Tôi dùng bộ đàm báo cho Shiki biết về con bé đang núp trong nhà vệ sinh ở tầng 1—— tức Sumire.
Ngoài ra tôi còn thuật lại chuyện những người sống sót trên tầng 2 và báo cậu ta biết thông tin về con chó màu đen nữa.
“Đã dọn xong tầng 2 chưa?”
“Gần như xong rồi, giờ chỉ còn mỗi tầng 3 thôi.”
“Vậy là kết thúc chiến dịch à? Mà giờ cũng nên rút lui là vừa.”
Shiki quyết định khá nhanh.
Nếu đã đến lúc rút lui thì phải rút lui thôi.
Phải tranh thủ lúc mọi người vẫn còn sức để mà thoát thân.
Chỉ cần lành lặn trở về thì sau này thì sau này vẫn có thể quay lại được.
Hồi trước, một quân nhân từng nói vậy. Và giờ, sau khi đã đâm đầu vào chiến trường thật sự, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của những lời đó.
Tôi nhìn lên trần nhà.
Có lẽ vẫn còn người sống sót trên tầng 3. Có lẽ họ vẫn đang bị lũ orc hành hạ. Dù đã sắp chết tới nơi nhưng họ vẫn gắng gượng, mong có người đến giải cứu mình.
Nếu chúng tôi rút lui ở đây, họ sẽ không bao giờ thấy ánh mặt trời nữa.
Hồi trước, Shiki từng đề cập chuyện này rồi.
Bởi vì sắp cạn thời gian nên chúng tôi phải mạo hiểm tập kích vào tòa nhà nguy hiểm này.
Nhưng giờ thì thời gian đã hết, chúng tôi không thể mạo hiểm thêm nữa. Và chúng tôi cứ thế mà bỏ rơi những nữ sinh đang chờ người tới cứu trên tầng 3.
“Ưm, đành vậy thôi, em cạn MP rồi.”
“Nhưng….”
Tamaki nhìn Mia sắp sửa phản đối, Mia lắc đầu.
“Chúng ta không thể để chiến dịch này thất bại được. Một sai lầm nhỏ cũng không.”
Nghe xong, Tamaki không nói nữa. Lời em ấy nói ra đúng từng câu từng chữ. Tamaki buồn bực cúi đầu.
“Vô phương rồi sao anh?”
Hình như Alice cũng bất mãn với quyết định của tôi, nhưng vì tin tưởng tôi nên em ấy đành nhẫn nhịn.
“Ừ, tới đây thôi. Tuy nãy giờ mọi chuyện suôn sẻ, nhưng một khi đặt chân lên tầng 3 thì đừng mơ thong dong nữa. Có khi trên đó còn có những kẻ thù ta chưa biết tới cũng không chừng. Rủi ro quá lớn.”
“Nh-Nhưng…”
Tamaki vẫn chưa chịu thôi và ngẩng đầu lên. Tôi nhìn con bé.
“Tại… nhỡ còn người sống sót trên đó thì sao?”
“Thì cũng đành chịu. Giờ phải rút lui rồi.”
Tamaki nhìn tôi mà như sắp khóc tới nơi. Alice đặt tay lên vai con bé.
“Cứ tin vào Kazu-san đi.”
Tamaki mím chặt môi như đang cố chịu đựng trong vô vọng. Con bé vừa nghiến chặt hai hàm răng vừa liên tục lắc đầu. Hai bím tóc con bé đung đưa lên xuống dữ dội.
“Xin lỗi vì em quá ích kỷ. Em đúng là một đứa thảm hại.”
“Không phải vậy đâu.”
Tôi đưa tay lên và nhẹ nhàng xoa đầu Tamaki.
Tôi hiểu cảm xúc của con bé. Nhưng trách nhiệm của tôi là phải chọn ra một con đường để mọi người sống sót.
Nếu đã quyết định rút quân thì làm theo kế hoạch thôi. Tôi hỏi mấy đứa vừa được cứu “đi nổi không”, mấy đứa đó liền run rẩy gượng đứng lên.
Giữa lúc đó thì may có Alice với Tamaki tới đỡ giúp. Coi bộ muốn mấy đứa ấy tự đi thì… hơi khó rồi. Nhưng cho qua đi, cái này cũng đành chịu chứ không làm gì được.
“Hiểu rồi, để anh gọi cho nhóm Shiki.”
Tôi dùng bộ đàm gọi nhóm hỗ trợ lên tầng 2. Trong khi chờ, tôi nhờ Alice với Tamaki coi chừng hành lang. Một lúc sau, nhóm của Shiki cùng Sumire lo lắng bước lên.
“Kazu-san, chỉ có Sumire-chan với 4 bạn kia thôi à?”
“Ừ.”
Không thể nhây thêm được nữa. Tôi giao 3 nữ sinh trong phòng học cùng nữ sinh mà Tamaki mang về cho nhóm Shiki.
“Rồi, giờ chỉ cần theo họ xuống cầu thang…”
Ngay khi mọi người vừa bước ra hành lang…
Chúng tôi lập tức đụng đầu 3 con orc đi từ tầng 3 xuống.
Chắc đến lúc đổi ca gác, hoặc chúng xuống để hãm hiếp mấy nữ sinh dưới này.
Bọn orc sốc đến nổi đờ người ra tại chỗ…
Nhưng không quan trọng. Không đúng lúc tí nào cả…
Tôi lập tức hét lên
“Alice, Tamaki!”
“Vâng!”
“Rõ!”
Hai đứa tức thì tiếp cận lũ orc. Dù đang hốt hoảng, chúng vẫn kịp rống lên một tiếng cảnh cáo và thủ thế giao chiến.
Nhưng muộn rồi.
Tamaki tiếp cận chúng trong nháy mắt.
Rồi dùng cây rìu khổng lồ của mình chẻ đôi 1 con orc ra.
Ngay lúc đó, Tamaki với Mia lên cấp và chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng trắng.
◆ ◆ ◆
Chúng tôi đứng nhìn nhau. Không hay rồi…. ai cũng nhăn mặt.
“Chắc là bọn trên tầng 3 phát hiện ra rồi… nhỉ?”
“Phát hiện là cái chắc rồi.”
Tuy không biết trên tầng 3 có bao nhiêu orc, nhưng chắc chắn chúng sẽ tập hợp lại rồi xuống tấn công chúng tôi.
Dù ít dù nhiều gì chúng tôi cũng phải cố cầm cự càng lâu càng tốt để nhóm của Shiki kịp thoát.
“Alice với em sẽ nhân cơ hội để chặn cầu thang lại, vì cầu thang cũng hẹp nên…”
“Chỉ còn mỗi cách này thôi. Nhưng vẫn còn một cầu thang phía bên kia nữa…”
Tôi biết rất rõ Alice lo chuyện gì. Tòa nhà chính có hai cầu thang nằm cả bên trái lẫn bên phải, vả cả hai đều thông từ tầng 1 lên đến tầng 3, thậm chí cả sân thượng nữa.
Nếu bọn orc chia ra hai cánh lao xuống, thể nào cũng có một cánh xuống tầng trệt. Khi đó thì nhóm của Shiki chỉ có đường chết.
Làm sao đây? Tôi khoanh tay lại suy nghĩ rồi nhìn vào Mia khi nào chẳng hay.
“Để coi, dùng《Path Wall》được không?”
“Ưm, anh định đục lỗ lên trần nhà hay sàn nhà?”
“Không, đục lên tường đi. Nếu đục lỗ trên bức tường phía ngoài trong phòng học phía Nam, ta sẽ thấy rõ sân trường. Nhưng nếu đục trong căn phòng ở phía bắc, chúng ta sẽ vào sâu bên trong tòa nhà. Khi đó chỉ cần nhảy xuống, ta sẽ trốn được vào rừng thôi.”
“Ô ô”
Mia vỗ tay cái “bốp” ra chiều rất tượng trước ý tưởng của tôi. Rồi, vậy là chốt sổ.
Tamaki: Level 9 | Kiếm kỹ 5Thể chất 1 | Điểm Skill 2
Mia: Level 9 | Thổ thuật 4Phong thuật 3 | Điểm Skill 2
◆ ◆ ◆
Sau khi quay về, tôi liền gọi Shiki đang bận dìu mấy đứa nữ sinh.
“Sang căn phòng hướng Bắc ngay! Bọn tôi sẽ đục lỗ trên tường cho mấy cậu nhảy xuống!”
Chỉ cần vài từ đơn giản là Shiki hiểu ngay. Cậu ta lập tức quay lại gọi mấy đứa khác.
Còn Mia thì chạy vào trong căn phòng phía Bắc.
Con bé xòe tay ra, đưa đến gần bức tường quay lưng ra bên ngoài rồi niệm《Path Wall》, bức tường bắt đầu thay đổi hình dạng.
Vì không biết cửa sổ có làm ảnh hưởng gì ma thuật không nên tôi dặn Mia lựa chỗ nào không có cửa sổ mà thi triển.
Và rồi trên bức tường, một cái lỗ vừa đủ cho hai người trưởng thành đi ngang hiện ra.
Bên kia cái lỗ là phần trong của ngôi trường cùng cánh rừng bên cạnh.
Chúng tôi cùng lúc lao vội vào bên trong căn phòng.
Tôi xông vào bên trong cái lỗ rồi đá hết bàn ghế xung quanh ra để mở đường cho nhóm của Shiki.
Tiếng bàn ghế xê dịch nghe chát cả tai. Chuyện đã thành ra thế này thì không cần lo tới kẻ thù bên trên nữa.
“Mau!”
“Ừ”
Shiki đỡ cô bé mình đang dìu rồi nhảy xuống trước.
Nhưng cậu ta không ngờ mình tiếp đất hụt chân, cả hai té nhào.
Nhưng cậu ta vẫn lập tức đứng dậy và nhìn lên.
Coi bộ không sao cả.
“Sao mà… cao vậy…”
“Ráng lên đi Sumire-chi”
Thấy Sumire do dự, Mia tống vào mông con bé một đạp.
“Tranh thủ lúc bọn tôi còn cầm cự được mà chạy mau!”
Nối bước Sumire, mấy con bé bị quở gật đầu như bửa củi rồi nhảy từng đứa một. Nói thêm là Mia nhỏ tuổi hơn mấy đứa này. Nhưng mà dẹp đi. Giờ không phải lúc câu nệ chuyện tuổi tác.
Còn bên kia, Alice với Tamaki đang cầm cự với lũ orc ở cửa phòng. Cả hai đã hạ hết mấy con orc lúc đầu và diệt thêm được 4 con orc xuống tiếp viện.
Sau đó thì cả hai chạm trán đợt tấn công thứ 3, ấy là hai con Orc Tinh Anh.
Khi phải đối đầu một lúc hai con thì hai đứa không thể nào tránh một trận sát nút được.
Hai con Orc Tinh Anh vung cây rìu khổng lồ của chúng lên và tấn công tới tấp. Alice nhảy lùi lại giữ khoảng cách, tôi phóng vội tới và chạm người em ấy.
“《Haste》”
Ánh sáng đỏ lập tức bao phủ cơ thể Alice, từng động tác của em ấy nhanh hẳn lên. Tamaki liền tận dụng lúc con Orc Tinh Anh ngạc nhiên và lộ sơ hở để lùi lại.
“Kazu-san!”
“《Haste》”
Cơ thể Tamaki cũng được ánh sáng đỏ bao quanh.
Tamaki nhảy tới. Con bé nhằm thẳng cái rìu mà con orc đang vung vẩy trước mặt mình để xông vào.
Tamaki tung ra một cú đấm thật mạnh, nhưng cú đấm ấy lại trúng vào cái bóng đèn trên trần nhà. Không phải, cái đó là do con bé cố tình.
Nhìn những mảnh thủy tinh vỡ rơi xuống đất, bọn Orc Tinh Anh bối rối khựng lại…
Tận dụng sơ hở ấy, Tamaki xông thẳng vào tầm đánh đối phương…
Con bé vung cái rìu lên, đồng thời rút trên ngực áo ra một con dao gọt trái cây.
Vì nói muốn có vũ khí dự phòng nên tôi mới dùng《Hard Weapon》cường hóa con dao lên rồi đưa con bé.
Tamaki vung mạnh con dao gọt trái cây cầm ngược trong tay, chém đứt cổ họng con Orc Tinh Anh. Nhờ có sức mạnh tăng cường từ《Hard Weapon》, con dao chém ngọt cái cổ màu đồng không phòng vệ. Chỉ một nhát thôi mà cổ nó đã đứt gần phân nửa rồi.
Lãnh trọn đòn tấn công bất ngờ của Tamaki, máu xanh của con Orc Tinh Anh phun ra như đài phun nước.
“Ngon, thành công rồi”
Tamaki cần con dao trong tay, lượm cái rìu khổng lồ của mình rồi qua hỗ trợ Alice. Cả hai cùng nhau tấn công quyết liệt, và chẳng bao lâu sau đã hạ được con Orc Tinh Anh còn lại.
Vừa lúc đó thì tôi cũng lên cấp luôn.
◆ ◆ ◆
Dù đã vào căn phòng trắng nhưng chúng tôi không có gì để bàn bạc cả.
“Anh tăng cấp ma thuật hỗ trợ đây.”
Trận này đến đây là chấm dứt. Nên nâng cấp ma thuật hỗ trợ để đánh trận tiếp theo vẫn hơn. Alice, Tamaki với Mia cũng không nói gì cả.
Tiếp theo chỉ cần rút lui là chúng tôi sẽ thoát khỏi vùng nguy hiểm.
Tôi bấm nút Enter.
Kazuhisa: Level 11 | Ma thuật hỗ trợ 4→5/ Ma thuật triệu hồi 3 | Điểm Skill 6→1
Chúng tôi về thực tại.
Tiếng chân bọn orc trên tầng 3 chạy xuống vang lên.
“Nhảy ra ngoài tẩu thoát mau!”
Tôi gào lên rồi nhảy xuống. Tôi dùng tay đỡ cơ thể mình để chia đều trọng lượng cơ thể lúc tiếp đất. Có lẽ nhờ lên cấp nên cơ thể tôi đã cơ bắp hơn, còn chân tôi thì không đến nỗi tê liệt.
Sau khi tôi né ra tránh đường, Mia nhảy xuống. Tiếp đó là Alice, Tamaki cùng hai con sói của tôi.
Đột nhiên, tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh lan khắp người.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Thứ gì đó đập vỡ cửa kính tầng 3 rồi nhảy xuống, tiếp đất ở một vị trí ngay gần tôi.
Đó là một sinh vật đi bằng 4 chân và lớn hơn con sói xám. Đó là một con chó lớn đen tuyền.
Con chó đứng sát tôi.
Tiếng nứt đất vang lên, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Tôi suýt té nhào, nhưng may là vẫn gắng gượng đứng được.
Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy một sinh vật khổng lồ cao hơn 3m đang đứng đó, nó nhìn tôi bằng cặp mắt đỏ rực của mình.
Tôi sợ đến mức không thể cử động được nữa.
CHƯƠNG 47: CHIẾN DỊCH TẬP KÍCH TRƯỜNG SƠ TRUNG (7)
Trên mặt đường nhựa kề bên trường sơ trung.
Một con chó đen đang đứng trước mặt tôi. Tuy gọi là chó nhưng với chiều cao gần 3m thì nó thuộc dạng khổng lồ rồi. Không thể đem bọn sói xám của tôi ra so sánh được.
Tóm lại một câu thì thằng quỷ sứ này cực lớn… Lúc dùng mắt quạ để thám thính khu trường, con vật này đã cuộn người lại nên tôi không để ý tới.
Nhưng giờ nó đang đứng thẳng thớm, đuổi người ra và đã sẵn sàng tham chiến.
Đôi mắt ruby đỏ thẩm cứ nhìn vào tôi. Chết tiệt, nếu khóa mắt với tôi thì coi như nó đã lấy tôi làm mục tiêu rồi.
Nếu bản chất con quỷ sứ này cũng y như cái tên tôi đặt cho nó, nếu đó đúng là Hellhound trong truyền thuyết, thì khi gộp với thông tin thu được trong hôm nay...
Con Hellhound há miệng ra, một ngọn lửa lóe lên từ phần trong cùng cái lưỡi đen tuyền của nó… rồi nó hít lấy hơi.
Bên dưới cổ họng nó, cái túi khí phồng lên như bong bóng.
Một con chó bình thường không thể có cái cơ quan đẳng cấp đó được.
Nhưng tôi cũng hiểu rồi, ấy là…
“Kazu-san!”
Alice muốn chạy đến chỗ tôi ngay, nhưng vì mất thăng bằng khi tiếp đất nên không cử động được. Tamaki và hai con sói xám của tôi cũng vậy.
Vậy là giờ không còn ai bảo vệ được tôi nữa rồi.
Thôi cứ vậy đi.
