Bên trong căn phòng trắng, chỉ có mình tôi và Tamaki.
“Kazu-san! Cuối cùng cũng tìm được anh rồi!”
Tamaki thở hổn hển, lao vào lồng như tôi như một chú cún con và cạ cạ bộ ngực em ấy vào người tôi. Sao con bé lại ở đây? Tại sao tôi…
Thôi kệ đi, sao mà chẳng được.
Phiền phức quá. Tôi lạnh lùng đẩy con bé ra.
“Kazu….san?”
Tamaki tròn mắt nhìn tôi chằm chằm. Vẻ sợ hãi và sốc hiện lên trên gương mặt ấy.
Con bé bối rối dò xét tôi.
“Chuyện gì vậy Kazu-san? Sao anh không chờ em quay lại? Em tìm anh cả buổi trời luôn đó, với lại Alice cũng đi đâu mất luôn… À đúng rồi, Alice có đi chung anh không?”
Alice?
À, Alice à? Alice….
Những hình ảnh khi nãy lại đập vào đầu tôi.
Alice đã để thằng khốn nạn đó ôm chặt.
Alice đã bỏ đi với hắn rồi.
Tôi gào lên, khuỵu gối xuống, rồi ôm đầu run rẩy.
Tamaki hốt hoảng chạy đến bên cạnh tôi.
“Kazu-san! Oi Kazu-san! Anh sao vậy?”
Tamaki lay vai tôi. Tôi ngẩng đầu lên nhìn thì thấy gương mặt lo lắng của con bé. Dù tôi đã hành động xấu xí đến vậy mà con bé vẫn còn lo cho tôi.
“Anh….”
Tamaki cau mày lại như để quyết chí làm gì đó.
“Tuy không em không biết có chuyện gì, nhưng Kazu-san à, em biết hiện anh đau đớn thế nào. Em hiểu rõ lắm”
“Em thì biết cái quái gì?!”
Một thứ vô định nào đó lướt qua tâm trí tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng và đau đớn, đắng cay đến cùng cực và nóng ran lên như bị nham thạch phủ vây.
Khi lấy lại lý trí thì tôi đã đè Tamaki xuống đất rồi. Giữa lúc hít thở điên cuồng, tôi đã bất thần tấn công Tamaki, nhưng…
Nhưng Tamaki không hề kháng cự.
Vì có skill Thể Chất cấp 1 nên chỉ cần muốn là con bé dư sức đánh bay tôi đi. Nhưng con bé lại không làm vậy.
Rò ràng Tamaki đang run rẩy, nhưng con bé vẫn quyết không bỏ trốn mà cứ nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Không sao đâu. Nếu một đứa như em có thể giúp anh nguôi ngoài thì…”
Như để an ủi tôi, con bé mỉm cười, rồi đưa mặt đến gần.
Hai bờ môi chạm vào nhau.
Khác với với sự nồng nàng mà Alice mang lại, nụ hôn này đầy sự dè dặt, nhưng nỗ lực của Tamaki đã truyền sang tôi. Hơi ấm của Tamaki bao phủ lấy tôi.
“Là…….m…..sa…..o…….em…...h…..iểu….?”
“Em biết chứ. Tuy không biết vì sao Kazu-san đau đớn đến vậy, nhưng em hiểu rất rõ nổi đau ấy. Em còn biết mình không được để cho Kazu-san của hiện tại cô đơn nữa kìa.”
Cho nên—— Tamaki nói tiếp.
“Lần này đến lượt em giúp Kazu-san đây”
Cùng nụ cười chớm nở, Tamaki mở lối cho tôi.
◆ ◆ ◆
Sau khi xong, Tamaki úp mặt tôi vào ngực em ấy. Tôi cứ khóc, còn em ấy cứ vậy mà ôm lấy tôi.
Tamaki 54 [/images/images/image-12.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/e/ec/Tamaki_54.png/revision/latest?cb=20180114140138
“Kazu-san, nhờ anh nên cả ngày hôm nay em mới may mắn được như vậy đó. Có lẽ hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời em rồi. Nhiêu đây chỉ là một món quà nhỏ để báo đáp anh thôi.”
Tamaki xoa đầu tôi và dịu dàng nói.
“À đúng rồi Kazu-san, chuyện gì xảy ra vậy, kể em nghe đi”
Tôi lưỡng lự. Liệu sau khi tôi thú nhận, em ấy sẽ nghĩ gì đây? Sau khi biết tôi thảm thương đến thế nào, liệu em ấy có...
“Đừng lo, em đã quyết định rồi. Dù có ra sao đi nữa, em cũng sẽ luôn ở bên anh. Dù anh thấy phiền lòng cái gì, dù anh ghét cái chi, em cũng sẽ chấp nhận. Em sẽ chấp nhận hết tất cả.”
Tôi rụt rè ngẩng mặt lên, còn Tamaki thì dịu dàng cười với tôi.
“Với lại, anh nhớ lại đi. Bộ anh quên hồi sáng em thảm hại đến mức nào rồi à?”
Tôi không thể kiềm được một nụ cười nhăn nhó. Đúng vậy, hồi sáng này, chẳng những em ấy sợ đến mức không thể nhúc nhích mà còn tè ra quần nữa. Đúng là lúc đó Tamaki thảm hại không đỡ nổi.
Nhưng ấy là do khi đó sự tình lâm nguy, rồi chấn thương tâm lý con bé lại tái phát, tóm lại là vì nhiều sự kiện bất lợi liên tiếp xảy ra nên…
Tôi thì khác. Những tổn thương tôi giấu giếm còn hơn cả nhục nhã nữa.
“Kazu-san, hồi trước Alice có nhờ em một điều.”
“Alice….?”
“Alice nói nếu cậu ấy mà chết đi, chắc chắn anh sẽ rất buồn, thậm chí còn hóa điên nữa…”
Alice… Alice từng nói vậy ư?
“Cậu ấy không nhờ em làm việc đó sau khi mình chết, mà là trước lúc cậu ấy chết. Cậu ấy nói trước khi Kazu-san ra tay hạ sát em, em phải dâng hiến mình cho anh, nếu không chờ tới khi đó thì muộn mất.”
“Tại sao?”
Tôi hoàn toàn không hiểu con bé nói gì cả. Vì không hiểu nên tôi mới hỏi lại, nhưng Tamaki nhăn mặt.
“Vì nếu Alice phản bội anh, anh nhất định sẽ bắt em làm con tin rồi giết chết em. Cho nên nếu Alice chết thì…. ừmm...”
Tôi đáp lại bằng một từ “hả?”, và Tamaki cũng bối rối nghiêng đầu.
“Hồi sáng anh nói vậy mà?”
“Khoan”
Có thật là hồi sáng bọn tôi có nhắc tới chuyện này không?
…..hình như là có.
Không, nếu có thì cũng là giỡn cho vui thôi...
Mà khoan đã, nếu Alice tưởng tôi nói thật thì sao? Vậy nên Alice mới bảo Tamaki phải…
Giờ nghĩ lại mới thấy, có lẽ Alice kêu tôi ôm Tamaki là vì…
“Cái đó anh nói giỡn mà? Không lẽ mấy đứa tưởng thiệt sao?” (đoạn Alice “giả sử” ở chương 18)
“Hả—— chắc vậy.”
Tamaki bật cười.
“Nhưng em cũng không ngờ là mình lại tự nguyện ôm Kazu-san như vầy đó”
“Con nhỏ này….”
“Quên nữa, nói luôn, em chỉ muốn làm vậy thay thế cho Alice thôi, bấy nhiêu đó là đủ rồi. Em chừa con tim anh là để cho Alice, nên mong anh cũng hãy dành trọn trái tim mình cho cậu ấy. Còn giờ...”
Tamaki nói vậy, rồi sau một lúc mỉm cười, em ấy nghiêm mặt nhìn tôi.
“Em sẽ chấp nhận tất cả, vậy nên kể em biết đi. Có chuyện gì xảy ra? Vì sao anh lại đau đớn đến vậy?”
Tôi lưỡng lự một lúc… Rồi bắt đầu từ tôi của ngày hôm qua, tôi giải thích mọi chuyện.
Đầu tiên chính là lý do vì sao tôi giỏi đào bới đến vậy; sau đó là chuyện của tôi bên khu Cao Trung; rồi cuối cùng chính là những cảm giác của tôi về kẻ mang tên Shiba.
Ngoài ra tôi còn kể chuyện vừa xảy ra lúc nãy nữa. Tôi thuật lại cảnh Shiba đưa Alice đi mà như đang thuật lại một cơn ác mộng.
Tamaki im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lắm mới kêu lên vài tiếng. Sau khi kể xong mọi chuyện, em ấy lại đưa đầu tôi lên ngực mình.
Gương mặt tôi bị chôn vùi trong hai quả đồi tràn đầy sức sống. Đó là một nơi cực kỳ ấp ám, thậm chí tôi còn nghe được nhịp tim của Tamaki nữa. Cảm nhận được nhịp đập và hơi ấm ấy, tâm trí của tôi dần dần ổn định lại.
Tới chừng mà tôi sắp không thở nổi, Tamaki mới chịu buông tôi ra. Em ấy nhìn mặt tôi rồi nở một nụ cười nhạo.
“Giờ thì em muốn giết sạch lũ người bên khu Cao Trung rồi.”
Phản ứng giống hệt Alice luôn, hèn gì hai đứa lại thân nhau đến vậy. Tôi cười nham nhở.
“Nghe em nói nè Kazu-san. Đối với em, Kazu-san quan trọng hơn lũ người bên khu Cao Trung hàng trăm lần. Chắc chắn Alice với Mia cũng nghĩ vậy nữa. Vì vậy nên em muốn nói cho anh biết vài chuyện đây.”
“Chuyện gì?”
“Cánh tay trái của Mia do chị Shiki giữ bị cướp mất rồi. Em cũng không biết phe nào đứng sau nữa. Cánh tay trái ấy đã được yểm ma thuật…. hình như là《Stasis》 phải không? Sau khi yểm ma thuật đó lên thì chị Shiki giữ tay Mia…. Tuy chị ta không nói em biết ai cướp mất, nhưng Sakura-chan nói là cậu ấy nghe được tiếng súng.”
Tiếng súng—— tôi bất ngờ nhận ra. Lúc phái con quạ đi do thám, tôi thấy Shiba cầm trong tay một cây súng săn. Có khi nào Shiba de dọa Shiki không? Và có phải tay trái của Mia bị đánh cắp không?
Ôi khoan đã. Thằng Shiba đó lấy tay Mia để mà làm gì?
“Kazu-san, anh cũng biết là Alice được chọn làm người thừa kế giống em đúng không?”
“Ừm”
“Hồi trước em có nghe đồn quản lý của ngôi trường này là họ hàng của gia đình đã nhận nuôi Alice, chính vị vậy nên cậu ấy mới bị quẳng vào đây.”
“Họ hàng của… là quản lý ngôi trường này ư?”
“Rồi thì con trai của người họ hàng đó cũng học trong trường này nữa…. Alice được người đó chăm sóc từ lâu lắm rồi.”
“Thằng đó tên gì?”
Tamaki lắc đầu. Đúng là dù hai đứa có thân nhau thì cũng chẳng ai lại đi hỏi anh họ người kia tên gì cả. Tôi thở dài.
“Nhưng thằng Shiba đó…”
Cái thằng đó mà cũng biết đối xử tử tế với người khác à?
Hừm, cũng có thể. Đằng nào thì thằng đó cũng thuộc kiểu thích ai thì đối xử nhẹ nhàng, còn ghét ai thì hành cho ra bã mà.
Tuy hắn ghét tôi, nhưng lại xử tốt với những người vẫy đuôi với hắn.
Hắn câu kéo người khác về mình để cũng cố quyền thế của mình.
Đúng là xảo quyệt.
Càng dụ dỗ được nhiều người, quyền lực của hắn lại càng tăng lên.
Chính vì vậy nên sau khi biết chuyện đó, đến cả giáo viên cũng không dám chống đối hắn.
Nếu hắn thích Alice…. Không, hai người là họ hàng với nhau, và Alice nhỏ hơn hắn 1 tuổi. Nếu hắn làm thân với Alice để năm sau lợi dụng em ấy thì…
Hiểu rồi, vậy nghĩa là trong mắt Alice, Shiba là một người họ hàng tốt bụng. Hôm qua tôi đã kể cho Alice nghe quá khứ của mình, và khi tôi nhắc tới Shiba...
Mẹ kiếp.
Đột nhiên Tamaki rên lên một tiếng.
Nhìn kĩ lại mới thấy tôi đang siết chặt tay em ấy. Và chẳng biết tự khi nào, móng tay của tôi đã đâm lủng cả làn da mềm mại của em ấy rồi. Bị đâm lủng, máu trên vai em ấy cứ trào ra.
“Anh… anh xin lỗi”
“Không sao đâu. So với nỗi đau trong tim Kazu-san thì nhiêu đây có đáng là gì”
Tamaki nở một nụ cười gan dạ.
“Đằng nào thì chỉ cần rời khỏi đây là vết thương lành thôi mà.”
Cũng…. phải. Nhưng biết nói sao cho phải đây…. tôi thấy mình sao mà thảm hại quá. Tôi bực bội ôm đầu.
“Êy. Kazu-san!”
Dù đã nhìn thấu quá khứ đen tối trong tim tôi nhưng Tamaki vẫn vui vẻ mỉm cười. Em ấy cứ ôm chặt lấy tôi và liên tục vuốt lưng tôi như muốn nói với tôi rằng “không sao đâu”, rồi nói bằng một giọng trầm ấm.
“Hãy tự mình kiểm nghiệm tình cảm của Alice đi. Em cũng sẽ đi chung anh nữa. Vì cứ mập mờ như vậy nên anh mới lạc lối đó. Hãy đi mà tìm hiểu xem lúc bỏ đi cùng cái người tên Shiba, Alice cảm thấy thế nào, và cậu ấy đang muốn làm gì. Xong rồi hãy tự mà suy ngẫm.”
“Tamaki………...em……….”
“Nếu đó là do Alice dao động, chúng ta chỉ cần đập cậu ấy một trận cho tỉnh ra rồi lôi đầu về là được. Còn nếu đó là tình yêu thật sự thì bắt cóc về thịt luôn!”
À, hiểu rồi.
Cũng phải… Hoàn toàn chính xác. Mắc gì phải mất tinh thần nhỉ?
“Nói đi Kazu-san, anh có còn thích Alice không?”
“Ưm, anh thích, anh yêu em Alice lắm. Em ấy là người anh yêu nhất trên đời”
“Vậy thì tốt. Anh mà không nói vậy chắc em hơi đau lòng rồi.”
Dù nghe nói mình không phải người quan trọng nhất đối với tôi, Tamaki vẫn nở nụ cười như thể không hề đau khổ.
Vì em ấy đang ôm lấy tôi rất chặt nên tôi cảm nhận được cơ thể em ấy đang phản ứng thế nào. Đó chính là niềm đau trong tim em ấy. Nhưng tôi vẫn giả vờ không biết.
“Kazu-san, ta sang bên khu Cao Trung thôi.”
Tamaki nói tiếp.
“Giờ hãy lẻn vào trong đó để xem thực hư thế nào đi”
Nói xong, em ấy mỉm cười rạng rỡ.
Tamaki: Level 12 | Kiếm Kĩ 6Thể chất 1 | Điểm Skill 2
“Ừ. Mà Tamaki nè, em nâng Kiếm Kĩ lên cấp 6 hồi nào vậy?”
“Sau khi chia tay Kazu-san thì em có đánh vài con orc thường, xong thì lên cấp luôn. Em phải khổ lắm mới kiếm được anh đó.”
Tôi cám ơn Tamaki lần nữa rồi dịu dàng xoa đầu em ấy. Tamaki nở một nụ cười trầm ấm đáp lại.
CHƯƠNG 55: VĂN TỰ BÍ ẨN
Tamaki và tôi quay về thực tại.
Bọn orc tức thì vây kín xung quanh.
Trận chiến tiếp tục.
Nhưng giờ đã có Tamaki bên tôi rồi.
Em ấy đã nâng Kiếm Kĩ lên cấp 6 và trở thành một kiếm sĩ hàng đầu.
Bằng thanh kiếm bạc của con Orc Tướng trong tay, Tamaki như đang khiêu vũ trong bóng tối. Thanh kiếm bạc vun vút lao đi, để lại những trảm quang màu bạc giữa màn đên.
Mỗi một trảm quang hiện lên, một con orc bị chém hạ.
Đối với Tamaki, orc thường hay Orc Tinh Anh cũng đều là những con quái nhãi nhép cả.
Phần tôi, trong trận chiến giữa màn đêm, tôi chỉ cần thi triển ma thuật hỗ trợ cấp 5《Night Sight》lên cho em ấy là đủ.
“Wow wow, ban đêm mà sáng như ban ngày luôn! Kinh ghê Kazu-san ơi! Quá đã!”
Tamaki như thăng lên 9 tầng mây.
Nội đứng nhìn con bé nhảy loanh quanh thôi cũng đủ vui rồi.
Vì đã nhìn rõ trong bóng tối nên con bé tắt cái đàn pin rồi lượn vòng vòng như một bóng ma.
Giữa chừng thì tôi lên lv 16.
Vì cũng không cần làm gì nên tôi rời căn phòng trắng luôn.
“Cơ mà phải nói là cấp 6 kinh thật….”
“Hehe…. em là người đầu tiên có skill cấp 6 đó nha!”
Cứ mỗi nhát chém là một con orc vong mạng.
Chúng tôi dùng sức mạnh áp đảo của mình để quét sạch bọn orc.
Đến nỗi kẻ thù còn không kịp bỏ chạy.
Trận chiến kết thúc.
Tamaki khoái chí nhặt mấy viên ngọc dưới đất lên.
Nói thêm là em ấy hốt được một đống ngọc đỏ.
“Trên đường tới đây em lượm được hàng hà sa số ngọc luôn. Có phải Kazu-san giết bọn orc đó không? Cứ như anh để lại vết cho em theo vậy á.”
“À…. ờm…. tại anh thấy xung quanh mấy trụ đá có nhiều orc quá nên…. anh định diệt hết chúng….”
Bất thần, tôi thấy một trụ đá to tướng trước mặt.
Rốt cuộc cái của nợ này là cái giống gì vậy?
Sao lũ orc lại tụ tập xung quanh mấy cái thứ này?
“Nè Kazu-san, trong trường mình có mấy cây cột này không?”
“Anh mới nhập học năm nay nên cũng không biết gì về ngọn núi này cả. Anh cũng như em thôi.”
“Hmm, hình như là không thì phải”
Tamaki bối rối nghiêng đầu, rồi dùng cái đèn pin soi trụ đá thêm lần nữa.
“Coi nè anh. Ở đây có mấy cái ký tự lạ mà trước giờ em chưa từng gặp qua lần nào hết.”
Đúng như con bé nói, ở phần giữa trụ đá có mấy cái ký tự màu đỏ nhìn giống như con rắn được khắc lên mặt.
Độ cao vào khoảng ngang tầm mắt chúng tôi.
Vậy… rốt cuộc đây là cái thể loại văn tự gì vậy?
“《Read Language》”
Tôi liền dùng thử ma thuật mình mua từ Mia Vendor.
