Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 23: CHƯƠNG 23: SỰ QUAN TÂM CỦA ARIS VÀ TÂM TƯ CỦA TAMAKI

Aris là kiểu người sẽ không bao giờ vứt được một nỗi lo lắng nào ra khỏi đầu nếu chưa được giải quyết. Cho dù nó có vớ vẩn đến thế nào đi nữa.

Kết quả là, từ lúc đó đến giờ cô ấy cứ năm phút lại quay qua nhìn tôi sợ sệt.

"Em... Em có làm anh cảm thấy phiền phức không?"

"Anh trông giống như đang khó chịu lắm à?"

"K-Không, ah... Tại, tại vì, em tự nhiên lại nhờ anh việc đó... Em xin lỗi. Hi vọng anh không ghét lây cả sang Tamaki vì chuyện này..."

Aris lắp bắp, gương mặt cô ấy đầy hoang mang.

Ầy, thôi nào...

Bỏ qua chuyện tôi có "ghét lây" hay không, ngay từ đầu đã không có chuyện tôi ghét Aris được rồi.

Không bao giờ. Aris là thiên thần của tôi.

"Eh..."

Ngồi bó gối bên cạnh, Mia ậm ừ vẻ ngần ngại. Tôi quay sang và thấy cô nhóc đang trố mắt nhìn mình.

"...Sao vậy?"

"Harem là giấc mơ của mọi người đàn ông phải không anh?"

"Em đang nói cái quái gì thế?!"

"Nếu anh muốn làm chuyện đó lúc này thì em có thể quay đi mà. Em sẽ vào trong góc kia và nhắm mắt lại - em không ti hí đâu, thật đấy."

"Anh không biết em đang tưởng tượng ra thứ gì trong đầu nhưng cái bước tư duy nhảy vọt này là quá lệch lạc rồi!"

"Thôi nào, em nói thật mà?"

Mia đưa một ngón tay lên.

"Ở thế giới này, chúng ta không thể biết được khi nào mình sẽ chết đúng không? Bất cứ ai trong số bọn em nếu như thất bại trước lũ Orc sẽ bị chúng cưỡng hiếp và giết ngay sau đó. Nếu vậy, dĩ nhiên bọn em sẽ mong muốn lần đầu của mình thuộc về onii-chan đập chai soái ca đang đứng đây rồi~ Không sao không sao, em hiểu mà, hai người cứ tự nhiên~"

...Onii-chan đập chai soái ca là thằng quái quỷ nào thế?

Ừ không, tất nhiên tôi biết mình là thằng con trai duy nhất ở đây nên cái biệt danh ngớ ngẩn đó tất nhiên là dùng để nói tôi nhưng... Cái cảnh tượng một đứa nhóc lớp bảy nhìn mình chằm chằm và nói mấy lời đó một cách tự nhiên như vậy thực sự kì cục éo tả được.

"Q-Quên mấy viễn cảnh chết chóc gì gì đó đi. Không phải chúng ta đi cùng nhau để ngăn chuyện đó xảy ra sao?"

"Nah~ Nếu muốn đi cùng nhau thì anh phải trấn an được Tamaki-senpai đã, mà anh thì chưa làm được việc đó nên... teehehe."

Tổ lái, tổ lái quá.

Tôi rên rỉ nhìn Mia vênh váo ưỡn bộ ngực phẳng lì của nó. Tất nhiên là con bé nói đúng, cơ mà có cần phải xoáy vào vụ đó thế không...

Tamaki à, bao giờ nhóc mới tỉnh dậy chứ? Cứ thế này khó xử chết mẹ...

"Cơ mà, chị Aris, chị thực sự thấy ổn với việc đó à? Chuyện bạn trai của chị và một cô gái khác..."

"Đ-Đó... Việc đó là do chị đề nghị mà, nên..."

"Thôi nào." Thấy con bé dường như quyết định chuyển hướng mục tiêu sang Aris, tôi bèn lên tiếng nói đỡ, "Cô ấy là một người có tư duy bình thường và muốn giúp đỡ bạn mình, ok? Và sẽ không có mấy thứ lằng nhằng bậy bạ gì như nhóc nghĩ cả, chấm hết."

"E-Erhm, đúng, đúng vậy..."

...Huh? Sao trông cô ấy có vẻ hơi lơ đãng nhỉ?

Mia cố tình phớt lờ tôi và tiếp tục sán lại gần Aris: "Ấy, đừng bảo em khẩu vị của chị là NTR...?"

"N-NT... gì cơ???"

Mia liếc sang tôi và nở một nụ cười rạng rỡ không-thể-giễu-cợt-hơn. Arrgh, sao xung quanh tôi toàn mấy con bé thích trêu chọc người khác vậy? Đừng có tưởng anh mày nhường mà làm tới, rồi đến lúc anh cáu quá đè nhóc ra thịt thì lại...

-----Mà không, đùa thôi. Nói mấy cái đó trước mặt Aris chắc chết quá.

"A-Ah, nói chung thì, ừ... Chị nghĩ, nếu có thể, nó... ừm, không sao..."

Aris vẫn tiếp tục phân bua với Mia. Cô ấy lắp bắp một hồi và cuối cùng thì cúi gằm mặt xuống.

Chuyện gì vậy? Tôi hoặc Mia nói gì động chạm quá mức sao?

Tôi cảm thấy Aris hôm nay hơi là lạ. Như kiểu người mà tôi biết đã biến đi đâu mất vào tối hôm qua. Thật vậy, thái độ của cô ấy từ sáng tới giờ có gì đó không đúng.

Vấn đề là tôi không biết chính xác nó sai sai ở chỗ nào. Như kiểu cô ấy đang có một kế hoạch riêng nào đó, hay đại loại vậy...

Thế nhưng cái cảm giác này lại không đi cùng sự bất an.

Tôi gần như có thể khẳng định rằng cho dù cô ấy đang nghĩ gì đi nữa, điều đó cũng không nhằm mục đích hãm hại tôi. Tôi đã trải qua nửa năm trời nhìn vào mắt những kẻ có địch ý đủ để chắc chắn được chuyện này.

"Aris, nhìn thẳng vào anh này."

"V-Vâng?"

"Những gì em làm, đều là vì muốn giúp anh phải không?"

"Em cam đoan điều đó."

Aris nắm chặt hai tay và gật đầu.

"Vậy được rồi. Cảm ơn em."

Anh yêu em.

Làm ơn đừng phản bội anh.

"...Fuwahh~...?"

Sau một quãng thời gian dài, cuối cùng Tamaki cũng tỉnh dậy.

Cô nhóc dụi dụi mắt và nhìn tôi một cách ngái ngủ.

"Chào buổi sáng, Tamaki."

"Ah... Chào buổi sáng, Kazu-senp--------"

Bất chợt, cơ thể nhỏ nhắn của Tamaki giật lên đánh thót. Hai vai cô nhóc run lên khi cô ấy túm chặt lấy tay tôi, và liên tục lặp đi lặp lại những lời xin lỗi đầy hoảng sợ.

Giống như lúc trước. Giống như khi cô bé đối đầu với lũ Orc vậy.

"Aris."

"Vâng... B-Bình tĩnh, bình tĩnh nào, Tamaki, mọi chuyện ổn rồi, đúng thế, ổn rồi, tất cả đều ở đây rồi, không có gì phải sợ cả, bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh..."

Aris vội chạy tới và sau một hồi trấn an, cô ấy cuối cùng cũng khiến cho Tamaki ngừng giãy dụa. Tôi bước tới gần và ngồi xuống trước mặt cô nhóc, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc vàng đang rối bù.

"...Tóc Tamaki sờ thích hơn thật."

"Muu..."

Aris hơi phồng má giận dỗi, nhưng cô ấy sẽ không nói gì linh tinh trước mặt Tamaki.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm với biểu cảm đó.

Aris ghen tị. Nghĩa là cô ấy vẫn yêu tôi.

Giờ thì, việc trước mắt là nói chuyện với nhóc mít ướt này.

"E-Em là một đứa vô dụng, em xin lỗi, xin lỗi, Kazu-senpai, xin lỗi, em...."

"Tamaki, yên lặng đã. Đây là lệnh."

"Ưm...."

"Ok, nghe này. Trước hết, anh yêu Aris, em biết điều đó chứ?"

"Eh? Ừm... vâng..."

Tamaki hơi mở to mắt. Nhưng khi thấy vẻ mặt tôi hoàn toàn nghiêm túc, cô nhóc gật đầu.

"Anh sẽ không làm điều gì xúc phạm tới ý muốn của Aris. Không bao giờ. Em hiểu không?"

"Mmm... vâng. Kazu-senpai là một người như vậy."

"Tốt, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nếu chúng ta đều hiểu nhau và không cần giải thích lằng nhằng. Aris tin tưởng ở em. Chừng nào hai đứa còn là bạn, anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em. Ngắn gọn là như vậy, được không?"

Tamaki sững sờ nhìn tôi.

"....Eh, nó có hơi khó hiểu à?"

"K-Không, em hiểu, nhưng..."

"Nhưng sao?"

"Em đã phản bội kì vọng của Kazu-senpai. Em thậm chí quá sợ hãi để giết bất cứ con quái vật nào, đã thế lại còn... lại còn..."

Tamaki cúi gằm mặt và nhìn xuống váy của mình.

Eh? Nhớ không nhầm thì lúc đó... Váy cô nhóc ươn ướt...

"Không, chuyện đó không phải gì đáng ngạc nhiên cả, Tamaki."

Tôi xoay đầu cô nhóc lại và nhìn thẳng vào cặp mắt màu xanh dương.

"Nghe này, em chỉ là một nữ sinh Sơ trung bình thường, và chẳng cô gái bình thường nào sinh ra để giết chóc cả. Căng thẳng trong lần đầu tiên chiến đấu là chuyện đương nhiên thôi. Hồi anh mới tìm được Aris, cô ấy cũng bị giống như em vậy."

"Eh?"

"E-Ehh!? C-Chờ đã, Kazu-senpai!!"

Aris đột nhiên hét toáng lên, và hai tai cô ấy đỏ lựng. Thế nhưng Mia đã nhảy vọt ra từ chỗ nào đó có trời mới biết và khéo léo khoá tay cô ấy lại từ phía sau như vô tình. Con bé nháy mắt với tôi - một hành động khá là khó hiểu. Nhóc định nói cái gì với anh chứ?

Nghĩ lại thì, câu vừa rồi chỉ là do tôi chém ra để an ủi Tamaki. Còn tình trạng của Aris hồi đó như nào thì chịu.

Cơ mà, cái phản ứng này.... đừng bảo khi đó em cũng ra quần luôn đấy?

"U-Uhm, nghe này, anh đã đọc từ một cuốn sách chuyện này. Trong một vụ cháy dữ dội ở New York, toàn bộ các nhân viên cứu hộ khi ra đến nơi an toàn đều phát hiện quần của họ ướt sũng."

"Eh?"

Mặt Tamaki trông khá sốc.

"Nôm na thì, bình thường con người ta chỉ sử dụng khoảng 20-30% sức mạnh thực sự của cơ thể thôi, vì nếu không làm thế sẽ gây áp lực rất lớn lên hệ cơ và xương. Nhưng khi gặp tình huống nguy cấp thì, não bộ theo bản năng sinh tồn sẽ khiến cho con người sử dụng được sức mạnh lớn hơn bình thường rất nhiều lần. Em biết mấy vụ mà người ta làm được vài thứ đáng kinh ngạc trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc không?"

"Ah... uhm... em có nghe qua... Ở một vài câu chuyện..."

"Đó không phải chỉ là chuyện tầm phào đâu. Kiến thức cơ bản của tâm lý học đấy."

Tamaki nhìn tôi chằm chằm như kiểu 'Rồi sao nữa?'.

"Có điều, trong trạng thái khẩn cấp này, các cơ quan sinh học không liên quan đến vận động sẽ tạm thời bị đình trệ, để tập trung năng lượng vào chức năng cần thiết. Hiện tượng sau đó là do bàng quang mất kiểm soát như một hậu quả của việc này."

"Ưm, vậy..."

Tamaki đưa tay chạm nhẹ vào lớp váy và nhăm mặt vì cảm giác ẩm ướt.

"Tóm lại," Tôi kết thúc bài nói bằng vẻ mặt nghiêm túc nhất có thể.

"Phản ứng của em là hoàn toàn bình thường, đừng bận tâm về nó. Lần đầu tiên của ai cũng vậy thôi, són ra quần không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên cả."

"Em không són ra quần. Khi nãy em chỉ nhầm thôi."

"Thôi nào, anh đã nói không cần phải xấu hổ..."

"Em đã nói em-không-bị...!!!"

Tamaki bặm môi, mặt cô nhóc cũng đỏ không kém Aris khi nãy.

"...Ok, sao cũng được, anh không quan tâm. Nói chung thì, một hai thất bại ban đầu là điều không thể tránh được. Em không có lỗi gì hết, Tamaki. Vậy vui lên được chưa?"

Cô bé tóc vàng ngẩng lên nhìn tôi.

Nước mắt đong đầy cặp mắt xanh biếc.

"Ưm... vâng...."

"À phải rồi, anh đã nghe về quá khứ của em. Aris cũng nhờ anh một chuyện... Hmm, nói sao nhỉ... Anh muốn em."

"EH!? W-Woa, woa woa woa....!!!"

Chuyện gì vậy? Sao cả Tamaki lẫn Aris đều trợn tròn mắt và phát ra mấy tiếng hét kì cục vậy?

Hình như tôi chọn sai cách để nói mất rồi.

"Ý anh là, anh muốn trái tim của em."

"Ehhhhhhhh~~~~~???"

Ặc, nhìn biểu hiện của hai cô gái thì có vẻ vẫn sai.

"Ừm... xin lỗi, anh sẽ nói lại lần nữa. Anh muốn có một đồng đội không bao giờ phản bội anh - một đồng đội sẵn sàng trao cả mạng sống cho anh, để anh cũng có thể làm điều tương tự. Cũng giống như sự tin tưởng giữa em và Aris, nếu em đặt cược tất cả vào anh, anh sẽ đặt cược tất cả vào em. Đồng ý chứ?"

"Uh.. uhmmm~~..."

Tamaki áp hai tay lên má và nhìn tôi chằm chằm.

Arghh, thôi nào, đừng bảo lại sai nữa chứ? Ngưng để ý đến tiểu tiết giùm tôi cái?

"Ừm... cảm ơn. Em vui lắm..."

"Vậy là tốt rồi."

"Nếu anh không ngại một đứa con gái vô dụng như em... Vậy thì từ giờ xin nhờ anh giúp đỡ, Kazu-senpai."

Taamaki cúi người, sau đó cô nhóc nắm lấy tay tôi và đứng dậy, khẽ cười "Teehehe~" và quay sang phía Aris.

Cái người vừa mới đề xuất ý kiến này với tôi giờ đang lườm tôi toé lửa.

"Ehh~~? Aris, sao vậy? Trông cái mặt cứ như kiểu tớ vừa cướp mất bạn trai của cậu í~"

"Kh...Không có, tớ không quan tâm."

Aris đỏ mặt và quay phắt đầu đi chỗ khác một cách giận dỗi.

Cha mẹ ơi... con gái khó hiểu vãi đạn. Tôi thở dài, và trong một khắc lơ đãng, tôi không nhận ra Tamaki đang định làm gì.

Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước.

Cô bé bước tới và đặt một nụ hôn lên má tôi.

FM pic 1 [/images/images/image-7.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/d/d4/FM_pic_1.png/revision/latest?cb=20170128101335

Cảm giác của đôi môi mềm mại đó áp lên da biến mất nhanh như khi nó xuất hiện. Tamaki nhanh chóng rụt đầu về. Cô bé mỉm cười tinh quái, nhưng hai má cũng đang đỏ hồng.

"Hehe, đừng lo. Tớ sẽ không vượt qua cậu đâu."

