Virtus's Reader
Fuyo Mahou

Chương 94: CHƯƠNG 94: VŨ KHÍ BÍ MẬT

Nghe báo động địch tấn công, tôi và Rin-san nhìn nhau.

Tôi gật đầu rồi đứng dậy.

Alice và mọi người cũng đứng lên theo.

“Vì cần sức mạnh chiến đấu của chúng tôi nên cô mới đưa chúng tôi tới đây đúng không?”

“Tôi không ép mọi người, nhưng hiện tại, chúng tôi lại rất cần đến sức chiến đấu của các bạn, bởi chúng ta không còn thời gian nữa rồi”

Tôi lần lượt nhìn cả 3.

“Anh quyết định ra sao em cũng nghe theo cả” Alice cười và nói.

“Cứ để cho em! Con nào em cũng cân hết!” Tamaki hùng hổ nói.

Còn Mia thì trả lời bằng một tông giọng và vẻ mặt vô cảm mọi khi “Ưm. Cái gì nên làm thì cứ làm đi Kazu-chi”

“Mia thay đổi rồi nhỉ”

“Vậy à?”

“Anh cũng không biết diễn tả sao cho phải nữa. Chỉ cần bình tĩnh lại một tí thì sẽ nhận ra là em đã khác hẳn ngày hôm qua ngay”

“Ấy là nhờ có Kazu-chi luôn bên em nên em không còn lo lắng linh tinh nữa”

Sao em lại lo lắng linh tinh? Tôi nghiêng đầu.

Khóe miệng Mia rướn lên, rồi em ấy cười.

“Là cái cảm giác muốn được ai đó nhận ra cảm xúc bản thân mình ấy”

“Không có em bên cạnh, anh cũng có làm được gì đâu”

“Ưm. Cho nên em sẽ không để mất tinh thần nữa”

Tôi nói “Hiểu rồi, anh tin vào em” và đưa tay lên xoa đầu Mia rồi quay sang nhìn Rin-san.

Giờ tôi sẽ tạm gác chuyện lời tiên tri có đáng tin hay không qua một bên.

Nhưng tôi vẫn tin rằng cách nhanh nhất để quay về ngọn núi chính là nhờ Rin-san và tộc Quang Nhân giúp.

Chính vì vậy nên chúng tôi phải sát cánh chiến đấu cùng họ.

Ít ra, chúng tôi cũng phải giúp họ lấy lại quyền tự do của mình.

Cùng lắm thì giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu, rồi rút khỏi chiến trường thôi.

“Chúng tôi rất sẵn lòng. Giờ cô cần chúng tôi làm gì đây?”

Rin-san vỗ tay một cái “bốp”

Căn phòng mà vừa một khắc trước không có bất cứ món đồ hoặc động tĩnh gì lập tức biến đổi.

Màn che căn phòng hiện ra.

À không.

Phải nói đó là thứ đã có sẵn từ lâu rồi mới đúng.

Có lẽ họ dùng ảo ảnh để che thôi.

Hiểu rồi. Sau khi bớt hoảng, tôi đã hiểu ra rồi.

Tôi đã hiểu vì sao Rin-san lại dám một mình xuất hiện trước mặt chúng tôi mà không có ai bảo vệ rồi.

Đây không phải là cảnh thật, và chắc chắn hộ vệ cô ta đang chờ đằng sau bức màn đó.

Giờ thì ma thuật ảo ảnh đã tan biến.

Bức màn đằng sau Rin-san bị vén lên.

Đó là một bàn tay phụ nữ nhìn giống như ta hầu gái.

Từ phía sau bức màn, một người phụ nữ bước ra.

Fuyo mahou4-14 [/images/images/image-8.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/6/69/Fuyo_mahou4-14.jpg/revision/latest?cb=20180211172232

Cô ta mặc giáp da, trên thắt lưng có một con dao găm nhỏ.

Chắc khoảng tầm tuổi tôi.

Đó là một cô gái có làn da trắng tuyết hệt như búp bê, kèm theo đó là một mái tóc mạc kim và đôi mắt ruby đỏ thẫm.

Cô ấy có vóc người mảnh mai và không có đôi tai trên đầu như những Á Nhân khác.

Trong một thoáng, tôi cứ tưởng đó là con người.

Nhưng tôi tôi chợt nhận ra không phải vậy.

Bên dưới mái tóc bạc, một đôi tai dài và nhọn đâm ra.

“Elf…. ư?”

Khoảng khắc tôi nói ra từ đó

Đôi mắt đỏ thẫm của cô ta mang theo một ý chí mãnh liệt ghim vào tôi.

“Kazu-sama, xin gọi tôi là Lucia”

“A….”

Tôi hít một hơi sâu.

Tôi có cảm giác như mình bị nghẹt thở vậy.

Tôi hốt hoảng lắc đầu.

Rồi nhìn vào cặp mắt cô ta thêm lần nữa…

Lần này, tôi không còn bị cặp mắt ấy hút hồn như khi nãy nữa.

Rồi cô ta nhẹ nhàng gật đầu với tôi.

“À… không cần gọi tôi bằng sama đâu… Lucia-san”

Lucia lập tức đánh mắt sang nhìn Rin-san.

Rin-san cười mỉm.

“Tạm thời, Lucia sẽ là lính dưới quyền cậu. Cậu muốn dùng cô ấy thế nào cũng được cả. Dù có làm hỏng cũng chẳng sao”

Ê khoan, hình như có mấy từ hơi lạ lẫn vô thì phải.

Trước hết, “tạm thời” nghĩa là sao?

Rồi còn “hỏng cũng chẳng sao” nghĩa là gì?

“Một tháng trước, cô ấy vẫn còn là con gái của một vị quốc vương, đồng thời cũng là người đứng thứ 13 trong hàng ngũ thừa kế ngai vàng”

Công chúa elf à?

Chúng tôi chỉ biết nhìn nhau chứ không biết làm gì khác.

Rin-san chầm chậm lắc đầu.

“Giờ vương quốc đó không còn nữa. Khu rừng nơi vương quốc ngự trị đã bị bọn quái vật quét sạch. Cả nhà vua, thần dân của ông ta lẫn cây cối trong rừng đều đã tiêu biến, và hiện chúng tôi đang bảo vệ cho cô ấy. Cô ấy đã đổi tên thành Lucia, trong ngôn ngữ của họ có nghĩa là “người hoàn thành sứ mệnh”, và quyết tâm hoàn thành mong muốn cuối cùng của dòng tộc. Bây giờ cô ấy sống chỉ để tiêu diệt bọn quái vật mà thôi.”

Ra vậy, tôi hiểu rồi.

Cô ấy hệt như Nagatsuki Sakura vậy.

Quả thật, nếu biết địa vị của cô ấy thì ai cũng sẽ nghĩ đương nhiên cô ấy phải gánh vác trách nhiệm đó thôi.

Nhưng tôi lại thấy cô ta vô trách nhiệm với mạng sống của mình quá.

Bởi dẫu sao đi nữa, tôi cũng chỉ bảo vệ đồng đội của mình, và tối đa là mọi người ở Trung Tâm Bổ Trợ mà thôi.

Tuy tôi cũng giúp những người dân trong thành phố, nhưng rốt cuộc, chúng tôi cũng không thể bảo vệ họ mãi được.

Nếu cô ta muốn lao đầu vào bọn quái vật thì chúng tôi không thể nào cản nổi.

Và vì chiến đấu cùng bọn tôi nên nếu cô ta cứ chiến đấu theo kiểu thí mạng cùi như vậy thì cực kỳ phiền phức.

Nên dù Rin-san có bảo chúng tôi coi cô ta như con tốt thí thì…

“Xin lỗi, nhưng tôi là Triệu Hồi Sư, tôi đã có bọn linh thú làm tốt thí rồi, không cần thêm người đánh cảm tử đâu”

“Ma thuật Triệu Hồi cũng có giới hạn của nó đúng không?”

“Cô đã thấy cảnh chúng tôi chiến đấu với con nhân mã khổng lổ rồi đúng không? Nếu vậy thì cô phải hiểu rằng chúng tôi không thể tiếp nhận bất cứ ai thiếu kinh nghiệm chiến đấu được. Có họ vào chỉ tổ vướng víu tay chân mà thôi”

Nói vậy chứ… ba hôm về trước, bọn tôi cũng có biết đánh nhau là gì đâu.

Mia cau có nhìn tôi.

Tôi lờ phắt đi.

Quả thật, giờ mà nhận cô ta vào nhóm thì không khác gì rước thêm nợ vào người cả.

Nhưng biết đâu…

Cái phiền nằm ở chỗ, ngoài cô ta ra, có khi vẫn còn người khác nữa.

Theo phản ứng của họ sau quan sát chúng tôi đánh nhau với con nhân mã khổng lồ, tôi biết ngay là ở Cây Thế Giới này, không ai đủ sức đánh ngang với chúng tôi cả.

Có lẽ bọn tôi rất mạnh.

Dùng từ rất mạnh thôi chưa đủ, có lẽ phải nói là mạnh áp đảo mới đúng. Dù toàn bộ người ở đây có hợp sức lại đánh chúng tôi, chưa chắc gì họ đã thắng được.

Rin-san nhìn tôi.

Và mỉm cười.

Ơ hay, cái nụ cười đó…

Thôi sập bẫy mất rồi.

Ngay lúc này đây, vẻ mặt Rin-san nhìn y hệt như Shiki vậy.

“Xin lỗi vì đã thử cậu. Và cậu nói rất phải. Tôi muốn giao phó lại cô ấy cho cậu”

“Là sao?”

Cô ta kiểm tra nhân cách của tôi xem chúng tôi có xứng đáng để lo liệu cho Lucia không à?

Tôi hiểu rồi.

Cũng không sao.

Nhưng vậy thì đã sao?

Bọn tôi vẫn không muốn rước thêm gánh nặng vào nhóm tí nào cả.

“Trăm nghe không bằng một thấy. Có lẽ cậu nên nhìn tận mắt thì hơn. Lucia”

“Ưm, Rin”

Lucia gật đầu với Rin.

Rồi cô ta đến trước mặt tôi...

Và đưa tay phải ra.

Tôi cũng đưa tay phải lên theo cô ta bảo.

Rồi chúng tôi chạm tay nhau.

Chiến nhẫn màu đỏ trên tay phải của tôi cũng đã hiện ra trên ngón tay phải của cô ấy.

Đó chính là ký hiệu của thành viên trong nhóm.

Hả? Vậy là sao?

Mia đã nói chúng tôi không thể lập nhóm với người trong thế giới này mà?

“Để tìm thêm sức mạnh chiến đấu chống lại bọn quái vật, vương quốc chúng tôi đã thực hiện lai giống rất nhiều lần. Sau bao lần thất bại thì họ đã thành công… và đó chính là tôi, Lucia.”

“Lai à….”

“Đó là thím nghiệm lai quái vật độc nhất vô nhị. Phải trải qua rất nhiều hy sinh họ mới tạo ra được vũ khí hoàn thiện như tôi đây”

Lucia nhắm mắt lại.

“Từ nay trở đi, mong anh hãy giúp tôi lên cấp” và nói nhỏ.

Chúng tôi không nói nên lời…

Cảnh vật trước mắt chúng tôi nhòa đi.

Rồi khi nhận ra

Thì chúng tôi đã ở trong căn phòng trắng.

Bên trong, ngoài 4 chúng tôi ra còn có Lucia nữa. Mặt cô ta như đang muốn nói “biết ngay mà” vậy.

Lucia nhìn xung quanh rồi lầm bầm “ra là thế này”

“Đúng là Sảnh Đường Khả Năng trong lời tiên tri rồi”

Lần đầu tiên tôi nghe được cái từ đó.

Nhưng tôi thấy, dù nói vậy nhưng cũng chưa chắc là vậy đâu.

Bởi chắc chắn ý họ nói, nhận được skill chính là có thêm khả năng rồi.

Theo như Mia nghe người lính kể, dường như người dân trên thế giới này không hề được hệ thống nhóm và hệ thống skill khỗ trợ.

Hệ thống đó chỉ dành riêng cho những người từ thế giới khác như chúng tôi mà thôi.

Ban đầu tôi cứ tưởng vậy…

Nhưng giờ đây, căn phòng màu trắng đã có thêm một cái bàn, một cái ghế, và thậm chí là thêm một cái máy tính nữa.

Chắc là máy tính của Lucia rồi.

“Lucia-san, cho tôi xem máy tính của cô được không”

“Ý anh là cái máy ở đó phải không? Mời tự nhiên”

Uầy, họ không biết máy tính là gì thật à.

Vậy là sao?

Vì tôi là người lãnh đạo nên căn phòng này mới có những trang thiết bị “bình thường” theo quan niệm của tôi à?

Và trên cái màn hình máy tính, thông tin về Lucia được hiển thị theo tiếng Nhật thật.

Tên cô ta cũng là “Lucia” luôn.

Nhưng theo Rin-san nói, đây đâu phải tên thật cô ta…

Nếu căn phòng này được hình thành dựa trên quan niệm của tôi thật, thì có quá nhiều điều làm tôi không thể hiểu nổi.

Ví dụ như chuyện dưới đây.

“Ừm, level 1 à?”

Đứng bên cạnh tôi, Mia liếc sang và lẩm bẩm.

“Nghĩa là dù ở level 0 nhưng Lucia-san đã có thể gia nhập vào nhóm rồi à?”

“Hình như vậy. Mà nếu vậy thì làm sao cô biết hệ thống nhóm có tồn tại?”

Tôi quay sang hỏi Lucia.

“Lời tiên tri nói vậy”

Cô ta trả lời tỉnh bơ.

Lời tiên tri cơ à.

Cứ thể thần thánh nói cái gì là họ sẽ tin sái cổ.

Nhưng trên thực thế, căn phòng này cùng công năng của nó có tồn tại thật.

Căn phòng trắng.

Skill.

Mà có lẽ chỉ có thần linh mới có thể đạt đến một trình độ công nghệ cao đến thế này thôi.

Hay nên nói, miễn có ma thuật thì cái gì cũng có thể xoay sở làm ra được?

Nhưng kệ đi. Tóm lại đó chính là chuyện mà thôi đang thấy mơ hồ.

“Lời tiên tri đó có nhắc gì đến chúng tôi không?”

“Albana, người lãnh đạo khu rừng nói rằng. Sau khi đến với thế giới này, những vị khách từ thế giới khác sẽ cho chúng tôi sức mạnh. Vì đó mà tôi được sinh và, và cũng vì đó mà tôi được dâng hiến. Đất nước của tôi đã định lợi dụng lòng trung thành và sức mạnh của tôi để chinh phục cả lục địa này.”

Chinh phục lục địa này cơ à?

Vậy ra vương quốc lũ Elf chính là vương quốc xâm lược mấy nước nhỏ khi trước à?

À không, trong thế giới này, tôi không thể áp dụng lẽ thường của mình để quan niệm được.

Nhưng Lucia lắc đầu.

“Nhưng trước khi kịp ra tay, vương quốc chúng tôi đã rơi vào bẫy của bọn quái vật. Có lẽ, cái chúng nhắm vào chính là sức mạnh của tôi”

À… ra vậy.

Cũng phải thôi. Vì sức mạnh của cô ta nguy hiểm quá mà.

Ban đầu, đây là sức mạnh đáng ra chỉ chúng tôi mới có mà thôi.

Nhưng cô ta, một người sinh ra và lớn lên trong thế giới này lại sở hữu hệ thống skill đó.

Coi bộ, ngoài vụ level 1 ra thì cũng không có gì khác biệt cho lắm.

“Ê Kazu-chi, dưới dòng skill còn có cái cửa sổ gì bị chồng lên nữa nè”

Mia nói vậy, rồi dùng con trỏ máy tính kéo cửa sổ chính ra.