Sau khi kích hoạt ma thuật ấy rồi tập trung vào mấy cái văn tự màu đỏ…
“Cố định tọa độ, rà soát không gian, giới hạn phạm vi…”
“Anh nói cái gì dạ?”
“Nghĩa của mấy cái văn tự đó”
“Em hông hiểu gì luôn…”
Chuẩn đó cưng, anh cũng vậy nữa…
Suy nghĩ lại nào. Mấy văn tự cà khịa trên đây nói là chuyển cái gì đó, dịch chuyển cái gì đó hoặc là làm gì đó cái gì đó…. tóm lại là chúng tôi thấy mấy chữ này không liên quan cái giống gì cả.
Nói thiệt là tôi bắt đầu để ý cái này tôi.
Giờ tôi chỉ muốn lập tức quay về để hỏi ý kiến Shiki thôi.
Nhưng giờ không phải lúc để…. quay về.
Tôi lắc đầu rồi nhìn sang Tamaki.
“Cái này thì để sau quay lại điều tra cũng được. Giờ phải sang khu Cao Trung trước.”
“Vâng, cứ để em lo liệu đám nhãi nhép dọc được cho!”
Tamaki vỗ vào ngực mình một phát tràn đầy khí thế.
Vỗ xong thì con bé hụt mẹ hơi. Bộ tưởng skill Thể Chất lv 1 mạnh lắm hả gái?
Biết nói sao đây… tôi thấy ngứa gan quá.
Nhưng cũng nhờ con bé bên cạnh nên tôi vững dạ hơn.
Có Kiếm Kĩ cấp 6 trong tay, cộng thêm bọn linh thú từ ma thuật triệu hồi cấp 5, chúng tôi hoàn toàn có thể dễ dàng chiến thắng bất kỳ đối thủ nào, trừ con Orc Tướng.
Thấy con bé há họng ra cười, cả tôi cũng cười theo.
Có một cô bé năng động kề bên, tôi cũng trở nên năng động hơn hẳn.
Mới nãy thôi, tôi còn mặc kệ cả thế giới này và không còn biết trời trăng gì. Giờ nghĩ lại mới thấy, chuyện lúc ấy cứ như chưa từng xảy ra vậy.
“Tamaki, anh nói lại lần nữa. Cám ơn em”
“Anh nói gì vậy Kazu-san? Cái đó thì, em cũng vậy mà”
Đang ưỡn ngực tự hào, Tamaki nở một nụ cười thơ ngây.
Nhưng…. cũng nhờ có sự ngây thơ ấy nên chuyện mới được như thế này.
Có điều là lúc nhìn em ấy, tôi thấy không thoải mái cho lắm…
“Kazu-san đừng lo. Tại không để ý gì xung quanh nên Alice mới hơi thẳng thắn tí thôi.”
Tưởng tôi vẫn còn lo chuyện Alice nên em ấy nói thẳng.
Nhưng Tamaki à.
Tuy biết Alice là người như vậy, nhưng anh vẫn không muốn em nói ra đâu.
Nhưng rốt cuộc tôi lại nuốt ngược những lời đó.
Khi tôi nhìn lại đồng hồ thì đã là 8 giờ tối rồi.
Tôi đi lang thang gần 2 tiếng luôn mới ghê chứ.
Đúng là lúc đó tôi khùng nặng thật.
Làm Tamaki chạy khắp xứ tìm tôi.
Thật tình, chắc tôi làm con bé lo lắm.
Nhưng không chỉ có mỗi Tamaki.
Hẳn là Shiki, Mia và những người khác cũng lo cho tôi nữa.
Nhưng giờ tôi không thể về được.
Giờ tôi đang có chuyện nhất thiết phải làm.
Và những điều nhất thiết phải tìm hiểu cho ra lẽ.
“Đi thôi Kazu-san”
“Ừ.”
Tamaki và tôi nhằm hướng khu Cao Trung mà thẳng tiến.
※
Khoảng 30p trôi qua.
Sau khị hạ được không biết bao nhiêu orc, cuối cùng chúng tôi cũng vào được khu Cao Trung.
Giữa chừng thì Tamaki lên cấp 13 và để dành điểm skill.
Ngoài ra bọn tôi còn dành ra ít thời gian để âu yếm trong căn phòng trắng nữa.
Lúc đến gần khu Cao Trung, Tamaki nói nét mặt tôi có vẻ hơi căng thẳng.
Thế là em ấy ôm chặt người tôi để giúp tôi bớt bối rối.
Thôi không kể nữa đâu. Chỉ cần biết nhờ vậy mà tôi đỡ căng thẳng là được rồi.
Bởi nếu tôi mà lo sợ đến nỗi cả cơ thể lẫn linh hồn đơ như cây cơ thì khổ.
Nghĩa lại thì Tamaki đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi có cám ơn bao nhiêu cũng không bao giờ đủ…
“Hạnh phúc quá. Kể ra em cũng may mắn lắm mới giúp ích được cho Kazu-san thế này”
Tamaki nói vậy, và tôi cứ xoa đầu em ấy.
Cô bé trung thành như một chú cún ấy nhắm mắt lại vì hạnh phúc.
Rồi cười ngượng nghịu.
Tamaki: Level 13 | Kiếm Kĩ 6Thể Chất 1 | Điểm Skill 4
Vì không định xông trực tiếp vào khu Cao Trung nên hiện tại chúng tôi đang đi được nửa đường vòng trong rừng.
Tôi đã thu hồi hết toàn bộ linh thú.
Chỉ trừ 2 con Wind Elemental thôi.
Nếu đông quá thì lúc chúng tôi vạch cỏ tiến lên, có khả năng kẻ khác sẽ nghe được tiếng xào xạc.
Dù có nhìn vào bộ ngực của 2 con Wind Elemental thì tôi cũng không bị nhức đầu nữa.
Nhưng đổi lại, không hiểu sao Tamaki lại buồn ra mặt.
Con bé ỉu xìu đưa tay lên ngực mình.
“Bự hơn mình luôn….”
“Thật sự mà nói, anh thấy lớn nhỏ không quan trọng, quan trọng là hình dáng kìa.”
“Kazu-san, sao tự nhiên anh lại dùng kính ngữ vậy?”
“Tại chuyệnnói như bình thường thì xấu hổ lắm chứ sao”
Rồi chúng tôi vạch cỏ ló đầu ra và nhìn về phía cánh cổng dẫn vào khu Cao Trung.
Ngay trước cổng là một bầy orc đang lang thang.
Hmm, coi bộ hơi khác với tình hình tôi trinh sát được lúc trưa rồi.
Nhưng kệ đi, đây là tòa nhà chính nên tất nhiên phải có nhiều orc.
Có lẽ trong tòa nhà này cũng có một con Orc Tướng nữa.
“Xông thẳng vô không Kazu-san?”
Tamaki vừa lôi thanh kiếm bạc ra khỏi vỏ thì tôi lắc đầu.
Nói thêm là hồi nãy, tôi đã triệu hồi ra cái vỏ kiếm đó cho con bé.
Nói cho đúng hơn là tôi đã dùng ma thuật triệu hồi cấp 4《Summon Weapons》để gọi ra cả kiếm lẫn vỏ, xong rồi vứt thanh kiếm đi để lấy cái vỏ.
“Phải xác nhận tình hình trước đã.”
Tôi cố kiềm lại cảm xúc nóng vội trong đầu.
Đầu tiên, bọn tôi sẽ đi vòng qua khu trường để đến ký túc xá nam.
Ngoài ra còn phải nhắc tới cây súng săn của Shiba nữa. Nhưng tôi chưa kịp giải thích thì…
“Kazu-san khỏi lo! Nếu hắn có súng thì chỉ cần chịu khó ăn đạn rồi nhào tới chẻ đầu hắn là được!”
Bộ não toàn cơ bắp đáp lời tôi.
Công nhận con bé này rất hăng, nhưng nếu không có người cầm cương kềm lại thì thể nào cũng có ngày chết cả lũ.
Hơn nữa, Alice là người duy nhất dùng được ma thuật trị thương, và hiện em ấy đang bên phe địch.
Chúng tôi quay ngược lại khu rừng rồi lẫn vào những bụi rậm mà đi.
Giữa đường, bọn tôi gặp 2 con orc đi lẻ.
Sao khuya thế này rồi mà chúng vẫn còn lang thang ở đây? Tuy tôi cũng muốn tìm hiểu cho rõ ràng, nhưng giờ phải giết nó trước đã.
Hừm, hình như là chúng đang tìm gì đó…
Tìm cái gì hay tìm ai?
Có ai trốn vào rừng à?
Ngay lúc đó, ở đằng trước, Tamaki ngừng bước.
“Kazu-san”
Tamaki nói cùng một vẻ mặt lo lắng.
“Có người ở đây. Nấp mau.”
“Làm sao em biết?”
“Vì lúc đi chung với chị Shiki, em cũng có cảm giác hệt như bây giờ vậy.”
Ra vậy, mà nói vậy chứ tôi méo hiểu gì hết…
Có phải vì skill cao nhất của tôi mới cấp 5, còn Tamaki thì đã có Kiếm Kĩ cấp 6 không?
Dám lắm chứ.
Cơ mà trò chuyện kiểu méo gì vậy?
Nếu có người sở hữu skill Detection ẩn nấp gần đây, có khi nào kẻ đó đã phát hiện bọn tôi rồi không?
Có khi nào những con orc bị chúng tôi thịt khi nãy đến đây để săn tìm người đó không?
Thằng quỷ sứ đó là bạn hay là thù?
Nếu đó mà là học sinh bên khu Cao Trung thì…
Tôi triệu hồi Wind Elemental ra bên cạnh mình rồi chuẩn bị tinh thần giao chiến bất cứ lúc nào.
Ngay lúc đó…
“Làm ơn khoan degozaru”
Từ bóng cây gần đó, một giọng nam trầm vang lên.
Cái mọe gì cơ? Degozaru á?
“Tại không muốn đánh nhau degozaru, giờ tại ra mặt liền degozaru. Làm ơn đừng tấn công tại hạ degozaru.”
“Ơ…. hắn…. Kazu….”
Tamaki bối rối hết cỡ nhìn tôi.
Tôi nhìn trực tiếp vào hướng đó.
Sau một lúc do dự, tôi ra lệnh cho bọn Wind Elemental lui về phía sau.
Ít nhất thì cái giọng này cũng không phải của Shiba.
Hơn nữa, nếu đó là Shiba thì hắn sẽ không bao giờ nhét thêm cái từ “degozaru” xàm lông vào cuối câu nói.
Cũng có thể là đồng lõa của Shiba lắm…
Nhưng nếu hắn chịu lên tiếng thì ít nhất chúng tôi cũng có thể thương lượng với nhau.
Rốt cuộc thì từ trong bóng cây đó, thằng lập dị nào sẽ chui ra đây?
Có khi nào là một thằng ông nội quấn vải đen khắp người không?
Bậy, để tôi nói lại cho rõ.
Thằng ông nội ấy ăn mặt hệt như ninja vậy.
“Tại hạ đang đóng giả làm ninja degozaru”
“Khỏi nói, nhìn cũng biết rồi.”
Nhìn vào thằng ông nội đó, tôi chết lặng.
Nói chung là cạn lời.
Rốt cuộc thánh này là ai?
CHƯƠNG 56: DEGOZARU
Sao lại có ninja ở đây?
Nếu người ta hỏi tôi đang cảm thấy thế nào thì chắc chắn tôi sẽ dùng câu trên để diễn tả.
Bên cạnh tôi, Tamaki cũng ngớ người ra luôn.
Không ngờ lại có một thằng ông nội ăn mặc như ninja tồn tại trên đời…
“Đừng nói lớn quá degozaru. Bọn orc phát hiện ra chúng ta bây giờ degozaru”
Nói xong, cậu ta quay lưng lại phía chúng tôi.
“Theo tại hạ degozaru. Vào nơi trú ẩn của tại hạ rồi nói chuyện tiếp degozaru.”
Chúng tôi đành đi theo thằng ông nội tự xưng là ninja.
Rất có thể đó là bẫy, nhưng giữa lúc thế này thì chúng tôi không nghĩ gì tới chuyện đó nữa.
Hay nói đúng hơn thì bọn tôi đã hoàn toàn bị đối phương làm cho ngáo theo, nên chả còn tâm trạng để mà suy nghĩ chuyện đó nữa.
Hừm, phải công nhận là sức mạnh của hóa trang thành ninja thật là đáng sợ.
Đáng sợ đến nổi triệt tiêu hoàn toàn khả năng suy nghĩ và phán đoán của bọn tôi luôn…
Cái “nơi trú ẩn” mà thằng ông nội ninja nói là một cái nhà bỏ hoang.
Bề ngoài tàn tạ như thể sắp sập tới nơi.
Nhưng khi vào bên trong rồi thì kể cũng khá sạch sẽ.
Trong nhà là một cái bàn, xung quanh là bốn cái ghế.
Nhìn hệt như mấy cái phòng CLB bình thường.
Hay phải nói đây là một CLB mới đúng.
Sau khi ra lệnh cho bọn linh thú gác bên ngoài, tôi với Tamaki vào trong.
Thằng ông nội ninja đóng chặt cửa chính, sau đó bật bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà.
Trong cái bòng đèn huỳnh quang chiếu sáng có ghi mấy chữ “Chào mừng đến với CLB Ninja”
“CLB… ninja á?”
“Lời sao ý vậy.”
Thằng ông nội ninja ưỡn ngực tự hào.
“Tại hạ là hội trưởng của CLB Ninja degozaru”
“Còn hội viên đâu?”
“Đã là ninja thì lúc nào cũng đơn độc cả.”
Ừm hửm.
Bậy bậy, thằng ông nội này mà là học sinh trong trường á….?”
Vậy nghĩa là… một nam sinh…. đéo biết nữa.
Cậu ta đang đeo một cái mặt nạ...
Hay khăn bịt mặt ta?
Không, cũng không rõ nữa, chỉ biết bộ đồ ấy phủ kín cả người cậu ta và chừa mỗi đôi mắt ra thôi.
“Nếu cậu là học sinh của khu Cao Trung….. vậy cậu có biết tôi là ai không?”
“Kaya Kazuhisa năm nhất degozaru. Tôi biết degozaru.”
Tôi lo lắng đến đơ cả người.
Thấy vậy, Tamaki liền nắm lấy tay tôi.
Nhưng thằng ông nội ninja lập tức lượn một vòng quanh cái bàn, nhìn tôi….
Và cúi người xuống.
Phải nói là cực kỳ hoàn hảo, vừa đúng 90 độ luôn.
“Không ai bên khu Cao Trung là không biết cậu bị đối xử như thế nào degozaru. Tại hạ cũng biết cậu cực kỳ căm ghét học sinh khu Cao trung, nhưng giờ cậu vui lòng chịu khó một tí, được không?” (nó kêu Gaya = おぬし = Onushi)
Méo.
Với lại giờ tôi đang cần sang khu Cao Trung ngay chứ không phải đánh nhau rùm beng ở đây.
Sau khi kêu thằng ông nội ninja ngẩng đầu lên, tôi giải thích vì sao mình lại tới khu này.
Chuyện về Alice.
Chuyện về Shiba.
Rồi về tình hình của khu Cao Trung mà đa phần nhờ dùng quạ trinh sát nên tôi mới biết được.
“Hiểu rồi, tức là Kaya-dono sẵn sàng lao thân vào chiến trường để cứu người cậu yêu degozaru”
“Ờ thì… nói vậy cũng được. Với lại kêu Kazu là được rồi. Ai cũng gọi tôi vậy cả.”
“Em cũng vậy nữa, kêu Tamaki được rồi. Giúp đỡ nhau nhau Ninja-san!”
Tamaki thích chí nói.
Chưa gì mà em đã quen với hắn rồi hả Tamaki?
Mà thôi, nói sao ta…. dễ thích ứng cũng tốt.
“Tôi hiểu rồi degozaru, Kazu-dono, Tamaki-dono. Đúng là hai người rất mạnh nên không cần sợ orc hay ai cả. Dẫu sao…”
“Ê khoan, sao cậu biết bọn tôi mạnh?”
Lần này thì thằng ông nội ninja nghiêng đầu.
“Mấy con linh thú bên ngoài là Elemental từ ma thuật Triệu Hồi cấp 5. Hiện tại trời đang tối đen như mực như hai người vẫn di chuyển rất nhanh van hẹ, từ đó suy ra hai người có ma thuật Hỗ Trợ cấp 5《Night Sight》.
Trong khi đó thì Tamaki-dono dùng kiếm làm vũ khí chính, nếu xét theo sức mạnh từ những đòn tấn công ban nãy, ít nhất ít nhất Kiếm Kĩ của cô ấy cũng đã đạt tới cấp 4… hay là cấp 6 nhỉ? Mấy cái đó thì chỉ cần quan sát sơ là biết ngay degozaru.”
Tamaki và tôi ngu người nhìn nhau.
Cậu ta nói thật hay nói xạo thì chưa biết.
Chỉ biết cậu ta nói không sai một chi tiết nào mà thôi.
“Ninja-san, mới nãy em còn tưởng anh ăn mặc như ninja cho ngầu thôi chứ”
Tamaki nói thành lời cái câu không nên nói nhất luôn.
Đúng là không biết để ý bầu không khí tí nào cả.
Mà thôi, vì lần này bên kia đã phá cười nên cũng không sao.
Nhưng phải công nhận là cậu ta tinh mắt thật.
Tuy cậu ta nói cái nào đúng chóc cái đó, nhưng không phải ai cũng có thể bình tĩnh và lanh trí đến vậy… Chỉ cần quan sát những cử chỉ của bọn tôi mà cậu ta đã nhìn thấu hết rồi.
“Để trở thành một ninja hàng đầu, ngày nào tại hạ cũng chăm chỉ tập luyện deguzaru. Khoảnh khắc tiêu diệt được con orc, ngay sau khi đặt chân vào căn phòng màu trắng lạ lùng ấy, tại hạ liền thu thập toàn bộ những thông tin có thể degozaru.”
“Làm sao cậu tiêu diệt được orc?”
“Tại hại dùng dây thừng quấn quanh cổ sau đó tận dụng nguyên lý ròng rọc để giết nó. Tại hạ bắt chước theo Hissatsu Shigoto Hito degozaru.”
Có nhiêu đó thôi mà đã diệt được orc rồi á, mà phải thắc mắc là làm cách nào cậu ta chuẩn bị được tinh thần để giết orc mới đúng…
Nhưng tôi chỉ biết ngớ người ra nhìn cứ không nói được gì.
Orc là một sinh vật mạnh đến bất bình thường, vậy mà cái chiêu trò ninja của cậu ta lại thành công mới ghê.
Bậy, khoan nào.
Chuyện thằng ông nội ăn mặc như ninja này mới là chuyện đáng chú ý hơn vấn đề hiện tại chứ nhỉ?
So với lũ orc thì ninja vẫn dị hơn nhiều đúng không?
Nếu mà ma thuật bọn tôi sử dụng không hề tồn tại, và nếu bọn orc mới là học sinh thật sự trong ngôi trường thì… ớ….
“Ối trời đất ơi! Tròng mắt anh xoay như chong chóng rồi kìa Kazu-san! Bình tĩnh lại anh ơi!”
“A...a….a….không sao đâu Tamaki, anh bình tĩnh lại rồi đây”
“Lau mồ hôi trước đi degozaru”
Thằng ông nội ninja đưa tôi một cái khăn tay hình trái tim.