Mong là đòn tấn công đó chỉ nhắm vào mình tôi thôi.
“《Resist All: Fire》”
Tôi dùng ma thuật lên chính mình.
Cùng lúc đó, ngọn lửa từ miệng con Hellhound bọc trọn cả người tôi.
Pasted image 0 (1) [/images/images/image-8.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/e/e6/Pasted_image_0_%281%29.png/revision/latest?cb=20180112110852
Nóng quá. Tôi la lên và lăn tròn trên đất. Đến cả ma thuật phòng thủ cũng không kháng nổi nhiệt độ cỡ này à?
Da tôi bị nướng chín, tiếng tóc tôi cháy vang lên. Tôi dùng tay che mắt mình lại.
Cổ họng tôi khô khốc, phổi tôi như bốc hỏa. Tôi lùi 1 bước, rồi 2 bước…
“《Air Blast》”
Là tiếng của Mia. Một dòng khí trong lành phủ lên da tôi. Tôi ngẩng đầu lên hít vào một hơi thật sâu.
Tôi nhìn sang bên kia. Bị gió mạnh thổi xốc, ngọn lửa phu ra từ miệng con Hellhound lệch đi, thiêu rụi mấy cái cây gần cánh rừng bên cạnh.
Con Hellhound cay cú nhìn chằm chằm Mia. Nó rời mắt khỏi tôi, hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống như sắp vồ Mia vậy.
Nhưng
“Con chó chết!”
Tamaki nhảy tới, tiệp cận con Hellhound và giơ cái rìu lên.
Ánh sáng đỏ của《Haste》vẫn đang bao bọc cơ thể con bé. Trước khi con chó đen kịp phản ứng, Tamaki đã đến sát bên nó rồi. Trước mối đe dọa bất ngờ, con Hellhound định lùi lại tránh.
Nhưng muộn rồi. Tamaki dùng cái rìu khổng lồ chẻ xuống, cắt đứt một mẩu da trên chân trước con Hellhound. Máu xanh phun ra và bắt lửa như nhiên liệu. Một phần ngọn lửa la liếm cái áo thể dục của Tamaki.
“Cá… cái gì đây?!”
Tamaki quăng cái rìu đi, định dùng tay dập lửa. Con Hellhound liền chớp lấy cơ hội để lui lại giữ khoảng cách...
Rồi nó hít vào một hơi thật mạnh.
“Đừng hòng!”
Ngay lúc đó, Alice xông vào con chó mực. Tốt, vừa đúng lúc luôn. Tôi chạy đến chỗ Tamaki rồi đặt tay lên vai con bé.
“《Resist All: Fire》Vậy là tạm kháng được lửa rồi đó.”
Tôi niệm ma thuật xong, ngọn lửa trên cái áo tắt ngấm tức thì. Đúng là rất công hiệu.
“Cá-Cám ơn, Kazu-san”
Phần cổ không có gì che chắt của em ấy bỏng lỗ chỗ. Cỡ này thì ma thuật trị thương thừa sức chữa lành, nhưng coi bộ cũng khá đau đớn. Mẹ kiếp, con quỷ sứ kia, mày dám làm đồng đội tao ra nông nỗi này à?
Tamaki nhặt cái rìu trên đường nhựa lên, nhìn tôi gật đầu rồi quay sang hướng mà Alice đang quần thảo với con chó mực.
Bằng ngọn giáo dài của mình, Alice giữ khoảng cách vừa phải để máu con thú ấy không văng đến rồi đâm liên tục. Hóa ra con Hellhound cũng không quen với mấy đòn tấn công bằng giáo này, từ đó khiến nó không thể tung ra đòn dứt điểm.
Dù vậy nhưng những động tác của nó vẫn rất nhanh. Nếu Alice mà buông lơi một tí, chắc chắn nó sẽ phóng đến chỗ em ấy ngay. Vì Alice cũng biết điều đó nên em ấy vận dụng tối đa tác dụng của《Haste》để giữ khoảng cách.
Chỉ cần tránh xa ra, dù con quái vật ấy có dùng đòn hơi thở, em ấy vẫn né được. Cả hai liên tục giữ một khoảng cách nhất định với nhau. Có lẽ chỉ có người giàu kinh nghiệm chiến trường như Alice mới làm được thôi.
Tóm lại là Alice chiến đấu cực tốt. Đến tận giờ, tôi vẫn thật sự rất mừng vì có được một người như em ấy.
Hồi trước, sau khi hỏi tôi mới biết rằng em ấy từng là một người rất ghét đánh nhau. Mãi đến ngày hôm qua, khả năng chiến đấu thiên bẩm ấy mới có dịp thức tỉnh.
Hiện tại, em ấy đang cận chiến con Hellhound để kiềm hãm nó. Nhưng chắc chắn tình hình này không thể kéo dài được.
“Tamaki!”
“Ưm! Alice, switch!”
Tamaki giơ cái rìu khổng lổ của mình lên rồi lao thẳng vào con chó đen. Alice lập tức rời vị trí như để đổi chỗ với Tamaki, rồi lui về vị trí của tôi cách chiến trường một khoảng.
Con chó mực nhảy lùi tránh nhát chém của Tamaki.
“Ka-Kazu-san, anh bỏng rồi kìa!”
“À…. kệ đi, không sao đâu. Cái quan trọng bây giờ là… 《Resist All: Fire》”
Tôi niệm ma thuật giúp Alice kháng lửa. Nói thêm là Mia đã lui lại còn xa hơn cả tôi và nhìn nhóm Shiki trốn vào trong rừng.
Chết, nhóm Shiki còn phải đưa mấy người sống sót theo nữa, liệu họ có sao không? Hiện tại ngọn lửa cũng đang lan về phía rừng rồi.
Tôi quan sát xung quanh. May thay, ngọn lửa do con Hellhound phun đang nhảy múa ở một nơi cách khá xa nhóm Shiki. Rồi nó lại la liếm cả những thân cây còn đang tươi tốt. Ngọn lửa này đúng là không bình thường tí nào.
Giờ tôi mới hiểu ra, có lẽ con quỷ sứ này cũng chính là tác giả của đống lửa xác người dưới sân trường. Lần trước, nếu tôi mà ráng chịu đựng cảnh tượng người cháy và điều tra cẩn thận thì biết đâu…
Không, chuyện đã thành ra thế này rồi thì có suy nghĩ cũng vô ích. Cái quan trọng bây giờ là phải đánh thắng con quái vật này. Nếu cứ kéo dài ra thì bọn orc sẽ lại kéo đến mất.
Nhưng trước hết…
Hử, khoan đã. Tự nhiên tôi nghĩ ra một điều. Con quỷ sứ này lúc nào cũng kè kè con Orc Tướng mà.
Con chó mực đó… Con Orc Tướng thì hệt như quỷ vương vậy…
“Chết mẹ.”
Mia ngước lên. Nghe Mia kêu, tôi không ngẩng đầu lên mà lao thẳng vào trong khu rừng, nhảy xuống khu vực tróc hết nhựa trên con đường nhựa. Rồi khi chân vấp vào một hòn đá nhô ra, tôi té úp mặt một cách nhục nhã. Đằng nào thì cũng cần rút ngắn khoảng cách nên tôi cứ thế mà lăn đi.
Và đúng như tôi đoán. Một âm thanh vang vọng vang lên, con đường tôi đứng lập tức bị xẻ đôi. Những hòn đá vụn bay tứ tán, vài hòn đá còn trúng mặt tôi nữa.
Sau khi ngẩng đầu lên nhìn, tôi thấy một con orc với nước da đen ma mị đang khụy một gối. Con orc to khủng bố ấy cầm một thanh kiếm bạc trong tay và từ từ đứng dậy.
Orc Tướng.
Thằng quỷ sứ này mới là trùm thật sự của đám orc. Nó ngạo mạn nhìn quanh rồi hít vào một hơi thật sâu…
Chết mẹ, nó sắp hành động rồi. Tôi lập tức dùng ma thuật mình mới học được.
“《Deflection Spell》”
Ma thuật hỗ trợ cấp 5《Deflection Spell》là một ma thuật có thể dùng lên các thành viên trong nhóm. Cái quan trọng nhất là đối tượng phải ở gần người thi triển ma thuật, và mỗi lần chỉ dùng được cho một người mà thôi. Ma thuật này có tác dụng mở rộng phạm vi tác dụng của ma thuật tiếp theo mà đối tượng sử dụng. Ví dụ nếu mục tiêu được yểm dùng một ma thuật chỉ có tác dụng lên một người,《Deflection Spell》sẽ làm cho hiệu ứng của ma thuật đó tác động lên mọi thành viên trong nhóm.
Và trong trường hợp này, ma thuật chúng tôi cần đến chính là…
“Mia!”
Làm ơn nhận ra đi!
Quả không phụ mong đợi của tôi, từ phía đằng xa, Mia há miệng gào lên tên ma thuật đó.
“《Silent Field》”
Con Orc Tướng há miệng gầm lên. Và như để lấp tiếng nó đi, kết giới《Silent Field》mở rộng.
Giỏi lắm Mia! Ây da, anh biết em là cô bé giỏi nhất mà. Tôi biết, đã là một hikikomori thì thể nào con bé cũng sẽ đoán ra mấy lúc thế này, lũ quái vật sẽ hành động ra sao thôi.
Ma thuật câm lặng đã có tác dụng, và tiếng gầm của con Orc Tướng đã bị xóa mất…
Đáng ra phải vậy, nhưng…
Bầu không khí vẫn khẽ rung lên.
Tôi hoảng loạn cực độ. Sao lại thành ra thế này? Ai ai cũng được kết giới cách âm bao quanh người mà?
Nhưng, tiếng gầm của con Orc Tướng như thể đang nói ma thuật đó chẳng là gì, rồi thổi bay kết giới đi. Thế là tiếng gầm của nó vang lên khắp chốn, xộc thẳng vào lỗ tai mọi người.
Tiếng gầm ấy như muốn thổi bay hồn phách của chúng tôi vậy.
Vì đang đứng gần nhất nên tôi và Alice bị sóng âm đánh văng đi, lăn tròn trên bùn.
Cái gì thế này? Con quỷ sứ đó là cái thể loại gì vậy?
Ma thuật bị vô hiệu luôn ư? Không phải, nó đánh tan được kết giới ma thuật luôn ư?
Quá lố bịch. Quá phi lý.
Tôi ngẩng đầu lên.
Con Orc Tướng nhìn tôi rồi nở một nụ cười ác độc kỳ dị.
CHƯƠNG 48: QUYẾT CHIẾN TẠI TRƯỜNG SƠ TRUNG (1)
Trong khi vẫn còn nằm trên đất, tôi cố gượng người nhìn con Orc Tướng.
Con orc đen khổng lồ vung vẩy thanh gươm phát ra ánh sáng bạc nhẹ như không và đứng nghiêm nghị như một pho tượng. Nó nhìn vào tôi như đang tự khen chiến công của mình.
Mẹ kiếp, thằng quỷ sứ này đúng là khó ăn ra trò.
Hôm qua, lúc đang chiến đấu với Orc Tinh Anh, tôi đã sợ đến mức muốn bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng cảm giác lúc này cách biệt cảm giác lúc ấy một trời một vực. Cách biệt ấy đủ khiến tôi tuyệt vọng hoàn toàn.
Hôm qua, dù tôi với Alice thương tích khắp người nhưng nhờ tôi lên cấp đúng lúc, hai đứa mới có thời gian để thảo luận kế sách. Hên một cái nữa, vì mọi chuyện suôn sẽ nên chúng tôi mới vừa vặn chiến thắng địch.
Lần này tôi vừa mới lên cấp xong. Dù có diệt con Hellhound thì còn lâu nữa mới đủ kinh nghiệm.
Không phải, lên cấp hay không phụ thuộc hoàn toàn vào lượng kinh nghiệm từ con chó ghẻ kia.
Nhỡ Alice lên cấp thì sao? Nếu vậy thì chúng tôi sẽ đủ điểm nâng Thương kĩ lên cấp 5. Nhưng con Orc Tướng trước mặt lại quá dễ sợ, dễ sợ đến nỗi dù có Thương kĩ cấp 5 thì cục diện chiến trường cũng không thay đổi bao nhiêu cả.
Nó chỉ cần gầm một tiếng thôi mà đã phá vỡ kết giới《Silent Field》luôn rồi. Mà vậy cũng có nghĩa là ma thuật không có tác dụng tuyệt đối nhỉ?
Nói khác đi thì là nó khiến ma thuật bị phân tán à?
Nếu vậy thì liệu những ma thuật khác của Mia—— chẳng hạn như《Heat Metal》có còn tác dụng nữa không?
Có phải thanh kiếm phát ra ánh sáng bạc đó là vật phẩm được cường hóa bằng ma thuật không? Hay thanh kiếm đó thuộc loại ma kiếm thường gặp trong mấy chuyện giả tưởng? Lưỡi kiếm bén đến độ nào? Liệu con hàng đó có hiệu ứng gì không?
Ma Kiếm. Giờ nghĩ tới tôi mới chợt nhớ ra, một cuốn tiểu thuyết đã từng nhắc đến chuyện mấy thanh kiếm kiểu đó có khả năng tiêu diệt linh hồn đối phương, hoặc hủy diệt cả thế giới nữa… Nhưng, dù không đến mức đó thì thanh kiếm ấy cũng phải có hiệu ứng gì đó đúng không….?
Alice với Tamaki sẽ phải đương đầu với kẻ thù dùng vũ khí kiểu đó ư?
Alice là người yêu của tôi, là người quan trọng nhất đối với tôi. Tuy Tamaki không phải người yêu của tôi nhưng em ấy cũng là một người đồng đội không thể thiếu. Vậy mà giờ tôi phải ra lệnh cho hai em ấy đánh với nó ư?
Giờ tôi mới thấy hối hận vì đã tấn công vào tòa nhà này. Tôi đã biết trước, chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi, kế hoạch cũng sẽ đổ bể ngay tức thì.
Không, Shiki không phải người sai. Cậu ta chỉ chọn ra phương pháp thích hợp nhất, và tôi cũng hiểu rằng cần mạo hiểm, nhưng…
Bộ não tôi hoạt động hết công suất để suy nghĩ những chuyện hoàn toàn vô dụng.
Không được, tập trung đi. Giờ phải làm sao đây? Cái quan trọng là phải suy tính kế hoách đã…
“《Smog》”
Mia dùng ma thuật. Phong thuật cấp 1《Smog》là một ma thuật có tác dụng gọi khói lên để che mắt địch. Làn khói ma thuật lập tức lan tỏa xung quanh, khiến mọi người không thấy gì nữa.
Chuẩn. Một khi con Orc Tướng và Hellhound đi chung với nhau, bọn tôi không thể nào đánh lại chúng được, vậy nên giờ chỉ còn một cách duy nhất thôi.
Rút lui!
“Shiki-san, bọn tôi chuẩn bị rút đây, dùng ngay và luôn đi!”
Shiki đã vào rừng rồi. Liệu cậu ta có còn bắt được tín hiệu không? Nhưng sao cũng được. Tôi đứng dậy rồi chạy thẳng vào khu rừng mập mờ trước mắt, Alice với Mia theo sát phía sau.
Tuy đang đối đầu với con Hellhound nhưng Tamaki cũng dần dần tiến về phía khu rừng.
“Rút lui nào Tamaki. Cắt đuôi nó đi!”
“Vâng…..”
Shiki lao ra khỏi rừng và ra hiệu, thế là Tamaki lập tức chạy khỏi con Hellhound. Con chó đen vừa cong người lại định phóng theo Tamaki thì…
Shiki khui lon rồi hắt thứ bên trong ra. Thứ đó dính bết lên mặt con cờ hó đen như mực.
Bị cơn đau hành hạ, nó điên cuồng rống lên và lắc đầu thật mạnh.
Mùi hôi từ đó hòa cùng làn gió rồi bay đến chỗ chúng tôi. Phải nói cái mùi đó giống như cà chua ung hay trứng thúi vậy. Sao cũng được, tóm lại là cực kỳ hôi.
“Cá tươi lên men hôi gớm...”
Shiki hờ hững nói. Lúc đang sốc vị gặp phải sự kiện bất ngờ, bọn tôi đã ra hiệu cho cậu ta, và cậu ta đã đáp lại tin hiệu đó.
“Lại đây nhanh. Tôi kêu mấy đứa kia quay về Trung Tâm Bổ Trợ rồi.”
“Còn con bé cậu cõng thì sao?”
“Con nhỏ mập ú tên Sumire ấy hả?”
Nãy giờ tôi toàn lựa từ ngữ tế nhị để ám chỉ con bé ấy, vậy mà giờ con mụ này nói thẳng tuột ra luôn.
Thôi kệ mẹ nó đi. Cùng lắm thì con bé cũng chỉ được một phen tập thể dục hụt hơi thôi, không sao hết.
