Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 62: CHƯƠNG 62: CHIA NHAU XUẤT KÍCH

Rốt cuộc là chúng tôi chia thành 3 nhóm.

Tamaki, Mia cùng hai nữ sinh dùng Hỏa Thuật lập nhóm đánh chặn Giant Wasp thử nghiệm.

Alice, Shiki cùng vài vệ quân lập nên một nhóm để giúp mấy nữ sinh mới lên lv 1.

Tôi cùng số còn lại ở đóng quân ở Trung Tâm Bổ Trợ để phòng thủ căn cứ.

Kể thì nghe ngầu vậy chứ thực ra cũng không tới mức đó. Nhiệm vụ chính của tôi là thi triển《Summon Weapons》với《Summon Armour》của ma thuật Triệu Hồi và dùng《Hard Weapon》cùng《Hard Armour》để tăng sức chiến đấu cho đồng đội.

Xong thì nghỉ một tí để hồi MP.

“Vì kẻ thù biết bay đã xuất hiện nên tôi cũng muốn huấn luyện vài đứa dùng cung.. nhưng giờ thì không có thời gian rồi”

Shiki nói vậy.

Cho nên tôi phải ngồi triệu hồi ra cả đống lao.

Phóng lao cũng thuộc Thương Kĩ nữa.

Mấy cái lao từ ma thuật Triệu Hồi cấp 4《Summon Weapons》tốt hơn hẳn hàng của bọn orc, và tầm phóng cũng không hề tồi.

Nếu mấy đứa nữ sinh gồng hết sức, có khi họ phóng cây lao lên tới ngọn cây luôn cũng không chừng.

Và có《Hard Weapon》kèm theo thì tha hồ mà đi bán hành cho bọn Giant Wasp.

Nghe thì sướng tai đó, nhưng chỉ mới triệu hồi 10 cái lao và niệm《Hard Weapon》lên mà tôi đã bay hết 80MP rồi.

Giờ tôi đã lv 18 nên chỉ cần nghỉ 45p là phục hồi được chừng đó MP.

Nhưng nhiêu đó chưa phải đã hết. Tôi còn phải niệm《Hard Armour》lên mấy cái áo thể dục nữa.

Ấy là chưa kể đến mấy việc linh tinh khác, đặc biệt là phải làm thật kĩ trang bị của những thành viên đánh tiên phong.

Sau khi tôi làm việc một lúc thì tới giờ ăn sáng.

Nhờ có máy phát điện nên CLB Nấu Ăn đã chuẩn bị được xúp miso cùng cơm trắng nóng hổi.

Nhờ có nước dùng dashi nên đồ ăn lại càng ngon hơn.

Sau đó thì tất cả ra ngoài.

Sau khi Tamaki thay đồ xong và ra phòng chờ, tôi đưa em ấy cái khiên bự chảng.

Con hàng này tên Tower Shield, là một cái khiên loại lớn đủ che kín cả cơ thể.

“Cầm mà xài nè Tamaki. Khi nào bọn Giant Wasp bắn kim thì nhớ dùng để bảo vệ cho mọi người.”

“Uwa, khiên bự dzữ… Có cần em học skill Shield luôn không?”

“Không, cứ xài thử trước đi. Chỉ cần có skill Thể Chất cấp 1 là em dư sức vác rồi”

Nói xong thì tôi quay sang nhìn Mia đang ôm tay đứng đó. Tamaki trả lời “Ưm”

Sau khi gắn lại tay cho Mia được một đêm, coi bộ em ấy cũng không có triệu chứng bất thường gì.

Đỡ lo được một chuyện.

Mia rất rành về game.

Nói vậy cũng không đúng. Tuy hiện tình hiện tại là thực tế nhưng tư duy game thủ của em ấy vẫn rất đáng tin cậy.

Bọn tôi có thể tận dụng tư duy ấy để moi ra vô vàn những ý tưởng và manh mối.

“Kazu-san, cái khiên này đâu phải bằng gỗ”

Sau khi gõ gõ vào Tower Shield, Mia ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Cái khiên nhẹ lắm, không cần lo chuyện nó làm bằng gì đâu. Với lại anh cũng đã niệm《Hard Armour》lên rồi, ngòi của tụi ong đó không làm gì được đâu”

“Ừm, vậy tụi em chỉ cần núp đằng sau xả Hỏa Thuật là được nhỉ”

“Cứ vậy mà làm. Mia, nhờ em chỉ huy cả nhóm nha”

Mia “ưm” rồi gật mạnh đầu.

“Cứ để cho em!”

Trong khi đó, Tamaki thì lại nghiêng đầu nói “Ơ… không lẽ Kazu-san biết mình không giỏi chỉ huy à?”

Ây dà, thì… ờ.

“Hấp tấp với dễ xao nhãng như Tamaki thì làm sao làm trưởng nhóm được.”

Uầy, Mia huỵch toẹt ra luôn rồi.

Chẳng mấy chốc sau, Tamaki đã ủ rũ như con gà bị cúm.

Vậy nên tôi phải tìm cách trấn an con bé ngay.

“Không cần đâu, Kazu-san. Em biết bản thân mình thế nào mà”

“Tamaki…”

“Tuy tụi mình yêu nhau nhưng vẫn phải công tư phân minh đúng không”

Tamaki ngẩng đầu lên và mỉm cười.

Không để mất tinh thần cũng là một trong những điểm tốt ở em ấy.

Tôi gãi gãi ót rồi cười nham nhở.

“Thôi, em cứ để ý ba cái chuyện đó thì coi chừng có người bỏ mạng bây giờ”

Trong hai ngày qua, tôi đã nhận thức rất rõ điều đó.

Đến mức mà tôi phải căm ghét chính bản thân mình.

Hôm nay tôi không thể thảm hại như ngày hôm qua được.

Ngược lại, nhóm của Alice với Shiki rất yên tĩnh.

Hai người họ sẽ dẫn đầu nhóm 6 nữ sinh lv0 cùng 2 cô bé dùng giáo chiến đấu trên tiền tuyến hôm qua.

Tuy bên đó có 10 người nhưng lúc xuất kích, họ trật tự hơn nhiều.

“A… Alice”

Tôi vô tình kêu lên.

Hiện Alice đang cầm cái lao khi khi nãy tôi triệu hồi trong tay trái.

Đó chính là biện pháp phản công bọn Giant Wasp.

Mấy nữ sinh còn lại lấy 9 cái lao kia.

Bọn tôi đã lên kế dùng mấy cái lao này để diệt orc. Nhưng nếu gặp tụi Giant Wasp thì mấy đứa kia sẽ đưa lại cho Alice để em ấy xử chúng.

“Có gì không anh?”

“Ờm…”

Tôi bối rối quay sang nhìn Shiki đứng bên cạnh.

Cậu ta mỉm cười rồi thì thầm gì đó vào tai Alice.

Em ấy khẽ “à” một tiếng rồi chạy tới chỗ tôi.

Em ấy ngưng ngay trước mặt tôi, hai tay đưa sau lưng, hơi nghiêng người về phía trước rồi tươi cười nhìn tôi.

“Em đi đây.”

“Alice bảo tr…. Đi cẩn thận”

“Dạ. Anh cứ yên tâm, em không bỏ đi như hôm qua nữa đâu. Nên, vậy đó”

“Ừm, anh tin em”

Đằng sau Alice, Shiki cười.

Cậu ta nhìn thấu nỗi sợ bị Alice bỏ rơi trong tôi luôn rồi.

Công nhận là con bé này giỏi chọc tức người khác thiệt.

Nhưng thôi kệ đi.

Alice loáng hôn lên má tôi một cái.

Chúng tôi nhìn nhau trong khoảnh khắc.

“Vậy nha.” (じゃあ)

“Ừ, tạm biệt.” (はい、では)

Tôi biết, nhìn cảnh chia tay muối ói ra đường của hai đứa tôi, thể nào mọi người cũng phải kêu lên một câu “thiệt là tình hà” thôi. (しょうがないな - Shouganai na)

Trong số đó thì có cả Tamaki và Mia nữa.

Phiền chết đi được ấy, với lại làm vậy trước mặt Tamaki cũng không hay tí nào… Hừm, đúng là khó chịu chết đi được.

Nhưng nếu thích cười thì cứ cười đi.

Tôi đã quyết định chấp chận cái tôi này từ lâu rồi.

Dù có xấu hổ đến đâu đi nữa, dù ấn tượng về tôi trong mắt mọi người có tởm lợm thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ đi theo con đường mình đã chọn.

Con đường mà Alice, Tamaki cùng mọi người trong Trung Tâm Bổ Trợ cùng nhau tiến bước.

Alice với Tamaki sẽ hàn gắn lại con tim tan vỡ của tôi.

Lúc chúng tôi trở về tối qua, ai ai cũng chào đón nhiệt tình.

Họ sẽ không phản bội tôi.

Tối qua họ đã cho tôi biết định hướng của riêng mình rồi.

Cho nên tôi sẽ cùng họ tiến về phía trước.

Nhóm của Alice với Shiki xuất kích trước.

Tamaki với Mia cũng nối bước theo sau, nhưng giữa đường thì hai đứa quay lại rồi… chạy tới chỗ tôi.

“Gì vậy hai đứa?”

“Kazu-san, em cũng muốn nữa”

“Ưm”

Tamaki với Mia hôn lên hai má tôi rồi phóng một cái véo ra cửa chính.

Rồi trước khi đi, hai đứa còn vẫn tay chào tôi nữa.

Mấy đứa nữ sinh còn lại thì nhìn tôi và “ái chà cha” (やれやれ - yareyare)

Tôi cúi đầu xuống như để xin lỗi mấy đứa nó.

“Coi bộ người trong cuộc cũng biết đạo đức của mình suy thoái tới mức nào luôn ha?”

“Sẵn đây nói chuyện tí luôn. Em kể thật chi tiết sự việc ngày hôm qua cho anh nghe được không?”

Một nữ sinh tới bắt chuyện.

Ban đầu tôi cứ ngờ ngợ, sau khi nhìn lại mới thấy đó là con bé Suginomiya Sumire.

Bạn của Alice và Tamaki.

Con bé có một dáng người mũm mỉm, mái tóc dài ngang ngực và đeo một cái kính không khung.

Nhìn lướt qua thì người ta sẽ nghĩ ngay đến cô gái văn chương, và trên thực tế thì con bé cũng cắm chốt trong thư viện thật.

Nên chuyện nhỏ này thân với Alice cũng không lạ mấy.

Còn Tamaki thì… à mà thôi. Miễn sao con bé tạo được ấn tượng tốt trong mắt Tamaki là được rồi.

Từ quan điểm của Sumire, tôi là một thằng bắt cá hai tay, và hai con cá ấy là hai người bạn thân của con bé.

Hình như tôi thành người xấu rồi thì phải.

Nói một cách khách quan thì tôi không bị ghét mới là lạ.

Sumire cười khổ.

Ít ra thì con bé cũng không công khai bày tỏ ác ý với tôi.

“Kazu-san, anh diễn trò hệt như anh hùng trong truyện ấy. Em thấy anh nên quả quyết với tự tin thêm tí nữa thì hơn”

“Anh hùng trong truyện à?”

Lần này đến lượt tôi cười khổ.

Nếu mà thấy bộ dạng của tôi tối hôm qua, có lẽ con bé đã không nói vậy rồi.

Tuyệt vọng đấu tranh, để rồi đến cuối cùng, chỉ vì một hiểu lầm mà quên cả trời đất và trốn tránh thực tại.

Dù trái đất có ngừng quay thì một kẻ như vậy cũng không thể là anh hùng được.

“Nhưng anh vẫn cùng Alice và Tamaki quay về đúng không?”

“Tamaki túm cổ anh rồi kêu anh đi cứu Alice đó chứ”

“Vậy nghĩa là 3 người các anh đã cực kỳ gắn bó với nhau rồi. Và nếu anh hốt luôn Mia thì sẽ thành 4”

Sumire vừa nhịn cười vừa nói.

“Vì Alice với Tamaki yêu anh nên em chỉ còn biết chúc phúc cho mọi người thôi. Cầu mong hai cậu ấy được hạnh phúc”

“Vậy à”

“Tuy không biết mấy người khác thì sao, nhưng tụi em cảm thấy như vậy đó”

Sumire tiếp lời.

Một câu trả lời đầy tự tin, khác hẳn với vẻ hoảng loạn hôm qua.

Hừm, chơi với nhau thân vậy, hẳn là con bé biết những chuyện mà những người khác không biết rồi.

Mà không, nếu xét theo những điều con bé đã nói ngày hôm qua thì chắc chắn là như vậy.

Không hiểu làm sao đó, Alice gắn kết với Tamaki.

Cả hai đều có khuyết điểm, nhưng vào những thời khắc quan trọng, cả hai sẽ tìm được cách để thấu hiểu lẫn nhau.

Tôi có cảm giác lúc Alice bỏ đi, đó là điều mà Tamaki đã nghĩ trong đầu.

Dù trời đất có đảo lộn thì Tamaki vẫn tin vào Alice.

Để rồi cuối cùng, Tamaki đã giúp tôi thức tỉnh.

Tôi thấy hơi ghen tị rồi.

Tôi không có người bạn nào để tin tưởng vào họ như hai em ấy cả.

Từ trước tới giờ, tôi chỉ toàn bị người khác phản bội thôi.

Vậy nên tôi cực kỳ ghen tị với sự gắn kết của hai em ấy.

Sumire cúi đầu xuống.

“Chắc em hơi cả nghĩ rồi. Nhờ anh chăm sóc Alice với Tamaki nha”

Nói xong, con bé cười.

CHƯƠNG 63: NHỮNG NGƯỜI CÒN LẠI

Shiki từng nói Trung Tâm Bổ Trợ hiện đang có 31 thành viên.

Trong số đó, nếu tính luôn tôi và Alice thì có 10 thành viên thuộc nhóm ngày thứ nhất, 21 người còn lại vừa đước cứu về hôm qua.

Đa phần ai cũng bị lũ orc hiếp dâm tàn bạo.

Sau khi cứu, Alice đã cùng《Cure Mind》để giúp họ tĩnh tâm lại.

Sau một đêm, phần lớn cơn mệt mỏi của những nữ sinh ấy đã tan biến.

Trong số đó thì có 12 tân binh sôi sục ý chí chiến đấu.

Nếu tính cả Nagatsuki Sakura từ hôm qua, trong nhóm 21 người đó đã có đến 16 nữ sinh muốn cày cấp rồi.

Dù đã dùng《Cure Mind》để điều trị nhưng 5 nữ sinh kia vẫn sợ hại và do dự chưa dám ra chiến trường.

