó ra, bởi làm vậy chỉ tổ khiến con bé bất an mà thôi.

Hôm qua tôi đã nhận ra rằng, một người không có Skill tấn công như Keiko-san mà đụng phải quái vật cấp Thần Binh thì khó lòng nào mà đối phó được. Chuyên môn của chị ấy chỉ là đối phó với bọn quái vật nhãi nhép mà thôi.

À không, đối với chị ấy thì quái vật “nhãi nhép” ở đây lại là bọn Ogre và Elite Orc nên kể ra cũng có nhiều cái hơi bị ngộ đời.

Nói thì nói vậy nhưng tôi thấy, chị ấy vẫn khó có thể nào đối đầu với quái vật cỡ General Orc được. Chính vì vậy nên trước một con quái vật Thần Binh có level vào khoảng 40 và sức mạnh tương đương Skill cấp 9, chị ấy mà tấn công thì chắc cũng chẳng khác muỗi chích inox là bao.

Nên khi cần sức mạnh thật sự, họ chỉ có thể dựa vào một mình Yuuki-senpai mà thôi.

Còn nhóm Sơ Trung thì… có lẽ Nagatsuki Sakura vừa đủ sức đối đầu chăng?

À không, tuy tôi không biết hiện con bé đã mạnh tới mức nào nhưng có lẽ cũng khó mà đánh với Thần Binh được...

Khi phải đối đầu với quái vật cỡ đó, nếu tập hợp nhiều học sinh cấp thấp lại đối phó thì chỉ tổ làm cả lũ chết chùm mà thôi. Quả thật là ngoài chúng tôi ra, không còn ai khác có thể đối đầu với chúng nữa.

“A… đến lúc rồi nhỉ”

Nghe tiếng Sumire, tôi quay qua thì thấy con bé đang nhìn cái đồng hồ treo trên tường.

“Shiki-senpai dặn khi nào anh dậy thì gọi chị ấy ngay. Chị ấy đang ngủ ở cái cây bên cạnh, giờ em đi gọi liền đây”

“Ấy khoan”

Sumire vừa chực chạy đi thì tôi gọi lại. Con bé “Hể” một tiếng, quay người lại và bị mất thăng bằng. May có Alice kịp đỡ chứ không thì đã ngã sấp mặt.

“Để anh tự đi. Ừm… Alice theo anh, còn Tamaki ở lại đây chờ Mia với Lucia”

“Em hiểu rồi, cứ để cho em!”

Tôi nháy mắt với Alice một cái.

Thực ra, đây là chuyện mà tôi muốn thảo luận giữa ba người một cách thẳng thắn. Như thể cảm nhận được điều tôi nghĩ thầm, Alice khẽ gật đầu.

Hai chúng tôi rời khỏi cái cây được nhóm học sinh Sơ Trung dùng làm trụ sở tạm thời. Alice “Anou...” một tiếng rồi nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn lỉnh đi nơi khác.

“Nếu anh định làm chuyện ecchi với Shiki-senpai… thì có lẽ em nên….”

Coi bộ… eyes contact trớt quớt rồi…

Tôi sầu đời buông thõng hai vai.

Cái cây kế bên có hơi nhỏ một chút. Ngay trước lối vào hốc cây, có một tấm vải xám treo rũ xuống, che khuất phần bên trong.

Alice nói “Kazu-san chờ ở đây đi” rồi vén màn bước vào bên trong. Không lâu sau, em ấy cùng Shiki-san bước ra.

“Ái chà, gì đây Kazu-kun? Bộ cậu muốn nhìn gương mặt tôi lúc ngái ngủ à?”

Rồi cậu ta cười giễu cợt.

Cái con nhỏ này…

Mà thôi, nếu cậu ta vẫn còn sức để trêu tôi thì cũng tốt.

CHƯƠNG 139: CUỘC TRINH SÁT TỪ LINH THÚ CỦA RIN

Tôi cho Shiki-san biết mình đã đọc bản báo cáo tổng hợp của Sumire.

“Vậy thì tôi cũng không còn gì cần nói với cậu nữa.”

Cậu tay chống tay lên hông rồi gật đầu cùng một vẻ mặt thỏa mãn.

“Giờ kể chuyện các cậu biết cho tôi nghe được không?”

“Cũng không hùng tráng gì cho cam…”

Trong lúc băng qua cây cầu treo nối liền hai cây đại thụ, tôi giải thích ngắn gọn chuyện xảy ra từ tối hôm qua đến sang hôm nay, đặc biệt là cái hầm ngầm dưới sân trường của khu Cao Trung mà Yuuki-senpai khi trong tờ giấy.

“Anh ta không nhắc gì chuyện đó với tôi cả”

“Chuyện đó cũng không quan trọng mấy. Có lẽ anh ấy định để qua ngày hôm nay rồi mới nói, hoặc có khi đã quên mất cũng không chừng…”

“Làm sao có chuyện Ninja mắc sai lầm đó được”

“Ờ, cũng phải”

Rồi khi tôi kể đến chuyện chạm trán với Zagarazuina, một trong Tứ Thiên Vương thì Shiki ngạc nhiên hỏi lại.

“Vậy mà các cậu vẫn còn sống à?”

Ơ hay, ăn nói kiểu gì vậy? À không, đúng là cả bọn cũng phải khó khăn lắm mới thoát được.

“Suýt nữa là Tamaki tiêu rồi”

“Nhưng kết quả là các cậu vẫn toàn mạng quay về, nên chuyện đó không quan trọng nữa”

Tôi cũng nghĩ vậy.

Lần này bọn tôi gặp may nên mới thoát.

Tôi không muốn lâm vào hoàn cảnh như vậy thêm lần nào nữa.

Ít lâu sau, chúng tôi đến nhà Rin-san…. hay phải gọi là cái cây mà cô ấy ở mới đúng. Shiki-san lên nói chuyện với mấy binh sĩ đứng gác đằng trước. Hình như mấy tay lính cũng biết cậu ta là ai nên trả lời rất lễ phép.

“Mời vào”

“Cám ơn”

Shiki vén tấm vải đằng trước rồi vào trong hốc cây.

Tôi với Alice cũng theo sau cậu ta.

Bên trong căn phòng với nội thất vẫn y hệt như ngày hôm qua, Rin-san, Lucia và Mia đang ở đó. Rin-san với Lucia đang ngồi bắt chéo chân trên một cái gối và đối diện nhau ở giữa căn phòng. Còn Mia thì đang phê pha nựng cái đuôi mềm mại của Rin-san.

Fuyo Mahou6-11 [/images/images/image-29.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/d/df/Fuyo_Mahou6-11.jpg/revision/latest?cb=20180316103748

“Ôi, thích quá, thích quá...”

Tôi cứ thắc mắc sao con bé không quay về, hóa ra là thế này đây… đã dặn không được sờ mó người ta rồi mà con bé lại vậy đó.

“Chết cha, Kazu-chi tới! Mắc công chuyện rồi, cáo từ!”

“Alice.《Haste》”

“Dạ, để em”

Mia phóng vọt đi như một con thỏ hòng thoát thân nhưng chẳng mấy chốc sau đã bị Alice bọc trong hào quang đọc bắt kịp. Alice túm lấy cổ áo con bé, nhấc lên như nhấc một con mèo con hư đốn rồi xách về chỗ tôi với Shiki-san.

