Bằng một giọng bình tĩnh, ông của Shiki-san kể. Tuy chuyện khá dài dòng nhưng có thể tóm tắt lại thế này…
Vào cái ngày mà ngọn núi của bọn tôi bay sang thế giới khác, quả cầu khổng lồ màu đen đó đã xuất hiện ngay bên trên vị trí của ngôi trường. Vật thể đó không hồi đáp bất cứ liên lạc nào, rồi như bị gió thổi đưa, nó từ từ dạt về phía Nam và di chuyển về phía Thái Bình Dương. Sang buổi sáng ngày thứ 2, ông ấy nghe nói nó đã dừng lại ở vị trí hiện tại, ngay trên vịnh Tokyo. Dù rằng chính phủ và giới truyền thông đã dùng trực thăng tìm cách tiếp cận quả cầu màu đen ấy, nhưng khi đến một khoảng cách nhất định thì họ không tài nào tiến thêm được nữa. Trên TV, giới chuyên môn cứ bàn tán với nhau những chuyện kiểu như có thể đó là do ức chế nhận thức bằng một cách nào đó, hay khái niệm về khoảng cách bị bẻ cong này nọ…. Khi họ thử dùng drone để tiếp cận thì kỳ lạ thay, cả máy móc cũng bị vướng vào cái vụ ức chế nhận thức này dẫn đến kinh lộ của chúng bị chặn và vô phương tiếp cận. Thế là người ta kết luận, hiệu ứng đó không đơn thuần chỉ là vấn đề về tâm lý học…
Hẳn là do ma thuật, bởi vì hiệu ứng đó, vì quả cầu đen đó là Ma Vương cơ mà.
“Chính phủ không giải thích gì cả”
Ông của Shiki-san thở dài. Chúng tôi nhìn nhau, có nên giải thích cho những người này biết đó là gì hay không?
Một cách khẽ khàng và nhanh chóng, Shiki-san lắc đầu. Nghĩa là không cần giải thích làm chi cả, hay giải thích chỉ tổ làm họ bất an thêm nên tốt nhất là đừng?
“Papa~”
Đang im lặng ngồi trên hai chân xếp bằng của tôi, Kaya ngước lên nhìn như thể đã chán cái câu chuyện dài loằng ngoằng này lắm rồi.
Con bé nở một nụ cười thiên thần.
Thế là bất chợt tôi cũng tươi cười theo.
“Sao nào, Kaya?”
“Ma Vương”
“À, ừ. Giờ mà nói chuyện đó thì hơi khó con à. Etou, Shiki-san”
Hiểu ý tôi ngay tức khắc, cậu ta liền giả vờ hỏi dò “Em muốn ra khu vườn đằng đó chơi không?”
Kaya “ưư~” lắc đầu, rồi chỉ vào cái TV.
Cũng vừa đúng lúc TV đang chiếu hình ảnh về một quả cầu màu đen khổng lồ đang bay lửng lờ trên vịnh Tokyo. Một cấu tạo vật còn trên cả lớn với kích thước lên đến vài cây số. Một tồn tại không thuộc về nhân loại và chẳng biết từ đâu đột ngột xuất hiện. Chẳng những vậy, các bản tin còn xôn xao rằng nó chắc chắn phải liên quan đến cuộc tập kích vào Shibuya vừa nãy… cơ mà cũng là chuyện đương nhiên. Rồi theo những dòng phụ đề nổi trên màn hình, xem ra những người bí ẩn tiêu diệt lũ Skeleton cũng đã trở thành một chủ đề bàn tán luôn rồi.
Lại nói, Kaya chỉ thẳng vào quả cầu màu đen…
“Ma Vương, đi tiêu diệt hắn!”
“Bậy, chuyện ở đây còn chưa xong…. Nè, etou, Alice, Tamaki”
“Dạ, Kazu-san! Kaya-chan, đi với tụi chị chút nha?”
Alice và Tamaki vội nắm tay Kaya rồi dẫn sang phòng kế bên. Shiki-san nói là ngoài 1 cái bàn thờ phật ra, bên đó còn có sẵn rất nhiều đồ chơi cho con nít nữa. Nghe đâu người ta bố trí cái phòng đó là để dành riêng cho bọn trẻ trong khu phố.
Không lẽ cái nhà này là chỗ cho người ta hội họp hay gì à? Phải công nhận là khu này toàn những căn nhà cũ kĩ. Coi bộ Shiki-san đúng là tiểu thư thật rồi.
“Có nên bỏ ngoài tai những lời của cô bé ngoại quốc như vậy không?”
Ông của Shiki-san dịu dàng nói. Shiki-san cười gượng mà rằng “đừng để ý thì hơn”.
Không lẽ ông ấy nghi ngờ sao? Cơ mà đằng nào thì tóc Kaya cũng là màu xanh lá cây, chẳng những vậy còn mặc một bộ kantoui trắng đến mức khó tưởng nữa. Nếu chuyện con bé “no pants” lộ ra… chắc chắn cái tội bị quy kết cho tôi không thể nào nhẹ hơn “ngược đãi trẻ em” được.
“Nói một cách ngắn gọn là tụi con đã bị dịch chuyển sang thế giới khác, và mãi đến ban nãy mới có thể quay về Shibuya… Ngoài ra, hình như bọn Skeleton cũng theo đó mà đến thế giới này… Nói chung là dài dòng lắm”
Shiki-san nói thẳng như ruột ngựa bằng một tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng.
Nghe xong, ông cậu ta “ha” một tiếng và buông thỏng hai vai.
“Thế giới khác… nhỉ?”
“Ông tưởng con bịa à?”
Cụ ông chầm chầm lắc đầu.
Hể? Nghĩa là ông tin hả?
“Nếu Yukariko đã nói vậy, thì chắc chắn là vậy rồi”
Ông ấy nói vậy, rồi dịu dàng nhìn cô cháu gái của mình và mỉm cười.
A… không hiểu vì sao nhưng hình như tôi đã phần nào hiểu ra cái sức mạnh của Shiki Yukariko, hay thứ gì đó tương tự tồn tại trong ngôi nhà này rồi.
“Con cám ơn ông. Thế, etou… ngoài quả cầu đen đó ra, còn chuyện gì đáng lưu tâm nữa không?”
“Chuyện đáng lưu tâm à? Xem nào… đúng rồi”
Ông của Shiki-san vỗ tay *bốp* 1 tiếng.
“Cái đó đó, có cái đó ở đó đó. Etou…”
“Ông nó nói vậy thì ai mà hiểu được?”
Bà của Shiki-san xua tay, cười khúc khích.
Đôi vợ chồng già này thân thiết ghê ta.
Không ngờ Shiki-san lại lớn lên trong một gia đình tuyệt vời thế này đây.
“Đúng rồi, sứa! Bọn sứa ấy, xông vào các thành phố trên khắp thế giới! Mấy chỗ khác như New York hay gì đó cũng chật vật lắm cơ!”
“Sứa… có phải là bọn sứa bay khổng lồ không?”
“Ou, nó đó, chính nó đó”
Chúng tôi lại nhìn nhau lần nữa.
Flying Jellyfish à…
Do Lucia nghiêng đầu hỏi「niu dót」, nên tôi mới nói cho ẻm biết đó là tên một thành phố nằm bên kia địa cầu,
“Xông vào, nghĩa là chúng tấn công vào hả ông?”
“Ou. Từ đâu chẳng biết, bọn nó đột ngột xuất hiện rồi bắn phá đùng đoàng khắp nơi. Nghe đâu người ta cho nào máy bay, nào tên lửa, nào thiết pháo tấn công nó nhưng hầu như không làm được gì cả”
Đúng như chúng tôi lo sợ, quả là lũ sứa khổng lồ ấy có khả năng kháng hoàn toàn công kích vật lý thật. Tuy ma thuật thì hiệu quả trên cả mức chuẩn nhưng… Dù rằng nghe chuyện thì mấy người giống như sư phụ của Greater Ninja có vẻ giống pháp sư đấy, nhưng liệu trong thế giới này thật sự có pháp sư nào hay không?
※
Chúng tôi vừa uống trà vừa ngồi nghe kể. Chính phủ nhiều nước trên thế giới đã điều động quân đội đi giao chiến với với Flying Jellyfish nhưng toàn bộ đều bị đánh bại. Và dù rằng họ đã dùng đến cả vũ khí hạt nhân nhưng cũng không thể làm gì được chúng. Lũ Flying Jellyfish vừa ung dung đánh chặn tên lửa tấn công liên hoàn, vừa tiến vào khu vực đô thị và tàn sát dân chúng chẳng biết phải chạy đâu cho thoát. Cứ hễ chúng nhắm vào thành phố nào là nơi đó bị thiêu rụi hoàn toàn. Dẫu vậy, có vẻ lũ Flying Jellyfish ấy không hành động theo những mục đích kiểu như phá hủy nền văn minh hoặc tận diệt nhân loại này nọ. Rồi đến khoảng ngày hôm kia thì chúng *víu* một cái, biến đi đâu mất. Nhưng quả cầu đen khổng lồ nọ thì vẫn cứ bay lửng lờ bên trên vịnh Tokyo. Nhiều người nghĩ rằng quả cầu ấy nhất định phải có liên quan đến bọn Flying Jellyfish. Dẫu vậy nhưng con người không thể tiếp cận, do những thiết bị mang công nghệ tự hành kiểu như missile thì không hoạt động, ngay cả đầu đạn rocket cũng bị biến dạng không gian vô hiệu nên không cách nào tấn công được. Thậm chí người ta cũng đã tranh cãi xem có nên ném bom hạt nhân xuống vịnh Tokyo hay không… Nhưng vì “đến cả lũ Flying Jellyfish còn không bị vết xước nào thì vũ khí hạt nhân làm gì có cửa chống lại con boss nhìn giống như quả cầu màu đen đó” cùng nhiều ý kiến thuyết phục khác nên ý định ấy bị bác bỏ. Tóm lại một câu là nhân loại hoàn toàn chả thể làm gì cái quả cầu màu đen đó được. Hơn nữa, do còn chẳng biết liệu nó là kẻ thù hay đồng minh, hiện tại người ta quyết định chỉ tiếp tục giám sát mà thôi.
“Hừm. Tóm lại thì họ nghĩ rằng “chỉ cần không hành động lỗ mãng thì đối phương cũng sẽ không làm gì mình” à”
Vừa nhai rồm rộp mấy cái bánh quy giòn rụm, Shiki-san vừa gom những lời ông nói trong một câu. Nhân tiện, thay vì uống trà bà mang lên thì Lucia lại đang say sưa đánh chén mớ mứt đậu ngọt. Nói ngắn gọn ngoài cảm giác thèm ăn ra thì trong đầu ẻm chả còn cái gì khác… cô công chúa này tạch mất rồi.
Fuyo Mahou9-12 [/images/images/image-55.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/d/d3/Fuyo_Mahou9-12.jpg/revision/latest?cb=20180607032652
Thấy cảnh đó, bà cười rồi mang thêm đồ ngọt lên cho ẻm. Đó là dango hoặc konpeitō này nọ, nói chung toàn những món khiến tôi thấy hoài cổ mà thôi.
“Người ta tặng toàn bánh kẹo ngọt nên bà cũng không biết làm sao cho hết nữa. Con cứ ăn thoải mái đi”
“Vâ~ng”
Hoàn toàn không chút do dự, trong khi câu chuyện ông kể vào tai chúng tôi thì thì núi bánh kẹo bị cắt xén không thương tiếc và chui hết vào miệng Lucia. Tôi và Shiki-san nhìn nhau, cười mà nhăn như khỉ ăn ớt. Nói chung bé công chúa đã tạch rồi nên buông tay luôn là vừa.
“Anou, cho cháu hỏi cái này. Sao thứ đó đang bay lở lửng trên vịnh Tokyo mà người dân nơi đây vẫn sinh hoạt bình thường như chẳng xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
“Thì tại, do tàu điện còn hoạt động nên người ta vẫn cứ đi làm, cả trường học cũng vẫn mở cửa như bình thường nữa”
Ừm hửm... đúng rồi ha. Nếu tàu điện hoạt động thì nhân viên văn phòng vẫn sẽ đi làm ha… Đúng là cái lũ tham công tiếc việc của cái cường quốc này nghiêm cmn túc thật.
Đến cả khi chúng tôi xuất hiện, phố xá Shibuya vẫn đông đúc như thường, như thể dù tốt dù xấu gì công dân Nhật Bản cũng có thể giữ bình tĩnh ngoài mặt như vậy. Kết cuộc là vì đó mà bọn Skeleton đã gây ra một vụ thảm sát. Nghe đâu vào lúc đó, cảnh sát chống bạo động đã loại bỏ những con Skeleton mà chúng tôi chưa kịp tiêu diệt. Dẫu vậy nhưng TV hoàn toàn không chiếu bất cứ hình ảnh nào về vụ đó. Tuy không biết thiệt hại nhân mạng thế nào, nhưng sức mạnh cỡ cảnh sát thì chắc chắn không có cửa đấu với lũ Skeleton, vì đến cả sĩ quan cảnh sát còn bị tàn sát. Cỡ lũ quái vật đó, có lẽ chỉ Lực Lượng Phòng Vệ Nhật Bản mới đủ sức chống trả. Dầu sao đi nữa, đến cả những chiến binh tinh nhuệ đến từ nhiều quốc gia khác nhau ở thế giới bên kia cũng phải khổ sở lắm mới đánh được lũ Knight Skeleton ấy. Dẫu vậy nhưng đối với chúng tôi, lũ quái vật có sức mạnh cỡ skill vũ khí cấp 5 ấy chỉ là một lũ tôm tép. Cũng có thể là chúng mạnh ngang skill cấp 6, nhưng vì chúng tôi đã quá mạnh nên không thể phân biệt được cấp 5 và 6 khác nhau chỗ nào nữa rồi…
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu lũ quái vật ấy mà xuất hiện ở Shibuya… có khi ngày mai người ta sẽ ở nhà hết cũng không chừng”
“A, ông nói cũng phải”
“Các con là người tiêu diệt chúng đúng không? Cám ơn các con”
Chưa gì mà đã bung bét hết rồi sao? Cơ mà hồi nãy Shiki-san có nói “bọn Skeleton cũng theo đó mà đến thế giới này” nên chắc chẳng khó gì mà suy ra. Với lại do Kaya được lên hẳn TV, và mái tóc lục sắc đặc trưng của con bé thì chẳng lầm đâu cho được. Thật sự mà nói, tuy đôi mắt xanh lá cây thì vẫn có thể nghĩ ra lý do chính đáng để che đậy, nhưng nếu muốn ra đường thì tôi phải tìm tóc giả hoặc dùng ma thuật ảo ảnh che đi mái tóc của Kaya. Cầu trời cho con bé ngoan ngoãn đồng ý cho tôi cải trang kiểu đó… cơ mà không… may một cái, con bé là con Mia. À không, nói vậy nhưng tất nhiên con bé cũng là con tôi nữa. Do mới gặp nhau không lâu nên tôi hoàn toàn không trực tiếp cảm nhận được gì cả. Thậm chí phải nói là cảm giác con bé như em gái của một người quen đã lấn át đến quá nửa luôn rồi.
“Cô bé có mái tóc đặc biệt ấy… ừm, là người của thế giới bên kia à?”