Còn bạn của Alice và Tamaki, tức Sumire, quyết định trở thành thành viên hỗ trợ, vì con bé biết mình không hợp chiến đấu.

“Em khác với hai bạn ấy. Alice thì luôn cảnh giác xung quanh, còn Tamaki thì đầu óc lúc nào cũng trên mây cả.”

Cái thể loại kết hợp gì thế này.

Nếu sinh vật đó mà lên tiền tuyến đâm chém thì đúng là nguy khốn thật.

Làm hậu quân cũng được, nhưng cứ nghĩ tới cái cảnh con bé hốt hoảng rồi bắn Thổ Thuật và Hỏa Thuật loạn xị thì…

Và con bé cũng định lên lv1 rồi. Sau khi mấy đứa kia xong phần của mình, con bé cũng định tìm 1 con orc để làm thịt.

Con bé học ma thuật Trị Thương và ma thuật Triệu Hồi.

Vừa để tạo ra đồ ăn thức uống, cũng vừa để chữa bệnh khi thiếu người.

Có người đảm nhiệm vai trò đó cũng tốt.

Nếu dư thời gian, tôi muốn kéo con bé lên lv3 càng sớm càng tốt.

Sau đó thì Nagatsuki Sakura đến bàn với tôi chuyện trang bị phòng vệ.

Trước tiên tôi triệu hồi cho em ấy một cái giáp da.

“Nặng quá, em không nhúc nhích nổi”

Sau khi mặc thử một lần, con bé nhận định vật phẩm ấy không hợp với mình.

Trong lúc quần thảo với con Orc Tướng và Hellhound chiều hôm qua, em ấy đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều.

Tuy đó là một hành động cực kỳ nông nổi, nhưng cũng nhờ lòng can đảm mà em ấy thể hiện trong tình huống đó, bọn tôi mới thắng được.

Nhờ sức mạnh thể chất có được trong những hoạt động thường nhật của mình, em ấy đã xoay sở dụ được con Hellhound.

Và cái quan trọng nhất chính là dùng những ký năng ấy để thực chiến.

“Hừm, vậy em cần trang bị phòng vệ kiểu nào?”

“Loại nào vừa nhẹ, vừa chắc mà vừa không vướng víu ấy”

Ờm, ở đây mà có con hàng đó thì cả cái Trung Tâm này đi săn orc như săn vịt rồi.

“Cái này thì hơi khó”

“Không thì áo thể dục thôi cũng được”

Con bé muốn thực chiến lắm rồi. Tuy tôi muốn con bé phải đeo ít món đồ phòng vệ, nhưng…

Nếu mấy món đó cản trở em ấy cử động thì lại càng khổ…

Có nhất thiết phải hi sinh khả năng phòng thủ của em ấy không?

“Để coi, làm một cái giáp chỉ bảo vệ phần thân trên thôi được không?”

Phần thân dưới của em ấy mới là phần chính tạo ra những pha bay nhảy thần sầu hôm qua.

Vậy nên đành giao phó hết phần bên dưới lại cho cái bloomer bảo vệ thôi…

Tôi lấy áo giáp của em ấy rồi dùng một cái dao nhỏ để cắt mấy chỗ nối ra.

Sau khi chỉ chừa lại phần giáp ngực và hai miếng đệm vai, tôi trả Sakura.

Thế này thì ít nhất cái giáp vẫn có thể bảo vệ được những bộ phận quan trọng nửa trên cơ thể.

Sau khi thử, Sakura gật đầu hài lòng. Gương mặt em ấy tươi hẳn lên.

Sakura 63 [/images/images/image-17.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/e/e6/Sakura_63.png/revision/latest?cb=20180123111829

“Cám ơn Kazu…. senpai”

“Không cần gọi anh là senpai chi cả. Anh đâu có làm gì đáng để em kính trọng như vậy”

Sakura lắc đầu.

Sau khi nhìn xung quanh coi có ai không, em ấy tiếp lời “không phải vậy đâu”

“Anh là người có sức mạnh để chịu đựng nghịch cảnh. Cái bọn em cần bây giờ chính là một người lãnh đạo”

“Em…”

“Vì em cũng trường qua khu Cao Trung luyện tập nên em có biết anh đó”

Ra vậy, tôi gật đầu.

Thì ra con bé đã thấy được bộ dạng tôi từ trước tới nay rồi.

Bộ dạng của một thằng bị ăn hiếp quanh năm suốt tháng.

“Thay vì buông tay chịu chết, anh đã mài dũa nanh vuốt để chờ cơ hội trả thù. Nhờ ánh mắt ấy nên em mới nhớ rõ anh đó.”

“Lúc đó nhìn anh gớm vậy à?”

Sakura gật đầu.

“Chỉ cần dấn thân vào sự ganh đua trong sự nghiệp thể thao là anh biết liền thôi. Ai có được ánh mắt ấy đều cực kỳ mạnh mẽ.”

Hiểu rồi, hóa ra là vậy.

Bản thân tôi không hiểu lắm, nhưng có lẽ vì mang ánh mắt đó nên tôi đã khiến thằng Shiba càng lúc càng nổi điên hơn.

Sakura nhìn tôi chăm chú, không biết đang nghĩ gì trong đầu. Rồi con bé hốt hoảng cúi đầu xuống.

“Em xin lỗi”

“Hả? Sao?”

“Em không có ý chế nhạo anh đâu”

“À à, vụ đó hả…”

Quả thật, những ký ức bên khu cao trung của tôi toàn là bị bắt nạt với bị ăn hành thôi.

Chỉ mới thấy Alice với Shiba gặp nhau thôi, tôi đã sợ đến co rúm người lại.

Nhưng giờ Shiba đã chết mẹ rồi.

Tôi đã tự tay giết hắn.

“Chuyện quá khứ hết rồi”

“Dạ”

“Sau khi thấy hắn chết, anh hả dạ lắm”

Cái này thì phải chờ tôi sang bên khu Cao Trung lên lần nữa mới biết.

Một khi tôi gặp bọn chúng.

Nếu chúng dám nhìn tôi bằng ánh mắt ấy.

Tôi không biết mình sẽ thành ra cái thứ gì nữa.

Thật ra mà nói, con tim tôi mách bảo tôi đừng nên nghĩ tới chuyện đó nhiều quá mà làm gì.

Cũng có thể.

Alice lúc nào cũng bên cạnh tôi.

Cả Tamaki và Mia nữa.

Nên có lẽ chuyện sẽ êm xuôi thôi.

Tôi cảm thấy như vậy đó.

“À, vậy sau khi Shiba chết, em có nghe được tin tức gì bên khu Cao Trung không?”

“Sau khi anh ngất trong bồn tắm thì chị Alice có giải thích sơ sơ rồi”

Cũng phải. Tôi gật đầu.

Khuya hôm qua, Shiki có giải thích qua loa, còn Alice thì bổ sung thêm cái này cái nọ.

“Anh không kiên quyết như em tưởng đâu”

Nagatsuki Sakura lặng lẽ cúi xuống và chầm chậm lắc đầu.

Mái tóc đuôi ngựa phía sau đung đưa như một cái đuôi.

“Trước khi được anh cứu, từ ngày hôm trước đến ngày hôm qua, bạn bè em bị lũ orc hành hạ dã man, ai ai cũng bám víu vào một tia hy vọng mong manh cả. Có lẽ nhờ dựa dẫm vào khát khao tiêu cực của mình nên em mới sống sót, còn ai từ bỏ ý chí tồn tại thì đều chết cả.”

Rồi Sakura ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào tôi.

Cùng nắm tay trên ngực, em ấy nở một nụ cười mỉa mai trên môi.

“Khác với anh, phải quét sạch lũ orc, chừng đó cảm xúc trong em mới vơi đi được. Bằng không, cơn thịnh nộ tiêu cực của em sẽ không bao giờ tắt.”

“Em… nếu cứ giữ những cảm xúc của em trong lòng mà chiến đấu, em sẽ chết đó”

Từ hôm qua tôi đã nghĩ tới chuyện này rồi.

Hay phải nói là tôi do dự mới đúng.

Đến tận bây giờ tôi mới có thể nói ra.

Rồi Sakura khẽ quay mặt đi cùng một nụ cười gượng.

“Nếu chết thật thì khi đó em sẽ thảnh thơi hơn nhiều”

“Mm, chúng ta ít nhiều ai cũng có vài điểm giống nhau, nhưng vì vậy nên anh không muốn em chết tí nào cả. Chỉ có mấy đứa láu cá mới một mình trốn chạy kiểu đó thôi.”

“Tức là em phải tiếp tục chịu đau khổ à?”

Một câu nói hoàn toàn không cảm xúc.

Cứ như câu thông báo tiết 1 của ngày mai là Ngữ Văn vậy. Hay là Toán nhỉ? Chỉ biết đó là một giọng điệu vô cảm mà thôi.

Vậy nên tôi cố bắt chước càng giống giọng con bé càng tốt.

“Dù em có phải đấu tranh khốc liệt đến mức nào, dù có phải hy sinh mau nhiêu máu người đi chăng nữa, chúng ta cũng phải cùng nhau sống sót”

“Tại sao?”

“Vì điều đó liên quan mật thiết đến số lượng nhóm này. Từ giờ trở đi, nếu chúng ta không thể cứu thêm bất cứ học sinh nào nữa, nếu chúng ta đào thoát khỏi ngôi trường này, cứ mỗi khi thành viên nào đó trong nhóm hi sinh, trách nhiệm đấu tranh trên vai những người còn sống lại nặng nề thêm bội phần. Vậy nên, vì lợi ích của đồng đội, không ai trong chúng ta được phép chết cả.”

Sakura bối rối nhìn tôi.

“Đồng đội… à?”

“Chứ còn sao nữa? Ít nhất, anh cũng công nhận em là đồng đội của anh rồi đó”

“Cái đó thì em không phủ nhận được rồi”

Tôi chỉ còn biết cười trừ mà thôi.

Thực ra, những khi ngồi suy nghĩ chiến lược, cả tôi lẫn Shiki đều cố gắng loại bỏ cảm xúc cả nhân ra khỏi tư tưởng mình.

Không thể nào dùng cảm xúc để thuyết phục người kia được.

Muốn thuyết phục Shiki, tôi phải vận dụng logic.

Muốn bác bỏ tôi, Shiki cũng phải vận dụng logic của cậu ta.

Vì vậy nên chúng tôi biết rằng cả hai luôn luôn bình tĩnh suy nghĩ chiến lược.

Chúng tôi biết rằng, nếu không làm vậy thì chúng tôi không thể nào sống sót trong thế giới này được.

Nhưng chuyện này thì lại khác.

Giờ tôi đã cảm thấy thân thiết hơn với 31 người trong Trung Tâm này rồi.

Nếu hôm qua Shimoyamada Akane mà không hy sinh, tôi đã không phải chịu đựng cú sốc tinh thần đó.

À, đúng là vậy rồi.

Rốt cuộc cũng do tôi khờ dại quá mà ra cả.

Tôi không muốn bất cứ ai phải hy sinh như em ấy nữa.

“Hay do Nagatsuki Sakura-san không coi anh là đồng đội của anh?”

“Không phải vậy… nhưng”

Tôi cứ ngỡ Sakura đang bối rối, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy hai má em ấy đang đỏ lên.

Chắc tại câu từ trẻ con của tôi nghe xấu hổ quá nên mới vậy rồi.

Cái này thì chịu thôi chứ biết sao giờ. Tôi khẽ bĩu môi.

Thực ra, tôi không muốn chứng kiến cảnh mọi người hy sinh vì nghe theo lệnh tôi nữa.

Dù có bao nhiêu kẻ thù trước mặt, tôi cũng sẽ giết hết.

Nếu lũ học sinh bên khu Cao Trung muốn nhúng mũi vào, tôi sẽ làm cỏ không chừa một tên.

Nhưng đồng đội thì lại rất đặc biệt.

Nếu được thì tôi không muốn ra tay làm hại những người tìm đến nhờ chúng tôi giúp đỡ.

Và tôi đã nói ra điều đó bằng một giọng điệu lạ lẫm.

Chỉ tiếc một điều, tư duy ấy quả trẻ con, thậm chí khi nói ra, tôi còn làm cho người khác thấy xấu hổ nữa.

Nhưng không, chẳng phải tôi chính là đứa trẻ to xác muốn nói ra toàn bộ những suy nghĩ trẻ con đó hay sao? Nhưng…

Những lẽ thường mà tôi rút ra được sau nhiều năm qua lại khiến tôi cảm thấy hành vi đó quá xấu hổ.

Chẳng biết Sakura-san có giống tôi hay không nữa. Chỉ biết sau khi tôi nói xong, con bé nhún vai trông rất dễ thương mà thôi.

“Anh nhát còn hơn em tưởng nữa”

“Ừ, khỏi nói anh cũng biết rồi. Làm ơn tha anh tí đi”

“Nhưng em thấy tính cách của anh cũng hay đó chứ”

Sakura rất hiếm khi biểu lộ cảm xúc, vậy mà giờ em ấy đã cười thật.

Một nụ cười đẹp như hoa nở vậy.

Tôi đờ người ra mất một lúc rồi lắc mạnh đầu.

Thấy tôi như vậy, Sakura lại phá lên cười thêm lần nữa.

“Anh đừng hiểu lầm nha, vậy nghĩa là em tôn trọng anh đó. Em không có định đối đầu với hai chị vợ anh đâu.” (câu này thì bản tiếng Anh khác hoàn toàn bản raw nên mình quyết định sửa theo raw; bản tiếng Anh là “không đủ dũng khí để chiến đấu cùng nhóm của chị Alice”, vì không ăn nhập gì câu dưới nên mình đoán là họ dịch nhầm)

“Thiệt tình, anh đã nói là anh biết rồi mà…”

Tôi gãi gãi ót.

Ôi trời, cái mặt ngầu của tôi nó lặng đi đâu mất rồi?

“Nhưng”

Sakura nghiêm nghị nhìn tôi.

“Tuy cách nghĩ của anh cũng không đến nỗi nào, nhưng tốt nhất đừng để cảm xúc về tụi em làm anh vướng bận”

“Bộ em sợ nếu em chết, anh sẽ… buồn khổ hả?”

“Vâng. Tốt nhất là anh hãy tập cho quen dần với chuyện đồng đội bỏ mạng đi”

Nói thì dễ chứ làm thì đâu có dễ vậy được.

Hình như là tôi để lộ vẻ khổ sở ra mặt rồi.

Sakura cúi đầu xin lỗi.

