Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 142: CHƯƠNG 142: SONG THẦN BINH (2)

Từ vụ nổ dữ dội ấy, sức nóng kinh hoàng đánh bạt vào chúng tôi.

Đứng đằng trước, Lucia bị luồng sóng xung kích thổi bay đi và lộn vòng trên không.

Dù đang lộn vòng như lá rơi trong không khí, Lucia vẫn có thể khéo léo uốn người để lấy lại ổn định.

Vài giây sau, dư chấn của vụ nổ lan đến chỗ chúng tôi. Đoán ra từ trước nên tôi đã kịp hạ cánh xuống đất. Tuy nhiên, vì sóng xung kích quá mạnh nên dù cố hết sức thì chúng cũng không thể nào bám trụ lại nổi.

“Mia. Đến lúc dùng《Gravity》rồi đó”

“Ưm.《Gravity》”

Lực hấp dẫn của vùng xung quanh tôi tăng vọt khiến khối lượng của bốn người chúng tôi tăng lên. Vì Mia đang bám đằng sau lưng nên trọng lượng tác động lên tôi lại càng tăng thêm nữa.

Tôi rên lên một tiếng như con ếch bị giẫm bẹp.

“Xương anh, chết rồi, xương của anh….”

Dù rằng ở đằng sau, Mia cũng lẩm bẩm “Ôi, chết…”

Hình như vì Mia có thể chủ động hủy bỏ, siêu trọng lực biến mất ngay tức thì. Và lúc đó, sóng xung kích từ vụ nổ cũng đã qua đi.

Tôi ngẩng mặt lên nhìn. Khói bụi của vụ nổ tan dần, hình bóng của hai con Mekishu Grand từ từ hiện ra.

Một trong hai con đã bị thương khá nặng. Xem ra uy lực từ Hỏa Thuật gấp 10 lần của Lucia mạnh hơn hỏa tiễn. Bị đòn công kích của Lucia đánh trúng phần thân ngựa, con quái vật khụy hai chân trước xuống, rên rỉ vì đau.

Dù vậy nhưng phần thân người của nó vẫn nguyên vẹn, và nó đã tra tên vào cung rồi…

Trong khi đó, đang bay giữa không trung, Lucia cũng đã bắt đầu kích hoạt đòn công kích ma thuật thứ hai. Có lẽ cô ấy đã đoán trước mình không thể tiêu diệt chúng chỉ bằng một phát bắn, và ngay từ đầu, Lucia đã chuẩn bị sẵn tinh thần thi triển thêm đòn công kích thứ hai rồi.

“《Flame Blade》”

Hai binh khí khổng lồ bọc trong ngọn lửa lại phóng ra lần nữa.

Viêm Đao của Lucia chém đứt đầu con Mekishu Grand bị thương, cơ thể con quái vật mờ dần đi. Ở một nơi cách đó rất xa, vượt cả phạm vi đường chân trời mà chúng tôi thấy, một vụ nổ lóe lên. Khoảng khắc mà đám khói bụi hình nấm vươn lên trước mắt, âm báo level up vang vọng bên tai tôi.

Chúng tôi vào bên trong căn phòng màu trắng. Lần này, trừ Alice ra, toàn bộ mọi người đều level up. Mà cũng phải thôi, vì con Mekishu Grand có level trên 40 kia mà.

Và cái người đã suýt nữa là một mình nướng khét hai con quái vật Thần Binh thì…

Lucia đi loạng choạng mấy bước rồi ngã xuống sàn nhà, mồ hôi trên cơ thể tuôn ra như tắm. Giữa cơn đau, cô ấy thở hổn hển khiến bộ ngực phập phồng lên tục.

Năng lực Phóng Thích Ma Lực gây một sức ép rất lớn lên cơ thể pháp sư. Sau khi dùng liên tục hai lần, dù nó có sinh ra tác dụng phụ nào đó thì cũng không lạ. Dù rằng tôi là người đã ra lệnh…. à không, tôi đâu có ra lệnh cho cô ấy dùng đến mất ý thức thế này!

Không hiểu vì sao đó, bọn Alice cứ ngớ người ra tại chỗ.

À quên mất, hiệu lực của《Greater Invisibility》vẫn còn đó cơ mà.

“Alice, lại đây với anh”

“Wa… vâng”

Tôi cầm lấy tay Alice, giúp em ấy chạm vào Lucia đang nằm trên sàn nhà rồi bảo dùng ma thuật Trị Thương cấp 3《Dispell》. Tuy ma thuật ấy có tác dụng loại bỏ mọi hiệu ứng ma thuật, nhưng vì điều kiện bắt buộc là phải chạm vào đối tượng cần thi triển nên tôi mới giúp em ấy lần mò đến chạm vào Lucia.

Sau khi ma thuật ấy phát huy tác dụng, hình ảnh Lucia đang đau đớn hiện ra trước mắt mọi người.

“Lucia-san!”

Alice hốt hoảng thi triển hàng loạt ma thuật khác nhau. Nhờ tác dụng từ chúng, nhịp thở của Lucia đã phần nào ổn định lại. Dù vậy nhưng có vẻ cô ấy vẫn chưa thế nói chuyện được.

Lucia ho dữ dội. Tôi liền rót nước trong chai ra ly rồi đưa lên cho cô ấy uống.

Nhưng khi vừa nuốt được chút ít, cô ấy đã nhổ hết ra.

“Ưm. Coi bộ, kiểu này thì chỉ còn mỗi cách mớm trực tiếp thôi”

“Đúng là em mày vẫn trước sau như một nhỉ?”

“Dù có ở vào vị trí của Lucia thì em vẫn sẽ tự tin nói ra câu đó thôi”

Chẳng hiểu vì sao đó, Mia lại tự hào ưỡn ngực lên.

Rồi như vì《Greater Invisibility》đã hết tác dụng, Tamaki đứng bên cạnh hiện hình.

Cơ mà giờ không phải lúc nói mấy chuyện vớ vẩn đó.

Tạm gác qua một bên đã…

“Etou, Kazu-san, cho em nhờ anh cái này..”

“Gì vậy, Alice?”

“Em muốn cởi bớt quần áo ra cho cô ấy dễ thở, phiền anh quay mặt đi chỗ khác”

Hử? Dạ vâng.

Sau khi ngoan ngoãn quay lưng lại, tiếng quần áo loạt xoạt vang lên làm trí tưởng tượng của tôi tung cánh.

“Ưm. Ồ hô, coi vậy mà ngực cũng bự ghê ta….”

Sau khi lẩm bẩm chuyện không đâu, Mia đến chỗ tôi, nắm tay kéo xuống rồi ngồi vào lòng tôi.

“Làm ơn yên lặng giùm anh cái”

“Ô, cái này là ghế VIP luôn nè. Kazu-chi thích làm gì em thì cứ việc làm đại đi”

Được lắm, thích thì chiều. Tôi dùng hai tai kéo mạnh má Mia.

Pyon~

Rồi tôi cứ vậy mà *guniguni* nhào nặn má con bé.

“Chau~ chau...!”

“Đã hiểu khi bị em sờ mó, tộc Quang Nhân sẽ cảm thấy thế nào chưa? Đừng có mà lợi dụng lòng tốt của Rin-san nữa nghe chưa?”

Sau khi đã nhào nặn đã đời, tôi buông tay ra. Mia quay lại nhìn tôi bằng một cặp mắt rưng rưng…

“Kể ra thì trải nghiệm PLAY lần này cũng tạm được”

“Thôi chết mợ. Con nhóc này bị M bẩm sinh rồi”

Cảm giác bại trận bỗng ngập tràn trong tim tôi.

“Nói nè nha, Kazu-san. Làm ơn im lặng giùm em cái!”

Chẳng những vậy, tôi còn bị Tamaki chửi nữa mới ghê chứ. Hình như con bé đang chăm sóc Lucia chung với Alice thì phải...

Tôi hối hận không biết để đâu cho hết.

Rồi thì khoảng một tiếng đồng hồ trôi qua.

Sau khi mãi mới hồi phục, Lucia mặc quần áo vào. Tôi quay mặt lại. Không hiểu sao khi thấy gương mặt vẫn còn ửng đỏ của cô ấy, tôi bỗng thấy khá là gợi cảm.

Giữa lúc đang nghĩ vậy, Mia ngồi trong lòng ngước lên nhìn tôi và “fumufumu”

C-Cái con nhóc quỷ sứ kia, định ngồi ở đó tới khi nào nữa đây hả?

“Nhìn điệu bộ Lucia cũng khá là gợi cảm nhỉ?”

“Không mượn em mày nói mấy chuyện không cần nói”

Tôi cốc vào đầu Mia một phát. Rồi tới chừng ngước mặt lên, tôi thấy Alice với Tamaki nheo mắt lườm mình.

Lucia bật ra một tiếng cười. Không hiểu vì sao đó, bờ vai cô ấy cứ rung rung như đang cố nhịn cười. Hóa ra từ trước tới nay cô ấy kiềm nén cảm xúc à? Bình thường, trước chúng tôi, tuy đôi khi nét mặt có thay đổi chút ít nhưng trông cô ấy vẫn cứ như đang đeo một cái mặt nạ vậy.

Tóm lại là từ trước tới nay, Lucia vẫn chưa tin tưởng và mở lòng hoàn toàn với chúng tôi. Hơi buồn rồi nha.

Cơ mà cứ cho qua chuyện đó đi đã. Tôi dùng hai tay túm lấy người Mia quẳng sang một bên rồi giữ nguyên tư thế xếp bằng mà lết tới đằng trước.

Rồi tôi đến bên cạnh cô tiểu thư Lucia đang ngồi.

Lucia hơi ngạc nhiên ngã người ra đằng sau, làm đường cong trên ngực cô ấy hiện lên rõ rệt. Mồ hôi vương trên cơ thể cô ấy như tỏa ra một hương thơm dìu dịu… à bậy, cho qua đi.

“Nè Lucia, tôi muốn hỏi cái này. Tại sao cô lại cố sức bắn đến hai lần?’

“Vì tôi phán đoán rằng đó là cách tốt nhất. Nếu tôi không tung đòn công kích thứ hai để hạ gục hẳn kẻ thù, cả nhóm sẽ khó chiến đấu hơn”

Lucia hành động rất dứt khoát. Tôi cũng thấy quyết định ấy khá là chính xác. Sẵn sàng làm tổn thương bản thân để dứt điểm kẻ thù* là một hành động dũng cảm.

Tuy nhiên...

“Tôi không hề ra chỉ thị đó. Mệnh lệnh mà tôi đã đưa ra là ‘nếu cảm thấy nguy hiểm thì phải lập tức thay đổi chiến thuật ngay’”

“Tôi phán đoán rằng khả năng thành công cao, và rủi ro thất bại thấp”

Cô ấy hiểu lầm chỉ thị của tôi à?

Không phải. Cô ấy rất thông minh nên không thể có chuyện đó được. Phải nói là cô ấy cố tình bóp méo mệnh lệnh của tôi mới đúng. Cô ấy đã dùng lý lẽ đó để tự thuyết phục bản thân mình phải làm vậy.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rồi. Tuy bình thường ít khi nào biểu hiện cảm xúc nhưng thực chất, con bé này lại là một đứa cực kỳ cứng đầu cứng cổ.

Tôi lê lết cái thân mình tới gần Lucia. Đến khi đầu gối cả hai chạm vào nhau, tôi nhìn thẳng vào cặp mắt đỏ thẫm của cô ấy.

“Tôi đã nói rõ mệnh lệnh là『nếu cơ thể Lucia gặp bất ổn thì phải thay đổi chiến thuật ngay』. Chắc không có chuyện cô hiểu lầm mệnh lệnh đâu hả?”

“Tôi…”

“Chắc không có chuyện cô không tin tưởng vào tôi đâu nhỉ?”

Cặp mắt như viên ruby trong suốt của Lucia khẽ dao động, cứ như thể bị những cảm xúc mà cô luôn giấu kín bấy lâu nay tác động lên.

Thấy vậy tôi cũng vui đôi chút.

Nếu những lời lẽ đó có thể làm tổn thương Lucia, đồng nghĩa rằng cảm xúc của chúng tôi cũng đã chạm đến cô ấy.

Phải, ít nhiều gì thì cô ấy cũng đã coi chúng tôi là đồng đội rồi.

Nếu đã vậy thì tôi phải sửa lỗi lầm của cô ấy. Trong quá khứ, giống như Lucia, chỉ vì một thoáng do dự, chỉ vì muốn giữ bí mật một chuyện chẳng đáng chi, suýt chút nữa là tôi đã mất Alice.

Tương tự, thế nào cũng sẽ có ngày những hành động liều lĩnh của Lucia sẽ đe dọa đến mạng sống chúng tôi.

Chắc chắn những hành động liều lĩnh ấy bắt nguồn từ cảm xúc mà cô ấy chôn sâu trong cõi lòng mình. Đối với tôi, những cảm xúc ấy chính là nỗi đau khi bị Alice phản bội và cảm giác căm giận Shiki-san.

Còn với Lucia, có lẽ đó là…

“Cô quá căm giận bọn quái vật, đến nỗi dù có chết thì cô cũng phải tiêu diệt chúng”

“Vâng”

Cô ấy không do dự mà trả lời ngay.

À không phải. Lucia đánh mắt đi hướng khác và cúi đầu xuống.

“Tôi thành thật xin lỗi. Có lẽ chính tôi cũng không biết rằng mình đã lờ đi cảm xúc trong lòng”

“Nghĩa là sao?”

“Vì để hận thù che mắt, nên tôi đã đánh mất lý trí của mình… thật đáng xẩu hổ. Tôi sẵn sàng nhận bất cứ hình phạt nào”

Ra vậy, tôi hiểu rồi. Cái trí tuệ thượng đẳng của cô ấy không cho phép bản thân thừa nhận rằng mình để cảm xúc chi phối lý trí. Vì cứ cố che giấu chuyện đó trong lòng nên cuối cùng, cô ấy đã không thể kiểm soát được hành động của bản thân mình.

Đối với một người được nuôi lớn để trở thành lãnh đạo như Lucia, chắc chắn việc nhận ra hành động của mình tắc trách như thế nào nhục nhã hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Nhưng dù sao cô ấy cũng đã nhận ra lỗi lầm của mình, và cũng đã hối lỗi. Vậy thì tiếp theo, cái tôi cần làm chính là…

“Ưm. Hình phạt của Lucia-chi sẽ là cởi đồ ngay trước mặt Kazu-chi”

“Alice, Tamaki, xử con Mia cho anh”

“Dạ!”

“Kazu-san cứ để cho em!”

Alice ngay lập tức túm cổ con nhóc lắm mồm Mia.

Chẳng những không chống cự, con nhóc ấy còn dang hai tay ra và nói “Nào, nhào dzô đê”

Thế là Tamaki bước tới cù lét con bé.

Mia dở khóc dở cười.

Thôi cứ để vậy thêm chút nữa cũng được.

Còn giờ, tuy vừa bị phá đám giữa chừng nhưng… ( さて、ミソがついたけど……。)

Tôi quay sang nhìn Lucia lần nữa. Thấy vậy, cô nàng elf tóc bạch kim đưa hai tay lên trước ngực và đáp lại tôi bằng một ánh mắt rụt rè.

“Anou… Sono… nếu hình phạt là làm gì đó với cơ thể tôi thì…”

“Vụ đó thì cho qua ngay và luôn đi. À, nhưng mà...”

Tôi đưa cả hai tay ra sau cổ Lucia rồi nhẹ nhàng ôm cô ấy. Như thể vì ngạc nhiên, Lucia ngưng cả thở. Nhưng cái ôm ấy chỉ kéo dài trong thoáng chốc mà thôi. Nếu kéo thêm một phút giây nào nữa, sợ là tôi nổi máu lên thịt cô ấy luôn quá.

Fuyo Mahou6-6 [/images/images/image-32.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/8/8b/Fuyo_Mahou6-6.jpg/revision/latest?cb=20180316103729

Hự, nguy hiểm thật…

Cơ mà cũng tại Lucia vừa thơm mà ngực lại vừa lớn hơn tôi tưởng nữa…

À không, cho qua vụ đó đi.