Và bên dưới đó là một cửa sổ mang tên Năng Lực Đặc Biệt.

Trong đó có hai từ.

Phóng Thích Ma Lực.

Kiềm Hãm Lên Cấp.

Cô ta sở hữu hai năng lực này ư?

Cơ mà 2 năng lực này cũng có vẻ mạnh đó chứ...

“Cô có biết cái năng lực “Phóng Thích Ma Lực” này là gì không Lucia?”

“Vâng. Khả năng đó giúp tôi giải phóng một lượng ma lực tùy ý thông qua tiêu ngữ trên cơ thể tôi… Đây là một bí thuật do vương quốc tôi sáng tạo, nhưng sau khi vương quốc bị hủy diệt thì chúng tôi cũng để mất bí thuật đó rồi”

“Vậy giờ chỉ còn lại mình cô có được năng lực đó à?”

Vậy là tôi hỏi đáp với cái máy tính ngay.

Đầu tiên chính là vụ năng lực đặc biệt.

Có lẽ hầu hết các thuật ngữ đã bị chuyển ngữ, nhưng có lẽ cũng không sai lệch cho lắm.

Nó trả lời thế này.

・Khi nhận được năng lực đặc biệt thông qua một phương thức bất kỳ, cửa sổ Năng lực đặc biệt sẽ hiện ra. Một trong những cách được đề cập ở trên là dùng Mia Vender để mua.

Mia lập tức phóng tới chỗ Mia Vender.

“Có thêm rồi”

Con bé tròn mắt nhìn cái màn hình tinh thể lỏng và nói nhỏ.

Rồi chưa đây một giây sau…

“Mắc vãi”

Và buôn thỏng hai vai.

“Vậy là giờ ta không thể mua được à?”

“Phải 2000 điểm mới đủ”

Cũng phải thôi.

Đã là năng lực đặc biệt thì tất nhiên phải hữu dụng, mà nếu hữu dụng thì tất nhiên phải mắc rồi.

Chúng tôi nhìn nhau mà cười méo xẹo.

CHƯƠNG 95: NĂNG LỰC ĐẶC BIỆT

Vậy cho qua—— tôi chuyển sang 3 cái năng lực đặc biệt kia rồi bắt đầu hỏi máy tính.

Và nó trả lời ngay.

Sau khi hỏi vài câu nữa, chúng tôi tìm hiểu được những điều sau.

・Năng lực đặc biệt “Phóng Thích Ma Lực” là một khả năng giúp người ta điều chỉnh MP để tăng hoặc giảm sức mạnh của ma thuật.

Ví dụ, nếu cô ta nâng Phong Thuật rồi dùng 1MP để thi triển ma thuật cấp 3《Lightning》thì sát thương của nó sẽ yếu đi. Ngược lại, nếu dùng 30MP để thi triển《Lightning》thì đòn lôi kích sẽ mạnh hơn sát thương cơ bản rất nhiều. Chỉ có thể sử dụng tối đa lượng MP gấp 10 lần lượng MP cần thiết.

・Năng lực đặc biệt “Kiềm Hãm Lên Cấp” là một năng lực giúp người ta hoãn lên cấp bao lâu tùy thích.

Nói cho dễ hiểu, một khi cô ấy đã quyết định dùng năng lực đó thì dù có giết bao nhiêu quái vật đi nữa, cấp độ cô ta cũng không tăng lên được. Lucia đã sử dụng năng lực này và kiếm được một lượng kinh nghiệm tương đương với 60 con Orc. Cô nàng này thích lên 10 level 1 lần à?

Dù rằng năng lực này giúp người dùng kiềm hãm cấp độ, nhưng phải chờ 24 giờ mới có thể giải phóng kinh nghiệm ta kiếm được.

Cho nên tóm lại, là vì hồi nãy mới dùng xong nên hôm nay cô ấy không thể dùng được nữa.

Hồi nãy cô ta lên một lúc 10 level.

Vì thời gian delay vừa đúng 24 tiếng nên phải giờ này ngày mai cô ấy mới dùng tiếp được.

“Vậy có nên cho cô ấy vào nhóm không?”

“Ưm. Năng lực đặc biệt ấy cực kỳ hữu dụng. Phải cho cô ấy tập trung nâng Hỏa Thuật mới được”

Mia đề nghị ngay. Con bé vui đến nỗi trông khác hẳn với dáng vẻ bình thường. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao hồi nãy con bé lại la lên rồi.

Mà cũng phải thôi. Làm gì có game thủ chuyên nghiệp nào nhìn thấy năng lực đặc biệt mà không muốn sở hữu ngay đâu.

Tôi nhìn Lucia.

“Kazu-sama quyết định sao cũng tôi nghe theo cả”

“Hửm? Sao cũng được à?”

Ê Mia, định giở lại mửng cũ hả?

Thấy Mia trở lại là Mia của mọi khi, tôi cốc đầu con bé một cái nhẹ rồi quay sang nhìn Alice với Tamaki, chờ nghe ý kiến của hai đứa…

“C...cái đó… em thì… nếu anh thích thì bao nhiêu người em cũng chấp nhận hết”

“Em cũng vậy luôn. Nếu anh đã định vậy thì cứ hốt cô ấy luôn cũng được”

Oi, kỳ nha. Bộ trong mắt hai em, anh phóng đãng tới vậy đó hả?

Chẳng những bị lời đồn làm tổn thương mà tôi còn không thể phủ nhận được mới đau chứ.

“Nghe đồng Kazu-sama là một Ma Thuật Sư nổi tiếng nên cần phải để lại càng nhiều con cháu càng tốt. Một Y Thuật Sư đã công nhận rằng khả năng sinh đẻ của tôi trên trung bình, cho nên kể cũng may thật”

May chỗ nào? Với lại Y Thuật Sư là gì? Nghe cô ta nói sao giống như họ dùng ma thuật để chữa trị quá vậy? Mà thôi, chắc là tại thế giới này nó vậy sẵn rồi.

“Dẹp vụ con cái qua một bên đã… Cô đừng thêm “sama” vào sau tên tôi nữa được không? Với lại cũng đừng dùng kính ngữ nữa.”

Tôi lần lượt nhìn Alice, Tamaki và Mia.

“Thêm “san” là được rồi. Với lại cũng đừng có kính cẩn với tôi làm gì, cứ cư xử như Alice với mọi người ở đây là được”

“Thưa vâng… hiểu rồi, Kazu-san. Vậy anh cũng gọi tôi là Lucia đi”

Gọi tôi bằng Kazu-san mà lại kêu tôi gọi tên cô ta trống không à? Tôi nghĩ vậy trong đầu, nhưng rồi chợt nhớ ra Alice với Tamaki kêu mình bằng “san”, Mia thì “chi”, trong khi đó, tôi lại gọi trực tiếp tên mấy em ấy.

Có lẽ vì học cùng trường và hơn kém tuổi nhau nên mới vậy. Dù mấy em ấy không dùng kính ngữ để nói chuyện với tôi thì tôi cũng không bận tâm, nhưng… Thôi kệ đi.

“Hiểu rồi, Lucia. Vậy…”

“Còn lệnh thì sao?”

“Nếu được thì hãy cười lên”

Lucia cười.

Nụ cười ấy đẹp như hoa nở, nhưng đôi mắt cô ấy lại rỗng tuếch, như để đang nhìn vào một nơi xa xăm nào đó vậy.

“Thôi được rồi, không cần cười cho có kiểu đó đâu”

“Tôi xin lỗi”

Lucia gật đầu, nhưng giọng điệu cô ta thì lại chả có tí gì gọi là hối lỗi cả.

Cô ta cố tình hay giỡn mặt tôi vậy?

“Cô có kinh nghiệm đánh quái vật không?”

“Vâng, tuy người ta toàn đánh bọn quái vật yếu đi rồi đem đến cho tôi giết, nhưng tôi cũng tự chiến đấu với chúng vài lần rồi”

“Ưm. Tuy kiếm kinh nghiệm kiểu đó cũng hay nhưng không được thực tế cho lắm”

Nhoi quá nha Mia.

“Vậy sao cô không để mình lên cấp?”

“Vì tôi không được phép làm vậy. Theo lời tiên tri, tôi phải nhập nhóm với những vị khách đến từ thế giới khác trước rồi mới được phép vào Sảnh Đường Khả Năng.”

Ra vậy. Coi bộ vương quốc Elf muốn lợi dụng lời tiên tri ấy để bành trường quân đội của họ… nhưng rốt cuộc, họ lại bị gã thần ma mãnh đó lợi dụng. Nhưng khoan, nếu vậy chẳng hóa ra tay thần của người Elf muốn chúng tôi gặp Lucia à? Có khi nào hắn ta cố tình can thiệp vào để biến Lucia thành thành viên của chúng tôi không?

Nhiều cái lạ lùng và mờ ám quá.

Ít nhất chúng tôi cũng có thể khẳng định rằng gã thần mà họ nói tới đã… dựa theo giả thuyết chúng tôi sẽ tới thế giới này để lập sẵn chiến lược. Và liệu ngoài Lucia ra, có còn ai giống cô ấy nữa không?

Mọi việc mà tên Thần đó chuẩn bị đều trùng hợp với chúng tôi một cách đáng ngờ.

Hắn đang âm mưu điều chi? Hắn đang muốn chúng tôi làm gì đây?

Cáu thật. Giờ tôi trở nên đa nghi luôn rồi.

Không được… Tôi lắc đầu. Phải thực tế lại và giải quyết vấn đề trước mắt đã. Gã thần đó muốn làm gì kệ hắn, cái quan trọng là khả năng cùng năng lực đặc biệt của Lucia cực kỳ hữu dụng. Tôi không thể lờ cô ấy đi được.

Lúc đánh với con Mekishu Grand, bọn tôi phải trầy da tróc vảy mới diệt được nó.

Nhưng có khả năng, đó chưa phải là sinh vật mạnh nhất bên phe địch.

Chẳng những vậy, theo mọi người đồn đại, con Mekishu Grand cũng chỉ là một đơn vị lính quèn bên phe địch mà thôi.

Nếu đụng một lúc vài con lính quèn kiểu đó, dù cả đám có nâng hết skill lên cấp 9 thì cũng khó lòng nào thắng được.

Nói thật thì tôi thất bất lực quá thể. Giữa lúc này mà vớ được một người như Lucia thì còn vui hơn vớ được vàng.

“Dũng cảm lên Kazu-chi. Hãy nói là “anh yêu em” hoặc “anh muốn em” đi”

“Cái con này…”

“Xong rồi bóp ngực chị ta luôn”

Mia lại lên cơn nữa rồi.

Tôi nhún vai.

“Tất nhiên là tôi muốn Lucia, nhưng cái muốn ở đây là một đồng đội cùng nhau chiến đấu chứ không phải cơ thể của cô”

“Sao cũng được cả”

“Vậy nếu tôi kêu cô đi chết… À xin lỗi, không có gì đâu”

Khỏi cần hỏi cũng biết cô ta sẽ trả lời ra sao rồi.

Cô ta cực kỳ hiếu chiến. Một khi đã vào nhóm chúng tôi và bắt đầu mạnh lên, thể nào cô ta cũng sẽ chiến đấu cho tới chết thôi.

Nhưng cũng vì vậy nên chúng tôi lại càng phải cho cô ấy vào nhóm. Chúng tôi cần năng lực của cô ấy, và nhất định sẽ không để Lucia làm liều.

Tôi đưa tay phải về phía Lucia.

Cô ấy ngạc nhiên.

“Ơ….”

“Bắt tay ấy mà. Trong thế giới của chúng tôi, bắt tay nghĩa là hai bên sẽ trở thành đồng minh của nhau”

Lucia gật đầu “ra vậy” rồi ngại ngùng đưa tay phải ra.

Chúng tôi nắm lấy tay nhau. Bàn tay phải trắng muốt của cô ấm thật mềm mại và ấm ấp.

“Xin hãy cho chúng tôi mượn sức mạnh của cô”

“Vâng. Dù không được bao nhiêu nhưng tôi rất sẵn lòng giúp mọi người”

Lucia mỉm cười. Lần này là cười thật sự chứ không phải giả vờ như khi nãy nữa.

Lucia đứng lên. Tôi ngó lại lần nữa thì thấy thanh kiếm bên hông cô ấy.

“Lucia dùng kiếm à?”

“Đây không phải kiếm. Vì cần dùng để thực hiện nghi lễ nên người ta mới làm cho vẻ ngoài nó giống như kiếm mà thôi”

Lucia đưa tay lên cầm vật nhìn giống như thanh kiếm đó rồi kéo ra.

Nhìn vào mới thấy đó là một cây gậy đen tuyền lớn bằng khoảng ngón tay người. Nói chung là một cây gậy đen chứ cũng không có gì đặc biệt.

Khi Lucia vẫy một cái, cây gậy lập tức mềm oặt đi và dài ra gấp vài lần chiều dài ban đầu.

Mia “ồ” lên một tiếng vì ngạc nhiên.

“Roi Đa Tiết hả? À không, hình như hơi khác”

“Đây là một ma cụ trong vương quốc của tôi, tên là Bone Whip. Chỉ cần truyền Mana vào là nó sẽ dài ra như roi ngay. Chẳng những vậy, nếu ta thay đổi lượng mana truyền vào thì…”

Cô ấy vung cây roi.

Nhìn cũng hay.

Cây roi đột ngột cứng lại. Ngó lại cây roi đã nằm yên, chúng tôi mới thấy nó cũng phải dài ít nhất 3m.

“Ừm, nhìn không khác gì Xà Kiếm trứ danh cả…”

“Trong thế giới của mọi người thì nó tên Xà Kiếm à?”

Không. Phải nói là trong phim trong thế giới của bọn tôi mới đúng.

Nhưng cho qua đi. Vậy là con hàng đó vừa có thể làm gậy, vừa có thể làm roi à… có vẻ mạnh đó.

Mà sau khi được chứng kiến thì tôi mới nhận ra kỹ năng của cô ấy cũng không tệ tí nào. Chắc cho cô ấy nâng Pole Skill rồi lên làm tiên phong quá.

Ừ thì tôi định vậy nhưng vì Lucia còn có năng lực đặc biệt “Phóng thích Ma Lực” nên tôi vẫn muốn để cô ấy nâng Hỏa Thuật hơn. Lúc đó, có khi cô ấy sẽ trở thành người có hỏa lực mạnh nhất trong nhóm tôi cũng không chừng.

Lúc bắt đầu suy nghĩ lan man thì tôi cũng vô ý cho ra một tiếng thở dài.

Mia kéo vạt áo tôi.

“Kazu-chi, cho em gợi ý cái này được hông?”

“Hả…. Được chứ. Game thủ chuyên nghiệp Mia đề xuất gì nào?”

“Công kích tầm xa là công lý. Chỉ cần tiêu diệt kẻ thù trước khi chúng ta lọt vào tầm công kích của chúng, dù dịch có mạnh tới đâu cũng chỉ là ruồi muỗi mà thôi”

Ra vậy, nghe cũng hay quá đi chứ.

Để con Mekishu Grand vừa có thể tấn công tầm xa long trời lở đất, vừa cận chiến cự kỳ bá đạo qua một bên, nếu gặp phải bọn quái vật cỡ như con Orc Tướng thì chiến thuật “tiêu diệt trước khi chúng tiếp cận” nghe cũng rất có lý.

Cả lũ Giant cũng vậy nữa. Chỉ cần có hỏa lực mạnh là chúng tôi có lợi thế ngay.

Từ trước đến nay, trong nhóm chỉ có Alice với Tamaki là tấn công chính, vậy nên lần nào chúng tôi cũng phải tiếp cận đối phương trước rồi mới đánh được.

