Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 86: CHƯƠNG 86: THỦY CÔNG

Sau khi quay về chỗ mấy cái máy bắn đá, tôi lập tức ra lệnh cho đám linh thú rút lui và nhảy phóc lên lưng anh Centaur Knight.

Anh ta phi đến dinh thự lãnh chúa.

Bọn Wind Elemental cũng theo sau.

Vì tay lãnh chúa đã xả lũ nên bây giờ thời gian chỉ còn tính bằng giây.

Không lâu sau, bức tường bao quanh dinh thự hiện ra trước mắt chúng tôi.

Wind Elemental ôm tôi bay vút lên.

Còn anh Centaur Knight thì chạy vòng qua mảng tường bị sập.

Tôi liếc sang thì thấy bóng dáng bọn Hobgoblin ngay trên đường chạy của anh Centaur Knight.

“Giết chúng luôn!”

“Rõ”

Anh ta trả lời chắc nịch.

Vậy thì tôi yên tâm giao lại cho anh ta rồi.

Bọn Wind Elemental bay vượt bức tường và đưa tôi đến sân trước.

Ở đó có khoảng 100 người.

Có 3 người ăn mặc như binh sĩ.

Họ ngồi xổm trên đất, tay cầm kiếm và giáo.

Họ bị băng bó khắp người, chỗ băng nào cũng đỏ thẩm.

Có lẽ toàn bộ những người có khả năng chiến đấu đều rải rác khắp thành phố rồi.

Có lẽ lực lượng của họ cũng không còn lại bao nhiêu nữa.

Nhưng nhờ có họ quyết tâm chiến đấu đến cùng nên bọn Hobgoblin mới bị cần chân đến giờ này.

Dù rằng họ không biết rằng chúng tôi đã tới đây.

Toàn là trùng hợp ngẫu nhiên cả.

Chính vì vậy nên ngay lúc đó, chữ “cứu” của Mia chẳng khác chi cám dỗ của quỷ.

Công nhận là Mia cũng lanh trí lắm mới giải quyết được tình huống đó.

Hiện mấy bà nội trợ đang băng bó vết thương trên vai Mia.

Vùng ngực em ấy lộ hết ra ngoài.

Tôi vội quay mặt đi chỗ khác.

Một người phụ nữ trung niên đến chỗ tôi.

Rồi cúi đầu xuống.

“Chúng tôi hứa sẽ tuân theo ngài. Cầu xin ngài hãy cứu lấy chúng tôi”

Lời nói chứa đầy nỗi sợ hãi.

Chả biết Mia đã nói gì mà họ thành ra vậy nữa.

Nhưng phải nói là con bé đã hoàn thành xuất sắc công việc.

Vậy là đủ rồi.

Sau khi băng bó cho Mia xong, người phụ nữ khi nãy đứng lên nhìn tôi.

Rồi chầm chậm cúi đầu xuống.

“Kazu-chi, nhờ anh”

“À. Để tôi gọi người đến đưa mọi người đi.《Summon Servant Team》”

Tổng cộng 100 quản gia và hầu gái xuất hiện.

Dân chúng trong thành phố tròn mắt.

Đến cả 3 vệ binh cũng chết lặng.

Nhưng giờ không còn thời gian nữa rồi.

Từ vùng trời phía đông, tiếng ầm ầm đã vang lên.

Mẹ ơi, tôi nghe rõ mồn một luôn rồi.

Cơn lũ quét đang tới.

Chẳng bao lâu nữa, thành phố này sẽ bị cuốn phăng.

Tôi dùng toàn bộ MP còn lại để niệm《Deflection Spell》rồi thi triển《Mighty Arm》.

Phải cường hóa cho toàn bộ quản gia và maid mới được.

Ngay lúc đó, anh Centaur Knight tới.

“Thưa chủ nhân, tôi đã giết 3 con Hobgoblin”

“Biết rồi. Cám ơn anh”

Mấy tay lính giật mình cảnh giác, nhưng khi thấy tôi nói chuyện với anh ta, họ bình tĩnh lại.

Rồi, không thể phí thêm phút giây nào nữa.

“Mia, đổi kể hoạch. Chúng ta sẽ dùng《Fly》thay vì dùng《Wind Walk》,”

“Vâng”

Tôi vội niệm《Deflection Spell》cho Mia.

Mia niệm ma thuật bay cho chúng tôi cùng linh thú trước rồi mới đến đám người hầu.

Cơ thể của đám quản gia và maid nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung.

Vì tốc độ cách biệt nhau nên bọn tôi không dùng《Wind Walk》nữa.

Vì phải đi từ từ như lên cầu thang nên nếu dùng《Wind Walk》, khả năng cao là mọi người sẽ không kịp thoát thân.

Còn《Fly》thì có vận tốc tương đương chim bay, nghĩa là nhanh hơn rất nhiều.

Đám người hầu bay đến chỗ đám đông rồi chia nhau ra nâng họ lên.

Nhìn hệt như trong phim vậy.

Vì bộ giáp da của mấy tay vệ binh nặng quá nên tôi phải cho 2 quản gia lôi họ lên.

May mà ở đây chỉ có 3 gã lính.

Vì phải bay một mình nên tôi do dự trong giây lát.

“Kazu-chi. Biết thừa nhận điểm yếu cũng là can đảm đó”

“Cục cứt, cám ơn gợi ý chân thành của cưng nha!”

Bị Mia chọc ngoáy, tôi đành ngoan ngoãn trèo lên lưng đại ca Centaur Knight.

Ờ đó, xin lỗi vì anh đây méo biết tới thể dục thể thao là gì nha!

Nói luôn là đám người hầu tôi triệu hồi ra ai cũng bay cực kỳ thành thạo cả. Chưa kể tới chuyện họ xách theo một người trưởng thành nữa chứ.

Mia dùng Phong Thuật cấp 3《Control Wind》 tạo ra một dòng khí đối lưu thổi lên.

Tuy bình thường ma thuật này cực kỳ vô tích sự, nhưng ở đây thì cứ như gãi đúng chỗ ngứa vậy.

Anh Centaur Knight bay trước dẫn đường.

Và nhìn lại đám người hầu đang từ từ bay lên.

Rồi tôi nhìn về phía ngọn núi phía Đông.

Cây cối xanh tươi bị một bức tường màu trà xô tới đè bẹp.

Vừa cuốn phăng khu rừng rậm, bức tường ấy vừa tiến thẳng tới.

Gì đây.

Nước sông bị con đập chặn lại đó ư?

Họ làm kiểu gì mà tích được nhiều nước dữ vậy?

“Có phải do tay Thủy Thuật Sư làm không?”

Mia bay đến cạnh tôi rồi hỏi.

“Hừm… hóa ra là tác phẩm từ ma thuật của tay Thủy Thuật Sư dưới quyền lãnh chúa à?”

“Người ta còn gọi hắn là “thụ tinh linh sứ” nữa.”

“Tinh linh sứ… chuyên về Elemental à? Hay hắn làm ra vẻ vậy thôi?”

“Có khi nào ma thuật của họ hoàn toàn khác biệt với chúng ta không?”

Chắc vậy rồi.

Nếu năng lực đặc biệt của bọn tôi là tiêu diệt quái vật để lên cấp và nhận điểm skill thì khả năng cao là hệ thống ma thuật của cũng tôi cũng khác với họ.

Mà nhắc mới nhớ… kể ra tôi giỏi vl.

Bởi vì bọn linh thú Elemental của tôi hoàn toàn có thể điều khiển gió và nước, còn tôi thì thao túng chúng dễ như trở bàn tay vậy.

Một lượng nước khổng lồ đổ ập tới như một bức tường.

Tháp canh gác cao khoảng 10m ở bìa rừng bị nó nuốt chửng.

Chỗ nước đó sắp đâm vào tường của thành phố đến nơi.

“Chuẩn bị di tản mau!”

Đám quản gia và maid gào lên.

Tôi nhìn xuống thì thấy một người phụ nữ trẻ đang chạy về phía dinh thự.

“Con tôi chưa về nữa! Cô maid đã đi tìm chúng như vẫn chưa…”

Maid của tôi lập tức rượt theo.

Mia vừa định đáp xuống thì tôi chộp lấy vai, cản con bé lại.

“Không được”

“Nhưng…”

“Không còn thời gian nữa. Để bọn người hầu lo đi”

Với lại, cái cấp thiết bây giờ chính là lũ Hobgoblin cơ.

Rốt cuộc chúng đang làm gì rồi….?

Nhìn sang khu vực phía Tây thành phố, tôi nghẹn lời.

Ngay giữa một vòng tròn, con Hobgoblin ăn mặc như chỉ huy đang lầm bầm như đọc thần chú.

Cả người nó bắt đầu phát ra ánh sáng màu đỏ đen.

Và rồi… không gian đằng trước nó uốn cong lại như khi ánh sáng đi qua gương lồi vậy.

Không gian cứ tiếp tục xoắn, và rồi một sinh vật màu hồng hiện ra.

Vừa nhìn, chúng tôi hiểu ra ngay.

Đó chính là…

“Con Globster…”

Mia nuốt nước bọt.

Con bé run rẩy cả người.

Ngồi trên lưng anh Centaur Knight, tôi đưa tay ra ôm chặt Mia.

“Kazu-chi…”

“Đừng lo…. có anh đây”

“Ưm… anh nói phải, với lại nước sắp đến rồi….”

Tôi nhìn sang phía Đông thành phố. Dòng lũ cuốn khổng lồ đã nuốt chửng phần tường bên đó và xô thẳng đến dinh thự này.

Nhưng… người phụ nữ chạy vào dinh thự vẫn chưa trở ra.

Trên sân vẫn còn 2 người già hơn ở lại chờ cô ta.

Mẹ kiếp, không kịp nữa rồi.

Giữa không trung, Mia và tôi gào lên hối thúc.

Nghe tiếng, hai quản gia liền ra sức thuyết phục họ.

Một trong hai nhờ người quản gia cõng ông ta.

Hai người cùng nhau bay lên.

Và rồi

Cơn lũ đánh tan bức tường bên ngoài rồi cuốn phăng cả dinh thự đi trong chớp mắt.

Người càn đứng dưới sân dịnh thự, người được quản gia của tôi cõng bay lên mất hút trong cơn lũ bùn.

Mia nghẹn cả thở.

Tôi ôm em ấy thật chặt và ra lệnh cho anh Centaur Knight tăng độ cao.

Fuyo mahou4-8 [/images/images/image-1.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/e/ed/Fuyo_mahou4-8.jpg/revision/latest?cb=20180211172220

Cơn lũ cuốn nhằm vào vách đá ở phía Nam mà tiếp tục xô tới.

Chẳng bao lâu sau, nó quét sạch cả thành phố.

Bọn Hobgoblin, 2 con Giant còn lại cùng con Globster bị cơn lũ bùn nuốt chửng.

Cái bẫy dùng hàng đống người dân làm mồi nhử đã sập gọn.

Phải nói là kế hoạch của tay lãnh chúa thật là cao siêu.

Dám cá, nếu Shiki mà gặp hắn, thể nào hai người cũng sẽ bắt tay nhau.

Và sẽ ngầm chống đối nhau.

Mẹ kiếp.

Mẹ kiếp thật.

Tôi siết chặt cơ thể mảnh mai của Mia.

“Kazi-chi, đau em”

“A… anh xin lỗi”

Mia cắn môi và ngước lên nhìn tôi.

Bằng một gương mặt như sắp khóc tới nơi.

Lồng ngực tôi co thắt lại.

Tôi có cảm giác trong vòng tay tôi, Mia như sắp vỡ vụn tới nơi vậy.

Giữa lúc đầu óc trống rỗng, tôi hành động theo phản xạ.

Tôi đưa đôi môi mình ấn vào đôi môi run rẩy của Mia.

Em ấy tròn mắt.

Tôi tách môi hai đứa ra ngay.

“Xin lỗi… anh lỡ…”

“Ưm… cám ơn anh”

“Không phải… anh…”

“Có cảm giác như em sắp tan vỡ tới nơi phải không?”

Đúng.

Dù vậy nhưng Mia à…. em….

“Ưm. Cám ơn anh nhiều lắm”

“Cái đó… thực ra anh….”

“Bấy nhiêu đó là em mãn nguyện rồi”

Mia cười bẽn lẽn.

“Cám ơn Kazu-chi, em bình tĩnh lại rồi”

Ngay lúc đó, từ đằng sau, một luồn sáng rực rỡ lóe lên.

Tôi quay lại nhìn. Ngay giữa trung tâm thành phố, một cột sáng dựng lên.

Cái gì vậy?

Tôi nhận ra rồi.

Đó chính là nơi bọn Hobgoblin đang tụ tập.

Cũng chính là nơi con Globster hiện ra từ cõi hư không.

Chuyện gì nữa đây?

CHƯƠNG 87: HIỂM HỌA RA ĐỜI

Trên lưng anh Centaur Knight đang bay về phía Bắc thành phố, tôi và Mia ngớ người ra nhìn cột sáng phía sau lưng.

Khoảng 10 giây sau, cột sáng tan biến.

Rồi chớp mắt một cái, một cột sáng chói lòa khác lại xuất hiện cùng nơi đó.

Giữa dòng lũ cuốn, một cái xoáy nước xuất hiện.

Tại trung tâm cơn xoáy, một vật thể khổng lồ vươn lên.

Cái thứ đó còn lớn hơn cả một con Giant nữa.

Chiều cao toàn phần của nó đạt 6m.

Miêu tả ngắn gọn nhanh lẹ, đó là một con nhân mã 4 tay.

Vì bị cái nón bảo vệ che nên tôi không thể nhìn rõ gương mặt nó được.

Một cái áo giáp da bao vệ từ ngực xuống tới phần thân ngựa của nó.

Hai cánh tay bên trên cầm cung và tên, hai cánh tay dưới cầm kiếm và khiên.

Tóm lại, cả 4 tay nó đều cầm vũ khí.

“Sa..Satan Cross……”

Mia lầm bầm.

Thôi làm ơn đừng có nói ba cái thứ đó ra giùm anh cái.

Lỡ cơ chế chuyển ngữ ghi nhận tên con quỷ sứ đó là Satan Cross luôn thì sao hả?

Hên cái là bọn tôi không bị dính chưởng vụ đó.

Một người lính được quản gia của tôi cõng đi lầm bầm “Mekishu Grand”

“Đó là tên con quái vật kia à?”

Mia thì nói “ông ta cản bọn lính tấn công em đó”

À hiểu rồi, vậy là ông ta cũng biết điều chứ không như mấy gã cục mịch kia.

“Vâng thưa ngài Đại Pháp Sư”

Ông ta là một người đàn ông trung niên.

Nhìn kĩ lại mới thấy mặt ông ta hệt như mấy gã nát rượu vậy.

Chỉ khác ở chỗ tóc ông ta màu vàng, còn mắt thì xanh lá mà thôi.

“Nó là Mekishu Grand, con quái vật khổng lồ có 4 tay trong thần thoại, và là tiên phong của Tà Thần. Cung của nó có thể giết một con rồng, còn thanh kiếm thì thừa sức xẻ đôi một thành phố… Không ngờ là nó lại có thật”

Ồ, vậy à…

Tôi có nên mừng vì hệ thống không ghi nhận tên của nó là Santa Cross không? Giữa lúc thế này mà sao tôi lại nghĩ ba chuyện bá láp đó vậy?

À không, chuyện đó không quan trọng. Cái quan trọng ở đây là ‘ngài Đại Pháp Sư’ kìa.

Đứa nào dám đặt cho tôi cái tên đó vậy…

Tôi đánh mắt sang nhìn cô bé trong vòng tay mình.

Mia lè lưỡi ra rồi *Tehepero*

“Quan trọng là phải gây dựng được niềm tin trước.”

“Nhớ đó, chút nữa biết tay anh”

“Lúc đó họ đang hoảng loạn, phải kiếm một cái danh hiệu thật ngầu mới trấn an họ được”

Hừ, đúng là không thể cái lý với con bé này được.

Có lẽ vì bị họ chém nên Mia cũng không còn cách nào khác.

Vậy là cái danh hiệu Đại Pháp Sư gán lên tôi ra đời.

Nhưng kệ đi đã. Cái quan trọng bây giờ là con Mekishu Grand kia.

Đây là lần đầu tiên một con quái vật có tên sẵn xuất hiện.

Và theo ông vệ binh kia, nó thuộc hàng quái vật thần thoại trong thế giới này.

Rốt cuộc cái con quỷ sứ đó chui xó nào ra vậy?

Không, tôi cũng lờ mờ nhận ra rồi.

Nhưng tôi lại không muốn thừa nhận thôi.

Globster.

Vào những giây phút cuối cùng, bọn Hobgoblin đã gọi con Globster tới.

Lũ Globster chính là loài đã dịch chuyển chúng tôi đến nơi này.

Vào khoảnh khắc ấy, năng lực mà nó dùng tới chính là năng lực dịch chuyển tức thời.

Chẳng những vậy, nó còn có khả năng dịch chuyển đối tượng khác nữa ư?

Tôi vẫn còn thắc mắc một chuyện.

Con Mekishu Grand không phải sinh vật duy nhất xuất hiện.

Con Globster dưới dòng nước cuốn giờ ra sao?

Nó mà gọi thêm vài con quái thần thoại tới, chúng tôi chỉ còn nước vừa bay vừa khóc.

Cơ mà nó không cần làm vậy tôi cũng đã mất hẳn tinh thần chiến đấu rồi.

Cũng may lắm cả lũ mới thoát được, vậy nên tôi chỉ mong sao tránh cái thứ đó càng xa càng tốt mà thôi.

Vậy nên trước tiên bọn tôi phải hạ độ cao cho bớt lộ liễu đã.

Tôi ra lệnh cho đám người hầu từ từ bay thấp xuống.

Bọn tôi đã bay ra bên ngoài thành phố rồi.

Vì ở đây không có nước nên cũng không cần bay cao làm gì, nhưng cái quan trọng ở đây là phải bay thấp cho dễ thoát.

Ma thuật này có tốc độ tương đương chim bay.

Chúng tôi vừa mới cứu đám người này xong. Nếu không muốn quẳng họ vào chỗ chết thì phải bay xa thêm nữa.

Con Mekishu Grand bắt đầu di chuyển về phía Đông.

Nhờ bọn tôi bay thấp nên nó không thấy được, hay ngay từ đầu nó đã không thèm quan tâm bọn tôi rồi?

Hoặc cũng có thể là nó đang tìm cách lội ngược dòng lắm.