Biết nói sao cho phải đây? Cứ mỗi lần suy nghĩ nhiều quá là tôi lại quá tải vậy đó…
“Thôi sao cũng được. Dù cậu có thật hay không thì cũng mặc xác! Cậu lv bao nhiêu?”
“Level 9 degozaru. Detection 3, Kiếm Kĩ 4, Thể chất 1 degozaru.”
Tay ninja nói mà không giấu diếm gì cả.
Vì cậu ta nghĩ dù có tiết lộ cũng không sao nên mới nói ra, hay vì cần tôi tin tưởng nên cậu ta mới chơi bài ngửa?
Bản thân tôi thì tôi đã bị không gian ninja của cậu ta nuốt chửng mất rồi.
Và phải nói là nó mạnh kinh khủng.
Nếu tập trung váo đánh lén, có khi nào cậu ta hạ được cả Orc Tinh Anh không?
Kể ra thì phấn đấu hết mình để trở nên ngầu hơn cũng không phải là xấu.
Khi nhắc tới ninja người ta sẽ nghĩ ngay tới phi tiêu, nhưng ở cậu ta dùng Kiếm Kĩ để ném dao găm thay vào.
Nếu dùng dùng Hỏa Thuật thì sẽ thành Thuật phóng lửa, nếu dùng Phong thuật thì sẽ thành Thuật Thần Phong. Chính vì vậy nên lúc lựa chọn, cậu ta đã cố chịu đựng để mà cân bằng giữa làm màu và sức mạnh.
Hẳn là vì cậu ta đã suy tính việc nâng skill rất kĩ nên mới chừa lại một điểm skill thế kia.
(Ai không hiểu thì tính lại là hiểu. Lv 9 thì có 18 điểm skill, trong khi đó Detection 3 tốn 6 điểm; Kiếm Kĩ 4 tốn 10 điểm; Thể chất 1 tốn 1 -> tổng cộng 17)
Ít nhất, nếu cậu đã đoán những skill chúng tôi nâng chuẩn xác đến vậy chỉ trong tích tắc, chắc chắn năng lực phán đoán của cậu ta cũng không phải vừa.
Nhưng nói thiệt thì cách nâng skill của cậu ta cũng không tồi tí nào…
“Làm gì mà anh vui ra mặt vậy Kazu-san?”
A, Tamaki để ý mất rồi.
Có khi nào tôi để lộ bản chất game thủ của mình rồi không?
Nhưng kệ đi đã. Tôi lắc đầu rồi nhìn Ninja-san.
“Kiếm Kĩ của Tamaki cấp 6. Nhưng nếu đã có skill Detection thì sao cậu còn bị Tamaki phát hiện?”
“Quả thật là vậy degozaru. Nếu skill của ai đó cao gấp đôi cấp của skill Detection thì họ sẽ phát hiện ra degozaru. Có lẽ xét theo kiểu đó sẽ có lý hơn degozaru.”
Oh~ ra vậy.
Chúng tôi trao đổi thông tin về chuyện đó thêm một lúc.
Ấy, khoan cái nào, nghĩ lại tôi mới phát hiện ra một điều…
“Đồng đội của tôi có Detection cấp 1, còn tôi thì thì có Ma thuật triệu hồi cấp 3 nhưng tôi vẫn không phát hiện ra người đó. Nếu mà vậy thì…”
“Vậy thì ta chỉ cần chỉnh lại rằng quy tắc này chỉ dành cho những người sở hữu skill vũ khí là được degozaru. Nếu chỉ tính theo cấp độ skill thì ta không thể nào phát hiện ra họ, thậm chí còn phải nói là bất tiện hơn nhiều so với những người sở hữu skill vũ khí nữa…”
Ra vậy. Nếu xem xét theo kiểu này thì cũng có lý.
Nhưng mà rắc rối gớm luôn. Chút nữa phải lấy mấy em linh thú ra thử mới được.
Ở Trung Tâm Bổ Trợ, ngoài Shiki ra thì không còn ai nâng skill Detection nữa.
Bọn tôi không thể để cậu ta một mình thử nghiệm skill, vì làm vậy rất nguy hiểm.
Cho nên nếu kiếm được bất cứ thông tin nào liên quan đến skill Detection, ít nhiều gì tôi vẫn có thể cung cấp thông tin đó cho phe ta.
Tôi không còn bối rối nữa.
Sau khi cướp Alice lại, tôi sẽ quay về Trung Tâm Bổ Trợ ngay.
Để đạt được mục đích ấy, tôi phải xác định chính xác những điều mình cần làm.
“Bên phe Shiba có ai có skill Detection không?”
“Bản thân Saso Shiba đã có skill Detection degozaru. Có lẽ hắn muốn đóng vai trò bắn tỉa để chiến đấu degozaru.”
Quả là vậy thật.
Skill Detection sẽ giúp hắn tăng cường khả năng thăm dò.
Vậy nên dù có cố lẻn vào thì chúng tôi vẫn bị phát hiện.
Theo Shiki nói, dù ta có nhìn từ đằng xa thì kẻ bị nhìn vẫn sẽ phát giác ra ngay.
Người ta thường hay dùng skill đó làm biện pháp đối phó với ám sát và do thám, nhưng đó vẫn là điều rất đáng lưu tâm.
Ngoài ra, dù tôi đứng từ xa nhưng Shiki vẫn phát hiện ra tôi đang nhìn ngực cậu ta.
Đúng là một skill dễ sợ.
“Dù có muốn lẻn vào ký túc xá nám để lấy lại cánh tay cũng… khó à?”
Tôi ỉu xìu nói.
Đó là cách đơn giản nhất để cướp Alice lại mà không gây rắc rối về sau.
Nếu Tamaki đoán không lầm thì bởi vì Shiba cướp cánh tay Mia làm tin nên Alice mới phải đi theo hắn.
Alice là một người rất hiền lành. Em ấy là kiểu người không bao giờ chịu ngưng lại để suy nghĩ xem được và mất ra sao, nên khả năng đó cũng rất cao.
Dù có phải dùng đến vũ lực để đánh tan cái xiềng xích ấy đi, chúng tôi cũng phải đưa Alice quay về.
Còn tôi thì vẫn còn sợ Shiba mới chết...
Bây giờ, nếu bọn tôi mà kéo hết quân sang đánh Shiba thì bọn Orc mới chính là kẻ được lợi.
Shiba thì khó lòng nào dọn dẹp hết khu Cao Trung rồi.
Tôi chỉ mong sao chúng bận đánh nhau với orc.
Chỉ mong sao bọn orc sẽ câu giờ cho bọn tôi mà thôi.
Khi trước, tôi đã thảo luận chuyện này với Shiki và cũng đã ra kết luận rồi.
Không nên dại dột mà đi đập nhau với bọn Cao Trung.
Cái chúng tôi cần hiện tại chính là thì giờ…
“Tay nghĩa là sao degozaru? Cậu dùng mật lệnh gì vậy degozaru…”
Ninja-san bất thần hỏi.
À quên mất, tôi chưa giải thích vụ này cho cậu ta nữa.
“Trong lúc đáng nhau với Orc, tay trái của đồng đội chúng tôi đã bị đứt lìa. Chúng tôi đã niệm《Stasis》lên cánh tay đó để bảo quản, chờ khi nào có ma thuật Trị Thương cấp 4 thì nối lại…”
Tôi kể sơ qua trận chiến với con Orc Tướng.
Ngay lúc trận chiến cam go lên đến cao trào, chúng tôi buộc phải chia nhau ra.
Sau đó thì nhóm hỗ trợ đã thu hồi cánh tay ấy.
Nhưng người giữ cánh tay bị Shiba tấn công.
Và vấn đề chính ở đây là Shiba đang giữ cánh tay.
Dựa theo đó, chúng tôi đoán Shiba ép Alice đi theo hắn.
Ninja-san im lặng lắng nghe từng lời của tôi.
Nhưng chúng tôi hiểu rằng, đằng sau chiếc khăn bịt mặt kia, gương mặt cậu ta đã bắt đầu lộ vẻ căm hờn.
Và khi tôi nói tới câu sau đây, mọi chuyện chốt sổ.
“May thay, cô bé mất cánh tay không bị nguy hiểm tới tính mạng. Dù không còn tay trái thì em ấy vẫn vui vẻ như thường. Nhưng cô bé Mia ấy…”
“Khoan đã! Mia nào cơ?!”
Ninja-san quên cả mình đang diễn trò ninja, hét lên và đập mạnh xuống bàn.
Tamaki và tôi giật mình thụt lui.
Ninja-san lấy lại bình tĩnh ngay lập tức, rồi gãi gãi sau ót.
“Xi-Xin lỗi degozaru.”
“Ninja-san… cho hỏi… anh tên gì vậy?”
Ninja-san bất lực thõng hai vai xuống.
“Tại hạ tên là Tagamiya Yuki. Làm ơn đừng để Mia biết cái vụ ninja này…”
Thôi tôi hiểu rồi.
Ta có: Họ của Mia là Tagamiya; Em ấy đang tìm người anh trai thất lạc bên khu Cao Trung.
Suy ra: Ninja-san = anh trai của Mia.
Tamaki và tôi há hốc mồm, cả anh ninja Tagamiya Yuki cũng vậy nữa.
Mà thôi, tôi cũng muốn nói mình thấy hai người từa tựa nhau từ lâu rồi.
Tóm lại thì anh ta cũng là một người có tài năng, nhưng tài năng ấy lại bị chính bản thân anh ta vùi dập.
Mãi một lúc sau, Tamaki mới chỉ vào mặt anh ta mà gào lên.
“Kazu-san, hai anh em nhà này y hệt nhau luôn! Mia đã dở người lắm rồi mà thằng anh con bé còn chập mạch hơn nữa!”
“Tamaki. Muốn nói xấu người khác thì cũng phải kiếm chỗ kín kín mà nói chứ.”
Mà không phải. Cả khu trường đã thành ra thế này rồi mà anh ta vẫn muốn giữ bí mật cái trò ninja dở người của mình hơn cả gặp lại Mia ư?
Có thằng ai trai bình thường nào lại cư xử lạ đời vậy không?
Cứ như thể anh ta muốn biết tất cả mọi chuyện, đồng thời lại không muốn biết bất cứ chuyện gì cả, đúng là một xúc cảm tạp nham.
“Không, không phải vậy đâu. Biết tin Mia còn sống là tại mừng rồi degozaru. Theo tại hạ thấy thì hình như cậu là người cứu Mia degozaru. Tại hạ mang ơn cậu lắm degozaru.”
“Hồi đầu em có nghe nói, vì vác eroge vào trường tiểu học nên anh mới bị tống cổ đến trường này phải không?”
“M….Mia…. nói cả chuyện này sao….”
Yuki-senpai run nhẹ một cái, rồi gục xuống bàn.
Rồi thì nghĩ lại lần nữa. Nếu Mia mà nói chuẩn thì anh ta đã là học sinh năm 3 rồi.
Thiệt tình chứ, tay Ninja ảo tưởng này đang làm cái trò gì vậy...
À không phải, nhờ có kĩ năng ninja của mình nên anh ta mới sống sót.
Nhưng mà cũng phải. Không những chỉ biết khua môi múa mép, anh ta còn biết tận dụng kĩ năng của mình để sống sót nữa, kể ra cũng đáng tôn trọng lắm chứ…
Có lẽ tôi không nên hỏi làm cách nào mà anh ta một mình cày lên tới cấp 9 thì hơn.
Ồ wow, lv 9 cơ đấy…
“Nếu anh ta mà lên thêm 1 lv nữa thì đã không uổng công Mia hi sinh rồi, đúng không Kazu-san!”
Tamaki tung đòn kết liễu.
Công nhận gái của tôi máu lạnh gớm.
Nói câu đó mà mặt tỉnh như không luôn.
“V-Vậy là sao degozaru?”
“Ừm, sau khi anh lên tới lv 10….”
Tôi kể chuyện cái máy đổi quà khi lên lv 10, rồi cả chuyện Mia đặt tên cái máy đó là Mia Vendor để anh ta biết em ấy còn sống và đang chiến đấu nữa.
Yuki-senpai ôm đầu lầm bầm.
“Tại hạ, nỗ lực của Mia…. Gu gu gu ugm nhưng tại cũng phải khổ sở lắm mới lên được lv 9 degozaru.”
“Phòng hờ thôi, anh không cần để ý chuyện đó đâu”
Nhưng cái này để khi khác.
Giờ tôi phải đề nghị một điều để đòn kết liễu giáng xuống anh chàng mặc đồ ninja đang đau khổ này thôi.
Một đề nghị nhé.
Nếu đã là anh của Mia thì nhất định anh ta phải chấp nhận.
“Làm ơn giúp tụi em lấy lại cánh tay của Mia với. Chỉ cần thành công thì Mia sẽ thừa nhận anh thôi. Chuyện ninja này nọ cũng vậy nữa, nhất định chúng ta sẽ nghĩ ra cách giải quyết.”
“Tại hạ có quyền từ chối đề nghị này không degozaru”
“Không, rõ ràng là bất khả từ chối rồi.”
Tôi nở một nụ cười nham hiểm.
Yuki-senpai gục xuống bàn thêm lần nữa.
CHƯƠNG 57: TỘI ÁC CỦA SHIBA VÀ ĐỒNG BỌN
Theo đại ca của Mia, tức Yuki-senpai đang học năm 3 Cao Trung kể, cho đến tới trưa nay thì vẫn còn 3 nhóm người sống sót.
Một là nhóm do Shiba cầm đầu ở ký túc xá nam, hai nhóm còn lại gồm một nhóm trong ký túc xá nữ và một nhóm trong tòa nhà hoạt động CLB.
Mỗi nhóm chiến đấu mỗi kiểu.
Do lối suy nghĩ khác nhau nên họ không hợp tác với nhau.
Nhóm ở ký túc xa nam nằm dưới quyền độc tài của Shiba.
Bằng khẩu súng săn từ đâu ra không ai biết được, chúng tiêu diệt rất nhiều orc và lên cấp nhanh như vũ bão.
Và vì lên cấp quá nhanh nên chúng muốn làm gì với những học sinh khác cũng được cả.
Cả giáo viên cũng theo phe Shiba.
Ngay từ đầu, nhóm thuộc ký túc xá nữ cũng đã tìm cách thương lượng với thằng Shiba ngông cuồng đó.
Nhưng những người đến thương lượng bị hắn bắt giữ.
Nghe đâu chúng dùng những nữ sinh ấy để thỏa mãn những thành viên tinh anh trong nhóm ở ký túc xá nam.
Nghe thì có vẻ bẩn thỉu, nhưng tôi biết bọn nữ sinh thuộc khu cao trung đã buông xuôi trước hành động của Shiba từ lâu rồi.
Vậy nên đối với tôi, đó là điều tôi muốn thấy.
Tôi chỉ muốn gào vào mặt chúng “đáng đời mấy con đĩ bọn mày” mà thôi.
Nhóm thuộc tòa nhà CLB quyết định giúp những thành viên trong các CLB thể thao lên lv1 để tăng số lượng chiến bình nòng cốt.
Họ tìm thêm vài GV thể dục đưa về căn cứ của mình.
Tính đến buổi sáng ngày thứ hai, số lượng thành viên lên lv1 cũng đã lên đến 2 chữ số.
Hừm, vậy là ai cũng chiến đấu hết mình cả. Tôi nghĩ trong đầu như vậy.
Và tôi không thích vậy tí nào.
Nhưng ít ra họ cũng biết đi diệt orc.
Tôi cố tự thuyết phục bản thân rằng chuyện đó không có gì xấu cả.
“Nhưng mà Ninja-san, còn vụ đến trưa thì sao?”
“Đến buổi trưa thì chuyện thành ra như sau degozaru. Một lượng lớn orc tụ tập lại rồi đồng loạt tấn công vào ký túc xá nữ và tòa nhà hoạt động CLB degozaru.”
Hình như ngay trước trời điểm tôi cho con quạ đi do thám thì phải.
Đám đó có đến vài trăm con orc thường và vài con Orc Tinh Anh.
Lúc đó cũng tầm tầm thời điểm chúng tấn công Trung Tâm Bổ Trợ.
Nhờ tận dụng được địa hình xung quanh Tòa Nhà Bổ Trợ nên bọn tôi giành chiến thắng suýt sao.
Tuy cũng có vài người hi sinh nhưng số lượng mất mát vẫn ở mức tối thiểu.
Đáng ra nhóm bên ký túc xá nữ và tòa nhà CLB cũng phải tận dụng địa thế để thiết lập hàng phòng thủ mới đúng.
Cơ mà họ lại không có ai mạnh như Alice và Tamaki.
Dù có hạ được lũ orc thường, họ cũng không tài nào chịu nổi tiếng rống của bọn Orc Tinh Anh.
Và sự thật là họ bị địch áp đảo và đè bẹp. Những học sinh chiến đấu chống lại chúng hầu như chết sạch.
“Bầy orc không tấn công vào ký túc xá nam sao?”
Tamaki tròn mắt hỏi.
“Bọn bên ký túc xá nam chính là những kẻ dụ bọn orc sang ký túc xá nữ.”
“Khoan, hả? Vậy tức là…”
“Vì muốn tiêu diệt bất cứ ai chống đối mình nên thằng Shiba đó đã sai tay chân đi dẫn dụ bọn orc, khiến chúng phát hiện ra căn cứ của hai nhóm người kia. Trong net game, người ta hay gọi là “train” degozaru. Kể ra thì cũng phức tạp lắm…”
Không, phức tạp cái con khỉ ấy. Nói sao đây, cứ như là…
Tôi sốc.
Mới hôm qua tôi còn muốn giết chết Shiba, vậy mà giờ tôi vẫn có thể sốc đến độ này đây…
Không thể tin nổi.
Tamaki thì cứ chớp mắt liên tục. Chắc không hiểu gì rồi.
Vậy nên tôi xâu chuỗi các sự kiện lại cho con bé hiểu.
“Hả, khoan khoan khoan! Tất cả đều là người sống sót mà? Tại sao họ lại hãm lại lẫn nhau? Sao lại lạ vậy?”
“Không lạ gì đâu Tamaki à. Anh với Shiki-san đã tính tới khả năng này từ trước rồi.”
“Chị Shiki á….?”
“Cậu ta hiểu Shiba lắm. Cậu ta nói khả năng rất cao là hắn sẽ làm như vậy.”
Chính vì vậy nên khi động chạm với bên cao trung, bọn tôi phải thận trong hết mức có thể.
Bởi Shiba là một kẻ sẵn sàng diệt gọn bất cứ ai dám chống đối mình.
Dù có ra sao đi nữa, khi đối mặt với Shiba, tôi sẽ bị dày vò cực độ.
Giống như lang thang nơi địa ngục thăm thẳm vậy.
Sau khi nghe tôi nói và hiểu ra con người thật của Shiba là như thế nào, Yuki-senpai khoanh tay lại rồi thở dài.
Chắc chắn đằng sau cái khăn bịt mặt ấy là một vẻ mặt cay đắng.
“Kết quả, sau buổi trưa, 2 trong tổng số 3 căn cứ thuộc khu Cao Trung đã bị phá hủy degozaru. Những người sống sót thì đến những nơi bọn orc không thể tìm ra để ẩn nấp degozaru. Tại hạ đã làm quen được với vài nhóm và hiện đang đi loanh quanh để giúp những người sống sót ẩn nấp.”
