Virtus's Reader
Gen Của Ta Vô Hạn Tiến Hóa

Chương 536: CHƯƠNG 536: CHIẾN TÔN.

Mọi người nhìn nhau, Mông Giang hai mắt lóe lên, sau đó chậm rãi nói:

"Ngoài ba chiến tôn ra, người có thực lực mạnh nhất bên ta chắc chắn là Lục Duyên rồi, nếu hắn đã muốn đi, vậy thì chúng ta cũng không có lý do gì để ngăn cản"

Tư Thính Vũ mặt đầy nghiêm túc nói:

"Họ cũng là chiến sĩ gen, nếu đã chọn đi tham gia thi đấu, vậy thì chúng ta không thể ngăn cản"

Lý Tinh Hải nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì.

Adams cười nói:

"Nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, trận chiến nhóm có thể ngay lập tức nhận thua, với sự nhanh nhạy của Lục Duyên, cầm cự một lúc chắc là không sao đâu"

"Nếu đã vậy thì để Lục Duyên và Cửu công chúa điện hạ tham chiến đi"

Mông Giang cười cười, sau đó hắn tăng giọng, giọng của hắn vang khắp phòng hội nghị:

"Mọi người trật tự một chút, nếu mọi người đã đến đông đủ, vậy ta sẽ nói một chút về chuyện so tài lần này. Cuộc so tài sẽ được tiến hành ở một băng cốc giữa quân doanh của loài người chúng ta và người đầu chó. Mỗi bên sẽ có 20 thiên tài tham gia chiến đấu, có thể các ngươi vẫn chưa biết nhau, để ta giới thiệu cho các ngươi"

Nói xong, hắn bắt đầu giới thiệu:

"Vương Linh Linh, đến từ gia tộc Algebi, chiến tôn cấp cao"

"Stevenson, đến từ đội quân thủ vệ phía đông, chiến tôn sơ cấp"

"Bakula, đến từ gia tộc Dean, chiến tôn sơ cấp"

"Tư Thính Tuyết, đến từ Thiên Tài doanh, chiến tướng viên mãn"

Mông Giang giới thiệu qua một lượt cả 20 thiên tài, trong đó có 7 người của Thiên Tài doanh, có 3 người đến từ viện quân của đế quốc Hùng Sư, một người là Vương Linh Linh, chiến tôn cấp cao, hai người là chiến tướng đỉnh phong, là thiên tài ghi lại gen vương giả, những người khác lần lượt đến từ các đội quân thủ vệ và đại gia tộc của đế quốc Hồng Phong.

Tất cả đều có tu vi từ chiến tướng cấp cao trở lên, hơn nữa ít nhất cũng đều ghi lại gen siêu phàm cấp lãnh chúa, đều là những thiên tài hạng nhất ở bên ngoài.

Sau khi giới thiệu xong, Mông Giang lại tiếp tục nói:

"Lần so tài này được chia thành trận chiến trên lôi đài và trận chiến nhóm, trận lôi đài sẽ là đánh luân phiên, bên nào có người đứng đến được cuối cùng thì coi như thắng, còn về trận chiến nhóm, mỗi bên sẽ cử ra 5 người, người được chọn của loài người chúng ta sẽ là Vương Linh Linh, Stevenson, Bakula, Lục Duyên và Tư Thính Tuyết"

Nghe thấy vậy, Vương Linh Linh kinh ngạc quay đầu lại nhìn Lục Duyên, mỉm cười nói:

"A Duyên, nghe nói trận đấu nhóm này là người đầu chó chuẩn bị cho ngươi mà? Ngươi định tự chui đầu vào lưới sao?"

Những người khác cũng kinh ngạc nhìn về phía Lục Duyên.

Về chuyện liên quan đến trận chiến nhóm, họ ít nhiều cũng đã được nghe qua, và cũng biết được nội tình.

Chính vì vậy, khi nghe thấy Lục Duyên muốn tham gia, họ khá ngạc nhiên.

Lục Duyên cười cười và nói:

"Linh Linh, thực lực của ngươi mạnh như vậy, đến lúc đó phải nhờ đến ngươi bảo vệ ta rồi"

Mọi người nghe vậy thì đều nhìn Lục Duyên với vẻ mặt kỳ lạ.

Hay thật, lại mạnh dạn đi tìm kiếm người bảo vệ như thế?

Vậy ngươi đi tham gia trận chiến nhóm này để làm gì?

Bakula cau mày, lạnh lùng nhìn Lục Duyên, bực dọc nói:

"Cái tên chỉ biết ăn bám!"

Vương Linh Linh híp mắt nhìn Lục Duyên, và cười nói:

"Nếu như A Duyên ngươi đã nói như vậy, vậy thì đến lúc đó để ta bảo vệ ngươi là được"

Bakula: ".."