Vì hỏa lực tầm xa của Mia không được mạnh nên rốt cuộc chúng tôi chỉ để con bé đứng sau hỗ trợ mà thôi. Không có hỏa lực tầm xa đồng nghĩ với bị hạn chế chiến thuật.

Thêm một chuyện nữa, vì trước giờ chỉ toàn đánh nhau trong mấy khu rừng xung quanh trường nên chúng tôi cũng phải lập đội hình sao cho thật phù hợp để chiến đấu.

“Giờ mà nâng cùng lúc nhiều skill thì lại càng khó. Có lẽ chúng ta nên tập trung nâng Hỏa Thuật thì hơn.”

“Vậy chúng ta cần có hỏa lực mạnh để áp chế tức thời kẻ thù à…? Mia nói phải, có lẽ làm vậy thôi”

Rin-san thì muốn cho người đi theo để giám sát chúng tôi.

Tuy chúng tôi không muốn bị giám sát, nhưng nếu người đó có sức mạnh chiến đấu thì lại khác.

“Coi như là winwin rồi ha”

“Win là sao Mia?”

Tamaki xen vào hỏi. Mia nhếch mép.

“Nghĩa là thắng. Chúng ta có thêm đồng đội thì chúng ta win. Lucia-chi được mạnh lên thì cô ấy win. Rin-chi thì có thể khống chế chúng ta và đánh lui đàn quái vật xâm lược nên cô ta cũng win luôn.”

“Vậy hả? Nếu tụi mình win thì tốt”

Oi, ý thì đúng đó, mà sao cách diễn đạt nghe sai quá.

Tôi nhìn Alice. Em ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt xa xăm và nói bằng một giọng khổ sở “Tại Tamaki dở tiếng Anh quá nên chịu thôi”. Thế là tôi xoa đầu Tamaki rồi nói “Em dễ thương quá”

“Hả? Gì? Vậy là sao? Sao tự nhiên Kazu-san lại dịu dàng với em vậy?”

“Có gì đâu. Tại anh thấy em dễ thương thôi mà”

Lucia nhìn chằm chằm vào đám lừa đảo chúng tôi, rồi lơ đãng nhìn lên trần nhà bằng một ánh mắt cô đơn.

“Vậy hỏi lại cái này. Lucia có biết cụ thể lời tiên tri “ngày mai thế giới sẽ diệt vong” nói cái gì không?”

Lucia lắc đầu.

“Tôi cũng mới nghe Rin nói như mọi người thôi. Hiện tôi chỉ biết rằng, chúng ta vẫn còn cơ hội để cứu thế giới, và chúng ta phải hành động trước khi mặt trời ngày mai lặn”

“Vậy à… vậy cho tôi hỏi, bao nhiêu lời tiên tri đã thành sự thật?”

“Anh nghi ngờ lời tiên tri ư?”

Lucia ngạc nhiên lần nữa.

À quên nữa, cô ấy cũng là người trong thế giới này mà…. nhỉ? Sao lại ngạc nhiên đến vậy? Mà thôi kệ đi. Để lần sau vào căn phòng trắng nữa rồi hẳng nói tiếp.

Giờ phải lo đánh trận trước mắt đã.

“Vậy Lucia nâng skill đi”

“Ơ….”

Lucia ngồi xuống ghế và cứ lúng túng.

“Vậy ra mọi người trong thế giới này không biết máy vi tính à? Mia chỉ cô ấy đi”

“Sao lại là em?”

“Chứ ai là người rành về máy vi tính nhất ở đây?”

“Liên quan gì ở đây? Kazu-chi phải ở riêng với cậu ấy chứ? ”

Ặc.

Tôi muốn khóc quá.

Mia nhún vai và lầm bầm “đành vậy” rồi quay sang Lucia.

“Để mình mình cầm tay cậu và chỉ vẽ tận tinh cho”

“Cấm tiếp xúc cơ thể”

Mia dạy còn giỏi hơn tôi tưởng nữa. Chẳng mấy chốc mà Lucia đã biết sử dụng máy vi tính và nâng được Hỏa Thuật rồi.

Sau đó, chúng tôi quay về thực tại. Vì trước giờ dồn kinh nghiệm nên cô ấy lập tức lên tới lv 10. Tôi cho cô ấy dồn hết điểm skill vào Hỏa Thuật, và từ giờ trở đi cũng sẽ tập trung nâng Hỏa Thuật luôn.

Lucia: Level 10 | Hỏa Thuật 5 | Điểm Skill 5

CHƯƠNG 96: CÂY THẾ GIỚI

Chúng tôi quay về chỗ cũ, chính là căn phòng họp bên trong thân cây.

Rin-san và Lucia nhìn nhau rồi gật đầu.

“Lucia giỏi lắm”

“Nhờ Rin hết đó”

Cả hai mỉm cười. Hình như cả hai thân với nhau lắm thì phải.

Ừm, Rin-san, Miko của tộc Quang Nhân đã cho người bạn thân của mình vào nhóm chúng tôi.

Không, phải nói Rin-san là một chính trị gia mới đúng. Tốt xấu gì thì cô ta cũng chỉ coi Lucia như một con tốt mà thôi. Dù vậy nhưng nhìn gương mặt tươi cười ấy, tôi vẫn có cảm giác cô ta thật sự coi Lucia là bạn mình.

Có khi nào cô ta đang cố tình thể hiện tình cảm của mình để tạo áp lực cho tôi, kiểu như “Tôi tin vào cậu” không? Hay đó là một hành động nằm ngoài mục đích chính trị nhằm “yêu cầu” tôi trân trọng Lucia?

Đối với chúng tôi, Lucia là một tài năng sáng giá nên đằng nào cũng được.

Và cũng đồng nghĩa rằng, nếu nhận cô ấy vào đội, sau này chúng tôi sẽ không TRẢ cô ấy lại nữa.

“Phiền mọi người tốc hành đến khu 23 phía Tây Nam ngay. Hiện toán quân đầu tiên của kẻ thù đang đánh vào nơi đó.”

“Có bao nhiêu con? Và chúng là con gì?”

“Có lẽ hơn 100 và không quá 500. Còn chuyện chúng là gì thì tôi vẫn chưa biết được. Có lẽ cậu phải hỏi người chỉ huy tiền tuyến thôi”

Vậy là dưới 500 con à.

Nếu đó là 500 con Hobgoblin… kèm theo cả lũ chỉ huy của chúng thì một mình chúng tôi không tài nào lo liệu nổi.

“Về cơ bản, vệ binh mới là người đối phó với quân địch. Nếu có một hoặc nhiều cá thể quái vật mạnh hơn bình thường, chúng tôi đành giao lại cho mọi người”

“Hiểu rồi”

Ừm, có lẽ vậy là được. Nhưng nếu muốn kiếm kinh nghiệm, có lẽ bọn tôi nên đi săn bọn nhãi nhép cho nó nhanh.

“Lucia, dẫn mọi người đến cổng dịch chuyển đi”

“Hiểu rồi Rin. Vậy mình đi nha”

Lucia cười. Lần này thì đó là một nụ cười hoàn toàn tự nhiên, đến cả ánh mắt của cô ấy cũng dịu đi nữa, tóm lại là khác hẳn nụ cười vô hồn từ đầu tới giờ. Uầy, tưởng sao, hóa ra cô ấy cũng biết cười đó chứ.

Đầu tiên bọn tôi phải thông qua cổng dịch chuyển để tới Cây Thế Giới, rồi mới dùng cổng dịch chuyển ở đó đến nơi khác được.

Lucia dẫn chúng tôi đến cổng dịch chuyển. Cả đám bước vào vòng tròn ma thuật như cô ấy nói.

Người lính mặc áo choàng đứng cạnh chúng tôi bắt đầu cất tiếng hát.

Nghe bài đó, không hiểu sao tôi lại nhớ tới quốc ca. Nhưng trước khi kịp thấy ngờ vực, cái cảm giác dịch chuyển cực kỳ khó chịu đánh vào tâm thức của tôi, làm ý thức tôi mờ đi.

Khung cảnh xung quanh thay đổi.

Chúng tôi đến một sảnh chờ lớn bằng phòng tập thể dục.

Xung quanh có rất nhiều binh sĩ. Sau khi được dịch chuyển đến, họ lập tức ra khỏi vòng tròn.

Bên ngoài, tiếng cãi vã vang lên.

Không phải, mà là…. gì ta?

Họ dẫn chúng tôi ra ngoài hành lang.

Cả căn phòng chúng tôi vừa đến cũng nằm bên trong thân cây nữa.

“Dù ở đâu thì thành phố của Quang Nhân cũng đều nằm trên cây à…”

Vừa bước ra ngoài, chúng tôi suýt bị những cơn cuồng phong quật ngã.

Tôi bắt đầu nghe rõ. Đó không phải tiếng cãi nhau mà là… một bài hát như tiếng chuông ngân vang trong gió.

“Có ai… đang hát à?”

“Vâng, để duy trì kết giới.”

Lucia đi đằng sau chúng tôi.

“Đó là một ma thuật đặc biệt bảo vệ Cây Thế Giới khỏi tác động bên ngoài để mọi người dùng cổng dịch chuyển đến”

“Bằng cách hát à?”

“Vâng”

Ơ? Tôi thấy âm thanh ấy vừa giống sáo lại vừa giống như một bài hát văng vẳng bên tai vậy.

“Ai hát vậy? Nghe không giống giọng con người cho lắm…”

“Chính là Cây Thế Giới”

Tôi nhìn Lucia không chớp mắt. Mặt cô ấy vẫn bình tĩnh như từ nãy đến giờ vậy.

Hở…. thiệt hả?

“Thế giới này đã có ma thuật rồi, chuyện cây biết hát cũng có gì lạ nữa đâu?”

Mia nói.

Chà…. nhóc thích ứng nhanh ghê ha?

“Nhưng Cây Thế Giới ở đâu vậy Lucia-san?”

“Đây”

Lucia chỉ vào đằng trước chúng tôi.

Ở đó chỉ có mỗi một bức tường màu xanh.

Không phải, tôi lộn.

Tôi nhận ra mình nhìn nhầm ngay. Đó không phải tường, đó là một cái cây.

Vì đứng gần quá nên khi nhìn vào, trước mắt tôi cứ như một bức tường vô tận tỏa ra hai phía vậy.

Vì cái cây ấy quá lớn nên khi nhìn lên, trông nó không khác gì một vách đá chọc trời cả. Phải nói là cái cây ấy còn hơn cả lớn, và như chạm đến cả đường chân trời trước mắt chúng tôi.

Cây thì phải hình tròn đúng không. Nếu mà ra xa nhìn, đảm bảo cái cây này lớn lắm luôn cho coi.

“Đây là… Cây Thế Giới ư…”

Tôi vô tình nói.

Và thở ra một hơi.

Bị hào quang từ cái cây lấn áp, tôi vừa kinh ngạc, vừa run cả sống lưng. Trong đầu tôi, một nổi kinh hoàng bắt đầu lan tỏa.

Khi thấy cái cây này, biết phải nói gì đây?

Đứng trước sinh vật sống ấy, tôi nên cảm thấy thế nào mới phải?

Thêm nữa, khi phải đối mặt với cái sinh vật đang tồn tại trong thế giới này, tôi nên ứng xử thế nào đây?

“Oa… lớn quá…”

Tamaki thì phản ứng một cách rất là Tamaki.

Thiệt tình chứ, đúng là hết nói nổi con bé này luôn. Tôi vô tình cười méo xẹo.

Cơ mà phải vậy mới đúng chứ nhỉ. Có lẽ tôi chỉ cần kêu lên “lớn quá” xong ngớ người ra là đủ rồi. Bày tỏ cảm xúc trong một khoảnh khắc, xong cứ cho nó qua đi luôn.

“Đến chiến trường đi Lucia.”

“Vâng, đường này”

Chúng tôi đi theo Lucia bước lên chiếc cầu dẫn đến một cái cây nào đó.

Có lẽ để lần sau hẵng quay lại thám hiểm Cây Thế Giới cũng được. Cái chúng tôi cần làm bây giờ không phải tìm hiểu cái cây khổng lồ đó mà là chiến đấu, trấn áp bọn quái vật đang lăm le bên ngoài để cũng cố quan hệ hợp tác giữa chúng tôi với tộc Quang Nhân vừa được gây dựng.

Chúng tôi vào bên trong hốc của một cái cây khổng lồ khác.

Rồi dùng cổng trong đó dịch chuyển đi.

Sau khi dịch chuyển lần hai, chúng tôi đến một nơi cực kỳ hỗn loạn.

Vừa thấy chúng tôi bức ra khỏi cái cây, những vệ binh Quang Nhân lực lưỡng nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Bị 100 gã đàn ông nhìn chằm chằm vào làm tôi thấy sợ quá.

Tôi co người lại, một người đàn ông mập mạp có lông và tai như tai chó để ý đến tôi. Hắn ta tỏ ý khinh thường như muốn nói “mặt búng ra sữa”, rồi vừa lắc lắc phần trên cơ thể, hắnvừa cục súc băng qua cầu đến gần cả nhóm.

“Quân tiếp viện của Rin-san đây hả? Giỡn chắc?”

Gã đàn ông tai chó nhìn chằm chằm vào chúng tôi và lạnh lùng nói.

“Bọn lõi con chúng mày thì làm được gì?”

Trong mắt tôi, cứ hể ai khinh thường người khác một cách thái quái, kẻ đó sẽ tự động biến thành Shiba ngay.

Trong đầu tôi, những tháng ngày thảm thương bắt đầu tái hiện.

Mẹ kiếp—— tôi vừa run rẩy vừa quay mặt đi. Tôi không thể phát hoảng ở đây được. Ấy vậy nhưng dường như thái độ của tôi đã bắt đầu khiến bên kia sôi máu rồi.

Ai đó đột nhiên nắm lấy hai tay tôi.

Tay phải là Alice, tay trái là Mia.

Cơ thể tôi ngừng run rẩy.

“Đề nghị ông ngừng lại đó”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện ra, chẳng biết tự bao giờ, Tamaki đã xông tới trước, rút kiếm ra và chĩa vào người gã khuyển nhân đó rồi.

Và hành động của Tamaki khiến tình hình hỗn loạn ngay.

Tưởng bọn tôi khiêu chiến, bọn binh sĩ máu nóng bên kia lập tức băng qua mấy cây cầu khác lao tới.

Vì chúng tôi đang đứng ngay đằng trước hốc trong thân cây nên không còn đường nào để thoát thân. Ngược lại, tộc Quang Nhân thì đang băng qua 3 cây cầu khác nhau và xông tới.

Dù họ có đồng loạt tấn công, bọn tôi vẫn thừa sức cân hết.

Nhưng đó lại là chuyện khác rồi.

“Kazu-chi hết sợ rồi nhỉ”

“Thực ra vẫn còn”

Tôi rặn ra một nụ cười gượng.

“Chạy thôi”

“Nhưng…”

“Ừm, vì họ không cần giúp nên chúng ta cứ hành động tự do thôi”

“À… ừm”

Mia nói đúng. So với bỏ thời gian ra thuyết phục, chẳng thà bọn tôi trổ tài cho họ thấy còn nhanh hơn nhiều.

Cũng tại tôi phát hoảng mà ra cả. Giờ thì hết đường đứng ra chỉ huy quân của họ rồi.

“Bọn này chẳng biết gì về Kazu-chi cả, thích nói gì cứ để chúng nói đi. Lucia-chi, cậu có biết địch tấn công từ hướng nào không?”

“Biết, chúng tấn công vào ngôi làng ngay trước mặt… Mọi người định thế này mà đi à?”

Thấy chuyện xảy ra, Lucia ngờ vực hỏi.

