Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 7: CHƯƠNG 7 - ARIS VÀO CUỘC

20 phút sau.

Tôi bỏ chạy khỏi con Orc thứ tư tôi gặp trong ngày hôm nay, cố gắng dụ nó tới cái bẫy mà Aris đang phục sẵn. Con quạ-----ừm, bây giờ thì nó không giúp ích được nhiều lắm. Nó đậu trên một cành cây và kêu quang quác. Mày đang cổ vũ tao đấy hả?

Con Orc này khác với mấy con trước, nó cầm một ngọn giáo thay vì kiếm. Mặc dù mũi giáo kim loại bị rỉ hệt như mấy thanh kiếm trước, nó vẫn mạnh hơn nhiều so với món đồ thủ công bằng tre của tôi. Có lẽ sau khi lừa con này rơi xuống bẫy tôi nên lấy cây giáo đó.

Khi đã rơi vào hố thì trận chiến hoàn toàn trở thành cuộc tấn công một chiều, vậy nên khả năng chiến thắng là 100%. Tôi vẫn còn thấy ớn khi nghĩ về việc con quái thai lai quái vật đó đánh tay đôi với mình.

Mà tôi đã vậy thì chắc Aris còn sợ hơn.

Nhưng chuyện này để sau. Sớm muộn gì chúng tôi cũng phải học cách vượt qua sợ hãi.

Tôi đang giữ một khoảng cách thích hợp với con Orc, đủ gần để nó không bỏ cuộc nhưng cũng đủ xa để nó không bắt được tôi.

Nhân tiện, sức mạnh của <<Cường hoá thể chất>> đã tăng lên gấp hai lần.

Hiệu quả của Support Magic đã tăng lên theo cấp độ. Và vì đã ở level 2, MP của tôi cũng nhiều hơn trước. Sau khi đặt câu hỏi trong căn phòng trắng, tôi biết được rằng tổng lượng MP tối đa đã tăng gấp đôi.

Ở level 1, tôi có thể sử dụng ma thuật cấp 1 tối đa 10 lần. Giờ tôi có thể dùng nó 20 lần - trong trường hợp này là Summon Magic.

Mà, việc nói dài dòng "tôi có thể dùng ma thuật cấp 1 số lần tối đa là...." phiền phức quá nên tôi quyết định dùng đơn vị "1MP" để chỉ lượng MP cần thiết cho ma thuật cấp 1.

Nói cách khác, hiện giờ cột MP của tôi có tối đa 20MP. Ngắn gọn hơn nhiều, đúng không?

Tiếc là không có cách nào để đo HP được. Tôi chỉ biết là nó đã tăng, thế thôi.

Tôi sẽ không có ý định thử cố tình cho con Orc đó đánh trúng chỉ để đo HP của mình đâu.

Cái bẫy đã gần ngay trước mắt. Đúng như kế hoạch lúc trước, Aris đang nấp đằng sau một thân cây gần đó.

Bộ quần áo bị xé tơi tả của cô ấy đã lành lặn trở lại phần nào do tôi đã sử dụng Support Magic cấp 2 <<Sửa chữa>> lên nó. Ma thuật này có thể dùng để sửa hầu như tất cả mọi thứ từ vũ khí cho đến quần áo. Sau khi dùng nó lên bộ trang phục te tua của cả hai, những chỗ rách lập tức liền lại. Nhưng có vẻ nó không có khả năng làm sạch vì thế quần áo của chúng tôi vẫn dính đầy bụi đất.

(Được, tới lúc rồi.)

Tôi nhảy phóc qua cái bẫy và đáp xuống ở phía bên kia, ung dung nhìn con Orc nặng nề thụt xuống đám lá nguỵ trang và rơi thẳng vào hố.

Con quái vật rống lên khi hai chân nó chợt mất đi chỗ đứng. Nửa giây sau, hàng loạt cọc tre nhọn hoắt cắm dưới bẫy đâm xuyên người nó.

Cảnh tượng này quen thật đấy.

Không thể với tới miệng hố, con Orc giận dữ khua khoắng cây giáo và có vẻ như muốn phóng nó lên.

Tốt thôi, càng đỡ mất công đi lấy. Nhưng cũng phải cẩn thận, nhỡ cây giáo này có thể giúp nó tạo sự khác biệt so với hai lần trước thì......

Chúng tôi phải đi trước nó một bước.

"Shimozono-san!"

"D-Dạ!"

Aris nhanh nhẹn chạy ra từ sau gốc cây và đưa tôi can xăng cuối cùng. Tôi dốc thẳng nó vào hố. Cơ thể con Orc bị tưới đẫm chất lỏng mùi hăng hắc.

(Sưởi chút đi này, con lợn chết tiệt!)

Mồi lửa được quăng xuống hố, và đám cháy bùng lên dữ dội. Con quỷ lợn kêu gào đau đớn

"Giáo!"

"V-Vâng, em sẽ tấn công!"

Aris cầm chặt ngọn giáo tre một cách lo lắng. Tôi bước tới và chạm nhẹ vào tay cô ấy.

"<<Cường hoá lực tay>>"

Cánh tay Aris bắt đầu phát sáng - hình như sáng hơn lúc trước. Chắc tại Support Magic của tôi đã lên level 2.

"Cảm ơn...."

"Ừa, chúc may mắn."

Tôi vỗ vỗ vào vai cô ấy.

"Can đảm lên."

"Vâng!"

Tôi đưa tay xuống cán giáo. Thân tre màu xanh lục bỗng chốc bị nhuộm đen (trans: haki vũ tranggggg!!!!!!! :V)

Đó là Support Magic mới được thêm vào ô kĩ năng sau khi tôi nâng nó lên cấp 2 - <<Hút máu>>.

Aris hét lên với cái giọng dễ thương của mình và đâm cây giáo vào hố.

Khoảnh khắc tiếng kêu của con Orc vọng lên, cơ thể cô ấy được bao phủ bởi ánh sáng màu trắng xanh. Các vết thương trên người cô bắt đầu lành lại.

Đúng như cái tên của nó, đây chính là <<Hút máu>>.

Khi vũ khí được yểm phép <<Hút máu>> tấn công vào một thể sống bất kì, HP của mục tiêu sẽ được chuyển sang người tấn công. Một đòn song song công thủ hoàn hảo của RPG.

Mới cấp 2 mà đã có phép bá thế này, quả nhiên mọi chuyện rất đáng để mong đợi mà.

Tiếng rên rỉ của con Orc yếu dần rồi ngừng lại. Nó bắt đầu biến mất vào không khí.

Đột nhiên, cơ thể Aris giật nhẹ.

Mặc dù chỉ trong khoảnh khắc, tôi có thể nhận thấy sự thay đổi ở không gian xung quanh cô ấy.

Yup, Aris đã lên level 1 và được chuyển vào căn phòng trắng. Đối với tôi thì chưa đầy một giây trôi qua, nhưng vì tôi đã yêu cầu Aris hỏi máy tính tất cả thông tin cô ấy muốn, nên có lẽ đã một hoặc hai tiếng đồng hồ trong đó.

Có vẻ nhờ thế mà cô ấy trông bình tĩnh hơn lúc trước khá nhiều. Aris hít thở sâu và quay sang phía tôi.

Trông ngọn giáo cầm trong tay cô ấy dường như tự nhiên hơn.

Mà không, đúng là nó phải như thế.

"Em đã lựa chọn Spear Skills và Healing Magic như senpai yêu cầu."

Aris mỉm cười và chạm vào tay tôi.

"<<Hồi phục>>"

Ánh sáng trắng bao bọc lấy bàn tay đầy vết trầy xước của tôi.

Cơn đau dần biến mất, thậm chí còn không có một vết sẹo.

"Tiện thật nhỉ?"

"Vâng."

Aris nở nụ cười tươi rói và bắt đầu chữa cho mình. Mặc dù rõ ràng thương tích của cô ấy nghiêm trọng hơn, nhưng Aris cứ khăng khăng đòi chữa cho tôi trước.

"Đúng là có một căn phòng màu trắng như anh mô tả."

"Nah, vậy ra em nghi ngờ anh à?"

"Cũng không phải là không có......"

Aris hơi xụ mặt xuống. Tôi nhún vai: "Đùa thôi. Ngay từ đầu chuyện đó đã rất khó tin rồi."

"Vâng...."

Nếu đổi lại là tôi thì, còn khướt tôi mới tin một câu chuyện sặc mùi hư cấu đến thế.

"Nhưng em đã lựa chọn Skills đúng như Kaya-senpai dặn ạ."

"Eh.... em có thể đừng nói chuyện theo kiểu khép nép đó được không? Ngoài ra thì cứ gọi anh là Kazuhisa, hay Kazu cũng được."

"Ah, vâng, Kazuhisa-san...... Kazu-senpai."

Aris nhìn tôi và cười bẽn lẽn.

"V-Vậy... anh cũng gọi em là Aris được không ạ? Dù gì em cũng là kouhai của anh vì thế không cần phải dùng kính ngữ đâu."

"Hmm, hiểu rồi, Aris."

"Vâng!"

Trời ạ. Cứ nhìn cái khuôn mặt hạnh phúc đó là tôi cũng muốn cười theo mất.

"Mà, giờ thì em biết dùng giáo thành thục rồi à?"

"Vâng."

Tôi nhìn xuống cây giáo rỉ sét của con Orc dưới hố.

Phần mũi kim loại gần như đã biến thành màu nâu đỏ, nhưng nó vẫn còn tốt hơn cây giáo tre. Tôitrèo xuống hố lấy nó lên và dùng phép <<Sửa chữa>>.

Mũi giáo thép phát sáng màu xanh và những vết rỉ dần biến mất. Sau 10 giây, ngọn giáo đã bóng loáng như mới.

"Wa~~~"

Aris không thể không thốt lên ngạc nhiên.

"Tuyệt quá, Kazu-senpai!"

"....Ừ, tuyệt thật."

Chính tôi còn thấy bất ngờ nữa là. Ai mà biết được nó lại hoành tráng thế này chứ? Cứ tưởng chỉ hơi hơi tươm tất như lúc sửa cái áo thôi.....

"Vậy là bây giờ.... em cũng có thể chiến đấu."

Aris mím chặt môi với một vẻ quả quyết.

"Em đã không còn bất lực nữa."

CHƯƠNG 8: THẾ GIỚI BÊN NGOÀI

Việc lập tổ đội rất đơn giản. Chạm tay vào nhau, nghĩ thầm "Lập tổ đội". Sau đó một vòng sáng màu đỏ sẽ xuất hiện trên ngón tay út của bàn tay phải mỗi người.

Cái vòng này trông khá giống một chiếc nhẫn, nhưng nó không phải là thực thể nên không thể chạm vào được. Y như công nghệ tương tác ảo vậy, tôi nghĩ thầm. Một tác phẩm sci-fi nào đó từng viết "Ma thuật theo một nghĩa nào đó cũng giống như khoa học"...... Quào, hoá ra là thế này hả?

"......Nhẫn đôi~"

Aris ngắm nghía ngón tay út, cứ chốc chốc lại liếc trộm sang phía tôi và mỉm cười e thẹn.

Nụ cười cứ như một đoá hoa chớm nở vậy. Nó làm mặt tôi nóng ran.

Không biết cô ấy có nhận ra tôi đang lo lắng không. Aris có vẻ là một người rất lạc quan, lúc nào cũng có thể cười.

Ahhhh, quên nó đi. Nói chung thì hiện giờ tôi đã có bạn đồng hành. Có thể coi là một bước tiến lớn.

Điều cần thiết nhất bây giờ là....

"Chúng ta vẫn đang đi đúng hướng chứ nhỉ?

Tôi lầm bầm khi hướng ánh mắt theo con đường mòn chạy dài phía trước.

"Aris, em biết chỗ này chứ?"

"Vâng, có một vách đá ở đằng trước, nhìn xuống đó sẽ thấy đường cao tốc và bến xe buýt------Ah?"

Cô ấy khẽ kêu lên ngạc nhiên.

Cũng bình thường khi phản ứng như vậy nếu xét đến những gì đang xuất hiện trước mắt tôi.

Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra đây?

Trường tư thục liên cấp Kitayama nằm trên ngọn núi cũng tên là Kitayama, được đặt bởi người bản xứ. Đúng hơn thì toàn bộ ngọn núi này là tài sản của trường.

Từ bến xe buýt gần nhất đến chân núi cũng phải mất 30 phút đi xe. Sau đó từ chân núi lên khu trường học lại mất 30 phút đi xe nữa - chưa kể đường quá xấu, hầu hết mọi người sẽ chọn cuốc bộ thay vì mạo hiểm lái xe lên con đường mòn dài ngoằn nghoèo này.

Khu sơ trung nằm ở phía Tây Nam, còn khu Cao trung nằm ở phía Đông Nam. Có hai con đường nối hai khu này. Chỗ mà chúng tôi săn lũ Orc là đường phía nam. Nếu đi dọc theo đường phía bắc, sẽ chỉ mất 10 phút để xuống chân núi. Nhưng theo lời Aris, con đường đó đã bị đất lở làm tắc nghẽn sau vụ động đất khi nãy. Lúc đầu cô ấy cũng định chạy trốn theo lối đó, nhưng sau khi nhận ra rằng không thể vượt qua đống đổ nát đó, cô quyết định chạy tới đây.

Quay lại hiện tại, chúng tôi đang đứng ở khoảng giữa của đường phía nam. Bước tới vách núi phía trước và nhìn qua hàng rào, có thể nhìn thấy đường cao tốc với bến xe buýt bên dưới.

Lẽ ra là như vậy.

".........."

Chúng tôi chết lặng nhìn chăm chăm vào thảo nguyên rộng lớn trước mặt.

Đúng vậy. Một thảo nguyên đúng nghĩa.

Ở phía chân trời là những dãy núi hùng vĩ, nhưng thứ ở ngay dưới chân núi này chính là một đồng cỏ rộng ngút tầm mắt.

Đừng nói là thành phố, ngay cả một toà nhà hay xe cộ còn không thấy đâu. Và tất nhiên là chẳng có bóng dáng của con người nào hết.

Một đàn chim bay là là phía xa. Nhưng nhìn kĩ lại thì tôi bắt đầu tự hỏi chúng có nên được gọi là chim không nữa.

Bởi vì lũ chim mà tôi biết không lớn thế này. Không, ngay cả khủng long chắc chắc cũng chả to đến thế.

Những con quái điểu khổng lồ hạ cánh xuống đồng cỏ và tôi tiếp tục chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng hơn.

Bộ vuốt của nó quắp lấy một con voi đang đi bên dưới và nhẹ nhàng nhấc lên như nhấc cục bông.

Con chim vỗ đôi cánh khổng lồ, tạo ra một luồng gió giật và nhanh chóng biến mất sau đường chân trời.

".....Anh hỏi em câu ngu ngốc này được không?"

Cực kì ngu là đằng khác ấy. Tôi tuyệt vọng quá mức chịu đựng rồi.

".....Bến xe buýt ở đâu vậy?"

"Em không biết..... chắc nó không còn xa đâu nhỉ?"

Aris gãi đầu một cách bối rối.

Bỏ đi. Quên cái bến xe buýt ngớ ngẩn đó đi.

Toàn bộ thế giới bên ngoài đã biến mất rồi.

".....Xin lỗi. Anh không biết lúc này nên biểu cảm như thế nào nữa."

Cứ cười thoải mái---------Tôi muốn nói vậy, nhưng không hiểu sao mấy từ cuối cứ tụt ngược vào trong cổ họng.

Sự thực là...... tôi đã tính đến trường hợp này.

Khi còn ở trong căn phòng trắng, tôi cũng lờ mờ đoán được tình cảnh hiện tại. Mặc dù tất cả những câu hỏi về việc chuyện quái gì đã xảy ra với thế giới đều bị bơ đẹp hoặc trả lời mập mờ, nhưng sau khi xâu chuỗi tất cả những câu hồi đáp có nghĩa, mọi chuyện bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.

Lí do tôi đến tận nơi này chỉ là để xác nhận lại.

Chuyện gì đó đã xảy ra trong cơn động đất.

Không chỉ mỗi chúng tôi---------cả ngọn núi đã bị đưa tới một thế giới chết tiệt nào đó.

"Kazu-senpai."

Aris chợt nắm lấy tay tôi.

Hơi ấm từ tay cô ấy giống như ngọn đèn giữa biển vậy.

"....Aris. Chúng ta sẽ trở nên mạnh hơn. Sống sót trong thế giới này. Và tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với nó."

"Vâng, Kazu-senpai."

Chúng tôi phải có một mục đích để tồn tại. Và mục tiêu gần nhất chính là lên level rồi trở lại căn phòng đó. Ít nhất tôi có thể tìm thêm được thông tin.

Hai chúng tôi quay trở lại khu rừng.

.....Vẫn nắm tay nhau.

Con quạ quay trở lại và thông báo về vài con Orc đang lảng vảng gần đây.

Chúng có vẻ là đi từ đỉnh núi xuống sau đó tách làm hai hướng khi gặp con đường phía nam. Một lũ đi về hướng trường cao trung, bọn còn lại hướng tới trường sơ trung.

(Chính xác thì trên đỉnh núi có gì vậy?)

Tôi cảm thấy khá tò mò, nhưng chạy thẳng lên đó và đối mặt với thứ-mà-tôi-còn-éo-biết-là-thứ-gì chính xác là điều ngu ngốc nhất hiện giờ. Tôi sẽ dụ một trong hai đám Orc đi sâu vào trong rừng, và đến khi bọn chúng đã tách ra đủ xa để không thể cứu viện, tôi và Aris sẽ đập chúng.

Kĩ năng dùng giáo của Aris thực sự rất ảo. Hay nói đúng hơn là sức mạnh của Spear Skills còn hơn cả những gì tôi tưởng tượng.