Dù có là một sinh vật khổng lồ cao 6m thì nó cũng khó lòng di chuyển giữa dòng nước cuồn cuộn thế này được.

Với lại, mấy con quái khác đã chết chưa?

Hay bị cuốn trôi rồi?

Dường như con Mekishu Grand không thèm quan tâm đến những chuyện vặt vãnh đó. Nó cứ nhằm hướng Đông mà thẳng tiến đến ngọn núi.

Giữa đường, nó cắm phập thanh kiếm khổng lồ của mình xuống dòng nước.

Một vệt sáng lóe lên.

Một giọng nữ the thé vang lên.

“Chắc con Water Elemental ngỏm rồi…”

Mia lầm bầm.

Có phải đó là con Water Elemental điều khiển dòng nước không?

Con Mekishu Grand phát hiện ra và tiêu diệt nó à?

Nó tiếp tục di chuyển.

Nó nhảy vọt qua bức tường thành phố và đáp xuống chân ngọn núi phía Đông.

Rồi dừng lại.

Nó giương cung lên.

Ơ? Nó ngắm bắn cái gì vậy?

Không lẽ nó thấy người điều khiển con Water Elemental à?

Nếu không phải vậy thì tôi cũng chẳng biết vì sao nó lại làm vậy nữa.

Nhưng nếu nó thấy thật thì mắt nó quả là phi thường.

Khi đó, nếu không thoát khỏi thầm mắt của nó, bọn tôi có chạy lên trời cũng không thoát được.

Mũi tên trong tay con Mekishu Grand bắt đầu bốc lửa.

Gì nữa đây?

Đó là cung và tên ma thuật, hay đó là năng lực của con quái vật kia?

Con nhân mã ngoại cỡ bắn mũi tên khổng lồ đi.

Mũi tên rực lửa vẽ một vệt sáng theo đường parabol rồi găm vào khư rừng trên đỉnh núi.

Một giây sau, phía sâu trong khu rừng phát nổ.

Cây cối bị thổi bật.

Một đám bụi đất khổng lồ vươn lên.

“Hê… cái quỷ gì vậy? Bom à?”

“Theo truyền thuyết, không gì mà hỏa ngục sinh ra từ Tà Viêm Kích của con Mekishu Grand không thiêu rụi được cả”

Tà Viêm Kích à? Mới nghe tên thôi đã thấy ngầu lòi rồi…

Tất nhiên là chỉ dành cho mấy đứa ATSM mà thôi.

“Vậy ông có biết nó còn năng lực gì khác nữa không?”

“À vâng. Mekishu Grand dùng ba loại ma thuật khác nhau. Tà Viêm Kích thì tôi đã nói rồi. Ma thuật thứ hai là Tà Lôi Trảm từ thanh kiếm của nó. Cuối cùng là Tà Long Nhãn giúp mắt nó nhìn thấu vạn vật.”

Tà Viêm Kích, Tà Lôi Trảm rồi tới Tà Long Nhãn.

Nghe tên đã dễ sợ lắm rồi, vậy mà hiệu ứng của từng ma thuật còn dễ sợ hơn nữa.

Dù bọn tôi có dùng ma thuật kháng…. thì cũng chỉ chống đỡ được 2 ma thuật của nó mà thôi.

Cái chiêu Tà Long Nhãn chính là cái đáng dè chừng nhất.

Vì dù có giấu hay nấp cỡ nào nó cũng nhìn ra được…

Mia cũng đang suy tính chuyện đó nữa.

“Hồi nãy em mới học được《Greater Invisibility》, vậy mà...”

Mia thở dài.

A… ừm…

Đó là một trong những Phong Thuật cấp 7, đồng thời cũng là phiên bản mạnh của《Invisibility》.

Dù có di chuyển nhanh hay cử động mạnh thì ma thuật ấy cũng không mất tác dụng.

Có ma thuật ấy thì bọn tôi không còn ngán thằng nào nữa.

Trừ thằng này ra.

Và Mia cũng biết vụ đó.

Ban đầu bọn tôi cũng định dùng《Greater Invisibility》để đập nhau rồi.

Nhưng vì con quỷ sứ này có Tà Long Nhãn nên chiến thuật đó coi như phá sản.

Mà không phải vụ đó.

Dẹp mấy chuyện vớ vẩn qua một bên thôi.

“Trước khi nghĩ cách, chúng ta cần quyết định xem mình cần làm gì đã”

“Ưm. Em cũng biết vậy, nhưng”

Vì vừa mới nâng lên nên trước giờ bọn tôi chưa từng dùng qua ma thuật cấp 7 lần nào.

Dù vậy nhưng bọn tôi cũng đã tìm ra phương pháp để đánh nhanh rút gọn.

Đến cả Mia cũng không nói nên lời.

“Bình thường, ma thuật mới sẽ chính là Flag Thắng Trận cho trận chiến tiếp sau”

“Nhưng đời thật thì không dễ ăn vậy đâu”

“Khốn nạn, không thể chấp nhận được”

“Nhưng trước hết chúng ta phải coi coi con quỷ sứ đó có ngó lơ cho cả bọn hay không đã.”

Ngay lúc đó thì con Mekishu Grand quay sang nhìn.

Từ trong cái nón bảo vệ, ánh mắt đỏ rực lóe lên nhìn chằm chằm tôi.

Một luồn điện chạy dọc sống lưng tôi.

“Mia,《Tempest》!”

“Hả? A vâng”

Phong Thuật cấp 6《Tempest》là một ma thuật tạo ra một cơn gió cực mạnh thổi tung mọi thứ trên đường bay của nó.

Vấn đề nằm ở chỗ cơn cuồng phong ấy dư sức thổi bay cả người lớn đi.

Nhưng cũng chỉ thổi bay đi chứ không làm được gì khác.

Thú thật, mới cấp 6 mà đã có ma thuật đó thì quả là…

“《Tempest》”

Cơn cuồng phong lao thẳng vào con Mekishu Grand.

Vì quá xa nên đòn đó còn không chạm tới kẻ thù nữa.

Nhưng ít ra thì trên đường tới đây, nó cũng sẽ bị ngọn gió đó cản chân phần nào.

Rồi thì con Mekishu Grand bắn một hỏa tiễn.

Ngọn lửa đỏ rực bay thẳng tới chỗ bọn tôi bị gió làm lệch đi chút ít.

Hên một cái, hai bên cách nhau rất xa.

Cho nên sai một li là đi một dặm.

Quả bom lửa đáp xuống vùng phía bên phải trước mặt chúng tôi.

Và phát nổ dữ dội.

Sóng xung kích tạt vào chúng tôi.

Suýt chúng tôi đã bị luồn sóng ấy đánh bật đi luôn rồi.

Tôi ôm Mia và túm chặt lưng anh Centaur Knight.

Mọi người xung quanh gào lên.

Tôi mở mắt ra nhìn. Đợt sóng xung kích đã thổi bay mất vô số quản gia và maid rồi.

Những người tuột tay khỏi đám người hầu của tôi rơi xuống đất.

Tiếng cơ thể rơi bẹp, tiếng xương gãy vụn vang lên.

Tiếng kêu cuối cùng của họ vang vọng.

Anh Centaur Knight thì kịp hạ người xuống để chống chịu đợt sóng xung kích.

Đám đầy tớ lập tức đáp xuống đất và nằm đè lên người dân để che chắn cho họ.

Đám linh thú của tôi cũng cố gắng hết sức rồi.

Nhưng vẫn có rất nhiều người chết.

Trên lưng ngựa nhìn xuống, cảnh tượng trong mắt tôi như cảnh ở địa ngục vậy. Tiếng người gào khóc khắp nơi.

Đầu một số người cong đi một cách kỳ dị.

Một số thì máu me khắp người.

Vụ nổ tan đi.

Ở trung tâm, một cái hố khổng lồ như miệng núi lửa hiện ra.

Cái nguồn sức mạnh vô lý này ở đây ra vậy?

Ê mà, khoan, khoan cái đã.

Bọn tôi thì làm gì được con quái thai này?

Dù có xông vào đánh nhau với nó hay bỏ chạy thì cũng có khác gì nhau không?

Nhưng kệ đi, cứ tìm đường lên núi trước đã.

Chắc chắn những người dân còn sống đã sang phía bên kia ngọn núi để nấp rồi.

Nhưng còn Mia và tôi…

“Ah, ah, ahhhh……. ah”

Mia trợn tròn mắt run rẩy.

Em ấy cứ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng những người vừa vặn thoát chết đang bị thương lăn lộn trên đồng cỏ.

“Mia! Bình tĩnh lại đi Mia!”

Tôi vỗ nhẹ má em ấy.

Rồi tôi lại ôm lấy cơ thể mảnh mai như sắp tan vỡ tới nơi của Mia.

Em ấy thở dài.

“T...Tại sao… em đã cố gắng hết sức để cứu họ mà….”

“Anh biết. Anh biết là em đã cố gắng hết mình rồi”

“Vậy thì… tại sao… chuyện lại thành ra thế này….”

“Bình tĩnh lại đi! Vẫn còn rất nhiều người sống sót! Nếu cứ đứng ngây ra thế này, chúng ta sẽ lãnh trọn đợt tấn công tiếp theo! Phải bình tĩnh mà bảo vệ những người còn sống”!

Mia ngớ người ra nhìn chằm chằm vào tôi.

Mẹ kiếp thật. Giờ làm sao đây?

Mia đã thành ra thế này thì tôi có nên đánh nhau với con quái vật đó để câu giờ không?

Tôi cầm chân nó được bao lâu đây?

Mà không, dù có cầm chân được nó thì bọn tôi biết làm gì tiếp?

Nếu bỏ chạy thì bọn tôi có thoát được cái vũ khí tầm xa có sức mạnh hủy diệt đó không?

Đã vậy thì

Phải bỏ lại đám người này, dùng họ làm mồi nhử để thoát thân thôi.

Tôi lệnh cho anh Centaur Knight bay lên trời lại.

Và mặc kệ Mia đang lầm bầm “không… đừng…”

Vài quản gia bay theo tôi.

Ngay lúc đó

Từ trên núi, một cơn mưa tên trút xuống.

Kèm theo đó là Hỏa Thuật và Lôi Kích.

Gì đây?

Vậy là sao?

Tôi không hiểu gì nữa rồi.

“Là quân đội của ngài Lãnh Chúa!”

Tay vệ binh trung niên được một quản gia cõng bay đến bên cạnh tôi và nói.

Ông ta đang đè chặt vai trái của mình.

Hình như là đau lắm.

Sóng xung kích hồi nãy làm ông ta gãy tay rồi à?

Cầu trời không phải vậy.

Mà không phải vụ đó. Ông ta mới nói cái gì cơ?

“Ngài lãnh chúa đang khiêu khích con Mekishu Grand!”

Thiệt hay giỡn vậy? Ông ta dùng dân của mình làm mồi nhử quái vật mà?

Không, không phải…

Đừng có tưởng bở tôi ơi.

Dù có phải dùng cả thành phố làm mồi nhử thì ông ta cũng quyết tâm tiêu diệt bọn quái vật.

Ông ta không hề muốn dùng thành phố làm mồi nhử để thoát thân.

Dù có phải thí mạng dân của mình, ông ta cũng quyết phải chiến thắng.

Và kế hoạch đã thành công một nửa.

Nhưng ông ta đã tính nhầm, vì giờ con Mekishu Grand vừa xuất hiện. Và con quái vật này còn khó nhằng hơn cả đội quân Hobgoblin nữa.

Ông ta muốn chiến thắng bằng mọi giá.

Hiện tại vẫn còn người sống sót.

Dù có phải hy sinh cái gì đi nữa, ông ta chỉ còn mỗi nước tấn công mà thôi.

Thắng hay thua gì thì cũng chẳng khác gì nhau nữa.

Con Mekishu Grand quay sang ngọn núi.

Dù phải đối mặt với kẻ thù gần như bất bại nhưng đợt tấn công vẫn cứ tiếp tục.

“Nhanh lên, bay hết tốc lực ngay!”

Tôi ra lệnh cho đám người hầu đưa người dân lên núi tránh nạn.

May thay, trong lúc bọn tôi di tản, con Mekishu Grand vẫn cứ chú tâm vào ngọn núi phía Đông.

Người dân thành phố kịp sang bên kia ngọn núi tránh nạn.

Tốt rồi.

Dù nó có bắn thêm phát nữa thì người dân vẫn giữ được mạng.

Sau khi di tản xong, tôi thu hồi đám người hầu.

Giờ phải tìm mọi cách mà tích góp MP, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

“Em có sao không Mia?”

“Ưm… em… xin lỗi Kazu-chi”

“Không sao. Chút nữa muốn làm gì cũng được. Giờ cứ vậy là được rồi”

“Ưm”

Mia ủ rũ gật đầu.

Sau khi lấy lại quyết tâm, con bé lắc đầu thật mạnh.

Rồi nhìn tôi mà mỉm cười…

“Nè, Kazu-chi mới nói chút nữa muốn làm gì cũng được phải không?”

“Oi oi”

Tôi cốc đầu Mia một phát.

Con bé cười bẽn lẽn.

Tôi với Mia trèo ngược lên vách đá quan sát tình hình.

Con Mekishu Grand bắn hàng loạt hỏa tiễn vào ngọn núi.

Sau mỗi phát bắn, hỏa lực phản công từ đội quân của lãnh chúa lại yếu đi.

20 phút sau, ngọn núi chìm hẳn vào yên lặng.

Dù đã lãnh chừng đó công kích nhưng cơ thể con Mekishu Grand vẫn không bị một vết xước nào.

Đúng là một sức mạnh áp đảo tuyệt đối.

Vì quân đội lãnh chúa quá yếu hay vì con Mekishu Grand quá mạnh đây?

Có lẽ tay lãnh chúa đã thấy chúng tôi đưa người dân đến nơi an toàn rồi.

Dù biết làm vậy là cực kỳ liều lĩnh nhưng ông ta vẫn liều mạng thách thức con Mekishu Grand để cứu người dân.

Hay phải nói là vì họ tin tưởng vào chúng tôi nên mới cố gắng câu giờ?

Sao cũng được, vì họ không hy sinh vô ích.

Chắc chắn họ có dụng ý gì đó nên dù biết mình không làm gì được con quái vật, họ vẫn tấn công.

Hừ…

“Hai tiếng rồi…”

Sau khi chuẩn bị xong, tôi đứng trên vách đá và thông báo.

Đó cũng là lúc con Mekishu Grand quay sang phía chúng tôi.

Tôi liền dùng ma thuật.

“《Summon Circle》”

Dưới chân tôi, một ngôi sao 6 cánh màu đỏ hiện ra.

Những cột sáng màu trắng dựng lên.

Tuy nhỏ nhưng những cột sáng ấy giống hệt như lúc con Mekishu Grand xuất hiện vậy.

Ở một nơi cách đây rất xa, tại vòng tròn ma thuật trong Trung Tâm Bổ Trợ.

Ma thuật này dịch chuyển tức thời mọi vật chất trong vòng tròn ở đó đến đây.

Chúng tôi đã hứa với nhau rồi. Nhất định họ sẽ sắp xếp kịp thôi…

Tôi biết

Rằng đồng đội của tôi sẽ không bao giờ phải bội tôi.

Và rồi

Từ bên trong cột sáng, có tiếng nói vang ra.

“Wa wa wa! Chói quá!”

“Ừ, nhưng chắc chắn đây chính là…”

Một giọng nói thân quen.

Tuy chúng tôi mới xa nhau có 2 tiếng

Nhưng quảng thời gian đó lại dài như 2 tuần...

Ánh sáng tan đi.

Hiện tại, trên vách đá trước mặt tôi có một đống hành lý cùng 2 cô bé.

Một cô bé tóc đen cầm giáo. Chính là Alice.

Và một cô bé tóc vàng cùng thanh kiếm bạc, Tamaki.

Fuyo mahou4-9 [/images/images/image-2.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/7/70/Fuyo_mahou4-9.jpg/revision/latest?cb=20180211172221

“Kazu-chi!”

Cả hai kêu lên cùng lúc.

Tôi gật đầu.

Rồi nhìn con Mekishu Grand ở phía xa.

“Chút nói chuyện sau. Giờ chúng ta phải hạ con quái vật đó trước”

Rồi tôi cười gan góc.

“Đủ mặt cả rồi. Giờ thì phản công thôi”

CHƯƠNG 88: MEKISHU GRAND

Cách vách đá vài cây số, con Mekishu Grand bắt đầu bắn hỏa tiễn vào chúng tôi.

“《Tempest》”

Ma thuật《Tempest》của Mia lại làm chệch hướng của các mũi tên thêm lần nữa.

Chúng cắm xuống vùng đồng bằng nằm bên trái vách đá, gây nên những vụ nổ khổng lồ.

Sóng xung kích cực mạnh quật vào vách đá.

Những người dân nấp đằng sau đó hét lên.

Kệ đi, đằng nào họ cũng có chỗ nấp rồi nên chắc không sao đâu.

Alice với Tamaki vừa che đầu gượng lại trước sóng xung kích vừa hét lên.

Nhưng sau khi thấy cái miệng hố khổng lồ ở chỗ vụ nổ, hai đứa hít vào một hơi sâu.

“V-Vậy là sao Kazu-san? Con quái vật nào kia? Với cả tiếng hét đằng sau vách đá của ai mà…”

“Chuyện dài lắm. Tóm gọn lại thì chúng ta cần phải tiêu diệt con trùm Mekishu Grand đó đã. Khi nào vào căn phòng trắng anh kể chi tiết cho nghe”

Giờ thì căn phòng trắng chẳng khác gì phép màu cả.

Sau khi hiểu vì sao cần gác chuyện đó qua một bên và tình hình hiện tại đang gấp gáp thế nào, Tamaki gật đầu.

“Nhưng mà chúng ta có đánh nổi nó không?”

Alice vừa trị thương cho Mia, vừa đổ mồ hôi lạnh hỏi tôi.

Cũng phải. Em ấy mới chân ướt chân ráo tới đây, vậy mà đã chứng kiến ngay vụ nổ đó, bảo sao không lo cho được.

Chuyện đương nhiên thôi.

Mà dù có biết rõ đầu đuôi thì tôi cũng không dám nói là mình thắng được.

Hơn nữa, dù có Alice với Tamaki giúp thì trận này bọn tôi cũng phải trầy da tróc vảy chứ không đùa.

Nhưng bọn tôi phải thắng.