“Em nói hơi quá rồi”

“Không đâu, anh thấy vui lắm. Cám ơn em đã lo lắng cho anh”

“Vậy anh hãy nhớ kỹ rằng, mọi người ai cũng lo cho anh cả”

“Mọi người cơ à”

“Mãi đến hôm qua bọn em mới được cứu thoát khỏi bọn súc sinh ấy. Vì cứ phải nhìn bạn bè của mình ra đi nên ai ai cũng đã quá quen với chuyện chết chóc, và có khi sắp đến lượt bọn em chết cũng không ai biết được. Chính vì vậy nên bọn em lo cho anh hơn”

Tôi chỉ còn biết đờ người ra nhìn cô bé đã nói những lời đó thôi.

Hầy… tôi thở dài.

Như bị ánh mắt đó nuốt chửng vào trong, tôi không thể nói thêm lời nào nữa.

CHƯƠNG 64: GIANT WASP

Ít lâu sau.

Nhóm đầu tiên quay về là nhóm ra ngoài giúp mấy nữ sinh lv0 lên lv1 của Alice.

Cả 6 đứa đều đã lên cấp 1.

“Giữa chừng bọn tôi có gặp tụi con Giant Wasp.”

Shiki đi theo hỗ trợ, cậu ta báo cáo với tôi.

“Alice cố tình để nó đâm một nhát. Vì vùng vết thương mất cảm giác nên có lẽ kim nó có độc gây tê liệt. Tốt nhất đừng để bị nó chích thì hơn”

“Khoan….”

Ê, cậu ép Alice của tôi làm cái gì vậy hả?

Tôi thấy giọng điệu của cậu càng ngày càng giống yakuza rồi đó.

Tôi vừa định phản ứng thì

“Không phải vậy đâu anh! Vì đòn tấn công của nó cũng không nhằm nhò gì, với lại có ma thuật thị thương nên em muốn thử thôi. Không có ai ép em hết”

Alice vội thêm vào.

Đúng là vì level cao nên Alice dư sức chịu mấy đòn tấn công kiểu đó, nhưng…

Em ấy là người nắm giữ ma thuật Trị Thương cấp 4. Nếu em ấy không cử động được thì chỉ khổ cho mọi người trong nhóm thôi.

Mà Shiki cũng nói đúng.

Phải chăng từ đầu cậu ta đã đoán được Alice có lãnh một kim cũng chẳng sao?

Chắc vậy rồi.

Làm sao có chuyện cậu ta không tính đến trường hợp Alice bất động được.

“Chúng ta có thể dùng《Cure Poison》để giải độc, dùng những cách thông thường để chữa lành vết thương, và đúng như tôi đoán, dù bị đâm thì cũng không có triệu chứng sốc nào cả”

《Cure Poison》là một ma thuật thuộc hệ thống ma thuật Trị Thương cấp 2.

Hừm, coi bộ bọn tôi phải giúp vài người cày cấp để nâng ma thuật Trị Thương lên cấp 2 rồi.

“Nhưng đâu thể loại trừ khả năng có người khác dính triệu chứng sốc được”

“Ngay sau khi người ta bị ong chích, họ sẽ không dính phải triệu chứng sốc ngay, cho nên đó không phải nguyên nhân gây dị ứng. Người ta thường hay nhầm vụ đó lắm”

“Ô, vậy luôn hả?”

“Tụi tôi từng sống trên núi nên cũng biết vài kiến thức cơ bản về côn trùng chứ không như mấy người đâu.”

Nói xong, Shiki quay sang Alice.

“Nếu có con Giant Wasp nào lọt vào phạm vi phóng lao của Alice thì chỉ cần dính một đòn là nó chết ngay.

“Nghe mùi nhỉ”

“Nếu dùng skill Ném cấp 2 thì phải mất 2 con dao nhỏ mới hạ được”

Alice và Shiki đã lập nhóm với nhau.

Trận đầu, Alice diệt 2 con rồi lên cấp 16.

Trận sau thì Shiki lên cấp 4.

“Nếu Alice mà tính không lầm thì kinh nghiệm từ một con Giant Wasp phải gấp 3 lần một con orc.”

“Hiểu rồi. Vậy thì tốt”

“Với lại khi đó bé Alice được 7 điểm skill, và tôi đã tự quyết định rồi… có sao không?”

“Thím kêu em ấy nâng cái gì?”

“Ma thuật Trị Thương. Tôi thấy nếu chúng ta mà có《Rapid Heal》thì sau này sẽ dễ thở hơn.”

Hiểu rồi, vậy nên tôi gật đầu.

Một khi đã kích hoạt ma thuật Trị Thương cấp 5《Rapid Heal》, hiệu quả trị thương sẽ mạnh hơn ma thuật chữa trị bình thường gấp 3 lần.

Ma thuật thường cần 1MP, còn《Rapid Heal》thì hao 5MP, hiệu suất hơi bị thấp.

Nhưng vì đã từng đánh nhau nhiều trận nên chúng tôi hiểu rất rõ một điều.

Trên chiến trường, chúng tôi cần một ma thuật Trị Thương vừa nhanh vừa hiệu quả.

Những lúc như vậy, chuyện hao bao nhiêu MP không phải là vấn đề.

Cho nên nếu có《Rapid Heal》, sau này chúng tôi sẽ chiến đấu vững vàng hơn.

“Ngoài ra, trong hệ thống ma thuật Trị Thương cấp 5 còn có《Sustain》nên nhỡ có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không cần phải hoảng”

“Nói thì nói vậy chứ…. tôi vẫn mong chúng ta không cần dùng tới chúng hơn.”

《Sustain》là một ma thuật giúp kéo dài sự sống.

Theo như hỏi đáp thì chúng tôi biết rằng, nếu có người bị chém đứt đầu, chỉ cần chúng tôi lập tức niệm ma thuật đó lên, người đó sẽ tránh được cái chết tức thì.

Nên nói cái ma thuật duy trì trạng thái chết giả này là tốt hay xấu đây?

Nhưng trong vòng 30 giây, nếu bọn tôi mà không dùng《Rapid Heal》để khôi phục phần bị chặt đứt thì người đó chết là cái chắc.

Nên dù ma thuật ấy có thể bảo kê ta khi bị chặt đầu thì vẫn khó mà dựa dẫm nó được.

Nhưng có ma thuật này trong tay, bọn tôi sẽ dễ thở hơn một tí.

“Cám ơn Shiki-san, tôi thấy quyết định vậy cũng được. Alice, từ nay trở đi nhờ em nha”

“Dạ, cứ để cho em”

Alice sung sướng gật đầu.

Hai người họ dẫn theo 6 nữ sinh khác xuất kích lần nữa.

Và như để thế chỗ Alice với Shiki, nhóm Tamaki quay về.

Coi ra dùng Hỏa Thuật để săn ong rất hiệu quả.

So với Thổ Thuật và Phong Thuật của Mia, Hỏa Thuật gây nhiều sát thương hơn.

“Lửa chính là điểm yếu của bọn Giant Wasp”

Mia nói.

Tổng cộng cả nhóm săn được 6 con ong.

“Nếu dùng《Sonic Edge》gần bọn ong, chúng sẽ không thể đập cánh được và rớt xuống đất. Vậy nên Phong Thuật cũng đủ rồi”

《Sonic Edge》là một trong những Phong Thuật cấp 2.

Ma thuật ấy dùng gió để bắn ra phong đao, y như cái tên của nó vậy.

Một ma thuật mà đa số các game giả tưởng đều có.

Ngoài ra Mia còn nói thêm, khoa học đã chứng minh phong đao không thể nào gây sát thương được.

Coi bộ ma thuật trong thế giới này khác hoàn toàn những quy luật vật lý trong thế giới của bọn tôi rồi.

Ma thuật kinh thật.

Sau khi vấn đáp với máy tính, chúng tôi còn biết thêm rằng ma thuật tấn công được chia ra làm hai loại nữa. Một loại là mana định hướng, còn loại kia là mana trực tiếp.

Còn chuyện phân loại trên dựa trên cái gì thì chúng tôi không tìm hiểu được. Coi bộ chủ của căn phòng trắng muốn che đậy thông tin rồi.

Hiện tại, chúng tôi chỉ hiểu được rằng《Sonic Edge》là một động thái truyền mana vào gió để tấn công mà thôi.

Khi làm vậy, chúng ta sẽ tạo nên một điều kiện khiến cho gió thổi cực mạnh.

Khi trúng phải luồng gió quá mạnh đó, chức năng trên cơ thể bọn Giant Wasp bị rối loạn, từ đó dẫn đến chúng bị mất kiểm soát.

Chắc là Mia cũng đã tính tới bước đó khi thử nghiệm rồi.

Tóm lại thì Mia cực kỳ thông minh.

Tamaki cũng thấy y như tôi vậy.

“Mia hay thiệt. Đúng là hai anh em suy nghĩ giống hệt nhau luôn.”

“Nè Tamaki, nghiêng tới tí”

“Hả? Chi vậy?”

Tamaki ngồi xổm ngay trước mặt Mia.

Mia búng một phát thần sầu vào cái trán không có gì phòng bị của Tamaki.

Em ấy lấy hai tay ôm trán rồi quỳ xuống.

“Ui da… cậu làm gì vậy Mia?”

“Cậu thích đập lộn thì mình chiều thôi”

“Sao tự nhiên cậu lại giận? Mình có muốn đánh nhau với cậu đâu? Khoan khoan khoan, định chơi thiệt hả Mia?”

Tôi lập tức xen vào giữa hai đứa.

“Thôi bớt nóng đi Mia, Tamaki ngáo đá xưa nay mà”

“Biết vậy nhưng em vẫn phải trừng trị một tí thì cậu ta mới biết mùi chứ”

Mia siết chặt nắm tay và nhìn tôi bằng một vẻ mặt không cảm xúc.

Tuy nhìn thì không khác bình thường là bao, nhưng nếu cảm nhận thì ta sẽ thấy được luồn aura điên tiết đang cuồn cuộn quanh em ấy.

“Nhưng Yuki-senpai cũng luôn miệng khen Mia thông minh mà”

“Cái đó khác”

Mia lắc đầu.

“Anh ấy thông minh hơn em nhiều”

Cô bé nhỏ nhắn quay mặt đi.

“Tuy em rất bực ảnh, nhưng ảnh là một thiên tài thực sự. Còn em cùng lắm chỉ là một đứa thông minh hơn bình thường thôi.”

Nói rồi.

Con bé tự nói mình thông minh luôn rồi.

Ahaha, hài vãi bây ơi.

“Nhưng anh ấy không biết cách tận dụng tài năng của mình”

“Sau chuyện tối qua thì anh hiểu rồi”

“Em là người thân của anh ấy mà, làm sao em không giận được.”

Mỗi tội khi nhìn vào tôi chỉ thấy được cảm xúc ghét bỏ mà con bé dành cho người thân của mình mà thôi.

Đúng là không thể dùng lời diễn tả những cảm xúc đó được.

Với lại giờ mới buổi sáng. Tôi không muốn động vào tổ ong tí nào.

Nhưng hình như Mia biết tôi nghĩ gì trong đầu rồi. Em ấy bực bội nhìn tôi.

“Kazu-chi”

“Vâng thưa Mia-san, có chi không ạ?”

“Mắc gì anh lại dùng kính ngữ?”

“Vì Mia-san của hiện tại đang rất là không vui ạ”

Mia thở dài một tiếng rồi thả lỏng vai.

“Anh của em là một thiên tài mà em không tài nào sánh bằng được. Vì vậy nên em thấy mình quá sức kém cỏi.”

“Tới mức đó luôn à…”

Thật vậy. Tôi cũng không hiểu vì sao anh ta lại phải siết cổ orc để giết nó nữa.

Tôi chỉ cảm nhận được một niềm đam mê kỳ bí mà thôi.

Đối với tôi thì đào bẫy diệt orc dễ ăn hơn nhiều.

“Kazu-san cũng vậy đó. Còn non và xanh lắm”

“....vậy hả?”

Câu tsukkomi của Mia làm tôi ngạc nhiên quá đổi.

Ngay lúc đó thì nhóm Alice quay về.

Vậy là đã có tổng cộng 12 người lên lv 1.

Giờ thì bọn tôi có thể tiến hành kế hoạch dự kiến ban đầu rồi.

Ở hành lang.

“Mọi người hãy nghỉ ngơi chút cho MP hồi lại. Sau đó chúng ta sẽ tấn công vào cánh rừng phía Bắc”

Shiki nhìn các mọi người rồi tuyên bố.

“Lần này đội đi săn sẽ gồm 8 người được chia thành 2 nhóm”

Những người được Shiki chọn bao gồm

4 người trong nhóm tinh anh bọn tôi, Shiki, Nagatsuki Sakura và hai nữ sinh có Hỏa Thuật.

Vì nhóm chính thiếu khả năng tấn công tầm xa nên Shiki sẽ chỉ huy nhóm hỗ trợ bù vào khuyết điểm đó.

“Đầu tiên phiền Kazu-kun cho quạ đi thám thính”

Tôi triệu hồi ra một con quạ, dùng《Remote Viewing》để kết nối với nó rồi điều tra khu rừng thông qua tầm nhìn của nó.

Con quạ bay đến cánh rừng phía Bắc.

Sau khi trinh sát sơ bộ, chúng tôi biết được một điều.

“Ờ cánh rừng phía Bắc, lũ orc núp trên cây có cung.”

Không hay rồi.

Bọn tôi lập nên nhóm tinh anh chủ yếu là để cận chiến.

Chúng tôi chưa bao giờ ngờ mình lại phải đối đầu với quân địch đứng trên cây và bắn tên xuống.

“Có lẽ chúng ta đành nhường lại vai trò công kích cho nhóm hỗ trợ thôi.”

“Hừm, cũng phải, nhưng…”

Sau một lúc suy nghĩ, Shiki ngẩng đầu lên.

“Vậy sửa lại đội hình một tí. Tôi sẽ đi tiên phong để thám thính tình hình.”

Đề nghị táo bạo ấy làm chúng tôi không khỏi giật mình.

CHƯƠNG 65: CÔNG LƯỢC RỪNG BẮC (1)

Hiện đang vào khoảng 10 giờ sáng.

Chúng tôi đã xuất kích theo hướng Đông Bắc của Trung Tâm Bổ Trợ được 10p rồi.

Giờ cả đội đang đứng ngay trước cánh rừng Bắc.

Cả đội bao gồm nhóm tinh anh là tôi, Alice, Tamaki, Mia và nhóm hỗ trợ là Shiki, Nagatsuki Sakura và hai nữ sinh dùng Hỏa Thuật.

8 người chúng tôi chính là đội đột kích vào cánh rừng Bắc đầy những con Giant Wasp và orc trang bị cung.

Ngoài ra bọn tôi cũng đã thay đổi hoàn toàn trang bị phòng thủ.