Tôi véo mạnh vào má Tamaki và len lén nhìn sang Aris... mà không, nói chính xác hơn là tôi chỉ gần như nhìn sang thôi. Ánh mắt chưa bao giờ được coi là có thể tác động vật lý, nhưng ngay lúc này tôi có cảm giác nó đang đâm xuyên qua đầu mình như hai lưỡi kiếm.

Phía bên kia chắc chắn đang có thứ gì đó rất đáng sợ! Tôi sẽ không nhìn sang đâu!

Làm thế quái nào em lại nổi cáu với anh trong khi em là người sắp xếp tất cả những chuyện này chứ?!

Một lúc sau.

Ý tôi "một lúc" cũng không hẳn là "một lúc" bởi vì nó chỉ là "một lúc" để giải quyết vài thứ hiểu lầm.... Arrghh, quên đi.

Tôi ngồi trước bàn máy tính và thở dài.

Làm gì bây giờ?

Tôi cố xem xét lại mọi thứ một cách bình tĩnh. Tamaki không phải trường hợp đặc biệt. Aris mới là trường hợp đặc biệt. Chắc đào tung cả cái trường này cũng chỉ có thể tìm được tối da mười người phang nhau với Orc không chút sợ hãi như cô ấy.

Nếu một con Orc thường đã gây hoảng loạn đến vậy, thì chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng tôi đối đầu với Elite Orc cơ chứ? Nghĩa là người duy nhất đảm nhiệm được vị trí tiên phong chỉ có Aris.

Quá khó.

Một mình Aris là quá mạo hiểm.

"...Anh nghĩ chúng ta phải dùng lũ Thú triệu hồi như vật hi sinh. Khá nhiều đấy."

Tôi quay về phía Aris. Cô ấy đang nhìn tôi đầy băn khoăn.

"Ah.... có chuyện gì vậy?"

"Ừm, Kazu-senpai... Anh vẫn chưa thể hoàn toàn dựa vào bọn em sao?"

"Không phải là không thể, nhưng nếu vậy thì anh làm gì? Cái lí lẽ quái quỷ gì mà anh lại đưa mấy đứa lên trước như lá chắn và không làm gì cả chứ? Elite Orc là một đối thủ nguy hiểm, vậy nên chúng ta phải sử dụng tất cả những gì sẵn có."

Đội hình chiến đấu với nó sẽ có Aris tiên phong và Mia hỗ trợ. Tamaki sẽ đảm nhận việc tiêu diệt những con Orc thường. Đó là kế hoạch ban đầu của tôi.

Vấn đề là, Tamaki chỉ có sức mạnh thuần tuý, nhưng cô bé cần một thời gian để quen với chiến trường.

Tôi cần một Thứ triệu hồi mạnh hơn Người gỗ để lấp chỗ trống.

Tôi phải tự mình tăng sức mạnh cho bản thân.

Dù gì sử dụng Summon Magic để chiến đấu vẫn còn đỡ áp lực chán.

Kazuhisa Gaya (Level 6)

* Support Magic: 3

* Summon Magic: 2 -> 3

* Skill Point: 3 -> 0

Sau khi nhấn nút xác nhận, chúng tôi quay trở lại vị trí ban đầu.

Trận chiến, đã bắt đầu.

CHƯƠNG 24: TỬ CHIẾN Ở KÍ TÚC XÁ

Chúng tôi trở lại kí túc xá nữ từ căn phòng trắng.

Tôi nhìn xung quanh và nhanh chóng nắm bắt tình hình.

Tamaki vẫn đang nằm trong vòng tay tôi. Khoảng vài chục mét phía trước cổng vào, Aris đang đứng cùng hai con Người gỗ với vũ khí trong tay. Mia nấp ở bìa rừng, cách khá xa chỗ này.

Tiếng gầm vọng ra từ bên trong kí túc xá.

Tamaki ôm tôi chặt hơn. Tôi liếc nhìn Mia. Không rõ có phải do sợ hãi hay không, nhưng cô bé đang ngồi bệt xuống đất.

Tình hình có vẻ tệ. Chúng tôi còn phải chiến đấu với con Elite Orc, trong khi cả đám đang phân tán lung tung và hoảng loạn...

"Aris, lại đây. Anh sẽ buff <<Cường hoá sức mạnh>> cho em!"

"Nh-Nhưng còn...."

"Đừng bận tâm về lũ Người gỗ!"

Aris vội vã chạy về phía tôi. Cùng lúc đó, một con Orc màu đồng bước ra khỏi kí túc xá.

Chính nó, con Elite Orc. Cơ thể to lớn hơn hẳn những con Orc bình thường, nó lù lù tiến tới cùng cây rìu chiến khổng lồ vác trên vai. Chỉ bằng một cú vung, lưỡi rìu đập nát bét con Người gỗ thành đống củi vụn. Những gì còn lại nằm rải rác trên mặt đất, rồi tan biến vào hư không.

Ah, biết ngay mà.

Tôi đặt tay lên vai Aris.

"<<Cường hoá sức mạnh>>"

Ánh sáng vàng rực bao phủ cơ thể cô ấy.

"Lên nào!"

"Vâng!"

Con Elite Orc đã giải quyết xong Người gỗ thứ hai.

Giây tiếp theo, Aris đã xuất hiện trước mặt nó. Cô ấy hạ thấp cây giáo và lao thẳng mũi thép nhọn về phía con Orc.

Cùng với tiếng gầm giận dữ, con Elite Orc lắc người và hất văng Aris sang một bên. Nhưng trái với dự tính của nó, cô ấy nhẹ nhàng đáp xuống đất một cách thăng bằng mà không bị ngã.

Con quái vật màu đồng lao tới.

Với sự trợ giúp của <<Cường hoá sức mạnh>>, Aris bình tĩnh lách người tránh và đâm chếch cây giáo xuống cẳng chân con Orc.

Máu xanh phun ra từ vết đâm, chảy xối xả xuống đám cỏ. Dính một đòn khá nặng, con quái vật loạng choạng và gầm lên.

Mặc dù nhiêu đó là chưa nhằm nhò gì, nhưng vết thương cũng khiến nó bị mất nhịp và không đuổi theo nữa. Aris tận dụng cơ hội này để nhảy về phía sau và kéo dãn khoảng cách.

Tuyệt vời. Cô ấy đã rút kinh nghiệm rất nhiều từ trận chiến ngày hôm qua. Với tốc độ hiện tại, cô ấy có thể câu kéo cho chúng tôi ít thời gian.

Giờ thì, thử con pet mới nào.

"<<Triệu hồi, Gray Wolf>>"

Một con sói với bộ lông dài màu xám xuất hiện bên cạnh tôi.

Nhìn cặp mắt của nó trông khá thông minh. Và nó to hơn bất cứ con sói nào - tôi chắc chắn điều đó, bởi tôi chưa từng nghe tới chuyện một con sói có thể cao tới hơn mét rưỡi. Kích thước đó phải ngang với một con ngựa cỡ nhỏ là ít.

Con sói nhìn tôi như đang chờ mệnh lệnh.

"<<Cường hóa thể chất>>, <<Cường hóa lực tay>>, <<Cường hóa sức mạnh>>."

Tôi buff liền ba phép hỗ trợ cho nó. Hiệu ứng của ma thuật khiến bộ lông của nó chuyển sang màu vàng kim. Cùng lúc đó, ba con Orc chạy ra từ kí túc xá nữ.

Vỗ vào lưng con sói, tôi chỉ về phía mấy con quỷ lợn vừa xuất hiện.

"Thịt bọn nó. Nếu không được thì cũng cố cầm chân chúng một lúc."

Con sói vàng tru lên một tiếng xung trận, và trong nháy mắt phóng thẳng về phía ba kẻ địch cầm thương cầm kiếm. Với một cú vồ, nó nhảy xổ lên ngoạm vào vai con Orc đứng giữa rồi xô ngã xuống đất.

Hai con Orc còn lại khựng lại một thoáng trước khi sực tỉnh và quay lại tấn công. Thế nhưng con sói đã kịp nhảy sang chỗ khác để né lưỡi kiếm của chúng.

<<Cường hoá sức mạnh>> thực sự đã giúp nó có sự vượt trội hơn hẳn ba đối thủ. Đúng như mệnh lệnh, con sói liên tục nhảy qua nhảy lại, vờn lũ Orc trong lòng bàn tay như vờn những con cừu.

Tuy nhiên, ngược lại nó cũng chỉ vừa vặn cầm cự được. Con sói đã để mất cơ hội hạ sát lũ Orc sau đòn đánh đầu tiên. Theo thời gian, những vết trầy xước rướm máu bắt đầu xuất hiện trên bộ lông đã nhạt dần màu vàng. Nếu tôi đoán không nhầm, khi <<Cường hoá sức mạnh>> hết tác dụng cũng là lúc nó tàn đời.

Không còn nhiều thời gian nữa.

"Tamaki, em đứng dậy được không?"

"Ưm... em ổn."

Mặt Tamaki vẫn còn xanh xao, nhưng cô nhóc nghiến răng đứng dậy và nhìn tôi, nở nụ cười gượng gạo.

"Nó... vẫn còn ướt... Xấu hổ thật."

Tamaki nhìn xuống váy và lẩm bẩm.

"Chả sao đâu mà."

"Em có thể lau nó vào người anh đấy."

"Nghe đồn nhiều người thích thế lắm."

Tamaki bật cười "Gì chứ, biến thái~" rồi gắng gượng cầm lấy cây rìu.

Tôi chạm vào vai cô nhóc và buff <<Cường hoá sức mạnh>>. Cơ thể Tamaki lấp lánh ánh sáng vàng.

"Bỏ hết những lo lắng ra khỏi đầu đi, tiến lên và đánh bại chúng! Anh luôn đứng phía sau em."

Tôi vỗ nhẹ vào lưng Tamaki. Cô bé loạng choạng tiến về phía trước và quay lại trừng mắt nhìn tôi.

Tamaki khẽ nuốt nước bọt. Cô ấy đang sợ.

"Tamaki..."

"Em sẽ đánh bại được chúng. Cứ chờ ở đó đi."

Cô gái tóc vàng nhấc cây rìu lên và lao về phía lũ Orc.

Ba con Orc vẫn đang bận rộn quần thảo với con sói. Trong khi đó, Tamaki vòng ra phía sau chúng và...

"!!!"

Máu xanh bắn toé ra như một vòi phun nước.

Hai con Orc quay người lại trong sững sờ, nhìn vào cái xác bị chẻ làm đôi của tên đồng bọn đang nằm trên đất. Lợi dụng cơ hội này, con sói vồ ngã một con Orc xuống đất.

Nhưng con quái vật còn lại đã nhận ra Tamaki mới là đối thủ nguy hiểm. Nó phớt lờ con sói và quay về phía Tamaki, giương kiếm lên.

Tamaki hét lớn, rồi vung mạnh cây rìu.

Nhát chém kinh hoảng xuyên qua lưỡi kiếm của con Orc như cắt giấy, và cứ thế cắt nó ra làm hai khúc thịt đẫm máu. Cơ thể nó đổ về hai phía, máu văng tung toé.

Cô gái tóc vàng hạ chiếc rìu xuống và thở không ra hơi. Từ đầu đến chân cô bé dính đầy máu xanh lè.

Cùng lúc đó, con sói vàng cũng tung đòn kết liễu. Hàm răng nhọn hoắt của nó cắm xuyên qua cổ con Orc và khiến nó tan biến vào không khí.

"Được rồi!"

"Em làm tốt lắm!"

"Ah... Kazu-senpai..."

Tamaki nhìn về phía tôi. Cô ấy cười toe toét, nhưng hai chân đang rung lên bần bật.

"Em... nhờ một chút."

"Mmm, tất nhiên rồi."

Tamaki cười mệt mỏi "Tốt rồi..." và vịn vào tay tôi.

Ở phía bên kia, Aris và con Elite Orc vẫn đang quần thảo dữ dội. Nhưng cô ấy hầu như chỉ có thể né đòn và giữ khoảng cách với con quái.

Tôi cố gắng tìm kiếm cơ hội để dùng phép <<Phản kích>>, thế nhưng đến giờ vẫn chưa được.

Đó là điểm mấu chốt ở đây.

Phần quan trọng nhất của kế hoạch là <<Phản kích>>. Phần quan trọng nhất của <<Phản kích>> là việc căn thời gian. Được ăn cả ngã về không - nếu thành công thì con Orc bị đánh bại, nhưng nếu thất bại thì Aris sẽ bị cây rìu kia chém làm đôi.

Cứ kì kèo thế này không phải là cách. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi cô ấy kiệt sức và để lộ sơ hở.

"Mia... Mia! Ma thuật! Em làm được mà!"

Tôi hét lên về phía bìa rừng, nơi một cô bé tóc đen đang run run bám vào gốc cây.

Nhìn khuôn mặt tái mét của Mia, tôi chợt nhận ra cô nhóc cũng đang hoảng loạn y hệt Tamaki khi nãy.

Arghh, chết tiệt. Tiếng gầm của con Elite Orc cũng là một dạng ma thuật gây áp lực tâm trí!

Tôi chết điếng khi nhận ra sai lầm của mình. Lẽ ra tôi cần buff <<Gột rửa tâm trí>> lên mọi người trước khi lũ Orc xuất hiện.

Tại sao lại có thể không nghĩ tới việc đó chứ???

"Mia!" Tôi nói lớn khi đến được chỗ cô bé, "Em đứng được không?"

"E-Em nghĩ là được..."

Mia nhìn xuống. Hai chân em ấy run lẩy bẩy.

"Được rồi, bình tĩnh, bình tĩnh nào... Em còn chiến đấu được không?"

"Vâng... không vấn đề gì."

Mia đưa cánh tay lên, cẩn thận nheo một mắt như xạ thủ ngắm bắn....

"<<Gia nhiệt kim loại>>!"

Một tia sáng đỏ chói bắn ra như laser, trúng vào cây rìu khổng lồ của Elite Orc.

Cánh tay quái vật giật nảy lên, và nó buông rơi cây rìu. Elite Orc loạng choạng, nó gầm gừ và đưa tay nhặt lấy món vũ khí đánh rơi.

Mùi thịt cháy bốc lên cùng tiếng 'xèo' của thứ gì đó bị đốt xém.

"Gwaaarghhh!!!!"

Con Elite Orc gầm lên đau đớn.

"Aris!"

"Vâng!"

Aris phóng tới. Trong một cử động uyển chuyển, cô ấy xoay nhanh cây giáo và cắm ngập nó vào ngực đối phương.

Cú dứt điểm tuyệt vời đâm xuyên qua tim con Elite Orc. Trúng vết tử thương, con quái vật thét lên một tiếng chói tai rồi loạng choạng lùi lại.

Cơ thể khổng lồ giật lên một lần cuối cùng rồi đổ ập xuống đất. Và tan biến vào hư không.

Tất cả những gì còn lại là một viên ngọc lục bảo, giống như hôm trước.

"Ah..."

Cùng một lúc, ba cô gái đồng thanh kêu lên.

"Lên level!"

Sau tiếng kèn trompet, chúng tôi được chuyển tới căn phòng trắng.

CHƯƠNG 25: EARTH MAGIC VÀ WIND MAGIC TRONG CĂN PHÒNG TRẮNG

Mia ôm lấy vạt váy con bé và đỏ mặt.

Ahaha, đúng là ngây thơ mà. Khỏi cần hỏi cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra bên dưới cái váy rồi.

"Vui lên tí đi, Tamaki. Em có bạn rồi kìa~?"

"Em chả thấy vui gì cả! Kazu-senpai là đồ siêu biến thái!"

Tôi cười khẩy. Cố tình giữ vẻ mặt đó, tôi từ từ tiến về phía Mia và xoa hai tay vào nhau đầy kiểu cách.

Cô nhóc khẽ kêu lên một tiếng sợ hãi.

"Kazu-senpai, đừng có bắt nạt em ấy!"

Aris phồng má và đứng chắn giữa tôi với Mia.

"Em không thích anh làm như vậy đâu."

"Xin lỗi, anh chỉ đùa thôi mà."

Tôi vội vã cúi đầu.