Chắc chắn kẻ thù sẽ không tha cho chúng tôi, và đằng sau là hàng chục người dân vô tội.

Dù rằng chúng tôi không có nghĩa vụ phải bảo vệ họ, và cũng không ai ra lệnh cho bọn tôi, nhưng…

Lãnh Chúa đã nhận ra bọn tôi không phải kẻ thù, và ông ta đã liều mạng câu giờ cho bọn tôi…

Nếu phụ lòng ông ta, tôi cứ thấy tội lỗi thế nào đó…

Rồi… tôi nhìn Mia.

Em ấy cũng nhìn tôi và gật đầu “Ưm”

Một tiếng kêu tràn đầy ý chí.

“Nếu nó tấn công tầm xa thì phòng thủ bao nhiêu lần cũng được cả. Chúng ta không được để những mũi tên của nó giết thêm người nào nữa”

“Và ngược lại, chúng ta cũng không cách nào tấn công được đối thủ cách đây vài cây số luôn”

“Nếu con quái vật phát hiện đòn tấn công của nó không làm được gì chúng ta, chắc chắn nó sẽ tiếp cận”

Mia nói vậy.

Rồi thì con quái vật có hình dạng như nhân mã bắt đầu khua mấy cái móng khổng lồ của nó chạy về phía chúng tôi.

Nó thu hẹp khoảng cách trong nháy mắt.

“A đúng rồi Kazu-san”

Alice nói vội.

“Bên kia cái hang có một cái tổ ong. Nhờ săn cả đống ong trong đó nên… ờm… Tamaki-chan nâng Kiếm Kĩ lên cấp 8 rồi”

“Được vậy thì tốt quá. Trông cậy vào em nha Tamaki”

“Ưm ưm, em… ờm… sẽ cố gắng”

Vậy là Kiếm Kĩ của Tamaki lên tới cấp 8 rồi.

Nếu vậy thì bọn tôi vẫn có cơ hội thắng.

Tôi niệm những ma thuật cường hoa cơ bản lên cho Alice và Tamaki.

《Physical Up》,《Mighty Arm》và cả《Clear Mind》nữa.

Sau đó tôi niệm《Deflection Spell》rồi thi triển《Resist Element: Wind》và 《Resist Element: Fire》.

Rồi niệm《Deflection Spell》cho Mia yểm《Fly》.

Vì còn lúc nữa kẻ thù mới tới đây nên tôi muốn tranh thủ thi triển càng nhiều ma thuật Hỗ Trợ càng tốt.

Tôi vừa nghĩ tới đó thì con Mekishu Grand bắn một hỏa tiễn thẳng tới đây.

Mia thi triển《Tempest》lần nữa và gạt nó sang một bên.

Nhưng so với khi nãy, bây giờ nó ở gần bọn tôi hơn nhiều.

Mũi tên bắn trúng khu vực sát bên vách đá. Đất cát cùng sóng xung kích quật vào người chúng tôi.

Người dân đằng sau vách đá lại gào lên lần nữa.

“Không thể chờ ở đây được”

“Ưm. Chúng ta phải tự tiếp cận nó thôi”

Tôi lại dùng《Deflection Spell》để thi triển《Haste》rồi nhảy lên lưng anh Centaur Knight.

Nhờ có ma thuật Trị Thương của Alice nên giờ cơ thể tôi nhẹ nhõm hẳn.

“Xuất kích!”

Tôi hét lên, cả nhóm nhảy khỏi vách đá rồi bay thẳng đến chỗ con trùm.

Alice với Tamaki vọt lên đằng trước, để lại một vệt sáng đỏ trước mặt tôi.

Ngay đằng sau đó là 2 con Wind Elemental cùng Mia.

“Alice, Tamaki, kẻ địch là một con Mekishu Grand thuộc hàng quái vật thần thoại trong thế giới này. Nó vừa biết bắn hỏa tiễn, dùng lôi trảm, rồi còn có thể nhìn thấu vạn vật nữa đó!”

Tôi giấu không cho 2 em ấy biết mấy cái tên Tà Viêm Kích, Tà Lôi Trảm và Tà Long Nhãn.

Dù tôi có nói ra thì cũng chưa chắc gì cả hai nhớ được.

“Cho nên chúng ta không thể dùng mấy cái trò che mắt bằng khói hay gì được đâu, cả tàng hình cũng vậy nữa. Tụi anh chưa biết đòn lôi trảm của nó ra sao nên nhớ cẩn thận. Và cũng đừng có dựa dẫm vào ma thuật kháng nghe chưa”

“Em hiểu rồi”

“Để đó em cân cho”

Cả hai hăng hái trả lời.

Alice thì chắc là tự biết cẩn thận rồi.

Hi vọng em ấy để mắt dòm chừng Tamaki… A!

Vẫn có cơ hội thắng.

Cấp 9 là cấp skill tối đa trong thế giới này.

Thiệt mừng là Tamaki đã nâng Kiếm Kĩ lên tới tận cấp 8.

Dù sức mạnh hủy diệt của con Mekishu Grand có khủng cỡ nào đi nữa, chỉ cần bọn tôi đến gần, nó buộc phải cận chiến thôi.

Lúc đánh nhau với bọn Giant, tôi đã nhận ra chuyện đó.

Dù con Mekishu Grand có mạnh tới đâu đi nữa, nếu đụng phải một trùm cận chiến như Tamaki, thể nào nó cũng phải đánh ngang cơ thôi.

Thấy chúng tôi tới gần, con quái vật khổng lồ vừa vào thế thủ vừa đưa cây kiếm với cái khiên lên.

Chẳng những vậy, nó còn giương sẵn tên trên tay nữa…

“Đừng hòng”

Hiện tại, nó đã lọt vào tầm công kích ma thuật của Mia rồi.

Chúng tôi đang cách nó khoảng 200m.

“《Electric Stun》”

Trước khi nó kịp thả mũi tên ra, Mia đã dùng lôi kích đánh phủ đầu.

Đó là một Phong Thuật cấp 7 em ấy mới học được. Đòn lôi kích lan khắp cơ thể con quái vật, khiến nó đơ người ra trong giây lát.

Mỗi cấp Phong Thuật tăng 30m phạm vị công kích.

Theo tôi thấy, đây không chỉ đơn thuần là một ma thuật cấp cao thôi.

Thứ nhất, nếu không dùng đúng ma thuật kháng thuộc tính thì không tài nào chịu nổi.

Thứ hai, trong khoảng khắc bị lê liệt, đối thủ sẽ để lộ sơ hở chí mạng.

Sau khi trúng phải đòn đó, con Mekishu Grand ngắm chệch mục tiêu.

Hỏa tiễn phóng vọt khỏi cung đi chệch hướng và trúng vào một nơi xa lắc.

Sóng xung kích cực mạnh dội vào lưng chúng tôi.

Nhưng Alice và Tamaki đã tận dụng sơ hở của nó để lao tới.

“Lên nào Alice!”

“Ưm, Tamaki-chan!”

Thanh kiếm bạc của Tamaki chém mạnh vào thanh kiếm trên tay phải bên dưới của con Mekishu Grand.

Tiếng kiếm chạm kiếm ngân vang khắp xung quanh.

Cùng lúc đó, cái khiên trong tay trái phía dưới của nó đã cản được mũi thương của Alice.

“Ẹc, nó đỡ được hết luôn”

Mia lầm bầm.

Khỉ thật, vừa ăn《Electric Stun》xong mà nó cùng lúc đỡ được hai đòn tất công của Alice và Tamaki mới ghê chứ.

Thằng quỷ sứ này không phải dạng vừa rồi.

Hay nói đúng hơn là nó áp đảo cả Kiếm Kĩ cấp 8 của Tamaki luôn.

Đừng có nói là nó cấp 9 nha?

Nếu mà vậy… thì nguy rồi…

“Nhưng hình như nó cũng không mạnh đến độ đó đâu”

Trong lúc tôi đang cưỡi anh Centaur Knight, Mia lướt nhẹ trên không rồi quay lại nhìn tôi mà nói.

“Nhất là so với kích thước cơ thể của nó ấy”

Cũng phải. Tuy nó đỡ được đòn tấn công của Alice nhưng vẫn phải chật vật đánh với Tamaki đang bay giữa không trung…

Không, phải nói là Tamaki chọn góc ra đòn rất khéo và đẩy lùi được cả đà tấn công của đối thủ mới đúng.

Nói vậy chứ không phải nhờ nhìn theo đường kiếm của con bé nên tôi mới biết đâu.

Anh Centaur Knight mới là người nhận ra và báo cho tôi biết.

Nói thiệt thì tôi không theo kịp tốc độ giao chiến giữa Tamaki với con Mekishu Grand nữa rồi.

Từng động tác của cả hai nhanh đến nổi tôi chỉ thấy được dư ảnh mà thôi.

Đó chính là đẳng cấp của những kẻ sở hữu skill cấp 8.

Đây là trận chiến giữa cao thủ với nhau à?

Còn Alice thì phải chật vật lắm mới tiếp cận được.

Vì Tamaki tập trung nâng một skill nên con bé đã lên tới cấp 8. Nhưng khác với con bé, Thương Kĩ của Alice mới cấp 6 mà thôi.

Vì chịu trách nhiệm trị liệu cho cả nhóm nên em ấy còn phải nâng cả ma thuật Trị Thương nữa.

“L-Làm sao bây giờ Kazu-san?”

Alice rút lui xin chỉ thị.

“Anh thấy sao?”

Tôi hỏi anh Centaur Knight.

Cái này thì phải hỏi chuyên gia mới được.

“Kiếm Kĩ của kẻ thù mạnh hơn bên ta, nhưng hình như vì cơ thể cồng kềnh quá nên khi đấu với Tamaki-sama, con Mekishu Grand bị bất lợi”

À hiểu rồi, tuy có tới 4 tay nhưng kẻ thù cũng chỉ có một cơ thể mà thôi.

Vậy là bọn tôi phải nhắm vào đó à.

Nếu vậy thì

“Alice, sang phía đối diện với Tamaki đi”

“Hả? A, vâng!”

Alice hiểu ý tôi ngay.

Em ấy bay một vòng ra đằng sau con Mekishu Grand.

Kẻ địch liền đổi thế đứng để giao chiến với Alice.

Thế là nó quên cả cảnh giác Tamaki.

Tamaki liền nhân cơ hội đó tung đòn…

Tay cầm cung của con nhân mã khổng lồ bị thương nhẹ.

Con Mekishu Grand gào lên vì đau.

Ngon…!

Tôi mừng đến nổi siết chặt nắm tay lại.

Nhưng chỉ một giây sau.

Tamaki bị đánh văng đi và thét lên.

“Hả? Oi, cái quái gì vậy?”

“Nó dùng lôi trảm thưa chủ nhân!”

Anh Centaur Knight hốt hoảng quay lại.

Mia lập tức ôm lấy hông tôi.

Trên lưng anh Centaur Knight, tôi và Mia cùng phóng vội xuống mặt đất…

Khu vực chúng tôi vừa rời khỏi lập tức bị một trận lôi kích diện rộng quét qua.

Chúng tôi vừa kịp thoát được.

Sóng xung kích tạt qua mặt chúng tôi.

Một mùi khét thoảng trong không khí.

Đó là một đòn tấn công đáng gờm từ thanh gươm của con Mekishu Grand.

Trảng cỏ đằng sau chúng tôi bị một nhát chém thập tự vô hình xé toạc.

Dấu vết đòn đánh trên trảng cỏ dễ phải sâu đến 1m.

“Tà Lôi Trảm”

Mia lầm bầm.

A, con bé nói ra cái tên đó rồi.

Nếu Tamaki mà không có ma thuật kháng thì đúng là cực kỳ nguy hiểm.

Vì vấn để chính ở đây là đòn này cực kỳ khó né chứ không như đòn phun lửa.

Dù rằng phạm vi tấn công không được rộng cho lắm…

Coi bộ dù đánh tầm xa hay cận chiến gì thì thằng quỷ sứ này cũng chiến được ưu thế cả.

Không, dù vậy thì bọn tôi vẫn nên đánh cận chiến hơn là đánh tầm xa với nó.

Vì vấn đề nằm ở chỗ, dù trúng phải đòn đó thì bọn tôi cũng không bị thương nặng.

Và đặc biệt là đòn tấn công đó không thể đánh trúng đối tượng sau lưng nó.

Đòn đó chỉ có góc tấn công khoảng 180 độ phía trước và hơi chếch sang phải mà thôi.

Mà vậy cũng là rộng rồi.

Lãnh trọn đòn tấn công đó, Tamaki vừa xoay tròn vừa cố ổn định lại đường bay.

Rồi con bé gào lên và xông vào đánh tiếp.

Tuy không bị thương tích gì nghiêm trọng nhưng hình như động tác của con bé có hơi chậm đi rồi…

Nhưng Tamaki biết chuyện đó.

Và người bạn thân nhất của con bé là Alice cũng biết nữa.

“Alice!”

Vừa vung thanh kiếm lên chém vào con Mekishu Grand, Tamaki vừa hét lên.

Alice lập tức hiểu ra và dùng ma thuật.

“《Range Heal》”

Ma thuật Trị Thương cấp 4 có phạm vi tác dụng 25m, vì vậy nên rất thích hợp để dùng trong lúc cận chiến với kẻ thù.

Trong tầm tác dụng của ma thuật ấy, cơ thể Tamaki sáng lên.

Rồi em ấy bình phục hoàn toàn và tiếp tục tấn công con Mekishu Grand như vũ bão.

Trong lúc đó, từ phía sau, Alice tung đòn đe dọa con quái vật khổng lồ.

Nhằm thẳng vào nơi mà con Mekishu Grand không thể dùng khiên đỡ được…

Nó đột ngột lui lại.

Alice lập tức bay ra để không bị nó húc trúng.

“Nó bắn tên đó chủ nhân!”

Anh Centaur Knight hét lên.

Con Mekishu Grand giương cung.

“Mia!”

“Ưm.《Tempest》”

Cơn cuồng phong khuấy động cả bầu không khí.

Nhưng con Mekishu Grand vẫn nhả tên.

Lần này, bọn tôi cách nhau còn chưa tới 50m nữa.

Cơn cuồng phong của《Tempest》hoàn toàn không làm gì được mũi tên con quái vật. Mũi tên đó tiếp tục lao thẳng đến chỗ chúng tôi.

Mũi tên rực lửa phát nổ ngay gần đó.

Alice và Tamaki gào lên, cả hai bị thổi bay.

Vụ nổ ập tới.

Mẹ kiếp…

Đã vậy thì được ăn cả, ngã về không.

“《Reflection》”

Khi niệm, tôi mới nhận ra một điều.

Muộn mất rồi.

Trước khi cái khiên cầu vồng hiện lên thì bức tường lửa đã lan tới.

Anh Centaur Knight dùng thân mình làm khiên thịt để chặn đợt sóng lửa lại.

Anh ấy rên lên một tiếng “ưư”

Dù vậy nhưng linh thú của tôi vẫn không thể chặn hết được, ngọn lửa thiêu cháy da tôi.

Chẳng bao lâu sau, từ bên kia đám khói, tiếng móng guốc vang lên.

Tôi vội hét.

“Tản ra! Chạy mau!”

Màn khói bị xuyên thủng. Từ bên trong, con Mekishu Grand bị cháy rộp da phóng ra.

Chết dở, không lẽ nó đã tính toán cả phạm vi ngọn lửa tác động sau vụ nổ à?

Nó muốn nhân lúc chúng tôi còn chếnh choáng sau vụ nổ và lợi dụng màn khói ấy để tiêu diệt từng người chúng tôi đây mà.

Vì Alice đứng gần nhất nên vừa xông ra, nó vừa vung kiếm chém thẳng vào em ấy.

Thanh kiếm bắt đầu sáng lên.

Mẹ kiếp, lại là lôi trảm.

Dù vẫn còn đứng chưa vững nhưng Alice đã nhìn rõ đòn tấn công của đối phương.

Gần như vậy thì khó lòng nào mà tránh được.

“《Flower Coat》”

Và em ấy triệu hồi một kết giới ánh sáng để phòng vệ.

Tuy kết giới ấy không chắc cho lắm, nhưng có lẽ Alice hết cách rồi.

Em ấy gồng tay cầm giáo lên đỡ thanh kiếm tích điện.

Tiếng hét thảm thiết của một cô bé vang vọng khắp chiến trường.

Cả người Alice bị đánh văng đi, xoay tròn giữa không trung và đâm thẳng xuống đất.

Nơi em ấy tiếp đất, một đám bụi đất bay lên.

Anh Centaur Knight vẫn cẩn thận quan sát từng động tác của kẻ thù.

Tôi liền ra lệnh tránh khẩn.

Anh ta lập tức xoay tròn giữa không trung.

Tôi phải gồng hết sức lên bám vào lưng anh ta để không bị văng đi.

Con Mekishu Grand chạy thẳng giữa khoảng cách.

Cuối cùng anh Centaur Knight cũng bay ổn định lại.

Tamaki không chờ tôi ra lệnh mà xông thẳng vào con Mekishu Grand ngay tức thì.

Vì nếu đánh tầm xa, bọn tôi sẽ gặp bất lợi ngay.

Bọn tôi cần ít thời gian, và em ấy đã quyết định chính xác.

Rồi…

Tôi hét lên gọi Alice và lệnh cho Centaur Knight chuyển hướng.

“Khoan đã”

Mia lập tức bay tới cản anh ta lại.

Em ấy đưa bàn tay bé nhỏ của mình lên nắm lấy vai tôi.

“Alice không sao đâu. Giờ chúng ta phải đánh thắng trước đã”

Mia lầm bầm “Kazu-chi” rồi đến gần tôi.

Và rướn người ra, nhẹ nhàng hôn tôi.

Một nụ hôn bất ngờ.

Nhưng nhiêu đó đã đủ giúp tôi lấy lại bình tĩnh.

Em ấy đáp lễ chuyện khi nãy chăng?

“Anh xin lỗi”

“Ưm. Miễn sao sau này anh yêu em thật lòng là được”

“Cái này thì hơi khó”

Mia lè lưỡi.

Tôi khõ nhẹ lên đầu con bé một cái.

“Nhưng mà cám ơn em nhiều lắm”

“Em hơi quen cảm giác trở thành người hùng của Kazu-chi rồi”

“Người hùng cơ à…”

Tôi cười gượng.

“Đã là người hùng thì dù biết không thể thắng cũng phải đánh”

Mia vừa nói vừa liếc mắt nhìn tôi.