Tôi định tâm lại rồi gật đầu với cô ấy. Tuy hồi nãy tôi thảm hại không đỡ nổi, nhưng đằng nào thì tôi vẫn là người chỉ huy nhóm này.

“Kiểu gì thì kiểu, chúng ta cũng phải diệt bớt quân thù. Chúng tôi đủ khả năng hành động một mình, và làm vậy cũng không có hại gì cả. Cứ yên tâm đi”

Hình như Lucia muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc cô ấy chỉ gật đầu mà rằng “cũng phải”.

Tôi niệm《Deflection Spell》cho Mia để con bé thi triển《Fly》lên mọi người.

Chúng tôi bay lên bầu trời, bỏ lại đám binh sĩ Quang Nhân đang ngớ người ra rồi bay về phía kẻ thù xâm lược.

Khoảng 30p trôi qua.

Chúng tôi nấp vào trong đám cỏ vừa cao vừa rậm rồi lặng lẽ quang sát những ngôi làng được những ngọn lửa bập bùng điểm xuyết. Có lẽ đây là nhà dân của tộc Quang Nhân rồi.

Có phải mấy người lính đó đang đánh chặn địch không?

Nếu vậy thì họ tiêu thật rồi. Chẳng khác gì đám lính ở thành phố pháo đài khi sáng cả.

Mặt khác, theo Lucia, sức mạnh của một binh sĩ Quang Nhân bình thường tương đương với với Kiếm Kĩ cấp 2. Có lẽ cái gã tự đâm đầu vào chỗ chết trước mặt chúng tôi cũng vào khoảng đó.

Nhưng mà không chỉ có mỗi kiếm, họ còn biết dùng cả cung, thương, búa, thậm chí là cả khiên nữa.

Ừm, nghĩ lại thì cũng phải thôi. Đối với những người không được hệ thống skill hỗ trợ, chỉ cần thành thục nhiều loại kĩ năng khác nhau là họ đã trở thành một người lính giỏi rồi. Vì họ có điểm skill như chúng tôi đâu.

Chúng tôi tiếp tục quan sát ngôi làng trên cây. À không, phải gọi “nơi từng là một ngôi làng” mới đúng.

Bởi nơi đó bị phá hủy hoàn toàn rồi. Người dân chưa biết sống chết ra sao, bao nhiêu binh sĩ được huy động đến đều bị diệt sạch. Nhiều cây cầu bằng gỗ bị đốt cháy rơi xuống. Thậm chí, đôi khi một cột lửa còn phụt từ bên trong hốc cây ra nữa.

Xung quanh cầu và bìa rừng, một vài tuần binh địch vẫn còn sót lại.

Da dẻ của những chúng tái nhợt.

Phần thân dưới của chúng là một con nhện 6 chân.

Đó mà cũng là… quái vật á?

“Arachne”

Lucia chưa kịp nói, Mia đã lầm bầm. Đệt, cưng muốn khống chế hệ thống ngôn ngữ đến vậy hả?

Nhưng kệ đi. So với cái tên Mekishu Grand vừa độc vừa lạ hoắc lạ quơ, chẳng thà dùng một cái tên chúng tôi biết dễ hơn nhiều. Rồi thì Lucia cũng

“Vâng, bọn quái vật đó là Arachne”

lên tiếng xác nhận.

Mia cười một cách không thể tự mãn hơn.

Em mày nha...

CHƯƠNG 97: CUỘC CHIẾN TRONG RỪNG CÂY THẾ GIỚI (1)

“Bọn Arachne dùng miệng bắn tơ nhện để trói đối thủ. Ngoài ra chúng còn cực kỳ linh hoạt và có thể nhảy từ cây này sang cây khác nữa”

Lucia vừa nhìn con quái vật có thân trên giống như con người, thân dưới giống con nhện vừa giải thích. Nhưng theo giọng cô ấy, tôi đoán cô nàng cũng mới gặp bọn quái này lần đầu, và cũng mới chỉ nghe người ta kể mà thôi.

Nhưng theo như những thông tin ấy thì rừng cây chẳng khác gì sân nhà của chúng cả.

“Lửa chính là điểm yếu của mấy cái tơ nhện. Ngoài ra thì khả năng dùng cung và giáo của chúng còn giỏi hơn binh lính của Tộc Quang Nhân một bậc nữa”

Tóm lại thì skill vũ khí của chúng vào khoảng cấp 3 à?

“Mà lúc trên đường tới đây, chúng ta cũng không gặp ai chạy thoát đúng không?”

“Cổng dịch chuyển chúng ta dùng khi nãy là cổng dịch chuyển quân sự nên dân thường không biết được. Cổng dịch chuyển dân sự nằm ở nơi khác nên nếu thoát họ sẽ chạy về phía đó”

“Vậy nghĩa là bọn quái vật cũng đuổi theo à?”

“Có lẽ vậy. Còn những tên ở lại đây thuộc lực lượng không tham gia truy sát”

Những tên ở lại đây à?

Nói thì nói vậy nhưng trong làng cũng phải có ít nhất 30 con rồi.

Cơ mà nếu chúng chỉ có skill cấp 3 thì dù có 30 con, bọn tôi vẫn cân được.

“Vậy xông vô được chưa?”

Chờ lâu quá nên Tamaki bắt đầu nóng máu và hỏi.

Mà đúng là chúng tôi cũng không thể nấp mãi được. Có nên tấn công trực tiếp không?

Tôi tranh thủ niệm vài ma thuật Hỗ Trợ cho mọi người. Đầu tiên là những ma thuật cơ bản như《Keen Weapon》,《Physical Up》,《Mighty Arm》và《Clear Mind》. Xong rồi thì tôi yểm cho Mia và Lucia《Smart Operation》,《Deflection Spell》 và 《Resist Element: Fire》.

Cuối cùng, tôi niệm《Deflection Spell》cho Mia để em ấy thi triển《Fly》lên cả nhóm để mọi người cùng bay.

Khi cơ thể bắt đầu bồng bềnh giữa không trung, Lucia hốt hoảng hét lên. Cô nàng tóc bạch kim vô thức vồ lấy eo tôi, thế là hai ngọn đồi đầy đặn của cô ấy ấn mạnh vào cánh tay tôi.

Alice trừng mắt nhìn.

Fuyo mahou4-15 [/images/images/image-9.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/b/b8/Fuyo_mahou4-15.jpg/revision/latest?cb=20180211172233

Khoan đã vợ ơi! Vẫn còn trong tiêu chuẩn safe! Tại tình huống khẩn cấp mà thôi!

Hồi trước em đồng ý cho anh lập harem mà? Sao dễ nổi máu ghen quá vậy?

Nhưng mà cơn ghen của Alice cũng đã là phần thưởng cho tôi rồi.

“Anh cười gì đó Kazu-san?”

Alice phồng má.

Dạ, xin lỗi. Anh quên mất.

“Tamaki, em xông lên thu hút quân địch, nhớ coi chừng mạng nhện của tụi nó; Alice với Mia theo sau hỗ trợ; Lucia chờ ở đây với tôi”

Mà cũng phải hỏi Lucia cái này luôn mới được.

“Đối với tộc Quang Nhân, nếu chúng tôi cày nát cả cái làng này để tiêu diệt quân địch… thì họ có coi chúng tôi là kẻ thù luôn không?”

“Nếu chúng ta buộc phải làm vậy thì tôi sẽ đứng ra giải thích thay Kazu-san. Nhưng nếu không cần thiết mà anh vẫn phá nát làng của người ta thì hơi khó”

Cũng phải.

Cơ mà nếu so với làng bị phá hủy, họ còn ghét chuyện khu rừng bị hủy diệt hơn nhiều.

“Và cũng có thể trong làng vẫn còn người sống sót nữa”

“Nhưng quân địch đã chiếm đóng nơi đây rồi mà?”

Vừa nói xong, tôi chợt nhớ lại những nữ sinh bị lũ orc bắt từ ký túc xá khu Sơ Trung. Liệu bọn quái Arachne này có làm vậy không?

“Có lẽ chúng bắt người dân để làm vật tế cho con Globster”

À, ra là con quái đó…

Tôi cũng muốn tìm hiểu thêm về năng lực của con quái vật đó, nhưng giờ không có thời gian để hỏi.

“Hiểu rồi. Chúng tôi sẽ cố gắng tiêu diệt kẻ thù một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Tamaki… 《Haste》”

“Ưm, cứ để cho em! Em lên đây!”

Cùng hào quang đỏ bao trọn cơ thể, Tamaki phóng ra khỏi đám cỏ. Con bé đạp mạnh xuống đất, xoay tròn giữa không trung rồi nhằm thẳng vào 3 con Arachne trên cây.

Chúng phát hiện Tamaki ngay tức khắc.

“《Lightning Arrow》”

Mia phóng 7 lôi tiễn, vì chỉ có 3 mục tiêu nên mỗi con trúng khoảng 2 đến 3 mũi tên sấm sét.

Nhưng hình như những mũi tên ấy vẫn gây được kha khá sát thương lên lũ Arachne.

Chúng đau đớn kêu lên và mất tập trung trong khoảnh khắc.

Nhân cơ hội đó, Tamaki tiếp cận kẻ thù. Bọn Arachne vội chộp lấy thương của chúng, nhưng…

“Muộn rồi!”

Tamaki vung thanh kiếm bạc.

Con bé vẫn còn cách chúng đếm 3m. Tôi vừa định nói là con bé chém sớm quá thì…

Từ một vị trí chưa thể chạm đến kẻ thù, thanh kiếm của Tamaki đánh bật ra một trảm quang trắng và xẻ đôi cơ thể con Arachne.

Hả? Cái…

“Ưm. Lên cấp rồi…”

Mia lầm bầm.

“Anh đã thấy tất sát kĩ của em chưa Kazu-san?”

“À… ừm… thấy rồi…”

Vừa vào trong căn phòng trắng, Tamaki thích chí nhảy cẫng lên.

Thôi thì cứ xoa đầu con bé đã. Cơ mà…

“Vì chiêu đó không làm gì được con Mekishu Grand nên giờ em mới có cơ hội xài”

Alice nhăn nhó cười.

“Sau khi Tamaki-chan nâng skill lên cấp 8 thì cậu ấy đã tạo được trảm khí…”

“Ô, fantasy…”

Mia há hốc miệng nhìn chằm chằm Tamaki.

Ừ thì đúng là fantasy thật. Tới cả tôi cũng ngớ người ra nữa.

“Vậy làm sao em làm được?”

“Tự dưng em có cảm giác mình có thể đánh trúng địch từ xa, vậy nên em zubashaaa một phát…. kiểu như zuba... một cái, xong rồi shaaa... phát nữa là mấy con nhện ngỏm luôn.”

“Nói tiếng Nhật giùm anh cái”

Mà thôi, nghe giọng điệu con bé thì tôi cũng hơi hiểu rồi.

“Ừm, trong võ thuật, người ta cũng có một chiêu gọi là Toate, nhưng mà đòn tấn công của Tamaki thì mạnh hơn hẳn.”

Mia nói.

Kiểu như Hado Ken hoặc bứt tốc siêu thanh ấy hả? Cơ mà chắc không có quy luật nào giải thích được hiện tượng này rồi.

Nói chung là cấp 8 kinh thật…

“Nhưng nếu kẻ thù ở xa quá thì không dùng được. Với lại, dù em có dùng thì uy lực vẫn thua xa chém trực tiếp nên chiêu này không làm gì được con Mekishu Grand hết”

“Vậy khoảng cách khả dụng tối đa là bao xa?”

“Nếu muốn giết địch như hồi nãy, có lẽ khoảng 2 - 3 bước là cùng. Còn nếu chỉ muốn đánh bật chúng đi thì cách khoảng 10 bước vẫn được”

Hay nha. Nếu biết tận dụng chiêu này thì đảm bảo là hữu dụng lắm cho coi. Nhưng cũng vì vậy nên tôi mới lo, không biết Tamaki có biết tùy cơ mà dùng tới hay không nữa…

Có phải ai nâng skill lên cấp 8 cũng dùng được không?

Hay phải kết hợp cả thanh kiếm bạc lẫn skill cấp 8 mới phát động được?

Vậy thử phát nào.

Tôi triệu hồi một cây kiếm rồi đưa cho Tamaki.

“Dùng cây kiếm này tung chiêu Toate vào anh thử đi”

Nói xong, tôi lui lại, cách Tamaki khoảng 10 bước.

Tamaki nói “để em” rồi vung thanh kiếm trong tay…

Đúng là cấp 8 có khác. Con bé tạo ra áp lực gió rất mạnh.

Nhưng cũng chỉ có vậy thôi.

“Hả? Ơ?”

“Giờ chuyển qua thanh kiếm bạc đi Tamaki”

“Dạ”

Tamaki chuyển qua cây kiếm bạc rồi chém. Dù cách nhau 10 bước nhưng trảm quang vẫn đánh tới chỗ tôi.

Lúc nhận ra thì cả người tôi đã bị đánh bay đi rồi.

Lưng tôi đập mạnh vào bức tường trong căn phòng trắng làm tôi kêu lên một tiếng như một con ếch bị dẫm bẹp.

“Anh có sao không Kazu-san!”

“Wah, wah ahh, Kazu-san!”

Alice với Tamaki chạy tới.

Tamaki rưng rưng nước mắt. Uầy, không sao đâu, anh là người kêu em đánh thử mà.

Nhìn xuống bụng mình, tôi thấy một vệt đen hằng trên áo. Vậy ra đây chính là sức mạnh của… Toate à?

Hay phải nói là hiệu ứng của thanh kiếm bạc mới đúng chứ nhỉ?

Hồi trước con Orc Tướng có xài chiêu này đâu?

À không phải, tôi nhớ ra rồi.

“Nhờ có hiệu ứng của thanh kiếm bạc nên sức tấn công của nó mạnh hơn hẳn”

Đòn tấn công của nó mạnh tới nổi làm đứt phăng cả cánh tay của Mia cơ mà, làm sao tôi quên được. Có lẽ chính nhờ thanh kiếm này nên một hòn đá bình thường mới có sức tấn công kinh khủng đến vậy.

Vì sau khi bị chúng tôi cướp mất thanh kiếm, nó không thể dùng chiêu ném đã nữa nên tôi cũng không để ý.

Nhưng mà kệ đi. Dù có biết hay không biết đến vụ đó thì cũng như nhau cả.

“Ừm… Kazu-san có cần em ném đá thử không?”

“Thôi thôi. Em không cần làm mấy cái chuyện phức tạp đó đâu. Chỉ cần dùng kiếm chém kẻ thù trước mặt là được rồi”

“Em hiểu rồi! Ủa? Sao Alice với Mia lại nhìn mình gì kỳ vậy?”

Thấy Tamaki ngớ người ra, tôi liền xoa đầu để trấn an con bé.

Kệ đi cục cưng của anh, em cứ vậy là được rồi. Người ta cũng hay nói càng ngốc càng dễ thương mà.

Tạm cho qua vụ này đã. tôi quay sang Lucia.

“Thắc mắc gì thì cô cứ hỏi luôn đi”

Giữa lúc Lucia ngớ người ra nhìn cả đám ve vãn nhau, tôi lên tiếng hỏi làm cô nàng giật mình.

Hai bên im re mất một lúc. Uầy… ngại quá…

Thôi kệ đi. Tôi lên tiếng trước.

“Ví dụ như vì sao tôi lại sợ gã chỉ huy đó chẳng hạn”

“Vâng. Tôi thấy Kazu-san cũng không khác người thường cho lắm, nhưng không hiểu sao khi tham chiến, anh lại bình tĩnh hơn hẳn mọi người, để rồi quan sát tình hình và đưa ra những quyết định chuẩn xác nhất”

“Do hai ngày trước, tôi cũng chỉ là một người bình thường hèn nhát thôi. Cô cũng biết nhờ có hệ thống skill nên bọn tôi mới sống sót 3 ngày vừa qua rồi đúng không?”