"...Em biết rồi nhé? Điểm yếu của Kazu-senpai là Aris! Mà em cũng vậy, thế là chúng ta hoà nhau, ahihi."

Tamaki cười khúc khích. Mặc dù hai tai vẫn đỏ dừ và vẫn cố gắng tránh cái nhìn của tôi, cô bé đã trở lại vẻ tràn đầy năng lượng như thường ngày.

Tôi đột nhiên cảm thấy muốn trêu cô nhóc một chút, nhưng Aris vẫn đang đứng đó nên chịu thôi. Tôi quyết định thay đổi chủ đề: "Aris, em vừa mới lên level à?"

"Vâng. Em và hai người kia."

Về điểm kinh nghiệm cần thiết để lên cấp, Tamaki và Mia là như nhau. Aris thì cần nhiều hơn một chút so với họ. Nếu lấy Exp có được từ một con Orc làm đơn vị nhỏ nhất thì, hiện tại tôi đang có lượng tương đương hai con... mà không, cái kiểu tính toán này phiền quá.

Hãy giả định một con Orc thường cho 60 điểm kinh nghiệm.

Tại sao lại là 60 à? Đơn giản vì nó là bội số chung nhỏ nhất của 2, 3, 4, 5 và 6. Nghĩa là cho dù tổ đội có 2, 3, 4, 5 hay 6 người, việc tính toán đều có thể thực hiện được dễ dàng.

Hiện tại tôi đang ở level 6. Để lên level 7 cần giết 7 con Orc, nghĩa là 420 Exp.

Nhóm chúng tôi có bốn người, như vậy đánh bại một con Orc là mỗi người nhận được 15 Exp. Tóm lại...

Điểm kinh nghiệm hiện giờ của tôi là 120. Tôi cần 300 điểm nữa.

Aris vừa lên level, nên điểm kinh nghiệm của cô ấy là 0. Tamaki và Mia level 3 nên sẽ cần 240 Exp để lên level tiếp theo, còn hiện giờ họ có 30.

Mmm, nghe có vẻ xuôi đấy. Từ giờ dùng cách này để tính sẽ tiện hơn nhiều.

Rồi, sang vấn đề tiếp theo.

"Aris đang có 3 Skill Point, vậy thì..."

"Ah, Kazu-senpai, em nghĩ thế này."

Tôi dừng lại. Aris khá hiếm khi bày tỏ ý kiến riêng của mình. Đặc biệt là trong những chuyện liên quan đến 'hệ thống' này, cô ấy thường để cho tôi toàn quyền quyết định.

Nghĩa là điều cô ấy sắp nói rất đáng để quan tâm.

"Healing Magic cấp 3 có một ma thuật là <<Chữa lành tâm trí>>. Nó giống như một kiểu thuốc an thần vậy, còn có tác dụng lên cả những người bị tê liệt sau tiếng gầm của con Elite Orc, nên..."

"Nếu chúng ta gặp những người sống sót, thứ này có thể giúp đỡ họ. Ý em là vậy?"

"V-Vâng..."

Mmm, tôi nghĩ là mình hiểu tại sao Aris lại có vẻ khá lúng túng. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi sẽ không đồng ý nếu nói thẳng lí do kia ra. Cô ấy muốn giúp đỡ những người khác, mặc cho việc tôi có lẽ không hài lòng với việc đó.

Cô nàng này, thực sự nhân hậu quá mức mà.

Nhưng đó cũng là một nét đáng yêu của Aris. Đặc biệt là lúc này. Cô ấy len lén nhìn tôi, mặt đỏ lựng dần lên trong lo lắng.

Haa, vẻ mặt này đúng là ăn gian mà. Tôi nghĩ thầm khi đưa tay vuốt ve đầu cô ấy.

Giả sử Aris có ma thuật đó đi. Khi một con Elite Orc xuất hiện, liệu cô ấy có dư dả thời gian để mà kết xuất <<Chữa lành tâm trí>> cho những người bị nạn không?

Câu trả lời là không. Tôi có thể sử dụng <<Gột rửa tâm trí>> như một biện pháp phòng hộ từ trước lên những người trong đội, nhưng phương án kia thì không. Aris là tiên phong duy nhất của đội hình này. Nếu Tamaki cứng cỏi hơn chút để có thể đối đầu với Elite Orc thì là chuyện khác, nhưng hiện giờ, <<Chữa lành tâm trí>> là một ma thuật thừa thãi.

Vậy nên, về lý tính mà nói thì tôi nên phản đối. Nhưng Aris đang chằm chằm nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn và hai tay đặt lên ngực.

Cô ấy đã cứu Shiki Yukariko ngày hôm qua. Cô ấy đã dùng ma thuật để sơ cứu. Nhưng cô ấy bất lực khi chữa trị những vết thương tinh thần. Và có lẽ điều đó khiến cô ấy rất bận tâm.

Từ khi hai chúng tôi đồng hành đến nay, Aris đã phải chịu gánh nặng rất lớn. Đến mức tôi quên rằng cô ấy cũng là một cô gái mỏng manh, rằng cô ấy cũng từng trải qua cảm giác hoảng loạn của những nạn nhân kia. Tôi không hiểu gì cả.

Thành thực mà nói, Tamaki và Mia không phải những đồng đội đáng trông cậy. Aris là điểm tựa duy nhất của tôi lúc này. Nếu cô ấy nói rằng nó cần thiết, nghĩa là nó cần thiết. Sau tất cả, chính tôi cũng đã phải thừa nhận rằng sơ hở về mặt tâm lý có thể gây hậu quả rất lớn.

"Hiểu rồi. Cứ làm như em muốn."

"Vâng! Cảm ơn anh, Kazu-senpai!"

Nụ cười tươi tắn như một bông hoa chớm nở lập tức rạng rỡ trên gương mặt Aris. Nụ cười tinh khiết từng làm tôi mê đắm.

Tôi không thể ngăn mình nhoẻn cười trong vô thức. Tamaki và Mia đang nhìn tôi chằm chằm, nhưng đầu óc tôi không còn bận tâm đến nó nữa.

Ah, nhưng...

Tôi của hiện tại không thể bình tĩnh đưa ra được quyết định sáng suốt.

Tôi của hiện tại đang bị cảm xúc chi phối.

Không ổn. Đến một lúc nào đó, quyết định của tôi sẽ hoàn toàn đi chệch hướng và dẫn đến cái chết của tất cả mọi người.

Kẻ dễ dàng bị ảnh hưởng bởi cảm xúc không có đủ tố chất để trở thành người lãnh đạo.

Nếu như hỏi một người như vậy------

"..."

Tôi chợt nhận ra mình đã nghĩ về điều này rất nhiều lần.

Không, không phải do vấn đề quá phức tạp nên cần suy nghĩ quá lâu. Câu trả lời ngay từ đầu đã rất rõ ràng rồi - hiển nhiên, người đó là Shiki Yukariko.

Cô ta có khả năng để lãnh đạo người khác. Bỏ qua những cảm xúc cá nhân, rõ ràng việc để Shiki đứng đầu là lựa chọn tốt hơn trong tình thế này.

Nhưng...

(Mình có sẵn sàng nghe lệnh cô ta không?)

Khó. Rất khó.

Tôi biết hiện tại mình đang rối lên như một thằng ngốc. Rõ ràng nửa giây trước còn khẳng định Shiki nên đứng lên làm lãnh đạo, nửa giây sau, tôi đã lại cho rằng nghe theo lệnh cô ta là một ý tồi.

Hậu quả từ nửa năm học vừa rồi thực sự đã khiến tôi gặp chút sang chấn tâm lý.

Thông thường, nếu gặp những người bất đồng ý kiến, tôi chỉ cần phớt lờ họ và sống theo cách của tôi.

Nhưng bây giờ không phải cuộc sống thường ngày. Đây là trận chiến sinh tồn.

Tôi cũng không còn chỉ có bản thân nữa. Tôi đang chịu trách nhiệm về mạng sống của những người khác.

Nhân lực hạn chế, chiến lực hạn chế, giải pháp hạn chế. Dưới tình huống như vậy------

(...Được rồi.)

Tôi đưa ra quyết định của mình.

Ngay khi trở về, sẽ có người tôi cần phải bàn luận khá nhiều.

"Tamaki, Mia. Hai em thì thế nào?"

"Giữ nguyên thế này và nâng cấp Sword Skill vào lần tiếp theo."

"Em đang băn khoăn, ehrm.... Em nên nâng cấp Wind Magic hay đợi để nâng cấp Earth Magic? Em muốn hỏi ý kiến Kazu-chi. Với cả, anh có thể tạo hộ em một tấm vải được không?"

"Vải á?"

"Thì... đấy, váy...."

Mấy từ cuối cùng nhỏ đến mức tôi chả nghe thấy gì cả. Mia cúi đầu, hai mắt rưng rưng.

Aah, ra vậy. Tôi gật đầu ra ý không cần nói nữa.

Cô nhóc muốn thay quần áo. Chúng tôi còn ở trong căn phòng này một lúc nữa, nếu cứ mặc đồ ướt sẽ rất khó chịu.

Tôi sử dụng <<Summon Cloth>> để triệu hồi hai tấm vải lớn rồi đưa nó cho Tamaki và Mia. Hai người họ quấn nó quanh eo rồi lúi húi cởi váy và đồ lót.

Chắc chắn Aris sẽ tặng tôi một cú huých đau điếng nếu cố nhìn trộm, vậy nên tôi ngồi quay đi chỗ khác và cố tập trung vào việc suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.

Hmm, Earth Magic và Wind Magic. Đất và Gió. Vấn đề là nên nâng cấp cái nào.

"Mia chưa sử dụng Wind Magic trong trận vừa rồi nhỉ?"

"Yup. Có thể nếu cần câu giờ để chạy trốn em sẽ dùng <<Khói mù>>."

<<Khói mù>> của Wind Magic cấp 1 là một ma thuật tạo ra màn sương mù dày đặc xung quanh người sử dụng. Đúng như cô nhóc nói, ma thuật này có tác dụng rất lớn khi cần tẩu thoát. Nhưng ngược lại, trừ tẩu thoát ra không có cách nào khác để sử dụng nó cả. Đơn giản vì ngay cả chúng tôi cũng sẽ không nhìn thấy gì. Tất nhiên, nếu có kính hồng ngoại chuyên dụng hay cái gì đó tương tự thế thì sẽ khác, nhưng giờ thì không.

"Hoặc là, em có thể sử dụng <<Thôi miên khúc>> để gây ngủ kẻ địch."

"MP của em cũng chỉ có hạn thôi Mia. Những con quái mạnh gần như không bị ảnh hưởng bởi ma thuật đó, còn những con Orc thường thì tự tay đập chết còn nhanh hơn."

Wind Magic cấp 1 không có ma thuật nào đủ khả năng tấn công trực diện đối thủ. Ngoài <<Khói mù>> và <<Thôi miên khúc>> ra, hai cái còn lại là <<Bom không khí>> gây cản trở chuyển động của đối thủ và <<Trợ lực tiếp đất>> giúp giảm tốc độ rơi khi hạ cánh từ trên cao.

Tất nhiên chúng cũng sẽ hữu ích trong trường hợp nào đó, nhưng hiện giờ...

"Về Wind Magic cấp 2, nếu anh muốn chơi theo đường đột kích thì <<Kết giới câm lặng>> sẽ có ích."

<<Kết giới câm lặng>> là ma thuật được sử dụng lên một người hoặc vật. Nó sẽ tạo ra một vùng không gian đường kính 3m hoàn toàn vây kín âm thanh vào bên trong. Nói cách khác, bên ngoài không thể nghe thấy gì cả.

Khi đối tượng di chuyển, vùng không gian cũng sẽ di chuyển theo.

Nghĩa là nếu như trong điều kiện ánh sáng yếu, nó có thể dùng để lén lút lại gần đối thủ mà không gây tiếng động. Hiểu nôm na là ám sát.

"Ngoài ra thì còn có ma thuật tấn công <<Nhát cắt sóng âm>>. Nhưng Earth Magic cũng có ma thuật tấn công."

"Nếu nâng Earth Magic lên cấp 3, chúng ta có gì hữu dụng không?"

"Hmm... <<Bẫy sụt>>, Kazu-chi. Một ma thuật tạo hố."

"Chính là nó!"

Tôi bất giác hét lên thích thú và chỉ tay về phía Mia.

Cô bé cúi xuống theo phản xạ, và nhìn thấy tấm vải đang quấn quanh hông mình, lộ rõ đường cong của cơ thể.

"....Anh chỉ muốn nhìn trộm thôi chứ gì?"

"H-Hả? Khoan, chờ đã, trong tình thế này sao còn có thể-----"

"Biến thái." "Biến thái." "Siêu cấp biến thái."

Ba cô gái cùng lúc đồng thanh và nhìn chằm chằm vào tôi.

"...Xin lỗi."

Bất lực trước việc giải thích hiểu nhầm này, tôi đành cúi đầu.

"Hah, cũng được, lời xin lỗi của anh được chấp nhận."

Mia ưỡn bộ ngực phẳng lì của nó và vênh váo. Con bé chết tiệt.

"Vậy là," Tôi ho khẽ và cố tỏ ra bình tĩnh, "Aris sẽ nâng câp Healing Magic. Hai người còn lại để dành Skill Point cho level sau. Chừng nào vẫn còn ở giai đoạn đầu thì chúng ta nên tập trung vào một lĩnh vực. Có ai ý kiến gì không?"

Không ai lên tiếng.

"Vậy thì, quay lại thôi."

Shimozono Aris (level 6)

* Spear Skill: 3

* Healing Magic: 2 -> 3

* Skill Point: 3 -> 0

Ryuuki Tamaki (level 3)

* Sword Skill: 2

* Physical Skill: 1

* Skill Point: 2

Tagamiya Mia (level 3)

* Earth Magic: 2

* Wind Magic: 1

* Skill Point: 2

Tôi dùng con quạ đen để trinh sát phía trước rồi cẩn thận bước vào kí túc xá nữ.

Nơi đầu tiên phải đi qua tính từ lối vào là căng tin.

Mùi hôi thối nồng nặc khiến cả đám nhăn mặt.

Bàn ghế trong nhà ăn đều bị phá huỷ, và ở chính giữa là một đống lù lù những...

"..."

Tôi khẽ nuốt.

Chất thành đống giữa sàn nhà là hơn 50 cô gái trần truồng với chân tay bị bẻ vặn vẹo, tạo cảm giác rờn rợn như những con búp bê hỏng. Dường như họ đã bị vứt vào đây, người này đè lên người khác một cách lộn xộn.

Không, không phải 50 người.

Là 50 [xác chết].

"Ư---!!!"

Mia bụm miệng cố để không nôn oẹ. Aris và Tamaki cố tỏ ra cứng cỏi, nhưng chân tay họ cũng run lên lẩy bẩy.

Chúng tôi chưa từng chứng kiến nhiều xác chết đến vậy, và tập trung lại một cách kinh khủng đến vậy.

"Tất cả... chết hết rồi ư?" Tamaki lẩm bẩm đầy hoang mang.

"Không, chờ đã."

Hơi thở của tôi hẫng lại một nhịp. Tôi đưa tay chỉ về phía góc tường và nói khẽ.

Đang nằm ở đó là 10 cô gái. Lồng ngực họ vẫn phập phồng nhè nhẹ.

"Có người còn sống!!!"

PHỤ LỤC: FIRE MAGIC VÀ WATER MAGIC

Trưa ngày thứ hai sau khi đến thế giới này, bên trong căn phòng màu trắng.

Alice, Tamaki, Mia đang ngồi dưới đất thành một vòng tròn và thảo luận xem ai nên lấy skill nào.

Vấn đề lớn nhất đặt ra là phải làm sao cho cân bằng ma thuật.

“À, anh có Phong ma thuật và Thổ ma thuật rồi nha.”

Trong hệ thống kĩ năng, có tất cả bảy ma thuật.

Trong đó thì tôi có Ma thuật Hỗ Trợ và ma thuật Triệu Hồi, Alice có ma thuật Trị Thương, những ma thuật còn lại bao gồm Hỏa ma thuật, Thủy ma thuật, Phong ma thuật và Thổ ma thuật. Hiện tại nhóm vẫn còn thiếu Hỏa ma thuật và Thủy ma thuật.