Mặt hắn ngay lập tức tối sầm lại.

Mông Giang không hề quan tâm đến sự ngạc nhiên của những người ở phía dưới, hắn tiếp tục nói:

"Tiếp theo ta sẽ giới thiệu về thiên tài của người đầu chó, người mạnh nhất trong số họ là Huyết Cuồng Nha, chiến sĩ hệ tiến công..."

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Mông Giang đã giới thiệu cho Lục Duyên và những người khác những thông tin cơ bản về thiên tài của người đầu chó, bao gồm cả những kỹ năng chiến đấu mà đối phương đã biết, thực lực, những hiệu quả có thể kèm theo của các trang bị gen.

Đương nhiên, đây chắc chắn không thể nào là toàn bộ thông tin, nhưng ít nhất cũng có thể ít nhiều hiểu về đối thủ.

Sau đó Mông Giang lại nói đến những việc cần chú ý trong cuộc so tài.

Lúc sau, Mông Giang mới để mọi người ra về nghỉ ngơi.

Những thiên tài như Lục Duyên được sắp xếp đến phòng khách, mỗi người có một căn phòng nhỏ giản dị, và phòng vệ sinh tích hợp bên trong.

Sau khi về đến phòng, Lục Duyên nằm trên giường nghỉ ngơi, đợi cuộc so tài ngày mai bắt đầu.

Sáng sớm hôm sau, mọi người tập trung, sau đó cùng nhau lên máy bay chiến đấu, rời khỏi doanh địa phòng ngự, bay đến địa điểm thi đấu.

Doanh địa phòng ngự có lá chắn phòng ngự để chắn gió tuyết, mặc dù có hơi lạnh, nhưng môi trường cũng không đến nỗi khắc nghiệt.

Sau khi rời khỏi doanh địa phòng ngự, môi trường khắc nghiệt của Băng Mạch Tinh đã hoàn toàn hiện ra trước mắt đám người Lục Duyên.

Trong quá trình máy bay chiến đấu di chuyển, thường xuyên gặp phải những cơn bão tuyết kinh hoàng, cùng một vài môi trường được biệt như những luồng không khí lạnh và mưa đá.

Có điều, máy bay chiến đấu của họ rõ ràng là rất mạnh, trong môi trường bão tuyết ác liệt như vậy vẫn có thể bay ổn định, họ không hề cảm nhận được một chút chấn động nào ở trong khoang máy bay.

Rất nhanh, máy bay chiến đấu hạ cánh xuống một băng cốc.

Chương 537: Bắt Đầu.

Băng cốc rất rộng lớn, độ rộng khoảng chừng bốn năm trăm mét, ngoài trừ gió lạnh thổi khá mạnh ra thì môi trường cũng khá tốt.

Mấy người Lục Duyên xuống máy bay chiến đấu, ngay lập tức đã nhìn thấy một đám người đầu chó đứng ở cách đó không xa.

Dẫn đầu là một người đầu chó cường tráng mặc bộ chiến giáp màu đỏ, phía sau hắn có vài cường giả người đầu chó có khí tức mạnh mẽ, còn có một nhóm thiên tài người đầu chó trẻ tuổi.

Lục Duyên đảo mắt nhìn qua nhóm thiên tài của người đầu chó, rất nhanh đã nhìn thấy vài người quen.

Có người đầu chó lông đỏ Phỉ Ba, có Hắc Minh mặc áo khoác đen, còn có cả nhóm mấy người đầu chó Chu Nhĩ bị Lục Duyên đánh giết.

Lục Duyên nhìn thấy họ, họ đương nhiên cũng nhìn thấy Lục Duyên.

Kẻ thù gặp mặt nhau hai mắt đỏ bừng.

Trong mắt Phi Ba tràn đầy sát khí và vẻ dữ tợn, hắn nhìn chằm chằm Lục Duyên.

Trước kia Lục Duyên đánh chết Phỉ Ba, hại hắn lãng phí biết bao thời gian tu luyện, sát khí trong lòng Phi Ba gần như không thể che giấu được nữa.

Mà sau nhìn nhìn thấy Lục Duyên, đồng tử của mấy người đầu chó Chu Nhĩ hơi co lại, trong mắt còn có chút hoảng sợ.

Sức mạnh khủng bố mà Lục Duyên thể hiện trước đây, khiến cho mấy người họ đến tận bây giờ vẫn chưa quên được, dường như đã trở thành ác mộng của bọn chúng, Chu Nhĩ dạo gần đây còn thường xuyên mơ thấy có một Lục Duyên cười độc ác với mình, hại hắn bị doạ cho tỉnh giấc liên tục.