Ngoài cái áo thể dục ra, Alice và Tamaki còn trang bị thêm áo giáp kim loại từ《Summon Armour》bên ngoài nữa. Bộ giáp ấy gồm nón sắt, giáp ngực, lá che vai và giày sắt.

Vì phần thắng lưng quá nặng khiến cả hai khó di chuyển nên bọn tôi đã gỡ bỏ.

Dù có mặc thêm 2 trang bị phòng vệ bên trên áo thể dục thì hiệu quả của《Hard Armour》vẫn không tăng lên được.

《Hard Armour》có tác dụng tăng sức phòng thủ, vậy nên nó chỉ tác dụng lên lớp ngoài cùng mà thôi.

Dù vậy nhưng nếu trúng phải một đòn đủ sức giật phăng tay Mia như hôm qua, mấy lớp giáp vẫn đủ sức bảo vệ cho hai đứa.

Nagatsuki Sakura mặc phần ngực của bộ giáp da.

Con bé cần tận dụng tối đa khả năng vận động linh hoạt của mình để chiến đấu.

Những thành viên còn lại chỉ mặc mỗi đồ thể dục trên người.

Shiki nói rằng đồ thể dục chính là thứ thích hợp với những chiến thuật tập kích nhất.

Họ sẽ dễ thoát thân hơn, và cái quan trọng là là khả năng sống sót của họ là cao nhất.

Ngoài ra thì toàn bộ thành viên trong đội đều mang theo mấy cái balo giống như trong chiến dịch ngày hôm qua vậy.

Bên trong có thức ăn, đồ uống nóng, la bàn, bật lửa, dây thừng và cả đèn pin nữa.

Nhìn con đường dẫn vào rừng sâu, tôi cứ ngỡ như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng sau một lúc điều tra thì chúng tôi nhận ra một khác biệt rất lớn.

“Không có một tiếng chim kêu hay tiếng côn trùng nào cả.”

Shiki nói.

Chính nó.

Khu rừng tĩnh lặng đến bất thường.

Chỉ còn nghe được tiếng lá cây xáo xạc mà thôi.

Sự lặng im ấy làm người ta phải ớn lạnh.

Rồi Shiki một mình vào trong rừng như hồi nãy đã bàn.

Sau khi tiến vào một cái bóng râm, cậu ta biến mất. Ai cũng đoán trước được rồi.

Chắc chắn đó là hiệu ứng ẩn thân của skill Detection.

“Liệu chị Shiki có sao không?”

Tamaki lầm bầm.

Ờ thì… ai cũng phải thắc mắc vậy thôi.

Nhưng…

“Ngoài những thành viên mới ra, chỉ mình Shiki-san là có skill Detection. Mấy người còn lại không ai có skill vũ khí trên cấp 2 cả”

Câu từ của Mia làm mọi người không nói nên lời.

Nếu tính luôn 12 người mới thì hiện đã có 26 người lv 1.

Có chừng đó người trong tay, Shiki hoàn toàn có thể rút lui về hậu tuyến để chỉ huy cho an toàn.

Tôi định sau khi xong trận này thì sẽ đề nghị cậu ta làm vậy.

Nhưng còn chuyện cậu ta từng nói “Tôi không muốn chiến đấu” nữa.

Có lẽ cậu ta cũng định vậy rồi.

Kể từ ngày hôm qua sang ngày hôm nay, cả tổ chức của chúng tôi đang dần thay đổi.

Dù đã nói nhiều lần nhưng tôi vẫn chưa biết những đợt tấn công từ kẻ thù có đơn thuần như chúng tôi tưởng hay không.

Và chúng tôi đang phải chịu rủi ro đó…

Nhưng thôi, đó là chuyện sau này.

Giờ phải tập trung vào trận chiến trước mắt đã.

Không lâu sau, Shiki quay về.

“Không xa phía trước, trên một cái cây hình quạt có 4 con orc dùng cung và hai con Giant Wasp lượn lờ xung quanh”

Cậu ta lo lắng nói.

“Ngoài ra mấy con orc dùng cung còn có nước da màu xanh nữa. Nhìn cứ như chúng ngụy trang để lẫn vào rừng ấy.”

Shiki nói.

Ra vậy, bọn này không đơn thuần là lũ orc nhãi nhép biết dùng cung rồi.

Tôi có cảm giác chúng là chủng loại đặc biệt chứ không như bọn orc cũ.

“Tuy nghe hơi đơn điệu nhưng từ giờ trở đi chúng ta cứ gọi bọn orc dùng cung là Cung Thủ Orc (Orc Archer)đi. Có được không Kazu-kun?

“Sao không gọi là Orc Cung Thủ(Archer Orc) cho nó đúng ngữ pháp?”

“Ừ thì… đúng vậy, nhưng tiếng Anh kiểu đó nghe thốn thốn sao ấy”

Cái này thì chịu chứ không làm gì được, tại ngay từ đầu bọn tôi đã đặt là Orc Tinh Anh(Elite Orc) rồi.

Thấy tôi xị mặt, Shiki cười trừ.

“Thôi được rồi, vậy cứ gọi là Orc Cung Thủ đi”

“Xin lỗi bà nó nha”

“Không có chi đâu, ông nó à”

Bọn tôi đùa nhau vậy đó. Giữa hai nhà lãnh đạo vốn đã không còn khoảng cách rồi.

Mia liếc nhìn bằng một cái mặt “đúng là bó tay” rồi phá lên cười.

Chết, có khi nào con nhóc này để ý rồi không?

Hôm qua, tôi cứ tưởng Mia chỉ là cô bé già trước tuổi một năm mà thôi.

Nhưng sau khi biết anh Mia tài năng thế nào, tôi đã hiểu.

Anh như vậy bảo sao em không thông minh thế này cho được.

“Vấn đề là phải làm sao để đối phó với đám cung thủ được bọn Giant Wasp bảo kê kìa”

“Bọn Giant Wasp là mồi nhử.”

Mia nói ngay.

Đúng là chuyên gia phán đoán chiến thuật có khác.

“M...mồi nhử là sao?”

Đang cầm cái Tower Shield trong tay, Tamaki yểu xìu hỏi lại.

“Trong lúc những kẻ xâm nhập tập trung đối phó với bọn Giant Wasp, bọn Orc Cung Thủ sẽ tranh thủ cơ hội để bắn tỉa và tiêu diệt đối phương”

Đúng là nếu bọn tôi bị bắn tỉa thì cực kỳ nguy hiểm.

“Uầy, khổ rồi đây.”

“Nhưng giờ ta đã biết chiến thuật của chúng rồi. Thay vì nghĩ cách phòng thủ, ta sẽ tận dụng chiến thuật đó.”

Chuẩn.

Vậy làm sao phá vỡ đội hình của chúng đây?

“Theo em thì phải làm sao?”

“Nếu đây là game thì chúng ta sẽ di chuyển ra phía sau hoặc bên sườn bọn cung thủ rồi bắn tỉa lại. Khi đó chúng ta sẽ lần từ xóa sổ bọn chúng từ đầu tới đít.”

Con bé trả lời ngay tắp lự như một cái máy.

Đúng là Mia-sensei có khác.

“Nhưng lần này có lẽ nên vất cái kế hoạch đó đi thì hơn”

“Tại sao?”

“Dù không có ai chỉ huy chúng thì vẫn có khả năng ta bị phục kích. Thêm nữa, vì đây không phải game nên ta không biết bọn orc có bao nhiêu con, và cũng chẳng thể xác định được đâu là chiến tuyến nữa.”

Đúng là game khác với thực một trời một vực.

Vậy chỉ còn mỗi cách đối đầu trực diện với bọn orc thôi à…

“Cho nên chúng ta sẽ dùng chiến thuật thông thường. Đầu tiên sẽ dùng mồi nhử để xác định vị trí của địch, sau đó đứng từ xa tiêu diệt chúng”

Mia nhìn tôi và nói.

À hiểu rồi, dùng ma thuật Triệu Hồi của tôi để gọi vài con linh thú ra làm mồi nhử chứ gì.

“Chiến thuật thông thường là sao? Ý em nói trận chiến này không bình thường à?”

Mia cười gượng.

“Em sẽ cưỡi sói xám để tiếp cận cái cây mà bọn Orc Cung Thủ đóng quân, sau đó em sẽ dùng ma thuật đốn cái cây, buộc lũ orc ấy phải rời khỏi đó”

Chiến thuật này hèn hơn tôi tưởng.

Ngoài ra bọn tôi còn có thể kết hợp《Invisibility》và《Silent Field》lên con sói xám nữa chứ.

Chắc con bé lấy ý tưởng từ chiến dịch tập kích trường Sơ Trung đây mà.

“Nhưng nếu vậy thì dùng《Rampage Plant》chẳng hơn à?”

Alice nói.

《Rampage Plant》là Thổ Thuật cấp 3 mà chúng tôi đã dùng trong trận chiến phòng vệ Khu Bổ Trợ hôm qua.

Ma thuật ấy làm cây cối cuồng loạn và tấn công mọi sinh vật xung quanh nó.

“Phải mất kha khá thời gian mới kích hoạt được《Rampage Plant》. Khi cây cối bắt đầu cử động, chúng ta sẽ bị lộ ngay. Làm vậy thì chẳng khác nào vứt đi lợi thế bất ngờ của cả đội”

Đúng như Mia nói, chỉ khi nào dùng làm bẫy thì《Rampage Plant》mới phát huy được tối đa công dụng của nó thôi.

Mới đầu thì cây cối sẽ lắc lư như bị gió lay, rồi càng lúc chúng càng trở nên hung hãn.

Cây càng già thì khoảng thời gian đó càng lâu.

“Quên nói nữa, cái cây lũ orc đang đứng hơi bị lớn. Mà chuyện chúng chọn cây to để đứng cũng là đương nhiên thôi”

Shiki bổ sung.

Nếu vậy thì khó mà dùng《Rampage Plant》được rồi.

Nhưng nếu chỉ đánh động cái cây của bọn Orc Cung Thủ thì chắc được.

Tôi quay sang nhìn Shiki.

Cậu ta suy nghĩ một lúc rồi nói “dùng kế hoạch của Mia-chan đi. Nhưng phải cho một người theo bảo vệ con bé”

“Tamaki, em cầm khiên đi theo bảo vệ Mia được không?”

“Cứ để cho em!”

Rồi, vậy cứ để Tamaki làm khiên đỡ đạn thay bọn thần thú đi.

Hệt như chiến thuật trong RPG vậy.

“Vậy phiền Kazu-kun nha”

Lần này thì tôi cố hạn chế dùng ma thuật Triệu Hồi.

Vì ở đây đã có đủ người để chiến đấu.

Giờ là lúc cho ma thuật Hỗ Trợ lên sàng diễn.

Đầu tiên tôi niệm《Physical Up》và《Clear Mind》lên toàn bộ thành viên trong đội.

Rồi tôi niệm《Smart Operation》lên Mia và hai nữ sinh dùng Hỏa Thuật để tăng sát thương ma thuật của họ.

Sau đó là《Mighty Arm》lên những thành viên đánh tiên phong.

Vậy là bay mất 22MP.

Vì đã lv 18 nên tôi chỉ cần nghỉ một lát là số MP đó sẽ hồi đủ.

Rồi tôi dùng《Summon Elemental: Wind》.

Tôi sẽ để con linh thú này bảo vệ nhóm hậu quân.

Nếu gộp luôn con quạ khi nãy thì từ đầu đến giờ, tôi chỉ mới triệu hồi ra hai con này thôi.

Và tôi vẫn là người sử dụng nhiều MP nhất cả đội, không khác gì mọi khi cả.

Sau khi tiếp cận cánh rừng ở một khoảng cách định trước, Mia yểm《Invisibility》và《Silent Field》lên Tamaki và chính mình.

Hai ma thuật ấy có tác dụng trong khoảng 3 - 4 phút.

Và đây chính là lúc tôi dùng ma thuật Hỗ Trợ cấp 5《Extend Spell》.

Thời gian hiệu quả tăng lên 6 - 8p.

Nhờ vậy mà bọn tôi có thể kéo dài thời gian tiến hành chiến lược.

Ngoài ra tôi còn dùng《See Invisibility》lên chính mình nữa.

“Chiến dịch bắt đầu! Hai đứa, đừng hoảng nghe?”

Tamaki và Mia đã vô hình nắm lấy tay nhau rồi bắt đầu bước đi.

Lần này thì Tamaki giắt thanh kiếm bạc trong vỏ, tay trái cầm tấm khiên, còn tay phải thì nắm tay Mia.

Bóng hình của Shiki cũng biến mất.

Theo kế hoạch, cậu ta sẽ ẩn nấp ngay sau hai đứa.

Cả đội lo lắng chờ đợi.

Khoảng 5p trôi qua.

Từ đằng trước, âm thanh giao chiến vang lên.

“Tấn công!”

Alice phóng ra.

Chúng tôi theo sát em ấy.

CHƯƠNG 66: CÔNG LƯỢC RỪNG BẮC (2)

Khi chúng tôi đến nơi, Tamaki và Mia đang chiến đấu.

Cái cây bên cạnh Mia bị xén mất một nửa.

Khi bọn orc xanh lá cây té xuống, chúng bị thanh kiếm bạc của Tamaki chém vụn, và giờ đang từ từ tan biến.

Phút giây tôi chờ cuối cùng cũng đến.

Chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.

Mới khai chiến mà chúng tôi đã vào đây rồi.

Cũng không có gì cần làm cho lắm.

Đáng ra là vậy…

Nhưng Mia liền cười như phim kinh dị rồi bỏ cái balo trên lưng xuống.

Rồi lôi còng tay, dây thừng và nến ra.

Đó không phải dây thừng mà Shiki chuẩn bị. Sợi dây đó dài và cứng hơn nhiều.

Vụ gì đây…?

“Đến giờ phạt Alice-chi rồi.”

“Anh mượn em mày đem theo đồ phạt vạ hồi nào vậy? Sợi dây thừng Shiki-san chuẩn bị đâu rồi?”

“Đâu nhất thiết ai cũng phải cầm theo dây thừng làm chi. Lâu lâu mới có dịp vào trong phòng trắng thì phải tận hưởng cho hết mình chứ”

Là thế méo nào?

“Hàng này là roi dây đó”

“Chuẩn bị kĩ lưỡng nhỉ?”

“Chứ còn sao nữa”

Mia ưỡn ngực lên.

Không hiểu sao khi biết Mia lo ba cái vụ này kĩ lưỡng như vậy, tôi chợt nhớ tới Yuki-senpai.

Nhưng nếu nói ra thì chẳng khác gì dội xăng lên người rồi ngồi lên bếp lửa cả.

“Mia-chan hay quá! Hệt như Yuki-senpai luôn!”