Fuyo mahou pic 15 [/images/images/image-3.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/a/ab/Fuyo_mahou_pic_15.png/revision/latest?cb=20160524013528

Trước khi vào căn phòng trắng, Aris thậm chí không thể đi lại một cách bình thường khi cầm theo cây giáo tre dài, những cú đâm thì quá yếu và phần nhiều là còn chả trúng đích nữa. Nhưng kể từ khi nhận được Spear Skills cấp 1, cô ấy đánh như một chiến binh được huấn luyện bài bản vậy.

Xét một cách khác quan, sức chiến đấu của Aris hiện tại xấp xỉ với một con Orc.

Đó là chưa kể đến việc cô ấy được buff bởi tôi từ phía sau.

<<Gia cường vũ trang>>, <<Cường hoá lực tay>>, <<Cường hoá thể chất>>

3 Support Magic này vốn dĩ đã rất hữu dụng ngay từ khi nó chỉ ở cấp 1. Và giờ khi đã được tăng lên cấp 2, nó có thể giúp Aris một mình solo với tụi Orc mà không gặp khó khăn gì cho lắm. Đặc biệt là nếu cô ấy có dấu hiệu bị thương, <<Hút máu>> sẽ hoàn thành vai trò của nó một cách xuất sắc.

Con Orc điên cuồng vung kiếm và lao tới gần.

Bằng tốc độ được gia tăng bởi <<Cường hoá thể chất>>, Aris nhảy lùi lại để nới rộng khoảng cách. Cô tập trung sức mạnh vào cánh tay được buff <<Cường hoá lực tay>> và tung một đòn quét ngang. Mũi giáo yểm phép <<Gia cường vũ trang>> cắt xuyên qua chân con Orc khiến nó gục xuống và rên rỉ.

Không chút do dự, Aris thu giáo về và đâm thêm một cú nữa. Máu xanh bắn ra từ cơ thể đồ sộ của con quỷ lợn.

Con Orc cố gắng chạy trốn, nhưng cô ấy nhanh chóng bắt kịp một cách dễ dàng.

Cùng với tiếng thét của Aris, mũi giáo tung ra đòn cuối cùng đâm xuyên cổ họng con Orc.

Trận đấu chỉ kéo dài đúng một phút. Trúng đòn tử thương, con quái vật đổ ập xuống và tan biến.

Chúng tôi cứ tách từng con ra rồi tỉa dần dần như vậy.

"Tuyệt vời~~~~~!!!!!"

Aris reo lên. Mặc dù vẫn đang thở hổn hển do trận chiến, cô ấy nhảy loi choi một cách thích thú rồi lao thẳng vào ôm lấy tôi.

Guh-------ngực, ngực, ngực, hay thứ gì đó mềm mềm đang tra tấn tôi. Chết mất.

Cảm giác mềm mại và đàn hồi khiến tôi không thể tập trung mà chia vui với cô ấy được. Aris có vẻ cũng nhận ra tôi đang ở trong tình thế khó xử, cô vội vàng buông tay ra và nói lí nhí.

"Đ-Đó..... Em xin lỗi....."

Cô ấy đỏ mặt và nhìn đi chỗ khác, nhưng cứ chốc chốc lại quay ra liếc trộm.

Chết tiệt, chẳng phải cái vẻ mặt ngây thơ vô số tội này quá sức không ăn nhập với hình ảnh cô ấy khi chiến đấu sao?? Dễ thương quá đi mất.

Đột nhiên tôi giật mình. Có phải cô gái này đang cố gắng dụ dỗ tôi? Để lợi dụng tôi cho mục đích của cô ấy?

......Mà, thực ra đây cũng là chuyện được tiên liệu trước rồi.

Cả hai chúng tôi đều cần đến nhau lúc này. Không có Support Magic của tôi, Aris sẽ gặp khó khăn khi đối mặt với lũ Orc. Sức mạnh của cô ấy chỉ vừa đủ để hạ gục một con Orc trong an toàn khi được buff bằng <<Cường hoá lực tay>>. Nếu như tình hình trở nên hỗn loạn và cả một lũ Orc xổ ra đánh hội đồng, cô ấy sẽ gục ngay lập tức nếu không có tôi hỗ trợ đầy đủ. Ngoài ra, cây giáo cũng trở nên hỏng hóc sau nhiều lần chiến đấu. Việc sửa chữa vũ khí và cường hoá cho nó cũng thuộc về tôi nốt. Ngài ra, con quạ từ phép triệu hồi cũng là một nhân tố quan trọng. Trong trường hợp khẩn cấp, tôi có thể gọi ra vài con để đánh lạc hướng chúng. Nói chung, vì tôi hơn Aris 1 level, tôi có lợi thế về số con bài có thể sử dụng.

Vậy nên hiện giờ, cả hai chúng tôi đều đang ở trong tình thế tiếp tục cần sự trợ giúp của người kia...... Nhưng còn trong tương lai thì sao?

Aris từng nói rằng cô ấy muốn sức mạnh. Tôi có thể thấy sự khao khát sức mạnh đến bất thường trong con người cô ấy. Vấn đề là tại sao?

Lẽ ra tôi phải hỏi ngay từ lúc gặp nhau.

"Aris."

Tôi quay sang, cố dùng giọng bình thường nhất có thể.

"Ít nhất giờ chúng ta đã biết rằng mình có đủ khả năng để chiến đấu. Bây giờ cần phải xác định đích đến tiếp theo."

Mắt tôi gặp mắt Aris.

Tôi nhìn chằm chằm vào cặp mắt đen thẫm như đá vỏ chai, cố đọc ra điều gì đó.

"....Em muốn làm gì tiếp theo?"

Aris do dự một lúc.

Tôi đã quyết định chơi bài ngửa cả đôi bên. Nếu cô ấy có ý định riêng nào đó nhưng muốn giữ bí mật, cô ấy có thể đi ngay lúc này.

"Senpai...." Aris ngẩng lên nhìn tôi, "Em có một thỉnh cầu."

Cô ấy nhìn về phía Tây ngọn núi.

Phía đó là khu toà nhà của trường Sơ trung. Aris đã bị lũ Orc đuổi theo từ tận đó, và gặp tôi trong rừng.

Cô ấy nói rằng mình định đi theo đường phía bắc, nhưng rồi phải thay đổi lộ trình và vòng lại bên này. Vấn đề là trước đó thì sao?

Cô ấy đụng phải chúng như thế nào?

"Em muốn cứu bạn em. Kazu-senpai, anh có thể.... đi cùng em được không?"

"Em nói..... cứu bạn của em? Từ lũ Orc?"

Aris gật đầu nhẹ.

Cô ấy còn muốn nói gì đó nữa, nhưng cũng đồng thời không thể nói ra,

Sau một thoáng phân vân, Aris nắm chặt hai tay trước ngực và nhìn tôi.

"Em đã......"

Cô ấy nói.

"Em đã bỏ rơi bạn ở lại đó khi bị truy đuổi bởi lũ Orc, và chạy trốn một mình."

CHƯƠNG 9: LÊN LEVEL

Aris nói rằng cô ấy có một người bạn rất thân.

Tên cô bé đó là Ryuuki Tamaki. Họ đã học cùng nhau suốt 3 năm cấp hai, và là một đôi bạn thân không thể tách rời.

"Tamaki rất năng động, cậu ấy thường không bao giờ ở yên được một chỗ. Cậu ấy không giỏi thể thao cho lắm, nhưng em luôn thích nhìn cậu ấy chạy qua chạy lại. Trước đây em vốn rất nhút nhát và không dám làm quen với ai, cho đến khi cậu ấy chạy lại và bảo "Ra chơi cùng bọn tớ nào". Nhờ thế mà em mới bắt đầu kết bạn với mọi người."

Aris cười gượng gạo khi kể lại những kỉ niệm cũ.

Cô ấy nói rằng mình lúc đầu là một người rất khép kín, nhưng kể từ khi quen cô gái kia, cuộc sống ở trường của Aris đã tuyệt vời hơn rất nhiều.

….Mỉa mai thật. Về phần tôi thì, kể từ ngày quen thằng khốn đó, cuộc sống của tôi trở thành địa ngục. Nhưng đây không phải chuyện nên kể trước mặt một cô gái.

“Hôm nay bọn em có tiết trống, và Tamaki muốn tới chỗ toà nhà Khu Bổ trợ để học nấu ăn, vì thế em đồng ý đi theo để dạy cậu ấy.”

Khu Bổ trợ là một toà nhà đa chức năng nằm gần trường Sơ trung, vốn là vị trí của khu trường học cũ được tái kiến trúc. Mục đích của khu này là để giúp cho các học sinh vốn bị cô lập trong núi học được những kĩ năng cần thiết của cuộc sống hằng ngày. Không gian bên trong được thiết kế như một khu nhà nghỉ kiểu Nhật với sàn gỗ và các phòng trải chiếu tatami.

Và hiển nhiên là ở đó có cả bếp nấu.

“Nhưng đúng lúc đó thì trận động đất xảy ra. Bếp gas đột ngột tắt, cả hệ thống nước cũng vậy…… Sau đó bọn Orc xuất hiện.”

Aris kể lại rằng có khoảng 10 con Orc. Sau kho Tamaki và Aris ra khỏi Khu Bổ trợ, họ cố gắng chạy xuống chân núi bằng đường phía bắc, nhưng nhanh chóng nhận ra con đường đã bị vùi lấp bởi đất lở và không thể đi được.

Cuối cùng, hai người họ bị lũ Orc phát hiện và truy đuổi. Tamaki tình nguyện trở thành mồi nhử để Aris có thể trốn thoát. Cô bé nói rằng mình chạy nhanh hơn nên sẽ có khả năng cắt đuôi được bọn Orc, và lao ra khỏi chỗ nấp trước khi Aris kịp ngăn cản.

Không thể làm được gì khác, cô ấy băng qua rừng để đến đường phía nam. Nhưng sau cùng lại bị một con Orc bắt được, và con quạ của tôi đã phát hiện ra.

“Em nghĩ Tamaki vẫn còn sống. Bọn em đã giao hẹn sẽ gặp nhau trong rừng nếu thoát được an toàn…….”

“Có điểm hẹn cụ thể à?”

Aris không nói gì, cô ấy đưa tay chỉ về phía một phiến đá cao gần chỗ cô ấy bị con Orc trước đó đè xuống.

Tôi còn không biết là có thứ đó tồn tại ở đây cơ đấy.

Aris nói rằng cô và Tamaki đã phát hiện ra nó khi hai đứa cùng vào rừng trước đây để khám phá. Đó là một dấu ấn đáng nhớ vì vậy họ quyết định chọn nó làm điểm gặp mặt.

“Tamaki đã cứu em. Giờ tới lượt em phải cứu cậu ấy.”

“……”

Tôi không nói gì, chỉ suy nghĩ về khả năng cô gái tên Tamaki đó vẫn còn sống nhưng chưa thể tới chỗ này.

Tôi chưa bao giờ đi đến Khu Bổ trợ, chỉ mới nghe về nó từ các bạn học cùng lớp. Nghe nói trước đây khu trường học cũ đó nằm trên khoảng đất trống, nhưng kể từ khi được chuyển thành Khu Bổ trợ thì không còn mấy ai lui tới, dần dà cây mọc nhiều đã khiến cho nơi đó trở thành một phần của khu rừng, tách biệt khỏi những toà nhà khác. Chỉ có một số ít người là thường đến đó, vậy nên nơi này rất vắng vẻ. Tôi vẫn còn nhớ nhà trường đã có lần thông báo học sinh cần phải cẩn thận gấp đôi mỗi khi đi quanh đó.

Nhưng lúc này chính như thế lại hay. Nếu Tamaki thoát được khỏi lũ Orc, cô ấy có thể trốn vào rừng bất cứ lúc nào.

Vậy tại sao tới giờ vẫn chưa thấy đâu cả?

Rõ ràng một lí do nào đó đã khiến cho cô bé không thể đến đây. Ví dụ như cô ấy bị thương và không thể đi được.

Có điều câu hỏi cần đặt ra bây giờ không phải tại sao Tamaki không tới được đây. Rõ ràng chỉ cần có xác suất 1% cô bé đang an toàn, Aris chắc chắn sẽ cố gắng cứu bạn bằng mọi giá.

Vấn đề là chúng tôi có thể làm điều đó được không.

“Chúng ta phải tránh thương vong hết mức có thể.”

Tôi nói, cố gắng chọn từ ngữ một cách cẩn thận.

“Nếu chúng ta bị giết trước khi thành công, thì ai sẽ cứu cô bé đó đây?”

“Vâng….”

“Anh không yêu cầu em phải đợi lâu. Ngay khi Spear Skills của em và Summon Magic của anh lên cấp 2, chúng ta sẽ tìm cách cứu cô ấy.”

“Vâng!”

Aris gật đầu một cách ngoan ngoãn.

Đây là sự thoả hiệp tốt nhất rồi, với cả hai người mà nói-----Tôi nghĩ thầm trong bụng. Cũng may là Aris có mục tiêu rõ ràng. Vậy nên hành động của cô ấy cũng rất dễ đoán.

Nếu cô ấy lựa chọn giấu tôi việc này và hành động một mình, có lẽ tôi đã gặp rắc rối lớn. Ngay lúc này, chúng tôi tạm thời không thể tách nhau ra. Ít nhất là cho đến khi tôi lên level 3 và có được Summon Magic cấp 2.

Khi Summon Magic lên cấp 2 tôi có thể triệu hồi Người gỗ. Và hai con Người gỗ được buff Support Magic chắc cũng tạm đủ để tôi có thể sống sót một thời gian trong khu rừng này mà không sợ bị mấy con Orc xé ra làm đồ nhắm.

Tôi không biết bọn Người gỗ chiến đấu như thế nào hay trông ra sao ngoài việc chúng được trang bị một cây côn dài. Nhưng khi còn ở trong căn phòng trắng, tôi đã đặt câu hỏi và biết được sức tấn công của Thú triệu hồi kém 2 bậc so với cấp độ ma thuật. Support Magic của tôi đã đạt cấp 2, khả năng buff tăng lên đáng kể. Xét theo sức mạnh hiện tại của Aris thì hai con Người gỗ level 2 có thể dễ dàng cân một con Orc. Và khi Summon Magic lên cấp 3 thì chúng có thể quẩy cả đàn Orc. Pole Skills cấp 1, chắc cũng tương đương Spear Skills cấp 1 nhỉ?

Nhưng trước đó tôi cần lá chắn có tên Shimozono Aris. Vì thế tôi không thể để cô ấy đi.

Vì thế tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi cô ấy đồng ý với đề nghị của tôi. Nếu cô ấy khăng khăng “Em muốn đi cứu Tamaki ngay bây giờ!” tôi sẽ chẳng biết phải làm gì cả.

Tất nhiên tôi không có ý định rút lại lời đã nói. Ngay khi lên level 3, tôi sẽ gửi lũ quạ đi trinh sát Khu Bổ trợ để tìm cách.

Nhưng nếu theo những gì bọn chúng báo về cho thấy chúng tôi không thể tiến vào trong đó bằng vũ lực, tôi sẽ nói thật với Aris.

Tôi không muốn một cuộc tấn công tự sát. Nếu có thể, tôi cũng không muốn Aris làm vậy.

Khi Spear Skill cấp 2 của Aris và lũ Người gỗ cấp 2 của tôi hợp lực, chuyện tiêu diệt hai hay ba con Orc cùng lúc chắc chắn không thành vấn đề. Thậm chí cho dù có bốn con đi nữa thì cũng không đến nỗi vô vọng.

Nhưng còn 10 con thì sao?

Nếu tất cả bọn chúng tập trung vào một chỗ….. Không thể. Chúng tôi không có bất kì cơ hội chiến thắng nào. Ít nhất là với khả năng hiện tại.

Giả sử trong tình huống đó mà Aris vẫn muốn đi cứu Tamaki….

Tôi sẽ để cô ấy đi. Một mình.

Aris chắc chắn không thể đánh bại lũ Orc, và thảm kịch sẽ diễn ra.

Nhưng tôi không có ý định ngăn cô ấy lại. Mặc dù từ tận trong thâm tâm, tôi biết mình sẽ cảm thấy rất day dứt.

Nhờ có Aris mà tôi mới có thể chiến đấu một cách an toàn. So với trước khi gặp cô ấy, như thế này ít áp lực hơn nhiều.

Quan trọng hơn, cô ấy tin tưởng tôi một cách chân thành.

Số lượng kẻ thù, mức độ nguy hiểm khi tấn công vào Khu Bổ trợ------Aris nói với tôi tất cả mọi thứ. Tất cả, cho dù nó có thể sẽ khiến tôi từ chối cô ấy. Chỉ vì không muốn tôi phải lao đầu vào nguy hiểm mà mình không biết rõ.

…..Vậy thì tôi cũng sẽ đối mặt với Aris một cách chân thành. Tôi sẽ không lừa cô ấy.

Tôi nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Bây giờ là 4h30 chiều. Khi trận động đất xảy ra là khoảng từ 2h30 đến 3h, theo như thời điểm tôi căn để đặt bẫy [hắn]. Nghĩa là đã hai tiếng đồng hồ kể từ khi Tamaki bị lũ Orc đuổi theo.

Vào mùa này thì mặt trời sẽ bắt đầu lặn vào khoảng 6 giờ tối.

Không, đó chỉ là trước khi tất cả những chuyện kì quặc này diễn ra. Có thể mọi thứ sẽ không giống như ngày hôm qua, bao gồm cả thời gian chuyển buổi trong ngày. Nhìn độ cao của mặt trời thì có lẽ sắp hoàng hôn trong khoảng chưa đầy một tiếng nữa. Và đi rừng vào ban đêm đích xác là một cách hữu hiệu để tự sát.

“Chúng ta có nửa tiếng.” Tôi nói, “Trước 5 giờ chiều, chúng ta phải lên level.”

“Vâng!”