“Dụ bọn chúng vào khu vực có bẫy đi.”
“Ư… ừ.”
Cơ mà cái lon khi nãy đâu ra vậy? Chút nữa phải hỏi Shiki cho ra lẽ mới được. Không, có lẽ không nên hỏi thì hơn. Tự nhiên lại đi hỏi mấy cái lon thúi hoắc ở đâu ra mà làm gì…
Tóm lại, bọn tôi—— 4 thành viên trong nhóm tinh anh cùng Shiki và 2 con linh thú sói của tôi chạy vào trong rừng. Chúng tôi đã cố gắng kéo giãn khoảng cách với kẻ thù hết mức có thể, để mà dụ chúng vào vùng bẫy.
Đằng nào thì con Hellhound cũng chạy rất nhanh. Nếu bọn tôi mà chạy chậm và để nó bắt kịp thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Rồi một điều ai cũng biết trước xảy ra. Một tiếng tru vang lên, khu rừng đằng sau chúng tôi bắt đầu bốc cháy.
Sao con quỷ sứ đó chơi liều quá vậy? Có lẽ không dễ gì mà dập được ngọn lửa do ma thuật tạo ra rồi. Hình như phải dùng ma thuật thì mới chống lại những hiện tượng do chính ma thuật gây ra được. Nói vậy chứ sau một khoảng thời gian nhất định, thể nào ngọn lửa đó cũng tự tắt thôi.
Nhưng nếu những mồi lửa ấy khiến ngọn lửa lan rộng ra thì… bộ nó đang định gây cháy rừng hả? Con quái vật kia, làm vậy là hủy hoại thiên nhiên đó!
Không phải, tôi cũng khùng lắm mới đi chửi một con chó tội tàn phá thiên nhiên. Rồi con chó lại chuyển động lạ lùng. Tiếng nứt vỡ từ đằng sau vang lên.
A—— có khi nào tại khứu giác nó vừa bị loạn không? Có nên tranh thủ cơ hội này không?
Nói thì nói vậy nhưng vẫn còn con Orc Tướng nữa. Dù chúng tôi có quay lại choảng nhau thì cũng khó lòng thắng được.
Trong tình huống này thì tốt nhất vẫn nên dụ chúng vào trong bẫy.
Chỉ cần có bẫy là sẽ có cách thôi. Bình tĩnh nào, giờ không phải lúc để hoảng.
“Kazu-san”
Đang chạy bên tôi, Alice đưa tay chạm vào vai tôi.
“《Heal》”
Quên nữa, tôi bị bỏng mà. Rồi sau đó, tôi bị sóng âm của con Orc Tướng đánh văng đi, rồi còn bị mấy mảnh nhựa đường văng trúng đầu nữa. Khi đưa tay lên sờ trán tôi mới nhận ra, a, mình chảy máu rồi.
Tôi có cảm giác mất vết xước ngoài da này không đáng được coi là vết thương nữa rồi… Hình như sau khi lên tới lv 10, cơ thể tôi đã rắn rỏi hẳn lên.
Sau khi bị ngọn lửa đáng sợ khi nãy nuốt chửng, tuy có ma thuật hỗ trợ giúp kháng lửa nhưng tôi vẫn có thể khẳng định lửa đó cũng không mạnh lắm…. Tôi đúng là quái vật.
Nhưng kệ đi, thành quái vật lại càng tốt. Dù cơ thể tôi có thay đổi ra sao cũng được, chỉ cần tôi có thể sống sót là tốt rồi. Nếu nhờ vậy mà Alice và mọi người được an toàn hơn thì lại càng hay nữa.
Chỗ mà Alice chạm vào ấm lên một tí, rồi tôi thấy bớt đau hẳn.
“Cám ơn em, Alice.”
“Anh khỏe là em mừng rồi. Lúc anh bị con chó phun lửa trúng, em tưởng tim em ngừng đập luôn rồi chứ.”
“Anh không sao, nhưng mà lúc đó anh cũng suýt đứng tim thiệt. May mà là có ma thuật bảo vệ phần nào.”
Nếu không dùng đến ma thật hỗ trợ thì lúc đó tôi có sống sót được không? Mà không, giờ tôi lên lv 11 rồi, có lẽ lượng HP của tôi vẫn đủ chống chịu đòn đó…
Nhưng tôi không muốn lấy con người ra thử, và tôi cũng không muốn để người khác bị đòn phun lửa đó thiêu chết tí nào. Nếu Alice mà dính phải ngọn lửa ấy, rồi cả người bỏng rộp lên—— tôi không hề muốn thấy cảnh đó tí nào.
Vậy nên tôi quyết định diệt con Hellhound thật nhanh gọn. Nếu có thể dụ con thú đó rơi xuống bẫy khiến nó không làm gì được nữa, và nếu Alice kết liễu được nó thì...
“Con Orc Tướng vòng lên trước mặt kìa”
Đang chạy đằng trước, Shiki nói. Ôi, sao thím biết hay vậy? Dù tôi không nói thành lời nhưng vẫn nhẹ nhàng quay lại nhìn tôi.
“Chỉ cần cần tập trung lắng nghe là biết. Sau khi lên cấp 2 thì tác dụng của skill Detection cũng mạnh hơn chút đỉnh. Ừ thì cũng cần đến skill hỗ trợ một ít nữa mới được.”
Đúng là skill Detection tốt thật. Có điều cái phần “cần đến skill” làm tôi thấy hơi khó chịu. Có khi nào lúc trong phòng trắng, cậu ta đã luyện tập mấy trò kỳ lạ không?
“Tôi còn dùng tai trái với phải của mình để đổi độ chính xác nữa. Chỉ cần luyện tập một tí thì dù ma thuật ở cấp 1, tôi cũng dư sức điều chỉnh vị trí và tần số của âm thanh.”
A—— đúng là chỉ có cậu ta mới làm những chuyện mà người thường không hiểu nổi thôi. Cũng vì vậy nên bọn cuồng MMO mới… mà thôi kệ đi, miễn cái skill đó hữu dụng là được rồi.
“Chúng ta chỉ có thể dụ con Orc Tướng rớt xuống bẫy mà thôi. Sau đó cả bọn sẽ cùng tìm các đối phó với con chó.”
“Ừ, cứ vậy mà làm.”
Trong lúc chạy, tôi yểm《Resist All: Fire》lên cả Shiki với Mia để phòng hờ. Mấy lúc thế này, tôi cũng muốn dùng《Deflection Spell》để mở rộng tác dụng lên cả nhóm lắm, nhưng vì không có cái khả năng vượt trội đó nên cũng đành chịu.
Giờ thì dù có bị con chó thổi lửa trúng mọi người cũng không chết được… Nhưng không, cấp Shiki hơi thấp, liệu có sao không đây?
“Sau khi dẫn bọn tôi đến khu vực bẫy, cậu tìm chỗ khác tránh đi.”
“Ừ. Chỉ có mấy thằng ngu như cậu mới đâm đầu ra chiến trường trong khi bản thân không có năng lực chiến đấu thôi. Dù cậu có bỏ mạng trên chiến trường thì cũng là tự làm tự chịu. Tôi không để mình chết uổng mạng vậy đâu.”
Sao không thú nhận mình sợ chết luôn cho nó vuông? Nhất quyết không nói ra à? Đồ con nhỏ rắc rối.
“Sắp tới rồi, theo thôi.”
Shiki ngưng lại rồi rẽ sang bên trái. Cả nhóm chúng tôi theo sau cậu ta. Sau khi đi một vòng quanh cái thân cây lớn thì chúng tôi đã sang được bên kia cái bẫy.
Vừa lúc đó, con Orc Tướng phạt rụng đám cỏ dại cao nghệu và phóng ra ngoài. Chúng tôi chỉ cách nhau khoảng vài chục bước. Mia, Shiki với tôi lui ra đằng sau, còn Alice với Tamaki thì giơ vũ khí lên thủ thế.
Con Orc Tướng cười, rồi cầm thanh kiếm phát ra ánh sáng màu bạc tấn công. Dù Alice với Tamaki đã vào thế sẵn sàng đánh chặn nhưng nó chỉ xông tới một cách vô tư chứ không quan tâm gì cả hai.
Nó tự tin vài khả năng của mình đến vậy à? Hay đơn thuần nó chỉ là một khối bị thịt thôi? Hay cả hai? Nhưng sao cũng được, con Orc Tướng xông mạnh tới.
Rồi nó rớt xuống bẫy ngay tức thì.
“Ngon”
Mia siết chặt nắm tay.
“Thành công rồi, giờ diệt nó thôi Alice!”
“Ưm, Tamaki!”
Tất nhiên Alice sẽ nhìn xuống cái hố...
Đột nhiên tôi có linh cảm không lành.
“Alice, đừng!”
Rồi tôi vô thức dùng ma thuật
“《Reflection》”
Một cái khiên cầu vồng xuất hiện trước mặt Alice rồi phản ngược thứ gì đó. Bên dưới cái bẫy, một âm thanh lớn vang lên.
Tiếng gầm lạnh sống lưng vang khắp khu rừng, những chiếc lá rơi xung quanh nhảy múa nhưng đang nằm giữa cơn lốc. Alice và Tamaki không thể không thụt lui vài bước.
Con orc khổng lồ đen tuyền nhảy từ dưới hố lên. Lúc tôi nhận ra con Orc Tướng nhảy lên, nó đã đứng ngay bên trên miệng hố rồi.
Cái cảnh nó chỉ cần nhảy lên là thoát khỏi bẫy làm tôi cực sốc. Chỉ trong giây lát thôi, cái bẫy bất khả chiến bại đã hoàn toàn thảm bại.
Vậy thì…. không lẽ cái thứ bị phản ngược khi nãy là—— tuy không thấy gì, nhưng nếu linh tính của tôi chính xác thì đó chính là thứ đã giết chết con quạ do thám của tôi…
Tôi đã phần nào đoán ra đòn tấn công đó là gì rồi, vậy nghĩa là—— giờ đây con Orc Tướng đang dùng tay trái lôi một thứ trong cái túi dưới eo nó ra, và….
Nó sắp tấn công.
Sẽ là ai đây? Không, nếu bị nhắm vào thì ai dễ mất mạng nhất?
Câu trả lời rất đơn giản, trong nhóm chỉ có một người duy nhất có khả năng tử vong trong một đòn mà thôi…
Tôi xông lên trước mặt Shiki như để bảo vệ cậu ta vậy…
“《Reflection》”
Đáp án ấy chỉ đúng có một nửa. Từ trong tay trái con Orc Tướng, một thứ gì đó bật ra và bay thẳng vào chúng tôi.
À không, tôi phải nói rõ ra thôi, đó là một hòn đá nhỏ. Con Orc Tướng đã dùng một phương thức nào đó không ai biết quăng mạnh hòn đá khiến nó bay với tốc độ cực cao.
Vì đang đứng trước Shiki nên hòn đá ấy trúng vào tôi và bị khiên cầu vồng phản ngược.
Nhưng ngoài ra vẫn còn một viên đã khác. Con Orc Tướng đã ném liên tục hai viên đá, và viên kia nhằm thẳng vào Mia.
“Hơ?”
Mia ngạc nhiên kêu lên.
Rồi lực va chạm đánh văng cơ thể con bé.
Cùng lúc đó, hòn đá trúng vào tôi và bị phản ngực khi nãy đánh trúng tay trái con Orc Tướng, khiến ngón tay cái của nó cong đi một cách kỳ dị…
Nhiêu đó cũng đủ thấy đòn tấn công ấy mạnh đến độ nào.
Tôi bất cẩn quá. Nếu quỹ đạo hòn đá bị phản ngược lệch đi thì những người khác cũng gặp nguy rồi.
Nhưng——
Ngoài Mia, trong không trung còn một thứ khác đang tung bay.
Đó là một cánh tay.
Chỉ một hòn đá nhỏ cũng đủ khiến tay trái của Mia đứt lìa và văng đi.
“A….”
Mia rơi xuống đất cùng một gương mặt kinh ngạc.
CHƯƠNG 49: QUYẾT CHIẾN TẠI TRƯỜNG SƠ TRUNG (2)
Vì ngón tay trái bị gãy nên con Orc Tướng không thể ném đá tấn công chúng tôi được nữa.
Nhưng cái giá phải trả là——
Bọn tôi mất cánh tay trái của Mia.
Không, thực ra đó không phải tổn thương vĩnh viễn. Dẫu sao thì chúng tôi vẫn còn ma thuật trị liệu.
Tuy《Heal》bình thường không thể tái tạo tứ chị bị mất, nhưng nếu dùng Ma thuật trị thương cấp 4《Cure Deficit》, có khả năng chúng tôi sẽ chữa được tứ chi bị gãy.
Nhưng ma thuật Trị Thương của Alice chỉ mới cấp ba, không nâng lên cấp 4 thì không làm gì được...
Tuy giờ không thể dùng《Cure Deficit》nhưng trong ma thuật Trị Thương cấp 1, vẫn còn một ma thuật khác mang tên《Stasis》. Ma thuật ấy có thể đóng băng thời gian của đối tượng. Ví dụ, nếu yểm ma thuật ấy lên thức ăn, món đó sẽ không bao giờ thối rửa.
Chỉ cần yểm ma thuật ấy lên tay của Mia là chúng tôi có thể ngăn ngừa cánh tay thối rửa, rồi chờ đến khi Alice nâng ma thuật trị thương lên là được.
Nhưng cái quan trọng bây giờ là phải làm sao để cứu vãn tình hình.
Alice và Tamaki đang run rẩy dữ tợn, dù con Orc Tướng đang đứng ngay trước mặt nhưng cả hai vẫn không dám tấn công.
《Haste》đã hết hiệu lực từ lâu. Dù vẫn còn những ma thuật hỗ trợ khác, và dù cả hai cùng nhau tấn công thì cũng khó lòng nào đương đầu với con Orc Tướng nổi.
Chẳng những vậy, con Hellhound cũng đang tới gần.
Không lẽ tới đây là chấm hết rồi sao?
Mấy lúc thế này phải làm sao đây….
“Kazu-san, qua chỗ Mia mau đi…”
Đằng sau tôi, Shiki lên tiếng.
“Chỉ cần đứng bên này thì tôi vẫn có cách cứu vãn…”
Rồi bước tới chỗ tôi.
Cậu ta dùng một giọng sắc lẹm để ra chỉ thị cho Alice và Tamaki, nhờ vậy nên hai đứa bình tĩnh lại và vừa kịp né đòn tấn công của con Orc Tướng.
“Nhanh nào, ngay!”
“Vâng!”
Tôi niệm《Deflection Spell》để khuếch đại rồi thi triển《Haste》lên tất cả mọi người. Ánh sáng màu đỏ bao lấy cơ thể Alice và Tamaki, từ đó tốc độ của hai đứa cũng tăng lên.
Tuy tốn kha khá MP nhưng giờ không thể lãng phí thời gian được.
Kế đó, tôi chạy tới chỗ Mia rơi xuống. Con bé cứ ấn chặt vào vai trái đẫm máu của mình và lăn tròn trên đất.
Mia - 49 [/images/images/image-9.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/0/0a/Mia_-_49.png/revision/latest?cb=20180114015820
Tôi bế cô bé nhỏ nhắn ấy lên.
“Mia, anh đây, em còn nhận ra anh không?”
“Ưm….”
Bằng một gương mặt tái nhợt, Mia nhìn tôi. Đôi môi tím ngắt của em ấy cứ run rẩy, rồi em ấy hổn hển lầm bầm “Kazu-chi”
“M….ọi…. ng...ườ...i….có….s….ao...kh……”
“Đang chiến đấu. Nhưng phải mất thêm lúc nữa mới được.”
“Đ...ỡ...em…v...ới…. Đ..ể….em… h….ỗ...trợ….”
Con bé ngốc nghếch này nói cái gì vậy không biết nữa——tôi nghĩ thầm vậy.
Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra vì sao Shiki giúp tôi đến với con bé.
Có lẽ cậu ta muốn tôi khơi gợi tinh thần chiến đấu của Mia.
Chỉ cần tôi ra lệnh là Mia sẽ chiến đấu tới cùng.
Hôm nay, tôi đã nhận ra niềm tin vào hai bên mà chúng tôi cùng vun đắp.
Shiki đã lợi dụng niềm tin ấy để khiến tôi phải lợi dụng Mia cho đến chết.
Ôi Shiki à, cậu đúng là một trợ lý hiểm độc và đắc lực đó. Đắc lực tới nỗi bù khuyết hoàn toàn những gì tôi thiếu luôn.
Con mẹ nhà cậu.
Mia khổ sở gượng người dậy. Dù khắp người toàn là máu nhưng em ấy vậy dùng tay phải ép chặt vết thương, rồi tiến về phía chiến trường.
Alice với Tamaki thì kẹt hoàn toàn trong trận tử chiến với con Orc Tướng.