Mấy người Mông Giang dẫn Lục Duyên và những người khác đi qua.

Hai bên dừng lại cách nhau khoảng 10 mét.

Người đầu chó dẫn đầu đảo mắt nhìn qua đám người Lục Duyên, ánh mắt mang theo vẻ sắc lạnh, khiến cho Lục Duyên có ảo giác như bị dao cứa.

Hắn lạnh lùng nói:

"Đến cũng đúng giờ đấy, nếu đã đến rồi, vậy thì đừng lãng phí thời gian nữa, bắt đầu đi"

Mông Giang cũng mặt lạnh lùng, vì chuyện của băng mạch kết tinh, khoảng thời gian này tuy rằng hai bên vẫn chưa xảy ra chiến tranh quy mô lớn, nhưng đã có không ít những cuộc xung đột nhỏ.

Nếu như không phải cùng kiềm chế thì họ đã đánh nhau từ lâu rồi.

Cho dù như vậy, cả hai bên đều mang thù hận trong lòng.

"Vậy thì bắt đầu"

Một chiến hoàng của loài người tiện tay vung một cái, một con sông băng khổng lồ giống như ngọn núi có chu vi vài trăm mét được xé toạc ra từ một bên của sơn cốc.

Từng tia sáng lóe lên, con sông băng được cắt thành hình lôi đài, chiến hoàng của loài người vung tay, một lôi đài băng có bán kính khoảng vài trăm mét rơi xuống trước mặt loài người và người đầu chó, và phát ra một tiếng ầm vang.

Sau đó hắn tiện tay chấm một cái, trên lôi đài sông băng lóe lên những tia sáng màu xanh, toàn bộ lôi đài sông băng như xuất hiện ánh kim loại.

Thao tác này khiến Lục Duyên có chút kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên Lục Duyên nhìn thấy bản lĩnh của cường giả cấp chiến hoàng.

Có thể nói là biến gió hô mưa, có một sức mạnh rất lớn.

Lục Duyên có chút mong chờ xem sức mạnh của mình sau khi đột phá đến cấp chiến hoàng.

"Hừ! Chu Nhĩ, ngươi lên trận lôi đài đi"

Người đầu chó đứng đầu lạnh lùng nói.

Chu Nhĩ đang hoảng sợ nhìn Lục Duyên, nghe thấy người đầu chó nói vậy, cơ thể hắn cứng đờ, sau đó nghiến răng một cái, cơ thể hóa thành tàn ảnh, xuất hiện trên lôi đài.

Hắn đảo mắt nhìn qua đám thiên tài của loài người, sau khi nhìn thấy Lục Duyên, hắn vội vàng tránh ánh mắt, lạnh lùng nói:

"Mấy tên loài người nhãi con kia, lên đây chịu chết đi!"

"Đồ chó con! Ta lên đấu với ngươi!"

Một thiếu niên tóc đen với dáng người thon dài mang theo ánh mắt lạnh lùng tràn đầy sát nhảy lên lôi đài.

Như Mông Giang đã giới thiệu trước đó, thiếu niên tóc đen này tên là Angus, chiến tướng cấp cao, đã ghi lại gen lãnh chúa, trong số hai mươi thiên tài thì hắn được coi là khá yếu.

Có điều, bản thân Chu Nhĩ vốn cũng không mạnh, cũng ghi lại gen lãnh chúa.

Hai bên ngầm thỏa thuận không để cường giả ra sân.

Dù sao cũng là đánh luân phiên, không cách nào có thể khôi phục linh lực, cũng không có thời gian nghỉ ngơi, cho dù có là cường giả cũng tiêu hao gần như cạn kiệt linh lực, đối mặt với khả năng bại trận.

Cuộc chiến đã bắt đầu.

Chu Nhĩ là chiến tướng hệ tiến công, còn Angus lại là chiến tướng hệ nguyên tố.

Có sở trường là nguyên tố băng giống với Tư Thính Tuyết.

Mặc dù thực lực của Augus trong nhóm thiên tài được coi là yếu, nhưng môi trường ở đây rất thân thiện với hắn, giúp nguyên tố băng tăng phúc không ít.

Cuộc chiến của hai người vừa mới bắt đầu đã tràn đầy sát ý.

Trên một lôi đài như vậy, hai bên đương nhiên đều có mục đích là giết chết đối phương.

Pháp trượng của Augus được vung lên, một sợi xích băng xuất hiện trên chân Chu Nhĩ, trói hắn lại, sau đó khuôn mặt lạnh lùng cô đọng ra một mũi tên băng màu đen.

Từng mũi tên băng màu đen liên tục được bắn về phía Chu Nhĩ, không chút lưu tình.