Tôi triệu hồi con quạ đen quen thuộc và lệnh cho nó tìm kiếm lũ Orc xung quanh, sau đó tôi dụ chúng đến chỗ Aris đã được buff sẵn bằng Support Magic. Trong khi cô ấy chiến đấu với bọn Orc, tôi lại dùng con quạ để tiếp tục tìm kiếm.

Trong vòng 20 phút, chu trình này lặp lại ba lần, không để lãng phí một giây. Khoảnh khắc con Orc thứ ba ngã xuống, Aris lên level 2.

Giây tiếp theo, chúng tôi xuất hiện trong căn phòng trắng.

CHƯƠNG 10: CHUẨN BỊ TRƯỚC TRẬN CHIẾN

Aris và tôi nhìn nhau.

Chúng tôi đang ở trong căn phòng trắng.

“Chuyện gì đang xảy ra đây?”

“Chắc là do cái này.”

Tôi nhìn vào “chiếc nhẫn” màu đỏ đang phát sáng trên ngón tay út.

Chiếc bàn ở giữa phòng không giống như lần trước. Nó dài hơn, có hai ghế------và có hai chiếc máy tính.

Hai cái laptop trên bàn hiển thị bảng trạng thái của Aris và tôi.

“Hm? Vậy đây là của Aris…..” Tôi lẩm bẩm khi liếc sang.

“Wa wa wa wa!!!!! Khoan-Khoan đã, anh không được nhìn!!!“

“Gì kì vậy? Nó đâu phải thứ gì đó kinh khủng hay------“

“Nh-Nhưng mà xấu hổ lắm!!!”

Aris nhảy loi choi một cách hốt hoảng và cố gắng đẩy tôi ra một bên.

Đúng ra tôi cũng không có hứng với thông số của cô ấy làm gì, nhưng cái biểu cảm này khá hài hước vì vậy tôi tiếp tục lách người qua và nhòm vào màn hình một cách phô trương.

“Uuuu~~~”

Aris xụ mặt xuống và bĩu môi đẩy tôi ra.

“Đây là quấy rối đấy, senpai.”

“Thôi nào, có vấn đề gì đâu? Em trông căng thẳng quá nên anh chỉ muốn làm dịu không khí xuống một chút thôi mà.”

“Nói thì tốt bụng nhưng trông cái mặt anh thích thú chưa kìa~~”

Tôi không phủ nhận điều đó. Cái cảnh Aris đỏ mặt trong khi vẫn cố dùng tay che màn hình thật sự rất buồn cười.”

“Aaaa, quá đáng! Anh là đồ thích trêu chọc con gái! Em đúng là đã nhầm về Kazu-senpai!!”

“Xin lỗi, xin lỗi mà.”

Có vẻ chúng tôi sẽ không thể bàn bạc một cách ổn thoả nếu cứ tiếp tục nhây như thế này. Vì vậy tôi vội vàng xin lỗi.

Cũng may là khái niệm thời gian không tồn tại trong căn phòng này nên hành động của tôi không đến nỗi gọi là lãng phí thời gian. Tuy nhiên nói vậy chứ cũng không thể cứ cười đùa thoải mái trong tình huống gấp rút như thế này được.

Căn phòng này quả thực rất hợp cho việc bàn bạc kế hoạch.

Chúng tôi ngồi vào bàn và nhập câu hỏi. “Tại sao cả hai người lại vào được trong phòng?”

Câu trả lời là do tổ đội có một người lên level. Theo thiết lập mặc định, tất cả các thành viên trong một tổ đội sẽ vào căn phòng trắng. Thiết lập này có thể thay đổi bằng máy tính.

Tôi nhìn vào màn hình. Trong bảng [Thành viên tổ đội] có tên tôi và tên Aris, bên cạnh là checkbox đang được đánh dấu. Có vẻ nếu bỏ chọn ở đây thì sẽ huỷ chức năng cùng vào căn phòng này của các thành viên.

“Bỏ nó đi mà….”

Aris làu bàu.

“Thôi nào, để thế này tốt hơn chứ?”

Thực sự là như vậy. Trừ khi quan hệ của các thành viên trong tổ đội có xích mích hay ai đó cần giấu diếm điều gì, việc cùng nhau vào căn phòng trắng là rất quan trọng.

Lợi thế tuyệt nhất ở nơi này là bạn có vô hạn thời gian để suy nghĩ một cách bình tĩnh. Tôi có thể thảo luận với Aris về kế hoạch chi tiết.

Cơ mà có lẽ nên đợi tới khi tôi lên level 3 thì hơn. Chắc cũng nhanh thôi.

“Em có điều gì cần bàn bạc không?”

“Eh……”

Aris liếc sang tôi trong khi vặn vẹo tay một cách do dự.

“Em có thể hỏi…… về Kazu-senpai không?”

“Chẳng có gì đáng chú ý cả đâu.”

Tôi gạt phắt đi ngay lập tức.

Aris vội cúi đầu xuống. Là một người tinh ý, có lẽ cô ấy cũng nhận ra tôi không muốn động tới chủ đề này.

“….Vâng. Có lẽ chúng ta nên nói về nó sau…..”

“Uhm, anh sẽ kể nếu có cơ hội.”

(….Nếu em vẫn còn ở bên cạnh anh cho đến lúc đó.) Tôi nhủ thầm trong đầu.

Aris không hỏi gì nữa, cô ấy quay lại bảng trạng thái và thăng cấp Skills.

Shimozono Aris (level 2)

* Spear Skills: 1->2

* Healing Magic: 1

* Skills Point: 2->0

Ngay khi cô ấy click [Xác nhận], chúng tôi quay trở lại khu rừng.

“Ok, chúng ta phải khẩn trương hơn. Anh cũng không rõ phải đánh bại bao nhiêu con Orc nữa anh mới lên level 3, nhưng hi vọng là xong trước khi trời tối. Càng nhanh càng tốt.”

“Vâng…. Kazu-senpai, nếu gặp hai con Orc đi cùng nhau, anh có thể dụ cả hai con về đây không? Không cần tách chúng ra đâu.”

Oh. Có vẻ Spear Skills cấp của Aris đã đủ mạnh để dễ dàng cân hai con cùng lúc. Cũng đáng để thử đấy.

Không sao. Nếu như có cả một đám thì lũ quạ sẽ giúp tôi lo việc xé lẻ bọn chúng ra. Nếu tình hình trở nên xấu đi, cũng bọn quạ sẽ đánh lạc hướng để câu giờ cho chúng tôi chạy thoát. Tốc độ bay của bọn chúng đã tăng lên đáng kể nhờ Support Magic, thế nên không phải lo về việc chúng bị phá huỷ trước khi bọn tôi thoát kịp.

Tôi đã chuẩn bị các phương án chạy thoát cho việc bị cả đám Orc bao vây từ lâu rồi. Không sớm thì muộn cũng sẽ gặp chuyện đó, vậy thì cẩn tắc vô áy náy.

“Quác!”

Con quạ bay về và đáp xuống cành cây bên cạnh.

[Orc. Phía bên này có hai con. Bên này có một con.]

Nó dùng mỏ để chỉ hướng. Trông cứ như đang lắc đầu.

“Đợi ở đây nhé.”

Tôi nháy mắt với Aris và bắt đầu chạy.

Không lâu sau, tôi quay lại với hai con Orc đang hùng hục đuổi theo. Một con cầm kiếm, một con cầm giáo. Trông Aris không có vẻ gì là lo lắng cả. Cô ấy tựa vào cây giáo một cách thảnh thơi.

Ấn tượng thật.

“Em lo được chứ?”

“Chắc chắn rồi.”

Tôi đập tay với Aris và lướt qua cô ấy.

Aris bắt đầu hạ thấp trọng tâm và lao bắn về phía trước như một mũi tên. Cô chĩa cây giáo thép về phía trước và nhẹ nhàng lách người tránh lưỡi kiếm to bản của con Orc chém tới.

Cơ thể nhỏ nhắn áp sát con quái vật trong tích tắc và quét một đòn ngang sườn nó.

Trước cả khi con Orc kịp rống lên, Aris đã dừng lại phía sau, tung mình lên và xoay người phóng thẳng cây giáo xuống, ghim cổ nó vào mặt đất.

“Voãi...”

Tôi hoàn toàn bị sốc bởi pha hành động như phim chưởng ấy. Cái cách chuyển động tốc độ cao một cách nhẹ nhàng như không ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Cách cô ấy kiểm soát di chuyển và trọng tâm giống như một chuyên gia võ thuật bậc thầy vậy.

Con Orc thứ hai hơi sững lại.

“Kazu-senpai!”

“Đây!”

Tôi rút ra cây giáo tre và ném nó cho cô ấy.

Cây giáp thép vừa ghim con Orc kia xuống đất tạm thời không sử dụng được. Ngoài ra, nó luôn phải sửa chữa mỗi lần hạ xong một con. Tôi đã dự trù trước tình huống này và chuẩn bị sẵn cây giáo tre như phương án dự phòng.

Aris mở màn trận đấu thứ hai với một cú đâm nhằm vào bụng con Orc đang bối rối. Tuy nhiên thay đổi trọng lượng vũ khí đột ngột khiến cô bị lỡ một bước, và con Orc xoay người, dùng vai để đỡ lấy mũi giáo tre. Nó rít lên và phạt ngang cây giáo trong tay còn lại.

Aris nghiêng người tránh được, nhưng sức gió tạo ra từ lực tay khủng khiếp thổi trực tiếp từ cự li gần khiến cô ấy gần như bị thổi bay đi. Rõ ràng cho dù có trang bị Spear Skills đi nữa, thể trọng của cô ấy chỉ bằng với một nữ sinh lớp 8 thông thường.

Tuy nhiên đâu phải chỉ có thế?

“Haah!”

Aris lộn một vòng trên không và tiếp đất nhẹ nhàng.

Đúng vậy - <<Cường hoá thể chất>> không chỉ tăng cường tốc độ di chuyển, nó còn giúp người được buff có tốc độ phản xạ và khả năng cân bằng cực tốt. Ngược lại, chính con Orc mới là kẻ mất thăng bằng. Nó lảo đảo do quán tính quá lớn cả cú vung giáo.

Tận dụng cơ hội đó, Aris lao tới và tung đòn kết liễu. Mũi giáo tre được vót nhọn hoắt nhắm thẳng vào điểm yếu của lũ Orc-----phần cổ họng.

Máu xanh phun ra từ vết thương chí mạng. Con Orc sụp xuống và nằm bất động.

Hai mạng trong chưa đầy mười giây. Quá nhanh gọn. Nếu không tính thời gian chuyển đổi vũ khí, nó sẽ còn ngắn hơn nữa.

“Thành công đến bất ngờ ha?”

Aris quay lại và nở nụ cười rạng rỡ. Phía sau cô ấy, xác của hai con Orc biến mất, để lại hai viên hồng ngọc.

Tiếng trompet vang lên trong tai tôi cùng giọng nói quen thuộc [Bạn đã lên level]

Uh huh, ra là vậy-----Tôi nghĩ thầm. Sau khi lập tổ đội với Aris, chúng tôi đã giết được tổng cộng sáu con Orc. Kết hợp với số lượng của những lần trước, có thể thấy là lên level 1 cần giết một con, level 2 cần giết hai con, level 3 cần giết ba con, cứ như thế mà tính lên. Điểm kinh nghiệm được chia đôi cho hai người, vậy nên Aris lên level sau khi xử xong bốn con. Và giờ đến lượt tôi.

‘Vậy là chúng ta có thể tính toán được số lượng quái vật cần giết ở các level tiếp theo, huh…”

Hai chúng tôi quay lại căn phòng trắng. Khung cảnh bên trong đó vẫn vậy.

“Ok, giờ anh sẽ thăng cấp Summon Magic lên cấp 2. Sau đó đúng như thoả thuận, chúng ta sẽ chuẩn bị tấn công vào Khu Bổ trợ để cứu bạn em.”

“Vâng!”

Để tiết kiệm thời gian và đảm bảo an toàn, chúng tôi phải bàn bạc kĩ lưỡng kế hoạch ở đây.

“Đầu tiên, chúng ta sẽ lẻn tới gần toà nhà. Nếu bị bắt gặp bởi bất cứ con Orc nào, thịt nó nhanh gọn để tránh bị lộ. Anh cũng không biết khả năng suy nghĩ của lũ này ở mức nào, nhưng vì chúng đi thành bầy, không loại trừ khả năng mấy con lợn này biết báo động cho đồng bọn.”

“Vâng.”

“Tiếp theo là quan sát tình hình. Anh sẽ gửi một con quạ đi thám thính, sau đó tuỳ vào tình huống mà chúng ta sẽ lựa chọn cách đột nhập.”

Bây giờ đã là 5 giờ chiều, có lẽ không đủ thời gian để thám thính một cách chi tiết. Mặc dù như vậy có hơi mạo hiểm, nhưng tôi muốn tránh việc phải đánh nhau trong đêm bằng mọi giá.

Điều quan trọng là, bọn Orc có thể có khả năng nhìn đêm. Mặc dù chuyện này vẫn chưa được xác minh và máy tính cũng không cho câu trả lời, nhưng hiện tại chúng tôi phải dự trù cả trường hợp bọn chúng thực sự có thể nhìn xuyên đêm.

“Nhìn đêm….. Giống như lũ mèo ấy ạ?”

“Anh không rõ. Nhưng lợn rừng thì chuyên kiếm ăn ban đêm, mà lợn nhà lại có nguồn gốc từ lũ lợn rừng.”

“Ah….”

“Mặc dù mắt của cả hai chúng ta đều ở mức bình thường, thị lực của con người hiện đại có thể coi là kém. Ta không có cửa đọ lại mấy con thú chuyên kiếm mồi ban đêm. Kể cả khi chúng mắt kém đi nữa, khả năng cao là sẽ có khứu giác hay thính giác bù lại. Người ta nói rằng một con lợn núi thuần chủng có thể chạy trong rừng với tốc độ tối đa ngay cả vào những đêm không trăng….”

“Kazu-senpai hiểu biết nhiều quá vậy~”

......Etou, tôi quên nói, đoạn chém gió dài ngoằng bên trên là tôi đọc được từ một cuốn tiểu thuyết.

Aris à, đừng có nhìn anh bằng con mắt sáng rực như vậy được không? Nó làm anh muốn đi xin lỗi tất cả những người hiểu biết thật sự trên đất Nhật quá.

Tôi cười gượng gạo và cố gắng chuyển chủ đề. Nói tóm lại, đi đêm là không tốt!

“Summon Magic cấp 2 có một Thú triệu hồi gọi là Ma trơi [Floating Lantern]. Theo miêu tả thì nó là một đốm lửa nhỏ trôi nổi trong không khí có thể dùng như một ngọn đuốc….”

“Một ngọn đuốc là quá gây chú ý rồi….”

Tôi cũng nghĩ vậy. Ngoài ra, dùng đèn pin có khi còn tiện hơn.

“Anh cũng nghĩ vậy. Nếu nó thu hút lũ Orc tới, mọi chuyện sẽ rất phiền hà. Chúng đông hơn nhiều so với ta. Nếu hai ta bị bao vây, việc tấn công sẽ là bất khả thi.”

Đúng, một khi đã rơi vào giữa cả lũ Orc thì chỉ còn nước tam thập lục kế tẩu vi thượng sách.

“Nếu đụng từ ba con Orc trở xuống, chúng ta sẽ hạ gục chúng. Em chỉ cần sử dụng cùng cách đã đánh bại hai con Orc khi nãy thôi, đơn giản phải không?”

“V-Vâng, em sẽ cố gắng hết sức!”

Aris vặn vẹo hai tay. Hành động đó không hiểu sao nhìn đáng yêu hết sức. Ai mà nghĩ rằng cô nữ sinh trông yếu đuối này vừa mới xiên nát họng hai con quái vật to gấp đôi mình cơ chứ?

“Nếu gặp từ bảy con Orc trở lên, chạy ngay lập tức. Nhưng nếu có từ bốn tới sáu con, anh hoặc thú triệu hồi của anh sẽ làm mồi nhử để tách chúng ra, sau đó em lần lượt giết chúng.”

“Nh-Nhưng, vậy thì Kazu-senpai……”

Công nhận là nguy hiểm. Tôi hoàn toàn không nắm được kiến trúc bên trong toà nhà, cứ cắm đầu chạy là không khéo lọt vào ngõ cụt như chơi. Tuy vậy-----

“Chúng ta vẫn chưa rõ trong Khu Bổ trợ là thứ gì, so với anh thì người chuyên về cận chiến như em dễ gặp nguy hiểm hơn nhiều. Ngoài ra nếu em làm mồi nhử, anh cũng chẳng có cách nào để cứu em cả.”

“Vâng….”

Aris nắm chặt tay trước ngực.

Vai cô ấy run lên. Không có gì là lạ cả, làm thế nào cô ấy có thể không sợ hãi trong tình huống này cơ chứ? Nếu thất bại, cô ấy sẽ phải chịu số phận tồi tệ nhất có thể xảy ra với một cô gái, và bị giết một cách thảm khốc. Tất cả đánh đổi lại một xác suất mong manh cứu được bạn của mình.

“Em đã rơi vào tay con Orc trước đây… Nếu senpai không cứu em lúc đó, thì bây giờ em đã chẳng ngồi đây rồi….”

“Anh không bắt buộc em. Nếu thấy kế hoạch này quá mạo hiểm, hoặc em cảm thấy có hơi bất công, cứ nói------

“Không.”

Aris lắc đầu một cách dứt khoát. Cô giật mạnh vai như để khống chế cơn run rẩy và ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi.

Đôi mắt đen thẫm như có tia sáng kì lạ phát ra, mang theo vẻ quyết tâm cao độ.

“Em muốn cứu Tamaki. Xin hãy giúp em, Kazu-senpai.”