“Em… phải trở thành người hùng của Kazu-chi”

“...Hên xui”

“Ưm”

Mia bĩu môi.

Còn bên kia, Tamaki đã cầm chân được con Mekishu Grand.

Con bé đang một mình giao chiến quyết liệt với một con quái vật cao 6m.

Tuy bị đánh văng vài lần nhưng con bé vẫn bay lại.

“《Electric Stun》”

Nhờ có Mia hỗ trợ nên bọn tôi vừa đủ sức kiềm hãm nó.

Anh Centaur Knight, tôi và bọn Wind Elemental chỉ biết đứng từ xa quan sát trận đánh dữ đội đó thôi.

Nhưng nếu vậy… thì khó mà thắng được.

Làm sao bây giờ?

Có nên kêu Mia dùng con bài tẩy của em ấy không?

“Kazu-chi, em để cho anh quyết định đó”

Mia vừa canh giờ để bắn sét hỗ trợ, vừa tranh thủ quay lại nhìn tôi.

“Giờ thì mau đến giúp Alice đi”

“Nhưng khi nãy em nói…”

“Vì khi nãy anh không giữ được bình tĩnh”

A, đúng thật.

Tôi cười gượng…

Rồi thông báo kế hoạch tác chiến.

CHƯƠNG 89: THẢO PHẠT QUÁI VẬT THẦN THOẠI

Tôi để Mia lại rồi lệnh cho anh Centaur Knight đến vị trí Alice tiếp đất.

Hay nói cho đúng hơn là tôi ôm thật chặt để anh ta lao thẳng xuống.

2 con Elemental Wind cũng bay theo.

Mia vẫn tiếp tục yểm trợ cho Tamaki đang một mình solo với con boss.

Trước tiên, để phòng hờ, con bé liên tục thi triển Thổ Thuật cấp 1《Earth Bound》để dùng cỏ trói chân con Mekishu Grand…

Nó liền gầm lên.

Tamaki bật lên như một quả bóng.

Đám cỏ cử động bị giật đứt tức thì.

Ôi trời, coi bộ nó có tiếng gầm triệt tiêu ma thuật thật.

Không có mới là lạ.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy tiếng gầm có tác dụng mạnh đến vậy.

Dù cách đó khá xa nhưng tôi vẫn bị tiếng gầm ấy lay động từng thớ thịt trên cơ thể.

Chắc chắc hiệu ứng triệu tiêu ma thuật của nó phải mạnh hơn cả Orc Tướng lẫn con Giant… a!

Bọn tôi chưa biết năng lực này có tác dụng gì nữa.

Con Orc Tướng phá vỡ được kết giới của Phong Thuật cấp 2《Silent Field》.

Con Giant cũng làm được vậy, nhưng Thổ Thuật cấp 4《Stone Bind》thì vẫn không suy suyển.

Tuy tôi cũng muốn dùng thử《Stone Bind》để cầm chân con Mekishu Grand, nhưng xui một nỗi đây lại là đồng cỏ.

Nếu muốn thử nghiệm thì bọn tôi nên dùng Phong Thuật cấp 5《Poison Smog》, nhưng nếu vậy thì khói độc sẽ lan ra…

Còn Tamaki lại đang cận chiến với nó…

Thôi chết, nó đánh văng Tamaki rồi.

“《Poison Smog》”

Mia lập tức tóm lấy cơ hội để gọi ra một làn khói độc bao quanh kẻ thù.

Dường như sau khi chìm vào màn khói ấy, cơ thể con Mekishu Grand không được thoải mái cho lắm…

Con nhân mã khổng lồ rống lên thêm lần nữa.

Khói độc lập tức tan biến.

Không được luôn à?

Nếu cả ma thuật cấp 5 còn tạch thì chịu chết rồi.

Vì không còn cách nào khác, Mia quyết định dùng《Lightning Arrow》và《Electric Stun》để tấn công trực tiếp.

Rồi tôi đến chỗ Alice lúc nào không hay.

Quanh khu vực Alice va chạm, chỉ có mỗi đất cháy đen xì.

Em ấy ngồi đó, thi triển ma thuật Trị Thương lên tay và chân mình.

Bồ đồ thể dục đã tả tơi.

Cả phần trên lẫn dưới của em ấy đều bị thương nghiêm trọng.

Tôi cho anh Centaur Knight đáp xuống bên cạnh.

Rồi nhảy xuống và chạy đến bên Alice.

“Không sao đâu anh, em khỏe lại rồi”

Alice ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng một vẻ mặt có phần ngượng ngùng.

“Chân em bị gãy, xương đâm luôn ra ngoài nên em trị trước cho đỡ đau”

“Em đừng nói nữa, lo trị thương trước đi”

Với cả… không cần kể chi tiết như vậy đâu.

Mới nghe thôi mà tim tôi như bị bóp nghẹt rồi.

Nhìn sơ qua bộ đồ của em ấy, có vẻ như đòn tấn công của con ngựa đánh trúng phần chân.

Và tất nhiên là bộ đồ ướt đầm máu.

Nhưng đến mức gãy cả xương thì quả là…

Tà Lôi Trảm.

Sát thương khi lãnh trực diện đòn đó cũng kinh khủng y như cái tên của nó vậy.

Alice còn sống là may lắm rồi.

Tuy cũng không đáng gì nhưng may mà em ấy kịp thi triển cái khiên trước khi bị con ngựa đánh trúng.

Tóm lại một câu, so với những con quái vật mà chúng tôi giao chiến từ trước tới nay, sức mạnh của con Mekishu Grand vượt trội hoàn toàn.

Tuy vẫn chưa thử《Reflection》nhưng vì không canh giờ được nên tôi không muốn thử tí nào cả.

Và tôi cũng không biết liệu《Reflection》có đỡ nổi hỏa tiễn của con quái vật hay không nữa.

Và dù lớn đến vậy nhưng con quái vật đó vẫn cực kỳ linh hoạt.

Cái lúc đó bất thần nhảy ra sau, rồi đột ngột xông tới và đánh văng Alice, tôi cứ tưởng tim mình ngừng đập luôn rồi.

Vì có đến 4 chân nên những pha bứt tốc của nó cực kỳ đáng gờm.

Chẳng những vậy, 4 tay của nó còn có thể vừa tấn công tầm xa, vừa đánh cận chiến nữa.

Tóm lại, vì nó gần như không có điểm yếu nên khó lòng nào nghĩ ra chiến thuật khắc chế được.

Hèn gì nó chỉ xuất hiện trong thần thoại.

Cơ mà trong thần thoại, làm sao người ta hạ được nó ấy nhỉ?

Chắc phải hỏi ông chú vệ binh hồi nãy quá.

Mà không phải, nếu biết làm sao tiêu diệt nó, hẳn là ông ta đã nói rồi.

Người ta có ghi chép gì về con quái vật này hoặc vị anh hùng nào đó đã dùng dùng mạnh của mình để đánh bại nó không?

Mà kiểu gì thì kiểu, giờ chuyện đã thành ra thế này rồi.

Nên kệ bà vụ đó đi đã…

Và chúng tôi phải tự suy nghĩ chiến thuật để đối phó với nó thôi.

“Em còn đau lắm không?”

“V-Vâng. Em gần khôi phục hoàn toàn rồi”

Tôi như bất động và nhìn chằm chằm vào đôi mắt Alice.

Tôi thấy lo quá.

“Cứ trị đến khi nào hết đau thì thôi. Em mà ráng chịu đau là chút nữa anh phạt đó”

“Ể… ơ…. phạt ư?”

Alice hốt hoảng.

Sao em lại đỏ mặt vậy vợ yêu?

Em mà giống như Mia chắc anh khóc luôn quá.

Anh chỉ muốn em giữ cho cơ thể mình được lành lặn để mà chiến đấu thôi mà.

Làm ơn tập trung trị thương giùm cái.

Với lại, làm ơn nghe anh nói giùm cái đi.

“Thực ra Mia đang giấu một quân bài tẩy. Nhưng vì chỉ xài được một lần duy nhất nên chúng ta phải để dành mà dứt điểm con quái vật đó”

Tôi quay sang bãi chiến trường. Dù trên người đã chằng chịt vết thương nhưng Tamaki vẫn dồn từng hột sức để kiềm chân con quái vật.

Có lẽ《Haste》đã hết tác dụng rồi.

Dù《Fly》vẫn còn đó nhưng chắc cũng không còn được bao lâu nữa.

Tệ nhất thì chúng tôi cũng phải tiêu diệt nó trước khi《Fly》hết tác dụng.

Bởi chắc chắn kẻ thù sẽ không bao giờ cho chúng tôi cơ hội thi triển ma thuật Hỗ Trợ cho đồng đội thêm lần nào nữa.

Tôi tóm tắt kế hoạch cho Alice biết.

Nói cho ngầu vậy chứ cũng không có gì phức tạp cho lắm.

Ấy là cho Mia dùng ma thuật để đánh lạc hướng nó.

Sau đó thì cả bọn sẽ tận dụng lúc nó mất cảnh giác để đồng loạt tấn công.

Có vậy thôi.

Alice ngắt ma thuật Trị Thương, nói “em khỏe rồi…. thiệt đó” rồi đứng dậy.

Tôi nhìn vào mắt em ấy rồi gật đầu.

Ơ, sao tôi lại tự mãn thế này nhỉ?

Không, tôi chỉ sợ Alice cố gắng quá sức mà thôi.

Và hiện tại, Tamaki cũng bị thương nữa.

Còn Mia thì sắp bị áp đảo tới nơi.

Bảo sao Alice không lo cho được.

Chắc chắn em ấy đang muốn quay lại tham chiến lắm đây.

“Lên lưng anh Centaur Knight đi. Anh với em đi chung cho chắc”

“Ừ… dạ.”

Tôi với Alice leo lên lưng anh Centaur Knight.

Tôi ngồi phía trước, còn Alice thì ở đằng sau.

Ngồi kiểu này thì em ấy muốn nhảy ra lúc nào cũng được.

Ngực Alice cứ ép mạnh vào lưng tôi.

Fuyo mahou4-10 [/images/images/image-3.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/7/72/Fuyo_mahou4-10.jpg/revision/latest?cb=20180211172221

Bị bộ ngực đầy đặn ấy đẩy mạnh vào lưng…. à không, không phải vụ đó.

Nói lại lần nữa nhé, tôi không có để ý vụ đó đâu.

Tôi niệm lại《Haste》cho Alice để phòng hờ.

Anh Centaur Knight bay lên.

“Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất, và cơ hội đó chỉ tồn tại trong khoảnh khắc thôi. Nếu thất bại thì phải rút lui ngay lập tức, rõ chưa?”

“Nhưng còn những người nấp sau ngọn núi…”

“Chúng ta phải tự lo thân mình trước, mặc kệ họ”

Tôi nói to và rõ.

Alice hít vào một hơi thật sâu.

Dù vậy thì tôi cũng không nhượng bộ em ấy đâu.

Biết chắc không thắng nổi thì đánh mà làm chi nữa.

Vì vậy nên tôi chỉ đánh cược một lần duy nhất thôi. Nếu thất bại, dù có phải hy sinh ai và bao nhiêu đi nữa, bọn tôi cũng phải thoát thân.

Tôi không muốn để đồng đội của mình bị thương nữa.

Hoặc tệ hơn, là chết.

Nên dù có phải thí bao nhiêu mạng người dưng tôi cũng cóc quan tâm.

Sau khi lưỡng lự một lúc, Alice gật đầu.

Có lẽ em ấy cũng hiểu cảm giác trong lòng tôi rồi.

“Nghĩa là chỉ cần chúng ta thắng là được đúng không anh?”

“Không phải… hừm…. thì… đại khái vậy…”

Em ấy suy nghĩ hơi quá rồi.

Nhưng kệ.

Và em ấy phần nào nói đúng. Chỉ cần bọn tôi thắng là ổn thỏa cả thôi.

Trong khi Mia đang bắn ma thuật liên tục, anh Centaur Knight chạy vượt qua.

Mặt em ấy tái nhợt.

Dùng nhiều MP vậy mà không mệt mới là lạ.

Không thể kéo dài trận chiến này thêm nữa.

“Mia!”

Cách Tamaki khoảng 50m ở góc chéo, tôi hét lên.

“Chuẩn bị hành động! Nhớ căn thời gian nghe!”

“Ưm!”

Có lẽ Tamaki đã nghe tôi nói rồi. Em ấy liền tấn công con Mekishu Grand dữ dội hơn nữa.

4 cánh tay khổng lồ cầm khí giới đánh Tamaki văng đi…

Hành động ngay thôi.

“Mia!”

“《Gravity》”

Mia nhằm thằng vào con Mekishu Grand và thi triển Phong Thuật cấp 7《Gravity》.

Hay gọi là ma thuật trọng lực cũng được.

Trọng lực của khu vực xung quanh con quái vật bất ngờ thay đổi.

Trọng lượng của con Mekishu Grand bất ngờ tăng lên gấp 10 lần.

Nó chậm hẳn đi.

Ma thuật này chỉ có tác dụng trong khoảng 10 giây mà thôi…

Trên mặt đất, cỏ nằm bẹp xuống.

Khoảng đất xung quanh bắt đầu lún.

Con Mekishu Grand rên rỉ

Rồi gầm lên.

Nhưng dù con quái vật khổng lồ bất động ấy có gầm rống thế nào đi nữa, trọng lực vẫn không thay đổi.

Tốt, vậy là nó không thể triệu tiêu ma thuật cấp 7.

Dù vậy nhưng nó vẫn gồng hết sức lên tìm cách thoát ra…

10 giây sắp sửa trôi qua.

“Mia, NGAY!”

“Ưm.《Reverse Gravity》”

Mia thi triển《Reverse Gravity》, Phong Thuật cấp 7 ứng với《 Gravity》.

Và ngược với《Gravity》, ma thuật này tạo ra một vùng không trọng lượng.

Thế là…

Cơ thể con Mekishu Grand bồng bềnh bay lên.

Giữa lúc đang gồng hết sức lên chống lại siêu trọng lực, nó tức thì mất hẳn thế đứng và quay tròn trong không khí.

“Alice!”

“Vâng!”

Alice cầm cây giáo, rồi từ trên lưng anh Centaur Knight, em ấy phóng đi như một mũi tên.

Tôi đã cho em ấy biết trước tác dụng của ma thuật này rồi.

Bằng khả năng bay lượn thành thạo, em ấy lao tới thật nhanh.

Trong vùng bị tác động có lực hấp dẫn bằng không, thể nào Alice cũng có thể lượn ngon lành mà thôi.

Con Mekishu Grand bắn hỏa tiễn thẳng vào em ấy.

Nhưng cơ thể nó lại đang xoay như điên.

Nên nó bắn trật.

Đằng xa phía sau chúng tôi, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

Thế là con quái vật liền dùng kiếm của nó thi triển lôi trảm.

Chính là đòn tấn công khiến Alice bị thương nặng nề khi nãy…

“《Tempest》”

Mia lập tức thi triển ma thuật tạo cuồng phong thẳng vào con Mekishu Grand đang xoay như chong chóng.

Thường thì cơn cuồng phong không ăn nhằm gì nó, nhưng hiện tại, xung quanh nó không còn trọng lực nữa.

Cơ thể con quái vật lập tức xoay theo chiều ngược lại, đòn lôi trảm chệch hoàn toàn.

Vì đang ở gần nên Alice cũng bị cơn cuồng phong quật trúng, nhưng em ấy lập tức lấy lại thăng bằng rồi lao thẳng vào kẻ thù trước mặt.

Rồi

Cùng một tiếng kêu đanh thép, em ấy lao thẳng tới như một mũi tên.

Cả thân hình em ấy lẫn cây giáo trên tay đâm thẳng vào cánh tay cầm kiếm của con Mekishu Grand cùng lúc.

Một tiếng kêu đau đớn vang lên.

Thanh kiếm rơi xuống.

“Tamaki!”

“Ưm, để em!”

Sau cú đâm của Alice, đối phương ngưng tấn công ngay.

Tamaki tận dụng cơ hội đó lao đến, rồi thanh gươm bạc của em ấy chém rách ngực con Mekishu Grand.

Máu xanh phun ra như nước.

Sau đó, chúng tôi tấn công toàn diện.

Alice và Tamaki đã đến sát bên. Chẳng những con Mekishu Grand không thể cử động bình thường mà còn bị chém toạc thân người nữa.

Khi đó, dù《Reverse Gravity》đã hết tác dụng nhưng nó vẫn lăn tròn trên đất. Xem ra nó vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Sau khi kêu lên một tiếng cuối cùng, con quái vật nằm đơ ra đất. Cũng không biết vì bị thương quá nhiều hay vì trúng phải đòn chí mạng nên nó chết nữa.

Cơ thể bất động của nó tan biến đi.

Để lại hai viên ngọc màu vàng.

Lúc đó thì bọn tôi cũng được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.

Tamaki và Alice lên cấp cùng lúc.

CHƯƠNG 90: SỨ GIẢ

Bên trong căn phòng trắng, cả bọn mừng rỡ tụ lại với nhau.

Tamaki lập tức húc đầu thẳng vào ngực tôi.

Thấy cảnh đó, Alice chỉ biết cười trừ.

Tôi vẫy vẫy Alice rồi xoa đầu em ấy.

“Cám ơn hai em đã tới”

Đó là những chân thành từ tận sâu trong trái tim tôi.

Khi dùng ma thuật triệu hồi để gọi tiếp viện, tôi cứ sợ hai em ấy không đến.

Nhưng sau khi thấy mặt cả hai, tôi nhẹ nhõm ngay.

Vì một khi bước vào cái vòng tròn đó, kể như hai đứa đã dấn thân vào một chuyến hành trình không xác định ngày về.

Và cũng có khả năng ngay sau khi được triệu hồi, cả hai sẽ chết bất đắc kỳ tử.

Dù vậy nhưng hai em ấy vẫn bước vào trong vòng tròn ma thuật tôi vẽ ở Trung Tâm Bổ Trợ.

Và tham gia và trận chiến sinh tử này.

Dù tôi có cảm ơn bao nhiêu cũng không đủ.

“Giờ thì tận hưởng niềm vui hội ngộ nào”

Đằng sau tôi, chẳng biết từ đâu, Mia lôi roi dây với mấy cây nến ra.

Oi con nhóc, chưa chịu vất đống đó nữa hả?