Chu Nhĩ gầm lên, một sức mạnh khủng bố dâng trào, từng luồng ánh sáng màu đỏ lưu chuyển quanh người, phá vỡ xích băng, sau đó hắn không ngừng vung đao, chém đứt những mũi tên băng, tiến lại gần Augus.

Sau đó Augus lại vung, từng đám sương mù băng xuôi theo luông khí lạnh lan về phía Chu NHI.

Trên người Chu Nhĩ xuất hiện những băng tinh, khiến động tác của hắn trở nên cứng lại.

Chương 538: Có Qua Có Lại.

Đúng lúc này, bên ngoài cơ thể hắn có một luồng ánh sáng trắng loé lên, tạo thành một lá chắn bảo vệ, băng tinh tan chảy, cơ thể hắn tăng tốc lập tức lao về phía Augus.

Đồng tử của Augus co lại, hắn nhún ngón chân, những cây giáo băng mọc lên từ trên lôi đài, đâm về phía Chu Nhĩ.

Đồng tử của Chu Nhĩ co rút lại, hắn chật vật tránh né, nhưng vẫn bị giáo băng đâm qua đùi, máu chưa kịp chảy ra thì đã bị cây giáo băng làm cho đóng băng lại rồi.

Chu Nhĩ bị đâm xuyên đùi tức giận gầm lên một tiếng, dùng sức chặt đứt ngọn giáo băng, chiếc nhẫn trong tay loé lên một ánh sáng màu đỏ, sắc mặt Augus trắng bệch, cơ thể lắc lư.

Chu Nhĩ đột nhiên dùng sức lao về phía Augus.

Sau khi đến gần Augus, Chu Nhĩ chém thẳng xuống và nở một nụ cười ác độc.

"Chết đi!

Vào đúng lúc này, trong mắt Chu Nhĩ lóe lên một ánh sáng trắng, một luồng linh lực khủng khiếp xông ra, đánh vào người Chu NHI.

Chu Nhĩ không kịp phòng bị, trực tiếp bị đánh bay, trong mắt Augus mang theo sát ý, từng mũi tên băng màu đen được tạo ra và tiếp tục bắn về phía Chu Nhĩ đang ở trên không.

Chu Nhĩ cố gắng giãy giụa cơ thể, muốn tránh khỏi tấn công, nhưng vẫn bị mấy mũi tên băng màu đen bắn trúng, xuyên qua lồng ngực.

Đúng lúc này, người đầu chó mặc áo giáp màu đỏ lạnh lùng nói:

"Trận này bọn ta nhận thua"

Hắn vừa nói vừa vung tay lên, một chiếc lồng bằng ánh sáng màu trắng xuất hiện che phủ bên ngoài cơ thể Chu Nhĩ, những mũi tên băng màu đen còn lại đâm vào lỏng sáng lập tức vỡ nát.

Mông Giang nghe vậy thì lộ ra một nụ cười lạnh lùng.

"Đã nhường rồi, Đoạn Sơn"

Đoạn Sơn mặt lạnh nhạt, hắn vung tay, Chu Nhĩ đang bị thương nặng bay xuống từ trên lôi đài, và được đưa đi chữa trị, hắn nói:

"Nguyệt Hoang, ngươi lên đi"

Một người đầu chó lông bạc mặc bộ giáp da màu đen, trong mắt lóe lên sát khí lạnh lùng gật gật đầu.

Cơ thể hắn ngay lập tức biến mất tại chỗ rồi xuất hiện trên lôi đài.

Nhìn thấy người đầu chó này, mấy người Lục Duyên đều sững sờ.

Mông Giang chưa từng nói với họ về thông tin của người đầu chó này.

Hiển nhiên người đầu chó này là con át chủ bài được che dấu.

Điều này cũng dễ hiểu thôi.

Bên phía Lục Duyên cũng có chiến sĩ gen mà đối phương không biết rõ, những thiên tài mà đại gia tộc che giấu, đến cả đế quốc Hồng Phong của họ cũng có rất ít người biết.

Bên phía người đầu chó đương nhiên cũng có trường hợp tương tự.

Augus nhíu mày, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, đòn tấn công làm tổn thương tinh thần lực vừa rồi của Chu Nhĩ đã khiến hắn bị tổn hại không nhỏ.

Giờ phút nhìn thấy người đầu chó này, trên mặt hắn hiện lên vẻ nghiêm trọng.

Hắn trực tiếp vung pháp trượng lên, một tấm khiên bảo vệ băng xoắn xuất hiện xung quanh cơ thể và xoay tròn quanh hắn.

"Bắt đầu"

Vừa dứt lời, Nguyệt Hoang đã biến mất tại chỗ, đồng tử của Augus co lại, pháp trượng chống lên mặt đất, những cây giáo băng chằng chịt đâm ra từ mặt đất xung quanh hắn.

