Con quạ lướt qua cánh rừng, nhằm về hướng Đông, hướng đến khu vực trường cao trung.
Từ hồi đầu tới giờ, tôi chưa từng ngó ngàng gì đến khu cao trung cả. Từ khu sơ trung sang khu cao trung, có hai con đường kết nối hai khu vực. Một con đường đã bị phá hủy, còn đường còn lại đã trở thành lối đi cho lũ orc rồi.
Trong tình đó thì rõ ràng không ai bên khu cao trung có thể qua ứng cứu được. Chính vì vậy nên tôi thấy tìm người sống sót bên khu sơ trung vẫn hơn.
Nhưng giờ thì khác.
Vì đã nắm tình hình phần lớn khu sơ trung nên tôi quyết định chuyển sang điều tra bên khu cao trung.
Thật sự mà nói, tôi không hề có lấy bất cứ một ký ức vui nào với lũ người bên khu cao trung cả, thậm chí tôi còn mong sao chúng bị lũ orc giết hết luôn cho rồi. Trước ngày hôm qua thì tôi nghĩ vậy, nhưng giờ tôi vẫn 80% mong vậy.
Tuy tôi ghét chúng nhưng bây giờ lú orc mới là mối đe dọa chính.
Nếu có nhiều người giúp sức hơn, nếu có nhiều bạn đồng hành hơn, có lẽ Shimoyamada Akane đã không hi sinh rồi.
Sau khi nghĩ đến chuyện sống chết của bản thân, tôi buộc phải thay đổi tư tưởng. Lũ người bên khu cao trung luôn chế nhạo và coi khinh tôi, thậm chí còn cưỡng ép cả thể chất lẫn tinh thần của tôi đến cùng cực. Tôi bị chúng đánh, đá, đạp lên đầu, rồi còn bị chúng ép làm theo những mệnh lệnh lố bịch và nhục nhã nữa.
Nhưng chúng không ra tay giết tôi.
Còn bọn orc sẽ dùng rìu của chúng chặt cho đầu tôi rơi xuống.
Do đó, nếu Shiki đánh giá rằng phương pháp này hiệu quả, tôi sẽ thử cân nhắc xem mình có nên bắt tay với bọn người bên khu cao trung hay không.
Tôi sẽ tạm nhịn nỗi căm hờn của mình. Nhưng nếu bọn khốn nạn bên khu cao trung mà kể chuyện quá khứ của tôi cho Tamaki, Mia và mấy đứa kia biết… chỉ mới nghĩ tới đó thôi tôi cũng đã lạnh sống lưng rồi.
Tuy nếu chuyện đó xảy ra, Alice và Shiki vẫn sẽ đồng hành cùng tôi. Tamaki với Mia thì chắc chắn sẽ không để tâm và tiếp tục đứng về phía tôi…
Nhưng còn mấy đứa khác… thì sao?
Tuy đó là sự cố nhưng có lẽ cả bọn sẽ đứng về phía tôi thôi. Trong trận chiến vừa nãy, chúng tôi đã cùng nhau đối đầu với lũ orc, chiến đấu với những kẻ thù hung tợn và dốc sức đến cùng. Tuy có thể đây chỉ là cảm xúc từ một phía của tôi, nhưng có lẽ chúng tôi đã nảy sinh tình cảm đồng đội với nhau rồi…
Trong khi tôi thầm nghĩ vậy trong đầu, cuối cùng con quạ cũng bay đến vị trí mà tôi có thể thấy rõ ràng những tòa nhà bên khu cao trung. Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi chính là khu nhà chính. Đó là một tòa nhà 4 tầng mới được xây dựng cách đây 5 năm, cũng vì vậy nên cả bên ngoài lẫn bên trong đều rất đẹp. Ghi chú phụ, nhà vệ sinh bên trong toàn là bồn vệ sinh tự rửa cả.
Thông qua những cái cánh cửa sổ đã bị đập vỡ, tôi thấy được bóng dáng bọn orc đang đi lại bên trong. Và khi đó thì tôi không thể kiềm được một tiếng “A”
“Bên này cũng bị ư?”
Tôi không thể không lẩm bẩm được. Con quạ lại tiếp tục bay sang những tòa nhà khác trong khu vực cao trung.
Rồi tôi nhìn thấy.
Có người. Những người đó còn sống và đang cử động. Gần khu ký túc xá nam thứ hai của khu cao trung, có một vài nam sinh và nữ sinh đang đánh nhau với bọn orc.
Ngoài chúng tôi ra, họ chính là những người sống sót khác. Họ đang dùng kiếm và ma thuật để đánh nhau với địch.
Rồi tôi nhận ra một thằng trong cái nhóm đó.
Một thằng có mắt híp như mắt mèo, một cái lưng gù nhưng mảnh dẻ, hai cái lỗ mũi như chim ưng cùng một nụ cười gian xảo. Không nhầm vào đâu được nữa, thằng đó chính là…
Saso Shiba.
Một thằng học chung lớp tôi, và cũng là thằng ăn hiếp tôi thậm tệ nhất.
Trong lúc cầm một khẩu súng săn không biết từ đâu ra và đứng phía sau, hắn cao ngạo ra lệnh cho mấy người đó.
Khẩu súng đó là súng thật. Trong trường học mà cũng có cái thứ này ư? Hay hồi trước có người lén tuồng vào?
Câu trả lời ra sao tôi chưa biết được. Chỉ biết Shiba đang cầm khẩu súng đó trong tay mà thôi.
Một trong những nữ sinh cầm kiếm bị con orc đè xuống hét lên và run rẩy. Thấy cảnh đó, miệng Shiba cong lên thành một nụ cười gian tà, rồi hắn chĩa họng súng vào con orc đang đè nữ sinh đó và kéo cò. Đầu con orc bị thổi bay, còn thân hình nó thì đổ sụp xuống nữ sinh đó.
Toàn thân tôi tê cứng lại, cổ họng tôi khô khốc, còn nắm tay tôi thì vô thức siết chặt lại.
Cái gì thế này? Thằng đó làm cái gì vậy? Shiba, mày đang làm cái….
Con quạ bay qua khu hội quân rồi quay về.
◆ ◆ ◆
“Kazu-kun?”
Nghe tiếng Shiki, tôi liền tắt《Remote Viewing》rồi ngẩng đầu lên.
Vì không biết cậu ta đến bên cạnh từ lúc nào nên tôi giật mình lùi lai.
“À, không sao, xin lỗi Shiki-san.”
“Vậy thì tốt…. cậu ra mồ hôi nhiều quá đó”
“Tại… trời nóng mà.”
“Tay”
Shiki chỉ vào bàn tay phải của tôi. Khi xòe ra tôi mới thấy móng tay mình đã xé rách cả da thịt, một dòng máu từ vết thương chảy xuống.
“Giờ cậu đã biết mình đang run rẩy thế nào chưa?”
Ra vậy—— tôi gật đầu. Ừ, tôi biết là tôi đang sợ rồi. Tuy hoàn toàn vô căn cứ nhưng mỗi khi nhìn thấy hắn là tôi lại sợ run lên. Thứ đó đã hằn sâu vào trí óc tôi, và những tổn thương trong quá khứ cứ dày vò tôi. Cứ hể nhìn thấy gương mặt đó là tôi lại thở nhọc.
“Chuyện gì vậy?”
Vì thấy không cần phải giấu diếm chuyện đó làm chi nên tôi thành thực kể lại toàn bộ những điều mình thấy. Tôi kể chi tiết từng thứ một, không giấu diếm bất cứ điều gì cả. Shiki vẫn cứ im lặng lắng nghe.
“Tôi ngồi đây nha.”
Shiki tháo giày ra rồi trèo lên cái giường nhỏ và ngồi cạnh tôi. Khoảng cách giữa hai đứa gần tới nỗi tôi vai chúng tôi gần như chạm vào nhau. Chắc vì vẫn còn sợ con trai nên vai cậu ta hơi nghiêng một tẹo.
“Cậu muốn gì?”
“Tôi sợ con trai cũng giống như cậu sợ Saso-kun thôi, nhưng tôi tin chúng ta có thể khắc phục được nỗi sợ đó. Dù có khó khăn đến đâu đi nữa, tôi vẫn sẽ không dùng ma thuật và đấu tranh cho cậu tận mắt thấy.”
Shiki nói. Cậu ta cười mỉa mai rồi nghiêng người sang một bên, khiến vai cậu ta chạm vào người thôi như thể đang trêu ngươi tôi vậy. Thông qua chiếc áo, tôi cảm nhận được hơi ấm và cơn run rẩy của cậu ta…. không, phải là nỗi sợ mới đúng.
“Nhưng vậy thì đau đớn lắm”
“Ưm, xin lỗi.”
“Là sao?”
“Cậu không đơn độc đâu. Đây là điều duy nhất cậu không bao giờ được quên.”
“Biết rồi.”
“Nếu lỡ gặp chạm trán Saso-kun trên chiến trường thì hãy dựa dẫm vào Alice, Tamaki và Mia. Nếu cậu ta muốn đàm phán thì cứ để tôi lo liệu. Nếu lỡ có chuyện xảy ra, thì dù cậu có hành động ghê tởm đến mức nào cũng không sao hết. Nhưng, dù có vậy thì cũng hãy tin tưởng nơi chúng tôi, hãy đối mặt với Saso-kun chứ đừng trốn chạy.”
À, đúng rồi. Tôi vừa nhớ ra mình vẫn chưa kể cho cậu ta một điều quan trọng. Phải nói là tôi quên bẵng đi mới đúng. Tôi chỉ mới kể cho Alice biết chuyện này mà thôi.
“Cậu… có muốn nghe tôi thú nhận không?”
Ưm, nói đi.”
“Cậu có biết hôm qua, nhờ đâu mà tôi tiêu diệt được con orc đầu tiên và lên lv 1 không?”
“Giờ nhắc mới nhớ, tôi cũng chưa hỏi cậu nhỉ?”
“Cậu có biết vì sao tôi rành chuyện đào bới tới vậy không?”
“Không, vì sao?”
Shiki ngơ người ra một lúc. Vậy ra cậu ta cũng bị thế này à? Tôi chỉ có thể cười thầm mà thôi.
“Ê, cái gì đó?”
“Xin lỗi, đáng ra tôi không nên cười mới phải. Tôi không có ý chế nhạo cậu đâu.”
“Đừng có đánh trống lảng nữa. Tại sao cậu lại giỏi đào bới nào?”
“Hôm qua, trước khi xảy ra động đất, tôi định dụ Saso Shiba vào trong rừng rồi lừa cho hắn rơi xuống cái hố mình đào, sau đó sẽ chế xăng lên rồi dùng tre đâm chết hắn.”
“Ra vậy.”
“Nhìn cậu bình tĩnh quá nhỉ?”
“Kêu là tìm được mảnh ghép cuối cùng cũng được. Giờ tôi đã hiểu vì sao Alice lại im lặng giữa chừng rồi. Rốt cuộc là kế hoạch giết người thất bại đúng không?”
“Ngay lúc quan trọng nhất thì trận động đất đó lại xảy ra làm hắn quay ngược về khu trường cao trung.”
“Sau đó thì một con orc đi ngang qua và rớt xuống cái hố à?”
“Chuẩn.”
Shiki nhún vai một cách giả tạo.
“Hên nhỉ?”
“Chứ còn sao nữa.”
“Tôi nói bọn tôi kìa. Nhờ cậu nảy ra ý định giết Saso-kun và nỗ lực vượt qua gian khó nên chúng ta đã sống sót được như bây giờ. Bằng không có lẽ tôi đã bị lũ orc dập đến chết rồi.”
“Ừ thì nói vậy cũng được.”
“Nên là, cám ơn cậu.”
Shiki nói vậy, rồi quay sang tôi và mỉm cười.
“Cám ơn vì đã lên kế hoạch giết chết Saso-kun”
“Cậu có biết đó là tội ác không?”
“Nhưng ở đây không có luật lệ nào cả, vậy nên chỉ có bọn tôi mới được quyền quyết định xem cậu có tội hay không mà thôi. Tôi ủng hộ hành động của cậu, dù có ra sao đi nữa, tôi cũng sẽ đứng về phía cậu. Vì vậy nên cậu không phải tội phạm, mà bản thân cậu chính là công lý.”
“Tổ lái khét cả lốp xe rồi.”
“Ờ, nhưng cái gì rồi cũng thay đổi theo thời gian, không có gì là tuyệt đối cả.”
Cho nên—— Shiki nói tiếp.
“Cậu phải duy trì vẻ tự tin đó để dẫn dắt mọi người.”
Tôi do dự một lúc rồi gật đầu.
“Vậy tôi là luật lệ à?”
“Ừ, chuẩn. Chỉ cần cậu nói một tiếng, tôi sẽ khiến toàn bộ lũ con gái trong Trung Tâm này thành của cậu ngay.”
“Alice nổi điên mất.”
“Chuẩn mẹ nó rồi, Alice mới là luật lệ của cậu =]]”
Sau khi trêu tôi xong, Shiki lập tức nghiêm mặt lại.
“Kazu-kun, có một điều mà cậu nhất thiết phải nhận thức được.”
“Nhận thức cái gì?”
“Nhận thức giết người. Ý tôi nói ở đây là ngoài Saso-kun ra, có thể sau này cậu sẽ phải ra tay đoạt mạng người khác nữa.”
Tôi cau mày lại, còn Shiki thì chầm chậm lắc đầu.
“Tất nhiên, nếu tới lúc đó thì nhớ báo tôi biết trước, tôi sẽ hướng dẫn cho cậu. Nếu tôi nói『giết kẻ đó đi』, cậu nhất định phải làm theo lời tôi và giết cả bạn học cũ lẫn đàn anh, đàn chị của mình.”
“Cậu….”
Shiki đưa tay ấn lên ngực mình và mỉm cười. Nụ cười ấy quyến rũ đến nỗi làm tôi phải run lên.
“Hãy để vai phản diện cho tôi. Tôi sẽ hứng chịu tội ác… không, toàn bộ những gì dơ bẩn nhất của cậu.”
Trước câu tuyên bố hùng hồn của Shiki, tôi nghẹn cả hơi thở.
CHƯƠNG 39: SỰ ĂN NĂN CỦA SHIKI
Từ sau khi trinh sát đến 2 giờ chiều, tôi dành hết thời gian ra tập trung cường hóa vũ khí và áo thể dục.
Sau khi xong thì tôi gần như cạn MP, và cần phải chờ khoảng 100p nữa mới hồi phục hoàn toàn.
“Sau khi cậu phục hồi MP, chúng ta sẽ lên đường chiến đấu ngay.”
Sau khi tôi thi triển ma thuật xong, cậu ta vào phòng tôi trên tầng 3 rồi tuyên bố.
Tôi ngồi trên giường, còn Shiki thì ngồi trên cái ghế duy nhất trong phòng, đối diện với tôi.
“Tôi nói vậy có nghĩa người tham chiến là nhóm của cậu đó.”
“Đằng nào cũng nên dồn hết kinh nghiệm cho chúng tôi mà.”
Kế hoạch của Shiki khá đơn giản. Đó là dùng một trong số những ma thuật hiện có làm cơ sở để nhóm 4 người chúng tôi tập kích vào tòa nhà chính.
“Lũ orc chia nhau ra giữ nhiều phòng học khác nhau đúng không? Tôi thấy chỉ cần chúng ta dùng《Silent Field》để vào bằng đường cửa sổ rồi đánh du kích ở từng phòng là được.
《Silent Field》là một trong những ma thuật thuộc Phong thuật cấp 2. Sau trận chiến vừa nãy, Mia đã nâng Phong thuật lên và nhận được ma thuật này.
Nó có tác dụng tạo ra một kết giới để xóa bỏ hoàn toàn âm thanh bên trong, và nó tác dụng trên cả người lẫn vật. Nếu đối tượng nhận được hiệu ứng của ma thuật di chuyển, kết giới cũng sẽ chuyển động theo. Lấy đối tượng làm trung tâm, ma thuật này có tác dụng trong bán kính 3m. Phong thuật ở cấp 2 thì tác dụng của ma thuật này sẽ kéo dài trong khoảng 2 - 3 phút.
Chừng nào cả nhóm còn bên trong kết giới, chừng đó bọn tôi còn có thể tự do di chuyển mà không tạo ra bất cứ tiếng động nào. Khi phải chiến đấu bên trong kết giới ấy, âm thanh của những pha cận chiến cũng sẽ bị triệt tiêu. Chỉ cần có ma thuật này, dù chúng tôi có vào một phòng học nào đó rồi dọn dẹp sạch lũ orc bên trong thì những con đóng quân ở lớp học bên cạnh cũng không phát hiện ra được.
Tất nhiên, chỉ khi nào mọi chuyện đều thuận lợi thì mới được như vậy thôi. Nhưng tôi tin chắc tình hình sẽ không thể nào tiến triển thuận lợi như vậy được.