Nhưng ý chí của tôi thì không mạnh lên nhanh như skill được. Có lẽ nếu tôi tự niệm《Clear Mind》lên mình thì chuyện đã khác đi rồi. Nhưng khốn thay, lúc đó hiệu ứng của ma thuật Hỗ Trợ đã tan mất.

Không có ma thuật chống lưng, tôi cũng chỉ được có vậy mà thôi.

“Mất cân bằng quá nhỉ?”

“Ừm, kể cũng khó lắm… hay cô lên làm chỉ huy cho dễ?”

Lucia lắc đầu.

“Tuy chỉ mới chinh chiến 3 hôm nhưng mọi người đã tích lũy được một lượng kinh nghiệm bằng 3 năm so với người thường rồi. Nhìn phong thái chiến đấu của mọi người là tôi nhận ra ngay. So ra, tôi còn không biết khi nào nên dùng ma thuật mới học được nữa mà”

Cũng phải.

Tôi cũng quên đếm mình đã giết bao nhiêu con orc rồi. Cả lũ Hobgoblin cũng vậy nữa.

Rồi dù phải chiến đấu với Mekishu Grand, một con quái vật thuộc cấp độ Thần Binh, bọn tôi vẫn vững vàng đối mặt.

Khi phải đánh nhau với quái vật, bọn tôi ứng biến tốt hơn cô ấy nhiều.

“Kazu-san đừng lo, tôi không định giành chỉ huy với anh đâu. Dù anh không giỏi đánh nhau, tôi vẫn có thể đứng sau hỗ trợ. Nhưng tôi phải nói một điều… đã là chỉ huy thì anh phải hành động sao cho ra dáng chỉ huy. Khi đó thì binh sĩ của tộc Quang Nhân mới đặt niềm tin vào mọi người được”

Hiểu rồi, có lẽ là vậy thật. Có lẽ vì thấy viện quân là một thằng yếu đuối như tôi nên họ mới thấy khó chịu trong lòng và nổi giận.

Tôi nhún vai.

Kệ đi. Giờ phải lo giải quyết chuyện trước mắt đã.

Giờ thì… đúng rồi. Tôi đứng dậy bàn sang chuyện khác.

“Khi nãy cô mới nhắc tới con Globster đúng không? Cô có biết chi tiết về nó không?”

“Globster à…”

Lucia nhìn xuống đất và im lặng trong giây lát.

Cô ấy lắc đầu hai, ba lần như để quyết tâm, và rồi…

Ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Đó chính là căn nguyên khiến bọn quái vật đi xâm lược, và cũng là vũ khí hủy diệt mọi vương quốc”

Nàng công chúa vương quốc elf siết chặt nắm tay trước ngực.

Tôi hiểu rằng cô ấy đang kiềm nén cảm xúc của mình.

Rồi cô ấy nói tiếp.

“Khu rừng của vương quốc chúng tôi đã bị Globster phá hủy, và không thể nào khôi phục lại như cũ được nữa”

CHƯƠNG 98: CUỘC CHIẾN TRONG RỪNG CÂY THẾ GIỚI (2)

Lucia bắt đầu giải thích. Globster chính là cột mốc để đưa lũ quái vật đến chốn này.

Lý do vì sao thì không biết. Chỉ biết sau khi nhận được phụ nữ bị tế sống, con Globster sẽ có năng lượng để kích hoạt cổng dịch chuyển của nó.

Ngoài ra, nếu vứt token vào thì nó còn có thể tạo ra quái vật nữa.

Còn phần sau, hẳn nó chính là cái tổ Giant Wasp trong hang mà Alice và mọi người thấy rồi. Mới nghĩ tới chuyện mấy đứa nữ sinh bị con Globster cưỡng ép cấy nhộng ong vào người, tôi đã lạnh cả sống lưng.

“Chỉ có nữ giới mới bị dùng làm vật tế thôi à?”

“Theo người ta nói thì hình như là vậy. Nhưng trước giờ tôi chưa từng tận mắt chứng kiến lần nào cả”

Cũng phải thôi. Làm sao để công chúa thấy mấy cái CG khiêu dâm kiểu đó được.

Trên núi của bọn tôi, lũ orc cũng bắt cóc nữ sinh đem về hang động. Có lẽ chỉ nữ giới mới bị dùng làm vật tế cho con Globster mà thôi.

Trong thế giới này, hẳn không thể không có chuyện loại Mana nào mới là loại phù hợp để làm này làm nọ rồi. Có lẽ đừng nên suy nghĩ về chuyện đó nữa thì hơn. Cái phải công nhận là Globster chính là nền tảng của đội quân quái vật xâm lược này.

“Globster ở đâu thì nơi đó sẽ thành căn cứ của lũ quái vật ngay. Vì có cổng dịch chuyển nên nó có thể liên tục triệu hồi ra quái vật mới. Một khi nó đã triệu hồi ra một hoặc vài con như Mekishu Grand thì gần như ta không thể đoạt lại vùng đất bị xâm lược nữa”

À… đúng thật.

Ở Hesshu・ Reshu・ Nashu vừa nãy, con Hobgoblin chỉ huy buộc phải triệu hồi ra Mekishu Grand, nhưng con Globster chỉ kịp xoay sở gọi ra đúng 1 con mà thôi.

Sau khi chiếm đóng thành phố và dùng nữ giới để hiến tế, chắc chắn nó sẽ triệu hồi thêm cả đống Mekishu Grand nữa.

“Vậy nếu ở đây mà có Globster…. thì chẳng hóa ra nguy to à?”

“Vâng. Tôi cũng không biết làm sao để xác nhận Globster xuất hiện hay không, nhưng nếu có quá nhiều thần binh tham chiến ở khu vực 23 này, cấp trên sẽ ra lệnh bỏ nơi đây ngay”

“Vậy họ cử lính đến đây không phải để chiếm lại khu này à?”

“Chỉ cần ngắt kết nối cổng vùng này ra khỏi mạng lưới kết nối dịch chuyển là chúng ta không cần lo bọn quái vật xuất hiện ngay giữa khu vực Cây Thế Giới nữa. Vì ngày mai là trận chiến cuối cùng nên hôm nay chúng ta không thể lo mỗi chuyện đánh tiêu hao quân địch được.”

Cũng phải. Rốt cuộc thì ngày mai, sự kiện gì sẽ xảy ra khiến thế giới bị hủy diệt đây?

Đối với những người lãnh đạo cấp cao như Rin-san, họ chẳng thà hi sinh 1000 thường dây hơn là để mất 100 người lính. Bởi dẫu sao đi nữa, nếu ngày mai họ thua, người dân trên lục địa này sẽ mất tất cả.

“Không những vậy, bọn Globster còn có thể dịch chuyển xuyên không. Sau khi bị chiếm đóng trong thời gian dài, một vài vương quốc đã trở thành ma giới, và không một ai có thể sống ở đó được nữa”

“Ma giới là…”

“Những trảng cỏ bốc mùi hôi thối, những khu rừng chứa đầy những sinh vật kinh dị như ở địa ngục và những cái hồ chứa đầy chất độc chết người… Tôi nghe nói đó là những nơi cực kỳ dễ sợ”

À… tóm lại là đất đài bình thường biến thành hủ hải à.

Hồi còn ở trên ngọn núi của trường, sang ngày thứ 3 là bọn tôi đã xử đẹp con quái vật đó rồi… Không biết phải bao lâu đất đai mới tha hóa như trên nhỉ?

“Ừm, nếu đã vậy, có lẽ chúng ta nên mau đi tìm Globster rồi diệt nó cho nhanh thì hơn”

“Ưm, cứ để cho em! Chỉ cần em Paa…. một cái là con quỷ sứ đó chết ngắc liền!”

Tamaki vẫn hăng hái như thường lệ.

Hừm… thôi kệ đi. Tới đâu hay tới đó.

Chúng tôi giữ điểm skill của Mia lại rồi quay về thực tại.

Mia: Level 20 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 7 | Điểm Skill 2

Cả lũ vừa ra khỏi căng phòng trắng…

Tamaki lập tức vung kiếm chém đứt đôi hai con nhện còn lại.

Lúc đó, con Arachne bị giết đầu tiên bắt đầu bốc hơi, để lại một viên ngọc.

Là một viên ngọc lam.

Cha, vậy ra 1 con này tương đương 1 con Orc Tinh Anh cơ à? Nếu chúng mạnh cỡ đó thì đúng là binh sĩ bình thường không làm gì được rồi.

Mấy cái cây trong làng bắt đầu nhúc nhích. Từ trong hốc cây, bọn Arachne bắt đầu ló mặt ra.

Tamaki làm theo kế hoạch. Tuy con bé không đi xa quá nhưng lại xông đến 2 con Arachne gần đó một cách sơ xuất.

Bọn Arachne ngừng lại rồi bắn tơ trắng từ trong miệng ra.

“Wahh, wah——!”

Vì đang điên cuồng xông lên, Tamaki đâm đầu thẳng vào cái lưới nhện, cuối cùng là bị trói gô lại.

Thế là chúng ta có ngay một cái kén lớn bằng con người.

Uầy… thiệt tình chứ. Tôi đã cảnh báo rồi mà con bé không chịu nghe gì cả.

Hên một cái, vì chỉ cách Tamaki có 30m nên địch vẫn nằm trong tầm công kích từ xa của chúng tôi.

“Lucia, dùng《Fire Arrow》bắn vào Tamaki đi”

“Hả….?! V...Vâng!”

Tuy ngớ người ra một thoáng nhưng Lucia vẫn làm theo lời tôi, dùng《Fire Arrow》. 5 hỏa tiễn ghim thẳng vào bé kiếm sĩ tóc vàng bị nhện đóng kén.

Cái kén bắt đầu cháy lên.

Vì Tamaki đã có《Resist Element: Fire》nên chắc con bé cũng không bị thương nặng được.

Và đúng như tôi đoán, Tamaki vừa hét toáng lên “nóng” vừa phóng ra ngoài. Con bé lập tức vận sức mình, vung thanh kiếm bạc một cái để thổi bay mấy sợi tơ đang cháy.

Một phần của cái kén đang cháy rừng rực bay thẳng vào bọn Arachne. Con nhện thân người liền hoảng loạn dập lửa.

Và theo Lucia nói, hôm qua vừa có mưa lớn ở đây, rễ cây đã hấp thụ rất nhiều nước, đến cả vỏ cây cũng còn ướt, nhờ vậy nên chúng không bắt lửa.

“Alice, Mia, ngay!”

“Vâng!”

“Ưm”

Alice xông thẳng tới. Lôi tiễn Mia bắn ra đâm xuyên qua bọn Arachne. Tamaki thì vẫy cứ xoay tròn trong không trung, lúng túng hông biết phải làm gì, đến cả chân cũng run nữa.

“Ááá…. cứu em với Kazu-san ơi…”

Thiệt hết nói nổi…

Nhưng thôi kệ đi. Đằng nào con bé cũng hoàn thành xuất sắc vai trò mồi nhử của mình rồi.

Sau khi ngọn thương của Alice đâm xuyên tim con Arachne, tôi lên cấp.

Chúng tôi được dịch chuyển vào căn phòng trắng.

Vì Tamaki vừa mới bị lửa liếm khắp người nên Alice chạy tới hỏi thăm cô bạn thân của mình “cậu có sao không Tamaki”

“Mình không sao. Cũng nhờ《Resist Element》nên thực ra cũng không nóng lắm”

“Xin lỗi em nha Tamaki. Tại lúc đó hay chỉ còn mỗi cách đó thôi…”

“Em biết, nhưng….”

Tamaki ngừng giữa chừng rồi nhìn tôi, cười ehehe.

“Chút nữa phải nựng em đó nha”

“À… ừm… tất nhiên rồi. Chút nữa anh sẽ nựng tới khi nào em vừa lòng mới thôi”

Tôi xoa đầu Tamaki, con bé thích chí nhắm mắt lại. Ừm, chắc nhiêu đây là đủ rồi.

“Anh định nâng ma thuật Triệu Hồi”

“Anh không nâng ma thuật Hỗ Trợ ư?”

Alice ngạc nhiên.

Ừ thì giờ nhóm đã có 5 thành viên. Nếu nâng ma thuật Hỗ Trợ lên thì hiệu ứng hỗ trợ sẽ giúp chiến lực cả nhóm tăng đáng kể…

Nhưng cái chúng tôi cần là thành viên tiên phong, ấy vậy mà giờ nhóm lại có đến 3 hậu quân mất rồi.

“Hiện địch quá đông. Nếu có lá chắn di động thì Alice sẽ dễ phòng vệ hơn nhiều. Chẳng những vậy anh còn có thể cho linh thú lên hỗ trợ Tamaki nữa. Nếu để Tamaki đánh tiên phong một mình thì có hơi… em hiểu chưa?”

“A… vâng”

“Hả? Là sao? Sao Alice với Kazu-san cứ như nói chuyện bằng thần giao cách cảm với nhau vậy?”

Đánh nhau bao nhiêu trận rồi mà vẫn còn hỏi vì sao được mới ghê chứ.

Làm sao anh để một đứa như em đánh tiên phong một mình được. Nhưng mà đó cũng là cái tốt ở em nữa.

Ít ra, nếu phải đối mặt với một kẻ thù mà cả lũ còn chưa biết mạnh yếu thế nào, có 1 thành viên không sợ gì mà xông lên giao chiến thì cũng hay. Còn Mia thì lại thận trọng quá lố.

“Ừm, gọi là đúng người đúng việc đó”

“Vậy… à?”

Lucia nghiêng đầu bối rối. Ừm, không hiểu cũng không sau, cô cứ biết chúng tôi tin nhau là được rồi.

Vậy là tôi nâng ma thuật Triệu Hồi lên cấp 8.

Kazuhisa: Level 26 | Ma thuật Hỗ Trợ 5/ Ma thuật Triệu Hồi 7→8 | Điểm Skill 9→1

Chúng tôi quay về thực tại.

Lôi tiễn thứ 2 của Mia đâm xuyên người con Arachne còn lại khiến nó lìa đời.

Xác chết của nó biến mất, để lại một viên ngọc màu xanh.

Ngon, thành công. Nói nghe cho vui vậy thôi chứ kẻ thù đã để ý chúng tôi và đang kéo cả đàn về đây rồi.

Và cỡ đó thì sợ là hàng tiên phong của chúng tôi không gánh nổi, cho nên…

“《Summon Greater Elemental: Fire》”

Theo lời triệu của tôi, một sinh vật khổng lồ cao đến 2m bọc mình trong ngọn lửa hiện ra ngay trước mắt, trong tay nó là một thanh đại đao cháy rừng rực.

Cấp 8 của ma thuật triệu hồi là phiên bản mạnh hơn của cấp 5, vậy nên lần này nó gọi ra một con Fire Elemental lớn hơn con ở cấp 5.

Khỏi phải nói ai cũng biết sức mạnh của chúng cách biệt nhau thế nào rồi. Vì khả năng chiến đấu của linh thú thấp hơn cấp ma thuật Triệu Hồi hai bậc nên con Fire Elemental này cũng phải mạnh ngang Alice chứ không đùa.

“Mia, buff nó…”

“Ưm,《Fly》”

Ma thuật bay của Mia làm cơ thể con Fire Elemental trôi lững lờ trong không khí. Ngoài ra tôi còn niệm thêm《Keen Weapon》,《Physical Up》và《Mighty Arm》cho nó nữa.

“Alice, rút lui! Fire Elemental, lên hỗ trợ Tamaki thế chỗ Alice, ngay!”

“Vâng thưa chủ nhân!”