Mà cùng lúc này, một tàn ảnh màu bạc xuyên thẳng qua những ngọn giáo băng mà không hề bị thương, và xuất hiện ngay sau lưng Augus.

"Cái gì! ?

Đồng tử của Augus co lại, từng làn sương mù băng được lan về hướng tàn ảnh, đồng thời, chữ khắc trên áo choàng trên người hắn sáng lên, tốc độ tăng vọt, hắn liên tục lùi về sau.

Tốc độ của tàn ảnh màu bạc cực nhanh, còn tránh được sương mù băng và đuổi theo Augus.

Augus sử dụng kỹ năng chiến đấu trên vũ khí gen, tốc độ được tăng lên một cách đáng kể, nhưng so với người đầu chó này thì vẫn kém hơn một chút, hắn liên tục bị áp sát.

Trên mặt Augus hiện lên vẻ lạnh giá, hắn vung pháp trượng lên, vừa lùi vừa bắn ra những mũi tên băng màu đen về phía tàn ảnh.

Nhưng cơ thể của người đầu chó lại vô cùng linh hoạt, mũi tên băng đen không phát huy được hiệu quả tốt nhất.

Mấy người Lục Duyên đều nhíu mắt lại.

Tư Thính Tuyết thản nhiên nói:

"Người đầu chó này đã ghi lại gen vương giả. Đây không phải là tốc độ mà một chiến tướng ghi lại gen lãnh chúa có thể có. Thực lực của hai người khác biệt khá lớn"

Lục Duyên gật gật đầu:

«ừ» Willie nhếch miệng:

"Người huynh đệ này chỉ khiến cho người đầu chó này sử dụng hai kỹ năng chiến đấu?

Còn chưa dùng đến con át chủ bài, những kỹ năng chiến đấu khác còn chưa biết thế nào:

Lục Duyên cười cười:

"Augus đã loại bỏ được một người rồi, không lỗ đâu"

Trong lúc họ đang nói chuyện, Augus đã bị đuổi kịp, từng đạo kiếm quang đen kịt bay về phía Augus.

Cheng cheng cheng!

Khiên băng vỡ vụn, đúng vào lúc kiếm quang màu đen tiến lại gần Augus thì dường như lại đột nhiên hóa thành màn sương mù đen và tiêu tan.

Mông Giang mở miệng nói:

"Trận này, bọn ta nhận thua"

Augus sắc mặt trắng bệch, hắn liếc nhìn Nguyệt Hoang với về mặt khó coi, sau đó cúi đầu đi xuống lôi đài.

"Tư lệnh, xin lỗi, ta..."

Angus là thiên tài đại diện của quân khu trấn thủ Băng Mạch Tinh, không ngờ rằng chỉ thắng một trận đã thua rồi.

"Không sao, ngươi đã biểu hiện rất tốt rồi"

Mông Giang vỗ vai Augus và an ủi.

Sau đó, hắn nhìn Willie:

"Willie, ngươi lên đi"

Willie hơi ngẩn người, gật gật đầu, mặt đầy nghiêm túc:

"Vâng!"

Ở một bên, cha của Willie, chiến hoàng có mái tóc ngắn màu đỏ sẫm nói:

"Willie, đừng có mà thua đấy!"

Khoé miệng Willie giật giật, hắn không trả lời.

Thực lực của tên Nguyệt Hoang này không hề kém, trong lòng hắn không có ý tưởng gì cả.

Chương 539: Chênh Lệnh.

Willie là một chiến sĩ hệ bảo vệ, hắn mặc một bộ chiến giáp vừa dày vừa nặng, tay cảm tấm khiên khổng lồ và trường kiếm.

Hắn nhìn người đầu chó lông bạc mặt lạnh lùng ở đối diện, sắc mặt nghiêm trọng.

Một giây sau, trên cơ thể hắn loé lên một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm.

"Đến đây! Thằng chó con!"

Hắn gào lên một tiếng và từ từ tiến đến gần Nguyệt Hoang.

Willie không tăng tốc, hắn biết mình là một chiến sĩ hệ bảo vệ, tốc độ không chắc chắn không thể bì được với tên Nguyệt Hoang này, cho nên hắn cứ đánh chắc, từng bước từng bước tiến lại gần Nguyệt Hoang.

Trên mặt Nguyệt Hoang hiện lên vẻ sắc lạnh, cơ thể ngay lập tức biến mất tại chỗ, phát động tấn công về phía Willie.

Cơ thể hắn xuất hiện phía sau Willie, dùng đoản kiếm đâm vào cổ Willie.