“Nếu coi đây là game, dù thiếu Hỏa và Thủy ma thuật thì chúng ta cũng không làm sao cả.”

Game thủ hikikomori Mia lên tiếng.

“Nhưng chỉ khi nhóm chúng ta có đủ bốn người mà thôi.”

“Nên dù có thế nào đi nữa, chỉ cần thiếu ít nhất một người là chúng ta ăn cám lợn ngay.”

Tôi lắc đầu. Nếu xét theo trường hợp nhóm thiếu người và không kịp tìm cách bù đắp vào, chúng tôi buộc phải tăng số lượng thành viên trong nhóm lên mức tối đa, tức sáu người.

Ngay từ đầu thì tôi đã nắm rõ điều này rồi. Dù vậy nhưng tôi vẫn chỉ chọn Mia và Tamaki rồi lập nên một nhóm bốn người thôi. Ấy là để cày cấp nhanh nhất có thể và đạt được đủ sức mạnh để dể dàng hạ gục con Orc Tinh Anh giống như ngày hôm qua.

Trong thế giới này, chỉ cần tìm được cách tăng cấp kỹ năng, ta có thể mạnh đến vô hạn. Điều cần ưu tiên là rèn luyện sức mạnh cho bản thân để có thể tự vệ trong mọi tình huống.

Nói thì nói vậy nhưng tôi cũng muốn biết vì sao Mia lại không chọn Hỏa và Thủy ma thuật lắm.

“Sao em chọn Thổ và Phong ma thuật vậy?”

Mia lim dim mắt nhìn tôi rồi cười mỉm.

“Điểm mạnh của Hỏa ma thuật là sức tấn công và khả năng phòng thủ. Nhưng trong nhóm đã có tới hai tiên phong và một triệu hồi sư rồi, vậy nên em thấy không cần thêm sức tấn công nữa. Còn muốn phòng thủ thì chỉ cần dùng ma thuật triệu hồi để gọi ra thật nhiều linh thú là được.” Suy luận của em ấy rất hợp lý. Thực ra tôi cũng rất mong Tamaki ưu tiên nâng Kiếm Kỹ và tập trung hẳn vào một nhánh kỹ năng để trở thành một tiên phong mạnh hơn Alice. Khi đó thì Alice có thể lui về nhận vị trí trung phong. Em ấy sẽ vừa có thể dùng ma thuật Trị Thương, vừa có thể làm công phụ để hỗ trợ Tamaki.

Và nếu Alice thiếu sót khoản nào, chỉ cần dùng linh thú của tôi bù vào là được.

Nếu bàn thì về sức tấn công, cái chúng tôi thiếu thiện tại chính là khả năng tấn công tầm xa… Cái đó thì có thể dùng Thổ và Thủy ma thuật để bù đắp ở một mức độ nhất định.

“Thấy lấn cấn chỗ nào thì cứ nói ra để cả bọn thảo luận cho thống nhất với nhau. Nào.”

Mia lật quyển sổ tay của em ấy ra rồi ghi tên ma thuật vào.

“Khoan Mia, sao em viết trơn tru tên ma thuật được hay vậy?”

“Khi vào phòng trắng lần trước, em đắn đo lâu lắm luôn. Tuy có nói với anh là em sẽ chọn Thổ với Phong ma thuật, nhưng nếu có ma thuật mạnh hơn thì em sẽ đổi ý ngay.”

“Lần em lên cấp 1 hả? Em ngồi lại trong đó bao lâu?”

“Ừm…. chắc cũng hơn nữa nửa ngày.”

“Đắn lo lâu dữ.”

“Tại đây là chuyện liên quan đến sống chết của em mà.”

Mia ghi lại tên và tác dụng của những Hỏa ma thuật cấp 1 như sau.

◆ Hỏa đạn

Bắn hỏa cầu. Ma thuật tấn công.

◆ Quang hỏa

Thắp sáng. Y như hộp quẹt.

◆ Flash

Ánh sáng giúp che mắt kẻ thù.

◆ Ấm

Tăng cường và tạo ra thân nhiệt con người. Có cái này là có thêm đồ để mặc.

Nếu loại trừ mấy câu thải đi thì Mia sắp xếp thông tin tương đối ổn. Vì cũng đã xem qua ma thuật cấp 1 và 2 nên giờ tôi sẽ nói thẳng vào trọng điểm em ấy muốn trình bày luôn.

“Vậy là ma thuật có ích chỉ gồm hai ma thuật tấn công là《Hỏa đạn》và《Flash》mà thôi.”

“Đúng vậy. Tuy ma thuật kia có thể thay thế cho hộp quẹt những vẫn không để làm gì cả.”

“Ừmm.” Mia gật đầu.

“Em có ghi lại ma thuật cấp 2….”

◆ Hỏa tiễn

Mỗi lần lên cấp tăng thêm một mũi tên. Ma thuật tấn công.

◆ Lửa ma trơi

Một ngọn lửa lơ lửng trong không khí. Lấy làm đuốc được.

◆ Hỏa kiếm

Tạo ra một thanh kiếm bốc lửa trong tay. Dùng tấn công vật lý được không ta?

◆ Kháng hỏa

Kháng được lửa.

“Ở đây có một ma thuật tên《Kháng lửa》, là một phiên bản yếu của ma thuật《Kháng toàn bộ》thuộc hệ thống ma thuật cấp 4 trong ma thuật Hỗ Trợ.《Kháng toàn bộ》thì giúp các thành viên trong nhóm kháng lại một thuộc tính bất kỳ. Ma thuật thuộc bốn thuộc tính nào cũng đều có một phiên bản yếu hơn nằm ở cấp 2 cả.”

“Đúng vậy. Nhưng còn lâu lắm anh mới nâng ma thuật Hỗ Trợ lên cấp 4 được.”

“Chỉ cần săn nhiều Orc một tí là được thôi. Tính sơ thì chỉ nội hôm nay là anh đủ điểm để nâng lên cấp 4 rồi.”

Hừm, nếu cả nhóm cứ săn Orc nhanh như hiện tại thì cũng có thể.

“Ma thuật quan trọng nhất trong hệ thống ma thuật cấp 2 chính là《Hỏa tiễn》. Chẳng những có thể nhắm mục tiêu mà tầm bắn còn rất xa nữa. Nói chung ma thuật này có rất nhiều điểm mạnh. Tính ra, nếu không tính những hạng thấp hơn, ma thuộc 3 thuộc tính kia không cái nào có được ma thuật tấn công tiện lợi như thuộc tính này đâu.”

Mia giải thích say sưa. Ê, em đang giải thích vì sao không chọn Hỏa ma thuật mà?

“Nhưng chỉ có ma thuật này mới được vậy thôi. Và khi nãy em cũng giải thích rồi, em không chú trọng ma thuật tấn công cho lắm. Chính vì vậy nên em xét thấy hiện tại mình không cần Hỏa ma thuật.”

“Anh hiểu rồi. Tính ra Hỏa ma thuật cũng không có nhiều ma thuật tiện lợi cho lắm nhỉ…”

“Nếu nâng lên tới cấp 5 thì anh sẽ được một ma thuật kiềm hãm gọi là《Hỏa Hãm》và một ma thuật trị thương yếu là《Hỏa Hồi》. Nhưng ở tình hình hiện, tại dù có tính xa thì….”

“Đúng, cũng không làm được gì cả. Phải có 15 điểm kỹ năng mới nâng lên cấp 5 được. Dù có dồn hết điểm skill vào thì chúng ta cũng phải cày lên tới cấp 8 mới đủ.”

“Nên để sống sót mà cày tới cấp 8, chẳng thà em lấy Thổ và Phong ma thuật còn hơn. Hai ma thuật ấy tiện hơn nhiều.”

Quả thực lời con bé nói rất có sức thuyết phục.

“Tiếp theo là Thủy ma thuật.”

Mia cũng liệt kê những ma thuật thuộc Thủy ma thuật vào trong sổ tay con bé rồi.

◆ Mưa

Triệu hồi nước. Muỗi chích inox.

◆ Kim độc

Kim có độc. Ma thuật tấn công.

◆ Màn băng

Một màn không khí lạnh. Xài thay điều hòa được không ta?

◆ Bơi

Bơi. Chụy mày tự bơi được.

“Này nhé, tuy《Kim Độc》là một ma thuật bắn ra kim độc để tấn công…”

“Nhưng đó chỉ là độc làm kẻ thù tê liệt mà thôi, và phải tận 10 giây sau mới có tác dụng. Lúc biết được, không hiểu sao em cứ thấy thất vọng thế nào ấy.”

“Ừm. Trước khi chất độc kịp lan ra khắp cơ thể con Orc thì cả lũ đã dắt tay nhau lên bàn thờ rồi.”

Chúng tôi không có thời gian để mà chờ với đợi. Nếu đem ra đánh với Orc Tinh Anh thì còn hoặc may… Cơ mà độc này có làm gì được Orc Tinh Anh không?

“Mấy cô chú nông dân thiếu nước mà có skill《Mưa》thì đảm bảo vui són ra quần luôn.”

“Túm lại là skill này không giúp ích gì cho chúng ta cả.”

Tamaki thở dài. Alice cũng gật đầu bày tỏ đồng cảm.

“Và nếu cần nước thì chỉ cần nhờ Kazu-xempai dùng ma thuật triệu hồi tạo ra là được…”

“Ừ. Nhưng kĩ năng《Bơi》thì khác. Nếu ta chiến đấu trên bờ hồ hoặc bờ biển thì con hàng này vẫn khá tiện đó.”

“Chả lẽ đào một cái hồ trên núi này rồi ra bờ hồ phang nhau à?”

Nhiều lắm cũng chỉ có khu học bơi mà thôi. Đúng là ma thuật này rất khó xài.

“Nhưng sao cũng được. Em ghi hệ thống ma thuật cấp 2 đây.”

Rồi Mia bắt đầu hí hoáy vào cuốn sổ của mình.

◆ Acid Burst

Bắn ra một chất axit mạnh. Ma thuật tấn công.

◆ Băng kiếm

Tạo ra một thanh kiếm nước đá trong tay.

◆ Thở dưới nước

Giúp hít thở trong môi trường nước.

◆ Kháng băng

Ngược với hỏa ma thuật.

“《Acid Burst》là ma thuật tấn công khá hữu dụng, mỗi tội là tầm bắn không được xa lắm, chỉ chừng 5 đến 6 mét mà thôi.”

Tạt axit không phải chuyện đùa. Nhưng nếu phải nói ra thì bắn hỏa tiễn cũng dễ sợ nữa. Nhưng đã dùng ma thuật tấn công thì phải chịu thôi.

“Nếu xét về ma thuật tấn công,《Acid Burst》hữu dụng hơn rất nhiều so với《Sonic Edge》thuộc hệ thống ma thuật cấp hai của Phong ma thuật. Tính ra thì ma thuật này cũng không đến nỗi nào đâu.”

Quan điểm của Mia rất độc đáo và làm cho người khác thấy hơi khó chịu. Nhưng mà Thổ ma thuật cấp 2 lại không có ma thuật tấn công, vậy nên thà có đồ dỏm còn hơn là không có gì…

“Vấn đề nằm ở những ma thuật còn lại. Nếu không cần cận chiến vật lý thì ta cũng không cần《Băng kiếm》làm gì nữa. Còn《Thở dưới nước》thì khỏi nói rồi… Phải chi gần đây có hồ thì tha hồ có đất dụng võ…”

“Nên vấn đề trọng yếu chính là, vì vùng này nằm sâu trong núi nên chúng ta không thể tận dụng hết sức mạnh của Thủy ma thuật được.”

Mia gật đầu thay cho lời đồng ý.

“Vâng. Anh cần em kể về những ma thuật khác nữa không?”

“Để lần sau đi.”

Mia hào hứng hỏi nhưng tôi lắc đầu. Cuối cùng cũng thảo luận xong...

Tôi bấm nút xác nhận trên máy tính rồi rời khỏi căn phòng trắng và quay về bãi chiến trường để tiếp tục cuộc chiến dang dở giữa chừng.

CHƯƠNG 26: TÌM KIẾM Ở KÍ TÚC XÁ NỮ

Aris dùng Healing Magic lên những nữ sinh may mắn sống sót sau cuộc tấn công của lũ Orc.

Đầu tiên là <<Hồi phục>>, sau đó là <<Gột rửa tâm trí>>. Đôi mắt dại đi vì sợ hãi và tuyệt vọng của họ dần dần lấy lại được sự tỉnh táo. Dùng liên tiếp hai ma thuật này tương đối hao MP, có điều nó là quy trình bắt buộc.

“Tamaki, Mia!”

Tôi vỗ vai hai cô nhóc đang đứng ngây ra tại chỗ. Những lúc như thế này, tốt hơn hết là kiếm cho họ việc gì đó để làm, dù có là việc gì đi nữa.

“Chúng ta nên tiến hành điều tra khu vực xung quanh.”

Gần như không có khả năng xuất hiện thêm con Elite Orc nào, và lũ Orc thường ở đây thì đã bị chúng tôi làm thịt hết. Nhưng ngay cả như vậy, lơi là cảnh giác vẫn là một sai lầm chí tử.

Để Aris trông chừng chỗ này, tôi triệu hồi một con sói rồi cùng Tamaki và Mia tiến vào tầng một. Hành lang hoàn toàn tĩnh lặng, và chúng tôi xem xét từng căn phòng một.

“À đúng rồi, phòng của hai em ở đâu?”

“Phòng Aris và em ở kia, ngay cạnh nhau.”

“Hmm, em ở tầng ba.”

Ngay kia à, tốt. Tôi quyết định sẽ để Tamaki về phòng để thay đồ và lấy chút nhu yếu phẩm.

“Tamaki, mang theo giúp anh chút quần áo cho Aris. Sau đó tìm trong các phòng khác ở tầng này để lấy đồ mặc cho những người ngoài kia.”

“Hiểu rồi, chúng ta cũng không thể để Aris ở đó một mình quá lâu. Để đó cho em.”

“Mia, em đi theo anh. Chúng ta lên tầng ba.”

Chừng nào con thú triệu hồi còn ở đây, việc cảnh giới không phải là vấn đề. Giả sử còn một vài con Orc trốn ở tầng trên, nó cũng sẽ không thoát khỏi khứu giác của con sói - ít nhất đó là những gì tôi nghĩ.

Hành lang tương đối hẹp nên tụi Orc chỉ có thể đi hàng một. Nghĩa là miễn có thể cầm chân chúng vài giây - việc tương đối đơn giản với sự yểm trợ bằng ma thuật của Mia - tôi sẽ có dư dả thời gian để triệu hồi thêm một con sói khác. Chưa kể sau khi nâng Summon Magic lên Cấp 3, tôi đã học được phép <<Trị liệu khiển thú>> có thể chữa thương cho lũ sói khi cần. Ma thuật Cấp 3 tiêu hao tới 9 điểm MP, nhưng cũng vì vậy mà cường độ chữa trị cũng sẽ rất lớn. Dùng hai con sói luân phiên chiến đấu kết hợp với hồi phục sẽ cho hiệu suất cực ngon lành.

Sau khi chia ra với Tamaki, Mia và tôi bước lên cầu thang. Không có dấu hiệu gì của phục kích. Xem ra lũ Orc đều đã đổ xô hết ra ngoài trong trận chiến khi nãy.

Tầng hai và tầng ba tràn ngập những tiếng rè rè của lũ ruồi nhặng. Khỏi nói cũng biết vì sao chúng ở đây.

Chúng tôi tới phòng của Tamaki ở tầng ba để cô nhóc thay đồ.

“Anh có muốn nhìn em khỏa thân không nè~”

“Không.”

Tôi ngồi bên ngoài căn phòng, bên cạnh là con sói với dáng vẻ trông như phiên bản hoang dã bụi đời của Hachiko[1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_26]. Ây da, cậu nhóc này trông khá đấy chứ? Tôi đưa tay vuốt ve bộ lông xám và con sói nhắm mắt lại một cách thoải mái. Ngộ thật.