Nói thì nói vậy, nhưng có Alice với Tamaki thì…
“Nếu gặp Orc Tinh Anh thì chúng ta có xử nổi không?”
“Ừm, có lẽ được, với điều kiện là kẻ thù không biết chúng ta có mặt ở đó.”
Theo Alice với Tamaki báo lại, sau khi nâng skill vũ khí lên cấp 4, hai đứa có thể đánh ngang cơ với Orc Tinh Anh, thậm chí còn có phần lấn lướt nữa.
Tuy ấy cũng một phần nhờ có ma thuật hỗ trợ của tôi, nhưng với sức mạnh của hai đứa thì cũng không cần phải lo về bọn Orc Tinh Anh quá làm gì.
“Vấn đề bây giờ là chúng ta phải diệt bao nhiêu con nữa mới đủ cho Alice và Tamaki nâng skill vũ khí lên cấp 6 kìa.”
Tôi nói ngắn gọn. Trong trận chiến vừa nãy, sau khi Tamaki và Mia lên cấp, họ vẫn tiếp tục chạy loanh quanh tìm địch về cho mấy đứa nữ sinh bên ký túc xa lên cấp 1. Tóm lại một câu thì sau khi hai đứa lên cấp, chúng tôi không diệt được con orc nào nữa.
Giờ thì hãy tạm bỏ qua chi tiết chuyện đó để thảo luận theo hướng này trước đã. Như khi trước đã nói, nếu giết mỗi con orc được 60 kinh nghiệm thì…
Hm, Tamaki mới lên tới cấp 7 chứ không có tí kinh nghiệm nào, vậy nghĩa đang có 1680. Còn Alice thì phải cộng thêm 900 nữa, vậy nghĩa là lv 8 có 2580 điểm…
Hiện Tamaki đang có 3 điểm skill, còn Alice thì không có điểm nào. Nếu mà muốn nâng skill vũ khí lên thêm 2 cấp nữa thì…
Tamaki chỉ cần lên tới cấp 11 là đã có thể nâng Kiếm kỹ lên cấp 6 rồi. Muốn lên tới cấp 11, con bé cần có 3960 kinh nghiệm, làm phép trừ ra thì cần thêm 2280 điểm nữa, vậy là cần phải diệt 152 con tép riu.
Còn với Alice, nếu không lên tới cấp 14 thì em ấy không thể nào nâng Thương kỹ lên cấp 6 được. Muốn lên lv 14 thì phải có 6300 kinh nghiệm.Vì em ấy đang còn thiếu 3720 điểm, nên bọn tôi cần phải làm mắm thêm 248 con orc nữa.
“Kiểu này thì coi bộ, dù có thịt hết Orc Tinh Anh trong khu sơ trung cũng không đủ rồi.”
Tôi nói thẳng ra điều mình nghĩ trong đầu.
“Ừ, thiếu orc quá ha?”
Shiki nói một câu như thể đang đùa… Dù bọn tôi có thể diệt được mấy con Orc Tinh Anh bên trong thì cũng khó lòng nào tìm thêm 100 con nữa.
“Nhưng ít nhất chúng ta cũng phải nâng Kiếm Kỹ của Tamaki lên cấp 6 đã, nếu không thì khó mà giao chiến với Orc Tướng lắm.”
“Nhất định phải đánh với nó trong hôm nay à?”
“Cậu nghĩ mấy cô bé trong đó có sống qua nổi hôm nay không?”
Tôi nhớ lại những nữ sinh mà chúng tôi cứu bên ký túc xá nữa về. Trước khi Alice dùng ma thuật để trị thương, đứa nào đứa nấy nhìn cực kỳ khốn khổ. Nếu chịu đựng cảnh bị hãm hiếp thêm một đêm nữa và sống sót đến hôm sau....
Không, đó là chuyện bất khả thi. Có lẽ sức chịu đựng của họ không thể kéo dài quá ngày hôm nay được.
“Cho cậu biết một điều, tôi đã tự mình trải nghiệm cảm giác bị bạo hành ấy và tôi biết…”
“Làm ơn thôi cái trò khổ dâm của cậu giùm.”
Shiki lại bật cười châm biếm. Thiệt tình chứ, tôi không thể nào nuốt trôi mấy câu giỡn của cậu ta được.
“Ngoài ra, tôi còn phải nói với cậu một điều này nữa.”
Nói tới đó, Shiki bắt đầu nghiêm túc lại. Vì cậu ta vừa dò hỏi mấy đứa nữ sinh bên ký túc xá xong nên khỏi nói tôi cũng biết là gì rồi.
“Cậu điều tra được bao nhiêu rồi?”
“Sở dĩ số lượng nữ sinh thiếu nhiều tới vậy hình như là do họ bị một lũ orc khác mang đi.”
“Những nữ sinh trong ký túc xá nữ á?”
“Ừm, bọn orc này mặc áo choàng màu tím, có kích thước nhỏ hơn và nhìn hơi khác với lũ orc đóng quân ở đây. Tuy chúng ta chưa biết chúng là gì nhưng chúng đã chọn ra một số nữ sinh để mang đi rồi.”
Orc mặc áo choàng tím ư? Vậy là sao? Chúng biết dùng ma thuật à?
Mà sao chúng phải bắt cóc mấy đứa nữ sinh đó? Bộ hiếp ngay trong ký túc xá nữ thôi chưa đủ sao?
Bậy bậy bậy, từ từ nào. Trước nay tôi chưa từng nghĩ tới vụ này lần nào cả… Cũng không phải, vì có thắc mắc chuyện này cũng không ích gì nên tôi không nghĩ tới.
“Lật lại từ đầu luôn đi, tại sao lũ Orc lại tấn công chúng ta?”
“Ừm, có khi nào chúng cần vật hiến tế để làm nghi lễ gì đó không?”
Nghe suy đoán của Shiki xong, tôi chợt hiểu ra. Hai chúng tôi trơ mắt nhìn nhau.
◆ ◆ ◆
“Lũ orc đến từ phía Bắc, và đó cũng chính là đỉnh của ngọn núi này.”
“Có lẽ. Nếu vậy thì chúng đưa bọn nữ sinh tới đó rồi. Nhưng cũng có khả năng chúng đang nhốt họ lại đâu đó trong khu nhà chính lắm.”
“Và muốn biết thì chúng ta phải lẻn vào trong mới được.”
Hồi đầu, tôi cứ nghĩ vì trường này có nhiều con gái nên lũ orc mới tấn công vào đây để hãm hiếp họ.
Bởi lẽ chúng chỉ là những sinh vật đơn thuần, là một lũ heo ngu si đần độn nên khó mà có chuyện chúng hành động theo nhóm được.
Vì cứ nghĩ chúng chỉ là những con quái thai lai quái vật nên tôi đã không suy luận theo hướng khác.
Nhưng nếu ngoài kia có một sinh vật lãnh đạo lũ orc thì chắc chắn chúng có rất nhiều việc cần bọn orc làm.
Vì những học sinh còn lại không có gì trị gì với chúng, và chúng cứ lạm dụng đến khi họ trút hơi thở cuối cùng, nên…
“Còn lại làm gì tùy chúng bây.”
“Đúng là Ozu-sama có khác, người thật là thông minh!” - (Một câu thoại trong game “Tactics ogre”. Đây là câu thoại trong lúc Ozu thảo luận với cấp dưới xem nên làm gì với phụ nữ. Mình dịch truyện này từ bản tiếng Anh, và bản tiếng Anh thì được dịch từ bản tiếng Trung Quốc, cho nên…. quỳ)
Chắc chắc là chúng đối đáp với nhau như vậy rồi. Mà Ozu là thằng méo nào nhỉ?
“Ừ. Giờ nghĩ lại mới thấy cái chỗ mà khi trước bọn orc ở lại chắc chắn phải có Orc Tướng, hoặc có thể là con nào đó cao cấp hơn nữa, cho nên…”
“Cho nên, chúng ta cần phải dành ra thời gian để rèn luyện tăng thêm sức mạnh thì mới đủ khả năng đối đầu với chúng, đúng không?”
Shiki gật đầu.
“Có lẽ nhóm orc đóng quân trong tòa nhà chính vẫn chưa phải lực lượng chính của chúng đâu. Theo như cậu điều tra được thì lượng orc bên khu cao trung cũng xấp xỉ bên này, vậy nên tôi đoán, khả năng cao là lực lượng chính của chúng vẫn còn đóng lại bên trong khu rừng.”
“Vậy có nên tấn công ngay hôm nay không?”
“Chắc phải vậy rồi.”
Hừm, tôi cũng thấy không còn cách nào khác. Nhưng để bên tôi mạnh hơn, chúng tôi cần phải săn càng nhiều orc càng tốt. Thêm một điều nữa, tôi cũng rất muốn cứu lấy những nữ sinh bị giam hãm bên trong tòa nhà chính, bởi vì…
“Có phải cậu đang nghĩ rằng…”
Shiki nở một nụ cười gian xảo đúng như tôi đoán từ trước.
“Phải tăng cường lực lượng bên ta càng nhiều càng tốt để chiến với lũ bên cao trung không?”
“Chuẩn, tôi cũng đang định cứu bọn nó về làm quân tốt thí để đánh vào trường cao trung đây. Cậu thấy sao?”
“Hoàn toàn đồng ý. Theo như lời cậu nói thì tôi thấy mình không thể nào hợp tác với băng đảng do Saso-kun cầm đầu được. Cậu nói hắn dùng những học sinh khác để làm khiên thịt đúng không? Nếu vậy thì hắn cũng không khác gì lũ Orc Tinh Anh cả.”
“Đó chỉ là lời kể một phía của tôi mà thôi, chẳng những vậy tôi còn thù ghét tên đó nữa.”
“Nhìn vẻ mặt cậu không giống nói dối tí nào. Cậu không phải một diễn viên, nếu không trải nghiệm thực tế thì cậu không thể nào giả vờ giống đến vậy được.”
Lo chuyện của thím đi, đừng có lảm nhảm nữa. Shiki mỉm cười.
“Trường hợp xấu nhất là chúng ta phải hạ sát hắn cùng toàn bộ những người đi theo hắn.”
“Cậu quyết định nhanh nhỉ?”
“Không đâu, tôi suy nghĩ chuyện đó từ lâu lắm rồi.”
Suy nghĩ từ hồi nào mà nói là “lâu lắm rồi”?
“Từ hồi tôi lên lv 2.”
A, ra là vậy à. Trong trận chiến khi trưa, vì không lập nhóm với ai nên sau khi lên lv 2, cậu ta suy nghĩ chuyện này à?
Nói tóm lại thì cậu đã phần nào đoán trước được chuyện bên khu cao trung rồi à?
“Không, tôi chỉ suy luận một vài trường hợp khả dĩ với một vài điều kiện nhất định để suy xét mà thôi.”
Ra vậy, tôi đéo hiểu cmn gì luôn. Mà không, động cơ thì hiểu, nhưng tôi không thể nào bắt chước theo được.
“Theo tôi thấy, cậu là kiểu người mạnh mẽ lên nhờ nghịch cảnh, và nếu gặp phải một tình huống không lường trước, cậu có thể nghĩ ra được cách giải quyết tốt nhất. Nhưng tôi thì khác. Lúc nào tôi cũng phải suy nghĩ thật cẩn trọng để đưa ra nhiều phương án nhất có thể cho nhiều trường hợp khác nhau. Chính vì vậy nên tôi không giỏi ứng biến như cậu.”
“Cái này mới nha.”
“Bởi tôi giấu chuyện đó rất kỹ. Như hôm qua chẳng hạn, khi bị một sinh vật bí ẩn mang tên orc bất thần tấn công, tôi đã sốc đến nổi đờ người ra và tê cứng tại chỗ chứ không biết làm gì khác.”
Nói xong, Shiki lưỡng lự cúi đầu xuống và im lặng.
Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn tôi.
“Nếu chuyện đó chỉ có vậy thì không sao rồi. Kazu-kun, phải nói rằng… tôi…. khi đó tôi đã bấu víu vào áo quần của bạn mình khiến họ không chạy kịp...”
À, hóa ra—— tôi nghĩ thầm trong đầu. Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao dù khóc nhưng Shiki vẫn phải miễn cưỡng cười rồi.
Đây chính là niềm hối hận mà cậu ta chưa từng kể cho người nào khác biết. Chính hành động ích kỷ ấy đã khiến bạn bè cậu ta bị trì chân, và làm họ bỏ mạng.
Và kết quả của hành động ngu ngốc đó là cậu ta một mình sống sót.
Chính vì vậy nên cậu ta quyết chịu đựng dằn vặt một mình. Có lẽ cậu ta cứ liên tục nhắc chuyện mình bị bọn orc hãm hiếp là để tự trừng phạt bản thân.
Và cậu ta quyết không cho Alice dùng《Cure Mind》là nhằm giữ lại nỗi đau ấy để nó trừng phạt cho tội ác mình đã gây ra.
Nhạt toẹt—— thích thì tôi có thể cười vào mặt cậu ta ngay.
Nhưng tôi không thể cười được. Tôi không thể cười vào một người quyết tâm đối mặt với những hậu quả từ sai lầm của mình để tiếp tục đấu tranh, tiến về phía trước được. Đối với cậu ta, đó không khác gì tra tấn cả.
Bởi chuyện đó cũng hệt như quyết định sai lầm của tôi ngày hôm qua vậy.
Sau khi gặp con Orc Tinh Anh, vì tôi không thú nhận mình có quan hệ thế nào với Shiki nên để cứu cậu ta, Alice đã phải ở lại chiến đấu với con quái vật đó.
Suýt nữa là tôi mất Alice rồi.
Nhưng may thay, mọi chuyện đã êm xuôi, và nhờ đó nên tôi mới có thể đối mặt với Shiki. Đó là một cuộc chiến cực kỳ cam go, nhưng tôi đã đánh cược, và rồi đã thắng lớn.
Nhưng dù mọi chuyện kết thúc êm xuôi thì tất cả cũng từ sai lầm của tôi mà ra. Vì hiểu rõ điều đó nên tôi không thể cười Shiki được.
Nếu để mất Alice, liệu tôi có thể lấy lại tinh thần không? Liệu tôi có còn mỉm cười được như thế này không?
Trong tương lai, nếu chuyện đó thành sự thật, liệu tôi còn có thể——
Dù có phải dùng đến cỗ máy thời gian hay gì đi nữa, nhất định tôi cũng phải đập cho cái thằng tôi đó một trận tơi bời.
Đó là một sai lầm nghiêm trọng, một sai lầm không thể dung thứ được.
Vậy nên tôi sẽ không cười Shiki.
Nhưng đồng thời tôi cũng không an ủi cậu ta. Bởi có lẽ cậu ta không muốn tôi làm vậy đâu.
Cậu ta chỉ muốn chịu đau khổ một mình, rồi biến nỗi đau đó thành động lực để đấu tranh thôi.
Đúng vậy, dù động cơ có là gì đi nữa, cậu ta vẫn sẽ giúp chúng tôi. Nếu không có cậu ta, bọn tôi không thể hành động suôn sẻ như trước được.
Và điều quan trọng nhất chính là…
“Cho nên Kazu-kun à…”
Shiki cười cùng một vẻ mặt châm chọc thêm lần nữa…
“Tôi nhắc lại, hãy cứ dồn thêm gánh nặng cho tôi đi. Hãy đẩy cho tôi một gánh nặng nào đó to lớn đến mức khiến tôi quằn quại đau đớn rồi đứng nhìn đi. Dù có chết tôi cũng sẽ làm mọi chuyện cho cậu.”
Nếu phải hy sinh cậu ta để cứu lấy cả bọn, tôi sẽ không ngần ngại đâu.
CHƯƠNG 40: CHIẾN DỊCH TẬP KÍCH TRƯỜNG SƠ TRUNG (1)
Sau khi Shiki đi, tôi làm một giấc ngủ trưa. Không có MP thì tôi không làm gì được. Nếu vậy thì tranh thủ nghỉ ngơi cũng quan trọng lắm chứ.
Nghĩ kỹ lại mới thấy, từ sáng tới giờ chúng tôi đã phải chiến đấu liên tục ở cường độ cao rồi.
Vì sớm muộn gì cũng sẽ bị con quỷ mang tên giấc ngủ thâu tóm nên tôi cứ vậy mà để ý thức mình phai dần đi.
◆ ◆ ◆
Người nào đó đánh thức tôi. Sau khi mở mắt ra, tôi thấy gương mặt của Alice.
“Mấy giờ rồi em?”
“3 rưỡi chiều.”
Nếu là 3:30 chiều thật thì có lẽ MP của tôi đã đầy rồi.
“Chị Shiki kêu em lên gọi anh dậy, với lại…”
Trong lúc tôi còn đang ngái ngủ, Alice lầm bầm mấy tiếng… rồi hôn tôi.