Willie lại như biết trước, hắn quay người lại giơ tấm khiên lên, chặn lại đoạn kiếm.

Tinh!

Âm thanh lanh lảnh vang lên, một kích không trúng, cơ thể của Nguyệt Hoang biến mất tại chỗ, lại một lần nữa tấn công Willie từ bên cạnh.

Willie vẫn sử dụng chiếc khiên khổng lồ để ngăn lại tấn Trên lôi đài, Nguyệt Hoang hoá thành một cơn gió bão màu bạc, vây quanh Willie và liên tục tấn công, không phải tự nhiên mà Willie lại trở thành thiên tài, hắn thực hiện phòng thủ một cách triệt để, bất động như núi, bất luận Nguyệt Hoang có tấn công từ góc độ nào, cũng đều bị hắn chặn lại, kỹ thuật dùng khiên của hắn là hạng nhất.

Âm thanh lenh keng của đoản kiếm đâm vào tấm khiên khổng lồ không ngừng vang lên, giống như một nhạc khúc êm tai.

Hai người một người tấn công một người phòng thủ, liên tiếp xuất hiện những con bài chưa lật, thời gian qua đi.

Trong một trận chiến quyết liệt như vậy, chỉ mới hơn mười phút mà linh lực và thể lực của họ đều đã tiêu hao hơn nửa.

Tốc độ của Nguyệt Hoang trở nên chậm lại, mà Willie cũng mặt tái nhợt, thở hổn hển, trên người hắn có những vết thương, nhưng đều là những vết thương nhỏ không đáng kể.

Ting!

Lại một đòn tấn công khác bị chặn lại, mắt Nguyệt Hoang đỏ ngầu, hiện lên về dữ tợn.

Giây tiếp theo, huyết quang trên người hắn bùng cháy, tốc độ lại một lần nữa được tăng lên, hắn xuất hiện ngay sau lưng Willie.

Willie cảm nhận được đòn tấn công của Nguyệt Hoang đến từ phía sau, nhưng vì tiêu hao không nhỏ, hắn không thể ngay lập tức quay người lại phòng ngự.

Mặt hắn cứng lại, miễn cưỡng nghiêng sang một bên để tránh đường kiếm mà Nguyệt Hoang đâm vào sau gáy hắn, để lại trên cổ hắn một vết máu khá sâu.

Máu phun ra, Willie tức giận gầm lên một tiếng, chiếc khiên khổng lồ với ánh sáng trắng, đánh về phía Nguyệt Hoang với tốc độ cực nhanh.

Oàng! !

Chiếc khiên đánh lên người Nguyệt Hoang, một tiếng răng rắc phát ra từ trên người hắn, trực tiếp bị đánh bay khỏi lôi đài, nặng nề rơi xuống đất.

Mà trên cổ Willie dính đầy máu tươi.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt của cha Willie liền thay đổi, hắn căng thẳng trực tiếp đi lên lôi đài, đưa Willie xuống dưới.

Một chiến hoàng hệ chữa trị đã chờ sẵn ở bên cạnh ngay lập tức trị liệu cho Willie, chữa lành vết thương trên cổ hắn.

Mặt Willie hồng hào trở lại, không khỏi thở phào một hơi:

"Ta còn tưởng rằng phải chết rồi chứ"

Thấy Willie hồi phục lại, chiến hoàng có mái tóc ngắn màu đỏ sẫm thở phào một hơi, sau đó mặt lạnh lùng, đánh vào trán hắn một cái:

"Đồ đần độn! Thuật dùng khiên của nhà Kane mà ngươi học kiểu gì vậy, có bao nhiêu cơ hội để phản công đều bị ngươi lãng phí hết rồi, khi nào trở về luyện thêm đi!"

Willie đau đớn che trán, nghe thấy cha mình nói vậy, biểu cảm trên mặt hắn trở nên cứng đờ, khóc lóc thảm thiết.

Lục Duyên ở bên cạnh mặc niệm cho Willie.

Quá thảm.

Cuộc so tài vẫn tiếp tục, từng người đầu chó và thiên tài của loài người lần lượt lên lôi đài, mặc dù hai bên đều hận không thể trực tiếp giết chết đối phương, nhưng dù sao cũng có cường giả cấp chiến đế đang ở đây, chỉ là cuộc chiến đấu giữa các chiến tướng, đối với họ thì chẳng khác gì là đánh nhau với trẻ con, có thể ngăn cản dễ dàng.

Mặc dù có người bị thương nặng, nhưng không có ai chết cả.

Loại chuyện này, đám người Lục Duyên đều đã đoán được từ trước, không có chút bất ngờ nào.

Nói chung, thực lực bên phía người đầu chó mạnh hơn một chút so với loài người.