Dù thể chất, sức mạnh và sức bền có ra sao đi nữa, sự cách biệt giữa hai đứa với kẻ thù cũng như con nít và người trưởng thành vậy. Cứ mỗi lần nó vung thanh kiếm bạc lên, hai đứa lại bị đánh cho văng ngược.
Dù té đập mạnh người xuống đất nhưng cả hai vẫn nghiến răng đứng dậy, rồi tiếp tục đối đầu với con Orc Tướng.
Đánh nhau kiểu này thì liều mạng quá rồi.
Nhưng cả hai chỉ có thể làm được vậy, và làm vậy chỉ có thể câu thêm thời gian thôi. Cả hai đang chờ, chờ đợi Mia dùng ma thuật để hỗ trợ.
“《Heat Metal》”
Bằng một giọng run rẩy, Mia kêu lên. Em ấy xòe bàn tay ra và hướng thẳng về phía con Orc Tướng.
Một tia sáng đỏ nhạt từ đó bắn ra, đánh trúng vào thanh kiếm con quái vật màu đen.
Nó rên lên một tiếng nhỏ rồi nhưng cử động. Dù phải gắng gượng nhưng nó vẫn nhất quyết không buông thanh kiếm trong tay.
“Ngay!’
Shiki hét lên. Alice và Tamaki chớp ngay lấy cơ hội để cùng nhau tấn công con Orc Tướng.
Khoảnh khắc đó, nó gầm lên.
Tiếng gầm ấy khủng khiếp đến độ như khiến tim con người ngừng đập.
Âm thanh lan ra như một làn sóng xung kích, đánh bay Alice và Tamaki. Dù ở xa nhưng cả tôi lẫn Mia cũng phải hạ người xuống để giảm áp lực gió.
Tiếng gầm ngưng lại.
Con Orc Tướng lại siết chặt thanh kiếm bạc trong tay. Động tác của nó tự nhiên đến nỗi làm chúng tôi phải thắc mắc liệu nó có biết nóng là gì hay không.
Không, thực ra phải nói là nó không thấy nóng nữa. Linh tính mách bảo tôi rằng lần này cũng giống như lần kết giới《Silent Field》bị phá vỡ vậy.
Tức là tiếng gầm của con Orc Tướng có khả năng vô hiệu ma thuật.
“Cái thể loại quỷ sứ gì thế này? Làm sao đối phó với nó đây?”
“Suỵt, Kazu-chi”
Mia ngẩng đầu lên nhìn tôi, rồi thì thầm bằng một giọng trầm trầm.
“Không được để lộ vẻ yếu đuối nghe chưa?”
Bị một Mia thương tích nặng nề khiển trách, tôi chỉ còn biết xấu hổ vì quá bất cẩn mà thôi. Tôi nhìn chằm chằm vào con Orc Tướng và suy nghĩ mọi kế sách khả thi.
Sau lưng con Orc Tướng, bóng một sinh vật khổng lồ hiện ra. Đó chính là con Hellhound chứ không ai khác.
Mẹ kiếp, sao lại canh ngay lúc này mà tới vậy?
Nhưng từ một bên con chó, một cây giáo phóng ra. Một nữ sinh liều mạng xông thẳng vào con Hellhound.
Dù cú đâm bật ngược lại nhưng con Hellhound cũng chú ý phía đó rồi. Con quái vật khổng lồ màu đen quay sang nhìn cô bé đã tấn công nó.
Người đã liều mạng xông ra tấn công con Hellhound chính là ngôi sao sáng giá của CLB điền kinh, Nagatsuki Sakura, năm 2 Sơ Trung.
“Đừng, em không đánh nổi nó đâu!”
Tôi gào lên.
Sakura không thèm đếm xỉa gì lời cảnh báo của tôi mà quay lưng về phía con chó như muốn dụ nó. Rồi con sói cũng lao về phía cô bé…
Sakura nhanh nhẹn xoay người nhảy.
Cô bé dùng tay trái chộp lấy những nhành cây bên cạnh, rồi tận dụng chúng để xoay người.
Cô bé như đang khiêu vũ giữa không trung.
Rồi Nagatsuki Sakura đáp xuống một nhánh cây nhìn rất chắc chắn.
Gì đây? Tôi nhớ con bé thuộc CLB điền kinh mà, sao mấy động tác này hệt như thể dục thể hình vậy?
Cảnh ấy ấn tượng đến mức làm tôi đờ người ra.
Có phải nhờ skill Thể Chất nên mới được vậy không? Hay ngay từ đầu cô bé đã làm được vậy rồi? Sau khi qua được trận này, nhất định tôi sẽ hỏi cho ra lẽ, còn giờ không phải lúc.
“Lại đây con chó chết bầm kia!”
Sakura thách thức con Hellhound.
Tuy không hiểu ý nghĩa tiếng người, nhưng hình như con Hellhound đã hiểu ý nghĩa của hành động ấy. Nó nổi điên và phun lửa vào cái cây Sakura đang nấp. Cả cái cây trùm trong ngọn lửa đỏ.
Nhưng Sakura đã nhảy qua cây bên cạnh rồi. Con bé vừa luôn miệng gào to “đồ ngu”, “chậm như rùa” vừa liên tục chuyền từ cây này sang cây khác.
Con Hellhound buộc phải đuổi theo.
Công nhận cô bé rất giỏi. Dù mới lv 1 như cô bé vẫn có thể vờn nhau với con Hellhound mà đến cả Tamaki cũng phải khổ sở đương đầu.
Nhưng chỉ vờn vậy thôi không đủ. Tôi tiếp tục suy nghĩ, phải tìm cho ra cách để lật ngược thế cờ này.
“Kazu-chi”
Dù cơ thể đang run rẫy nhưng Mia vẫn mở miệng kêu lên.
“Để em”
“Để là để cái….”
“Dù có chết chung thì em cũng phải xử bằng được con Hellhound đó”
Nếu Mia dùng toàn bộ MP của mình để tung ma thuật, có khả năng chúng tôi sẽ hạ được con chó đó.
Nhưng vết thương của em ấy vẫn chưa được chữa trị. Cơ thể thế này thì làm sao tham chiến đây…
“Vì ma thuật…. của em…. không làm gì được con Orc Tướng, nên…”
Nên dù bây giờ em ấy có bất tỉnh thì cũng không sao cả.
Thật vậy.
Dù vậy nhưng vết thương của em ấy vẫn rất nặng…
Mia bấu chặt tôi, và nhìn tôi bằng một ánh mắt khẩn nài. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy rồi lấy tinh thần và…
“Thôi được, nhưng cấm ngất giữa chừng nghe chưa.”
“Ưm”
Dù mất nhiều máu đến vậy mà em ấy vẫn giữ cho ý thức rõ ràng. Có nói đây là phép màu cũng không lạ chi cả.
Không phải, em ấy lên lv 9 rồi. Theo logic của tôi, hẳn là HP của em ấy đã nhiều hơn chút đỉnh. Tuy nhìn yếu đuối vậy, nhưng có lẽ em ấy phải rất mạnh.
Không sao đâu, thể nào Mia hiện tại cũng thắng thôi. Tôi cứ lập đi lặp lại trong đầu như để tự thuyết phục mình.
“Sakura!”
Tôi gào lớn tên cô bé Nagatsuki Sakura đang vờn nhau với con Hellhound.
Đoán là con chó đó không hiểu tiếng người, tôi nói trực tiếp kế hoạch.
“Hiểu rồi!”
Cô bé trả lời ngắn gọn.
Tốt—— tôi gật đầu.
Rồi tôi bế Mia kiểu theo kiểu bế công chúa và đứng lên.
Từ giờ trở đi là giờ diễn của chúng tôi.
Đến lúc phản công rồi.
CHƯƠNG 50: QUYẾT CHIẾN TẠI TRƯỜNG SƠ TRUNG (3)
Tuy gọi đây là một trận chiến nhưng điều ta cần làm lại rất đơn giản.
“《Smart Operation》”
Tôi tôi thi triển một ma thuật hỗ trợ để tăng cường sát thương ma thuật của cô bé Mia trên tay tôi. Vì Mia rất hiếm khi dùng ma thuật tấn công nên tôi cũng chưa có cơ hội cho ma thuật này lên sàng.
Nhưng giờ thì khác rồi, ma thuật của em ấy mới là hỏa lực chính.
Mia giơ ngón trỏ tay phải lên rồi chỉ vào con Hellhound đang đuổi theo sau Nagatsuki Sakura.
“《Lightning》”
Một tia sét hình thành nên giữa ngón tay Mia với con chó trời đánh đó.
Một mùi khét thoảng qua.
Đó là một đòn lôi kích. Cơ thể bị tê liệt, con Hellhound bất động một lúc. Coi bộ đòn tấn công từ lôi ma thuật của Mia đã gây cho nó một sát thương không nhẹ.
Nếu đã hiệu quả thì thêm lần nữa.
“《Lightning》”
Mia tiếp tục. Con Hellhound ngước đầu lên và rống vang.
Nhưng nó không phải thứ đần độn. Sau khi nhận ra Sakura vờn với nó chỉ để làm mồi nhử, nó quay về phía chúng tôi.
Hai bên cách nhau khoảng 20m.
Nó đạp mạnh xuống đất phóng về phía chúng tôi. Bằng một gia tốc cực đại trong khoảnh khắc, nó thu hẹp khoảng cách và xông tới gần.
“《High Jump》”
Mia niệm ma thuật lên tôi. Phong thuật cấp 2《High Jump》đúng y như cái tên của nó vậy, đó là một ma thuật tăng sức bật nhảy. Được gió trợ lực, tôi nhảy lên.
Mia và tôi bay giữa không khí.
Sau khi kịp né con chó mực trong đường tơ kẻ tóc, tôi và Mia đáp xuống một nhánh cây gần đó.
“Aaa…..”
Mia khẽ rên lên, cơ thể yếu ớt run rẫy dữ dội. Cô bé nhỏ nhắn trong vòng tay tôi nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau.
Hiện tại, vì chỉ cường hóa cánh tay để bế Mia nên mọi hành động tiếp theo của tôi đều sẽ tùy thuộc vào em ấy.
Mẹ kiếp… tôi thầm nguyền rủa bản thân mình.
Con Hellhound tức thì dừng lại và nhìn trừng trừng chúng tôi bằng một ánh mắt ghê tởm. Ban đầu tôi cứ sợ nó sẽ nhảy lên hoặc thiêu rụi cái cây, nhưng coi bộ tôi lo hơi xa rồi.
Con quỷ sứ đứng bất động hoàn toàn bên dưới.
“Mia, trói nó lại”
“Ưm,《Earth Bound》”
Những cọng cỏ dưới chân nó bỗng hóa thành động vật rồi trói chặt cả 4 chân. Con Hellhound liên tục vùng vẫy hòng rút chân ra khỏi những dây leo ma thuật.
“《Stone Blast》”
Đúng lúc đó, vô số đá từ trên trời rơi xuống. Hòn nào hòn nấy nều lớn hơn 1 nắm tay người, và chỗ đá ấy cứ rơi như mưa vào cơ thể con Hellhound.
Những hòn đá cứng đập mạnh vào đầu vào thân nó. Nó không thể né tránh, cũng chẳng thể che đi điểm yếu trên cơ thể. Nó chỉ có thể nằm đó cho đá đánh vào mà thôi.
Một hòn đá chọc thủng nhãn cầu trái của nó.
Máu xanh tóe ra, bốc lửa rừng rực trước cả khi phân tán, thiêu rụi đám cỏ xung quanh.
Con chó đó tru lên.
Nó trừng mắt nhìn chúng tôi rồi hít vào một hơi thật sâu. Cái túi ngay bên dưới cổ họng cũng phồng lên cùng lúc.
Tôi cười thầm trong lòng. Tốt lắm, nó cắn câu rồi.
Tuy ban đầu luồn lửa của con Hellhound làm tôi sợ chết khiếp, nhưng thực ra nó lại có một nhược điểm chí mạng.
Trước khi phun lửa, nó phải hít vào thật sâu để lấy hơi. Nhìn vào ai cũng thấy được chính hành động lấy hơi đó khiến cái túi dưới cổ nó căng lên.
Chỉ cần biết trước nó phải làm những gì để chuẩn bị phun lửa, bọn tôi hoàn toàn có thể căn giờ.
Tuy thể chất của tôi không được tốt, nhưng bấy nhiêu là đủ. Giờ chỉ việc hành động cho chuẩn xác nữa là được.
“《Reflection》”
Từ phía bên dưới, ngọn lửa của con Hellhound bùng lên hòng thiêu rụi tôi. Khiên cầu vồng từ ma thuật của tôi lập tức hiện ra và phản ngược ngọn lửa ấy.
Con chó địa ngục bị ngọn lửa đỏ đó phun ra bao trùm. Đằng nào thì đó cũng là lửa của nó nên chắc là không xi nhê gì rồi…
Nhưng đó cũng là lúc nó mất hoàn toàn khả năng phòng vệ, vậy nên chúng tôi không thể nào bỏ lỡ cơ hội được.
“《Lightning》”
Mia tiếp tục dùng ma thuật tấn công con Hellhound. Không cần biết đòn đó có tác dụng gì hay không, em ấy lập tức tung thêm một đòn khác.
Sau khi lãnh trọn hai lôi kích, con Hellhound không thể chịu thêm nữa và nhảy khỏi chỗ đó.
A, mấy cọng cỏ trói chân tiêu tùng rồi. Hóa ra là bị lửa thiêu rụi.
Giờ con Hellhound đã thương tích đầy mình. Một con mắt đã lọt tròng, cơ thể run rẩy, toàn bộ lông đen trên cở thể bị cháy rụi, thậm chí da nó còn phồng rộp lên và bốc ra một mùi thịt khét rất khó chịu nữa.
A—— dù đó là lửa của nó nhưng nó vẫn bị thương ư? Vậy là dù có thể phun lửa nhưng cơ thể nó lại không kháng được lửa à? May cho chúng tôi quá.
Hình như vì sợ《Reflection》nên giờ nó không dám dùng đến đòn phun lửa nữa.
Vậy là nó chỉ còn nước nhìn chằm chằm chúng tôi trên cây...
Và rồi con Hellhound bắt đầu gồng sức lên và liều mạng quật cái cây chúng tôi đứng.
Nhưng tiếc quá, bọn tôi đã bắt bài nó từ lâu rồi.
“《Stone Blast》”
Mia phóng ra hàng loạt viên đá và đánh vào cơ thể con Hellhound một cách không thương xót. Cái lúc mà con chó dùng đầu mình cụng vào làm cái cây rung mạnh lên, chúng tôi đã nhảy đi tẩu thoát.
Ma thuật cơ sở tăng một cấp,《High Jump》lại được tăng thêm 1 phút thời gian tác dụng. Với cấp độ ma thuật cơ sở hiện tại của Mia, chắc chắn thời gian tác dụng phải đạt 3 phút.
Tôi đáp xuống một nhánh cây chắc chắn gần đó, Mia rên lên vì đau.
Cứ mỗi khi tôi vận động mạnh, sinh khí trong Mia lại vơi đi. Dù vậy nhưng tôi vẫn dẹp cảm xúc qua một bên và ra lệnh cho em ấy.
“Tấn công”
“Ưm, 《Lightning》”
Không ai biết được Mia đã triệu ra bao nhiêu lôi kích để tấn công con Hellhound. Và cuối cùng thì đòn này đã…
Sức mạnh rời bỏ 4 cái chân của con chó đen gớm ghiếc.
Con Hellhound ngã sụm tại chỗ, cái cơ thể quái vật của nó tan biến tức thì.
2 viên ngọc xanh rơi ra ngay nơi đó.
Vì con này khác với bọn orc nên nó để lại tận 2 viên ngọc à? Nhưng cho qua đi, cái này để sau hẵn tính, giờ thì….
“Giỏi lắm”
“Ưm”
Rồi chúng tôi được đưa vào căn phòng màu trắng. Alice lên cấp.
◆ ◆ ◆
Vừa vào bên trong, Alice lao đến chỗ chúng tôi.
Cả em ấy lẫn Tamaki đều thương tích đầy mình. Bộ đồ thể dục được cường hóa của hai đứa rách toạc khắp nơi, những chỗ ấy để lộ ra vô số những vết bầm và vết chém.
Dù vậy nhưng Alice vẫn không thể ý gì bản thân mình và liên tục niệm《Heal》lên Mia. Em ấy không ngớt niệm《Heal》cùng một gương mặt giàn giụa nước mắt.
“Xin lỗi Mia. Cực thân em quá. Đau lắm phải không”
“Ưm, không…. sao….”
Mia nở một nụ cười yếu ớt rồi ngước lên nhìn tôi.
Nhưng chẳng được mấy giây sau, đồng tử em ấy đã co lại, đôi má giãn ra, gương mặt em ấy trở nên tái nhợt đi, hệt như những cái xác mà hôm nay chúng tôi thấy.