Ấy vậy nhưng vẫn có người muốn bị nướng sống.

Mia quay ngoắt sang Tamaki rồi ném dây thừng vào con bé.

“《Control Wind》”

Đó là một Phong thuật cấp 3 giúp điều khiển dòng không khí. Thế là sợi dây quấn chặt người Tamaki.

“Ối ối Mia-chan ơi! Từ từ nói chuyện mà!”

“Ừm… muốn dùng ma thuật này trói người khác thì có hơi khó thật… phải tập thêm mới được.”

“Đừng có lấy mình làm búp bê để tập chứ…..”

Rốt cuộc, sau khi quấn quanh người Tamaki được vài vòng, sợi dây bất lực rơi thỏng xuống sàn.

Ừm, tôi thấy ý tưởng đó cũng hay mà…

“Đã đỡ bực mình chưa Mia?”

“Hơi hơi”

Mia nhìn tôi bằng một cặp mắt ngái ngủ.

Nhưng vì đã đồng hành cùng con bé gần một ngày nên tôi cũng ít nhiều hiểu ánh mắt đó.

Con bé có vẻ cô đơn.

Mà nhắc mới nhớ, từ sau trận chiến tối hôm qua, Mia bỗng trở nên ác nghiệt vô cùng.

Tuy tôi, Alice với Tamaki mới là người vật vã, nhưng Mia lại là người bị chia cắt với anh trai, bọn tôi thì biến đi đâu mất, con bé thì không thể tự đi tìm bọn tôi… bảo sao Mia không phát điên cho được.

Chẳng những vậy, sau khi trở về, ba đứng chúng tôi còn dính nhau như sam nữa chứ.

“Mia, lại đây em”

“Ưm”

Sau khi Mia chạy tới, tôi vuốt ve đầu em ấy.

Mia thích chí nhắm mắt lại.

“Dù có ra sao đi nữa, em vẫn là người rất quan trọng của anh. Anh không bao giờ bỏ rơi em đâu.”

“Vậy ôm em đi”

Tôi búng nhẹ vào trán con bé một phát.

“Kazu-san ác quá à….”

“Đừng có tưởng bở, anh cũng chỉ là một thằng yếu đuối thôi”

“Ưm, em biết, nhưng em còn chẳng mạnh mẽ được như anh kìa”

“Em bị áp lực à? Nếu em cần thì lúc nào anh cũng sẵn sàng cho em mượn sức mạnh của anh cả. Dù vậy nhưng anh vẫn mong chỉ khi nào không còn cách nào khác, em mới nhờ đến anh thôi”

Miệng Mia cong lên thành hình へ, rồi sau một lúc suy nghĩ

“Khỏi lo, em chưa có sao đâu”

May mà em ấy trả lời câu đó.

Tôi thở phào.

Vì em ấy đã biết bình tĩnh lại để mà suy nghĩ.

Có thể tôi, Alice và Tamaki là những kẻ bất thường.

Nhưng ít nhất bọn tôi cũng không hóa điên.

Sau chừng đó lần đánh nhau ác liệt.

Nhưng Mia thì đã bắt đầu thay đổi. Tuy không nhiều nhưng lại cực kỳ đáng lưu tâm.

Tuy con bé vẫn nghịch ngợm như thường lệ nhưng tôi vẫn lờ mờ nhận ra một điều, con bé chỉ đang giả vờ mà thôi.

Ôi thiệt tình chứ, hai anh em nhà này không khác gì nhau cả.

Chính vì bản tính như vậy nên chỉ cần lùi lại một bước, con bé đã có thể bình tĩnh mà thám xét chúng tôi.

Nghĩ ra những tình huống không ai nghĩ tới và nhìn ra những cái bẫy đang chờ bọn tôi trước mặt.

Em ấy sẽ luôn phát hiện ra bẫy chờ phía trước và cảnh báo chúng tôi, bắt chúng tôi phải lưu tâm.

Vậy nên, dù thấy cực kỳ xấu hổ nhưng tôi vẫn phải dựa dẫm vào em ấy.

“Mia, anh thấy chỉ cần bình tĩnh lại là em sẽ có thể trở thành phanh cho cả nhóm thôi”

“Thôi chả dám, ba vợ chồng anh chạy thấy gớm lắm, em không hãm nổi đâu”

“Vậy cho em làm yên xe có khi lại hay hơn nhỉ?”

Mia đưa tay lên gãi gãi cái đầu nghiêng sang một bên của mình và trả lời “cũng được đó”.

Rồi ẻm đưa roi dây với còng tay cho tôi.

“Cần thì em làm M cũng được. Anh có muốn trói em lại rồi quất không?”

“Cho qua đi”

Tôi búng trán Mia thêm phát nữa.

Sau đó, 4 đứa chúng tôi ngồi với nhau như trên ô tô 4 chỗ rồi bắt đầu nói chuyện.

Toàn mấy chuyện linh tinh nhảm nhí.

Nhưng nhờ vậy nên khoảng cách tuổi tác dần phai đi, và chúng tôi trở nên gắn kết nhau hơn.

Cuộc trò chuyện xoay quanh sự kiện tối hôm qua.

Có cả anh trai của Mia.

Và chuyện anh ta tài ba đến mức khiến chúng tôi ngạc nhiên đến thế nào nữa.

Ngoài ra tôi còn kể chuyện mình bị bắt nạt bên khu Cao Trung, nhưng…

“Em biết rồi”

Mia nói thẳng.

Ba đứa chúng tôi không ngăn được ngạc nhiên.

“Vì muốn qua mặt anh ấy nên em rất hay sang khu Cao Trung, rồi lần nọ, em thấy anh đang bị bắt nạt”

“Vậy cả chuyện đó lẫn chuyện tối hôm qua…”

“Nếu em là Kazu-chi của ngày hôm qua, và nếu em biết người khác coi khinh mình, em sẽ không bao giờ mở lòng với người đó được.”

Có lẽ là vậy thật.

Dù đã biết tất cả mọi chuyện mà em ấy vẫn sẵn sàng giao lại mạng sống của mình vào tay tôi ư?

Mẹ kiếp thật, sao em ấy dũng cảm dữ vậy…

“Hồi trước anh trai em từng nhắc tới anh rồi.”

“Anh ta…. Yuki-senpai…. nói sao?”

“Rằng ánh mắt của cái người đang bị bắt nạt hệt như một con sói vậy. Nhất định sẽ có ngày thằng nhóc đó giết Shiba cho xem”

Khiếp, anh ta nhìn thấu tôi luôn.

Rốt cuộc anh ta là gì vậy?

À không, anh ta là ninja chứ còn gì nữa.

Kazuhisa: Level 19 | Ma thuật Hỗ Trợ 5/ Ma thuật Triệu Hồi 6 | Điểm Skill 2

Sau khi cả bọn từ căn phòng trắng quay về chỗ cũ.

Có hai con Giant Wasp đang bắn kim độc vào Tamaki và Mia.

Tamaki giơ cái khiên lên đỡ, hai cái kim độc bật ngược ra.

Dù không có skill Shield nhưng Tamaki có Thể Chất cấp 1. Em ấy vẫn đủ sức sử dụng ngon lành cái khiên đó.

Ba con orc màu xanh lá đã giương sẵn cung xuất hiện xung quanh mấy cái cây.

Chúng nhắm vào Tamaki rồi bắn tên cùng lúc.

Dù cái khiên có chắc đến đâu đi nữa, nó vẫn chỉ bảo vệ được một phía mà thôi.

Còn bọn Orc Cung Thủ thì lại đứng 3 phía xung quanh Tamaki.

Dù có che kiểu gì cũng không thể chặn cả 3 mũi tên được.

Nhưng chỉ khi nào Mia đứng yên nhìn thì mới có chuyện đó thôi.

“《Air Blast》”

Phong Thuật cấp 1《Air Blast》của Mia nhắm thẳng vào một con orc.

Luồng khộng khí xung quanh nhiễu động, mũi tên bay lệch đi.

Cách hai đứa không xa, một mũi tên nằm trên mặt đất.

Tamaki xử thêm một mũi tên nữa.

Con bé dùng cái khiên trên tay trái để hất mũi tên đi và bảo vệ Mia.

Còn một mũi tên cuối cùng...

Tamaki đứng ngay trước đường bay của nó rồi vung thanh kiếm.

Trảm quang bạc lóe lên, mũi tên bị chẻ làm đôi.

Khiếp chưa.

Chẻ đôi mũi tên hệt như trong manga vậy.

Vậy ra skill cấp 7 kinh khủng đến thế này à…

Người thường có làm nổi không?

Không, bản thân tôi cũng biết rõ chuyện đó nữa.

Từ hôm qua trở đi, chúng tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi.

Mới đầu bọn tôi còn không biết là con Orc Tướng có tồn tại. Đến chiều thì bọn tôi quần nhau với nó một trận trầy da tróc vảy. Tối đến thì Tamaki solo với nó và diệt nó dễ như trở bàn tay.

Cả lượng ngọc thu được cũng tăng chóng mặt.

Tại sao sức mạnh của chúng tôi lại gia tăng nhanh đến như vậy?

Cứ mỗi ngày trên thế giới này trôi qua, chúng tôi lại càng thích nghi với môi trường ở đây hơn.

Liệu điều gì đang chờ đợi bọn tôi trong tương lai của mình đây?

Không, giờ không phải lúc suy nghĩ mấy chuyện đó.

Bọn tôi đang phải chiến đấu.

Vì Shiki vẫn còn ẩn thân nên tôi liền ra chỉ thị.

“Takahashi với Mogami-san, dùng Hỏa Thuật tấn công bọn Giant Wasp; Alice thì dùng lao xử mấy con orc trên cây đi”

“Vâng!”

Hai đứa Hỏa Thuật Sư liền phóng Hỏa Thuật cấp 2《Fire Arrow》.

Số mũi tên phóng ra tương ứng với cấp độ ma thuật.

Vì đã nâng Hỏa Thuật lên cấp 3 nên hai đứa bắn ra 3 hỏa tiễn nhằm thằng vào hai con Giant Wasp.

Alice chưa kịp phóng lao thì bọn orc đã lại trốn vào trong rừng.

Em ấy tiếc nuối ngừng lại.

Chịu thôi chứ biết sao giờ.

Hỏi: Khi một người có skill Ném và một người có Thương Kĩ cùng cấp phóng lao, ai có lợi thế hơn?

Đáp: Đòn tấn công bằng cách phóng lao của Thương Kĩ chỉ là đòn tấn công phụ mà thôi.

Đúng là không thể đem ra so sánh với skill chuyên tấn công tầm xa được.

Có lẽ đối với Alice và Tamaki, skill đó chỉ cỡ cấp 2 là cùng.

Sự thật là những cái lao Alice phóng đi không mạnh bằng một góc những đòn đâm bằng thương của em ấy.

Và khi phải đối đầu với kẻ thù biết ẩn nấp thì lại càng khó khăn hơn.

Đúng là cái lũ orc này nó thông minh thật…

Có lẽ chúng khác xa lũ orc chỉ biết hãm hiếp gái và không cảnh giác gì xung quanh.

Mà quên nữa, vì khác màu da nên có lẽ ngay từ đầu chúng đã là loại khác rồi.

Nhưng trái với Alice, Mia lại săn được một mẻ to.

Con bé chạy đến chỗ mấy cái cây bọn orc đang trốn, dùng《Stone Shard》để đục một cái lỗ lớn trên thân khiến cây ngã rạp.

Sau khi lũ orc rớt đài rồi thì diệt chúng dễ như trở bàn tay vậy.

Đây không phải game.

Nếu chúng nấp vào đâu đó, ta chỉ cần phá hủy chỗ ẩn nấp là xong.

Chiến thuật của Mia rất hợp lý.

Sau khi bọn tôi làm thịt được 2 con Orc Cung Thủ, 2 con còn lại bắt đầu bỏ chạy.

Chúng chuyền từ cành nọ sang cành kia, định trốn vào rừng.

Một con bị Alice cầm lao chờ sẵn phóng chết.

Nhưng con cuối cùng đã chạy xa đến nỗi bọn tôi không làm gì được.

Đột nhiên nó bị một con dao dâm vào lưng.

Con Orc Cung Thủ cuối cùng rớt xuống mặt đất.

Chính là Shiki.

Coi bộ vì sợ lũ Orc trốn thoát nên cậu ta đã nấp sâu trong rừng chờ sẵn.

Quá là chuẩn.

Nagatsuki Sakura phóng nhanh đến chỗ con Orc Cung Thủ té xuống đất rồi dùng cây thương sắt ra đòn kết liễu.

Lúc hạ sát nó, con bé cười cực kỳ man rợ.

Đồng thời, nhóm đối phó với bọn Giant Wasp cũng lo xong phần của mình.

Hai đứa phải bắn đến 3 lần mới diệt được chúng.

Nhưng vì mấy con ong đó biết bay và rất khó nhắm bắn nên đành chịu.

Nếu dùng Hỏa Thuật cấp 3《Fire Bomb》, có lẽ hai đứa đã dọn dẹp gọn ghẽ hơn rồi.

Nhưng mà có lẽ không nên tung《Fire Bomb》trong rừng thì hơn.

Chưa gì mà cảnh cỏ cháy lỗ chỗ với núi rừng bốc khói cuồn cuộn đã hiện ra trước mắt tôi rồi.

Giờ thì nhặt ngọc thôi.

Mỗi con Giant Wasp vẫn rơi ra 3 viên ngọc đỏ như hồi sáng.

Và Orc Cung Thủ cũng để lại 3 viên ngọc đỏ luôn.

CHƯƠNG 67: CÔNG LƯỢC RỪNG BẮC (3)

Bọn tôi đã an toàn qua được trận chiến đầu tiên.

Shiki lập tức tái ẩn thân và bắt đầu trinh sát khu vực Đông Bắc.

Tôi cũng cho con quạ bay về phía Đông để thám thính.

Nhưng vài phút sau, kết nối giữa tôi với nó bị cắt đứt.

Chắc bị mấy con Giant Wasp thịt rồi.

Vậy là phía Đông cũng có Giant Wasp à…

Có lẽ nhờ ăn hên nên con quạ trong lần điều tra ban sáng không bị Giant Wasp giết thôi.

Mà cũng có lẽ là không, vì lần này tôi cho nó bay thấp.

“Anh lo khu Cao Trung quá”

“Hừm… có lẽ… anh ấy… sẽ giải quyết được thôi”

Mia bình tĩnh trả lời.

Cũng phải, thể nào anh ta cũng sẽ có cách xử lý thôi.

“Chuyện mà anh ấy lo là phải làm sao để nâng lv cơ bản của mọi người. Chỉ cần vượt qua được phần đó là sẽ nhẹ gánh ngay thôi.”