Một bên được chọn từ thiên tài trên khắp hành tinh, một bên là thiên tài được chọn từ hai đế quốc, hơn nữa trong đó còn có một đế quốc rõ ràng là nỗ lực hết mình.

Đương nhiên là có sự chênh lệch.

Khi bên phía loài người còn lại 5 người thì bên phía người đầu chó vẫn còn lại 10 người.

Năm người còn lại bên phía loài người là Vương Linh Linh, Stevenson, Bakula, Lục Duyên và Tư Thính Tuyết.

Mà Lục Duyên liếc nhìn mười người còn lại bên đối diện.

Ừm... Hắn chủ yếu phân biệt đối phương là ai qua lông tóc, dù sao Lục Duyên thực sự không thể phân biệt được tướng mạo của họ, nhìn cứ gần giống nhau.

Hắn có thể nhận ra có một người lông đỏ là Phi Ba, người lông đen là Hắc Minh, người đen trắng xen lẫn là Ba Phổ, còn có một người lông tóc đều màu đỏ là Huyết Cuồng Nha, người đầu chó lông trắng cấp chiến tôn cấp thấp tên là Văn Lâm, và một người đầu chó cấp chiến tôn cấp thấp khác có lông tóc màu xanh trắng tên là Thủy Tập.

Còn lại bốn người, Lục Duyên hồi tưởng lại hình ảnh trên danh sách săn giết trước đây, phát hiện chỉ có một người trùng với danh sách, là người đầu chó cấp chiến tướng đỉnh phong, tên là Tư Thông, ba người còn lại hắn đều không biết.

Trí nhớ của hắn bây giờ đã là rất mạnh rồi, những chi tiết trên bức ảnh hắn đều có thể nhớ được, sau khi so sánh một một Lục Duyên mới rút ra kết luận này.

Ba người này, có lẽ cũng là thiên tài mà người đầu chó che giấu.

Chương 540: Đóng Băng.

Vì thế, Lục Duyên liếc nhìn ba người và để mắt tới họ.

Hiển nhiên, không chỉ Lục Duyên, mà Mông Giang và những người khác cũng liếc nhìn ba người đầu chó đó.

Trên lôi đài, tiếng nổ vang lên.

Ngọn lửa trên lôi đài băng bùng lên, một thiên tài của loài người với cơ thể cháy đen bị hạ gục.

Trên lôi đài, một người đầu chó có lông tóc màu nâu đang không ngừng thở hổn hển, linh lực vô cùng yếu ớt.

Người đầu chó này là một người đầu chó hệ nguyên tố sử dụng kỹ năng chiến đấu của hệ hoả, mặc dù sử dụng kỹ năng chiến đấu hệ hoả trong trường hợp này có hơi thiệt thòi, nhưng sức mạnh của hắn vẫn không hề kém.

Giống như Rebecca, tuy rằng cũng sử dụng kỹ năng chiến đấu hệ hoả, nhưng dù sao cũng là thủ lĩnh trời sinh, vốn đã chiếm ưu thế về kỹ năng chiến đấu, trước khi cạn kiệt hết linh lực vẫn đánh bại được một người đầu chó rồi mới thua.

Mông Giang nhìn thiên tài của loài người đang được điều trị, khẽ cau mày, nhưng sắc mặt không hề thay đổi, những người khác cũng đều có vẻ mặt bình tĩnh.

Mặc dù nhân số của họ ít gấp đôi so với người đầu chó, nhưng họ biết rõ sức mạnh của Lục Duyên, chỉ cần là người đầu chó cấp chiến tướng, họ đều cho rằng Lục Duyên sẽ không thua.

Đến bao nhiêu người cũng không thành vấn đề.

Huống hồ, Tư Thính Tuyết cũng là lãnh chúa trời sinh, thực lực cũng cực kỳ mạnh, chưa kể môi trường này còn có lợi cho nàng.

Tư Thính Tuyết liếc nhìn Mông Giang, Mông Giang khẽ gật đầu:

"Cửu công chúa điện hạ, tiếp theo phiền đến ngươi rồi"

Tư Thính Tuyết khẽ gật, chạm đất và sau đó nhảy lên lôi đài.

Chiến tướng người đầu chó thuộc nguyên tố hệ hỏa đang không ngừng thở hổn hển liếc nhìn Tư Thính Tuyết, và lộ ra một nụ cười ác độc.

Hắn đang định nói, những phiến băng xuất hiện trước mặt Tư Thính Tuyết.

Xì xì xì!

Những phiến băng chỉ chít hóa thành tàn ảnh, mang theo luồng khí lạnh đáng sợ bắn về phía chiến tướng người đầu chó.

Uy lực khủng khiếp khiến cho sắc mặt của chiến tướng người đầu chó thay đổi.