Con Fire Elemental đáp lại bằng một giọng khàn khàn rồi bay lên trời. Alice đáp xuống bảo vệ nhóm hậu quân. Tôi, Lucia và Mia từ từ bay lên.

Giữa lúc đó thì Tamaki với con Fire Elemental quẩy tưng bừng. Cả hai xông vào giữa bầy nhện thân người rồi phá tan hàng ngũ của chúng. Sau khi một con Arachne bị tiêu diệt, Lucia nói “Tôi lên cấp rồi”

Một khắc sau, cả bọn lập tức được dịch chuyển vào trong căn phòng màu trắng.

CHƯƠNG 99: CUỘC CHIẾN TRONG RỪNG CÂY THẾ GIỚI (3)

“Đúng là kinh nghiệm từ bọn Arachne gấp 5 lần bọn orc rồi”

Sau khi tính toán, chúng tôi gật đầu với nhau.

Ừm, nghĩa là so với Orc Tinh Anh thì bọn quái vật này yếu hơn.

Mới hôm qua thôi, bọn tôi còn bầm mình dập mẩy với bọn Orc Tinh Anh. Vậy mà hôm nay, bọn tôi còn không nhớ nổi chúng nó khác với quái thường chỗ nào nữa.

Lucia: Level 11 | Hỏa Thuật 5→6 | Điểm Skill 7→1

Lucia dùng ngón tay trắng như tuyết của mình ấn nút.

Chúng tôi rời căn phòng trắng.

Con Fire Elemental bảo kê hướng 6 giờ cho Tamaki. Nhóm 1 người và một con linh thú bắt đầu đánh tan đội hình của kẻ thù.

Chẳng những vậy địa hình còn có lợi thế cho Tamaki nữa. Trên cây cầu hẹp, kẻ thù chỉ có thể đi hàng một để đánh từ hai hướng mà thôi.

Vì phần thân dưới của bọn Arachne là thân nhện nên chúng chiếm nhiều diện tích hơn người thường. Chẳng mấy chốc sau, đám quái vật đông khoảng 20 con bắt đầu rối với nhau.

Tốt, chỉ cần vậy mà đánh là…

“Đơn giản như đang giỡn!”

Tamaki rống lên. Oi, cưng làm vậy là dựng Death Flag đó!

Không biết là do cái Flag đó hay do trùng hợp, Tamaki vừa kêu lên thì bọn nhện lập tức rút lui.

“Hả? Gì vậy?”

Tamaki vừa nhận ra thì…

Cả đám Arachne đứng khắp nơi cùng nhau bắn tơ một lượt.

Tơ chúng bắn ra không phải lưới xòe diện rộng mà là một sợi tơ dài và dày. Những sợi tơ ấy lướt qua đầu Tamaki và dính vào cái cây đối diện.

Sau đó, chúng cùng nhau nhảy lên đống tơ vừa giăng rồi lấy đó làm chỗ đứng để tản ra xung quanh. Rồi sau khi tản ra, con thì cách 20m, con thì cách 10m, từ đủ mọi hướng, chúng đồng loạt nhảy thẳng vào Tamaki.

Nguy rồi.

“Mia,《Reverse Gravity》ngay! Lucia tấn công!”

“Ưm,《Reverse Gravity》”

“《Firestorm》”

Mia dùng Phong Thuật cấp 7《Reverse Gravity》triệt tiêu trọng lực xung quanh Tamaki. Đồng thời, Tamaki dùng hiệu ứng của《Fly》để quay lại rồi nắm vào thành cầu bằng tay trái.

Lúc đó, Hỏa Thuật cấp 6《Firestorm》của Lucia ập tới.

Cơn bão lửa cuồng nộ đốt cháy tơ nhện và thui khét cơ thể bọn Arachne. Vì quá đau đớn, chúng lướt qua trên đầu Tamaki rồi đâm sầm vào thây cây đối diện.

Cuối cùng là bất lực rơi xuống mặt đất.

Tổng cộng có 4, 5,... 6 con quái vật cạp đất. Sau đo ván, chúng trút hơi thở cuối cùng rồi biến thành ngọc xanh. Trên cây vẫn còn lại 3 con cứng đầu bám trụ.

“《Lightning Arrow》”

“《Fire Arrow》”

Lôi Tiễn và Hỏa Tiễn phóng tới, chia nhau ra ghim vào người lũ Arachne lì lợm bám trên cây. Lãnh trọn đợt công kích tất sát, chúng về với đất mẹ như đồng bọn đi trước của mình.

Tamaki quay lại cây cầu.

“Woahh—— sợ hết hồn à….”

“Xin lỗi em nha Tamaki”

“Dạ không, cám ơn Kazu-san nha. Anh quyết định hay lắm”

Giờ chỉ còn lại 10 con Arachne đi lẻ, và chúng đã sợ đến mức bỏ chạy rồi.

Nhân cơ hội đó, chúng tôi bay đến chỗ Tamaki. Dù áo quần đã cháy lỗ chỗ nhưng em ấy vẫn tươi cười.

“Thành công rồi”

“Nhờ em đó. Nhưng kẻ thù vẫn chưa….”

“Địch tấn công!”

Alice la lớn. Tôi quay sang hướng em ấy nhìn thì thấy 2 con Arachne mặc áo choàng xanh lá chui từ trong hốc cây ra. Hai con quái vật ấy đang ngắm thẳng vào Tamaki.

“Hả? Sao….”

Đôi mắt Tamaki trống rỗng. Hai tay con bé buông thỏng, thanh kiếm bạc rơi xuống giữa cầu.

“Tamaki!”

Chẳng những vậy, cơ thể con bé còn bắt đầu co giật dữ dội, thiếu chút nữa là rơi khỏi chiếc cầu trên cây. Alice phóng vội tới, vừa kịp đỡ lấy cơ thể Tamaki.

Nhưng mà hiệu ứng《Fly》vậy còn đó nên dù có rớt chắc cũng không sao.

Không… có khi không phải vậy. Có khi con bé còn chẳng còn lý trí để bay nữa ấy chứ.

Đòn tấn công đó là… tôi nhìn lũ Arachne mặc áo choàng xanh.

“Là ma thuật! Alice, niệm《Cure Mind》lên cho Tamaki mau! Mia, Lucia, tấn công bọn….”

Tôi chưa kịp nói hết, Mia và Lucia đã niệm xong《Lightning Arrow》và《Firestorm》rồi bắn thẳng vào bọn quái vật.

Nhưng hai con Pháp Sư Arachne cùng lúc đưa hai tay lên, rồi một chiếc khiên cầu vồng xuất hiện ngay trước mặt chúng.

Hả? Đó là… cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

“Chết mẹ! Chúng có《Reflection》!”

Tôi lập tức lao lên trước mặt mọi người.

《Lightning Arrow》và《Firestorm》bị lũ Pháp Sư Arachne đánh phản ngược đang quay lại phía chúng tôi.

Nếu đã vậy thì tôi cũng sẽ ăn miếng trả miếng!

“《Reflection》”

Đụng phải chiếc khiên cầu vồng tôi tạo ra,《Lightning Arrow》của Mia bị phản ngược.

Dù vừa kịp tạo khiên phản Lôi Tiễn nhưng tôi vẫn không kịp đỡ《Firestorm》, tôi đành lãnh đòn trực tiếp.

May thay, vì hiệu ứng của《Resist Element: Fire》vẫn còn đó nên tôi chỉ bị cháy mất ít tóc mà thôi.

Lôi tiễn bị phản ngược lần hai lại quay về hỏi thăm bọn Arachne, và dường như lần này chúng không thể đỡ đòn được nữa. Bị lôi tiễn ghim vào người, 2 con Pháp Sư Arachne đau đớn gào lên, cơ thể chúng liên tục co giật.

Suýt chết!

Cơ mà không ngờ là quái vật cũng biết dùng《Reflection》...

Nhưng cho qua đã. Có lẽ nguyên nhân khiến Tamaki phát hoảng lên là vì ma thuật nào đó rồi. Tôi thấy hiệu ứng khá giống với một ma thuật làm đối phương phát cuồng - Hỏa Thuật cấp 4《Candle Daze》.

Đó là một ma thuật khuếch đại hình ảnh mọi ngọn lửa trong mắt người trúng phải, khiến họ hoảng loạn.

Nhưng mà hồi nãy tôi lại không thấy lửa nào gần Tamaki cả, chắc đó phải là ma thuật nào khác rồi.

Có khả năng ma thuật ấy không nằng trong hệ thống skill của chúng tôi.

Có khi nào chúng dùng ma thuật Hỗ Trợ trong một hệ thống ma thuật khác không? Không, có lẽ chúng có một hệ thông ma thuật độc nhất nào đó, như là hệ thống ma thuật dành riêng cho Pháp Sư Arachne chẳng hạn.

Nhưng dù đó có là gì đi nữa, chúng vẫn là loại kẻ thù khó nhằn, vậy nên tôi muốn tiêu diệt chúng càng nhanh càng tốt.

“Fire Elemental, tấn công ngay! Tamaki, em có…”

“Em khỏe lại rồi. Tổ cha chúng nó”

Tamaki cầm thanh kiếm bạc lên.

Em ấy cùng con Fire Elemental xông thẳng vào 2 con Pháp Sư Arachne đang giãy dụa. Bọn Arachne thường bắt đầu gom vào cây cầu này như muốn ngăn cản bọn tôi vậy.

Lần này đành phải gọi thêm linh thú thôi.

“《Summon Greater Elemental: Wind》”

Một mĩ nhân mờ mờ cùng mái tóc xanh dài hiện ra trước mặt tôi.

Cô ta chính là Greater Wind Elemental.

“Dùng gió lay cầu đi”

“Vâng thưa chủ nhân”

Một cơn bão tức thì nổi lên. Từng cơn gió mạnh làm cây cầu dưới chân chúng tôi rung lắc, lũ Arachne trên cầu không biết nên tấn công hay phải rút lui. Dù cuối cùng thì chúng cũng dùng tơ làm dây để bỏ chạy, nhưng đối với chúng tôi thì vài giây cũng là quý lắm rồi.

“Tấn công bọn Arachne. Không cần tiêu diệt, chỉ cần làm chúng hoảng loạn là được rồi”

“Rõ thưa chủ nhân”

Wind Elemental khiêu vũ giữa không trung và tấn công bọn Arachne trên cầu. Thấy linh thú của tôi lao tới, chúng rút cung ra bắn tên.

Nhưng liền sau đó, xung quanh Wind Elemental, một cơn gió mạnh nổi lên. Bị kết giới cuồng phong cuốn vào, toàn bộ bay lệch đi, không một mũi tên nào chạm vào cô ta được.

Cả tơ nhện cũng vậy. Toàn bộ những sợi tơ trắng nhắm vào Wind Elemental đều bị gạt phăng sang hai bên.

Dù muốn rời khỏi cây cầu đang lắc lư nhưng vì không thể xác định vị trí tiếp đất nên bọn Arachne chưa dám nhảy, thế là cả bọn phải đứng chịu trận. Cô nàng Wind Elemental cũng không tiếp cận ngay mà bay cách chúng một khoảng đủ để tránh mấy cây thương và quấy nhiễu chúng.

Cô ta thông minh thật. Còn giờ…

Tôi quay lại. Hiện Tamaki đã bay tới chỗ bọn Pháp Sư Arachne và dùng thanh kiếm bạc chém vào con quái vật diện áo choàng.

Nó gào lên rồi định lùi lại tránh Tamaki nhưng…

“《Electric Stun》”

Ma thuật choáng của Mia làm con Pháp Sư Arachne mất hẳn khả năng di chuyển.

Tamaki hét lên một tiếng rồi vung thanh kiếm trên tay. Dù vậy nhưng con Pháp Sư Arachne vẫn ngoan cố… lăn người tránh. Tay trái con nhện hình người đứa lìa, máu xanh trong cơ thể nó bắn tứ tung.

Tamaki lại giơ kiếm lên và định xông tới tấn công tiếp…

“Tamaki, con chừng《Reflection》!”

Tôi lập tức kêu lên.

Thế là con bé bước tới nửa bước rồi lách người một cách điệu nghệ. Con Pháp Sư Arachne bị mắc lừa và gọi ra một cái khiên cầu vồng ngay trước mặt nó.

Nhưng cũng như《Reflection》của tôi, cái khiên của nó chỉ hiển hiện trong một khoảng khắc mà thôi. Sau khi khoảng khắc ngắn đó trôi qua, nó sẽ không còn cách nào khác để bảo vệ bản thân nữa.

Căn giờ không sai một khắc, Tamaki vung kiếm chém ngang khiến con quái vật đầu lìa khỏi cổ. Sau khi giãy dụa lần cuối cùng, con Pháp Sư Arachne tan biến, để lại 3 viên ngọc xanh.

“Tôi lên cấp rồi”

Lucia nói.

Chúng tôi được dịch chuyển vào trong căn phòng trắng.

Lần này cũng để dành điểm skill của cô ấy chứ không làm gì khác. Nhưng kệ đi, tôi phải khen Tamaki trước đã.

“Kazu-san cứ khen em nhiều vô!”

Được tôi xoa đầu, Tamaki lại nhe răng cười.

“Nhưng mà em cũng phải cảnh giác một tí đi chứ…”

“Biết rồi, lần sau em sẽ cẩn thận mà”

Thật không đây? Tôi thấy lo quá.

Nhưng thôi kệ đi. Có lo lắng mấy chuyện nhỏ nhặt cũng không làm được gì cả.

Chúng tôi rời căn phòng trắng ngay và luôn.

Lucia: Level 12 | Hỏa Thuật 6 | Điểm Skill 3

Chúng tôi quay về thực tại.

Lucia tức thì bắn yểm trợ gã Fire Elemental, dồn con Pháp Sư Arachne còn lại vào đường cùng. Đầu tiên cô ấy dùng《Fire Arrow》để gây sát thương rồi tung ra《Flame Bound》để trói nó.

Con quái vật ấy cũng lập tức thi triển ma thuật, những bàn tay hắc ám vung thẳng đến chúng tôi.

Tôi lập tức phi hành, nhưng Lucia thì lại bị những bàn tay ấy tóm được và hét lên.

Phải nói khi bị đau, nét mặt của cổ cũng dễ thương quá đi chứ… à bậy, không phải.

“Alice,《Dispel》ngay!”

“A vâng,《Dispel》!”

Alice thi triển ma thuật Trị Thương cấp 3《Dispel》, triệt tiêu mọi hiệu ứng ma thuật. Bị ánh sáng Alice tạo ra rọi vào, những cánh tay hắc ám tan đi, nhớ đó mà Lucia thoát được và lùi ra xa để tránh kẻ thù.

Tốt. Tôi quay lại nhìn con Pháp Sư Arachne cuối cùng. Không còn ai ở xung quanh bảo vệ, nó bị Fire Elemental tấn công tới tấp, máu xanh bắt đầu ứa ra.

“Hừm, ăn miếng trả miếng đây!《Electric Stun》”

Mia tung ma thuật yểm trợ. Vì đã diệt xong con Pháp Sư Arachne kia nên Tamaki cũng tham chiến.

Đến nước này, viện binh của nó bị cầm chân, con Pháp Sư Arachne không còn cơ hội chiến thắng nữa. Rồi thì Tamaki cũng chính là người tung đòn kết liễu.

“Tự nhiên em thấy mình thừa quá…”

Alice cười méo xẹo.

“Em lên cấp rồi”

“Yeah!”

“Ưm”

Cả 3 lên cấp cùng lúc à?

CHƯƠNG 100: CUỘC CHIẾN TRONG RỪNG CÂY THẾ GIỚI (4)

Tamaki, Alice và Mia lên level 21 cùng một lúc.