“Bé có làm gì sai đâu nyaa”

“Câm miệng lại. Em mày có biết làm vậy sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến vấn đề ngoại giao không? Anh cấm tiệt nghe chưa?”

“Rin-chi cho phép rồi chứ bộ”

Tôi quay sang Rin-san rồi cúi đầu xuống và xin lỗi. Rin-san mỉm cười mà rằng “Không sao, tôi biết con bé không có ác ý”

“Nhưng nam giới thì nhạy cảm chuyện bị sờ mó đuôi lắm nhé”

“Nghĩa là càng muốn hơn nữa đúng không?”

“Đôi khi tôi cũng không hiểu Mia muốn nói gì nữa”

Cô nàng Miko đứng đầu cả tộc Quang Nhân ngớ người ra. Tuy cực kỳ ngứa ngáy trong lòng nhưng vì không biết giải thích vụ “không đẩy nha” ra sao nên cuối cùng, tôi quyết định im luôn.

(Đại khái là bên Nhật có một nhóm hài diễn trò với một cái bể nước nóng. Một ông trèo lên cái bể chuẩn bị bò qua, vì biết thể nào cũng bị chơi khăm nên liên tục nói “không đẩy nha, tuyệt đối không đẩy nha x3”, xong lần thứ ba thì bị đẩy xuống ngay tấp lự. Về sau này, nếu nói “không được xxx, tuyệt đối không được xxx” thì người ta sẽ coi như đó là “xxx đi”, đại khái vậy. Xem clip để biết thêm chi tiết: https://www.youtube.com/watch?v=J0FCgvLxeiM [https://www.youtube.com/watch?v=J0FCgvLxeiM])

Shiki-san búng trán Mia một cái.

“Ý tứ tí đi”

“Vâng thưa boss”

Oi con nhóc kia, anh mới là boss của em mày chứ. Mới ăn đòn có tí xíu mà đã thành thuộc hạ của Shiki luôn rồi. Người đâu mà thảm hại vậy không biết nữa.

….à không, tôi cũng biết khi giận thì Shiki-san kinh khủng thế nào nên… kệ đi.

“Mời cậu ngồi, tôi sẽ tóm tắt thông tin ngay”

Rin nói xong, chúng tôi ngồi xuống mấy cái đệm quanh họ và xếp thành một vòng tròn. Ở chính giữa có một cái bể nước nhỏ cao khoảng 50cm.

“Đầu tiên, nhờ mọi người tìm được vị trí của Zagarazuina nên bọn tôi đã xác định được vị trí của cả bốn kẻ cầm đầu quân đội Ma Vương”

Bốn kẻ cầm đầu, hay còn gọi là Tứ Thiên Vương. Zagarazuina, kẻ mà chúng tôi phải bỏ chạy để giữ mạng khi chạm trán là một trong số bốn tên đó.

Ngoài hắn ra, vẫn còn ba người khác nữa…. à không, phải là ba con chứ nhỉ?

Cái quan trọng bây giờ là nếu ba tên còn lại đang ở hai Đại Thần Điện mà chúng tôi định đánh vào, phải hi sinh bao nhiêu người mới có thể tiêu diệt chúng đây?

“May thay, hiện không có tên nào ở Địa Để Thần Điện Reol và Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu cả”

“May nhỉ?”

“Trong số ba tên còn lại, hai tên đang ở Thánh Đô Akasha và Tiêm Tháp Haruuran, còn tên cuối cùng thì chỉ huy lực lượng tấn công vào Cây Thế Giới này”

Vậy thì nguy to rồi.

À không, vì có tận hai tên đang chỉ huy lực lượng đánh vào hai Đại Thần Điện mà chúng tôi chuẩn bị cho nổ, nên nếu thành công thì phải gọi là may mắn chứ nhỉ?

Vấn đề duy nhất nằm ở chỗ, một tên thuộc hàng ngũ Tứ Thiên Vương như Zagarazuina đang tiếp cận Cây Thế Giới này.

“Hiện tại bọn chúng không thể phá vỡ kết giới của Cây Thế Giới. Tuy vùng nằm ngoài phạm vi bảo vệ đã bị chiếm nhưng lực lượng kịp rút về vẫn đủ để bảo vệ nơi này.”

Vậy là trong phòng thủ, tộc Quang Nhân có lợi thế hơn à.

Nhưng cũng như hôm qua, vì lãnh thổ bên ngoài càng ngày càng thu hẹp nên chúng tôi cũng chưa thể lạc quan được.

Còn giờ, Rin-san đang nhìn chằm chằm vào cái bể nước ngay chính giữa chúng tôi và lầm bầm câu thần chú gì đó.

Nước bắt đầu gợn sóng.

Mọi người chăm chú nhìn vào bên trong.

Trên mặt nước, cảnh binh sĩ chiến đấu chống lại bọn quái vật bên dưới những đám mây đen hiện ra. Cái cảnh tổng quát nhìn từ trên cao xuống xuống này là…

“Đây chính là cảnh mà linh thú của tôi quan sát được”

Trong hệ thống ma thuật của tôi, ma thuật《Remote Viewing》cũng có tác dụng gần giống. Cơ mà ma thuật ấy chỉ có tác dụng gần giống thôi chứ không thể chiếu lên mặt nước thế này được.

Tuy chúng tôi có thể lấy được những skill giúp cả nhóm có được sức mạnh phi thường, nhưng không có skill nào làm được thế này cả. Đó vừa là điểm mạnh, lại vừa là điểm yếu của hệ thống skill căn phòng trắng. Và trong skill ma thuật nói riêng, điểm yếu này thể hiện rõ nét nhất.

Còn trong chiến đấu, không ít thì nhiều, có thể nói là chúng mạnh đến độ có thể gọi là gian lận. Nhưng về khoản vận dụng vào thực chiến thì những pháp sư được đào tạo bài bản và dài ngày như Rin-san lại giỏi hơn chúng tôi nhiều.

“Đây là tình hình của quân đoàn nhận nhiệm vụ đánh chiếm Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu”

Binh sĩ nào cũng trang bị một bộ giáp kim loại che kín toàn thân.

Ngoài Orc và Hobgoblin ra, bên phía địch còn có một loài quái vật mà tôi chưa từng thấy bao giờ, nhìn giống như thằn lằn đi bằng hai chân vậy. Số lượng bên địch lẫn bên ta đều cực kỳ đông.

Cả binh sĩ loài người và bọn quái vật đều nối nhau bị thương rồi lần lượt ngã xuống. Dù vậy nhưng cả hai bên đều nhất quyết không nhường đối phương một bước nào.

Con chim ưng cứ bay lượn trên chiến trường và quan sát cảnh tượng tàn khốc ấy.

Rồi thì, có lẽ con linh thú đã ngước đầu lên nên quang cảnh phía trước hiện ra. Đằng xa là một toà nhà bị những đám mây bão bao quanh.

Có lẽ toà nhà đó là Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu rồi.