“A...Anou…”

“Cô là đồng đội của tôi, là đồng đội của chúng tôi”

Tôi nhìn thẳng vào một Lucia với đôi má ửng đó và nói. Tuy có hơi xấu hổ, nhưng tôi không thể không nói những lời đó với cô ấy được. Nhất định tôi phải nói những lời đó ra, bằng mọi giá.

“Cho nên, dù Lucia có mắc lỗi hoặc thất bại đi nữa, đừng bao giờ giấu diếm chúng tôi. Bởi nếu cùng chung tay, chúng ta hoàn toàn có thể khắc phục được lỗi lầm. Bây giờ, ở nơi đây, dù chúng ta có thất bại hoặc thậm chí là bỏ chạy cũng không sao cả. Chỉ cần đến phút cuối cùng chúng ta giành được chiến thắng là được”

Lucia nín thở, nhìn chằm chằm vào tôi.

Và rồi trên gương mặt ấy… nước mắt rưng rưng như chực tuôn trào.

“Vâng”

Lucia gật đầu thật khẽ.

CHƯƠNG 143: SONG THẦN BINH (3)

Ừm, không hiểu sao khi nhìn vào đôi môi đỏ nhạt của Lucia, tôi có cảm giác mình không thể rời mắt được.

Nhưng vì Tamaki vẫn còn đang cù lét Mia nên tôi sang cản con bé lại.

Mia vừa rũ rượi trên sàn nhà vừa thở hổn hển.

“Ưm.... cũng tạm được….”

“Công nhận em mày đáng sợ thật”

“Kazu-san, tụi em cũng nhọc công lắm đó”

Giỏi, tôi xoa đầu khen Alice với Tamaki. Sau khi đã ổn định, cả bọn ngồi lại thành vòng tròn chuẩn bị họp thì…

Bụng Lucia réo lên.

“Ăn nhẹ rồi hẵng họp nhé?”

“Vâng!”

Lucia phấn khích gật đầu. Ờm thì… thôi, miễn sao cô ấy biểu đạt cảm xúc là được.

Như để tranh thủ quyền lợi đương nhiên, Lucia chuyển sang tông giọng lạnh băng như thường lệ và xin bánh ngọt. Quyết không chịu thua cô công chúa không thèm giấu sự phàm ăn của mình, bọn Alice cũng nhào vào ăn theo. Mà cũng chẳng sao, dù có ăn bao nhiêu ở đây thì sau khi về thực tại, chỗ đồ ăn đó cũng sẽ biến mất hết thôi.

Rồi thì bọn con gái cũng ăn xong. Nhưng sau khi nhét đồ ăn vào đầy cái bụng, cả bọn lại chuyển sang buồn ngủ và ngáp ngắn ngáp dài. Đành chịu thôi… nhỉ?

“Ngủ một giấc rồi dậy họp nhé”

Tôi dùng《Summon Cloth》triệu hồi ra mấy cái túi ngủ và mền, trải ra đất làm giường để cả bọn ngủ cho êm. Chẳng hiểu vì sao đó, mọi người đều chen lấn đến quanh tôi ngủ, cả Lucia cũng vậy.

“Tôi muốn được ngủ thành một vòng tròn cùng bạn bè, đồng đội hoặc gia đình từ lâu lắm rồi”

Hỏi ra tôi mới biết những gia đình đông người của tộc Quang Nhân thường hay ngủ như vậy trong mấy cái cây lớn. Vì hốc cây hình tròn nên họ mới ngủ như vậy chăng? Nếu vậy thì đúng là văn hóa thay đổi theo từng vùng miền khác nhau rồi.

Và dường như từ trước tới nay, Lucia chưa từng được ở cùng một một người thân ruột thịt nào cả.

Cơ mà, vì cha mẹ Lucia tạo ra cô ấy để làm vũ khí nên đó cũng là chuyện đương nhiên. Cô ấy gần như không hề có lấy bất cứ một người bạn, thậm chí là một người đồng đội nào cả.

Sau khi quê nhà bị phá hủy và lưu vong ở Cây Thế Giới, cô ấy đã gặp được Rin, và Rin cũng là người duy nhất mà Lucia có thể coi là bạn. Nhưng Rin lại là người đứng đầu cả một bộ tộc nên họ không thể cứ thích là ngủ chung với nhau được.

“Vậy thử ngủ kiểu đó đi. Dù sao chúng ta cũng chẳng mấy khi có cơ hội”

Theo lời đề nghị của Lucia, chúng tôi xoay người lại nằm đối đầu vào nhau. Tiếng thở của mọi người cứ vang lên bên tai tôi, kèm theo đó còn có một mùi thơm dịu thoảng trong không khí nữa.

“Tôi thấy hơi hồi hộp nên không ngủ được”

Nằm ngược đầu với tôi, Lucia nói vậy bằng một giọng có phần tinh nghịch. Đúng là tôi cũng thấy hồi hộp nữa. Nhưng còn Alice, Tamaki với Mia thì đã chìm vào giấc ngủ rồi.

Bình thường trong mấy lúc thế này, đáng ra Mia phải còn thức và trêu tôi mới đúng. Chắc vì khi nãy ăn hành nhiều quá nên giờ con bé ngủ luôn rồi. Cơ mà người bán hành cho con bé là tôi chứ ai.

Hay vì con bé mệt?

Nhắc mới nhớ, hình như lúc mới quay về Cây Thế Giới, Mia với Lucia không có ngủ trưa. Sau này tôi phải lưu ý để bắt hai người đó nghỉ ngơi đàng hoàng mới được.

“Kazu… tôi gọi anh thế này được không?”

“Etou… à… ừm… cũng được. Dù sao thì tôi cũng gọi trực tiếp tên cô mà”

Lucia đáp lại “Cảm ơn” bằng một giọng đầy cảm xúc.

“Tôi muốn hỏi Kazu hai điều”

“Cứ tự nhiên”

“Anh làm cách nào để trấn áp ham muốn phục thù của bản thân?”

Thì ra đó là điều cô ấy thắc mắc sau khi nghe qua quá khứ của tôi à? Sự thật là tôi lại không hề làm gì cả, và suýt nữa chấn thương tâm lý đã xé nát con tim tôi rồi.

Nhiều lần, tôi đã lạc lối và phạm phải sai lầm.

Nhưng rồi cuối cùng, người đã dẫn lối cho tôi là…

Tôi nhìn sang trái và phải của mình.

Alice, Tamaki và Mia.

“Nhờ có đồng đội… ba cô bé này ở bên tôi. Chính những ngôn từ và hành động của các em ấy đã khơi lại niềm tin trong tôi. Dù chỉ là một kẻ tầm thường không có lấy một ưu điểm nào, nhưng nhờ có các em ấy giúp đỡ nên tôi đã làm được những điều trên cả khả năng của mình”

“Vậy… à”

Lucia thở ra một hơi dài, rồi đầu cô ấy khẽ cử động. Khi tôi quay sang bên cạnh thì đã thấy gương mặt Lucia ở ngay đó rồi.

Lucia đã xoay người sang nhìn tôi bằng cặp đồng tử xanh biển.

Đôi mắt chúng tôi chạm nhau.

“Kazu, đối với tôi, anh hoàn toàn không phải một kẻ tầm thường đâu. Dù có nói những lúc bình thường anh không có gì đặc biệt, nhưng trong những lúc nguy cấp thì anh lại là một lãnh đạo phi thường”

“Vậy à… Mà đúng là trong 3, 4 ngày nay, tôi cũng đã trải qua không biết bao nhiêu là chuyện thật”

Lucia “vâng” và gật đầu.

“Không biết tôi có làm được như Kazu không nữa”

Tôi dùng trán mình cụng nhẹ vào trán Lucia nghe “cộp” một tiếng.

“Có tôi đây. À không, có chúng tôi ở đây rồi, giờ cô không còn đơn độc nữa đâu”

“Vâng”

“Nếu thấy khó chịu hoặc đau đớn gì, thì cứ nói thẳng ra”

“Vâng. Khi đó chắc chắn tôi sẽ nói”

“Thực ra giờ cô nói ra luôn cũng được”

Lucia nhắm mắt lại, lặng lẽ quay sang hướng khác một lúc và chậm rãi lắc đầu.

Rồi cô ấy quay mặt sang nhìn tôi lần nữa.

“Đánh xong trận này đã”

Tôi gật đầu. Lucia đưa cả hai tay đến giữ lấy gương mặt tôi.

Rồi rướn người đến.

Và nhẹ nhàng hôn lên trán tôi.

Fuyo Mahou6-14 [/images/images/image-33.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/0/09/Fuyo_Mahou6-14.jpg/revision/latest?cb=20180316103749

Có lẽ đây không phải là nụ hôn giữa hai người yêu nhau hoặc mến nhau chi cả. Nhưng không hiểu sao tôi lại cực kỳ hồi hộp, đã vậy ngực còn quặn lên nữa chứ.

Một khoảng thời gian chẳng biết là bao lâu trôi qua.

Tôi vừa mở mắt thức dậy thì bỗng có tiếng bụng sôi như tiếng chuông vang bên tai.

“Thành thật xin lỗi”

Nhìn lên thì tôi thấy Lucia đang ngồi kiểu quỳ gối ngay bên cạnh mình. Phần bên dưới váy cô ấy cứ lồ lộ ra trước mắt khiến tôi vô thức quay đi hướng khác rồi đứng dậy.

Giữa lúc bước chân tôi hơi loạng chạng, Lucia liền đỡ lấy vai tôi. Khoảng khắc cả hai sát bên nhau, tôi lại ngửi được mùi của cô ấy thêm lần nữa.

“Anh có sao không?”

“À… ưm. Chắc tại… tôi chưa tỉnh ngủ hẳn”

Rõ ràng họ vừa mới ăn no căng bụng trước khi ngủ, vậy mà mới thức dậy đã đói tiếp rồi.

Cơ mà nhìn lại đồng hồ, tôi mới biết đã 12 tiếng trôi qua.

Bọn tôi sử dụng thời gian sang như bọn Dubai vung tiền qua cửa sổ cao ốc vậy.

Không có căn phòng trắng này thì còn lâu mới có chuyện đó.

“Ở trong này làm người ta không buồn đi vệ sinh nên nếu không có đồng hồ thì tôi cũng chẳng biết đã bao lâu trôi qua nữa”

“Nhưng nếu rặn thì chắc vẫn ra đó…”

Tamaki nói tỉnh bơ.

Mà nghĩ lại thấy cũng đúng thật. Căn phòng này đúng là một không gian bí ẩn.

Nhưng mà gác chuyện đó qua một bên đã. Lần này chúng tôi ăn một bữa nhẹ để không bị buồn ngủ rồi bắt đầu họp.

Nội dung là kế hoạch tương lai và chuyện level up.

“Vì đã đủ 6 Skill Point nên anh sẽ nâng ma thuật Hỗ Trợ lên cấp 6. Tamaki nâng Thể Chất lên cấp 4, còn Mia với Lucia thì nâng Phong Thuật và Hỏa Thuật lên cấp 9, đồng ý không?”

Dù đã dự liệu cách nâng Skill từ lâu nhưng tôi vẫn hỏi ý kiến mọi người.

Tất cả gật đầu.

Vậy là ổn thỏa.

“Sau khi quay về thực tại, Lucia sẽ để Alice chữa trị ngay lập tức rồi rút lui. Hiểu chưa?”

“Vâng. Có lẽ tôi cũng không còn sức để chiến đấu nữa rồi. Dù có cố sức, có lẽ tôi cũng chỉ làm vướng chân mọi người”

Đúng là hai đòn công kích kèm Phóng Thích Ma Lực ở công suất tối đa mạnh không chê vào đâu được, nhưng đổi lại thì tác dụng phụ cũng kinh khủng không kém. Có lẽ tạm thời chúng tôi không thể dùng sức mạnh của Lucia nữa.

Nói là tạm thời, nhưng theo tình trạng sức khỏe của cô ấy lúc mới vào phòng này, có lẽ phải đến tối nay Luca mới hồi phục hoàn toàn.

Có lẽ nếu cố gượng thì cô ấy vẫn có thể chiến đấu tiếp. Tuy không muốn Lucia cố sức, nhưng nếu có thể đánh đổi việc mọi người bị tổn thương để lấy chiến thắng thì…

Dù rằng đã nâng Skill lên đến cấp 9 nhưng nếu Rin-san là người chỉ huy, chắc chắn cô ấy cũng sẽ hi sinh Lucia mà không hề do dự.

Là người đứng đầu cả một tộc nên dù người đó có là bạn thân của mình đi nữa, không, chính vì đó là bạn thân của mình nên cô ấy phải gạt bỏ cảm xúc cá nhân để hướng đến cái thực tế nhất.

Có lẽ chính vì Rin-san là một người như vậy nên Shiki mới dám giao lại mọi chuyện cho Rin-san và tự mình ra chiến trường.

“Từ giờ cho tới trận sau, cô cứ nghỉ ngơi cho cơ thể hồi phục lại đi”

Trong căn phòng trắng này, vì đã gần một ngày trôi qua nên cô ấy mới khỏe khoắn như vậy. Nếu rời căn phòng này và quay về thực tại, Lucia sẽ lập tức tơi tả như cũ.

Đó chính là nhược điểm của không gian bí ẩn này.

“Alice, anh giao lại Lucia cho em. Đưa cô ấy đến bóng râm dưới chân đồi trú tạm rồi quay về ngay nhé”

“Va… vâng”

“Tamki với Mia tấn công con Mekishu Grand còn lại. Mia hỗ trợ Tamaki tiếp cận và cầm chân nó chờ đến khi Alice quay về”

“Ưm. Thực ra giết nó luôn thì cũng…”

“Được”

Bị tôi ngắt lới, Mia nhăn mặt phồng má lên.

“Dạo này Kazu-chi kỳ cục quá”

“Sao em mày không nhìn lại coi mình có làm gì kỳ cục không!”

“Cũng biết vậy nhưng không kiềm được...” (đại khái là Mia nói bằng giọng kiểu xưa)

Thời đại nào rồi mà còn ăn nói kiểu đó nữa? Nghe xong tôi không thể không nghi ngờ Mia khai man tuổi được.

“Anh thấy hơi lo nên sau khi tiêu diệt con Mekishu Grand, chúng ta sẽ đến chỗ nhóm Shiki ngay. Mà dù nói vậy thì cũng không được hấp tấp. Trước mắt chúng ta phải tiêu diệt con quái vật Thần Binh, chậm tí cũng không sao, chỉ cần chắc là được”

Dù có biết rõ tới đâu thì cũng phải luôn xác nhận tận miệng, vì chỉ cần hiểu lầm ý nhau một chút thôi cũng có thể gây ra hậu quả khôn lường. Sau bao sai sót và những lần suýt chết trong mấy ngày qua, đó chính là điều tôi đã đúc kết được.

Chúng tôi rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhặt, đồng thời giả định nhiều tình huống có khả năng xảy ra trong tương lai. Mọi chiến thuật đều lấy tôi và Mia làm trung tâm để phát triển.

Tuy trong này cũng có bán một cái sổ ghi chú có thể đem ra ngoài, nhưng giữa lúc đánh nhau mà lôi ghi chú ra đọc thì chẳng khác gì tự sát nên thay vào đó, cả nhóm sẽ dựa vào trí nhớ của tôi và Mia. Nói thì nói vậy nhưng thật ra thì thứ đáng tin cậy nhất chính là trí nhớ của Mia chứ không phải cái đầu tôi.

“Đi nào”

Sau khi báo với mọi người, tôi nhấn phím Enter.

Cả nhóm rời căn phòng trắng.

Kazuhisa: Level 33 | Ma thuật Hỗ Trợ 5 → 6Ma thuật Triệu Hồi 9 | Skill Point 6 → 0

Tamaki: Level 28 | Kiếm Thuật 9Thể Chất 3 → 4 | Skill Point 5 → 1

Mia: Level 28 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 8 → 9 | Skill Point 10 → 1

Lucia: Level 23 | Hỏa Thuật 8 → 9 | Skill Point 10 → 1

CHƯƠNG 144: SONG THẦN BINH (4)

Chúng tôi quay về vùng giao chiến cuồn cuộn khói bụi.

Trên chiến trường cánh trái Đền Thờ Bão Tố, bão cát cùng hỏa ngục đang gào thét điên cuồng.