“Etou… muốn giải thích tườm tận chuyện đó thì hơi khó nhưng hình như… Kaya là con gái của con. Ở đây chỉ có mỗi cô gái đang ăn đồ ngọt tên Lucia kia là người của thế giới bên kia thôi”
Ông trợn tròn hai mắt. Cơ mà, trước cảnh Lucia đang *baribari* *boribori* xực bánh quy bơ hết cái này đến cái khác thì cũng phải thôi. Dù rằng mái tóc bạch kim ánh lên trông đến là đẹp, đồng tử đỏ thẫm, tai thì dài khiến người ta có một cảm giác rất là thế giới bên kia nhưng… hành xử như vậy thì quả là có hơi quá rồi.
“Con gái, nghĩa là… một trong hai cô bé đang chơi chung với bé gái tóc xanh trong căn phòng bên kia là mẹ nó đúng không?”
“Etou… do vướng phải nhiều vấn đề nên người đúng ra là mẹ con bé hiện không có ở đây. À, nhưng hai cô bé ấy là người yêu của con, cả Lucia ngồi đó cũng vậy”
“Mắc gì chưa đánh đã khai vậy hả Kazu-kun? Etou, ông không cần để ý chuyện đó làm chi đâu”
Ông lão gãi đầu cười gượng.
“Tuổi trẻ sướng nhỉ”
“Đúng là độ thuyết phục rất thấp nhưng, vâng, đúng vậy”
“Vậy Yukariko cũng là người yêu của cháu à?”
“Dạ không”
Ôi trời à, kiểu này thì nói tới tết cũng chưa xong mất. Thôi thì hãy cứ sắp xếp thông tin đã có rồi tìm thêm chút ít dữ kiện nữa…
Tôi vừa định vậy thì bất ngờ, tiếng chó tru từ xa vang lên. À không, phải nói là tiếng giả tiếng chó tru mới đúng. Đó chính là tiếng kêu của Coeurl được yểm ma thuật ẩn thân chờ ngoài cổng.
Tiếng kêu đó là tín hiệu báo có gì đó tiếp cận.
Có lẽ tôi cũng biết đó là gì rồi.
Tôi với Shiki-san nhìn nhau, khẽ gật đầu.
“Khi nãy bà gọi điện thoại cho ai vậy?”
Bằng một giọng sắc sảo, Shiki-san hỏi.
Hừm, cũng phải thôi, tôi biết thể nào chuyện cũng sẽ thành ra thế này mà.
CHƯƠNG 231: PHÁP SƯ
Trước khi quyết định có quay về nhà Shiki-san hay không, chúng tôi đã cân nhắc trước những rủi ro có thể xảy ra. Trong số đó thì khả năng người nhà Shiki-san sẽ phản bội cậu ta, tức báo cảnh sát cũng đã được tính tới. Dù sao đi nữa, nhóm chúng tôi cũng có quá nhiều người đáng ngờ, nhất là Lucia và Kaya. Dù rằng tôi đã có linh tính từ trước và cho giấu kiếm với thương vào bụi cây trong một công viên gần đó nhưng…
Cái đệt.
Đối sách tạm thời tôi chuẩn bị sẵn là cho Coeurl chờ bên ngoài nhà Shiki-san. Dù rằng có bị cảnh sát bao vây thì có lẽ cũng không vấn đề gì, vì chỉ cần bay trước là sẽ thoát thân. Dù họ có bắn súng thì chúng tôi cũng chả bị làm sao cả, chỉ trừ Shiki-san. Cho nên bọn tôi quyết định, nếu trường hợp đó xảy đến thì cậu ta sẽ ở lại nhà. Chỉ cần dựng nên một câu chuyện đơn giản kiểu như cậu ta là người bị hại, chúng tôi đã ép buộc cậu ta dẫn vào nhà mình là xong.
Chắc chắn không có chuyện toàn bộ lũ Skeleton đều đã bị tiêu diệt. Theo Coeurl, khả năng cao là Vong Linh Vương Diasnegus cũng đã đến Trái Đất này. Chẳng những vậy trên không phận vịnh Tokyo còn có một tên Ma Vương đang bay lửng lờ nữa. Nếu giờ mà bị cảnh sát bắt giữ thì khó lòng nào thanh minh thanh nga chuyện này chuyện nọ.
Dẫu sao thì chúng tôi cũng là vũ khí biết đi nên không thể để họ lợi dụng được. Tamaki mạnh phi thường, Alice có ma thuật trị liệu, Lucia với Kaya là pháp sư công kích, còn tôi thì có thể triệu hồi quái vật ra và sai khiến chúng như đúng rồi. Trong tình hình hiện tại, sở hữu chừng đó sức mạnh mà chạm mặt lực lượng vũ trang chính quyền thì chỉ có rủi ro mà thôi.
Cho nên
“Kazu-kun đi đi”
Vẫn ngồi yên tại chỗ, Shiki-san nghiêm giọng nói. Mấy lúc thế này thì không thể nào vô tư thu thập thông tin được nữa. Chỉ còn đường tiêu diệt Ma Vương mà thôi, chắc vậy.
“Cái gì cần làm thì cứ làm”
“Hiểu rồi. Còn lại nhờ cậu. Đi nào Lucia”
“Kh… Khoan đã”
Khi tôi với Lucia đồng loạt đứng dậy, ông của Shiki-san vội kêu lên.
“Bọn ông không có gọi cảnh sát. Xin lỗi vì đã giấu mấy đứa chuyện đó, nhưng… người ta nhờ bọn ông làm vậy”
“Người ta? Đệt, vậy nghĩa là s….”
Ngoài hiên nhà, chuông cửa reo vang. Bà Shiki-san liền “Vâng vâng, tới ngay” rồi lạch ba lạch bạch chạy ra. Ừm, nhìn dáng điệu bà ấy thì người đến không phải cảnh sát... chăng? Dầu sao thì Coeurl cũng không thể phân biệt được thường dân với cảnh sát nên nếu nó báo nhầm thì cũng đành chịu. Với lại, phải chi ngay từ đầu họ không giấu chuyện đó thì tốt, nhưng giữa tình huống nguy hiểm rình rập thế này mà lại giấu thì…
Khi cửa chính mở ra, một giọng nói nghe như của ông già nào đó vọng vào. Rõ ràng là có người đang vào nhà nhưng tiếng bước chân thì lại… hoàn toàn không có.
“Tay này là một kẻ cực kỳ điêu luyện. Cẩn thận đó Kazu”
“Ể? Điêu luyện?”
Lucia thấp giọng thì thầm, vẻ căng thẳng lộ trên gương mặt. Mấy lúc thế này, phải chi má ẻm không dính tèm lem tuốt luốt kem tươi, hẳn cái biểu cảm căng thẳng ấy còn căng hơn nhiều.
Tôi và Shiki-san nhìn nhau gật đầu. Trước mắt, có lẽ ở lại xem mặt mũi đối phương ra sao cũng được. Dù đó có là vô địch Olympic môn kendo hay judo gì đi nữa, nếu muốn thì bọn tôi vẫn có thể nện cho ra bã như thường.
Và đúng như chất giọng ban nãy, người bước vào phòng là một ông già mặc đồ com lê. Ông ta thấp hơn chúng tôi một cái đầu, lưng ưỡn thẳng, còn hai tay thì chắp sau lưng. Mặc cho tóc trên đầu bị cạo sạch không còn cọng nào, chòm râu dưới cằm ôm ta vẫn được nuôi tốt đến xum xuê. Trên gương mặt bạo dạn ấy là một vết sẹo sâu trên trán.
Sau khi nhìn chằm chằm bằng cặp mắt đỏ hung được một lúc, ông già lập tức chuyển ánh mắt ra sau lưng chúng tôi. Quay lại nhìn tôi mới thấy Alice, Tamaki và cả Kaya đã quay về căn phòng và đang đứng chờ. Alice với Tamaki thì có hơi căng thắng, có lẽ do cảnh giác với ông già. Còn Kaya thì… chỉ thẳng mặt ông mà kêu lên
“Ninja!”
“Nhầm, nhầm rồi”
Ông ta há miệng ra cười thích chí.
“Đó chỉ là cái danh mà bọn đệ tự của ta tự phong thôi”
“Vậy là… Ninja Master!”
“Fumu, tên này nghe hay đó”
Không hiểu sao nghe xong tràng cười của ông già tốt tính ấy, tôi thấy thoải mái hẳn…
Hay thật ra ổng là một người vui tính nhỉ?
Ể? Mà khoan… Sao tôi có cảm giác cứ như…
“Ể… anou… có khi nào….. ninja ông nói khi nãy…..”
Tình cờ chăng? Không lý nào, làm sao có chuyện tình cờ đến vậy được.
Nhưng nếu vậy thì… rốt cuộc thế bất nào mà…. vậy là sao?
Đầu óc tôi cứ loạn lên vào rối như tơ vò. Bên cạnh tôi, sau khi lắc đầu như muốn nói mình chẳng còn hiểu mô tê gì nữa, Shiki-san vỗ xuống bàn một cái *bốp*
“Này ông, bà, rốt cuộc thế này là sao?”
Bằng một giọng mạnh mẽ, Shiki-san hỏi hai người chủ nhà đang ngớ người ra trước đoạn đối thoại giữa Kaya với ông già lạ mặt.
“Tại sao sư phụ của Keiko-san lại ở đây? Ông bà quen ông ta sao? Tại sao ông ta lại cư xử và sắp đặt như thể đã biết trước tụi con sẽ đến đây vậy?”
Câu này thì giống như đang hét hơn.
※
Ông già thong dong mỉm cười, “Maa, ngồi đi đã” rồi chẳng cần ai bảo cũng tự ngồi xuống phía bên kia cái bàn. Sau khi an tọa theo kiểu seiza trên cái đệm lót, dù rằng ông ta ưỡn thẳng lưng nhưng vẫn lùn tè so với Shiki-san. Trong khi tôi nghĩ thầm “Công nhận Ninja Master nhỏ con thiệt...” thì ông ta *zuzu* hớp chén trà bà Shiki-san mang lên. Uống xong, ổng *hoa* một tiếng cùng gương mặt bừng sáng. Nhìn có vẻ ngon miệng ghê.
Chẳng biết thế bất nào nhưng… ấn tượng đầu về con người này đổ bể cả rồi. Bộ ổng là sư phụ của Keiko-san thật sao? Tuy ổng nói tiếng Nhật như thằng Nhật Nguyên nói tiếng Việt, nhưng thật ra lại là người Trung Quốc à? Nếu chuyện Keiko-san là thật thì hẳn ổng là người Trung Quốc và là bậc thầy「Aikido」rồi.
Có chăng….
Tuy nhiên sau khi ông và bà của Shiki-san để lại một câu “Vậy còn lại nhờ ông” rồi đi mất thì
“Keiko khỏe không?”
Người đầu tiên mà ông già hỏi tới là Greater Ninja. Kể cũng khó, vì tôi chẳng biết có nên tin đây là sư phụ của Keiko-san hay không nữa… Nói chuyện gì với ổng bây giờ?
Kaya thì “Papa~” rồi chạy đến, luồn nhanh vào lòng và ngồi lên đôi chân xếp bằng của tôi.
Sau lưng tôi, Alice với Tamaki cứ nhìn chằm chằm vào bộ tịch ông già.
Công nhận 2 ẻm cũng cảnh giác ghê thật. Cơ mà từ nãy đến giờ tới tôi còn cảnh giác nữa là…
Giờ sao đây?
Thôi thì cứ đi thẳng vào vấn…
Tôi vừa nghĩ đến đó thì chợt Shiki-san quắt mắt một cái như thể cảnh cáo rồi lên tiếng.
“Dù rằng không có skill hệ chiến đấu nào nhưng chị ấy với Yuuki-senpai giết quái vật như giết ngóe nên, khỏe thì cũng có thể nói là khỏe”
“Vậy à, vậy à. Tuy ta không biết skill là cái gì nhưng, vậy thì tốt rồi, tốt rồi. Đáng công ông già này dạy dỗ thật”
Ý đồ của Shiki-san thì quá hiển nhiên là muốn tìm hiểu xem ông ta có biết gì về skill với quái vật hay không.
Và ông già trả lời khá là thẳng thắn.
À không, ổng chỉ nhắc vụ skill thôi chứ chưa hé lời nào về “quái vật” cả.
“Tôi xin phép đi thẳng vào vấn đề. Ông là đồng minh hay kẻ địch của bọn tôi?”
“Đồng minh”
Bằng một giọng dễ dãi, ông ta đáp lại câu hỏi thẳng như ruột ngựa của Shiki-san và nở một nụ cười thân thiện. Cả đám chúng tôi nhẹ nhõm thả lỏng người.
“Vì vậy nên ta mới đến đây. Ta đã biết mấy đứa sẽ tới đây từ vài hôm trước rồi. Còn Yukariko-san, không cần nghi ngờ người nhà mình như vậy đâu”
Tuy chỉ nói miệng thì muốn nói gì cũng được, nhưng không hiểu sao từng lời ông già này nói ra đều có sức thuyết phục đến lạ kỳ. Có lúc tôi đã nghĩ “thôi cứ tin ông ta đại đi” luôn rồi. Dẫu vậy nhưng Shiki-san vẫn có vẻ bất mãn.
“Làm sao ông biết bọn tôi sẽ đến?”
“Nhờ lời tiên tri mà Miko đã nói với ta. À đúng rồi, cứ gọi ta là Vương nhé”
Vương, nghĩa là vua à? Hình như đây là một trong những cái tên phổ biến bên Trung Quốc thì phải. Nghe thì sặc mùi… tên giả, cơ mà tên thật của ông ta là gì cũng chả quan trọng lắm nên chắc cũng không sao. Cái quan trọng ở đây là “lời tiên tri” với “miko” là thế bất nào? Hình như cảm quan thông thường của cả bọn về thế giới loạn tùng phèo cả rồi.
“Vậy thì Vương-san, ông biết được bao nhiêu về chuyện đã xảy ra cho bọn tôi, và chuyện gì đang xảy ra trên thế giới này?”
“Bao nhiêu, dẫu chỉ là nói miệng thì cũng khó mà khẳng định được. Nếu tóm gọn lại một câu thì sẽ là, thế giới này đang bị xâm lược, và kẻ đầu sỏ chính là vật thể hình cầu màu đen đang bay lơ lửng trên vịnh Tokyo....”
Ồ, vụ này thì có vẻ ông ta rất rành rẽ. Mấu chốt ở đây chính là nhận thức được rằng thế giới này đang bị xâm lược. Tóm lại một câu là, ông ta hiểu về sự tồn tại của thế giới khác rất rõ ràng.
“Lần này, thứ tồn tại mang tên World Eater ấy sẽ nuốt chửng thế giới. Có lẽ nói vậy cũng được”
Ô, lại có thêm một từ vựng xuất hiện rồi.
World Eater cơ à…
Và đúng như nghĩa đen thì đó là thứ sẽ “ăn” thế giới này… à?
“Khả năng cao là cái thứ đó đến từ thế giới mà bọn tôi vừa rời đi khi nãy, và dường như nó không còn quan tâm gì thế giới bên đó nữa. Tại sao nó lại phải ăn thế giới này?”
“Có lẽ là vì bên này không có Nêm”
Nêm.
Ai chà, không ngờ cái từ đó lại xuất hiện vào giây phút này.
Cơ mà đáng ra tôi phải hỏi… Nêm là cái gì mới phải.
Chợt, tôi nhận ra.
Có lẽ toàn bộ chúng tôi đều đã hiểu lầm mất rồi.
Có lẽ chúng tôi đã lỡ cho rằng thần thoại của thế giới bên đó hoàn toàn là sự thật mất rồi.
“Nêm là gì?”
Như thể nghĩ ra cùng một điều cũng một lúc với tôi, Shiki-san hỏi.
Ông Vương cười nhẹ.