Tuy xung quanh có một bức tường cao chót vót bao bọc khiến chúng tôi không thể quan sát được cảnh bên trong, nhưng vì Đại Thần Điện ấy chiếm trọn cả đỉnh ngọn đồi nên chắc là nó cũng phải rất lớn.

Có khi lớn ngang một ngôi làng nhỏ cũng không chừng.

Sấm sét liên tục đánh xuống vùng đất bao quanh đền thờ.

Uầy, kiểu này thì làm sao băng qua được? À không,có lẽ... chỉ cần dùng ma thuật hỗ trợ là sẽ qua được thôi…

“Đây là bùa hộ mệnh giúp chúng ta tránh sấm sét xung quanh Đền Thờ Bão Tố”

Rin-san giơ sáu cái vòng cổ ra cho chúng tôi xem. Trên mặt trước có một viên đá phát ra ánh sáng cầu vồng lớn bằng ngón tay cái được gắn vào.

“Sáu cái nghĩa là… ngoài chúng tôi ra còn có ai khác nữa à?”

“Tôi, boss của mấy cậu chứ ai”

Shiki-san tự nhiên nhận một cái dây chuyền rồi đeo lên cổ. Lúc đó, làn da trắng ngần của cậu ta lộ ra, đồng thời một mùi thơm thoảng qua. Trong lúc đang mơ màng vì cảnh đó thì Alice ngồi bên cạnh nhéo vào đùi tôi.

“G-Gì vậy Alice-san?”

“Etou… không có gì”

Alice hứ một tiếng rồi quay ngoắc đi hướng khác.

Nhưng cơn ghen của ẻm lại chính là phần thưởng cho tôi, ahihi.

Giữa lúc tôi nghĩ thầm vậy thì Mia liền tằng hắng một tiếng lớn.

“Ưm. Quay lại chuyện chính đi”

“Đ-Đừng có phá bĩnh vậy chứ”

“MP của Kazu-chi cũng sắp hồi đầy rồi”

Nhắc mới nhớ, đúng là vậy.

Theo hình ảnh hiện ra trong cái bể trước mặt, con linh thú cứ lượn quanh như thể đang tìm kiếm gì đó… rồi thì tầm nhìn của nó cũng ổn định lại.

Nó bắt đầu giảm độ cao.

Hình ảnh những nữ sinh mặc áo khoác hiện ra.

A, hóa ra là nó tìm mấy cô bé bên Trung Tâm Bổ Trợ à.

Một trong số những nữ sinh ấy ngước lên và nhìn thẳng vào con chim ưng.

Là Nagatsuki Sakura.

Con linh thú đáp xuống đầu ngọn thương mà con bé chìa ra.

“Yuriko-senpai, trinh sát bên ta vừa phát hiện quái vật Thần Binh bên cánh trái chiến trường”

Tiếng con bé vang lên.

Ô, con linh thú truyền được cả âm thanh luôn à?

À không, dù vậy nhưng tôi không nghe được bất cứ tiếng ồn nào cả. Không lẽ nó có cả chức năng lọc âm à?

“Dùng cái này để nói chuyện trực tiếp được không?”

Khi tôi hỏi Rin-san, gương mặt Sakura hiển thị trên mặt nước nhẽ nheo mắt lại như thể vui mừng.

À không, chắc phải gọi là hơi ngạc nhiên mới đúng. Thật sự thì vẻ mặt con bé không khác gì so với thường lệ cả.

“Kazu-senpai… phải không?”

Tôi chợt nghe tiếng Sakura hỏi lại bằng một giọng đùng đục. Phải nói là y hệt như đang nói chuyện qua điện thoại luôn.

“À… anh đây. Cả nhóm tụi anh đã an toàn quay về. Bên mấy đứa ra sao rồi?”

“Hiện vẫn chưa thiệt hại thành viên nào”

Đừng có dùng từ thiệt hại vậy chứ. À không, có lẽ trước khi lên đường đến đó, các em ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.

“Vậy tình con quái vật Thần Binh ra sao rồi?”

“Thông tin vẫn chưa được rõ ràng lắm…”

Nói xong, Sakura quay sang nói chuyện với ai đó.

“Em vừa nhận được thông tin mới. Đơn vị được triển khai ở phía Tây đang giao chiến với một con Mekishu Grand khác nữa”

“Nghe có vẻ căng nhỉ…”

Vãi thật, vậy là bên đó có đến tận hai con quái vật Thần Binh luôn à? Liệu quân đoàn tấn công khu vực đó có chống chọi nổi không?

Không, chắc chắn lược lượng Liên Minh cũng có rất nhiều người mạnh. Có khi chiến lực của họ cũng phải tương đương với nhóm chúng tôi, và có thể đủ sức đánh bại một con quái vật Thần Binh luôn cũng không chừng.

“Vậy thì nguy thật. Quân đội cánh Tây đã bị tiêu diệt hết chưa?”

Rin-san thản nhiên hỏi.

Ô, hóa ra họ không mạnh đến vậy à?

Mà cũng phải thôi.

“Vậy nghĩa là đến lượt chúng tôi đúng không?”

“Nhờ mọi người”

Tôi, Alice, Mia và Lucia gật đầu với nhau rồi đồng loạt đứng lên.

Shiki-san cũng đứng theo rồi nói “tôi đi nữa”

“Cái này không phải do tôi nổi sung lên và muốn chiến đấu với con Mekishu Grand, mà tôi chỉ tới để chỉ huy nhóm Trung Tâm Bổ Trợ thôi. Có tôi theo sau hỗ trợ thì nhóm Kazu-kun cũng sẽ dễ bề hành động hơn đúng không?”

Cậu ta nói bằng một giọng tự tin, cơ mà cũng phải. Có cậu ta đứng sau chỉ đạo, gánh nặng tâm lý của tôi sẽ giảm đi nhiều. Nếu khi nào cũng phải suy nghĩ để đưa ra những quyết định mang tính sinh tử thì căng thẳng lắm.

Uầy, nói thật là bây giờ tôi không muốn nghĩ tới chuyện đó tí nào, nhưng…

Đã lên cấp nhiều lần như vậy thì đáng ra thể chất của tôi phải khỏe hơn người bình thường nhiều lần mới đúng, vậy mà khi nãy tôi đã mệt tới mức phải ngủ trưa một giấc mới khỏe lại được.

“Vậy thì khởi hành đến Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu nào”

Vừa thầm suy tính kế hoạch đối phó với con Mekishu Grand, tôi vừa gật đầu với mọi người bằng một vẻ mặt tươi tỉnh.

Nói thì nói vậy nhưng… bên đó có hai con quái vật Thần Binh lận…

Chả biết phải đánh kiểu gì đây nữa.

CHƯƠNG 140: SẤM RỀN TRÊN CHỐN HOANG VU

Chúng tôi nhận mấy cái ba lô nhóm Sumire chuẩn bị rồi mang lên lưng.

Ngoài máy chụp ảnh, ống nhòm, dao cùng những thiết bị cơ bản khác, bên trong còn có khẩu phần khẩn cấp các loại nữa. Những thanh kẹo socola hoặc mấy món đồ ngọt khác bên trong, các em ấy nói tuy không còn nhiều nhưng nếu muốn thì chúng tôi cứ việc đem chia cho những người khác.