“Được bao nhiêu người còn sống?”
“Nếu không tính những người chuyển sang vẫy đuôi với Shiba thì… có khoảng 20 người degozau. Trong số đó chỉ có khoảng 3 - 4 người trên lv1 degozaru.”
Thế này là nhiều hay ít hơn số lượng tôi dự đoán ta?
Chắc chắn trong tương lai, số này sẽ còn giảm.
Liệu họ có sống qua đêm nay được không?
“Hiện bên phe Shiba có bao nhiêu người?”
“Nếu tính luôn ba nữ sinh bị dùng làm sextoy thì khoảng 50 người.”
Đông dữ dằn.
Hiện vẫn chưa biết chúng có bao nhiêu người trên lv1, nhưng có khi số lượng đó nhiều hơn cả Trung Tâm Bổ Trợ cũng không chừng.
Nếu chúng mà là đồng minh thì đỡ biết bao.
Nhưng rõ ràng là không thể.
Chúng là kẻ thù tiềm tàng.
Nếu chỉ có mình Shiba cầm đầu thì cũng có thể không phải vậy.
Nhưng một khi chúng đã thành lũ chó đi theo Shiba, dù hắn không ra chỉ thị thì chúng vẫn sẽ hành động tàn độc.
Bằng không, chúng sẽ không bao giờ chiếm được quyền lực.
Nếu chúng không tấn công vào Trung Tâm Bổ Trợ thì ít ra chúng vẫn còn có giá trị.
Chỉ cần chúng tiêu diệt bớt orc cấp cao thì cứ để mặc chúng hành động cũng được. Kẻ thù của kẻ thù là bạn mà.
Nhưng một khi động vào Alice thì coi như Shiba đã động chạm đến chúng tôi rồi.
Rõ ràng hành động dùng súng đe dọa Shiki và ăn cướp cánh tay của Mia chính là hành động đe dọa trực tiếp chúng tôi.
Tôi rất muốn dốc toàn bộ MP ra để triệu hồi linh thú, sau đó tấn công vào ký túc xá nam rồi giết sạch cả học sinh lẫn giáo viên về phe Shiba.
Và cái quan trọng nhất chính là phải cứu Alice về. Nếu được vậy thì quá tốt.
Nhưng trên thực tế, hành động đó không thực tiễn tí nào.
Chúng tôi hoàn toàn có thể tiến hành một cuộc thương lượng chắc chắn sẽ bị từ chối. Nhưng đó chỉ là giả vờ mà thôi.
Trong khi đàm phán, chúng tôi sẽ bí mật hành động… và sau khi đàm phán xong, chúng tôi sẽ xử đẹp tất cả trong một lượt.
Hừm, tuy vẫn còn vài cách khác có lý hơn, nhưng giờ phải làm vậy thôi.
Tôi giải thích kế hoạt cho hai người.
Cả hai đều đồng ý.
Yuki-senpai là người chú ý kế hoạch này nhất.
Cái anh ta muốn chính là lấy lại cánh tay của em gái mình, tức Mia.
“Đã là anh trai thì ít nhất tại hạ cũng phải lấy đó làm động lực degozaru.”
Anh ta cười.
“Cứ giao cho tại hạ. Tại có “tay trong” trong ký túc xá nam degozaru. Chỉ cần liên hệ với họ, họ sẽ dụ được Shiba ra ngoài thôi.”
“Nè Kazu-san, tay trong là gì vậy anh?”
“Kêu là người nằm vùng hoặc gián điệp cũng được.”
À hiểu rồi, hóa ra không phải người nào trong ký túc xá nam cũng cùng một giuộc với nhau.
Chỉ cần tận dụng điểm này là anh ta hoàn toàn có thể tiến hành hoạt động gián điệp…
Dù rằng áo quần anh ta có hơi dị.
Dù rằng kiểu ăn nói của anh ta có hơi dị.
Dù rằng cái mẹ gì anh ta cũng hơi dị nhưng vẫn được việc ra trò.
※
Rồi thì cái chiến thuật mà tôi tốn nhiều công sức nghĩ ra đổ sông đổ biển trong khoảnh khắc.
Sau khi rời căn nhà ninja để tiếp cận ký túc xá nam, tiếng đánh nhau vang lên rõ mồn một.
Chúng tôi nhìn nhau.
Tuy giờ trời đã khuya, nhưng nhờ tôi niệm《Night Sight》lên cả Yuki-senpai nên chúng tôi vẫn thấy rõ mặt nhau.
Được bao nhiêu ma thuật hỗ trợ, tôi đã niệm hết lên Yuki-senpai rồi.
Bộ đồ ninja đã được yểm《Hard Armour》, vũ khí ninja này nọ cũng đều được yểm《Hard Weapon》.
Sau khi sức mạnh chiến đấu tăng lên đáng kể, Yuki-senpai thành tâm cám ơn thôi.
“Coi bộ có khá nhiều orc degozaru.”
Sau khi nghe thấy và dùng Detection để dò, Yuki-senpai nói vậy.
Ngay lúc đó, một tiếng gầm dữ tợn từ xa vang đến chỗ chúng tôi.
Coi bộ có Orc Tinh Anh rồi.
“Chắc chắn số lượng đám này phải lên đến hàng trăm là ít.”
“Vậy, bọn trong ký túc xá nam có dễ dàng phòng vệ được không?”
Tôi vận não nhớ lại khu vực xung quanh ký túc xá.
Khi nhìn từ mắt quạ thì… nói sao ta?
Nếu chúng phát hiện đợt tấn công này từ trước, nếu chúng biết đào hố để cản đường tiến quân của địch hoặc khiến cho đội hình bên địch bị xáo trộn thì… chắc là được.
Tôi hỏi Yuki-senpai coi chúng có tiến hành hoạt động nào giống như chuẩn bị giao chiến không.
Quả thật, câu trả lời là “không.”
“Ban ngày chúng bận lắm. Một là tìm cách phá hoại căn cứ của nhóm khác, hai là đi cày lv thôi.”
Hiểu rồi. Vậy cái lúc mà tôi thấy Shiba, chỗ đó không phải ký túc xá nam thứ nhất mà là ký túc xá nam thứ hai.
Chắc chúng qua bên đó săn orc.
Nhưng nếu là vậy thì…
Tôi cắn môi.
Tôi không quan tâm gì chuyện căn cứ của người sống sót bên khu cao trung bị phá hủy cả.
Nếu Shiba bị gì, tôi sẽ chỉ nói “đã thấy mày thảm hại thế nào chưa” thôi.
Nhưng chắc chắn Alice cũng ở trong đó.
Thể nào em ấy cũng sẽ dẫn đầu hàng tiên phong để chiến đấu.
Trong trận chiến khi trưa, nhờ có tôi với Shiki thay nhau quát tháo nên em ấy mới không lên cao và không bị bao vây.
Tuy suýt nữa là bị bao vây, nhưng sau khi thấy bọn orc hỗn loạn, bọn tôi đã tiến hành đánh trả khiến chúng không thể đối phó với một cuộc phản công có tổ chức được.
Lúc nào xung quanh Alice và Tamaki cũng có những đồng đội đáng tin cậy cả.
Tôi và Mia cũng luôn theo sát để hỗ trợ hai đứa.
Còn giờ thì trời đã khuya.
Chắc chắn ma thuật hỗ trợ trên người em ấy đã tan biến lâu rồi.
Bây giờ, nếu Alice mà tự mình đánh chặn bọn orc…
Thì là chuyện không thể.
“Ra giúp thôi”
Tôi không do dự mà nói luôn.
Trong đầu tôi, nụ cười của Alice lóe lên.
Đúng là tôi vẫn còn yêu Alice rồi. Tôi cười khổ.
“Cứ mặc kệ Shiba với lũ người bên khu cao trung đi, giờ phải cứu Alice đã. Tham chiến nào.”
“Vâng, cứ để em lo. Tuy em không hiểu mấy chuyện phức tạp nhưng chỉ cần cứu được Alice thì em sẵn sàng.”
“Hiểu rồi… degozaru. Vậy cứ để cánh tay của Mia cho tại hạ.”
Chúng tôi gật đầu rồi hành động.
Sau khi tách khỏi chúng tôi, Yuki-senpai lượn quanh vài lần rồi tiến vào ký túc xá nam thứ nhất.
Tôi với Tamaki leo lên cái dốc sau lưng lũ orc.
Sau khi nhìn vào sân trước và phòng ngủ tập thể của ký túc xá nam, bọn tôi thấy bên trong toàn orc là orc.
Gần đó, chúng dùng bàn ghế để dựng lũy phòng thủ. Vài ánh đèn chiếu sáng khu vực đó.
Có khả năng họ dùng máy phát điện để bật mấy cái đèn.
Bên trong cái lũy, một số học sinh thì ném, số khác thì dùng giáo đâm lũ orc xuyên qua mấy cái khe hở.
Giữa khu vực đó, một cô gái mảnh mai đang điên cuồng tàn sát orc.
Chính là Alice.
Alice 57 [/images/images/image-13.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/3/33/Alice_57.png/revision/latest?cb=20180117111352
Alice đang một mình đánh với một bầy orc.
Cứ mỗi lần em ấy vung giáo lên, một vài con orc lại ngã xuống.
Cứ mỗi khi em ấy đâm, một con orc tử thương.
Xung quanh cô bé vô song ấy, không một con orc nào dám tiếp cận.
Dù vậy nhưng thể lực của Alice không phải vô hạn.
Rồi sẽ đến lúc em ấy kiệt sức thôi.
Khi đó, em ấy sẽ không thể chống lại bọn orc đông như kiến được nữa.
Và đằng sau quân đoàn orc, có rất nhiều Orc Tinh Anh đứng chờ.
Căn nhất là còn có cả một con Hellhound nữa. Ngoài Orc Tướng ra thì ở đây đủ mọi thể loại rồi.
Lần này bọn orc đánh tổng lực.
Nếu Alice mà không có ở đây, ký túc xá nam thứ nhất đã thất thủ trong vòng một nốt nhạc.
Không, dù Alice có ở đây thì cũng…
“Chiến thôi”
“Ưm, cứ để cho em!”
Tôi triệu hồi linh thú rồi niệm ma thuật hỗ trợ cho chúng.
Lần này, trong số những linh thú cấp 5, tôi triệu hồi ra 4 Fire Elementals.
Những gã đàn ông trần truồng được ngọn lửa bao bọc xuất hiện.
Ngọn lửa cháy rừng rực trên đầu và thân chúng, còn trong tay phải là một thanh đại đao.
Nhìn thì có hơi hướng Trung Đông một tí. (????)
MP của tôi đột ngột tụt xuống còn 60. Nhưng không sao. Chỉ cần có bọn linh thú này là đủ.
Tôi dùng《Deflection Spell》 để khuếch đại rồi niệm 《Keen Weapon》,《Physical Up》,《Mighty Arm》,《Resist All : Fire》 lên 4 con Fire Elemental, Tamaki và chính tôi.
Ngoài ra tôi còn dùng《Clear Mind》lên mình và Tamaki nữa.
Cuối cùng, thứ chúng tôi cần nhất là《Deflection Spell》 và 《Haste》.
Gần như toàn bộ thành viên trong nhóm đều được ánh sáng đỏ bao bọc.
Còn lại 22MP.
“Tấn công!”
Tôi hét lớn.
Chúng tôi lao xuống dốc và đánh thẳng vào hậu phương bọn orc.
Cuộc chiến lúc nửa đêm bắt đầu.
Đây là trận chiến để cứu lấy Alice.
CHƯƠNG 58: CUỘC CHIẾN Ở KÝ TÚC XÁ NAM THỨ NHẤT KHU VỰC CAO TRUNG
Chúng tôi tấn công theo đội hình mũi tên.
Tamaki dẫn đầu, còn tôi thì theo sau em ấy.
Xung quanh tôi là bốn con Fire Elemental.
Ở vị trí đầu mũi tên, Tamaki lao vào đám orc.
Thanh kiếm bạc trên tay con bé nhảy múa giữa màn đêm và lướt đi như một vệt điện.
Hệt như một bộ phim tàn sát.
Vì đã nâng Kiếm Kĩ lên cấp 6 nên đến cả Orc Tinh Anh cũng không phải đối thủ của Tamaki.
Em ấy vừa lướt qua, cơ thể chúng đã rời ra thành nhiều mảnh.
Bằng trớn có sẵn, Tamaki xông thẳng lên đằng trước.
“Ê, gom hết lại đây cho chụy mày chém 1 lần coi!”
Ê ê.
Lên cao quá rồi đó gái.
Con bé đã xông lên vị trí mà tôi không thể hỗ trợ được nữa...
Vì bị một nhóm orc chặn đầu nên tôi không thấy được Tamaki.
Uầy uầy, thiệt tình…
Kiểu này thì làm sao cho bọn Fire Elemental lên yểm trợ sau lưng con bé đây.
Bọn Fire Elemental liền vung đại đao chém orc mở đường.
Cứ con orc nào đến gần Fire Elemental là con đó lại đau đớn gào lên vì bị ngọn lửa bao lấy người và thiêu đốt.
Nhưng đối với tôi và Tamaki, ngọn lửa của chúng không nóng tí nào.
Vì khi nãy chúng tôi đã dùng《Resist All: Fire》rồi.
Nhưng đó chỉ là để phòng xa thôi...
Hình như lửa của bọn Fire Elemental không gây ảnh hưởng lên đồng đội thì phải.
Chắc cái này cũng giống như cơ chế ngăn chặn đánh nhầm đồng đội trong MMOPRG rồi.
Giờ thì sao cũng được cả, bởi cơ chế này rất có lợi cho bọn tôi.
Được bọn người lửa bao quanh, tôi tiến lên phía trước.
Ngay lúc đó, tôi lên cấp. Chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.
※
Bên trong căn phòng, chỉ có tôi và Tamaki.
Nếu Alice còn trong nhóm thì em ấy cũng phải tới đây.
Đúng là em ấy rời đội thật rồi.
Thôi dẹp. Chắc chắn là Shiba ép em ấy chứ không ai khác. Cho qua thì hơn.
“Ê Tamaki, em lên hơi cao rồi đó”
“Em xin lỗi.”
Tamaki đưa hai tay lên che mặt rồi cười như thể mình nhút nhát lắm.
Thiệt tình chứ, rốt cuộc con bé đang hối lỗi hay đang đùa vậy?
Lúc nào Tamaki cũng lơ đãng cả.
“Phải mà được như bình thường thì tốt quá. Có Alice theo sao thì em ấy đã bọc hậu giúp em rồi.”
“Ưm, em biết. Em biết lúc nào cậu ấy cũng giúp đỡ mình, vậy nên Alice chính là người mà em muốn nói lời cám ơn nhất. Có khi em quý trọng Alice hơn cả Kazu-chi cũng không chừng.”
Hừm, cũng có thể.
Có vẻ như lúc nào Alice cũng lo lắng cho Tamaki.
Hai đứa thân nhau tới mức ý nghĩ gần như hợp thành một.
Có khi tôi mới là kỳ đà cản mũi giữa hai đứa cũng không chừng.
Nhưng thôi kệ đi, dù có là vậy cũng không sao cả. Với lại hình như hai đứa cũng không khó chịu gì.
Lần này nhất định tôi phải cướp Alice về và biến em ấy thành của tôi.
Ngoài ra còn một điều nữa.
Tôi cũng phải tuyên bố rằng Tamaki là của mình luôn.
Tôi quyết rồi.
Đây quả là một hành động tham lam và mất dạy, nhưng có lẽ hai em ấy sẽ chấp nhận thôi.
Đó là cách duy nhất để duy trì mối quan hệ của bọn tôi như hiện tại.
Không gì đong đếm được chúng tôi dựa dẫm vào nhau nhiều thế nào.
Cả Tamaki lẫn tôi đều là những kẻ yếu đuối.
Chính nhờ vậy nên tôi mới nhận ra mình yếu đuối đến mức nào.
Tôi không thể làm gì một mình được.
Nên kết luận, Alice là người tôi muốn, và Tamaki là người để tôi nương tựa vào.
Cho nên…
Tôi nhìn Tamaki.
“Nếu đưa Alice quay về mà em đã hy sinh thì không khác gì thắng ngựa sau xe cả. Anh biết là em mạnh, nhưng hiện tại bên ta không có người trị thương, thậm chí Alice cũng không có bên cạnh để bọc hậu cho em nữa. Nhớ phải luôn phối hợp với Fire Elemental, hiểu chưa?”
“Em hiểu rồi, Kazu-chi.”
Tamaki hăng hái gật đầu.
Ừm, năng động thì cũng tốt, nhưng con bé này…
Tôi thở dài…
Tôi nhấn nút quay về mà không nâng thêm skill nào khác. Rồi chúng tôi quay về thực tại.
Kazuhisa: Level 17 | Ma thuật hỗ trợ 5/ Ma thuật triệu hồi 5 | Điểm Skill 4
※
Sau khi chúng tôi từ phòng trắng quay ra không bao lâu, biển orc trước mặt bị chém thành trăm mảnh.
Hay nói đúng hơn là sau khi quay ra, Tamaki đã chặt vụn lũ orc cản đường.
Rồi chúng tôi tái lập đội hình và tiến lên.
Một con Fire Elemental báo lại vị trí của Alice. Một lúc sau, tôi cho chúng phóng lên để quan sát tình hình xung quanh.
Alice đang ở cánh trái phía trước.
Chuyện đáng lo là từ góc bên phải, một cái bóng lớn đen xì đang tìm đường xông qua.
Hellhound.
Tôi thấy lo quá.
Nếu con Hellhound phun lửa trúng Alice giữa lúc em ấy không có ma thuật kháng thì…
“Tamaki, có chuyện rồi. Mở đường nhanh lên”
“Vâng!”
Tôi thi triển《Deflection Spell》rồi dùng《Haste》.
Cả nhóm phát ra ánh sáng đỏ. Rồi chúng tôi đâm đầu vào biển orc.
Tamaki đánh thọc sâu mở đường, bọn Fire Elemental dọn dẹp cho rộng lối đi, còn tôi cũng tấn công hết sức.
Tôi chỉ cho duy nhất một con Fire Elemental bọc hậu để phòng hờ thôi.
Giữa chừng thì Tamaki lên thêm một cấp. Tôi liền kêu con bé để dành điểm skill.
Tôi muốn Tamaki nâng Kiếm Kĩ lên cấp 7 càng sớm càng tốt.
Một khi skill lên cấp 7, em ấy sẽ thừa sức cân Orc Tướng.
Chúng tôi rời căn phòng trắng ngay tấp lự.
Tamaki: Level 14 | Kiếm Kĩ 6Thể Chất 1 | Điểm Skill 6
Sau khi Tamaki lên cấp 14, chúng tôi tiếp tục đâm chém đàn orc đông vô tận.
Vì tổn thất nặng nên bọn quái thú cũng bắt đầu biết sợ.
Sau khi hoảng vía, một phần trong đám orc bắt đầu bỏ chạy.
Pha tấn công móc lốp của chúng tôi thành công mỹ mãn.
Quân địch bắt đầu lâm vào trạng thái bị tấn công gọng kềm.
Và ngay khi đó, điều tôi chờ nhất xảy ra.