“Tên sao nghĩa vậy, là vật thay thế tạm thời để cố định tổng thể. Thứ công cụ giúp thế giới bất ổn cố định giữa đại dương trống rỗng được gọi là cái Nêm. Do bản chất của nó là mang trong mình một nguồn năng lượng khổng lồ, cho nên đôi khi nó sẽ bị những kẻ được gọi là “thứ băng qua thế giới (Plains Walker)” lợi dụng. Vì muốn băng qua thế giới, chúng phải dùng đến một lượng năng lượng khổng lồ”
Ôi chết, tôi cảm nhận được Alice với Tamaki đứng sau lưng mình đang bối rối cỡ nào luôn rồi. Một biểu cảm hơi rối trí hiện trên mặt Lucia. Còn Kaya ngồi trong lòng tôi thì cứ thong dong ăn mấy cái kẹo phủ mật kiểu Đức.
“Nhưng bọn “thứ băng qua thế giới (Plains Walker)” đó là gì? Giống loài của vật thể hình cầu màu đen… tên Ma Vương đó, chỉ có mình hắn thôi à?”
“Cái đó thì ta không biết. Chỉ biết là trong quá khứ, tồn tại đó đã vài lần đến thế giới này. Do nhịp độ không rõ ràng, mỗi lần cách nhau lên đến vài trăm năm nên đây là lần đầu tiên nó xuất hiện vào thời hiện đại. Và mỗi lần chúng đến, những tồn tại như bọn ta sẽ là người đẩy lùi cuộc xâm lăng của chúng”
“Vậy…”
“Nhưng kẻ lần này thì lại quá đặc biệt. Chẳng hiểu làm cách nào mà nó lại có thể trưởng thành đến độ đó nữa. Giờ bọn ta đã không thể làm được gì nữa rồi”
Kể từ khi tới nơi này, đây là lần đầu tiên một vẽ bối rối lẫn trong giọng điệu của ông già tên Vương.
Ể? Cơ mà khoan, không lẽ là vậy thật?
Hóa ra ông ta chỉ là nhân vật phụ bị nhét vào để giúp đỡ chúng tôi thôi à?
CHƯƠNG 232: THỨ BĂNG QUA THẾ GIỚI
Nhân vật phụ là ông già cao tuổi nói rằng ông ta không đủ sức đối đầu với Ma Vương. Kiểu gì thì kiểu, cái quả cầu đen đó…
“Rất mạnh”
Ổng nói vậy đóa.
Hêêê… đúng rồi ha… mạnh lắm haaa~
Ơ hay, không mượn ông nói tôi cũng biết rồi! Làm sao có chuyện kẻ mà Tứ Thiên Vương phục tùng yếu được. Nội giao chiến với từng tên Thiên Vương, chúng tôi còn phải gồng hết sức lên, trầy da tróc vảy mới đánh được. Từ trước đến nay cả bọn chỉ toàn thắng trong đường tơ kẽ tóc, và tôi còn chẳng biết lần sao có cửa thắng hay không. Ấy vậy nhưng đó chỉ mới là Tứ Thiên Vương, còn tên Ma Vương cầm đầu bọn chúng thì khỏi phải nói.
“Ông không đánh nổi à?”
“Ngay từ đầu thì khả năng của bọn ta cũng đã có hạn rồi. Xưa nay, bọn ta chưa bao giờ tiêu diệt được đồng loại của nó cả, tối đa chỉ có thể đuổi chúng đi mà thôi”
Ối chà, ông Vương mới nói “bọn ta” kìa. Vậy nghĩa là không chỉ mỗi mình ông ta mà còn có cả 1 tổ chức chống lưng nữa. Tuy không nhiều nhưng tôi cũng thấy vững tâm hơn đôi phần. Theo ông ta nói, từ trước đến nay, tuy không làm gì được nhưng họ vẫn có thể đuổi nó đi.
“Vậy các ông có thể đuổi con lần này đi không?”
“Có lẽ là rất khó. Chính vì vậy nên ta mới muốn tham khảo ý kiến của các cô cậu”
Wao~ tụi tôi biết gì đâu mà tham với khảo hả trời? Khi tôi và Shiki-san nhìn nhau thì mặt đứa nào cũng như muốn nói “cực rồi đây” vậy.
“Bọn tôi cũng không biết tí gì về hắn cả. Nếu tiêu diệt được thì hắn đã bị tiêu diệt ở thế giới bên kia rồi”
“Cũng phải. Chẳng lẽ bó tay sao….”
“Tiêu diệt, Ma Vương!”
Shiki-san với ông già đang nói chuyện thì Kaya nhảy vào ngắt lời. Ngồi trong lòng tôi, con bé nuốt *ực* mớ baumkuchen trong miệng rồi vừa *peropero* liếm mấy ngón tay vừa tự tin tuyên bố.
“Vì đó nên, Kaya tới đây!”
“Ồ…..”
Ông Vương nheo mắt nhìn Kaya.
Kaya *pin* một cái ưỡn thẳng lưng lên, không e ngại gì ánh mắt của ông ta.
“Ra vậy, ra vậy”
Chẳng mấy chốc sau, ông ta *kushakusha* khiến cho những nếp nhăn trên mặt mình sâu thêm và cười, khiến Kaya cũng mỉm cười theo.
Sao tự nhiên bầu không khí lại trở nên mắc cười thế này…
“Cháu đồng ý làm vậy à?”
“Kaya, vì đó, mà được sinh ra!”
“Vậy ta không nói thêm nữa”
Ê khoan, hình như có gì đó bất ổn ở đây thì phải.
“Nè Kaya, con có giấu ba chuyện gì không?”
“Hmm?”
Kaya ngáo ngơ nghiêng đầu. Dù rằng đó là một cử chỉ trông rất tự nhiên và nhất là không có vẻ gì là vờ vịt nhưng…
“Khi nãy con đã nói dù có dùng sức mạnh của mình để tiêu diệt Ma Vương thì cũng không sao ấy. Nói vậy nghĩa là bản con không phải một quả boom sống tấn công cảm tử đúng không?”
“Cảm tử, cũng romance mà?”
“Rõ ràng là quan điểm của Mia rồi, nhưng không phải vụ đó!”
“Không cần lo. Kaya sẽ không bị làm sao đâu”
Tôi lườm ông Vương, nhưng chỉ cảm nhận được nụ cười xuất phát từ một lão già tốt tính mà thôi. Hừm, không sao thật không ta.
“Có khi nào cái từ “không sao đâu” của ông mang một ý nghĩa khác… không?”
Shiki-san nói cộc lốc.
Đúng thật, đúng ra tôi nên tới tới khả năng đó mới phải.
“Kaya, cái sức mạnh tiêu diệt Ma Vương chắc không làm tổn hại gì trái tim, cơ thể của con đâu nhỉ?”
“Un!”
“Vậy à… nhưng cũng phải, làm sao có chuyện Mia để con mình đánh boom cảm tử được nhỉ”
Tại tôi cả nghĩ chăng?
Nhưng thôi, vậy là ổn rồi.
Quay lại vấn đề chính, nếu vậy thì câu đối đáp vừa nãy của ông Vương nghĩa là gì? Coi bộ ông già ngồi trước mặt tôi không chịu trả lời câu hỏi đó. Lo thì có lo, nhưng dù tôi suy nghĩ nát óc cũng không làm được gì cả. Cái quan trọng bây giờ là phải cố moi thông tin từ ông ta, được chút nào hay chút nấy. Và thứ cần phải điều tra nhất hiện tại, có lẽ là thông tin về ông Vương và tổ chức sau lưng ông ta.
“Biết thế này có hơi đường đột nhưng xin hỏi, các ông có thể giúp được gì cho chúng tôi?”
“Hãy cứ tạm coi là, hiện tại thì bọn ta khó lòng hỗ trợ chiến lực trực tiếp đi”
“Vậy nghĩa là là hỗ trợ gián tiếp thì có thể à?”
“Bọn ta đã chuẩn bị triển khai kết giới diện rộng bao phủ toàn bộ vùng vịnh Tokyo rồi”
Hô, kết giới diện rộng cơ à?
……..hay đó!
Tôi liếc sang Lucia.
“Kết giới có rất nhiều loại khác nhau. Cái kết giới mà ông nói tới là kết giới gì?”
Lucia ngừng đôi tay đang liên tục bốc kẹo quăng vào miệng rồi hỏi ông Vương.
Ô, bụp một cái mà bóng hình con yêu quái ăn lở đồi lở núi biến đi đâu mất luôn!
Đúng là Lucia-san có khác!
“Có lẽ gọi đây là một loại Kết Giới Ngăn Cách cũng được. Nó có tác dụng tạm thời ngắt mọi liên kết với thế giới bên ngoài, từ đó có thể ngăn không cho “thứ băng qua thế giới”(Plains Walker) sử dụng dòng ma lực tuôn ra từ khe nứt của thế giới này”
Kết Giới Ngăn Cách.
Thứ băng qua thế giới (Plains Walker).
Dòng ma lực tuôn ra từ khe nứt của thế giới này.
Dù rằng có cả đống từ vựng khó hiểu nhưng sắc thái thì tôi có thể cảm nhận đại khái rồi. Tóm lại thì nguồn ma lực vô tận hiện tại của Ma Vương… chính là sức mạnh từ cái Nêm, và kết giới họ định triển khai sẽ mọi ngắt kết nối với cái Nêm đó.
Nếu có một nguồn ma lực vô hạn thì cái gì cũng thừa sức cân hết. Sau trận chiến với Zagarazuina tối qua, đó là điều mà tôi đúc kết rõ ràng nhất. Dù đối thủ có mạnh thế nào đi nữa, chỉ cần shut out được ma lực của hắn thì bọn tôi vẫn sẽ có cơ hội thắng… phải không nhỉ? Nói thật là tôi cũng không hiểu phần đó lắm. Cơ mà đã có Kaya ở đây nên chắc là được.
“Vậy khi nào thì các ông có thể kích hoạt kết giới đó?
Khi Shiki-san hỏi dò thì ông Vương đáp rằng “chúng tôi đã hoàn tất công tác triển khai nhân sự”. Và câu đó không có nghĩa là họ đã chuẩn bị trọn vẹn.
Hẳn bọn họ đã bí mật hành động từ rất lâu về trước. Nếu có thể tự xử thì họ đã ngầm giải quyết êm đẹp mọi chuyện chứ chẳng cần chi cất công đi tìm người có khả năng đối phó với thứ đó và chờ đợi làm gì… Và giờ thì chúng tôi đã đến đây. Nhờ có lời tiên tri nên họ đã biết trước và ông Vương mới lặn lội đến chỗ này. Liệu chuyện nhận Greater Ninja làm đệ tử chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay hoàn toàn nằm trong kế hoạch của bọn họ?
“Hiểu rồi. Vậy giờ ông có thể cho tôi hỏi một câu không liên quan trực tiếp tới chuyện này không?”
“Cô cứ tự nhiên”
“Ông có biết làm sao để từ thế giới bên kia quay về không? Hay nói đúng hơn là có cách nào đưa bọn trẻ từ thế giới bên kia quay về thế giới bên này không?”
“Nếu tiêu diệt được “thứ băng qua thế giới”, theo lý thuyết thì chúng ta có thể sử dụng khe nứt mà nó để lại để làm vậy. Còn cụ thể ra sao thì ta không biết…”
“Ra vậy. À không, cám ơn ông”
Tôi hiểu Shiki-san suy tính gì. Cách để quay về thế giới bên kia thì khả năng cao là Mia hoặc Kaya đã có, cho nên cái quan trọng là ông Vương biết bao nhiêu về hai thế giới. Liệu người trên Trái Đất biết bao nhiêu về chuyện dịch chuyển giữa hai thế giới? Hay nói trắng ra, cậu ta đang thăm dò xem về sau, liệu họ có ý định xấu gì với thế giới bên kia hay không. Nói cho dễ hiểu, dù rằng ở đây có ông, bà, cha, mẹ, dù sẽ có được những ngày tháng an toàn để sống nhưng cậu ta vẫn sẽ quay về thế giới bên kia. Thứ mà Shiki-san chọn là nhóm 30 cô bé nữ sinh trước nay đã theo mình chứ không phải ngôi nhà này. Cả gia đình nồng hậu lẫn cha mẹ ruột thịt, cậu ta sẽ vứt bỏ tất cả để quay về cái thế giới mà con người ta phải chém giết điên cuồng mới có thể sống sót. Tuy hiện giờ thì là vậy, nhưng nếu mẹ cậu ta mà ở đây, ông bà cậu ta mà ở đây thì cậu ta sẽ nghĩ sao? Cái đó thì tôi không biết, chỉ biết một điều là họ sẽ dùng mọi cách để khuyên ngăn cậu ta. May thay, hoặc không may thay, ở nơi này chỉ có những người vừa từ thế giới khác trở về và một mình ông Vương. Sau khi nghe những lời Shiki-san nói, ông ta chỉ gỏn gọn đáp “vậy à.”
Mà cũng phải. Bởi vì chúng tôi đã để lại toàn bộ những gì quý giá nhất của mình ở thế giới bên kia rồi.
“Chính sách của chính phủ thế nào?”
“Họ sẽ làm theo dự định của bọn ta. Nhân tiện thì toàn bộ tàu thuyền trong vịnh Tokyo đã được sơ tán, và lệnh sơ tán ven bờ vùng vịnh cũng đã được phát đi rồi”
Mấy người này có quyền ra lệnh cho cả chính phủ Nhật Bản luôn á? Liệu chúng tôi nên mừng vì được họ giúp thay vì bị họ coi là kẻ thù, hay buồn vì dù họ lớn mạnh đến vậy nhưng rốt cuộc cũng chỉ có thể nhờ chúng tôi giúp đỡ đây? Cái này thì khó mà nói được. Trước mắt thì hãy cứ mừng vì họ là đồng mình đi đã.
“Và vì quá trình sơ tán sắp hoàn tất nên ta mới đến đây”
“Nghĩa là các ông bố trí xong hết rồi chứ gì”
Shiki-san thở dài. Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác như mình đã hoàn toàn lọt vào cái hố “giờ thì chỉ các cô cậu mới có thể thôi” mà họ đào sẵn.
Cơ mà cũng chẳng vấn đề gì cho cam. Trong suốt sáu ngày bị đẩy sang thế giới khác, ngày nào bọn tôi cũng là ACE, phải gánh trên vai sự kỳ vọng từ trên trời rơi xuống của không biết bao nhiêu người. May một điều là trước giờ bọn tôi chưa từng phụ một kỳ vọng nào cả. Và lần này cũng vậy. Chỉ có chúng tôi, sức mạnh của chúng tôi mới có thể khuất phục kẻ thù.
Dù đó có là Ma Vương đi nữa.
“Tiếc thật, tôi định trò chuyện với người nhà chút đỉnh, nhưng kiểu này thì đành chịu. Với cả tôi còn chưa kịp gặp mặt cha nữa”
“À, Shiki-san cứ ở lại đây đi. Dù lên chiến trường thì cậu cũng chỉ tổ làm vướng chân bọn tôi thôi”
Tôi vừa xen vào, cậu ta liềm lườm tôi một cái muốn cháy da mặt. Hư… hưm, cậu có nhìn kiểu đó thì tôi cũng đếch.... dễ sợ vãi.
Đấu mắt không lại cậu ta, chẳng biết tự khi nào tôi đã ngó lảng đi chỗ khác.
“Nhưng Shiki, chuyện cô thành tạ của chúng tôi là sự thật”
“Tôi cũng biết chứ! Hơn nữa, nhỡ sau khi tiêu diệt thứ đó chúng ta phải quay trở về ngay mới kịp thì… Kaya-chan nghĩ sao?”