“Bọn tôi có nói chuyện với chỉ huy cùng binh sĩ ở hiện địa và thu được một ít thông tin đây. Ráng tận dụng nghe”

Shiki-san nói. Hỏi ra tôi mới biết, tối qua họ đã dùng mấy món trên để dụ dỗ mấy binh sĩ cấp thấp. Hừm, tuy cũng từng gặp chuyện đó một lần nhưng đến giờ tôi vẫn phải khẳng định lại một điều, mị lực của đồ ngọt thật là đáng sợ.

Sau khi được dịch chuyển đi cùng cơn chóng mặt như thường lệ, tôi đến một vùng đất hoang vu với những ngọn gió ẩm lướt qua.

Đi kèm với cái lạnh se là một mùi hôi nhẹ thoảng trong không khí.

Tôi nhìn về phía Bắc. Bên dưới những đám mây đen, có một bức tường cao vời vợi bao quanh một tòa nhà nằm trên ngọn đồi nhỏ.

Đó chính là Đền Thờ Bão Tố Garu Yaasu.

Khi được nhìn tận mắt thế này, tôi bỗng cảm nhận được một áp khí lạ lùng.

Ngay bên trên ngôi đền, có một đám mây đen nổi bật hẳn lên. Người ta kể rằng đám mây đó đã tồn tại ở đó suốt một năm qua, và liên tục nẹt sét xuống mặt đất.

Bởi vì mật độ Mana xung quanh Đền Thờ Bão Tố dày đặc.

Ấy cũng là bằng chứng chứng minh đó là một trong 5 Đại Trụ đâm xuyên lục địa này.

Và Đại Trụ Thần Điện chính là nơi giữ cho mặt đất trước đây từng là đáy biển không bị chìm xuống.

Dù rằng cũng quan trọng như Cây Thế Giới nhưng 5 năm về trước, nơi này đã bị bọn quái vật đánh chiếm.

Xem ra, Đại Trụ Thần Điện cũng rất quan trọng với bọn quái vật nên chúng đã tăng cường phòng thủ cho nơi này.

Nhưng đổi lại, lũ quái vật không thể nào biến nơi đây thành vùng đất chết.

Rin-san nói rằng, có lẽ vì Đại Trụ Thần Điện đã ngăn chặn dị giới* mở rộng nên vùng đất này không thể bị ô nhiễm được. (異界 - Ikai -> đây mới là dị giới nhé @@)

Vì chưa từng thấy qua dị giới bao giờ nên chúng tôi không thể nói gì được. Dù vậy nhưng tôi vẫn có cảm giác mình không muốn thấy nơi đó chút nào… Cơ mà vụ này để sau đi đã.

“Nhóm Trung Tâm Bổ Trợ đang đóng quân cách đây 2 km về phía Tây Bắc. Giờ hãy cứ tới đó trước đã”

Shiki-san nói.

Hiện tại, vì cho Shiki-san gia nhập nên chúng tôi đã thành một nhóm 6 người. Tôi cũng đã niệm những ma thuật Hỗ Trợ tối thiểu cần có cho tất cả mọi người.

“Sau khi hội quân với nhóm Trung Tâm Bổ Trợ, tôi sẽ đổi chỗ với Sakura-chan”

“Nghĩa là cho Nagatsuki-san vào nhóm này à?”

“Bên địch có đến 2 quái vật cấp Thần Binh. Cứ cho Sakura-chan vào nhóm mà làm đạn bắn đi”

Shiki-san nói bằng một giọng lạnh lùng. Thay vì đáp trả, tôi niệm《Deflection Spell》lên Mia để con bé thi triển《Fly》lên mọi người, rồi chúng tôi bay lên trời.

“Ê, sao lại im re vậy?”

“Tôi sẽ không dùng con bé làm tốt thí* đâu” (chỗ này là 捨て駒 - quân cờ thí trong cờ Shogi)

“Đừng có dùng từ tốt thí ở đây. Giờ con bé đã nâng Thương Thuật lên cấp 7 chứ không còn là tay mơ nữa đâu”

Hể? Thiệt hay giỡn vậy? Rốt cuộc con bé săn bao nhiêu quái vật rồi vậy….?

“Nửa đêm hôm qua, tộc Quang Nhân có mở một chiến dịch càn quét bọn quái vật xâm phạm khu vực bìa rừng. Sau khi tình nguyện tham gia thì phải nói là con bé đã săn được một mẻ rất lớn.”

“Tình nguyện… à….”

Con bé này vẫn liều mạng chẳng khác gì mọi khi cả. Cơ mà phải nói Sakura có một phong cách rất là Sakura mới đúng. Con bé ghét lũ quái vật đến nỗi lúc nào cũng đặt chuyện chém giết chúng lên hàng đầu cả.

Fuyo Mahou6-12 [/images/images/image-30.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/a/a5/Fuyo_Mahou6-12.jpg/revision/latest?cb=20180316103748

Cơ mà Thương Thuật cấp 7 à…

Thương Thuật cấp 7 mà đối đầu với quái vật cấp độ Thần Binh thì sẽ ra sao đây?

Hồi trước, khi chúng tôi chiến đấu với con Mekishu Grand, Thương Thuật của Alice đang ở cấp 6, còn Kiếm Thuật của Tamaki thì cấp 8. Tuy nhiên, dù rằng khả năng chiến đấu bẩn sinh của con bé không hề tồi nhưng tôi lại có cảm giác Sakura sẽ làm vướng chân cả nhóm. Có lẽ do không biết một trận chiến với quái vật Thần Binh khó khăn thế nào nên Shiki-san mới đề nghị như vậy. Hơn nữa, Sakura đi rồi thì ai làm tiên phong cho nhóm Trung Tâm Bổ Trợ đây?

“Không. Biết vậy nhưng chúng tôi vẫn sẽ giao chiến với nó theo nhóm 5 người thôi. Nếu thấy không đánh nổi, chúng tôi sẽ rút lui ngay, vậy nên cậu không cần lo”

“Thôi được rồi. Vậy thì sau khi nhóm tinh nhuệ tiến vào đền thờ, nhóm Trung Tâm Bổ Trợ sẽ theo sau để hỗ trợ lực lượng chính. Sau khi tiêu diệt Mekishu Grand, nhớ quay về hội quân với chúng tôi ngay”

Nói xong, Shiki-san khẽ nâng cái bùa đeo cổ.

“Nếu đội quân tinh nhuệ trong Đền Thờ gặp khó khăn gì, cậu hãy đến đó hỗ trợ họ. Nếu không thì lo dọn dẹp bọn quái vật bên ngoài nhé”

“Cậu giỏi bóc lột người khác ghê nhỉ….”

“Thì nhóm các cậu là nhóm mạnh nhất ở đây nên tất nhiên tôi phải phải tận dụng cho triệt để rồi. Nói thật là tôi cũng muốn xem coi hiện tại các cậu đã mạnh đến độ nào lắm, nhưng…”

“Ừ, giờ không có thời gian tán dóc rồi. Nếu vào được căn phòng trắng thì tha hồ mà tám, nhưng giờ cũng chả có thời gian để săn bọn quái vật thường nữa…”

Hai chúng tôi nhìn nhau rồi nhún vai.