Cùng cơ thể quay về trạng thái kiệt sức hoàn toàn, Lucia bắt đầu có dấu hiệu loạng choạng ở độ cao 10 mét giữa không trung. Vì hiệu ứng của《Greater Invisibility》vẫn còn đó nên Alice sẽ không thể giúp cô ấy được.

Cho nên cùng mọi người xung quanh, tôi bay đến chỗ cô ấy rồi cầm tay Mia chạm vào bả vai Lucia.

“Giải trừ《Greater Invisibility》đi”

“Ưm”

Vài phép thuật như《Silent Field》và《Invisibility》có một ngoại lệ. Chỉ cần người thi triển chạm vào đối tượng nhận hiệu ứng, tác dụng của ma thuật sẽ tan biến theo ý muốn.

Sau khi hiệu ứng của《Greater Invisibility》bị hủy, bóng hình Lucia hiện ra. Alice lập tức bay tới đỡ cô ấy giữa không trung rồi thi triển ma thuật Trị Thương.

Chẳng mấy chốc sau thì《Greater Invisibility》cũng hết tác dụng và mọi người nhìn thấy nhau.

“Vậy tụi em đi nha Kazu-chi”

“Kazu-san, tụi em xin phép~”

“Ừ, cả hai nhớ cẩn thận đó”

Rồi Mia nắm tay Tamaki.

“《Dimension Step》”

Hình bóng hai đứa đột ngột biến mất.

Một khắc sau, cả hai đã hiện ra bên cạnh con Mekishu Grand lành lặn cách 100 mét phía trước. Từ bên trên con quái vật cấp Thần Binh, Tamaki cầm chặt thanh kiếm trong hai tay và lao thẳng xuống.

Dù bị tấn công bất ngờ nhưng con Mekishu Grand không hề hoảng loạn. Nó bình tĩnh nâng thanh kiếm khổng lồ của mình lên để đỡ đòn khiến hai thanh kiếm chạm vào nhau, hoa lửa bắn tung tóe. Sức mạnh hai bên gần như ngang nhau…

À không, con Mekishu Grand hơi bị đẩy ra đằng sau rồi. Sức mạnh của Tamaki còn hơn cả con quái vật nhân mã khổng lồ dài 6 mét ấy nữa.

Khác với lần trước, lần này ngoài Kiếm Thuật cấp 9 ra, Tamaki còn có thêm Thể Chất cấp 4. Chính vì vậy nên thay vì dùng từ ngang sức con Thần Binh, phải nói là Tamaki thừa sức áp đảo con quái vật khổng lồ ấy mới đúng.

Càng ngày chúng tôi càng mạnh hơn, và sự tăng trưởng ấy không hề dừng lại. Liệu cái sức mạnh đến từ hư không này có phải là điềm báo rằng đằng trước vẫn còn nhiều gian khổ đang chờ đợi chúng tôi không?

Mekishu Grand phản công. Nó vứt cung tên đi rồi lần lượt triệu hồi kiếm trên cả bốn cánh tay.

Cả bốn thanh kiếm tấm công Tamaki cùng lúc.

Đúng là đến cả Tamaki cũng không thể chống đỡ nổi.

Tuy gần như rơi vào tình trạng yếu thế, nhưng nhờ có Mia tung ma thuật choáng và kiềm hãm kịp thời để hỗ trợ nên hai đứa vẫn giữ được thế trên cơ con quái vật.

Đà này thì chỉ cần hai đứa cũng đủ sức tiêu diệt Mekishu Grand rồi…

Vậy thì tôi sẽ tranh thủ suy nghĩ chiến lược và kế hoạch tiếp theo.

Tôi lấy cái gì đó giống như vỏ sò trong túi áo ra.

Trước khi chia tay ban nãy, Shiki đã đưa cho tôi cái này. Hình như nó là một thiết bị để giao tiếp bằng ma thuật. Tuy nhiên chỉ khi vào nơi có Mana dày đặc thì mới có thể dùng được thứ này. Tùy nơi dùng, tầm liên lạc của nó còn xa hơn cả bộ đàm.

Tóm lại đây là thiết bị dùng để liên lạc ở Đền Thờ Bão Tố và Cây Thế Giới.

Nhưng nghe đâu, thứ này gần như không được lưu hành ở Cây Thế Giới. Ấy là bộ tộc Quang Nhân khá lạc hậu trong lĩnh vực này, và chỉ có một số ít nhân loại dùng mà thôi.

Và để tiến hành chiến dịch lần này, họ đã phát cho tộc Quang Nhân dùng.

Cách sử dụng cũng khá đơn giản. Chỉ cần cầm cái vỏ sò trong tay rồi niệm keyword là ta có thể kết nối với người sở hữu thiết bị cùng cặp.

Sau khi kết nối thành công, Shiki hỏi tôi có cần giúp gì không.

“Cử vài người tới đây. Lucia không thể di chuyển được nữa, tôi cần người đưa cô ấy đi nơi khác”

“Sao tự nhiên nổi sung lên vậy? Tôi tưởng cô ta bình tĩnh lắm chớ?”

“Coi bộ lần này cô ấy không giữ được bình tĩnh rồi”

“Đã rõ, tôi cho người đến ngay. Khi nào đánh xong Mekishu Grand, các cậu vào thẳng Đền Thờ Bão Tố luôn nha”

Hở? Vụ gì nữa đây?

Hỏi ra tôi mới biết, trong lúc Mekishu Grand không thể phòng thủ đền thờ, toán quân tinh nhuệ quyết định xông thẳng vào trong Đền Thờ Bão Tố.

Hiểu rồi, vậy ra họ không trong mong gì ở một nhóm có sức mạnh không rõ ràng như chúng tôi à?

Có lẽ họ nghĩ chỉ cần cầm chân được 2 con Thần Binh thì dù có hi sinh chúng tôi cũng chẳng sao cả.

Cơ mà chuyện đó cũng không quan trọng, vì chúng tôi cũng chỉ như toán quân cảm từ đầu tiên giao chiến với Mekishu Grand mà thôi.

“Ráng lên nha, em iu anh”

“Rồi rồi rồi”

Sau khi phụ họa cho câu bỡn cợt của Shiki, tôi ngắt liên lạc. Hiện tại, cơ thể con Mekishu Grand đã chằng chịt những vết thương do Tamaki gây ra, đồng thời thắng bại giữa hai bên bắt đầu trở nên rõ ràng.

Dù mạnh là vậy nhưng trước sự phối hợp của Tamaki và Mia, con quái vật Thần Binh còn chẳng thể đánh trả nổi và bị dập tơi bời.

Một ngày. Chỉ mới một ngày trôi qua mà sức mạnh của chúng tôi đã tăng lên đến độ này rồi. Nếu sức mạnh cứ tăng lên với cái đà này, liệu ngày mai chúng tôi sẽ mạnh đến mức nào đây?

“Kazu-san, Lucia-san tỉnh lại rồi”

Nghe Alice báo, hồn vía đang ngao du trên mây của tôi quay về với xác. Sau khi tỉnh lại, Lucia nhìn tôi rồi yếu ớt cười. Khi nãy, Alice đã tháo bung ngực áo Lucia ra cho cô ấy dễ thở, và giờ, cái thung lũng sâu hoắm của cô ấy đập vào mắt tôi.

“Anh đang nhìn cái gì đó?”

Alice nhìn tôi bằng nửa con mắt.

Tôi vội cúi đầu xuống “anh xin lỗi”. Có ai ngờ dù đang trên chiến trường nhưng em ấy vẫn nhận ra đâu? Công nhận là tiên phong của party chúng tôi tinh tường thật.

Không lâu sau, con Mekishu Grand ngã xuống, cả nhóm được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.

Lần này Alice là người lên cấp. Tuy đã có 7 điểm skill nhưng em ấy muốn giữ lại để nâng Thương Thuật và tôi cũng đồng ý. Chúng tôi họp nhanh rồi rời căn phòng trắng.

Alice: Cấp 29 | Thương Thuật 8Ma thuật Trị Thương 5 | Skill Point 7

Sau khi quay về, chúng tôi nhặt hai viên ngọc vàng rơi ra từ con Mekishu Grand. Mỗi viên đáng giá tận 100 token, và chúng tôi phải sử dụng sao cho thật đáng mới được.

Từ đằng xa, những binh sĩ đã chạy trốn khi nãy ngớ người ra nhìn chúng tôi.

Nét bối rối hiện rõ trên gương mặt.

Dường như họ vẫn chưa thể tin rằng mình vừa thoát chết.

Tôi nhớ là người của Rin-san đã thông báo sức mạnh của chúng tôi rồi...

Tại nghe có vẻ ảo quá nên họ không tin chăng?

Hay vì họ không hề nghĩ đến chuyện chúng tôi sẽ đến giúp?

Nhưng dù sao đi nữa, giờ chúng tôi cũng không có thời gian nói chuyện với họ. Dù rằng ở đây có rất nhiều người bị thương nặng và sắp chết đến nơi, chúng tôi cũng không thể phung phí MP của Alice để giúp họ được.

Và cũng may là họ chỉ đứng đó nhìn chứ không đến van xin.

Cái quan trọng bây giờ là tình hình của Lucia. Tôi đến chỗ cô ấy đang được Alice chăm sóc.

“Mọi người cứ đi trước đi”

Lucia rướn nửa người lên nói. Sau một lúc do dự, tôi đoán là cũng không sao và quyết định nghe theo lời cô ấy.

Sau khi liên lạc với Shiki thêm lần nữa, tôi giao Lucia lại cho những binh sĩ còn lành lặn rồi bay đi.

Tôi, Alice, Tamaki và Mia bay thẳng đến Đền Thờ Bão Tố.

Hẳn là đội quân tinh nhuệ được lựa chọn ra từ nhiều quốc gia khác nhau đã xông vào bên trong rồi.

“Đội quân tinh nhuệ đó mạnh cỡ nào?”

Tamaki hỏi.

“Ừm. Nghe đâu tối hôm qua người ta có tổ chức một cuộc đấu để kiểm tra sức mạnh, và rốt cuộc Sakura-chi là người vô địch”

Ra vậy, dù được gọi là tinh nhuệ nhưng sức họ cũng chỉ được có vậy thôi.

À không, phải nói chuyện người thường sở hữu sức mạnh của Skill chiến đấu cấp 6 hoặc 7 là kỳ lạ mới đúng.

Và bọn quái vật tự hào vào sức mạnh của chúng còn điên cuồng hơn nữa. Tuy những con quái vật cỡ đó không nhiều, nhưng nếu trong đền kia mà có một đám đó canh giữ thì…

Giờ tôi chỉ còn nước cầu trời cho đội quân tinh nhuệ không bị quái vật quét sạch mà thôi. Chắc chắn về sau này, chiến lực của những tay lính được nhiều quốc gia tuyển chọn sẽ rất có ích. Chính vì vậy nên chúng tôi cần đi theo, và nếu được thì phải bảo vệ họ. Nói thì nói vậy nhưng chuyện “bảo vệ” cho một đội quân tinh nhuệ nghe sao mâu thuẫn quá. Cơ mà sức mạnh mà căn phòng trắng ban cho chúng tôi lại là thứ ở cấp độ cheat nên đành phải vậy thôi.

Hiện thời tiết đang rất u ám. Từ đám mây trên vùng trời của ngôi đền, sấm sét vẫn liên tục giáng xuống xung quanh.

Phải nói là cực kỳ… dễ sợ.

Cơ mà giờ tôi chỉ còn mỗi cách là tin lời Rin-san, rằng cái bùa này sẽ bảo vệ chúng tôi khỏi sấm sét thôi.

Và trên thực tế, coi bộ đội quân tinh nhuệ đã xông được vào bên trong rồi.

Không biết bọn quái vật làm cách nào để qua được khu vực sét đánh nhỉ?

Gồng mình chịu đựng chăng?

Chúng làm cách nào tôi không biết, chỉ biết trận chiến kịch liệt dưới chân ngọn đồi xây ngôi đền vẫn tiếp diễn, và lối vào thì chẳng có bóng dáng một ai mà thôi.

Vùng đất bị sấm sét đánh cháy khét tạo cho tôi một cảm giác rợn người.

“Có cần yểm ma thuật kháng để phòng xa không?”

Mia hỏi.

Ừm, đúng là sấm sét thuộc Phong Thuật cho nên nếu dùng《Advance Resist Wind》thì cũng đỡ phần nào.

Tuy làm vậy hơi lãng phí MP, nhưng hãy cứ coi như đó là lượng MP bảo hiểm đi.

“Vậy nhờ em.《Deflection Spell》”

“《Advance Resist Wind》”

Một ánh sáng màu lam nhạt bao bọc toàn thân mọi người.

Ưm, có lẽ giờ khỏi phải lo nữa.

Rồi chúng tôi cứ vậy mà rụt rè bay về phía Đền Thờ Bão Tố.

Sau khi lên đồi, cuối cùng chúng tôi cũng tiếp cận vùng bị sét đánh cháy khắp nơi. Cơ thể tôi vô thức tê cứng lại. Bọn Alice cũng e ngại nhìn về phía tôi.

Tôi nắm lấy tay của Alice và Tamaki, rồi cả ba cùng nhau cất cánh. Mia thì “Muu” một tiếng rồi ôm tôi từ đằng sau. Rốt cuộc, cả 4 đứa dính nhau như sam và bay đi.

Rồi thì kết quả là…

Dù vẫn nẹt xuống đất liên hồi nhưng sấm sét tránh chúng tôi. Tuy vũ khí của Alice và Tamaki làm bằng kim loại nhưng vẫn không hề bị sấm sét nhắm vào.

Có lẽ đúng là cái bùa ấy… có tác dụng thật rồi.

Trước bức tường cao vời vợi bao quanh đền thờ, chúng tôi đến gần cánh cổng đôi bị phá nát bằng vũ lực.

Vì cảnh tượng trước mặt nhìn cứ hệt như trong Shounen Jump manga, tôi chợt liến tưởng đến lúc còn nguyên vẹn, trông nó lộng lẫy như thế nào.

Hiện tại, cánh cổng khổng lồ được làm bằng bê tông ấy đã bị sụp mất phầm vòm và chỉ còn là một đống gạch vụn.

Cũng không có ai ở đây canh gác nốt.

Theo như người ta nói, đáng lý ra phải có một đơn vị thuộc đội tấn công ở lại đây chờ mới phải…

Trong khi bay lòng vòng, tôi quan sát xung quanh. Vì màu của mặt đất bên trong bình thường nên chúng tôi hạ cánh.

Tôi quay ra bên ngoài nhìn. Cơn bão sấm sét vẫn đánh liên hồi xuống khu đất chúng tôi vừa đi qua. Một tia sét dữ dội nẹt xuống. Vậy là mấy cái bùa này giúp chúng tôi tránh sấm sét thật rồi.

Trong khi tôi đang nghĩ linh tinh trong đầu, một tiếng động từ đằng trước vang lên. Thấy Alice và Tamaki lo lắng ra mặt, tôi quay lại đằng trước nhìn.

“Anou, mọi người là nhóm Dũng Giả phải không?”

Không hiểu vì sao đó, một nhóm binh sĩ từ trong bóng tối rụt rè bước ra.

Có tổng cộng bốn người, và tất cả đều là phụ nữ vào khoảng 25 - 29 tuổi. Ngoài giới tính, tôi thấy họ cũng không khác gì những người lính bình thường. Nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua, ai cũng nhận ra trang phục của họ hơi khác biệt.

Những bộ giáp được làm từ kim loại lạ bị trầy xước nhiều một cách bất thường.

Từ bên dưới chiếc nón bảo vệ, ánh mắt sắc lẻm của họ ánh lên.

Nhìn vào những cử chỉ thản nhiên của họ… à đúng rồi, dù đang mặc giáp kim loại nhưng họ vẫn có thể bước đi mà không gây ra một tiếng động nào cả.

Hiểu rồi, vậy những người này là…

Veteran, hay nói đúng hơn là những người đã vượt qua ngưỡng của người thường.

Quân tinh nhuệ.

Đó chính là những từ phù hợp nhất để chỉ họ.

“Bị người ta gọi là Dũng Giả nghe nó kỳ kỳ sao ấy… nhưng mà, vâng, đúng vậy…”

Chúng tôi chào hỏi nhau. Người lãnh đạo của họ tên là Laska Harui gì gì đó quên mất tiêu rồi. Túm lại thì cứ gọi cô ấy là Laska-san đi cho ngắn.