“Anh có muốn em mặc lại cái quần lót bị ướt lúc nãy không?” Mia hỏi với ra từ trong phòng.

“Không, ném nó đi, kiểu gì trong đó chả có cả đống đồ thay?”

Con bé dừng lại một lát.

“Hmm, vâng. Em sẽ lấy vài thứ từ tủ quần áo của bạn cùng phòng vậy.”

Tôi chết cứng.

Lỡ mồm rồi, tôi thầm than vãn như vậy trong đầu. Câu vừa rồi rõ ràng có ý rằng bạn bè con bé đều chết cả rồi. Vô tình hay cố ý thì tôi cũng đã động đến vấn đề không nên động.

Úp mặt vào lòng bàn tay, tôi cố nén một tiếng thở dài.

“Không sao đâu.”

Không biết có phải nghe thấy tiếng tôi rên rỉ hay không, Mia đột nhiên mở cửa và thò đầu ra.

“Em biết họ không còn nữa. Bạn bè, thầy cô, tất cả đều đã chết. Chỉ có em may mắn sống sót.”

“Chưa thể chắc chắn như vậy đâu…”

“Tốt hơn hết là chuẩn bị tinh thần. Không sao đâu, em đã khóc cả đêm qua rồi.”

Mia vỗ nhẹ vào vai tôi trấn an.

“Đêm qua Shiki-senpai đã đề nghị điều đó, và tất cả mọi người đều khóc cùng nhau trong phòng ngủ.”

“Shiki-san à…”

“Hmm.” Mia gật đầu. “Chị ấy nói nếu muốn khóc thì tốt nhất nên làm lúc này, khi hoàn cảnh còn cho phép. Nè nè, nếu Kazu-chi vẫn chưa khóc, em có thể cho anh mượn ngực mình để tựa đấy~”

Mia ưỡn bộ ngực phẳng lì một cách đầy tự hào.

“Mặc dù nó không lớn lắm, nhưng em vẫn sẽ hào phóng mà chia sẻ với anh.”

“Mặt dày là điểm mạnh duy nhất của em à?”

“Em cho anh ăn cái quần lót khi nãy bây giờ.”

Nghe có vẻ giống như một phần thưởng với vài tên biến thái… cơ mà tôi thì không.

Tôi cũng không phải loại người sẽ than khóc cho cái chết của bạn cùng phòng, bạn cùng lớp hay bất cứ kẻ nào tồn tại trong cái trường cấp ba đó. Thậm chí tôi còn mong cho tất cả mọi người chết sạch. Nhưng mà…

(Để lộ bản chất lúc này đồng nghĩa với việc mình sẽ đánh mất sự tín nhiệm của những cô gái. Tốt hơn hết nên lái câu chuyện sang hướng khác. Để xem, hmm…)

“Nếu muốn khóc, anh sẽ khóc trên ngực của Aris.”

“Thật sự cám dỗ khi đối tượng là một bộ ngực khổng lồ ha…?”

Ít nhất cũng thay “ngực bự” bằng “người yêu” đi, con nhỏ xớn xác.

Bỏ lại Mia đang chuẩn bị đồ đạc, tôi lên sân thượng tòa nhà. Thực sự sẽ không tốt cho con bé khi nhìn thấy cảnh trên đó.

Sáu cái xác trên mái nhà bị bao phủ bởi lũ quạ và hàng đống ruồi. Sau khi xác nhận không có Orc ở đây, tôi trở lại tầng ba và khóa luôn cánh cửa sân thượng lại.

Lúc này Mia cũng vừa lấy đồ xong, con bé cầm túi quần và bước ra khỏi phòng.

“Đi thôi, Kazu-chi.”

Giọng con bé không có vẻ gì là đau đớn, nhưng cặp mắt thì sưng mọng dưới ánh sáng lờ mờ của hành lang. Có vẻ con bé vừa mới khóc nữa.

Đúng như Shiki-san nói, chúng tôi nên khóc khi còn có thể. Đó thực sự là lời khuyên sáng suốt trong tình cảnh hiện tại.

“...từ từ, Mia, tại sao rốt cuộc em lại mặc đồ thể dục?”

Thứ trên người con bé lúc này khá giống với đồ mà hội con gái đã mặc lúc sáng - áo phông bó và quần soóc ngắn một cách quá quắt.

“Mấy bạn ở Khu Bổ trợ đề nghị đấy. Em lấy cho cả họ nữa.”

“...Anh không biết nên bắt đầu phản đối từ chỗ nào luôn.”

Chúng tôi kiểm tra nốt chỗ còn lại, và tìm thấy hai cái xác trong căn phòng gần đó. Mia nhìn chằm chằm vào chúng và thì thầm: “Xin lỗi, tớ sẽ quay lại sau.”

“...Em biết họ?”

“Bạn cùng lớp.”

Khuôn mặt con bé vẫn bình thản, nhưng bàn tay giữ túi quần áo run lên bần bật.

Tôi quyết định không hỏi thêm về quan hệ của họ… Không, chính xác là không thể hỏi.

Theo như Mia nói, các nữ sinh ở tầng ba đều là học sinh năm nhất Sơ trung. Con bé cũng nói rằng nó không quen nhiều người lắm ở các lớp khác. Nghĩ lại thì, nếu vậy tôi đi kiểm tra một mình cũng được nhỉ? Nhưng dù sao Mia cũng sống ở kí túc xá này, có lẽ một vài thứ chỉ có con bé mới biết.

“Tiếp theo là tầng hai. Học sinh năm hai, em không biết người nào cả...”

Tôi gật đầu. Sau khi kiểm tra xong tầng hai, chúng tôi quay trở lại sảnh chính mà không bị con Orc nào tấn công.

Tamaki đã thay quần áo và đang ngồi đợi. Bên trên là áo phông bó, bên dưới là quần soóc……..

“Tại sao cả Tamaki cũng mặc cái của nợ này vậy???”

“À, vụ này là em bàn với cậu ấy…”

Mia thì thầm. Con nhỏ xớn xác chết tiệt.

Tamaki đang ngồi gục đầu và khóc, xem ra con bé cũng tìm thấy vài người quen trong đống xác chết. Aris ở gần đó, im lặng giúp đỡ những người sống sót.

“Xin lỗi, xin lỗi cậu, Aris. Tớ khóc một chút nữa thôi…”

Tamaki vừa dùng tay áo quệt nước mắt vừa nói trong tiếng nức nở.

Aris vẫn im lặng. Khuôn mặt cô ấy không chút biểu cảm, như thể đang đeo một chiếc mặt nạ, và cô tiếp tục sử dụng <<Hồi phục>> cùng <<Gột rửa tâm trí>>. Tôi đem vài cái chăn tới cho các cô gái vừa được chữa trị, nhưng họ vẫn đang bị sốc, kiệt sức và không thể đứng dậy. Có tới mười người. Các vết thương trên cơ thể họ được chữa lành, và tổn thương tâm trí cũng dịu đi phần nào - nhưng đó là tất cả. Healing Magic có thể chữa lành vết thương, nhưng nó không thể khôi phục phần sức lực đã mất.

Nah, không sao. Ngay từ đầu tôi cũng đã nghĩ mọi chuyện sẽ như thế này. Tôi quay lại chỗ Tamaki đã ngừng khóc và Mia người vẫn khệ nệ cầm túi quần áo to đùng.

“Hai em, hãy trở lại Khu Bổ trợ và đưa năm người tới đây.”

“Hiểu rồi. Nhưng hãy để em đi một mình. Em quay lại ngay ấy mà, Mia cứ ở lại đây.”

“Thế quá nguy hi---” Trước khi tôi kịp ngăn lại, Tamaki đã phóng vụt ra khỏi tòa nhà, thậm chí còn không mang theo cây rìu khổng lồ của mình.

Aaa, con bé này thật là! Tôi không còn cách nào khác ngoài lệnh cho con sói bám theo bảo vệ Tamaki. Nó sẽ giữ một khoảng cách nhất định và tấn công lũ Orc xuất hiện giữa đường, hoặc ít nhất cũng cầm chân chúng.

“Chúng ta sẽ chôn những người này sau. Anh nghĩ những khu nhà khác có thể cũng có người còn sống, chúng ta nên cứu họ.”

“Vâng… anh nói đúng.”

Aris lảo đảo đứng dậy, nhưng rồi chân cô ấy đột ngột quỵ xuống.

Tôi vội chạy tới để đỡ cô ấy.

“Em xin lỗi…”

“Nhờ em mà mười người đã được cứu thoát, em nên tự hào về điều đó.”

“Nhưng… bạn em, họ, vài người, họ đã…”

Tôi im lặng gật đầu. Những mất mát như vậy là điều không thể tránh khỏi trong cái thế giới chết dẫm này.

Nếu em thấy đau đớn, cứ bộc lộ hết ra ngoài đi, ổn cả thôi… Tôi muốn nói điều đó.

Nhưng Aris chắc chắn cũng hiểu rõ, cho dù có buồn hay khóc lóc thế nào đi nữa, người chết cũng không thể sống lại. Việc duy nhất cần làm lúc này là cứu càng nhiều người càng tốt. Đó là cách sống mà cô ấy tin tưởng.

Có điều về phần mình, tôi tính rằng không thể cứ thế mà cứu thêm cứu thêm mãi được. Khu Bổ trợ hiện tại là căn cứ của chúng tôi, dĩ nhiên, nếu không đủ nhân lực thì việc phòng thủ ở đó cho những chuyến đi thế này sẽ gặp rắc rối. Ngược lại, nếu số người tăng lên vượt quá một mức nào đó, các phe phái sẽ bắt đầu hình thành và dẫn đến lục đục.

Ngoài ra, việc cấp thiết bây giờ là phải tỉa dần từng điểm tập trung của lũ Orc để giảm bớt số lượng kẻ địch. Nếu cả một đàn Orc hàng chục con đồng loạt tập kích vào Khu Bổ trợ, việc chống cự là bất khả thi. Trước khi một con Elite Orc hoặc thứ gì đó tệ hơn nhận ra điều này, chúng tôi phải dọn dẹp các nhân tố nguy hiểm.

Mah, nói gì thì nói, hiện giờ cũng chưa thể chiến đấu được. MP của tôi đã gần như cạn sạch bách.

MP của Aris cũng gần hết do công việc chữa trị. Cô ấy thì ổn, nhưng MP của tôi liên quan mật thiết đến khả năng chiến lực. Tôi cần đưa những người này về căn cứ và nghỉ ngơi trước.

Mia lòng vòng ở tầng một thêm lần nữa, tìm thêm vài bộ quần áo để thay đổi và lấy vài cái túi phòng lúc cần kíp.

“Phiền em quá.”

“Không sao, em cũng cần làm gì đó để giữ bình tĩnh.”

Mia đáp và đưa quần áo cho Aris để thay. Quả nhiên lại là đồ thể dục… tôi quá mệt mỏi để có thể chất vấn rồi…

“Mia, vào bếp lấy anh con dao phay.”

“Ơ, được----”

Con bé chạy vọt đi ngay tắp lự.

Aris đã thay đồ xong và quay lại sảnh. Chân cô ấy bước tập tễnh.

Hai mươi phút sau, Tamaki quay lại cùng với năm người tiếp ứng. Shiki-san cũng là một trong số đó. Bốn người kia chứng kiến tấn thảm kịch, và cũng như Tamaki, họ tái mét mặt, quỵ xuống rồi bật khóc.

Shiki-san lẳng lặng tiến tới và, một cách bất ngờ, tát vào má hai người.

“Nghe đây, chị biết mấy đứa đang sợ hãi và đau khổ, nhưng bảo vệ người sống sót là điều ưu tiên nhất hiện tại. Chúng ta cũng không thể biết khi nào Khu Bổ trợ bị tấn công, vậy nên nhanh chóng quay trở lại đó thôi.”

Bốn cô nhóc gắng gượng dậy, và tôi vét nốt ma lực để sử dụng <<Cường hóa lực tay>> giúp họ vác những người bị nạn về Khu Bổ trợ. Như đã nói, mặc dù đã được trị thương, họ vẫn không thể đứng dậy.

May mắn thay, bốn trong số mười người có vẻ đã xốc lại tinh thần. Họ nói với tôi rằng có thể tự đi được và run rẩy dìu nhau.

“Mặc dù em vẫn chưa hiểu tình hình cho lắm…”

Một trong bốn người - một cô bé cột tóc đuôi ngựa - nói với tôi trong khi dùng chiếc áo cũ lau đi chất dịch lầy nhầy màu trắng bám trên đầu.

“...nhưng có vẻ thực sự không có thời gian thật. Bọn em sẽ cố hết sức để không thành gánh nặng cho mọi người.”

Tôi chỉ đáp “Đừng ép mình quá sức” và đồng ý để họ tự đi. Mặc dù nhìn cô nhóc hơi tội và nên rửa cái thứ kia đi, nhưng vòi nước máy trong kí túc xá đều không dùng được, đúng như tôi dự kiến. Trận động đất xem ra đã làm hỏng các đường ống nước.

“Vậy đi thôi, Kaya-san.”

Shiki-san lên tiếng, mỗi bên vai cô ấy vác một người. Trông có vẻ chật vật nên tôi đề nghị giúp, nhưng bị từ chối thẳng thừng.

“Trách nhiệm của cậu là bảo vệ bọn tôi trên đường, không phải sao?’

“Ah, đúng rồi nhỉ.”

Có hơi bối rối vì quyền chủ động bị lấy mất, nhưng xem ra không có gì phải phàn nàn về đề nghị của cô ấy.

Chúng tôi rời khỏi kí túc xá nữ và chẳng mấy chốc đã quay trở lại Khu Bổ trợ.

Đến lúc còn cách một quãng, đôi tai con sói đột nhiên dựng dậy. Shiki-san tiến lên phía trước vài bước rồi dừng lại. Tôi chợt nhớ rằng cô ấy đã nâng Detective Skill. Nghĩa là----

“Kaya-san, phía trước có tiếng đánh nhau.”

Shiki-san báo cáo lại bằng một giọng gấp gáp.

“Khu Bổ trợ đang bị lũ Orc tấn công.”

CHƯƠNG 27: TRẬN CHIẾN PHÒNG VỆ KHU BỔ TRỢ

Trung Tâm Bổ Trợ có 11 người, hiện tại bọn tôi đã xuất quân hết 9, vậy nên ở đó chỉ còn lại đúng 2 người canh gác mà thôi. Giữa tình hình thiếu thốn chiến lực như vậy, liệu họ có thể cầm cự đợt tấn công của bọn Orc được bao lâu đây?

Trước khi rời Trung Tâm Bổ Trợ, tôi đã chỉ đạo cho mọi người đào hố ở ở khu vực ngay trước cửa chính rồi. Có lẽ những cái hố ấy sẽ cản được phần nào đợt tấn công của chúng.

Dù vậy thì chúng tôi cũng không có thời gian để mà do dự.

“Alice, Tamaki, Mia, theo anh. Những người còn lại thì làm theo lời Shiki.”

Sau khi nói xong, tôi lập tức niệm《Tăng cường thể chất》cho các thành viên trong nhóm rồi lao thẳng về Trung Tâm Bổ Trợ. Shiki có nói gì cũng mặc cô ta luôn, giờ không phải lúc để phung phí thời gian.

Ban đầu thì tôi cũng miễn cưỡng lắm mới dám ra lệnh cho Shiki, nhưng giờ thì tôi phải trút bỏ hết mọi ràng buộc trong tim để trở nên quyết đoán hơn. Mấy cái trò lôi thôi thì chờ đánh xong rồi tính tới cũng được.

Tôi và con linh thú sói của mình chạy trước tiên. Chỉ cần nghe tiếng bước chân đằng sau vọng tới tôi cũng đủ biết Alice và mọi người đã bắt kịp mình rồi.

Tôi ra lệnh sẵn cho con sói rồi để nó chạy trước đến bảo vệ hai cô bé đang lâm nguy ở Trung Tâm Bổ Trợ.