“Hmm…”
Kaya đưa tay lên cằm và ngắm cái trần nhà.
“Có lẽ, thời gian, không đủ?”
“Đó, thấy chưa”
“Nhưng nguy hiểm vẫn là nguy hiểm….”
Tôi vừa nói tới đó, tiếng chó sủa bất chợt từ bên ngoài vang lên.
Chắc chắn là tiếng của Coeurl chứ không lầm vào đâu cho được.
Nhưng lần này nó sủa thì nghĩa là....
Tình hình đã nguy cấp đến độ phải đi ngay mới kịp.
“Coi bộ không còn thời gian tán nhảm rồi nhỉ. Chẳng biết vì sao nhưng coi bộ lũ quái vật đã mò đến đây mất rồi”
Như thể thúc giục thêm cho lời Shiki-san nói ra, nhạc chuông điện thoại di động vang lên.
Ông Vương lôi ra một con smartphone trong túi áo ra.
CHƯƠNG 233: CUỘC CHIẾN Ở KHU DÂN CƯ (1)
“Lũ quái vật xương xẩu… gọi là Skeleton đúng không. Theo tin báo thì bọn chúng đang tiến về phía này”
Vừa ốp con smartphone lên tai để liên lạc với người ở đâu dây bên kia, ông Vương vừa nói.
“Có khi nào chúng tìm đến các cô cậu không?”
“Cũng có thể, nhưng…”
Chúng tôi nhìn nhau. Dù rằng từ đầu thì chúng tôi đã dùng tàng hình khi bay nên khó mà có chuyện bọn quái vật phát hiện… À không, tôi hiểu rồi, vấn đề nằm ở chỗ bọn quái vật có《See Invisibility》hay không. Khi nãy bọn tôi cũng đã thảo luận với nhau, lũ Undead đó mà hành động thì khả năng cao là là Vong Linh Vương Diasnegus cũng đã đến thế giới này. Đã là một tên Thiên Vương thì thể nào hắn cũng phải có《See Invisibility》hoặc ma thuật cao cấp hơn như vậy. Nếu hắn thấy bọn tôi lúc đang bay thì…
“Đằng nào thì chúng ta cũng phải tiêu diệt bọn quái vật thôi!”
Fuyo Mahou9-13 [/images/images/image-56.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/5a/Fuyo_Mahou9-13.jpg/revision/latest?cb=20180607032653
Tamaki đứng dậy rồi phóng ra cửa chính.
Ơ này, khoan đã!
“Khoan đã Tamaki-chan! Vũ khí, tụi mình phải lấy vũ khí trước!”
“A, đúng rồi ha. Etou… ở đâu ấy nhỉ?”
“Bên phải, công viên ấy!”
Khi Tamaki với Alice chạy lạch bạch trên hàng lang thì Lucia cũng đứng lên. Kaya *pyon* phóng ra khỏi lòng tôi rồi “Con đi đây, papa~!” rồi bắt đầu vẫy tay.
Bậy nha, con phải đi với ba chứ...
Nhân tiện thì Kaya đã thủ sẵn cái pachinko trong tay rồi. Nhìn vào thì có nghĩ kiểu gì tôi cũng không thể coi đó là vũ khí, vì chẳng khác gì đồ chơi trẻ con cả.
“Shiki-san ở lại đi”
“Chứ không phải ở bên các cậu an toàn hơn à”
“Etou… tại tôi nghĩ cậu nên dành ít thời gian ở lại nói chuyện với người thân của mình thì hơn ấy mà”
Shiki-san đưa tay chống nạnh rồi cười, thoáng một vẻ cô đơn.
“Đằng nào thì cũng chẳng có thời gian thuyết phục mẹ với ông bà cho được. Tôi chẳng thà nhân lúc này đi luôn còn hơn”
“Bậy, làm vậy thì có hơi…”
“Không cần lo cho tôi”
Leader của chúng tôi lắc đầu.
Khi đó thì tôi mới “a” một tiếng vì đã hiểu.
Vào hôm thứ hai, do nghe được những điều cậu ta thật tâm nghĩ trong đầu nên phải nói là tôi đã hiểu mất rồi. Ấy chính là Shiki Yukariko vẫn chưa chịu tha thứ cho bản thân, cái bản thân đã gây ra cái chết cho chính người bạn của mình. Do vậy nên giờ đây cậu ta chỉ muốn chịu đựng đau đớn. Dù rằng có thể cái quan niệm ấy quá là khô khan nhưng với tư cách chỉ huy, nỗi hối hận đó đó cũng chính là nguồn cội giúp Shiki-san nhiệt liệt động viên mọi người. Dù cho những cảm xúc mãnh liệt ấy cứ như một lời nguyền, một cái nêm đâm xuyên qua trái tim cô gái ấy nhưng tôi cũng sẽ không phủ nhận.
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì đi”
“Ừ. Còn ông Vương…”
“Có thể chỉ làm vướng chân các cô cậu, nhưng ta theo luôn nhé?”
Ô, ổng tự nói mình sẽ làm vướng chân bọn tôi luôn… Đối với tôi thì thay vì vướng chân, có khi sư phụ của Keiko-san còn trở thành một nguồn chiến lực đáng kể cũng không chừng. Cơ mà, do không có khái niệm về level như chúng tôi nên có khi nào trúng một đòn là ổng ngỏm luôn không? Nếu bên lũ Skeleton mà có con nào đó dùng ma thuật thì đảm bảo là cực lắm luôn chứ chẳng đùa.
Nói thì nói vậy nhưng Shiki-san cũng không hơn gì ông ta cả. Lỡ dẫn mấy người làm vướng chân theo, chắc 1 người hay 2 người gì cũng như nhau cả thôi…
“Hiểu rồi, vậy ông cứ theo bọn tôi. Đi nào Shiki-san”
“Ề…”
Chúng tôi gật đầu với nhau rồi rời căn phòng. Khi ra ngoài hành lang thì mẹ và bà Shiki-san đã chờ sẵn. Cậu ta cất lời với hai người bọn họ “con đi đây một lát” rồi quay lưng ngay. Khi đến gần lối vào và khuất tầm mắt người nhà, bàn tay cậu ta siết chặt. Cũng phải thôi, làm sao mà không đau đớn cho được. Khó khăn lắm mới có thể quay về căn nhà thật sự của mình, lâu lắm rồi mới có thể ngồi xuống một nơi mà có thể an tâm thư giãn…
Ấy vậy nhưng cậu ta lại vứt bỏ tất cả ngay tức thì, không một lời thông báo về chuyến biệt ly vĩnh viễn, cứ vậy mà cất bước rời khỏi nơi đây.
“Yukariko”
Khi vừa xỏ chân vào đôi giày ở chỗ lối ra, mẹ cậu ta gọi.
Vẫn không quay lại, Shiki-san cứ vậy mà hỏi “chuyện gì?”
“Con đi rồi về ngay phải không?”
“Un, tất nhiên”
Mang xong đôi giày trước, tôi quay đầu ra sau. Shiki-san cúi gằm, gương mặt như thể sắp sửa òa khóc. Những cảm xúc như sắp tràn bờ đang bị cậu ta tuyệt vọng kiềm lại.
Hầy, người đâu mà ngốc nghếch vậy không biết. Thành thật thêm chút nữa chẳng hơn sao? Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng miệng tôi không nói ra một lời nào cả…
“Con đi đây”
Mang xong đôi giày, Shiki-san bước đi như thể đẩy tôi ra bên ngoài.
Mãi đến giây phút cuối cùng, cậu ta vẫn không một lần nhìn lại.
Tôi quay ra sau lưng liếc nhanh mẹ Shiki-san đang đứng lặng người trước lối vào.
Cũng là một gương mặt chực khóc.
Hướng về phía Shiki-san là một vẻ mặt bất lực như muốn kêu lên “tại sao con lại quá đáng đến vậy?”
À, tôi hiểu rồi.
Dầu gì đi nữa, đó vẫn là mẹ của Shiki-san.
Chắc chắn cô ấy đã nhận ra sự mập mờ của cậu ta rồi.
Đúng là mẹ nào con nấy thật…
Ôi thật tình, định mệnh nó…
Sau khi lặng thính cúi đầu chào cô ấy, tôi rời khỏi căn nhà.
Cùng ông Vương vẫn đang liên lạc với đồng nghiệp qua con smartphone, chúng tôi theo gót Shiki-san.
※
Theo như đồng nghiệp của ông Vương kể, đám quái vật đang tiến về phía này là một đám Skeleton nào cầm kiếm, nào cầm giáo, nào mặc áo choàng, với số lượng lên đến 30 con. Thêm vào đó thì hình như chúng đã chia thành 4 team hành quân.
“Đã di tản xong nên các cô cậu cứ việc chiến đấu thả ga”
“Hồi nào?”
“Trước khi đến đây, ta đã ra chỉ thị rồi”
Trông thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, ông Vương đáp lại mặt một nụ cười khoái trá. Từ Lúc vào nhà Shiki-san thì ông ta đã nói là hoàn tất khâu chuẩn bị. Nếu cái mà ông ta nói tới chính là mục tiêu sơ tán toàn bộ khu này thì… hay lắm, thật tình.
“Nhân tiện, các ông đã từng tiêu diệt con Skeleton nào chưa?”
“Tuy có báo cáo là vài con đã được tiêu diệt, nhưng có thương vong”
Đúng là đối với đồng nghiệp của ông Vương, chúng là một đối thủ khó nhằn, và đó là hậu quả. Theo như lời nói miệng của ông ta, tôi có thể tạm suy ra rằng những người tiêu diệt lũ Skeleton hình như không level up.
Tóm lại, level up là đặc quyền chỉ dành riêng cho chúng tôi. Có lẽ chỉ những người trên ngôi trường tại nơi đó, vào ngày hôm đó mới được mà thôi.
“Anou, ông Vương, còn người nhà tôi thì sao?”
Sau khi đến công viên, Shiki-san hỏi. Nhìn thoáng qua thì có vẻ cậu ta đã hoàn toàn trở lại như bình thường. Hoặc có thể cậu ta chỉ giấu đi cảm xúc thật mà thôi.
“Nếu đúng như dự tính thì ngay sau khi chúng ta đi, đồng nghiệp của ta đã sơ tán họ rồi”
“Cám ơn ông nhiều”
“Cứ việc chiến đấu hết mình đi”
Shiki-san cúi đầu với ông Vương.
Nói thì nói vậy nhưng cậu ta có chiến đấu đâu…
Và ông Vương cũng vậy nốt….
※
Vài phút sau, trên một con phố ngang. Cùng cái lúc ông Vương ra hiệu, nhóm người đang nín thở chờ quân thù chúng tôi đồng loạt hành động. Sau khi Thủy Thuật cấp 8《Frost Storm》của Lucia trùm lên 7 con Skeleton tiến vào đường một chiều, Alice và Tamaki xông đến chỗ lũ quái vật bị cơn bão băng làm bất động.
Bỏ chuyện người ta đã xác nhận địch chỉ là lũ nhãi nhép qua một bên, nếu không sợ lỡ tay thổi bay mấy ngôi nhà lân cận thì bọn tôi đã dùng ma thuật công kích bắn nát gáo lũ này rồi. Dù có lẽ tổ chức của ông Vương sẽ đứng ra đền bù thiệt hại nhưng nói thật là tôi vẫn không có gan làm liều ở thế giới bên này…
Và trên thực tế thì đối với chúng tôi, bọn này chỉ là một lũ nhãi nhép. Có thêm cái pachinko của Kaya yểm trợ, còn chưa kịp vung tay đánh trả thì lũ Skeleton đã bị đánh rụng rời thành từng mẩu xương. Alice và Tamaki thì đã quá quen và tiêu diệt cá thể mặc áo choáng ngay tức khắc.
“Level up rồi”
Khi nhóm tiên phong tiêu diệt đến con thứ 5, Shiki-san nói.
Nhóm chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng trắng.
※
Sau khi vào căn phòng trắng, Shiki-san bất ngờ nói “Giờ tóm lược lại những chuyện ta vừa nghe được nhé?” bằng một giọng khá nhanh.
Lucia lập tức xem vào “khoan đã”
“Shiki, cô hãy ổn định cảm xúc của mình trước đã”
“Cô nói gì tôi không….”
“Cô có biết là hiện giờ gương mặt cô như sắp khóc tới nơi không?”
Shiki-san cắn mạnh môi rồi quay lưng lại.
Fuyo Mahou9-14 [/images/images/image-57.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/3/38/Fuyo_Mahou9-14.jpg/revision/latest?cb=20180607032654
Ôi thật tình, Lucia ơi là Lucia à, cái gì không cần thì đừng có tọc mạch vậy chứ… trong đầu vừa nghĩ tới đó thì nàng công chúa của một vong quốc nhìn tôi bằng một gương mặt cô đơn, còn đôi tai thì *pikupiku* cử động. Dù không biết ở đất nước em ấy thì cái cử chỉ ấy có nghĩ là gì nhưng… tôi có cảm giác mình đã hiểu vì sao Lucia lại cố tình nói ra câu đó.
Hẳn là vì em ấy không muốn để tôi phải nói những điều không nên nói rồi.
“Bởi chưa hề nghe thấy bất cứ điều gì, tôi không biết nội tâm cô đang mâu thuẫn thế nào cả. Vì có vẻ Kazu-san phần nào hiểu được điều đó, nên nếu cần tôi sẽ cho cô mượn…”
“Không cần. Xin lỗi nhưng phiền mọi người cho tôi yên tĩnh một chút”
Shiki-san nói vậy, rồi chuyển căn phòng bên cạnh thành thảo nguyên và một mình bước vào. Vẫn cứ đứng quay lưng lại “làm ơn đừng ai theo tôi cả” cậu ta nói. Hẳn là dù trời có sập thì cậu ta vẫn sẽ quyết tự mình giải quyết vấn đề này rồi.
“Cái con nhỏ cứng đầu này”
“Etou… để chị ấy một mình như vậy liệu có sao không?”
“Nếu cậu ta đã không cần chúng ta thì chẳng sao cả, cứ để vậy đi”
Chắc chắn một điều, dù bây giờ chúng tôi có nhất quyết xem vào thì cũng chỉ tổ làm trái tim cậu ta thêm tổn thương mà thôi. Nếu phải nói vì sao thì bởi lẽ, Shiki-san chính là người hận bản thân mình hơn hết thảy.
Điều kiện tiên quyết, đồng thời cũng là lý do khiến tôi trở thành hoàng tử của Alice, Tamaki, Luca và thậm chí cả Mia là vì các em ấy muốn vậy. Nhưng còn hoàng tử của Shiki-san thì chắc chắn không phải tôi rồi.
“Mà nè Kaya, cái túi hồi nãy ông Vương đưa cho con là gì vậy?”
“Bóng pachinko ạ!”
Kaya ehèm một tiếng, ưỡn ngực lên rồi banh một cái túi vải căn tròn ra. Tôi thử ngó vào trong thì thấy đúng là toàn những quả bóng bạc dùng cho pachinko thật. Làm cách nào ông biết trước mà chuẩn bị đống này vậy, ông Vương?
“Con xin ông ấy, kiếm giùm ít bóng! Giờ thì, muốn bao nhiêu uy lực, có bấy nhiêu”
“Biết tranh thủ ghê ta”
“Tại Mama nói! Mớ này, có thể, đổi thành tiền!”
Ối trời ơi, em dạy con cái quỷ gì thế này hả Mia?