Gaya Kazuhisa (level 3)

* Support Magic: 2

* Summon Magic: 1->2

* Skills Point: 2->0

CHƯƠNG 11: ĐỘT KÍCH TOÀ NHÀ BỔ TRỢ

Đã 15 phút kể từ lúc tôi lên level 3. Chúng tôi đang nấp sau một bụi cây gần Khu Bổ trợ.

Tôi chỉ mới chuyển tới trường này hồi năm nhất Cao trung, vậy nên hoàn toàn mù tịt về khu vực này và Aris phải giải thích cho tôi.

Toà nhà Khu Bổ trợ là một khu nhà gỗ cao ba tầng. Khoảng 40 năm trước nơi này từng là vị trí của trường học cũ, nhưng cách đây mấy năm nó được tu bổ lại. Nói tu bổ chứ thực ra phải gọi là xây lại toàn bộ thì đúng hơn. Không chỉ thay thế tường cột mục nát mà còn phải xây lại cả cột chống và gia cố móng bằng bê tông. Lúc đầu khu nhà này chỉ có hai tầng, sau khi tu bổ thì người ta xây thêm một tầng nữa.

Từ một khu nhà dột nát lúc đầu trở thành toà nhà khang trang có lắp đặt hệ thống điện nước, khí đốt và có cả bình nóng lạnh. Về tổng thể đã vậy, nội thất bên trong còn hoành tráng hơn, mới vào lần đầu chắc sẽ tưởng đó là biệt thự riêng của lão đại gia phương Tây dở người nào đó thích sống trong rừng. Bước vào từ cửa chính và thấy ngay một đại sảnh to đùng. Tầng một có khu bếp dùng để học nấu ăn và phòng tắm nước nóng. Trên tầng hai là những căn phòng kiểu Nhật của Câu lạc bộ Trà đạo và một phòng khiêu vũ cỡ nhỏ. Tầng ba là một căn phòng họp cỡ lớn chuyên dành cho khách VIP mà từ khi xây đến giờ chẳng mở cửa bao giờ.

Ba tầng trên đã hoành tráng vậy, toà nhà còn có hẳn một tầng hầm dự trữ dùng trong trường hợp có thiên tai. Còn hơn cả cơ sở chính của trường học nữa. Tôi tự hỏi mấy người trên ban giám hiệu nhà trường nghĩ gì mà lại quẳng cái biệt thự này vào xó rừng. Có tiền xây thứ này sao không tu bổ khu lớp học với kí túc xá luôn đi?

Thực tế thì Summon Magic của tôi có thể triệu hồi cả thực phẩm và nước, tuy nhiên tôi không có ý định lãng phí MP để thử nghiệm chừng nào còn chưa thực sự cần thiết. Vì thế tôi thực sự có hứng thú với khu nhà này khi biết nó có cả kho thực phẩm – mặc dù đấy là trong trường hợp chúng chưa bị lũ Orc vét hết sạch. Mà, dù sao đêm cũng gần đến, có một chỗ để trú chân cũng an tâm hơn là ngủ vạ vật trong rừng.

Theo như Aris nói, lúc này có khoảng 10 con Orc đang ở trong Khu Bổ trợ. Khi cô ấy rời khỏi đây, có 5 con ở trong bếp ăn và 5 con trong phòng trà đạo trên tầng hai.

“Cửa dẫn lên tầng ba bị khoá rất chắc chắn, như vậy miễn bọn chúng chưa phá cửa thì chúng ta không cần phải bận tâm đến tầng ba.”

Aris thì thầm với tôi khi đang nấp trong bụi cây.

“Nếu có bất kì con Orc nào ở trên ban công tầng hai, chúng ta có thể phát hiện chúng từ đây. Sảnh chính ở cửa thông tầng lên mái, vậy nên miễn là vào được đó, chúng ta có thể nắm được tình hình chung của cả toà nhà.”

“Nếu chỉ có không quá ba con ở đó, không cần phải cẩn thận gì cả. Giết nhanh gọn ngay lập tức.”

“Vâng.”

Trước khi tới được đây, chúng tôi đã giết thêm hai con Orc nữa. Chúng thậm chí còn không có thời gian để kêu lên trước khi Aris phóng vọt tới như một bóng ma và đâm cây giáo xuyên cổ họng.

Tính đến hiện giờ, Aris đã giết bốn con Orc kể từ lúc lên level 2. Nghĩa là chỉ cần thịt thêm hai con nữa là có thể lên level 3. Sau khi lên level, chúng tôi sẽ tiếp tục bàn bạc trong căn phòng trắng với những thông tin thu thập được trong toà nhà. Cấu trúc ngừng thời gian trong đó quả thật rất có lợi.

Cũng may là số lượng cần thiết còn lại vừa đúng hai con. Vậy nên nếu ở đó chỉ có hai con, chúng tôi có thể tấn công mà không cần xem xét. Sau đó chúng tôi có thời gian bình tĩnh tính toán cách đối phó cho dù có rơi vào tình huống tồi tệ đi nữa------ví dụ như số lượng kẻ địch đột nhiên tăng vọt, chúng tôi hoàn toàn có thể tẩu thoát ngay lập tức.

Nhìn từ đây thì không thấy con nào lảng vảng bên ngoài cả, vậy nên tôi triệu hồi con quạ và gửi nó đi do thám tình hình bên trong.

Con quạ bay đến cổng chính của Khu Bổ trợ. Nó đậu lên hàng rào sắt và nhìn vào bên trong.

Nhìn thế nào cũng thấy nó đáng ngờ vãi ra....

May mà bọn Orc này não phẳng quá nên không nhận ra có gì bất thường.

Con quạ nhìn ngó một lúc rồi vỗ cánh bay về, đậu xuống vai tôi kêu quang quác.

[Orc, hai con]

Nó nói bằng cái giọng the thé mà chỉ tôi mới nghe thấy.

“Ok, làm tốt lắm.”

Tôi gật đầu và quay sang nhìn Aris.

Cô ấy khẽ nuốt, hai tay siết chặt trên cán giáo.

“Đừng lo lắng quá.”

Tôi nắm lấy tay cô ấy.

“<<Gia cường vũ trang>>, <<Hút máu>>, <<Cường hoá thể chất>>, <<Cường hoá lực tay>>”

Tôi lần lượt yểm phép lên Aris và vũ khí. Nếu không may cô ấy bị thương, Aris có thể dùng <<Hút máu>> để hấp thụ HP.

Tôi chỉ lo cô ấy trở nên hoảng loạn nếu bị lũ vai u thịt bắp đó đánh trúng.

Trừ đi 1MP dùng để triệu hồi con quạ [Raven], tôi còn lại 29MP. Sau khi buff 4 ma thuật lên Aris thì còn 24MP.

.....Hi vọng là tiền nào của nấy. <<Hút máu>> là Support Magic cấp 2 nên lượng MP sử dụng cũng gấp đôi. So với tổng lượng mana thì 2MP không đáng kể cho lắm, nhưng e rằng loạn chiến trong kia sẽ phải sử dụng nhiều lần.

Mà kệ đi, tiếp tục nào.

“Triệu hồi, Puppet Golem”

Không gian trước mặt tôi vặn xoắn lại và hiện ra một con rối gỗ cao mét rưỡi. Nhìn theo cách nào đó thì nó cũng gần giống thứ gọi là “Pinocchio”, mỗi tội mũi nó không dài.

Vũ khí của nó là một sự kết hợp kì cục giữa côn gỗ bên tay phải và khiên tròn bên tay trái. Cũng bằng gỗ. Con Người gỗ nhìn tôi và cúi đầu.

“Đáng.... Đáng yêu quá!”

Mắt Aris sáng rực. Oy oy, em chuẩn bị đánh nhau một trận sinh tử đấy.

Ah, quên đi. Có tinh thần như thế cũng tốt, càng đỡ căng thẳng.

Tôi quay sang và buff Support Magic cho con Người gỗ.

“<<Gia cường vũ trang>>, <<Cường hoá thể chất>>, <<Cường hoá lực tay>>”

Tôi đoán <<Hút máu>> là không cần thiết.

Cuối cùng, tôi sử dụng Support Magic lên mình. Vậy là hiện giờ chỉ còn 14MP. Chưa gì đã hao hơn nửa rồi.

Hmm, mà kệ đi, chắc cũng ổn thôi. Thời gian hiệu lực cũng được tăng cường mà.

Nhớ được số lần dùng ma thuật và loại ma thuật là rất quan trọng. Thế giới này không có chức năng hiển thị MP và HP bất cứ lúc nào, mà phải đợi đến khi vào căn phòng trắng, vì vậy nhỡ đang chiến mà hết mana thì có mà ăn cám.

Tính toán lượng MP còn lại mà thấy lo quá. Có lẽ tốt nhất là không nên triệu hồi thêm con Người gỗ nữa làm gì. Theo tình hình bây giờ, một con đã quá đủ để đảm bảo an toàn rồi.

“Đi nào!”

Aris lao ra khỏi bụi cây ngay khi tôi ra hiệu.Tôi bám sát ngay đằng sau. Khi chạy qua cánh cửa, tôi đưa tay đóng sập nó lại để ngăn việc thu hút tụi Orc bên ngoài.

Con Người gỗ chạy phía sau tôi. Mặc dù nhìn nó chạy tập tễnh hơi buồn cười, nhưng tốc độ thì nhanh một cách đáng ngạc nhiên. Tôi khá chắc là nó chạy ngang với tôi.

Aris khựng lại trước lối vào.

(Có gì bên trong sao?!)

Tôi nhanh chóng nhận ra câu trả lời ngay giây tiếp theo khi bắt kịp cô ấy.

Hai con Orc đang ngồi xổm trong căn phòng sáng lờ mờ. Chúng đã vứt cái khố sang một bên và đang đẩy hông tới lui. Nằm vạ vật dưới sàn là một thứ giống như con búp bê to bằng người thật------

.....Không, nó là một con người.

Tôi tưởng nó là búp bê vì cơ thể đó trắng bệch.

“.......”

Bên cạnh tôi, Aris cúi gằm mặt. Tôi có thể thấy cô ấy đang nghiến răng chặt tới mức quai hàm tưởng chừng muốn vỡ tung ra.

Cho đến bây giờ, tôi cứ nghĩ Aris là một cô bé biết kiềm chế cảm xúc (trừ lúc vui ra). Kiểu người ít khi bị kích động và có thể hành động bình tĩnh trong bất kì tình huống nào.

Nhưng Aris lúc này...... thực sự đang tức giận.

Giận một cách điên cuồng.

“Aris------“

Tôi không kịp nói gì cả.

Aris cúi người và đạp mạnh chân xuống đất.

Mái tóc đen dài tung lên như một dòng thác, và toàn bộ cơ thể cô ấy phóng về phía lũ Orc như một cơn gió đầy phẫn nộ.

Hai con Orc đang “hành sự” nghe thấy tiếng chân Aris trên sàn. Chúng dừng lại và quay đầu về phía sau-----

Phập!

Mũi giáo thép của cô ấy cắm phập vào cổ họng con quái vật xấu số.

Máu xanh bắn vọt ra, nhưng ngay cả những giọt máu rơi xuống cũng không theo kịp chuyển động của Aris.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô ấy biến mất.

Con Orc còn lại hoảng hốt tìm kiếm kẻ địch trong vô vọng.

Aris xuất hiện phía sau nó và đâm cây giáo thẳng vào gáy như ánh chớp. Mũi thép xuyên qua cần cổ, rạch tung cuống họng con Orc với một đòn tuyệt đẹp.

Cái xác thê thảm của nó đổ ập xuống lưng đồng bọn. Cơ thể bọn chúng mờ dần và biến mất.

.....Chuyện gì mới xảy ra vậy? Đáng sợ quá! Tôi sẽ phải suy nghĩ kĩ trước khi có ý định chọc giận cô ấy trong tương lai.

Aris thở mạnh. Cô ấy nhìn chằm chằm vào cơ thể trắng bệch dưới chân và cắn môi chặt đến ứa máu.

Giây tiếp theo, chúng tôi được đưa đến căn phòng trắng.

Aris và tôi nhìn nhau. Mắt cô ấy ươn ướt.

Cổ họng tôi khô rát: “Đó là-----“

“Không phải Tamaki.”

May quá.... Tôi thả lỏng vai và hỏi tiếp.

“Cô gái đó.... còn thở không?”

“…Cổ của cô ấy bị bẻ ngược lại.”

Aris cúi đầu, cắn chặt răng. Giọng cô ấy như vỡ ra.

“Em không thể tin được......”

Tôi bước tới chỗ Aris và vỗ nhẹ lên đầu cô ấy.

Như thể một cái chốt nào đó trong cô ấy đã bị văng ra, Aris bật khóc nức nở.

Cô bé lao vào ôm chặt lấy tôi và khóc to lên, khóc một cách đau đớn. Tôi không biết làm gì hơn ngoài đưa tay ôm cô ấy và để yên cho cô ấy khóc.

Đó là việc duy nhất tôi có thể làm lúc này.

“Em đúng là một con bé tồi tệ.”

Giọng cô ấy nhoà đi trong tiếng nức nở khi Aris vùi mặt vào vai tôi.

“Em đã cảm thấy nhẹ nhõm. Em đã nghĩ rằng thật tuyệt vì đó không phải Tamaki.”

Hai chân cô ấy dường như mất đi sức lực. Vẫn bám vào người tôi như thế, Aris từ từ quỵ xuống sàn.

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế vòng tay ôm lấy lưng cô ấy và ngồi xuống.

Bộ ngực đầy đặn của Aris ép vào người tôi. Nhưng riêng lần này, tôi không thể cảm thấy gì cả.

Tôi không nỡ nghĩ đến gì khác đôi tay run rẩy của cô ấy khi nhìn vào cặp mắt đau đớn đó.

“Cô gái ấy đã bị giết. Xác cô ấy bị lũ Orc làm nhục. Vậy mà..... Vậy mà em lại có thể cảm thấy nhẹ nhõm khi chứng kiến cảnh tượng như thế. Em thực sự.... thực sự là một con bé tồi tệ......”

Không, không phải như vậy------Tôi chỉ muốn hét lên điều đó.

Bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy như vậy khi một người quan trọng với họ gặp nguy hiểm.

So với kẻ lên kế hoạch để giết người như tôi, cô ấy hoàn toàn không có lỗi gì cả.

Aris thực sự đang trách mình quá mức. Nhưng tôi không thể nói gì cả.

Chẳng phải tôi đã có ý định vứt bỏ cô ấy ngay khi có biến hay sao? Một thằng khốn nạn như thế lấy đâu ra tư cách an ủi cô ấy cơ chứ?

Những lời của tôi chỉ toàn là dối trá. Chúng tắc nghẹn trong cổ họng khi tôi có ý định nói gì đó với Aris.

Vì thế tôi chỉ có thể im lặng lắng nghe cô ấy dốc hết tâm tư. Đây là điều duy nhất tôi có thể làm để giúp cô ấy.

Cuối cùng, Aris lịm đi và cơ thể cô ấy ngã vào lòng tôi. Có tiếng thở khe khẽ.

“Cô gái đó..... chỉ ngủ thôi. Một giấc ngủ dài.”

Khẽ đặt đầu cô ấy lên đùi mình, tôi cúi xuống và thì thầm lời an ủi duy nhất hiện ra lúc này dành cho Aris.

Thời gian dừng lại ở trong căn phòng này.

Ít nhất tôi nên để cô ấy có thể nghỉ ngơi cho đến khi trái tim cô ấy bình tĩnh trở lại.

Khi quay về Khu Bổ trợ, cảnh tượng bi thảm đó sẽ lại ở ngay trước mặt chúng tôi.

Và trái tim cô ấy sẽ bị dày vò một lần nữa. Vậy thì ít nhất.....

Tôi cúi xuống và nhìn vào khuôn mặt đang say ngủ của Aris.

Chúc ngủ ngon.

Tôi thì thầm, từ tận đáy lòng.

CHƯƠNG 12: CÀN QUÉT

Tôi không biết bao lâu đã trôi qua nữa.

Hai chân bắt đầu thấy tê, nhưng tôi không nỡ đánh thức Aris dậy. Đúng hơn là không dám. Tôi cứ thế ngồi ngắm khuôn mặt của cô gái đang ngủ ngon lành.

Tôi là người đã đẩy cô ấy vào chiến trường này.

Sử dụng một cô bé yếu ớt nhỏ hơn mình tới ba tuổi làm lá chắn, và đứng phía sau trong khi cô ấy phải chiến đấu-----là một thằng con trai, tôi cũng thực sự cảm thấy có lỗi.

So với chuyện đó thì tê chân một chút có là gì đâu.....

(Là để sinh tồn.) Tôi tự nhủ.

(Tất cả những chuyện này... Hèn nhát thì đã sao? Ngay từ đầu mình đã là một thằng như thế rồi.)

Tôi nhớ lại quang cảnh nhìn từ vách đá.

Một thảo nguyên chạy ngút tầm mắt với những con chim lớn đến bất thường.

Trên núi thì đầy lũ quái vật đi lại khắp nơi, tìm kiếm con người và tấn công họ.

Tất cả những thứ này chỉ có thể là-----

“....Một thế giới khác.”

Tôi không thể không lẩm bẩm.

Cho dù có thoát được khỏi lũ Orc và xuống núi thành công, cũng sẽ chẳng có ngôi nhà nào để trở về cả. Chỉ có chiến trường bất tận.

Vì vậy mà căn phòng trắng tồn tại.

Vì vậy mà những thứ huyễn tưởng này tồn tại.

Trong thế giới giống như một game RPG đầy chất hư cấu này lại tồn tại thứ quy luật sinh tồn khắc nghiệt trái ngược hẳn với bề ngoài của nó.

(Mình không muốn chết.)

Vài tiếng trước, tôi đã đích thân lên kế hoạch để giết một con người, và còn suy nghĩ về những điều sẽ làm trong tương lai sau khi hắn chết.