Em ấy tọng lưỡi vào trong miệng tôi, hai đứa uống nước bọt của nhau, đến độ mà tôi không thể thở nổi.
Sau khi đôi môi hai đứa rời nhau ra, mặt Alice đỏ bừng lên vì thiếu oxy, cả hơi thở của em ấy cũng rất gấp gáp.
“Chị ấy còn kêu em giúp anh lấy lại tinh thần nữa.”
Ừm, chỗ nào đó bắt đầu vùng lên rồi. Dù gần như bị ham muốn áp đảo nhưng tôi vẫn cố gắng chịu đựng và đứng dậy.
Dù tôi với Alice có làm với nhau một lúc, thì những người đang chờ gặp chúng tôi cũng chỉ dịu dàng nhìn chúng tôi rồi cười mà nói rằng “thiệt hết nói nổi cặp này” mà thôi.
Nhưng mà tôi đã hồi đủ MP rồi, không thể lãng phí thời gian ở đây nữa. Nếu muốn ấy nhau với Alice, có lẽ tôi nên chờ đến khi cạn MP thì hơn.
“Giờ đi đâu đây?”
“Chị Shiki kêu anh xuống tiền sảnh.”
Tôi theo sau Alice, rời khỏi căn phòng. Vừa bước ra thì chúng tôi gặp mấy cô bé đi ngang qua, đó chính là những nữ sinh đã chiến đấu cạnh tôi khi nãy.
Một đứa gượng gạo chào tôi, và tôi cũng chào chào lại bằng một câu ngu si không kém.
Tôi biết mình cần phải ra vẻ tự nhiên hơn nữa, nhưng gương mặt Shimoyamada Akane cứ hiện lên. Tôi do dự không biết có nên chủ động thân thiết với họ hơn hay là không nữa.
“Mong Kazu-san cố gắng. Bọn em cũng sẽ cố giữ vững phong độ để có thể sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.”
Con bé vừa siết chặt nắm tay vừa nói. Coi bộ vì người nào đó tâng bốc tôi quá mức nên con bé mới gượng gạo đến vậy.
Rố cuộc trong mắt bọn nó, tôi là một anh hùng vĩ đại đến độ nào vậy?
Với lại, có lẽ Shiki cũng đã thông báo chuyện tập kích vào tòa nhà chính cho mọi người biết rồi. Tuy cậu ta làm mà không báo trước cho tôi biết, nhưng vì nhờ vậy mà tôi đỡ được một mớ chuyện phiền hà nên tôi sẽ tạm cho qua.
Thực ra, những người chiến đấu chỉ bao gồm Alice, Tamaki, Mia và con linh thú của tôi thôi.
Còn tôi chỉ có mỗi nhiệm vụ là tỏ ra tự tin và ra lệnh, không khác gì thằng Shiba cả. Nhưng tôi không ngạo mạn như hắn ta, và tôi cũng không muốn thành ra như vậy. Thậm chí tôi còn cầu trời đừng để cho đồng đội của mình bị thương nữa kìa.
Không biết tự khi nào mà đã có người đem bàn với ghế vào trong sảnh chính rồi.
Một phần căn phòng đã thành nơi chứa đồ, ngoài ra còn có vài cái túi chứa đủ thứ linh tinh bên trong nữa.
Shiki đang khoanh tay đứng đối diện với 1 cái túi và ngẩng đầu lên nhìn tôi. Tamaki với Mia cũng ngay bên cạnh cậu ta nữa.
Không hiểu sao khi nhìn chúng tôi, họ lại cười rất gian manh.
“Chào. Cậu bắt Alice làm gì rồi?”
“Em ấy chỉ kêu tôi dậy thôi”
Alice cúi đầu xuống, mặt đỏ ké. Thế này chẳng hóa ra câu trả lời bình tĩnh của tôi đi tong à? Nhưng kệ đi. Lúc xấu hổ, nhìn Alice dễ thương không chịu được.
Tôi đi từ ban công xuống cầu thang, và vô thức nhìn vào bên trong mấy cái túi.
Ngoài mấy chai nước, đồ ăn năng lượng và đèn pin ra, bên trong còn có hộp dụng cụ, băng keo và thuốc men nữa.
“Theo tôi thấy, tuy ma thuật trị thương của Alice có thể chữa trị ở một mức độ nhất định, nhưng chúng ta cũng cần phải tiết kiệm MP nữa. Nếu thấy nặng quá thì cậu cứ lựa mấy món không cần để loại ra cũng được.”
“Cám ơn, nhưng không cần đâu. Có《Mighty Arm》thì thì đống này cũng nhẹ như lông hồng thôi.”
Tôi cám ơn Shiki rồi quay sang ba đứa kia. Nào…
“Shiki-san báo cho mấy em biết rồi đúng không?”
Tôi thông báo cho cả ba.
“Giờ chúng ta sẽ tập kích vào tòa nhà chính”
Bọn Alice gật đầu cùng một vẻ mặt lo lắng.
◆ ◆ ◆
Toàn bộ áo thể dục và bloomer của nhóm tinh anh đều đã được yểm《Hard Armour》rồi.
Tôi còn kêu Alice với Tamaki đeo găng tay, đội nón rồi niệm《Hard Armour》lên nữa.
Tôi tiếp tục thi triển thêm mấy ma thuật khác. Tôi niệm《Physical Up》,《Mighty Arm》và《Clear Mind》lên cả bốn chúng tôi, sau đó thì thi triển thêm《Keen Weapon》lên vũ khí của Alice và Tamaki.
Sử dụng chừng đó ma thuật nhưng tôi chỉ mất có 14MP thôi, và chỉ cần chờ 20p nữa là số đó sẽ hồi về nguyên trạng. Vì hiện tại ma thuật hỗ trợ của tôi đã lên cấp 4 nên thời gian tác dụng cũng tăng từ 80 lên 120 phút.
“Ưu tiên hàng đầu của chúng ta là phải làm tiêu hao quân lực của địch trong tòa nhà chính. Chúng ta phải khiến chúng không thể kéo quân đến đánh Trung Tâm Bổ trợ này được.”
Tuy kể lại những thông tin tôi biết thông qua trinh sát bằng quạ cho mọi người nhưng tôi giấu chuyện bên khu trường cao trung đi. Giờ chuyện đó không liên quan gì ở đây cả.
Đúng, chỉ bởi vậy thôi. Tôi chỉ muốn mọi người tập trung hết mức để xâm nhập vào tòa nhà chính của khu sơ trung mà thôi…
Hừm, có lẽ không nên tự dối lòng rồi. Chắc phải thú nhận thôi.
Tôi sợ khu trường cao trung.
Không, phải nói là tôi sợ Shiba mới đúng. Tôi sợ rằng sau khi gầy dựng được một lực lượng mạnh, hắn sẽ gây nguy hại cho chúng tôi.
Tất nhiên cũng có thể chuyện sẽ không thành ra như vậy, và có thể những người sống sót sẽ cùng hợp tác với nhau cũng không chừng.
Nhưng Shiki đã dặn tôi phải luôn tính tới trường hợp xấu nhất. Ngoài ra cậu ta còn ra lệnh cho tôi không được lạc quan, và muốn chúng tôi thu gom càng nhiều sức mạnh càng tốt. Tôi không phản đối gì chuyện đó cả.
Vậy nên tôi mới muốn tấn công vào tòa nhà chính của khu trường.
Nghe đến chuyện con Orc Tướng, Alice nhăn mặt.
Chẳng những vậy, khi biết ngoài con Orc Tướng ra còn có một con quái vật không rõ lai lịch khác, mọi người lại càng căng thẳng hơn nữa.
Alice và Tamaki nhìn nhau như thể đang nghĩ xem phải làm sao mới thắng được…
“Về cơ bản thì chúng ta sẽ không đánh với con Orc Tướng đó.”
Tôi nói thẳng.
“Tốt nhất là không đụng phải tình huống cần giao chiến với nó thì vẫn hơn. Trong những trận chiến từ trước tới giờ, con Orc Tướng chưa từng ra mặt lần nào, vậy nên anh nghĩ nó không phải cái kiểu thích đâm đầu vào chiến trường. Theo như tình hình bên phe chúng ta, nếu chỉ có duy nhất một con Orc Tướng, có lẽ vẫn có cách để mà xử lý nó, như là dụ nó vào bẫy chẳng hạn….”
“Kazu-san thích bẫy ghê nhờ?”
Tamaki sững sờ nói. Kỳ nha, từ trước tới nay, toàn nhờ bẫy nên chúng ta mới thắng đó biết không?
Thể nào cũng có ngày những đứa cười nhạo bẫy bị bẫy làm cho phát khóc thôi. Đây là một nguyên tắc hết sức bình thường, đồng thời cũng là luật nhân quả nữa. Mà thôi, để chuyện này qua một bên đã.
“Mục tiêu của cuộc tập kích lần này là tiêu diệt orc tép riu và Orc Tinh Anh càng nhiều càng tốt. May một cái, lũ orc không tập trung vào một địa điểm cụ thể nào mà chia ra đóng trong từng lớp học. Chính vì vậy chúng ta sẽ tấn công từng phòng một. Chiến thuật là …”
“Dùng《Silent Field》của em đúng không?”
Mia nói.
“Ừ, Shiki-san giải thích rồi hả?”
“Ưm”
Nếu cậu ta đã giải thích rồi thì bọn tôi sẽ đỡ được cả khối thời gian ngồi bàn bạc.
“Nhưng Kazu-chi, sợ là con quái vật lạ đó thính lắm á.”
“Con vật lạ đó chỉ có mỗi cái vẻ ngoài giống quái vật mà thôi, với lại nó nằm trong căn phòng sâu nhất trên tầng 3 với con Orc Tướng rồi. Tóm lại thì chúng ta chỉ cần đứng dưới gió là được. Ít ra, dù có lên tầng 2 đánh nhau thì mùi của chúng ta cũng không bay tới chỗ nó.”
Em hiểu rồi—— Mia gật đầu.
“Nếu lỡ có gì nguy hiểm thì lập tức tìm đường chạy ngay. Đằng nào thì chuyện chúng ta tụ tập ở Trung Tâm Bổ Trợ cũng đã bị lộ, vậy nên không cần để tâm chuyện đó làm chi cả. Khi rút lui, nhóm của Shiki-san sẽ hỗ trợ chúng ta.”
Lần này Shiki sẽ dẫn theo 3 đứa nữ sinh để hỗ trợ.
Họ có hai nhiệm vụ chính, một là yểm trợ nhóm tinh anh rút lui, hai là nếu chúng tôi tìm được người sống sót, họ sẽ chịu trách nhiệm đưa những người đó ra ngoài.
“Rồi, còn bẫy thì…”
Tôi nhìn Mia.
“Ưm, hồi nãy chị Shiki có kêu, và em cũng đã đào vào cái hố trong khu rừng cách tòa nhà chính khoảng 5p đi bộ rồi.”
Đã có《Earth Pit》của Mia rồi thì chúng tôi không cần phải liều mạng đào hố gần lãnh thổ kẻ thù nữa. Chỉ cần dùng ma thuật tạo ra hố rồi ngụy trang cho cẩn thận là được. Về mặt lý thuyết mà nói, chỉ cần khoảng 1 phút đồng hồ là xong.
“Tôi ghi nhớ vị trí từng cái hố rồi. Chúng ta có thể tùy tình hình mà dẫn dụ kẻ thù vào đó cũng được.”
Shiki nói, tôi gật đầu.
“Còn chuyện liên lạc với nhau thì…”
Shiki giơ một cái bộ đàm không dây ra. Đây là loại cũ, kích thước lớn hơn lòng bàn tay người và chạy bằng pin.
“Khi xuống sâu bên dưới tầng hầm Khu Bổ Trợ để kiếm đồ, bọn học sinh đã tình cờ tìm được con hàng này. Vì ở đây có hai cái nên Kazu-kun cầm một cái, cái còn lại tôi giữ.”
Hiểu rồi, vậy là bọn tôi có thể giao tiếp mọi lúc mọi nơi chứ không như lúc dùng quạ. Phải chi hồi trước mà kiếm được con hàng này thì tốt quá… Nhưng chuyện đã thành ra thế này thì bọn tôi không thể đòi hỏi quá đáng được.
“Vậy cứ theo kế hoạch mà làm. Còn ai ý kiến gì nữa không?”
Không ai nói gì nữa. Chúng tôi vác mấy cái túi lên rồi rời Trung Tâm Bổ Trợ.
“Alice, Tamaki, nếu hai đứa thấy đồ nặng quá….”
“Chút nữa chiến đấu, tụi em bỏ xuống liền. Anh cứ yên tâm.”
“Đúng đó, đúng đó. Kazu-san không cần lo làm gì đâu. Cứ bình tĩnh nhìn tụi em quẩy là được.”
Tamaki nó chỉ tổ làm tôi lo thêm mà thôi...
Không, thực ra tôi đâu có ý định giao phó gì. Đằng nào thì tôi cũng không đánh đấm gì được. Alice, Tamaki và con sói của tôi mới là người chiến đấu bằng những đòn vật lý mà.
Tôi niệm《Summon Gray Wolf》, gọi thêm một con sói xám nữa, và có lẽ chỉ dùng 2 con mà thôi. Về cơ bản thì bọn tôi đang đi đánh lén, vậy nên không thể gọi cả đống linh thú ra được.
Ngoài ra thì tôi cũng thi triển《Keen Weapon》,《Physical Up》và《Mighty Arm》lên hai con sói rồi.
Vì đã có bộ đàm để nói chuyện nên tôi chỉ cần triệu hồi ra một con quạ cho nó đi do thám là đủ.
Trong lúc bàn bạc, MP của tôi đã hồi đầy ở mức 71. Vì lần này định đánh nhanh rút gọn nên có lẽ chỉ cần thêm《Haste》nữa là được, nhưng…
Tôi vẫn muốn tiết kiệm MP hơn, vì không ai biết được khi nào thì tình huống bất ngờ nãy sinh cả.
Trong số 3 nữ sinh Shiki dẫn theo, có hai đứa dùng thương còn đứa kia dùng kiếm. Một trong những đứa dùng thương chính là cô bé tóc đuôi ngựa nói chuyện với tôi ban trưa.
À nhờ ra rồi, đó chính là con bé chúng tôi cứu bên ký túc xá nữ về. Mới hồi nãy con bé còn đứng gác cho chúng tôi nghỉ mà giờ đã theo chúng tôi luôn rồi. Có saa không đây trời?
Trông thấy ánh mắt tôi, con bé nói bằng một giọng đều đều “Mong anh giúp đỡ.”
“Ờmmmm….. ờ….. anh cũng vậy”
“Em không ngủ được, với lại đằng nào thì em cũng được trị thương bằng ma thuật rồi. Em muốn giúp đỡ cho mọi người được chút nào hay chút nấy.”
“Vậy à? Đừng cố quá sức nha.”
“Dạ. Mong anh giúp em giết càng nhiều orc càng tốt.”
Chuyện đó thì…. từ đầu tôi đã định vậy rồi mà.
Nhìn con bé nhẹ nhàng nói mấy câu đó bằng một vẻ mặt không một tí thay đổi làm tôi thấy hơi sợ. Nhưng thôi, bị vậy rồi thì làm sao mà không căm ghét bọn orc đến tận xương tủy cho được.
Không biết Tamaki nghĩ gì nhưng khi thấy tôi như vậy, con bé liền lên tiếng chen vào.
“Lúc nào Sakura-chan cũng vậy hết á. Tuy thờ ơ lạnh nhạt nhưng thực ra em ấy ngoan lắm.”
“Hả….. hai đứa quen nhau à?”
“Cũng không phải, chắc Sakura-chan không biết em đâu.”
Cô bé tên Sakura gật đầu rồi nói “Vâng, em không biết chị” Cô bé kêu Tamaki bằng chị thì nghĩa là cô bé đang học năm 2 hoặc năm 1 à?
“Em ấy nổi tiếng lắm đó. Nagatsuki Sakura năm 2, thuộc CLB điền kinh. Em ấy chạy nhanh lắm, thậm chí còn vào được giải đua toàn quốc nữa kìa.”
À….. hiểu rồi, vậy là con bé có một sở trường nhất định.
Dù là vậy thì trong tình huống này, ai ai cũng gặp rủi ro như nhau, cho nên hẳn là vì gặp may nên cô bé mới sống sót được.
Nhưng liệu đó có phải là may mắn không? Sống sót kiểu này thì chỉ càng khiến nỗi đau của em ấy kéo dài mà thôi. Và trách nhiệm của chúng tôi là phải đấu tranh để giúp mọi người không bị dày vò nữa…
Lúc nào tôi cũng nghĩ đó không phải chuyện của mình. Thực ra vào mấy lúc thế này, tôi chỉ cần nói mấy câu kiểu như「cứ để anh lo liệu tương lai giúp em」là được.
Nhưng tôi méo phải thể loại đó.