“Vậy để sau. Cơ mà nếu được thì lúc diệt con Mekishu Grand, đừng dùng nhiều sức quá nhé”

“Cậu giỡn chơi hay giỡn mặt vậy?”

Bình thường đối phó một con đã chật vật lắm rồi, vậy mà giờ, chẳng những phải đánh với hai con ở đây, cậu ta còn kêu bọn tôi phải tiết kiệm MP mới ghê chứ…

Ưm, vì chưa chắc gì Thần Binh chỉ có mỗi Mekishu Grand nên trên một cương vị chỉ huy, tất nhiên cậu ta phải ra lệnh như vậy… nhỉ?

“Tôi cũng biết mình đòi hỏi hơi cao, nhưng đó chỉ là một tiêu chí để phấn đấu thôi. Nếu gặp nguy hiểm thì các cậu cứ việc tung hết sức ra mà diệt nó, không cần do dự làm gì đâu”

“Không sao, tôi cũng hiểu chuyện đó. Ai lại đi tung hết bài tẩy trong tay ngay lúc đầu đúng không”

Dù sao đi nữa, tuy đến từ hai thế giới khác biệt nhưng chúng tôi và Lực Lượng Liên Minh của thế giới này lại có chung số phận với nhau. Nếu lục địa này mà bị nhấn chìm, tất cả sẽ chết hết. Vì vậy nên dù có mạo hiểm thế nào đi nữa, chúng tôi cũng phải làm điều mình cần làm, cơ mà…

Nếu làm vậy thì Alice với Tamaki mới là người nhọc nhất ở …

Trong lúc tôi còn đang nghĩ linh tinh mấy chuyện đó, Shiki-san đã vỗ lên vai tôi. Cách đây không lâu, chỉ mới đến gần tôi, cậu ta còn sợ đến run người, ấy vậy mà giờ đã phục hồi đến độ này rồi…

“Nếu chiến dịch này suôn sẻ, tôi sẽ thưởng cho cậu”

Shiki-san cười toe toét nói.

“Thưởng là thưởng cái gì?”

“Thật ra, mấy nàng công chúa xinh đẹp của mấy nước khác nói là muốn vào harem của cậu nên có nhờ tôi đánh tiếng…”

“Cái đó thì No-Thankyou. Cơ mà cậu biết trước rồi đúng không?”

Tôi chỉ còn biết lườm Shiki-san và chửi thầm “định mệnh nhà thím” mà thôi.

Ở điểm đóng quân mà Shiki-san dẫn tôi đến, chỉ có 3 nữ sinh trong nhóm Trung Tâm Bổ Trợ. Nghe đâu những thành viên còn lại đã lên cánh Tây Bắc để đánh chặn bọn quái vật thọc sườn. Vì con Mekishu Grand đã cày nát đội hình quân Liên Minh nên họ không thể cầm chân bọn quái vật ở một phía được nữa.

“Muum, ghen tị quá”

Mia lầm bầm.

“Muốn kiếm kinh nghiệm, nyaa”

“Anh hiểu ý mấy đứa, nhưng giờ chúng ta phải ưu tiên cho những thành viên trong Trung Tâm Bổ Trợ cải thiện level đã.”

“Em muốn thử ks một lần quá”

Ê, thôi đi, đây không phải game nhá!

Vì chỉ còn thiếu chút xíu nữa là Mia đã đủ điểm nâng Phong Thuật lên cấp 9, nên tất nhiên con bé phải nôn nóng thôi.

Tương tự, Lucia cũng sắp nâng được Hỏa Thuật lên cấp 9. Vì đây không phải game nên cả thời gian lẫn quái vật đều có giới hạn. Nói thì nói vậy nhưng quả là…

“Nếu mọi người mạnh lên thì chúng ta cũng sẽ đỡ nhiều lắm đó.”

“Ưm. Nếu Sakura-chi nâng được Thương Thuật lên cấp 8 thì đúng là rất đáng kể”

“Nhưng có lẽ còn lâu lắm con bé mới nâng lên cấp 8 được”

Nhưng để chuyện đó qua một bên đã, giờ cái gì làm được thì chúng tôi cứ làm thôi. Cơ mà đó lại là mấu chốt dẫn đến thắng bại của cả trận chiến. Và trận chiến này cũng là thứ quyết định sống chết của chúng tôi.

“Vậy chúc mọi người lên đường bình an”

Shiki-san rời khỏi party. Chúng tôi gật đầu với cậu ta, vẫy tay chào mấy đứa nữ sinh trong Trung Tâm Bổ Trợ rồi bay lên trời. Cả bọn thẳng tiến về phía Tây Bắc, cố bay thấp nhất có thể và thận cẩn trọng để không bị kẻ thù phát hiện.

“Nè Kazu-san. Chúng ta chiến đấu thế nào đây?”

Tamaki bay đến bên cạnh tôi rồi hỏi.

“Em mới nghĩ ra cách này hay lắm. Cứ để một mình em cầm chân một con, còn mọi người xúm vào đánh hội đồng con còn lại là được”

“Về mặt chiến lực thì… cũng hợp lý”

Cái lúc Tamaki vừa nói đến đoạn “cách này hay lắm”, tôi cứ tưởng con bé lại nghĩ ra chiến thuật bậy bạ nào đó. Cơ mà đúng là chỉ cần mỗi Kiếm Thuật cấp 9 thôi, con bé cũng đã đủ sức đánh ngang cơ với Thần Binh rồi. Dù rằng bị Zagarazuina đập một phát bẹp dí nhưng cái đó là do địch đánh bất ngờ. Với lại con quái vật đó cũng thuộc dạng thượng thừa nên không tính.

“Với lại nhớ để dành chiêu Thức Tỉnh Linh Thú nha anh”

Nếu dùng Thức Tỉnh Linh Thú, có khi một mình tôi có thể cân được con Mekishu Grand luôn cũng không chừng. Nhưng Shiki-san đã nói rồi, cố gắng dùng càng ít sức mạnh càng tốt. Và hiện tại, Thức Tỉnh Linh Thú là con bài tẩy mà chúng tôi cần phải để dành.

Nói thì nói vậy nhưng hiện tại chúng tôi có đến 2 con bài tẩy. Ngoài Thức Tỉnh Linh Thú ra, nhóm còn có Phóng Thích Ma Lực của Lucia nữa.

“Trong trận chiến lần này, chúng ta sẽ dùng Thức Tỉnh Linh Thú hoặc Phóng Thích Ma Lực ngay tại đây luôn”

“Hể? Nhưng…”

“Dù rằng không cần dùng đến hai con bài tẩy ấy thì chúng ta vẫn có thể hạ gục Mekishu Grand, nhưng nếu càng tốn nhiều thời gian, rủi ro sẽ càng tăng lên. Nếu được, anh muốn giải quyết chuyện ở đây càng sớm càng tốt”

Phải, vì chiến trường không chỉ có mỗi nơi này. Khả năng cao là cánh quân do nhóm Cao Trung hỗ trợ đang đánh vào Địa Để Thần Điện Reol cũng sẽ cần chúng tôi sang chi viện. Rất có thể việc giải quyết nhanh gọn vấn đề ở đây cũng sẽ góp một phần không nhỏ vào thành bại của cả kế hoạch này.