Nhưng bây giờ chỉ còn vấn đề sống hoặc chết.

Tôi chưa từng có kinh nghiệm đánh lộn trong mấy con hẻm chứ đừng nói là chiến đấu. Tôi chưa từng trải qua cảm giác đối mặt với tử thần. Khi đứng cận kề nó, cái chết đáng sợ hơn nhiều so với tôi tưởng.

Không có bất cứ thứ gì, tôi chỉ có thể sử dụng sự hèn hạ của mình để sống sót.

Tôi phải sử dụng Aris.

…..Cho dù là điều đó sẽ dẫn đến cái chết của cô ấy đi nữa.

“Ưm....”

Aris khẽ cựa mình. Cô hé mắt và đưa tay dụi dụi một cách ngái ngủ.

Dường như không để ý đến tôi, Aris vươn vai và ngáp. Trời ạ, cả lúc ngáp mà giọng cô ấy cũng dễ thương nữa.

.....Rồi ánh mắt chúng tôi đụng nhau.

“Chào. Ngủ ngon không?”

“W-Waaah!!!!”

Nhận ra mình đang gối đầu lên đùi tôi, Aris nhảy dựng lên và vội lăn ra ngoài. Cô ấy bắt đầu luống cuống đến líu cả lưỡi lại: “X-Xin, xin lỗi, em xin lỗi, Kazu-se-senpai!!”

“Có vấn đề gì đâu?”

“Nh-Nhưng....!!”

“Và được nhìn mặt em lúc ngủ cũng đáng yêu lắm.”

“A-Anh, anh thấy.....!!!”

“Miệng em chảy nước miếng kìa.”

“Kyaaa!!!”

Aris đỏ bừng mặt. Cô ấy nhắm tịt mắt la lớn: “Anh! Quên! Nó! Đi! Ngay!!!!!” trong khi nện liên tục vào đầu tôi.

Chân tôi vẫn còn đang tê rần vì vậy tôi đành ngồi yên đó chịu trận.

....Chắc nó sẽ bình thường lại sau khi trở về thế giới thực nhỉ?

Có lẽ thế. Trong những lần trước, trạng thái của tôi ở thế giới bên ngoài luôn luôn giữ nguyên sau khi tôi ra khỏi căn phòng này, cả cảm giác mệt mỏi cũng thế.

Vậy là những vết thương trong căn phòng này sẽ biến mất khi trở lại thế giới thực, huh. Vậy còn chiều ngược lại thì sao nhỉ? Nếu chúng tôi bị thương sau đó dùng ma thuật để chữa lành tại đây thì sao?

Tôi có vài điều muốn thử nghiệm, nhưng chuyện đó phải tạm gác sang một bên.

Chúng tôi phải quay lại chiến trường. Trận chiến ngoài đó vẫn chưa kết thúc.

“Kazu-senpai, em có nên nâng cấp Healing Magic không?”

Aris đã lên level 3. Với Spear Skills cấp 2 và Healing Magic cấp 1.

2 Skills Point nhận được không thể nâng cấp Spear Skills, nhưng nó có thể dùng để đưa Healing Magic lên cấp 2. Nhưng.....

“Không, anh nghĩ có lẽ chúng ta nên tiết kiệm Skills Point.”

Tôi đáp lại.

“Em đã có thể đánh bại 2-3 con Orc bằng Spear Skills cấp 2. Nếu nâng nó lên thêm một cấp nữa, nguy cơ bị bao vây sẽ giảm xuống trông thấy. Trong tình huống cần cấp thiết cứu người như thế này, chúng ta phải nâng cao sức tấn công bằng mọi cách.”

“Vâng, theo ý Kazu-senpai.”

Aris đồng ý và ngồi xuống bàn máy tính.

Cô ấy hít thật sâu.

“Trở lại thôi.”

“Ok.”

Chúng tôi sắp trở lại cái địa ngục đó.

Xác chết kia sẽ không phải cái cuối cùng.

[Xác nhận]

Khoảnh khắc Aris click chuột, chúng tôi trở lại sảnh chính của Khu Bổ trợ.

Cái mùi tởm lợm của lũ Orc và xác chết khiến người ta buồn nôn.

Aris nhắm mắt và quay mặt đi khỏi thi thể trần truồng của cô gái và bám nhẹ vào tay tôi.

Tôi bước sâu vào trong sảnh và nhìn lên lan can tầng hai. Có tiếng bước chân nặng nề cùng âm thanh ụt ịt. Có vẻ lũ Orc trên đó đã phát hiện ra có kẻ đột nhập.

Có hai cầu thang trái phải dẫn lên tầng trên.

“Aris, em lo chăm sóc lũ Orc bên phải. Anh sẽ dùng Người gỗ để đối phó với bọn từ bên trái.”

“Rõ.”

Sẽ rất tệ nếu lũ Orc vòng xuống cầu thang bên kia và bao vây chúng tôi cả hai chiều trên dưới. Aris và tôi chạy nhanh tới chân cầu thang.

Trên mỗi cầu thang là hai con Orc đang cố gắng bổ nhào xuống. Nhưng cơ thể quá to lớn so với bề ngang hẹp của cầu thang khiến cho chúng chỉ có thể đi từng con một.

Ngon ăn. Tôi để con Người gỗ lo việc cầm chân bọn này và chạy sang chỗ Aris.

“Mỗi bên đều có hai con! Chúng ta sẽ đối phó nhanh gọn với từng bên một!”

Tôi vừa chạy vừa hét “Triệu hồi, Puppet Golem!”, và một con Người gỗ nữa xuất hiện phía sau Aris.

“<<Gia cường vũ trang>>, <<Cường hoá thể chất>>, <<Cường hoá lực tay>>!!”

Còn 7MP.

Tôi gần như cạn kiệt hết mana. Cần phải tiết kiệm chúng để sử dụng cho Support Magic. Thế nhưng ưu tiên hàng đầu bây giờ là thời gian.

“Aris! Phối hợp với nó thịt hết hai con một lượt đi!”

“Vâng!”

Aris giương cao cây giáo. Một con Orc gầm lên và nhảy thẳng từ lan can. Lưỡi kiếm của nó bổ xuống đầu cô ấy.

Đúng ra có thể tránh rất dễ dàng với <<Cường hoá thể chất>>, nhưng trên cầu thang thế này thì-----

Con Người gỗ bước lên một bước và dùng cái khiên để đỡ nhát chém. Lực va chạm khiến nó loạng choạng nhưng nhanh chóng giữ được thăng bằng.

Mày làm tốt lắm nhóc. Hơn cả tao mong đợi.

Con Orc bị chặn đòn lảo đảo mất thăng bằng. Aris chớp thời cơ lao tới và đâm giáo vào bụng nó.

Con Người gỗ vung côn phang thẳng ngay đỉnh sọ.Trúng hai đòn liên tiếp, con Orc ngã xuống và nằm bất động.

Quả nhiên là nhanh hơn thật. Aris có thể hoàn toàn bỏ qua khâu phòng ngự, chỉ việc tập trung tung ra đòn tấn công một cách chuẩn xác.

Nhìn thấy đồng bọn bị thịt trong nháy mắt, con Orc trên tầng rít lên và tuốt kiếm lao tới. Nhưng đòn tấn công của nó lại bị chặn bởi tấm khiên của Người gỗ. Liền sau đó, Aris nấp sau lưng nó lao ra.

Con Orc hoàn toàn không thể phản ứng kịp. Trước khi có thể chống cự, cổ họng nó đã bị xuyên thủng bởi ngọn giáo.

Aris quay lại nhìn tôi – vẫn đang đứng nhìn chằm chằm như thằng ngốc. Cứ mỗi lần xem cô ấy chiến đấu là tôi lại như vậy. Chuyển động của Aris thực sự rất mê hoặc. Chắc chắn nó không phải hoàn toàn tạo ra từ Spear Skills. Tôi có thể nói cô ấy có tài năng trong việc chiến đấu.

Aris quay sang tôi – người vẫn đang đứng đờ ra ở đó vì kinh ngac. Cô ấy nhún vai và chạy sang cầu thang bên cạnh, nơi con Người gỗ 1 đang chống cự một cách vô vọng. Hiển nhiên thôi, tôi gọi nó chỉ để câu giờ chứ hoàn toàn không có hi vọng gì là nó có thể đánh 1vs2 như Aris.

Con Người gỗ 2 cũng lao lên và nhập cuộc với bạn nó. Trận chiến diễn ra hệt như lúc trước, thậm chí còn nhanh hơn vì có sự hỗ trợ của hai Người gỗ.

Lũ Orc không có cơ hội nào cả. Chúng tạch ngay lập tức dưới mũi giáo của Aris.

Tôi lên level và trở lại căn phòng trắng.

Do đằng nào Skills Point cũng không đủ để làm bất cứ việc gì và chiến thuật cũng không có chỗ nào cần bàn bạc lại, chúng tôi thảo luận qua loa để xác nhận lại kế hoạch rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.

Toàn bộ cuộc nói chuyện chỉ có thể này.

“Đầu tiên gửi Người gỗ vào các phòng trong tầng một. Sau đó tiến lên tầng hai và tìm lũ Orc còn lại.”

Do không thể biết được bọn chúng có mai phục hay không, việc dụ địch sẽ giành cho tụi Người gỗ.

Aris là lực lượng tấn công chính. Nếu đây là một bộ phim, chắc sẽ có cảnh tôi lén lút thò đầu vào thám thính rồi quay lại nói “Đến lượt của cô đấy”; sau đó cô ấy sẽ nói “Ok, để đó tôi” và đạp cửa xông vào-----

….Cơ mà có tưởng tượng thế nào cũng không thể nghĩ được cảnh Aris nói một câu cool ngầu như vậy. Bỏ đi, lạc đề rồi.

“Ngay khi phát hiện có người sống sót, ưu tiên hàng đầu sẽ là giết bọn Orc để mở đường thoát cho họ.”

“Vâng.”

“Tuy nhiên nếu gặp bất cứ tình huống nào không thể xử lí, chạy ngay và luôn. Hiểu không?”

“Cho dù phát hiện người còn sống sao…..?”

“Họ có thể tự chạy theo. Nếu chúng ta chết thì họ cũng tạch luôn ðấy.”

“….Em hiểu rồi.”

Aris gật đầu miễn cưỡng.

“Ok, đi thôi.”

Tôi click vào nút [Xác nhận], và chúng tôi quay lại cầu thang sảnh chính.

Lũ Orc trên tầng hai bắt đầu chạy xuống, nhưng chúng nhanh chóng bị Aris hạ gục. Tôi lệnh cho một con Người gỗ đi tìm trong các phòng tầng một, và để một con còn lại đi theo mình.

“Tình hình ổn rồi. Đi tiếp.”

Tôi để con Người gỗ bảo vệ phía trước và thận trọng bước lên tầng hai.

Không có một tiếng động nào. Cả tầng hai im lặng như tờ.

“…..Có lẽ không có con Orc nào ở đây?”

Sắp đi qua hết hành lang mà chẳng thấy thứ gì lao ra chặn đường cả. Dừng chân ở gần ngã rẽ, tôi quay đầu lại và định ra hiệu cho Aris tiến lên------

“Nguy hiểm, Kazu-senpai!!!!”

Nghe tiếng hét hoảng hốt của cô ấy, tôi giật mình nhìn lại và thấy một lưỡi rìu đang xé gió bay thẳng vào đầu mình.

Một con Orc nấp ở cuối hành lang đã ném rìu của nó nhân lúc tôi sơ hở.

(Chết------!!!!)

Không đủ thời gian để Người gỗ đỡ đòn.

Tôi mở to mắt. Cả cơ thể đột nhiên bất động như bị đúc trong một khối bê tông. Cũng giống như khi băng qua đường mà nhìn thấy một chiếc xe lao vào mình, người ta sẽ đóng băng ngay tại chỗ và không thể bỏ chạy.

Đó là một phản xạ tự nhiên của con người. Nghe nói trong quân đội những người lính phải được huấn luyện để loại bỏ hoàn toàn phản ứng bất lợi này.

Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không phải một chiến binh. Nói thẳng ra, khả năng thể chất của tôi còn ở dưới mức trung bình.

Tôi có thể nhìn thấy lưỡi thép khổng lồ quay tròn, quay tròn,… như thể cả thế giới đang chậm lại. Nhưng tôi không thể chuyển động.

“!!!”

Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ mình chết chắc, cả người tôi bị xô ập sang một bên. Khi tôi nhận ra đó là do Aris vừa mới lao tới ấn tôi xuống thì đã nằm sõng soài trên mặt đất.

Tiếng kêu đau đớn phía trên khiến tôi có cảm giác tim mình khựng lại một nhịp.

Tôi nhìn lên khuôn mặt đang nhăn lại của Aris. Vai cô ấy đầy máu. Lưỡi rìu đã sượt qua và cắt một vết khá sâu.

“Chết tiệt…. Người gỗ, lên!!”

Tôi hét ra lệnh cho lũ Người gỗ bao gồm cả con dưới tầng xông tới trước đánh chặn.

Cô gái bên cạnh tôi gượng dậy và cầm lấy cây giáo.

“Aris!”

“...Em không sao.”

Mặc kệ tôi ngăn cản, cô ấy lao lên và giết con Orc với sự hỗ trợ của hai con Người gỗ.

Ngay khi nó gục xuống, chúng tôi được chuyển đến căn phòng màu trắng.

”Tại sao em lại cứu anh?”

Đó là câu đầu tiên tôi hỏi.

“Ý anh là sao......?”

Cô ấy nhìn tôi một cách khó hiểu.

Cũng hiển nhiên thôi. Bị chính người mình vừa cứu hỏi “Tại sao lại cứu tôi” bằng cái giọng y như thẩm vấn thế thì ai cũng phải băn khoăn liệu hắn ta có bị khùng không.

“….Em không biết.” Cô ấy nhỏ nhẹ, “Lúc đó em chỉ nghĩ [Phải cứu được Kazu-senpai bằng mọi giá] và cơ thể em tự chuyển động…..”

“Em suýt chết chỉ vì cái suy nghĩ đó đấy------Mà không, anh xin lỗi, làm thế quái nào anh có thể nói vậy với người vừa cứu mình được. Anh xin lỗi, quên mấy câu kì quặc vừa rồi đi.”

“Vâng.”

Aris nghiêng đầu. Cô ấy có vẻ không hiểu gì cả.

Tôi hít sâu và nhận ra tại sao mình lại hành xử bất thường.

Tôi đang tức giận.

Tức giận? Lúc này ư? Sau khi vừa được cứu? Tức giận với ai?

Hoàn toàn không thể hiểu được.

Sau khi giết được con Orc này, trận chiến ở Khu Bổ trợ sẽ gần như hoàn thành. Cùng lắm cũng chỉ có bốn con nữa. Aris có thể dễ dàng giải quyết chúng một mình. Sự hỗ trợ của tôi không còn cần thiết nữa.

Nhưng cô ấy chọn cứu tôi. Cứu một kẻ mới quen và mạo hiểm mạng sống của mình. Xét trên quan điểm của một kẻ vụ lợi, việc này là hoàn toàn sai lầm.

Tại sao cô ấy lại làm thế?

Tôi biết câu trả lời. Chỉ không muốn chấp nhận nó.

Hành động của Aris không liên quan gì đến lí trí. Hoàn toàn không có tính toán thua thiệt gì cả.

Cô ấy muốn cứu chỉ vì cô ấy muốn cứu.

Tôi đã luôn nghi ngờ Aris kể từ khi mới gặp nhau. Cô ấy muốn lợi dụng tôi. Cô ấy cố gắng quyến rũ tôi. Cô ấy có một kế hoạch riêng. Mọi động thái của cô ấy đều để nhắm tới một mục tiêu ẩn giấu đằng sau chúng.

Nhưng không.

Sai. Sai hết. Hoàn toàn sai.

Tôi đột nhiên cảm thấy xấu hổ. Cảm giác tội lỗi gặm nhấm tâm trí như những con côn trùng bò lúc nhúc khắp gan ruột.

Tôi đã quyết sẽ sống sót cho dù phải hi sinh người khác.

“Anh… sao vậy?”

Ánh mắt tôi bắt gặp khuôn mặt đầy lo lắng của Aris.

Không hiểu sao, ngực tôi đau nhói.

“….Không, không có gì. Ừm… có lẽ em nên thăng cấp Healing Magic? Sợ là vết thương trên vai------“

“Không cần đâu, senpai. Chỉ cần dùng lặp lại nhiều lần là chữa được thôi mà.”

Aris cười trấn an tôi. Cô ấy ngồi vào bàn máy tính và thao tác chuột.

Shimozono Aris (level 4)

* Spear Skills: 2-> 3

* Healing Magic: 1

* Skills Point: 4->1

CHƯƠNG 13: NGƯỜI SỐNG SÓT

Ngay khi quay về thế giới thực, tôi bắt Aris phải dùng Healing Magic ngay lập tức. Phải mất tới ba lần, vết thương trên vai cô ấy mới lành lại. Nếu gặp thương tích nặng hơn thế này nữa e rằng sẽ không thể chữa được.

Chúng tôi thận trọng bước vào các phòng trên tầng hai với sự cảnh giác cao độ.

Một mùi hôi thối muốn lộn mửa xông ra ngoài.

Thứ mùi khủng khiếp này là sự trộn lẫn giữa xác chết phân huỷ và tinh dịch của lũ Orc.

Để lại Aris đứng ở cửa một cách ngần ngại, tôi bước vào trong phòng sau khi chắc chắn không có con Orc nào.

Ba cô gái nằm trên sàn nhà, quần áo bị xé toạc. Cơ thể họ bao phủ trong đống chất lỏng nhầy nhầy màu trắng đục. Khi tôi bước vào, một trong số họ khó nhọc mở mắt và hơi cử động ngón tay.