Có lẽ cũng không lạ gì. Tamaki với Alice chỉ chênh nhau có 30 điểm kinh nghiệm, còn Alice với Mia thì chỉ có 20 mà thôi.

Tính ra, diệt 1 con Arachne thì mỗi đứa được 60 kinh nghiệm. Còn ở đây chúng tôi mới thịt hẳn một con Pháp Sư Arachne, nên cũng phải được khoảng 200 kinh nghiệm là ít.

“Vậy là chúng ta đã diệt được bọn chỉ huy lũ Arachne. Theo Lucia thì chúng có rút quân không?”

Lucia lắc đầu.

“Bọn Arachne dùng ma thuật không phải chỉ huy. Thường thì chỉ huy của chúng là cá thể thuộc dạng đánh tiên phong tên Champion”

Hử, vậy luôn hả?

Mà khoan, Lucia mới nói là “Champion” phải không? Cái đó là do quy tắc đặt tên* hay hệ thống chuyển ngữ dùng từ ngữ tương ứng trong ngôn ngữ của chúng tôi vậy….?

“Vậy tức là đối với loài Arachne, ngoài Pháp Sư với Champion ra, vẫn còn những chủng khác nữa à?”

“Chúng có một chủng khác chuyên về nhảy nhót được gọi là Jumper. Ngoài ra, tôi còn nghe kể có một chủng cực kỳ đáng gờm tên là Legend nữa. Một số người nói những người lính gặp từng gặp nó chỉ bị ảo giác mà thôi…. nhưng chủng Legend có thật. Nếu xét theo sức mạnh, ít ra nó cũng phải thuộc cấp Thần Binh chứ không ít”

Choa…. con đó là con gì mà mạnh ngang quái vật cấp Thần Binh luôn vậy? Cũng một kiểu quái vật như con Mekishu Grand à?

Nếu cái thứ quái thai đó mà đi chung với cả đoàn quân quái vật thì…

Bớt giỡn dùm cái. Lúc đánh với con Mekishu Grand, vì ở đó chỉ có mình nó nên bọn tôi mới dễ dàng thắng được.

Nếu đụng đầu nó ngay giữa một quân đoàn thì chẳng những khó đánh, có khi cả lũ còn đi ngắm gà khỏa thân luôn cũng không chừng.

“Nhưng nếu con chỉ huy ở đây thì sao nó lại không ra mặt?”

Tamaki nghi hoặc một cách hợp lý.

“Ừm. Có khi nào đoàn quân chính đã đuổi theo tộc Quang Nhân, còn đám này chỉ là quân bị bỏ lại không?”

“Mia nói đúng. Con Champion thì phải chỉ huy quân chủ lực rồi, và nếu Legend có thật thì khả năng cao là nó sẽ đi chung với chúng”

Lucia mỉm cười mà rằng

“Tóm lại thì chúng ta có kha khá lựa chọn. Một trong số đó là tấn công đoàn quân cách xa quân chủ lực để kiếm thêm kinh nghiệm và ngọc. Chúng ta càng kiếm được nhiều kinh nghiệm thì Rin lại càng thích. Dù có đụng phải một toán quân mà binh sĩ Quang Nhân phải khổ sở lắm mới đương đầu được, thì chúng ta chỉ cần phẩy tay một cái là xong”

“Hoho, quỷ quyệt thật”

Mia giơ hay tay lên rồi khoái chí la lớn.

Làm gì mà vui dữ vậy gái?

Mà khoan, hình như tôi thây cái điệu cười này ở đâu rồi thì phải…

“Lucia giống Shiki-san thật…”

“Thật hả anh? Em cũng thấy vậy nữa”

Alice lưỡng lự nói.

Thật ra, một người như Alice hiếm khi nào lại nói ra mấy câu như vậy. À mà con bé cũng có ngờ mình lại là kiểu người như vậy đâu.

“Nói thì nói vậy, nhưng có lẽ chúng ta nên đi tìm những người sống sót và săn lùng con Globster thì hơn. Dẫu sao đi nữa, mục tiêu chính của chúng ta là con Globster đó, với lại nếu cứu người dân Quang Nhân, chúng ta cũng sẽ có tiếng nói hơn”

“Ừm. Lucia-chi thành Shiki-san ver. 2 rồi”

Mia gật đầu như thể hài lòng lắm rồi đặt tay lên vai Lucia.

Lucia ngơ ngác nghiêng đầu.

Chờ tới khi tìm được ngọn núi rồi kết nối cổng dịch chuyển, bọn tôi sẽ giới thiệu cô với Shiki ngay cho biết.

Nhưng cho qua đã, tôi liếc Lucia.

Có phải cô ta đang cố tình kích động tôi như lúc tôi bị tay lính khi nãy dọa để xem xét thái độ của tôi không?

Ai mà coi thường tôi, nhất định tôi sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi.

Có lẽ Lucia đang muốn dùng những từ ngữ ấy để dụ tôi phát hoảng thật.

Liệu cô ta muốn tìm hiểu xem tôi sẽ bị cảm xúc cá nhân làm điêu đứng thế nào, hay cô ta muốn thăm dò xem khi lòng tự trọng bị tổn thương, tôi còn có thể đưa ra quyết định hợp lý nữa hay không?

Thực ra những tổn thương đó không làm ảnh hưởng gì đến khả năng phán đoán của tôi cả… chắc là vậy.

Bởi tối hôm qua, dù Alice bị Shiba bắt đi mất làm tôi giận điên người, nhưng tôi vẫn có thể nghĩ ra kế hoạch không dính dáng gì chuyện giết hắn…

Cuối cùng tôi mới kết luận, để hắn sống chỉ tổ gây họa mà thôi.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và cân nhắc rất kỹ mới đưa ra quyết định đó.

Shiki-san cũng đồng ý nữa.

Nên có lẽ, quyết định lần này của tôi cũng sẽ là quyết định đúng.

“Xác nhận kế hoạch cơ bản trước nào. Dù lũ Arachne có bỏ chạy thì chúng ta cũng không cần đuổi theo, chỉ cần đánh chiếm điểm tập kết của chúng là được”

Lần này bọn tôi cũng để dành điểm skill.

Rồi quay về thực tại.

Alice: Level 21 | Thương Kĩ 6Ma thuật Trị Thương 5 | Điểm Skill 6

Tamaki: Level 21 | Kiếm Kĩ 8Thể Chất 1 | Điểm Skill 5

Mia: Level 21 | Thổ Thuật 4Phong Thuật 7 | Điểm Skill 4

Chúng tôi từ căn phòng trắng quay ra.

Bọn Arachne hoảng loạn bỏ chạy.

À, chắc vì thấy bọn Pháp Sư Arachne bị nướng nên chúng bỏ trốn đây mà. Hừm, chắc là vì những cá thể chúng cần bảo vệ đã chết, và chúng cũng biết rằng mình không còn cơ hội thắng nữa.

Bởi nếu phải đánh từng con thì cũng phiền, nên có khi thế này lại hay.

Tôi ra lệnh cho bọn linh thú đừng đuổi theo xa quá.

Và trước khi tôi kịp ra lệnh trên, cô nàng Greater Wind Elemental đã tung một đòn lôi kích nướng khét một con Arachne luôn rồi.

Sau khi quân địch bỏ chạy…

Ngoài 2 linh thú ban đầu ra, tôi còn triệu hồi thêm 5 con quạ, dùng《Deflection Spell》rồi niệm cho chúng《Night Sight》để nhìn rõ bóng tối mà thám thính bên trong mấy cái hốc cây. Nếu lỡ trong đó có phục kích hoặc bẫy gì thì cùng lắm tôi cũng chỉ mất vài con quạ chứ không sao cả.

Không lâu sau, con quạ do thám một hốc cây lớn quay về báo cáo.

Bằng thần giao cách cảm, nó cho tôi biết hiện đang có một con Globster bên trong.

Bầu không khí cả nhóm lập tức trở nên căng thẳng.

“Alice, Tamaki, hai đứa tới gần con Globster coi thử, nhớ coi chừng nó triệu hồi thêm quái vật tới. Nếu thấy nguy hiểm thì lập tức bay ra tẩu thoát ngay”

Tôi kêu Mia niệm lại《Fly》 rồi chỉ thị hai đứa.

Tôi, Mia và Lucia theo sát phía sau Alice và Tamaki.

Chúng tôi cứ lo bị phục kích, nhưng hóa ra không có gì cả. Cái hốc cây đó rộng tương đương một phòng học, chính giữa là một khối thịt đang chìa tay ra quơ quào xung quanh.

Chính là con Globster.

Nằm trong bóng tối mờ mờ, con quái thai đó tỏa ra một mùi hôi như nước nước hoa và phân trộn lại với nhau, làm chúng tôi không thể không nhăn mặt.

Từ trong người nó, tiếng phụ nữ rên rĩ và thở nhọc vang ra.

Đúng như tôi đoán, con Globster đã nuốt chửng vài phụ nữ rồi. Xét theo vẻ ngoài cùng hai đôi tai, hẳn họ là tộc Quang Nhân chứ không ai khác.

Mỗi khi con Globster động đậy, những người phụ nữ ấy lại kêu lên một tiếng mà tôi không biết phải gọi là đau hay sướng nữa.

Ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào trong khiến những giọt mồ hôi trên làn da trắng như tuyết lấp lánh. Vì không kiềm được nên tôi nuốt nước bọt, thế là Alice và Tamkai quay sang nhìn.

“Ưm. Đằng nào thì Kazu-chi cũng là con trai mà”

“Anh không mượn em khôn lỏi mấy lúc thế này đâu nha Mia”

Mà cho qua đi, phải cứu họ trước đã.

Có lẽ… tôi nên để lại cho Alice với Tamaki làm thì hơn, vì hồi trước hai đứa đã làm một lần rồi. Tôi ra chỉ thị.

“Mia, theo anh đi thám thính mấy cái hốc cây khác. Nếu chỉ cử linh thú đi do thám, anh lo chúng bỏ sót những người dân đang nấp kín vì sợ”

“Nhưng em cũng muốn coi nữa! Em cần quan sát thực tiễn để tham khảo cho sau này”

Tham khảo cái quái gì cơ?

Mia có cằn nhằn cũng kệ. Tôi nắm cổ con bé lôi đi.

“Lucia, phần cô là giám sát và chăm sóc cho mấy người được cứu”

“Vâng, đi cẩn thận”

Ừ. Dù sao thì tôi cũng chỉ kiếm cớ để rời khỏi đó thôi.

Nói thật là tôi không muốn thấy những phụ nữ lâm vào tình trạng đó tí nào.

Bởi dù rằng cảnh tượng đó sẽ khiến bản năng đàn ông của tôi thức tỉnh, nhưng nếu cứ nhìn chằm chằm vào vẻ thảm hại của họ, thể nào tôi cũng sẽ thấy tội lỗi thôi.

“Kazu-chi, nếu anh đang nghĩ mấy chuyện ecchi thì…”

Mia chưa kịp dứt câu nói bậy bạ của mình thì đã lãnh trọn một cái búng của tôi. Con bé ôm lấy trán rồi bực mình ngước lên nhìn tôi.

“Đừng có nói linh tinh nữa, chúng ta đang trên chiến trường đó biết không? Làm vậy không khác gì phất Death Flag cả”

“Ôi ôi, sao tự dưng Kazu-chi lại lôi cái từ Death Flag ra đây? Hèn gì mà mấy người lẫn lộn giữa thực tại với giả tưởng lại…”

Mia nhún vai một cái cường đại.

Nhìn con bé cười, tự nhiên tôi muốn phạt nó quá.

“Đừng có giỡn nữa. Lúc tưởng mình đã thắng chính là lúc dễ bị đánh lén nhất đó”

“Ừm, nếu vậy chỉ cần cảm nhận khí phối xung quanh là được đúng không. Mấy lúc thế này thì đành mượn năng lực của anh trai em vậy”

Cũng phải, mấy lúc thế này mà có ninja thì quả là không gì bằng.

Và cũng trong mấy lúc thế này, tôi muốn để ai đó nâng skill Detection lên cấp 1 quá.

….người có skill Detection à?

“Tốt nhất là cho Earth Elemental canh chừng mặt đất, còn trên không thì giao lại cho Wind Elemental là được”

“Còn trên cây thì sao?”

“Cái đó thì dùng《Summon Invisible Scout》…”

Ma thuật triệu hồi cấp 8《Summon Invisible Scout》có thể gọi ra một linh thú do thám tàng hình.

Tuy giỏi ẩn thân và tìm kiếm kẻ thù nhưng nó lại không có sức chiến đấu. Tuy thuộc loại linh thú do thám nhưng ma thuật này lại ngốn đến 64MP mới ghê.

“Nếu bị phục kích thì chúng ta lên dĩa là cái chắc”

“Có nên giải giới con Fire Elemental để dùng《Summon Invisible Scout》không nhỉ?”

Nếu phải gọi cùng lúc 3 con linh thú ấy ra chiến trường, MP của tôi sẽ tụt từ 260 xuống còn 68 đơn vị. Nếu dùng thêm lũ quạ thì lượng MP còn giảm thêm nữa. Khổ một cái, vì càng ngày càng có nhiều địch biết dùng ma thuật nên tôi còn phải để dành MP mà dùng《Reflection》nữa.

“Và em cũng không muốn anh giải giới con Fire Elemental tí nào. Chúng ta cứ giao lại chuyện trị thương linh thú cho Alice-chi với Lucia-chi cũng được. Dù không dùng đến ma thuật Hỗ Trợ, chỉ cần chúng ta phát hiện ra địch và hành động trước… thì chỉ cần dùng Hỏa Thuật của Lucia quét sạch chúng là xong”

Ra vậy. Đúng là Mia có khác, chỉ cần nghĩ loáng một cái là tìm ra được sách lược ngay và luôn rồi.

Mà nếu vậy thì có lẽ tôi phải gọi ra 3 linh thú cùng lúc thôi…

Chúng tôi vừa đi tuần trên những con đường tan hoang vừa thảo luận kế hoạch chi tiết.

Đâu đâu cũng có xác của tộc Quang Nhân, và cả những viên ngọc rơi trên đất nữa. Dù không biết ai diệt bọn quái vật nhưng chúng tôi vẫn cùng nhau nhặt mấy viên ngọc.

Tính luôn đám mà chúng tôi diệt thì tổng cộng là 21 gem.

Nếu gộp cả mớ ngọc cũ vào, giờ bọn tôi đã có 810 token. Chắc nhiêu đó cũng đủ mua cái gì ngon ngon để xài rồi.

Nhưng nếu Mia Vender bán món gì đó mà chúng tôi muốn mua hơn thì…

Ừm… kể cũng khó chọn thật.

“Có lẽ chúng ta nên để dành mua Phóng Thích Ma Lực của Lucia-chi thì hơn”

“Nếu vậy thì phải 2000 token mới đủ”

Nếu muốn muôn năng lực giống như Lucia, bọn tôi cần một lượng token hơn cả gấp đôi số này. Nếu có năng lực đó, sát thương ma thuật của Mia sẽ tăng, nhưng con bé lại nói ma thuật tấn công của mình không hữu ích cho lắm.

“Hiện chúng ta chưa cần. Nhưng có khả năng sau này chúng ta sẽ chạm trán với kẻ thù cần dùng năng lực đó để đối phó”

Mia nói.

Hừm, ý em là con quái vật nào đó mạnh hơn cả Mekishu Grand ấy hả?

Chẳng những vậy, còn phải tính cả trường hợp con quái đó kháng được Hỏa Thuật của Lucia nữa.

Và xui một nỗi, khả năng đó lại hơi bị cao.

Phải nói là sức chiến đấu của bọn quái vật cao vô cùng. Nếu chúng còn vượt qua cả giới hạn đó…

Cùng lắm bọn tôi cũng chỉ có thể nâng skill tới cấp 9 mà thôi.