Nhìn gương mặt đắc ý của Kaya thì hẳn là con bé hiểu lầm ý nghĩa câu đó mất rồi.
Cơ mà, dầu sao thì con bé cũng chẳng tới quán pachinko bao giờ nên kệ đi.
CHƯƠNG 234: CUỘC CHIẾN Ở KHU DÂN CƯ (2)
Ít lâu sau đó, Shiki-san quay về.
Dù rằng hai tay khoanh lại, ngực ưỡn ra nhưng đi kèm với đó lại là một nụ cười có phần ngượng ngùng.
“Xin lỗi. Tôi ổn rồi”
Thật sự đã ổn hay chưa thì chỉ mình cậu ta mới biết. Bản thân Shiki Yukariko là một đứa rất giỏi giấu cảm xúc, và rắc rối nằm ở chỗ không ai trong chúng tôi giỏi bằng cả. Nếu cậu ta không biểu lộ hoàn toàn như ban nãy thì không ai hiểu được. Cơ mà cũng không phải chuyện đó. Chỉ mới vừa nãy thôi Shiki-san còn như vậy, liệu khoảng thời gian thời gian ngắn ngủi vừa qua có đủ để phục hồi không? Không… giả là cậu ta có phục hồi thì đó cũng chỉ là cố gắng che đậy cảm xúc mà thôi. Đúng là đáng ra tôi nên để cậu ta ở lại mới phải… cơ mà, giờ nghĩ chuyện đó cũng không làm được gì nữa rồi, chăng? Dầu sao thì nỗi hối hận “mình đã bỏ rơi bạn bè” cũng chính là nguồn động lực thúc đẩy của cậu ta. Nhưng từ nay trở đi, nếu phải sống cuộc đời còn trải dài phía trước với cùng nỗi hối hận ấy trong lòng thì không thể nào luôn luôn hạnh phúc được.
Rồi vẫn như mọi lần, chúng tôi ngồi thành một vòng tròn. Kaya ngồi trong lòng tôi.
“Vậy bắt đầu họp nào. Trước hết là phần thông tin. Dù rằng ông Vương nói vậy nhưng…”
Với một vẻ ngoài hoàn toàn không khác gì mọi khi, Shiki-san là người lên tiếng đầu tiên, bắt đầu cuộc họp. Trong số những điều ông Vương nói, có nhiều điểm chúng tôi cần phải xem xét lại cho thật kỹ. Chẳng những vậy chuyện đáng ngạc nhiên nhất chính là thế giới này lại có một tổ chức bí mật hoạt động ngầm đối phó những sinh thể đến từ thế giới khác.
“Nói thì nói vậy nhưng chúng ta không thể phụ thuộc vào họ được. Xét cho cùng thì chỉ chúng ta mới có thể tiêu diệt được Ma Vương, hay nói một cách vớ vẩn là quả cầu màu đen đó. À không… chính xác phải nói là… chỉ có Kaya-chan mới làm được thôi nhỉ”
“Cứ để bóe~”
Kaya vung tay một cách cường đại. Hăng thì cũng tốt, cơ mà vì hăng quá nên con bé rướn luôn người lên, khiến phần gáy va vào cằm tôi một phát như trời đánh, đau không tả được. Nhìn cảnh tôi té ngửa vì đau, Shiki-san cười the thé.
Thấy Alice định phóng sang thi triển ma thuật Trị Thương, tôi xua tay bảo thôi. Thật sự thì cũng không sao… cơ mà đau kinh khủng.
“Kaya-chan nghe kỹ cái này nhé. Chúng ta phải tiêu diệt Ma Vương bằng mọi giá. Đối với thứ tự ưu tiên, cái đích ấy phải được ưu tiên hơn cả an toàn của chính bản thân em đấy. Đồng ý không?”
“Ê khoan Shiki-san….”
“Ou, đồng ý!”
Tôi vừa ôm cằm gượng dậy nói thì Kaya đã *ehèm* một tiếng, ưỡn ngực ra ngắt ngang.
“Papa, lo lắng, thừa rồi!”
“Làm sao ba không lo cho con gái của mình được”
“Con gái, thì có ngày, đi lấy chồng đó!”
“Không mượn con nhắc chuyện đó!”
Sau này ba nhất quyết không để cho bất cứ một thằng con trai nào xà nẹo với con đâu!
Ờ, nhất cmn quyết là không!
“Quay về chuyện chính đi. Muốn đánh bại Ma Vương thì cái trên hết là chúng ta nhất quyết phải có Kaya-chan. Vì vậy nên nhất định nhóm Kazu-kun sẽ bảo vệ em bằng mọi giá”
“Được trông cậy, vui lắm ạ!”
“Cũng phải. Đúng như Shiki nói, về cơ bản thì mục tiêu của chúng ta trong trận chiến này là bảo vệ Kaya và đưa cô bé đến chỗ Ma Vương”
Lucia tóm gọn.
Ờ, đã vậy thì nhắc cái chuyện tôi lo làm gì không biết nữa.
“Vấn đề nằm ở chỗ là làm sao để tiếp cận Ma Vương. Cả máy bay trinh sát, trực thăng lẫn drone điều khiển từ xa đều không cách nào đến gần hắn. Về khoảng này thì chúng ta vẫn chưa biết là do không gian bị bẻ cong, field gì đó được triển khai hay ma thuật gây rối loạn nhận thức… gì gì nữa”
“Dùng《Dimention Step》vượt qua được không nhỉ?”
“Rồi còn một yếu tố nữa là sức mạnh của địch. Nếu Ma Vương ủ cả đống Flying Jellyfish bên trong thì phiền to”
À đúng rồi nhỉ, do lũ Flying Jellyfish có khả năng kháng tác động vật lý nên chúng là một tồn tại vô thể. Dù rằng vẫn có những một vài cách thức tấn công ít nhiều có tác dụng tạm thời nhưng… Alice và Tamaki khó chịu ra mặt. Tới chừng đó thì chỉ còn lại ma thuật của Kaya với Lucia và linh thú của tôi làm hỏa lực chính. Nếu địch mà cậy vào số lượng thì chúng tôi nguy to.
“Thêm nữa, nếu lũ Undead ở đây đông đến vậy thì khả năng cao là Vong Linh Vương Diasnegus cũng đã sang thế giới này”
“Nè nè, còn Algaraf thì sao? Cái tên đen thui đó đủ sức đánh với Vong Linh-san một trận ra trò mà đúng không?”
Tamaki nói vậy.
Và cũng phải, nếu có Algaraf giúp một tay thì tốt biết bao…
“Cái đó thì khả năng khá thấp. Nếu Coeurl đã nói thẳng rằng nó không thể liên lạc với Algaraf, khả năng cao là hắn đã không sang thế giới này rồi”
“Tóm lại là chúng ta phải đối đầu với cả Ma Vương lẫn Thiên Vương cùng lúc nhỉ?”
Khỏi nói tôi cũng đã biết, nhưng nói ra thì lại càng thêm nao lòng.
Ma Vương, Thiên Vương, rồi cả Flying Jellyfish nữa.
Cái chuyện phải đánh nhau với tất cả bọn chúng cùng lúc không thể dùng từ “khó khăn” để diễn tả được nữa rồi.
“Nếu được thì tôi muốn tiêu diệt một mình Diasnegus trước”
“Ai chẳng muốn. Vậy Kazu-kun nghĩ ra cách gì rồi?”
“Cứ tiếp tục diệt bọn xương tôm tép thử coi nó có nổi khùng lên và ra mặt không”
Tôi lỡ nói ra mất rồi.
Shiki-san cười khịt mũi.
Đ*t con m*.
“Vậy chứ cậu có cách không?”
“Có lẽ, nói không thì cũng không hẳn. Nhưng mà cách của tôi cũng đơn giản lắm. Tụi mình thử nhờ ông Vương coi sao”
“Ý cậu là nhờ tổ chức của ông Vương truy dấu Vong Linh Vương? Liệu họ có tìm nổi không”
Chuyện Vong Linh Vương là một pháp sư cực kỳ cao cấp là cái chắc rồi.
Khả năng cao là hắn đã dùng ma thuật tàng hình, và khi đó thì không thể nào tìm bằng mắt thường được.
“Thêm vào đó, ta không còn nhiều thời gian nữa. Kiểu này thì không thể lập một mạng lưới có hệ thống được”
“Cái tôi nói ở đây không phải kéo thêm người đến, mà là tận dụng một năng lực khác mà những người đó nắm giữ kìa”
Năng lực khác?
Lại cái khỉ gì nữa đây…
“À đúng rồi, họ biết trước chúng ta sẽ đến nhà Shiki-san nhỉ?”
“Ề. Cho nên lúc ở công viên, tôi đã hỏi ông ta vài câu, chủ yếu xoay quanh chuyện họ có thể dù ma thuật để tìm Vong Linh Vương Diasnegus giống như lũ Undead hay không”
Hồi nào ta?
Mà nhắc mới nhớ, đúng là hồi nãy hai người họ có nói chuyện riêng với nhau thật.
Con nhỏ này biết tranh thủ từng phút giây luôn…
“Ông ta trả lời nếu có chất xúc tác thì được”
“Chất xúc tác… để mà tiến hành nghi thức hay gì đó à?”
“Hình như là vậy. Ngoài ra ông ta còn nói, thứ đó càng liên quan đến Diasnegus càng tốt nữa… Kazu-kun có nghĩ ra được cái gì không?”
Để coi, thứ gì đó liên quan tới Diasnegus à...
Kiểu này thì hơi khó đây.
Cơ mà khoan.
“A, đúng rồi”
Tôi vỗ tay một cái *bốp*
“Cho tôi hỏi một điều, người thực hiện cái nghi lễ đó có phải ông Vương không? Nếu phải vác thứ đó về phòng thí nghiệm thì phiền đấy”
“Cái đó thì đồng nghiệp của ông Vương đã chờ sẵn gần đây rồi. Nghe đâu mấy người đó dùng được ma thuật thám tác”
“Vậy thì vừa hay. Tới nhờ mấy người đó ngay và luôn thôi”
Rồi tôi cho mọi người biết cái ý tưởng mình vừa nghĩ ra.
“Làm kiểu đó… liệu có được không?”
“Tới chừng không được hẳn tính tiếp. Với cả anh còn chả biết có vác được cái của nợ đó tới chỗ thực hiện nghi lễ hay không nữa.”
Hiếm khi nào mà Alice lại hoài nghi kế hoạch của tôi thế này.
Cơ mà, tôi cũng hiểu vì sao lại vậy rồi.
Kiểu gì thì kiểu, thứ đó cũng chả giống chất xúc tác chỗ nào cả...
“Nhưng tôi thấy cách của Kazu-kun cũng đáng để thử lắm”
“Vâng, cá nhân em cũng nghĩ vậy”
“Phải đó, mong là kết quả khả quan”
“Cách của papa sẽ thành công! Cố lên!”
Cái này thì sai rồi Kaya à. Ba chỉ đứng sau lưng đưa ra chỉ thị thôi, mọi người ở đây mới là người phải cố gắng.
※
Sau khi cuộc họp về cơ bản là đã hoàn tất, Shiki-san “Nhân tiện” và nhìn chúng tôi một lượt.
“Tôi cũng không muốn tọc mạch làm gì nhưng Kazu-kun, Alice-chan, Tamaki-chan, bộ ba người không cần về thăm người nhà thật à? Tôi cũng biết mọi người đã chuẩn bị tâm lý bỏ cái thế giới này từ lâu, nhưng ít nhất cũng phải nhìn mặt người nhà lần cuối chứ…”
Chúng tôi nhìn nhau.
3 người mà Shiki-san gọi tên nhìn nhau xem biểu cảm của đối phương thế nào...
Và cả 3 đều nở một nụ cười gượng.
“Ngay từ đầu thì em với Tamaki-chan đã…. ừm… Họ chỉ là cha mẹ nuôi của bọn em, và bọn em cũng chẳng coi họ là người thân của mình...”
“Đúng đó, trước nay đã vậy rồi”
“Nh… Nhưng Kazu-san… nhắc mới nhớ, quan hệ giữa Kazu-san với gia đình của anh ra sao?”
Hừm, gia đình tôi à…
Đúng là tôi chưa từng hé lời nào thật.
“Tuy không hẳn là “chả tốt lành gì cho cam” nhưng mà… có thể diễn tả bằng một từ là “sao cũng được””
“Anou… nếu tụi em làm anh khó lựa chọn thì…”
“Ý anh không phải vậy. Thật sự là sao cũng được cả. Hẳn do muốn anh rời khởi căn nhà ấy nên họ mới cho anh vào trường tư có ký túc xá chứ không khác được”
Sỡ dĩ họ vẫn trợ cấp cho tôi, vì bởi đó là nghĩa vụ bắt buộc mà thôi. Dẫu biết hai người đó nghĩ gì nhưng tôi lại nghĩ, chỉ chừng đó thôi thì chẳng đến mức phải từ chối. Đối với tôi, họ thậm chí còn không đáng để căm ghét hay tức giận nữa.
“Nếu phải nói thẳng ra thì… có lẽ phải dùng từ “không quan tâm”. Nhưng dầu sao thì cũng có thể tóm gọn trong một chữ là “sao cũng được””
“Nhưng nếu đi luyện thi ở Shibuya thì nghĩa là nhà cậu cũng gần đây đúng không?”
“Đại khái vậy. Nhưng cậu cứ hiểu rằng tôi hoàn toàn không quan tâm là được rồi”
Không biết Shiki-san nhìn mặt tôi rồi nhận ra tôi nghĩ gì, cậu ta chầm chậm lắc đầu.
“Hiểu rồi, vậy tôi không hỏi nữa. Sau khi tiêu diệt được Ma Vương, tất cả chúng ta sẽ cùng nhau quay về thế giới bên kia. Không thì ít nhất là sau khi tìm được cách, chúng ta sẽ về ngay và luôn. Thống nhất vậy nhé?”
“Ừ, vậy đi. Trái Đất này đã không còn là quê hương của chúng ta nữa. Ngược lại, dẫu chỉ mới trải qua vài ngày nhưng thế giới bên kia đã trở thành quê hương của chúng ta rồi”
Khi tôi nhìn Lucia, cô gái tộc elf ấy khẽ gật đầu ngay tức khắc.
“Thay mặt cho nhân loại ở thế giới bên kia, tôi xin trân trọng chào đón mọi người, hỡi các Marebit”
Lucia thanh lịch cúi đầu chào mừng chúng tôi.
Cả đám phá lên cười.
※
Vậy là Shiki-san đã có 7 Skill Point để nâng skill Trinh Sát, và cậu ta nâng ngay lập tức. Đối với chúng tôi thì chuyện cậu ta được an toàn hơn cũng là một điều rất ích lợi.
ShikiLevel Trinh Sát→Ném Skill Point→
Rồi chúng tôi rời căn phòng trắng.
※
Trong con phố ngang, cuộc chiến tiếp diễn. Giờ thì lũ Skeleton còn lại 5 con. Theo như kế hoạch đã bàn trong căn phòng trắng, tạm thời chúng tôi sẽ cắt giảm số lượng quân địch.
“Tới chừng còn lại 1 con thì gắng hành động cho nhanh gọn”
“Vâng, em chiến đây!”
“Cứ để em”
Cùng khí thế hừng hực, Alice và Tamaki lao vào đập nát lũ Skeleton.
Ông Vương trợn tròn mắt.
“Quả là… tuyệt thật”
“Thực ra toàn nhờ skill thôi”
“Đúng là nhìn tận mắt thế này ta mới nhận ra cái system ấy kinh khủng đến độ nào”
Thật tình chứ.