“Vì lơ là nên Tamaki-chi mới để con Orc Tướng đánh cho hộc máu. Phải phạt mới được”

“Ơ, cái đó thì thật tình xin lỗi. Nhưng mà khoan đã, chị Shiki đã la mình vụ đó rồi mà”

“Nhưng cậu vẫn không hề hối lỗi tí nào cả…. Kazu-chi”

Mia nhìn tôi.

Tôi nhún vai.

“Đừng có làm quá tay là được”

“Ể? Lúc Mia đòi phạt Alice thì anh cản, giờ đến lượt em thì anh lại đồng ý là sao?”

Tamaki hốt hoảng bỏ chạy. Mia xách cái roi dây rượt theo.

Trong lúc hai đứa chơi rượt bắt, tôi quay sang Alice.

“Vậy là em với Tamaki lên level 20 rồi à?”

“Dạ. Sau khi anh bị dịch chuyển thì tụi em tiếp tục đánh sang cánh trái với bên ngoài nữa.”

“Cụ thể ra sao?”

Alice tỉ mỉ kể lại khoảng thời gian 2 tiếng đồng hồ đó.

Bên cánh trái của quảng trường trong hang, cách đó không xa có một cái tổ ong.

Dù có tổ nhưng không có ong chúa bên trong. Thực bọn Giant Wasp chỉ dùng nơi đó để giam giữ những nữ sinh bị bắt rồi đẻ trứng vào bên trong họ mà thôi.

“Đẻ trứng á?”

Nghe tôi hỏi ngược, Mia mò tới.

Thất vọng về con bé này quá đi thôi.

“Em kể chi tiết cho anh nghe được không?”

“Kazu-chi có hứng vụ này ghê nhở?”

Oi con quỷ, đừng có nhảy vô miệng anh nữa.

Nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn muốn nghe.

Vì khả năng cao đó chính là lý do vì sao bọn Orc lại hành động như vậy.

“Một nữ sinh còn sống kể rằng, sau khi bị xúc tua của con Globster cuốn chặt, họ bị nó nuốt vào trong. Đến khi tỉnh lại, họ đã thấy mình nằm trong cái tổ nằm bên trái quảng trường rồi. Khi đó, cơ thể họ tê liệt, còn trong bụng thì có cái gì đó nhúc nhích. Về sau họ mới phát hiện ra đó chính là ấu trùng của bọn quái vật ong… Lúc sinh, hơn một nửa số nữ sinh đã chết. Dù không chết thì họ cũng gần như hóa điên hết cả… Thậm chí có vài người bị nặng tới nổi em dùng《Cure Mind》cũng không chữa được. Chị Shiki nói chị ấy sẽ nhận trách nhiệm, và rồi…”

Fuyo mahou4-11 [/images/images/image-4.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/b/bf/Fuyo_mahou4-11.jpg/revision/latest?cb=20180211172230

(hình này thuộc phụ chương nói về Shiki gồm 2 phần, phần 1 trong vol 3 và phần 2 trong vol 4)

Alice ngừng kể rồi cúi đầu xuống.

Rồi lẩm bẩm bằng một giọng thật khẽ.

“....giết họ”

Vậy à… tôi gật đầu.

Tôi không hỏi họ là ai. (mình cũng không hiểu câu này là sao nữa)

Shiki là người đã nói thì sẽ làm. Và cậu ta đã làm đúng như lời mình nói khi trước.

Tôi nhìn lên trần nhà.

Shiki nghiến răng lại và đưa tiễn những nữ sinh đã hóa điên đến chốn bình yên.

Tôi có cảm giác như mình tận mắt thấy khung cảnh đó vậy.

Ổn thôi.

Có giữ mạng cho họ thì sau này cũng không làm gì được cả.

Nếu những nữ sinh ấy trở thành gánh nặng cho Trung Tâm Bổ Trợ thì…

“Chị ấy nói “em với Tamaki không cần ra tay đâu””

Đúng là Shiki máu lạnh rồi.

Nhưng tôi thật lòng biết ơn vì cậu ta đã không để Alice với Tamaki bẩn tay.

Tuy nghe có vẻ ích kỉ, nhưng hai em ấy là những người quan trọng nhất của tôi.

“Ngoài ra, sau bị con Globster nuốt, có vài người không quay ra nữa. Tụi em đoán vẫn còn lý do nào khác nữa”

“Còn con Globster dịch chuyển bọn anh thì sao?”

“Bị Sakura-chan giết rồi. Sau khi tan biến thì nó bỏ lại xác mấy bạn nữ kia… cùng một viên ngọc vàng”

Alice lấy viên ngọc trong balo ra.

Nhìn vào tôi còn thấy một mớ ngọc xanh khác nữa.

Mớ đó… chắc là ngọc Shiki gom rồi.

Đúng là không thể nào cảm ơn Shiki cho đủ.

Thiệt tình, không lẽ tôi tham lam đến vậy sao?

“Theo cái máy tính nói, 1 viên ngọc vàng bằng 100 viên ngọc đỏ”

“100 điểm á?”

Khiếp thật.

Mà có nên dùng từ “khiếp” không?

Sau khi thịt con Mekishu Grand, bọn tôi được có 2 viên ngọc vàng.

Bằng 200 con orc chứ mấy.

….mà nhắc vụ đó mới nhớ ra, diệt con Mekishu Grand được bao nhiêu kinh nghiệm ấy nhỉ?

“Ừm, vì em không lên cấp nên có lẽ con quái đó chưa tới level 42 đâu”

“Mia tính ra luôn rồi à? Còn Alice với Tamaki thì sao?”

“Diệt được bao nhiêu quái tụi em đều nhớ cả. Sakura-chan là người diệt con Globster, và vì em ấy ở nhóm bên kia nên không tính vào…”

Vậy sau khi gom hết lại và tính toán thì đáp án sẽ là…

“Cỡ này chăng?”

“Chắc vậy rồi… Ô!”

“Thiệt đó hả?”

“Ưm. Nếu Kazu-chi đếm đúng số quái anh săn được thì kết quả là vậy đó”

Vào cuối trận chiến trong thành phố pháo đài, lúc mà Mia đã ra sức thuyết phục người dân.

Nếu tôi đếm không lầm số lượng quái mình dùng máy bắn đá giết thì đó chính là kết quả cuối cùng.

Nhưng khả năng cao là tôi không có đếm lộn rồi…

“Nếu vậy thì con Mekishu Grand khoảng level 41, 42 à?”

Trên level 40 ư?

Cả đám chúng tôi thở dài.

“Đến cả con Orc Tướng còn chưa tới cấp 20 nữa. Bảo sao nó mạnh kinh khủng vậy.”

“Sợ thiệt chứ, chưa gì đã đụng một con quái vật gấp đôi level rồi.”

Biết mình đánh thắng kẻ thù có cấp độ gấp đôi con Orc Tướng, Tamaki cười sảng.

Lúc đánh nhau, tôi còn không nhìn kịp thanh kiếm của Tamaki nữa.

Nếu skill cấp 8 đã vậy thì cấp 9 ra sao đây?

“Vậy rốt cuộc Mekishu Grand đó là cái giống gì? Có khi nào là trùm cuối không?”

“À… ừm… được vậy thì vui rồi”

Tôi kể sơ câu chuyện mà tay vệ binh trung niêm kể cho tôi.

Tamaki với Alice cau mày.

“Mấy ông binh sĩ góp mặt cho đủ quân số ấy hả? Vãi, nghe sợ thế”

“Em không muốn nghĩ tới chuyện vẫn còn cả đống quái vật giống như con đó tí nào”

Ai chẳng vậy.

Mia cũng nhún vai.

“Thôi đừng có làm quá lên nữa”

“Hình như mấy con đó chỉ có trong thần thoại thôi. Ta còn chưa biết được bao nhiêu con có thật nữa. Với lại cái quan trọng bây giờ là, dù có nâng skill lên cấp 9, chúng ta cũng chỉ ngang cơ nó mà thôi…”

Và chỉ có mỗi skill cận chiến.

Nếu đánh tầm xa thì bọn tôi thua là cái chắc.

Lần này, vì không còn kẻ thù nào khác nên bọn tôi muốn tấn công nó từ góc độ nào cũng được…

Nếu có kẻ khác can thiệp thì khó lòng nào mà thắng được nó.

Ngoài ra còn một chuyện nữa.

“Lỡ gặp phải con quái vật nào mạnh hơn thì chúng ta bó tay luôn”

Tôi nói.

Mia lườm tôi như đang muốn nói “có cần phải nói ra miệng vậy không?”

Chịu.

“Khi trước, anh cứ tưởng chỉ cần nâng skill lên cấp 9 là tụi mình đủ sức đối đầu với Quỷ Vương, nhưng giờ thì coi bộ không phải vậy rồi”

“Trong MMO, chỉ khi nào người chơi max level thì mới gọi là chơi thật”

Ôi cái con nhóc nghiện game này…

Mà khoan, MMO á…

“Trong mấy game kiểu này, sau khi lên đến cấp độ tối đa, người ta sẽ bắt đầu thu thập trang bị để tăng cường sức mạnh nhỉ”

“Ưm. Tuy có hơi khác nhưng đa phần thì… người ta sẽ đi raid để săn quái mạnh. Càng về sau thì săn quái càng mạnh hơn để kiếm trang bị mà dùng”

Nghĩa là từ nay về sau, bọn tôi phải đi săn trang bị à?

“Ngoài ra còn có cả đột phá giới hạn nữa”

“Thử coi coi Mia Vender có vụ đó không”

Tuy giờ Mia Vender đã hiện thêm hàng đống đồ mới, nhưng tiếc thay, không có cái gì gọi là dùng để đột phá giới hạn cả.

Ban đầu, Alice đem theo 300 token.

Sau khi giao chiến trong thành phố, bọn tôi kiếm được khoảng 100 token nữa.

Và nếu tính thêm 200 token từ con Mekishu Grand bọn tôi mới diệt xong thì tổng cộng bọn tôi có 600 token.

Nhiêu đó thì chả đủ mua cái gì cả.

Dù có đem sao chép trang bị thì ở đây cũng không có cái gì đáng sao chép hết.

Rồi Alice với Tamaki kể tiếp chuyện trong hang.

Sau trận trong cái hang, họ chỉ cứu được tổng cộng 3 nữa sinh còn “bình thường” mà thôi.

Cái đó thì chịu.

Và bọn ong cũng không còn tấn công nữa.

Từ giờ trở đi, họ lấy Nagatsuki Sakura làm chiến lực chính rồi lập nên một nhóm để săn nốt những con orc còn sót xung quanh Trung Tâm Bổ Trợ.

Bọn tôi đã xử xong con Orc Tướng rồi. Chuyện chuyện suôn sẽ thì chỉ cần hết hôm nay là họ sẽ dọn sạch khu vực phía Tây của ngọn núi thôi.

Nếu không thì ít nhất họ cũng phải chiếm lại cái nhà kho chứa lương thực.

Hiểu rồi. Vậy là Shiki đã đặt mục tiêu bảo vệ Trung Tâm Bổ Trợ lên hàng đầu rồi.

Chỉ còn mỗi chuyện bên khu Cao Trung là đáng lo thôi…

“Hồi nãy, anh của Mia có cho một người đại diện qua trung tâm bổ trợ nói chuyện. Chẳng những đẹp mà ngực chị ta còn cực bự nữa”

Tamaki khoái chí nói.

“C-Cái người đó… là người yêu của anh ta à?”

“Chắc… không có chuyện đó đâu”

Mia vừa nói vừa bĩu môi.

Ô hô, vậy là con bé đang muốn ngôi lê đôi mách vụ đó à? Hiểu rồi. (????)

“Người trong khu Cao Trung đã chia làm 2 phe, và hiện tại họ đang hợp tác với nhau để dọn dẹp bọn orc trước”

“Hai phe nghĩa là…”

“Những học sinh còn sống bên ký túc xá nam và nhóm người mà anh của Mia dẫn đầu”

Vậy à. Tôi gật đầu.

Vậy là Yuki-senpai đã tập hợp đám người còn sống sót bên khu Cao Trung đúng như lời hứa rồi.

Có phải vì bọn người bên ký túc xá nam đông quá… nên chúng vẫn còn quyền lực không?

“Giờ thì bắt đầu tuần trăng mật nồng thắm và chảy bỏng thôi nào”

À hiểu rồi. Shiki thì tinh ý khỏi phải nói. Vì Alice với Tamaki phải lên đường rời xa Trung Tâm Bổ Trợ nên có lẽ cậu ta đã coi đây là tuần trăng mật của bọn tôi rồi.

Lúc đó thì Mia cũng nhìn tôi và chậm rãi gật đầu.

Hừm, nhưng đáng buồn thay, bọn tôi lại không có thời gian để mà tận hưởng.

Vì giờ bọn tôi đã biết chắc thế giới này đang gặp chuyện gì đó rồi.

Bằng không thì tay Lãnh Chúa ấy không thể nào điên tới nỗi lấy dân của mình ra làm mồi nhử.

Ban đầu tôi cũng tưởng ông ta bị khùng nên mới đen dân mình thí mạng.

Nhưng khi quân đội của ông ta tấn công con Mekishu Grand… tôi đã hiểu ra.

Đó không phải bị điên, mà là căm hận kẻ thù đến cùng cực.

Cũng giống như lòng căm hận mà Nagatsuki Sakura cùng những nữ sinh được chúng tôi cứu mang theo trong lòng.

“Trước tiên cứ hỏi thăm đám người dân trong thành phố đã”

“À, đúng rồi ha”

Rồi sau trò chuyện linh tinh và thảo luận vài chuyện lặt vặt với nhau, bọn tôi quay về thực tại.

Về lại cái nơi mà thành phố bị phá hủy, và những người dân trong đó kịp thoát thân trong đường tơ kẻ tóc đang chờ.

Alice: Level 20 | Thương Kĩ 6Ma thuật Trị Thương 5 | Điểm Skill 4

Tamaki: Level 20 | Kiếm Kĩ 8Thể Chất 1 | Điểm Skill 3

Chúng tôi quay lại đồng bằng.

Một con đại chim ưng qua bầu trời xanh.

Ngoài nó ra không còn bóng dáng con chim nào nữa.

Có lẽ trận chiến kịch liệt khi nãy đã làm mấy con thú khác sợ bỏ chạy hết rồi.

Nhưng mỗi con chim ưng đó lại nhàn nhã bay lượn.

Sau đó, tôi chợt nhớ đến chuyện mình dùng con quạ để trinh sát tình hình.

Ừ, phải nói là hành động của con chim ưng y hệt như con quạ đang bay thám thính luôn.

Để ý thấy tôi nhìn chằm chằm con chim ưng, Mia hỏi.

Tôi kể em ấy nghe mình đang nghi ngờ cái gì.

“Vậy… gọi thử không?”

“A… được hả?”

Mia gật đầu rồi dùng Phong Thuật cấp 3《Whisper Sound》.

Mà hồi nãy tụi Hobgoblin cũng vừa mới dùng ma thuật đó để liên lạc từ xa còn gì.

Vì tôi đã yểm《Many Tongues》cho Mia nêu nếu có người điều khiển con chim ưng, chắc chắn hắn sẽ hiểu thôi.

Nhưng mà lúc cử con quạ đi do thám, tôi chỉ dùng mỗi《Remote Viewing》nên không nghe được tiếng gì cả.

Nếu muốn nghe này nọ thì phải dùng ma thuật Triệu Hồi cấp 8《Remote Control》mới được.

Nhưng con chim ưng… đã phản ứng.

Nó hạ độ cao rồi lượn một vòng trên đầu chúng tôi…

Mia đưa một tay lên hệt như mấy người huấn luyện chim .

Con chim ưng đáp xuống đó.

“Rất vui được gặp các bạn, hỡi những người từ thế giới bên kia”

Con chim ưng nói.

Bằng chất giọng của một cô gái trẻ.

CHƯƠNG 91: YẾN TIỆC

Từ vùng đồng cỏ giao chiến, chúng tôi bay về vách đá ban đầu.

Giữa đường, bọn tôi nghe con chim ưng nói chuyện.

Không, phải nói là giọng nữ vang ra từ con chim ưng mới đúng.

Hiện Mia đang ôm con linh thú chim ưng ấy bằng cả hai tay.

“Chúng tôi là Ara Furaara. Trong ngôn ngữ con người thì từ đó nghĩa là Quang Nhân. Chúng tôi là người giám hộ Cây Thế Giới. Tên tôi là Rirandarukarakumuru Ra Furamusa…..”

“Khoan khoan khoan, cô dùng tên nào cho dễ gọi tí được không?”

“.....vậy gọi tôi là Rin đi”

“Ok, hiểu rồi. Ngoan ngoan”

Mia vuốt ve đầu con chim ưng. Hình như vì Mia ngắt lời nên nó đang bực mình.

Rồi con bé cũng vuốt xuống cổ nó luôn.

Con đại bàng đê mê nhắm mắt lại.

“Khoan đã, con chim ưng đó là linh thú của tôi! Nếu em mà làm vậy... aa~ oi, khoan đã, aaa~”

Con chim ưng bắt đều rên lên mấy tiếng lạ lùng.

Vãi, không lẽ người điều khiển đồng bộ xúc giác với nó luôn à?

Tuy tôi chưa nâng tới, nhưng hình như ma thuật này cũng giống như ma thuật Hỗ Trợ cấp 8《Sympha Size》của tôi vậy.

“Coi nè Kazu-chi, dễ thương quá chừng luôn”

Mia quay sang nhìn tôi và cười thích chí.

Ê khoan… cẩn thận tí đi.

Người ở đầu dây bên kia nắm giữ nhiều thông tin quan trọng lắm đó. Làm gì cũng phải biết chừng mực tí.

Con chim ưng liền vỗ cánh phóng ra khỏi vòng tay của Mia.

Rồi nó bay lên trời.

Thôi tiêu, nó nổi khùng lên rồi.

“Xin lỗi tôi lỡ tay. Làm ơn kể tiếp cho chúng tôi nghe với”

“Liệu cái thần hồn đó nha Mia…”

“Biết sao được, tại giọng nó dễ thương quá mà”

Sau khi đáp xuống bờ bên vách đá, người dân trong thành phố vây quanh chúng tôi.

Cũng phải thôi, chúng tôi là những người đã tiêu diệt con nhân mã khổng lồ đó mà.

Và vì Alice với Tamaki là người ra đòn kết liễu nên mọi người hoan nghênh hai đứa cực kỳ nhiệt liệt.

Vừa giàn giụa nước mắt, người dân trong thành phố vừa cúi đầu xuống và giơ tay lên rồi lại hạ xuống. Chắc là họ đang cám ơn chúng tôi rồi.