Từ trên sân thượng của ký túc xá nam sinh thứ nhất, một phát pháo hoa sáng chói bắn lên.
Đó chỉ là một quả pháo hoa mà của hàng tạp hóa nào cũng có.
Nhưng phát pháo hoa ấy đã bắn lên ngay giữa hai mặt trăng và chia đôi bầu trời của thế giới này. Từng tia lửa tuyệt đẹp bắn ra rồi rơi xuống.
Ngay bên dưới bông hoa lửa là bóng dáng một người.
Người ấy ăn vận như ninja cùng những trang bị nhẹ.
Anh ấy đứng trên đỉnh mái nhà và vẫy vẫy cái gì đó.
Chính là cánh tay trái của Mia.
Ngon! Cám ơn Yuki-senpai nhiều lắm.
Đáng ra cha này nên chuyển sang trang phục người nhện mới phải.
Tức thì…
Vì tưởng pháo hoa là ma thuật gì đó nên bọn orc hoang mang cực độ.
Lũ quái thai lai quái vật bắt đầu bỏ chạy.
Chúng tôi tập tức lao thẳng vào khoảng trống giữa hàng ngũ quân thù.
Rồi chúng tôi thấy được dáng hình Alice.
Thấy chúng tôi đến, Alice không kiềm được vẻ sốc trên mặt.
“Alice, về với anh!”
Nói xong, tôi chạy thẳng về phía Alice.
“Ôi, khoan đã Kazu-chi!”
Tamaki hốt hoảng kêu lên.
Mặc kệ.
Tuy tôi là người nổi giận vì Tamaki hành động nông nổi, nhưng vừa thấy Alice là chân tôi tự động cử động ngay.
Nhờ có《Physical Up》và《Haste》, tôi xuyên qua cả đám orc.
Chúng không kịp phản ứng với kẻ đột ngột xâm nhập.
Tôi băng xuyên vòng vây mà lũ orc lập quanh Alice.
Rồi tôi nhận ra một điều.
Con Hellhound đã tách khỏi bầy orc và đang trên đường tới đây.
Cái túi bên dưới cổ họng nó đã phồng lên như bong bóng.
Nghĩa là nó đã chuẩn bị xong ma thuật.
Thôi chết, nó sắp khai hỏa đến nơi rồi!
“Alice!!”
Tôi ôm lấy Alice. Rồi trong tầm mắt tôi chỉ còn lại ngọn lửa đỏ thẳm.
Sức nóng kinh hoàng liếm vào lưng tôi khiến tôi rên lên vì đau đớn.
Nhưng trong vòng tay tôi
Khi cúi xuống, tôi thấy Alice đang trong vòng tay mình.
Tôi nở một nụ cười dịu dàng.
“Ka...Kazu-san”
“Tụi anh lấy được tay của Mia rồi. Về với anh đi.”
“Nhưng…. nhưng em….”
“Anh mong em quay về cùng bọn anh lắm đó”
“H…. Vâng!”
Ngọn lửa tắt ngấm.
Nhìn lại đằng sau, tôi thấy bóng dáng con Hellhound đang xông thẳng đến đây.
Con chó khổng lồ nhảy lên không trung.
Tôi ôm Alice rồi mời vào nhóm, em ấy không kháng cự.
“Vâng!”
Alice nói.
Tôi gật đầu.
Gần như cùng lúc đó, Tamaki xông ra khỏi bầy orc rồi cùng bật nhảy lên.
Giữa không trung, bóng hình em ấy lướt qua con chó xấu xí.
Thanh kiếm bạc chém sâu vào cơ thể con Hellhound.
“Alice, Kazu-san, coi chừng bị thương đó!”
Con Hellhound dài gần 3m bị Tamaki đấm văng đi rồi lăn tròn trên đất.
Dù đã trúng phải vết thương nghiêm trọng nhưng nó vẫn còn đủ sức gượng dậy.
Trảm quang màu bạc tức thì lóe lên, đầu con chó quỷ rơi xuống.
Thanh kiếm bạc dễ sợ thật.
Tuy cũng một phần nhờ tác dụng của《Haste》nhưng sức mạnh của nó vẫn rất đáng gờm.
Mà không, cả kĩ năng của Tamaki cũng rất kinh khủng nữa.
Rồi…
Âm thanh lên cấp bên tai tôi vang lên.
Hình như tôi lên lv 18 rồi.
※
Trong căn phòng trắng.
Tính cả tôi, ở đây có 3 người.
Tôi, Alice và Tamaki.
Alice nhìn chúng tôi bằng một vẻ mặt bất an.
Đầu tiên là Tamaki chạy đến rồi ôm Alice thật chặt.
“Cái con Alice ngốc này! Minh lo gần chết luôn đó!”
“Ta...Tamaki… mình xin lỗi….”
Tamaki liên tục xoa mặt Alice.
Alice nhìn con bé và cười gượng gạo.
Ôi thiệt tình chứ. Alice có khác gì mẹ Tamaki đâu.
Tôi gọi Alice rồi từ từ đi tới.
Alice e dè nhìn tôi.
“Mừng em về”
“S…...Sao Kazu-san... lại tới đây?”
“Nhiều chuyện lắm. Nhưng giờ thì chỉ bởi em đang ở đây mà thôi.”
Sau một lúc mâu thuẫn nội tâm, Alice nhìn thẳng vào tôi.
“Lúc em đi, có… chuyện gì xảy ra?”
“Alice. Lúc ngồi trong《Repel Sphere》, anh thấy em gặp Shiba rồi.”
Chỉ bằng một câu đó, Alice lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Mặt em ấy tái nhợt đi.
“Không phải vậy đâu. Anh… hiểu lầm rồi. Em… vì Anh Họ Shiba lấy mất tay trái của Mia nên em mới…”
Anh Họ Shiba cơ à…
Ngực tôi nhói lên một cái.
Để cảm xúc ấy không lộ ra, tôi giả vờ bình tĩnh.
“Anh biết. Tuy lúc đó chưa biết nhưng giờ anh đã biết rồi. Em là em họ của Shiba.”
Alice cúi đầu xuống. Đôi môi màu anh đào của em ấy mím chặt.
“Em xin lỗi. Phải chi hôm qua em kể chuyện anh ấy cho anh biết thì… Anh Họ Shiba nói, chỉ cần em đi theo thì anh ấy sẽ trả cánh tay Mia lại cho chúng ta. Chỉ cần em giúp họ tiêu diệt con Orc Tướng là được…”
Giờ tôi hiểu ra tình hình rồi.
Nhưng còn lâu thằng chó đó mới giữ lời.
À không, cũng có thể lắm.
Tôi nhớ ra rồi.
Tuy thằng Shiba gây không biết bao nhiêu chuyện ác ôn nhưng hắn vẫn giữ lời.
Đó chính là điểm gian manh của hắn.
Chỉ cần thành đồng đội của hắn, người ta có thể tin tưởng hắn hoàn toàn.
Rồi dần dần, người ta sẽ nghe theo lời hắn ta.
Như dính vào thuốc phiện vậy.
Thường những ai nghe theo Shiba sẽ có xu hướng dựa dẫm vào hắn.
Hẳn là Alice đã rơi vào cái bẫy này rồi.
Nhưng cái bẫy đã bị phá bỏ. Tôi chính là người đập tan cái bẫy đó.
“Em không cần nói gì đâu. Chỉ cần thế này là được rồi. Chuyện đã qua cứ để nó qua luôn đi.”
Tôi đưa tay lên má Alice.
Cùng đôi mắt ngấn lệ, Alice ngước lên nhìn tôi.
Tôi nhẹ nhàng đưa môi mình lên môi Alice.
Alice 58 [/images/images/image-14.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/7/74/Alice_58.png/revision/latest?cb=20180118110842
Dù Tamaki đang đứng bên cạnh nhưng chúng tôi vẫn đá lưỡi và hôn nhau.
Dứt nụ hôn, Alice thở hổn hển. Em ấy nhìn tôi bằng gương mặt đỏ lựng.
“Kazu-san, em…”
“Em là của anh. Từ giờ đến khi vũ trụ tan biến, em sẽ mãi là của anh.”
“Vâng!”
Rồi tôi quay sang Tamaki.
Thấy em ấy cứ khó chịu nhìn chằm chằm, tôi xoa mạnh đầu em ấy.
Thấy hai chúng tôi làm vậy, Alice không ngăn được ngạc nhiên.
Giờ phải giải thích cho rõ ràng thôi.
Nếu giờ mà không giải thích cho ra lẽ, chúng tôi sẽ phải giấu chuyện này tới chết mất.
Tuy rất khó nói ra, nhưng tôi vẫn kể tường tận mọi chuyện.
Chuyện tôi bất cần đời và lang thang vô chủ đích trong rừng.
Chuyện tôi giết hết con orc này đến con orc khác.
Chuyện Tamaki một mình đi tìm tôi.
Chuyện tôi được Tamaki cứu.
Chuyện xảy ra sau đó, tất cả mọi chuyện.
Cả cuộc trò chuyện nữa.
“Cũng tại em mà ra cả”
“Cũng tại anh quá yếu đuối mà ra cả.”
“Nhưng em mừng lắm. Em… em hạnh phúc…. vì….”
Tôi ôm Alice và Tamaki...
Thật chặt.
Dù vậy nhưng tôi vẫn siết chặt hơn nữa để cảm nhận hơi ấm và hương thơm của cả hai.
“Không có hai em, anh không làm được gì cả. Vậy nên, mong hai em hãy yêu anh”
Tôi nói ra rồi.
Tôi vừa nói một câu cực kỳ quá quắt.
Tôi vừa nói một câu không thể nào chấp nhận được.
Nhưng hiện tại, có lẽ đây chính là điều chúng tôi cần.
Từ giờ trở đi, nếu không bên nhau, chắc chắn chúng tôi sẽ không thế nào sống sót được.
Hôm nay chúng tôi đã phải đánh không biết bao nhiêu trận khó nhằn.
Nhờ dựa dẫm vào mối liên kết với nhau, chúng tôi đã giành được chiến thắng giữa không biết bao nhiêu tình huống bất lợi.
Để gắn kết với nhau hơn nữa, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Tất nhiên trong số đó cũng bao gồm mục đích giấu đi sự yếu đuối trong tim tôi nữa.
Nếu phải nói thật, khoảng khắc tôi thấy Alice và Shiba gặp nhau chính là khoảng khắc khủng khiếp nhất đời tôi.
Tôi chưa bao giờ ngờ mình lại yếu đuối đến vậy.
Tôi phải chấp nhận sự yếu đuối đó để mà tìm cách khắc phục.
Để làm vậy, Alice và Tamaki nhất định phải bên tôi.
Một người không thể nào đủ.
Tôi đã hiểu ra điều đó rồi. Giờ chỉ còn chờ câu trả lời của hai em ấy mà thôi.
Hai cô bé nhìn nhau, cuối cùng họ quay về phía tôi rồi cùng nhau gật đầu.
“Tụi em thuộc về Kazu-chi”
Alice nói
“Bọn em sẽ cùng nhau giao phó bản thân mình cho anh”
Tamaki nói
“Phải từ từ thì chúng ta mới lấp đầy sự yếu đuối trong tim chúng ta, trong tim Kazu-chi được.”
“Ừ. Anh yếu đuối, quá sức yếu đuối. Anh không thể để sự yếu đuối chi phối mình như vậy được”
“Từ giờ đến chết, tụi em sẽ luôn giúp đỡ anh, mãi mãi!”
Tôi lần lượt hôn hai em ấy, rồi lại ôm thật chặt.
Bên trong căn phòng trắng ngần, chúng tôi cứ vậy mà ôm nhau.
CHƯƠNG 59: VÌ CÁC EM, ANH CHỌN MA THUẬT TRIỆU HỒI
Alice kể chuyện Saso Shiba cho tôi nghe.
Em ẩy kể toàn bộ mọi chuyện về thằng anh họ Shiba của mình cho tôi biết.
Bởi ngay từ đầu, tôi phải lên tiếng ép buộc nên em ấy kể một cách e dè.
Nhưng tôi không thể không biết gì về hắn được.
Vì muốn biết mọi thông tin về kẻ tôi muốn giết nên tôi quyết định như vậy.
“Hồi trước em cũng nói với anh em là con nuôi rồi. Sau khi nhận nuôi em không được bao lâu, họ bắt đầu lạnh nhạt với em. Vào lúc đó, Anh Họ Shiba sống trong ngôi nhà của người họ hàng kề bên coi em như người trong nhà vậy. Anh ấy kêu em hãy đi theo mình, khi đó em sẽ không còn cô đơn nữa. Anh ấy sẽ xoa đầu em và ôm em thật chặt… Vì khi anh họ Shiba làm vậy, em cảm thấy an tâm hẳn.”
À, ra vậy.
Tôi hiểu rồi.
Những hành động ấy quá chuẩn với tính cách của hắn luôn.
Shiba vẫn quan tâm đến những người sẽ trở thành của mình.
Hay nói cho đúng hơn, hắn muốn trở thành người sở hữu tất cả mọi thứ.
Cho nên ngạc nhiên thay, bất cứ ai vâng lời hắn cũng sẽ ngưỡng mộ hắn luôn.
Chính vì vậy cho nên cái tổ chức do hắn cầm đầu có thể hoạt động suôn sẻ.
Và tôi không thích cái tổ chức do hắn cầm đầu tí nào.
Tôi không nói những điều mình nghĩ ra miệng.
Thành ra tôi như nhìn trừng trừng Alice vậy.
Kế đến là điều mà khi trước người ta đã kể tôi nghe.
“Cha mẹ nuôi của em cũng rất tin tưởng vào Anh Họ Shiba nữa. Khi lên Sơ Trung, Anh Họ Shiba nói nếu em vào chung trường, anh ấy sẽ trả học phí cho em, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề. Cha mẹ nuôi em mới nghĩ, nếu có Anh Họ Shiba luôn bên cạnh chăm sóc em thì được, vậy nên họ gửi em đến ngôi trường này. Nhưng khi nhập học, em không dựa dẫm gì Anh Họ Shiba cả. Em quyết định phải tự mình cố gắng. Em nghĩ nếu cứ dựa dẫm vào anh ấy hoài thì không được…”
Nói rồi, Alice cúi đầu xuống.
“Không sao đâu, em nói tiếp đi”
Khi Alice ngẩng đầu lên, hai hàng lệ đã chảy dài trên gương mặt em ấy. Rồi Alice nhìn tôi bằng một ánh mắt kiên định.
“Nhưng, Kazu-san”
“Anh hứa sẽ không bao giờ ghét em đâu. Em nói tiếp đi”
Alice thở dài rồi nói tiếp.
Mỗi tháng em ấy gặp Shiba một lần.
Coi ra Shiba khá quan tâm đến Alice.
Cũng phải thôi, vừa là em họ, vừa kiệm lời, vừa dễ thương lại vừa ngưỡng mộ hắn mà.
Lại còn thông minh và vâng lời hắn nữa chứ.
Trước một người em họ lý tưởng như vậy, hắn cũng đáp lại bằng vẻ ngoài của một người anh họ lý tưởng.
Hắn cứ vậy mà duy trì mối quan hệ ấy từ tiểu học cho đến Cao Trung.
Dù vậy nhưng Alice chưa bao giờ qua bên khu Cao Trung cả.
Thỉnh thoảng hắn sẽ tự mình qua hẳn khu Sơ Trung để hỏi xem Alice có gặp chuyện gì không, hoặc có cần gì không.
Đôi khi hắn sẽ tặng em ấy vài món quà.
Đúng là một tình thế quá lý tưởng.
Nếu chỉ nhìn vào, chắc chắn người ta sẽ nghĩ hai anh em này cực kỳ thân thiết nhau.
Và chỉ có vậy thôi. Vì Alice không thấy được phần nhân tính bẩn thỉu nhất của hắn.
Chuyện xảy ra trong căn phòng trắng tối qua đã làm thay đổi cả cục diện.
Ấy là khi tôi và Alice thành một với nhau.
Sau khi nghe tôi nói cái tên đó ra, Alice bỗng cảm thấy nguy khốn.
Nếu tôi mà biết mối quan hệ giữa em ấy và Shiba thì…
“Sau khi nghe chuyện Kazu-san kể khi trước, em muốn rời Trung Tâm Bổ Trợ. Tuy làm vậy thì anh sẽ ghét em, còn em sẽ rất đau lòng nhưng không còn cách nào khác. Với lại cũng đáng tội em nữa. Nhưng nếu em không bỏ rơi mọi người… Thì vì em, mọi người sẽ phải bỏ mạng. Cả Tamaki cũng phải chết nữa.”
“Vậy nên em mới nhử cho Tamaki đến với anh à?”
“Cái đó thì… vì may là Tamaki-chan cũng mến anh nên…”
Ánh mắt Alice bỗng trở nên e thẹn.
Tôi liền nhéo má Alice kéo ra.
“Tamaki!”
“Ưm, để em!”
Tamaki nhéo má bên kia của Alice rồi kéo mạnh.
Rồi hai chúng tôi buông ra cùng lúc.
Một tiếng “póc” vang lên, má Alice đỏ ké.
Alice chảy nước mắt và nói “đau quá à”
“Phạt em đó”
Tamaki đứng thẳng lên rồi nhìn em ấy chòng chọc.
“Dù cậu không làm vậy thì mình cũng thích Kazu-san thôi. Hơn nữa, nếu cậu mà kể Kazu-san nghe thì anh ấy cũng đã cân nhắc chuyện hai đứa mình rồi.”
Tamaki đã nói hết những lời tôi muốn nói.
Nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng là người có lỗi. Và lỗi của tôi còn nặng hơn nhiều.
Ví dụ như lần tôi đùa rằng, nếu Alice bỏ đi, tôi sẽ tự tử và lôi cả Tamaki theo cùng.
Dù yêu nhau nhưng giỡn vậy thì đúng là quá lố.
Rồi sau khi thấy Alice với Shiba gặp nhau, tôi chính mới là người có lỗi vì đã suy nghĩ bi quan quá mức.
Nghĩ lại, tuy lúc đó tôi đang bối rối nhưng nguyên nhân vẫn do tôi yếu đuối quá mà ra.
Tôi phải đối mặt với sự yếu đuối của bản thân mình.
Rồi để thắng được sự yếu đuối đó, tôi phải dựa dẫm vào người khác.
Biết là rất khó, nhưng tôi vẫn cần đến Alice và Tamaki giúp mình.
“Thôi, giờ coi như chúng ta không còn giấu nhau chuyện gì nữa rồi”
“Vâng.”
“Ê, đừng có nói là em còn giấu chuyện gì nữa nha?”
“C...Cái đó… cũng không hẳn là giấu đâu”
Alice đỏ mặt rồi đánh mắt đi sang một bên.
Gì đây?
Vậy là còn hả?
“Không phải… tại chuyện đó cũng không đáng nói ra nên…”
“Aーliーce! Cấm giấu diếm nghe chưa?”
“N...Nhưng… V...Vậy em chỉ kể cho Tamaki-chan nghe thôi”
Alice dẫn Tamaki ra một chỗ xa xa rồi thì thầm thủ thỉ.
Cô đơn quá.
Tôi thở dài một tiếng “hàjzzz….”. Lại mất nhuệ khí rồi.
Chẳng mấy chốc sau hai đứa đã quay lại. Tamaki thì cười như con sói già.
