Trong căn phòng trắng, chúng tôi tiếp tục họp.
“Chúng ta không biết còn bao nhiêu xương-san sẽ đến đúng không?”
“Đã là quân tinh nhuệ thì số lượng của chúng cũng không đến nỗi nhiều, và cái chúng ta cần là phải gấp rút tìm cho ra cái Nêm nhưng...”
Dù có tìm ra sớm mà kéo cả nùi quân địch theo sau thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Cách duy nhất để chiến thắng lúc này là phải tìm đường tới khu Sơ Trung thật nhanh, xác định vị trí của cái Nêm và tiêu diệt toàn bộ quân địch để giành lấy. Thêm vào đó tôi không thể xác định quân đoàn Ma Thú sẽ bên phe bọn tôi đến bao giờ nên phải luôn cảnh giác trước sau, đồng thời hành động thật nhanh gọn. Coi bộ độ khó của misson này hơi bị cao rồi.
Chúng tôi bàn tính nhiều chuyện khác nhau để chuẩn bị cho những tình huống sẽ xảy đến. Do Mia không có ở đây nên mặc định là tôi và Lucia phải dẫn dắt cuộc họp. Cả bọn lên kế hoạch cẩn thận, quan sát chiến lược từ nhiều góc độ khác nhau, và…
“Vậy coi như đã tạm thống nhất chuyện này, nên cho qua nhé… Nè, Kazu-san”
Tamaki ỏng ẹo kêu lên, đồng thời Alice với Lucia cũng nhích tới gần.
“Etou… mấy em định làm gì đó?”
“Hồi nãy á, Lucia nói chỉ có em với Alice không thì bất công quá đó”
“… vụ đó à”
Nhìn lại Lucia thì tôi thấy ẻm đang xấu hổ đảo mắt liên tục.
Bất thần, tôi cũng vô thức đảo mắt xung quanh, tìm kiếm bóng hình một ai đó đáng ra đã không còn ở đây nữa.
Mấy lúc thế này mà có ở đây, con bé đã nhảy vào trêu tôi ngay lấp lự rồi.
Cứ đinh ninh rằng thể nào mình cũng bị tsukkomi…. nhưng rồi tôi tự nhận ra mình đã nhầm.
Ba cô bé lo lắng nhìn tôi.
“À… ưm… ừ. Nè Lucia, em cũng an ủi anh nhé?”
“Vâng, em sẵn lòng”
Tôi kéo tay em và ôm vào lòng.
Rồi trao nhau nụ hôn.
※
Một khoảng thời gian dài, mà phần lớn là tôi thấy sung sướng, trôi qua. Đại khái có thể gọi đó là thoát ly thực tại cũng được. Chắc chắn một điều rằng, cảm giác muốn cùng các em ấy ở mãi trong cằn phòng này có tồn tại.
Nhưng không thể làm vậy được. Bởi vì nhờ tôi tận dụng hết mức cơ hội mà ai kia trao cho, cuộc chiến này mới thành hình. Sau khi Zagarazuina bị loại trừ, những Thiên Vương còn lại đã đánh nhau ngay tại nơi hắn bỏ trống…. và từ đó mà chúng tôi có được một cơ hội tiêu diệt quân đội Ma Vương vốn cực kỳ hùng mạnh.
Nếu không tận dụng được cơ hội này, tôi chẳng còn đâu mặt mũi gặp lại em ấy nữa.
Một ngày nào đó… dù ngày nào thì chưa biết, và có thể đó là một khoảng thời gian rất rất dài, phải hoàn thành sứ mệnh này thì tôi mới dám nhìn thẳng vào mặt khi cô bé ấy quay về.
Chúng tôi phải quay về thực tại.
Phải tiếp tục chiến đấu.
Và những cô bé ở ngay đây chính là người cho tôi sinh khí để làm vậy.
“Đi nhé?”
“Vâng”
Tôi, Alice, Tamaki và Lucia.
Sau khi xác nhận lần cuối, cả 4 người chúng tôi gật đầu với nhau, và rồi…
Rời căn phòng trắng.
Quay về với chiến trường.
※
Sau khi quay về vị trí cũ, nhóm Alice nhanh chóng quét sạch những kẻ thù còn lại. Theo hai đứa kể thì ngoài lũ High Wizard, ở đó còn có 4 con Skeleton Champion nữa. Sau khi diệt chừng đó địch thì tôi với Lucia cũng level up.
KazuhisaLevel | Ma thuật Hỗ TrợMa thuật Triệu Hồi | Skill Point Cường Hóa Triệu HồiCường Hóa Linh Thú、Đồng Bộ Linh Thú、Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh Thú
TamakiLevel | Kiếm ThuậtThể Chất | Skill Point
LuciaLevel | Hỏa ThuậtThủy Thuật | Skill Point
※
Chẳng biết có phải do nghe tiếng đánh nhau hay không, quân đoàn Undead kéo đến tấn công bọn tôi. Tuy đa phần toàn bọn tôm tép chỉ một đòn là chết nhưng đôi khi cũng có những con quái vật dị hợm lẫn vào, chẳng hạn như một con Skeleton khổng lồ có hai đầu, rồi cả lũ Skeleton hình ngựa mọc tay người nữa.
“Người ta gọi chung chúng là Chimera Skeleton”
Sau khi Lucia cho hay, tôi mới nghĩ thầm trong đầu “không lẽ kẻ tạo ra undead cũng đang thí nghiệm gì đó à?” Tuy tốc độ cử động nhanh và sức lực cũng mạnh, nhưng đối với Alice và Tamaki thì chúng của không khác gì lũ tôm tép nên bọn tôi cũng không biết chúng mạnh đến độ nào.
Sau đó chúng tôi diệt gọn 1 đám đông Veteran Skeleton cùng Knight Skeleton do Skeleton Champion dẫn đầu rồi tiếp tục tiến lên. Trong cuộc càng quét ấy, Alice level up 2 lần, những người còn lại thì 1 lần.
“Cuối cùng em, cũng có được Skill Khởi Tạo rồi”
Alice đã lên tới level 48. Tất nhiên Skill Khởi Tạo được chọn là một skill được sinh ra từ sự kết hợp giữa Thương Thuật và ma thuật Trị Thương mang tên Thánh Thương Thuật.
Tên sao thì tác dụng vậy, chủ yếu thì skill Thánh Thương Thuật ấy nạp một lượng kha khá ma thuật vào ngọn thương giúp người dùng chiến đấu. Dù rằng skill này có nguồn gốc khởi tạo là ma thuật Trị Thương nhưng cái Ability lụi người khác để chữa cho họ thì…. có luôn mới ghê. Nhưng mà… bố mày đách cần đâu. Ability cường hóa ma thuật Trị Thương cũng tồn tại trong số đó.
Ngoài ra nó còn có cả Ability đặc biệt khắc chế hệ undead mà nếu lấy thì sẽ rất có ích cho cuộc chiến lần này. Tuy nhiên, Ability khắc chế undead nghĩa là nếu đối phương không phải undead, nó không có tác dụng gì cả… thành ra cũng rất khó quyết định.
Nói thì nói vậy nhưng trong số đó vẫn có Ability mang thuộc tính thánh có thể tấn công kẻ thù khác ngoài lũ Undead, nên có thể gọi là an toàn cũng được.
Có một Ability mang tên Cường Hóa Thương Kỹ giúp tăng sức mạnh. Gần giống như Cường Hóa Linh Thú, tăng mỗi cấp thì nó sẽ tăng 0.5 cấp skill cho Thương Thuật. Có lẽ đây đã thành chuẩn mực rồi.
“Kazu-san chọn giúp em đi”
Alice phó thác cho tôi như đúng rồi.
Con bóe kia, phải có chính kiến chứ!
“Miễn sao giúp ích cho Kazu-san thì cái gì em cũng chịu hết”
“Ờ… ừm”
Úi dào ôi… bóe đã nói vậy thì… đành voậy….
Tôi cùng mọi người bàn bạc xem nên chọn Ability nào cho Alice. Tuy dùng từ “mọi người” nhưng do Tamaki chả biết quái gì nên chủ yếu tôi và Lucia thảo luận là chính. Giữa chừng Alice có muốn ý kiến thì chúng tôi cũng sẽ xem xét luôn.
Nhân tiện, ngoài mạnh hơn linh thú của tôi ra, hầu như Alice chả còn muốn gì khác. Chẳng biết lúc tôi vắng mặt hôm qua Alice đã làm cái gì nữa. Coi bộ nếu hỏi thì ẻm sẽ kể tôi nghe ngay… nhưng giờ tạm cho qua đi.
Rốt cuộc thì 2 Ability được chọn là Cường Hóa Thương Kỹ và Thương Thuẫn Kỹ.
Thương Thuẫn Kỹ là một Ability giúp tạo ra một cái khiên giống như hiệu ứng《Reflection》bằng cách truyền mana vào thương. Con hàng này có tất cả 3 cấp độ, và khi lên đến cấp 3 thì có có thể khiến đòn tấn công của đối phương bật ngược. Hay nói đúng hơn thì khi lên cấp 3, có thể nói nó đã hoàn toàn trở thành《Reflection》. Tuy Ability này tiêu thụ lượng mana đáng ra dùng để thi triển ma thuật Trị Thương nhưng một điều chắc chắn là nó rất mạnh. Do có giác quan nhạy bén và khả năng phán đoán tốt nên cái này rất hợp với Alice.
“Vậy là em có thể giúp ích nhiều hơn cho anh rồi”
Chẳng hiểu vì sao khi nhìn Alice cười tủm tỉm, tôi thấy em ấy không khác gì một cô bé cún đang ngoắc đuôi cả. Nhìn vào chỉ muốn đè xuống ngay và luôn mà thôi.
Lại nói, về phần tôi thì tôi đã có thể nâng Cường Hóa Triệu Hồi lên cấp 5, cũng đồng nghĩa Cường Hóa Linh Thú lên cấp 5 theo, còn Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh Thú thì lên cấp 2. Giờ thì tôi đã có thể triệu hồi những linh thú như Sharow với năng lực chiến đấu tương được skill 9.5 với lượng MP tiêu hao là 97 đơn vị.
KazuhisaLevel Ma thuật Hỗ TrợMa thuật Triệu Hồi Skill Point Cường Hóa Triệu HồiCường Hóa Linh Thú、Đồng Bộ Linh Thú、Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh
AliceLevel Thương ThuậtMa thuật Trị Thương Skill Point Thánh Thương ThuậtCường Hóa Thương Kĩ、Thương Thuẫn Kĩ
TamakiLevel Kiếm ThuậtThể Chất Skill Point
LuciaLevel Hỏa ThuậtThủy Thuật Skill Point
※
Sau khi nâng Cường Hóa Triệu Hồi, tôi tống hoàn Nahan rồi lập tức tái triệu hồi. Sau khi thực lực đã tương đương skill cấp 9.5, số lượng ma thuật khả dụng của ông ta cũng tăng theo.
Chúng tôi dùng ma thuật tàng hình lần nữa và tiến lên. Tuy có mất ít nhiều thời gian nhưng cuối cùng tòa nhà chính của khu trường Sơ Trung đã hiện ra trước mắt.
Cả bọn núp lùm quan sát ngôi trường… Từ trên trời, không biết bao nhiêu là Skeleton đang rơi xuống. Hóa ra là một con Skeleton chim khổng lồ đang lượn vòng vòng bên trên, rải quân đoàn Skeleton trên lưng nó xuống đất như rải muối. Hình như đó là… Skeleton chim Rock phải không ta…
“Nè nè Kazu-san. Sao cánh chỉ có mỗi xương mà chim-san vẫn bay được vậy?”
“Ngay từ đầu chắc không có chuyện con chim khổng lồ đó có thể bay theo kiểu bình thường rồi”
Bởi nghĩ thầm “hẳn là con chim Rock cũng phải dùng ma thuật mới bay được” nên tôi không đến nỗi ngạc nhiên như Tamaki. Do những con Skeleton rơi từ trên trời xuống cứ đung đưa như lá rụng, chắc chắn ở đó phải có con Mage nào đó yểm《Soft Landing》cho chúng. Ca này thì có vẻ căng, vì càng ngày chiến lực bên địch càng tăng lên rồi.
“Kiểu này thì ta không thể thong dong đi tìm cái Nêm nữa”
『Sẽ có chi viện』
Coeurl nói.
Cái vụ Algaraf gửi quân chi viện này nghe sao thơm mùi nhang quá… Tôi vừa nghĩ vậy trong đầu thì bất chợt, một đợt lôi kích đánh về phía con chim Rock đang bay trên trời.
Nghe đâu kẻ thi triển đợt công kích đó là một bầy ma thú đứng ở chân núi.
Uwa… không ngờ ngoài Mekishu Grand ra vẫn có một loại ma thú xạ kích tầm xa thế này đây.
Hông muốn đánh với tụi nó tí nào~
Tuy giờ đang là đồng minh nhưng tôi vẫn có cảm giác sẽ có ngày mình buộc phải đối đầu với chúng. Cả Coeurl đứng đây cũng không phải ngoại lệ.
“Con gì mới triển khai đòn tấn công đó vậy?”
Khi tôi hỏi dò thì con Coeurl im lặng.
Đành vậy…
“Cám ơn đã chi viện, cho tao biết đi”
『Giờ là tạm thời hợp tác, lễ nghĩa cũng vô ích』
“Cũng phải….”
Dù vậy nhưng tôi vẫn hiểu một điều. Đó chính là bằng cách nào đó, Coeurl luôn giữ liên lạc với thuộc hạ theo thời gian thực. Hồi nãy nó có nói mình giữ chức quản lý bọn gián điệp nên cũng không có gì lạ… cơ mà vì vậy nên giờ nó lại càng đáng tin cậy hơn.
“Nahan, phải tiếp cận ở khoảng cách bao nhiêu mới có thể thăm dò khu vực dưới lòng đất?”
『Càng gần càng tốt. Nếu được, tôi muốn vào bên trong toàn lâu đài thép đó để thi triển ma thuật』
Nahan từng nói ông ta có cả ma thuật giúp thăm dò những vùng dưới lòng đất. Phải nói là linh thú này tuyệt vời vô cùng. Nghe đâu chẳng những có 4 ma thuật thuộc tính thổ, thủy, hỏa, phong, ông ta còn có rất nhiều loại ma thuật tiện dụng khác nhau nữa.
“Hiểu rồi. Vậy thì chúng ta sẽ đi dọc theo bìa rừng và tiếp cận tòa nhà chính khu Sơ Trung”
Sau cuộc chạm trán ban nãy, tôi đã hiểu rằng ma thuật tàng hình không đảm bảo được gì cả. Tuy làm thế này có hơi mất công nhưng tận dụng cây cối để che mắt kẻ địch từ phương ngang lẫn bên trên nhìn xuống vẫn đảm bảo hơn. Tóm lại một câu là dục tốc bất đạt. Nghĩ thì nghĩ vậy trong đầu nhưng mà…
Giữa lúc cả đám đang chạy bước ngắn trong rừng, mặt đất bất thần rung chuyển.
『Cúi xuống』
Coeurl hét lên. Không chậm một giây, chúng tôi làm theo chỉ thị của nó.