Có lẽ cô ấy là con nhà quý tộc hoặc một dòng họ lâu đời nào đó nên tên mới dài kinh khủng như vậy. Thú thực là họ còn nói cả tên nước mình ra, nhưng tôi cũng không tài nào nhớ nổi. Trong lúc tôi còn đang bối rối thì cô ấy đã cười to mà rằng “Đằng nào thì đó cũng chỉ là tên của một quốc gia đã bị diệt vong mà thôi. Không nhớ cũng không sao đâu”

Không hiểu sao tôi cảm thấy cái câu chuyện tự ngược mà họ dùng làm trò đùa thật là khủng khiếp.

Khủng khiếp chỗ nào ấy hả? Chính là chuyện những người phụ nữ đứng xung quanh cũng cười theo.

Dường như đất nước của họ cũng đã bị hủy diệt rồi.

Còn chuyện vì sao ở đây chỉ có mỗi mấy cô gái này thì…

Cô ấy nói rằng, nếu đội tinh nhuệ cần phải chọn ra người ở lại, thì đó sẽ là phụ nữ. Sau khi cuộc chiến này kết thúc, cái người ta cần chính là phụ nữ để sinh con đẻ cái, gia tăng dân số.

Ra là vậy. Tôi hiểu lý lẽ của những người đàn ông ấy và cả cảm giác khó chịu của những người phụ nữ này rồi.

Đã đến tận đây mà lại không được đánh nhau thì không bức bối mới là lạ. Nhìn Lucia thôi tôi cũng hiểu những người còn sống trên thế giới này căm ghét bọn quái vật đến độ nào.

“Thưa các ngài Dũng Giả… à không, ngài bảo chúng tôi gọi là Kazu-dono nhỉ. Thưa Kazu-dono, ngài có thể cho chúng tôi đi theo được không?”

“Được chứ. Mọi người biết rất rõ nơi này đúng không?”

“Tất nhiên. Thậm chí chúng tôi đã thuộc nằm lòng bản đồ rồi”

Đáng tin cậy thật.

Dù rằng chúng tôi đã nhìn qua bản đồ, rồi dùng máy ảnh kỹ thuật số để chụp và chép sang tablet bỏ trong balo nhưng… Trên chiến trường, chắc chắn là chúng tôi không có dư thời gian để bật tablet lên coi bản đồ rồi.

Khi được cho phép, họ không kìm được vui mừng. Thậm chí còn có hai người cao hứng đến mức nhảy tới ôm cổ tôi, và...

Ối mẹ ơi… hôi thấy gớm.

Cũng phải thôi, đây là chiến trường mà.

Chả lãng mạn tí nào.

Nhưng chuyện đó không quan trọng. Cái quan trọng bây giờ là tôi đang bị cô nàng chiến binh dũng mãnh siết cổ. Dù nghẹt thở nhưng tôi cũng chỉ biết chờ đợi đống cơ bắp đó buông mình ra chứ chả làm gì được.

CHƯƠNG 145: ĐỀN THỜ BÃO TỐ GARU YAASHU (1)

Nhóm Laska-san dẫn chúng tôi vào bên trong ngôi đền.

Nghe theo lời Shiki-san khuyên, tôi cho họ ít bánh kẹo. Hương thơm ngọt ngào cứ lan tỏa xung quanh làm Laska-san cùng đồng đội cô ấy ngạc nhiên nhìn chằm chằm… Sau khi ngó tới ngó lui thì họ cũng đưa kẹo vào trong miệng.

“Không lẽ món nào mà các vị Dũng Giả ăn cũng ngon thế này sao?”

“Ờm… thi thoảng thôi”

“Ngon quá”

Họ thích lắm thì phải. Cơ mà vậy thì càng tốt.

Nghe đâu trước khi thất thủ trước cuộc tấn công của bọn quái vật, Đền Thờ Bão Tố Garu Yaashu từng là thánh địa của một quốc gia tôn giáo nào đó.

Dù gọi là quốc gia tôn giáo nhưng họ không thờ phụng một vị thần nhất định nào cả. Về cơ bản, thế giới này có nhiều vị thần khác nhau, hơn nữa sự tồn tại của Thần cũng đã được xác nhận là có thật. Tuy bị giới hạn nhưng bằng thứ gọi là lời tiên tri, họ hoàn toàn có thể liên lạc trực tiếp với Thần.

Do vậy nên những người đứng đầu từng tôn giáo khác nhau cũng dần trở nên đoàn kết. Dù rằng vẫn có một số giáo phái bất đồng quan điểm với nhau, hoặc đã có xung đột với nhau từ lâu đời, nhưng cái gì được thì họ vẫn sẽ hiểu cho nhau.

Tuy một vài giáo phái không gia nhập vào liên minh ấy, nhưng dù sao thì đó cũng là quyền tự do của họ.

Nghe đâu họ lập nên một tổ chức thống nhất là để truyền đạt ý định của Thần Linh. Lấy cớ tiếp nhận lời tiên tri từ đền thờ này để truyền đạt đến mọi quốc gia, tổ chức ấy đã gây dựng nên quyền lực cho mình.

Cứ như là một liên minh giữa các đảng chính trị với nhau vậy.

Tức là nếu muốn thay đổi pháp luật thì buộc phải vượt khỏi ngoài phe liên minh ấy à. (どうしても法改正しなきゃいけないことがあるから、党派を超えて、ってことなんだろうか。)

Nhưng về lâu dài, cách làm đó lại khiến cho thể chế ấy thoái hóa đi.

Chẳng hạn như tham nhũng, kết nối với các thế lực ngầm hoặc can thiệp bất hợp pháp sang những nước khác…

Vì đây là tổ chức của con người nên đó cũng là kết quả tất yếu. Càng ngày, Đền Thờ Bão Tố càng lợi dụng danh nghĩa truyền đạt lời sấm của thần linh để hoành hành dữ dội hơn. Ngoài ra chúng còn tổ chức cả những hoạt động thanh trừng nữa. Tất nhiên không thiếu những người muốn dẹp tan mặt tối của đền thờ, và hành động của đền thờ đã khiến cho động lực của họ càng ngày càng lớn.

Không may thay, giữa lúc Đền Thờ xung đột nội bộ và sắp sụp đổ đến nơi, bọn quái vật tấn công.

Lực lượng phòng vệ đáng ra phải cực kỳ hùng mạnh của đền thờ dễ dàng thất thủ. Toàn bộ lũ linh mục béo như lợn, cũng như các nhà thần học trẻ tài năng đều bị tàn sát.

Chỉ có người có thể nghe được tiếng nói của Thần Linh - hay còn gọi là Miko - và những người bỏ trốn cùng là sống sót.

Dù rằng xã hội loài người có rất nhiều âm mưu nhắm vào vị Miko ấy, nhưng may thay, hậu duệ của cô ấy vẫn sống sót.

Nghe đâu sau khi người tiền nhiệm bị lạm dụng để lắng nghe lời tiên tri đến nỗi kiệt sức và qua đời, người con trai trẻ hiện là thế hệ thứ hai đã mang theo bí thuật thực hiện nghi thức và sống ẩn dật.

Ra là vậy. Kiểu như khi tiếp nhận lời tiên tri thì sẽ bị rút ngắn sự sống chứ gì.

Có lẽ người đó nghĩ rằng, đằng nào thì thế giới cũng đã lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sơ tóc thế này nên cứ mặc kệ luôn, ra sao thì ra.

Nếu cứ ở lại, chắc chắn Miko hiện tại cũng sẽ bị ép làm việc đến mất mạng.

Nói thật là tôi cũng rất muốn liên lạc với Thần khoảng một tiếng đồng hồ để hỏi xem vì sao chúng tôi lại bị vướng vào chuyện này lắm. Nhưng coi bộ chúng tôi không có được cái sự xa xỉ đó rồi.

Sở dĩ, dù theo hộ tống Miko từ trước đến nay nhưng nhóm Laska-san lại tình nguyện tham gia vào chiến dịch này là bởi, Miko họ bảo vệ khi trước đã luôn cầu nguyện mong đến ngày chiếm lại ngôi đền để lấy lại tư liệu được cất giấu trong này.

Nhất định chúng tôi sẽ có ích cho ngài - trông Laska-san có vẻ khá phấn khởi. Không chỉ có mỗi sức mạnh, họ còn thuộc nằm lòng cấu trúc vào mọi lối đi trong ngôi đền này nữa.

Dù vậy nhưng chỉ vì họ là phụ nữ mà đội tấn công cho họ đứng gác lối ra.

1 đoạn trong WN đã bị lược bỏ[Chắc hẳn khi thấy tôi dẫn theo ba cô bé này đến đây, họ nghĩ đó là cơ hội tốt. Cơ mà đúng là trên chiến trường, tôi toàn giao lại nhiệm vụ chiến đấu trên tiền tuyến cho các em ấy và chỉ đứng sau ra lệnh. Nếu họ không xin theo, chắc tôi mới là người phải cầu xin họ đi theo giúp mình.]

Trong lúc nói chuyện với Laska-san, chúng tôi đã đến một cái hành lang cao 5 mét, rộng 7 hoặc 8 mét.

Những cái đèn chiếu sáng được lắp hai bên bức tường.

Một phần của bức tường phát ra cả ánh sáng màu cam.

Chẳng biết đó là ánh sáng ma thuật hay gì, nhưng nhờ nó mà chúng tôi có thể thấy rõ dưới chân nên cũng là tốt lắm rồi. Kiểu này thì bọn quái vật không núp vào đâu được.

Có những bức tượng có chiều cao từ 3 đến 4 mét như một ông già râu dài mặc áo choàng, một nữ kiếm sĩ oai phong, một người đàn ông dũng cảm cầm cung… Khi tôi hỏi xem mấy mô hình này này là gì thì…

“Tất cả đều là tượng những vị tông đồ của Thần Linh”

Ô, có tông đồ của Thần Linh luôn à? Tuy tôi cũng muốn hỏi thêm cho biết nhưng để sau đã.

Nhân tiện, người ta gọi nơi đây là Hành Lang Chuộc Tội. Muốn rửa sạch những tội lỗi trần tục của mình, những người từ bên ngoài phải đi hết con đường dài này để vào bên trong ngôi đền.

Vậy chẳng hóa ra tội trạng của những người bên trong sẽ càng ngày càng tăng lên à?

Tóm lại một câu là tôi thấy nơi đây có điều bất ổn.

“Bị bọn quái vật chiếm đóng mà nơi đây vẫn đẹp ghê”

Alice lầm bầm cộc lốc.

A, chính nó.

Tôi vỗ tay một cái bốp.

Dù đã bị bụi đóng một lớp dày nhưng cái hàng lang này vẫn không hề có dấu hiệu hư hại do đánh nhau hay gì cả. Đáng ra, nếu nhìn thấy một cái tượng hoặc gì đó thì bọn quái vật sẽ muốn đập nát ngay mới đúng. Ấy vậy nhưng những bức tượng xếp hàng ở đây cũng như các bức tường vẫn nguyên vẹn, không một vết trầy hay gì cả.

Do hai bên không giao chiến ở nơi này chăng?

À không phải, ngay từ đầu phải nói là…

“Bọn quái vật không vào trong này à?”

“Vâng. Tôi nghe nói hành làng này đã bị niêm phong từ lâu, và nghe đâu bọn quái vật đã phá tường ở phía đối diện để xâm nhập vào trong ngôi đền”

Ra là vậy. Khi nghe tin quái vật tấn công, người ta đã chặn cửa trước để phòng thủ, nhưng rốt cuộc chúng lại đập tường để đánh từ đằng sau tới. Kết quả là họ chả còn đường nào để mà thoát thân nữa.

Có lẽ chính bọn Doppelganger đã chỉ điểm cho lũ quái vật. Nhưng mãi đến hôm qua, loài người mới biết đến sự tồn tại của bọn quái vật ấy.

Mà thôi, chuyện xưa rồi nên cũng chẳng ai biết thực hư thế nào được.

Laska-san lấy một con dao ra cho tôi xem. Đó là một con dao có lưỡi làm bằng bạc và uốn lượn như sóng, còn tay cầm được chạm khắc những họa tiết cực kỳ phức tạp... Coi bộ con hàng này cao cấp lắm đây.

“Phải có chiếc chìa khóa này thì mới mở niêm phong được”

“Đây là ma cụ hay gì à?”

“Vâng. Đây là vật được truyền qua nhiều đời Miko”

Họ giao cho cô ấy vật này ư? À không phải, có lẽ họ chỉ cho cô ấy mượn để tiến hành chiến dịch này mà thôi.

Cơ mà, bọn đàn ông trong đội tinh nhuệ nhờ họ mở phong ấn, xong rồi kêu họ quay ra cổng để canh gác à?

Nói sao đây nhỉ? Họ bị ép làm vậy chăng?

Chả biết vì kiêu căng hay có ý thức trách nhiệm cao nên bọn đàn ông mới làm vậy nữa.

Khi đến gần lối ra của Hành Lang Chuộc Tội, nhóm của Laska-san dừng lại và bắt đầu xem xét các bức tường.

“Ưm. Họ tìm mũi tên chỉ cửa bí mật à”

“Đang nói chuyện ngoài đời đó, đừng có dùng từ mũi tên ở đây”

Nghe tôi và Mia nói chuyện với nhau, Laska-san với mấy người đồng đội của cô ấy ngớ người ra. Đúng là dù hệ thống dịch có siêu tới đâu thì cũng không thể truyền đạt mấy cái văn hóa phức tạp này được.

Cơ mà khoan, cái này… có phải văn hóa không nhỉ?

“Vâng, đáng ra phải có một hành lang dành riêng cho vệ binh ở đây… nhưng do nơi này đang bị ma thuật ảo ảnh cao cấp tác động nên bọn tôi chưa thể tìm được. Thành thật xin lỗi”

“A, hóa ra là bị ma thuật ảo ảnh che mất à”

Tôi chợt nhớ ra. Nếu vậy thì chỉ cần dùng ma thuật Hỗ Trợ cấp 6《Mana Vision》là giải quyết được ngay. Đó là một ma thuật giúp người ta nhìn được Mana bằng mắt thường, và mỗi cấp Skill sẽ kéo dài 1 phút thời gian sử dụng.

Ngay sau khi thi triển ma thuật ấy, cảnh vật xung quanh đỏ lóe lên làm tôi giật mình hét một tiếng.

“S-Sao vậy Kazu-san?”

“Anh có sao không?”

Thấy tôi ngã ngửa ra sau, Alice và Tamaki đỡ lấy hai bên.

“Không sao, tại anh giật mình thôi. Phải điều chỉnh lại ma thuật này mới được”

May thay, lúc còn trong căn phòng trắng, tôi đã tìm hiểu cách điều chỉnh tầm nhìn. Sau một phút đồng hồ thử đi thử lại, cuối cùng tôi cũng điều chỉnh được như ý muốn.

Nói thì nói vậy nhưng mà trong tầm mắt tôi vẫn chỉ một màu Mana đỏ thẩm mà thôi.

Ấy là do cả cái hành lang này chứa đầy Mana vĩnh cữu.

Có lẽ… do đây là Đại Thần Điện của Đại Trụ nên mới vậy rồi.

“Vậy là tìm cây giữa rừng à”

Mia lầm bầm.

Ưm, nói chung là tôi chả hiểu gì cả.

“Vì xung quanh đầy Mana nên nếu dùng ma thuật ảo ảnh để giấu cánh cửa, tất nhiên ta không thể nhìn ra dòng chảy Mana của ma thuật ấy giữa hàng đống Mana khác. Kiến thức cơ bản trong những game TRPG có nhiều ma thuật dò tìm mạnh đó”

“Cái thể loại Chicken Race gì vậy?!”

(チキンレース - tiếng Anh: Game of chicken (tạm dịch: Ai là gà) là lý thuyết trò chơi mà hai người chơi đối đầu nhau trên một con đường hẹp theo kiểu "dê đen dê trắng". Nếu không ai tránh đường thì cả hai sẽ đâm vào nhau và cùng thua cuộc, nhưng nếu một người rút lui trước thì sẽ thua trước và bị gọi là "gà"; ở đây thì từ này chỉ cái vụ ' có ma thuật dò tìm mạnh thì cũng có cách đối phó với nó)

Cơ mà đúng là vậy thật. Phải chi có Lucia ở đây thì tôi đã hỏi cho cặn kẽ rồi.