“Ôi, tạ ơn nữ thần Định Mệnh Al-Sazaar đã mở lối cho chúng con. Kính thưa những nữ chiến binh cao quý, đầy tớ của ngài Đại Pháp Sư vĩ đại, cầu cho sự bảo bộ và phước lành của thần chiến tranh Galgos luôn bên các ngài”

Al-Sazaar rồi đến Galgos.

Nữ thần Định Mệnh và thần Chiến Tranh à.

Vì đức tin của họ hệt như người Roman cổ đại nên tôi bỗng có cảm giác họ như người ngoại quốc vậy…

Mà khoan

Hình như…. họ hiểu lầm từ cái vụ Đại Pháp Sư thì phải…

Đừng có nói là…

Họ tưởng tôi triệu hội ra Alice với Tamaki nha?

Mia lúng túng giải thích rằng cả hai cũng là con người bình thường.

Họ lúng túng ra mặt.

“Họ cũng là người thường như chúng ta… mà lại có thể đánh thắng Thần Binh ư?”

“Ưm. Phải. Nhờ có ma thuật và sức mạnh của ngài Đại Pháp Sư cả”

Đám đông hỗn loạn.

Con nhóc kia, đừng có chém gió thành bão nữa.

Cơ mà tôi lại để ý từ ‘Thần Binh’ hơn.

Tôi hốt hoảng giải thích rằng đó là sức mạnh thật của Alice với Tamaki, và kêu họ cám ơn hai đứa chứ đừng có lạy tôi nữa.

Thế là họ lại quay vái Alice với Tamaki.

“Kazu-san, mấy người này nói cái gì vậy?”

Tamaki ngáo ngơ nhìn tôi.

À quên nữa.

Tôi liền yểm《Many Tongues》cho Alice với Tamaki.

Sau khi hiểu ra ngôn ngữ của thế giới này và nghe thấy những lời sùng bái của họ, Alice với Tamaki hốt hoảng.

Uầy… dù hai đứa có hiểu hay không hiểu thì họ vẫn cứ kính bái cả hai à?

Rồi khi thấy những người dân bị thương, Alice quay sang nhìn tôi.

“Alice, em trị giùm họ được không?”

“Dạ!”

Alice vội trị thương cho họ.

Rồi họ bắt đầu tôn thờ em ấy tuyệt đối luôn.

Vậy là một vị thánh ra đời.

Giờ quay lại vấn đề chính thôi.

Trên bầu trời, con chim ưng vẫn cứ bay vòng tròn như đang giận lẫy.

Thôi chịu luôn.

Giờ đã là buổi trưa.

Đột nhiên tôi thấy đói bụng kinh khủng.

Giờ ở đây cũng không còn gì nguy hiểm nữa, chắc không sao đâu ha.

Tôi liền dùng《Summon Feast》.

Bên trên cái vách đá, hàng đống bàn ghế hiện ra.

Trên những tấm trải bàn trắng tinh, những món ăn đang bốc hơi nghi ngút.

Nào chim nướng, nào salad, nào súp trắng, nào thịt bò nướng, nào cơm thập cẩm, nào pizza, rồi còn salad khoai tây...

Cả đồ uống như rượu vang, bia, nước trái cây cũng đầy đủ, không thiếu cái chi cả.

Dù ở đây có cả trăm người thì nhiêu đó cũng dư sức cho họ ăn no bụng.

Ngay bên dưới bầu trời xanh, cả đống đó bất thần xuất hiện.

Thấy mọi người trợn tròn mắt lên nhìn, tôi bảo họ cứ ăn thoải mái đi.

Sợ tốn MP nên tôi không triệu hồi đám người hầu ra nữa. Với lại, nếu có cả đống quản gia với maid ở đây phục vụ, sợ họ ngại đến nỗi không dám ăn luôn quá.

Tới giờ xơi rồi.

Alice với Tamaki chỉ ăn có ít salad mà thôi.

À không phải, Tamaki thò tay tới cả dĩa thịt bò nướng rồi.

Fuyo mahou4-12 [/images/images/image-5.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/a/a6/Fuyo_mahou4-12.jpg/revision/latest?cb=20180211172231

Ăn vừa thôi kẻo không đi nổi luôn bây giờ.

“T...Tại nhìn ngon quá, với lại cũng ngon thiệt chứ bộ”

“Ô… Ôh. Thích bao nhiêu cứ ăn bấy nhiêu đi. Đằng nào cả lũ cũng mới đánh nhau một trận linh đình mà. Ăn hết thì anh triệu hồi thêm cho, có 7MP chứ mấy.”

“Ẹc… chắc không cần nhiều vậy đâu…”

Ở đây có tổng cộng 87 người dân trong thành phố.

Cùng 3 binh sĩ.

Trong số đó thì có khoảng 10 người già và 30 đứa con nít.

Vì họ đã huy động toàn bộ những ai có sức chiến đấu nên hầu như tất cả thanh niên trai tráng đều đã bỏ mạng rồi.

Kiểu này thì từ nay về sau, làm sao họ sống sót đây?

Không biết có phải bị mùi đồ ăn cuốn hút hay không, con chim ưng sà xuống rồi đáp lên bàn.

Sau khi Alice bỏ ít thịt lên dĩa, nó bắt đầu ăn ngon lành.

Đồ ăn hợp khẩu vị nó không? Nó bắt đầu nhìn qua tôi.

Cặp đồng tử đen thẳm như muốn hút người ta vào trong vậy.

À không, phải nói ẩn trong đôi mắt của con chim ưng chính là ánh mắt nghiêm nghị của người đang điều khiển nó mới đúng.

“Cho phép tôi nói chuyện với cậu lại lần nữa được không Kazu-chi?”

“Khoan khoan. Cái đó là tên Mia gọi tôi tôi. Ờm, gọi tôi là Kazu được rồi”

“Tôi hiểu rồi, Kazu. Tôi vào thẳng vấn đề đây. Cậu đến Cây Thế Giới luôn được không?’

Cây Thế Giới à…

Nghe sặc mùi game giả tưởng.

Chắc là cái cây bự tổ bố nào đó chứ gì…

Trong game thì lá cây có tác dụng hồi sinh người chết, còn trong thực thế thì là một thang máy dẫn lên chỗ cao chọc trời nào đó chăng.

À đúng rồi.

Tôi liền hỏi thăm một binh sĩ đang nhai thịt ngấu nghiến.

Đó chính là ông lính trung niên cho tôi biết tên của con nhân mã khổng lồ.

“Ông có biết Cây Thế Giới không?”

“Dạ biết thưa ngài Đại Pháp Sư. Đó là vùng đất mà Quang Nhân và Á Nhân sinh sống. Những người bảo vệ Cây Thế Giới Khởi Nguyên kể rằng đó là một cái cây chọc xuyên cả bầu trời.... Nếu cái cây đó có thật thì chỉ cần đứng từ xa chúng ta cũng sẽ thấy được rồi...”

“À, vậy là mọi người vẫn chưa biết đến khái niệm mặt cầu rồi”

“Mặt cầu… là gì?”

Ông ta ngơ ngác hỏi.

Cơ mà cho qua đi. Ông không cần biết làm gì đâu.

Đối với người dân ở đây, dù thế giới này là một mặt phẳng hay mặt cầu thì cũng như nhau cả.

Cái quan trọng là, hừm…. Á Nhân cơ à…

Có khi nào họ coi thường con người không ta?

Mà không, phải thắc mắc Á Nhân là những người như thế nào mới đúng.

“Nè nè, có khi nào Rin-chi có một đôi tai vừa dài vừa mảnh mai không?”

“Chẳng có chuyện đó đâu, với lại nhóc làm ơn tránh xa tôi giùm cái”

Thấy Mia mò tới, con chim ưng vỗ cánh đáp xuống cỏ.

Tôi nhìn vào mắt nó mà có cảm giác như nó đang muốn nói “Đừng hòng lại gần tôi” vậy.

“Xì… không phải Elf à…”

“Khoan đã Mia, đâu phải cứ không có tai dài thì không phải là Elf đâu”

“Hử, vậy à… Vậy Rin-chi cao bao nhiêu?”

“Cái đó thì...

Ô, con chim ưng im re luôn rồi.

Phức cảm tự ti hay gì à?

“Cứ gặp tôi rồi biết”

Không hiểu sao tôi có cảm giác như sắp được gặp cô ta liền vậy.

“Không lẽ Rin-san sống gần đây à?”

“Không đâu. Chỗ mọi người ở cách nhà tôi đến 1 tháng đi đường cơ”

Ơ thế gặp nhau bằng niềm tin à?

“Tôi đã chuẩn bị ma thuật mở cổng dịch chuyển lên con linh thú đó rồi”

Cổng dịch chuyển á?

Chúng tôi nhìn nhau.

Vì cái từ đó làm chúng tôi không thể không nhớ tới con quái vật tởm lợm như một đống thịt mang tên Globster.

Chính con quái vật chết tiệt đó đã dịch chuyển chúng tôi đến tận nơi này.

Và cũng chính đồng loại của nó đã triệu hồi con nhân mã trời đánh khi nãy.

“Chỉ cần dùng ma thuật đó là mọi người sẽ đến được Cây Thế Giới ngay.”

“Vậy à”

“Ở Cây Thế Giới… có an toàn không?”

Con chim ưng im bặt.

Oi, đừng có canh ngay lúc này mà im re vậy chứ.

Mà thôi… miễn sao có thái độ trung thực là được rồi…

“Rin-san, làm ơn cho chúng tôi biết Cây Thế Giới đang gặp nguy hiểm như thế nào đi”

“Hiện tại… chúng tôi đang bị bọn quái vật tấn công với quy mô lớn…”

A, hóa ra là vậy.

Cho nên mấy người muốn nhờ chúng tôi giúp à?

Nếu chỉ có vậy thì có lẽ chúng tôi sẵn lòng giúp đỡ.

Vì nếu cái người đang nói am tường địa lý thế giới này, có khi người ta sẽ giúp chúng tôi quay về trường được cũng không chừng.

Nếu không xác định được vị trí chính xác thì bọn tôi vẫn có thể thu thập ít nhiều thông tin…

À không, vừa có con chim ưng do thám, vừa có cổng dịch chuyển đó, có khi cô ta có thể giúp chúng tôi về trường luôn cũng không chừng.

Nhưng chỉ khi nào chúng tôi đánh chặn quái vật giùm họ mà thôi.

Nếu chúng nó khuyến mãi thêm vài con quái thai lai quái vật mạnh hơn cả con nhân mã khổng lồ thì… dám lắm chứ.

“Đợt tấn công của chúng lớn đến độ nào?”

“Quân chủ lực của chúng có khoảng 20 ngàn con orc”

Ối đậu xanh rau má.

Sao mà ít dữ vậy?

“Vậy ở Cây Thế Giới có bao nhiêu người?”

“Chúng tôi có khoảng 2000 lính tinh nhuệ đang trấn giữ trong rừng và một ngàn chiến binh sống sót vừa được sơ tán đi nơi khác. Ngoài ra còn có khoảng 2000 động vật như sói với gấu nữa”

Hóa ra lượng lực bên phe Rin-san khá hơn tôi tưởng.

Gấu thì chắc chắn phải mạnh hơn Orc rồi.

Nếu bên họ đã đông như vậy thì sao không biết tận dụng địa thế khu rừng để sang bằng cách biệt quân số với bọn Orc?

À không, không dễ vậy rồi.

Bởi vì ngoài lũ quái vật thường ra, chắc chắn sẽ có những con mạnh vượt trội.

Tính đến hiện tại, bọn tôi đã từng đánh với Orc Tinh Anh, Orc Tướng, rồi còn cả…

“Ở đó có con quái vật nào mạnh như con nhân mã khổng lồ không?”

“Hiện bọn tôi vẫn chưa biết ở đây có Thần Binh nào hay không, nhưng có khả năng là chúng đang dùng Thần Binh làm quân dự bị”

“Khả năng đó cao hay thấp?”

“Hiện bọn tôi chỉ biết là có khả năng đó mà thôi”

Công nhận cô ta trình bày mấy chuyện bất lợi khéo léo thật.

Rin-san đúng là một người thương thuyết thành thực.

Vậy à. Tôi gật đầu rồi quay sang thì thấy ông binh sĩ đang ngớ người ra nhìn mình.

Rồi cô ta lần lượt nhìn Alice, Tamaki và Mia.

Alice cười và gật đầu.

Tamaki thì đang nhồi đồ ăn vào miệng nên không để ý.

Khi nhìn Mia thì cô ta đánh mắt đi ngay, nhưng con bé vẫn chăm chăm nhìn sang.

“Nếu bọn tôi không giúp thì các cô có cản nổi đội quân quái vật đó không?”

Cô ta im lặng một lúc.

“Nói thật là tôi cũng không biết nữa. Nếu Thần Binh tham chiến, chắc chắn bọn tôi không thể tránh được một cuộc chiến một mất một còn”

“Vì vậy nên cô mới nhờ chúng tôi giúp à?”

“Vâng, rất mong mọi người trợ lực”

Cô ta thẳng thắn thật.

Cô ta không có nhiều thời gian để đàm phán với chúng tôi à?

Hay cô ta làm vậy để thể hiện sự chân thành của mình?

Nếu vậy thì bọn tôi cũng phải thẳng thắn ra điều kiện mới được.

“Chúng tôi không thể bỏ những người dân này lại đây được, cho bọn tôi đưa họ tới đó luôn được không? Tuy người bên cô chưa chắc đã bảo vệ được họ nhưng…”

“Từ đầu chúng tôi đã quyết định vậy rồi. Dù các vị có từ chối thì bọn tôi vẫn sẽ đón nhận họ”

Hử? Tại sao?

Không hiểu sao tôi có cảm giác miễn cưỡng quá.

Quân lực của họ thì không nói làm gì rồi.

Một khi khai chiến thì đám người này chỉ tổ làm vướng chân họ mà thôi.

Vì nuôi họ chỉ tổ tốn công mà không được cái tích sự gì cả.

Ừ thì có lẽ mấy người dân này cũng có thể làm việc để giúp đỡ, nhưng cũng đâu đáng là bao.

À không, tôi tưởng Á Nhân sống trên cây thế giới kỳ thị người ngoài.

Mà cũng không phải, thường thì con người mời là loài kỳ thị Á Nhân chứ nhỉ…

Sao cũng được, túm lại một câu là quan hệ hai bên không được tốt thôi.

“Làm vậy thì bên cô được lợi ích gì?”

“Cái quan trọng là phải cứu lấy càng nhiều người sống sót càng tốt, để sau khi chiến tranh qua đi, họ sẽ gây dựng lại thế giới này”

À, ra là vậy, ừm…

…..Cơ mà vãi chưởng! Vậy là sao?

“Oi, Mia”

“Sao? Cần em giải thích chỗ nào hả?”

“Không, tại nãy giờ anh cứ thấy là lạ sao ấy. Em thấy sao?”

Mia gật đầu.

“Thế giới sắp bị hủy diệt. Hi vọng duy nhất, đồng thời cũng là pháo đài cuối cùng của loài người, chính là Cây Thế Giới đúng không?”

“A, té ra… là vậy à…”

Con chim ưng quay sang nhìn tôi.

“Theo chúng tôi ước tính, hiện lục địa này chỉ còn lại 7 thành trì đủ sức kháng cự đợt tấn công của bọn quái vật mà thôi. Một trong số đó chính là Cây Thế Giới. Phần lớn lãnh thổ của châu lục đã bị bọn quái vật chiếm đóng và phá hủy rồi. Nếu không hành động, nhân loại sẽ bị tận diệt trên toàn địa này”

Cả đám chúng tôi nhìn nhau và kêu lên “Vãi!”

Coi bộ tình hình nghiêm trọng hơn tôi tưởng.

Phải nói là coi như nhân loại sắp tiêu vong tới nơi rồi.

Dù rằng tôi đang muốn tìm hiểu rất nhiều chuyện, đại khái như mục đích của bọn quái vật là gì, rồi mọi người chiến đấu ra sao…. nhưng

Giờ chỉ còn lại 2 lựa chọn mà thôi.

Thứ nhất là chúng tôi sẽ nhúng tay vào cuộc chiến của thế giới này.

Thứ hai là mặc kệ họ và tập trung bảo vệ mọi người ở Trung Tâm Bổ Trợ.

“Kazu-chi, bây giờ dù chúng ta có bỏ chạy cũng vô ích mà thôi”

“Anh biết chứ, nhưng dù chỉ có một lựa chọn duy nhất thì anh cũng muốn nghe ý kiến của mọi người...”

“Ý kiến á?”

Mia nhún vai.

“Alice-chi với Tamaki-chi có đồng ý theo Kazu-chi đến cùng trời cuối đất không?”

Alice nghiêm nghị gật đầu.

Tamaki thì mặt mày tèm lem nước sốt, và vừa nhai thịt vừa gật đầu.

Thôi được rồi, em thì cứ thong thả mà ăn đi.

Tại vì sau này, chả biết khi nào cả lũ mới có cơ hội để mà thong dong ăn uống nữa.

Tôi nhìn con chim ưng.

“Thôi được rồi. Vậy sau khi khi bọn tôi ăn xong, nhờ cô kích hoạt cổng dịch chuyển. Ai muốn thì thì cứ đưa họ đi. Tất nhiên bọn tôi cũng đi nữa”

“Cám ơn ngài Đại Pháp Sư Kazu đã đồng ý”

“Kazu được rồi. Làm ơn đừng có kèm thêm cái biệt danh ngáo đá đó nữa”

Rồi thì coi bộ toàn bộ những người dân còn lại đều muốn đi cùng chúng tôi.

Vì dù có ở lại đây thì họ cũng khó lòng nào sống được.

Nên dù có phải hạ mình trước những người tự xưng là Á Nhân kia, họ cũng phải cố gắng để tồn tại.

Người phụ nữ đã la mắng bọn binh sĩ khi sáng mỉm cười mà rằng “chúng tôi biết địa vị của mình mà” (???)

Ừm, đúng là thế giới này có vụ kỳ thị chủng tộc rồi.

Nhưng sao cũng được. Tôi cảnh báo họ không được tỏ thái độ với những người trên Cây Thế Giới.

Rồi tôi phân giải toàn bộ những linh thú mình đã triệu hồi.

Họ đã dịch chuyển mình đi thì mình cũng phải nể mặt họ một tí.

Với lại, giờ đã có Alice với Tamaki ở đây nên tôi cũng không ngán bố con thằng nào cả.