Mặt Alice như sắp khóc tới nơi vậy. Em ấy cứ kéo kéo ống tay áo thể dục Tamaki.
“Hehe, Kazu-san, lại đây em kể anh nghe cái này hay lắm”
“Wah——Wah——! Tamaki-chan xạo mình hả? Cậu đã hứa không nói ra rồi mà?!”
“Kệ bà nó đi. Kazu-san không có ghét đâu mà lo.”
À, hình như tôi hơi hơi hiểu ra rồi.
Hay nói đúng hơn, vì mặt Alice đã đỏ lên như gấc chín sắp rụng, rồi còn lấy tay che mặt lại và ti hí qua khe ngón tay nên tôi đã hơi đoán ra được vụ đó là vụ gì rồi.
“Nói nghe nè Kazu-san. Vì Alice muốn làm chuyện đó với anh lắm lắm, nên nếu ban ngày mà rảnh…”
“Ờm, thôi, nhiêu đó đủ rồi.”
Tôi nhẹ nhàng dùng tay nâng đầu Tamaki lên, rồi cốc cho một phát.
“Tuy anh nói là không giấu giếm nhau chuyện gì nhưng cũng phải tôn trọng chuyện riêng tư của người khác chứ”
“Ưm, em hiểu rồi”
Tamaki lạnh lùng gật đầu.
Alice ngồi xổm ngay gần đó, còn hai tay vẫn cứ đưa lên che gương mặt chín đỏ của mình.
Khổ thân Alice của tôi.
Mà cho qua đi. Chúng tôi cần phải bàn vài chuyện trước rồi mới rời khỏi đây được.
Vấn đề cần bàn là từ nay về sau nên làm gì. Sau khi tôi đề xuất ý kiến tổng quan thì cả hai đều đồng ý mà không phản đối gì cả.
“Vậy anh tăng Ma thuật triệu hồi đây”
Kazuhisa: Level 18 | Ma thuật Hỗ Trợ 5/ Ma thuật Triệu Hồi 5→6 | Điểm Skill 6→0
Sau khi xong, tôi ấn nút return, cả bọn quay về chỗ cũ.
※
Sau khi quay về chiến trường, chúng tôi bắt đầu chạy quanh săn orc.
Vì địch đang rối loạn nên phải săn càng nhiều càng tốt.
Thiệt sự là tôi muốn cảm ơn lũ người bên khu Cao Trung lắm, vì nhờ chúng nên tôi mới được một bãi săn ngon lành thế này.
Alice và Tamaki cùng nhau chiến đấu trên tiền tuyến.
Tôi giữ lại 2 con Fire Elemental bên cạnh mình, còn hai con kia cho lên chung Alice luôn.
Không lâu sau, Tamaki lên cấp.
Vậy là Tamaki đã lên lv 15. Có 8 điểm skill trong tay thì con bé có thể nâng Kiếm Kĩ lên cấp 7 rồi.
Tamaki: Level 15 | Kiếm Kĩ 6 → 7Thể Chất 1 | Điểm Skill 8→1
Sau khi thịt thêm 6 con orc nữa, Alice cũng lên lv 15 luôn.
Vậy là Alice và Tamaki hơn thua nhau khoảng 120 điểm kinh nghiệm.
Chắc Alice cũng một mình quẩy orc như tôi rồi.
Giữa lúc đánh nhau, em ấy đã nâng Ma thuật trị thương lên cấp 4.
Hẳn là em ấy mong nối lại tay cho Mia lắm. Giờ thì em ấy có thể làm được rồi.
Còn lại 5 điểm skill.
Giờ phải dành lại để nâng Thương Kĩ lên cấp 6 càng sớm cáng tốt.
Vậy nên chúng tôi rời căn phòng trắng ngay và luôn.
Alice: Level 15 | Thương Kĩ 5Ma thuật Trị Thương 4 | Điểm Skill 5
Hiện lũ orc đã mất hẳn tinh thần chiến đấu và điên cuồng bỏ chạy.
Rồi một con Orc khổng lồ với cơ thể như được cô đặc từ màn đêm xuất hiện như để thế chỗ lũ orc thường.
Trong tay nó là một thanh kiếm lấp lánh ánh bạc.
Ngoài Orc Tướng ra còn ai vào đây nữa.
Và bên cạnh nó là một con Hellhound đang chờ lệnh.
Vẫn còn một con chó chết tiệt nữa mới ghê chứ.
Cơ mà lại nữa rồi. Hồi đầu mày núp lùm cho tụi đệ ra thí mạng đúng không?
Mày đang ngồi chờ chúng nó đè bẹp lực lượng của khu Cao Trung chứ gì?
Nếu lần này cũng giống như bên khu Sơ Trung thì…
Tôi bắt đầu suy nghĩ.
Hồi chiều, nếu mà không tấn công vào tòa nhà chính của khu Sơ Trung thì chúng tôi sẽ không lên lv được, khi đó con Orc Tướng sẽ kéo quân sang đánh, còn bọn tôi thì tha hồ mà ăn hành.
Nhưng mà kệ đi. Tôi lắc đầu. Sao cũng được.
Hiện tại, điều chúng tôi cần làm là tập trung chiến đấu với kẻ thù cực mạnh trước mặt mình.
Tôi lập tức niệm《Clear Mind》cho Alice.
Liền sau đó, con Orc Tướng gầm lên.
Tuy tiếng gầm dư sức làm người ta run rẩy không nhằm nhò gì ba chúng tôi cả.
Đứng trước một kẻ thù từng khiến cho cả nhóm vật vã, Alice và Tamaki bình tĩnh nhìn tôi.
“Tamaki, em một mình cân con Orc Tướng đi, dư sức thôi. Còn Alice thì xử con Hellhound.”
“Vâng, Kazu-san.”
“Em hiểu rồi”
Orc Tướng và con Hellhound đồng loạt tấn công.
Tôi và Alice đã có《Resist All: Fire》.
Alice lao nhanh về phía con Hellhound
Còn Tamaki thì xông đến chỗ con Orc Tướng.
Dù Alice có dính tí lửa cũng không sao cả.
Em ấy tung ra một cú đâm trúng ngay chân trước con chó, làm nó bị thương.
Nó kêu gào lên rồi bỏ thoái lui. Alice lập tức đuổi theo không chậm một nhịp.
Tôi chỉ mới niệm ma thuật hỗ trợ tối thiểu thôi, vậy mà chỉ bằng kĩ năng chiến đấu của mình, Alice đã hoàn toàn áp đảo rồi.
Trận này còn áp đảo hơn cả trận trước nữa.
Đằng sau nhìn tới, tôi thấy cục diện càng ngày càng nghiêng về phía chúng tôi.
“Alice, anh cho 2 con Fire Elemental lên giúp em đây. Phối hợp với tụi nó nha!”
“Dạ”
Tôi cử 2 Fire Elemental tấn công con Hellhound.
Vì cả người được quấn trong lửa nên đối với chúng, lửa của con Hellhound cũng không khác chi một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Tuy không làm gì được con Hellhound nhưng bọn nó vẫn có thể thu hút sự chú ý của con chó. Chỉ cần dùng chúng để đánh lạc hướng nó là đủ rồi.
Nhờ vậy nên Alice càng có lợi thế hơn.
Tamaki và con Orc Tướng đang quần nhau kịch liệt.
Hình như con Orc Tướng đã để ý vì sao Tamaki có được thanh kiếm bạc rồi. Nhìn hai thanh kiếm chạm nhau, nó mỉm cười.
Mỗi lần chạm kiếm, những những tia lửa lại tung tóe xung quanh.
Từng đường kiếm vũ thừa sức làm con người ta nín thở.
Những đòn tấn công từ hai bên còn kèm theo cả uy lực từ tiếng hét trợ uy của họ. Một cuộc giằng co giữa 2 ý chí với nhau.
Bên ngoài nhìn vào thì sức mạnh của Tamaki và con Orc Tướng ngang nhau.
Nhưng nhờ có ma thuật hỗ trợ của tôi nên từng động tác của Tamaki nhanh hơn chút đỉnh.
Dần dần con Orc Tướng bị dồn vào thế bị động.
Rồi hai trận chiến chấm dứt gần như cùng lúc.
Mũi ngọn giáo của Alice ghim sâu vào cổ họng con Hellhound.
Ngực con Orc Tướng thì bị thanh kiếm bạc của Tamaki xuyên thủng.
Cả hai thét lên tiếng kêu cuối cùng rồi ngã vật xuống và từ từ tan biến.
“Em thắng rồi Kazu-san! Em hạ được con Orc Tướng rồi!”
“Tuyệt quá! Chúng ta mạnh hẳn lên rồi!”
Alice và Tamaki nhìn về phía tôi và mỉm cười.
Bầu không khí sôi sục của chiến trường dịu đi.
Ba chúng tôi cùng 4 con linh thú quay lại phía sau.
Bọn học sinh bên khu Cao Trung đang ngớ ra và nhìn chúng tôi chằm chằm.
Cũng phải thôi, không ngớ người mới lạ.
Alice là con át chủ bài của chúng. Vậy mà chẳng biết tự xó nào, hai đứa tôi chui ra, chẳng những quen biết với Alice mà còn áp đảo hoàn toàn bầy orc nữa. Chắc chắn là không ai hiểu gì rồi.
Trong số đó, có một người để ý đến tôi.
Hình như hắn đang nói gì đó dưới ánh đèn pha thì phải.
Tại sao một thằng bị bắt nạt như tôi lại cùng phe với nhóm người bên khu Sơ Trung. Hình như hắn không hiểu đầu cua tai nheo gì nữa rồi.
Và hình như hắn cũng nhận ra rằng chúng tôi không được thân thiện cho lắm. Bọn học sinh bên khu Cao Trung bối rối.
Ngay lúc đó, một tiếng hét vang lên.
“Cái đéo gì đây?!”
Từ phía sau cái lũy bị orc chọc thủng, Shiba bước ra, giương khẩu shotgun lên rồi gào về phía tôi.
Run rồi à? Coi bộ Shiba không thể hành động theo kế hoạch hắn chuẩn bị nữa rồi.
Phải nói là sau khi con Orc Tướng xuất hiện, kế hoạch của hắn đã hoàn toàn sụp đổ mới đúng.
Trong thế giới này, không chuyện gì diễn ra suôn sẻ được đâu.
Và trong 2 ngày qua, tôi đã tự mình trải nghiệm điều đó.
Nhưng Shiba thì không biết.
Hắn âm mưu thao túng hành động của lũ orc giống như con người, rồi rốt cuộc là thất bại.
Và chúng tôi dễ dàng dọn sạch thất bại của hắn.
Có lẽ đối với hắn, đây là một sự sỉ nhục không gì bằng được.
Có lẽ hắn không ngờ rằng hiện thực lại khác biệt nhiều đến vậy.
Rồi tôi bất thần nhận ra một điều. Có thể hắn sợ hãi những kẻ không làm theo ý mình, vậy nên hắn tìm cách trả thù họ.
Vì quá sợ những tình huống vượt ngoài tầm kiểm soát, giống như chuyện của tôi khi trước, nên hắn sẽ đè bẹp hoàn toàn bất cứ ai nằm ngoài tầm thao túng của mình.
“Alice, sao em lại đi với thằng đó hả? Về đây mau!”
Alice nhẹ lắc đầu.
Và nắm chặt tay tôi.
Còn tay kia của tôi thì đang được Tamaki siết.
Sau khi nắm lấy tay cả hai, tôi mới nhận ra mình đang run rẩy.
Mẹ kiếp, không lẽ tôi lại sắp hoảng loạn nữa à?
Nhưng lần này khác với những lần trước.
Đã có Alice và Tamaki bên tôi rồi.
“Không. Em muốn chiến đấu cùng Kazu-san và mọi người ở Trung Tâm Bổ Trợ”
“Không lẽ em quên rằng cánh tay của đồng đội mình….”
“Cái đó…”
Alice ngờ vực nhìn tôi.
Ừm, đúng là nếu không nhìn tận mắt thì không thể nào an tâm được.
Ai lại tin vào một thằng ông nội ninja cho nổi.
Nhưng mà anh chàng ninja ấy hoàn toàn có thật.
“S...Sao cũng được, em không tin anh nữa đâu! Em quay về khu Sơ Trung đây!”
“Đừng có giỡn mặt! Em là của anh chứ không phải thằng rác rưởi đó! Alice, về với anh mau!”
“Kazu-san không phải rác rưởi!”
Alice gào lên. Em ấy nắm tay tôi thật chặt và tống hết hơi trong lồng ngực ra ngoài.
“Kazu-san chính là người đã cứu lấy Trung Tâm Bổ Trợ. Đáng ra, bên khu Sơ Trung, chỉ có những người ở Khu Bổ Trợ còn sống, nhưng nhờ có Kazu-san đến nên số người tai qua nạn khỏi đã gần 30 người. Nhờ có Kazu-san chỉ huy nên bọn em mới tiêu diệt Orc Tinh Anh dễ dàng đến vậy. Cả Orc Tướng lẫn Hellhound cũng bị tiêu diệt nốt. Và em cũng đã xong lời hứa diệt Orc Tướng của anh rồi. Nhờ có Kazu-san cố gắng hết mình cả. Ngoài anh ấy ra, không ai khác làm được hết!”
Rồi Alice bước tới một bước và nhìn vào lũ học sinh Cao Trung đang ngớ ra.
“Hôm nay, trong lúc các người bận tiêu diệt các nhóm đối lập, bọn tôi đã đến ký túc xá nữa để cứu những người bị giam cầm bên trong. Sau đó, chúng tôi bị gần 100 con orc tấn công, và chúng tôi đã đánh bại được chúng. Và buổi chiểu bên khu nhà chính khu vực Sơ Trung, chúng tôi đã tiêu diệt luôn cả Orc Tướng bên đó. Kazu-san chính là người đứng ra chỉ huy toàn bộ. Kẻ nào dám nhạo báng anh ấy thì cứ bước ra đây, tôi sẵn lòng tiếp hết!”
Cả khu đột ngột im lặng như tờ.
Không ai nói được tiếng nào nữa.
Rồi… người đầu tiên lên tiếng là…
Shiba.
“Tao không thừa nhận!”
Shiba gào lên rồi chĩa cây shotgun vào tôi.
Tôi hốt hoảng cực độ.
Gần như là bị sốc.
Có phải Shiba là kiểu người luôn dùng vũ lực để giải quyết vấn đề không?
Làm sao có chuyện hắn thiển cận đến vậy được.
Hay đó là bởi hắn không tài nào lường trước được hành động của bọn tôi?
Trận chiến của tôi, Alice và Tamaki đã làm kế hoạch của hắn phá sản hoàn toàn.
Có lẽ là vậy rồi. Tôi phải bình tĩnh suy xét thôi.
Cách đây chưa đầy một tiếng, nhóm của tôi phải trầy da tróc vảy mới hạ được con Orc Tướng.
Bây giờ, dù không có Mia ở đây hỗ trợ, bọn tôi vẫn dễ dàng tiêu diệt cùng một kẻ thù.
Nhưng Shiba à, cái đó cũng một phần nhờ có mày bắt Alice đi nữa.
Nhờ vậy nên tôi mới cày cấp một cách vô chủ đích.
Sau đó thì Tamaki cũng phải giết orc để mở đường đuổi theo tôi.
Quả báo đó con à.
Shiba hành động rất khôn ngoan, nhưng hắn lại không biết tôi cũng có mặt ở đó.
Hắn không thể nào đoán được chuyện tôi trở nên bất cần đời, cả sự trung thành của Tamaki lẫn chuyện ý nghĩ của Alice không như hắn đoán.
Dẫn đến kết cục như bây giờ đây.
Khi trước, tôi đã phải tuyệt vọng tìm cách giết một Shiba chưa từng để lộ ra bất cứ sơ hở nào. Vậy mà giờ đây, trong lúc bọn tôi đang nghĩ xem vì sao hắn lại phải vòng vo như vậy, hắn giơ khẩu súng lên cùng một tư thế đầy sơ hở.
Sự trớ trêu này làm tôi muốn phá lên cười quá thể.
Ngay lúc đó thì Alice và Tamaki định nhảy ra chặn đường đạn, nhưng tôi đã cản hai đứa lại.
“Tao thách mày bắn đó!”
Tôi cố nén cơn run rẩy của mình rồi bước lên đằng trước mọi người. Cả bọn Fire Elemental cũng đã lui lại đằng sau.
Phải chấm dứt vụ này thôi.
Tuy tôi là một thằng hèn nhát đến độ run như cầy sấy và nấp sau lưng phụ nữ, nhưng ít nhất trong giây phút quyết định, tôi phải bước lên.
“ Có gan thì bắn đi! Thử coi cây súng của mày có làm được gì tao hay không. Thử coi mấy viên đạn đó có làm gì được một người có lv cao hơn mày không? Thử coi mày có dùng vũ lực để chèn ép tao nữa không?”
“Tao đéo giỡn đâu! Tao đã nói bắn là bắn đó!”
“Bắn đi!”
Tôi gào lên.
Shiba thét một tiếng rồi kéo cò.
Động tác của hắn cứ như đang được tua chậm vậy. Vì đã thấy rõ từng hành động của hắn ta, tôi không do dự mà kêu lên
“《Reflection》”
Bị lá chắn cầu vồng cản lại, chùm đạn shotgun hiện ra trước mắt tôi rồi bật ngược về phía Shiba và xuyên qua cơ thể hắn.
“Nó tấn công Shiba kìa! Giết nó!”
Đám học sinh còn lại đồng loạt tấn công.
Chúng ném cả pháo hoa lẫn đá.
“《Transposition》”
Một ma thuật Triệu Hồi cấp 6 có khả năng hoán đổi vị trí của ta với một đồng đội khác.
Tất nhiên đồng đội của tôi ở đây bao gồm cả bọn linh thú nữa.
Cứ mỗi cấp, phạm vi tác dụng tăng thêm 5m.
Hiện tại tôi đã có thể hoán đổi vị trí trong bán kính 30m.
Đây là một ma thuật rất đa năng.
Giờ cứ dùng để thoát hiểm đã.
Sau khi tôi đổi chỗ với một con Fire Elemental ở phía sau, nó lãnh trọn đợt tấn công.
Đối với một Fire Elemental mạnh cỡ đó, đòn tấn công của lũ học sinh không khác gì muỗi chích inox cả.
Trông thấy con Fire Elemental hùng mạnh, cả lũ hoảng loạn.
Trong một thoáng, tôi đã muốn cho cả 4 linh thú cùng tấn công rồi.
Nhưng tôi lắc đầu.
Tôi không thể làm vậy được.
Nhóm Cao Trung là một lực lượng chiến đấu trọng yếu.
Nếu hỏi tôi có ghét chúng hay không, câu trả lời là có.
Tôi ghét chúng đến nỗi muốn giết từng đứa một.
Nhưng nếu tàn sát hết học sinh ở đây thì cũng hơi tiếc.
Ít ra tôi vẫn có thể dùng chúng để cản chân bọn Orc cao cấp.
Khi đó, chúng tôi sẽ được rảnh tay.
Cỡ nào thì cỡ, nếu tính cả những nữ sinh bọn tôi đã cứu thì lực lượng ở Trung Tâm Bổ Trợ cũng chưa đầy 30 người. Còn bọn tôi thì cần thêm ít nhất 1 ngày nữa mới dọn sạch khu Sơ Trung.