Nhờ có skill nên đám chúng tôi mới có thể chiến đấu thế này.
Nhờ có skill nên chúng tôi mới có thể mạnh lên vô tận.
Và, từ giờ trở đi…
“A!”
Vừa lúc đó thì Tamaki kêu lên. Quay sang chỗ con bé vừa kêu một tiếng thất thần ấy thì tôi thấy, 2 con Skeleton cuối cùng đã cùng lúc bị dứt điểm.
“Xin lỗi Kazu-san. Em lỡ diệt con cuối cùng luôn rồi”
“Thật tình, anh đã dặn chỉ khống chế nó thôi mà. Giờ lấy đâu ra chất xúc tác mà tìm Vong Linh Vương đây…”
Phải, đó chính là cách tôi nghĩ ra. Nếu Vong Linh Vương bỏ chạy thì chúng tôi chỉ cần dùng ma thuật hệ tham tri là được. Do tổ chức của Vương-san đã biết trước chúng tôi sẽ xuất hiện nên tôi mới nghĩ rằng “họ có thể tìm được hắn cũng không chừng”... Khi tôi hỏi thử thì ông ta đồng ý ngay. Dẫu vậy nhưng điều kiện tiên quyết vẫn phải là tìm được một thứ có liên quan tới Diasnegus làm chất xúc tác. Nói cho dễ hiểu thì chính là lũ Skeleton mà hắn triệu hồi.
Nhưng....
Chúng tôi sầu đời buông thõng hai vai.
Thiệt là tình, dù rằng đúng là skill giúp Tamaki mạnh hơn nhưng cái tánh cẩu thả thì vẫn không cách nào cải thiện được.
CHƯƠNG 235: CUỘC CHIẾN Ở KHU DÂN CƯ (3)
Dù skill có giúp người ta mạnh hơn thì cũng không thể cung cấp kinh nghiệm thực chiến cho họ. Dẫu cho trong 5 ngày vừa qua, ngày nào Tamaki cũng gần như chiến đấu liên tục, nhưng… nếu đem so với kinh nghiệm của những người đã chiến đấu bền bỉ qua nhiều thập kỷ, không ai có thể chối cãi rằng khả năng phán đoán của con bé thua xa họ. Vì đó cho nên, maa, dù Tamaki có lỡ tay thịt gọn con Skeleton ấy thì con bé cũng không có tội tình chi cả.
Nhìn vào con Skeleton đang dần tan đi, những ý nghĩ ấy cứ chảy tràn trong đầu tôi. Khi Tamaki quay về phía này nhìn tôi bằng một gương mặt như sắp khóc òa khóc tới nơi, tôi nở một nụ cười độ lượng đáp lại.
“Don’t mind, nhé. Còn vài nhóm địch nữa mà, lần sau ráng lên là được”
“U...Un! Em sẽ cố gắng!”
Tamaki siết chặt nắm tay.
Yosh, đúng là cô bé vô tích sự dễ thương hết chỗ nói.
“Mama vô tích sự…”
“Ấy Kaya, cái đó thì nghĩ trong đầu thôi, đừng có nói ra miệng như vậy”
“Ể? Gì cơ?”
May qué, con bé chưa nghe thấy.
Safe, safe, safe.
“Các cô cậu thân nhau ghê nhỉ?”
Ông già Vương nheo mắt cười.
Đứng bên cạnh ông ta, Shiki-san đưa tay chống hông và buông một tiếng thở dài.
“Xin lỗi ông vì bọn nhóc này không biết lo nghĩ. Lần nào cũng vậy cả”
“Nhìn thôi ta cũng hiểu trong khi chiến đấu cô bé ấy tập trung rất cao độ rồi. Dẫu vậy nhưng vẫn cần phải mài giũa thêm nữa. Cơ thể vẫn còn có vài chuyển động thừa đấy”
Ra vậy, cơ thể chuyển động thừa cơ à? Có khi nào là tác hại từ skill không? Cơ mà khoản đó thì tôi mù tịt.
“Chỉ cần kiên nhẫn một tí là sẽ rút được kinh nghiệm và loại bỏ động tác thừa thôi. Mấy cô bé này có triển vọng lắm đấy”
“Anou… etou… cám ơn ông”
Alice thì không nói làm gì, nhưng cả Tamaki mà cũng có triển vọng ư? Nghĩ tới đó tôi mới chợt nhớ ra, trừ cái tội hấp tấp thái quá thì tốc độ phản ứng của Tamaki không tồi chút nào cả. Từ đầu đến giờ, nếu bọn tôi không có khả năng chiến đấu và giết chóc trên mức tiêu chuẩn thì khó lòng nào sống sót cho được. Dẫu sao đi nữa, thứ mà mà con bé không bao giờ thiếu là nguồn năng lượng giúp dù thua nhưng vẫn không ngã lòng. Đây là điều mà chúng tôi hiểu rõ nhất.
“Đằng nào thì chúng ta cũng phải diệt hết quân địch nên kệ đi… ông Vương, nhóm tiếp theo ở đâu?”
Do khi chết đi, mỗi con Skeleton rơi lại 2 viên ngọc xanh nên có lẽ chúng vào khoảng level 10. Sau khi lượm token xong, chúng tôi bắt đầu di chuyển đến vị trí ông Vương chỉ định.
Nhân tiện, trong khi ổng vừa nhìn chằm chằm vào màn hình con smartphone vừa quẹt quẹt… tôi ngó vào thì mới phát hiện ra trên màn hình tinh thể lỏng là chính là Google Map. Mà cũng đúng, so với ba cái thứ pháp thuật hay chú thuật bí ẩn kia, khả năng xác định góc phương vị với tọa độ này nọ của Google-san vẫn mạnh hơn nhiều.
Bao nhiêu đó chẳng đáng để vỡ mộng đâu… đừng vỡ mộng tôi ơi…
※
Nhóm Skeleton tiếp theo có 6 con, và không có con nào mặc áo choàng cả. Khi tôi nghĩ thầm trong đầu kỳ này đơn giản như đang giỡn thì...
“Chiến đây”
“A, từ từ Tamaki-chan!”
Chuyện chỉ vừa xảy ra cách đây không lâu nhưng rõ ràng Tamaki đã quên sạch và nhào lên tấn công nhóm Skeleton cách chúng tôi 10m, báo hại Alice hớt hải rượt theo. Từ ngã rẽ con đường, Kaya ló đầu ra dùng pachinko bắn yểm trợ, biến hộp sọ của 1 con Skeleton thành bụi vụn.
Sau khi nhận ra bị tấn công bất ngờ, 1 con Skeleton cầm kiếm bắt đầu niệm thần chú.
Ôi thôi chết rồi, nãy giờ tôi vẫn chưa niệm ma thuật nhìn thấu ảo ảnh nữa.
“Con đó là Mage biến hình! Giết nó ngay đi!”
“Đúng thật! Golden Kyzer Ultra Fire!”
“Ế khoan đã, chiêu đó….”
Tamaki chĩa thanh hắc kiếm về phía địch, khai hỏa beam hoàng kim. Công nhận là Ultra với Golden thì đúng đấy, nhưng còn Kyzer với Fire thì chui từ lỗ nào ra vậy?
Lại nói, hình như do con bé dùng hơi nhiều sức hay sao đó, cả con hẻm hẹp bị luồng sáng hoàng kim trùm gọn. Chẳng những một phát thổi tan xác lũ Skeleton, đòn tấn công ấy còn xén luôn những cột điện trên đường và trúng trực diện một tòa cao ốc. Sau khi khói bụi cuồn cuộn tan đi…
Tòa cao ốc thủng một lổ bự chảng.
Quai hàm ông Vương rớt mẹ xuống đất.
Rồi chúng tôi... được dịch chuyển vào trong căn phòng trắng.
※
Bên trong căn phòng trắng, mọi người cạn lời nhìn chằm chằm vào Tamaki đứng quay lưng lại và đơ như cây cơ. Rồi như thể một cái nắm tay cửa bị rỉ sét, con bé run run *gigigi* quay đầu ra sau nhìn chúng tôi.
“Tamaki-mama, vô tích sự-san!”
“Nè Tamaki-chan, giờ lấy cơ thể bé ra đền nhá?”
“Mình…. còn chưa kịp follow nữa...”
Kaya, Shiki-san và Alice, ba người lắc đầu theo ba kiểu.
“B...Bé xin lỗi~”
“Tiếc quá Tamaki-chan à, nếu chỉ xin lỗi mà ổn thỏa thì người ta chả cần tới cảnh sát làm gì rồi”
Shiki-san vỗ *bốp* lên vai Tamaki một cái, rồi vừa nhìn vào gương mặt xanh như đít nhái của con bé, cậu ta vừa lắc đầu *yareyare* cười trừ.
“Không biết tòa cao ốc đó bao nhiêu tiền ta? Chị đảm bảo là không dưới 100 hoặc 200 triệu yen đâu”
“Hi… hieeeeiii…”
“Chị giỡn thôi gái, đừng có lo. Thể nào ông Vương cũng sẽ lo liệu vụ đó thôi. Cứ coi như là thiệt hại cần thiết đi”
“Shiki nói đúng. Tuy có hơi quá tay một tí nhưng chúng ta thì không biết con Mage đó có thể dùng những ma thuật gì nên ngược lại, chị còn thấy em rất đáng khen vì đã đưa ra quyết định hợp lý trong một tình huống khẩn cấp nữa là đằng khác”
A, có Lucia follow rồi. Nhưng cũng phải đấy, do bọn tôi đã quay về Trái Đất nên có hơi bị không khí hòa bình làm cho mụ mị đi. Nếu đó mà là thế giới bên kia, dù có là thành phố thì bọn tôi cũng chả thèm do dự mà bắn một phát hết sức cày nát cả địch lẫn nhà cửa rồi.
“Cũng phải. Nếu con Mage mà dùng ma thuật công kích hỏa lực mạnh, có khi cả khu vực xung quanh đã chìm trong biển lửa luôn cũng không chừng”
“Đ...đúng ha, Kazu-san!”
“Nhưng lần sau thì nhớ phải để ý một tí nghe chưa?”
“Uu… vâng!”
Tôi đến xoa đầu Tamaki chán chường.
Thế là cô bé ngáo ngơ kêu lên một tiếng mũi vì thích chí.
Cún yêu dễ thương ghê.
“Trong số lũ Skeleton được tìm ra thì vẫn còn 2 group nữa nhỉ”
“Đúng. Tamaki-chan, lần sau làm ơn làm phước…”
“Cứ để cho em! Lần này nhất định em sẽ làm được!”
Trong lúc được tôi xoa đầu, dù chẳng biết có nghe được gì hay không nhưng Tamaki vẫn hùng hổ siết chặt nắm tay khẳng định. Ôi mẹ ơi, sao mà bất an quá… Khi tôi nhìn lại thì thấy Alice đứng kế bên cười trừ và làm khẩu hình miệng như muốn nói “em sẽ follow cậu ấy”, nhìn chẳng khác chi một người vợ tận tâm đỡ đần ông chồng vụng về.
Fuyo Mahou9-13 [/images/images/image-56.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/5a/Fuyo_Mahou9-13.jpg/revision/latest?cb=20180607032653
Lần sau thì không được phép thất bại nữa. Cầu trời cho cặp vợ chồng này cố hết sức để chuyện không đổ bể tan tành.
Cơ mà, đứa nào là vợ chồng với đứa nào ấy nhỉ…
Nhìn vào tôi cứ có cảm giác như hai ẻm yêu nhau bằng tình yêu giữa 2 người khác giới vậy…
※
Lần này thì người lên cấp là Kaya và Lucia. Bằng 5 Skill Point vừa có được, tôi cho Lucia nâng Thủy Hỏa Hợp Thành Ma Thuật lên cấp 2. Còn phần Ability, hay nói đúng hơn là ma thuật thì《Cold Inferno》và《Water Flare Shield》theo đó được tăng lên một cấp.
LuciaLevel Hỏa ThuậtThủy Thuật Skill Point→
Thủy Hỏa Hợp Thành Ma Thuật→《Cold Inferno》→、《Water Flare Shield》→
KayaLevel Phong ThuậtXạ Kích Skill Point Phong Xạ ThuậtCường Hóa Xạ Kĩ、Đạn Tự Do
※
Sau khi quay về thực tại, chúng tôi hỏi ông Vương coi vụ cái lỗ bự trên tòa cao ốc kia có bị làm sao không.
“Tưởng sao, ba cái vụ rắc rối cỡ này xảy ra như cơm bữa nên mấy cô cậu khỏi lo, cứ tập trung tiêu diệp kẻ thù là được. Có điều nếu không cần thiết mà lại đập phá lung tung thì lại là một chuyện khác đấy nhé”
“Tạ ơn trời phật”
“May quá… em cứ tưởng mình phải đi bán thân luôn rồi chứ…”
Tamaki nhẹ nhõm thoa ngực. Tuy cũng định nói “bậy, cái vụ bán thân là giỡn thôi” nhưng rốt cuộc tôi quyết định im lặng là vàng. Cái quan trọng bây giờ là bầy quái vật tiếp theo. May cho bọn tôi là bọn Skeleton này không mạnh lắm nên chỉ cần cẩn thận hơn tí nữa là được.
“Giờ vào hẻm này”
“Cái này ông cũng coi Google Map à?”
“Không, đồng nghiệp ta chỉ”
Vừa nói chuyện với ông Vương, chúng tôi vừa chạy bước ngắn trong thành phố. Nhìn vào thì đúng là một ông già mặc vét nhưng động tác của ông ta vẫn cực kỳ mẫn tiệp. Có lẽ nói “đúng là sư phụ của Keiko-san có khác” thì cũng không sai được.
“Nhóm lần này có tổng cộng 10 con, các cô cậu lo liệu được không?”
“Cỡ bọn chúng thì vài chục cũng không thành vấn đề”
Nếu cần thì tôi triệu hồi linh thú ra quẫy nát luôn cũng được. Sở dĩ tôi chưa gọi chúng ra là vì hiện cần giữ MP cũng như chưa cần thiết. Thêm vào đó, dù ít dù nhiều, nếu gọi ra quái vật thì liệu đồng nghiệp của ông Vương chắc chắn đang quan sát từ đâu đó sẽ nghĩ gì đây? Thật ra tôi cũng đã thoáng cân nhắc chuyện đó, và có thể chỉ là lo lắng thừa cũng không chừng. Nói một cách tổng quát thì cả kiếm lẫn giáo mà Alice với Tamaki đang dùng đều cực kỳ nguy hiểm. Nếu mấy anh cảnh sát xấu trai không biết thì không sao, chứ nếu biết thì tôi chỉ còn mỗi nước dựa dẫm vào khả năng can thiệp chính trị của ông Vương mà thôi.
Lại nói, lần này thì lũ Skeleton đang hành quân trên đại lộ một cách cực kỳ ấn tượng và gạt phăng mọi thứ trên đường. Dù vậy nhưng chúng nó vẫn cảnh giác.
Trên sân thượng của một cao ốc cách đó không xa, chúng tôi đang quan sát đám quái vật toàn cầm kiếm với khiên ấy. Để phòng hờ, tôi đã dùng《True Sight》kiểm tra coi có con Skeleton nào che dấu hình dạng thật hay không. Ừm, coi bộ đám này đều là Skeleton thường cả.
“Kaya, con có thể giảm sức mạnh xuống, bắn tỉa chân 1 con quái khiến nó không thể đứng được không?”