Nếu làm được gì thì tôi chỉ muốn làm ngay và luôn thôi.
“Việc gì cần tốc độ cứ giao hết cho em là được. Em đã nâng Thương Kỹ với Thể Chất rồi. Cứ để em làm mồi nhử cho.”
“Hiểu rồi, vậy nhờ em nha.”
Skill của con bé là Thương kỹ 1/Thể chất 1. Có hai skill này thì giao chiến trong rừng sẽ lợi thế hơn nhiều. Tôi thi triển《Physical Up》lên tất cả các thành viên trong nhóm hỗ trợ, cả con bé nữa.
Sau khi đến gần tòa nhà chính, tôi cho đội hỗ trợ nấp trong khu rừng gần đó.
Và hạ sát hai con orc đi tuần thật nhanh.
Kêu là tuần tra cho ngầu vậy chứ thực ra chúng chỉ thả bộ xung quanh ngôi trường mà thôi. Nhưng sao cũng được. Hai con đó bị Alice với Tamaki xử đẹp trong chớp mắt.
Chúng tôi lặng lẽ tới gần ô cửa sổ vỡ của một phòng học nào đó rồi cho con quạ bay vào thám thính tình hình bên trong.
“3 con orc.”
Ok. Tôi ra hiệu cho Mia, em ấy liền thi triển《Silent Field》lên Alice và Tamaki.
Giữa lúc đó, tôi cho con quạ bay đến cửa sổ lần nữa.
Tôi đã ra lệnh cho nó chờ đến khi bọn orc quay lưng lại cửa sổ thì giơ một cánh lên.
Khoảng 10 giây trôi qua.
Con quạ giơ lên 1 cánh.
Trận chiến bắt đầu.
CHƯƠNG 41: CHIẾN DỊCH TẬP KÍCH TRƯỜNG SƠ TRUNG (2)
Tôi niệm《Haste》lên Alice và Tamaki.
Alice vọt tới, phóng xuyên qua ô cửa sổ vỡ vào bên trong phòng, Tamaki theo sát phía sau.
Mia với tôi đến gần nhìn vào trong.
Hóa ra đây là phòng hội họa. Tượng cẩm thạch gần tường vỡ nát, vải bạt thì rách vụn và dụng cụ lăn lóc khắp nơi.
Trong phòng có 3 người, họ nằm trên sàn, đầu cong một cách kỳ dị.
Gần khu chính giữa phòng, 3 con orc đang hiếp ba nữ sinh khỏa thân.
Alice và Tamaki tấn công mấy con orc đang quay lưng lại.
Một con bị giáo đâm xuyên người, con kia thì bị rìu chém rụng đầu.
Trước khi chết, chúng kêu lên… Không, tuy chúng há miệng ra và cử động như đang gào thét, nhưng rồi chúng lặng lẽ ngã xuống.
Trong kết giới của《Silent Field》, mọi âm thanh đều bị triệt tiêu. Dù có là tiếng kêu hay tiếng động thì cũng không thể lọt ra ngoài được.
Con orc còn lại trở nên điên cuồng, nó há miệng ra như muốn nói gì đó rồi gượng đứng lên. Chắc chửi thề quá.
Nhưng kệ đi, tôi có cũng nghe được đâu.
Một cái chớp mắt trôi qua, rìu của Tamaki đã xả đôi cơ thể con orc. Người nó bị tách làm 2 mảnh tại chỗ, máu xanh phun ra như đài phun nước rồi nó cứ thế mà chết đi.
Toàn bộ cuộc đột kích không hề có một tiếng động nào cả. Trận chiến kết thúc.
Tôi dùng tay ra hiệu cho nhóm của Shiki đang trốn dưới một bóng cây. 4 người chạy tới.
Chúng tôi trèo vào trong phòng hội họa. 2 đứa trong số 3 nữ sinh bị hiếp đã ngừng thở rồi. Alice niệm《Heal》 và 《Cure Mind》lên nữ sinh còn sống.
4 điểm MP này là một cái giá nhất thiết phải trả. Chúng tôi không thể không cứu cô bé đó được.
Lần này, nếu chỉ chiến đấu thôi thì tất nhiên tôi sẽ ưu tiên giữ sức diệt orc. Nhưng tôi và Shiki đã đem khả năng những người sống sót gia nhập lực lượng chiến đấu của chúng tôi ra xem xét lại. Nếu giờ mà không cứu họ thì sau này khó lòng nào tìm thêm người gia nhập vào lực lượng chúng tôi được.
Không biết những người được cứu có tình nguyện đứng lên chiến đấu hay không, nhưng chỉ cần trong số họ có một người được như Nagatsuki Sakura thì trong tương lai, gánh nặng chiến đấu của chúng tôi sẽ ít nhiều giảm bớt, cả sau này cũng vậy.
Nếu xét đến tình hình bên khu cao trung, có lẽ đây là cách tốt nhất rồi. Bởi ít nhất, chúng tôi không thể tin tưởng gì vào những kẻ sống sót bên khu Cao Trung, và tôi hoàn toàn không thể chịu nổi thủ đoạn của thằng Shiba.
Cả tôi và Shiki đều cho rằng, chúng tôi chỉ có thể tuyển quân bên khu vực sơ trung mà thôi.
Shiki một mình đến gần cánh cửa dẫn vào Phòng Chuẩn Bị nằm ngay cạnh Phòng Hội Họa, rồi lặng lẽ ốp tai mình lên.
Hiện tại cậu ta đang đứng ngoài phạm vi kết giới《Silent Field》của Alice và Tamaki. Shiki quay lại phía chúng tôi rồi giơ 1 ngón tay lên, vậy nghĩa là có ít nhất 1 con orc trong đó. Tuy tôi không biết bên trong có bao nhiêu con orc, nhưng dù có ra sao đi nữa thì chúng tôi vẫn sẽ diệt gọn chúng.
Tôi đưa tay lên ra hiệu, cho phép Alice và những người kia hành động. Alice với Tamaki tới ngay phía trước cái cửa đó.
Shiki mở cửa ra.
Có orc bên trong. Chỗ tôi đứng chỉ thấy có 1. Giữa lúc đối phương kinh ngạc, Alice xông vào.
Em ấy phóng thẳng đến chỗ con quái vật và tung ra một cú đâm. Cổ họng bị xuyên thủng, con orc ngừng thở ngay tức thì.
Tamaki theo sát Alice rồi chạy vào sâu bên trong, vậy nghĩa là vẫn còn orc. Shiki đưa đầu nhìn vào bên trong rồi giơ lên 3 ngón tay.
3 con à? Hiểu rồi.
Trong Phòng Chuẩn Bị cũng có rất nhiều xác chết. 1 xác chết của giáo viên nữ, 2 xác chết của nam sinh và 1 xác của nữ sinh. Sau khi phái nữ chết, lũ orc vẫn tiếp tục hiếp xác chết của họ.
Tuy cảnh tượng đó quá sức thương tâm, nhưng chúng tôi có khóc lóc ở đây thì cũng không làm được gì cả. Bây giờ chúng tôi chỉ còn mỗi nước cố gắng giết toàn bộ orc trong tòa nhà này, sau đó cứu toàn bộ những người còn sống mà thôi. Dù chỉ còn 1 người cũng không bỏ.
Tôi lại cử con quạ ra ngoài để do thám. Tuy có thể《Silent Field》sẽ mất tác dụng giữa chừng nhưng cũng đành chịu.
Theo Alice và những người khác nói, kế bên phòng này là phòng Nữ Công Gia Chánh, kế đó nữa là phòng Thí Nghiệm. Thường thì những phòng chức năng cần dùng tới lửa sẽ được đặt cạnh nhau thế này. Nếu đi theo hành lang, ta sẽ đến được phòng học của năm 3.
Trong tòa nhà chính của khu Sơ Trung, phòng học năm nhất được đặt trên tầng 3, năm hai ở tầng 2 còn năm 3 thì nằm dưới tầng 1. Mỗi lớp có 8 phòng học, và nếu tính luôn và những phòng chức năng thì mỗi tầng có khoảng 12 - 14 phòng.
Sỡ dĩ số lượng phòng học trên từng tầng khác nhau vì có nơi có phòng lớn như phòng Âm Nhạc, có nơi có nhiều phòng nhỏ như phòng chuẩn bị chẳng hạn. Và trong số đó, có những phòng được đặt quay về hướng Nam, tức hướng sân trường, và những căn phòng không quay theo hướng đó như phòng chúng tôi vào khi nãy. Ngoài ra còn có những phòng trống nữa.
Sau khi con quạ quay về, nó báo trong căn phòng đối diện và bên cạnh bọn tôi không có orc, còn căn phòng nằm xéo với phòng này thì có 4 con.
Trong số chúng, có một con orc da xanh. Orc Tinh Anh à?
“Có orc trong hành lang không?”
Con quạ trả lời rằng hiện không có. Tốt, vậy thì phải hành động ngay thôi.
“Alice lên tiêu diệt mấy con tép riu trước, còn Tamaki thì cân con Orc Tinh Anh.”
Trong phòng học của tòa nhà chính, trần nhà không được cao cho lắm, ngoài ra còn có rất nhiều bàn ghế vướng víu nữa. Vì Alice dùng giáo sắt nên khả năng cao là em ấy không thể phát huy hết sức mạnh của mình.
Nhưng thật sự thì tôi cũng không biết đó phải quyết định đúng không, bởi Alice hơn Tamaki tận 1 ngày kinh nghiệm chiến đấu với Orc Tinh Anh mà.
“Kazu-san cứ giao cho em. Anh cứ chờ đó mà nhìn đi.”
Thấy Tamaki có vẻ hăng hái nên tôi cũng tặc lưỡi giao lại cho con bé. Sau khi đã nhận được hiệu ứng của《Haste》 và 《Silent Field》, cả hai lập tức phóng ra. Sau khi ngó trước dòm sau dọc hành lang thì tôi với Mia cũng theo sát hai đứa.
Nhóm của Shiki thì cõng nữ sinh được chúng tôi cứu nhẹ nhàng nối bước theo sau cách đó một đoạn.
Tôi rướn người tới để nhìn vào trong căn phòng mà Alice vài Tamaki xông vào.
Trông thấy kẻ đột nhập, con orc đứng gần lối vào phản ứng rất nhanh. Nó dùng cây kiếm lớn của mình chặn cái rìu khổng lồ của Tamaki lại.
Alice dùng giáo đâm xuyên đầu con orc đang hiếp một nữ sinh làm nó chết không kịp ngáp. Hai con kia vừa quay lại thì cũng bị đâm chết luôn. Công nhận Alice của tôi điêu luyện thật, mới chớp mắt một cái mà đã diệt gọn 3 con orc rồi.
Rìu của Tamaki và kiếm của con orc cứ chặt chém nhau liên tục. Nếu mà không có《Silent Field》thì tiếng động đã vang thấu cả trường rồi.
Cả hai liên tục tấn công và đỡ đòn của nhau với tốc độ cực nhanh, đến nỗi tôi hoàn toàn không nhìn kịp.
Sau xử đẹp lũ orc nhỏ, Alice đến hỗ trợ Tamaki. Skill của vũ khí của hai đứa đều đã được nâng lên cấp 4 rồi. Dù có là Orc Tinh Anh thì nó cũng không thể nào một mình cân 2 được.
Sau khi một mình cân 2 được một lúc, con Orc trúng phải một đòn của Alice và mất thăng bằng, cùng lúc đó, cái rìu của Tamaki cũng vung thẳng vào nó.
Nhát chém lướt qua, cắt đứt cái cổ mập của con Orc Tinh Anh chỉ trong một nhát, đầu nó bay lên không trung.
Alice lên cấp.
◆ ◆ ◆
Bên trong căn phòng màu trắng.
“Thành công rồi, thành công rồi! Cuối cùng chúng ta cũng dễ dàng hạ được Orc Tinh Anh rồi!”
Tamaki mừng ra mặt và nhảy loi choi vòng quanh làm hai bím tóc vàng của con bé vung vẩy như cái đuôi cờ hó vậy.
“Cái đó là nhờ hai đứa có《Haste》tăng tốc cho thôi, đừng có chủ quan.”
“Em cũng biết là nhờ có Alice với Kazu-san nên mới được vậy rồi.”
“Không phải vậy. Anh không có cần em cám ơn, làm ơn đừng có khinh suất giùm anh là được rồi.”
Hình như vì hiểu tôi thật lòng lo cho con bé nên Tamaki đứng ngớ người ra một lúc rồi “Ưm!” gật đầu một cái thật mạnh.
“Nhưng, hà… lúc đánh nhau mà cứ phải giữ yên lặng làm em khó thở kinh khủng.”
“Đâu có, vẫn hét được mà. Thực ra, cứ mỗi lần đâm là Alice lại hét lên một tiếng đó.”
Khi tôi quay sang nhìn Alice, em ấy ngượng ngịu “A...Anh thấy ạ?”
“Nếu hét mà tăng sức chiến đấu thì cứ hét thoải mái đi. Đằng nào thì những người đứng ngoài《Silent Field》cũng đâu thể nghe gì được.”
“Đúng… vậy thật.”
Alice đưa tay lên xoa ngực và bình tĩnh lại, còn Tamaki thì há hốc mồm ra ra vì kinh ngạc “Thiệt hả?”. Không hiểu sao khi tưởng tượng cảnh hai đứa này chơi thân với nhau, tôi thấy lo cho tương lai cả hai quá…. Ờm——Thôi kệ đi.
“Hai chị vui tính ghê. Alice-chi với Tamaki-chi đúng là một cặp trời sanh rồi.” (dekoboko, kiểu như 凸凹)
Mia nói. Tuy sự thật là vậy nhưng tôi không ngờ con bé lại cả gan nói ra miệng như vậy.
“Ủa Mia, mới sáng này em còn kêu hai đứa bằng chị mà?”
“Sau khi bàn lại thì tụi em quyết định không gọi nhau trịnh trọng kiểu đó nữa.”
Đứng trong góc phòng, Mia giải thích. Ra vậy, đằng nào thì chúng tôi cũng là đồng đội với nhau mà.
“Nhưng mà Alice-chi với Tamaki-chi thì có hơi…”
“Nếu rút gọn nữa thì thành ra Tamakin mất.” (Bên dịch bản tiếng Anh cũng không rành lắm, nhưng họ đoán Tamakin -> Kintama = bi mà thằng đực nào cũng có :v)
Tôi câm lặng nhìn Mia.
“Tên kỳ cục dễ sợ luôn.”
“Biết vậy sao nhóc mày còn nói ra hả?”
“Đâu…. nghe cũng được mà?”
Tamaki nói rồi phá lên cười. Được cái con khỉ ấy. Vậy mà lúc mới gặp, tôi tưởng con bé này nó đàng hoàng chín chắn lắm cơ.
“Rồi rồi, sao cũng được. Mấy đứa cứ nghỉ ngơi tùy thích đi. Mấy lúc thế này thì tốt nhất cứ thoải mái mà thư giản tinh thần.”
Tuy mới liếc thoáng qua nhưng tôi cũng thấy được xác người trong cái phòng hiện tại rồi. Ngoài những cái xác trần truồng trên đất ra còn có xác của nam sinh nữa. Có lẽ trong lúc đang hoạt động hội nhóm gì đó thì họ bị lúc orc tấn công.
Liệu có ai thoát được không? Vì toàn bộ cửa sổ trong phòng đều đóng kín nên e là…
Không, tốt nhất là đừng nghĩ tới vụ đó nữa. Tôi vừa mới kêu mọi người thư giãn xong mà bản thân lại suy nghĩ lung tung rồi.
“Kazu-chi, Kazu-chi!”
Mia kéo kéo vạt áo tôi.
“Nếu anh muốn chơi mấy trò không-thể-nói-ra với Alice-chi và Tamaki-chi thì em sẽ qua góc tường bên kia úp mặt vào…”
“Không mượn em mày lo chuyện bao đồng.”
Tôi lắc đầu một cách cương quyết.
“Ừm, vậy anh thích có người khác nhìn hơn à?”
Tôi liền cốc đâu Mia một phát, con bé cười thẹn. Hình như không ghẹo ai là con bé này lăn ra chết tức tưởi luôn hay sao ấy. Kiểu này thì đành chịu thôi chứ biết sao giờ—— tôi nhún vai.
Alice cười ngượng nghịu, còn Tamaki thì phá lên cười.
◆ ◆ ◆
Sau khi nghỉ ngơi xong, chúng tôi rời căn phòng trắng.
Alice: Level 9 | Thương kỹ 4Ma thuật trị thương 3 | Điểm Skill 2
CHƯƠNG 42: CHIẾN DỊCH TẬP KÍCH TRƯỜNG SƠ TRUNG (3)
Trong lúc tiến hành chiến dịch, bọn tôi cũng nhân cơ hội để quét sạch orc trong lớp của Alice và Tamaki. Tuy tận mắt nhìn thấy thi thể bạn bè trong lớp mình nhưng cả hai đứa cũng chỉ nắm tay lại rồi khấn thầm mà thôi.