Dù đã sắp max skill tới nơi nhưng trước mặt vẫn còn kẻ thù mạnh hơn đang chờ.

Đúng là ác mộng.

“Đừng lo, thể nào cũng sẽ có cách thôi”

Rốt cuộc Mia đã đọc được bao nhiêu suy nghĩ trong đầu tôi rồi?

Con bé cười, dùng《Fly》bay lên cho cao hơn rồi xoa đầu tôi.

Hic, tôi được bé ấy an ủi kìa.

CHƯƠNG 101: CUỘC CHIẾN TRONG RỪNG CÂY THẾ GIỚI (5)

Sau khi suy tính kĩ, tôi dùng《Summon Invisible Scout》.

Một linh thú vô hình hiện ra trước mắt tôi… chắc vậy.

Tôi có thấy méo đâu.

Vì không cách nào thấy nó nên tôi đành dùng ma thuật Hỗ Trợ cấp 3《See Invisibility》.

Ma thuật này chỉ có tác dụng lên một mình tôi, và thời gian hiệu quả cũng khá lâu. Ở cấp độ hiện tại, tác dụng của ma thuật này có thể duy trì được ít nhất 2h30p.

Sau khi đã nhìn được đối tượng tàng hình, một con mèo đen mun có hình người xuất hiện ngay trước mặt tôi.

À không phải, tôi chỉ thấy con Invisible Scout hồi nãy mình vừa triệu hồi ra thôi.

Dù tôi đã dùng《See Invisibility》nhưng con Invisible Scout vẫn cứ tối tối, khiến tôi không tài nào nhìn rõ hình dáng của nó được. Hoặc có lẽ, ngay từ đầu thì vẻ bề ngoài của nó đã là như vậy rồi.

“Đi tuần tra xung quanh và tìm xem còn kẻ thù gần ngôi làng này không”

“Vâng thưa chủ nhân”

Invisible Scout trả lời bằng một giọng nữ khàn khàn rồi biến mất.

Phải nói là cô ta di chuyển với tốc độ cực nhanh mới đúng. Hừm… vậy đó linh thú cái à. Mà cho qua đi. Linh thú thì đực hay cái gì cũng vậy thôi. Cơ mà tôi lại phải tốn đến 64MP để triệu hồi ra một con linh thú do thám… không biết có đáng hay không nữa.

À không, lần này, vì hoàn toàn không biết kẻ thù đang nấp ở đâu nên chúng tôi mới dùng nó.

Chắc lần sau phải mượn tộc Quang Nhân người nào đó làm nhiệm vụ do thám quá. Vì giao tiếp xã hội rắc rối quá nên hồi nãy tôi mới bỏ chạy, nhưng tôi đâu có ngờ vì bỏ chạy nên bây giờ mình mới khổ sở thế này.

Chúng tôi quay lại cái hốc cây chứa con Globster. Những người được cứu ra từ trong đống thịt chết bầm đó đang khỏa thân, và bất lực tựa vào tường. Tôi lập tức quay mặt đi chỗ khác.

Mà tôi không thấy con Globster trong này đâu nữa. Chắc bọn Alice tiêu diệt nó rồi.

Hình như nó rớt 1 viên ngọc vàng thì phải.

Mà 1 viên ngọc vàng thì tương đương 100 token lận.

Nhưng con Globster lại chả có tí kinh nghiệm nào. Chắc vì nó không chiến đấu nên vậy. Nhưng kệ đi, đằng nào bọn tôi cũng đã biết được bao nhiêu thông tin của nó đâu.

“Có 8 người bị con Globster nuốt. Bọn em cứu được hết”

Alice báo lại cho tôi.

“Lucia-san nói vì ta kịp cứu ngay sau khi họ bị nó nuốt nên không sao cả”

“Vậy thì… tốt. Mà cũng đúng thật. Sang đến ngày thứ 3 chúng ta mới cứu được mấy nữ sinh trong hang trên núi mà…”

“Dạ. Nếu mới bị nuốt nửa ngày thì không có gì nghiêm trọng. Chúng phải mất ít nhất một ngày mới có thể hấp thu sinh khí của những người bị hiến tế và chuyển đổi sang dạng năng lượng dùng để kích hoạt cổng dịch chuyển. Nếu cần nhiều năng lượng hơn, nó sẽ còn mất nhiều thời gian hơn nữa”

Cho nên kẻ thù mới dùng năng lượng của con Globster thật cẩn thận à.

Vì phải tốn cả ngày trời nên chúng dễ bị tấn công hơn bao giờ hết.

Khi bọn tôi tiêu diệt con Globster, lúc đó còn chưa được hai ngày. Thực ra thì nhiêu đó cũng là một khoảng thời gian dài rồi.

“Nhưng sau khi được gọi tới, con Globster ở thành phố bị lũ quét đã triệu hồi Mekishu Grand ngay lập tức luôn mà?”

“Có lẽ quân địch đã hiến tế người cho nó từ trước rồi. Tuy lúc đầu chúng ta bị con Mekishu Grand gây bất ngờ, nhưng về sau thì con Globster cạn hoàn toàn năng lượng và không làm gì được nữa”

Hiểu rồi, nếu địch chuẩn bị kĩ lưỡng thì cũng dám lắm chứ.

Tôi nghĩ, có lẽ lần này bọn tôi đã thắng hoàn toàn.

Vì lũ quái vật không ngờ đến sức mạnh của chúng tôi.

Nhờ địch bất cẩn nên chúng tôi mới đột phá dễ dàng như vậy.

Chuyện đương nhiên thôi.

Không biết phải bao nhiêu binh sĩ tộc Quang Nhân hợp lại mới đủ sức hạ một con Arachne nhỉ?

Mà nếu họ huy động một lượng lớn binh sĩ, chắc chắc kẻ thù sẽ phát hiện ngay.

Liệu họ có thể che giấu hành tung của hàng trăm binh sĩ cùng lúc để bất ngờ đánh úp vào nơi này…. chắc chắn là không rồi.

Vì chúng tôi chỉ có vài người, đã vậy còn có sức mạnh áp đảo nên mới dễ dàng đánh bọc hậu quân địch.

Hiện tại, bọn quái vật vẫn chưa hay biết gì về sức chiến đấu của chúng tôi.

Nếu đã vậy…. thì làm gì tiếp đây?

“Hiện đội quân chính của tộc Quang Nhân đã chạm trán với quân chủ lực của địch chưa?”

Tôi hỏi Lucia.

Cô gái tóc bạch kim mang đôi mắt đỏ thẩm đưa tay lên sờ cằm, rồi sau một lúc suy nghĩ, cô ấy trả lời “theo tôi thấy, nếu từ đầu đến giờ mà chưa đánh trận nào, binh sĩ tộc Quanh Nhân đã nổi loạn rồi”

“Tóm lại thì dù chỉ huy không muốn đánh nhau nhưng ông ta vẫn phải ra chiến trường à?”

“Vì ông ấy muốn bảo toàn binh lực để đánh trận ngày mai”

Bọn lính này đúng là nóng tính thật.

Mới nãy thôi, bọn tôi vừa bị đám người đó đuổi đánh. Kể thì cũng phiền, nhưng quê nhà đang bị xâm lược thì bảo sao họ không nóng máu cho được… đúng, bọn tôi cần phải bình tĩnh để xác định đâu là bạn, đâu là thù.

Bọn binh sĩ tộc Quang Nhân không hoan nghênh chúng tôi cho lắm. Nhưng vì quyết tâm bảo vệ quê nhà nên họ mới thiếu kiềm chế như vậy.

Họ vẫn có giá trị, và điều chúng tôi cần làm chỉ có một mà thôi.

Tôi ngẩng đầu lên.

“Giờ chúng ta sẽ quay lại để tấn công vào đội Arachne chủ lực mà binh sĩ Quang Nhân đang giao chiến. Chúng ta sẽ hợp tác với họ để tạo thế tấn công gọng kiềm và nghiền nát kẻ thù.”

Sau khi quyết định xong, tôi nhìn quanh.

Alice với Tamaki thì tin tưởng tôi vô điệu kiện nên gật đầu ngay.

Mia thì suy nghĩ một lúc rồi nghiêng đầu mà rằng “cũng phải xem xét số lượng quân thù trước chứ nhỉ?”

“Lucia, cô có biết ở đó có bao nhiêu con Arachne không?”

“Theo những người chúng ta vừa cứu kể, cùng lắm thì sẽ có 500 con”

500 con, cũng là số lượng tối đa mà khi trước Rin-san đã ước tính. Nếu đám đó chỉ toàn bọn quái bình thường thì được. Nhưng nếu chúng có Pháp Sư thì phải suy tính lại. Rồi còn phải tính tới con Champion và Legend mà Lucia nghe đồn nữa chứ. Nếu chúng tôi hấp tấp xông vào rồi đụng đầu bọn chúng thì hỏng bét ngay.

Đầu tiên phải cho Invisible Scout tìm xem địch ở đâu, rồi nhân lúc bọn Arachne đánh với binh sĩ Quang Nhân, bọn tôi sẽ tìm con chỉ huy nhóm đó.

Sau khi tiêu diệt con chỉ huy, cả bọn sẽ tẩu thoát thật nhanh.

Chiến thuật cơ bản là vậy. Tôi giải thích ngắn gọn với mọi người.

“Chiến thuật này cũng được”

Lucia bình tĩnh nói.

Nhưng nàng công chúa của vương quốc đã bị hủy diệt chèn tiếp một từ “nhưng”

“Rủi ro quá cao. Ta còn chưa biết liệu tộc Quang Nhân có dốc toàn lực để đánh với bọn Arachne hay là không nữa”

“Vậy theo cô thì sao?”

“Nên chờ đến khi quân đội tộc Quang Nhân sắp bị tiêu diệt, bọn Arachne bắt đầu săn đuổi họ thì chúng ta hẳng tham chiến. Nếu thường dân tộc Quang Nhân bỏ chạy tứ tán thì tất nhiên binh lính của địch cũng phải chia ra để đuổi theo thôi”

Cha…. vãi thật… máu lạnh gớm.

Nhưng có lẽ đó mới là cách an toàn nhất. Khi đó, bọn tôi chỉ cần nhân lúc địch tưởng mình đã thắng để tiêu diệt con quái vật chỉ huy là được.

Nếu thành công, bọn tôi có thể nhân lúc lũ Arachne hỗn loạn để tiêu diệt chúng. Dù có bị địch bao vây, bọn tôi vẫn có hàng đống cách để xoay sở.

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải tiêu diệt được chỉ huy bên phe địch.

Nếu muốn vậy, bọn tôi phải nhắm vào những chỗ quân địch lơ là phòng bị.

Hệt như Shiki, chiến thật của Lucia rất hay và chuẩn xác.

Nhưng

“Không được”

Tôi lắc đầu.

“Nếu dùng cách đó, chúng ta không thể lấy được lòng tin của tộc Quang Nhân. Dù hôm nay có thắng thì ngày mai chúng ta cũng không thể hợp tác với họ được”

Lucia nhìn tôi rồi cười.

“Tôi cũng thấy vậy nữa”

“Cô thử tôi đó hả?”

“Ừ”

Ừ mới ghê chứ.

Cả khoản này cô ta cũng y hệt như Shiki luôn. Thôi kệ đi…

“Vậy câu trả lời của tôi được bao nhiêu điểm?”

“Nếu tính theo thang điểm 100, anh được 65”

“Sai chỗ nào mà trừ điểm ghê vậy? Chỉ ra để tôi còn rút kinh nghiệm với”

“Anh chưa giữ vững mục đích của mình. Muốn kiếm điểm kinh nghiệm, bảo vệ người dân tộc Quang Nhân hoặc cho họ thấy sức mạnh của mình, anh phải quyết định mục đích thật dứt khoát rồi hành động mới được. Nếu tuân theo quy tắc của hệ thống này, muốn lên cấp nhanh, chúng ta chỉ cần tiêu diệt thật nhiều quái thường là được. Tôi có cảm giác chuyện săn bọn quái chỉ huy cho mau lên cấp chỉ là cái cớ mà anh dùng để biện minh cho bản thân thôi”

Ơ…. mẹ nó, cô ta nói chuẩn quá.

Chuẩn tới từ câu từng chữ luôn. Hệt như Shiki vậy.

“Nếu đó không phải cách hay thì theo cô, chúng ta nên làm gì?”

“Chúng ta phải cho họ biết mình mạnh thế nào thì mới có tiếng nói được. Đầu tiên, chúng ta nên dùng《Greater Invisibility》giúp mọi người tàng hình để tiếp cận, tiêu diệt chỉ huy địch nhưng hãy để lại bọn lính. Sau đó, chúng ta sẽ hội quân với binh sĩ tộc Quang Nhân, vừa càng quét bọn quái vật thường còn lại để cho họ thấy sức mạnh của ta vừa tranh thủ cơ hội để rút lui. Chỉ cần đám binh sĩ ấy biết khôn, chắc chắn họ sẽ cùng ta rời khỏi chiến trường thôi”

Đúng là một kế hoạch không chê vào đâu được.

Cái hay nhất là bọn tôi có thể hạn chế tối đa rủi ro phát sinh.

Lỡ xảy ra chuyện gì, chúng tôi hoàn toàn có thể đẩy hết quân địch sang tộc Quang Nhân.

Và chắc chắn Lucia cũng tính trước chuyện này rồi.

Bộ cô ta bị tộc Quang Nhân đối đãi thậm tệ lắm à? Vừa nghĩ vậy, tôi vừa liếc Lucia.

Chẳng những không nao núng gì mà cô ta còn nhìn lại tôi nữa chứ.

Hình như tôi vẫn còn bị thử thì phải.

À không phải hình như nữa, chắc chắn và vậy rồi.

Trong mắt Lucia, tôi đã xứng đáng trở thành một người chỉ huy đáng tin cậy chưa? Hình cô ta đang đong đếm khả năng của tôi thì phải.

Hự, áp lực quá nha.

“Hiểu rồi, tôi chấp nhận đề nghị của cô. Từ nay về sau nhờ cô”

Tôi nói xong, Lucia nhếch khóe miệng lên.

Lần này thì nụ cười của cô ấy tự nhiên hơn trước.

Ngay lúc đó, Invisible Scout quay về.

“Thưa chủ nhân, quanh đây không có địch”

“Hiểu rồi. Vậy đi thôi”

Nghe giọng nữ khàn khàn từ đâu chẳng biết vang lên, trừ tôi với Mia ra, mọi người đều giật mình.

Tôi liền nói mình đã triệu hồi một con Invisible Scout cho nó do thám xung quanh.

“Để tôi sắp xếp chỗ nấp cho những người chúng ta vừa cứu”

“Nếu được thì chuyển họ sang hốc cây khác đi. Khả năng cao là địch sẽ dùng Globster để rút quân”

“Hiểu rồi. Nhờ cô nha Lucia”

Tôi quyết định để lại chuyện giao tiếp với người dân cho Lucia. Vì vừa là người của thế giới này, lại vừa là cựu công chúa được dạy lễ nghĩa của một vương quốc nên ngoài cô ấy ra, không còn ai thích hợp hơn.

Chỉ cần vậy cũng đáng công chúng tôi đưa cô ấy tới đây rồi… nếu cô ấy còn giúp được chuyện khác thì lại càng hay nữa.

Ừm, kể ra thì cũng vui…

Trong lúc chờ, chúng tôi họp sơ bộ.

Vài phút sau thì tất cả chuẩn bị xong.

Vì giờ đã có Invisible Scout nên tôi thu lại mấy con quạ.

Tôi yểm《Deflection Spell》cho Mia để em ấy thi triển《Fly》, rồi cả bọn cùng bay lên bầu trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!