“Cứ để con~”
“Tốt. Tamaki dùng《Fly》đột kích, đập nát luôn 2 tay con quái bị Kaya bắn tỉa rồi cứ vậy mà bốc nó vứt đại lên nóc nhà nào đó để cô lập. Trong lúc đó thì Alice hãy diệt hết lũ còn lại. Còn Lucia, nếu được thì cứ việc dùng ma thuật công kích loại yếu để yểm trợ”
Sau khi tôi phân công xong, mọi người bắt đầu hành động. Bằng cái pachinko, Kaya thực hiện một pha bắn tỉa từ xa theo đường chéo trúng chóc 1 con Skeleton, khiến nó ngã nhào *batari*.
Không chậm một giây, Alice và Tamaki từ trên trời lao xuống.
“Lần này quyết không thất bại nữa”
Tamaki dùng toàn bộ cơ thể tung một đòn trảm kích đánh vào vai phải con Skeleton đã ngã. Xung kích từ đó khiến con quái vật bị thổi bay đi và đập xuống đất, rụng rời thành một đống xương khô.
….. cái đệt.
“A...aa….aaaaaaaaaaaa…..”
“Không sao, Tamaki-chan, qua con này!”
Alice tung một nhát đâm, đập nát phần xương chậu một con Skeleton khác.
Yosh, nice assist.
Tamaki nhé, lần này mà em mày…
“Waaa, đã thành ra thế này thì…”
Tamaki vứt luôn thanh kiếm rồi tóm lấy con Skeleton ngã dưới đất.
Ôôô… ối uồi ôi….
Dù cả lũ hoảng vía nhưng Tamaki vẫn bơ đẹp, con bé chụp lấy cánh tay cầm kiếm của con Skeleton và rồi…
“Này thìììììì……”
...bóp nát tay con quái vật xương xẩu.
* rụp*, một âm thanh đùn đụt vang lên.
Thanh kiếm nó cầm rơi xuống đường nhựa.
“Hâââââyaaaaaaaa”
Cứ vậy, Tamaki bóp nát vai con Skeleton.
Một hành động lấy sức hấp xương đến là man rợ.
Dù đã bị mất hẳn phần từ hông trở xuống và cả 2 cánh tay nhưng con Skeleton vẫn cố táp lại…
“Đừng có chống cự ngã nghiêng nữa mà….”
Tamaki chụp mạnh cổ ngăn nó lại, rồi cứ vậy mà túm chặt con quái vật chỉ còn mỗi đầu với thân bay vút lên.
“Coi nè, coi nè Kazu-san! Em thành công rồi!”
“Ô… ô… ừa…. Coi bộ nhờ skill cho sức mạnh cơ bắp nên em thành siêu nhân luôn rồi ha…”
Cái thể loại mọi rợ man ri chi đây không biết nữa.
CHƯƠNG 236: CUỘC CHIẾN Ở KHU DÂN CƯ (4)
Thế là Tamaki đã câu trộm thành công 1 con Skeleton.
Coi như mission đã complete.
Giờ chỉ còn tiêu diệt bọn còn lại nữa là xong.
“《Flame Javelin》”
“《White Canon》”
Ngọn thương rực lửa Lucia triển khai thiêu cháy 1 con Skeleton. Beam trắng Kaya bắn ra đưa 1 con Skeleton quay về cát bụi. Giữa lúc đó, Alice lượn xung quanh như một cơn lốc, mỗi nhát đâm em ấy tung ra là 1 con Skeleton lại ngã gục.
Nửa chừng thì Alice và Shiki-san level up, và cả hai giữ Skill Point lại.
AliceLevel Thương ThuậtMa thuật Trị Thương Skill Point
Thánh Thương ThuậtCường Hóa Thương Kĩ、Thương Thuẫn Kĩ
ShikiLevel Trinh SátNém Skill Point
※
Sau khi tiêu diệt 9 con Skeleton, phá hủy tay chân con còn lại và bắt giữ nó, chúng tôi bắt đầu di chuyển đến địa phận ngôi trường gần đó. Vài người đàn ông và phụ nữ đã chờ sẵn ở trung tâm sân trường.
“Đó là đồng nghiệp của ông à?”
“Phải. Chào Kei-san. Bắt tay vào việc đi”
“Etou… anou… không biết con có làm được không nữa…”
Một cô gái nhỏ con đeo kính đốm đen hình tròn hơi ngượng nghịu bước lên. Đó là một cô gái vào khoảng 25 - 29 tuổi, mặc một bộ đồ kiểu Nhật và cầm 1 cái gậy dài trong tay. Lúc bước đi, chân cô ấy hơi kéo lê chân mình.
“Con mà không làm được thì còn ai làm được nữa. Nhờ con đó”
“Vâng… Vậy chất xúc tác đâu….”
Ừm, vậy ra cô này là người triển khai ma thuật thám tác à. Tuy có cảm giác không đáng tin cậy cho lắm, nhưng có lẽ ấy là bởi trong mắt chúng tôi cô ta trông hệt như một đứa trẻ con mà thôi.
“Tamaki”
“Vâng vânnng, Kazu-san!”
Giữa lúc phấn khởi tới mức khiến hai bím tóc vàng đung đưa, cô bé vô tích sự đáng yêu của tôi đem con Skeleton tới chỗ cô gái tên Kei ấy. Dẫu mất sạch tứ chi nhưng con quái vật xương xẩu vẫn táp liên hồi khiến răng nó kêu lạch cạch. Nhưng vì bị Tamaki túm chặt cổ nên nó cũng không thể làm được gì…
“Hiiii…. cá…. cái gì thế này….”
“Chất xúc tác! Em bắt được đó!”
Tamaki ehèm một tiếng rồi ưỡn ngực lên. Alice không giúp thì còn khuya mới bắt được, vậy mà cứ bày đặt ra vẻ… cơ mà kệ.
Lại nói, nhìn con Skeleton đang nổi xung, cô gái nhỏ con kia sợ đến run như cầy sấy.
Hahaha, người đâu mà nhát vãi chuối…
Tuy 1 bộ xương khô nổi điên thì tất nhiên phải đáng sợ….
Dẫu ngoài mặt thì điềm nhiên, nhưng thật ra cả lũ chúng tôi phải ráng nhịn lắm mới không phá lên cười.
“Đừng lo, em kiềm chặt nó rồi! Cơ mà giờ làm gì tiếp đây?”
“E….etou… chị sờ nó được không?”
“Được, cứ yên tâm”
Kei-san rụt rè đưa tay đụng phần xương sống con quái vật.
Phần xương sống *bikun* bật lên.
“Hii…. Hiiiiiii……”
“A mồ, nằm yên giùm cái đi mà….”
Tamaki gõ 1 cái *cóc* vào trán con Skeleton, nhưng làm vậy chỉ tổ khiến nó càng nổi khùng thêm mà thôi.
Hừm, coi bộ phiền đây.
À đúng rồi.
“Alice, em dùng《Holy Circle》thử coi sao”
“Wa, vâng”
Ma thuật Trị Thương cấp 2《Holy Circle》có thể dùng triển khai một kết giới tinh khiết, nghe đâu còn có tác dụng làm cho lũ Undead bớt hung hăng. Dẫu vậy như đối với kẻ thù chúng tôi gặp từ trước tới giờ, có hiền đi 1 tí cũng chả ý nghĩa gì cả.
Thật vậy, khi một vòng tròn sáng trắn lan ra xung quanh con Skeleton, con quái vật đã không còn tay chân liền trở nên rũ rượi. Tôi cứ sợ là lỡ tay giết nó luôn thì khổ… nhưng coi bộ không sao cả.
“Kết giới tuyệt thật… Nế...Nếu thế này thì, có lẽ được”
Kei-san rụt rè tiếp cận con quái vật xương xẩu đã ngưng cử động rồi chạm vào vai nó.
Bé Skeleton vẫn ngoan ngoãn nằm im như thường.
“L… làm đây”
Kei-san siết chặt nắm tay, nói như vậy rồi bắng đầu hát bằng một giọng cứng nhắc.
Nghe cứ như là hát thơ 31 âm tiết vậy….
A, chắc cái này là vịnh xướng thần chú đây mà. Nghĩ vậy, tôi liền bật《Mana Vision》nhìn thử thì thấy ánh sáng đỏ tràn ngập, hay nói đúng hơn là một nguồn ma lực khổng lồ đang lấy chị ta với con Skeleton làm trung tâm, xoáy tròn xung quanh.
Chốc sau, tiếng vịnh xướng trở nên lớn hơn. Ma lực xung quanh gom vào con Skeleton khiến áp lực tăng lên, tụ lại thành 1 rồi phóng thẳng lên trời. Ánh sáng đỏ tản đi tứ phía.
Có lẽ vậy là ma thuật tham tri đã được kích hoạt.
Trong một thoáng, cả khu lặng như tờ. Đến cả tiếng chim kêu cũng tắt ngấm đi khiến khu vực yên tĩnh đến kỳ lạ....
Rồi thì, do có《Mana Vision》nên người đầu tiên cảm nhận được có chuyện chẳng lành là tôi. Từ bốn phương tám hương trên bầu trời, ánh sáng mờ đen lan đến.
“Nguy rồi, tất cả tránh xa con Skeleton mau!”
Gần như cùng cái lúc tôi gào lên, luồng sáng ấy lao tới nuốt gọn con quái vật xương, kèm theo đó là một tiếng nổ chấn động màn nhĩ. Không chậm một khắc, Tamaki lao tới che cho Kei-san và lãnh trọn đợt sóng xung kích ở cự li gần. Cách đó xa hơn một chút, chúng tôi hạ trọng tâm cơ thể xuống gượng lại luồng gió mạnh mà vụ nổ tạo ra. Tiếng hét vang lên đó đây. Ở trung tâm vụ nổ, bên trong làn khói bụi mịt mù là một thứ gì đó đang lảo đảo ngả nghiêng. Đó chính là con Skeleton dùng làm chất xúc tác. Được thứ gì đó trông như sương mù màu đen bọc quanh người, con quái vật xương đã mất hết tay chân từ từ bay lên. Từ bên trong hộp sọ của nó, một đôi mắt đỏ lóe sáng. Khoảnh khắc nhìn vào đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
“Mày… là…”
Tôi gượng nửa người dậy, nhìn con Skeleton… không phải nữa, con Skeleton ở phía sau 1 tồn tại đang đứng đó rồi.
Xung quanh, chỉ có Alice, Lucia và Kaya là đủ sức gượng dậy. Tamaki ôm lấy Kei-san vẫn nằm lăn lóc dưới đất và rên lên vì đau. Còn Kei-san, dẫu được Tamaki xả thân bảo vệ nhưng chân tay đã quặt quẹo một cách kỳ dị và chìm trong biển máu đỏ tươi. Trong số vài người nơi đây tính luôn cả ông Vương, đã có một số người bị thương nặng. May thay, do đứng cách đây một khoảng xa nên người yếu nhất trong nhóm chúng tôi là Shiki-san hoàn toàn không một vết xước.
Nguy thật, nếu một người bình thường mà trúng cú này thì có khi chết luôn chứ không đùa. Dẫu vậy nhưng giờ không có thời gian cho Alice dùng《Heal》, còn《Range Heal》thì có lẽ không tới.
Trên hết, vấn đề lớn nhất hiện tại là con Skeleton gần như sắp chết lúc nãy đang ở trước mặt tôi.
Cái áp uy áp cảm này…
Có lẽ cái ánh sáng mờ đó đã truy ngược để tìm nguồn phát ma thuật tham tri.
Do cũng dùng cùng một ma thuật nên tôi biết rất rõ.
“Phụ thuộc… à…”
Phải, ngay trước mắt con Skeleton ấy chính là người triệu hồi mà nó phụ thuộc vào.
Có nghĩa…
“Mày là… Vong Linh Vương Diasnegus, đúng không”
“Chính xác”
Con Skeleton ấy cười như đứt quãng. Một điệu cười ghê tởm đến rợn người. Nhờ vào《Mana Vision》, tôi thấy chướng khí màu đen đang bay xung quanh nó.
“Alice! Triển khai thánh ma thuật lên con quái vật xương đó mau!”
“Wa… vâng!《Holy Ray》”
Từ lòng bàn tay Alice, beam trắng bắn xuyên con Skeleton phụ thuộc vào Diasnegus.
Chỉ bằng đòn đó, con Skeleton đã tan rã thành từng khúc xương.
Cả aura màu đen cũng bị phân tán…
“Được rồi! Tìm được rồi!”
Từ chốn hư không nào đó, một giọng nói rợn người vang lên.
Dư âm từ đó kinh khủng đến độ, chỉ nghe thôi cũng đủ khiến người ta phải ớn lạnh.
“Chúng bây không cần tìm ta! Cứ run rẩy mà chờ ở đó đi!”
Tiếng cười rống vang vọng.
Một thứ giọng như chọc vài lỗ tai.
Mãi đến khi cái giọng nói chỉ cần nghe thôi cũng làm người ta run rẩy tắt ngấm, mọi người mới có thể cử động lại như thể sợi dây trói buộc đã tiêu tan. Những tiếng kêu gào vì đau vang lên lớn hơn cả khi nãy.
“Định dùng ma thuật tham tri tìm kiếm đối phương, ai ngờ lại bị nó truy ngược. Thật tình luôn”
“Đừng có nói tỉnh bơ kiểu đó, Shiki-san! Alice, Lucia! Chữa những người bị thương mau! Người thường trước!”
“Wa, vâng!”
Tôi cũng triệu hồi Thiên Quy Nahan cùng Thần Dực Sứ Đồ Pezuna rồi ra lệnh cho họ trị thương. Dù rằng không bằng Nahan nhưng thật ra cả Pezuna có đôi cánh tuyệt đẹp trông hệt như thiên thần cũng có thể dùng được ma thuật Trị Thương. Do cô ta là con át chủ bài nên nếu chuẩn bị chiến đấu với Diasnegus, trước sau thì tôi cũng phải triệu hồi. Ông Vương vừa loạng choạng đứng lên vừa dùng cái smartphone liên lạc với đồng nghiệp. Theo như tiếng nói trong từ loa thoại phát ra, họ thông báo có một vật thể đang từ phía Bắc lao đến đây với tốc độ cao. Đồng thời, cả lũ Skeleton xuất hiện đó đây cũng đang chạy về phía này. Nghe nói, do lũ Skeleton nổi điên lên nên khắp nơi trong thành phố bắt đầu hỗn loạn. Hóa ra đúng như tôi đoán, do thiếu thời gian nên họ chỉ mới sơ tán được khu vực này mà thôi. Xem ra lũ Skeleton đã bao vây ngôi trường này rồi.
“Còn khoảng bao lâu nữa Diasnegus đến?”
“Có lẽ nhiều nhất là khoảng 10p nữa”
“Tôi hiểu rồi. Giờ các ông hãy sơ tán đi…. Shiki-san, nhờ cậu với Tamaki hộ tống họ”
Do có skill Trinh Sát nên Shiki-san có thể nắm rõ vị trí lũ Skeleton như lòng bàn tay, còn Tamaki sẽ chịu trách nhiệm tiêu diệt. Nếu lũ Skeleton ấy chỉ mạnh ngang lũ từ nãy đến giờ thì chỉ cần giao cho 2 người họ là ổn thỏa. Dầu sao thì khả năng tấn công thuần vật lý của Tamaki cũng gần như không thể làm gì được Diasnegus cả.
“Kazu-san…”
“Chỉ em mới có thể đảm bảo an toàn cho mọi người thôi Tamaki. Nhất là Shiki-san đó, bảo vệ cậu ta”
“C...Cũng phải, em hiểu rồi! Cứ giao cho em!”