“Giờ không phải lúc để khóc lóc đâu.”
Thấy Alice hơi xuống tinh thần, Tamaki nhẹ nhàng nói rồi ôm em ấy.
“Đi trả thù cho họ nào”
“Ừ.”
Nếu đứng ở lan can phòng học phía nam, ta có thể nhìn rõ cả sân trường. Dù đống lửa đã tắt ngúm nhưng xung quanh ngọn núi be bé được tạo nên từ xác người, khoảng 20 con orc vẫn đang quỳ gối và cúi dập đầu.
Tamaki nói đúng, chúng tôi không thể nhây ở đây được.
May một điều, vì hiện tại bọn tôi đang ngược sáng nên đứng ngoài sân trường khó lòng thấy rõ cảnh trong lớp học.
Nói vậy nhưng nếu ở lại lâu quá thì cũng không thể đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra. Thế là chúng tôi rời khỏi phòng học đó trước khi bọn Orc để ý.
Sau đó, chúng tôi bỏ ra thêm 20p nữa để dọn dẹp tầng 1 và tầng hầm của tòa nhà chính.
Ở tầng 1, chúng tôi cứu được 3 nữ sinh, còn tầng hầm thì cứu thêm một đứa nữa, tổng cộng là 4 người.
Tính đến hiện tại, tổng cộng chúng tôi đã hạ sát được 18 con orc tôm tép và 2 con Orc Tinh Anh.
“Nhờ mọi người đưa những nữ sinh chúng tôi vừa cứu về Trung Tâm Bổ Trợ trước.”
Tôi ra chỉ thị cho Shiki.
“Nếu vẫn còn người sống sót thì chúng ta phải tính tới chuyện làm sao đưa họ về nữa.”
Dù những người sống sót đã được Alice chữa trị nhưng họ vẫn còn rất mệt mỏi, thậm chí đến cả đứng còn không được nữa.
Cũng phải thôi, bởi họ đã bị lũ orc hãm hiếp hơn cả ngày qua mà.
“Hiểu rồi, nhóm cậu nhớ cẩn thận đó.”
Nhóm Shiki cõng những nữ sinh sống sót lên rồi trèo qua mấy ô cửa sổ vỡ để ra ngoài.
Rồi—— tôi quay lại nhìn bọn Alice. Nhìn nét mặt mấy đứa cũng không có gì gọi là mệt mỏi.
“Sẵn tiện, nếu mấy đứa buồn đi vệ sinh thì tranh thủ đi luôn đi.”
“Em không có đấm dài nữa đâu!”
Tamaki sủa ầm lên như con chó dại.
“Thiệt tình à, Kazu-san hổng có biết tế nhị là gì hết, đúng hông Alice?”
“Ờm….”
Alice lưỡng lự nhìn tôi. Sao nào thiên thần nhỏ của anh? Cứ khen anh thoải mái đê.
“Kazu-san, sa-sao anh cứ chọc ngoáy Tamaki hoài vậy?”
Cám ơn em vì đã nghiêm khắc với anh hơn anh tưởng.
Tôi nhún vai rồi chỉ vào cái cầu thang gần đó và nói “Lên tầng 2 nào” để đánh trống lảng.
Con quạ mới do thám xong tầng 2 và về tới nơi.
Theo nó báo cáo, hành lang tầng 2 có một vài con orc đang tụ tập.
Kiểu này thì không hay rồi, bởi chỉ cần đặt chân lên đó là chúng tôi sẽ bị phát hiện ngay.
Trong lúc đang lo lắng, tôi lôi một thanh thức ăn năng lượng trong túi ra rồi cắn.
Hay giờ chúng tôi nên trèo ra ngoài trước, rồi leo lên lang can tầng 2? Nhờ có《Mighty Arm》tăng cường sức mạnh cho cánh tay nên cách này cũng khả dụng. Với lại đã có《Silent Field》rồi thì chúng tôi không còn sợ gì chuyện lỡ gây tiếng động nữa.
Nhưng chỉ khi nào chúng tôi leo bằng tay không thì cách đó mới thành công thôi.
Cả cây giáo sắt của Alice và cây rìu khổng lồ của Tamaki đều rất lớn và nặng nên chúng tôi khó lòng nào mà đem 2 con hàng đó lên tầng 2 được.
Tất nhiên chúng tôi có thể để một người trèo lên rồi quăng dây xuống… Nhưng nếu làm vậy thì lại quá nguy hiểm, bởi người đó đang đứng giữa lãnh thổ địch mà lại không thể tự phòng vệ được.
“Còn《Path Wall》thì sao Mia?”
Thổ thuật cấp 4《Path Wall》, một ma thuật có tác dụng đục hẳn một cái lỗ trên tường, y như cái tên của nó vậy. Nói cách khác, ta có thể dùng ma thuật này để chui qua một bức tường mà không làm người khác phát hiện ra. Hồi trước mà có ma thuật này thì tha hồ cướp ngân hàng.
Và sau một khoảng thời gian nhất định thì cái lỗ trên tường sẽ tự biến mất.
“Dùng《Path Wall》lên trần nhà cũng được, nhưng nếu không có thang để trèo lên thì cũng vậy thôi.”
“Nếu dùng《High Jump》thì có nhảy tới không?”
Phong thuật cấp 2《High Jump》là một ma thuật giúp tăng sức bật nhảy. Nếu không mang vác gì trên người thì ma thuật này có thể giúp ta nhảy đến tận cành cây luôn.
“Cũng có thể, nhưng cần phải nhảy một phát lên đến tầng 2 luôn thì mới được.”
“Cũng phải. Nếu đáp xuống trúng lớp học có orc thì nguy to.”
Nếu gặp bọn tôm tép thì không sao, nhưng nếu đụng phải Orc Tinh Anh thì… Dù Tamaki đã nâng skill vũ khí lên cấp 5 nhưng tôi vẫn không an tâm tí nào.
“Đâu nhất thiết phải quay về Trung Tâm Bổ Trợ thì mới kiếm được thang... Chắc trong này cũng phải có thang dự phòng để dùng khi cần chứ…”
“Thực ra… vì mấy vật dụng như thang chiếm dụng nhiều không gian quá nên bên khu sơ trung này, tụi em đem cất hết vào nhà kho trước sân trường rồi.”
Alice nói cùng một gương mặt như muốn xin lỗi tôi vậy. Hiểu rồi. Hiện ngoài sân đang có đến tận 20 con orc. Dù đã lên được thêm vài cấp nhưng hiện tại, bọn tôi vẫn khó lòng cân hết cả đám đó được.
Và nếu chúng tôi ra ngoài sân quẩy, thể nào lũ orc trên tầng 2 và 3 cũng biết chúng tôi vào đây săn chúng thôi. Và khi đó thì công sức lén lút đi câu trộm orc sẽ đổ sông đổ biển.
Tôi khoanh tay lại suy nghĩ. Giờ làm sao đây ta?
“À đúng rồi, có một Phong ma thuật giúp người ta tàng hình đúng không?”
“《Invisibility》là Phong thuật cấp 3 nên em chưa xài được.”
Thật vậy, nhưng chỉ cần thêm 30 điểm kinh nghiệm nữa là Tamaki với Mia lên cấp rồi. Bọn tôi chỉ cần câu trộm 2 con orc cỏ nữa là đủ.
Vì Mia đã có sẵn một điểm Skill nên chỉ cần lên một cấp nữa là con bé đủ điểm nâng Phong thuật lên cấp 3. Tuy làm vậy thì vòng vèo và mất thời gian hơn nhưng…. có nên đi kiếm thêm ít kinh nghiệm nữa không?
Càng lúc tôi càng thấy tình hình ở đây giống mấy game RPG chơi đơn rồi. Hừm, nhưng có lẽ vẫn nên đi kiếm kinh nghiệm thì hơn. Tôi cho con quạ bay ra ngoài kiếm mấy con orc đi một mình và ở gần tòa nhà này.
Không bao lâu sau, con quạ quay về báo cáo. Hiện tại, đằng sau tủ giày bên phải của tòa nhà đang có 2 con orc. Từ ngoài sân nhìn vào thì đó là điểm mù. Tính ra tòa nhà này có hai lối vào. Theo như con quạ báo thì cái tủ giày đó nằm ở lối vào cách xa vị trí của chúng tôi nhất.
“Hiểu rồi, em đi làm thịt tụi nó liền đây!”
Sau khi khoái chí kêu lên, Tamaki vác cây rìu khổng lồ chạy mất dạng làm Mia phải rượt theo niệm《Silent Field》con cho bé.
Khoảng 2p trôi qua, sau khi cả bọn được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng, Tamaki với Mia nói mình đã lên cấp.
◆ ◆ ◆
Bên trong căn phòng trắng, cả nhóm đã đủ mặt. Vậy là Tamaki với Mia đã lên cấp 8 rồi.
“À đúng rồi Kazu-san, tụi em vừa tìm được một bạn nữ sống sót đó.”
“Đang bị orc hấp hả?”
Chỗ đó mà cũng có nữ sinh bị bắt luôn à? Tuy thấy hơi tội nghiệp nhưng có lẽ trái tim tôi đã chai sạn luôn rồi. Miễn còn sống thì nên mừng đi là vừa—— chính cái ý nghĩ ấy là thứ đã xẻ đôi lý trí và cảm xúc của tôi.
Nếu được thì tôi chỉ mong sao những người sống sót sẽ hợp sức cùng chúng tôi để chiến đấu mà thôi.
Hy vọng sau khi ngủ nghỉ một đêm, ngày mai những đứa được cứu sẽ tham chiến để cùng nhau sống sót. Mục tiêu chính của chiến dịch tập kích này chính là thu thập thêm đồng đội, nên dù trong số đó chỉ có 1 người đồng ý tham chiến cũng được. Nhưng Tamaki lắc đầu.
“Không, người đó là Sumire. Cậu ấy núp trong tủ đựng dụng cụ lau dọn gần sát tủ giày.”
“Ôi, Sumire-chan còn sống à? Mừng quá!”
Alice nở một nụ cười rực rở như hoa khoe sắc. Vậy ra là bạn của nhau à?
“Ờm…. tóm lại thì, cô bé tên Sumire đó không bị làm sao hết…. đúng không?”
“Ưm! Vì sợ quá nên cậu ấy núp trong trong tủ đựng dụng cụ từ hôm qua tới nay luôn.”
Rồi Tamaki mừng rỡ nói tiếp.
“Và vì nấp trong đó suốt từ hôm qua tới nay nên cậu ấy đấm dài luôn rồi!”
“Bộ thấy người ta đấm dài mà em mày vui dữ vậy hả….”
“Hể~ Chứ không phải Kazu-san thích con gái đấm dài à?”
Trong lúc đang sa mạc lời, tôi quay sang nhìn Mia với Alice. Hai đứa gật đầu liên tục.
“Méo có chuyện đó đâu.”
“Hể—— cũng có sao đâu? Đằng nào thì Kazu-san cũng là con trai, có một hoặc hai sở thích biến thái thì cũng đâu chết ai được. Em không bận tâm chuyện đó chi đâu.”
Oi oy, mắc gì chuyện khác thì ngu mà mấy chuyện này lại rành dữ vậy? Mặt Alice đỏ lựng lên, em ấy liếc tôi mà không nói một lời.
Không phải vậy đâu! Anh hoàn toàn bình thường, tại con Tamaki nó CDSHT thôi!
“Alice, tin anh đi em”
“Anh có muốn em đấm dài không?”
Alice ôm bụng rồi rặn đến đỏ mặt tía tai. Em nói cái gì vậy hả? Em làm cái gì vậy hả?
Mia dịu dàng vỗ vai Alice và lắc đầu.
“Bậy rồi, không phải vậy đâu. Cậu phải làm ra vẻ mình đang khổ sở nhịn đ*i và nói rằng『em chịu hết nổi rồi, em ra đây, làm ơn đừng có nhìn——』rồi xả ra thì mới được.”
“Con oắt kia, đừng có nói linh tinh nữa!”
Tôi liền xô Mia ra xa. Thiệt tình chứ, con oắt này toàn tiêm nhiễm ba cái chuyện bậy bạ vào đầu Alice không à.
Nhưng Alice lớn hơn mà ta? Thế éo nào?
“Thôi không giỡn nữa. Cô bé tên Sumire đó còn đi được không?”
“Chắc được. À quên, lúc đó em thấy hơi lo, với lại do chưa nói chuyện với Sumire-chan nên em cũng không chắc nữa.”
“Tại sao?”
“Thì tại《Silent Field》chứ sao.”
Ừ ha—— tôi dịu mặt lại. Khu vực xung quanh Tamaki chịu tác dụng của《Silent Field》mà.
“Nếu vậy thì làm sao em biết con bé trốn trong đó hôm qua tời giờ?”
“Nhìn hình đoán chữ :v”
Hay còn gọi là thần giao cách cảm đó—— Tamaki đùa cợt. Hiểu rồi, chắc hai đứa chơi thân với nhau nên mới được vậy.
“Vậy có lẽ ta nên cho con bé nấp thêm chút nữa… Mà chắc không được rồi.”
Tôi không muốn hoàn tất chiến dịch càng nhanh càng tốt. Đối với tôi thì chỉ cần triệt hạ bớt quân lực của địch và giữ cho Trung Tâm Bổ Trợ an toàn đến buổi sáng ngày mai là được rồi.
Tôi chỉ mong sao cả bọn kịp rút lui trước khi Orc Tướng và con quái vật nọ xuất hiện mà thôi.
Dù vậy nhưng nếu bắt con bé vừa được cứu phải chờ thêm chút nữa thì tội quá.
“Vậy em đưa con bé đó về chỗ cũ trước được không?”
“Ưm, em hiểu rồi. Vậy anh thích kiểu nào?”
“Kiểu nào là kiểu nào?”
“Anh muốn em dẫn cậu ấy đến nhà vệ sinh trước hay cứ để cậu ấy mặc quần lót ướt vậy mà dẫn về luôn?”
Tôi làm mặt dữ và nheo mắt nhìn Tamaki.
“Dẫn con bé đi thay đồ trước đi.”
“Rồi rồi….”
Tôi thở dài.
“Chút nữa anh sẽ dùng bộ đàm báo cho Shiki biết.”
Rồi, vậy là chốt sổ. Giờ phải tính coi nên dùng điểm Skill như thế nào…
“Mia thì tất nhiên phải nâng Phong thuật lên cấp 3 rồi. Còn Tamaki… giờ nâng Kiếm kỹ của em lên cấp 5 luôn cũng được. Em có muốn nâng không?”
“Ưm, cứ vậy đi. Giờ thì skill vũ khí của em hơn Alice hẳn một cấp rồi, em là số một!”
“Chúc mừng nha Tamaki.”
Alice trực tiếp chúc mừng Tamaki luôn. y da, Alice thiệt là tốt bụng quá đi thôi. Em ấy đúng là thiên thần rồi.
Còn con lỏi Tamaki thì…
“M-Mắc gì Kazu-san lại nhìn em gì kỳ dzậy? Bộ anh đang chửi em là con ngáo không biết để ý bầu không khí….”
“Biết luôn hả?”
Tamaki bực bội bĩu môi.
“Kazu-san kỳ cục quá đi à! Nè Alice, còn cậu thì sao?”
Alice cười giả lả nhìn tôi.
“Đã là bạn thì phải chỉ ra cái nào đúng, cái nào sai, hiểu không?”
“Ờm…. cũng phải…. nhưng mà mình không có giận Tamaki đâu….”
“Rồi rồi rồi, Kazu-san câm miệng dùm em đi. Em với Alice là bạn thân của nhau đó, được chưa?”
“Ừm—— cho qua đi, miễn đừng có ngáo đá quá là được.”
“Ngáo đá cái đầu anh á. Em là kiểu người lúc nào cũng cẩn trọng chứ bộ, đúng hông Alice?”
“Ờm… thì….”
Khi tôi chạm mắt với Alice, em ấy chầm chầm quay mặt đi chỗ khác.
“Bạn thân của nhau là người hiểu nhau nhất cmnr.”
“Hể? Anh nói cái gì đó? Em cẩn thận lắm chứ bộ. Thậm chí lúc thi cử em còn nhớ ghi tên vô bài làm nữa kìa.”
“Chỉ có mấy đứa não cá vàng mới quên ghi tên mình vào bài làm thôi.”
“Năm nào Tamaki-chan cũng quên ít nhất một lần cả….”
Chời đựu....
Tamaki: Level 8 | Kiếm kĩ 4 → 5Thể chất 1 | Điểm Skill 5 → 0
Mia: Level 8 | Thổ thuật 4Phong thuật 2 → 3 | Điểm Skill 3 → 0
Tuy vẫn còn hơi lo nhưng chúng tôi cũng đành rời căn phòng trắng.