Và chắn chắn là trùm cuối* không có ở đó rồi. (*chữ này là 本命, bên Eng dịch là “favourite” nhưng mình không hiểu lắm)
Chắc chắn trong rừng phải có gì đó, bởi lũ orc đã bắt một phần nữ sinh vào đó mà.
Nếu lũ nhãi nhép này giúp chúng tôi kéo dài thêm ít thời gian thì…
Tôi lạnh lùng nhìn Shiba.
Sau khi ăn phải đạn của chính mình, hắn đang hấp hối.
“Alice”
Tôi hét lên.
Vừa dò xét xem em ấy phản ứng thế nào, tôi vừa nói
“Hắn đe dọa trực tiếp đến các thành viên trong Khu Bổ Trợ. Hắn chỉ là mối họa thôi. Anh sẽ giết hắn.”
“Vâng.”
Alice bình tĩnh gật đầu.
“Em sẽ cố gắng”
“Không, để anh. Em cứ đứng nhìn là được”
Đúng vậy, tôi phải là người ra tay.
Tôi không thể đùn đẩy chuyện này cho bất cứ ai khác.
Shiba rướn người lên định bỏ trốn. Cơ thể hắn biến mất đột ngột.
Skill Detection à?
Phiền thật.
Nếu để một tên có cả skill Detection lẫn Bắn Tỉa như Shiba sống sót thì phiền to.
Vậy nên tôi phải giết hắn ngay tại đây.
Tôi hủy 2 con Fire Elemental để hồi lại MP.
“《Summon Iron Golem》”
Một ma thuật Triệu Hồi cấp 6, tạo ra một con golem vô địch.
Con người sắt khổng lồ cao gần 3m bước thẳng tới dãy lũy chắn.
Lũ học sinh đã mất hẳn tinh thần chiến đấu giờ co rúm người lại và khóc lóc.
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Cái lũy bị đánh tan, rồi tiếng thét của Shiba vang lên.
Đúng là hắn nấp trong lũy chắn thật.
Nhìn sang hướng đó, tôi thấy được Shiba.
Cánh tay cầm súng đã bị đống bàn kẹp chặt. Hắn hốt hoảng vì không tài nào rút tay ra được.
Không còn ai bên cạnh hắn nữa.
Tất cả đều đã bỏ chạy.
Chỉ có bọn tôi và một thằng tên Shiba liên tục gào khóc mà thôi.
Tôi ra lệnh cho con Golem Sắt.
Nó tung nắm đấm của mình thẳng vào tên Shiba đơn độc.
Tiếng thịt bị nghiền bẹp vang lên.
Cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc.
Cuộc trả thù của tôi đã hoàn thành.
Rồi chúng tôi được đưa vào trong căn phòng màu trắng.
Ra là Tamaki lên cấp.
À ha.
Cuối cùng thì tôi cũng giải được mối nghi hoặc bấy lâu nay của mình rồi.
Chỉ cần giết người từ cấp 1 trở lên, bọn tôi vẫn có thể kiếm kinh nghiệm.
CHƯƠNG 60: NGÀY THỨ 2 TRÔI QUA
Shiba đã chết.
Dưới chính tay tôi.
Nghĩ tới chuyện đó tôi cũng không cảm nhận được cảm xúc gì ghê gớm lắm.
Không hề có ý định giết chóc nào cả.
Chỉ một cảm giác kiểu như ‘a, cuối cùng cũng xong rồi.’
Tôi chỉ làm điều cần làm mà thôi.
Cái ngày mà đồng đội của tôi hi sinh, tôi đã bị kích động rất mạnh.
Shimoyamada Akane-san.
Cô bé ấy tin tưởng vào tôi, và hi sinh vì tôi.
Cứ mỗi khi nghĩ tới cô bé ấy cùng mong muốn không để cho bất cứ ai phải hi sinh nữa, tôi chợt nhận ra mình có thể trở nên vô cảm đến cùng cực.
Để bảo vệ Trung Tâm Bổ Trợ, giết Shiba là điều buộc phải làm.
Lạ quá, cảm giác này còn vượt xa lòng căm hận Shiba nữa.
Trong trái tim tôi, so với những chuyện trước kia, chuyện xảy ra trong hai ngày qua quan trọng hơn rất nhiều.
Ít nhất không tính tới cơn hốt hoảng lúc Alice bị bắt đi.
Tôi cũng chưa thể xác định đây là tốt hay xấu nữa.
Tôi cũng không biết vì sao mình lại vui nữa.
Tuy lòng căm hận Shiba không quan trọng lắm, nhưng so với đó thì tôi vẫn thấy vui vì mình lo lắng cho cái chết của Shimoyamada Akane-san hơn nhiều.
Tôi đã thay đổi rồi. Hay phải nói là hiện thực khiến tôi thay đổi mới đúng.
Tuy không hiểu lắm, nhưng tôi của hiện tại tốt hơn gấp vạn lần. Tôi nghĩ thầm trong đầu như vậy.
Vào căn phòng trắng rồi thì chúng tôi cũng không có gì để làm cả.
Chúng tôi quay về thực tại luôn.
Tamaki: Level 16 | Kiếm Kĩ 7Thể Chất 1 | Điểm Skill 3
Lũ học sinh kia chạy hết rồi, tốt lắm.
Hình như có người trong ký túc xá nam đang nhìn chúng tôi, nhưng vì đang bị đèn rọi thẳng vào mặt nên tôi không thấy được.
Sáng cỡ này thì đến cả《Night Sight》cũng không làm gì được.
Thôi kệ đi. Tôi kêu bọn Alice thu thập mấy viên ngọc.
Chúng tôi là người tiêu diệt gần như toàn bộ quái vật nơi đây.
Vậy nên chúng tôi lấy hết.
Nếu chúng tôi mà chừa lại và bọn học sinh bên Cao Trung dùng để củng cố sức mạnh thì khổ.
Chỉ cần chúng vừa đủ sức đối chọi với bọn Orc là được rồi.
Và trong lúc đó, nếu số lượng của chúng giảm bớt thì lại càng tốt.
Và chúng tôi cũng lấy luôn cây súng của Shiba để đề phòng xa.
Vì bọn tôi có cách sao chép đạn nên khả năng cao là con hàng này sẽ rất hữu dụng.
Sau khi hỏi Alice, tôi lấy cả cái túi ở hông và cặp của Shiba, vì cả hai đều chứa đầy đạn.
“Rốt cuộc Shiba đào đâu ra cây súng này vậy?”
“Hình như do một thành viên thuộc hội đồng quản trị tuồn vào. Trước khi lấy ra dùng, anh ấy từng khoe chuyện mình ăn cắp khẩu súng đó rồi.”
Ra vậy. Cũng phải thôi, toàn bộ ngọn núi này là đất của học viện mà.
Một khi đã nhập học vào đây, dù học sinh có dùng súng trái phép cũng không lộ ra ngoài được.
Còn lại khoảng 100 viên đạn. Chắc chắn hắn cũng phải xài kha khá rồi, vậy mà vẫn còn dư nhiều ghê.
Rốt cuộc tay thành viên hội đồng quản trị ấy ủ bao nhiêu đạn vậy…
Mà kệ đi. Nếu gã đó không có mặt ở đây thì khả năng cao là gã đã ngỏm rồi. Hoặc có thể hắn không có mặt ở đây mà thôi.
Kiểu gì thì kiểu, chúng tôi cũng không hỏi ai được.
Sau khi nhặt ngọc xong, ba chúng tôi rời khỏi sân của khu ký túc xá nam thứ nhất mà không quay đầu nhìn lại.
Đi được một quãng thì Tamaki ngừng bước.
“Thằng quỷ sứ nào đây? Gớm quá! Ui! Ui!”
Công nhận thần kinh cảm xúc của con bé này mạnh ghê.
Sau chuyện vừa xảy ra, cả tôi lẫn Alice đều không nói một lời. Có lẽ vì muốn gìn giữ quan hệ của hai chúng tôi nên em ấy mới làm vậy.
Thậm chí em ấy còn cười ‘ehehe’ nữa chứ.
Alice cứ liên tục khều tay tôi và ngân ngấn nước mắt nhìn tôi.
À, ra là vụ đó. Quên nữa.
“Tại hạ đây degozaru”
Đằng sau cái cây trước mặt, một người mặc đồ ninja chui ra.
May có Tamaki cản lại, không thì đã Alice hoảng hồn cầm giáo bay vào ăn thua đủ rồi.
Hai chúng tôi liền giải thích thân thế của anh ta cho em ấy biết.
“A… ra anh là anh trai của Mia-chan à”
“Là tại hạ degozaru. Khi nãy tại hạ đã lấy lại cánh tay của Mia degozaru”
Yuki-senpai giao cánh tay của Mia lại cho tôi.
Cánh tay ấy rất nhẹ, và anh ấy nâng niu nó như một vật cực kỳ mong manh dễ vỡ vậy.
Senpai lui lại một bước rồi cúi người xuống.
Công nhận là chào hỏi lịch sự thật.
Bậy, không phải vụ đó, anh ta phải tự mình đem...
“Nhờ cậu chăm sóc Mia degozaru”
“Yuki-senpai không định tới Trung Tâm Bổ Trợ sao?”
Dù biết là vô ích nhưng tôi vẫn phải lên tiếng.
Anh chàng hóa trang ninja lắc đầu.
Hồi trước anh ấy đã nói rồi. Hiện anh ấy đang bận liên lạc với những khu vực trú ẩn.
Anh ta đã nâng skill Detection lên cấp 3 rồi, có lẽ chỉ Tamaki với con Orc Tướng mới đủ khả năng tìm được anh ta mà thôi.
Dù vậy nhưng… Tamaki vẫn nhìn anh ta bằng một ánh mắt lo lắng.
“Tại hạ muốn thỉnh cầu một chuyện degozaru”
“Chuyện gì? Chuyện liên quan Mia à?”
“Tại hạ muốn lấy khẩu súng săn đó. Có nó trong tay, tại hạ có thể giúp đỡ những người muốn chiến đấu chống lại hội Cao Trung lên lv 1.”
Hiểu rồi, tôi cũng nghĩ vậy nữa.
Chỉ cần biết cách dùng là họ có thể bắn chết orc dễ như trở bàn tay thôi.
“Anh biết dùng súng chưa?”
“Tại hạ đã bí mật tìm hiểu degozaru. Tại hạ có thể dạy họ cách bắn sao cho an toàn degozaru.”
Công nhận ninja hay thiệt.
Bậy, phải phải nói là Yuki-senpai quá tài mới đúng.
Vấn đề nằm ở chỗ, sau khi dùng súng săn đó để lên lv1, chưa biết những người đó có chống lại chúng tôi hay không thôi.
“Em có một điều kiện.”
“Điều kiện gì degozaru”
“Sau khi đã giúp lũ học sinh ấy lên lv1, anh phải quản chúng cho chặt.”
Yuki-senpai khoanh tay lại thở dài.
Hóa ra trước nay anh ta cũng nghĩ chuyện này rồi à?
Tôi cảm thấy anh ấy rất thông minh, và cũng rất có tố chất của một nhà lãnh đạo nữa.
Nếu vậy thì nhóm bên Trung Tâm Bổ Trợ chúng tôi hoàn toàn có thể liên minh với nhóm do Yuki-senpai chỉ huy rồi.
Đối với tôi, tôi cũng không quan tâm đến bọn học sinh trung khu Cao Trung cho lắm.
Hình như Yuki-senpai cũng nghĩ giống tôi vậy.
“Hẳn là nhẫn giả thì phải kiên nhẫn degozaru” (cả mình lẫn nhóm dịch Tiếng Anh đều không hiểu câu này ý nói gì cả @@)
“Vụ đó á?!”
“Không, nhưng nhìn nhận một cách khách quan thì cũng bởi tại hạ thỉnh cầu cậu giúp đỡ nữa”
Hình như anh ấy không hiểu rồi.
Cũng chẳng lạ gì mấy, nhưng…
“Hết cách rồi degozaru. Nếu đã vậy thì tại hạ đành gánh vác trách nhiệm nhẫn dắt nhóm người đó thôi. Vậy cũng được.”
“Ừm, chỉ cần anh nói vậy là em yên tâm rồi.”
Tôi mỉm cười rồi đưa cây súng săn với hai bao đạn cho anh ta.
“Vậy ngày mai, tại hạ sẽ cố gắng làm cho khu vực Cao Trung bình thường hết mức có thể degozaru”
“Ý anh là những người không thuộc nhóm ký túc xá nam ấy hả?”
Anh ninja gật đầu.
“Có khả năng một vài nhóm tị nạn sẽ đưa người của họ đến Trung Tâm Bổ Trợ, tới lúc đó…”
“Vâng, tất nhiên em sẵn sàng nhận họ”
Bọn tôi bắt tay Yuki-senpai.
Rồi chúng tôi chia tay. 3 đứa chúng tôi lò mò quay về khu trường Sơ Trung.
Mệt quá đi mất.
Sau khi bọn tôi về tới Trung Tâm Bổ Trợ thì đã quá 11 giờ đêm rồi.
Chúng tôi bước đi như mấy con xác sống vậy.
Khi ngẩng đầu lên nhìn, bọn tôi thấy hai mặt trăng hôm nay có vẻ lớn hơn hôm qua.
Có cảm giác như trăng sắp nhỏ giọt tới nơi vậy.
Tuy tôi không biết lịch trong thế giới này, nhưng nếu cứ thế này thì vài ngày nữa là trăng sẽ tròn thôi.
※
Cả lũ bước vào Tòa Nhà Bổ Trợ.
Mấy cô bé tới phiên đứng gác gào lên báo rằng tôi đã về.
Shiki lập tức ‘đáp’ thẳng vào người tôi.
Ưm, vì cơ thể đã rã rời nên sau khi lãnh trọn pha húc người như trời giáng, tôi nằm dài ra đất.
Vậy mà Shika lại ôm chặt lấy tôi.
“Ơ… Shiki-san…. động chạm con trai thế này…. có sao không?”
“Tất nhiên là có rồi, nhưng tôi lo cho cậu lắm đó”
Shiki khóc.
Hình như cậu ta thật lòng quan tâm chúng tôi.
Tôi tệ quá đi mất.
Mà thôi, có khi Shiki đã tính toán trước vụ này rồi cũng không chừng.
Sau khi chúng tôi quay về, nhờ có màn ôm ấp của cậu ta mà đám nữ sinh trong Trung Tâm Bổ Trợ vui hẳn lên.
Mia bước ra.
Tôi đưa cánh tay trái cho em ấy thấy.
Mia nổi khùng lên, bước đến gần tôi rồi gằn giọng “nhắm mắt lại chịu phạt đi”
Tôi liền nhắm mắt lại.
Có người hôn lên môi tôi.
Mia 60 [/images/images/image-15.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/b/b1/Mia_60.png/revision/latest?cb=20180120110730
Tôi mở mắt ra thì thấy Mia đang ngước lên vài mỉm cười với mình.
“Mừng anh về”
“À… anh về rồi đây”
Alice gắn tay lại cho Mia ngay tức thì.
Tuy đang muốn nói rất nhiều điều, nhưng tôi quyết định để qua ngày mai mới nói.
Sau đó thì tôi tìm Shiki rồi kể cậu ta nghe chuyện bên khu Cao Trung.
“Hiểu rồi. Tôi biết thể nào chuyện cũng thành ra vậy mà”
“Cậu đoán trước được thiệt à?”
“Ờ, gồm cả trường hợp xấu nhất là cậu hóa điên rồi chạy mất tăm nữa. Tôi cũng đã tính sẵn nếu chuyện đó xảy ra thì mình phải làm gì luôn rồi. Kể ra thì phiền chết đi được”
Đúng là tôi tệ hại quá chừng.
Sau khi tôi và Alice đi mất, Shiki đã lập một nhóm khác, lấy Mia làm chiến lực nòng cốt rồi tấn công vào tòa nhà chính của khu Sơ Trung thêm lần nữa.
Họ dọn sạch tầng trên cùng, và cứu thêm 2 nữ sinh khác.
Trong tòa nhà chính, nếu tính cả Sumire thì bọn tôi đã tìm được được tổng cộng 11 người.
Vậy là giờ, tổng số thành viên trong Trung Tâm Bổ Trợ đã tăng lên đến 31 người.
Dù vậy nhưng bọn người bên khu Cao Trung vẫn đông hơn.
“Cứ kệ xác tụi nó cũng được. Giờ ta cần phải giải quyết lần lượt từng vấn đề trước mắt đã. Nếu cậu vẫn chưa làm cỏ bọn người bên khu Cao Trung thì chúng sẽ còn câu kéo cho chúng ta thêm ít thời gian nữa. Vậy càng tốt.”
Shiki vừa nói vừa cười ma mãnh. Cậu ta đúng là một lãnh đạo tài năng rồi.
※
Tôi kể chuyện anh trai của Mia cho em ấy nghe.
Mia khó chịu ra mặt.
“Cái ông anh ngáo đá này”
Mia vốn là một người rất dở bày tỏ cảm xúc. Vậy mà giờ em ấy lại trưng ra một dáng diệu bình thường không ai thấy được, và còn tức đến nổi đỏ mắt nữa chứ.
Vì Mia này ngộ đời hết cỡ nên chúng tôi phá lên cười.
“Ôi ôi, thành xì căn đan mất rồi…”
“Đúng là không thể nào không sốc được.”
“Chuẩn khỏi bàn luôn =]]”
Nhưng Mia chỉ lắc đầu rồi mỉm cười mà nói rằng
“Ảnh còn sống là tốt rồi”
Và nở một nụ cười e thẹn.
※
Cuối cùng cũng được tắm.
Một vài người xởi lởi lôi cái máy phát điện ra để đun ít nước nóng cho chúng tôi.
Mấy đứa chúng tôi không do dự gì mà vào luôn.
Cả 3 chúng tôi.
Alice, Tamaki và tôi.
Nói nhỏ, Shiki chính là người kêu cả bọn chơi trò này đó.
“Thích làm gì nhau thì làm. Quan hệ của 3 cậu càng bền vững thì tôi càng có lợi”
Thế là 3 đứa chúng tôi cùng vào bồn tắm để “thích làm gì nhau thì làm”……
3 some 60 [/images/images/image-16.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/51/3_some_60.png/revision/latest?cb=20180120110703
Khi cơ thể được làn nước ấm vuốt ve, đầu óc tôi dần dần mụ đi.
Ôi chết mợ!
Tôi nằm dài trên cái sàn gạch lạnh ngắt trong phòng tắm luôn rồi.
Ôi, dễ chịu quá.
Vì mệt mỏi quá nên tôi hết điều khiển được cơ thể mình luôn rồi.
Tất nhiên là phần dưới cơ thể tôi cũng mất kiểm soát nữa.
Lúc Alice với Tamaki vác tôi vào, thằng em tôi không chịu nổi nữa nên bắn pháo hoa luôn.
Tại… tại kho đạn của tôi bị bỏ xó lâu nay mà...
Phải nói là nhục muốn độn thổ luôn ấy.
“Kazu-san ghê nha”
Tamaki cười sằng sặc.
“Bữa nay Kazu-san đã thấy bộ dạng thảm thương của hai đứa tụi em. Giờ thì tụi em cũng thấy được bộ dạng HƠI thảm thương của Kazu-san rồi. Coi như hòa nhau nha.”