“Vậy tôi kích hoạt cổng dịch chuyển đây”

Con chim ưng bay đến ngay chính giữa và vỗ cánh thật mạnh.

Một ánh sáng nhàn nhạt lan ra bao phủ gần một trăm người nơi đây.

Chóng mặt, buồn nôn.

Tôi có cảm giác như mình bị một cái xoáy nước khổng lồ cuốn vào.

Ý thức tôi dần tiêu biến…

Hệt như lúc bị con Globster dịch chuyển.

Rồi chúng tôi...

CHƯƠNG 92: THÀNH PHỐ GIỮA RỪNG SÂU

Sau khi được dịch chuyển đi, chúng tôi xuất hiện trong một cái sảnh tròn.

Căn phòng này khá tối và có đường kính khoảng 100m.

Alice, Tamaki cùng khoảng 90 người khác quan sát xung quanh.

Tôi quay đầu ngó.

Tường ở đây được làm bằng gỗ, chạm vào có cảm giác thô ráp.

Trần nhà có một khung cửa sổ nhìn giống như giếng trời, ánh nắng dịu dịu từ đó chiếu xuống.

Ở lối vào hành lang, rất nhiều người đang đứng đó nhìn chúng tôi.

Vị bị ngược sáng nên chúng tôi không nhìn rõ mặt họ…

Những người đàng ông cao lớn đứng vòng ngoài bảo vệ phụ nữ bên trong.

Nhưng không hiểu sao tôi thấy bóng dáng những người đó cứ là lạ.

“Tai thú kìa!!!”

Mia hét toáng lên.

Rồi phóng thẳng tới chỗ mấy người đó như đang bay vậy.

Thấy Mia xông tới, bọn đàn ông lực lưỡng tập tức thủ thế chuẩn bị giao chiến.

Nhưng con bé lách qua mặt bọn đàn ông có Kiếm Kĩ khoảng cấp 5 dễ như trở bàn tay và nhào thẳng vào mấy người phụ nữ vòng trong.

Rồi sờ nắn tay họ.

Không phải đôi tai nằm gần hai bên thái dương như con người.

Mà là đôi tai nhìn giống như tai mèo nằm trên đỉnh đầu của cô ta.

À, còn có cả đuôi nữa chứ…

Hiểu rồi, thì ra là vậy à…

Người phụ nữ đó hét lên.

Dù tôi đã lắng tai lên nghe rất kỹ, nhưng hình như đó không phải giọng nữ phát ra từ con chim ưng do thám.

Giọng từ con chim ưng cao hơn chút cơ…

Thế là đám đàn ông vội lôi Mia ra khỏi người phụ nữ đang bị con bé hấp diêm đôi tai.

A di đà Fật…

“Alice, nắm đầu nó lại”

“D-Dạ!”

Alice chen vào giữa đám đàn ông rồi túm cổ áo Mia lôi về.

“Nyaa~”

Con nhóc kêu lên một tiếng dễ thương.

Con quỷ sứ này, đừng hòng giả vờ giả vịt với anh.

“Mới gặp người ta lần đầu đó! Đừng có làm họ ấn tượng xấu về chúng ta được không?”

“Biết làm sao được. Tại hạ yêu thú nhân mà”

“Tại hạ” là cái méo gì vậy….?

Lạy hồn… con nhỏ này đúng là em gái của thằng ông nội ninja kia rồi…

Người phụ nữ bị Mia hấp diêm đôi tai ngồi xổm xuống, dùng hai tay che đầu.

Alice cúi người xin lỗi cô ta.

Mấy gã đàn ông xung quanh ngớ ra không biết phải làm gì.

Cơ mà hình như vẫn còn cảnh giác Mia nên đuôi họ dựng đứng lên như cây tre vậy.

Cả đôi tai trên đầu họ cũng run run vì hoang mang nữa.

Hừm, đây đúng là…. thú nhân mà người ta hay đồn đại...

Nếu vậy…. thì đây là thành phố của thú nhân rồi…

Họ cũng có hai tai như con người, ngoài ra còn có thêm một đôi tai trên đỉnh đầu nữa.

Họ tiến hóa kiểu chi mà thành ra thế này hay vậy?

Mà không phải, một người mà có tới 4 tai thì có bất tiện gì không?

Nhắc mới nhớ, hình như có vòng cổ phải không ta? Tôi liền vạch balo Mia ra.

Có vòng cổ thật.

Cả dây thừng nữa.

“Ê Mia, đống này để PLAY hay dùng cho động vật vậy?” (chữ PLAY tác giả dùng tiếng Anh, ngoài nghĩa “chơi” ra thì còn có nghĩa “diễn kịch”, “giả vờ”; còn chữ “động vật” trong câu này là 動物 - doubutsu chứ không phải 亜人 - aijin - á nhân)

“Tất nhiên là để PLAY rồi”

Okê. Tôi tròng cái vòng đeo vào cổ con bé.

“Ô…. ô…. Kazu-chi muốn chơi kiểu thượng lưu à….”

“Tamaki, cầm dây nè. Mia mà lộn xộn thì em tự hiểu phải làm gì đi ha”

“Kazu-san cứ yên tâm!”

Fuyo mahou4-4 [/images/images/image-6.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/5/54/Fuyo_mahou4-4.jpg/revision/latest?cb=20180211172217

Trong khi Tamaki và Mia vơi trò slave với nhau, tôi đi tới chỗ một á nhân tai mèo.

“Thành thật xin lỗi chuyện con bé, nhưng phiền mọi người cho chúng tôi gặp Rin-san được không?”

“À không, chúng tôi phải xin lỗi mới đúng. Mời theo tôi…”

Chúng tôi mặc kệ đám đàn ông vẫn còn cảnh giác cao độ và đi theo người phụ nữa tai mèo ra bên ngoài.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống. Khung cảnh hiện ra trước mắt chúng tôi.

Một cơn gió mạnh lướt qua.

Tôi nheo mắt lại.

Trước mặt cả bọn là một con đường xây bằng gỗ.

Không, phải gọi là cầu mới đúng.

Hả? Đây là…

Cuối cùng tôi cùng hiểu ra tình cảnh hiện tại.

Cái sảnh chờ mà từ nãy giờ chúng tôi đứng là một căn phòng nằm trong thân một cái cây khổng lồ.

Và nơi đây cách mặt đất ít nhất vài chục mét.

Đó cũng là khoảng cách từ mặt đất đến cây cầu này.

Và không chỉ ở nơi chúng tôi đứng mới có cầu.

Cạnh đó còn nhiều cây cầu khác dẫn qua những cái cây kề bên nữa.

Chúng vững chãi kết nối từng cái cây lại với nhau.

Nơi mà toàn bộ những cây cầu tụ lại trở thành quảng trường của thành phố, và xung quanh là những ngôi nhà san sát với nhau.

Có gọi là thành phố giữa rừng sâu cũng không ngoa tí nào cả.

Quả là một khung cảnh choáng ngợp.

Hay phải nói là nhìn hệt như trong phim mới đúng…

“Mau đi trình diện ngài Galadriel thôi”

Mia kêu lên một tiếng “muhou”

Không hiểu sao mấy lúc thế này mà con bé lại phản ứng nhạt nhẽo vậy nữa.

Đúng rồi. Lord of the Ring đây mà.

Sau khi đánh nhau với bọn quỷ lửa xong, họ ra khỏi hang động thì thấy một cánh rừng.

Dưới ánh nắng mặt trời chói lọi, một nữ Elf xinh đẹp đứng đó…

Chúng tôi nhìn xung quanh. Rất nhiều đàn ông và đàn bà có tai mèo hoặc tai chó đang bước đi trên mấy cây cầu.

Thỉnh thoảng còn có mấy người có tai dài như thỏ nữa.

Tóm lại là trên đầu ai cũng có tai hết.

Và không có ai nhìn giống Elf cả.

Nhưng mà cũng có một mình Mia lên cơn chứ mấy.

Hầy, con nhóc này sa ngã quá rồi…

“Ôi… mong được mặt trực tiếp Rin-tan quá đi… Ufufu….”

“Đừng có kêu người ra kiểu đó. Với lại dẹp luôn cái điệu cười đó đi”

“Hứ….”

Mia ngậm miệng lại luôn.

Tốt tốt, phải vậy mới ngoan chứ.

Được tôi xoa đầu, con bé híp mắt lại và quay lên nhìn tôi.

“Mời đi lối này”

Người phụ nữ tai mèo đi trước.

Chúng tôi theo phía sau.

Những người dân thành phố pháo đài chúng tôi đã cứu cũng đi từ trong căn phòng hình tròn ra ngoài.

Chúng tôi bước đi trên cây cầu gỗ. Những khi gió thổi qua, cây cầu lại run lên vô cùng dễ sợ.

Tamaki bấu chặt vào vạt áo tôi.

Đằng sau, những người dân sợ đến nỗi không biết có nên đi theo chúng tôi hay không.

Trên những cây cầu đung đưa vì gió, những cư dân tai mèo nơi đây cứ ung dung bước đi.

Hay phải nói là khi bước đi trên cầu, dù nó cứ đung đưa nhưng họ vẫn có thể tự ổn định cơ thể.

Họ bước đi mà không gây ra một tiếng động nào cả. Còn chúng tôi thì cứ bước một bước là ván lót cầu lại kêu lên ken két.

Mà thôi kệ đi. Họ là dân bản địa nên tất nhiên phải thích ứng với nơi đây rồi.

Nếu phải chiến đấu phải bảo vệ thành phố này thì họ mới là những người có lợi thế nhất.

Vừa đi theo người phụ nữ tai mèo đằng trước, tôi vừa nghĩ tới chuyện chiến tranh sắp diễn ra.

“Mắt em xoay mòng mòng luôn rồi. Không biết vì ngạc nhiên hay vì sợ nữa”

Alice cười nham nhở.

Anh cũng vậy nữa vợ ơi.

Còn Tamaki thì đã bấu chặt áo tôi từ hồi đầu luôn rồi.

“M-mấy chỗ cao… đáng sợ quá…”

“Hồi nãy vừa bay vừa đánh nhau tưng bừng có sao đâu?”

“Tự bay nó phải khác chứ”

À… ừm… cũng phải.

Vậy ra con bé sợ độ cao à?

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu Tamaki.

“Đừng sợ, có anh đây. Khi nào mắc tè thì cứ nói với anh là được”

“Kazu-san quá đáng….”

Tamaki ngân ngấn nước mắt nhìn chằm chằm tôi.

Không hiểu sao Alice cũng nhìn chằm chằm tôi nữa.

“Kazu-san, đừng nói mấy câu quá đáng vậy chứ….”

“Ơ… vâng… cho anh xin lỗi”

Tôi cúi đầu xin lỗi.

Nhưng không hiểu sao, Tamaki lại càng lườm tôi dữ dội hơn.

“Sao chỉ có lời Alice là có trọng lượng với Kazu-san vậy… bất công quá”

“Em cũng sợ Alice còn gì?”

“Thì… biết vậy. Nhưng em vẫn thấy khó chịu quá”

Ừm, anh hiểu mà.

Nhưng Alice là công lý tuyệt đối.

Chịu thôi.

Đến điểm mấy cây cầu giao nhau, chúng tôi chia tay những người dân của thành phố pháo đài.

Họ được mấy người lính dẫn đi nơi khác.

Sau khi kiểm tra, người ta nói rằng họ đã mệt mỏi lắm rồi, vậy nên phải đưa họ đi nghỉ ngơi trước.

Mà kiểm tra kiểu gì hay vậy?

Không biết thế giới giả tưởng có mấy vụ như kiểm tra bệnh truyền nhiễm hay gì không ta?

Người vệ binh trung niên tôi gặp, người phụ nữ đứng ra chỉ đạo cùng mọi người vẫy tay chào chúng tôi lần cuối.

Sau khoảng 5p đi bộ, chúng tôi đến trước một cái cây khổng lồ không biết đã bao nhiêu ngàn năm tuổi.

Có phải đây là Cây Thế Giới…. không rồi.

Xung quanh còn có rất nhiều cây từ tựa vậy nữa.

Quả thật, khu rừng này chỉ toàn những cái cây siêu khổng lồ mà thôi.

Làm sao mà lại có nhiều cây cổ thụ dữ vậy?

Chắc là do ma thuật rồi.

Người phụ nữ tai mèo dừng lại ngay đằng trước hốc dẫn vào thân cây rồi cúi đầu xuống.

Cái đuôi dưới váy cô ta dựng đứng lên.

Cả đôi tai trên đầu cũng vậy nữa.

Vậy có nghĩa người bên trong là…

“Mời vào”

Từ bên trong, một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân vang.

Tôi nhận ra ngay. Đó là giọng của Rin-san chứ không ai khác.

Tôi là người đầu tiên bước vào.

Bên trong có hình cầu, trần nhà khá cao.

Trên bức tường thân cây, những ngọn đèn màu cam cao ngang tầm mắt người chiếu sáng căn phòng.

Trên cái ổ rơm nằm giữa căn phòng, một cô gái đang ngồi xếp bằng.

Fuyo mahou4-13 [/images/images/image-7.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/0/02/Fuyo_mahou4-13.jpg/revision/latest?cb=20180211172231

Đó là một cô gái tai chó đeo một cái băng đầu màu trắng.

Nếu nhìn lướt qua mà không thể ý đến đôi tai ấy, tôi thấy cô ta không khác gì người Nhật cả.

Xét theo vóc người thì chắc cô ta khoảng 12 - 13 tuổi.

Nhưng xét theo giọng nói thì chắc tuổi thật của cô ta phải lớn hơn nhiều.

À, hèn gì lúc Mia hỏi vụ chiều cao, cô nàng liền im bặt.

Cả tóc lẫn đôi tai của cô ấy đều đen tuyền.

Còn cặp mắt nhìn chằm chằm vào tôi thì đỏ như máu.

“Kính chào những vị khách từ thế giới khác. Chúng tôi đang chờ mọi người đây”

Cô ấy nói.

“Xin phép tự giới thiệu lần nữa. Tôi là Lilanderkalarkmoore La Flamser Hafarder Đệ Tứ. Hiện tôi đang là Miko đại diện vệ quân bảo hộ Cây Thế Giới”

Lần này thì Mia không nhảy xổ tới như khi nãy.

Tốt. Con bé mà còn ăn nói bậy bạ nữa là tôi sẽ đá đít ra ngoài ngay và luôn.

Rin-san nhìn tôi rồi lầm bầm “ra là vậy”

“Ánh mắt được lắm. Đúng là ánh mắt của những người có quyết tâm”

Tôi lắc đầu.

Hẳn là cô ta muốn nói tôi là một kẻ có thể mặc kệ sống chết của người khác.

Một kẻ luôn tự ý quyết định ai được quyền sống, và người nào phải chết.

Quả thực, trong suốt ba ngày qua, tôi đã hành động như vậy.

Ở khu Sơ Trung, tôi và Shiki chính là người đã quyết định cứu ai và mặc kệ ai.

Vì cô ta chỉ gật đầu một cách mơ hồ nên tôi cũng không biết đó có phải khen hay không nữa.

Như đoán được cảm xúc phức tạp trong tôi, Rin-san bảo chúng tôi ngồi xuống.

Người phụ nữ tai mèo đứng bên ngoài chờ.

Trong này chỉ có 4 chúng tôi và Rin-san mà thôi.

Trước mặt Rin-san, 4 miếng đệm ngồi hiện ra trong không khí.

Ma thuật à?

Dù rằng tôi cũng không biết cô ta làm kiểu nào mà được nữa.

“Vậy chúng ta bàn chuyện gì đây?”

Chúng tôi ngồi lên mấy cái đệm và nhìn thẳng vào Rin-san.

Khi đó thì tôi chợt nghĩ trong đầu “nhìn kỹ lại mới thấy, ngực cô ta cũng bự ghê đó chứ”

Ngực cô ta đang lắc lư luôn kìa.

Alice ngồi kế bên nhéo đùi tôi một phát.

Ặc, bộ suy nghĩ trong đầu tôi lộ ra mặt luôn à?

“Xem nào. Tình hình của thế giới này trước được không?”

Rin-san nhìn tôi.

Tôi có cảm giác đôi mắt ruby ấy như đang hút mình vào vậy.

Cô gái ấy cười gượng gạo.

Rồi quăng một quả bom nguyên tử phủ đầu.

“Tôi vào thẳng vấn đề đây. Chỉ nội trong ngày mai, thế giới này sẽ bị hủy diệt”

CHƯƠNG 93: THÁNH NỮ RIN

Hả? Là sao?

Ngài mai thế giới diệt vong ư?

Hả?

Mia nhìn tôi như thể muốn phát biểu gì đó vậy.

Câm miệng ngay!

“Nghĩa là sao?”

Đội trưởng đội đặc nhiệm công kích Tamaki ngơ ngác hỏi.

Cũng phải thôi.

Đùng một cái, tự nhiên người ta báo thế giới sắp diệt vong thì ai mà không bối rối cho được.

“Cô có bằng chứng không?”

Mia hỏi.

Rin-san gật đầu “có”

“Là một lời tiên tri”

Tiên tri cơ đấy. (hán việt là “thần thác”)

Lời sấm của thần linh...à?

Đúng là thế giới có ma thuật có khác.

Nếu đã có thần linh thì chuyện họ giao tiếp với loài người cũng không có gì lạ.

Vừa nãy thôi, tôi đã biết tới hai cái tên là Nữ Thần Định Mệnh Al-Sazaar và Thần Chiến Tranh Galgos rồi.

Có lẽ đối với họ, thế giới của loài người và thần linh rất gần nhau.

Và nếu như vậy thì con người trong thế giới này sẽ tin tưởng tuyệt đối vào lời tiên tri…

Nói thì vậy, còn bọn tôi thì sao đây?

À mà khoan đã.

Dù tôi có tranh cãi xem lời tiên tri chính xác được bao nhiêu phần thì cũng có làm được gì không?

Cái quan trọng ở đây chính là cô ta tin vào lời tiên tri đó.

Nếu vậy thì toàn bộ người trong tộc Quang Nhân đều nghe lời cô ta rồi.

“Hiểu rồi. Cô nói tiếp đi”

Tôi quyết định thu thập thông tin trước. Vì vậy nên tôi mới để cô ta nói tiếp.

Coi bộ Rin-san đã lờ mờ đoán ra bọn tôi không tin vào “lời tiên tri”.

Dù vậy nhưng cô nàng vẫy gật đầu như muốn nói “tạm vậy đi” rồi tiếp tục.