Tính ra, tôi đã phiêu dạt đến thế giới này được 6 ngày. Giờ đây, trước khi kịp suy nghĩ thì cơ thể chúng tôi đã tự cử động. Nếu không được vậy thì chúng tôi khó lòng nào sống sót đến tận giờ. Và lần này cũng vậy, nhờ cái kinh nghiệm tích lũy đó nên chúng tôi đã thoát chết.
Ngay khi cả nhóm vừa thụt đầu lại cuộn người trên mặt đất, một cơn gió chẳng biết từ đâu xuất hiện quét qua ngay bên trên. Tiếng cây đổ ngã vang lên khắp đó đây…
Rồi từ bên trên, ánh sáng chiếu xuống. Ngước lên nhìn, tôi thấy bầu trời xanh đang trải rộng trước mắt mình. Tóm lại một câu là…
“Cây bị đốn hạ ư”
“Không phải đâu Kazu”
Sau khi bình tĩnh lại, Lucia giải thích cho một thằng vẫn ngớ người ra như tôi hiểu.
“Cây bị gặt 1 loạt như lúa mới cơ”
Ngước lên nhìn theo ánh mắt Lucia thì tôi thấy, tổng cộng 3 con Skeleton khổng lồ hai tay cầm liềm đang lượn giữa không trung.
Tổng chiều dài con nào cũng lên đến 10m.
Đồng thời trên lưng lũ khổng lồ ấy còn có một đôi cánh chỉ toàn xương.
Chỉ cần nhìn thoáng qua tôi cũng cảm nhận được rằng, chúng không chỉ to xác không thôi mà còn cực thần thánh nữa. Chắc chắn lũ này phải là Thần Binh rồi.
“Gebush Herag….”
Lucia lầm bầm.
CHƯƠNG 223: CÁI NÊM THỨ 6 (1)
“Tên con quái vật xương đó là Gebush Herag à?”
“Nói đúng hơn là tên của con khổng lồ trở thành thứ đó. Vào thời đại thần linh, chúng là đầy tớ của các vị thần, là tộc khổng lồ có cánh thần thoại chuyên đi gieo rắc tai ương trên khắp thế giới…”
Hiểu rồi, Gebush Herag Skeleton à. Theo Lucia nói thì chắc chắc lúc còn sống, bọn này phải trên cả cấp Thần Binh chứ không đùa. Thêm cái nữa, tôi cũng chẳng biết sau khi chỉ còn lại xương, liệu chúng sẽ yếu đi hay còn được cường hóa mạnh hơn cả khi trước đây nữa…
Tóm lại là giờ đang có 3 con Thần Binh ở đây. Tuy cũng không khác bình thường là mấy nhưng sao tôi có cảm giác inflation quá.
Khi lũ xương khổng lồ đáp xuống, mặt đất rung lên như để động đất xảy ra. Rồi đầu của bọn khổng lồ đồng loạt quay về phía chúng tôi. Sâu trong hốc mắt của chúng, ánh sáng đỏ lóe lên như thể thấy rõ dù rằng chúng tôi đang tàng hình. Toàn bộ cây cối dùng làm vật che chắn xung quanh đều đã bị phạt trụi, chỉ còn trơ lại gốc cây cao ngang cổ chúng tôi, và chắc chắn không thể gây trở ngại gì cho chúng được.
“Hết cách rồi, chiến thôi Kazu-san!”
Fuyo Mahou9-9 [/images/images/image-52.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/4/4f/Fuyo_Mahou9-9.jpg/revision/latest?cb=20180607032651
Chẳng biết vì sao đó, Tamaki lại cười thích chí và lăm lăm thanh kiếm trong tay. Hết nói nổi con con bé cuồng đánh nhau này rồi…
“Kazu-san. Cứ để bọn em cầm chân chúng. Anh tới chỗ toàn nhà chính trước đi”
Nhìn lại thì cả Alice cũng hơi vui trên mặt. À đúng rồi, chắc tại mới lấy Thánh Thương Thuật và mạnh lên chút đỉnh nên ẻm muốn thử sức đây mà…
“Thôi được rồi. Tạm thời chỉ cần câu kéo ít thời gian là được. Lucia ở lại yểm trợ. Nahan theo tôi”
『Tuân lệnh chủ nhân』
Tôi niệm《Deflection Spell》lên Nahan để ông ta thi triển《Wind Walk》cho mọi người. Ngoài ra tôi còn hủy cả hiệu ứng tàng hình của Alice và Tamaki, đề phòng trường hợp hai đứa đánh nhầm nhau.
“Chiến nào Alice!”
“Ừ, nắm tay mình!《Lightning Move》”
Như hóa thân thành một tia sét lao đi, chỉ trong chớp mắt Alice và Tamaki đã tiếp cận lũ xương khổng lồ có cánh. Cả hai vòng ra sau lưng địch, đạp mạnh không khí xông vào tấn công.
“《Prominence Snake》”
Hỏa Xà Lucia tạo ra nhằm thẳng con Gebush Herag Skeleton không có đối thủ giao chiến lao tới.
Sau khi nhìn thoáng qua cuộc chiến để coi tình hình thế nào, tôi cầm theo Nahan giờ đã thu nhỏ chạy về phía tòa nhà chính. Hiện tại làm thế này thì sẽ nhanh hơn và ít gây chú ý hơn nhiều. Thấy Coeurl chạy bên cạnh thì tôi thầm mỉa mai “mày cũng không chiến đấu được à”... nhưng nghĩ lại thì nhiệm vụ của nó là hướng dẫn chúng tôi, với lại ngay từ đầu tôi cũng không nghĩ một con quái vật như nó đủ sức đánh với Thần Binh rồi. Đành vậy thôi nhỉ?
※
Chúng tôi nhảy qua ô cửa sổ vỡ ở tầng trệt, đột nhập vào bên trong 1 phòng học của tòa nhà chính khu Sơ Trung. Nhờ có ánh sáng mặt trời bên ngoài rọi vào, bên trong căn phòng sáng rõ cảnh bàn ghế úp ngửa khắp nơi.
Hình như trong lần đột nhập trước, trong căn phòng này không có ai … Tuy tôi không nhớ rõ cho lắm, nhưng ít nhất thì hiện không có cái xác nào lăn lóc ở đây cả.
Từ cuộc chiến giữa Alice, Tamaki và Lucia chống 3 con Gebush Herag Skeleton đã bắt đầu từ lâu bên ngoài, tiếng gầm rú vang lên, mặt đất rung chuyển.
Hiện giờ bên cạnh chỉ có mỗi con quái vật dạng báo đen tuyền, Coeurl. Ít ra tôi cũng đang cầm Thiên Quy Nahan thu nhỏ trong tay trái, nên nếu Coeurl phản bội và tấn công, chắc thể nào Nahan đáng tin cậy cũng sẽ xoay sở được.
Tôi vừa nghĩ vậy thì Coeurl khịt khịt mũi. Hể? Đừng có nói là…
『Có undead』
“Chúng đã xâm nhập rồi à? Bao nhiêu con?”
『Chỉ có mỗi mùi nên ta không biết』
Kiểu này thì đành phải gọi tiên phong ra phòng hờ chứ không còn cách nào khác. Nghĩ vậy, tôi liền triệu hồi linh thú vừa mới lập Khế Ước Chuyên Tùng xong.
“《Summon Familia: Đoạn Tội Kiếm Strash》”
Đáp lại lời triệu và hiện ra trước mắt tôi là một con quái vật hình người được một bộ giáp bạch ngân bao phủ toàn thân cao 180cm. Tuy nó mang một cái nón thép full face nhưng tôi vẫn thấy cặp mắt đỏ rực tỏa sáng bên trong. Nó cầm trong tay một thanh cự kiếm dài khoảng 150cm.
Nhân tiện, bên trong bộ giáp này chả có gì đâu. Thực chất thì bọn tôi gọi cái bộ giáp tự chuyện động này là Living Armor. À không, hình như thực thể của nó là thanh kiếm mới đúng.
Hỏi cặn kẽ tôi mới biết rằng, trước đây từng có một người đàn ông, do bị các vị thần vô cớ tước đi gia đình nên đã rèn nên một thanh kiếm để chém hạ mọi điều bất công trên thế giới, và cuối cùng thì thanh kiếm ấy đã tự nó trở thành một tồn tại độc lập. Trong một lần tìm hiểu kỹ lưỡng khác nữa, vì thấy cảm thương cho gã đàn ông bị chuyện đó ám ảnh nặng nề, sau khi ông ta qua đời thì một trong số những vị thần trụ cột đã phong ấn luôn xác của ông ta vào thanh kiếm. Riêng tôi thì thấy cái này giống đày đọa hơn chứ đếch thấy thương cảm chỗ nào cả.
Lần này, do Strash cũng được triệu hồi cùng Cường Hóa cấp 5 như Nahan nên thực lực sẽ phải tương đương skill cấp 9.5. Chỉ cần 1 mình nó cũng có thể tiêu diệt hầu hết lũ quái vật nói chung rồi.
“Strash, canh gác”
Con quái vật áo giáp bạch ngân *kokun* khẽ gật đầu mà không nói một lời. Lúc lập khế ước với tôi ban nãy, nó cũng không hề nói tiếng nào cả… Tôi thì có thể nói chuyện với sói, rồng và rùa nhưng… hừm, chắc con này thuộc loại quái vật không thể nói chuyện được rồi. Tuy tôi không hiểu vì sao lại vậy nhưng... kệ bà nó đi.
“Chỗ này ông thăm dò lòng đất được chưa Nahan?”
『Tôi tiến hành đây』
Con linh thú rùa *pyonn* nhảy khỏi tay tôi, quay về kích thước cũ với chiều dài 2m giữa không trung rồi mới tiếp đất. Chẳng biết ông ta có dùng ma thuật hay không nhưng lúc cầm thì ông ta nhẹ hơn tôi tưởng nhiều. Rồi Nahan đến chính giữa phòng học và bắt đầu niệm thần chú.
Vẫn không nói một lời nào, sau khi liếc ra ngoài hành lang thông qua cánh cửa mở toang, Strash khẽ gật đầu một cái rồi siết chặt thanh gươm.
À, nghĩa là có địch tới nhỉ.
Từ phía hành lang, những tiếng *lách cách* nghe như thứ gì đó cứng nhắc đang chạy vang lên. Có lẽ là tiếng bước chân của lũ Skeleton… chăng? Hẳn là tiếng lũ xương phát ra thì phải thế này rồi.
Strash cầm thanh kiếm trong tay, bước ra ngoài tiến hành giao chiến. Do thanh kiếm khá lớn nên tôi cứ tưởng nó khó mà đánh nhau trong hành lang… nhưng coi bộ đối với một kiếm sĩ lão luyện, chừng đó trở ngại không đáng là gì cả. Thứ gì đó chẳng biết có phải sóng xung kích hay không lan đến từng ngóc ngách hành lang. Áp lực thanh kiếm phát ra khiến cho cả kính cũng bị chấn động và kêu răng rắc. Cuối cùng là *gashan*, một âm thanh chói tai vang lên. Có lẽ nó đã diệt gọn 1 con Skeleton rồi.
Strash vung kiếm liên tục, cứ mỗi khi sóng xung kích lan ra là tiếng đổ sụp lại từ ngoài hành lang vang lên, hết lần này đến lần khác....
Chợt tôi bị sút vào căn phòng trắng.
Người level up là Tamaki.
※
Tiếp sau Alice, giờ đến lượt Tamaki lấy được Skill Khởi Tạo. Kết hợp Skill Kiếm Thuật và Thể Chất lại với nhau, Skill Khởi Tạo được sinh ra mang tên Trọng Kiếm Thuật. Đa phần Ability của skill này đều có tác dụng tăng cường sức mạnh cho từng đòn đánh.
“Ability cần lấy trước tiên chắc chắn phải là Cường Hóa Kiếm Kĩ giúp tăng cường sức mạnh thuần túy cho Kiếm Thuật rồi… cái còn lại thì…”
“Lấy cái Phá Long Trảm này đi!”
Tamaki ngắt lời. Dám cá nghe tên ngầu lòi nên con bé mới chọn cái Ability đó, cơ mà vậy cũng được. Phá Long Trảm có tổng cộng 3 cấp độ với hiệu ứng là tiêu hao MP để tăng sức hủy diệt cho thanh kiếm. Ở cấp 1, nó sẽ tiêu thụ 10MP và tạo ra sức mạnh đủ để 1 đòn phá hủy bức tường pháo đài tạo ra từ ma thuật Triệu Hồi của tôi. Lên tới cấp 2 thì sẽ có thêm chế độ tiêu thụ 30, và cấp 3 thì lượng MP tiêu hao tối đa có thể đạt đến 70 đơn vị. Nghe thì ghê gớm vậy nhưng trên thực tế, chiêu này không được hữu dụng cho lắm. Vì giữa lúc cận chiến, chẳng ai có thời gian để mà kích hoạt cho được. Về cơ bản mà nói, cái Ability này chỉ có thể dùng để phá hủy công trình kiến trúc hoặc thứ gì đó quá lớn mà thôi.
Nhân tiện, ngoài ra thì còn 2 ứng cử viên sáng giá khác là Đại Kiếm Thuật giúp người dùng vung thanh kiếm lớn hơn cơ thể mình, và Phá Ma Kiếm giúp loại bỏ ngẫu nhiên một hiệu ứng ma thuật hệ Hỗ Trợ từ xa. Trong số 2 cái thì tôi thấy Phá Ma Kiếm là tiện nhất. Do là một Ability chủ động nên người dùng phải tự kích hoạt. Giải thích rõ ra, nếu muốn dùng Phá Ma Kiếm để loại bỏ những ma thuật hệ khiên kiểu như《Reflection》, người dùng buộc phải kích hoạt Ability này vào đúng thời điểm mà khiên được triển khai, bằng không thì tạch… Tóm lại, tuy hiện đây là chiêu tốt nhất để counter ma thuật《Reflection》vô đối, nhưng muốn làm được thì người dùng phải có phản xạ thần kinh và khả năng quan sát tốt, cho nên Tamaki không xài được rồi.
“Nếu Tamaki quyết định thì vậy thì anh cũng đồng ý”
“Ưm! Vậy là giờ em có thể giúp ích nhiều hơn cho anh rồi!”
Vậy coi như vụ này đã xong. Tôi chuyển sang kể lại tình hình bên mình, rằng linh thú thừa sức diệt gọn lũ Skeleton nhãi nhép nên không cần hai đứa sang giúp.
“Còn bên mấy em thì sao?”
“Đánh một lúc 3 con thì đúng là hơi khó, nhưng không đến mức tụi em không đánh nổi”
Alice nói. Nghe đâu, dù chúng to xác là vậy nhưng xét về sức mạnh hủy diệt thì Tamaki vẫn chiếm phần hơn. Chắc là nhờ Thể Chất cấp 9 rồi.
“Mấy em nhắm hạ được chúng không?”
“Nếu tung một đòn với Phóng Thích Ma Lực gấp 10 lần thì có thể”
Lucia-san nóng máu quá nha. Nhưng mà ở đây thì… được hay không nhỉ?