◆ ◆ ◆
Sau khi quay về thực tại, tôi bật bộ đàm lên nhưng Shiki không trả lời. À quên nữa, anh ở đầu rừng em cuối rừng như vầy thì làm sao sóng vô tuyến truyền tới được.
Cơ mà, dù không tính tới khoảng cách thì cái của nợ này vẫn vô dụng quá chừng.
Trong lúc tôi còn đang thầm chửi đổng thì Tamaki đưa cô bé kia quay về.
CHƯƠNG 43: CHIẾN DỊCH TẬP KÍCH TRƯỜNG SƠ TRUNG (4)
Cô bé ấy tên Suginomiya Sumire, là bạn của Alice và Tamaki. Cô bé ấy tết tóc thành hai bím, mang một cái kính không khung và có dáng người mập mạp.
Ừm, đúng chất cô gái văn chương luôn. (文学少女)
Hiện tại thì nửa trên con bé là áo đồng phục, còn nửa dưới là bloomer. Chắc đó là cái bloomer dự phòng mà Tamaki vác theo rồi.
Con bé đi chân trần, đến cả vớ cũng không có. Ờm, chắc tại ướt hết rồi nên vậy. Cái này thì đành chịu.
Sau khi Sumire và Alice ôm, nhau, con bé vẫn cúi đầu rồi gập cả người xuống chào tôi. Tuy thân xác thì bự hơn Tamaki với Alice nhưng con bé này lại khá là nhút nhát, nhìn vào thể nào ai cũng sẽ liên tưởng đến một con chuột đang sợ sệt thôi.
Theo Tamaki kể, lúc đi ngang qua tủ thì con bé thấy dụng cụ bên trong động đậy. Suýt nữa là Tamaki giơ búa lên chẻ cái tủ ra làm đôi luôn rồi.
Ừm, con nhỏ này đúng là mít đặc từ đầu tới đít.
Nhưng nếu cái tủ rung lên đột ngột thì con bé sợ cũng phải thôi.
Sumire kể, con bé đang núp thì tự nhiên xung quanh im lặng như tờ, vì vậy nên con bé mới hốt hoảng. Tuy tôi đang muốn hỏi con bé rất nhiều điều, nhưng…
Khi tôi vừa định lên tiếng thì bụng Sumire biểu tình. Con bé đỏ mặt ôm chặt bụng mình.
“A…. em ăn tạm thanh thức ăn năng lượng này nha. Để anh lấy cho chai nước.”
Nếu muốn thì tôi hoàn toàn có thể triệu hồi ra bao nhiêu đồ ăn với nước uống tùy thích. Nhưng xét theo tình hình hiện tại thì khả năng cao là MP của Mia sẽ cạn trước tôi.
Sumire nhai ngấu nghiến thanh thức ăn năng lượng. Tôi kêu con bé vừa ăn vừa trả lời cũng được, rồi bắt đầu hỏi.
“Em có nhìn thấy con thú mà bọn orc dắt theo không?”
Sumire ngớ ra một lúc rồi lắc đầu.
Vậy là con bé không biết…. tôi cứ tưởng moi được ít thông tin rồi chứ.
“À, nhưng mà em có nghe tiếng sủa… em thấy tiếng đó cũng hơi giống tiếng chó”
“Nó không đánh hơi ra em à?”
“Dạ, hình như tiếng sủa của nó vang từ chỗ xa tới.”
Chứ còn sao nữa. Nếu bị đánh hơi ra thì làm gì có chuyện con bé còn ngồi đây.
Tôi nhớ lại cái bản đồ khu nhà chính mà mình đã nhìn qua trong Trung Tâm Bổ Trợ. Thực ra đó chỉ là bản phác thảo do bọn Alice vẽ thôi.
Theo trong bản đồ, dù không đi qua khu vực mà con bé nấp thì vẫn còn vài con đường khác dẫn vào trong trường, như là mấy cái cầu thang bên ngoài chẳng hạn. Có lẽ con thú đó không đi ngang qua chỗ nào gần cái tủ mà Sumari trốn rồi.
Công nhận là số Sumire rất may, nhưng vì cái vận may đó nên chúng tôi không điều tra nên được gì cả.
Sau khi giải thích tổng quan tình hình một cách ngắn gọn, tôi kêu Sumire vào trong nhà vệ sinh trốn.
Trước khi đi, chúng tôi còn cho con bé thêm một mớ thức ăn năng lượng nữa, con bé vui ra mặt. Thôi thì còn cảm giác thèm ăn cũng là tốt rồi.
◆ ◆ ◆
Về cơ bản thì Phong thuật cấp 3《Invisibility》là một ma thuật khiến cho người bên trong phạm vi tác dụng trở nên vô hình.
Nói một cách khoa học thì ma thuật này có tác dụng ngụy trang quang học giống như trong mấy phim khoa học viễn tưởng vậy.
Tuy con hàng này cũng hệt như mấy ma thuật khác nhưng tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi nguyên lý của nó ra sao cả.
Khi Phong thuật lên cấp 3, ma thuật này cầm cự được trong 3 - 4 phút. Cả áo quần và mọi vật người đó cầm cũng đều vô hình luôn.
Có lẽ nhìn vào ai cũng nghĩ vô hình là một ma thuật toàn diện, nhưng thực ra nó vẫn có điểm yếu—— ấy là nếu ta cử động mạnh hoặc tiếp xúc với những sinh vật sống khác, tác dụng tàng hình sẽ tiêu tan ngay.
Hồi nãy chúng tôi vừa vấn đáp với máy tính xong.
Nhờ đó chúng tôi biết rằng “sinh vật sống khác” ở đây không bao gồm mấy sinh vật nhỏ như ruồi và muỗi; chạy nhảy thì không nói làm gì rồi, nhưng cử động tay chân bình thường và nói chuyện cũng được tính là “cử động mạnh” nữa.
Còn đi bộ và thì thầm thì chấp nhận được.
Thêm nữa, vì phải “nói chuyện” thì mới gọi được ma thuật ra nên ma thuật cũng được liệt vào hàng “cử động mạnh” luôn.
Túm lại một câu, trong lúc tàng hình, chúng tôi chỉ có thể đi bộ thật chậm mà thôi.
Nhưng bao nhiêu đó là quá đủ. Nếu có thể tiếp cận đối phương mà kẻ đó không hay biết gì thì cũng là một lợi thế hơn bình thường rồi. Chỉ cần dùng chung với《Silent Field》thì《Invisibility》sẽ trở thành một ma thuật hoàn hảo để hành động lén lút.
Chúng tôi có thể tự biến mình thành một sát thủ vô hình và vô thanh hoàn toàn rồi lẻn đến bên cạnh kẻ thù. Tất nhiên, nếu địch mà rơi vào kết giới của《Silent Field》thì chúng vẫn sẽ bị cách ly mọi âm thanh bên ngoài, từ đó phát hiện ra dấu hiệu bất thường.
Nhưng đối với Alice và Tamaki, 3m là quá đủ. Một khi đối phương phát hiện dấu hiệu bất thường thì đã là quá muộn rồi. Vì không được “cử động mạnh” nên chúng tôi gặp phải bất lợi là không dùng được《Haste》, nhưng cái này thì có mấy lợi thế khác bù lại.
Hồi trước chúng tôi cũng từng hỏi cái máy tính xem mình có thể dùng ma thuật bên trong kết giới của《Silent Field》hay không. Máy tính trả lời rằng tuy cần phải hô hoán lên, nhưng chỉ cần hô là được, còn hô ra tiếng hay không không quan trọng.
Vậy nghĩa là dù không hét thành tiếng cũng không sao cả. Sau đó thì tôi đã làm thử và thấy quả thật là vậy.
“Lũ orc trên hành lang tầng hai chỉ đứng ở khu vực giữa hành lang thôi. Cứ việc mặc kệ chúng và lo liệu mấy con orc trong căn phòng gần nhất là được. Bắt đầu dọn từ phòng bên trái sang.”
Chúng tôi chọn ra phương pháp hiệu quả nhất, bởi vì cần phải giết càng nhiều orc trên này càng tốt.
Mia niệm《Invisibility》và《Silent Field》lên Alice và Tamaki. Âm thanh xung quanh biến mất ngay lập tức.
Tôi ra hiệu đi tiếp. Tuy tôi không thấy được hai em ấy, nhưng vì môi trường xung quanh đã có lại âm thanh nên tôi biết hai đứa đã bắt đầu di chuyển.
“Theo nào Mia.”
“Ưm.”
Sau khi được niệm《Invisibility》và《Silent Field》, hai hậu quân chúng tôi cũng lò dò theo lên tầng 2.
Hai con orc đang đứng giữa hành lang nhìn chán chường ra mặt. Tuy không nhìn về phía bọn tôi nhưng chắc chúng đang định đi tuần tra.
Hiểu rồi, dù dù biết cần cảnh giác nhưng thái độ của chúng vẫn rất chủ quan.
Chúng tôi bước tới thật chậm để《Invisibility》không mất tác dụng và nhìn vào căn phòng mà Alice và Tamaki vừa đột nhập.
Bên trong chỉ có một con Orc Tinh Anh và một con orc thường, bên cạnh đó là vài cái xác nam sinh đang nằm lăn lóc trên đất. Hai con orc dùng đầu của cái xác làm banh để đùa nghịch với nhau.
Alice và Tamaki lộ diện rồi đột kích hai con orc. Tamaki dùng cái rìu chém xéo một phát, đầu con Orc Tinh Anh rơi xuống. Alice thì dùng giáo đâm mạnh, cổ con orc nhỏ bị xuyên qua.
Âm báo lên cấp vang lên. À, lần này là tôi rồi.
◆ ◆ ◆
Khung cảnh trong căn phòng trắng lần này khác hẳn.
Ngay giữa phòng, có một vật nhìn giống như máy bán hàng tự động bằng tiền xu, trên máy có một cái màn hình tinh thể lỏng hiển thị mấy chữ gì đó.
Ở chỗ đáng ra là nơi đút tiền, thay vì là khe thì lại có một cái phễu nằm ngay bên trên, vậy nghĩa là chúng tôi phải bỏ đồ gì vào trong đó rồi. Mà bỏ cái gì vào đây? Bốn đứa nhìn nhau ngơ ngác.
“Cái gì vậy——”
“Cái gì vậy——”
Alice với Tamaki ngờ vực nghiêng đầu, còn tôi cũng chỉ biết lặp lại nhiêu đó mà thôi.
Rồi… tôi nhìn lại cái thứ nhìn giống như máy bán hàng từ động đó lên thầm nữa.
“Kazu-chi, anh lên lv 10 rồi đúng không?”
“Ừ.”
“Có khi nào đây là phần thưởng khi lên lv 10 không?”
Vậy mà tôi lại không nghĩ ra. Đúng là bé Mia hikikomori mẫu mực có khác.
“Có lẽ chúng ta nên hỏi máy tính trước rồi hẳn sờ vào sau.”
Và thế là màn vấn đáp mọi khi lại bắt đầu. Mỗi người mỗi hỏi cái máy tính của họ.
Chủ yếu chúng tôi đặt câu hỏi xoay quanh cái máy bán hàng tự động kia, và sau khi xong thì chúng tôi hiểu được thế này.
Sau khi lên đến cấp 10 thì tôi được thưởng cái máy bán hàng tự động đó. Chỉ cần trong nhóm có ít nhất một người từ lv 10 trở lên, cái máy sẽ xuất hiện trong phòng này.
Về phần tên thì máy tính nói đặt tên gì kệ mẹ tụi tôi.
Cái thứ giống máy bán hàng đó là một vật thể giúp chuyển token quà thành công cụ. Mấy cái thứ được gọi là công cụ đó chỉ bao gồm những vật thể có hình dạng cố định chứ không gồm skill và những năng lực đặc biệt như ma thuật.
Hay nói khác đi, skill và năng lực đặc biệt như ma thuật là “main” rồi.
Hóa ra token ở đây là từ dùng để ám chỉ mấy viên đá màu xanh xanh đỏ đỏ rơi ra sau khi orc chết. Rồi thì từ giờ trở đi, bọn tôi sẽ gọi mấy cục đó là token đỏ và token xanh.
Token đỏ được 10 điểm, token xanh được 1 điểm.
À hiểu rồi, dù kinh nghiệm từ Orc Tinh Anh chỉ gấp 5 orc thường nhưng token từ bọn chúng thì lại đáng giá gấp 10 lần. Nhưng tôi lại thấy tụi nó mạnh gấp 10 lần orc thường thật.
Một khi đã bỏ token vào trong máy là chúng tôi không thể lấy lại nữa. Sau khi quay về thực tại thì số token chúng tôi dùng trong này cũng biến mất theo luôn.
Vì chúng tôi đang sống trong một hệ thống khổng lồ nên đây cũng là điều hợp lý thôi. Từ trước tới nay, chỉ cần quay về thực tại thì mọi vật thể sẽ khôi phục nguyên trạng y như lúc chúng tôi mới vào căn phòng trắng. Có lẽ hệ thống token này là ngoại lệ duy nhất.
“Thôi thì chúng ta đặt tên cho con hàng này là Máy bán hàng tự động nha?”
“Kazu-chi đặt tên như nước đái ấy.”
“Ô hô, vậy cô giáo Mia chuyên ăn tạp định đặt tên ra sao nè?”
Mia “hự” một tiếng rồi sợ sệt nghiêng người ra sau.
“Ơ thì…. item vendor?”
“Đổi sang tiếng Anh thôi chứ có khác mịe gì đâu?”
Mia làm một cái mặt như ăn mừng chiến thắng rồi giơ hai ngón tay lên thành chữ V. Con nhóc này mới năm Nhất mà nói cái gì vậy trời? Tôi quay sang nhìn Alice với Tamaki chờ hai đứa bình luận.
“Sao cũng được.”
Ừm, cũng phải——Tên gì chả được, đặt tên thôi cũng đâu giết được ai.
“Vậy đặt là Item Vendor nha”
Ê khoan, vì vừa mới nghĩ ra một chuyện nên tôi tới nhập câu hỏi vào máy tính luôn.
Hỏi: Sau khi lên cấp 10, những học sinh khác có dùng được chiếc máy đã đề cập ở trên không?
Trả lời: ĐƯỢC
Hỏi: “Những học sinh khác” ở trên có bao gồm những người mà chúng tôi vẫn chưa thể liên lạc được không?
Trả lời: CÓ
“Dùng cái máy này để nhắn tin được không ta?”
Tôi nhìn 3 đứa. Nếu bọn tôi có thể chuyển tin nhắn tới cho những người mình chưa thể bắt liên lạc thì kể cũng hay đó chứ…
Nhưng nếu vậy thì bọn chúng cũng nhận được ư? Shiba và đồng đảng của hắn bên khu Cao Trung cũng sẽ nhận được tin nhắn của tôi ư?
“Kazu-chi, còn một câu hỏi rất quan trọng nữa đó.”
Mia vừa giơ ngón trỏ lên vừa nói.
“Kazu-chi có phải người đầu tiên lên lv 10 không?”
“À…. cũng dám lắm”
Tôi liền hỏi cái máy tính, nhưng nó không trả lời. Từ trước đến nay, theo chúng tôi thấy thì bộ điều khiển trung ương của nó có thái độ trung lập với tất cả mọi người.
Tuy không thể xác định được gì nhưng có lẽ Mia đoán đúng. Bằng không thì cái máy tính đã không yêu cầu chúng tôi đặt tên cái máy rồi.
Giờ để coi xài con hàng này kiểu gì đây…
“Ví dụ, nếu đặt tên cho nó là『Tập hợp tại Khu Bổ Trợ』thì chúng ta có thể thông báo cho mọi người biết ta đang đóng quân ở đó.”
“Không được.”
Mia bác bỏ ngay.
“Chúng ta còn chưa thể xác định những người sống sót lên đến lv10 là bạn hay là thù nữa mà.”
Dù rất muốn sang khu trường cao trung để cứu giúp anh trai mình mà Mia lại nói câu đó làm tôi thấy hơi sốc. Con bé này đúng là…
“Oi, Kazu-chi, nghe cho kỹ đây”
“Ừm ừm”
“Thường thì cái kết của phim zombie bao giờ cũng khiến người xem thấy con người đáng sợ hơn zombie cả.”
Ơ giờ lại lôi phim ảnh ra chém à?
…..Không phải... tôi hiểu rồi. Hóa ra điều con bé muốn nói ở đây lại gần trọng tâm hơn tôi tưởng. Ngoài ra chuyện ấy cũng liên quan tới cái cảnh tôi thấy lúc trinh sát khu trường cao trung nữa.
Nghĩa là—— con bé cũng tinh ý đó chứ. Hóa ra con bé hiểu rõ tình hình hiện tại hơn tôi tưởng. Vì bình thường con bé toàn đùa bỡn nên tôi không nhận ra.