“Ừa, anh ninja giỏi mà”

Tamaki gồng lên nhịn cười.

Ừ thì nhớ lại ông ninja hàng nhái đó làm sao không mắc cười cho được.

Mia thì chỉ biết cau mày lại và “hứ…” mà thôi.

Sau khi chờ khoảng 10p.

Shiki quay về.

Lúc đi cậu ta hướng đến phía Đông Bắc, nhưng khi về thì lại từ phía Tây.

“Càng vào sâu thì chúng càng canh chặt, chúng ta nên nhắm vào mấy nhóm đi lẻ thì hơn. Theo tôi”

Cả đội hành quân theo chân người dẫn đường đáng tin cậy. Bọn tôi nhắm thẳng căn cứ ở vùng phía Đông của bọn orc mà tiến lên.

Có 3 con Orc Cung Thủ canh gác.

Vì không có Giant Wasp nên cũng dễ xử.

Chúng tôi tấn công bất ngờ rồi diệt gọn cả 3.

Nhóm của tôi giết 2, nhóm Shiki hạ 1.

“Nếu toán nào cũng chỉ cỡ này thì không có gì phải lo. Vấn đề là từ giờ trở đi, không còn toán nào dễ đối phó như 3 con này nữa”

“Tổng số quân của chúng đông lắm à?”

“Phải nói là chúng bố trí đóng quân rất tài tình mới đúng. Nhóm nào cũng có thể lập tức báo động cho nhóm khác biết cả.”

Bọn này cũng biết xài não ghê chứ.

Mà phải không ta?

Chắc vì nơi đây gần căn cứ địch nên chúng đóng quân sát nhau.

“Gần căn cứ hay không thì tôi không biết. Nếu vào sâu nữa mà bị phát hiện thì tôi chỉ có chạy đường trời. Vậy nên tôi không vào sâu lắm”

“Ừ”

Có ép Shiki cũng không được gì cả.

Nhưng nếu lỡ có chuyện gì, bọn tôi chỉ cần rút lui là được.

Trận sau đó là tấn công một nhóm gồm 2 con Giant Wasp và 3 Orc Cung Thủ.

Và nhóm A này ở gần một nhóm khác.

Nhóm B cũng có 2 con Giant Wasp và 3 Orc Cung Thủ.

Nếu mà đánh nhau, chắc chắn bọn tôi sẽ bị phát hiện.

Ngoài ra, gần nhóm B còn có một nhóm khác nữa.

Gọi đó là nhóm C đi.

Chuyện đáng mừng duy nhất ở đây là chỉ có đúng 3 nhóm này, ngoài ra chúng không còn dính líu đến nhóm nào khác.

“Đổi cách nào. Có lẽ chúng ta nên tăng chiến lực cho đội tấn công để đối phó với chúng”

Khi rút lui thì tất nhiên quân địch sẽ chạy tứ tán, nếu làm vậy thì một mình Shiki không thể lo hết được.

Vì vậy nên lần này Mia sẽ đi chung với Shiki cho chắc ăn.

Nhiệm vụ của họ là phải tiêu diệt toàn bộ quân địch chạy trốn.

Em ấy có toàn bộ ma thuật kiềm hãm của Thổ và Phong thuật nên rất thích hợp để cản chân quân thù.

Mia là người thích hợp nhận nhiệm vụ này nhất.

Giờ hết cách rồi, chỉ còn mỗi nước cho 2 nữ sinh dùng Hỏa Thuật nấp sau khiên của Tamaki dùng hỏa tiễn tấn công, đồng thời cho mấy con linh thú của tôi đứng ngay đằng trước để đở đạn cho đồng đội mà thôi.

Vậy nên tôi triệu hồi thêm 2 con Wind Elemental.

Tổng cộng là 3 con.

Bọn linh thú sẽ lo bảo vệ những người không được Mia yểm trợ.

Trận chiến bắt đầu.

Chúng tôi nấp đằng sau khiên của Tamaki và tiến lên.

Lũ Orc Cung Thủ lập tức phát hiện ra chúng tôi và xả tiễn.

Vì hai nữ sinh dùng hỏa thuật sợ cơn mưa tên đến chết khiếp nên chúng tôi không thể dùng chiến lược nấp sau khiên và bắn hỏa tiễn nữa.

3 con Wind Elemental tôi triệu hồi ra bay lên không và tấn công lũ Orc Cung Thủ.

Nhờ vậy nên bọn tôi đã giải quyết xong vụ tên bắn như mưa.

Sau khi trời “tạnh”, cuối cùng hai nữ sinh dùng Hỏa Thuật cũng ló đầu lên và xả hỏa tiễn vào con Giant Wasp đang quần nhau với Alice.

Sau khi cánh bị cháy thành tro, chúng rụng xuống đất.

“Nhóm B đang tới”

Alice la lớn.

Tôi nhìn lên thì thấy 2 con Giant Wasp đang bay như đạn tới đây.

Đằng sau là 3 con Orc Cung Thủ nhanh nhẹn chuyền từ cành này sang càng nọ đến cứu viện.

Và đằng sau chúng còn có cả nhóm C nữa.

Tôi vừa định nghĩ cách đối phó trước khi cả đội lọt vào tầm bắn của bọn cung thủ thì…

“Để em nhử chúng”

Nói xong, Nagatsuki Sakura chộp lấy cái lao rồi phóng đi.

Giỡn hay thiệt vậy?

Sakura trèo lên cây rồi phóng lao thẳng vào con Giant Wasp.

Cây lao bay hụt.

Con Giant Wasp di chuyển quá nhanh. Người chưa quen phóng lao thì khó lòng nào nhắm trúng.

Nhưng nhiêu đó là… đủ rồi.

2 con Giant Wasp lập tức đổi hướng đuổi theo Sakura.

Chúng giương phần thân dưới lên sẵn sàng khai hỏa.

Và chỉ trong một khoảnh khắc, bọn quái vật ấy ngưng phắc lại, hoàn toàn không phòng vệ.

“Alice NGAY!”

‘V-VÂNG!”

Tuy Sakura chơi liều nhưng cơ hội vẫn là cơ hội.

Cây lao Alice phóng ra đâm trúng một con Giant Wasp làm nó rụng xuống đất.

Con kia thì bị hai Hỏa Thuật Sư bắn hạ.

Cách đó không xa, bọn Orc Cung Thủ của nhóm B bắt đầu bắn tên.

Cùng lúc đó thì bọn Orc Cung Thủ bên nhóm A cũng bị đám thần thú của tôi tiêu diệt.

Mia lên cấp…

Bên trong căn phòng màu trắng.

Vì Mia phải nấp để phục kích nên bọn tôi báo cho con bé tình hình hiện tại.

“A~ ngồi chơi xơi không khí cũng lên cấp nữa~ Sướng gì đâu luôn á”

“Khỏi cần để tâm. Lúc nào anh cũng thấy vậy cả.”

Trên thực tế, tôi chỉ thi triển có mỗi ma thuật hỗ trợ và cho bọn đệ mình triệu hồi ra chiến trường quẩy mà thôi.

Túm lại một câu là tôi chỉ đứng nhìn chứ không làm gì khác.

“Vậy em nâng cấp Thổ Thuật được không Mia?”

Mia hiện có 6 điểm Skill.

Hiện em ấy đang có Thổ thuật cấp 4 và Phong Thuật cấp 3, thành ra muốn nâng cái nào cũng được.

“Hừm… vì càng ngày càng thua lv 3 người các anh nên em cũng muốn chơi một phát để theo kịp lắm… nhưng…”

Mia ôm cánh tay mình rồi ậm ừ.

À, hoa ra con bé vẫn chưa quyết định được à.

“Xét theo tình hình hiện tại, có lẽ nâng Phong Thuật vẫn hơn.”

Hẳn là em ấy đang mong lấy được Phong Thuật cấp 4《Fly》rồi.

Cứ tăng mỗi cấp là thời gian tác dụng lại kéo dài 2 - 3p.

Nên ở cấp 4, ma thuật đó có hiệu lực khoảng 8 - 12 phút.

Ma thuật Hỗ Trợ cấp 6 còn có một ma thuật giúp bay nữa.

Đó là một ma thuật giúp người ta mọc cánh.

Mỗi cấp tăng 20 - 30p tác dụng, nhưng vì phải cử động đôi cánh trên lưng giống như cử động tay chân nên sẽ phát sinh kha khá vấn đề.

Trong khi đó, nếu dùng《Fly》thì chỉ cần tập trung tinh thần là ta có thể tự do di chuyển trong không trung. Trong chiến đấu, ma thuật này có lợi thế hơn nhiều.

Đúng là nếu phải đập nhau với bọn Orc Cung Thủ trong rừng, chẳng thà tôi quần nhau với bọn Giant Wasp bay giữa không trung còn hơn.

Dù vậy nhưng tôi không dám nói ra miệng.

“Thổ Thuật có《Blood Boil》làm cho máu kẻ thù sôi lên và《Rockfall》thì triệu hồi một tảng đá khổng lồ trên trời rơi xuống. Anh định dùng hai ma thuật đó làm đòn kết liễu địch.”

“Ma thuật《Blood Boil》chỉ có tác dụng lên bọn quái vật thường, lũ còn lại thì kháng được hết cả. Nếu chỉ có vậy thì thà dùng《Sleeping Song》để thọc bọn Orc trên cây rụng xuống còn hơn. Tuy ma thuật tấn công cũng có cái lợi của nó, nhưng nếu giúp Alice-chi và Tamaki-chi bay lên trời để phát huy tối đa sức mạnh thì vẫn lợi hơn nhiều”

Chuẩn không chê vào đâu được.

Và vì vậy nên tôi lại thắc mắc lần nữa.

Có thật bé Mia này học năm Nhất không vậy?

Nửa năm trước, em mày vẫn còn học tiểu học mà?

Nếu xét theo tuổi tác thì tôi thấy con bé không thua gì thằng anh nó cả…

Bậy bậy, có lẽ không nên lôi vụ này ra nói thì hơn.

Cái quan trọng bây giờ là có nên đặt niềm tin vào quyết định của Mia hay không kìa.

“Anh phải hiểu rằng, hôm qua giải pháp ấy hoàn hảo nhưng chưa chắc hôm nay giải pháp ấy đã là tối ưu đâu.”

Mia nói tỉnh bơ, còn Alice với Tamaki thì há hốc mồm.

Ừm… thì…. nghe cũng có lý nên cứ theo ý em ấy vậy…

Thế là Mia nâng Phong thuật.

Mia: Level 11 | Thổ Thuật 4Phong thuật 3→ 4 | Điểm Skill 2

Sau khi Mia nâng Phong Thuật xong, chúng tôi quay về chỗ cũ.

Sau khi quét sạch nhóm A, hiện đám linh thú của tôi đang hứng chịu cơn mưa tiễn từ bọn Orc Cung Thủ của nhóm B.

Vì chúng nhắm vào một con duy nhất nên con đó ăn một lượng sát thương kha khá.

Tôi cho đám linh thú rút lui.

“Alice, Sakura, nấp sau khiên của Tamaki! Chuẩn bị lùi chiến tuyến!”

Nếu để bị dụ vào sâu bên trong thì chỉ còn nước chết.

Chúng tôi nhanh chóng rút lui.

Khi đó, 2 con Orc Cung Thủ còn sống của nhóm B hội quân với nhóm C.

Nhóm C có đến 4 con Giant Wasp và 3 Orc Cung Thủ.

Tổng cộng chúng đã có 5 Orc Cung Thủ và 4 con Giant Wasp.

Từ đầu đến giờ, đây là lược lượng đông nhất chúng tôi từng đối đầu.

Nếu buộc phải đánh vào nhóm này thì hơi bị khó.

Nhưng may thay, hiện chúng tôi là phe bị tấn công.

3 con Orc Cung Thủ cứ nhằm vào cái Tower Shield mà xả tiễn, làm mặt trước cái khiên không khác gì lưng nhím.

2 con còn lại thì tấn công bọn linh thú không có khiên che.

Cuối cùng thì con Wind Elemental bị thương lúc nãy cũng bị tiêu diệt.

Một tiếng rít nghe như tiếng phụ nữ than khóc vang lên, con Wind Elemental biến mất.

Mẹ kiếp, nghe thảm quá.

Nhưng kệ đi… vậy vẫn còn đỡ hơn là nhìn người thật tử trận.

Trong lúc chúng tôi bị cơn mưa tên của lũ Orc Cung Thủ ghìm chặt, bọn Giant Wasp nhằm vào chúng tôi mà tấn công.

Chúng ngưng phắt giữa không trung rồi chĩa ngòi độc trên đuôi vào nhóm chúng tôi phía dưới.

“Tấn công!”

“Vâng”

Tôi ra hiệu, Alice phóng lao ngay tức thì.

Đồng thời những nữ sinh dùng Hỏa Thuật cũng lập tức bắn hỏa tiễn.

Nhưng 4 cái ngòi độc khổng lồ đã lao thẳng về phía chúng tôi rồi.

Từ trên không, hai con thần thú còn sống lao ra chặn đường theo lệnh tôi ban nãy.

Một con Wind Elemental trúng phải một cái ngòi và rút lui.

Con còn lại bị bắn thủng đầu với vai và biến mất.

Ngon.

Thật lòng cảm ơn mày đã hi sinh để bảo vệ tụi tao.

Ngòi độc cuối cùng lao đến chỗ chúng tôi.

Nhưng nếu chỉ có 1 cái thì Tamaki lo được.

Cùng tiếng hô đầy uy lực, con bé chém thanh kiếm bạc từ trên xuống và chẻ đôi cái ngòi khổng lồ làm đôi.

Đúng là cấp 7 có khác.

Vậy là toàn bộ đợt tấn công bị chặn. Rồi dưới hỏa lực tập trung của nhóm chúng tôi, 4 con ong lần lượt rụng xuống.

Tốt, vậy là chỉ còn 5 con Orc Cung Thủ… ớ?

Cả 5 con quay đầu bỏ chạy.

“Ớ, đồ quỷ sứ! Ai chơi chạy?”

Tamaki hét lên.

Ơ hay, ai chẳng có quyền chạy?

Trong số 5 con, 1 con bị Hỏa Thuật bắn hạ.

4 con còn lại đã ra ngoài tầm tấn công.

Giờ chính là lúc ổ phục kích của bọn tôi ra mắt.

Từ trong bóng tối, Shiki phóng một con dao găm ra.

Trong hệ thống Phong Thuật cấp 4 Mia vừa nâng, có một ma thuật mang tên《Whirlwind》giúp tạo ra lốc xoáy. Trước mặt 3 con Orc Cung Thủ, một cái lốc xoáy hiện lên.