“Có người còn sống! Trong này có một người còn sống!”

Tôi hét gọi Aris bên ngoài. Cô ấy vội vã chạy vào phòng, đến bên cô gái sống sót và đỡ cô ta dậy. Sau khi xác nhận mạch cô gái còn đập, tôi thấy Aris thở phào nhẹ nhõm.

Khi cô ấy đưa tay vén mái tóc của cô gái lên----

“Cô là…. Shiki-san?”

“Kazuhisa…. Kaya?”

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Shiki Yukariko. Cô ta học cùng lớp tôi, hơn nữa còn là lớp phó.

Chắc khỏi nói cũng biết, thái độ của tôi với không chỉ riêng bọn học sinh trong lớp mà còn cả khối năm hai đơn giản là “Bọn mày chết hết đi cho đỡ chật đất, lũ khốn nạn.”

Con nhỏ này cũng không ngoại lệ.

Cô ta không tham gia bắt nạt tôi, nhưng là một cán bộ lớp, cô ta hoàn toàn ngó lơ lời cầu xin của tôi những ngày đầu bị [hắn] hành hạ.

Cũng không có gì lạ. Bất cứ ai nhìn thấy kết cục của tôi sau khi ngu ngốc đưa tay giúp đỡ nạn nhân đầu tiên của [hắn] đều sẽ không muốn đi vào vết xe đổ. Shiki chỉ đơn giản là biết suy nghĩ hơn tôi.

Tuy nhiên, giống như việc cô ta không phải dạng xả thân vì kẻ khác, tôi cũng chẳng phải một người bao dung gì cho cam. Nhiêu đó chưa thể là lí do để tôi tha thứ cho cô ta.

“….Hiểu rồi, Kaya-san đã cứu tôi…..”

“Nếu muốn cảm ơn thì đi mà cảm ơn cô bé này này. Con bé mới là người đề nghị vào đây để giải cứu những người sống sót, hơn nữa-----“

“Chờ đã, Kazu-senpai!”

Đột nhiên, Aris nhìn tôi toé lửa và dằn từng tiếng như bom hẹn giờ.

“Anh-có-để-ý-chị-ấy-đang….”

“Ah, à ừ! Anh xin lỗi!”

Tôi vội vàng quay đi trước khi có nguy cơ bị Aris bẻ đầu sang một bên.

Shiki Yukariko đang gần như khoả thân hoàn toàn. Có lẽ do đã quen với mấy cảnh kiểu này nên tôi không để ý, nhưng hiển nhiên là Aris sẽ không cho phép tôi nhìn chằm chằm vào một cô gái không mặc gì. May mà cô ấy chưa nổi cáu.

“A-Anh sẽ đi kiểm tra mấy phòng khác.”

Tôi luống cuống đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Con Người gỗ lững thững đi theo.

Mày làm ơn nhanh lên được không? Tao cảm thấy trong đó nguy hiểm lắm!

Bước ra khỏi căn phòng chúng tôi tìm thấy Shiki, tôi quay đầu lại và nhìn thấy trên cửa treo một tấm biển lớn đề [Phòng trà – CLB Trà đạo].

Vậy cô ta thuộc Câu lạc bộ Trà đạo, huh? Tôi có nghe Aris kể rằng người tới đây chủ yếu là họ. Do trường Cao trung không có mấy căn phòng Nhật kiểu cổ nên họ phải vác xác sang tận chỗ gần trường Sơ trung à? Có cần phải phiền phức thế không?

Tôi nhớ là họ đông hơn thế này. Vậy chắc mấy phòng bên cũng là của Câu lạc bộ Trà đạo. Nhưng mà giờ thì thông tin này cũng chẳng có ích cho lắm.

Sau bài học suýt nữa phải trả giá bằng một sinh mạng khi nãy, tôi để con Người gỗ đi trước và luôn luôn bám sát nó, sẵn sàng lấy cái cột gỗ nẩy làm khiên chắn bất cứ lúc nào.

Trong căn phòng bên cạnh, tôi tìm thấy thêm xác của hai nam sinh mặc đồng bên trường Sơ trung. Hộp sọ của họ bị kiếm bổ toác ra như quả dưa trông khá kinh dị. Đế giày cả hai dính đầy bùn, có lẽ là vừa mới chạy từ bên ngoài vào Khu Bổ trợ. Chắc hẳn tình hình bên ngoài lúc đó rất kinh khủng, ví dụ như có cả đàn Orc bao vây, nếu không họ không điên tới mức tự đâm đầu vào một toà nhà không có lối thoát thế này.

Một trong hai cậu nhóc nằm vắt người trên bệ cửa sổ, bàn tay vẫn còn đặt lên chốt cửa. Có lẽ cậu ta đang định mở cửa thoát ra ngoài vào phút cuối cùng.

“…Ngủ đi, nhóc.”

Tôi gạt cái xác xuống và đưa tay mở chốt, hoàn thành mong muốn cuối cùng của cậu ta. Một cơn gió thổi vào, trong lành nhưng lạnh buốt.

Mặt trời đang lặn. Chúng tôi cần phải nhanh chóng hoàn thành vụ giải cứu này trước khi đêm xuống và lũ Orc nắm được thế thượng phong.

Tôi đi sang căn phòng đối diện.

Có vẻ đằng sau cánh cửa này là cầu thang dẫn lên tầng ba. Tôi thử vặn tay nắm cửa. Không nhúc nhích.

“Có vẻ thông tin của cô ấy hoàn toàn chính xác.”

Lối đi này bị khoá.

Tôi đang định quay về chỗ Aris thì chợt nghe thấy tiếng động bên kia cánh cửa.

“….Huh?”

Tôi dừng bước và nhìn lại. Âm thanh vừa rồi là gì?

Có phải Orc? Không, chắc chắn không phải. Lũ quỷ lợn đó không phải dạng có đủ thông minh và kiên nhẫn để làm một việc phiền phức như khoá cửa. Nếu chúng thực sự ở trong đó thì khung cửa này đã là một lỗ thủng to đùng rồi.

Vậy thì…..

“Hey, có ai trong đó không? Bọn quái vật ngoài này đều đã bị giết. An toàn rồi.”

“T-Thật chứ…?”

Giọng nữ, đầy sợ hãi. Tôi quyết định bỏ qua trình tự hội thoại lằng nhằng và đi thẳng vào việc chính: “Có nhiều chuyện khó giải thích xảy ra, nhưng tôi và một cô gái tên Aris đến đây để cứu những người còn sống.”

“Aris??”

Cô gái bên kia cửa đột nhiên hét toáng lên. Sự sợ hãi lúc nãy bay đâu mất rồi?

“Aris an toàn chứ?!”

“Có. Cô ấy đang ở bên kia giúp một người bị thương.”

Tôi nhớ lại lí do vì sao Aris muốn tới đây.

Cô ấy muốn cứu người bạn đã giúp cô ấy chạy thoát.

Và người đó là----

“Em là Tamaki-san? Aris nói em đang trốn ở đây.”

“V-Vâng! Cảm ơn trời, cậu ấy vẫn còn sống!”

Có tiếng lách cách, và tay nắm cửa vặn xuống. Tôi vội ra lệnh cho Người gỗ vào chế độ ẩn. Nếu để Tamaki nhìn thấy nó, hoặc là con bé sẽ hoảng sợ hoặc là con bé sẽ sáng hết cả mắt lên như Aris. Mà tôi thì quá lười để giải thích.

‘Cách----Lạch cạch lạch cạch-----Rắc, rắc----“

Hình như hơi khó mở nhỉ?

Ngay khi tôi nghĩ vậy và tiến đến gần để giúp, người bên kia dồn hết sức vặn khoá đánh “tách”. Cánh cửa bật mở, và một cô gái tóc vàng tết hai bím lao thẳng vào tôi.

Đầu cô ấy dộng mạnh vào bụng tôi như một cái chuỳ phá thành.

“Hự----!!!!”

“X-Xin lỗi!!”

Cô gái vội vã kêu lên khi nhìn tôi nhăn nhó lăn lộn trên mặt đất.

Vóc người cô ấy cũng từa tựa Aris, nhưng đồng thời cũng có gì đó khang khác------À, thấy rồi. Hai cái quả phồng phồng kia không to bằng. (trans: đàn ông đích thực nhìn ngực đầu tiên =)))))

Cô gái tên Tamaki này có da trắng, mũi cao và đôi mắt xanh như nước biển – giống như một người phương Tây. À quên, còn tóc vàng nữa. Mắt xanh, tóc vàng-----mặc dù dốt địa lí nhưng ít nhất tôi biết người Nhật không có vẻ ngoài như thế.

Bối rối toàn tập.

Fuyo mahou pic 8 [/images/images/image-4.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/6/67/Fuyo_mahou_pic_8.png/revision/latest?cb=20160529120042

“Ừm, em là…. Tamaki? Ý anh là, Ryuuki-san?”

“Vâng? Anh hỏi em rồi mà?”

……Có vẻ là không nhầm người đâu.

“Với cả cứ gọi em bằng tên. Bạn của Aris cũng là bạn của em mà!”

Tôi định phản đối và nói rằng mình không phải bạn của Aris mà chỉ tạm thời hợp tác, nhưng có thứ gì đó chặn họng tôi lại.

Phải rồi… mục đích của Aris là cứu Tamaki. Một khi đã hoàn thành, cô ấy sẽ không còn nhiều lí do để chiến đấu nữa.

Có thể chúng tôi sẽ đường ai nấy đi sau khi rời khỏi đây.

Bỏ đi, tôi tự nhủ. Giờ không phải lúc nghĩ chuyện đó.

Tôi tự giới thiệu bản thân và bảo Tamaki có thể gọi tôi là Kazu. Dù gì thì Aris cũng gọi tôi như thế.

“Em hiểu rồi, Kazu-senpai.”

Tamaki nói “Cảm ơn anh” và nở một nụ cười tươi tắn. Hai đuôi tóc phía sau cô ấy lắc lư.

…Tôi cứ nghĩ Aris đã thuộc dạng dễ vượt qua cú sốc sau khi trò chuyện với cô ấy lần đầu trong rừng, nhưng Tamaki còn đáng kinh ngạc hơn nữa. Vừa giây trước còn rúm ró nấp sau cửa mà bây giờ đã cười nói như không. Bộ nữ sinh sơ trung nào cũng lạc quan vậy sao?

“Ah, vậy Aris đâu rồi ạ?”

Tôi chỉ vào căn phòng đối diện.

“Ở đó. Nhưng em đợi một lát được không?”

“Dạ?”

“Cô ấy đang chăm sóc một người… ừm, một người bị nạn. Tạm thời không nên có ai vào.”

Nghe cụm từ “người bị nạn”, Tamaki có vẻ hiểu ý nghĩa đằng sau nó. Khuôn mặt cô ấy trầm xuống.

Có lẽ Tamaki đã bằng cách nào đó mở được cánh cửa này, rồi nấp trong đó và khoá trái lại. Cánh cửa không có vẻ gì là cách âm, vậy nên chắc chắn cô ấy phải nghe thấy những tiếng la hét và đoán ra phần nào sự việc.

Chuyện cô ấy đủ bình tĩnh tìm cách trốn ở đây trong khi đợi người đến cứu quả là cực kì thông minh. Nhưng thông minh thì thông minh chứ con bé không có thần kinh thép. Phải ngồi hàng giờ nơm nớp lo sợ sau một cánh cửa, lắng nghe những âm thanh kinh khủng bên ngoài và ám ảnh về việc lũ quái vật có thể phá cửa xông vào bất cứ lúc nào thực sự là một sự tra tấn.

“Ah, đúng rồi, em phải thông báo cho những người khác nữa.”

“Những người khác? Vẫn còn người sống sót trong đó à?”

“Vâng. Bọn em trốn cùng nhau trên tầng ba.”

Hiểu rồi, vậy là--------

“GOAAAAWWWHHHH!!!!!!”

Ngay khi Tamaki vừa quay người lại, một tiếng gầm lớn khủng khiếp làm rung chuyển cả toà nhà.

Tóc gáy tôi dựng đứng.

Tôi hoàn toàn mù tịt ngôn ngữ của lũ quái vật, nhưng chẳng cần hiểu cũng biết-----tiếng gầm vừa rồi là một lời tuyên chiến.

Bản năng mách bảo tôi như vậy.

“Tamaki! Khoá cửa lại và trốn đi ngay!”

Tôi quay phắt lại và gào lên.

“Eh? Nhưng----“

“KHOÁ CỬA LẠI NGAY! TỪ GIỜ CHO ĐẾN LÚC ANH HOẶC ARIS GỌI, BẰNG MỌI GIÁ KHÔNG ĐƯỢC RA NGOÀI!”

“V-Vâng!”

Tamaki cuống quít chạy vào trong và đóng sầm cửa lại. Có tiếng vặn khoá kêu đánh “tách”.

Tôi gọi con Người gỗ ra khỏi chỗ nấp và chạy tới lan can tầng hai.

Tamaki là bạn Aris. Con bé là người mà cô ấy muốn cứu bằng mọi giá.

Nếu tôi có thể bù đắp lại cho việc đã lợi dụng cô ấy, thì chính là bằng cách dốc toàn lực bảo vệ cho cô gái này.

Aris lao ra khỏi căn phòng có Shiki Yukariko, và dừng lại ở lan can đối diện.

Cô ấy nhìn sang chỗ tôi và gật đầu. Chúng tôi vẫn sẽ sử dụng chiến thuật cũ.

Tôi xuống nhìn vào sảnh chính. Và đập vào mắt tôi là một con Orc lạ đang nhìn mình chằm chằm.

Đôi mắt nó đỏ rực như máu,

Đó là một con Orc có lớp da màu đồng, to gấp mấy lần lũ Orc còn lại. Trong tay nó là một chiếc rìu chiến sáng bóng còn dài hơn cả chiều cao của nó.

Nếu cần một cái tên để gọi nó, thì chắc chắn sẽ là [Elite Orc][1] [https://sonako.fandom.com/wiki/Fuyo_Mahou_-_Ch%C6%B0%C6%A1ng_13].

Chúng tôi không thể đánh bại nó-----Tôi nhận ra điều này ngay khi nhìn thấy thứ quái dị đó.

Con này chắc chắn chính là lãnh đạo của lũ Orc trong Khu Bổ trợ. Cứ như chưa đủ tệ, xung quanh con quái vật hàng khủng đó là sáu con Orc thường. Đấu với bọn chúng đã đủ mệt rồi, làm sao cân được cả lũ đây? Aris và tôi chắc chắn không đủ sức mạnh để làm điều đó.

Con Elite Orc chĩa rìu tới phía trước, và bốn con Orc tiến lên cầu thang.

Mỗi cầu thang hai con. Có vẻ lũ này quen đi theo nhóm đôi nhỉ?

Tôi nhanh chóng gọi hai con Người gỗ đứng chốt ở một cầu thang trong khi Aris giương giáo ở cầu thang còn lại.

Trận chiến bắt đầu trong chớp mắt.

Bề ngang của cầu thang khá hẹp so với hình thể cồng kềnh của lũ Orc, trong khi kích cỡ Người gỗ lại không lớn hơn con người là bao. Lợi thế này cộng với việc hai con cùng liên thủ khiến cho bọn Orc nhanh chóng bị đẩy lùi.

Còn phía bên kia-----

Nếu như lúc trước bọn Orc có lợi thế bao nhiêu thì bây giờ chúng bất lợi bấy nhiêu. Phải chống trả lại những cú tấn công từ phía trên, hơn nữa cầu thang hẹp khiến cho chúng chỉ có thể đi hàng một, thành ra khi con đằng trước trúng thương thì con đằng sau cũng không có cách nào hỗ trợ được. Kết quả Aris xoá sổ cả hai trong chớp mắt.

Cô ấy bật người nhảy qua hai con Orc và chạy xuống cầu thang.

.....Đợi chút. Có gì đó không ổn, Chờ đã-----

“Khoan, Aris!!! Quay lại ngay!!!”

Tôi gào lên nhưng không kịp. Ngay khoảnh khắc Aris phóng xuống nửa cầu thang, con Orc màu đồng vung rìu chém thẳng vào cột chống. Lưỡi rìu bổ toác bê tông, mảnh vụn rơi xuống như mưa.

Cú va chạm kinh hoàng khiến cả toà nhà rung chuyển.

Toàn bộ nửa dưới cầu thang bị sóng xung kích đập vụn ra từng mảnh. Aris hét lên khi rơi thẳng xuống tầng một.

May mắn là cô ấy không bị đập trúng vào những tảng bê tông góc cạnh. Aris đứng dậy, có vẻ không bị thương gì nhiều.

Nhưng con Elite Orc vừa tung ra nhát chém mang sức mạnh huỷ diệt đã đứng sừng sững trước mặt cô ấy.

“Ah, aah.....”

Aris sợ hãi lùi lại từng bước. Bàn tay cầm giáo của cô ấy run bần bật.

Elite Orc khịt mũi và vung rìu tấn công cô ấy. Aris vội vã né được nhát chém trong gang tấc. Nhờ Support Magic của tôi mà cô ấy tránh được, thế nhưng....

Áp lực gió tạo ra từ cú vung rìu thổi bay Aris. Cơ thể nhỏ bé của cô ấy đâm sầm vào tường và rơi xuống.

Con Elite Orc lừ lừ bước tới. Aris cố gắng gượng dậy, nhưng dường như cô ấy tạm thời không thể di chuyển được.

“Aris!! Lăn sang một bên đi!!!”

Nghe tôi hét lên, cô ấy vội vã lăn người ngay khi lưỡi rìu chiến chẻ đôi sàn nhà.

(Không ổn, không ổn, không ổn rồi!!!!!! Thứ quái đản này khác hoàn toàn với lũ Orc còn lại!!!)

Cái kiểu gameplay chết tiệt gì vậy chứ!!! Từ creep lên thẳng boss luôn à!!!