Con linh thú của tôi liền tăng tốc, rồi cái bóng màu xám của nó mất hút vào trong khu rừng.

Dù đã cử linh thú của mình đi nhưng tôi vẫn chạy tiếp. Chẳng bao lâu sau, tôi đã nghe được tiếng kiếm va vào nhau.

Tôi nhớ hai người ở lại bảo vệ Khu Bổ Trợ lần lượt có Kỹ năng dùng Giáo 1Ma thuật hỗ trợ 1 và Kỹ năng dùng Giáo 1Hỏa ma thuật 1. Sỡ dĩ hai đứa chọn Kĩ năng dùng Giáo là vì tôi đề nghị chúng dùng vũ khí tầm xa.

Hồi trước tôi từng đọc qua một bài báo nói về một cô gái dùng dao và một gã cầm kiếm đấu với nhau.

Về mặt võ thuật, sự cách biệt về sức mạnh giữa hai bên đã quá rõ ràng rồi. Nhưng cô gái là một nhà vô địch dùng dao, và khi đấu với gã vô địch kendo ấy, họ hòa. Bài báo viết vậy.

Từ đó tôi suy ra phạm vi tấn công của vũ khí cũng là một yếu tố rất quan trọng.

Hôm qua, Alice vận dụng những đòn tấn công tầm xa bằng giáo cực kỳ điêu luyện, nhờ vậy nên em ấy mới trên cơ được con Orc và chiến thắng suýt sao.

Vậy nên dù ở level 1, chỉ cần hỗ trợ nhau tốt một tí thì hai đứa vẫn có thể cân được từ 2 đến 3 con orc một lúc… Hi vọng vậy.

Sau khi vượt qua cánh rừng, tôi nhìn rõ chiến trường.

Hơn 20 con Orc đang bao vây Trung Tâm Bổ Trợ.

Vì trước lối vào chính có một cái hố lớn nên bọn Orc chia làm hai cánh quân và tiếp cận lối vào từ cả trái lẫn phải.

Ở đó, hai cô bé nữ sinh đang tuyệt vọng chiến đấu để cản không cho chúng vào bên trong.

May một cái, vì không con orc nào dùng giáo nên vũ khí tầm xa của hai em ấy phát huy hiệu quả, nhờ vậy mà hai đứa có thể cản không cho chúng đến gần.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Một đứa kiệt sức và mất thăng bằng.

Thấy cô bé sắp khụy tới nơi, một con Orc cầm kiếm lập tức chớp lấy cơ hội để xông tới…

Ngay lúc đó, chú sói linh thú của tôi tham chiến.

Nó nhảy vọt qua bầy Orc bên ngoài rồi đẩy mạnh vào con Orc nhắm vào con bé nữ sinh kia, nó rớt luôn xuống hố.

Hmm, giỏi lắm! Tôi ngưng lại khen nó.

“Kazu-senpai!”

Nghe tiếng Alice gọi, tôi lập tức vỗ vào vai trước khi em ấy chạy vút qua.

“《Haste》”

Ánh sáng hoàng kim bao bọc cơ thể Alice rồi bứt tốc cho em ấy. Alice cầm chặt cây giáo của mình rồi lao thẳng vào bầy Orc cánh trái.

Từ đằng sau lưng, em ấy đâm một nhát vào tim con Orc. Trúng phải đòn ấy, nó đau đớn rống lên rồi khụy xuống. Bị tấn công bọc hậu bất ngờ, bầy Orc hoảng lên.

“Kazu-senpai, Kazu-senpai, niệm《Haste》cho em nữa!”

“Không được, Tamaki đứng đây chờ đi.”

“Hả? Tại sao?”

“Nhiệm vụ của em là bảo vệ Mia kìa. Mia!”

“Hmm,《Sleeping Song》!”

Phong thuật cấp 1《Sleeping Song》là một ma thuật có thể khiến cho kẻ thù ngủ gục. Tuy vậy nhưng nếu thi triển không chuẩn, sau khi ngã xuống đất, đối phương sẽ tỉnh giấc.

Khi Mia liên tục yểm《Sleeping Song》vào bầy Orc cánh phải, mấy con Orc phía sau ngã khụy từng con một.

Dù trúng phải ma thuật và té đập đầu xuống đất, chúng vẫn ngáy ầm lên như thể đang ngủ rất ngon lành.

Nhưng ngược lại, vì tập trung tấn công vào hai cô bé bảo vệ cổng chính nên bọn Orc đằng trước vẫn chưa hay biết đằng sau có chuyện gì.

“Ma thuật mạnh vậy còn đòi gì nữa?”

Tôi không thể kiềm được mà lẩm bẩm. Mia nhún vai.

“Hmm… mấy con Orc này….”

“Còn ngu hơn chúng ta tưởng nữa.”

Nếu đã vậy thì khỏi cần bảo vệ Mia làm gì.

“Tamaki, lại dứt điểm mấy con Orc bị trúng ma thuật ngủ đi!”

“Vâng, cứ để cho em!”

Tamaki liền phóng đến chỗ lũ Orc ngủ say sưa bên cánh phải rồi bổ cái rìu khổng lồ của mình xuống. Con bé chỉ cần bổ một nhát thôi, dù trúng đầu hay mình thì bọn orc cũng chết tươi ngay tức thì.

Chúng chỉ còn biết rên lên rồi hóa thành mấy viên ngọc mà thôi.

Nhưng ngược lại, Alice đang phải khổ sở vật lộn với bầy Orc bên cánh trái.

Vì em ấy đang bị đến 6, 7 con Orc bao vây nên chỉ phòng thủ thôi cũng đã khó khăn lắm rồi.

Dù có là Alice thì tình huống ấy vẫn rất nguy hiểm. Tôi muốn triệu hồi thêm một con sói nữa để giúp em ấy lắm rồi.

Nhưng sau khi phải đánh nhau liên tục, tôi không biết mình có còn đủ MP không nữa.

“Em còn bao nhiêu MP vậy Mia?”

“Tàm tạm. Vẫn đủ để giúp chị Alice.”

Mia liền niệm《Heat Metal》.

Mấy con Orc bao vây Alice lập tức quăng vũ khí ra. Chớp lấy thời cơ chúng không còn gì để tự vệ, em ấy liền tấn công tới tấp. Bọn Orc bị đâm xuyên qua những vị trọng như cổ hoặc tim rồi ngã gục từng con một.

Thấy chúng tôi tham chiến, hai cô bé nữ sinh phòng thủ cổng chính liền lấy lại tinh thần. Cô bé có Hỏa thuật liền chớp lấy cơ hội để tung ra Hỏa thuật cấp một《Hỏa đạn》vào con Orc ngay trước mặt.

Sau khi trúng quả cầu lửa, mặt con orc bị thiêu cháy mặt rồi đau đớn ngã vào hố. Thấy ma thuật ấy có hiệu quả, con bé liền tiếp tục dùng ma thuật ấy tiêu diệt thêm 3 con Orc khác. Sau khi nhận thức được tình hình, bọn Orc phía thụt lùi từng bước một.

Cô bé ấy liền chớp lấy cơ hội và niệm《Hỏa đạn》thêm lần nữa…

Một con trong đám Orc cố tình nhảy xuống hố, rồi sau khi trèo lên bức tường gần Trung Tâm Bỗ Trợ, nó dùng cây kiếm của mình định gạt chân con bé đó.

Chết mẹ. Tôi lập tức cho con quạ bên cạnh mình bay đến. Con Orc một tay cầm kiếm, một tay bám tường trèo lên. Khi bị con quạ mổ vào đầu, nó rống lên rồi té ngược xuống hố

“Coi chừng dưới chân kìa!”

“D-Dạ… Cám ơn Kazu-senpai!”

Con bé này cũng gọi tôi là Kazu-senpai luôn rồi. Đến quỳ mất. Nhưng thôi, cái này chỉ để gọi nhau nên không sao cả.

Thà vậy còn hơn bị con nhóc Mia gọi bằng Kazu-chi.

Cô bé còn lại đâm mạnh và giết thêm một con trong số đám Orc còn sót lại. Mấy con khác thì bị Alice, Tamaki và linh thú của tôi xử đẹp.

Sau khi mất hoàn toàn tinh thần chiến đấu, khoảng 5 đến 6 con Orc còn sót lại chạy vào rừng.

“Alice, Tamaki, đuổi theo! Nhưng đừng đuổi xa quá!”

Dù cục diện đã chuyển sang đuổi giết, nhưng kỳ này đối phương lại bỏ chạy nhiều hướng khác nhau. Còn con sói của tôi thì… sau khi nhìn lại mấy cái hố, tôi thấy bốn chân của nó đưa lên. Nhìn cảnh nó loay hoay không trèo ra được mà tội. Nhưng vụ này thì chịu thôi chứ biết làm sao bây giờ.

Một con Orc vừa vào đến rừng thì bị Alice bắt lại. Em ấy liền dùng giáo đâm quyết liệt vào người nó. Tiếng rên tử thương của nó vang lên, cùng lúc đó thì Tamaki với Mia cũng lên cấp.

◆ ◆ ◆

Bên trong căn phòng màu trắng, chúng tôi lại bắt đầu bàn bạc. Sau khi xong, Tamaki quyết định nâng Kiếm Kỹ lên cấp 3, còn Mia thì nâng Thổ thuật lên cấp 3.

Nhưng tiếp theo cần làm gì mới là điều quan trọng. Liệu chúng tôi có nên đuổi theo 3 con orc đã chạy vào rừng không? Tôi quay sang nhìn Alice với Tamaki, cả hai đứa đều đã thấm mệt rồi. Dù vậy nhưng nếu tôi ra lệnh thì hai đứa vẫn sẽ rượt bọn Orc tới cùng cho coi.

Nếu vậy thì sẽ ra sao? Nếu rượt quá xa, khả năng cao là hai đứa sẽ bị một bầy orc khác phát hiện. Nếu bị chúng bao vây và không thể thoát được thì…

Hoặc lỡ hai đứa dụng phải bọn lâu la của Orc Tinh Anh…

Quyết định rồi. Tôi liền ngẩng đầu lên.

“Cả hai nghe đây, không được đuổi sâu quá. Nếu cách quá xa Trung Tâm Bổ Trợ thì lập tức ngưng truy kích và quay về ngay.”

“Vậy có sao không Kazu-senpai?”

“An nguy của hai em quan trọng hơn nhiều.”

Nói xong, tôi đưa tay lên xoa đầu cả hai.

“Anh tin vào hai em đó. Đừng cố quá sức nha.”

“V-Vâng, Kazu-senpai.”

Tamaki đỏ mặt, ngước lên nhìn tôi rồi gật đầu. Hừm, tôi mà không nói thì thể nào con bé cũng cãi lời và rượt tụi orc tới cùng trời cuối đất cho coi.

Tamaki: Level 4 Kiếm Kỹ 2 → 3Thể chất 1 Skill Point 4→1

Mia: Level 4 Thổ thuật 2 → 3Phong thuật 1 Skill Point 4→1

Chúng tôi rời khỏi căn phòng và quay về thực tại.

Sau đó tôi mới biết Alice và Tamaki diệt được hai con Orc nữa. Sau đó thì hai đứa nghe lời tôi, ngưng truy kích rồi quay về Trung Tâm Bỗ Trợ.

Tôi giả vờ bình tĩnh nghe hai cả hai báo cáo. Thể nào con orc còn sống cũng sẽ báo cho đồng bọn của nó biết chỗ chúng tôi thôi.

Không bao lâu sau, Shiki cùng mấy người kia dẫn nhóm nữ sinh vị nạn về tới.

“Xong chưa….?”

“Ừm, mãi cũng xong rồi. Dù kết cuộc không được thuận lợi cho lắm nhưng ai cũng ráng hết sức rồi… có điều…”

Tôi tóm tắt tình hình. Shiki nghiêm nghị gật đầu.

“Sớm muộn gì nơi này cũng bị lộ thôi. Vậy nên chúng ta phải tăng cường phòng vệ trước.”

Thể nào bọn Orc cũng sẽ biết những người sống sót đang quy tụ về đây.

Nhất định chúng sẽ quay lại, và dẫn theo một đội quân khổng lồ. Chắc chắn trận tiếp theo sẽ là một trận chiến sinh tử.

CHƯƠNG 28: ĐỐI MẶT SHIKI

Những nữ sinh ngồi trên ghế chờ trong Tòa Nhà Bổ Trợ đang hốt hoảng.

Nghe tin bọn Orc biết được những học sinh sống sót đang quy tụ về Trung Tâm Bổ Trợ, mọi người bị sốc nặng.

Giờ tôi biết nói sao đây? Tiếp theo tôi biết dùng tới chiến thuật nào đây?

Mà khoan đã, cả bọn có nên ở lại Trung Tâm Bổ Trợ mà chờ đợi chúng tới tấn công như thế này không? Có nên tìm đường thoát khỏi đây ngay bây giờ không?

Mà nếu tìm đường thoát thì liệu cả bọn có an toàn trốn thoát được không?

Một nửa số nữ sinh tôi đưa từ bên ký túc xá về vẫn chưa thể đứng được, số còn lại thì không thể chạy nổi.

Không lẽ bọn tôi phải bỏ các em ấy lại và tẩu thoát một mình hay sao?

Chưa tính tới chuyện những người khác có đồng ý hay không, nếu rời khỏi đây thì trong tương lai cả bọn biết sống thế nào? Đánh chiếm một căn cứ khác của bọn Orc rồi đóng quân ở đó, hay cứ lẫn tránh bọn Orc rồi vừa di chuyển, vừa cắm trại nghỉ?

Dù có thể tạm sống qua ngày thì sau đó biết sống ra sao?

Hay phải bỏ rơi hết tất cả mọi người?

Nếu tôi chỉ dẫn theo Alice, Tamaki với Mia bỏ trốn thì sao? Mà còn chưa biết bọn Alice có đồng ý hay không nữa….?

Shiki vỗ tay một cái để mọi người chú ý vào mình.

“Thôi. Giờ làm được chuyện gì hay chuyện nấy đã.”

Rồi cậu ta bắt đầu ra hướng dẫn cho mọi người. Vì những nữ sinh vừa được cứu vẫn còn rất yếu và bơ phờ nên cậu ta để họ ngủ trên giường ở tầng 3, rồi còn dẫn họ đến chỗ nhà tắm vòi sen nữa.

Lúc bấy giờ, tôi chỉ còn biết đứng nhìn cô ta ra chỉ thị cho bọn học sinh sơ trung mà thôi.

Thật ra, tôi biết rõ rằng cô ta quen với mấy việc chỉ đạo như thế này hơn bản thân tôi nhiều. Lúc chỉ huy chiến đấu thế nào thì chưa biết, tôi chỉ biết chắc cô ta là một người có tài lãnh đạo mà thôi.

Và sự bất hòa giữa tôi và Shiki chính là vấn đề phiền phức nhất trong nhóm này. Bởi cái gì cũng rành rọt nên có lẽ chỉ mình Alice là để ý chi tiết này thôi. Nhưng sớm muộn gì thì cả nhóm cũng phát hiện được.

Nếu họ nhận ra tôi là một thằng hẹp hòi, còn Shiki là một người rất có tố chất, thể nào họ cũng sẽ…

Không. Tôi là người có sức chiến đấu. Cả Alice và Tamaki cũng nghe lời tôi nữa. Có lẽ họ sẽ không dám cãi lệnh tôi đâu, bởi vì tôi là người có quyền lực nhất ở đây mà.

Nhưng vậy thì đã sao? Vấn đề trước mắt là bọn Orc sắp sửa tấn công cơ mà. Liệu chúng tôi có thắng được nữa không?

Tôi cắn môi một cái mạnh, suýt nữa là tóe máu.

Tôi bắt đầu thấy ghét bản thân mình rồi. Vừa thiếu ý chí, vừa hoang tưởng, lại còn nhút nhát nữa.

Phải làm sao đây?

Tôi quyết định rồi.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn bọn Alice.

“Tạm thời giải tán tổ đội nha.”