“1 phát thì . Nếu phải bắn thêm phát thứ hai thì… có Alice với Tamaki làm tiên phong nên chắc cũng không sao đâu hở?”
“Vâng, nhất định tụi em sẽ xoay sở được!”
“Sẽ ráng hết sức!”
Giữa lúc hưng phấn, Alice và Tamaki thình lình đánh hai bàn tay siết chặt vào ngực.
Umu, ở đây đang có 2 bé cún vẫy đuôi nhiệt tình ghê luôn nè
Dễ thương, dễ thương quá đi mất.
“Nhưng cũng đừng cố quá. Nếu có gì nguy hiểm thì cứ báo một tiếng. Anh chạy ngay”
Nói xong câu cuối cùng ấy, chúng tôi rời căn phòng trắng.
TamakiLevel Kiếm ThuậtThể Chất Skill Point Trọng Kiếm ThuậtCường Hóa Kiếm Kĩ、Phá Long Trảm 1
CHƯƠNG 224: CÁI NÊM THỨ 6 (2)
Tôi một mình quay về phòng học hoang tàn. Thiên Quy Nahan vẫn còn đang niệm câu thần chú dài như vô tận. Sau khi quét sạch quân địch, Đoạn Tội Kiếm Strash vẫn ở ngoài hành lang.
“Vẫn còn địch à?”
Cái nón bảo vệ của Strash quay lại nhìn tôi rồi *kokun* nhẹ gật đầu. Vẫn kiệm lời như thường lệ… nhưng cũng không ảnh hưởng gì hòa bình thế giới. Tôi nhìn ra hàng lang thì thấy 4 Knight Skeleton nằm lăn lóc trên sàn. Chúng lần lượt biết mất, mỗi con để lại 2 viên ngọc xanh, cuối cùng chỉ còn lại tổng cộng 8 viên ngọc.
Mi chỉ mới vung kiếm từ xa thôi mà đã tiêu diệt chừng đó quái vật rồi à… Tôi vừa nghĩ vậy thì từ chỗ ngã rẽ hành lang, 4 con Skeleton khác lao ra. Lúc mà chúng thấy chúng tôi và xông tới, Strash cũng đồng thời vung kiếm bắn sóng xung kích ra và diệt gọn cả bọn chỉ trong nháy mắt.
Tuy kinh nghiệm kiếm được thì ngon thật đấy, nhưng hy vọng đây không phải một vòng lặp vô tận… Cũng vừa khi tôi nghĩ vậy trong đầu thì đám Skeleton kéo tới đã dừng ngay trước ngã rẽ hành lang. Rồi từ từ đằng sau quân đoàn Skeleton, tiếng gì đó nghe như tiếng nói vang lên. Tuy có《Many Tongue》nên có thể hiểu, nhưng vì giọng ấy cứ nghẹt nghẹt nên tôi không tài nào nghe ra cho được.
“Mày có hiểu chúng nó nói gì không?”
Vì đều là quái vật nên tôi hỏi Coeurl thử.
『Ta cũng không biết lũ undead nói gì với nhau nữa』
Con Coeurl nói một giọng như xin lỗi và *petan* cụp tai lại.
Ôi định mệnh, sao cái sinh vật này dễ thương dữ vậy?
※
Thiên Quy Nahan vẫn tiếp tục niệm câu thần chú dài như tụng Bát-nhã-ba-la-mật-đa tâm kinh. Nếu vậy, muốn thắng trận này thì chúng tôi phải kéo dài thời gian mới được… Do bên địch hoàn toàn có khả năng gọi thêm quân tăng viện nên cái quan trọng ở đây là phải tranh thủ triệt hạ bớt chiến lực của chúng, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Ngoài ra còn một vấn đề nữa, đó là sau khi chiếm được cái Nêm thì bọn tôi phải làm gì tiếp. Không biết Lucia có thể link với cái Nêm như lúc ở Địa Để Thần Điện Reon và quét sạch kẻ thù trên mặt đất hay không nữa. Cơ mà do người ta nói Địa Để Thụ không thể làm gì được tên Zagarazuina nên dù có được thì… chẳng cũng chả làm gì được Diasnegus rồi.
Và tôi cũng không biết Algaraf sẽ là đồng minh đến khi nào. Tuy nếu cái Nêm bị phá hủy thì hắn sẽ gặp rắc rối, nhưng cũng có khả năng Diasnegus bỏ qua cái Nêm ở đây và rút quân… Mà dù có vậy thì cũng không có gì để đảm bảo.
Do vậy nên tôi lại nghĩ đến chuyện triệu hội thêm 1 linh thú để rush lần nữa… nhưng trong một nơi chật hẹp thế này thì Sharow khó mà chiến đấu
Cho nên là…
“《Summon Familia: Thần Dực Sứ Đồ Penuza》”
Trong căn phòng học, một phụ nữ xinh đẹp với đôi cánh trắng trên lưng, bán khỏa thân hiện ra. Ngoài mái tóc bạch kim tỏa sáng lấp lánh, đằng sau cô ta còn có một quần sáng nhàn nhạt. Có lẽ dùng từ ‘thiên sứ’ để miểu tả là hợp nhất ở đây rồi. Nhìn vào bộ đồ cô ta đang mặc, tôi chợt liên tưởng ngay đến dải lụa mà tiên nữ thường hay choàng quanh người. Ánh sáng màu bạc loại vải ấy phát ra khiến người ta vô thức cảm nhận được một khí chất thần thánh. Dù có cảm giác nếu nhìn kỹ tí, tôi có thể thấy luôn cả cặp nhũ hoa bên dưới lớp vải đang nhú ra, nhưng cái khí chất thần thánh của cô ta đã lấn át luôn cả cảm giác ấy.
Ừ, thần thánh quá nên đành chịu thôi. Nhân tiện, theo truyền thuyết thì Penuza là đầy tớ của Phong Thần và đã ra tay cứu những sinh linh còn lại trên thế giới. Nhưng ban nãy, khi tôi hỏi chuyện đó có thật không, cô ta chỉ cười một cách khó hiểu chứ không đáp.
『Bẩm chủ nhân, tôi đã có mặt。Mời ngài ra lệnh』
“Cô ở lại đây bảo vệ bọn tôi. Strash, mệnh lệnh thay đổi, xông lên diệt hết quân địch sau ngã rẽ hành lang đi!”
Phần nón của bộ giáp cử động Strash gật đầu *kashan* rồi phóng vọt đi. Bóng hình nó biến mất chỉ trong khoảnh khắc. Phải nói là nó nhanh đến mức chẳng ai tưởng tượng nổi đó lại là một bộ giáp nặng nề.
Cơ mà cũng không ảnh hưởng gì hòa bình thế giới cả. Chẳng mấy chốc sau, tôi đã ở trong căn phòng trắng.
※
Rõ ràng là trước khi Strash kịp diệt lũ Skeleton, Lucia đã hạ được 1 con Gebush Herag Skeleton, nhờ đó nên Alice và chính Lucia level up. Vậy là em ấy cũng đã có thể nâng Skill Khởi Tạo.
“Skill Khởi Tạo của em là Thủy Hỏa Hợp Thành Ma Thuật nhỉ”
Skill Khởi Tạo được sinh ra từ 2 ma thuật được nâng lên cấp 9 sẽ là ma thuật Hợp Thành giữa 2 ma thuật ấy. Tuy gọi là ma thuật hợp thành nhưng trong đó còn có những cường hoàn thuần túy nữa.
“Vậy ra Ability mới là《Cold Inferno》và《Water Flare Shield》à?”
Trong ma thuật hệ hợp thành, có 5 Ability ma thuật mới, và cái nào cũng có phân cấp hệt như các Ability của skill tiên phong.
Lấy ma thuật hợp thành từ mana của băng và hỏa tương tự như Dokka no Medoroua mang tên《Cold Inferno》làm ví dụ. Khi ta đã nâng ma thuật này lên đến cấp 3, nó sẽ có thể tạo ra những hiệu ứng công kích với uy lực vượt xa cấp 1, đồng thời tiêu hao một lượng MP nhiều tương ứng. Ở cấp 1 thì mỗi lần thi triển《Cold Inferno》, người dùng sẽ tiêu hao 10MP, cấp 2 sẽ là 15, và khi lên đến cấp tối đa là 3, ma thuật đó sẽ ngốn hết 20 đơn vị. Nếu mà dùng ma thuật này chung với Phóng Thích Ma Lực thì lượng mana tiêu hao nhiều khỏi bàn. Vì một điều chắc chắn là gánh nặng tạo thành trên cơ thể người dùng cũng sẽ cực kỳ khủng khiếp, chúng tôi phải sử dụng nó sao cho thật khôn ngoan mới được.
Tuy nhắc tới ma thuật là tôi lại nghĩ ngay đến những hạn chế cực kỳ khắt khe… nhưng nhờ có sự tồn tại của Phóng Thích Ma Lực nên sức công phá của những đòn công kích ma thuật cũng được khuếch đại lên đáng kể. Có khi nào đó chính là điều giúp cân bằng hệ thống không? Không, thật tâm thì tôi chỉ muốn hét rằng “làm ơn bỏ mẹ cái cân bằng đó cho bọn tao dễ thở” mà thôi.
Còn《Water Flare Shield》là một ma thuật tạo ra một cái barrier giống như《Reflection》. Do mang một lúc 2 thuộc tính là thủy và hỏa nên phải nói là nó cực kỳ vững chắc. Dự đoán rằng từ nay trở đi, cả nhóm sẽ còn phải lãnh vô số những đòn tấn công khó nhằn từ hướng chính diện nên sau khi thảo luận với Lucia, chúng tôi quyết định là cần có một ma thuật tạo barrier. Nhân tiện thì mức tiêu thụ MP của ma thuật này cũng giống như cái trên.
Ngoài ra ở đây còn những ma thuật sáng giá khác như kiếm mang hai thuộc tính băng hỏa, rồi thì ma thuật trói buộc thủy-hỏa này nọ… Tôi cũng khá thích cái ma thuật cường lực hệ ràng buộc ấy, nhưng theo thứ tự ưu tiên thì hỏa lực thuần túy đứng nhất, rồi tiếp sau đó sẽ là phòng ngự thuần túy nên đành cho qua.
Đúng là Lucia có khác, chẳng những tiêu chí lựa chọn rõ ràng mà còn chuẩn khỏi bàn nữa. Có lẽ nên giao phó lại cho em ấy tùy ý lựa chọn là ngon lành.
“Chắc tình hình bên Alice với Tamaki cũng ổn thỏa rồi nhỉ”
“Dạ, trơn tru cả! Giờ chỉ cần em với Tamaki-chan thôi cũng đủ sức lo liệu rồi!”
“Vậy Lucia sang chỗ anh. Khi nào tìm được cái Nêm, nhờ em điều khiển”
“Đúng như kế hoạch, nhỉ”
Cuộc họp kỳ này đến đây là kết thúc. Dù nói là điều khiển cái Nêm nhưng tôi chẳng biết cái Nêm có làm được gì ở đây hay không nữa. Chỉ có một điều chắc chắn là chúng tôi phải chiếm được nơi đó trước kẻ thù mà thôi.
Sau khi sắp xếp qua loa, chúng tôi quay về thực tại.
Skill Point của Alice thì được giữ lại.
AliceLevel Thương ThuậtMa thuật Trị Trương Skill Point
Thánh Thương ThuậtCường Hóa Thương Kĩ、Thương Thuẫn Kĩ
LuciaLevel Hỏa ThuậtThủy Thuật Skill Point
Thủy Hỏa Hợp Thành Ma Thuật《Cold Inferno》、《Water Flare Shield》
※
Khi quay về lớp học, tiếng chạm kiếm ngoài hành lang vang lên.
Tôi vừa nghĩ trong đầu “Ôhôhô, nện nhau rồi, phang nhau rồi~” thì âm báo level up đã vang vọng bên tai.
※
“Lại được gặp Kazu-san rồi!”
“Tuy cũng như mọi lần nhưng vừa rời đi mà đã vào đây lại nên kể cũng uổng, vì cũng chẳng biết phải làm gì cả…”
“Kazu-san bủn xỉn dữ”
Bủn xỉn thì kệ tui nha Alice-san.
Tôi rời căn phòng trắng ngay và luôn.
KazuhisaLevel Ma thuật Hỗ TrợMa thuật Triệu Hồi Skill Point Cường Hóa Triệu HồiCường Hóa Linh Thú、Đồng Bộ Linh Thú、Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh Thú
※
Qua ô cửa sổ, tôi nhìn ra ngoài hành lang. Đoạn Tội Kiếm Strash tung ra những nhát chém mạnh hạ gục lũ Skeleton ở ngã rẽ hành lang chỉ trong nháy mắt. Hòa cùng âm thanh kiếm kích vọng vang là tiếng niệm thần chú ma thuật. Tuy cũng không khó đoán trước nhưng quả là bên địch có Mage lẫn vào… Tôi chưa kịp nghĩ xong thì tiếng trảm kích đã vang lên như cắt ngọt câu thần chú đang niệm dở. Hẳn là linh thú của tôi triệt hạ lũ Skeleton hệ Mage trong lúc nó niệm thần chú rồi.
Và tôi lại vào căn phòng trắng lần nữa.
※
Người level up là Tamaki và Lucia. Lượng kinh nghiệm mà Alice và Tamaki nắm giữ sát nút nhau nên nếu con bé lên cấp cùng lúc với Lucia, hẳn là cả nhóm vừa nhận được một lượng kinh nghiệm khá lớn.
“Kazu-san! Tụi em hạ được 2 con xương bự chảng rồi!”
“Un, em với Tamaki-chan hạ nó hầu như cùng lúc luôn”
Hóa ra là bên đó cũng tiêu diệt được lũ Gebush Herag Skeleton. Coi bộ trong trường hợp ta hạ cùng lúc 2 hoặc nhiều con quái vật khác nhau, cả nhóm sẽ vào căn phòng trắng cùng toàn bộ lượng kinh nghiệm thu được. Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ những chỗ mập mờ trong hệ thống này.
“Vậy nhặt ngọc rồi sang chỗ anh. Nếu không nhất thiết phải giao chiến thì cứ bơ mấy con quái vật khác”
Do lực lượng đổ bộ đường không của lũ Skeleton vẫn liên tục thả quân tấn công tòa nhà chính nên bọn tôi không thể lề mề được.
Do không đủ Skill Point nâng Skill Khởi Tạo nên bọn tôi xác nhận nhanh tình hình rồi lập tức quay về thực tại.
TamakiLevel Kiếm ThuậtThể Chất Skill Point
Trọng Kiếm ThuậtCường Hóa Kiếm Kĩ、Phá Long Trảm
LuciaLevel9 Hỏa ThuậtThủy Thuật Skill Point
Thủy Hỏa Hợp Thành Ma Thuật《Cold Inferno》、《Water Flare Shield》
※
Cái khi mà Strash một tay cầm mấy viên ngọc và lết bộ giáp kêu *gacha gacha* quay về, Nahan cũng niệm xong câu thần chú dài chục cây số.
“Sao rồi?”