Không còn thời gian để đắn đo gì nữa. Phải chạy ngay lập tức!

Trong cái rủi có cái may. Nhát chém vừa nãy của con Elite Orc đã hất tung Aris ra phía cửa sảnh chính. Trông cô ấy cũng có vẻ đã đứng lên được. Nghĩa là có thể trốn thoát.

“Aris, chạy ra ngoài mau! Anh sẽ dùng lũ Người gỗ để câu giờ! “

“Nh-Nhưng còn Kazu-senpai?”

“Chạy ngay đi!! Em mà chết là không ai cứu Tamaki đâu!! Anh tự lo được!!”

Tôi nhìn về phía căn phòng có xác của hai cậu nhóc trường Sơ trung.

Cửa sổ vẫn mở. Đây là tầng hai, nếu nhảy đúng cách chắc cũng không đến nỗi gãy tay gãy chân.

Shiki Yukiraki vẫn đang nằm trong phòng đối diện. Có lẽ chúng tôi không thể cứu được cô ta. Nhưng bây giờ lo cho thân mình còn chưa xong nữa.

Quan trọng nhất là tôi và Aris phải sống sót.

Ít nhất vẫn còn may là Tamaki đang ở trong lối đi khoá kín lên tầng ba. Nếu cô ấy sống được tới giờ chứng tỏ bọn Orc không có ý định phá cửa. Và Aris cũng không biết Tamaki còn sống. Nếu biết, chắc chắn cô ấy sẽ đòi ở lại đến cùng.

Tôi lệnh cho một trong hai con Người gỗ đang đánh nhau ở cầu thang nhảy xuống tầng một và tấn công Elite Orc. Nó sẽ sớm bị đánh bại, nhưng chỉ cần như vậy. Vài giây là đủ để tôi và Aris có thể trốn thoát.

Có tiếng kim loại va chạm. Dường như cô ấy vẫn đang chiến đấu.

“Aris, chạy đi, NGAY!! Gặp nhau ở phiến đá trong rừng!!”

Tôi hét lớn và chạy vào căn phòng cũ.

Trèo qua khung cửa bằng gỗ, tôi lấy đà-----và nhảy thẳng xuống phía dưới.

Lực va chạm dội mạnh vào hai chân khiến tôi muốn gào lên đau đớn. Hình như mắt cá chân hơi bị trẹo, nhưng bây giờ không phải lúc xem xét. Nếu không thoát khỏi đây ngay lập tức, thứ mà tôi nhận được sẽ đau hơn một cái chân bị trật khớp nhiều.

Tôi nghiến răng và bước thấp bước cao chạy về phía rừng, gần như kéo lê cái chân đau theo.

Đúng lúc đó-----

[Bạn đã lên level]

Tiếng trompet cùng giọng nói đó vang lên trong tai. Trước khi nhận ra chuyện gì vừa xảy ra, tôi đã được chuyển đến căn phòng trắng.

“....Hả?”

Tôi không hiểu gì cả.

Lên level.... nhưng tôi đâu có đánh bại thêm con quái nào? Và Aris lẽ ra phải chạy rồi chứ?

Một dự cảm xấu đột nhiên xuất hiện khiến tôi rùng mình.

Aris xuất hiện. Gần như ngay lập tức, cô ấy ngã quỵ xuống.

Cả người cô ấy đầy những vết cắt rướm máu và bầm tím, chiếc áo sơ mi thấm đẫm máu. Aris đang đau đớn giữ chặt tay bên cạnh sườn. Vải áo chỗ đó bị nhuộm hoàn toàn thành màu đỏ.

Cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Và nở một nụ cười yếu ớt.

“Xin lỗi, Kazu-senpai.... Em đã không chạy.”

CHƯƠNG 14: LẬT NGƯỢC THẾ CỜ

Tôi nhìn chằm chằm vào Aris, chết lặng.

Tại sao cô ấy không thoát kịp chứ? Tôi phải làm gì bây giờ?

“Không phải… lỗi của anh, Kazu-senpai.”

Aris lắc đầu yếu ớt, cố gắng an ủi tôi. Cô ấy cố gắng cười gượng gạo trong khi sử dụng Healing Magic để chữa những vết thương trên người.

Chắc chắn Aris biết việc chữa trị trong căn phòng này không có ý nghĩa gì cả. Tất cả những vết thương sẽ xuất hiện trở lại khi rời khỏi căn phòng trắng.

....Nghĩa là cơn đau từ những vết thương đã vượt quá sức chịu đựng của cô ấy.

“Em nhớ ra Shiki-san vẫn còn trong phòng, và lúc ấy.... chân em tự dưng dừng lại.”

(Không, điều này không logic chút nào.)

Shiki Yukariko không phải bạn Aris, thậm chí họ còn không hề quen biết nhau nữa. Cô ta chỉ tình cờ bị nạn trong toà nhà Khu Bổ trợ.

Aris không có nghĩa vụ phải cứu cô ta. Ít nhất, tôi sẽ làm điều đó không chút do dự.

Có gì sao với việc chạy trốn để giữ mạng sống chứ? Shiki đã giả vờ không biết đến thằng khốn khổ bị bắt nạt là tôi, vậy thì đây cũng chỉ coi như hoàn trả lại thôi, đúng không? Chưa kể dù có ở lại lúc đó, chúng tôi cũng không thể cứu cô ta được.

(Không.)

Tôi chợt nhận ra đó chỉ là suy nghĩ của mình.

Từ góc nhìn của Aris, Shiki Yukariko là [bạn học] của tôi.

Chỉ có vậy. Không có những vụ bắt nạt. Không có cái thái độ vô cảm. Không gì hết. Trong mắt cô ấy, Shiki chỉ đơn giản là một người bạn của tôi.

Tôi đã không nói thật với Aris. Tôi chỉ luôn cố tạo hình ảnh một người bình thường với cô ấy.

Tôi hoàn toàn không có ý định chia sẻ quá khứ đen tối đó.

Và kết quả là, Aris.... cô ấy....

“Là lỗi của em.”

Aris cười buồn bã và đưa tay gãi gãi đầu.

“Lúc đó em nghĩ.... Ít nhất em có thể giúp được một ai đó. Nhưng.... Nhưng lẽ ra trước khi cứu Tamaki, em không được phép chết....”

“Tamaki-san.... đang ở trên tầng ba. Cô bé ổn. Cô ấy đã khoá trái cửa và nấp ở bên trong.”

“....Vậy ạ. May quá.... Em có thể yên tâm rồi.....”

Aris cố gắng ra dấu hài lòng, nhưng mắt cô ấy ươn ướt.

“Chờ, chờ đã.... Em....”

“Vâng. Xin lỗi, Kazu-senpai.... Làm ơn hãy cứu Tamaki. Đây là mong muốn.... cuối cùng....”

“Cái gì cuối cùng.... Em đang nói cái gì vậy hả?!!”

“Em xin lỗi.... có lẽ em không thể thoát được nữa. Bọn Orc thường đã bị giết hết, nhưng.... Con Orc đó đang chặn cửa. Em không thể đánh bại nó.... Nhất là trong tình trạng này....”

Tôi nghiến răng.

Tại sao chứ?

Tại sao đến lúc này em vẫn còn có thể cười như thế chứ?

Tại sao đến lúc này em vẫn còn có thể nhìn anh như thế chứ.

Cô ấy sắp chết. Và cô ấy biết điều đó.

Tất cả những chuyện này… Tất cả những chuyện này không phải là quá tàn nhẫn với một cô gái yếu đuối sao?

“Em xin lỗi, Kazu-senpai… Anh đồng ý để em đi cùng là vì nghĩ em có thể giúp ích cho anh phải không?”

“Anh…”

“Cuối cùng rốt cuộc em không những chẳng giúp đỡ được gì… Mà còn lấy bớt điểm kinh nghiệm của anh một cách vô nghĩa…”

Không, không phải, không phải như vậy!

Anh mới là kẻ vô dụng. Tất cả những gì anh làm là đứng phía sau như một thằng hèn! Anh mới là kẻ đã lấy bớt điểm kinh nghiệm một cách vô nghĩa!

Có cái gì đó trong tôi vỡ vụn.

Tôi cúi xuống và ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai của cô ấy.

“Đừng nói những thứ như thế nữa!”

Khoảnh khắc đó, tôi biết mình sẽ mất cô ấy.

Cảm giác đau nhói trong ngực như xé nát tôi ra thành từng mảnh.

Đầu óc tôi trống rỗng. Không còn bất cứ thứ gì ngoài người con gái trước mặt.

Tôi muốn ôm cô ấy.

Từ trong tim tôi dậy lên một ham muốn mãnh liệt. Tôi muốn ôm người con gái này, ôm thật chặt, ôm để giữ cô ấy trong vòng tay mình mãi mãi. Để có thể ở bên cô ấy mãi mãi.

Nhưng cô ấy sắp biến mất. Và tôi biết điều đó. Cô ấy sắp bị đưa về một nơi rất xa, một nơi mà tôi không bao giờ có thể với tới.

“…Đau quá.”

Aris khẽ kêu lên yếu ớt. Cô ấy siết tay lại và gục đầu vào tôi.

Những giọt nước long lanh nơi khoé mắt tràn ra khỏi hàng mi.

Nước mắt chảy dài trên gương mặt cô ấy.

“Em không muốn…”

Aris thì thầm trong tiếng nấc.

“Em không muốn chết. Em không muốn bị giết bởi chúng. Em không muốn bị lũ quái vật ghê tởm đó….”

Tôi chỉ có thể im lặng ôm cô ấy thật chặt.

Cũng hệt như lần trước.

“Em đúng là một con bé ngốc. Kazu-senpai đã giúp em tìm được Tamaki, vậy mà… em đã làm gì thế này?”

“….”

“Em muốn như thế này… mãi mãi. Được Kazu-senpai ôm như thế này. Nhưng… Nhưng…”

Tôi cúi xuống và nhìn Aris.

Khuôn mặt đau khổ của cô ấy thấm đẫm nước mắt.

Cô gái mà tôi đã có ý định lợi dụng khẽ mấp máy môi, và nói.

“Em yêu anh.”

Cô ấy rướn người lên. Đôi môi của chúng tôi ép vào nhau. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm và sự mềm mại của cô ấy.

Aris mút lấy môi tôi như thể đang tuyệt vọng níu kéo lại thứ gì đó. Lưỡi của chúng tôi quấn vào nhau. Cả hơi thở giờ cũng hoà làm một..

Trong suốt những giờ qua, người duy nhất Aris có thể dựa vào là tôi – điều đó cũng đúng theo chiều ngược lại. Trong cái thế giới điên loạn với quái vật và đủ thứ kinh khủng này, thần kinh của tôi lẽ ra đã không còn bình thường. Lí do duy nhất mà tôi vẫn còn tỉnh táo là nhờ Aris.

Fuyo mahou pic 17 [/images/images/image-5.png]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/8/82/Fuyo_mahou_pic_17.png/revision/latest?cb=20160530144617

Và tôi nhận ra, rằng mình đã yêu cô ấy.

Đôi môi của chúng tôi tách ra. Nước bọt của cả hai kết lại thành một sợi bàng bạc.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang sưng lên vì khóc của Aris.

Và tôi quyết định.

Nếu tôi là người đã đẩy Aris vào chiến trường này, chính tôi phải đưa cô ấy an toàn ra khỏi nó.

Tôi không còn bận tâm tới an toàn hay không nữa. Tôi đã có mục tiêu để bảo vệ.

“Aris!”

“V-Vâng?”

Một giọng nói trong đầu tôi vang lên-----“Mày có chắc không?”

Tôi đã thoát được ra ngoài. Tôi đã chạy được vào rừng. Lũ Orc trong Khu Bổ trợ đều bị tiêu diệt hết ngoại trừ con Elite Orc. Tôi hoàn toàn có thể sống sót nếu bỏ chạy.

Thế nhưng,

…Tôi đã quyết định từ lúc đặt lòng tin vào cô gái này rồi.

“Anh sẽ cứu em.”

Aris nhìn chằm chằm vào tôi, chết lặng.

Bằng cách nào đó, dáng vẻ này của cô ấy thực sự rất đáng yêu khiến tim tôi đập thình thình. Cố cưỡng lại ý muốn ôm cô ấy vào lòng một lần nữa, tôi nói, dằn từng tiếng.

“Anh đã quyết định, anh sẽ quay trở lại giúp em. Vì vậy em phải thắng, cùng với anh. Đây là mệnh lệnh.”

“C-Cái….”

“Anh sẽ có cách. Anh biết là kế hoạch này nghe rất mạo hiểm, nhưng mặc kệ nó, em phải sống sót cho anh.”

“…H-Hả?”

“Nếu em không làm được thì đồng nghĩa anh cũng sẽ chết cùng với em đấy.”

“Chờ-Chờ đã!!! Làm sao như vậy được?! Em không thể kéo Kazu-senpai vào việc này-----“

“Vậy thì tốt. Nếu không muốn anh mất mạng thì cố mà làm theo kế hoạch của anh, và đập chết cái thứ gớm ghiếc đó đi.”

Aris nhìn tôi không chớp mắt. Cũng không thể trách cô ấy. Chính tôi là người nói mà cũng có cảm giác như mình là một thằng quẫn trí quá phát rồ.

Sau cùng, có vẻ Aris cũng nhận ra rằng tôi đang nghiêm túc. Cô ấy thở dài.

“…Em xin lỗi, rốt cuộc Kazu-senpai lại phải sửa chữa sai lầm của em.”

“Tại vì anh thích em.”

“Ah---!! Đây, ừm, đây…..”

Aris đỏ mặt nhìn tôi. Đôi mắt đen láy mở to.

Rồi cô ấy mỉm cười ngại ngùng.

“…Vâng.” Và rồi đế thêm, “Kazu-senpai đáng yêu thật.”

“Ch-Chẳng ai có quyền cấm anh thích ai cả! Anh không muốn em phải rơi vào tay lũ Orc đó! Anh quyết định rồi, anh sẽ đánh cược cả mạng sống của mình cho điều đó! Em định ý kiến ý cò gì hả?”

“A…Anh xấu hổ nên mắng em để át đi à? Không công bằng!”

“Cô gái mà anh yêu đang có ý định chết một mình, thế thì công bằng ở chỗ nào?!”

“Wa wa wa wa!!! Đợi chút, làm ơn đừng nói lớn như vậy!”

Aris cuống quýt xua tay, mặt cô ấy đỏ lựng như gấc.

(Hờ, cô ấy ngượng tới mức quên là trong đây không có ai à…)

“Thành thật mà nói thì anh muốn đè em xuống ngay bây giờ.”

“A-A-A-A-Anh…!!!”

“Nhưng anh sẽ không làm điều đó lúc này. Làm bây giờ thì đảm bảo anh sẽ không thể hài lòng cho dù chỉ 0,001%. Do đó anh phải cứu em trước, bằng mọi giá.”

“….Tại sao em lại thấy điều này chẳng lãng mạn chút nào nữa vậy?”

Aris nhìn tôi làu bàu.

“Em không muốn à?”

“Kh-Không phải là em không muốn, nhưng làm ơn để ý từ ngữ của anh đi! N-Nó xấu hổ lắm!!”

Cô ấy lại hét lên bằng cái giọng the thé như thường lệ mỗi khi xấu hổ. Đáng yêu quá đi mất.

“Tóm lại, có thế nào đi nữa anh cũng muốn cứu em! Vì vậy phải cố gắng sống sót, hiểu không?”

“Ah…. Vâng, em sẽ cố hết sức. Nhưng nói thật…chuyện này sẽ rất khó khăn…”

“Cứ để anh nghĩ cách đã đi.”

Aris nhìn tôi một cách kì cục, kiểu [Ể? Anh chưa có kế hoạch gì thật à?]

…Bỏ đi. Chúng ta có vô hạn thời gian mà.

Tôi ngồi vào bàn máy tính và suy nghĩ. Liệu có cách nào không? Hiện giờ tôi đang có những gì? Phương án nào khả thi nhất?

Câu trả lời nằm tại đây.

Khả năng hiện tại của tôi là…

Gaya Kazuhisa (level 5)

* Support Magic: 2

* Summon Magic: 2

* Skills Point: 4

Tôi có thể thăng cấp bất cứ Skills nào trong hai cái này, hoặc chọn một Skills mới và đưa nó lên cấp 2.

Tuy nhiên….

Con Orc màu đồng----Elite Orc, là một địch thủ khác hoàn toàn với đám lâu nhâu mà chúng tôi đã đánh bại cả ngày hôm nay. Nội kích cỡ của nó đã hơn hẳn rồi, sức mạnh của nó còn kinh khủng hơn thế nữa, đủ để phá sập cả cầu thang của toà nhà với một cú vung rìu. Không chỉ vậy, dựa vào cách nó chỉ huy đám Orc và chặn những đòn đánh của Aris, dường như con Elite Orc có khả năng suy nghĩ cao hơn hẳn

Nó là đối thủ mà Spear Skills cấp 3 của Aris không thể nào địch lại.

Vấn đề lớn nhất hiện giờ là chúng tôi hoàn toàn không có sự chuẩn bị gì cả. Không thông tin. Không bẫy. Không gì hết. Hoàn toàn là một cuộc đột kích bất ngờ.

Vấn đề tiếp theo là, do những trận chiến liên miên kể từ khi xâm nhập vào toà nhà mà khả năng chiến đấu của cả hai giảm sút rất nhiều. Đặc biệt là MP của tôi, nó gần như cạn sạch sành sanh.

Sau khi đánh bại con Orc cuối cùng trước khi tìm thấy Shiki Yukariko, MP của tôi còn 7. Thời gian đi loanh quanh trên tầng hai chỉ khoảng mười phút, nghĩa là tôi hiện giờ có tầm 12 hoặc 12MP tính cả lượng hồi phục.

Không có chỗ cho sai lầm ở đây. Tốt hơn hết tôi nên coi nó là 11.