“Nhưng bên khu Cao Trung đã có Ninja rồi mà?”

“Ninja không phải vạn năng. Hơn nữa, chị Keiko không thể nào đánh với boss được”

“A, vậy à…”

Cơ mà không ngờ Tamaki lại có thể nghĩ ra một kế hoạch chu đáo đến độ đó.

Vậy là con đã trưởng thành rồi, Oji-san vui lắm con biết không.

Tôi xoa đầu Tamaki.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, em đã là người mạnh nhất trong nhóm rồi. Anh trông cậy nơi em”

“Ưm, em sẽ cố hết sức!”

Tamaki nở một nụ cười tự hào.

Tuy cái nụ cười đó không có tí gì gọi là quyết tâm*, nhưng con bé lại là người mà chúng tôi tin tưởng nhất.

“Vậy Kazu-chi định dùng con bài tẩy nào?”

“Nếu muốn dứt điểm đối phương, có lẽ phải là Thức Tỉnh Linh Thú”

Trong khi cho Huyễn Lang Vương được yểm Thức Tỉnh Linh Thú cầm chân một con Thần Binh, chúng tôi sẽ kéo hết nhóm sang để lấy thịt đè người và xử đẹp con còn lại. Nếu Mia với Lucia kiềm hãm, Alice với Tamaki cùng nhau tấn công thì dù con quái vật có trâu bò cỡ nào đi nữa, chúng tôi cũng sẽ dứt điểm nó nhanh gọn. Sau khi diệt được một con, chúng tôi chỉ cần cùng Lang Vương đè bẹp con còn lại nữa là xong.

Có lẽ đây đã là chiến thuật đáng tin cậy nhất rồi. Ấy là còn chưa kế đến việc Phóng Thích Ma Lực gây một áp lực rất lớn lên cơ thể Lucia nữa.

Nhưng đồng thời, chiến thuật này lại khiến chúng tôi bị giới hạn chiến thuật trong những trận chiến về sau.

Giữa lượng MP còn lại của tôi với Lucia, cái nào gây ảnh hưởng lên mức độ đa dạng chiến thuật về sau này hơn? Không cần suy nghĩ nhiều thì câu trả lời cũng đã quá rõ ràng rồi.

“Lucia, phiền cô tung một đòn công kích dùng tối đa công suất của Phóng Thích Ma Lực nhé?”

“Vâng, tôi hiểu rồi”

Lucia không cần suy nghĩ mà gật đầu ngay. Tuy vẻ mặt cũng không khác mọi khi là mấy, nhưng hình như lần này cô ấy lại hăng hái hơn hẳn. Cơ mà thực ra, khi cùng chúng tôi tham gia trận chiến này thì cô ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.

“Vậy có sao không Kazu-san?”

Alice lo lắng hỏi.

“Nếu công kích phủ đầu từ xa, nhất định kẻ địch sẽ bị thương. Tuy có thể không hạ gục ngay tại chỗ được, nhưng chắc chắn chúng sẽ bị thương không nhẹ. Nếu được thì cô cứ bắn thêm một phát thứ hai. Dù làm vậy có thể khiến cô cạn sạch MP…”

“Nhưng đó cũng là tiêu diệt bọn Mekishu Grand nhanh nhất đúng không”

Câu nói của Lucia đại diện cho tất cả. Mekishu Grand là một loại quái vật vừa có thể tấn công tầm xa cực mạnh, vừa có thể cận chiến cực tốt. Nếu liều lĩnh xông vào tầm tấn công của nó thì cuộc chiến càng kéo dài, rủi ro sẽ càng cao.

Thay vào đó, nếu dùng đòn công kích tầm xa để nghiền nát đối thủ trước khiến nó không thể cận chiến được nữa, bọn tôi sẽ dễ thở hơn nhiều.

Vì lần trước đã chạm trán với Mekishu Grand một lần nên chúng tôi đã rút kinh nghiệm rằng, phải luôn nắm thế chủ động chứ không được để địch dắt mũi.

Cho nên ngược lại, lần này chúng tôi sẽ chế ngự sở trường của nó trước, sau đó ép nó vào một thế trận có lợi cho bên chúng tôi.

Sỡ dĩ, vì bây giờ đã mạnh mẽ hơn lúc trước nên chúng tôi mới có thể dùng chiến thuật này.

Tất nhiên, mạnh về cái nào thì phải tận dụng cái đó mà chiến đấu thôi.

“May thay, coi bộ Mekishu Grand đang bị những binh lính còn sót lại xung quanh làm cho phân tâm. Hãy cứ bay thấp thế này để tiếp cận nó. Khi nào Lucia chọn được thời điểm thích hợp để khai hỏa, chúng ta sẽ tấn công ngay”

Tôi thông báo.

Mọi người gật đầu.

CHƯƠNG 141: SONG THẦN BINH (1)

Sau khi chia tay Shiki cùng những nữ sinh trong Trung Tâm Bổ Trợ, 5 chúng tôi tiếp tục bay về phía ngôi đền nằm bên phải ở hướng 2 giờ.

Đó là một vùng có mây đen dày đặc giăng kín bầu trời và nhìn đâu cũng chỉ thấy cảnh vật hoang vu. Vì đang phải bay thấp nên đồi núi trước mặt chắn ngang làm tôi không thể quan sát chiến trường.

Bất thần, bầu trời thuộc khu vực nằm bên kia ngọn đồi đỏ lóe lên trong khoảnh khắc. Ngay sau đó, những vụ nổ liên hoàn bùng lên bên trái. Vài giây sau, một cơn gió mạnh thổi bạt đến chỗ chúng tôi.

Biết đó là luồng gió do vụ nổ tạo ra nên chúng tôi giữ vững tư thế và tiếp tục bay tới.

“Vậy là chúng ta xác định được vị trí của con Mekishu Grand rồi nhỉ?”

“Ưm. Chắc chắn vụ nổ vừa nãy chính là tác phẩm từ Fire Beam của nó”

Fire Beam gì ở đây? Cơ mà chắc con bé đang ám chỉ Hỏa Tiễn mà con quái vật ấy bắn ra.

Ngay phía bên kia ngọn đồi này, con Mekishu Grand đang điên cuồng chém giết. Liệu các binh sĩ có còn đang tuyệt vọng chống cự lại nó không? Hay là họ đã thân ai nấy lo, bỏ chạy mỗi người một ngã… và để mặc cho hai con Thần Binh tàn sát mình?

Nhưng dù là gì đi nữa, vì chúng đang bị phân tâm nên đây chính là cơ hội của chúng tôi.

“Chúng ta phải cứu những binh sĩ….”

Nghe Alice thì thầm, tôi liền lắc đầu.

“Alice, em phải đặt an nguy của đồng đội trong nhóm lên hàng đầu”

“Nh-Nhưng...”

“Ai cũng biết em là một cô bé tốt bụng, nhưng chúng ta vẫn phải ưu tiên việc cần ưu tiên. Và trên hết, mệnh lệnh của anh là tuyệt đối. Muốn cứu ai hoặc phải bỏ rơi ai, tất cả đều phải tùy thuộc vào quyết định của anh. Em đã hiểu chưa?”