Thấy hai đứa sốc, tôi mỉm cười để trấn an cả hai rồi bước ra bên ngoài để gửi con quạ đi do thám.

Sau đó tôi đến chỗ Shiki đang ngồi trên hàng ghế chờ để chỉ đạo và nắm lấy tay cô ta.

“Ôi, ê, cậu muốn cái gì?!”

Shiki xanh mặt. Cô ta co rúm người lại rồi cất tiếng hỏi. Chết mẹ. Tôi quên vụ cô ta sợ bị đàn ông chạm vào luôn rồi.

Tôi liền xin lỗi cô ta rồi vào thẳng trọng tâm.

“Lập nhóm với tôi đi.”

“Cậu muốn gì….”

“Chỉ cần giết một con Orc nữa là tôi lên cấp rồi. Tôi muốn đưa cô vào căn phòng trắng để nói chuyện một tí.”

Shiki bối rối nhìn tôi.

“Hai ta thôi à?”

Dù hơi do dự nhưng cô ta vẫn gật đầu. Khi đó thì con quạ do thám mang tin tức về báo cho tôi.

“Ở phía Đông Nam khu rừng đang có một con Orc đi tuần. Giờ tôi tới đó tiêu diệt nó đây.”

“Vậy thì lên đường liền đi. Chúng ta không thể bỏ đi lâu quá được.”

Shiki với tôi lập tức phóng vào trong rừng.

Chỉ 5 phút sau là chúng tôi đã tìm được con Orc cầm giáo đi tuần ban nãy. Sau khi tôi ra lệnh tấn công, coi linh thú sói xám liền nhảy tới vồ con Orc, nó lập tức vung giáo đánh trả.

“Tiêu diệt nó nhanh lên đi.”

Giọng Shiki vọng tới. Dù nhìn xung quanh nhưng tôi vẫn không thấy bóng dáng cô ta đâu cả. Ấy là do cô ta dùng skill Detection và tàng hình rồi.

Sốc thật. Có khi nào cô ta định giết tôi không?

Tôi lắc lắc đầu để không nghĩ tới chuyện đó nữa. Làm sao có chuyện đó được, chẳng thà nói mày muốn giết người khác còn có lý hơn nhiều, Gaya Kazuhisa à. Với lại bây giờ, dù có giết tôi thì cô ta cũng có được lợi lộc gì đâu.

Nói thì nói vậy thôi chứ thực ra Shiki đang trốn ở một điểm mù trên cây, phóng một con dao nhỏ về phía con Orc đang quần nhau với con sói. Thế là con dao ấy cắm sâu vào lưng con Orc nọ.

Con Orc điên máu lên và quay ngoắt lại nhìn, quên cả đờ đòn tấn công của con sói.

Con sói liền chớp lấy cơ hội ấy và lao vào con Orc ngay.

Động mạch chủ của con Orc lập tức bị xé rách.

Tôi lên cấp.

Tôi và Shiki liền được đua vào bên trong căn phòng màu trắng. Ở đây chỉ có hai đứa chúng tôi mà thôi.

“Tôi có chuyện cần bàn với cô.”

Và tôi nói như vậy đó.

◆ ◆ ◆

Bên trong căn phòng trắng, cách nhau khoảng 1 mét, tôi và Shiki đang đối mặt với nhau.

“Có hai chuyện cần thảo luận. Một là trận chiến không thể tránh khỏi sắp tới, hai là…”

Tôi vừa nói vừa quan sát ánh mắt cô ta.

“...chuyện giữa tôi với cô.”

“Tôi hiểu rồi.”

Có lẽ Shiki cũng đã biết trước lý do tôi đưa cô ta đến căn phòng này rồi. Cô ta nắm hai tay lại trước ngực và nghiêm nghị gật đầu.

“Vậy là cậu đưa tôi đến đây để hấp diêm tôi như Alice để trả thù đúng không?”

“Cô giỡn mặt tôi hả?”

“Ờm…. ừ.”

Shiki cong khóe môi lên thành một nụ cười mỉa mai.

“Xin lỗi, nhưng nếu không hành động quyết liệt thì tôi chết mất. Nếu thấy không hài lòng thì cô cứ đánh tôi đến khi nào thấy hài lòng cũng được.”

“Hóa ra cậu bị khổ dâm à?”

Shiki nhún vai.

“Alice không thích chuyện gì thì chắc cậu không làm chuyện đó đâu nhỉ?”

“Thích đánh nhau không?”

Rõ ràng là cô ta đang giỡn mặt tôi. Sau khi trêu tôi một lúc, Shiki nghiêm mặt lại rồi nói “Rồi…”

“Tôi xin phép ý kiến về những điều cậu đang lưỡng lự trước. Quả thật, cậu là người đã cứu tôi khỏi cái địa ngục trần gian đó. Tuy lúc đó tôi cực kỳ muốn tự vẫn chết cho xong, nhưng giờ thì khác rồi, vì tôi đã quyết tâm sống sót tới cùng. Vậy nên tôi rất cần đến sức mạnh của cậu. Còn tụi nữ sinh sơ trung thì cứ yên tâm. Tôi sẽ tẩy não cả bọn để chúng tôn thờ cậu như thánh sống.”

Gì vậy trời? Nghe dễ sợ vãi. Tẩy não luôn mới ghê chứ. Mà khoan, cô ta mới nói cái gì cơ?

“Ngạc nhiên lắm hả?”

Shiki cười mỉm.

“Cũng không có gì khó đâu. Bởi lẽ lũ nhóc đó rất cần một người hùng để làm chỗ dựa tinh thần. Lúc kể chuyện của cậu cho mọi người nghe, mặt Alice như bắt được vàng vậy, còn tôi chỉ xuôi theo chiều gió thôi. Nếu cậu đồng ý thì từ giờ trở đi, tôi sẽ tâng bốc cậu trước mặt mọi người.”

“Làm ơn đừng có chém gió thành bão nữa.”

Chắc mặt tôi nhăn như khỉ ăn ớt luôn rồi. Shiki lấy tay bụm miệng lại rồi cười khẽ.

“Cô coi thường tôi đó hả?”

“Sao tôi lại coi thường cậu nhỉ? Tôi chỉ cười chính bản thân mình vì đã coi thường cậu thôi.”

“Vậy nghĩa là lúc đầu cô có coi thường tôi à?”

Shiki đưa mấy ngón tay lên xoa cằm. Rồi sau khi “hmm” một tiếng, cô ta ngước lên nhìn trần nhà.

“Nói sao đây ta~ không ngờ là cậu lại có khả năng lãnh đạo đến vậy.”

“Tôi không thích hợp làm người lãnh đạo tí nào.”

“Hôm qua, sau khi gặp cậu được 2 tiếng đồng hồ, Alice đã kính trọng cậu thật lòng. Hôm nay, chỉ mới có vài tiếng trôi qua mà Tamaki với Mia đã tin tưởng cậu tuyệt đối rồi.”

“Chuyện Alice là do số mệnh hoặc chó ngáp phải ruồi thôi… Còn chuyện Tamaki với Mia thì đều nhờ có Alice cả. Hai đứa nó chỉ cần một đứa con trai lớn tuổi hơn mình để đặt niềm tin mà thôi, ai cũng được chứ không nhất thiết phải là tôi.”

Shiki nhún vai.

“Nhưng trước giờ lúc nào cậu cũng dành được thắng lợi cả, tôi thấy vậy cũng là hay lắm rồi.”

“Cái đó thì hoàn toàn do ăn may thôi.”

Trên thực tế, nếu giờ giấc mà lệt một tí, có lẽ bọn tôi cũng đã thua mất vài trận rồi.

Trận chiến ở ký túc xá nữa cũng y vậy. Nếu không kịp lên cấp thì cả bọn khó có thể nào lấy lại tinh thần được. Và khi đó, khả năng cao là cả bọn đã bị con Orc Tinh Anh diệt gọn rồi. Cùng lắm thì Mia cũng chỉ có thể dùng Phong thuật gọi lên sương mù cho cả bọn cong đuôi lên chạy thôi.

“Phương pháp không quan trọng, quan trọng chính là kết quả. Hai hôm nay cậu liên tục thắng trận, và mọi người ai cũng biết chuyện đó rồi.”

“Vậy nên các người vịn vào đó để ca tụng tôi à?’

“Chúng ta bắt buộc phải làm vậy để mọi người đoàn kết với nhau. Khi đứng trước mặt họ, tốt nhất cậu hãy hạn chế phàn nàn đi. Lỡ có chuyện gì thì chỉ cần than vãn với tôi hoặc Alice là được. Tôi dặn Alice rồi.”

“Cái chữ “dặn” của cô nghe sao…”

“Phải có con bé hỗ trợ thì tôi mới làm cho bọn nhóc tôn kính cậu được. Xin lỗi vì đã lợi dụng người yêu của cậu.”

Mà nhắc mới nhớ— tôi tưởng vậy. Dù vậy nhưng tôi vẫn lo không biết Shiki Yukariko có kể cái quãng đời thảm hại của tôi bên khu cao trung hay không… Hay tại tôi lo lắng thái quá nhỉ?

“Rồi Alice nói sao?”

“Chỉ cần giúp ích cho cậu thì dù có cậu có thả dê khắp nơi, con bé vẫn sẵn sàng chịu đựng. Sướng nhé, giờ thì tha hồ đi tán mấy đứa khác.”

Câu này làm tôi hơi sốc. Tôi chợt nhớ ra hồi trước Alice từng nói rằng —Nếu Tamaki đồng ý, mong anh hãy tiến tới với cậu ấy. Có khi nào Shiki cũng là kẻ đầu têu vụ này không?

Sau khi tôi hỏi Shiki cho chắc ăn, cô ta đờ người ra.

“Tôi có định làm tới mức đó đâu?”

“Vậy là sao?”

“Không lẽ bọn nhóc sơ trung đồng ý chia sẻ bạn trai cho nhau à?”

Shiki ngờ vực lắc đầu rồi chìm vào suy ngẫm. Tôi liếc cô ta.

“Đó giờ tôi có nghe tới vụ này lần nào đâu.”

“Cậu có bạn bè để nói chuyện đâu mà bày đặt?”

Câu này nốc ao tôi hoàn toàn.

Tôi chỉ còn biết câm lặng đánh mắt đi chỗ khác rồi nhón chân đi tới chỗ cái máy tính mà thôi. Sau khi ngồi xuống ghế, tôi thở dài não nuột. Shiki liền phóng tới và xin lỗi liên hồi.

“Xin lỗi, tôi thật lòng xin lỗi. Cũng tại cái thói xấu của tôi cả. Lúc nào tôi cùng toàn nói linh tinh thôi.”

“Nhưng câu đó thì quá lố rồi!”

Tôi quay lại nhìn chằm chằm cô ta. Có khi tôi đã ngân ngấn nước mắt rồi cũng không chừng.

“Thôi mà, tôi xin lỗi mà! Cậu muốn tôi xin lỗi bao lần cũng được. Làm ơn đi, cậu muốn tôi làm gì cũng được hết!”

Shiki chắp hay tay lại rồi cúi xuống van xin. Ôi ôi đệt, chắc ý cô ta không phải vậy đâu…. Chắc tại cô ta vạ miệng thôi.

“Sợ cô quá đi mất. Không ngờ cô còn xấu tính hơn tôi tưởng nữa.”

“Đúng đúng! Tôi là một con đàn bà vừa ác độc vừa nham hiểm! Tôi còn là một con đĩ thối tha hơn cả rác rưởi nữa!”

“Đừng có làm lố vậy chứ!”

Lạy hồn, cái con nhỏ này thiệt là—Shiki rặn ra một cái mặt ngây thơ vô số tội rồi nháy mắt với tôi.

Thiệt tình là tôi muốn… dộng bể mặt cô ta quá… Mà không. Giờ tôi không còn hận cô ta như hồi xưa nữa, và cũng không còn căm ghét cô ta đến tận xương tủy nữa rồi.

Rõ ràng là tôi đã thấy mình thân thiết với cô ta hơn, cho nên thực ra ý cái câu「dộng bể mặt」của tôi hồi nãy là「muốn tsukkomi」cơ. Sau khi nhận lại cái cảm giác khó chịu bị quên lãng từ lâu, tôi nhăn nhó cười. Không hiểu vì sao nhưng tự nhiên tôi thấy hơi vui.

À, mà nghĩ lại mới thấy. Đối với Alice, Tamaki, Mia và cả bọn nữ sinh sơ trung, tôi là một thằng con trai lớn tuổi, là đàn anh của tụi nó mà.

Bao lâu rồi tôi mới được trò chuyện với một người cùng tuổi như Shiki vậy? Tôi liền đứng lên và nhún vai, ý nói mình không để bụng cái câu Shiki nói khi nãy nữa.

“Quay lại chuyện vừa nãy đã. Ý cô là… tôi muốn gì cũng được đúng không?”

“Ừ. Dù cậu có lạm dụng tôi đến mức linh hồn tôi bị tách rời khỏi cơ thể, dù cơ thể tôi có tơi tả như một miếng giẻ lau…. Mà khoan, tôi không có ám chỉ chuyện tình dục ở đây nha.”

“Biết rồi.”

“À, nhưng nếu lỡ cậu bấn quá rồi hấp tôi thì tôi cũng sẽ giữ bí mật. Tôi nợ ơn cậu mà, tôi hứa là không chống cự đâu.”

“Tôi đã nói tôi không muốn hấp cô mà.”

Shiki bật cười và nói “Biết rồi.”

“Công nhận là Alice dễ thương thiệt.”

“Ừ. Em ấy vừa nghiêm túc vừa ngay thẳng chứ không có chọc phá cho người khác phát điên như người nào đó đâu.”

Giờ tới lượt tôi chặt Shiki.

“Cái đồ…”

Ngon, kỳ này tôi thắng cô ta rồi. Tôi thầm làm một tư thế ăn mừng chiến thắng trong đầu.

“Giờ thì gác ba cái chuyện hơn thua này qua một bên đi, không thì cãi nhau tới tết mất.”

“Cũng phải… Dù sao đi nữa, nếu cậu không đồng ý thì tôi sẽ phụ trách giữ nhà và trông nom bọn nhỏ. Xin lỗi nha, tôi làm vậy để thử thôi.”

“Cô đang dụ tôi nói ra ý nghĩ thật của mình chứ gì?”

Shiki cười khổ.

Hừm, chuẩn, giờ thì tôi hiểu rồi. Sở dĩ cô ta để tôi toàn quyền chỉ huy hoàn toàn không phải vì lịch sự, cũng không phải vì tin tưởng vào năng lực của tôi nốt.

Cô ta đánh cược. Cô ta chờ đến khi tôi tự biết trình chỉ huy của mình gà thế nào, rồi khi đó tôi sẽ phải chạy đến nhờ vả cô ta. Tuy thấy hơn hèn nhưng tôi cũng thấy cách đó khá hiệu quả.

Tuy sự kiện ngày hôm qua vẫn còn làm cô ta hơi căng thẳng, nhưng giờ cô ta đã hướng về phía trước và quyết chiến đấu tới cùng. Dù có phải làm việc như đang bị bóc lột thì cô ta vẫn tình nguyện làm để được sống. Cô ta tin rằng cách tốt nhất là kéo những người khác sống sót cùng mình, và thế là cô ta lợi dụng tôi.

Đối với một thằng chỉ biết trốn chạy như tôi, tinh thần đấu tranh và cái hào quang giúp phục hồi tinh thần sau thất bại ấy quả là vô cùng chói lọi.

Có lẽ cô ta làm vậy cũng chỉ để ra sức giải quyết những mâu thuẫn giữa bọn tôi mà thôi. Bởi bằng cách trêu chọc và giễu cợt lẫn nhau, chúng tôi sẽ có thể nói chuyện với nhau như bao người bình thường khác.

Nhưng, vậy chẳng hóa ra trước nay tôi chỉ là con rối trong lòng bàn tay cô ta à?

Nhưng cũng không sao. Ít ra cô ta cũng đã thú nhận những suy nghĩ thật trong đầu mình. Chỉ cần cô ta chịu mở lòng và thành thật là đủ cơ sở để tôi tin tưởng cô ta rồi.