Triệu hồi thêm một Người gỗ, 4MP. Còn lại 7.

Tạch rồi. Thế này ít quá.

Tôi có thể cảm thấy hai con Người gỗ gọi ra lúc trước đã bị phá huỷ, bởi mối liên kết đã biến mất.

Hay là sử dụng con quạ vậy? Nó vẫn còn đó kể từ khi tôi dùng nó để trinh sát. Nhưng tôi có thể làm gì với một con chim bé tẹo đây?

Có lẽ nó có thể dùng để câu thêm vài giây. Vậy cũng tốt rồi. Hi vọng con quạ có thể làm tốt phần việc của mình.

(Nhưng vậy vẫn chưa đủ.)

Tôi nên làm gì với 4 Skills Point đây?

Thăng cấp Skills? Hay học thêm Skills mới? Bây giờ không phải lúc để nghĩ xem cái nào có lợi lâu dài. Tôi sẵn sàng nhận lấy một Skills hữu ích kể cả khi nó sẽ biến mất sau ba mươi phút. Nếu không cứu được Aris trong hiện tại, sẽ chẳng có tương lai nào cả.

Tôi săm soi bảng kĩ năng và liên tục đặt câu hỏi cho máy tính. Phía sau tôi, Aris đứng đó im lặng, hai tay ôm trước ngực. Tôi có thể cảm thấy ánh mắt cô ấy đang dõi theo.

Có sự hối tiếc. Nhưng cũng có cả niềm hi vọng.

Nhưng nếu tôi không tìm được cách, nghĩa là tia hi vọng nhỏ nhoi của cô ấy sẽ chính kẻ nhen nó lên dập tắt một cách tàn nhẫn.

Tôi điên cuồng gõ lên bàn phím, cố gắng suy nghĩ để gạt đi cái áp lực đang đè nặng lên vai.

Cuối cùng------

“Tìm thấy rồi.”

Tôi nói, gần như thì thầm.

Tôi đã nhìn thấy một cơ hội để thắng. Một cơ hội thực sự rất nhỏ.

Nhưng nếu sử dụng nó….

Chúng tôi có thể sẽ thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Cả tôi và Aris.

Tôi quay lại và thận trọng nói với cô ấy về kế hoạch, cố gắng dùng giọng lạc quan nhất có thể.

“Anh không dám chắc sẽ thành công. Tất cả phụ thuộc vào việc căn thời gian.”

“Nhưng nếu chúng ta thất bại….”

“Cả hai sẽ bỏ mạng ở đó.”

Aris khẽ nuốt, tay cô ấy nắm chặt, run rẩy.

Gương mặt cô ấy tái mét lại.

“Em sợ lắm.”

“Anh cũng thế thôi. Anh sợ mất em.”

“V-Vâng…”

“Vì vậy chúng ta phải thắng. Phải sống sót. Cả hai chúng ta.”

“…Vâng!”

Không còn gì để mất nữa. Có chăng là cái mạng đã bị chèn ép suốt bao lâu nay của tôi. Có vấn đề gì chứ?

Tôi click vào nút [Xác nhận] sẽ quyết định số phận của chúng tôi. Ngay lập tức, tôi và Aris trở lại thế giới bên ngoài.

…Quay trở lại chiến trường mà chúng tôi sẽ chiến đấu tới cùng.

Gaya Kazuhisa (level 5)

* Support Magic: 2->3

* Summon Magic: 2

* Skills Point: 4->1

Tôi xuất hiện bên ngoài Khu Bổ trợ. Bìa rừng chỉ còn cách có một bước chân.

Ánh hoàng hôn nhuộm toà nhà phía sau lưng thành một màu cam rực rỡ.

Tôi nhận ra tim mình vẫn đang đập mạnh. Nửa giây trước, tôi vẫn còn đang lo sốt vó về việc chạy trốn khỏi đám Orc. Nhưng bây giờ tôi biết sẽ không có thứ gì đuổi theo cả.

Vì Aris đã liều mạng tiêu diệt tất cả chúng.

Vì cô ấy đã từ bỏ việc thoát thân để bảo vệ tôi.

Con quạ đen bay tới và đậu trên vai tôi. Mang theo con bài duy nhất của mình lúc này, tôi chạy hộc tốc về phía cửa Khu Bổ trợ. Nhanh hết sức có thể. Chạy bằng tất cả sức lực.

“<<Cường hoá thể chất>>”

Tôi yểm phép cường hoá lên chính mình để tăng tốc độ.

Còn 10MP.

<<Cường hoá thể chất>> là Support Magic cấp 1. Về cơ bản, nó chỉ có thể gia tăng tốc độ cho tôi rất ít.

Tuy nhiên, cho dù chỉ một phần giây cũng cực kì quan trọng.

Tôi chạy về phía trước. Mắt cá chân như đang kêu gào vì đau đớn. Nhưng mặc kệ nó. Giờ không phải lúc để lo lắng về chuyện này.

Ngay bây giờ, Aris đang đơn độc chiến đấu với đối thủ mạnh hơn mình rất nhiều. Cô ấy can đảm thách thức bức tường của sự chênh lệch đến tuyệt vọng đó chỉ vì tin tưởng rằng tôi sẽ đến cứu.

Tôi muốn cứu cô ấy.

Tôi sẽ cứu cô ấy.

Tôi cầu nguyện trong im lặng.

Không, không cầu nguyện. Tôi không cần một xác suất may rủi mơ hồ.

Chúng tôi phải chiến thắng.

Chiến thắng bằng tất cả những gì chúng tôi có.

Tôi chạy qua khoảng sân. Chỉ vài giây, nhưng với tôi nó dường như vô tận.

Có tiếng va chạm của kim loại. Âm thanh từ trận chiến của Aris với con Elite Orc.

Cô ấy đang chiến đấu. Nội điều này đã đủ cho tôi can đảm để gạt phăng chút do dự cuối cùng và đẩy cánh cửa xông vào.

Quang cảnh bên trong khác hoàn toàn khi trước. Lưỡi rìu của con Elite Orc gần như bổ nát tất cả những đồ đạc bên trong sảnh. Aris liên tục né những cú chém bằng rìu của nó, nhưng cô ấy đang dần bị lấn át. Máu vẫn rỉ ra từ vết thương bên sườn trái.

Đột ngột, cô ấy mất thăng bằng và trượt ngã.

“Aris!!!”

Con quạ đậu trên vai tôi phóng tới như một mũi tên đen và lao thẳng vào con Orc đang chuẩn bị tung đòn kết liễu. Aris gượng dậy và nhìn về phía tôi. Nét mặt cô ấy tràn đầy sự nhẹ nhõm.

Con quạ vẫn đang bay vòng vòng xung quanh đầu Elite Orc, cố gắng làm nó mất tập trung. Chắc chắn sẽ không được lâu, nhưng giờ chỉ cần một giây là đủ.

Con Orc màu đồng gầm gừ khó chịu. Nó vung tay và tát văng kẻ địch phiền phức sang một bên. Con quạ đập thẳng vào tường và biến mất với tiếng kêu quang quác.

Tôi cảm thấy liên kết với nó bùng nổ.

(Mày làm tốt lắm.)

“<<Triệu hồi, Puppet Golem>>”

Còn 6MP.

Tôi gọi ra con Người gỗ và lệnh cho nó tấn công Elite Orc. Tiếp tục chiến thuật câu giờ. Lợi dụng lúc con Orc đang tập trung vào nó, tôi chạy tới chỗ Aris.

Con Elite Orc toả ra một áp lực ghê gớm khiến tôi chỉ muốn co rúm lại và lăn vào góc nào đó.

Đè nén nỗi sợ hãi xuống, tôi nhìn về phía Aris.

Người con gái ấy tin tưởng vào tôi.

Cho dù có 100 con Elite Orc ở đây đi nữa, tôi cũng sẽ không chạy trốn.

Con Người gỗ lao tới và vung côn phang thật lực vào địch thủ. Nhưng con Orc chỉ đơn giản là đứng đó cho cây côn gỗ đập vào người, hoàn toàn không chút xây xát. Nhưng Người gỗ vẫn tiếp tục chiến đấu một cách vô vọng như thế, đồng thời tránh né những cú vung rìu.

Tôi đã hoàn toàn không buff chút nào lên con Người gỗ. Đây hoàn toàn là sức mạnh nguyên bản của nó – chỉ bằng một nửa lũ Orc bình thường. Hoàn toàn không có cửa chống lại địch thủ loại này.

Nhưng nhờ nó mà chúng tôi có thể vài giây quý giá.

Tôi ngồi xuống cạnh chỗ Aris và nắm lấy tay cô ấy.

“<<Cường hoá sức mạnh>>”

Còn 3MP.

Cơ thể Aris phát sáng màu vàng. Mắt cô ấy mở to một cách kinh ngạc.

Cô gái mà vừa mới giây trước thương tích đầy mình và dường như không thể cử động được giờ ngồi dậy một cách dễ dàng. Những vết thường không biến mất, nhưng sức lực của cô ấy đã trở lại.

“Em làm được mà.”

“Vâng!”

Aris gật đầu và đứng dậy. Cùng lúc đó, con Orc vung rìu bổ Người gỗ làm đôi như chẻ cùi.

Nó quay sang chỗ chúng tôi. Hàm răng vàng ố nhe ra thành một nụ cười nhăn nhở.

“Đánh như bình thường và đợi hiệu lệnh của anh. Em làm được chứ?”

“Chắc chắn rồi.”

Không cần phải bàn luận lâu la. Chúng tôi đã làm điều đó trong căn phòng trắng.

Aris cầm lấy cây giáo và lao vào Elite Orc. Con quỷ lợn màu đồng đứng yên tại chỗ, chống cây rìu chiến chờ đợi.

Xem ra thứ này muốn chém nát con mồi của nó ngay lập tức thay vì cưỡng hiếp. Thế cũng tốt. Tôi không thể chịu được cái ý nghĩ bỏ mặc Aris cho cái loại đó.

Con Orc không né tránh cú đâm của cô ấy. Nhưng không phải vì nó không hề hấn gì giống như cách nó đỡ cây côn của Người gỗ-----con Orc đơn giản là không kịp phản ứng.

Đòn tấn công của Aris nhanh hơn nhiều so với nó dự kiến.

Đó là thứ tôi đã có được khi đưa Support Magic lên cấp 3 - <<Cường hoá sức mạnh>>.

Không giống như <<Cường hoá thể chất>>, ma thuật này gia tăng sức mạnh tổng thể của đối tượng được buff, không những thế còn gia tăng một lượng rất lớn. Nó được coi là có thể gần như xoá đi sự khác biệt giữa hai cấp độ của Skills hệ đấu thuật.

Aris đang sở hữu Spear Skills cấp 3. Nghĩa là lúc này sức mạnh của cô ấy gần ngang với Spear Skills cấp 4.

Mũi giáo đâm vào bụng con Orc, và máu xanh phun ra ồng ộc. Aris không ham đánh lâu, cô ấy rút ngọn giáo ra và di chuyển nhanh tới phía sau nó.

Con Orc gầm lên tức giận và vung cây rìu khổng lồ tấn công, cố gắng chém vào Aris. Nhưng cô ấy nhanh nhẹn lách người né được, sau đó đâm thêm một nhát nữa. Lần này là vào vai trái.

Tốt, mọi thứ vẫn đang đi đúng kế hoạch.

Tất nhiên tôi không có hi vọng rằng mọi thứ sẽ kết thúc ổn thoả chỉ với thế này. Support Magic cấp 3 đủ để Aris cầm cự được thêm một lát, nhưng không đủ để giải quyết trận chiến.

Ngay cả khi được buff bằng <<Cường hoá sức mạnh>>, cô ấy vẫn không có khả năng tung ra một đòn chí mạng. Hơn nữa Support Magic hoàn toàn không thể kiêm nhiệm chức năng của Healing Magic. Tăng cường sức chiến đấu không có nghĩa là những vết thương khắp người Aris được chữa lành. Cô ấy đã kiệt sức sau khi bị mất quá nhiều máu, và cứ mỗi giây trôi qua lại càng khó khăn hơn trong việc di chuyển. Có cảm giác như Aris sẽ gục xuống bất tỉnh bất cứ lúc nào.

Trước khi chuyện đó xảy ra, chúng tôi phải giành chiến thắng.

Cho dù có trâu bò thế nào đi nữa thì con quái vật này vẫn là Orc. Nghĩa là điểm yếu của nó giống hệt lũ kia------cổ họng.

Miễn là có thể đâm xuyên cổ họng bằng sức mạnh của Aris, nó sẽ chết.

Aris đã sử dụng chiến thuật này để đánh bại tất cả lũ Orc, nên chắc chắn cô ấy biết điều đó. Ngoại lệ duy nhất là lần tôi dùng cây giáo tre lúc cứu cô ấy, nhưng chênh lệch sức mạnh lần này chắc chắn không lớn đến thế.

Theo đúng kế hoạch, Aris cố tình tránh tấn công vào cổ con Orc.

Nếu chiến thuật của chúng tôi bị phát hiện, con Elite Orc rõ ràng là biết suy nghĩ này sẽ chuyển từ tấn công qua phòng thủ để đợi Aris kiệt sức. Một khi nó đã đánh câu giờ thì cơ hội cuối cùng sẽ biến mất. Vì thế, cô ấy chỉ tập trung tấn công vào vai và chân nó trong khi đợi hiệu lệnh của tôi.

Nhưng không còn nhiều thời gian nữa. Aris bắt đầu có dấu hiệu xuống sức. Đứng từ đây cũng có thể thấy đôi chân mảnh khảnh đang run lên bần bật, và chuyển động của cô ấy trở nên loạng choạng. Con Orc không bỏ lỡ cơ hội này, nó vung cây rìu tới tấp. Aris khó nhọc chống đỡ, cố gắng dùng giáo để cản chân đối thủ lại, nhưng con quái vật thậm chí chẳng buồn để ý đến nỗ lực vô vọng đó.

Cô ấy dần dần bị ép góc.

(Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!!!!!)

Một phần trong tôi muốn gào lên và lao ra giúp đỡ. Nhưng nếu sử dụng “nó” bây giờ, chúng tôi sẽ mất đi cơ hội thắng. Và cuối cùng tôi sẽ không thể bảo vệ Aris.

Tôi không còn cách nào khác ngoài đặt lòng tin vào cô ấy.

Làm ơn, Aris, cố cầm cự thêm chút nữa đi…!!!

Không biết có phải lời cầu nguyện của tôi được trả lời không, nhưng đến nhát chém thứ mười lăm, Aris lăn qua ngay dưới lưỡi rìu của con Orc và bật ra xa nó.

(Thành công!)

Cô ấy đã kéo giãn được khoảng cách. Và con Elite Orc đã hoàn toàn chuyển sang tấn công không chút nghi ngờ.

Aris nhìn tôi.

Tôi gật đầu.

“Lên!”

Như một mũi tên sắc bén, Aris hạ giáo xuống, lao thẳng về phía Elite Orc.

Con quái vật hơi khựng lại vì bất ngờ, rồi nó giơ rìu lên. Rõ ràng trong chuyển động tiếp theo, lưỡi rìu chiến khổng lồ sẽ bổ xuống con người không chút phòng vệ kia và xé nát cơ thể nhỏ bé. Nhưng Aris tiếp tục chạy mà không hề sợ hãi.

Con Orc nở nụ cười tàn nhẫn. Chiến thắng đã nằm trong tầm tay nó.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi rìu chém xuống-----

“<<Phản kích>>”

Tôi dốc cạn 3MP cuối cùng, tung ra quân át chủ bài.

Loại Support Magic duy nhất không yêu cầu phải chạm vào mục tiêu cho đến giờ, xuất hiện trong bảng kĩ năng khi thăng cấp Support Magic lên cấp 3.

Ma thuật này chỉ có tác dụng lên đồng đội đứng trong bán kính gần người sử dụng.

Và khả năng của nó là….

“!!!!”

Lưỡi rìu của Elite Orc chém thẳng vào vòng sáng bảy màu vừa đột nhiên xuất hiện trước mặt Aris, và bật ngược trở lại với lực đủ để chẻ đôi một chiếc xe tải.

Sức mạnh huỷ diệt bị xoay chiều đúng 180 độ khiến cổ tay con Orc bị bẻ đánh ‘rắc’. Nó chỉ vừa vặn tránh được chiếc rìu bay ngược lại sượt qua mang tai. Thứ vũ khí kềnh càng phóng qua sảnh chính và rơi xuống sàn với một tiếng động rền vang.

Con Orc lộ vẻ hoang mang lần đâu tiên kể từ đầu trận chiến. Nó đang mất thăng bằng và không còn vũ khí.

Khoảnh khắc đó, giờ tử của nó đã điểm.

Mũi giáo đâm xuyên qua cổ của con quái vật không chút thương tiếc.

Máu xanh trào ra, tuôn ào ào như một thác nước.

Đó là đòn tấn công mà Aris đã đặt toàn bộ sức lực vào. Mũi thép nhọn cắm ngập vào da thịt, lòi ra đằng sau gáy con Orc.

Thế giới này có thể giống như một trò chơi, nhưng nó vẫn có quy tắc cố định. Không cần biết là con người hay quái vật, nếu trúng một vết thương chí mạng, nó sẽ chết.

Thứ xảy ra trước mắt tôi chứng minh điều đó.

Con Elite Orc - cỗ máy chiến đấu huỷ diệt mang sức mạnh áp đảo – đổ sụp xuống mặt sàn với lỗ thủng há toác trên cổ. Nó thở khò khè với khí quản đã bị cắt đứt, cố gắng giãy dụa------và dần dần biến mất.

“Ah…”

Aris quỵ xuống. Cô ấy thì thầm.

“…Thành công… rồi.”

Giây tiếp theo, chúng tôi được chuyển tới căn phòng trắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!