“Công em đã đáng để anh ôm một cái thật chặt chưa?”
Tôi cắn chặt môi.
Tôi biết Mia ngưỡng mộ tôi. Ít nhất, vì tôi là một leader nên em ấy mới tin tôi. Vậy nên tôi phải nói ra, phải quyết định lấy hướng đi của hai đứa.
“Chờ đó Mia. Để mình nâng ma thuật trị thương lên rồi dùng《Cure Deficit》 chữa tay cho cậu ngay.”
“Alice, không được!”
Tôi lắc mạnh đầu và tuyên bố.
Tôi nhìn vào gương mặt thất thần của em ấy.
“Em không được phép nâng ma thuật trị thương. Giờ em đã có 6 điểm skill trong tay rồi, hãy nâng Thương Kĩ lên cấp 5 đi”
“Tại sao? Nếu vậy thì tay của Mia….”
“Sau khi đánh xong, chúng tay sẽ thu lại cánh tay rồi dùng Ma thuật trị thương cấp 1 bảo quản chờ chờ đến khi em nâng lên cấp 4. Nhưng bây giờ thì không thể làm vậy được, bởi cái chúng ta cần là nâng Thương Kĩ của em.”
Tôi cúi đầu xuống nhìn Mia. Trong vòng tay tôi, em ấy ngước đầu lên nhìn và cười mỉm.
“Ưm, Kazu-chi giỏi lắm.”
“Anh xin lỗi”
Mia lắc đầu.
“Phải bình tĩnh và quyết định như vậy mới là chích xác.”
“Chắc em cũng biết sau khi nói câu đó thì Kinnikuman thua thảm thế nào rồi đúng không?” (Manga Kinniku Man)
Tôi và Mia nhìn nhau, rồi hai đứa bắt đầu cười. Chúng tôi chỉ ước sao nụ cười này giúp làm vơi đi nỗi lo mà thôi.
“ Tại sao vậy Mia? Tại sao…”
Alice bối rối rồi lần lượt nhìn tôi và Mia.
“Tất cả là để chiến thắng.”
“Muốn thắng, chúng ta buộc phải làm vậy”
Tôi và Mia nói với Alice như vậy đó.
Cả hai chúng tôi đều nhận thức rất rõ.
Chúng tôi hiểu rằng, nếu lúc này mà hành động theo cảm tính thì cả lũ sẽ không thấy ánh mặt trời nữa.
Không, Alice cũng nhận thức được, nhưng em ấy lại hành động theo cảm tính của mình.
Tóm lại một câu, em ấy không “làm điều phải làm” mà lại “làm điều muốn làm”.
Đó chính là điểm yếu của em ấy.
Đôi khi, nhờ có cảm xúc nên con người sẽ thể hiện được một sức mạnh to lớn nơi chiến trường, nhưng đó chỉ là đôi khi mà thôi. Khi chiến đấu với kẻ thù, không gì nguy hại bằng để cảm xúc chi phối cả.
Chính vì vậy nên tôi phải ngăn cản Alice và cho em ấy biết đâu mới là đúng.
“Alice, chúng ta phải làm vậy thì mới giúp mọi người sống sót được. Nếu không thể thắng được trận chiến ngay trước mắt, chắc chắn Mia sẽ lâm nguy. Chúng ta phải dẹp mọi việc khác sang một bên và đặt chuyện đánh bại con Orc Tướng lên làm ưu tiên hàng đầu.”
“Nh-Nhưng….”
“Alice, đây là lệnh. Nếu muốn ghét thì cứ ghét anh đây. Anh chỉ còn mỗi cách này để cứu lấy tất cả mọi người thôi. Nghe lời anh, nhé?”
Alice trừng trừng nhìn tôi. Em ấy cắn chặt răng, còn nắm tay thì run rẩy.
Rồi như đã bỏ cuộc, em ấy cúi đầu xuống và thở ra một hơi dài.
“Em… hiểu rồi.”
Em ấy nói như thì thầm.
“Nhưng em muốn yêu cầu một điều.”
“Yêu cầu gì?”
“Kazu-san, hãy ôm Mia thật chặt ngay đi.”
Yêu cầu kiểu gì vậy? Tôi cúi xuống nhìn Mia.
Nhờ《Heal》của Alice nên sắc mặt em ấy đã khá lên nhiều, và giờ đang đỏ mặt nhìn tôi.
“Công nhận em phải hên lắm mới được nằm trong vòng tay anh”
“Em…”
“Vợ cả đã cho phép rồi thì em phải thân mật với anh hơn mới được.”
Mia - 50 [/images/images/image-10.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/e/e6/Mia_-_50.png/revision/latest?cb=20180114040408
Mia dùng tay phải khóa cổ tôi, rồi sau khi rướn người lên, em ấy hôn lên má tôi. Bị bờ môi mềm mại chạm vào, cơ thể tôi run lên mà không kiềm lại được.
Khi quay sang Alice, tôi thấy em ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt khó chịu.
“Kazu-san, Mia có sao không…?”
Alice vẫn còn rất lo cho Mia.
Dù tôi và Mia đang tán tỉnh nhau ngay trước mặt nhưng em ấy vẫn lờ phắt đi. Cái này làm tôi thấy hơi cô đơn rồi đó.
“Không sao.”
Tuy không biết Mia đã qua cơn nguy kịch chưa, nhưng tôi vẫn tự tin gật đầu rồi ôm chặt cơ thể mềm mại của em ấy.
Mia cố chịu cái ôm của tôi, rồi thì em ấy cũng rên lên một tiếng “ư”
“Chúng ta không thể dùng ma thuật được nữa, em với Tamaki phải tự lo liệu hết phần còn lại thôi.”
Tôi lần lượt nhìn Alice và Tamaki. Tamaki nhìn lại tôi bằng một vẻ mặt lo lắng.
“Hai đứa tụi em có cân nổi nó không?”
“Chút nữa anh hỗ trợ cho. Chỉ mong sao nhóm của Shiki chạy càng xa càng tốt.”
“Cũng phải, đằng nào cũng quá nguy hiểm.”
Trong số những kẻ thù mà chúng tôi gặp từ trước tới nay, con Orc Tướng là kẻ khác hẳn. Cách biệt sức mạnh thì không nói làm gì rồi, vấn đề chính chính là tiếng gầm của nó.
Trong game thì đó là đòn tấn công diện rộng.
Alice với Tamaki thì xoay sở chịu đựng được… nhưng ấy là bởi cả hai đã lên tới lv 10. Nếu những người cấp thấp như Shiki và Sakura mà trúng phải đòn đó ở cự ly gần, có khả năng họ sẽ chết ngay tức khắc.
“Alice, Tamaki, giờ chúng ta chỉ đành đánh cược mà thôi.”
“Cứ để cho tụi em. Tụi em giao lại mạng mình cho anh đó.”
Tamaki vỗ ngực và nở một nụ cười gan dạ.
“Giờ còn lại mỗi một con. Chả có gì to tát hết, loáng cái là xử đẹp thôi.”
Sau khi bàn chiến thuật xong, Alice nâng Thương Kĩ lên cấp 5, rồi chúng tôi rời khỏi căn phòng trắng.
Alice: Level 11 | Thương kĩ 4→5Ma thuật Trị Thương 3 | Điểm Skill 6→1
CHƯƠNG 51: QUYẾT CHIẾN TẠI TRƯỜNG SƠ TRUNG (4)
Sau khi quay về thực tại, tôi bế Mia nhảy xuống đất, rồi đặt em ấy nằm lên mặt đất đầy những lá rơi. Tôi có cảm giác như chỉ cố mở mắt thôi cũng là khó cho em ấy lắm rồi.
“Để tụi anh lo lần còn lại. Em cứ ngủ trước đi.”
“Ưm, Kazu-chi.”
“Anh đây”
“Phải thắng nha anh”
“Cứ yên tâm.”
Nhìn Mia mỉm cười yếu ớt, tôi nhẹ nhàng xoa đầu em ấy.
“Thêm chuyện nữa”
“Ừ”
“Hôn em lần nữa đi”
Tôi nhẹ hôn lên má Mia. Em ấy cười.
“Cám ơn anh.”
Cuồi cùng, em ấy quay sang phía mà Alice và Tamaki đang giao chiến quyết liệt với con Orc Tướng.
Rồi dùng bàn tay run rẩy của mình mà chỉ vào…
“《Smog》”
Một làn sương khói mờ ảo giăng ra bao quanh con Orc Tướng.
Tận dụng đám khói, Alice và Tamaki rút lui rồi chạy đến chỗ chúng tôi.
Đồng thời, tôi ra lệnh cho hai con sói nhảy vào trong làn khói để câu giờ.
Cuối cùng, sau khi vắt kiệt sức lực của mình, Mia lặng lẽ nhắm mắt. Gương mặt nhợt nhạt của em ấy khiến chúng tôi có cảm giác như em ấy đã ngừng thở vậy.
Anh sẽ không để em chịu đau đớn nữa đâu—— tôi hứa thầm.
Ít nhất anh cũng phải giữ cho Mia an toàn đã.
“《Repel Sphere》”
Cơ thể Mia được một kết giới cầu vồng như một cái bong bóng bao quanh.
Ma thuật Hỗ Trợ cấp 5《Repel Sphere》tạo ra một kết giới giúp phân lập một đối tượng bất kỳ. Nhìn thì có vẻ mềm, nhưng có bị cái xe tải tông thì nó cũng không xước được một mẩu.
Kết giới chuyển đổi màu sắc rồi hòa lẫn vào môi trường xung quanh.
Nó hòa làm một với môi trường như tắc kè hoa vậy. Chỉ cần cách xa một chút thôi, người ta sẽ không thể biết Mia đang nằm đó.
Khác với《Invisibility》, hiệu ứng của ma thuật này giống như ngụy trang bằng màu sắc vậy. Tuy nếu nhìn kĩ thì người ta vẫn nhận ra, nhưng thà có còn hơn không.
Theo như hỏi đáp với cái máy tính, người bên trong vẫn có thể nhìn rõ bên ngoài như nhìn qua cửa kính. Nếu vậy thì cũng giống như gương ma thuật rồi. Kể ra chức năng này cũng tiện.
Mỗi tội kết giới này lại có một điểm yếu—— ấy là nó sẽ phân lập mọi thứ, kể cả âm thanh.
Đừng nói đến tác động vật lý, cả âm thanh cũng không thể vào được.
Nếu đó là một không gian khép kín thì bầu không khí bên trong sẽ ra sao? Bên trong căn phòng trắng, sau khi tôi tập trung vào hỏi vấn đề này, máy tính trả lời rằng không khí bên trong sẽ tự động cân bằng các thành phần. Khi thấy câu trả lời, tôi chỉ còn biết tung hô ma thuật mà thôi.
Vấn đề duy nhất ở đây là kết giới luôn tồn tại trong 30p , một khoảng thời gian không ngắn cũng chẳng dài. Dù người ta có muốn ra ngoài sớm hơn thì cũng không hủy kết giới được.
Trong khi kết giới tồn tại, nó cũng sẽ chầm chậm chữa thương cho người bên trong. Có nghĩa là, ngoài ma thuật trị thương ra, đây là một cách khác để trị liệu.
Vì ma thuật này lấn sang cả tác dụng trị thương nên chẳng trách sao nó lại bị nhiều hạn chế đến vậy.
Nhưng giờ thì những hạn chế đó không thành vấn đề. Chỉ cần cái kết giới này giúp bảo vệ Mia an toàn là được.
Nhìn Mia thanh thản ngủ bên trong, tôi hài lòng và đứng dậy.
Giờ chỉ cần tiêu diệt con Orc Tướng nữa mọi chuyện kết thúc, và chúng tôi có thể giành được thắng lợi hoàn toàn trong trận chiến tại khu nhà chính này.
Tôi ngước đầu lên.
Lúc đó thì Alice và Tamaki chạy đến.
Cả hai đứa đều bị thương khắp người, nhưng may thay không có vết thương nào chí mạng cả. Alice liền dùng《Heal》để sơ cứu những vết thương trên người mình và Tamaki.
“Hai đứa giỏi lắm”
Tôi niệm《Haste》cho cả hai. Giữa lúc đang niệm, tôi cảm nhận được liên kết của mình với thần thú bị ngắt.
Vậy là hai con sói xám chết rồi.
Cám ơn tụi bây—— tôi nghĩ thầm.
Con Orc Tướng xông ra khỏi làn khói.
Không sao cả, chừng đó thời gian mà ma thuật của Mia kéo dài là đủ rồi. Tuy chỉ có vài giây nhưng vẫn rất quý giá.
Giờ chúng tôi cần phải lấy lại tinh thần trước.
“Tất cả cứ theo kế hoạch mà làm. Hành động thôi.”
“Vâng!”
“Cứ để cho em”
Tôi vỗ nhẹ vào lưng hai đứa.
Được hào quang màu đỏ của《Haste》bao quanh, Alice và Tamaki xông thẳng vào con orc đen.
Tuy chiến thuật này khá liều lĩnh nhưng bọn tôi không còn cách nào khác. Với sức mạnh hiện tại của cả nhóm, tôi đã tìm ra được một khả năng mong manh để giành chiến thắng, và chúng tôi nhất định phải biến khả năng đó thành hiện thực.
Vì tay trái con Orc Tướng đã bị thương nên coi như nó không thể ném đá được nữa. Những hòn đá ấy không chỉ giết chết con quạ linh thú, mà còn xé toạc cả tay trái của Mia. Giờ nó không dùng được chiêu đó nữa nên bọn tôi cũng đỡ rất nhiều.
Vì đây là một cơ hội hiếm có nên chúng tôi quyết định không bỏ chạy.
Vì đã quyết tâm như vậy nên tôi mới để Mia lại đây.
Muốn diệt con Orc Tướng, chúng tôi phải chớp lấy cơ hội này—— tôi đã dặn mọi người chuẩn bị tinh thần chiến đấu rồi.
Cùng ý không lay chuyển, chỉ trong chớp mắt mà Alice và Tamaki đã xông vào con Orc Tướng.
Nếu tôi phán đoán sai, rất có thể cả hai sẽ hi sinh—— sự mềm yếu ấy cứ từ từ ăn sâu vào tim tôi.
Không sao đâu—— tôi lắc đầu.
Dù có là vậy, tôi cũng quyết không hối hận vì đã ra quyết định đó.
Một khi đã quyết tâm, tôi sẽ không quay đầu nữa.
Đứng ngoài phạm vi tấn công của con Orc Tướng, Alice tung ra một cú đâm, và nó dùng thanh kiếm bạc phản đòn. Nhát chém ấy trở thành một cơn cuồng phong tấn công Alice và Tamaki.
Mái tóc đen của Alice và mái tóc vàng của Tamaki tung bay trong gió…
Ngay khi cơ thể của cả hai sắp bị thổi bay thì…
“Tamaki, cúi người xuống!”
“Mmm, mmm! Hiểu rồi!”
Cả hai hạ trọng tâm cơ thể xuống và tuyệt vọng gượng lại.
Và khi đó, như chúng tôi đã bàn bạc từ trước…
“Tamaki, ngay!”
“Ưm!”
Tamaki lao vào phạm vi tấn công của con Orc Tướng và không hề phòng bị.
Con bé gào lên rồi bổ cái rìu khổng lồ của mình xuống.
Con Orc Tướng lập tức dùng thanh kiếm bạc cản lưỡi rìu…
Ngay lúc đó, Tamaki vứt cái rìu đi, cuối người xuống rồi chộp lấy con dao gọt trái cây trên ngực áo.
Hành động bất ngờ ấy khiến con Orc Tướng ngớ người ra trong khoảnh khắc.
Tamaki đâm con dao vào mặt sau cánh tay phải của con Orc màu đen.
Máu xanh từ đó phun ra, con Orc Tướng quằn quại vì đau đớn, thanh gươm bạc trong tay nó cũng rơi xuống.
Tốt, chiến thuật hiệu quả rồi!
Nhân cơ hội con Orc Tướng không thể thuần thục cử động tay trái, cũng như bị thương trên cánh tay phải…
Đây là một canh bạc liều lĩnh chứ không còn là chiến thuật nữa, nhưng chúng tôi đã thắng canh bạc này rồi.
“Alice, ngay!”
“Rõ!”
Alice tức thì thọc cây giáo thẳng vào người con Orc. Một khi không còn vũ khí thì dù có là Orc Tướng nó cũng không cách nào phòng vệ được.
Tôi cứ nghĩ vậy…
Nhưng con Orc tướng liền đá vào tay cầm cái rìu nằm dưới đất mà khi nãy Tamaki quăng đi, dùng cánh tay trái bị thương chộp lấy.
Tôi chỉ còn biết kêu lên một tiếng “hả?” mà thôi. Dám cá bọn Alice cũng đang muốn kêu lên “thế đ*o nào?” như tôi vậy.