“Etou, Laska-san, cô có chắc là cánh cửa đó ở gần đây không?”

“Vâng, tôi nghe ngài Miko và những người thân cận với ngài ấy nói vậy, nhưng…”

Hiểu rồi. Vậy thì cứ thử tin vào Miko đó thử xem sao. Tôi kêu Laska-san lui lại rồi dùng《Mana Vision》tập trung quan sát những bức tường xung quanh. Tuy Mana dày đặc đến nỗi tôi gần như không thể thấy được cái gì khác biệt nhưng…

Tôi chạm tay vào bức tường

“《Dispel Magic》”

Rốt cuộc là tôi đúng. Bức tường trước mặt biến mất ngay tức thì.

“Đây không phải ma thuật ảo ảnh, mà là ma thuật tạo ra một bức tường ngay trước cánh cửa à?”

“Hình như vậy”

Mia thở dài.

“Nếu đã biết vậy sao không chịu dùng Thổ Thuật?”

“T-Tôi xin lỗi”

“À, không cần xin lỗi đâu. Đằng nào thì chúng ta cũng đã tìm ra cánh cửa. Lần sau rút kinh nghiệm để tìm cho nhanh là được”

Thấy Laska-san hốt hoảng xin lỗi, Mia cũng ưỡn ngực lên hùa theo “Lần sau ý tứ tí nha gái”

Ê, có biết người ta gấp đôi tuổi mình không vậy nhóc? Cơ mà vì không có can đảm để nhắc tới chuyện tuổi tác của phụ nữ nên tôi đành ngậm miệng luôn.

Sau khi bình tĩnh trở lại, chúng tôi đi vào bên trong hành lang ẩn. Vì trong này tối đen như mực nên tôi bật đèn pin lên soi đường. Dù đáng ra đã bị bỏ không trong nhiều năm trời, sàn nhà lại không có một hạt bụi nào cả.

Cái này cũng nhờ ma thuật… chăng? Ma thuật vạn năng thật.

“Nhân tiện, nhóm người đi trước có biết đường trong này không?”

“Tôi có chỉ một lần, nhưng họ lại nói “chỗ nào móe biết thì cứ đập tường mà đi là được””

Uầy, liều vừa thôi chứ. À không, có lẽ phải nói họ đặt tốc độ lên làm ưu tiên hàng đầu mới đúng. Càng tốn thời gian dò đường thì kẻ địch lại càng có thời gian để tái thiết lập đội hình.

Theo tôi thấy họ quyết định cũng chính xác, nhưng chỉ khi nào họ không bị quét sạch mà thôi.

Nếu thua trận này thì kết quả như nhau cả.

Dù không có quyền chỉ trích tay chỉ huy ấy, nhưng nếu là tôi thì tôi sẽ không hành động liều lĩnh như vậy. Nguyên nhân trực tiếp là do bất đồng suy nghĩ thì rõ rồi đó, nhưng còn lý do gây ra sự bất đồng ấy thì là cái gì đây?

Hay phải nói trắng ra là, tại sao đội quân tinh nhuệ ấy lại vội vàng đến vậy?

Nhưng với những thông tin hiện tại thì không thể kết luận được. Mà nhắc mới nhớ…

“Sao cấp trên lại không trang bị vỏ ốc liên lạc cho mọi người nhỉ?”

“Vỏ ốc đó chỉ có thể truyền tin ở nơi thoáng đãng mà thôi. Còn trong này thì hầu như….”

“Ô, vậy ra vật đó cũng dùng tín hiệu giống như sóng vô tuyến à?”

Tôi hiểu ra rồi.

Cơ mà nghe tới từ “sóng vô tuyến”, nhóm Laska-san lại ngớ người ra lần nữa.

CHƯƠNG 146: ĐỀN THỜ BÃO TỐ GARU YAASHU (2)

Cuối hành lang ẩn có một cánh cửa trượt, đằng sau cánh cửa ấy là một trại lính.

Dù từ phía trại lính nhìn vào sẽ không thấy cánh cửa vì đã được ngụy trang nhưng tôi vẫn quyết định hành động cẩn thận để phòng hờ. Trước tiên, tôi dùng《Summon Grey Wolf》triệu hồi một con sói xám.

Tamaki chầm chậm kéo mở cánh cửa trượt.

Tức thì, con sói xám từ trong hành lang ẩn nhảy ra.

Nếu có quái vật trong đó, chúng sẽ tấn công mồi nhử. Tính ra thì đổi 9MP lấy một con tốt thí cũng không đắt cho lắm.

May mắn thay, không có kẻ thù nào phục kích đằng sau cánh cửa.

Phía bên kia là một hành lang sáng và rộng đủ để 2 người đi hàng ngang. Trên trần nhà, ánh sáng ma thuật nhân tạo màu da cam rực rỡ chiếu xuống.

Sau khi nhảy ra, con sói xám vừa đi loanh quanh vừa nhìn dáo dác rồi quay về phía tôi sủa một tiếng nhỏ, ý nói đã an toàn. Chúng tôi nhẹ nhõm buông thỏng vai.

Cùng lúc đó, mùi ẩm mốc có lẫn thơm ngọt bay đến, xộc vào mũi chúng tôi. Gì nữa đây?

“Hình như có Undead”

Laska-san thì thầm.

Undead… có phải là mấy con quái vật kiểu như Zombie hoặc Ma cà rồng không? Nhưng, nếu vậy…

“Tôi có ngửi thấy mùi thối đâu…”

“Thường thì thịt người chết sẽ thối rữa, chỉ còn lại mỗi xương. Bọn quái vật sẽ dùng xương ấy làm một phần nguyên liệu để tạo nên Undead. Không cần dùng Mana chúng cũng gọi những con quái vật ấy được”

Nghĩa là cũng giống như tôi triệu hồi linh thú, nhưng khác ở chỗ chúng cần xương trắng làm nguyên liệu à. Vậy nghĩa là dù có tiêu diệt con Skeleton đó, bọn tôi cũng không được token.

Nếu chúng được tạo ra như vậy thì khi tiêu diệt mấy con quái vật dạng Undead, liệu chúng tôi có được kinh nghiệm không? Tới tận bây giờ, tôi cũng không biết cái gì tạo nên kinh nghiệm đó. Nếu sự tồn tại của token phụ thuộc vào lượng kinh nghiệm ấy… à không, lúc tôi giết Shiba cũng được kinh nghiệm nhưng không có token, nên chắc không liên quan rồi.

Chẳng hạn như, dù Alice có rời nhóm và giết mấy con linh thú tôi triệu hồi ra, em ấy cũng không được tí kinh nghiệm nào cả. Lúc còn trong căn phòng trắng, chúng tôi đã hỏi cái máy tính rất kỹ.

Cơ mà, tất nhiên hệ thống phải ngăn chặn chuyện đó, chứ nếu không thì bọn tôi chỉ cần ngồi chơi xơi không khí cũng tha hồ lên cấp rồi.

Nhưng đó chỉ là giả định dựa trên tiền đề cả hệ thống này là một game hoặc gì đó tương tự mà thôi. Từ trước tới nay, theo tôi thấy thì những kẻ dựng nên hệ thống này xử lý những kẽ hở rất tài tình.

“Dù sao đi nữa, nếu ở đây có Undead, thì kẻ tạo ra Undead chắc cũng phải có mặt ở đây chứ nhỉ?”

“Rất có khả năng đó”

Laska-san nói. Mia liền giơ tay lên “cho hỏi!”

“Bọn Necromancer….. à không, kẻ tạo ra Undead là quái vật như thế nào?”

“Thường thì loại quái vật phổ biến nhất là Dead Knight. Chúng có thể dùng xương để tạo ra những con Undead cấp thấp, như bọn Skeleton chẳng hạn”

Hỏi ra tôi mới biết đó là một loại quái vật có vẻ bề ngoài giống như một hiệp sĩ mặc giáp dày. Chỉ khác ở chỗ bên trong áo giáp không có gì cả, bởi bộ giáp chính là thân thể của con quái vật.

“Ưm. Áo giáp đi lang thang à?”

“Đúng là nghe thì cũng gần giống vậy thật”

Cũng may là con quái vật đó không khó hình dung cho lắm. Thực ra bọn tôi cũng không cần phải bận tâm chuyện vẻ bề ngoài của nó làm gì. Với lại, không hiểu sao tôi có cảm giác con quái vật đó mạnh hơn một bộ giáp lang thang nhiều.

“Ngoài ra cô có còn biết con nào khác nữa không?”

“Loại nào mà gọi là khó nhằn nhất ấy”

“Nếu vậy thì có con tên là Volda Arai trong truyền thuyết. Theo người ta kể, chúng là tiên phong của Tử Giả Thần, chuyên săn tìm vị thần sống, và được gọi là Thần Chết” (ヴォルダ・アライって)

Thần Chết à? Ahaha….

Méo muốn gặp tí nào…

Nghe qua thôi cũng biết con quỷ sứ đó thuộc cấp Thần Binh rồi. Nếu nó chờ sẵn trong này thì chắc chắn đơn vị tinh nhuệ đã bị quét sạch.

“Nhân tiện, cái bọn Volda Arai đó có thể tạo ra loại Undead gì?”

“Nghe nói nó có thể tạo ra nhiều loại Undead khác nhau. Trong số đó, con mạnh nhất được người ta gọi là Kiếm Sĩ Diệt Thần, và tên là God Breaker”

God Breaker. Từ trước tới giờ, đây là từ đầu tiên được hệ thống chuyển ngữ dịch sang tiếng Anh… có khi nào cái hệ thống chuyển ngữ ấy đang thuận theo bầu không khí không nhỉ? Thực ra thì cũng không sao, nhưng mà nghe nồng mùi chuunibyou quá.

À không, có sao chứ. Rốt cuộc cái loại quái vật có thể gọi ra đệ đủ sức làm thịt cả Thần mạnh đến độ nào vậy? Kiểu này thì đến cả Thần Binh cũng chả đủ sức xách dép cho nó luôn chứ không đùa.

Cơ mà thôi. Nãy giờ giỡn cho vui vậy chứ chắc gì nó đã có ở đây.

Không có đâu ha… cầu trời là vậy đi…

Cơ mà tôi tuyệt đối không được dựa vào những dự đoán lạc quan để hành động.

“Kazu-chi, không được trốn tránh”

“Anh biết, anh không có ý định đó đâu. Nhất định phải làm”

Đúng, nhất định phải cố gắng. Để che giấu sự xấu hổ của mình, tôi đặt tay lên đầu Mia rồi xoa mạnh. Mia rên lên một tiếng “muu” rồi nhìn tôi chằm chằm.

“Giờ làm được gì thì chúng ta cứ làm thôi”

“Ưm. Cụ thể là gì?”

“Giờ anh sẽ đi trinh sát. Tất cả hãy quay lại hàng lang ẩn và bảo vệ anh”

Lần này tôi dùng Sói Xám để trinh sát. Vì đang ở trong nhà nên dù có sáng thế nào đi nữa, một con quạ cũng khó mà bay lượn được. Mấy lúc thế này, tôi chỉ ước sao mình có thể gọi ra một con chuột mà thôi.

À không, có lần tôi thấy trong Mia Vender có một ma thuật triệu hồi chuột. Vì chẳng biết có nên phung phí token để mua hay không nên tôi do dự. Nói luôn là cái ma thuật đó có giá tới 200 token lận.

Huyễn Lang Vương có thể sử dụng nhiều ma thuật khác nhau nên cũng tiện đấy, nhưng với kích thước cơ thể lớn vậy thì nó cũng khó mà di chuyển trong mấy cái hành lang hẹp ở đây được.

Tôi ngồi vào một góc trong hành lang ẩn. Sau khi đưa ra vài chỉ thị, tôi niệm《Remote Viewing》cho con sói xám, rồi nó bắt đầu cất bước ra khỏi hành lang.

Cánh cửa đằng sau đóng lại, đôi tai nó giật giật.

Ờ thì nó là sói mà.

Vì tai đã thính sẵn nên trong những hành lang chật hẹp thế này, chắc chắn nó sẽ trở thành một cái máy dò siêu xịn.

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, tôi muốn tìm ai đó chuyên trinh sát quá. Khổ một cái, hầu như chả có ai trong Trung Tâm Bổ Trợ nâng Skill Trinh Sát cả.

Hiện tại, chỉ có mỗi Shiki là nâng Skill đó lên cấp cao nhất mà thôi.

Cơ mà không thể nào để cho Shiki làm Trinh Sát được. Dù có sang nhóm Cao Trung hỏi mượn trinh sát thì ngoài Ninja-senpai với chụy Greater Ninja ra…..

Thế bất nào mà ứng viên làm Trinh Sát toàn là lãnh đạo không vậy?!

Thực ra tôi cũng biết lý do rồi. Vì mỗi người mỗi cảnh nên vào cái ngày định mệnh đó, họ buộc phải làm mọi cách để sinh tồn. Chẳng ai có thời gian hoặc khả năng mà nghĩ tới chuyện nâng Skill để sau này hoạt động theo nhóm cả.

Nếu đã vậy thì giờ chúng tôi chỉ còn một cách là tận dụng mọi kỹ năng đang có để chiến đấu. Cho nên, dù rằng sự kết hợp giữa ma thuật Hỗ Trợ và ma thuật Triệu Hồi của tôi không phải best nhưng cũng đáng gọi là better rồi.

Đến một căn phòng lớn, con sói xám dừng chân.

Nó từ từ ngẩng mặt lên nhìn.

Tuy chắc chắn là thính giác cực nhạy của cu cậu đã nghe thấy tiếng quái vật, nhưng vì《Remote Viewing》không truyền âm thanh nên tôi cũng không biết nó phản ứng ra sao.

Tuy nhiên, sau một lúc quan sát dù không nghe thấy gì, tôi cũng đã hiểu đại khái tình hình. Bên trong căn phòng, ở một góc bị bàn ghế che khuất, có cái gì đó. Hơn nữa, nếu con sói cứ vậy mà đi vào, có khả năng nó sẽ phát hiện ra.

Mệnh lệnh mà tôi ra cho con sói là “nếu phát hiện ra bất cứ thứ gì, phải lập tức quay lại”. Và con sói trung thành hành động hệt như mệnh lệnh của tôi vậy. Nó quay người rồi đi ngược lại hành lang.

Lần này, nó trinh sát phía ngược lại, nhưng rốt cuộc bên đó là đường cụt, nhìn giống như một cái nhà kho. Tuy có dấu hiệu giao chiến với quái vật nhưng lại không có bóng dáng sinh vật nào cả.

Tôi ra hiệu cho mọi người rồi chào chú sói vừa quay về hành lang ẩn. Sau khi xoa đầu khen con vật trung thành hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, tôi dùng《Depotation》để tống hoàn nó và lấy lại MP.

“Xin lỗi, rốt cuộc tôi không thể điều tra bọn quái vật đang làm gì được”

“Ưm. Quan trọng là ta đã biết chúng ở đó. Với lại, do thám mà không đánh động chúng cũng là tốt rồi”

“Đúng đó. Nó có là con gì cũng mặc xác, cứ để em chẻ đầu ra là xong!”

Nhìn điệu bộ Tamaki lúc hào hứng tuyên bố câu đó, tôi thấy vừa ngốc nghếch lại vừa dễ thương. Không biết vì sao tôi lại nhìn chằm chằm mình, Tamaki cười tủm tỉm. Nhưng thôi, gác chuyện đó qua một bên đã.

“Dùng《Silent Field》như mọi khi. Xin lỗi, nhưng vì nhóm của Laska-san không thể gia nhập party nên mọi người vui lòng chờ ở đây”

“Vì chúng ta vẫn chưa biết địch là gì nên đành chịu vậy”

Thực ra, chúng tôi giao lại bọn quái vật đó cho nhóm của Laska-san cũng được.

Nhưng mà làm vậy thì lại quá coi nhẹ đối phương. Vì bọn tôi vẫn chưa biết khả năng của kẻ địch thế nào nên hãy cứ bám sát vào quy tắc cơ bản, đó chính là dùng những chiến thuật quen thuộc có hiệu quả cao nhất, đồng thời tung hết sức mạnh.