Phải, đây chính là quy tắc không bao giờ được phá vỡ.

Tôi là người đứng đầu nhóm này, việc định đoạt sinh tử của mọi người vừa là quyền, vừa là trách nhiệm của tôi.

Như bị suy nghĩ của Alice truyền sang, Tamaki quay sang phía chúng tôi. Anh sẽ không bao giờ để hai em gánh chịu bất cứ một phần trách nhiệm nào đâu. Cho nên, xin hai em đừng lo cho người lạ một cách vô tội vạ như vậy nữa.

Cùng ý nghĩ ấy, tôi nhìn chằm chằm vào hai cô bé tôi yêu.

Alice “nhưng” một tiếng định nói gì đó, nhưng rồi em ấy quyết định giữ im lặng và gật đầu cùng một vẻ mặt cam chịu.

Tôi mỉm cười bay tách xa hai đứa.

Lucia bay đến bên cạnh.

“Mọi người hiểu nhau quá nhỉ?’

“Vì chúng tôi yêu nhau mà”

“Ý anh là chỉ huy và cấp dưới phải yêu nhau thì mới hợp tác ăn ý nhau à?”

Chả hiểu sao lúc đó, hình ảnh mấy ông lính cao to đen hôi ôm ấp nhau chợt hiện ra trong đầu tôi…

Xin lỗi, tại đầu óc tôi đen tối quá nên vậy.

“Ngay từ ngày đầu tiên, tôi và Alice đã kề vai sát cánh chiến đấu bên nhau rồi. Chắc chắn số lượng quái vật chúng tôi đã giết không hề ít”

“Cũng phải. Quãng thời gian mà mọi người bên nhau, từng ngày đều dài đằng đẵng nhỉ?”

“Lucia, bọn tôi cũng đã bên cạnh cô trọn một ngày như vậy rồi đó”

“Vâng, ở bên mọi người càng lâu, tôi lại càng nhận ra mối liên kết giữa bốn người các anh mạnh mẽ đến thế nào”

Cũng phải, tôi nghĩ thầm trong đầu như vậy. Và đặc biệt, đã có rất nhiều chuyện xảy ra trong ngày thứ nhất và ngày thứ hai.

Không biết Lucia nghĩ về chúng tôi như thế nào nhỉ? Có lẽ cần phải suy nghĩ nhiều hơn thì mới hiểu được.

Nhưng cái đó thì để sau đã. Tôi lắc đầu rũ bỏ suy nghĩ của mình.

“Thấy rồi”

Mia tự niệm《Greater Invisibility》lên mình và tăng độ cao rồi kêu lên.

“Tuy không biết cách đây bao nhiêu cây số nhưng ở không xa bên kia ngọn đồi trước mặt, hình như binh sĩ đang bỏ chạy, còn Meki-tan thì đuổi theo và dày xéo họ”

Meki-tan cái con khỉ.

Nhưng vậy nghĩa là tình hình đúng như tôi đoán. Chỉ hai con quái vật mà đã đủ sức cày nát cả một đội quân luôn rồi… Dù gì đi nữa, có lẽ Mekishu Grand là loại quái vật chuyên dụng dùng trong quân đội, một loài quái vật dùng thiểu số để triệt hạ đa số. Dùng binh sĩ bình thường để chống lại nó quả là một chiến thuật sai lầm.

Vấn đề nằm ở chỗ, dù biết rõ điều đó nhưng Liên Minh vẫn chỉ có thể cử những người lính bình thường đi mà thôi.

Chúng tôi mà không có ở đây, đội quân đó chỉ còn nước chờ chết.

Hay họ nghĩ rằng “vậy cũng được”?

Đội quân chủ lực của Lực Lượng Liên Minh xông vào Đền Thờ.

Vì có kích thước cơ thể quá lớn nên Mekishu Grand không thể vào bên trong được.

Nói cách khác, nếu chiến trường chính chuyển vào bên trong Đền Thờ Bão Tố, hẳn con Mekishu Grand sẽ trở thành du binh. Khi ấy, họ sẽ hi sinh những binh lính ấy để câu giờ.

Trước khi chúng tôi đến, họ đã lên kế hoạch như vậy.

Tuy nghe thì kế hoạch ấy có phần tàn nhẫn, nhưng nếu chiến dịch này thất bại, lục địa này sẽ bị nhấn chìm và loài người sẽ diệt vong.

Tóm lại một câu, ngay từ đầu đây đã là một trận chiến không có đường lui.

“Lucia”

Khi cô ấy bay tới, tôi đưa ra vài chỉ thị.

“Nếu thấy nguy hiểm thì cô hãy rút lui ngay. Bọn tôi sẽ tự tiêu diệt chúng”

“Rõ”

Ngay khi chúng tôi bay qua ngọn đồi, trận chiến sẽ bắt đầu.

Từ giờ trở đi, tốc độ chính là mấu chốt quyết định thắng bại.

Theo trận chiến lần trước, tôi suy đoán Mekishu Grand dùng mắt thường và siêu thị giác để phát hiện kẻ thù.

Tôi có cảm giác nó không thể nhìn xuyên qua khói bụi.

Tuy cả bọn chưa thử《Greater Invisibility》lần nào nhưng có lẽ trò đó không thể qua mắt quái vật Thần Binh rồi.

Phải, ở tầm gần thì ma thuật tàng hình không làm được gì cả.

Huyễn Lang Vương Sharow, linh thú mà chúng tôi tin cậy nói rằng siêu thị giác có một giới hạn khoảng cách quan sát. Thường thì vào khoảng 30 mét, nếu nó là quái vật ưu tú, khoảng cách ấy sẽ là gấp đôi.

Vì tầm tấn công của Hỏa Thuật rất xa nên người thi triển có thể đứng ngoài phạm vi của siêu thị giác để tung đòn công kích. Vì vậy nên tôi cho Lucia dùng《Greater Invisibility》tiếp cận con quái vật ở khoảng cách 100 mét rồi tung ma thuật công kích với công suất tối đa.

Lần này ma thuật được dùng là《Flame Blade》, chuyên về tấn công mục tiêu đơn. Đây là một Hỏa Thuật cấp 8 tạo ra một lưỡi đao rực lửa. Lưỡi kiếm Mana ấy có thể làm tan chảy hầu hết mọi thứ trên đời và cắt rời chúng… chắc vậy.

Khác với những ma thuật kia, muốn dùng cái này, pháp sư cần phải tự ngắm và bắn đi.

Đại khái thì giống như cách dùng nỏ vậy.

May thay, khi trước người ta cũng đã dạy Lucia cách dùng cung rồi. Lúc ở trong căn phòng trắng, tôi đã triệu hồi một cái cung rồi đưa cho cô ấy bắn thử. Kết quả là mũi tên cắm trúng ngay giữa hồng tâm.

Cơ mà… căn phòng trắng cũng không rộng cho lắm…

Lucia nói rằng trong phạm vi 100m, cô ấy có thể bắn bách phát bách trúng mục tiêu có kích thước tương đương con người.