『Bên dưới tòa nhà này có một không gian vừa rộng lớn vừa phức tạp không thua gì mê cung』
Cái mọe gì voậy? Cơ mà mê cung hay không cũng chả liên quan gì ở đây cả.
“Ông đào hố xuống được không?”
『Tất nhiên là được』
“Vậy tiến hành luôn nào… mà đào ở đây được không?”
『Thưa không. Có lẽ phải vào sâu chút nữa』
Do đã dọn sạch sẽ hành lang nên theo hướng dẫn của Nahan, chúng tôi bắt đầu di chuyển… hay nói đúng hơn là khi tôi vừa định vậy thì từ ngoài cửa sổ, Lucia nhảy vào.
“Vừa đúng lúc. Đi nào”
“Chắc hai bé kia cũng sắp tới….”
“Giờ thời gian là vàng bạc, tranh thủ được giây nào hay giây nấy”
Chúng tôi bước nhanh. Khi đến giữa hành lang, Nahan dừng lại rồi niệm ma thuật đào hố. Sau khi ông ta niệm xong câu chú gọn ghẽ chứ không dài lê thê như vừa này, phần sàn hành lang trước mắt tôi bắt đầu tan chảy.
“Kazu-san!”
“Anh tới đây rồi nhỉ”
“Alice, Tamaki, vừa đúng lúc. Bọn anh sắp sửa xuống tầng hầm đây”
Cùng mọi người, Alice với Tamaki cũng tới gần và nhìn xuống cái hố. Do bên dưới tối om nên tôi kích hoạt《Deflection Spell》rồi niệm《Night Sight》cho mọi người. Nhìn lại thì tối thấy khoảng 20m bên dưới, có một không gian được xây bằng đá.
“Để em đi coi thử!”
Nói xong thì Tamaki dùng《Wind Walk》nhận được khi nãy nhảy xuống ngay tức thì… hay phải nói là chạy thẳng xuống 1 góc 90° mới đúng.
Ối zời ơi, cái con bé kia!
Thiệt tình chứ, lúc trong căn phòng trắng, tôi đã dặn đi dặn lại hàng trăm lần là đừng có hăng máu chạy trước rồi mà vẫn thế này đây.
“Theo nào. Nahan, niệm《Wind Walk》cho Strash đi”
『Đã rõ』
Còn Thần Dực Sứ Đồ Penuza thì tự bay được nên khỏi.
Chúng tôi lần lượt leo xuống cái hố.
CHƯƠNG 225: CÁI NÊM THỨ 6 (3)
Chúng tôi xuống một không gian bí ẩn tồn tại ngay bên dưới tòa nhà chính khu vực Sơ Trung.
“Như trong Kim Tự Tháp luôn”
Alice ngây ngốc há miệng ra lầm bầm. Đúng là cái huyền thất xây bằng đá này cũng làm tôi liên tưởng đến mấy computer game về dungeon thật. Nơi đây rộng khoảng 1 nửa lớp học trong trường, từ sàn nhà lên đến trần cao tầm 5m. Cả 4 phía căn phòng đều có hành lang tỏa ra. Do tất mọi người đều đã có khả năng nhìn trong bóng tối nên dù nơi đây đen đặc, bọn tôi vẫn có thể thấy cảnh vật xung quanh. Sau khi chạy được một quảng ngắn, cả 4 thông lộ đều phân thành 2 đường.
“Uwa, cứ như mê cung ấy”
Tamaki bắt đầu nản chí.
“Không lẽ tụi mình phải đi hết từng ngóc ngách trong này à…”
“Bậy, không cần tốn công vậy đâu. Ông đã nắm rõ cái mê cung này rồi đúng không Nahan? Đào thêm hố đi”
『Đã rõ』
Và thế là chúng tôi lại chui vào cái hố Nahan đào, tiếp tục xuống dưới.
Giờ thì ba cái vụ phiền phức như trong Dungeon Attack mới bắt đầu đây!
※
Nơi chúng tôi đến là một không gian hình vòm lớn đến mức đủ chứa trọn cả địa phận ngôi trường. Trần nhà cao ít nhất cũng phải 30m. Trên mặt đất, đất đỏ bazan phơi ra.
Sau khi đến được đây, tôi có cảm giác mình cũng đã đi sâu gần cả 100m rồi. Nếu mà mò đường trong cái mê cung bên trên, không biết bọn tôi sẽ phải mất bao lâu nữa mới tới được đây nữa. Cám ơn trời đã cho con cái shortcut này mà đi.
Lại nói, ở vị trí trung tâm của cái không gian siêu rộng đó, một viên bảo thạch khổng lồ hình bát diện lớn khoảng 3m đang tỏa ánh sáng đỏ.
“Không lầm vào đâu được, đúng là cái Nêm rồi…”
Lucia ngớ người ra lầm bầm. Đó không còn là một giọng nói vô ngữ điệu như mọi khi mà đã bị lẫn ít nhiều bị sự nôn nóng lẫn vào. Phải nói rằng trước giờ tôi chưa từng thấy em ấy hưng phấn như vậy lần nào cả.
“Vậy là cái Nêm thứ 6 có tồn tại”
Trong số những cái Nêm giữ cho lục địa này ổn định, đây là cái Nêm mà trước giờ chưa từng ai nhìn thấy hoặc biết tới. Nhưng dẫu sao thì Lucia cũng thuộc hoàng tộc Elf, vừa là dòng tộc quản lý Địa Để Thụ, vừa là cư dân của thể giới này nên em ấy không ngạc nhiên cũng chẳng có gì lạ.
“Em làm được không Lucia?”
“Wa… vâng. Để em thử”
Lucia chạm vào cái Nêm.
Rồi sau khi em ấy nhắm mắt một lúc…
Chả có gì xảy ra cả.
“Không được… à?”
“Vâng. Em không thể hoạt tính hóa cái Nêm được. Không biết do đang bị phong ấn hay gặp vấn đề gì khác nữa…”
Con linh thú chim ưng của Rin-san bay đến rồi đậu xuống ngay trước mặt Lucia. Dưới ánh sáng viên bảo thạch khổng lồ phát ra, đôi mắt con chim ưng ánh lên rực rỡ lạ kỳ. À không… có lẽ phải nói là nó đang thi triển ma thuật mới đúng. Bên cạnh con chim ưng, vòng tròn cổng dịch chuyển như mọi khi hiện ra. Cùng một ánh sáng màu xanh nhạt, bóng hình ai đó từ từ được vật chất hóa. Và ai đó ở đây… rốt cuộc là Shiki-san.
“Ê con mắm kia, bộ chán sống hay sao mà mò tới đây?”
“Rin nhờ tôi đến đưa cái ma cụ dùng để chế ngự Cây Thế Giới cho mấy cậu đây”
Nói xong, Shiki-san đưa Lucia 1 con dao găm. Nhìn vào phần lưỡi dao nhuộn trong màu đỏ thẫm, một cảm giác rờn rờn cứ lảng vảng trong tôi.
“Chế ngự à… em có biết cách xài cái này không Lucia?”
“Do đó là nghi thức bí mật nên trước giờ em chưa được xem lần nào cả”
“Không sao. Để tôi chỉ”
Shiki-san dùng tay diễn tả ngắn gọn cách thực hiện nghi thức ấy. Trong lúc đó, Thần Dực Sứ Đồ Penuza ngước lên nhìn cái lỗ mà chúng tôi đào xuyên qua mái vòm.
“Địch đến à?”
『Vâng thưa chủ nhân. Vài cá thể khá mạnh đang tiếp cận』
“Vậy nhờ em nha Lucia. Tất cả chuẩn bị chiến đấu!”
Theo hướng dẫn của Shiki-san, Lucia dùng cái lưỡi đỏ thẫm của con dao găm cắt một vết nông trên ngón giữa bàn tay trái. Sau khi máu nhỏ ra đã nhuộm trên mũi dao, em ấy ghim vào viên ruby khổng lồ.
Nhanh như chớp, mũi dao đi sâu vào viên ruby.
Lucia kêu lên một tiếng “ah~”
Rồi gần như cùng lúc đó, hồng liên bát diện tỏa sáng rực rỡ.
“Được rồi à? Tốt, giờ thì…”
『Địch đến thưa chủ nhân』
Vừa lúc tôi nghe tiếng Penuza và nhìn lên trần nhà, những thứ gì đó có màu xám và đen từ trong cái hố phóng vọt ra. Không lẽ…
Thứ màu xám là một bộ xương bán trong suốt khoác trên người áo choàng tỏa sáng. Cứ mỗi lần cây trượng lớn trong tay nó lóe lên, một đợt lôi kích màu đen lại đánh vào thứ kia.
Rồi cái thứ màu đen… không thể lầm vào đâu được, đó chính là Hắc Dực Cuồng Lang Algaraf.
Ể… vậy… cái bộ xương bán trong suốt đó là….
Nhìn sơ là biết ngay.
“Vong Linh Vương Diasnegus”
Shiki-san cũng nhìn lên trần nhà và lầm bầm. Phải, giờ đây, tại một khu vực ngay sát bên chúng tôi, 2 Thiên Vương đang tử chiến với nhau.
Cơ mà, đừng có kéo tới đây đánh nhau vậy chứ! Cứ mỗi khi beam hai bên bắn ra chạm nhau gần trần nhà, chấn động lại lan tỏa.
Sóng xung kích bạt đến chỗ chúng tôi.
Chết rồi, giờ Shiki-san chẳng có gì bảo vệ cả…
『Để tôi』
Thiên Quy Nahan đến trước mặt Shiki-san rồi triển khai barrier.
Một khắc sau thì sóng nhiệt lan tới.
Trúng phải đợt sóng xung kích kinh hoàng, mọi người bị đánh văng và hét lên.
“Aaa……!”
“Lucia!”
Thôi chết, Lucia rời tay khỏi cái Nêm mất rồi!
Bị đánh văng đi vài mét rồi đập người xuống đất, em ấy nhăn mặt rên lên.
Tay em ấy đã không còn giữ được con dao găm nữa.
“Nhanh lên Lucia”
“Wa… vâng!”
Lucia gượng dậy đến nắm lấy con dao găm…
Nhưng trước khi em ấy kịp làm vậy, thứ gì đó đã đứng chắn ngay trước viên ruby khổng lồ. Đó là một bộ xương bán trong suốt mặc một cái áo choàng xám phát sáng. Như một làn sương mù, cơ thể nó cứ lảo đảo ngã nghiêng. Dù vậy nhưng khi nhìn thẳng vào, tôi vẫn cảm nhận được một sức uy áp cực kỳ đáng sợ. Trên cái đầu sọ, từ bên trong hai cái hốc đáng ra là tròng mắt, hai đốm sáng đỏ lạ lùng lóe lên.
“Diasnegus…”
Từ bên trong cái áo choàng, từng ngón tay chỉ còn là xương của Vong Linh Vương ló ra, ngón nào cũng đeo 1 chiếc nhẫn. Tổng cộng 10 cái nhẫn mang những viên ngọc đủ mọi sắc màu thỉnh thoảng lại lóe lên. Có khi nào những cái nhẫn đó đều là ma cụ… và tạo ra nhiều hiệu ứng khác nhau không?
Ngước lên nhìn thì ở độ cao sát trần nhà, hàng loạt những bộ xương khổng lồ đã vồ lấy Algaraf. Dù hắn có thể đánh tan lũ khổng lồ ấy chỉ trong chớp mắt nhưng….
Đối với Vong Linh Vương thì một cái chớp mắt đó cũng đã là quá đủ.
“Đừng hòng chiếm cái Nêm!”
“Đừng hòng!”
Alice và Tamaki quả cảm lao đến tấn công Diasnegus, nhưng đòn tấn công của cả hai lại xuyên qua bộ xương như chém vào hư không.
Vậy ra đúng là cơ thể thật của tên chết bầm này được sương mù cấu thành thật.
Thậm chí còn chẳng mảy may nhìn 2 đứa, Diasnegus đưa bàn tay xương xẩu lên chạm vào viên ruby.
Ê mà khoan, nếu cơ thể là sương mù thì làm sao con quái vật chết dẫm đó sờ vào bảo thạch được?
Quá ảo so với quy định…
Ngay lập tức, những viên đá quý gắn trên 10 chiếc nhẫn cùng lúc lóe lên.
Viên ruby cũng phát ra một ánh sáng chói lòa…
“Penuza, Strash!”
『Tuân lệnh chủ nhân』
Strash im lặng, Penuza thì trả lời bằng 1 giọng chắc nịch rồi cả 2 cùng lào vào Diasnegus. Penuza vươn cánh tay mảnh khảnh ra, đục xuyên qua cơ thể Vong Linh Vương…
“《Barrier Break》”
Cô nàng thiên sứ thi triển ma thuật đặc thù của mình.
Tiếng rên rỉ từ Vong Linh Vương vang lên.
Xung quanh hắn, thứ gì đó tỏa ra ánh sáng trắng muốt tan biến.
Phải, đây chính là chiêu mạnh nhất của cô ấy, một năng lực đặc biệt giúp xuyên thủng mọi kết giới mana. Khi đối đầu với một kẻ luôn kích hoạt kết giới trên người như con quái vật đó, chắn chắn không ma thuật nào khác hữu ích bằng. Chính vì vậy nên tôi mới quyết định lập khế ước với cô ta.
Vậy là, tuy chỉ tạm thời nhưng barrier đã biến mất. Ngay tức khắc, Strash cách đó vài bước vung thanh đại kiếm. Bạch quang lưỡi gươm phá ra đánh mạnh vào cơ thể sương mù của Diasnegus.
Đòn công kích ấy chỉ khiến con quái vật hơi trượt một chút ra sau.
Nhưng… chừng đó là đủ, vì bàn tay xương xẩu của nó đã rời khỏi viên ruby khổng lồ.
“Lucia, ngay!”
“Vâng, Kazu!”
Đạp mạnh xuống đất, Lucia lao người về phía viên Ruby khổng lồ.
Rồi khi em ấy nắm cán con dao găm đã ghim sâu vào bảo thạch…
Cường độ ánh sáng viên ruby ấy phát ra tăng vọt, khiến tôi không thể nào nhìn thẳng vào được nữa.
“A….Aaaaaaaaaaaaaa……!”
Lucia hét lên.
“Không… không xong rồi… Em… không thể chế ngự được!”
Bạch quang khiến cả căn phòng lớn chói lòa.
※
Tôi nghe thấy tiếng hát.
Đây đã là lần thứ ba tôi nghe được khúc ca vọng vang cùng giai điệu buồn đến nao lòng này.
Vào ngày thứ ba bị dịch chuyển sang thế giới khác, lúc bị con Globster warp đi cùng Mia, tôi đã lần đầu tiên nghe thấy giọng hát này.
Lần thứ hai là vào sáng nay.
Rột cuộc thì cái bài hát này… là gì?
“Phải em không… Mia?”
Tôi hỏi người đang hát.
Không một lời hồi đáp.
Dù có hỏi đi hỏi lại bao nhiêu lần đi nữa, vẫn chỉ có mỗi khúc hát ấy vọng vang.
“Thôi kệ…”
Tôi quyết định im lặng lắng nghe giọng hát ấy.
Rốt cuộc em ấy đang nghĩ gì, đang hát gì?