Mia ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng một ánh mắt không khác gì thường lệ. Nhưng đối mắt ấy giờ lại khiến tôi thấy nhẹ buồn và cô đơn.
Không lẽ em ấy biết chuyện tôi trinh sát khu cao trung rồi? Vì tôi không đặt hết niềm tin vào cả bọn nên em ấy thất vọng chăng? Nhưng tôi với Shiki cũng đã bàn bạc và cùng nhau ra quyết định rồi, bây giờ chưa phải lúc thích hợp để lôi chuyện bên khu cao trung ra nói.
Nếu chúng tôi tiết lộ quá nhiều thông tin không liên quan sẽ dễ khiến các em ấy bối rối. Cái quan trọng lúc này là phải khiến mọi người tập trung vào khu vực Sơ Trung đã.
Vì đồng ý với Shiki nên giờ tôi sẽ làm đúng như lời cậu ta dặn.
“Cũng phải.”
Thực ra, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đặt tên máy là『Tập hợp tại Khu Bổ Trợ』cả. Nếu hắn mà nhắm vào chúng tôi thì tôi khó lòng nào chống chịu được. Nhưng giờ biết phải dùng phần thưởng này sao cho hiểu quả đây…
“Em muốn đặt tên cho cái máy này. Anh cho em xin đặc quyền đó được không?”
“Cũng được thôi, nhưng em định làm gì?”
“Nếu anh trai em còn sống thì em muốn chuyển một tin nhắn cho anh ấy. Em muốn báo cho anh ấy biết rằng mình còn sống”
“Hiểu rồi… Ừm, vậy thích làm gì cứ làm đi”
Đối với chúng tôi, chuyện đó không ích lợi gì cả; nhưng đối với em ấy, chuyện đó lại vô cùng quan trọng.
Nhưng khi đó thì một vấn đề lại nảy sinh, nếu anh trai con bé là kẻ thù thì sẽ ra sao? Nhưng vì Mia không tiết lộ mình đang ở đâu nên cũng không sao. Đằng nào đi nữa, ngay sau khi trưng dụng quyền đặt tên cái máy thì chúng tôi cũng như đã báo cho cả thế giới biết có người vừa lên lv10 rồi.
“Em định đặt tên gì?”
Mia cuối đầu xuống suy nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu lên.
“Cứ kêu『Mia Vendor』là được rồi.”
“Lấy tên em đặt tên cho nó vậy có sao không?”
“Anh trai em ngáo lắm. Em phải dùng hẳn một cái tên rõ ràng thì anh ấy mới hiểu được.”
Chà, con bé cũng muốn tiêm nhiễm niềm tin tuyệt đối vào anh trai mình sang cho tôi à? Nhưng cái khả năng anh con bé còn sống… còn thua cả nhỏ nữa. Vì cái tên Mia khá hiếm nên chỉ cần anh trai con bé còn sống và leo lên đến lv10, người đó sẽ hiểu được dụng ý của Mia thôi.
Thôi thì cứ coi như con bé muốn báo cho người thân biết rằng mình còn sống đi. Vì đây là vấn đề hệ trọng của Mia nên tôi sẽ không để ý tới nữa. Vừa nghĩ, tôi vừa gõ mấy từ vào cái máy vi tính.
“Giờ quay về vấn đề chính nào. Xài con hàng『Mia Vendor』này kiểu gì đây?”
“Hừm, nghĩ lại mới thấy, kêu kiểu đó nghe cứ như em là hàng hóa ấy.”
“Giờ mới để ý hả?”
Tôi chỉ còn biết tsukkomi mà thôi.
CHƯƠNG 44: ITEM VENDER
Giờ đến con hàng nhìn giống như máy bán hàng tự động và mang tên Mia Vendor này…
Theo kết quả vấn đáp thì đây là một cái máy có khả năng biến token thành năng lực hoặc công cụ. Bất cứ ai vào được căn phòng trắng đều có thể dùng cái máy này.
“Mia thấy sao?”
“Nhìn thì giống như hàng tăng viện, nhưng em thấy con hàng này mờ ám quá.”
Cũng phải—— vì đã quá quen với game nên hai đứa chúng tôi thở dài nhìn nhau. Alice với Tamaki thì bối rối ra mặt.
“Vậy nghĩa là sao Kazu-san?”
“Trước hết, không có con hàng tăng viện nào lại yêu cầu chúng ta dùng token để đổi vật phẩm cả. Và thứ hai, nếu ta không đạt được một điều kiện nhất định nào đó thì chủ căn phòng trắng này—— hãy cứ giả định đó là kẻ đứng sau kiểm soát cái máy tính đi ——sẽ không trả lời câu hỏi của chúng ta.”
“Ưm, tuy công bằng nhưng hắn cũng rất ác nữa.”
Sau khi nghe ý kiến của chúng tôi, Alice suy nghĩ một lúc.
“Nhưng cái người chủ căn phòng là người cho chúng ta skill mà?”
“Nhưng dù có gộp chung cả chuyện đó với toàn bộ những sự kiện đã xảy ra, chúng ta vẫn không thể hiểu bên kia có ý định gì cả. Tới tận bây giờ thì anh vẫn không phủ nhận rằng nhờ có những skill hắn cho nên chúng ta mới tồn tại được trong thế giới này, chính vì vậy nên anh với Mia với thấy phân vân.”
Nhưng tôi lại thấy con hàng Mia Vendor này hơi khác. Tuy không thể chỉ ra khác là khác cái gì, nhưng tôi có cảm giác thế lực bí ẩn ấy đang có âm mưu gì đó.
“Ví dụ nhé, Mia nghĩ hắn làm vậy để làm gì?”
“Đại loại như tất cả là để lấy lại token chẳng hạn.”
“Cái chữ “tất cả” đó….”
“Bao gồm triệu hồi toàn bộ ngọn núi sang thế giới này, cho bọn orc tấn công vào đây rồi chờ đến khi chúng ta có được skill nữa.”
Cũng không thể hoàn toàn loại trừ khả năng này được…
Vậy tại sao chủ của căn phòng trắng này không tự mình ra ngoài và diệt orc đi? Hay vì nếu dùng cách quanh co thế này thì mới tiêu diệt được nhiều orc hơn?
“Hoặc có khả năng là thế này—— đây là một thế giới có thần nhưng ông ta lại không thể tự hành động, vậy nên ông ta cần người khác ra tay thay mình.”
“Anime đó tên gì?”
“Là game, anime, light novel hay manga gì thì cũng vậy thôi.”
Hiểu rồi, vậy ra bình thường thì cốt truyện nào cũng hay dàn cảnh kiểu này à? Truyện nào cũng có một kẻ thượng đẳng và không thể tự mình ra tay hoặc gặp bất tiện trong một cõi giới nhất định nào đó à.
Tất nhiên là người ta phải đưa ra một tình huống như vậy để mà phát triển cốt truyện, bằng không thì cần gì tới nhân vật chính nữa.
Vậy nếu nhìn nhận một cách thực tế thì chuyện này sẽ ra sao? Nếu đấng tối cao có tồn tại thật thì hắn muốn gì….
Chỉ biết chắc một điều, dù không cần ra mặt nhưng hắn vẫn có thể cho chúng tôi thấy được quyền năng của mình.
Nếu không phải vậy thì hệ thống skill đã không tồn tại rồi. Rõ ràng là có một thế lực vô thường nào đó đang hành động, còn chúng tôi thì bị chúng quay như dế.
Có khi một kẻ nào đó đang quan sát chúng tôi vật lộn và cười nhạo chúng tôi cũng không chừng. Nếu vậy thì ngay từ đầu…
Không—— tôi lắc đầu. Dù có là vậy thì chuyện đó cũng không đáng bận tâm và không dính dáng gì đến ý định thật của chúng cả.
Hiện giờ chúng tôi chỉ băn khoăn một điều duy nhất mà thôi——
Từ giờ trở đi, nếu kẻ không rõ lai lịch ấy tham chiến thì hắn sẽ đứng về phía chúng tôi hay chống lại chúng tôi?
“Mia thấy chúng ta có nên dùng cái Mia Vendor này không?”
“Em thấy, thay vì cứ đứng đây bàn xem nên dùng hay không, chi bằng chúng ta cứ thử trước rồi tính tiếp.”
Mia nói phải. Nhưng khi thấy danh sách token cho từng thứ tương ứng hiển thị trên màn hình LCD, tôi không thể kiềm được một tiếng thở dài.
“Mắc quá…”
Ngạc nhiên thay, thứ rẻ nhất lại là ma thuật. Như ma thuật cấp 1《Đọc ngôn ngữ》chẳng hạn, cần 100 token để đổi.
Ma thuật cấp hai cần 400 token; Skill đặc biệt Shield cần 200; phần vật phẩm đặc biệt, mục tái tạo vật phẩm được chia ra làm các loại sau: Loại A cần 200; loại B cần 2000…
Ngoài ra thì còn mấy thứ kỳ quái như sổ tay chẳng hạn, phải tốn 250 token mới đổi được. Sau khi hỏi đáp với máy tính chúng tôi mới biết, nếu viết vẽ vào trong cuốn sổ đó thì chúng tôi có thể mang ra ngoài dùng. Hừm—— kể ra cũng tiện, nhưng cái giá thì lại quá đắt.
Và tôi cũng hỏi cái máy tính vì sao chỉ hiển thị vật phẩm đến cấp 2 rồi. Nó đáp rằng khi nào lv của người ta tăng thì cấp độ những thứ để trao đổi cũng sẽ tăng theo.
Hiện tại, chúng tôi chỉ có trong tay 8 token xanh và 30 token đỏ mà thôi, số còn lại thì để ở Trung Tâm Bổ Trợ hết rồi. Kể cũng chán, có ai ngờ ngay lúc thế này thì chúng tôi lại biết cách dùng mấy cục đá đó đâu.
“Chúng ta chỉ đổi được mỗi ma thuật cấp 1 thôi”
“Mà nhắc mới nhớ—— chúng ta đổi để làm chi?”
Và sau khi hỏi đáp thêm lần nữa thì chúng tôi hiểu được những điều sau.
Sau khi đã quyết định được thứ cần lấy và bỏ lượng token cần thiết vào Mia Vendor, máy tính sẽ hiển thị danh sách những thứ có thể đổi, sau đó bọn tôi chỉ cần làm theo hướng dẫn là được.
Vậy thì tại sao không đổi chác thông qua máy tính luôn? Tại sao phải bày ra cái trò rườm rà này để lấy token lại?
Về phần ma thuật, chúng tôi buộc phải chọn ra và tiêu hủy một ma thuật cùng cấp đã học được từ trước để thay ma thuật mới vào.
Lấy tôi làm ví dụ đi, nếu muốn đổi ma thuật mới, tôi bỏ bớt một ma thuật thuộc hệ thống ma thuật hỗ trợ cấp 1 hoặc ma thuật triệu hồi cấp 1. Nếu đổi thì chắc chắc tôi sẽ bỏ cái ma thuật《Triệu hồi vạc》ngay.
Về phần skill đặc biệt, bọn tôi phải sử dụng điểm skill để học skill đó.
Nói khác đi, chúng tôi phải tiêu hao 1 điểm skill thì mới lấy được Skill Shield cấp 1. Muốn nâng skill đó lên cấp 2 thì phải thí thêm 2 điểm skill nữa. Hừm—— vậy là ngoài tốn 200 token ra, bọn tôi còn phải hao thêm điểm skill nữa.
Về phần tái tạo vật phẩm, bọn tôi chỉ cần đặt vật phẩm vào bộ phận sao chép là máy sẽ cho ra vật phẩm y hệt ngay.
Cái thể loại gì vậy? Mà thôi, dù tôi có tsukkomi thì cũng chả làm gì được.
Mà nhắc thì mới nhớ, phần tái tạo vật phẩm loại A thì có hình vuông, kích thước thì đủ để bọn tôi đưa một vật phẩm lớn cỡ trái banh vào. Phần tái tạo vật phẩm loại B thì có chiều dài vào khoảng 1m.
Bọn tôi chỉ có thể tái tạo vật phẩm một lần duy nhất, và cũng chỉ có thể sử dụng vật phẩm được tái tạo bên trong căn phòng này thôi. Nếu có thể nhét toàn bộ vật phẩm mình cần tái tạo vài trong thì chúng tôi vẫn có thể tái tạo nhiều thứ cùng lúc. Không phải cái nào chúng tôi cũng được quyền tái tạo, chẳng hạn như token, nhưng chuyện đó cũng không lạ mấy.
Tôi liền hỏi một câu: “Nếu nhét đầy đạn vào trong thì bọn tôi có thể tái tạo toàn bộ cùng lúc được không?”, và nó trả lời “ĐƯỢC”. Ồ ngon~
Nhưng mà cho qua đi. Giờ không phải lúc nghĩ tới mấy chuyện đó.
“Bằng này token thì chỉ đủ đổi ma thuật cấp 1 mà thôi.”
Có đến hơn 20 ma thuật cấp 1. Tuy hơi phiền nhưng tôi vẫn chịu khó hỏi máy tính từng cái một.
Sau khi điều tra sơ bộ, tôi tạm chia những ma thuật cấp 1 mà bọn tôi đủ khả năng đổi ra thành 2 loại.
Loại thứ nhất là những ma thuật yếu hơn cả ma thuật cấp 1 bình thường. Dù có nâng lên cấp 2 thì tác dụng cũng tương đương ma thuật cấp 1 thông thường mà thôi. Trong số đó, có một vài ma thuật có tác dụng không khác gì ma thuật cấp thấp thông thường cả.
Cũng phải thôi, token ít thì làm sao hít ma thuật thơm được. Rốt cuộc thì chúng tôi vẫn phải dựa dẫm vào những ma thuật có được từ skill chúng tôi nâng, còn mấy cái ma thuật đặc biệt này chỉ là phụ thôi à?
“Chẳng hạn như vì Kazu-chi không có ma thuật tấn công nên mới phải mua mấy cái đó để phòng vệ ấy hả?”
Mia nói rất phải, những ma thuật ấy chỉ giúp bù khuyết cho những người hoặc những tổ đội mất cân bằng skill mà thôi.
Loại thứ 2 thì tiện hơn một xíu. Như《Đọc ngôn ngữ》chẳng hạn, ma thuật này giúp người dùng đọc được những văn tự mà bình thường họ không hiểu nổi. Nếu đang sống giữa một nền văn minh ngoại loài nào đó, chắc chắn chúng tôi sẽ cần tới ma thuật này.
Văn minh ngoại loài á? Nếu đây là thế giới khác thì cũng có khả năng con người sống ở đây lắm chứ. Sau khi bọn tôi hỏi về bọn orc, cái máy tính trả lời “người bản xứ đặt tên cho những con quái vật đó là orc.”
Túm lại thì người bên thế giới này cũng gọi chúng là “orc” à?
“Nếu phải mua thì có lẽ chúng ta chỉ nên chọn một trong ba ma thuật《Read Language》,《Magic Hand》hoặc《Ghost Tired》mà thôi.”
《Magic Hand》là ma thuật tạo nên một bàn tay vô hình có khả năng cử động chậm cho người dùng điều khiển tùy ý. Nói chung thì cái bàn tay ấy chỉ có thể lén vén váy người khác lên chứ không thể cầm kiếm hay thực hiện những động tác mạnh như chém được. Kể ra thì tác dụng của ma thuật này cũng không tiện lợi như người ta tưởng.
《Ghost Tired》là ma thuật chỉ phát huy tác dụng khi chúng ta chạm được vào đối phương, khi đó người bị chạm sẽ trở nên mệt mỏi. Tuy không bắt mắt lắm nhưng kể cũng khá hữu dụng. Mỗi tội là phải chạm vào đối phương mới dùng được thôi… Chắc ma thuật này hợp với Alice nhất rồi.
Ngoài ra ở đây còn có một ma thuật tấn công trực tiếp là《Tinder》nữa. Ma thuật này giúp tạo lửa. Tuy Alice với Tamaki nói《Tinder》khá tiện nhưng…
“Hừm, xài hộp quẹt để quẹt lửa cũng được mà?”
Câu nói sáng suốt của Mia giúp cả bọn chốt sổ. Nếu chỉ cần dùng một công cụ đơn giản thuộc nền văn minh của chúng tôi là thay thế được ma thuật đó thì không cần mua làm gì hết. Trong số 20 ma thuật cấp 1 kể trên, gần phân nửa ma thuật vô dụng y như 《Tinder》vậy.
“Em đề nghị lấy《Read Language》.”
Mia nói. Đúng là chỉ có mỗi ma thuật này là có vẻ hữu dụng thôi. Sau khi mọi người thống nhất, tôi bỏ 7 token xanh và 30 token đỏ vào Mia Vendor rồi chọn《Read Language》trên màn hình tinh thể lỏng.