Họ là những người dẫn đường rất có giá trị, và tôi không muốn phung phí sinh mạng họ vào những chiến thuật kém hiệu quả tí nào.

Cơ mà, giờ thì tôi đã hiểu ra cảm giác của những người đàn ông đã bắt họ ở lại gác cổng rồi.

Sau khi niệm những ma thuật hỗ trợ cần thiết lên mọi người, tôi yểm《Deflection Spell》cho Mia để con bé thi triển《Silent Field》và《Greater Invisibility》lên cả party.

Tôi chạm nhẹ vào vai Alice với Tamaki rồi giúp cả hai nắm tay.

Hai đứa thẳng tiến đến căn phòng lớn.

Sau khi nắm tay Mia, chúng tôi đi theo sau. Dù mọi người không thấy tôi nhưng tôi lại có thể nhìn rõ tất cả. Giờ thì chỉ còn mỗi một chuyện đáng lo, đó chính là Alice và Tamaki có thể đánh nhầm nhau… cơ mà hai đứa đang nắm tay nhau, nên chắc không có chuyện đó đâu ha?

Giờ đây, tự nhiên tôi muốn tin vào power tình bạn của hai đứa quá chừng.

10 mét phía trước chúng tôi, Alice và Tamaki nối nhau xông vào trong phòng.

Tốt, cứ thế mà triển!

Vừa lúc đó, vạt áo Tamaki vướng vào cạnh của cái sofa.

Rồi con bé té chổng gọng.

Vì đang nắm tay Tamaki và bị bất ngờ nên Alice cũng loạng choạng theo.

Ôi... con bé này làm trò gì vậy không biết nữa…

Tôi ngưng lại ở ngay cửa vào, và phải ráng lắm mới không ngồi phịch xuống đất vì thất vọng.

Mới nãy, con sói xám cũng đứng ở vị trí hiện tại của tôi. Vì lùn hơn nên nó không thể thấy cảnh mà tôi đang thấy.

Nó chỉ có thể dựa vào thính giác và khứu giác để xác định rằng phía trong có bốn con quái vật.

Còn tôi thì có thể quan sát cả căn phòng.

Bốn bộ xương trắng nhìn hệt như mô hình trong phòng thí nghiệm đang đứng thẳng người.

Đó chính là những con Skeleton mà gần như game RPG PC nào cũng có.

Trên người những con Skeleton là một miếng giáp ngực rỉ sét và một cái nón bảo vệ chỉ che mỗi phần đỉnh đầu. Ngoài tay và chân được trang bị giáp ra, tay phải của nó còn cầm theo một thanh gươm rỉ, và tay trái thì có một cái khiên tròn nhỏ.

Từ trong ổ mắt nằm trên cái đầu lâu của chúng, hai nguồn sáng đỏ kỳ lạ lóe lên.

Cả bốn con đều nhìn về phía chúng tôi.

Thường thì thế này nghĩa là chúng tôi bị lộ vị trí rồi phải không nhở?

À không, vì đường ngắm của chúng không chính xác… nên chắc chúng cũng chỉ biết được vị trí gần đúng thôi nhỉ?

Nhưng dù sao đi nữa, chiến thuật tấn công bất ngờ đã đổ bể mất rồi. Giờ chỉ còn mỗi nước choảng nhau trực diện mà thôi.

CHƯƠNG 147: ĐỀN THỜ BÃO TỐ GARU YAASHU (3)

4 con Skeleton hệt như 4 bộ xương mô hình trong phòng thí nghiệm ở trường học đang đứng đó.

Trong căn phòng mà tôi tưởng là cái trại lính này, trên một cái gì đó nhìn giống như cái bàn, có một cái bảng game.

Những miếng kim loại với hình dáng như búp bê lớn bằng ngón tay cái đang nằm rải rác trên cái bảng game ấy. Chỉ có điều trong cái thế giới giả tưởng này, phải chăng chuyện một người lính mà dùng những mảnh kim loại xa xỉ ấy… chính là ví dụ cho sự xa xỉ và tham nhũng trong cái đền thờ này?

Chẳng biết nữa.

Giờ thì vấn đề là thực lực của bọn Skeleton. Dù rằng Wizardry là quái vật có cấp độ yếu nhất, nhưng sau khi hỏi Laska-san tôi mới biết những con Skeleton được tạo ra từ năng lực của Necromancer vẫn có vài rank khác nhau.

Loại yếu nhất trong số đó mạnh ngang một con Orc.

Tạm gọi loại yếu nhất là Newbie Skeleton đi.

Loại có rank cao hơn Newbie thì sức chiến đấu tương đương binh sĩ dày dặn kinh nghiệm, nên tạm gọi chúng là Veteran Skeleton.

Loại có rank cao hơn Veteran sẽ mạnh ngang Elite Orc, nên gọi chúng là Night Skeleton đi.

Ngoài mấy loại ở trên ra vẫn còn nhiều loại mạnh hơn, nhưng người ta vẫn chưa biết sức mạnh thật sự của chúng như thế nào. Hình như còn có ghi nhận về Legend Skeleton nữa.

Nghe đồn có những con dùng ma thuật nên tôi sẽ gọi chúng là Mage Skeleton.

Còn giờ, 4 con trước mặt tôi thuộc rank nào đây?

Vì chúng dùng kiếm rỉ sét, cả giáp phòng vệ cũng sét xẹt nên nhìn sơ qua thì không có gì ghê gớm lắm.

Kết giới chặn âm thanh của《Silent Field》vẫn còn đó. Sau khi Tamaki bật tôm dậy, con bé cùng Alice lập tức xông đến chỗ bọn xương khô đã bắt đầu hành động.

Một con Skeleton cầm khiên trong tay. Đòn trảm kích tầm xa từ thanh kiếm bạc của Tamaki xuyên qua cái khiên và phá vỡ thế phòng vệ của nó.

Trong lúc tư thế kẻ địch rối loạn, Tamaki lướt tới và tung một nhát kết liễu.

Ánh sáng màu đỏ bên trong hộp sọ con Skeleton trước mặt tắt ngấm. Sau khi trở lại thành một mớ xương khô bình thường, nó sụp xuống rồi xương văng mỗi nơi mỗi khúc.

Cùng lúc đó, Alice cũng tung một cú đâm thẳng vào đầu con Skeleton khác. Mũi ngọn giáo kéo dài qua và xuyên qua hộp sọ xương trắng khiến nó vỡ ra thành nhiều mảnh. Rồi thì con quái vật cũng trở lại thành xương bình thường và rụng rời ra.

Những mẫu xương cứ im lìm nằm trên sàn nhà. Chúng không biến mất cũng không rớt ra ngọc. Coi bộ chúng tôi không thể kiếm được token từ mấy con này rồi.

Giờ vẫn chưa thể kết luận giết bọn này có kinh nghiệm hay không được.

Hơn nữa, vì Alice với Tamaki quá mạnh nên tôi cũng không thể đánh giá lũ Skeleton mạnh đến mức nào.

À đúng rồi, nếu cho con sói của tôi đánh với chúng, không biết có tìm hiểu được không nhỉ?

Chẳng mấy chốc sau đó, hai con Skeleton còn lại trước mặt Alice và Tamaki cũng bị diệt trong một đòn. Sau khi Mia hủy hiệu ứng của《Greater Invisibility》và《Silent Field》, cả hai nhìn tôi một cái rồi mỉm cười với nhau.

“Cứ như thảm sát nhỉ”

“Ưm. Nhưng vậy lại càng tốt”

Mia nhún vai.

“Chẳng thà vậy còn hơn là bất cẩn rồi để bị thương”

“Ờ, cũng phải. Đúng là khi nãy anh có hơi coi thường đối thủ thật”

“Nếu đây là game máy tính thì trinh sát đã điều tra được sức mạnh của chúng luôn rồi”

Mia nói rất đúng. Nhưng đây là game đời thực nên không thể nào chơi lại. Trận chiến nào tôi cũng phải đem sinh mạng của đồng đội và chính mình ra đặt cược nên không thể dùng những kế hoạch sơ sài được.

“Từ trước tới nay, chúng ta chỉ toàn dựa vào lượng ngọc rơi ra để xác định sức mạnh của quái vật nhỉ”

“Không biết phải gọi cái dungeon đánh quái không rơi tiền này là thể loại muối gì nữa”

Dungeon cái con khỉ.

Cơ mà nếu xét theo game RPG thì chỗ này đúng chất một cái dungeon thật.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng xem xung quanh có còn quái vật hay không, chúng tôi gọi nhóm Laska-san đến và suy nghĩ chiến lược hành động. Cô ấy nói Necromanser đang ở nhà nguyện tại trung tâm ngôi đền này. Có lẽ nó đang ở rất gần viên ngọc khổng lồ, được gọi là trái tim của Garu Yaashu.

“Trái tim của Garu Yaashu… tức là Đại Trụ phải không?”

“Vâng. Trái tim của Garu Yaashu chính là một trong 5 Đại Trụ chống đỡ lục địa này. Nó giống như một viên ngọc đỏ hình cầu lớn hơn cơ thể bọn Ogre. Nói chung ngài cứ đến đó nhìn là biết ngay”

“Wow, vậy đó là một viên ruby có kích thước trên 3 mét à?”

Hai mắt Tamaki lấp lánh. Nhìn con bé hệt như mấy đứa con gái bình thường hứng thú với đồ trang sức vậy.

À không, có lẽ phải nói là giống như một con cún thì đúng hơn.

Cơ mà ngẫu nhiên thay, căn phòng trung tâm chứa Trái tim của Garu Yaashu cách đây không xa lắm. Chỉ cần thông qua một hành lang ngầm là bọn tôi sẽ đến thẳng nhà nguyện.

Nghe đâu họ xây hành lang đó cho dễ điều động binh lính đến nhà nguyện. Có lẽ đó là cách tốt nhất để phòng ngừa tội phạm.

Nhưng với điều kiện là bọn lính phải luôn luôn trung thành...

Cơ mà cả đất nước đã diệt vong nên sao cũng được. Nếu có sẵn một lối đi tiện lợi như vậy thì cứ xài thôi. Lần này thì đó không phải hành lang ẩn hay gì nên khả năng cao là chúng tôi sẽ chạm trán quái vật dọc đường.

Vì vậy nên tôi luôn để cho Sói Xám đi trước do thám xem có kẻ thù hay không. Undead có một mùi hôi rất đặc trưng nên nếu có, chắc chắn khứu giác cực nhạy của Sói Xám sẽ nhận ra ngay lập tức. Nhưng vì trong này không khí không lưu thông, những mùi khác sẽ lấn át và khử mất mùi hôi nên tôi cũng không biết nó có thể đánh hơi hay không nữa.

Rồi thì chú Sói Xám dễ thương của chúng tôi cũng phát hiện ra một con Skeleton đang đứng chơi trên đường đi.

Tạm gọi là để thử nghiệm, tôi kêu Alice với Tamaki ở lại rồi cho nhóm của Laska-san đánh với con Skeleton đó coi sao.

Tuy có hơi chật vật lúc giao chiến nhưng cuối cùng Laska-san cũng nghiền nát đầu nó bằng warhammer*. (*ウォーハンマー – mình không chắc đây có phải đồ vật hay không nên dịch thô vậy)

“Có lẽ con này là Veteran Skeleton”

Tôi quyết định tin vào phán đoán của cô ấy. Vậy là ít nhất skill của bọn Skeleton nhãi nhép cũng phải ở cấp 3…

À không, chuyện Skeleton có Skill hay không cứ tạm gác qua một bên đã.

Tiếp theo đến lượt Alice. Tuy trước giờ không nhắc tới, nhưng thực ra ma thuật Trị Thương cấp 3 có một ma thuật gọi là《Holy Bolt》. Tuy không thể làm gì được bọn quái vật thường nhưng đúng như tên gọi của nó, đó là một ma thuật chuyên dùng để trị bọn Undead.

Alice bắn《Holy Bolt》vào con Skeleton đang một mình trong căn phòng. Bị ngọn thương sáng chói đâm xuyên qua vai, con quái vật chao đảo mạnh và làm rơi cả thanh kiếm trên tay nó.

“Bắn phát nữa, Alice”

“Dạ.《Holy Bolt》”

Ngọn thuơng ánh sáng thứ hai trúng trực diện. Đòn tấn công khiến cho đối phương không thể không bị chấn động cả cơ thể và đánh vỡ khớp hông của nó. Con quái vật ngã xuống sàn nhà và bất động.

“Hai phát K.O. à? Kể ra uy lực cũng tạm được”

“Biết vậy, nhưng chẳng thà để Alice-chi đánh bình thường như ban nãy còn mạnh hơn nhiều”

Mia nói phải.

Dù vậy nhưng ta vẫn có thể dùng ma thuật này để thay vũ khí tầm xa ở đây. Mà nhắc mới nhớ, ma thuật Trị Thương cấp 7 có một phiên bản mạnh hơn của ma thuật này. Có khi nó mạnh hơn đánh thường cũng không chừng.

Nhưng tôi sẽ không nhắc tới chuyện đó ở đây. Alice đã lựa chọn lên tiền tuyến chiến đấu cùng để hỗ trợ Tamaki. Cơ mà tôi cũng không biết mình có cần giữ im lặng hay không nữa, vì gương mặt em hiện rõ một vẻ thất vọng như thể đã nhận ra điều đó vậy.

Nhưng kệ đi. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu em ấy. Alice ngước lên nhìn tôi rồi ngượng ngùng cười.

“Kazu-chi, cấm tán tỉnh nhau trong dungeon”

“Ơ… vâng. Xin lỗi”

Vì Mia nổi nóng nên phải nghiêm túc lại thôi. Để chút vào căn phòng trắng rồi cưng nựng Alice sau cũng được. Nói thì nói vậy nhưng khi nãy cả bọn mới hạ con Mekishu Grand và level up nên tôi cũng không biết chừng nào mới vào căn phòng trắng tiếp. Với lại, tôi cũng chưa biết đánh lũ Skeleton này có kinh nghiệm hay không nữa.

Trước mắt, chúng tôi sẽ vừa đi vừa dọn dẹp lũ Skeleton. Hồi nãy tôi có nói là cứ mặc kệ chúng, nhưng Mia phản đối.

“Nếu chúng báo động cho nhau và kéo tới như train thì nguy”

“Train là gì?”

“Là một thuật ngữ trong game online, chỉ bọn quái vật kéo tới đàn đàn lớp lớp”

Alice hỏi thì Mia trả lời như vậy.

Tạm cho qua cái vụ thuật ngữ trong game MMO, lý lẽ của Mia rất hợp lý. Hiện tại, người nắm giữ hỏa lực mạnh nhất trong nhóm là Lucia không có ở đây, chúng tôi phải cẩn thận hơn mọi khi mới được.

Vì vậy cho nên chúng tôi quyết định phát hiện con Skeleton nào là xử đẹp luôn con đó. Sau khi dọn sạch một căn phòng có 3 cùng một căn phòng khác có 4 con Skeleton, Tamaki level up.

Ôi mừng quá, vậy là lũ Skeleton này có cho kinh nghiệm rồi.

Sau khi vào căn phòng trắng, chúng tôi liền bắt tay vào tính toán kinh nghiệm ngay.

“Mia thua Tamaki 50 điểm kinh nghiệm, nếu Tamaki level up mà Mia lại không thì nghĩa là…”

“Veteran Skeleton-san ở level 5 nhỉ”

Alice nghiêng đầu.

Tuy cùng ở level 5 nhưng bọn này yếu hơn Elite Orc. Giả sử quái vật cũng có hệ thống Skill giống chúng tôi, không lẽ chúng đem điểm Skill đi cộng vào cái gì khác à?

Em ấy nói, vì sức mạnh thuần túy lũ quái vật ấy rất cao nên có khả năng chúng nâng thêm Skill Thể Chất.

“Chẳng những vậy, dù chúng ta đã tàng hình và chặn hoàn toàn âm thanh nhưng chúng vẫn phát hiện”

Mia chỉ ra. Vậy nghĩa là chúng tăng Skill đó à?

Fuyo Mahou6-15 [/images/images/image-34.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/6/69/Fuyo_Mahou6-15.jpg/revision/latest?cb=20180316103750

Nhưng đổi lại, sức mạnh của chúng giảm đi đáng kể.