Làm cách nào mà tôi lại nghe được tiếng hát của Mia?
Cuối cùng rồi, bài hát cũng kết thúc.
Tôi bừng tỉnh như vừa ngủ một giấc dài.
※
Mãi đến khi nhận ra thì tôi đã nhìn chằm chằm lên bầu trời độn sắc.
Ngay bên cạnh là một bức tường bê tông quen thuộc.
Cũng chẳng có gì lạ, vì đây là cơ sở kiến trúc của trường… hình như đâu phải nhỉ?
Tiếng xôn xao gần đó vang lên.
Người ở đâu ra mà…. tụ tập đông dữ vậy?
Tôi gượng người dậy, lắc mạnh đầu…
『Chủ nhân』
Thiên Quy Nahan lên tiếng.
Khi nhận ra thì ông ta đã đứng ngay bên cạnh tôi rồi.
Không, không chỉ mỗi ông ta mà còn có cả Penuza và Strash nữa.
『Có vẻ như chúng ta đã bị dịch chuyển khỏi hang động vừa nãy. Chẳng biết đây là đâu nữa』
“Đâu là sao…”
Nhìn kỹ xung quanh.
Một đám người đông nghịt đang vây quanh chúng tôi.
Mặt đất dưới chân tôi được trải nhựa, còn xung quanh thì có không biết bao nhiêu biển báo và trụ điện mà kể cho hết…
Tiếng còi xe hơi vang khắp đó đây.
Hê? Đừng có nói là…
Fuyo Mahou9-4 [/images/images/image-53.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/c/ca/Fuyo_Mahou9-4.jpg/revision/latest?cb=20180607032643
Tôi ngạc nhiên đến sững sờ và gượng đứng lên trong cơn bối rối cùng cực.
Trước mắt tôi chính là đặc khu Shibuya thuộc Tokyo.
CHƯƠNG 226: HỒI HƯƠNG
Tôi thở dài 1 tiếng rồi lầm bầm.
“Đây là Shibuya… đúng không nhỉ”
『Là tên một vùng đất ở đâu đó à?』
“Cũng không hẳn, mà phải nói là thuộc Trái Đất mới đúng. Cụ thể thì đây là nơi ngay trước Tokyu Honten, cách nhà ga Shibuya khoảng 5p đi bộ”
Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu tôi là “có khi nào đây cũng là không gian giả không”. Tôi sợ đây cũng chỉ là một thế giới được tạo ra bằng một siêu công nghệ bí ẩn giống như quang cảnh bên trong cái mái vòm lạ lùng hôm qua.
Tuy nhiên, trong thế giới ấy không có bất cứ một con người nào cả. Ngoài chúng tôi ra, tồn tại duy nhất bên trong đó chỉ có mỗi con sứa khổng lồ. Còn giờ đây, trong số hàng đống người vây quanh chúng tôi, ngoài những người đàn ông mặc vest nhân viên văn phòng ra còn có rất nhiều người trẻ tuổi mặc thường phục. Tiếng còi ô tô vang vọng, mùi của khí thải xăng dầu, hàng đống thứ đặc trưng trộn vào nhau tạo nên một bầu không khí Shibuya không lẫn đi đâu được. Thông qua tai, mắt và mũi mình, tôi nhận ra những thứ đó thực tế đến độ nào.
“Lần này là Nhật Bản thật… à?”
Tôi bắt đầu nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra. Đầu tiên là Vong Linh Vương Diasnegus chạm vào cái Nêm tồn tại ở ngọn núi trường, một khắc sau thì Lucia cố giành lại quyền chế ngự cái Nêm… nhưng thất bại, và hình như em ấy hét lên gì đó. Có khả năng cái vị trí mà ngọn núi trường xuất hiện cũng là nơi Ma Vương du hành sang Trái Đất, cho nên lý do mà tôi đang ở đây chính là vì…
“Theo tọa độ của lần dịch chuyển trước chăng? Hay vì Diasnegus can thiệp? Nhưng dù là trường hợp nào thì Lucia cũng đã kích hoạt quá trình…”
Và kết quả là cái Nêm hoạt động hệt như một thiết bị dịch chuyển, chăng? Nhưng Algaraf đã chiến đấu đến cùng để ngăn không cho cái Nêm hoạt động nên…. chuyện gì đã xảy ra cho thế giới ở đầu bên kia rồi?
À không, tôi bối rối lắc đầu. Cái đáng nói trước tiên ở đây là…
“Mình… quay về rồi sao?”
Tôi hoàn toàn không có bất cứ cảm giác gì cả. Ngược lại, cái ý nghĩ thôi thúc bản thân phải động não xem giờ cần làm gì lại mạnh vô cùng. Dầu sao đi nữa, vì bọn linh thú đang bên cạnh tôi nên có nghĩa là tôi không một mình quay lại thế giới này. Ngay bên cạnh Thiên Quy Nahan, tiêng rên rỉ vang lên. Tưởng ai, hóa ra là Shiki-san đã ngã xuống. À đúng rồi ha, lúc sóng xung kích ập tới thì Nahan đã liều mạng bảo vệ Shiki-san mà…
“Anou, Kazu-kun…”
Shiki-san đứng dậy, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh. Cậu tay chống tay lên hông rồi hít lấy bầu không khi nơi đây như tôi khi nãy.
“Cậu có biết thế này nghĩa là sao không?”
“Nhìn thế nào thì là thế ấy thôi chứ sao trăng gì nữa”
“Cũng phải… đà này thì căng rồi nhỉ?”
Đúng là Shiki-san có khác, cậu ta nhận ra vấn đề trọng điểm ngay tức thì, nhăn mặt và lắc đầu “ôi trời à”, bơ hoàn toàn đám đông.
“Cậu cho Nahan dùng ma thuật thăm dò xung quanh được không? Tôi có dự cảm rằng…”
Cậu ta vừa nói tới đó, một tiếng nổ từ đằng xa vang tới.
Chúng tôi nhìn mặt nhau.
“Để tôi đi coi thử. Shiki-san ở đây chờ lệnh…”
“Cậu định vất tôi lại đây á? Bớt giỡn đi, tôi thà liều mạng còn hơn!”
Nhanh như sóc, Shiki-san trèo lên mai Nahan.
À… cái này thì… cũng phải….
Làm sao mà một mình ở lại chịu đựng những ánh nhìn soi mói thế này được? Tới cả tôi còn ngán chứ đừng nói gì cậu ta.
Cơ mà, không biết nhóm Alice có sao không nữa. Do ai cũng đã có ma thuật bay nên tôi cũng muốn nghĩ theo hướng tốt, nhưng…
“Nahan, niệm《Fly》cho mọi người đi”
『Đã rõ thưa chủ nhân』
So với dùng《Wind Walk》chạy bộ thì tốc độ của《Fly》nhanh hơn nhiều. Sau khi yểm《Deflection Spell》cho Nahan thi triển《Fly》lên mọi người, chúng tôi bay lên trời. Dù đám đông hú hét lên mấy tiếng như「Bay kìa」hoặc「Ma thuật kìa」nhưng tôi bơ đẹp hết.
Lại nói, vị trí mà vụ nổ xảy ra nằm ở phía bên kia nhà ga Meiji Dori. Từ tòa cao ốc Hikarie, một cột khói bốc lên. Hình như chỗ đó là Shibuya Hikarie, cách đây khoảng 180m thì phải.
“Đừng bay cao quá kẻo kẻ thù phát hiện”
Tôi ra lệnh cho bọn linh thú. Nhân tiện thì Shiki-san đang đeo cứng ngắc trên mai Nahan. Cơ mà, có khi đó lại là nơi an toàn nhất nên… kệ đi. Tôi vừa nghĩ tới đó thì một tiếng nổ khác lại vang lên từ bên kia Shibuya Mark City, cũng chính là phía Tokyu Honten mà vừa khi nãy chúng tôi vừa rời khỏi. Kiểu này thì nguy rồi, có lẽ tôi không nên di chuyển một cách hấp tấp thì hơn.
Vừa nghĩ tới đó, bọn tôi đã bay vượt qua tuyến đường ray Yamanote. Tại nhà ga Meiji Dori, một đám Skeleton đang đập phá. Chỉ bằng thanh kiếm trên tay, chúng chém ngang đầu xe 4 bánh… ối mẹ ơi, ôtô lẫn xe tải gì cũng đều bị chúng chém đôi cả.
“Công nhận là lũ quái vật mà các cậu đánh mạnh thật”
Shiki-san thì thầm như thể chuyện đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cậu ta. Thật sự thì tôi cũng giật mình nữa. Không ngờ Alice và Tamaki phải đối mặt với những đường kiếm kinh khủng đến độ này… Mà nghĩ lại thì vào hôm đầu tiên, đối với chúng tôi thì con Elite Orc cũng là một đối thủ mạnh đến độ gần như không có cửa thắng. Nếu chưa từng đánh bại một con Orc nào, có khi những người đang hét lúc này đã gồm cả chúng tôi luôn rồi.
Khi mà level tăng lên thì thân thể chúng tôi cũng chắc khỏe hơn. Một khi đã lên gần level 50, dù có trúng phải một trảm kích chép đứt sắt thép như chém bùn ấy thì cũng chỉ bị một vết trầy nhẹ là cùng… Dù rằng trong đầu thì ý thức được điều đó nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi vẫn không thể nói được lời nào.
“Coi bộ không thể nhắm mắt làm ngơ được rồi nhỉ. Quét sạch chúng đi”
Sau khi đã quyết định, tôi ra lệnh cho đánh linh thú. Tuy cũng muốn dùng ma thuật để bắn hạ chúng từ xa, nhưng vì người qua đường đang bỏ chạy tứ tán tạo nên một tình huống hỗn loạn nên tốt nhất là đừng thì hơn.
“Strash, Penuza, tiêu diệt bọn undead cho tôi”
Nhận được mệnh lệnh, 2 linh thú gồm 1 bộ giáp hiệp sĩ và 1 thiên thần có cánh lao nhanh xuống chỗ lũ Skeleton đang hung hăn đập phá.
“Shiki-san, vào nhóm đi”
“À, đúng rồi ha… Còn phải họp nữa”
Công nhận là cậu ta hiểu rõ chuyện đó thật. Nếu hên thì khi level up, có khi tôi gặp được nhóm Alice trong căn phòng trắng luôn cũng không chừng. Cơ mà ngay từ đầu phải xét đến một điều, chẳng biết level up trong thế giới này thì bọn tôi có vào được căn phòng trắng hay không nữa…
Từ độ cao 10m trên không trung, tôi, Shiki-san và Nahan quan sát cảnh tượng bên dưới. Đồng thời tôi cũng biết rằng ở bên kia tuyết đường sắt, một vài người trong đám đông đã nhận ra và đưa tay lên chỉ trỏ chúng tôi rồi.
Từ trên bầu trời, Strash và Penuza lao xuống tấn công lũ quái vật như chim ăn thịt đi săn. Nhân tiện, Penuza vừa triệu hồi ra một cái roi lửa trong tay. Dù rằng đáng ra là một linh thú thuộc dạng sử dụng ma thuật nhưng cô ta còn có khả năng cận chiến nữa. Tuy Sharow thuộc dạng vừa có thể dùng ma thuật, vừa có thể đánh tiên phong nhưng so ra thì năng lực dụng ma thuật của ông ta nhỉnh hơn chút đỉnh.
Lại nói, khi mà 2 linh thú của tôi sắp sửa tiêu diệt con Skeleton cuối cùng thì…
Tia sáng màu trắng bắn xuyên qua cơ thể con Skeleton khiến nó rụng rời thành từng khúc xương, rơi xuống đất.
Đó là… hê?
Không lý nào.
“《White Canon》... phải không?”
Phong Thuật cấp 9.
Một ma thuật mà Mia thường dùng.
Nhìn lại thì tôi thấy, một bóng hình nhỏ nhắn đang đứng đằng trước BIC CAMERA. Đó là một cô bé độ 10 tuổi có mái tóc màu xanh, khoát trên người một bộ kantoui trắng muốt không một hạt bụi. Cô bé đó là người đã thi triển đòn công kích ma thuật vừa nãy sao?
Thấy con Skeleton bị tiêu diệt ngay trước mắt, linh thú của tôi bối rối lượn tròn giữa không trung.
Hahaha, cái trò này cũ rích rồi… cơ mà không phải, vậy là sao?
Rồi thì khi nhận ra bọn linh thú gần đó, cô bé kia bỗng giật mình.
“Kazu-kun, tới nói chuyện với con bé đó thử con”
“Ư...ừ. Hình như không phải kẻ thù”
Bọn tôi giảm độ cao và tiếp cận cô bé đó.
Nhận thấy chúng tôi đến, cô bé ngước mặt lên.
Hai mí mắt mở to khiến song mâu lục sắc lộ rõ.
Rồi trên gương mặt ấy, một nụ cười rạng rở hiện lên, cô bé *bunbun* vẫy tay, mạnh đến nỗi nhìn vào tôi cứ sợ cánh tay văng đi mất. Nhìn sơ qua thì có vẻ giống người bình thường …. nhưng khi nhìn lại mái tóc cùng cặp đồng tử xanh lá cây, tôi có cảm giác cô bé ấy không phải người trên hành tinh này.
Nhìn thấy tôi, cô bé ấy kêu lên.
“Papa!”
Hê…. hả...?
Ưm…. ấy… khoan đã nào…
“Papa! Cuối cùng con cũng được gặp người rồi!”
“Etou… Kazu-kun… con bé đó…”
“Ờ thì… tôi cũng hơi hơi hiểu…. cơ mà hơi hơi thôi…”
Chúng tôi tiếp đất ngay cạnh đó.
Cô bé ấy liền chạy đến chỗ chúng tôi rồi lấy ra một tờ giấy lớn khoảng lòng bàn tay. Nhìn vào thì đó là một tờ giấy cũ đã xám màu, có lẽ được xé ra từ một cuốn vở.
“Anou ne, papa! Mama dặn, nếu đến Trái Đất thì nhất định phải đưa người cái này!”
Nhìn thoáng qua thì tờ giấy ghi chú ấy được viết bằng tiếng Nhật. Trong đó là những con chữ đẹp đẽ có lẽ được viết bằng bút chì bấm.
“Nee Papa, giúp Kaya với! Kaya phải, đến Akiyabara, kiếm eroge!”
CHƯƠNG 227: KAYA (1)
Tạm thời thì ý thức của tôi đã không còn ở cùng bộ não nữa. Mãi đến khi hoàn hồn lại tôi mới nhận ra Shiki-san đang cật lực lay vai mình.
A, mặt cậu ta xanh như đít nhái luôn rồi… ưm, bình tĩnh đi, tôi không có bị làm sao đâu….. chắc vậy…….hahaha…..
“Papa sao vậy?”
Cô bé có mái tóc lục sắc đưa đôi mắt màu xanh lá cây lên nhìn.
A….. papa….. cơ à….