Con Orc Tướng dùng cái rìu ấy chặn đòn tấn công của Alice. Mũi giáo đâm vào cái rìu, một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên.
Alice kêu lên đau đớn, rồi phần thân trên bị đẩy lên.
Nếu lấy sức mạnh ra so, chắc chắn con Orc Tướng nằm kèo trên. Chỉ bằng một bàn tay trái gãy mất ngón cái, nó vẫn có thể dùng sức mạnh cổ tay mình để triệt tiêu đòn tấn công của Alice.
Trông thấy lưng con Orc Tướng cong lại… không phải, phải nói là con orc lực lưỡng đó đang dùng chân mình gượng bước tới mới đúng.
Con Orc Tướng vung cây rìu trên tai trái nó, không khí gầm lên, một cơn cuồng phong tấn công Alice và Tamaki.
“Thế… đ*o nào?”
Tamaki vứt con dao gọt trái cây đi, xoay người lại nhặt thanh kiếm bạc trên đất.
Cầm thanh kiếm bạc trong tay, con bé cứ để mặc cơn cuồng phong thổi mình lăn tròn trên đất. Mẹ kiếp thật, gió đó không phải hiệu ứng từ thanh kiếm bạc, mà là khả năng vốn có của con Orc đen kia.
Dù vậy nhưng bọn tôi đã triệt hạ được tay phải, đồng thời cướp luôn cả vũ khí chính của nó.
Đổi lại Tamaki cũng mất vũ khí của mình, nhưng so ra thì bên tôi vẫn có lợi hơn, và con orc đã bị yếu thế. Bây giờ, dù có phải tốn bao lâu cũng phải giết cho bằng được nó.
Ngay lúc đó, khu trường học bỗng náo động hẳn lên. Shiki ôm theo cánh tay trái của Mia hốt hoảng chạy đến.
“Bọn orc đang kéo tới. Có khoảng vài con orc nhỏ với ít nhất là 1 con Tinh Anh. Tuy tôi đã cản nhưng Sakura-chan nói để mình cản chúng và chạy đi rồi…”
Tôi cau mày. Dù Nagatsuki Sakura dụ con Hellhound rất tốt nhưng chúng tôi vẫn không thể để con bé làm liều được. Bằng không thì mọi chuyện rối tung lên mất.
Đằng kia, Alice và Tamaki vẫn đang đánh nhau quyết liệt với con Orc Tướng.
Tuy không nghiêm trọng nhưng cả hai đã gây cho con Orc khá nhiều thương tích và chiếm được thế thượng phong. Còn con Orc Tướng thì hình như không còn mạnh như khi nãy nữa.
Nhất là khi gặp phải thanh kiếm bạc trong tay Tamaki, nó chiến đấu rất khổ sở. Nhìn kỹ lại tôi mới thấy, cứ mỗi khi Tamaki vung thanh kiếm ấy, xung quanh lại có ánh sáng lóe lên.
Gì kia? Thanh kiếm ấy phát tán bụi gì đó à?
Không, tôi thấy không giống vậy. Hình như những đòn tấn công của Tamaki… nhanh hơn một chút, và cũng chuẩn xác hơn nữa.
“Kazu-san! Em thấy sung sức cực kỳ luôn! Cứ thế này thì em dư sức đánh luôn!”
Ban đầu tôi cứ nghĩ đó là do cảm giác “runner's high”, nhưng hình như không phải rồi…
“Thế giới này cũng có vũ khí ma thuật à?”
Nhìn vào trận đấu dữ dội giữa bọn Alice và con Orc Tướng, Shiki nói khẽ.
Hiều rồi, ma cụ đây mà… Nếu đã có quái vật, skill và ma thuật thì có thêm vũ khí với hiệu ứng đặc biệt như trong RPG cũng không lạ gì.
Nếu vậy, có khi nào đó là vũ khí giúp tăng cường ý thức chiến đấu không? Hay nó có tác dụng triệt tiêu mệt mỏi? Hay là hiệu ứng gì khác….?
Nhưng sao cũng được, tóm lại là chúng tôi lấy được hàng ngon rồi. Có món đó trong tay, chắc chắc chúng tôi sẽ đủ sức đối phó con Orc Tướng thôi.
“Alice, viện quân của địch sắp tớii! Em sang đó đánh chặn chúng đi! Tamaki, anh với em lo dẫn dụ con Orc Tướng! Phải kéo nó ra xa lũ orc thường mới đánh được!”
Nghe xong, cả hai nhăn mặt…
Nhưng rồi hai đứa cũng gật đầu và hành động ngay. Nếu cãi nhau ở đây thì chỉ làm cho tình hình xấu đi thôi—— ba chúng tôi đều biết rõ chuyện đó.
Đã cố công đến mức này thì chúng tôi không thể để sổng con Orc Tướng được. Alice với Shiki rẽ sang hướng mà viện quân của địch đang tới.
Trong khi đó, tôi với Tamaki sẽ giả vờ bỏ chạy và dụ con orc đen tránh xa viện quân. May thay, hình như con Orc Tướng không thể tự suy nghĩ chiến thuật được. Thế là nó bị hai đứa tôi dụ đi.
Chúng tôi chia nhau ra, chuẩn bị đánh trận cuối cùng.
Mặt trời chuẩn bị tắt nắng.
CHƯƠNG 52: QUYẾT CHIẾN TẠI TRƯỜNG SƠ TRUNG (5)
Dưới bầu trời bị ánh hoàng hôn nhuộm cam, Tamaki vừa di chuyển vừa giao chiến kịch liệt với con Orc Tướng.
Tamaki dùng cả hai tay cầm thanh kiếm bạc, còn con Orc Tướng thì cầm cái rìu khổng lồ bằng bàn tay trái bị thương.
Cả hai bên đang cân nhau.
Mỗi khi kiếm chạm rìu, phản lực đẩy lùi cả hai, quanh chiến trường là những tia lửa bắn tung tóe.
Chúng tôi có thể chiến đấu được.
Tôi siết chặt nắm tay và nhìn trận chiến.
Tôi đã niệm toàn bộ ma thuật hỗ trợ cường hóa lên Tamaki, thậm chí cả《Haste》nữa, nhờ vậy mà con bé có thể đánh ngang cơ với con Orc Tướng.
Rồi ngay trước khi《Haste》mất hiệu lực, Tamaki bất thần kêu lên một tiếng “A”
“Lên cấp rồi…”
Tôi hiểu ý con bé ngay. Chúng tôi lập tức được dịch chuyền vào căn phòng màu trắng.
Bên trong, Alice và Mia đang chờ chúng tôi.
Mia được tạm thả ra khỏi《Repel Sphere》. Tuy chỉ là ma thuật hỗ trợ nhưng những điều kiện hạn chế vẫn rất ngặt nghèo, ấy vậy nhưng những hạn chế ấy vẫn bị căn phòng trắng này xóa bỏ à?
Mia lập tức ngã xuống đất, hơi thở gấp gáp. Alice nhanh chóng niệm《Heal》lên.
Làn da Mia hồng hào trở lại.
Có lẽ nhờ hiệu ứng chữa thương của《Repel Sphere》nên giờ Mia đã khỏe hơn lúc chúng tôi bỏ đi một chút rồi.
“Cám ơn Alice-chi nha”
“Cậu khỏe lại là mừng rồi”
Giờ thì Mia đã được 4 điểm skill.
Liệu con bé sẽ nâng Phong Thuật hay nâng tiếp Thổ Thuật đây?
Mà không phải, tôi nên hỏi trước cho chắc thì hơn.
“Alice, em hạ được bao nhiêu con Orc?”
“Ừm… 2 con tinh anh, 2 con thường. Trình tự tiêu diệt là thường, tinh anh, tinh anh, thường.”
Khiếp thật, mới chút xíu đó mà em ấy thịt luôn 2 con orc tinh anh rồi.
Th-thật là vãi chưởng!
Trông thấy gương mặt sửng sốt của tôi, Alice hốt hoảng.
“Có phải em tiêu diệt chúng một mình đâu, chị Shiki với Sakura cũng có giúp nữa… Nhờ có Sakura lanh trí đánh lạc hướng bọn Orc Tinh Anh nên em mới dễ dàng hạ được chúng đó chứ.”
Wow, hồi trước, lúc phải đối đầu với con Hellhound con bé cũng vậy. Mới lv 1 thôi mà Nagatsuki Sakura đã dám đối đầu với Orc Tinh Anh luôn rồi. Công nhận con bé này liều kinh khủng.
Cứ như biết mình sắp chết nên phải vội vàng.
Không, có lẽ vì căm hận lũ orc đến tận xương tủy nên con bé mới làm vậy thôi.
Khiếp thật, có khi nào con bé sẽ đánh cảm tử luôn không? Mong là trước khi chuyện đó thành hiện thực, Shiki sẽ khuyên nhủ được con bé…
“Nhưng cũng vì vậy nên Sakura đã bị thương nặng. Em muốn chữa cho cô bé trước rồi diệt hết đám orc còn lại sau… được không anh?”
“À…. ờmmmmm….. vậy trị thương cho con bé đi.”
Tóm lại một câu là em ấy không thể đến hỗ trợ tôi và Tamaki kịp.
Nhưng đằng nào thì chúng tôi cũng đã tách nhau khá xa.
Tôi nhớ mấy cuộc vấn đáp cũng có đề cập chuyện này rồi. Dù đã lập nhóm với nhau, nếu tách nhau quá xa thì chúng tôi sẽ không còn chia sẻ kinh nghiệm cho nhau nữa. Nhưng lần này chúng tôi vẫn chưa vượt ngoài phạm vi cho phép.
Không trong mong được gì ở Alice nữa.
Nhưng giờ Tamaki đã đánh ngang cơ với con Orc Tướng. Và cũng may là Alice đã chặn được toàn bộ viện quân của địch.
Coi bộ tôi là người phải gánh vác sự mạng biến trận này thành trận thắng rồi.
Ngoài ra tôi cũng đoán đại khái rằng lượng kinh nghiệm từ con Hellhound bằng khoảng 12 con orc.
Vậy chắc là con chó đó ở lv 12.
Nếu tính một cách đơn giản thì skill Ma Khuyển của nó sẽ ở cấp 6… và dù vậy thì nó vẫn sẽ còn thừa vài điểm skill.
Tôi thấy con chó đó không giỏi cận chiến cho lắm.
Nếu không tính đòn phun lửa thì chỉ bằng Thương Kĩ cấp 4, Alice đã có thể đánh ngang cơ nó. Còn Tamaki, tuy có Kiếm Kĩ cấp 5 nhưng con bé phải dè chừng đòn phun lửa, với lại tình hình lúc đó khá rối loạn nên tôi không thể đánh giá được.
Hừm—— có nhiều cách để tính toán quá.
Có lẽ tôi không nên quan niệm hệ thống skill của kẻ thù cũng giống chúng tôi thì hơn.
Nhưng cứ để qua một bên đã. Giờ chúng tôi không cần phải lo chuyện đó làm gì.
Kế đến là…
“Cứ để cho mình đi Alice! Nhất định mình sẽ thắng cho coi!”
Tamaki hào hứng giơ nắm đấm lên nhìn tôi.
“Kazu-san, nhìn cho kĩ nha, nhất định lần này em sẽ hữu dụng cho anh thấy”
Tamaki….ra là vậy à…
Em vẫn tưởng nếu mình vô dụng, anh sẽ bỏ rơi em à?
Hừ, có lẽ ý nghĩ ấy đã thành suy nghĩ vô thức trong con bé rồi. Tôi chợt nhớ lại chuyện mình nói với Shiki lúc đang nằm nghỉ ban trưa.
Shiba là chấn thương tâm lý của tôi.
Và Tamaki cũng bị tổn thương tâm lý.
Cho nên Tamaki cũng phải đối mặt với tổn thương ấy như tôi và Shiki vậy. Sau này, để cả bọn cùng nhau tồn tại, con bé phải đấu tranh vượt qua nổi sợ ấy.
Vì là đồng đội với nhau, ít nhất chúng tôi cũng phải động viên để tiếp thêm nghị lực cho Tamaki.
“Đừng lo, anh không bỏ rơi em đâu.”
Nói xong, tôi nhẹ nhàng xoa đầu Tamaki.
Con bé cười gượng gạo như bị ngứa.
Thấy vậy, Mia cũng xáp lại gần, đưa đầu ra rồi kêu một tiếng “Ưm”
“Oi”
“Em cũng ráng lắm rồi chứ bộ, động viên em tí coi”
“Bao nhiêu mới đủ đây hả….”
Nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn mạnh tay xoa đầu Mia.
“Không hiểu sao em có cảm giác mình bị phân biệt đối xử quá.”
“Cứ ảo tưởng”
“Lợi dụng được bao nhiêu cứ lợi dụng, đến khi hết giá trị thì vứt đi à?”
“Đừng có nói cái kiểu đó”
Tôi nhìn sang Alice, em ấy đang đứng ở một góc xa xa và nhìn tôi bằng một ánh mắt cô đơn. Tôi liền đưa tay tới vẫy em ấy đến, rồi sau khi xong bên Mia, tôi xoa đầu em ấy luôn.
Alice nhắm mắt lại ra chiều rất thích thú. Mà nãy giờ thì tay tôi vẫn còn trên đầu Tamaki.
Tôi cần phải tập trung cũng cố tinh thần cho Tamaki đã.
Tôi liếc sang Mia, em ấy cũng gật đầu đồng tình.
Tôi luôn có cảm giác lúc nào Mia cũng là người hiểu rõ tình hình nhất. Ừm—— nói sao đây, nhờ vậy nên tôi thấy nhẹ nhõm hơn. Thực sự là rất nhẹ nhõm.
“Xin lỗi Kazu-san”
Tamaki nhẹ nhàng nói.
“Em làm phiền anh nhiều quá”
Không phải vậy đâu—— là một câu không khó gì để nói ra, nhưng đối với con bé thì đó không phải là lời an ủi.
Tôi hiểu rất rõ. Vì đã chuyện trò với Shiki về chấn thương tâm lý của chúng tôi nên tôi hiểu rất rõ nỗi đau của con bé.
Dù dòng suy nghĩ ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi, tôi vẫn không thể nào nói ra thành lời được…
Nhưng, có lẽ tôi có thể dùng hành động của mình để thể hiện ra.
Tôi rất sẵn lòng giúp Tamaki. Để làm được vậy, cách tốt nhất là tin tưởng vào Tamaki và giao lại mọi chuyện cho con bé giải quyết.
“À… đúng rồi Kazu-san, giờ em nên dùng điểm skill làm gì đây…”
“Hồi trước bàn rồi mà?”
Hiện Tamaki đang có 4 điểm skill. Nếu dồn hết vào một skill thì sẽ đủ điểm để nâng từ cấp 0 lên cấp 2.
Tôi thấy, dù không làm vậy thì con bé cũng chỉ cần nâng Thể Chất lên cấp 2 là được. Khi đó thì rủi ro khi giao chiến với con Orc Tướng sẽ giảm đi nhiều.
Nhưng khi trước đã thảo luận rồi, và chúng tôi sẽ không làm vậy. Tôi tin vào sức mạnh hiện tại của Tamaki, và Tamaki cũng tin tưởng vào khả năng của tôi nữa.
“Không cần nâng skill cũng được.”
Cho nên tôi nói lại lần nữa.
“Ta sẽ để dành chỗ điểm skill đó, vì chỉ cần em tập trung là chắc chắn sẽ thắng. Nó chỉ là một con Orc Tướng thôi, không cần quan tâm quá làm gì đâu, chúng ta cần phải nâng Kiếm Kĩ lên cấp 6 trước đã”
Thực ra, con Orc Tướng không yếu đến mức nên dùng từ “chỉ” để nhắc tới. Đến tận bây giờ, chúng tôi cũng chỉ vừa đủ sức đương đầu với nó thôi.
Dù vậy nhưng tôi vẫn phải cố chịu đựng.
Vì Tamaki.
Vì tương tai của cả nhóm.
Chúng tôi phải vận dụng sức mạnh hiện có để mà chiến thắng trận này.
“Kazu-san…”
“Không sao đâu, anh biết em mạnh mà…”
Tôi tự tin gật đầu. Dù trong lòng cực kỳ khó chịu nhưng tôi vẫn phải mỉm cười như thể cảm xúc ấy không tồn tại.
Sau đó, chúng tôi bàn chuyện skill của Mia rồi quyết định để em ấy ưu tiên nâng Thổ Thuật lên cấp 5.
Sau trận chiến với con Hellhound, chúng tôi mới lại nhận ra ma thuật tấn công tầm xa quan trọng thế nào.
Thổ Thuật cấp 5《Rockfall》là một ma thuật có thể triệu ra một tảng đá lớn từ trên trời rơi xuống. Có thể coi đây là phiên bản mạnh hơn của《Stone Blast》cũng được. Về mặt sinh học, dù con Hellhound có mạnh đến đâu đi nữa, chúng tôi chỉ cần đè bẹp xác nó là được thôi.