“Vậy nhờ cô giúp nha.”

“Ừ.”

Tôi đưa tay ra bắt tay Shiki.

CHƯƠNG 29: HAI NGƯỜI DẪN DẮT

“Tôi tin cô, và nhóm chúng ta cần một người có năng lực như cô đứng ra lãnh đạo. Mong cô giữ đúng lời hứa và giúp mọi người đoàn kết với nhau hơn.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ cậu. Cứ chờ đó đi, rồi tôi sẽ dựng nên một cộng đồng có thể giúp cậu mọi điều cậu cần, giải quyết những rối rắm mà chẳng may cậu gây ra và giúp mọi người cùng nhau sống sót cho xem.”

Rồi Shiki nói tiếp.

“Vì vậy nên cậu cũng hãy cố giành lấy sức mạnh để có thể đối phó với mọi tình huống có khả năng xảy ra đi.”

Dù không nói ra nhưng cả hai chúng tôi đều biết rằng toàn bộ những việc đó đều chỉ là giả thuyết—— bởi từ nay trở đi, chúng tôi không có ai để dựa dẫm cả.

Nếu giáo viên trong khu sơ trung toàn mạng thì họ đã tìm cách bắt liên lạc với chúng tôi từ lâu rồi. Khả năng xấu nhất là toàn bộ những người còn lại trong khu sơ trung đều đã bị giết sạch.

Hoặc còn một khả năng nữa, ấy là họ không được đoàn kết như nhóm chúng tôi, hậu quả là họ sẽ quay sang đâm chém lẫn nhau, cuối cùng là tan đàn xẻ nghé.

Trong khi đó thì chúng tôi có Shiki, một cô gái dù có tài nhưng vẫn sẵn sàng bước sang một bên, đưa tôi lên làm người lãnh đạo để mọi người đoàn kết. Dù có tính cả khu cao trung thì cũng khó lòng nào tìm được một học sinh hoặc giáo náo viên nào có tài năng thế này còn toàn mạng.

Trong hoàn cảnh khốn khó hiện tại, chỉ những ai lên được level 1 mới có khả năng sống sót mà thôi. Và muốn tăng sức mạnh một cách ổn định, người ta nhất thiết phải lập được một nhóm và cùng nhau cày cấp.

Cái khốn nằm ở chỗ, có lẽ chỉ có những người ở Trung Tâm Bổ Trợ này là lên được level 1 mà thôi.

Chúng tôi phải đoàn kết toàn bộ những người có lv từ 1 trở lên, lập ra một tổ chức với ý định thống nhất, nếu không cả bọn sẽ bị giết sạch.

Mà không phải. Có lẽ những ai có cấp độ cỡ tôi và Alice hoàn toàn có thể lập nên một nhóm 2 người để mà tìm đường sống. Một khi tôi lên đến cấp 50, có lẽ linh thú của tôi sẽ đủ khả năng chống lại bọn Orc. Chứ còn cỡ như hiện tại thì có lẽ chưa đủ.

Tuy là giả định nhưng khả năng cao bầy Orc vừa rồi chỉ mới là đội tiên phong mà thôi.

Tại sao lại có căn phòng trắng này? Tại sao toàn bộ ngọn núi lại bị dịch chuyển sang một thế giới khác? Tại sao bọn ngu si đó lại đột ngột xuất hiện trong ngôi trường này?

Đằng sau sự kiện này vẫn còn ẩn tình gì đó.

Chắc chắn đây mới là khởi đầu mà thôi.

Cả những đợt tấn công của bọn Orc cũng chỉ là giai đoạn đầu của những thảm họa sắp sửa ập tới. Từ đầu thì những lời của Shiki cũng đã ám chỉ chuyện này rồi.

Một tổ chức chủ yếu bao gồm những người ủng hộ một số ít những người ưu tú tính cả tôi, được lập nên để quyết định vận mệnh sau này. Shiki cũng đã nói rằng cô ta sẽ đứng ra lãnh đạo nhóm hỗ trợ, đồng thời đóng luôn cả vai phản diện để giải quyết những vấn đề chướng mắt.

Tại sao hôm qua hoặc sáng nay, cô ta không nói ra những lời đó?

Là vì tôi chưa tin tưởng cô ta.

Cô ta là một người rất thông minh, đến độ làm cho người khác chán ghét. Ngay từ đầu cô ta đã dự tính sẵn và lên kế hoạch để sắp xếp mọi chuyện thành ra như vậy rồi. Giờ đây bộ não xuất chúng ấy đang muốn tìm đường tiến bước.

Nói thẳng ra thì tôi không ưa cô ta làm vậy tí nào, nhưng đồng thời tôi lại thấy ghen tị. Nhưng lúc này đây, cả bọn lai rất cần đến những người như Shiki Yukariko, vì vậy nên tôi không thể để cảm xúc lấn át được.

Và điều cô ta yêu cầu tôi làm chính là tỏ ra cao thượng và chấp nhận những người khác.

Được thôi, thích thì chiều.

Bản thân tôi cũng vậy thôi. Người mà tôi muốn bảo vệ nhất chính là Alice. Và để bảo vệ em ấy thì dù có phải thay đổi nhiều đến chừng nào, tôi vẫn sẽ thể hiện trước mặt mọi người. Thậm chí dù có phải bán linh hồn cho quỷ dữ tôi cũng chấp nhận.

Cơ mà nếu đem ma quỷ ra so sánh, chắc chắn phương án của cô ta tốt đẹp hơn nhiều.

“Vậy thì bắt đầu bàn lại chiến lược nào.”

“Đầu tiên là phải đoán mò xem đợt tấn công tiếp theo có bao nhiêu con….”

“Chắc chắn là phải đông nghịt trời rồi. Vậy nên ta phải bố trí mọi người sao cho…”

Shiki lôi ra một cây bút lông từ chỗ nào đó không ai biết được, rồi bắt đầu phác thảo bản đồ khu vực xung quanh Trung Tâm Bổ Trợ.

“Nói thật thì tôi muốn vẽ graffiti lên sàn nhà từ lâu lắm rồi.”

Cô ta hí hứng nói và nở một nụ cười ngây thơ.

“Và dù có vẽ ra ở đây cũng chả sao cả. Lần sau mà quay lại thì thể nào tất cả cũng được khôi phục về nguyên trạng thôi.”

“Ờ thì cũng đúng…”

Nói ngược lại thì cũng có nghĩa là, dù viết hay vẽ gì trong căn phòng này, bọn tôi cũng không thể nào đem ra bên ngoài được. Chỉ ngoại trừ ký ức mà thôi.

Vậy nên thảo luận được bao nhiêu thì chúng tôi cứ thảo luận bấy nhiêu. Thời gian không nghĩa lý gì ở đây cả. Chúng tôi cứ vậy mà bàn bạc mọi chuyện trên trời dưới đất.

Cuối cùng, dù khá mỉa mai nhưng tôi đã hiểu ra một điều. Ấy là tôi và cô ta hợp tác khá ăn ý. Đầu tiên cô ta sẽ đưa ra một khái niệm sơ bộ, sau đó tôi sẽ dựa trên khái niệm đó để vạch ra một kế hoạch cụ thể. Nếu chiến thuật tôi đưa ra có thiếu sót gì, cô ta sẽ chỉ ra và khắc phục giùm tôi. Kế hoạch càng trở nên cụ thể, chúng tôi càng thẳng thắn với nhau hơn.

Rồi cuối cùng, chúng tôi chỉ dùng mỗi「đây」「đó」「đâu」「kia」để giao tiếp với nhau mà thôi.

“Không ngờ lại chuyện lại thành ra thế này.”

Shiki ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào tôi và nở một nụ cười méo xẹo.

Ngoài ra, hình như cô ta cũng là một đứa nghiện game thì phải. Coi bộ cô ta rất muốn giấu chuyện này đi… nhưng thông qua lời cô ta nói, tôi nhận ra được.

“Coi bộ cô rành rọt mấy vụ liên quan tới game quá ha?”

“Méo có chuyện đó đâu.”

“Nếu vậy thì sao cô lại gọi ma thuật hỗ trợ là buff?”

“Tôi… nói vậy hồi nào?”

Shiki đỏ ửng mặt lên rồi quay đi. Ê, đã tới nước này rồi mà cô vẫn muốn giấu à?

“Nào nào, kể hết toàn bộ quá khứ xấu hổ của cô cho tôi biết đi.”

“Đã nói là không mà. Chỉ tại tôi hơi nghiện MMO một tí nên núp lùm trong nhà suốt nửa năm thôi. Thế là cha mẹ tôi phát khùng lên và tống cổ tôi thẳng tới cái trường này để cách ly khỏi internet…”

Quá khứ của Shiki bất ngờ đến nỗi làm tôi cũng phải ngạc nhiên. Không ngờ lớp phó của tôi lại là một đứa nghiện game đến mức quên cả đời sống thật. Không biết mấy đứa cùng lớp có biết vụ này không nữa.

“Sau khi vào trường này, tôi đã thay đổi suy nghĩ và quyết định tập trung vào việc học. Sở dĩ tôi tham gia CLB Trà Đạo cũng chỉ là để chứng minh cho cha mẹ tôi thấy mình đã thay đổi mà thôi.”

“Toàn giả vờ giả vịt thì có…”

Muốn chuyển trường vào đây, học sinh đó phải có kết quả học tập cực đỉnh. Một đứa chỉ toàn chơi game như cô ta mà lại vào được thì phải nói là quá hay. Vậy thì bảo sao cha mẹ cô ta không lo lắng cho một đứa con xuất sắc như vậy được? Nhưng giờ chuyện đã thành ra thế này thì…

“Sau khi bị quẳng sang thế giới khác, tới cả mấy thứ bình thường còn không có chứ đừng nói gì tới internet….”

“Ừ.”

“Vậy bàn tiếp nào. Tôi không biết liệu mình có thể sống qua ngày hôm nay, à không, không biết có trụ nổi hai tiếng đồng hồ hay không nữa. Mà, tuy trong này tôi làm quá vậy thôi chứ đừng có lo. Một khi ra ngoài, tôi sẽ trở lại thành một nhà lành đạo đầy tự tin cho cô xem.”

Vậy nên cậu cũng hãy giữ vững vẻ tự tin của mình đi—— cô ta ngầm nói vậy.

“Nhưng theo một quan điểm khác, vì muốn tìm hiểu người khác nhìn nhận như thế nào nên tôi mới vào CLB Trà Đạo. Có khi làm vậy lại hay, bởi chính nhờ vào CLB đó nên tôi mới sống sót đến tận bây giờ.”

Đã bị tụi Orc hấp đến thừa chết thiếu sống mà còn nói là “hay” được à. Tới cả tôi còn không thể chứ đừng nói gì người khác. Nhưng hình như khi thấy nét mặt tôi thì Shiki bắt đầu ngờ vực, vậy nên cô ta vẫn tiếp tục tư thế khoanh tay trước ngực và nhún vai.

“Ta không thể hy vọng gì chuyện bên khu cao trung còn người sống sót rồi.”

“Vậy hả?”

“Dù không chết hết thì tôi cũng không biết tỉ lệ sống sót có được 10% hay không nữa. Và có khi bọn Orc đã bắt giữ vài người rồi cũng không chừng.”

Hừm, có lẽ là vậy rồi, bởi đâu có dễ gì mà lên được cấp 1. Nghĩ tới chuyện đó, đó tôi chỉ còn biết rùng mình mà thôi. Thực ra tôi muốn gửi bọn quạ đến khu cao trung để thăm dò càng sớm càng tốt, nhưng hiện tại, tôi không đã không còn sức lực và thời gian để lo tới chuyện đó nữa rồi…

Nếu còn MP, chẳng thà tôi gửi chúng đi thăm dò toàn bộ những ký túc xá khác trong khu sơ trung còn hơn.

“Đúng rồi….”

Shiki đột ngột lên tiếng.

“Cho tôi gọi cậu là Kazu-kun được không?”

Nghĩa là cô ta muốn cho người khác biết mình thân thiết với tôi ư? Hiện tại, nhóm này chỉ toàn bọn đàn em do tôi và Shiki dẫn đầu. Và nếu hai người đứng đầu gọi nhau bằng tên một cách thân thiết thì bọn nhỏ sẽ thấy dễ chịu hơn.

“Tùy cậu, sao cũng được. Nhưng tôi thì vẫn muốn gọi cậu bằng Shiki-san như thôi.”

“À, tụi con gái trong lớp cũng gọi tôi vậy nữa. Bọn nó nói『Yukariko』khó phát âm quá chừng.”

Giờ cậu ta nhắc tôi mới nhớ ra, đúng là tụi con gái trong lớp hay gọi cô ta là Shiki-san thật.

“À, tuy nghe có vẽ lỗi thời với già khụ nhưng tôi không có ghét tên của mình đâu.”

Nói vậy mà còn chưa chịu nhận là ghét à? Tôi cũng muốn tsukkomi lắm, nhưng vì chuyện tên tuổi phiền vãi ra nên tôi quyết định ngậm miệng cho qua chuyện.

“Nhưng nếu cậu thích thì cứ gọi tôi là Yukariko, Yukari hay Yukarin gì cũng được hết.”

“Shiki-san là được rồi.”

Ừ— Shiki mỉm cười.

“Có vậy thôi. Giúp đỡ nhau nha Kazu-kun.”

Shiki lại chìa tay về phía tôi thêm lần nữa, tôi liền nắm lấy ngay.

“À, mấy lúc thế này thì không cần giả vờ thân thiết với mình làm chi đâu. Những khi ở riêng với nhau, cậu cứ kêu tôi bằng toy của Orc là được rồi.”

“Làm ơn thôi cái trò tự chặt chém giùm cái.”

Shiki lè lưỡi ra và cười tinh nghịch. Có vẻ cậu ta đã chứng minh được mình là một người dũng cảm, và có một ý chí mạnh mẽ để người khác dựa dẫm vào rồi.

Rồi cậu ta kết luận.

“Trong trận chiến này, ngoài nhóm của cậu ra, tôi sẽ chỉ huy toàn bộ những người còn lại. Và khác với nhóm tinh nhuệ, tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm những lệnh mà tôi đưa ra cho bọn nó. Được không?”

Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Vậy là sao?

“Có nghĩa là, cậu chỉ cần lo cho an nguy của Alice, Tamaki và Mia là được rồi.”

“Vậy thì được thôi… nhưng sao cậu lại làm vậy?”

Shiki im lặng xe tóc mình. Nhìn cặp mắt sầu muộn của cậu ta, tôi hiểu ra ngay.

“Ý cậu là chắn chắn sẽ có người phải chết, và cậu sợ tôi không gánh nổi tội lỗi đó à?”

“Tôi chỉ giả định vậy thôi. Nhưng nếu chuyện xảy ra thật thì cậu sẽ hối hận đến mức không thiết gì nữa, khi đó thì chỉ khổ cho tôi thôi.”

“Vậy chứ cậu chịu đựng được cảm giác đó à?”

“Cứ chờ rồi biết. Chừng nào còn nhớ cảm giác bị lũ Orc hấp diêm thì dù có lợi dụng đồng đội rồi vứt đi, tôi cũng không thấy tội lỗi đâu.”

Láo—— Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta. Làm sao cậu ta có thế nói dối mà cả nét mặt lẫn ánh mắt đều không thay đổi vậy? Nhưng rồi Shiki nở một nụ cười hiền hậu.

“Đã nói làm vậy chỉ để đề phòng thôi mà. Tôi chỉ muốn tính tới trường hợp xấu nhất trước mà thôi. Nếu một trong hai chúng ta phải chết… chẳng thà để tôi chết chẳng hơn à?”

Tôi không thể phản biện gì được nữa. Nếu nhìn nhận một cách khách quan thì cậu ta nói hoàn toàn chính xác.

Kazuhisa: Cấp 7 | Ma thuật hỗ trợ 3\Ma thuật triệu hồi 3 | Điểm kỹ năng 2

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!