Cái máy tính phía sau ngân lên một giai điệu, nghe giống như âm báo có email tới vậy. Nhìn vào tôi mới thấy nó ghi rằng—— cần phải tiêu hủy một ma thuật sẵn có thì mới lấy ma thuật mới là《Read Language》được.
Tôi đưa con trỏ lên chọn《Triệu hồi vạc》. Ra đi mạnh giỏi nha vạc.
Nếu suy tính kĩ lại thì kể ra《Triệu hồi vạc》cũng hữu dụng lắm. Nhưng nếu cần vạc thì bọn tôi chỉ cần vào phòng nấu ăn trong Trung Tâm Bổ Trợ hoặc lội qua nhà bếp bên ký túc xá là được.
Và dù tôi đã có《Read Language》nhưng ma thuật ấy vẫn còn hiện trên Mia Vendor. Tốt lắm, vậy là khỏi phải lo “ai dành trước là của người đó” nữa rồi.
Nên không cần phải lo tới chuyện tương lai nữa. Nếu được thì tôi muốn thảo luận với mọi người—— hoặc ít nhất là Shiki —— để coi chúng tôi cần lấy cái gì.
Nhưng cái đó để sau. Sau khi lấy được《Read Language》, chúng tôi rời căn phòng và quay về thực tại.
Kazuhisa: Cấp 10 | Ma thuật hỗ trợ 4 / Ma thuật triệu hồi 3 | Điểm Skill 4
CHƯƠNG 45: CHIẾN DỊCH TẬP KÍCH TRƯỜNG SƠ TRUNG (5)
Bên trong căn phòng gần cầu thang dẫn lên tầng 2, sau khi Alice và Tamaki xử đẹp bọn orc, tôi với Mia vào trong phòng.
Vì phải đánh nhau nên《Invisibility》của Alice và Tamaki đã mất tác dụng, nhưng《Silent Field》thì vẫn còn đó.
Lúc thi triển ma thuật, Phong thuật của Mia đang ở cấp 3 nên thời gian tác dụng vào khoảng 3 đến 4 phút rưỡi. Chỉ cần yểm《Invisibility》liền bây giờ thì chúng tôi vẫn còn thời gian để tấn công thêm một phòng nữa.
Thực ra, nếu Mia yểm ma thuật cho họ thì《Invisibility》trên chính con bé sẽ biến mất ngay. Nếu phải thi triển lại lần nữa thì chúng tôi sẽ phí một lượng MP kha khá.
Nhưng trong kế hoạch này, điều quan trọng nhất là không được để địch phát hiện, cho nên được bao nhiêu thì cứ làm bấy nhiêu chứ không thể tiết kiệm MP quá đáng—— trong căn phòng trắng, chúng tôi đã thảo luận chuyện này rồi.
Mia hiện hình rồi niệm《Invisibility》lên Alice với Tamaki.
Dù không nhìn thấy và cũng không thể nghe thấy cả hai nhưng tôi vẫn cảm nhận được một luồng gió nhẹ lướt qua mặt…. vậy là hai đứa đã rời khỏi phòng. Nhưng không, tôi chỉ suy đoán vậy thôi chứ không biết chắc nữa.
Thực ra hệ thống ma thuật hỗ trợ cấp 3 có một ma thuật tên là《See Invisibility》.
Ma thuật ấy giúp người ta thấy được người tàng hình. Chỉ cần dùng ma thuật đó là tôi thấy được Alice với Tamaki ngay, nhưng…
Lần này thì tôi muốn cả hai làm quen với trạng thái vô hình, vậy nên tôi không yểm ma thuật đó lên hai đứa. Riêng tôi, vì muốn kiểm tra coi hai đứa có tàng hình hoàn toàn hay không nên tôi cũng không dùng lên mình luôn.
Sau này, nếu mà quen được sẽ có ngày chúng tôi sẽ tận dụng luôn《See Invisibility》để lên kế hoạch tỉ mỉ.
Tiếp theo, tôi cử con quạ ra hành lang để do thám tình hình. Con quạ giơ một trong hai cánh lên, ý nói kế hoạch đã thành công.
Nhìn vào hành lang thì chúng tôi thấy 3 con orc canh gác đã nằm dài trên đất.
Alice với Tamaki thì đã rời khỏi đó.
Chắc hai đứa vào bên trong phòng học bên cạnh rồi.
Phải nói là hai đứa rất thông minh. Nếu bọn orc mà nhìn thấy xác đồng loại nằm trên hành lang, thể nào chúng cũng phát giác có kẻ xâm nhập. Vậy nên từ giờ trở đi, chúng tôi phải chạy đua với thời gian.
Vừa nghĩ tới đó thì chúng tôi bị chuyển vào trong căn phòng trắng. Alice lên cấp.
◆ ◆ ◆
Hình như so với ban nãy không có gì thay đổi cả. Giữa căn phòng vẫn là con hàng Mia Vendor.
Sau khi vào trong phòng học đó, Alice với Tamaki diệt 3 con orc, trong căn phòng bên cạnh vẫn còn 3 con nữa. Vậy nghĩa là đang đánh nhau giữa chừng thì Alice lên cấp à?
“Trong phòng có vài nữ sinh còn sống”
Tamaki nhắc. Nhìn gương mặt sa sầm của con bé, tôi lập tức hiểu ra tình trạng của mấy cô bé đó đang rất nguy kịch, có khi đang hấp hối cũng không chừng.
Liệu họ có thấy mừng vì vẫn chưa chết không? Hay họ đang hối hận vì mình vẫn còn sống? Cái đó bọn tôi không thể nào biết được.
Bọn tôi chỉ có thể cứu mạng những nữ sinh đó mà thôi. Nếu chúng sẵn lòng, tôi sẽ lợi dụng chúng để chiến đấu.
Tôi cũng biết mình quá quắt lắm.
Nhưng vì tương lai của mọi người, đây là chiến lược tối ưu nhất. Ít ra, tôi với Shiki cũng đã sẵn sàng chịu trách nhiệm cho chiến lược tàn độc của mình, và chúng tôi cũng đã nhất trí rồi.
“Bao nhiêu?”
“Ít nhất cũng được 2 người… chắc là 3”
Vậy cũng là nhiều rồi. Tìm được người sống sót nên vui cũng phải thôi.
“Alice, sau khi rời khỏi đây, em hãy thi triển《Heal》và《Cure Mind》cho họ trước rồi tấn công sang phòng học bên cạnh ngay.”
“Phải đánh xong trước khi《Silent Field》hết tác dụng đúng không? Em hiểu rồi.”
“Còn lại cứ để tụi anh lo.”
“Dạ. Nhưng….”
Alice lườm tôi.
“Anh không thể nhìn con gái người ta khỏa thân được”
“Cái đó thì để anh ráng hạn chế”
Tôi cúi đầu xuống. Cái này thì chịu thôi, làm sao mà không nhìn mấy đứa nữ sinh đó được.
Dù Alice có giận thì tôi cũng không ngại đâu, bởi lúc ghen, nhìn em ấy dễ thương không chịu được.
Cứ mỗi khi bên cạnh em ấy là tôi lại xuề xòa vậy đó.
Ờm, nếu cứ để thế này thì các giác quan của tôi tê liệt là cái chắc. Nói là nói vậy nhưng nếu so ra, vô tư thái quá vẫn còn hơn là mất tinh thần nhiều.
Những nữ sinh bị hại thì có thể thay thế, nhưng bọn tôi thì không ai thế chỗ được. Trong thế giới này, con người ta không bình đẳng nhau. Dù vậy nhưng Alice vẫn hơi bất mãn.
“Kazu-san, còn một chuyện nữa.”
Tamaki nhăn nhó nói.
“Khung cửa sổ trong lớp cháy rồi.”
“Sao vậy?”
“Ưm—— em cũng không biết, chỉ biết chắc là khung cửa ấy đã ra tro thôi. Ngoài ra còn có một thi thể cháy khét nữa… hình như là của giáo viên thì phải.”
Cháy khét là sao? Không lẽ bọn orc đốt sưởi ấm à?
Tôi chợt nhớ lại đống lửa khổng lồ dưới sân trường. Hừm—— khó hiểu quá. Thôi cứ ngó qua trước rồi hẳn tính sau.
May một điều, bọn Alice đã thịt hết orc trong hành lang nên chúng tôi không cần lo bị bọn orc bất thần phát giác nữa.
Tuy Alice đã lên cấp nhưng vì muốn nâng Giáo kĩ lên cấp 5 càng sớm càng tốt, tôi kêu em ấy giữ điểm skill lại.
Arisu: Level 10 | Giáo kĩ 4Ma thuật trị thương 3 | Điểm Skill 4
◆ ◆ ◆
Chúng tôi về chỗ cũ.
Tôi lập tức nhặt nhạnh mấy viên ngọc trên hành lang, Mia cũng giúp một tay nữa. Ngay khi bọn tôi vừa nhặt xong, Alice với Tamaki cũng bước từ trong phòng học cạnh đó ra. Hình như họ đã diệt hết orc bên trong và trị liệu cho mấy nữ sinh xấu số rồi.
Vì kết giới của《Silent Field》vẫn còn đó nên chúng tôi chỉ gật đầu được với nhau. Tôi với Mia đổi chỗ với Alice và Tamaki rồi vào căn phòng bên cạnh.
Đúng là rèm cửa sổ đã cháy, còn trong không khí thì mùi thịt khét lan đi. Ngoài ra vẫn còn một mùi khác nặng hơn nhiều nên tôi cũng không ngửi được bao nhiêu mùi thịt khét cả.
Trong góc phòng, có một cái xác đàn ông bị đốt cháy.
Cạnh đó là xác của 4 nam sinh đã bị chặt đầu.
Trong một góc khác, chúng tôi thấy 3 nữ sinh khỏa thân nằm bất động. Tuy trên người họ toàn chất dịch của orc nhưng không có vết thương nào. Có lẽ do Alice đã dùng ma thuật trị thương chữa lành rồi.
Dù Alice cũng đã niệm cho họ ma thuật《Cure Mind》nhưng khi thấy tôi, họ vẫn không tìm cách che cơ thể.
Hiện chúng tôi không thể làm gì được. Vì Shiki chưa quay lại, chúng tôi chỉ đành để mấy đứa chịu đựng thêm một lúc nữa thôi.
Được cái tay chân họ vẫn còn nguyên vẹn, vậy là tốt lắm rồi. Nếu họ cụt tay hoặc cụt chân thì khó lòng nào mà chiến đấu được.
Về cơ bản mà nói, nếu bọn tôi dùng Ma thuật trị thương cấp 4《Cure Deficit》thì vẫn có thể khôi phục những bộ phận bị mất.
Nhưng giờ ma thuật trị thương của Alice mới cấp 3, em ấy không thể dùng ma thuật đó được.
Trong lúc chờ, tôi triệu hồi ra hai con sói xám để chúng bảo vệ cả bọn. Khi trông thấy 2 con sói, cả 3 đứa nữ sinh đều hoảng vía.
A—— sợ cũng phải thôi. Nhưng nếu mấy đứa nó mà gào lên thì khổ. Vì《Silent Field》vẫn còn tác dụng nên tôi dùng tay ra hiệu rằng hai con sói đó an toàn.
Nhưng 3 đứa không tài nào hiểu nổi.
Tự nhiên tôi thấy mình giống thằng ngu quá.
Nhìn sang thì tôi thấy Mia đang cười bò lăn bò lóc trên sàn. Con quỷ sứ này.
Hết cách rồi, đành chờ đến khi《Silent Field》hết tác dụng và dùng tiếng Nhật để giải thích hai con sói này thuộc phe ta thôi. Thiệt tình chứ, bộ không thấy cặp mắt của hai con cún của tôi dễ thương cực kỳ hay sao mà phải hoảng hồn lên vậy?
Mà bậy, thấy chúng thì ai mà không sợ cho được. Ừm, xin lỗi nha.
“Em cứ tưởng đó là con chó lạ mà bọn heo dẫn theo chứ…”
“Khoan, con đó….”
Tôi vừa định chồm tới gần hơn để hỏi thì Mia nắm tay áo tôi kéo lại.
“Kazu-chi, đàn ông con trai thì đừng có sỗ sàng vậy chứ. Lui lại mau.”
“Không phải, anh đang….”
Ơ hay, lúc anh quơ quào chém gió, em mày còn bò lăn dưới đất mà?
“Alice-chi đang nhìn anh kìa.”
Khi quay ngoắt đầu lại, tôi thấy Alice đang đứa ở cửa ra vào, mặt buồn rười rượi. Tôi cũng không nén được nỗi buồn trong tim.
“Kazu-san, tụi em đã thâm nhập vào toàn bộ các phòng trên tầng này, tiêu diệt tổng cộng 2 con Orc Tinh Anh và 9 con orc thường. Ở đây chỉ có bạn này là còn sống thôi.”
Tamaki đang đỡ một nữ sinh không một mảnh vải che thân. Ừm, vậy con bé đó là người cuối cùng còn sống trên tầng 2 à?
“Với lại, hành động của anh làm Alice buồn lắm đó anh biết không?”
Biết chứ sao không.
Thôi thôi, đủ rồi. So với mấy chuyện đó thì cái từ “con chó lạ” mấy nữ sinh nhắc khi nãy quan trọng hơn nhiều. Có lẽ đó đúng là “con quỷ sứ” mà tôi thấy qua《Remote Viewing》 rồi.
Đó chính là con quái vật lớn hơn con sói xám và nằm cạnh con Orc Tướng.
“Con chó đó ra sao?”
Tôi vẫn cứ đứng quay lưng về phía mấy bé nữ sinh khỏa thân mà hỏi.
Dù không thấy nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng nó đang cười chọc quê mình. Mà thôi, cười được thì cũng tốt.
“Con chó đó có màu đen, miệng thì phun ra lửa. Lúc đó thì thầy giáo bắt đầu bốc cháy…”
Phun lửa bằng miệng á? Nếu nói theo game thì đó là đòn tấn công bằng hơi thở à?
Ây da, vì orc đã đầy ra nên khi có thêm một kẻ thù giống hệt như quái vật trong RPG xuất hiện, tôi cũng không lấy làm ngạc nhiên nữa. Ngay từ đầu tôi đã nghĩ, thể nào cũng có ngày mấy con quỷ sứ giống vậy xuất hiện rồi.
Thực ra, tôi có cơ sở dự đoán hẳn hoi chứ không phải đoán mò.
Trong hệ thống ma thuật hỗ trợ cấp 4, có một ma thuật được gọi là《Resist All》(kháng toàn bộ). Ma thuật ấy có thể tập trung vào một trong bốn thuộc tinh Thổ, Thủy, Hỏa, Phong và tạo nên một sức đề kháng mạnh để chống chịu lại đòn tấn công mang một trong bốn thuộc tính đó.
Mà đòn tấn công mang thuộc tính là gì? Mẹ nó, sao mà cái hệ thống này giống RPG dữ vậy? Cho nên—— tóm lại là thế giới này có đòn công thích thuộc tính nữa. Sau khi nhìn mấy dòng giải thích xong, tôi chửi đổng cái máy tính mấy phút đồng hồ.
Sẵn nhắc rồi nên kể cho trót luôn. Vào hôm qua, trong khi đứng bên cạnh nhìn tôi lên cơn, Alice chỉ đành cười trừ vì không biết làm gì khác.
“Hellhound… hay là Cerberus nhỉ?”
Mia lẩm bẩm. Mịa, nhắc thì mới nhớ ra, đúng là mấy con đó cũng có trong RPG nữa. Vì con cờ hó ấy màu đen nên cứ tạm gọi nó là Hellhound đi.
Hừm, tại Cerberus nghe có vẻ mạnh quá nên tôi mong sao nó chỉ cỡ cỡ Hellhounds mà thôi. Mà dù chúng tôi chọn tên yếu đuối hơn để đặt thì sức mạnh kẻ thù vẫn không thay đổi.
“Cứ tạm gọi nó là Hellhound đi.”
“Hm, coi bộ phiền rồi đây. Giờ tính sao Kazu-chi?”
Tôi cũng suy nghĩ nãy giờ rồi. Nếu cả bọn cứ nán lại đây lâu quá thì rủi ro rất lớn.
Thành thật mà nói, nếu bọn tôi chạm trán con Orc Tướng với Hellhound, thể nào mọi chuyện cũng đổ bể ngay.
Nhưng vì cả hai luôn đi chung nên không thể nào tách chúng ra để đối phó từng con một.
“Chắc chỉ còn nước rút thôi.”
Tôi thì thầm, rồi nhìn Mia. Con bé “ưm” một tiếng rồi gật đầu. Vậy là đồng ý đúng không?
Còn Alice với Tamaki…
Vừa lúc đó, từ trong bộ đàm, giọng Shiki vang lên. Coi bộ họ đã quay lại và đang chờ đâu đó gần khu trường rồi.
“Vừa đúng lúc.”
Tôi nói khẽ.