Giữa lúc chúng hết đường lui, con bé dùng《Sleeping Song》để ru chúng ngủ.

Lũ Orc Cung Thủ té xuống.

Âm thanh đo đất vang lên.

Con cuối cùng vòng qua cái lốc xoáy bỏ chạy.

Con Wind Elemental của tôi rượt sát đằng sau nó.

Nó tung ra một cú đấm phát sáng chói lòa.

Con Orc Cung Thủ chưa kịp nhảy, cú đấm đã trúng vào lưng làm cơ thể nó tê liệt.

Nó mất thăng bằng rồi té nhào, đầu cắm thẳng xuống đất.

“May mà xử gọn được cả bọn”

Shiki nhẹ nhõm nói.

Mọi người cũng cùng cảm giác ấy.

CHƯƠNG 68: CÔNG LƯỢC RỪNG BẮC (4)

Tuy chúng tôi đã đột phá được hàng phòng ngự thứ hai mà không trầy miếng da nào nhưng phải trả giá bằng 2 con Wind Elemental.

Tôi đang ở lv 19, muốn triệu một linh thú cấp 5 phải tốn 25MP, vậy nên tôi cần phải nghỉ ngơi 30p để phục hồi lại lượng MP đã tiêu tốn.

Nhưng chúng tôi đang đứng giữa doanh trại địch.

Không thể ngồi chơi xơi không khí 30p được.

Nên bọn tôi cứ thế mà tiến lên.

Nói thì nói vậy nhưng bọn tôi cũng không được để sức chiến đấu của đội suy giảm.

Vậy nên tôi triệu hồi thêm 2 con Wind Elemental mới.

Alice dùng lượng MP thừa để trị thương cho con Wind Elemental kia.

Giờ thì tôi phải mất 60p mới hồi đủ MP.

Có khi lượng MP hiện tại của tôi còn không tới 70 đơn vị.

Vì còn chưa biết doanh trại chính của địch nằm ở đâu, bọn tôi phải tiết kiệm bọn linh thú hết mức có thể.

Sau khi thám thính một lúc, Shiki quay về.

“Đằng trước bị canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt. Chúng ta không đủ sức đánh đâu”

“Quân số địch ra sao?”

“Khoảnh 8 - 10 Orc Cung Thủ, ít nhất 6 con Giant Wasp, ngoài ra ta còn được khuyến mãi thêm 20 con orc thường dưới đất nữa”

Quá là đông.

Có nên…. hủy chiến dịch không?

Không, bọn tôi đã khai chiến rồi. Bây giờ, dù bọn tôi có đánh tiếp hay rút lui thì địch vẫn sẽ biết chúng bị tấn công.

Chắc chắn đại bản doanh của chúng phải phải nằm gần đây rồi.

Đã vậy, thay vì sợ chúng phát hiện ra, bọn tôi nên quét sạch hậu quân quân của chúng một lần vẫn hơn.

“Vậy chúng ta sẽ để Alice và Tamaki dọn dẹp bọn dưới đất”

“Khoan đã Kazu-kun! Cậu không thấy nguy hiểm hay sao?”

Shiki hốt hoảng.

Nhưng khi tôi quay sang nhìn cậu ta…

Shiki nhe ra một nụ cười tinh quái.

À, ra là vậy.

Những lúc thế này thì cậu ta phải giả vờ ngăn cản, còn tôi thì đứng ra giải thích.

Đúng là ranh ma thật.

“Ma thuật《Whirlwind》của Mia có thể tạo ra một cơn lốc xoáy đủ sức đánh lệch tên của bọn Orc Cung Thủ”

Phong thuật cấp 4《Whirlwind》mà Mia mới học được là một ma thuật tạo gió xoáy.

Nó có thể tạo ra một luồng gió li tâm mạnh ngay bên dưới bọn Orc Cung Thủ.

Nếu đủ sức, nó đồng thời có thể đánh rụng luôn cả đám orc trên cây.

“Còn Alice với Tamaki thì dùng《Fly》để tấn công. Khi đó Orc Cung Thủ hay orc thường thì cũng như nhau cả”

“Biết vậy… nhưng vẫn còn mấy con Giant Wasp và đám orc thường bên dưới mà”

“Cứ để Sakura và bọn linh thú của tôi lo liệu”

Sau trận vừa nãy, Nagatsuki Sakura đã lên lv 5 và nâng Thương Kĩ lên cấp 3.

Và cô bé cũng là một chiến binh bẩm sinh y như Alice vậy.

Sợ là bọn orc thường không theo kịp em ấy luôn ấy chứ.

“Còn Shiki-san và hai Hỏa Thuật Sư chuyên tấn công tầm xa sẽ lo liệu bọn Giant Wasp. Chắc chắn chúng ta sẽ cân được chúng thôi”

“Cái đó… nếu tôi cũng phải tấn công thì khi kẻ thù bỏ chạy…. chúng ta biết làm sao?”

“Hừm, vì khi nãy phải diệt sạch không để con nào thoát nên ta mới bị yếu thế, vậy giờ chỉ cần bỏ qua bọn chạy trốn là sẽ dễ dàng chiến thắng thôi”

Khi đó chúng sẽ gọi quân tiếp viện.

Vì chúng không rời khỏi rừng nên bọn tôi chỉ cần đánh thẳng vào điểm hội quân của chúng là được.

Nếu mà có BOSS thì càng hay.

Cho Tamaki nhắm rượu nó luôn.

Dù sao đi nữa, nếu đã có đầy đủ ma thuật Hỗ Trợ mà Tamaki vẫn không đánh nổi thì hiện tại chúng tôi cũng không làm gì được con boss đó.

Đành phải đánh cược thôi…

Nếu đụng phải kẻ thù mạnh cỡ đó, bọn tôi chỉ còn cách duy nhất là rút lui mà thôi.

Có lẽ chúng đã điều động toàn bộ lực lượng khả dụng đi tấn công Trung Tâm Bổ Trợ của bọn tôi vào hôm qua rồi.

Tất nhiên cũng không loại trừ khả năng một đội quân khả dụng mạnh hơn xuất hiện, như là bọn Giant Wasp xuất hiện hồi sáng này chẳng hạn.

Nếu gặp phải tình huống đó thì cũng đành bó tay.

Và chỉ cần liếc nhìn mắt nhau, tôi lẫn Shiki đều đã hiểu chuyện đó có thể xảy ra rồi.

Chúng tôi gật đầu.

“Tôi hiểu rồi. Tuy có hơi mạo hiểm nhưng chúng ta buộc phải chấp nhận rủi ro thôi.”

Một lúc sau, Shiki gật đầu lần nữa.

Vậy là chốt sổ.

Tại khu vực mà bọn Orc Cung Thủ đang canh giữ, một cái lốc xoáy bất thần xuất hiện.

Cùng lúc đó, hỏa tiễn bắn trúng một con Giant Wasp làm nó rụng xuống đất.

Nhưng bọn orc phản ứng rất nhanh. Tiếng báo động kẻ thù tấn công lập tức vang lên.

Rồi Alice và Tamaki từ trên trời tham chiến.

Sau khi có《Haste》kèm theo《Extend Spell》, hai đứa bay thẳng về phía bọn Orc Cung Thủ, để lại một vệt sáng đỏ trên bầu trời.

Bọn orc lập tức bắn tên, nhưng bị cái lốc xoáy can thiệp, tên bay chệch hướng.

Lần này Tamaki không cầm theo cái khiên nữa.

Vì cái quan trọng nhất là phải tiếp cận kẻ thù nhanh hết mức có thể.

Hiện tôi là người đang vác cái khiên trên lưng.

Phải nói là con hàng này cực kỳ… nặng.

Giữa lúc chạy theo đồng đội phía trước, tôi té sấp mặt.

Sakura liền quay lại và nói “để em vác cho”

“Không, em lo xử lý đám orc đi. Sau khi thi triển ma thuật Hỗ Trợ thì anh chỉ còn đứng ra lệnh thôi chứ không làm gì khác.”

Tôi vừa dứt lời, bọn orc thường lập tức nhảy từ trong vạt rừng trước mặt ra.

“Anh có bọn linh thú bảo vệ rồi. Em cứ thoải mái mà….”

Tôi chưa nói xong thì Sakura đã chạy mất.

Cùng cây thương trên tay, con bé lao thẳng vào bầy orc. Chỉ trong khoảnh khắc, xung quanh đã nhuộm đầy máu tươi.

Bị tấn công bất ngờ, lũ orc đâm hoảng.

Còn Shiki cùng hai Hỏa Thuật Sư thì lo liệu lũ Giant Wasp bay trên không.

Shiki không ẩn thân nữa và dùng skill ném để tấn công thu hút sự chú ý của kẻ thù.

Những mũi tên rực lửa mới là hỏa lực chính.

Khi lũ Giant Wasp bị đợt tấn công của Shiki làm cho mất cảnh giác, đằng sau cái khiên của tôi, một loạt hỏa tiễn phóng ra.

Tới giờ mà hai đứa nó vẫn núp á?

Núp vậy làm sao thấy đường mà ngắm bắn được?

Thôi kệ đi…

Hiện tôi đã lên lv19 rồi.

Gần gấp 5 lần lv của Shiki.

Dù có bị ngòi độc hay tên bắn trúng thì tôi cũng không chết liền.

Đằng nào thì tôi cũng không đánh đấm gì được.

Vậy chẳng thà làm khiên thịt vẫn hơn.

Cùng lắm thì tôi sẽ hi sinh để bảo vệ đồng đội.

Chẳng thà chịu đau còn hơn là để mất đồng đội của mình.

Tôi không muốn trải nghiệm lại cái cảm giác lúc Shimoyamada Akane-san hi sinh thêm lần nào nữa.

Lũ Giant Wasp đang bị hỏa tiễn bắn rụng từng con một.

Sau khi gọi ra lốc xoáy để vô hiệu hóa bọn Orc Cung Thủ, Mia cũng tham gia săn Giant Wasp.

Alice và Tamaki chia nhau ra diệt bọn Orc Cung Thủ. Cả hai đứa kết liễu mục tiêu trước mắt cùng lúc rồi chuyển sang mục tiêu tiếp theo.

Hai đứa dùng《Fly》rất thành thạo.

Thực ra lúc thực hành trong căn phòng trắng, vì lần đầu tiên trong đời được bay nên cả hai di chuyển loạng choạng như say rượu vậy.

“Trời đất ơi! Không hãm được!”

Khi tôi vừa nhớ lại vụ đó trong đầu thì cũng là lúc Tamaki lao thẳng vào một con Orc Cung Thủ. Không ngờ con bé canh hụt rồi bay mất hút.

Oi, làm ăn gì kỳ vậy?

Alice giảm tốc độ, hạ sát con thứ hai rồi đổi hướng tức thì.

Đúng là một phi công cừ khôi.

Đảm bảo sau này em ấy lấy bằng lái dễ như trở bàn tay cho coi.

Còn Tamaki mà làm tài xế thì chẳng khác gì giao vô lăng cho người mù cả.

A, Tamake quay lại rồi.

Con bé nhằm thẳng vào con orc thứ ba, lao tới như một viên đạn rồi… lại hụt lất.

“Em đi xa quá….” (こなくそだわーっ)

Tamaki đạp mạnh vào cái cây gần đó để đổi hướng.

Sau khi xoay một vòng trên không, con bé đâm thẳng vào con orc thứ 3.

Nghĩa là con bé vừa tông vào con orc vừa đâm xuyên nó bằng thanh kiếm trên tay mình luôn.

Vừa xong thì Tamaki cũng lên cấp.

Trong căn phòng màu trắng.

Tamaki ỉu xìu buông thõng hai vai.

Alice cười gượng và an ủi Tamaki.

Còn Mia thì ôm bụng cười như điên.

“Vãi thật. Nhìn Tamaki-chi hài không đỡ nổi”

“Cười vừa vừa phải phải thôi”

Tôi cốc đầu Mia một cái nhẹ.

Và xoa đầu Tamaki.

Tamaki ngẩng lên nhìn tôi cùng nước mắt lưng tròng.

Tamaki 68 [/images/images/image-18.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/3/3a/Tamaki_68.png/revision/latest?cb=20180128110307

“Hic…. Kazu-san…. em….. em….”

Èo, cái mode “em đúng là một đứa tệ hại” lại kích hoạt rồi.

Con bé nhìn tôi như con cún sắp bị bỏ rơi nhìn chủ vậy.

Tôi cứ phải nói tới nói lui “không sao, không sao” để an ủi con bé.

“Chuyện không đáng chi hết, anh không có bỏ rơi em đâu. Sẵn vào đây rồi thì tranh thủ tập luôn nào”

“Ưm, em sẽ ráng tập”

“Anh cũng phải tập bay mới được. Mia, lại đây luôn nhóc”

“Ưm, cứ để em”

Vậy là cả bọn cùng nhau tập bay.

Và trong số 4 đứa, Mia là người bay thành thạo nhất.

“Vui ghê~”

Nhắc mới nhớ, hồi trước con bé từng nói nó thích thể thao mà…

Và người đứa bay tệ nhất là tôi chứ không ai khác.

Càng lo lắng cho Tamaki, tôi càng xoay như điên giữa không trung.

“Kazu-san không cần lo quá làm chi đâu. Dù không bay lên được thì Kazu-san cũng đâu có bị gì”

“Ai biết được, nhỡ gặp phải vách đá cao mà không trèo được thì sao….? Mà thôi kệ, cùng lắm thì gọi Griffon ra cưỡi”

Ma thuật Triệu Hồi cấp 6《Summon Griffon》có tác dụng gọi ra một sinh vật thần thoại khổng lồ có cánh trên lưng.

Tuy sức chiến đấu của nó không cao nhưng bọn tôi vẫn có thể cưỡi lên lưng nó để bay.

Nhớ ra vụ đó, tôi liền triệu hồi thử một con.

Một con chim khổng lồ có lông sọc trắng nâu xuất hiện.

Nó lớn hơn ngựa.

Nó mà dang cánh ra thì phải dài tới 8m.

Con Griffon nhìn tôi bằng cặp mắt to tròn của mình, rồi cái mỏ nhọn hoắc của nó gáy lên một tiếng.

Nó chỉ cần vung cánh một cái là đã làm căn phòng trắng nổi gió rồi.

“Waa, ghê thiệt! Nè nè Kazu-san, cho em cưỡi nha”

“Cũng được, nhưng… phòng nhỏ vầy làm sao mà bay?”

“Hự, đúng thiệt… tiếc quá…”

Chịu rồi, vụ này để sau đi.

Sau khi vuốt ve bộ lông dày ấm áp của nó, tôi thu hồi lại.