“Nâng cấp skill lên, rồi tấn công theo quy luật tự nhiên là được”
Chỉ còn lại một tay, Mia nhe răng cười điệu. Nhưng kệ đi, rất có thể con bé nói đúng, cái quan trọng ở đây là hỏa lực.
Rồi sau đó, chúng tôi hứa nhất định sẽ gặp lại nhau. Chúng tôi thề rằng nhất định sẽ thắng trận chiến này rồi cùng nhau họp mặt.
“Alice với Mia cứ chờ đó đi, nhất định mình sẽ quay về cùng Kazu-san cho coi”
Sau khi lấy lại tinh thần, Tamaki siết chặt nắm tay trước ngực mình rồi “Hưm” một tiếng. Cứ mỗi khi con bé cử động, hai bím tóc vàng đằng sau lại đung đưa như thể có sự sống riêng.
Chúng tôi rời căn phòng trắng và quay về nơi con Orc Tướng đang chờ.
Tamaki: Level 10 | Kiếm Kĩ 5Thể Chất 1 | Điểm Skill 4
Mia: Level 10 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 3 | Điểm Skill 4
◆ ◆ ◆
Và rồi chúng tôi bắt đầu trận chiến kinh hoàng đến mức khiến người ta chết khiếp.
Sau khi từ căn phòng trắng trở ra, Tamaki hét lên một tiếng rồi vung thanh kiếm bạc.
Đòn ấy mạnh đến nổi làm đẩy Orc Tướng thụt lùi. Rất tốt…. nhưng chỉ tạm thời thôi.
“Tamaki, lui lại”
“Vâng!”
Trong lúc tôi bắt đầu niệm ma thuật, Tamaki tách khỏi con Orc Tướng rồi chạy về phía tôi.
“《Extend Spell》”
Ma thuật Hỗ Trợ cấp 5《Extend Spell》là một ma thuật giúp tăng thời gian tác dụng cho ma thuật tiếp theo tôi dùng. Tôi chạm vào vai Tamaki.
“《Haste》”
Tuy hiệu lực của《Haste》vẫn còn đó nhưng tôi vẫn vội bổ sung thêm. Một khi thời gian tác dụng tăng gấp đôi, Tamaki có thể tập trung vào tấn công mà không sợ ma thuật ấy mất hiệu lực giữa chừng.
Con Orc Tướng phóng đến gần.
Tamaki tung ra một đòn thật mạnh rồi di chuyển vòng quanh để tìm vị trí dễ tấn công. Ôi trời, đừng có đứng chỗ đó chứ!
“Tamaki! Đằng sau là vách đá đó!”
“Hả?”
Tamaki ngạc nhiên kêu lên. Chỉ một khắc sau, con Orc Tướng tung ra một đòn cực mạnh. Ẹc, giờ mà nó còn mạnh đến vậy à?
Đứng ngay bên vách đá, Tamaki lúng túng. Ôi thiệt tình chứ, sao lại canh ngay lúc này mà lóng ngóng vậy?
Tôi lao vội đến bãi chiến trường.
“Tamaki!
Giữa lúc con bé đang mất thăng bằng, tôi vươn tay ra để giúp.
Lần này thì con Orc Tướng bổ cái rìu vào tôi.
Hô hô, anh mày biết trước rồi con à! Nếu thằng quỷ sứ này đã nóng máu đến vậy thì tôi không để vuột mất cơ hợi này đâu.
Thế là tôi liền dùng ma thuật.
“《Reflection》”
Tóm lại thì hành động của tôi chỉ là mồi nhử kẻ địch tấn công mình mà thôi. Vì biết rõ khi nào nó sẽ tung ra đòn đó nên dụ nó dễ ợt.
Chiếc khiên cầu vồng hiện ra trước mặt tôi và phản ngược cú bổ rìu. Lưng con Orc Tướng cong hơn cả Tamaki, rồi nó ngưng cử động.
Hai bên tức thì đổi vị trí cho nhau, rồi con Orc Tướng cứ vậy mà lăn xuống vách đá.
Kêu là vách đá vậy chứ nó cũng chỉ hơi dốc tí thôi. Nếu gượng một tí thì thể nào nó cũng trèo lên được. Hơn nữa con Orc Tướng rất trâu chó, không có thể nào có chuyện nó chết dễ vậy. Cho nên——
“Đi nào Tamaki!”
“Ưm!”
Chúng tôi không do dự mà nhảy xuống vách đá luôn.
Rồi trượt dốc xuống.
Chúng tôi đã quyết tâm cao độ rồi. Nhất định phải đuổi theo đến cùng, tấn công và tiêu diệt nó ngay tại đây.
Và đúng như tôi đoán, Con Orc Tướng dùng một chân móc vào một cái cây trên sườn dốc và ngưng lại.
Tamaki và tôi trượt đến.
Giữa lúc đang khụy một gối, con Orc Tướng quay về phía bọn tôi.
Nó bất ngờ ra mặt.
“Nguy hiểm lắm Kazu-san….”
“Không, cứ vậy mà tiến lên”
Tôi nắm tay Tamaki và lao vội xuống sườn dốc. Tôi lên đằng trước kéo Tamaki xuống và động viên con bé.
“Đừng lo cho anh, nhất định em phải tung một đòn kết liễu nó luôn nghe chưa?”
“Nhưng….”
“Nhanh lên.”
Con Orc Tướng xiêu vẹo giơ cái rìu lên. Nó sắp tấn công chưa?
Lần này thì tôi không thể đoán ra thời điểm nó tấn công được.
Nếu tính luôn cái lần con Orc Tướng rơi xuống hố thì tôi đã để nó thấy《Reflection》hai lần rồi. Không lý nào nó lại không cảnh giác ma thuật này được. Còn tôi thì không tài tình đến mức nhìn ra được đòn tấn công của đối phương. (Mình nhớ rõ ràng là lúc con orc ném đá Alice là 1 lần, ném đá Shiki là 2 lần, rồi vừa nãy nữa là 3 lần, nhưng khi check bản raw WN thì cũng chỉ thấy có 2 lần, không hiểu vì sao nữa)
Nếu cứ thế này thì chắc chắn tôi sẽ bị chẻ làm đôi.
Có lẽ đến cả Tamaki đằng sau tôi cũng sẽ chịu chung số phận.
Nhưng ấy là khi tôi buông tay chịu chết thôi.
Sau khi để Tamaki đứng đằng sau, tôi tiến vào vùng cận kề tầm tấn công của con Orc Tướng, và rồi…
“《Repel Sphere》”
Tôi triển khai kết giới lên chính bản thân mình.
Âm thanh xung quanh hoàn toàn biến mất.
Con Orc Tướng bổ cây rìu xuống theo đường chéo.
Nếu xét theo quỹ đạo của cây rìu, đòn đó dư sức chém đôi cả tôi lẫn Tamaki, và khi đang di chuyển với tốc độ thế này thì khó lòng nào tránh được.
Nhưng nhát chém ấy đã bị kết giới chặn hoàn toàn.
Con cái thân hình khổng lồ của nó rung lên.
Tới lúc rồi, đánh đi!
Giọng tôi không thể truyền ra bên ngoài, và tôi cũng không biết con bé thấy tôi ra hiệu bằng tay không nữa.
Nhưng Tamaki đã hành động.
Từ sau lưng tôi, con bé phóng vọt lên và lao về phía con Orc Tướng.
Rồi vung mạnh thanh kiếm bạc.
Thanh kiếm chém lìa đầu kẻ thù.
Cái đầu con Orc đen rời khỏi cơ thể nó và tung bay giữa không trung.
Rồi cứ vậy mà lăn tròn xuống dốc.
Cơ thể nó thì sụm xuống tại chỗ.
Rồi tan biến dần.
Để lại 4 viên ngọc xanh.
Tiếp đó trong đầu tôi, một âm thanh vang lên.
Tôi lên cấp.
CHƯƠNG 53: TAMAKI TRUNG THÀNH
(Tên chính xác của chương này là "Tamaki, cô chó trung thành")
----------------------------------------
Vừa vào căn phòng trắng, Tamaki ôm chầm tôi. Tay con bé ôm chặt lấy cổ tôi, còn cả cơ thể thì cứ dí sát vào người tôi.
“Thành công rồi, em thắng rồi! Em thắng rồi! Cám ơn Kazu-san! Em thành công rồi. Vậy là em không phụ kỳ vọng của anh rồi!”
“Ừm ừm, giỏi, Tamaki giỏi lắm…”
Nếu Alice mà thấy thì—— vừa nghĩ đến đó thì tôi bất chợt nhìn xung quanh…
Alice không có ở đây, hình như cả Mia cũng vậy nữa. Đúng rồi—— tôi chợt nhớ ra một điều.
Khi các thành viên trong nhóm cách nhau quá xa thì kinh nghiệm sẽ không chia đều nữa. Có lẽ tình hình hiện tại đã thỏa mãn điều kiện trên rồi.
Trong lúc chiến đấu với con Orc Tướng, tôi với Tamaki đã bị tách khá xa khỏi những người khác.
“Hử? Hài thật, không có ai luôn”
Giờ Tamaki mới nhận ra. Thấy con bé hết nhìn sang trái lại quay sang phải, tôi đành giải thích.
Sau khi tròn mắt ngạc nhiên, con bé nở một nụ cười tục.
“Vậy thì giờ em tha hồ hẹn hò với Kazu-san rồi”
“Oi”
Con bé thơ ngây ôm chặt lấy tôi. Ê, ngực em mày cấn vào người anh rồi nè! Cơ mà cỡ này thì thua xa Alice.
Tamaki 53 [/images/images/image-11.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/55/Tamaki_53.png/revision/latest?cb=20180114122120
“Nè, Kazu-san, cho em làm nũng tí được không?”
Tamaki cứ cọ cọ má vào tôi. Nói thiệt, cái này là nựng mèo chứ làm nũng với người yêu cái nỗi gì. Có lẽ không phải giống mà là vậy luôn rồi. Cái Tamaki cần là một trụ cột để hỗ trợ mặt tinh thần, và tôi thì sẵn lòng nhận lấy vai trò đó.
Tôi chợt nhớ lại chuyện mà ban trưa Alice kể, rằng Tamaki hóa rồ ra sao rồi gây hậu quả thế nào. Liệu Alice đã bao giờ tính tới trường hợp hai chúng tôi ở riêng với nhau chưa?
Có chăng đây cũng chính là những ẩn ý trong lời nói của Alice? Hay do tôi cả nghĩ mà ra?
Thôi kệ đi. Bên trong căn phòng trắng, chúng tôi dựa lưng vào tường và ngồi cạnh nhau.
Có những lúc, tôi với em ấy chỉ trò chuyện qua lại với nhau, và cuộc trò chuyện ấy cứ kéo dài ra mãi.
Tôi có cảm giác chúng tôi không thiếu gì chuyện để nói về Alice, Tamaki và bạn cùng lớp của hai đứa nữa.
Rồi đến Sumire, cô bé mà chúng tôi vừa cứu. Tên đầy đủ của con bé ấy là Suginomiya Sumire, tính tình dịu dàng và rất thích đọc sách.
“Nếu thích đọc sách thì chắc cô bé đó thân với Alice lắm phải không?”
“Ưm, họ hay trò chuyện với nhau trong thư viện lắm. Cả Isa-chan và Tsukimi-chan cũng…”
Tamaki sa sầm mặt lại rồi ngưng giữa chừng.
“Hai cô bé đó…”
“Tsukimi-chan thì ở ký túc xá nữ, còn Isa-chan thì em vừa thấy trong phòng học dưới tầng 1”
Ra vậy—— tôi gật đầu. Không phải cứ nhắc tên nghĩa là họ còn sống. Và nếu trong số những người sống sót mà có bạn bè của Alice với Tamaki, hai đứa đã vui hơn nhiều.
Lúc ở ký túc xá nữa, Alice chỉ tập trung cứu chữa những người còn sống chứ không quan tâm gì đến những người chết.
Trong số đó, có một nữ sinh tên là Isa.
Alice có ma thuật trị thương, và em ấy có thể dùng sức mạnh đó để cứu những người khác. Thay vì nhìn vào xác bạn bè mình rồi khóc lóc, em ấy đã quyết tâm tận dụng triệt để khoảng thời gian đó để chữa trị cho những người còn lại.
Một quyết tâm cực kỳ thê lương, và tôi chính là người đã thúc đẩy quyết tâm đó.
Nhưng tôi không hối hận.
Vì Alice tự nguyện giúp tôi, tôi cũng sẽ giúp lại để đền đáp em ấy. Không, tôi không chỉ làm vậy với mỗi Alice đâu. Cả Tamaki và Mia cũng vậy nữa.
Chúng tôi là một.
Bởi nhờ hợp tác với nhau, hỗ trợ lẫn nhau nên chúng tôi mới hạ được con Orc Tướng. Vậy nên đây là chiến thắng của mọi người.
Nhưng chỉ mình tôi biết điều này là đủ. Giờ, tôi chỉ mong sao Tamaki sẽ mãi hạnh phúc và tự tin như thế này thôi.
Tôi xoa mái đầu vàng óng của Tamaki, con bé cười ngượng ngùng.
“Thế này thôi cũng đủ rồi”
Tamaki nghiên đầu sang vai tôi.
“Cho em tựa vào anh thế này một lúc đi. Khi nào có Alice thì anh cứ ưu tiên cho cậu ấy. Nhưng thỉnh thoảng, mong anh em mượn bờ vai một chút.”
Tôi tiếp tục xoa đầu Tamaki.
Kazuhisa: Level 12 | Ma thuật hỗ trợ 6/ Ma thuật triệu hồi 3 | Điểm Skill 3
※
Sau khi về thực tại, tôi bị kẹt bên trong kết giới của《Repel Sphere》thêm 30p nữa. Lúc trong phòng trắng, bọn tôi đã bàn nhau để Tamaki quay về trước.
Tamaki liền nhặt 4 viên ngọn sắp rớt xuống sườn dốc tới nơi.
Rồi con bé lại trèo ngược lên sườn. Khi đã lên được vách đá, con bé lại quay xuống nhìn tôi…
Rồi bối rối nghiêng đầu.
À, phải vậy thôi. Một khi đã đi xa rồi thì làm sao con bé thấy được nữa.
Khả năng ngụy trang của kết giới rất mạnh. Nhưng như sực nhớ ra, Tamaki đưa tay lên vẫy vẫy chào rồi chạy mất.
Dáng hình cô bé tóc vàng khuất tầm mắt tôi. Thiệt tình—— tôi dựa người vào kết giới rồi hít thở một cách thư thái. Tôi cũng mong 30p sau thì Tamaki sẽ quay lại lắm, nhưng…
Liệu con bé có quay lại được không? Nhỏ này đầu óc lúc nào cũng để trên mây nên tôi sợ nó lạc đường quá.
Nhưng kệ đi, dù có vậy thì tôi chỉ cần gọi vài con thần thú bảo vệ an toàn cho mình rồi cứ tà tà quay về là được. Tôi buông thõng hai vai rồi tiếp tục ngồi chờ.
Từ hồi mặt trời mọc đến giờ, cuối cùng tôi cũng có thời gian để nghỉ ngơi. Hôm nay, tôi đã phải chiến đấu liên tục từ sáng đến chiều tà. Thực ra thì tôi cũng được chợp mắt một lúc với làm vài việc linh tinh khác, nhưng tôi vẫn có cảm giác như lúc nào mình cũng đứng giữa chiến trường vậy.
Quá mệt, phải nói là mệt từ trong ra ngoài. Nếu không tập trung thì tôi sẽ bị rối trí ngay.
Mi mắt tôi sắp díp lại rồi…
Trên vách đá bị trời đêm nhuộm đỏ, một bóng người xuất hiện.
Khi thấy, tôi giật mình, vì đó là một nam sinh.
Đó là một thằng có mắt híp như mắt mèo, một cái lưng gù nhưng mảnh dẻ, hai cái lỗ mũi như chim ưng cùng một nụ cười gian xảo. Tóm lại là một diện mạo vô cùng lạ đời.
Chính là Saso Shiba.
Đó chính là cái thằng chuyên bắt nạt tôi, không nhầm vào đâu được. Hắn thích chí nhìn xung quanh, rồi nhún nhẹ vai.
Tôi biết hắn chưa phát hiện ra mình.
Nhưng mồ hôi trên người tôi vẫn rịn ra.
Hai hàm răng tôi cứ liên tục va vào nhau tạo nên tiếng lập cập. Còn tim tôi thì đang đập mạnh như tiếng chuông báo thức.
A, hóa ra tôi sợ hắn đến vậy à? Hóa ra tôi sợ cái kẻ mà mình muốn giết đến độ này à?
Trong đầu tôi, từng ký ức của quá khứ cứ lần lượt lóe lên.