Không phải đâu Tamaki à.
Đây là bộ dạng thảm thương NHẤT của anh rồi đó.
Thiệt tình chứ, không lẽ con bé quên mất chuyện tôi nói lúc úp mặt vào ngực nó rồi à?
Giữa lúc suy nghĩ chuyện đó thì ý thức của tôi cũng dần tan biến.
※
Khi mở mắt ra, tôi đã nằm trên giường rồi.
Đây là căn phòng được ánh trăng chiếu vào, còn tôi thì nằm ngay chính giữa cái giường bự tổ bố.
Alice và Tamaki đang ngủ hai bên phải và trái của tôi.
Tôi ngồi bật dậy và sợ hãi nhìn vào quần lót của mình.
Sạch bong sáng bóng.
Ai làm vậy ta…
Â… Ây dà, thôi kệ đi.
Cũng tại tôi hết cả.
Tôi thở dài rồi ngước đầu lên nhìn qua khung cửa sổ.
Ánh sáng xanh lục của hai mặt trăng soi sáng cả căn phòng.
Đây là đêm thứ 2 trong thế giới này rồi.
Phải, chúng tôi chỉ mới sang thế giới này được hai ngày mà thôi.
Ngày nào cũng dài đằng đẵng.
Cuối cùng thì ngày thứ 2 trong thế giới này cũng trôi qua.
Tôi đổ sụp xuống giường.
Tôi muốn kêu Alice với Tamaki dậy để âu yếm một tí cho ấm quá...
Nhưng vì hai đứa đang ngủ say sưa nên tôi thấy hơi ngại.
Với lại người tôi cũng rã rời rồi.
Dù đã ngủ được một lúc nhưng tôi vẫn còn rất mệt mỏi.
Chẳng bao lâu sau, ý thức của tôi lại chìm vào bóng tối.
Cuối cùng 2 ngày dài như 2 tuần cũng kết thúc.
Và rồi…
Ngày thứ 3 sau trận động đất bắt đầu.
CHƯƠNG 61: NGÀY THỨ 3 BẮT ĐẦU
Ở một thế giới khác, tiếng kính vỡ vang lên khởi đầu cho ngày thứ 3.
Tôi bật dậy nhìn vào kính cửa sổ trong phòng.
Cửa kính còn nguyên vẹn.
Hình như không phải trong phòng này.
Tôi tới chỗ cửa sổ, thò tay mở cửa rồi chuồi cả người ra ngoài.
Cửa kính của căn phòng bên cạnh đã vỡ.
Hình như có động tĩnh bên trong.
Dám là quái vật lắm.
Tuy chưa biết có chuyện gì nhưng tôi phải đi kiểm tra ngay mới được.
“《Summon Elemental: Wind》”
Một cô gái khỏa thân xuất hiện bên cạnh tôi.
Alice cũng giật mình tỉnh dậy.
Trên người em ấy vẫn là bộ đồ thể dục dùng thay pajamas y như lúc đi ngủ.
“Gì vậy anh?”
“Hình như có địch”
Alice ngớ người trong giây lát rồi vội vớ lấy cây thương ở góc tường.
“Ưm…. ưm~~ vụ gì dạ?”
Vì Tamaki còn ngái ngủ nên tôi để con bé lại phòng luôn.
“Tamaki ở lại, nhưng cầm sẵn kiếm đi!”
“Vâng…”
Tamaki nửa mê nửa tỉnh vẫy tay chào chúng tôi. Tôi dùng con Wind Elemental làm khiên chắn rồi bước ra hành lang tầng 3.
Bên kia hành lang, bọn tôi thấy Shiki đang mặc đồ thể dục.
Tôi liền ra hiệu cho Shiki ở yên đó chờ lệnh.
Trong căn phòng bên cạnh, mấy cái tiếng như thể có ai ai đó gõ vào tường cứ vang lên, nghe ‘dong dong’.
“Anh mở cửa cho. Để con Wind Elemental vào trước rồi em theo sau nó”
“Dạ.”
Vì còn chưa biết kẻ địch là gì, tôi sẽ cho linh thú làm lá chắn sống. Có lẽ kế hoạch vậy là được rồi.
Tôi xoay nắm tay cửa rồi mở ra.
Con Wind Elemental lao vào, Alice cũng theo sát đằng sau.
“Một con ong!”
Alice hét lên.
“Kazu-san, con quái vật này có hình dạng y hệt như ong vậy!”
Tôi nhìn vào trong phòng thì thấy Wind Elemental đang quần thảo với một sinh vật sọc đen và vàng.
Lớn bằng con người.
Và hồi nãy Alice cũng nói rồi, hình dáng của nó y hệt như một con ong vậy.
Ong gì mà… bự kinh!
Đôi mắt phức hợp lớn bằng bàn tay người của nó cứ nhấp nháy một ánh sáng đỏ làm người ta cực kỳ khó chịu.
Con quỷ sứ đó bay giữa không khí, cặp cánh của nó cứ tạo nên tiếng vo vo nghe nhức cả đầu.
Khi con ong khổng lổ dừng lại, nó uốn cong phần thân dưới lên rồi bắn ra một cây kim nhọn hoắt.
Cây kim lớn bằng một cọng ăng ten ấy bay vút đi và đâm vào cơ thể Wind Elemental.
Gương mặt mờ mờ nhăn lại vì đau.
Cùng lúc đó, Alice xông tới.
Mũi cây giáo sắt đâm xuyên qua con mắt phức hợp của con ong, một chất lỏng màu xanh từ đó phun ra tung tóe.
Con ong khổng lồ rụng xuống đất, âm thanh như tiếng cắt kim loại cực chói tai vang lên.
Sau khi rùng mình thêm vài đợt nữa…..
Cơ thể nó mờ đi rồi tan biến như một làn khói.
Hệt như lũ orc vậy.
Coi bộ con quỷ sứ này cũng là quái vật như lũ orc rồi.
Sau khi con ong khổ lồ tan biến, 3 viên ngọc đỏ rớt xuống sàng nhà.
※
Hiện tại mới hơn 6 giờ sáng, còn mặt trời thì vừa nhô lên.
Dù vậy nhưng nếu so với hôm qua, chúng tôi vẫn dậy muộn hơn…
Hôm qua, lúc bọn tôi đi ngủ thì cũng gần nửa đêm rồi.
Tôi vẫn còn thấy hơi buồn ngủ.
Nhưng tôi không thể nói ra được.
Shiki và tôi bước vào một căn phòng nhỏ, còn Alice thì đi gọi mọi người.
Sau khi lên nóc nhà trinh sát, Mia báo có vài con ong đang bay quanh quẩn cánh rừng phía Đông Bắc.
Khu rừng Đông Bắc của khu vực Sơ Trung.
Hai hôm trước, khi toàn bộ ngọn núi bị dịch chuyển sang đây, đó cũng là hướng mà lũ orc kéo tới.
Rốt cuộc trong rừng có cái gì vậy?
Rốt cuộc thì tại sao sang ngày thứ 3, chủng quái vật mới lại kéo đến tấn công?
“Tôi định cho cậu nghỉ tới hết buổi sáng bữa nay, coi như quà mừng cậu cưới ̶x̶̶ơ̶̶i̶ được Alice-chan với Tamaki-chan”
“Ê!”
“Thiệt đó. Cũng tại tối qua tôi sắp đặt cẩu thả nên mới làm cậu “quá tải”. Tuy không hối hận vì đã quyết định tấn công vào tòa nhà chính, nhưng tôi rất hối hận vì không nhận ra cậu thèm hơi gái đến vậy.”
Shiki ngồi trên giường, bắt chéo chân lại rồi nhìn tôi.
“Bộ 2 đứa nó chưa đủ hả? Có cần tôi dắt Mia vào chơi chung luôn không?”
“Đừng có giỡn mặt nữa”
“Nhìn mặt tôi giống đang giỡn không? Nếu tinh thần của cậu không ổn định thì làm sao họp bàn chiến lược được?”
Vụ này thì trăm phần trăm là trách nhiệm của tôi thật.
Thấy tôi khó chịu đến nổi mặt nhăn như khỉ ăn ớt, Shiki thỏa mãn gật đầu.
“Biết lỗi thì tốt. Nhưng cho qua đi, coi bộ giờ không có thời gian để cậu vui vẻ nữa rồi.”
“Ừ, con ong đó…”
“Đến từ phía Bắc của ngọn núi này. Đó cũng chính là hướng mà lũ orc kéo tới”
Tôi với Shiki nhìn nhau rồi gật đầu.
Chúng tôi đoán giống hệt nhau.
Mà những người lãnh đạo có cùng suy nghĩ với nhau thì lại càng tốt.
Vấn đề chính bây giờ là trong khi chuyện càng ngày càng xấu đi, chúng tôi cần phải sắp xếp từng suy nghĩ sao cho hợp lý.
“Kazu-san, tuy làm thế này là tôi lại đặt thêm gánh nặng lên vai cậu…”
“Chúng ta cần phải tìm cho bằng được những nữ sinh bị bắt đi, bằng mọi giá. Chúng ta vẫn chưa biết họ sống chết ra sao nữa. Giữa tình hình này, chúng ta cần phải lo liệu cho xong càng sớm càng tốt, nếu không tình hình lại xấu đi thì nguy.”
Đúng vậy, mới hôm qua thôi, tôi đã tự trải nghiệm rồi.
Có chán nản cũng không làm được gì cả.
Cách duy nhất để sống sót là phải tấn công.
“Vậy còn con ong đó thì sao….. Kazu-san, lúc nó chiến đấu, cậu thấy thế nào?”
“Alice đâm một nhát là nó chết luôn… Có điều em ấy nói, tuy không bằng Orc Tinh Anh nhưng sức mạnh của nó vẫn hơn hẳn bọn orc thường.”
“Cấp độ của bọn Giant Wasp vào khoảng 2 - 3, còn skill Wasp của nó thì cũng cấp 2 - 3 luôn. Thấy sao?”
Vậy thím muốn đặt tên cho con ong đó là Giant Wasp à?
Không phản đối. Quyết định vậy đi.
“Có lẽ nó lv 3. Wind Elemental cấp 5 cũng mạnh tầm tầm nó vậy.”
“Nếu chúng ta đoán đúng thì điểm kinh nghiệm từ nó tương đương 3 con orc, nhưng còn sức mạnh thì không thể so sánh vậy được.”
“Đã vậy nó còn biết bay nữa. Nếu nó mà có điểm yếu thì lại khác.”
“Điểm yếu à…”
Shiki đưa tay lên miệng rồi bắt đầu suy nghĩ hết tốc lực.
“Trong game thì tụi bọ sợ lửa nhất.”
“Trong game cơ đấy.”
“Ừ, ai cũng nghĩ suy luận theo game là cách dễ nhất nhưng thực ra đó mới chính là vấn đề”
Shiki cười.
Thực vậy. Tôi thở dài.
“Tiếc là Mia không có Hỏa Thuật.”
“Hôm qua có mấy nữ sinh mới nâng Hỏa Thuật lên cấp 2. Để mấy bé đánh ong thử coi sao.”
Ô vậy à, tôi gật đầu.
Giờ thì bọn tôi có thể cho Tamaki làm vệ sĩ để thẳng tiến đến khu rừng rồi.
“Có mấy đứa trong đám nhóc chúng ta cứu hôm qua muốn chiến đấu. Giờ phải chuẩn bị để giúp bọn nó lên lv1 đã… có lẽ giờ đừng tấn công vào khu phía Bắc thì hơn.”
“Rồi còn phải dùng《Hard Armour》 và《Hard Weapon》để cường hóa áo thể dục và vũ khí cho tụi nhỏ nữa”
Thế là tôi bắt đầu giải thích ngắn gọn về những ma thuật mình mới lấy được.
Nhất là Ma thuật triệu hồi cấp 4《Summon Weapon》và cấp 5 《Summon Armour》.
Đây là những ma thuật có thể triệu hồi ra những loại áp giáp và vũ khí nhất định.
Tác dụng vĩnh cửu.
Nhưng số lượng các loại vũ khí và áp giáp hơi ít.
Tôi có thể triệu hồi ra 20 loại vũ khí khác nhau bao gồm kiếm dài, giáo dài, côn, cung, 20 mũi tên….
Còn giáp thì có giáp da và giáp kim loại. Nếu tính luôn cả khiên thì có tổng cộng 7 loại.
Nhưng kích thước thì được quyền tùy biến.
Như tôi có thể tạo một bộ giáp kim loại cho mấy đứa nhỏ con như Mia chẳng hạn.
Nhưng nếu mặc cái áo giáp đó lên người, dám Mia té xỉu luôn chứ không đùa.
Nhưng nếu ai có skill Thể Chất thì mặc nhẹ như lông hồng thôi.
À không, bọn tôi có thể cho Mia học skill Shield rồi để em ấy cầm một cái khiên lớn.
Hoặc tùy tình hình, bọn tôi có thể dàn đội hình cho Tamaki cầm khiên đi tiên phong, còn Alice từ đằng sau đánh tới cũng được.
Ngoài ra còn có một ma thuật rất đáng chú ý nữa.
Ma thuật Triệu Hồi cấp 6《Summon Circle》.
Muốn dùng ma thuật này thì tôi phải chuẩn bị trước.
Đầu tiên là thiết lập một vòng tròn xác định dùng làm điểm cơ sở.
Vòng tròn đó nằm đâu không thành vấn đề. Chúng tôi có thể vẽ đại một vòng tròn lên sàn của một căn phòng bất kỳ trong Trung Tâm Bổ Trợ này cũng được. Sau đó thì cho người hoặc vật gì đó vào trong.
Sau khi ra khỏi cái vòng, tôi sẽ dùng《Summon Circle》.
Và thế là toàn bộ những người và vật thể tại tâm của vòng tròn đó sẽ lập tức xuất hiện trước mặt tôi.
Kêu cái này là ma thuật dịch chuyển cũng được.
Phạm vi tối đa của vòng tròn lập sẵn là 3m.
Nếu xài khéo thì chúng tôi có thể đặt bom ngay trước hang ổ của đối phương cũng được.
Ấy là chỉ khi nào chúng tôi có bom thôi.
Chúng tôi có thể đặt hàng tiếp tế vào trong vòng tròn, rồi khi cần thì triệu hồi ra ngay giữa chiến trường cũng được.
Thực ra thì dùng cách này để dịch chuyển người là ngon nhất.
Vì không có điện thoại hay cái giống ôn gì để liên lạc với nhau nên bọn tôi phải căn trước thời gian để dịch chuyển.
Và tôi chỉ có thể thiết lập tối đa 2 vòng tròn mà thôi.
Tôi sẽ đặt một cái ở Trung Tâm Bổ Trợ, còn cái kia thì tùy thuộc vào nhu cầu và tình huống.
“Nghe xong là tôi thấy háo hức muốn thử rồi đó.”
“À đúng rồi, hay tụi mình thử giúp tôi bay lên vách đá, rồi khi đó tôi sẽ triệu hồi thử coi sao.”
“Hiện không có cách nào để bay cả… À quên nữa, ma thuật Triệu Hồi của cậu đã lên cấp 6 rồi đúng không? Sao không triệu hồi griffon đi?”
Đúng là Shiki có khác.
Cậu ta nhớ toàn bộ các skill luôn.
Ma thuật Triệu hồi cấp 6 có《Summon Griffon》thật.
Tuy chưa từng xài tới lần nào, nhưng hình như ma thuật đó triệu hồi ra một con vật khổng lồ nhìn tựa như kền kền và nghe lời tôi.
Chúng tôi cũng đã xác nhận mình có thể cưỡi con vật đó để bay rồi.
Xài vậy thì hơi phí. Nhưng ngoài cách đó ra thì từ cấp 6 trở xuống, vẫn còn 3 cách bay khác nữa.
Đầu tiên là ma thuật hỗ trợ cấp 6《Wing》.
Ma thuật này làm cho lưng người ta mọc ra một cặp cánh thiên thần. Chỉ cần dùng cặp cánh đó là ai cũng có thể thoải mái bay nhảy.
Cứ tăng mỗi cấp, thời gian tác dụng kéo dài thêm 20 - 30p. Phải nói là rất lâu.
Nhưng đập cánh lại cực kỳ tốn sức.
Vậy nên giờ chuyển sang Phong Thuật cấp 4《Fly》.
Cái này thì ta phải dùng đầu để điều khiển cơ thể bay lơ lửng giữa không trung.
Ta có thể di chuyển lên, xuống, trái, phải tùy thích.
Tăng mỗi cấp, thời gian hiệu quả kéo dài thêm 2-3p.
Thời gian hiệu quả tỉ lệ nghịch với độ thuật tiện của ma thuật.
So với《Summon Griffon》và《Wing》thì cấp skill yêu cầu của nó thấp hơn 2 bậc.
Ngoài ra ta cũng phải kể đến《Wind Walk》cũng thuộc Phong thuật nữa.
Ma thuật ấy giúp ta đi bộ trên không như bước đi trên mặt đất.
Với mấy người không quen bay lượn thì ma thuật này có lý hơn nhiều.
Giống như《Wing》thuộc ma thuật hỗ trợ, cứ tăng mỗi cấp thì thời gian tác dụng của《Wind Walk》sẽ kéo dài thêm 20 - 30p.
Cả hai đều thuộc Phong thuật nhưng ta vẫn có thể sử dụng riêng lẻ.
Mà không phải, đã là Phong thuật thì hẳn phải có nhiều cách khác nhau để bay rồi.
Như con Wind Elemental lúc nào cũng lơ lửng trên không chẳng hạn.
Quạ cũng vậy nữa.
Thiếu cha gì cách bay.
Nhưng kết luận lại là từ giờ trở đi, chúng tôi cần phải bay lên trời.
Nếu coi đây cũng giống như game thì là vậy.
Tóm lại, chỉ cần tăng cấp skill lên là nhóm chúng tôi sẽ có được toàn bộ những phương pháp bay kể trên.
Và tùy vào tình huống, chúng tôi sẽ chọn ma thuật để dùng.
Nhưng trước mắt có một vấn đề cần giải quyết. Muốn đánh với bọn ong khổng lồ ấy, chúng tôi cần phải có khả năng bay thì mới chiếm ưu thế được.
“Hiện Mia lv bao nhiêu?”
“Level 10. Vì tôi kêu con bé để dành điểm skill nên hiện tại được 4 điểm.”
Hay chúng tôi nên ưu tiên tăng sức tấn công cho nhóm và nâng Thổ thuật lên nhỉ?
Không được, cái này khó.
“Hay tạm thời ta cứ cho Mia vào đội đánh chặn thử nghiệm của Tamaki coi sao. Nếu xét thấy cần thì cứ để con bé nâng Phong Thuật lên cũng được.”
Thôi tạm bỏ qua cái tên đội củ chuối đó đi đã… có lẽ đây là phương pháp ổn nhất hiện tại… cũng không chừng.
Vì Mia là một game thủ chân chính nên hãy cứ tin vào em ấy thôi.
So với tư duy của tôi thì khả năng phán đoán của em ấy tốt hơn nhiều.
“Ừm, cứ vậy mà làm đi.”
Tôi gật đầu.
Vậy là sau một phen rùm beng, ngày thứ 3 trong thế giới khác bắt đầu.