Vì cô ấy đã tự tin vậy nên tôi cho cô ấy tấn công từ khoảng 100m luôn.

Và con Mekishu Grand thì lớn hơn nhiều lần một người bình thường nên lại càng dễ trúng hơn nữa.

Sau khi lên đến đỉnh đồi, chúng tôi đồng loạt ngưng lại.

Trước tiên là phải niệm《Deflection Spell》cho Lucia.

Tiếp theo, Lucia niệm《Resist Fire》cho cả nhóm. Thực ra ma thuật này chỉ để phòng hờ mà thôi.

Rồi tôi niệm《Deflection Spell》cho Mia để con bé yểm《Greater Invisibility》lên cả nhóm.

Sau khi mọi người trở nên trong suốt, trừ tôi có《See Invisibility》ra, không còn ai thấy được nhau nữa.

“Tôi đi đây”

Ngay sau khi bóng hình trở nên trong suốt, Lucia đạp mạnh xuống đất, bay lên không.

“Lên đường”

Tôi nắm tay Alice và Tamaki, còn Mia thì ôm cổ tôi từ đằng sau tới. Sau khi đã gom lại, bốn chúng tôi lên đường đuổi theo Lucia.

Bóng dáng hai con quái vật nhân mã hiện ra. Tuy còn cách khá xa nhưng vì bề ngoài quá lớn nên tôi có cảm giác như chúng đã ở sát bên vậy.

Mekishu Grand. Đó là một con quái vật cấp Thần Binh mà mới hôm qua chúng tôi đã sống chết chiến đấu. Chẳng những vậy, ở đây còn có đến hai con.

Một con giương cái cung trên tay lên, nhắm về phía nhóm binh sĩ khoảng 100 người đang bỏ chạy ở hướng 8 - 10 giờ của chúng tôi rồi nhả hỏa tiễn.

Một vụ nổ long trời bùng lên phía bên trái chúng tôi. Vài giây sau, sóng xung kích tạt đến, nhưng Lucia đã khéo léo giữ thăng bằng rồi tiếp tục bay.

Nhóm chúng tôi hơi loạng choạng. Mia “ưm” một tiếng, ôm chặt cổ tôi rồi dùng ngón tay chỉ đường.

Khi bay theo hướng con bé chỉ, không hiểu sao sức cản lên chúng tôi giảm hẳn đi.

“Thường thì trong dòng khí sẽ có một khoảng hở”

“Ghê vậy, em thấy được luôn à?”

“Tất nhiên là không rồi, nhờ kinh nghiệm cá nhân đó”

“Thời gian bay của cả nhóm như nhau mà?”

“Ý em là trong game ấy!”

Đảm bảo là đằng sau lưng tôi, con bé đang tự hào ra mặt.

Mọe, phiền quá, phiền phức quá đi mất.

Nhưng thật tình mà nói, nhờ vậy nên chúng tôi bay khỏe hơn nhiều.

Tốc độ bay của chúng tôi vào khoảng 60km/h. Tuy không đến mức “tuyệt vời”, nhưng vì đó là tốc độ cho phép trên những con đường bình thường nên vẫn có thể gọi là nhanh.

Lấy cơ thể tôi làm vị trí cố định tương đối, khung cảnh xung quanh cứ trôi ngược về phía sau bằng một tốc độ kinh hồn.

Còn giờ, nếu cho khoảng cách từ ngọn đồi vừa nãy đến vị trí của con Mekishu Grand là khoảng 5km, nếu bay với vận tốc 60km/h, chúng tôi sẽ đến nơi sau 5 phút bay.

Vì hiện tại《Greater Invisibility》có tác dụng trong vòng 8 phút nên theo tính toán, bọn tôi có dư thời gian để đến nơi.

Càng đến gần, chiến trường thảm khốc càng hiện rõ trước mắt. Những miệng hố khổng lồ xuất hiện khắp nơi. Xác chết binh lính bị thổi tan thành nhiều mảnh.

Số ít những người sống sót cũng không mấy ai giữ được cơ thể lành lặn.

Một vài cung thủ cùng pháp sư bắn tên và ma thuật để tấn công, nhưng ngay sau khi Mekishu Grand bắn trả bằng hỏa tiễn, họ bị tiêu diệt ngay tức thì.

Nơi đây không còn là chiến trường nữa mà đã trở thành lò mổ rồi.

“Không hay rồi, nếu dùng ma thuật tấn công, chúng ta sẽ đánh trúng cả lính đồng minh…”

“Ưm. Cản Lucia lại?”

Sau một thoáng suy nghĩ, tôi lắc đầu và nói “không”

“Đó là sự hy sinh cần thiết”

“Ưm. Cũng phải”

Nếu chúng tôi lưỡng lự và không tiêu diệt bọn Mekishu Grand ngay tại đây, chúng sẽ còn gây thiệt hại lớn hơn nhiều. Kết cuộc, có khi việc đó còn ảnh hưởng đến thành bại của cả chiến dịch cũng không chừng. Chúng tôi không có thời gian để lo chu toàn mọi việc.

Có lẽ Lucia cũng hiểu rất rõ điều đó. Sau khi tiếp cận bán kính 100 mét và dừng lại, cô ấy bắt đầu tích tụ năng lượng. Đó chính là giai đoạn chuẩn bị để sử dụng Phóng Thích Ma Lực.

May thay, ngay lúc đó, hai con Mekishu Grand cũng đồng loạt ngừng di chuyển.

Tốt, giờ chỉ cần nhả ma thuật công kích nữa là…

Bất thần, con quái vật nhân mã khổng lồ quay về phía này.

Hả? Không lẽ nó phát hiện ra?

Sao nó biết….?

“Không lẽ… nó có năng lực dò tìm Mana….?”

Mia bối rối.

Oi, nếu đoán trước khả năng này sao không chịu nói sớm hả? Cơ mà giờ thì muộn mất rồi.

“Lucia, chạy mau!”

Tôi vừa bay hết tốc lực về phía cô ấy, vừa gào lên hết cỡ.

Dù vậy nhưng Lucia vẫn cứ giữ nguyên vị trí và đối mặt với bọn Mekishu Grand.

Xung quanh cô ấy, luồn xoáy Mana bắt đầu thành hình. Lucia đã hoàn toàn ở trong trạng thái khởi động ma thuật mất rồi.

Fuyo Mahou6-13 [/images/images/image-31.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/3/32/Fuyo_Mahou6-13.jpg/revision/latest?cb=20180316103749

Cái con nhỏ này, dù có chết thì vẫn muốn chiến đấu đến cùng à?

Tôi quên mất, cô ấy là công chúa của một quốc gia lưu vong, nơi đã bị quân đội quái vật tiêu diệt.

Mekishu Grand giương cung lên, nhắm về phía chúng tôi rồi nhả hỏa tiễn.

Và mũi tên ấy hướng thẳng đến vị trí của Lucia. Gần như cùng lúc đó, cô ấy cũng giải phóng một lượng Mana khổng lồ.

“《Flame Blade》”

Một lưỡi đao khổng lồ rực lửa bắn ra.

Hỏa đao và hỏa tiễn trúng nhau không lệch một milimet.

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!