Papa….. nói một cách đơn giản thì papa nghĩa là 2 vợ chồng gồm 1 papa và 1 mama với 1 đứa con cùng nhau chung sống hạnh phúc trong 1 ngôi nhà nào đó mà không cũng có thể tất cả chỉ là do cô bé này hiểu nhầm mà ra nhưng liệu trên thế giới này có thể tồn tại bao nhiêu người mẹ mà sai con mình đi mua eroge giùm cơ mà cái đáng nói ở đây phải là làm thế nào mà con bé dùng được ma thuật giống như Marebit bọn tôi chẳng những vậy đó còn có khả năng là《White Canon》của Phong Thuật cấp 9 nữa…
Ưm, đành phải thừa nhận thực tế thôi.
“Ờm… rất vui được gặp… con. Ba là Kaya Kazuhisa. Con là… con của ba nhỉ? Mẹ con là ai?”
“Mama là mama”
“Thì… đúng rồi, mama của con có nói cô ấy tên gì không?”
Cô bé cười toe toét. Một nụ cười sảng khoái và tươi như hoa nở rộ.
“Mama ấy nhé, nói rằng phải giấu tên, để khi làm chuyện xấu thì người ta không biết”
“Thôi ba biết con trưởng thành trong một nền văn hóa nặc danh thô tục thế nào rồi”
Cơ mà nói đi thì cũng phải nói lại, tôi phải thừa nhận là chuyện bắt đầu rõ ràng hơn rồi…
Thật tình luôn ấy, chả hiểu Mia nghĩ gì mà lại dạy con cái kiểu đó nữa…
“Cơ mà này… chẳng hóa ra con là con của Mia à?”
“Un!”
“Con là con của Mia với ba… đúng không?”
“Un! Kaya, đây!”
Kaya… cơ à.
Kaya là họ của tôi mà?
Ôi Mia ơi… sao em lại đặt tên cho con như vậy hả Mia?
Thế này chẳng hóa ra họ tên con bé thành Kaya Kaya luôn hay sao?
Nhưng cái trước tiên cần nói ở đây là, tôi với Mia chỉ mới “bắt đầu” tạo em bé với nhau vào tối ngày hôm qua thôi mà… nhỉ?
À không, khái niệm về thời gian trong cái không gian đó nói chung là loạn tùng phèo nên cũng khó mà khẳng định được.
“Giờ Kaya bao nhiêu tuổi?”
“Người nhớn!”
Thiên địa thánh thần ơi, ba không có hỏi vụ đó.
“Để coi… con có học toán số hay đại loại vậy chưa?”
“Toán vi phân, toán tích phân, khó lắm ạ!”
“Thần đồng chắc?!”
Kaya nở một nụ cười thẹn thùng.
“Được papa khen ùi”
Ối mẹ ơi, dễ thương chết người.
Cơ mà tất nhiên thôi, vì cô bé này là con tôi mà.
À không, nói vậy chứ xúc cảm nội tâm trong tôi đang loạn xà bần cả.
“Làm sao đây, Shiki-san?”
“Thôi thì cậu hãy cứ thừa nhận là con bé có tồn tại đi cái đã”
Shiki-san thở ra một hơi dài thượt nói vậy, rồi ngồi xổm xuống nhìn cô bé ấy.
“Chào em. Chị là Shiki Yukariko. Kaya-chan cứ gọi chị là Shiki nhé”
“Dạ, bà Shiki!”
“Ơ hay….”
Thế là Kaya “ôi” một tiếng, đưa tay lên che miệng.
“Shiki-oneechan!”
“Con tôi đúng là tài không đợi tuổi nhể :v”
“Thiệt tình, mou…. Kaya-chan, thế này có hơi đường đột nhưng em level bao nhiêu? Vào party với tụi chị luôn được không?”
Kaya cười toe toét.
Rồi bằng một dáng diệu trên cả tự tin, cô con gái của tôi ưỡn ngực ra, đưa hai lên ra rồi *ban* một cái, đẩy tới đằng trước.
* pin* một cái, xòe cả 10 ngón tay ra.
“”
Mắc gì lại xòe 10 ngón tay trời?
Cơ mà level cao dữ! Cao hơn nhóm Alice luôn rồi còn gì
“Em nâng những skill nào?”
“Phong Thuật, Xạ Kích”
Hêê… kết hợp kiểu đó à...
Hình như Skill Khởi Tạo khi kết hợp Phong Thuật và Xạ Kích là Phong Xạ Thuật thì phải.
Nghe đâu Skill đó có một Ability giúp bẻ cong đường đạn theo một quỹ đạo tùy ý để tấn công mục tiêu thì phải…
“Mama ấy, nói là cái này mạnh lắm!”
“Đúng kiểu dạy dỗ của Mia thật…”
“Mama nói, vậy mới có thể giúp ích cho papa! Vì mama, không thể giúp được nữa!”
Khi những từ ngữ ấy vang lên thì cổ họng tôi và Shiki-san nghẹn lại.
Chúng tôi nhìn nhau.
「Không thể giúp tôi được nữa」
Liệu câu ấy có đúng như ý nghĩa tôi ngầm hiểu không?
Mia… rốt cuộc em tính toán gì mà lại đưa con bé đến nơi này?
“Th...Thôi thì vào party trước đã nhé”
“Ưm, papa!”
Sau khi cho con bé vào, tính luôn cả Shiki-san thì party giờ đã có 6 người. Dù vậy nhưng chúng tôi vẫn chưa thể hội quân với nhóm Alice. Cơ mà, nếu Shibuya cứ xảy ra những vụ nổ khắp đó đây thì nghĩa là…
Đến khi nhận ra thì một đám người đông nghẹt đã vây quanh chúng tôi. Dù họ bàn tán rất xôn xao nhưng không có ai tới gần. Rõ ràng là họ đang sợ.
Cơ mà cũng phải, vì bọn linh thú đang đứng quanh tôi mà. Thiên Quy Nahan thì nhìn hệt như bọn quái vật trong phim kaiju, còn 2 người kia thì dù có nhìn thoáng qua, người ta cũng không thể không ngờ vực cho được.
“Rời khỏi đây trước đã. Chút nữa ba giúp con kiếm hàng nóng sau, vậy được không?”
“Un, papa! Cứ sử dụng con, tùy thích!”
“Chú cảnh sát ơi”
Ê con mắm Shiki kia, giờ không phải lúc giỡn kiểu đó nha!
Chúng tôi cùng nhau bay lên. Khi định tìm tới những chỗ phát nổ khác thì… tôi chợt nhớ ra, lúc bay ngang Ebisu hướng thẳng đến Meiji Dori ban nãy, hình như tôi có thấy gì đó thì phải.
Qua bên đó coi thử mới được.
※
Có lẽ Kaya khoảng 10 tuổi, và có lẽ con bé trưởng thành trong một môi trường hoàn toàn không bình thường chút nào. Theo như chuyện con bé vừa kể tôi nghe thì dường như ngoài mẹ ra, Kaya chưa từng gặp bất kỳ người nào khác. Dẫu vậy nhưng con bé nói rằng “còn có doll nữa”, chứng tỏ Kaya từng nhiều lần trò chuyện với những hình thái sống có trí tuệ không phải con người. Bởi Doll… nghĩa là búp bê, có khi là android cũng không chừng. Cơ mà ngay từ đầu, vì tiếp xúc với một tồn tại giống hệt mình nên Mia mới trở nên kỳ lạ như vậy… nên nếu trong cái không gian đó còn có nhiều sinh vật kiểu vậy thì cũng không có gì lạ.
Tuy tôi còn muốn hỏi thêm nhiều điều nữa, nhưng tình hình này thì rõ ràng là không thể. Gần lối ra mới nằm ở hướng Nam ga Shibuya, lũ Skeleton đang điền cuồng đập phá. Khi một sĩ quan cảnh sát nổ súng thì… con quái vật lấy kiếm chém luôn viên đạn. Từ khoảng cách 20m, 1 con Skeleton chém mạnh khiến một luồng sáng ma thuật từ lưỡi kiếm bắn vọt ra, xẻ đôi một lúc nhiều viên cảnh sát. Đám đông bên dưới gào lên, bối rối không biết phải chạy hướng nào.
Nguy rồi, trong một con đường hẹp mà lại có đông người hoảng loạn thế này thì khó lòng nào di chuyển cho được. Khi lũ Skeleton ập vào đó… cảnh tượng địa ngục đẫm máu tươi tức thì được tái hiện sinh động hơn bao giờ hết.
“Đừng để cho con nít thấy mấy cảnh này, không tốt đâu”
“Đứng trên cương vị người cha, tôi cũng nghĩ vậy”
“Quao tàn sát!”
Khi tôi liếc Kaya đang bay kế bên thì… con bé đang nhìn khung cảnh tàn sát bên dưới bằng một ánh mắt sánh rực. Ôi thôi chết, tôi quên nữa, bé này là con của Mia mà….
“Papa, con giúp họ, được không?”
“À… được. Nhưng Kaya đâu có cận chiến được đúng không? Tình hình hỗn loạn thế này thì…”
“Hông sao, cứ để con”
Kaya tăng tốc.
Chắc con bé tự thi triển Phong Thuật lên lưng nên mới được vậy.
Sau khi đã lên trước mặt chúng tôi, con bé bứt tốc lao đi.
Chợt, bộ kantoui phất lên, để lộ phần dưới váy.
Ối zời ơi con bé thả rông….
Mia ơi là Mia! Ít nhất cũng phải kiếm đồ lót cho con tụi mình chứ!
“Có thằng auzam đây nè chú cảnh sát ơi”
“Làm ơn làm phước câm miệng giùm cái!”
Với lại, hồi nãy cảnh sát bị chặt làm đôi hết rồi.
Cảm giác cứ như đây là thế giới trong Violence Jack vậy.
Chẳng biết từ chốn hư không nào đó, Kaya lấy 1 cái pachinko ra nhắm vào lũ Skeleton đang tàn sát đám đông từ trên không. Nhưng bọn xương ấy di chuyển loạn xạ thế này thì làm sao mà nhắm được…
“《Storm Bind》”
Ồ, cái xoáy không khí đã khóa chuyện động của lũ Skeleton. Tức thì, chiếc pachinko trên tay Kaya khạc ra một quả bóng bạc sáng lấp lánh, trúng ngay chóc hộp sọ của con xương xẩu đang bị kiềm hãm, diệt gọn con quái vật chỉ trong một phát.
“Hit! Tiếp nà~”
Bằng cùng một chiến thuật ấy, cô gái bé nhỏ hạ tiếp con Skeleton thứ 2. Khi con thứ 3 để ý thấy Kaya, nó liền dùng cái gì đó như beam kiếm áp tiến hành phản công… nhưng vừa chạm vào bộ kantoui của Kaya, đòn công kích tức thì bị phân tán.
“Mou, đau nha”
Dù rằng vẫn có sát thương nhưng coi bộ chỉ ở mức đau một tí, còn bộ kantoui đã bị bẩn chút đỉnh. Dám cá nếu đó là người bình thường, dù được bộ quần áo bền chắc bảo vệ thì nội tạng của họ cũng đã vỡ nát rồi…
Cơ mà, do đó là chuyện đương nhiên ở level 51, nên coi bộ lời nói miệng của con bé là sự thật.
“A, level up”
Shiki-san lầm bầm.
※
May thay, bên trong căn phòng trắng, mọi người đều đã đủ mặt. Mọi người ở đây bao gồm tôi, Alice, Tamaki, Lucia, Shiki-san và Kaya. Gặp được nhau, ai cũng mừng.
“May quá, cả Kazu-san, Shiki-san và Lucia đều không sao”
“Kazu-san! Em hết hiểu mô tê gì luôn rồi!”
Bằng gương mặt như sắp khóc tới nơi, Alice và Tamaki nhìn rồi nhào tới ôm tôi. Lucia không giấu được vẻ nhẹ nhõm. Cả tôi cũng phải thở ra một hơi. Mọi người đều an toàn là mừng rồi. Trước tiên thì tôi đã có thể vứt đi cái nỗi lo là mọi người xa nhau đến nỗi không thể gặp mặt trong căn phòng trắng. Chuyện bị đưa về Trái Đất làm Alice với Tamaki cảm thấy thế nào thì chưa biết. Còn Lucia, vì đây hoàn toàn là một nơi xa lạ nên hẳn em ấy phải thấy bất an rồi.
“Nè, nhân tiện…”
Tamaki ngớ người ra nhìn Kaya.
Cô con gái yêu dấu của tôi nở một nụ cười toe toét.
“Chào mọi người, Kaya desu! Đúng là, papa lăng nhăng, lắm vợ thật!”
“Ể? Vợ? Lăng nhăng? Fue?”
“Etou… mama tóc vàng ngốc nghếch là…. Tamaki-mama!”
“Waaa?!”
Tamaki hoảng lên, dù rằng chẳng biết trời đất trăng sao gì…
Oi Mia, anh mà gặp lại em mày thì đừng trách.
“Mama ngực bự chảng đằng kia là, Alice-mama! Còn tai dài là Lucia-mama!”
Cũng không hẳn là sai.
À không, đúng là vì không sai nên mới dễ nhớ đấy, nhưng!!!!
Mia ơi là Mia… coi bộ lần sau gặp lại, nhất định anh phải phạt em một trận nhớ đời rồi...
CHƯƠNG 228: KAYA (2)
Tôi giải thích chuyện của Kaya cho Alice, Tamaki và Lucia nghe. Nói mà nói là giải thích cho ngầu vậy chứ, chính tôi còn chẳng hiểu tườm tận sự việc nữa. Chủ yếu thì cái tôi nói ở đây là, con bé là con gái của tôi với Mia, đồng thời đã đạt level 51. Chẳng những con bé có thể vận dụng sức mạnh của bản thân một cách điêu luyện, không sợ sệt quái vật mà còn có kinh nghiệm chiến đấu nữa. Sau đó thì tới lượt mọi người chấp vấn Kaya.
“Nè nè, Kaya-chan từ đâu tới vậy?”
“Xa lắm!”
“À, đúng rồi. Vì sao ba lại tới Trái Đất nhỉ? Mia có nói con biết không?”
Kaya *pin* một cái, bung ngón trỏ ra chạm vào cằm rồi “Unn…” bắt đầu suy nghĩ.
“A, con nhớ rồi! Mama nói là “chui vào nhanh lên, không thì trễ mất!” rồi còn dặn con thay mama giúp papa nữa đó!”
“Kh-khoan đã Kaya-chan!”
Shiki-san xen ngang.
“Chui vào, nghĩa là bước vào qua trình dịch chuyển từ thế giới bên kia sang thế giới bên này đúng không?”
“Etou… chắc vậy… nhỉ”
“Lúc mà bọn chị dùng cái Nêm mở cổng dịch chuyển đến Trái Đất, hai mẹ con em đã tận dụng quá trình dịch chuyển đó, và cuối cùng là gặp được bọn chị… đúng không?”
Chẳng biết có phải do lời giải thích của Shiki-san khó hiểu quá hay không, Kaya ngáo ngơ nghiêng đầu. Thế là leader của chúng tôi thở dài mội tiếng rồi hỏi kiểu khác.
“Từ trước đến nay, hai mẹ con làm gì ở chỗ em sinh ra và lớn lên?”
“Học tập, rèn luyện, chuẩn bị cho ngày hôm nay!”