“Tất nhiên là bọn tôi không có ý định ngồi chờ chết, vì vậy nên bọn tôi đang chiến đấu đây”

“Chiến đấu với bầy quái vật trong rừng ấy hả?”

“Không phải, chiến đấu với quái vật chỉ là mấu chốt để cứu thể giới khỏi bị hủy diệt mà thôi”

Tự nhiên mới vào đã nói thế giới sắp bị hủy diệt thì ai mà hiểu cho nổi?

Với lại phải chiến đấu với quái vật thì mới cứu được thế giới à?

Cơ mà cũng không phải….

“Cậu có cần tôi giải thích chi tiết về những sinh vật được gọi là “quái vật” mà chúng ta cần tiêu diệt không?”

Đúng rồi ha, đây mới là điều cần tìm hiểu trước nhất chứ.

Chúng tôi bị bọn orc tấn công được ba hôm rồi.

Tới giờ bọn tôi vẫn không hiểu vì sao chúng lại làm vậy.

Đầu tiên là bọn orc, rồi đến hàng đống sinh vật kỳ dị khác.

Tất cả được gọi chung là quái vật.

Dù sao thì cái máy tính đã nói vậy nên chắc chắn là không sai rồi.

Sau khi bị tiêu diệt, bọn quái vật biến thành ngọc.

Rồi khi bỏ vào trong Mia Vender, mớ ngọc ấy lại thành token để đổi hàng.

Tôi có cảm giác như thể chúng không phải là sinh vật thật sự vậy.

Nhưng vì sao cứ hể gặp con người là chúng lại điên cuồng tấn công?

Chẳng những thảm sát không thôi, khi nhìn thấy phụ nữ, bọn orc còn hãm hiếp họ nữa.

Có rất nhiều điều lạ lùng.

Dù đã thắc mắc từ lâu nhưng vì phải chiến đấu liên tục nên bọn tôi không có thời gian suy nghĩ.

Không có ai biết mà trả lời cho chúng tôi, còn chúng tôi mà không giết quái vật thì chỉ có đường chết.

“Mời cô nói”

Vì vậy nên tôi chống nắm đấm lên đầu gối mình, nghiêng người tới trước và gật đầu với cô ta.

Thấy tôi như vậy, Alice với Tamaki cũng siết chặt nắm đấm theo.

“Ngay từ đầu thì quái vật đã không phải là sinh vật thuộc thế giới này rồi. Ví dụ nhé, để coi… chúng giống như những linh thú mà Kazu đã triệu hồi vậy”

“Giống như linh thú ư….? Nhưng linh thú là…”

“Đúng vậy, dù linh thú chết đi thì Mana Stone vẫn không rơi ra. Ấy là do khế ước triệu hồi khác nhau. Cứ coi như ma thuật triệu hồi của cậu khác với ma thuật triệu hồi ra lũ quái vật cũng được.”

À ra vậy.

Đúng là nói kiểu đó thì dễ hiểu hơn thật.

Cơ mà phải nói là thông tin của cô ta cực kỳ quan trọng mới đúng.

“Mana Stone là… mấy viên ngọc mà chúng tôi dùng làm token phải không?”

Mia chen ngang.

Rin nhìn Mia rồi nghiêng đầu.

“Cô bé này là… nô lệ của Kazu à?”

Ối đậu xanh rau má.

Mia đang đeo vòng cổ. Còn Tamaki trung thành của tôi thì đang cầm sợi dây.

Nếu cô ta nhắc tới từ nô lệ một cách bình thản như vậy, hẳn là thế giới này phải có giai cấp nô lệ rồi.

Cơ mà lúc dùng con chim ưng liên lạc với chúng tôi, cô ta đâu có thấy Mia mang vòng cổ đúng không?

À không, vì lúc đó không thấy Mia mang vòng cổ nên hiện tại cô ấy mới bối rối thế này.

Thôi kệ, cứ giải thích rõ cho nó lành,.

“Đây chỉ là PLAY mà thôi”

Tôi vô thức nói.

Rin hoang mang, hết nhìn mặt tôi rồi lại quay sang nhìn Mia.

Mia thì “ưm” một tiếng và gật đầu.

“Trong thế giới của bọn tôi thì chuyện đó cũng thường tình tôi. Đừng để ý làm gì”

“Vậy à. Tôi xin lỗi”

Cô ta cúi đầu xuống.

Vậy trong thế giới này, cúi đầu cũng là để xin lỗi à?

Alice bối rối nhìn tôi với Mia rồi mời Rin-san nói tiếp.

“Theo như truyền thuyết, từ thời xa xưa, con người và thần linh cùng nhau chung sống trong thế giới này. Một tên tà thần không còn ai nhớ tên đã dùng sinh vật trong một thế giới khác làm cơ sở, rồi tạo ra một ma thuật triều hồi quái vật. Mãi về sau, các vị thần linh đã rời bỏ chốn này, mang theo cả nghi thức triệu hồi quái vật có Mana Stone cùng họ… đáng ra là vậy…”

Theo cô ấy kể, vào khoảng một trăm năm trước, quái vật đã tái xuất hiện trong thế giới này.

Những vương quốc nhỏ đã bị tiêu diệt, hoặc đang bị những nước lớn xâm lăng và sắp thua trận tới nơi, quyết định làm một canh bạc cuối cùng để lấy lại quyền lực.

Chúng dùng những Mana Stone cực tinh khiết từ đâu chẳng ai biết để tiến hành nghi thức triệu hồi quái vật.

Những con quái vật được triệu hồi ra lập tức cày nát vương quốc lớn chuyên xâm chiếm nọ.

Đồng thời chúng cũng quét sạch cả những nước nhỏ luôn.

Về sau, sau khi đã tái xuất trong thế giới này, bọn quái vật bắt đầu lan đi khắp nơi, gieo rắc tai họa và chết chóc, bất kể bạn hay thù.

Và trong số đó, có một cá thể được những con quái vật khác gọi là Quỷ Vương.

Ra vậy, Quỷ Vương à?

Vậy là mày có thiệt luôn ha Quỷ Vương?

Nhưng mà “Quỷ Vương” là từ đã được chuyển ngữ. Và cái từ đó làm cho mấy đứa game thủ như tôi cứ thấy kỳ kỳ.

Ví dụ như…

Cứ nghĩ tới Nobunaga, Alexandros, Thành Cát Tư Hãn… là người ta lại mặc định nghĩ đó là kẻ thù ngay.

Uầy, tự nhiên tôi thấy vô vọng quá.

Nhưng thôi, giờ cứ kệ chuyện đó đi đã.

Rất nhiều nước trên lục địa này đã cử quân của mình đi tiêu diệt Quỷ Vương.

Nhưng dù có chiến đấu bao nhiêu đi nữa, họ vẫn không thể thắng nổi đội quân quái vật vô tận mà Quỷ Vương triệu hồi.

Orc, Goblin, Giant và toàn bộ những con quái vật mà trước giờ chúng tôi đã chạm trán.

Cùng lúc đó, vùng đất mà Quỷ Vương cai trị biến thành vùng tử địa.

Đó là lời mà một vài binh sĩ thua trận, bị đày đọa và sống sống trở về quê hương kể lại cho mọi người.

Kiểu như hủ hải chăng?

Các Ma Thuật Sư kết luận rằng Quỷ Vương sẽ biến thế giới này thành một nơi không ai sinh sống nổi.

Chẳng bao lâu sau, bọn quái vật bắt đầu xuất hiện khắp thế giới.

Trong rừng, trên núi, giữa đồng bằng, đâu đâu cũng có quái vật.

Dù vậy nhưng con người vẫn mài dũa kiếm thuật và ma thuật của mình để chống lại chúng.

Bên nào cũng chiến đấu để tồn tại.

Rồi một quãng thời gian dài trôi qua.

“Nếu lấy bây giờ làm mốc thì vào khoảng 5 năm về trước, bọn quái vật bắt đầu hành động một cách có tổ chức. Lúc đó, cùng lắm thì một nhóm cũng khoảng 100 con mà thôi. Nhưng rồi dần dần, số lượng ấy tăng lên thành một ngàn, một vạn, cuối cùng là đông đến nỗi trực tiếp đe dọa đến sự tồn vong của loài người”

5 năm trước, mọi chuyện bắt đầu xấu đi.

Hàng loạt đất nước của loài người bị xóa sổ.

Dù một vài nước đã kêu gọi liên minh, nhưng bọn quái vật vẫn đi trước liên minh loài người một bước.

Càng lúc, những nơi con người sống được càng ít đi.

Và đến nay

Trên khắp lục địa, con người chỉ còn lại 7 thành trì cuối cùng, và tất cả đều đang đứng trước nguy cơ bị tận diệt.

Nói luôn, “loài người” ở đây không chỉ gồm con người như những người dân chúng tôi cứu, mà còn tính cả các loài á nhân nữa.

“Rồi 3 hôm trước, 3 lời tiên tri đã hạ giáng”

Ồ, vậy ra đây là nơi tiếp nhận lời tiên tri à.

“Lời tiên tri đầu tiên nói rằng 4 ngày sau, tức ngày mai, thế giới này sẽ tiêu vong. Lời tiên tri thứ hai là cách để tránh bị diệt vong, và sau này cần làm gì. Còn lời tiên tri thứ ba nói rằng...”

Rin-san lần lượt nhìn chúng tôi.

Nhìn lần lượt từng người, rồi gật đầu.

“Một trong những cách để tránh khỏi diệt vong, chính là hợp tác với những vị khách đến từ thế giới khác.”

“Vậy nên cô mới cho con chim ưng đi tìm chúng tôi à?”

“Vâng. Ngoài con chim ưng tìm thấy mọi người ra, chúng tôi còn cử rất nhiều linh thú khác để tìm kiếm nữa. May thay, con chim ưng ấy tìm ra một nhóm người kỳ lạ đang chiến đấu với một con nhân mã khổng lồ. Đó là những người thuộc tộc người ăn mặc lạ lùng. Và dù chỉ có vài người nhưng nhóm người đó đã hạ gục một sinh thể cấp Thần Binh. Vì vậy nên tôi tin chắc mọi người chính là những vị khách từ thế giới khác mà lời tiên tri đã nhắc tới”

Tôi chợt ngó lại bộ đồ thể dục mình đang mặc.

Đúng là nhìn ngộ đời thiệt…

Nhưng vì tôi đã yểm ma thuật Hỗ Trợ lên nên khả năng phòng vệ cũng không đến nỗi nào.

“Vậy mấy tay thần kia là người đã triệu hồi chúng tôi sang thế giới này, rồi tiện tan đổ luôn cái cục nợ “cứu thế giới” lên đầu chúng tôi à?”

“Cái đó thì tôi không biết. Nhưng theo như giọng điệu của lời tiên tri, tôi nghĩ không phải vậy đâu”

Vậy luôn hả.

Mà cũng chả biết Rin-san nói thiệt hay xạo nữa.

Chỉ biết bọn tôi vẫn chả biết làm sao ngọn núi chứa ngôi trường bị dịch chuyển sang thế giới này mà thôi.

Đối với tôi, tôi còn thấy mừng vì kẻ đó đã triệu hồi toàn bộ ngọn núi sang thế giới này nữa là đằng khác.

Bằng không thì tôi đã chết mất xác từ lâu rồi.

Nhưng còn Alice, Tamaki và Mia thì…

Rồi còn cả Shiki và những nữ sinh ở Trung Tâm Bổ Trợ nữa chứ…

Nhưng để chuyện đó qua một bên đã. Nếu lời tiên tri mà là thật thì nếu chúng tôi không chịu hợp tác với họ, họ cũng sẽ ép buộc chúng tôi đúng không?

Hiện tại, chúng tôi đã rơi vào thế giới này.

Cho nên không thể nói chuyện thế giới diệt vong không liên quan chúng tôi được.

Cơ mà ngài mai là chết chùm rồi á?

Dù lời tiên tri xuất hiện vào ba ngày trước, nhưng đối với những người bên Rin-san, họ cũng chỉ có 4 ngày ngắn ngủi mà thôi.

3 ngày về trước.

Vậy nghĩa là cái ngày ngay trước hôm chúng tôi bị dịch chuyển sang thế giới này à.

Hai vụ đó có liên quan gì đến nhau không đây?

“Cho tôi hỏi một chuyện được không?”

“Hể? Vâng”

“Cô có biết phải làm sao thì bọn tôi mới quay về thế giới cũ của mình được không?”

“Nói thật, tôi còn không biết làm sao để đưa mọi người sang thế giới này nữa cơ…”

Uầy, vậy thì chịu rồi.

Tôi giải thích sơ chuyện xảy ra trong ba ngày qua.

Và điều mấu chốt, cũng là điều mà tôi nhấn mạnh nhất chính là những cái cột đá do bọn orc bảo vệ.

Và đúng là Rin-san đặc biệt lưu tâm đến chuyện về mấy cái trụ đá thật.

Dù đã dùng đến《Read Language》nhưng tôi cũng chỉ biết đại khái những văn tự trên trụ đá đó ghi rằng “cố định tọa độ, tìm kiếm không gian, giới hạn phạm vi” mà thôi.

Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ, đó là ngôn ngữ gì.

Và tiếc một cái,《Read Language》chỉ có thể dịch chứ không thể xác định được tên ngôn ngữ.

Đến tận bây giờ, tôi cũng không biết đó là cái thứ ngôn ngữ gì nữa.

Và tôi cũng không nhớ mấy cái văn tự đó nhìn ra sao luôn.

“Em còn nhớ mấy chữ đó không Tamaki?”

“Nhớ chết liền”

Tamaki ưỡn ngực tự hào.

Ừm, con bé này nhớ mới là lạ.

Tôi cũng có nhớ nổi đâu.

“Có lẽ đó là một loại ngôn ngữ ma thuật đặc biệt nào đó rồi… Nhưng lạ ở chỗ, mọi người vừa sang thế giới này là lập tức bị lũ orc tấn công đúng không? Cứ như thể…”

“Ưm. Cũng có khả năng người triệu hồi chúng tôi sang đây là người bên phe lũ quái vật, nhưng…”

Tôi lại thấy không hợp lý tí nào cả.

Hắn đã dùng căn phòng trắng làm trung gian để ban sức mạnh cho chúng tôi cơ mà.

Rốt cuộc hắn triệu hồi chúng tôi sang thế giới này để làm gì?

Khoan khoan.

Nếu chúa tể căn phòng trắng không phải là người đã triệu hồi chúng tôi sang thế giới này thì sao?

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, Alice với Tamaki đã kể chuyện căn phòng trắng cho Rin-san nghe.

Cô ấy khẳng định chưa từng nghe qua chuyện căn phòng trắng và skill của chúng tôi lần nào cả.

Sau khi nghe chuyện chỉ sau hai ngày, một đám người chân yếu tay mềm đã có sức mạnh đánh bại cả một con nhân mã khổng lồ, Rin-san không kiềm được bất ngờ.

Tôi cũng đã lường trước cô ấy sẽ phản ứng như vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến tôi cũng không khỏi hơi bất ngờ.

Có khi nào chỉ có bọn tôi và lũ quái vật mới được hệ thống skill này hỗ trợ không?

Nếu vậy thì không lẽ… chúa tể căn phòng trắng có dính líu tới bọn quái vật à?

“Kazu, đoán mò cũng không ích gì đâu. Không, có hại nữa là đằng khác”

Có lẽ Rin-san nói đúng.

Với lại, tôi còn muốn nghe thêm nhiều chuyện khác nữa.

“Cô có biết ngọn núi của chúng tôi đang ở đâu không?”

“Hiện chúng tôi vẫn đang điều tra. Theo như quang cảnh mọi người miêu tả, chúng tôi đoán nơi đó nằm ở khu vực đông nam của lãnh địa bọn chim Roc. Mọi người tập trung vào đó mà tìm cũng được.”

Chim Roc á?

Tôi chợt nhớ ra cảnh mình thấy trong ngày đầu tiên. (lúc Kazu mò xuống núi chung với Alice)

Một con chim khổng lồ quắp cả một con voi bay lên trời.

Ờm… thôi kệ mẹ nó đi… chắc có đứa học sinh nào đó thấy mấy con chim đó từ xa, xong rồi lỡ miệng gọi tên nó là chim Roc đây mà.

Nếu đã nghiện sản phẩm giả tưởng thì người ta phải biết vụ đó thôi.

“Nếu có linh thú mở cổng dịch chuyện, chúng tôi có thể đưa mọi người về lại ngọn núi ngay.”

Dù bọn tôi không làm gì mà họ vẫn tự nguyện đưa chúng tôi quay về à?

Không phải, nếu họ đưa chúng tôi quay về thì đổi lại, bọn tôi phải làm gì cho họ đây?

Tuy tôi không biết cái khu vực Đông Nam đó cách đây bao xa… nhưng nếu đi bộ, có khi cả lũ bỏ xác dọc được luôn cũng không chừng.

Chúng tôi phải chiến đấu để tồn tại.

Như mấy ngày vừa qua vậy thôi.

Nếu ngày mai là ngày xảy ra trận chiến cuối cùng với bọn quái vật

Và nếu bọn tôi không thể tránh được cuộc chiến đó

Thì dù không muốn, bọn tôi vẫn phải tham chiến.

Vì vậy nên Rin-san mới đoán rằng, dù họ có đưa chúng tôi quay về núi thì cũng chẳng sao cả.

Vì nhất định chúng tôi sẽ phải quay lại đây thôi.

Tôi đang sợ, nếu mình cứ lưỡng lự thì sau này họ sẽ nghĩ rằng tôi không có khả năng đưa ra những quyết định quan trọng.

Tin tưởng hay không không liên quan gì ở đây cả.

Có lẽ họ cho tôi biết chuyện đó là để tìm hiểu xem tôi sẽ làm gì, và họ sẽ được và mất cái gì.

Và chỉ khi nào được lợi thì họ mới tin vào tôi thôi.

“Vậy cậu có còn thắc mắc gì về chuyện đó nữa không?”

“Không. Giờ ta hãy cứ quay lại chuyện khi nãy đã. Chuyện sắp xảy ra vào ngày mai…”

Ngay lúc đó.

Bên ngoài bỗng huyên náo.

Quay đầu lại nhìn ra lối vào, chúng tôi thấy hàng loạt binh sĩ á nhân đang hộc tốc chạy trên mấy cây cầu.

“Bọn quái vật đang mở đợt tấn công mới!”

Coi bộ giờ không còn thời gian để nhàn nhã nghe kể chuyện nữa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!