Trong lớp học Judo, Shiba bất thần tấn công tôi, vật tôi xuống đất rồi lấy cơ thể hằn đè lên người tôi. Trong lúc tôi khóc như một con ếch sắp bẹp dí tới nơi, mọi người đứng cười, cả giáo viên thể dục cũng cười.
Khi tôi muốn trả đũa thì bọn chó bám đuôi Shiba cản tay tôi lại. Thế là Shiba lấy đó làm cái cớ để tiếp tục bắt nạt tôi. Quá sức lố bịch.
Khi đến phiên tôi trực nhật, hắn trói chặt cả hai tay lẫn hai chân làm tôi nằm trên đất như con sâu trong kén. Hắn bắt tôi cứ vậy mà lau dọn phòng. Tôi đành dùng miệng ngậm cái giẻ lau rồi lau sàn và tường phòng học. Cứ khi nào tôi mắc lỗi, hắn sẽ đấm hoặc đá tôi, còn bọn học sinh xung quanh thì đứng cười. Shiki chỉ liếc tôi một cái rồi bỏ đi cùng một gương mặt vô cảm.
Shiba dùng khăn ướt ném vào tôi, sau đó cả lũ cùng nhau dẫm lên người tôi.
Sau khi tan trường, tôi sẽ bị lột sạch đồ và bắt bò bốn chân trên hành lang. Shiba sẽ cưỡi trên lưng tôi và bắt tôi thồ hắn như một con ngựa trước mắt học sinh và giáo viên trong trường. Nếu tôi dừng lại, hắn sẽ quất vào mông tôi. Hắn sẽ nắm tóc tôi, bắt tôi hí lên như ngựa và bắt tôi phải bò theo ý hắn. Nhìn vào tôi, những nữ giáo viên trẻ cũng chỉ cười mà thôi. Chân tay tôi bị thương, thậm chí còn đổ máu nữa. Nhưng hắn lại nói máu tôi làm bẩn sàn nhà. Hắn nổi điên lên rồi dùng chân đá tôi, làm cả người tôi bầm tím.
Những ký ức ấy cứ liên tục tràn về. Dù tôi cố chặn dòng suy nghĩ, nỗi ám ảnh ấy vẫn không ngừng lại. Tôi hét lên.
Có phải đây là một dạng PSTD không? Tôi cuộn tròn người lại và suy nghĩ về tinh trạng hiện tại của mình.
Ôi trời, nỗi ám ảnh của tôi có là cái thá gì ghê gớm đâu? Tôi làm gì có quyền mà cười Tamaki chứ?
Cũng may là tôi đang ở trong kết giới của《Repel Sphere》. Trong tay Shiba là một khẩu súng săn, còn tôi lại chẳng có lấy một con thần thú bên cạnh. Tôi làm sao mà đánh lại hắn cho được.
Đúng vậy, tôi không thể thắng được. Một mình tôi thì không thể nào thắng nổi hắn. Cho nên làm ơn đừng để hắn tìm ra tôi.
Và rồi… tôi ngưng bặt lại.
Shiba đột ngột quay người. Gì vậy? Có ai đến à?
Một bóng người khác xuất hiện rồi đứng bên cạnh Shiba.
Hình như người đó cũng không để ý đến tôi nữa.
Nhưng ngay khi thấy người đó, tôi nghẹn cả thở.
Đó chính là Alice. Người đứng bên cạnh Shiba chính là Shimozono Alice.
Alice nhìn Shiba rồi nhẹ nhàng nói gì đó. Hai người chỉ cách nhau khoảng 5 bước mà thôi.
Alice vừa thủ thế chiến đấu thì Shiba liền nói chuyện với em ấy.
Alice bỏ giáo xuống, và Shiba cũng vứt khẩu súng trường trên tay xuống đất.
Alice lo lắng lắc đầu, còn Shiba thì cứ tiến đến gần.
Alice đờ người ra vì sốc. Shiba thì… a, Shiba…..
Hắn ôm chặt lấy Alice.
Alice nhũn người ra, rồi cả hai cứ thế mà ôm nhau một lúc lâu, vừa ôm nhau vừa thì thầm gì đó.
Mặt trời đã tắt nắng nên tôi không thể thấy vẻ mặt của họ được. Vì《Repel Sphere》chặn hoàn toàn âm thanh bên ngoài nên tôi cũng không nghe được nốt. Nhưng tôi thấy họ đang trò chuyện với nhau.
Rồi Shiba nâng tay Alice lên.
Như đã phục tùng, Alice cúi đầu xuống mà không kháng cự lại. Shiba nhặt khẩu súng trường lên, kéo theo cả Alice rồi rời đi.
Hình bóng cả hai chìm vào bên kia khu rừng.
※
Trong khi tôi đang mắc kẹt tại chỗ, xung quanh bị bóng tối phủ vây.
Tôi còn chả thèm động đậy nữa.
Dù có muốn thì tôi cũng không cử động được.
Rồi kết giới《Repel Sphere》tan biến.
Cả người tôi lăn tròn xuống dốc. Không bị một nhành cây nào cản lại, tôi cứ thế mà lăn đi.
Cả người tôi không còn chút sức lực nào nữa. Não tôi cũng ngừng hoạt động.
Rồi cuối cùng cơ thể tôi cũng lăn xuống một trảng cỏ trên một khu đất bằng.
Tôi đứng lên. Tâm trí tôi cứ chếnh choáng như bị sương mù phủ vây, tôi chả thể nào suy nghĩ một cách bình thường, và cũng không thể ổn định cảm xúc bản thân được. Tôi nhìn vào ngón tay trên bàn tay trái của mình, chiếc nhẫn đỏ tượng trưng cho đội đã biến mất.
Giờ tôi không còn lại bất kỳ đồng đội nào nữa, chỉ mình tôi đơn độc mà thôi.
Phiền phức quá, giờ phải làm gì, và làm cách nào đây?
Đúng rồi, phải tìm cách tự vệ đã.
Sau khi thi triển《Summon Gray Wolf》4 lần, 4 con sói xám hiện ra trước mặt tôi. Tôi niệm thêm cho chúng《Keen Weapon》, rồi cả《Haste》nữa.
Rồi…. aaa…. biết đi đâu bây giờ? Tôi nhìn lên cái vách đá mình vừa rơi xuống.
Trời tối khiến tôi không nhìn rõ. Đến cả Trung Tâm Bổ Trợ ở hướng nào tôi cũng không biết nốt.
Thôi dẹp mẹ nó đi.
Bấy nhiêu là đủ lắm rồi. Tôi không muốn quay về nữa. Tôi không muốn suy nghĩ thêm gì khác nữa.
Tôi xiêu vẹo lần mò xuống ngọn đồi. Trên con đường tối đen như mực, tôi vấp vào một gốc cây rồi ngã xuống. Cứ thế này thì không đi tiếp được rồi.
“《Night Sight》”
Tôi thi triển ma thuật Hỗ Trợ cấp 5 lên bản thân, cảnh vật trước mắt tôi sáng lên như lúc chiều tà.
Tôi xiêu vẹo đi ngang qua một cánh đồng cỏ, rồi thấy một toán orc đang đứng ngay giữa đồng. 3 con orc ấy đang đứng xung quanh một cái trụ đá và lơ đãng nhìn quanh.
Cái gì đây? À không, kệ mẹ nó chứ.
Cứ giết hết là được.
Tôi niệm《Deflection Spell》lên chính bản thân mình, rồi đến《Haste》. Vì《Haste》giờ đã tác dụng lên mọi người xung quanh nên lũ sói cũng lấp lánh ánh đỏ. Tôi cho lũ sói đột kích vào nhóm orc.
Khi bọn orc nhận ra thì bầy sói của tôi đã tách chúng ra từng con một, rồi nhằm vào cái cổ chúng mà cắn. Sau khi đứt mất động mạch chủ, chẳng mấy chốc sau mà chúng đã chết.
Vậy còn cái trụ đá này là gì đây?
Hừ, kệ mẹ nó chứ. Đi tiếp, phải đi tiếp.
Sau khi đi bộ thêm một lúc nữa, tôi lại thấy 3 con orc vây quanh một cái trụ đá. Rồi tôi cũng giết gọn chúng.
Trụ đá tiếp theo có đến 4 con orc. 1 con không bị giết tức thì liền chạy về phía tôi rồi bổ rìu.
“《Reflection》”
Tôi dụ cho nó dùng hết sức mạnh để tung đòn tấn công, rồi đòn đó phản ngược lại. Vì đã quan sát rất kĩ động tác bổ rìu của chúng nên với tôi, trò này không có gì khó cả. Mà thực ra, dù tôi có bị chém thì cũng chả sao.
Đúng, tôi có chết cũng chẳng ảnh hưởng gì hòa bình thế giới. Dù tôi hay bất cứ ai bỏ mạng thì cũng chả có gì quan trọng cả.
Sau khi《Reflection》khiến cái rìu bật ngược lại và chém vào mặt con orc, nó ngã xuống, còn tôi thì lên lv. Tôi liền được đưa vào căn phòng trắng.
※
Bên trong căn phòng trắng, tôi cứ đứng ngớ ra.
Tôi đến trước cái máy tính.
Giờ làm gì đây? Tôi làm được cái gì đây?
Giờ đã có sẵn 5 điểm skill rồi. Tôi nên chọn ma thuật hỗ trợ hay là ma thuật triệu hồi đây?
Giữa lúc đầu óc cứ như lững lờ giữa không trung, tôi ngớ người ra gần cả tiếng đồng hồ trước cái máy tính. Mẹ kiếp, phiền phức quá.
Tôi chọn luôn.
Kazuhisa: Level 13 | Ma thuật Hỗ Trợ 5 / Ma thuật Triệu Hồi 3→4 | Điểm Skill 5→1
※
Rồi tôi quay về chỗ cột đá khi nãy. A… tôi lại quên nhặt mấy viên ngọc nữa rồi.
Phải nhặt chứ.
Mà có lẽ dẹp mẹ đi thì hơn, quá sức phiền phức.
“《Summon Soldier》”
Ma thuật triệu hồi cấp 4《Summon Soldier》là một ma thuật gọi ra kiếm sĩ mặc giáp đen tuyền. Tôi thấy con linh thú này khá giống hiệp sĩ, và có vẻ mạnh.
Rồi tôi thi triển《Keen Weapon》và《Mighty Arm》lên hiệp sĩ đen.
Tôi bước từng bước dài. Dù đang trang bị áo giáp và khí giới rất nặng nhưng hiệp sĩ đen vẫn có thể theo kịp tôi mà không gây bất cứ một tiếng động nào.
Tôi vẫn chưa buff《Physical Up》cho nó.
Thế này thì dù có muốn bỏ chạy, chúng tôi chúng không thể chạy được.
Nhưng kệ mẹ nó chứ, ai thèm quan tâm.
Xung quanh ngọn núi, đâu đâu cũng có mấy cái trụ đá.
Tôi cứ nhằm hướng đồng cỏ mà đi, rồi tìm mấy cái trụ đá. Trụ nào cũng có vài con orc canh giữ.
Tôi giết sạch.
Đôi khi bọn thần thú của tôi cũng sẽ bị đánh trả, rồi cũng đến lúc bọn sói của tôi chết đi.
Cứ mỗi lần như vậy, tôi lại gọi thêm một hiệp sĩ đen. Tôi đã giết bao nhiêu con orc rồi? Và tôi đã đi qua bao nhiêu trụ đá rồi? Dù vô cùng mệt mỏi nhưng tôi vẫn không dừng bước. Tâm trí tôi cứ rối bời.
Sau khi lên đến cấp 14, những linh thú bên cạnh tôi đã bao gồm 2 hiệp sĩ đen và 3 con sói.
Khi lên lv 15, 3 hiệp sĩ đen và 2 con sói đang hộ tống tôi.
A, giờ thì tôi đủ điểm nâng ma thuật triệu hồi rồi.
Vậy nâng ma thuật triệu hồi thôi. Ừ. Từ giờ trở đi, cứ ma thuật triệu hồi mà nâng.
Kazuhisa: Level 15 | Ma thuật Hỗ Trợ 5 / Ma thuật Triệu Hồi 4→5 | Điểm Skill 5→0
※
Sau khi ma thuật triệu hồi lên đến cấp 5, tôi nhận được một ma thuật mang tên《Depotation》. Đây là một ma thuật khôi phục, có tác dụng lấy lại 90% lượng MP đã tiêu hao để triệu hồi linh thú.
Tôi dùng《Depotation》lên 2 con sói. Vì muốn dùng《Depotation》thì cũng phải tiêu hao MP nên tính ra, mỗi con sói chỉ thu lại được 3MP. Nhưng kệ đi, vậy là đủ rồi.
Dùng lượng MP đó, tôi gọi ra một linh thú cấp 5.
“《Summon Elemental: Wind》”
Một cô gái khỏa thân bán trong suốt hiện ra. Cô ta chính là Wind Elemental.《Summon Elemental》là một ma thuật có khả năng triệu hồi ra một trong 4 nguyên tố.
Vì đây vẫn còn là rừng nên tôi không thể liều mạng gọi ra Fire Elemental được.
Tuy Earth Elemental cũng không đến nỗi nào, nhưng tôi đã có mấy hiệp sĩ đen đánh tiên phong cực tốt.
Vậy nên tôi triệu hồi Wind Elemental.
Nhưng…
Cô ta đang khỏa thân và bộ ngực cô ta cứ lồ lộ.
Hình ảnh ấy gợi lại một ký ức chọc tôi điên lên, khiến đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi liền dùng《Depotation》để tẩy Wind Elemental.
Rồi gọi Earth Elemental ra thế chỗ cô ta. Thế là một con khổng lồ đá xuất hiện.
Hừm, thằng quỷ sứ này ngon hơn, thể nào nó cũng làm nên chuyện thôi.
Mà khoan, sao tôi phải lần theo mấy cái cột đá này?
Thôi kẹ mẹ nó đi.
Đầu tôi đau nhức, còn chân tôi thì không nghe lời tôi nữa.
Tôi phải cố lắm mới không ngã quỵ.
Rồi tôi đột ngột ngẩng đầu lên, khi đó tôi mới nhận ra mình đã bị kẻ thù bao vây rồi.
Hầy, cũng phải thôi. Biết là bọn orc ngu si, nhưng nếu tôi cứ tấn công hết lần này đến lần khác thì chúng không nhận ra mới là lạ. Không những vậy, tôi còn chả thèm tìm cách hạn chế tiếng ồn lúc giao tranh nữa.
Vì muốn choảng nhau trực diện với lũ orc, tôi liền ra lệnh cho đám thần thú đạp văng chúng đi.
Còn lại bao nhiêu MP cũng mặc xác. Tôi gọi ra thêm 2 con Earth Elementals nữa.
Các hiệp sĩ đen tung ra những nhát kiếm đầy thanh lịch cắt lìa cơ thể lũ orc, bọn Earth Elemental thì dùng cánh tay đá khổng lồ của chúng gạt phăng lũ orc đi.
Rồi một hiệp sĩ đen ngã xuống. Nhìn kỹ lại mới thấy ở đó có một con Orc Tinh Anh, và nó đang tìm đường tiếp cận tôi.
Mẹ kiếp.
Nhưng kệ mẹ nó chứ.
Chết ở đây cũng chả sao cả.
Giết tao đi. Trong lúc con Orc Tinh Anh đang xông tới, tôi giơ hai tay lên rồi thả lỏng người ra.
“Chào chú, cám ơn nha.”
Tôi mỉm cười với cái cái rìu đang bổ thẳng xuống mình. Tôi bình tĩnh chờ cho cái thứ vũ khí ác quỷ ấy chẻ đôi đầu mình ra.
Nhưng…
“Kazu-san!”
Giọng Tamaki vang lên. Một âm thanh kim loại chói tai vang lên đập thẳng vào màng nhĩ tôi, còn cái rìu của con Orc Tinh Anh bay ngược lên trời.
Cùng thanh kiếm bạc trong tay phải và một cái đèn pin trong tay trái, Tamaki lao vút qua tôi.
Con bé dùng đèn pin chiếu thẳng vào mặt con Orc Tinh Anh. Bị luồng sáng cường độ cao soi mắt, gương mặt màu đồng của nó không giấu được vẻ hoảng loạn.
Tamaki liền chớp lấy cơ hội để xông thẳng vào, rồi một trảm quang hình bán nguyệt lóe lên trước mắt tôi.
Bị chém một vết sâu đến mức lồng ngực lộ cả ra, con Orc Tinh Anh ngã xuống.
Rồi tôi được đưa vào trong căn phòng trắng.
Vậy là sao? Tôi đã nghe âm báo lên cấp đâu? A, chiếc nhẫn đỏ quay về bàn tay trái của tôi rồi.
Ra là Tamaki lên cấp. Tôi ngước đầu lên.