Ngày hôm nay… nghĩa là Mia đã biết trước ngày chúng tôi quay về Trái Đất ư? Hay chỉ vì cảm thấy cần chiến lực nên con bé mới nuôi dạy Kaya theo kiểu như vậy? Dù rằng tôi đã đổi sang hỏi Kaya theo hướng đó, nhưng bản thân con bé cũng không hiểu một cách rõ ràng. Kaya chỉ nói rằng, cái ngày mà chúng tôi cần đến sự tồn tại của con bé chắc chắn sẽ đến mà thôi.
Và đứa con gái của tôi đã mong được gặp chúng tôi từ lâu, rất lâu rồi.
“Cho nên, papa!”
Khi ôm tôi và được tôi ôm lại, con bé mừng rỡ lêu lên và *punipuni* cọ cọ má quanh cằm tôi. Ấy cứ như thể bộc bạch những cảm xúc từ ái chôn sâu trong lòng thay cho ngôn từ vậy.
“Nè nè Kaya-chan, tới lượt chị, tới lượt chị!”
“Ơ Tamaki-chan ăn gian. Mình cũng muốn ôm Kaya-chan nữa!”
“Vâng! Alice-mama, Tamaki-mama! Ômm~”
Coi bộ Alice với Tamaki rất mến con bé.
Ừm, xem ra ít nhất thì hai bên cũng không ghét nhau. Do đứng trên lập trường ‘tôi dắt đứa con gái của mình với người vợ trước về’ để suy nghĩ nên ban đầu tôi có hơi lo chút, nhưng giờ thì an tâm rồi… Nói đúng ra thì Mia không phải vợ trước mà là người sau cùng mới phải. Thêm nữa, do mối quan hệ chính thức giữa tôi với Mia chỉ mới thành hình vào ngày hôm qua nên… Ôi trời à, chẳng những có cả nùi sự kiện khác nhau mà tốc độ tiến triển còn nhanh quá mức quy định nên đầu óc tôi loạn cả rồi.
“Cho em xác nhận đã. Đây là Trái Đất, cũng là thế giới của các anh đúng không?”
Lucia nói. Mà cũng phải, đối với một con người thuộc thế giới bên kia như em ấy thì đây là một nơi hoàn toàn xa lạ. Cơ mà vì vừa mới mắc kẹt trong cái không gian giống hệt Shibuya này vào tối ngày hôm qua, nên hiện em ấy cũng không ngạc nhiên cho lắm...
“Phải, có lẽ đây là thế giới thật của bọn anh. Là Shibuya thật sự chứ không phải cái thứ giả mạo như ngày hôm qua”
“Khi nãy em cũng ngạc nhiên lắm, vì không ngờ nơi đây lại có nhiều người đến vậy. Với lại những cái xe ngựa sắt chạy ngược xuôi… là xe hơi đúng không anh?”
Coi bộ phải mất kha khá thời gian thì em ấy mới có thể làm quen với kiến thức thông thường nơi đây rồi. Lại nói, khi tôi hỏi quang cảnh xung quanh Lucia trông như thế nào để xác định xem em ấy đang ở đâu thì “lúc nhóm anh bay thì em có thấy rồi, em đuổi theo ngay” Lucia trả lời như vậy. Kể cũng may thật.
“À, em với Alice cũng thấy nhóm Kazu-san nữa. Chút nữa bọn em tới liền!”
Vừa đưa mặt cọ cọ má Kaya, Tamaki vừa nói.
Tuy Kaya vẫn đứng im re tại chỗ và ra chiều thích thú cái vụ skinship đó nhưng… Con bé kia… con gái của anh không phải đồ chơi đâu nhá…
“Nhiều mama thế này, thích quá!”
Ôi, con gái tôi ngoan quá đi thôi. Tại sao một đứa trẻ thế này mà lại do Mia sinh ra nhỉ… À không, bậy quá… đúng ra thì nhờ Mia dạy dỗ đàng hoàng nên con bé mới ngoan ngoãn đáng yêu thế này… Mà nói đi cũng phải nói lại, nghĩ sao mà lại sai một cô bé ngoan thế này đi mua eroge vậy ta? Nhưng đi mua giúp thì nghĩa là con bé sẽ đem về… Chẳng biết đến lúc đó, bọn tôi có được gặp lại Mia hay không nữa.
Cơ mà, cái quan trọng nhất ở đây là con bé có tiền Nhật mà mua đồ không đã.
“Tiền? Mama nói, “Xin papa ấy””
Đúng là lần sau gặp lại, tôi phạt phạt Mia một trận ra trò rồi.
Cơ mà cả đám tụi tôi cũng có cắc bạc nào trong túi đâu!
※
Mọi người nhìn vào màn hình hình máy tính của Kaya. Trên đó là 2 skill Phong Thuật cấp 9 và Xạ Kích cấp 9 đúng như con bé nói ban nãy. Skill Khởi Tạo thì là Phong Xạ Thuật đi kèm 2 Ability là Cường Hóa Xạ Kĩ cấp 2 và Đạn Tự Do cấp 2. Cường Hóa Xạ Kĩ có tác dụng tăng cường hệ vũ khí nói chung. Còn Đạn Tự Do thì như đã nói ban nãy, đó là một Ability giúp người dùng tự do thao túng quỹ đạo tên hoặc đầu đạn được bắn ra. Ở cấp 1, nó có thể bẻ cong quỹ đạo tối đa 45°, cấp 2 90°, và khi lên tới cấp 3 thì khả năng bẻ cong tối đa lên đến 180°, tức hoàn toàn đảo ngược hướng bay của đầu đạn. Nói thì nói vậy nhưng bắn trúng hay không còn phụ thuộc vào khả năng ngắm của người dùng nên giữa tình huống hỗn loạn ấy, con bé vẫn phải dùng ma thuật kiềm hãm lũ Skeleton thì mới có thể bắn trúng đầu chúng. Phải công nhận là cái ma thuật trói buộc ấy hợp với thuật Xạ Kích. Dù rằng vũ khí là cái pachinko nhưng rõ ràng uy lực không tầm thường tí nào.
“Kaya, cái vũ khí con dùng ban nãy là gì vậy?”
“Cái này ạ?”
Khi Kaya giơ nhanh tay ra, một cái pachinko hình chữ Y thình lình xuất hiện.
“Cái này là mama làm cho con, quý lắm!”
“Nghĩa là cái này được yểm ma thuật à?”
“Tất là nhiên rùi!”
Làm sao con bé biết cái kiểu nói như người già đó vậy ta… Cơ mà, ngoài học từ Mia ra thì còn sao được nữa.
“Vũ khí của con tên gì?”
“Pachinko!”
Giỡn chơi hay giỡn thiệt vậy Mia-san?! Cơ mà có khi con bé đã có ý định tsukkomi bọn tôi từ trước nên mới đặt một cái tên sặc mùi chuunibyou như vậy cũng không chừng.
“Còn đạn thì sao?”
“Cái đó thì, dùng đá ạ”
“Đá mà mạnh vậy à…”
“Cả beam nữa, bắn được luôn”
Coi bộ cái pachinko này hơi bị phi thường rồi… À không, có lẽ phải nói là thứ đáng tin dùng nhất trên đời mới phải.
“Mà nè Kaya-chan. Cái năng lực đặc biệt này là gì vậy?”
Nghe Shiki-san hỏi, mọi người “hể?” một tiếng rồi nhìn lên màn hình. Chẳng biết tự khi nào mà Shiki-san đã điều khiển mouse cursor lôi cái Window Năng Lực Đặc Biệt bên dưới bảng kê khai thông tin ra. Dù vậy nhưng trên đó lại là một chuỗi ký tự mô tả không rõ ý nghĩa…. Tôi cũng không thể nào đọc được.
“Sức mạnh chỉ em mới có!”
“Sức mạnh ấy ra sao?”
“Tiêu diệt Ma Vương!”
Chúng tôi nhìn nhau, không nói nên lời.
Fuyo Mahou9-11 [/images/images/image-54.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/f/f4/Fuyo_Mahou9-11.jpg/revision/latest?cb=20180607032652
※
Rồi Kaya giảng giải chi tiết cho chúng tôi. Dù con bé kể khá lộn xộn nên hơi khó hiểu nhưng đại khái thì là thế này.
・Kaya là nhân loại, là con gái của tôi với Mia, đồng thời cũng là một vũ khí sinh học có thể dùng chính bàn tay mình khắc chế Ma Vương, kẻ cùng giống loài với những tồn tại trong không gian bí ẩn đó.
・Chỉ cần tự tay chạm vào bổn thể của Ma Vương là Kaya đã có thể bào mòn cả sự tồn tại vượt ngoài không gian và thời gian của hắn.
・Có khả năng ngoài con bé ra thì không một ai hay một thứ gì khác có thể tác động lên Ma Vương được.
“Ra là vậy… con bé Mia làm con anh thành ra cái gì thế này…”
“Trở nên hữu ích, ạ!”
“Con chịu vậy sao Kaya?... cơ mà, nhìn con phởn nhỉ?”
Cô con gái yêu dấu của tôi nở một nụ cười tỏa nắng.
“Con mong được gặp, được kề bên papa từ lâu lắm rồi!”
“Không hiểu Mia-chan dạy dỗ kiểu gì mà được một cô con gái ngoan ngoãn thế này nữa”
Đá xoáy vừa vừa thôi nha Shiki-san.
Cơ mà, ừ, hồi nãy tôi cũng nghĩ y hệt thật…
Thật tình tôi chả hiểu nổi Mia làm kiểu gì nữa.
“Cho ba biết một điều đi Kaya. Liệu khi tiêu diệt Ma Vương thì… ừm, liệu bản thân con có gặp phải rủi ro gì không?”
“Đấm phát, chết luôn!”
Cũng phải.
“Mama nói, papa sẽ bảo vệ con!”
“Cái đó thì… ừ, nhất định ba sẽ bảo vệ con”
“Wai~!”
Không sai, cơ mà Ma Vương đấy. Theo những thông tin thu thập được từ trước đến giờ, tôi có thể kết luận hắn đã đến Trái Đất này, nhưng ở đâu thì chịu. Dù biết thì tôi cũng chẳng biết phải tiếp cận kiểu gì. Chẳng những vậy, cả nhóm còn phải vừa chiến đấu vừa bảo vệ Kaya nữa. Giờ đây vấn đề đã chồng chất như núi. Hay nói đúng hơn, nếu lũ Sketeton đã xuất hiện ở đây thì cũng đồng nghĩa Thiên Vương Diasnegus, hoặc có thể là cả Algaraf cũng đã đến thế giới này…
“Nhắc mới nhớ, không biết nhóm Yuuki-senpai có bị dịch chuyển không ta?”
“Dượng, không thấy tới!”
“À phải rồi… Yuuki-senpai là dượng của con nhỉ...”
Không biết anh chàng ninja ấy sẽ cảm thấy thất vọng hay coi đây là phần thưởng và vui mừng nữa.
Chắc phải là mừng khôn xiết.
Tuy thậm chí còn chả hiểu vì sao nhưng tôi hoàn toàn không muốn để Kaya tiếp xúc với anh ta tí nào. Có khi nào đây là.... trực giác của người làm cha không?
“Nếu vậy, thì phải dựa trên tiền đề chỉ có 6 người chúng ta bị cô lập nơi đây và không có quân chi viện để lập kế hoạch tác chiến. Đầu tiên phải hội quân với nhau, dọn dẹp lũ Skeleton đang tàn phá khắp nơi và sau đó là thu thập thông tin…”
“Chính nó”
Shiki-san vội ngắt lời.
“Tôi đề nghị thế này. Gần đây có một chỗ giúp chúng ta có thể dễ dàng thu thập tin đấy”
“Ở đâu?”
“Nhà cha mẹ tôi. Nằm ngay cạnh nhà ga Komaba-tōdaimae thôi”
Waa, thế chẳng hóa chỉ cách Shibuya có một trạm theo tuyến Inokashira à? Nhà cậu nằm ở chỗ đắc địa ghê nhỉ?
“Có khi nào Shiki-san là một celebrity lady không?”
“Ăn nói kiểu gì đó?”
Cậu ta lườm tôi một cái cháy da mặt và chửi lại.
“Cũng không sai”
“Không chối luôn á!”
※
Sau đó, bọn tôi xác nhận thêm vài điều nữa, chủ yếu xoay quanh chuyện liệu bọn tôi có thể quay lại thế giới bên kia hay không.
“Hổng biết!”
Kaya ngây thơ tuyên bố như vậy.
“Nhưng mama nói nhất định sẽ có cách!”
“Ư… ưm… nếu Mia đã nói vậy thì chắc phải có cách thôi nhỉ…”
Ngoài ra còn phải nói đến chuyện có muốn quay lại bên kia hay không nữa. Nếu có thể tiêu diệt Ma Vương và cứu thế giới này, chúng tôi không cần phải chiến đấu nữa thì…
À, nhưng có một điều.
“Anh muốn quay về. Anh muốn sống ở thế giới bên đó”
Alice, Tamaki và Lucia đều đồng loạt gật đầu. Bởi lẽ, chúng tôi đã không còn vấn vương gì thế giới này nữa. Cả gia đình tôi cũng vậy… thành thật mà nói, chúng tôi cũng chẳng có gì gọi là gắn kết với nhau cả.
“Cơ mà Shiki-san thì có gia đình ở đây nhỉ? Nếu cậu muốn ở lại Trái Đất thì…”
“Bớt giỡn!”
Shiki-san *fun* một tiếng, cười khịt mũi.
“Có đến tận 30 đứa nhóc dựa dẫm cả vào tôi đấy! Tôi mà không quay về bên đó thì lấy ai chăm chúng?!”
Ờm, đúng chất cậu ta thật.
Đành vậy.
Sau đó, chúng tôi tiến hành thảo luận chi tiết.
Skill Point của Shiki-san được giữ lại. Dù rằng một người có chiến lực cỡ cậu ta thì cũng chỉ làm vướng chân bọn tôi nhưng… đối với tôi thì không ai đáng tin cậy bằng cậu ta cả. Cơ mà, nếu tôi có thể tự đưa ra quyết định xử lý chuyện này chuyện nọ, liệu Shiki-san sẽ ra sao?
ShikiLevel Trinh SátNém Skill Point
CHƯƠNG 229: HÌNH BÓNG MA VƯƠNG
Ngay sau khi chúng tôi rời căn phòng trắng và quay về vị trí ban đầu, Kaya lao nhanh đến chỗ con Skeleton cuối cùng rồi dứt điểm nhanh gọn. Vậy là chúng tôi đã dọn dẹp xong quái vật trong khu vực này… chăng?
Nhìn vào nhóm chúng tôi đang bay lửng lơ ở độ cao 10m trên bầu trời, người ta cứ chỉ trỏ và xôn xao gì đó. Dẫu cũng có vài người tỏ ra sợ sệt nhưng vì những linh thú tôi dẫn theo đều nhìn hệt như quái vật nên cũng không có gì lạ. Chuyện dẫn theo chúng để hộ tống nhóm là điều đương nhiên nhưng…. đúng rồi, hình như có cả ma thuật biến hình thì phải. Tôi liền ra lệnh cho Nahan thi triển 1 ma thuật hệ ảo ảnh, biến đổi sao cho vẻ ngoài của Strash và Penuza giống với người thường.Thế là trong khi đôi cánh của Penuza bị ẩn đi, Strash lại trông hệt như một hiệp sĩ can trường đã cởi giáp.