Sau khi được trị thương và đủ sức đứng dậy, ông Vương cùng đồng nghiệp bắt đầu rút lui cùng Tamaki và Shiki-san. Cầu trời cho họ kịp thoát khỏi vòng vây quân địch trước khi con boss tới…
“Các cô cậu vẫn bình an vô sự nhỉ”
“Ơ kìa, sao ông lại ở đây? Chạy cùng họ đi chứ”
“Ta đi thì lấy ai giữ liên lạc với tổ chức?”
Bậy bậy bậy, một tên Thiên Vương sắp tới đó! Cơ mà tôi không cần nói ông ta cũng biết rồi nhỉ… Thành thật mà nói, chắc tôi cũng không cần giải thích nó là một con quái vật mạnh không thua gì Aga Sou biến cả khu rừng thành biển sóng gợn, cũng như Zagarazuina một đòn đánh rụng cả Pháo Đài Không Trung rồi…
“Ít nhất ông cũng nấp đi. Làm ơn giữ mạng cho bọn tôi nhờ”
“Vậy để ta ráng tránh càng xa càng tốt”
Rồi ông ta chạy bước nhỏ đến chỗ ngôi trường đã không một bóng người.
Được không đây…
Không, giờ không phải lúc lo cho người khác.
Tôi nhìn mọi người một lượt.
Alice, Kaya và Lucia.
Thiên Quy Nahan, Thần Dực Sứ Đồ Penuza.
Ngoài ra… đúng rồi, phải triệu hồi cả Huyễn Lang Vương Sharow nữa.
Xong.
Vậy là phần chuẩn bị cho trận quyết chiến với Vong Linh vương Diasnegus đã hoàn tất.
CHƯƠNG 237: TRẬN CHIẾN VỚI VONG LINH VƯƠNG (1)
Đứng dưới sân trường với tầm nhìn không tồi, chúng tôi chờ. Một chốc sau, Coeurl đã tách nhóm nấp đâu đó hú lên báo có địch. Do đáng ra còn lâu nữa Diasnegus mới đến nên có lẽ chúng là lũ Skeleton nhãi nhép.
Chóng chẳng tày gang tay, một đơn vị Skeleton chui ra từ dưới bóng một tòa cao ốc. Tổng cộng có 6 con Skeleton đang bay ở độ cao thấp.
“Áo choàng, đang tới! Có cầm trượng!”
Kaya trỏ vào một con Skeleton.
Ô, con gái của ba giỏi lắm, giỏi lắm.
Cơ mà vấn đề nằm ở chỗ, liệu nó chỉ là một con Mage bình thường hay còn đáng gờm hơn cả như vậy…
“《True Sight》”
Tôi kích hoạt ma thuật thị nhận mạnh nhất của hệ thống ma thuật Hỗ Trợ để nhìn xuyên ảo ảnh con quái vật tạo ra. Kết quả là….
“Không phải, con quái mặc áo choàng dùng cự kiếm! Ba con phía sau mới là Mage!”
Dùng ma thuật đó nhìn vào tôi mới nhận ra con Skeleton mặc áo choàng, tay cầm gậy thật ra được vũ trang một thanh kiếm và mang áo giáo hạng nặng. Ba con bay cách nó không xa phía sau mới dùng gậy và mặc áo choàng. Nói thì nói vậy chứ fake cỡ này thì đã nằm trong giả định của chúng tôi rồi.
“Lucia, cứ bắn phá đại đi, không cần kiềm chế chi cả. Kaya cũng vậy”
“Vâng.《Inferno》”
“Un!《White Canon》”
Chước nhiệt cầu cùng beam trắng bắn vào lũ Skeleton.
Dù địch có bay hay đi bộ gì thì cũng đều là địch. Vì lẽ đó nên chúng tôi mới đứng ở vị trí hiện tại trên sân trường này chờ thời cơ. Tôi tính trước rằng, nếu đụng tình huống khẩn cấp và phải rời mặt đất thì cho cả nhóm nấp vào bóng những tòa cao ốc gần đó rồi…
Trước đợt tấn công của chúng tôi, bọn Skeleton bay phía sau đồng loạt tiến lên trước, giơ cánh tay xương xẩu của chúng ra.
A, có khi nào chúng sắp triển khai《Reflection》không?
“Barrier”
Kaya kêu lên.
Quả thật là con bé nói đúng. Ngay đằng trước lũ quái vật, một bức tường tối mờ hiện ra chặn cả beam lẫn hỏa kích.
Một vụ nổ mãnh liệt bùng lên.
Dù rằng màn khói dày đặc đã che kín bóng hình lũ Skeleton nhưng…
“Sao rồi Kaya?’
“Đang tới, đang tới!”
Con là siêu năng lực gia đến từ xứ sở nào đó à?
Mà không, sao cũng được.
Lũ Skeleton xuyên qua màn khói dày đặc bay bề phía chúng tôi. Cả 6 con đều còn sống nhăn răng, và có lẽ không nhận tí sát thương nào cả. Xem ra khác với《Reflection》, chúng chỉ cần triển khai bức tường đen đó là được chứ không cần phải canh thời điểm… So ra thì ma thuật có có vẻ tiện, vì người đủ trình triển khai《Reflection》100% đúng thời điểm chỉ có mình Keiko-san mà thôi. À không, hình như Zagarazuina cũng có thể thì phải… Tóm lại là trừ mấy cái người ở đẳng cấp thượng thừa đó ra, đối với mọi người thì ma thuật triển khai tường đen đó tốt hơn nhiều.
Mà ủa, sao tự nhiên tôi tôi lại vô thức xếp bà chị Greater Ninja đó ngang hàng với Tứ Thiên Vương thế này? Có lẽ ông Vương cũng phải mang trong mình một chiến lực nhất định… Cơ mà bậy, giờ không phải lúc để suy diễn ba cái chuyện vớ vẩn đó.
“Papa, giờ sao?”
“L-Làm sao bây giờ Kazu-san?”
Alice và Kaya nhìn tôi.
Phải tập trung mới được.
Rồi, tuy có vài tình tiết ngoài dự kiến nhưng…
“Kazu, có cần em bắn《Inferno》gấp 10 lần không?”
Lời của Lucia cũng là một trong những đối sách khả thi. Nếu địch có khiên chắn thì chúng tôi chỉ cần dùng siêu hỏa lực đập nát luôn là được. Hiệu ứng phụ có hơi đáng kể nhưng trong tình huống đang chờ đợi cường địch thế này, cái quan trọng là phải giải quyết cho nhanh gọn.
Cái bất lợi đã rành rành ra. Ấy là chưa đánh với Thiên Vương mà Lucia đã kiệt sức, và tôi không muốn em ấy cố quá sức tí nào cả.
Nếu vậy thì phải làm sao đây? Từ nãy đến giờ địch đã rút ngắn thêm 1km khoảng cách, và càng ngày càng đến gần.
Có lẽ trong lúc thế này thì cách đó sẽ được thôi.
“Kaya”
“Vâng, papa!”
“Dùng《Dimension Step》, đưa Nahan theo con vòng ra sau lưng nện chúng”
“Aye aye, sir”
Kaya vừa ôm cổ Thiên Quy Nahan thì bóng hình cả hai biến mất. Một khắc sau họ đã xuất hiện ngay phía sau quân địch. Hai phát beam màu trắng mà con bé và Nahan bắn ra đánh thẳng vào 6 con Skeleton…
“Phòng ngự à…”
3 con bay phía sau lại triển khai barrier chặn đợt tấn công, nhưng nhờ vậy nên hàng tiên phong và hậu quân đã cách nhau một khoảng đáng kể. Đám tiên phong bên nhóm Skeleton nhằm thẳng về phía chúng tôi mà bay.
“Lucia, cầm chân chúng”
“Vâng.《Inferno》”
Quả cầu lửa Lucia tạo ra đánh vào bọn quái vật không phòng bị, khiến một con Skeleton bị ngọn lửa bao trọn người.
Chợt… tới đó thì bọn tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng trắng. Do chưa thể coi là con Skeleton đó đã bị tiêu diệt nên có lẽ nhóm Tamaki đã săn được con gì đó rồi.
※
“Cả nhóm tụi em đã chọc thủng vòng vây của lũ Skeleton rồi! Em chỉ cần *bamm* một phát mà đã giết được 6 con Skeleton luôn đó!”
Tamaki *ehèm* một tiếng rồi ưỡn ngực lên nói vậy.
Ô, tôi xoa đầu con bé, giỏi lắm, giỏi lắm.
Dù rằng chuyện Tamaki làm được vậy chả có gì đáng ngạc nhiên cả.
Nhân tiện, hình như lần này chỉ có mỗi Shiki-san level up mà thôi. Công nhận là level thấp thì dễ level up thật. Theo Shiki-san ta nói thì lần này cậu ta lên tới level 19 rồi.
“Tôi thấy tới đó cũng được rồi nên định trả Tamaki-chan lại cho các cậu đó”
“Bậy, chưa biết trước sau thế nào đâu. Tamaki tiếp tục theo hộ tống họ giúp anh nha”
“Em hiểu rồi, cứ để cho em!”
ShikiLevel Trinh SátNém Skill Point
※
Chỉ một khắc sau khi rời căn phòng trắng, chúng tôi lập tức triển khai hành động. Cùng Nahan, Kaya thi triển《Dimension Step》dịch chuyển sang phía sườn quân địch rồi phóng thích《White Canon》. Gần như cùng lúc đó, Lucia cũng pháo kích bằng《Inferno》...
Tuy chúng tôi vẫn chưa thể tiêu diệt lũ Skeleton tiên phong nhưng pha tập trung hỏa lực đó đã khiến cho cả đơn vị địch phải giảm độ cao rồi tiếp đất. Bọn quái vật địch tạm thời khuất tầm mắt tôi.
Do khoảng cách giữa 2 bên đã giảm còn khoảng 300m nên có lẽ chúng định sẽ sớm tấn công vào sân trường này… nhưng tôi không nhẹ dạ tới mức chờ chúng đến.
“Chuyển qua bắn tỉa. Sharow, đưa Lucia lên sân thượng ngôi nhà đằng kia”
『Đã rõ』
Lucia vừa ôm vào Sharow thì cả hai lập tức hóa thành tia chớp và biến mất. Chỉ một khắc sau, bóng hình họ đã xuất hiện trên mái căn nhà màu đỏ tôi chỉ thị. Bằng tiềm năng sniper của mình, Lucia mở một đợt công kích《Inferno》liên hoàn vào lũ Skeleton. Từ trên trời, Kaya và Tiên Quy Nahan cũng bắt đầu bắn tỉa lũ xương xẩu.
“Kazu-san, cho em đi luôn được không?”
“Không, cứ bình tĩnh chờ ở đây đi, địch cũng sắp tới rồi đó”
Tuy dự đoán của tôi chỉ là chó ngáp phải ruồi nhưng đúng vẫn là đúng.
“Kazu-san nói đúng thật, chúng đến rồi”
Ngay tại khoảng đất mà tôi, Alice cùng Thần Dực Sứ Đồ Penuza đang chờ, một đám Skeleton te tua tơi tả lết xác tới. Có lẽ so với lũ Skeleton từ đầu tời giờ, từng con trong số này đều mạnh một cách vượt trội. Nếu đã ăn chừng đó ma thuật công kích của nhóm Lucia mà vẫn có thể gồng tới giờ, tệ lắm thì đám tiên phòng này cùng phải có một con cấp độ God Breaker.
God Breaker mà đi chung với High Wizard thì chắn chắc đây phải là đơn vị tinh nhuệ, cho nên chúng tôi càng có lý do để chặt đầu đám này. Không ít thì nhiều, có lẽ chúng đến đây là để buộc cả nhóm phải tiêu hao chiến lực. Nhưng không may thay, cỡ này thì đừng hòng sờ được một cọng lông của bọn tôi.
“Lên đi Alice”
“Dạ!《Lightning Move》”
Bằng ma thuật lôi quang giống như Sharow, Alice rút ngắn khoảng cách với đám 6 con Skeleton chỉ trong chớp mắt. Như thể đã căn thời gian cho đồng bộ với nhau, từ đằng sau Sharow cũng lao tới đột kích. Dẫu đám Skeleton đã kịp xoay sở lấy lại thế thủ và tiến hành đánh chặn nhưng… cú đâm của Alice, nhát táp của Sharow mỗi cái nghiền vụn đầu một con Skeleton chỉ trong một đòn.
Tới đây thì âm báo level up vang trong đầu tôi.
Căn phòng trắng hiện ra trước mắt.
※
Lần này thì người level up là tôi và Tamaki. Do không có gì cần họp bàn cụ thể nên chúng tôi chỉ trao đổi thông tin với nhau rồi rời căn phòng trắng luôn.
KazuhisaLevel Ma thuật Hỗ TrợMa thuật Triệu Hồi Skill Point Cường Hóa Triệu HồiCường Hóa Linh Thú、Đồng Bộ Linh Thú、Giảm Tiêu Hao Ma Lực Triệu Hồi Linh Thú
TamakiLevel Kiếm ThuậtThể Chất Skill Point Trọng Kiếm ThuậtCường Hóa Kiếm Kĩ、Phá Long Trảm
※
Bên địch còn lại 4 con.
Người chịu trách nhiệm hộ giá cho tôi là Penuza liên tục quan sát xung quanh.
“Sao vậy?”
『Có dấu hiệu quân địch』
“Không lẽ…”
Vừa dùng thần giao cách cảm báo với tôi, Penuza vừa *kokuri* gật đầu. Chẳng lẽ chưa gì mà tên Diasnegus đã tiếp cận rồi sao? Hình như do là thiên thần nên Penuza nhạy cảm với khí phối của kẻ đứng đầu bọn Undead là Vong Linh Vương hơn người thường...
Nhưng rốt cuộc là ở đâu? Vừa nghĩ thầm, tôi vừa nhìn xung quanh. Khoảnh khắc đó, gương mặt ưa nhìn của Penuza bất thần nghiêm lại.
Tôi vừa thầm thắc mắc “vụ gì?” thì…
『Chủ nhân cẩn thận!』
Trong lúc đang đứng ngớ ra như một khúc gỗ, cô ấy lập tức xô mạnh tôi.
Vừa kịp trong đường tơ kẻ tóc.
Từ dưới mặt đất, một cánh tay xương xẩu thòi lên. Đầu ngón tay thứ đó đụng trúng tay trái của tôi. Miếng bùa chống Undead được khâu ở mặt trái cái áo khoác bung toạc ra rồi biến thành tro bụi. Chẳng những khiến cái bùa bảo vệ được tạo bằng bài hòa ca của nhóm Kaon tan biến, đòn tấn công duy nhất ấy còn…
khiến cả cánh tay bên trái bị xé toạc khỏi vai tôi. Cùng với dòng máu túa ra như thác là một cơn đau thấu trời như bị lửa thiêu.
Còn Penuza…
Gương mặt đan tinh của cô chuyển sang một vẻ đau đớn rồi ngã nhào xuống bên cạnh. Từ bắp đùi trở đi, cái chân trái của cô ta đã biến đi đâu mất.
Mẹ nó, tại tôi mà ra cả!
Ngước mặt lên, tôi thấy một cái bóng người ngã nhiên trông như sương mù ngay gần đó.
Từ bên trong cái áo choàng màu xám, một cái đầu lâu nhìn tôi.
“Vong Linh Vương mà lại chơi cái trò độn thổ đánh lén nhục nhã thế này à?”
“Mi là người tiêu diệt Zagarazuina, làm sao ta dám khinh thường được”
Con quái vật đầu lâu nói vậy rồi cười khằng khặc.