Chúng tôi ngồi xếp bằng trên sàn nhà để bàn chuyện đó. Alice ngồi vào lòng tôi.

Sao mà mông Alice… ấm quớ….

Ối, em làm ơn đừng có nhúc nhích nữa, không thằng nhóc nó thức dậy bây giờ.

Khi tôi buộc phải dồn ít sức vào cánh tay đang ôm eo Alice để kiềm, em ấy quay người lại “Mou…” và giả bộ giận dỗi. Vì cái cử chỉ ấy dễ thương không chịu được nên tôi không giấu được một nụ cười ngờ nghệch.

Và không biệt tự khi nào, Tamaki với Mia cũng đã xáp đến hai bên.

“Cưng một mình Alice-chan là bất công lắm nha”

“Ưm. Bất công”

Hai đứa đưa tay lên nhéo má tôi.

Dạ, em xin lỗi vì tán tỉnh nhau quá trớn ạ.

Tôi quỳ xuống thành tâm xin lỗi.

“Ưm. Khựa khựa khựa…”

Mia lợi dụng lúc tôi cúi xuống để dẫm lên đầu. Tôi liền nắm chân con bé kéo làm nó đo đất. Rồi khi tôi cứ vậy mà khóa chân kiểu số 4 thì… con nhóc tì ấy nổi máu M.

D5a205fce660781ed01d496c778584bb [/images/images/image-35.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/a/a6/D5a205fce660781ed01d496c778584bb.jpg/revision/latest?cb=20180408110539

“Sao không tung đòn kết liễu đi, Kazu-chi?”

“Không phải anh sợ làm con nhóc biến thái mày sướng, anh chỉ sợ gãy xương em mày thôi”

“Sợ gì, đằng nào Alice-chi cũng trị được mà”

Ờ thì… cũng phải. Nhưng vì càng hành thì con nhóc này càng thích nên tôi không có hứng tí nào. Nhỉ? Tôi quay sang Alice.

“Etou… cũng phải… nhỉ?”

Chẳng hiểu vì sao đó, Alice lại đánh mắt đi chỗ khác.

Khoan đã. Em hiểu lầm rồi. Có một nhận thức sai lầm không hề nhẹ ở đây.

“Ưm. Guilty” (nghĩa là “có tội”; thường là câu tuyên bố của thẩm phán sau khi xét xử xong)

Mia đang bẹp dí trên sàn nhà nói.

“Vậy nên Kazu-chi phải quan tâm đến em và Tamaki-chi nhiều hơn”

“Cũng được, nhưng để họp xong đã”

Trước mắt, vì vừa thu được một lượng khá lớn thông tin nên phải ưu tiên họp trước.

CHƯƠNG 148: ĐỀN THỜ BÃO TỐ GARU YAASHU (4)

Điều cần xem xét tiếp theo chính là sức mạnh của kẻ địch, hay nói đúng hơn là bọn quái vật Undead. Sau khi hỏi đáp với cái máy tính, bọn tôi đã xác định là thế giới này có một vài loại zombie.

Phương thức đối phó chính là ma thuật chuyên dụng để chống lại Undead mà tôi đã bảo Alice dùng khi nãy. Nếu có ma thuật đó thì nghĩa là quái vật Undead có tồn tại? Và khi hỏi thì chúa tể căn phòng trắng trả lời là có.

“Giờ hơi trễ nhưng phải hỏi cái máy tính tiếp thôi. Mia, phụ anh”

Tôi lại ngồi trước cái máy tính xách tay rồi hỏi thêm nhiều câu khác. Cuối cùng, chúng tôi tìm hiểu được rằng quái vật Undead có những đặc tính sau đây.

・Undead rất dễ bị tổn thương trước những đòn tấn công chuyên trị với Undead.

Đương nhiên thôi. Tuy không cần phải hỏi làm gì nhưng tôi vẫn hỏi cho chắc.

・Trừ những trường hợp đặc biệt ra, quái vật Undead không hô hấp.

Cái này thì rất quan trọng. Ví dụ, dù bọn tôi có bơm khí độc ngập cả ổ Undead thì cũng không làm được gì chúng cả. Ngược lại, chúng tôi cần phải tính đến khả năng chúng dùng cách đó để đối phó với mình.

・Đối với bọn Undead, những đòn tấn công hiệu quả để chống lại sinh vật sống, chẳng hạn như độc công, không có tác dụng gì.

Ngoài ra, ma thuật quyến rũ, điều khiển tâm trí hoặc gây ảnh hưởng đến cảm xúc cũng vô dụng nốt. Ví dụ điển hình nhất chính là Hỏa Thuật cấp 6《Dread Flare》của Lucia.

Đại khái là tụi này cũng giống như mấy con Zombie trong phim, chỉ khác ở chỗ, dù có bị nó cắn thì cũng không nhiễm Virus Zombie mà thôi. Tạm gọi đây là may mắn cũng được.

“Chúng không biết đau là gì nên《Heat Mental》cũng vô dụng”

“Coi như ngoài tấn công trực tiếp ra, những cách tấn công khác đều bị chặn cả”

“Đã vậy còn phải đánh nhau trong nhà nữa. Phải chi biết trước thì anh đã cho Lucia giữ sức để cô ấy dùng hỏa thuật bắn tan xác bọn nó rồi”

Cơ mà cũng không nói vậy được. Khi đó, chúng tôi cần phải đánh nhanh thắng nhanh. MP của Lucia hầu như chỉ có mỗi tác dụng đánh nhau, còn MP của tôi thì lại có rất nhiều công dụng.

“Với lại, hành lang ở đây cũng hẹp. Lỡ có đánh nhau thì chúng ta cũng sẽ không bị một bầy Zombie kéo đến đánh hội đồng”

“Không biết nếu kẻ thù kéo đàn đàn lớp lớp tới thì có bị tắc nghẽn dẫn đến treo máy không nhỉ?”

“Phải chi mà bị treo như trong game thì ngon rồi!”

Nhưng không may thay, đây lại là thực tế. Dù bọn quái có đông cỡ nào thì card màn hình cũng không bao giờ quá tải. Nếu lôi hết lính tráng ra chiến trường, chẳng những CPU không bị full mà có khi cả đoàn quân còn trở thành mồi cho ma thuật diện rộng cũng không chừng.

“Ưm. Đa phần bọn Undead có thể nhìn trong đêm. Ấy là bởi do không có nhãn cầu nên lũ Skeleton sẽ quan sát sự vật dựa trên Mana của chúng”

Ngoài ra, sau khi hỏi đi hỏi lại nhiều lần, Mia đã điều tra được chuyện đó.

Hóa ra đại khái là vì chúng cảm nhận được Mana nên ma thuật tàng hình không có tác dụng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lúc Alice với Tamaki tấn công thì chúng phản ứng không được nhanh lắm, nên có lẽ chúng không hoàn toàn nhìn Mana để xác định hành động.

Khi tôi hỏi bọn Undead có khả năng cảm nhận đặc biệt nào hay không, cái máy tính không trả lời. Vậy nghĩa là bọn tôi chỉ còn mỗi cách thực chiến và tự tìm hiểu.

Chủ nhân căn phòng trắng này vẫn công bằng như mọi khi nên đành chịu thôi.

“Lúc Sói Xám đến gần cửa ra vào căn phòng đó, bọn chúng đâu có nhận ra đúng không?”

“Theo như trong game, chỉ khi nào bước vào phòng mới kích hoạt mà thôi”

Dù rằng cái lý thuyết đó quá thiên về nguyên lý game, nhưng cứ tạm coi đó là một khả năng đi.

“Vậy lần sau tìm phòng nào đó có Skeleton thử nghiệm coi sao”

Có lẽ chỉ còn cách thử nghiệm từng cái một mà thôi.

Chúng tôi còn đưa ra thêm những ý kiến khác nữa.

Sau đó, cả bọn nghỉ ngơi thư giãn.

Vì Alice đang hơi chán nản nên tôi đã xoa đầu tới khi nào em ấy hài lòng mới ngưng.

Thấy cảnh đó, Tamaki với Mia cũng bắt chước vòi vĩnh, rốt cuộc là bị tôi vò cho bù đầu.

“Muu! Kazu-san phân biệt đối xử!”

“Ưm. Kiên quyết phản đối”

Thế là Alice cười giả lả mà rằng “Dịu dàng với mọi người cho công bằng đi anh”

Tôi đành chịu thua và nhẹ nhàng xoa đầu hai đứa.

Tamaki với Mia thích thú nhắm mắt lại.

“Sẵn tiện, còn chuyện hồi nãy”

Mia nhìn tôi rồi thì thầm.

“Kazu-chi, lúc mà nữ hiệp sĩ ấy ôm anh, có phải anh ngửi được mùi hôi không?”

“Ừ, thực ra thì cũng hơi hôi…”

Nghe xong, Alice với Tamaki lập tức ngửi áo quần mình.

An tâm đi, hai đứa có hôi anh cũng chả để ý đâu.

“Có khi nào mấy người đó không có thói quen đi tắm không nhỉ?”

“Hể? Không lẽ họ không thấy bẩn à?”

“Hay tại độ ẩm nơi đây không cao như ở Nhật Bản, nên đó cũng là chuyện bình thường?”

Đúng là Mia có khác, toàn giỏi ba cái chuyện tào lao không.

“Nhưng vấn đề lại nằm ở bộ áo giáp của họ”

“Cả kiếm cũng vậy”

Ra vậy, tôi hiểu được kha khá rồi.

Trên thực tế, vì lúc nào họ cũng cận kề nguy hiểm tính mạng như chúng tôi nên chẳng ai còn thời gian nghĩ đến những chuyện cỏn con kiểu đó. Hơn nữa, so với mùi hôi và mùi máu trên chiến trường, chừng đó không đáng là gì cả.

“Anou, Kazu-san!”

Tamaki đột nhiên lên tiếng.

“Sau khi đánh xong trận này, triệu hồi nhà ra nha. Xin anh đó”

“Hừm… làm vậy lãng phí MP lắm…”

“K-Không được ạ?”

Con bé nhìn chằm chằm tôi bằng một cặp mắt rưng rưng.

Hự… dù em có nhìn anh bằng ánh mắt đó thì lãng phí vẫn là lãng phí…

“Thôi được rồi, để anh ráng dành dụm MP, lady”

“Hoan hô~!”

Tamaki nhảy tưng tưng như con thỏ, và hình như Alice cũng thích thú nữa.

Tôi cười méo xẹo, quay sang nhìn Mia.

“Sao Kazu-chi không thừa nhận mình thích ngửi mùi hôi luôn cho nhanh nhỉ?”

“Em mày giả ngu hay giả khùng vậy?”

“Trên mạng nói đa phần người Pháp đều vậy cả”

Giỡn thiệt hay giỡn chơi vậy? Sau khi tán dóc thêm một lúc nữa, chúng tôi quay về thực tại.

Và tất nhiên là để dành điểm skill của Tamaki.

Tamaki: Level 29 | Kiếm Thuật 9Thể Chất 4 | Skill Point 3

Cả lũ ngó nghiêng hết chỗ này đến chỗ nọ để tìm một con Skeleton.

Sau khi rời khỏi căn phòng trắng, khi chúng tôi vừa mở đến cánh cửa thứ ba thì…

Tamaki vừa mở cửa ra, hai con Veteran Skeleton lập tức nhào tới tấn công.

“Waaa! Em chưa vào phòng mà?!”

“Mia chỉ giả định thôi, em không cần quan tâm đâu!”

Tamaki vừa hét lên “Vâng! Vậy em không quan tâm nữa!” vừa bắt đầu giao chiến với bọn Skeleton. Chỉ trong nháy mắt, con bé đã chém một con thành xương vụn.

Và Mia lên cấp.

Sau khi cả bọn vào căn phòng trắng

“Xin lỗi, coi bộ giả thuyết A.I. chỉ phòng thủ một khu vực nhất định sai mất rồi”

“Không sao. Chẳng thà đưa ra nhiều giả thuyết còn hơn là không có gì. Cơ mà đừng có dùng từ A.I. ở đây”

“Không phạt sao? Em chờ nãy giờ mà…”

Thôi con bé này hỏng rồi.

Cơ mà vẫn còn lại một con quái nên phải về thực tại thôi.

Và lần này chúng tôi cũng để dành Skill Point của Mia nốt.

Mia: Level 29 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 9 | Skill Point 3

Con Skeleton còn lại cũng bị thịt gọn, và trận chiến kết thúc.

Nhóm của Laska-san cũng đến. Theo họ nói, gần đây có một lối đi dẫn thẳng đến phòng chứa Trái Tim Của Garu Yaashu.

Chúng tôi nên tiếp tục đi săn quái vật thế này để lên level, hay tìm đường tới chỗ Trái Tim Của Garu Yaashu? Trong khi tôi đang do dự thì

“Bên ngoài binh sĩ vẫn đang phải chiến đấu với quái vật. Chúng ta phải đánh cho xong trận trong này càng sớm càng tốt”

Laska-san thuyết phục chúng tôi. Nhưng cũng phải thôi. Trong khi chúng tôi loanh quanh ở đây, người của họ đang phải đổ máu bên ngoài để câu giờ.

Khi bị bắt chờ ngoài cổng, họ đã tỏ ra bất mãn rồi. Vậy mà giờ đây, những người mạnh nhất chúng tôi lại muốn lượn lờ trong này để khám phá, họ không khó chịu mới là lạ.

Nói thì nói vậy, nhưng vì càng ngày thế giới này càng giống game RPG nên tôi mới là người khó chịu nhất đây.

“Tôi hiểu rồi. Vậy thì đến thẳng phòng chứa Trái Tim Của Garu Yaashu”

Kiếm điểm kinh nghiệm để level up là chuyện chỉ của riêng chúng tôi mà thôi.

Trong khi nghĩ vậy trong đầu, Sói Xám trinh sát của tôi phát hiện ra quái vật trên đường đến trung tâm ngôi đền. Chúng tôi tấn công và diệt gọn 3 con Veteran Skeleton.

Tới đó thì tôi level up.

Sau khi vào căn phòng trắng, chúng tôi ngồi lại với nhau và mở một cuộc họp rút kinh nghiệm.

“Ưm. Ý kiến của dân bản địa có sức thuyết phục thật”

“Nói cứ như em chả liên quan gì ở đây ấy nhỉ?”

“Nói trắng ra, chuyện của chính mình chúng ta còn chưa lo xong nữa là”

Hình như điểm này ở Mia được gọi là… clever thì phải.

Vì vậy nên khi nghe con bé đề cao lợi ích của nhóm hơn, tôi cũng thấy hơi vui.

Nhưng tôi biết một điều. Dù Alice với Tamaki rất dễ bị những ý kiến béo bở cuốn hút, nhưng ở đây tôi vẫn là người ra quyết định sau cùng, vì vậy nên Mia mới đóng vai trò đó.

Nói thật là tôi cũng không muốn tin con bé là đứa nhỏ tuổi nhất trong nhóm đâu.

Nhưng vì Mia là em gái của cha Ninja ấy nên chuyện lại khác.

“Cái thực tế mà em nói là gì?”

“Gì là gì Kazu-san?”

“Ừm. Lần này chúng ta quyết định nghe theo họ nên không nói. Cái anh muốn nói là, nếu chúng ta bỏ qua ý kiến của họ thì chúng ta sẽ gặp bất lợi gì”

Mọi người bắt đầu suy nghĩ chuyện đó.

Nếu giành được lòng tin của dân bản địa, chúng tôi có được ích lợi gì hay không?

Mia nói “Chúng ta cũng có thể nói rằng, sức mạnh là tất cả. Vì mấy cô gái đó yếu nên họ không thể cãi lại chúng ta… cũng được”. Dù chúng tôi khó lòng nào tìm được một lý do hợp lý để bác bỏ những lời gay gắt ấy…

“Nhưng…”

Alice bối rối nhìn tôi.

“Không hiểu sao, em lại thấy cô đơn lắm. Đau đớn lắm”

Dù ý nghĩ thật lòng ấy chỉ là những lời nói thiếu suy nghĩ của Alice, nhưng chúng lại như ghim vào tim tôi.

Tôi cười gượng gạo.

Chẳng biết hiểu lầm vẻ mặt của tôi thành gì mà Alice lại hốt hoảng lắc đầu.