Cuối cùng tôi cho Nahan thu nhỏ đến độ có thể cần gọn trong tay. Kiểu này liệu tôi có thể bảo với họ rằng bọn linh thú cũng giống như pokemon được không ta? Cơ mà pokemon cũng đâu có thật đúng không… không lẽ tôi khùng thiệt rồi sao?
“Oi~! Kazu-san!”
“Cuối cùng cũng theo kịp anh rồi!”
“Phiền anh đã chờ”
Trên bầu trời, Alice, Tamaki và Lucia tiến về phía chúng tôi. Chắc vì ma thuật các em ấy dùng không phải 《Fly》mà là《Wind Walk》nên mới mất chút đỉnh thời gian mới theo kịp. Lại nói, bên cạnh Tamaki là một con quái vật với vẻ ngoài hệt như báo đen chạy cùng. Ừ thì đó chính là Coeurl chứ không ai khác, nhưng sao nó lại chạy theo bằng một cái vẻ mặt như đúng rồi thế kia…
Thôi kệ đi.
“Mày cũng vô sự nhỉ?”
『U...Umu. Có lẽ chúa tể của ta cũng bình an… Nhưng đây là đâu mà nhìn vào làm ta hoa cả mắt thế này』
“Ơ kìa? Tao tưởng mày phải có link với Algaraf chứ?”
Coeurl đảo mắt nhìn xuống và do dự một thoáng. Cơ mà mày thế này có khác gì giấu đầu lòi đuôi đâu?
“Link bị ngắt hay sao? Cơ mà nếu mày không muốn nói thì thôi cũng được”
『Cám ơn ngươi đã quan tâm』
“Vậy chúng ta vẫn tiếp tục cộng tác đúng không?”
『Có lẽ đành phải vậy. Nếu thấy thứ đó, có lẽ chúa tể cũng sẽ quyết định vậy thôi』
Ơ kìa? Thầm thắc mắc trong đầu “thứ đó là gì”, tôi nhìn theo hướng tầm mắt Coeurl. Nhưng vì có một tòa nhà khổng lồ tọa lạc ở đó chắn lại nên tôi không thấy gì cả. Dầu rằng chỗ đó nằm về phía Đông nhưng khu này cũng toàn cao ốc nên đành chịu. Tuy rằng tăng độ cao thì rủi ro bị địch phát hiện cũng tăng theo nhưng tôi cũng không còn cách nào khác.
Rồi thì chẳng cần nói gì, bọn Shiki-san cũng bay theo tôi. Sau khi đã lên đến độ cao mà những tòa cao ốc không còn cản trở tầm nhìn nữa, chúng tôi thấy một thứ đang bay lửng lờ trên không phận vịnh Tokyo. Từ xa nhìn tới thì trông thứ đó không khác gì một quả cầu khổng lồ màu đen với đường kính khoảng vài cây số. Dưới ánh mặt trời, thỉnh thoảng ánh sáng bạc từ nó lại ánh lên. Vật thể có vẻ ngoài rõ ràng là nhân tạo ấy bay lững lờ ở độ cao vài trăm mét tại một vị trí bên trên mặt biển.
Một vật thể khác thường với đẳng cấp rõ ràng là vượt xa công nghệ của con người. Dẫu vậy nhưng thứ vật liệu cấu thành trông như không hề tồn tại trên Trái Đất của nó lại khiến một cảm giác khó chịu bùng lên mãnh liệt trong tôi.
“Cái gì thế kia….”
Trong vô thức, tôi vừa thở hổn hển vừa lầm bầm.
“Ma Vương!”
Bằng một tông giọng đầy năng động, Kaya nói với tôi.
Ánh mắt những người xung quanh đổ dồn vào con bé cùng một tiếng “Hể?”
Bằng một gương mặt khoái chí, cô con gái đáng yêu của tôi ưỡn ngực lên.
“Đó là, Ma Vương, desu!”
『Thứ ở đằng đó chính là ngài Ma Vương. Con nhóc loài người này nói đúng』
Coeurl từ nãy giờ im lặng lên tiếng bổ sung.
※
Sau đó, chúng tôi tiêu diệt nốt 11 con Skeleton còn lại đã bị dịch chuyển sang bên này và đập phá khu phố Shibuya. Trong khoảnh thời gian chinh chiến ấy, tôi, Alice, Tamaki và Shiki-san level up. Tôi đã nâng Cường Hóa Triệu Hồi lên cấp 6, kéo theo đó là Cường Hóa Linh Thú lên cấp 6 và Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh Thú lên cấp 3. Alice thì nâng Thánh Thương Thuật lên cấp 2, kéo Cường Hóa Thương Kĩ và Thương Thuẫn Kĩ lên cấp 2. Tamaki cũng tương tự, sau khi Trọng Kiếm Thuật lên cấp 2 thì Cường Hóa Kiếm Kĩ và Phá Long Trảm của con bé cũng lên 2 nốt. Shiki-san tiếp tục giữ Skill Point để nâng skill Trinh Sát. Do chẳng còn trông mong gì chuyện nhờ cậu ta trợ chiến nên cũng không sao cả.
KazuhisaLevel Ma thuật Hỗ TrợMa thuật Triệu Hồi Skill Point→ Cường Hóa Triệu Hồi→Cường Hóa Linh Thú→、Đồng Bộ Linh Thú、Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh Thú→
AliceLevel Thương ThuậtMa thuật Trị Trương Skill Point→
Thánh Thương Thuật→Cường Hóa Thương Kĩ→、Thương Thuẫn Kĩ→
TamakiLevel Kiếm ThuậtThể Chất Skill Point→
Trọng Kiếm Thuật→Cường Hóa Kiếm Kĩ→、Phá Long Trảm→
ShikiLevel Trinh SátNém Skill Point
Khi vào căn phòng trắng, chúng tôi đã thảo luận những chuyện như tại sao Ma Vương lại ở đó, và hắn đang làm cái gì?
Kaya chỉ ngây thơ tuyên bố một câu là “Con hông biết!”
Cũng chẳng lạ mấy.
“Đúng là cần phải xét lại xem trong khoảng thời gian chúng ta biết mất, Trái Đất đã xảy ra những chuyện gì”
Shiki-san nói xong, mọi người gật đầu. Mà nếu đã vậy thì bọn tôi phải tranh thủ đến nhà cha mẹ cậu ta càng sớm càng tốt.
“Nè nè, nhân tiện cho em hỏi cái này nha Kazu-san. Tụi mình có tới chỗ cảnh sát không?”
“Theo tình hình hiện tại thì chúng ta khó lòng tránh được chuyện bị bắt giữ, và sẽ bị thẩm tra từ vài ngày cho đến vài chục ngày. Giờ không thể nào để dính vào mấy cái vụ mất thời gian đó được”
“A, cũng phải… cảnh sát phiền phức thật”
Bậy, nói ra thì không nên nhưng ở đây chúng ta mới là người đáng nghi đó. Nào là hành tung mờ ám, nào dẫn theo 1 đám linh thú có hình dáng lạ lùng, nào là dùng ma thuật, đã vậy còn tiêu diệt lũ Skeleton nữa…. Không, thật tình mà nói thì tôi chỉ muốn hét lên “tại sao chuyện lại thành ra thế này” mà thôi.
※
Chỉ ít lâu sau, chúng tôi đã đến ngay trước nhà Shiki-san. Do dùng ma thuật bay kết hợp với tàng hình nên về cơ bản, không ai biết rằng những kẻ đột nhiên xuất hiện ở Shibuya hỗn loạn là chúng tôi giờ đã đến chốn này.
Nhà của Shiki-san tọa lạc trong một góc phố gồm toàn những ngôi nhà cổ. Sau khi đi theo tuyến Inokashira rồi xuống ở ga Komaba Todai, người ta chỉ cần tốn khoảng 5p đi bộ là tới nơi này. Bên trong khu đất được hàng rào bao quanh là một khu vườn cũng có thể nói là khá rộng.
“Đúng là celebrity thật….”
“Thì… thì đã sao? Một công chúa như Lucia-san mà cũng nói vậy được à”
Mặt Shiki-san đỏ như gấc chín. Hình như cậu ta không thích bị người khác nhận xét rằng mình giàu này giàu nọ cho lắm thì phải. Kiểu gì thì kiểu, nếu tôi cứ nhằm vào vụ này mà trêu cậu ta thì….
“Không được nha, Kazu-san”
Lại là câu “không được nha” thần thánh của Alice. Ẻm tay trái thì chống hông, ngón trỏ tay phải đưa lên ngang mặt rồi “hư!” một tiếng. Nếu phải nói thẳng ra thì tôi xin nói rằng, dễ thương không chịu được.
“Đ… Đúng đó, Kazu-san! Kazu-san chỉ được quyền ăn HIẾP bọn em thôi… nghe chưa?”
“Em nói cái gì vậy hả Tamaki?”
Thôi thì hãy cứ xoa đầu bé Tamaki dẫu trước hay sau cũng chả hiểu trời trăng gì cái đã. Cơ mà cô bé ngốc nghếch này dễ thương quá nên sao cũng được.
“Papa!”
“A, Kaya cũng dễ thương nữa!”
“Un!”
Tôi xoa đầu Kaya.
Yoshi yoshi yoshi, đúng là con gái của tôi ngoan quá đi thôi.
“Cơ mà Shiki-san, cậu đang lo lắng à?”
“Tất nhiên phải lo rồi”
Sau hủy bỏ hiệu ứng Invi, chúng tôi đứng xếp hàng trước cổng. Ngoài ra tôi cũng đã tống hoàn hết bọn linh thú để tránh phiền phức sau này.
Quay về hiện tại. Shiki-san đứng đối diện cái intercom gắn trước cổng nhà, và cũng không hẳn là tôi không hiểu cảm xúc của cậu ta đang thế nào.
“Cả Shiki-san mà cũng căng thẳng nhỉ?”
“Chứ không mà được à? Mou”
Shiki-san cứ vò mạnh mái tóc…
Rồi cậu ta dùng cơn bực mình tôi khơi lên làm động lực và bấm cái intercom. Đâu đó từ trong ngôi nhà, tiếng bước chân lạch bạch vang lên rồi từ cái intercom vang lên một giọng nữ.
“Là con, Yukariko. Con về rồi đây”
“Ể? Cái gì? Maa, thật sao!”
Rồi thì cái tiếng lạch bạch ban nãy chuyển thành *bình bịch*. Không lâu sau đó, cánh cửa bật mở, một người phụ nữ trung niên trên mặt có vài nếp nhăn nhỏ xuất hiện…. tôi vừa nghĩ tới đó thì cô ta đã ôm chầm Shiki-san. Đó là một bà cô có vóc người tròn trĩnh, mang một cái tạp dề hoa và khoảng ngoài 40 tuổi.
“May quá. Lúc nghe ngôi trường xảy ra chuyện, mẹ cứ lo mãi không nguôi… nhưng may quá, cuối cùng con cũng an toàn rồi”
“Mẹ…”
Được ôm, Shiki-san có hơi hoảng trong thoáng chốc. Thay vì đáp lại ánh mắt như cầu xin giúp đỡ của cậu ta, cả đám bọn tôi chỉ đứng yên đó mà nhìn và mỉm cười ấm áp mà thôi. Sau khi thở dài như đã buông xuôi, cậu ta cũng vòng tay ra sau lưng mẹ mình đáp lại cái ôm ấy.
“Con về rồi đây”
Shiki-san đáp thật khẽ. Rồi chẳng biết có phải do cảm xúc thực tuôn trào hay không, cánh tay cậu ta bất giác siết chặt.
“Thì ra… cuối cùng mình.... cũng đã có thể quay về….”
Từ đôi mắt lúc nào cũng ánh lên một cái nhìn kiên định của cô gái lãnh đạo chúng tôi, những giọt nước mắt to bắt đầu nhỉ ra. Chúng lăn dài trên má rồi nhuốm ướt đẫm vai người mẹ.
“Về… nhà rồi….”
Những cảm giác bị nén chặt trong tim nhiều đến không ngờ.
Sau khi đã tuôn ra thì dòng nước mắt ấy như không bao giờ dừng lại nữa.
Từ cô gái ấy, những tiếng thổn thức cứ vang lên.
※
Không lâu sau đó, chúng tôi được dẫn vào trong nhà. Dù rằng lúc bị kêu cởi giày ở cửa ra vào thì Lucia có đáp lại bằng một nét mặt lạ lẫm nhưng sau khi đặt chân lên sàn nhà, gương mặt em ấy như bị “hóa ra văn hóa ở đây là vậy” thuyết phục hoàn toàn. Khi chúng chúng tôi được dẫn vào một căn phòng khách kiểu Nhật thì ông và bà Shiki-san đã ở sẵn đó không kiềm được bất ngờ.
Cầm 1 cái điện thoại di động lạc hậu trông tay nhưng chẳng biết làm sao mà quay số, người ông hói đầu cứ luýnh qua luýnh quýnh tìm cách gọi cho ba Shiki-san đang trong giờ làm việc. Giữa lúc đó thì bà và mẹ của Shiki-san đã đi pha trà.
“Etou… tuy cũng khó mà bình tĩnh được nhưng cứ ngồi xuống đi đã”
Có lẽ diện tích căn phòng lớn này cũng phải khoảng 20 chiếu tatami. Bên trên cái bàn sang trọng màu đen trong căn phòng, rất nhiều bánh kẹo được sắp sẵn. Cái TV đang mở cũng nằm trong căn phòng chiếu chương trình tin tức.
Ô, linh thú của tôi lên TV luôn kìa.
Nhưng chừng đó chưa phải đã hết, vì cả dáng hình Kaya đang hạ gục lũ quá vật cũng bị quay rõ. Chẳng những vậy, đến khi cái camera được đặt cố định quay ngang qua thì… uwa, cả tôi với Shiki-san cũng thoáng hiện ra luôn rồi.
“Tivi kìa!”
“Ừ nhỉ… Kaya biết bao nhiêu về công cụ hiện đại nhỉ?”
“Gần hết ạ!”
Biết luôn à? Thật sự là tôi không hiểu Kaya đã lớn lên trong một môi trường như thế nào nữa… Tôi định hỏi chi tiết coi sao, nhưng có lẽ phải để sau vì giờ không thể được. Sau khi nhìn vào dòng phụ đề ghi ngày tháng trên TV, tôi đã có thể chắc chắn rằng từ hôm chúng tôi bị đưa sang thế giới khác đến nay, giờ đã là ngày thứ 6. Tóm lại là dòng thời gian giữa thế giới bên này và thế giới bên kia gần như không khác biệt.
“Rồi, giờ thì…”
Nhân lúc mẹ và bà mình pha xong trà quay ra, Shiki-san lên tiếng.
“Xin lỗi mẹ, ông, bà. Giờ con không còn thời gian nên phiền mọi người giải thích thật ngắn gọn chuyện xảy ra sau khi tụi con đi thật nhanh gọn”