Sau đó, cả bọn tiếp tục tập bay.

Nhờ mọi người chia sẻ bí quyết với nhau nên chẳng bao lâu sau, cả bọn đã bay lượn thành thạo.

Nhưng tôi thì vẫn không đâu vào đâu cả.

“Khi nào cần bay, Kazu-chi cứ nắm tay em”

Giữa lúc đang vui, Tamaki tươi cười nói.

Tuy ban đầu là người bay dở nhất, nhưng chẳng bao lâu sau con bé đã quen di chuyển trong không gian 3 chiều.

Giác quan định hướng của con bé cũng được đó chứ.

Nhưng còn tôi thì tệ quá thể.

Mà thôi, kệ đi.

Miễn sao Tamaki lấy lại tinh thần là được rồi.

Thấy tôi thở dài, Alice mỉm cười.

“Tụi em sẽ cố gắng chiến đấu để không làm phiền anh tham chiến”

“Em nói phải. Anh mà tham chiến thì coi như cả bọn thua rồi.”

“Anh chỉ cần vận dụng hết tư duy của mình để giúp bọn em chiến đấu hiệu quả là được”

Tôi gật đầu.

Sau khi tập xong, bọn tôi quay về thực tại.

Tạm thời cứ để dành điểm skill của Tamaki đã.

Tamaki: Level 17 | Kiếm Kĩ 7Thể Chất 1 | Điểm Skill 5

Sau khi quay về chỗ cũ.

Đòn tấn công của Alice lập tức xuyên thủng cổ họng một con orc.

Lần này tới Alice lên cấp.

Vì không cần làm gì nên bọn tôi quay ra luôn.

Alice: Level 17 | Thương kĩ 5Ma thuật Trị Thương 5 | Điểm Skill 4

Sau đó chúng tôi đánh đến khi diệt sạch bọn chúng.

Toàn bộ thành viên trong nhóm Shiki tăng 1 lv.

Thương Kĩ của Sakura lên tới cấp 4.

Một mình em ấy gần như quét sạch cả đám orc tiên phong.

Còn 2 con orc mò tới gần tôi thì bị bọn Wind Elemental hạ sát.

Chết ngay tức thì.

Thấy chúng tôi quá mạnh, bọn orc còn lại bỏ trốn.

Chúng tôi cũng không đuổi theo. Bọn còn sống trốn sâu vào trong rừng.

Vì không định diệt hết nên bọn tôi không kéo giãn đội hình.

Còn Tamaki, sau khi bay thành thục thì cuối cùng cũng hạ được một con Orc nữa. Đó cũng là con cuối cùng chúng tôi tiêu diệt trong trận này.

“Khoảng 7-8 con orc thường và 3 Orc Cung Thủ thoát được”

Shiki, người có thị lực tốt nhất cả đội báo cáo.

CHƯƠNG 69: CÔNG LƯỢC RỪNG BẮC (5)

Sau vài phút điều tra, Shiki quay lại báo đằng trước có một cái hang.

Chúng đặt căn cứ ở đó ư….?

“Hang động à…”

Alice đưa tay lên miệng và suy nghĩ.

“Em chưa từng nghe nói có cái hang nào trong khu này cả”

“Alice, Tamaki, nếu tính luôn khu vực này thì hai đứa đã rà soát toàn bộ những cánh rừng quanh trường chưa?”

“Có thể nói là rồi, nhưng tụi em chỉ rà soát phần bề mặt chứ chưa xuống phần ngầm nào cả”

Vì nằm ở phía sau ngọn núi nên bản thân khu vực Sơ Trung và Cao Trung cũng đã thuộc diện bất khả xâm nhập rồi.

Thậm chí hồi trước, người ta còn dùng súng để săn mấy con heo rừng trong đây nữa.

Có lẽ khẩu súng của Shiba chính là khẩu mà hội đồng quản trị cất giữ.

Và trường cũng đã cấm tiệt học sinh vào sâu trong rừng.

Nghĩ sao mà xây trường trong rừng xong rồi mới nghĩ tới an nguy của học sinh vậy?

Vậy nên ngoài Alice với Tamaki “thích phiêu lưu mạo hiểm ra”, đa số mấy đứa chúng tôi không biết tí gì về ngọn núi mình đang sống cả.

“Coi bộ cái hang đó là điểm hội quân của bọn orc rồi”

“Chắc vậy. Cạnh lối vào hang, có hơn chục con orc đang tụ tập. Nhìn cứ như chúng đang lo sợ bị ta tấn công vậy”

Theo Shiki kể, trong đám đó có 2 con Orc Tinh Anh đứng ra chỉ huy.

Vậy là chúng có một điểm hội quân thật rồi.

“Trên cái cây gần hang động, có 4 con Orc Cung Thủ, xung quanh thì có 2 con Giant Wasp tuần tra.”

Tổng quân lực của chúng vượt xa lúc trước.

Vấn đề là nếu bọn tôi khai chiến, chưa biết có thêm bao nhiêu con orc trong hang chạy ra tăng viện.

Lần này chúng tôi không thể đánh ẩu được rồi.

Nhưng đã cất công lặn lội đến tận đây, bọn tôi cũng không thể cứ vậy mà quay về được.

Lần này kẻ thù đang rất cảnh giác.

Khả năng cao là chúng tôi không thể đột phá dễ như hai lần trước nữa.

Vậy làm sao đây?

Sau khi suy nghĩ một lúc, tôi đề nghị

“Nè Mia, em dùng Thổ Thuật《Create Stone》để chặn cửa hang được không?”

Mia do dự một thoáng rồi nói “chắc là được”

Và nói tiếp “nhưng”

“Vậy sao không để Tamaki cầm khiên đứng trước hang cho em đứng sau bắn lightning?”

Con bé đáp lại bằng một đề nghị hổ báo hơn.

Tuy nghe có vẻ hung hăng nhưng đúng là khả quan thật.

Nhưng ở đó có đến 2 con Orc Tinh Anh, và chỉ có Tamaki mới đủ sức cân chúng.

Cái khiên cản đòn tấn công tầm xa của bọn orc thường rất tốt, nhưng khi phải đối phó với với bọn trùm, nó chỉ tổ vướng víu tay chân mà thôi.

Nếu đã vậy thì…

“Để anh triệu hồi một con Iron Golem cho nó cầm khiên, còn Tamaki đi theo bảo kê là được”

“Cũng được. Nhưng làm vậy thì hao MP của anh lắm đó”

“Nãy giờ anh cũng hồi kha khá rồi”

Kệ đi, tôi có tham chiến cũng tổ làm vướng víu tay chân mọi người thôi.

Tôi không muốn đánh cược vào reflection tí nào cả.

Vậy là coi như đã chốt chiến thuật.

Tôi dùng ma thuật Triệu Hồi cấp 6 gọi một con Iron Golem ra, niệm《Physical Up》và《Mighty Arm》lên rồi đưa cái khiên của Tamaki cho nó.

Con Iron Golem cao đến nổi chúng tôi phải ngước đầu lên mới thấy cả người, nhẹ nhàng dùng cánh tay trái cầm cái khiên lên.

“Để con Iron Golem đi trước. Alice với Tamaki đi theo tiêu diệt bọn orc cản đường cho nó chặn miệng hang lại”

Alice và Tamaki gật đầu.

Tôi ra hiệu.

Tiếng bước chân nặng nè của con Iron Golem vang lên.

Tuy bề ngoài nhìn nó chậm chạp nhưng bước chân của nó lại rất dài nên tốc độ cũng khá nhanh.

Sau khi con Golem khổng bước ra khỏi rừng, quân địch nhìn chằm chằm vào nó.

Bọn cung thủ lập tức bắn tên.

Con Iron Golem nâng khiên lên chặn hết lại.

“Tấn công ngay!”

Alice, Tamaki và Sakura phóng từ sau lưng con golem ra.

Alice với Sakura lo bọn orc thường, còn Tamaki thì xông thẳng tới bọn Orc Tinh Anh chỉ huy.

“Em sẽ cho anh biết mình hữu ích thế nào”

Tamaki xả đôi cái đầu không phòng vệ của con Orc cho tôi thấy.

Lúc đó thì Mia lên cấp. Vì không cần làm gì khác nên chúng tôi thảo luận nhanh rồi quay về.

Mia: Level 12 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 4 | Điểm Skill 4

Sau khi từ căn phòng trắng quay ra.

Bị tấn công bất ngờ, bọn orc liền gào về phía cái hang để báo động.

“Đúng là có địch trong hang thật”

“Vẫn trong tầm dự đoán. Trước khi bọn trong hang ra tiếp viện, mau dọn bớt địch ở đây đã”

Hai Hỏa Thuật Sư và Shiki bắt đầu tấn công bọn ong.

2 con ăn đạn bị trong thương và rụng xuống đất.

Tận dụng lợi thế tấn công bất ngờ, Mia dùng《Sleeping Song》tấn công bọn Orc Cung Thủ trên cây.

Nó rơi mà đầu hướng thẳng xuống đất.

Một tiếng “bẹp” vang lên, con Orc Cung Thủ không còn cục cựa gì nữa.

“Ưm, sleep là công lý”

Hoàn toàn chính xác. Mấy lúc thế này thì ma thuật ru ngủ cực kỳ công hiệu.

Vì vừa có level cao hơn hẳn quân địch lại vừa được tôi yểm thêm ma thuật Hỗ Trợ nên nãy giờ, chưa có con orc thường nào kháng được ma thuật đó.

Hồi trước bọn tôi có thử dùng lên Orc Tinh Anh vài lần nhưng không làm gì được chúng cả.

Trong đám orc thường vẫn có vài con mạnh hơn mấy con khác, nhưng vẫn không có con nào chống chịu được.

Bọn tôi cũng từ hỏi cái máy tính rằng.

Hỏi: Cấu trúc não của bọn côn trùng khác với với mấy con kia. Nếu ma thuật ấy không có tác dụng thì phải làm sao?

Đáp: Tự đập.

Sau khi Tamaki hạ được một Orc Tinh Anh thì con Iron Golem cũng tới được cửa hang.

Nó giương khiên lên ngay trước miệng hang.

Bọn cung thủ phóng tên vào lưng con Golem.

Tuy nó bị vài mũi tên bắn trúng nhưng vẫn không sao cả.

Tôi có cảm giác, nếu cứ để thế này thì thể nào cũng có chuyện chẳng lành.

Mia thì đang bận việc khác rồi.

“Mia, bắn lightning vào hang đi, để bọn Orc Cung Thủ cho anh”

“Ưm, cứ để em”

Mia vừa chạy đi, tôi ra lệnh cho 3 con Wind Elemental còn lại đang bảo vệ mình tấn công bọn cung thủ.

Chúng liền bỏ qua con Iron Golem và nhắm vào kẻ địch đang bay tới.

Tuy Wind Elemental là linh thú cấp 5 nhưng chỉ cần trúng 1 hoặc 2 mũi tên là chúng tiêu ngay.

Lũ Orc Cung Thủ bắt đầu cận chiến với bọn Wind Elemental.

Ngay lúc đó, Alice xử đẹp con orc thường cuối cùng, còn tôi thì lên cấp

Vậy là lên lv 20.

Lần này bọn tôi cũng thảo luận nhanh rồi rồi khỏi căn phòng trắng.

Kazuhisa: Level 20 | Ma thuật Hỗ Trợ 5/ Ma thuật Triệu Hồi 6 | Điểm Skill 4

Bọn tôi quay về chỗ cũ.

Từ trong hang, 4 con Giant Wasp bay ra và xông thẳng về phía hậu quân bên tôi.

Tuy tôi đã chuẩn bị tinh thần nhưng khi thấy cảnh mấy cái ngòi độc lao về phía mình, tôi vẫn thấy sợ.

Nhưng đó là nơi tôi cần đến.

Tôi bước lên, đứng chắn ngay trước mấy nữ sinh đằng sau.

Khi tôi đã sẵn sàng dùng《Reflection》thì…

“Ngay, 《Burning Ray》!”

Shiki gào lên, 2 Hỏa Thuật Sư tung ra ma thuật cùng lúc.

Cơn mưa lửa trút lên đầu bọn Giant Wasp và mấy con orc đứng gần.

Dù đứng đằng xa nhưng tôi vẫn cảm nhận được nhiệt lượng và luồng khí nóng từ ngọn lửa đó.

Bị ngọn lửa như hỏa ngục thiêu rụi 2 cánh, 4 con Giant Wasp đo đất tức thì.

Dù vậy nhưng ngọn lửa trên người chúng vẫn không tắt. Chúng cứ vậy mà bị thiêu sống ra tro.

Gớm quá…

Hồi trước tôi cũng tính tới rồi, nhưng không ngờ sau khi lên cấp, sức công phá của Hỏa Thuật lại lớn đến vậy.

Vì lửa vẫn cứ còn cháy trên nền đất nên tôi triệu hồi nước để dập.

Thực ra《Burning Ray》là Hỏa Thuật cấp 4.

Có lẽ họ cũng mới học được sau khi lên cấp thôi.

Trong khi chúng tôi làm đủ thứ chuyện bên đây, mấy con Wind Elemental đã phóng Phong Đao và tiêu diệt kẻ thù của chúng.

Khi mấy con orc thường tìm đường chạy, Alice và Sakura lập tức rượt theo kết liễu chúng.

Vì lối vào hang đã bị chặn nên chúng tôi dễ dàng diệt gọn tất cả.

Nói thì nghe vui tai vậy, nhưng giờ trận chiến thật sự mới bắt đầu.

Mia liên tục xả lightning vào trong hang.

Tiếng kêu gào vang vọng ra bên ngoài.

Cùng lúc đó, tiếng răng rắc vang lên.

Nhưng không chỉ có vậy.

“Có con gì ra kìa!”

Mia hét lên rồi thụt lùi.

Tôi cũng cho con Iron Golem lui lại.

Liền đó, một sinh vật từ trong hang phóng ra.

Trên tay con quỷ sứ đó là một cái cần, đầu bên kia là một quả chùy sắt, chính giữa là một sợi xích nối hai thứ đó lại.

Một cái chùy xích chính hiệu.

Con Orc Đen cần cái cán trong tay và vung quả chùy xích thẳng vào con golem.

Nhưng trước khi chạm mục tiêu, cái chùy bị chặn lại.

Bằng những động tác uyển chuyển cùng thanh kiếm bạc của mình, Tamaki đánh văng quả chùy đi.

“Ê Tướng, tao mới là đối thủ của mày đây”

Như để đáp lời em ấy, con Orc Tướng gầm lên.

Đến cả con Iron Golem cũng bị sóng xung kích đánh bật.

Rồi, từ giờ trở đi mới là đánh thật đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!