“Em… Em xin lỗi. Ý em không phải vậy….”

“Không sao đâu. Có lẽ ở đây anh mới là người sai…. Em nói đúng. Tuy trên lý thuyết là vậy, nhưng thực tế lại không đơn giản như lý thuyết được”

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Alice.

Em ấy mỉm cười.

Kazuhisa: Level 34 | Ma thuật Hỗ Trợ 6Ma thuật Triệu Hồi 9 | Skill Point 2

Tôi để dành điểm Skill để nâng ma thuật hỗ trợ, rồi cả nhóm cùng quay về thực tại.

CHƯƠNG 149: ĐỀN THỜ BÃO TỐ GARU YAASHU (5)

Chúng tôi tiếp tục tiến sâu vào bên trong đền thờ. Dù chưa gặp đơn vị đi trước nhưng trừ âm thanh của chính mình ra, chúng tôi cũng không nghe được bất cứ âm thanh nào khác. Do tường đền thờ này dày quá cũng không chừng.

Cũng có thể là do họ dùng ma thuật nào đó để giữ im lặng nữa. Cơ mà, thực ra tôi chỉ viện cớ lảng tránh tránh cái ý nghĩ rằng toàn bộ đơn vị tinh nhuệ đã bị… quét sạch mà thôi.

Theo Laska-san nói, cái doanh trại mà chúng tôi đi ngang qua lệch khá xa so với con đường mà đơn vị tinh nhuệ sử dụng. Nếu vậy thì chúng tôi đi theo lộ trình khác nhau, không gặp được nhau, từ đó không thể phối hợp với nhau để chiến đấu thì cũng không hay tí nào.

Vì ngay từ đầu đã không họp bàn chiến thuật, chẳng những vậy đơn vị tinh nhuệ thậm chí còn chẳng tồn tại trong tâm trí chúng tôi nên có khi làm vậy lại càng gây rối hơn cũng không chừng. Ngược lại, nếu nó có thể thu hút quân địch và đánh lạc hướng chúng thì sẽ thuận lợi cho chúng tôi hơn nhiều.

Dù có ra sao đi nữa, dù thiệt hại có nặng đến thế nào đi nữa, chỉ cần thắng chung cuộc là được. Vì bản thân chiến dịch lần này đã mang tính chất như vậy nên hãy cứ kệ luôn thôi.

“Phía trước là trung tâm của Đền Thờ Bão Tố, cũng đồng thời là khu tập luyện số 1”

Trước lối vào một căn phòng nào đó, Laska-san nói như vậy.

À không, chắc phải gọi là… lối ra mới đúng chứ nhỉ. Đằng sau hai cánh cửa đã bị phá hủy, dù rằng vẫn còn ở trong đền nhưng đó lại là một khu rừng rậm rạp toàn những cây cối tươi xanh.

Ừ thì gọi là rừng nhưng bên vẫn có trần nhà. Trên độ cao ít nhất là 15 hoặc 20m, một cái trần nhà phát ra ánh sáng mặt trời đang ở đó.

Thoạt nhìn cảnh rừng có chim bay trên tán lá ấy, tôi thấy khá là yên bình.

“Cái này… chẳng biết nên gọi là chỉ có trong thế giới fantasy, hay phải nói là một thành phố vòm trong SF nữa” (science fiction - khoa học viễn tưởng)

“Nhờ có mana mà Trái Tim Của Garu Yaashu phát ra nên cây cối phát triển nhanh như vũ bão”

“Ưm. Năng lượng huyền bí”

Tôi không thể không đồng ý với lời của Mia. Thật sự mà nói, không lẽ cái gì mana cũng làm được à? Nó có vạn năng như vậy thật không nhở…?

“Nãy cô nói đây là khu tập luyện, nên chắc phải có cơ quan ẩn hoặc bẫy gì nhỉ?”

“Người ta từng nói rằng, khi trước đây là một nơi đào tạo cực kỳ khắc nghiệt, nhưng khi bọn quái vật tấn công vào… thì tất cả những thứ đó đều đã bị loại bỏ. Tuy nơi đây từng có một con đường bằng phẳng dẫn thẳng đến Trái Tim, nhưng xem ra bây giờ cây cối đã vùi kín cả”

Chứ còn gì nữa. Chỉ cách cánh cửa có một bước chân mà những loại thực vật giống như dây nho đã phát triển dày đặc. Cả sàn… à không, cả mặt đất cũng bị những bụi cây tầng thấp che kín mít rồi.

Kiểu này thì chẳng thà đi thẳng tới đích còn dễ hơn là lần mò theo con đường bị che phủ ban đầu.

“Mia, trong khu vực giàu thực vật tự nhiên thế này thì dùng《Wind Seach》được không?”

“Không. Ma thuật đó có giới hạn là chỉ sử dụng ngoài trời. Trong này có trần nhà nên không được”

Phong Thuật cấp 6《Wind Seach》là một ma thuật giúp cảm nhận dao động trong gió tự nhiên để thăm dò trên diện rộng.

Tuy nhiên rắc rối lại nằm ở chính cái “gió tự nhiên” đó. Bên trong không gian nhân tạo, độ chính xác của ma thuật này sẽ giảm đi đáng kể. Tóm lại, dù rằng khu này toàn cây với cây nhưng đây vẫn là “trong nhà”, vậy nên không thể sử dụng mà thuật đó được.

“Tôi biết hướng đại khái. Chỉ cần đi thẳng và băng qua khu rừng là được”

“Hay bay qua luôn cho lẹ…”

“Trái Tim Của Garu Yaashu nằm ngay phía sau không gian này. Nếu có quái vật canh giữ ở đó, tôi sợ ta sẽ trợ thành mục tiêu của chúng”

Hiểu rồi, bắn tỉa à? Laska-san nói cũng đúng.

Hết cách. Vậy là đành phải chịu khó đâm đầu vô rừng để đi cho nó chậm mà chắc…

Nhưng cái lúc tôi vừa định bỏ vụ bay lượn thì...

Từ phía sâu trong khu rừng, một tiếng nổ lớn vang lên.

Sóng xung kích quật ngã cây cối.

Mia lập tức thi triển《Fly》và bay lên bên trên tán cây rừng.

“Ưm. Bụi đất bốc lên thành một đám mây luôn rồi”

“Em nhắm từ đây tới đó khoảng bao xa?”

“Sát bức tường ở phía bên kia”

Laska-san nói rằng “Đó chính là nơi mà Trái Tim Của Garu Yaashu an nghỉ”

Vậy nghĩa là…

“Đội quân tinh nhuệ đã bắt đầu giao chiến với lũ quái vật chăng?”

“Chắc vậy rồi”

Tôi gật đầu đồng ý với Alice rồi gọi Mia về. Cùng lúc, tôi triệu hồi một linh thú. Và tất nhiên, linh thú đó không ai khác ngoài át chủ bài của tôi, Huyễn Lang Vương Sharow.

Một con sói khổng lồ, lớn hơn cả ngựa, quỳ trước mặt tôi. Coi bộ tác dụng phụ từ Thức Tính Linh Thú vài tiếng về trước không còn nữa. Dù tôi đã hỏi cái máy tính trong căn phòng trắng và biết trước chuyện đó nhưng hiện tại tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm.

“Chào Lang Vương. Phiền ông lần nữa nhé”

『Vâng thưa chủ nhân』

Đôi mắt to tròn xanh biết của Sharow nhìn thẳng vào tôi. Vậy ra ông ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì gặp lại tôi. Cũng phải thôi, vì lúc mà ông ta biến mất cũng là lúc chúng tôi đang bị Zagarazuina đuổi theo và phải chạy bán sống bán chết mà…

Nhưng giờ không phải lúc ngồi ôn lại chuyện cũ.

Nhóm Laska-san đứng đằng sau đang ngạc nhiên đến ngớ người ra, tôi bơ đẹp rồi niệm những ma thuật Hỗ Trợ cơ bản lên cho Sharow.

“Trận chiến đã nổ ra phía bên kia khu rừng. Chúng ta sẽ bay sát tán cây qua bên đó. Không cần Invisibility cũng không cần Silent nốt”

『Tuân lệnh chủ nhân』

“Rất xin lỗi, nhưng phiền nhóm Laska-san hãy chạy bộ theo chúng tôi”

Chẳng những họ không thể vào tổ đội mà làm vậy còn tốn MP nữa.

Dù có dùng ma thuật tàng hình thì khả năng cao là bọn Undead vẫn có thể phát hiện ra chúng tôi. Ngược lại, nhờ cuộc chiến lần trước nên tôi đã hiểu rằng nếu bận đánh nhau, chúng sẽ khó phát hiện ra chúng tôi hơn.

Bằng combo《Deflection》+《Fly》, cả nhóm bay vượt qua tán cây. Cái lúc tôi nhìn sang thì cũng là lúc bên đó xảy ra hàng loạt vụ nổ xảy ra liên hoàn như muốn chứng minh rằng đang có đánh nhau thật.

“Nếu những người đến trước làm tiêu hao chiến lực của kẻ thù, chúng ta có thể làm ngư ông đắc lợi, tha hồ hốt kinh nghiệm”

“Mia. Mấy lời độc địa đó không làm cho em mày trở nên ngầu, cũng không khiến em mày trở thành nhân vật moe được đâu”

“Muu”

Vừa tán nhảm, chúng tôi vừa lướt qua tán cây rừng. Thỉnh thoảng, khi gặp cả những cái cây cao đến mức chạm cả trần nhà, chúng tôi buộc phải bay vòng qua tránh. Đôi khi gặp phải những nơi mà dây nho phát triển vượt trội, đan chằng chịt với nhau như một tấm lưới thì

“Cứ để cho em”

Tamaki bay lên đằng trước cả nhóm, rồi khi còn cách mớ lưới dây nho khoảng 10m, con bé vung mạnh thanh kiếm trắng. Trảm kích mana từ thanh kiếm phóng vọt ra, lao thẳng đến đám dây leo mọc vươn đến tận trần nhà và chém chúng đứt vụn, mở lối cho chúng tôi. Cả nhóm bay xuyên qua đó và hướng thẳng đến nơi cần đến.

Cái lúc khói từ vụ nổ bắt đầu tan đi cũng vừa lúc chúng tôi bay hết khu rừng. Quảng trường ở phía bên kia hiện rõ ra trước mắt. Từ chính giữa quãng trường, một ánh sáng đỏ phát ra chiếu vào mắt tôi.

Bên trên một cái bệ, một hồng liên bát diện thẳng đứng cao gấp đôi con người phát ra áng sáng đỏ thẩm.

Đó chính là Trái Tim Của Garu Yaashu, đồng thời cũng là một trong năm Đại Trụ của lục địa này, và bản thân nó cũng tự phát ra một lượng mana khổng lồ.

Ngay bên cạnh Trái Tim Của Garu Yaashu, có một con quái vật phát ra áp khí mạnh hơn bất cứ con nào khác.

Nhìn thoáng qua nó cũng không khác gì một gã gù mặc áo choàng rách rưới có mũ trùm đầu. Tuy nhiên, chiều cao của nó lại vượt cả hồng liên bên cạnh.

Tóm lại, chẳng những con quái vật đó ít nhất cũng phải cao đến 2.5m mà hai tay nó còn cầm thêm một cái lưỡi hái lớn không thua gì cơ thể nó nữa.

Ẩn đằng sau cái mũ trùm ấy là một gương mặt với hai má hóp vào, xương gò má thì nhô ra, nhìn không khác gì một người đàn ông cùng gương mặt của oni. Đôi mắt ẩn sâu trong hốc mắt của nó cứ phát ra một màu đỏ rực rỡ đến lạ kỳ.

“Uwaa~ Nhìn không khác gì Thần Chết luôn!”

Tamaki vô tình lầm bầm. Con bé hoàn toàn không sai chỗ nào cả.

Phải, đó chính là Thần Chết, con quái vật Necromanser cấp Thần Binh mang tên Voruda Arai.

Xung quanh nó có khoảng 10 con Skeleton.

Và phía bên trái đằng sau nó, cạnh một lối khác dẫn vào nơi này có khoảng 50 người đàng ông đang chiến đấu với vô số con Skeleton. Có lẽ đó chính là đơn vị tinh nhuệ vào bên trong đền trước chúng tôi rồi. Đa phần những con quái vật mà họ đang chiến đấu hình như là Veteran Skeleton.

Nhưng dù có là gì đi nữa, số lượng của chúng vẫn rất lớn.

Dễ cũng phải trên cả trăm con.

Mà nhiêu đó chưa phải đã hết. Đằng sau đám Veteran Skeleton còn có thêm 8 con Skeleton mặc áo choàng, tay cầm gậy và liên tục bắn hỏa tiễn nữa.

“Mage Skeleton à?”

“Ưm. Hẳn là vậy rồi”

“Kazu-san, chẳng biết đó có phải《Fire Arrow》hay không… nhưng ma thuật của quân tinh nhuệ đang bị hủy hết cả”

Alice đưa tay lên che trán và quan sát tình hình chiến trường. Vừa lúc đó, một pháp sư đứng phía sau đội tinh nhuệ bắn ra một ma thuật gì đó xòe ra như lưới nhện.

Sau khi bọn Veteran Skeleton bị vướng trong đống dây giống như tơ nhện ấy… đám Pháp Sư Skeleton liền thi triển ma thuật.

Những sợi tơ nhện phát ra ánh sáng cầu vồng rồi tan biến vào cỏi hư không.

Chắc chắn đó là ma thuật《Dispel》rồi. Nhờ có sự hỗ trợ chuẩn không chê vào đâu được của bọn Mage Skeleton, quân địch giữ vững tiền tuyến.

Àrế, kiểu này chẳng hóa ra phiền to à?

Thêm nữa, dù họ có đột phá được đội quân hàng trăm con Skeleton, Voruda Arai vẫn còn giữ lại vài Skeleton trong tay. Mấy con boss trực vệ ấy vận một bộ áo giáp trắng ngần, nhìn sơ qua cũng biết khác xa so với bọn còn lại.

Ngoài ra, kiếm và khiên trong tay chúng cũng không có lấy một vết gỉ nào. À không, nói vậy thì sai quá, phải nói rằng chúng ánh lên một ánh sáng nhạt giống như thanh kiếm bạc của Tamaki mới đúng. Thêm vào đó, chẳng những cái ánh sáng xanh nhạt ấy tạo cho người ta một cảm giác ớn lạnh mà còn trông cực kỳ đáng ngại nữa.

Đặc biệt, trong số đó có một con mặc áo giáp hoàng kim, nón bảo vệ chỉ có duy nhất một khe mắt cầm theo một thanh kiếm khổng lồ. Đổi lại, nó là con duy nhất trong đám hổ báo ấy không có khiên. Có lẽ nó là một cá thể đặc biệt nào đó rồi.

“Có khi nào nó là… God Breaker không?”

Tamaki lầm bẩm như rên. Nhắc mới nhớ, đúng là có một con tên như vậy thật. Hình như sức chiến đấu của nó gần bằng Thần Binh luôn thì phải.

“Vậy ngoài Skeleton Champion ra vẫn có con khác à”

Đám tiên phong của Voruda Arai bao gồm 1 con God Breaker và 4 con Skeleton Champion. Hừm, tuy số lượng thì ít nhưng con nào cũng đều là nhất kị đương thiên* cả. (*一騎当千 - đại khái là một mình tao chấp hếếếếtttttt)

Nói thì nói vậy nhưng...

“Tuy không phải ngư ông đắc lợi nhưng chúng ta sẽ đánh thẳng vào con Voruda Arai.

Tôi tuyên bố bằng một giọng không hề do dự. Đã lết xác đến tận đây thì chẳng ai lại đi đánh mấy con quái nhãi nhép cả. À không, chính vì con boss đứng sau quan sát nên việc chúng tôi cần làm đã chắc như đinh đóng cột rồi.

“Alice, Tamaki, trèo lên lưng Sharow. Còn Sharow thì hãy một hơi tiếp cận địch”

『Đã rõ』

“《Haste》”

Đó đồng thời cũng là tín hiệu khai chiến.

Sharow lập tức vận ma thuật giống như lần đối phó với Zagarazuina.

Bằng tử điện dùng để bứt tốc ấy, con sói khổng lổ chở theo hai cô bé trên lưng bắn vọt đi như một viên đạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!