Hắn còn chưa kịp phòng ngự thì những phiến băng đã bay đến trước mặt hắn.

Ở đối diện, mấy người đầu chó cấp chiến hoàng và chiến đế đều đang khẽ nhíu mày.

Những phiến băng dừng ở giữa không trung, rồi từ từ tiêu tan.

Người đầu chó đứng đầu, Đoạn Sơn, nhìn chằm chằm Tư Thính Tuyết và chằm chậm nói:

"Bọn ta nhận thua"

Chiến tướng người đâu chó lạnh lùng nhìn Tư Thính Tuyết:

"Nếu không phải vì ta hao tổn quá nhiều, môi trường ở đây không thích hợp với ta, không chắc ta sẽ thua đâu"

Hắn nhảy xuống lôi đài.

Đoạn Sơn thản nhiên nói:

"Ba Phổ, ngươi lên đi"

Ba Phổ lại một lần nữa lên lôi đài.

Nhìn thấy Ba Phổ, sắc mặt của Lục Duyên có chút cổ quái.

Lần trước tên này đã bị Tư Thính Tuyết giã cho một trận, không ngờ lần này lại vẫn gặp phải Tư Thính Tuyết.

Sắc mặt của Ba Phổ cũng vô cùng lạnh lùng, có chút khó coi.

Lần trước hắn nói mấy lời cay độc, vốn định để cho Tư Thính Tuyết đẹp mặt, không ngờ lại là tình cảnh này, nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Tư Thính Tuyết, sắc mặt của Ba Phổ liền trở nên u ám.

Hắn thay đổi mục tiêu của mình thành làm cho Tư Thính Tuyết tiêu hao nhiều linh lực nhất có thể.

Lần trước hắn đã giao chiến với Tư Thính Tuyết, cho nên biết sự chênh lệch giữa hai người không nhiều, vẫn có thể làm tiêu hao linh lực.

Nghĩ vậy, Ba Phổ gầm lên một tiếng:

"Loài người kia! Lần này đến đấu lại đi"

Trên hai thanh kiếm của hắn có cuồng phong được ngưng tụ.

Tư Thính Tuyết lạnh lùng nhìn Ba Phổ, từng phiến băng được ngưng tụ và bắn về phía Ba Phổ.

Ba Phổ hừ lạnh một tiếng, cuồng phong dâng trào, chém về phía những phiến băng.

Xùy xùy xùy! !

Cuồng phong thổi bay một mảng băng lớn, nhưng vẫn có một phần nhỏ những phiến băng xuyên qua được cuồng phong và bắn về phía Ba Phổ, nguy hiểm nhất là, những phiến băng bị thổi bay lại mang theo khí lạnh mãnh liệt và lan rộng ra khắp bốn phía.

"Cái gì? ! "

Ba Phổ ngạc nhiên thốt lên.

Lần chiến đấu trước rõ ràng không phải thế này mà? !

Người này sao lại có thể tiến bộ vượt bậc trong một thời gian ngắn như vậy? !

Hắn vẫn không dám tin.

Ba Phổ không ngừng chật vật né tránh những phiến băng xuyên qua cuồng phong.

Mà không khí lạnh xung quanh càng ngày càng rõ, trong chốc lát, Ba Phổ đã cảm nhận được cái lạnh thấu xương.

Sức mạnh của Tư Thính Tuyết đã mạnh hơn nhiều so với lần chiến đấu trước.

Dù sao, nàng cũng đã có thêm một cây pháp trượng cấp vương giả, lại còn sử dụng cả thiên linh đan, sức mạnh của nàng đang tăng lên nhanh chóng.

Trong một thời gian ngắn, Ba Phổ đã bị những phiến băng dồn ép đến đường cùng, rất khó để kéo dài thời gian.

Cơ thể hắn trở nên cứng nhắc, cuồng phong trên hai thanh kiếm lặng lại, khắp người đều có băng tinh ngưng tụ.

Trước khi phiến băng tiếp theo rơi lên người Ba Phổ thì đã dừng lại trên không trung.

Đoạn Sơn lạnh lùng nói:

"Bọn ta nhận thua"

"Tiểu Tuyết thật lợi hại"

Rebecca kích động nắm lấy cánh tay Lục Duyên và không ngừng lay động.

Trên người nàng vẫn còn vết máu, trong trận chiến khi trước nàng cũng đã bị thương không bị, nhưng bây giờ đã được điều trị khỏi rồi.

Tư Thính Tuyết nhìn những người đầu chó ở phía dưới và chầm chậm nói:

"Người tiếp theo"

Mấy người đầu chó nhìn nhau, lộ ra về mặt sắc lạnh.

Hắc Minh biến mất tại chỗ và xuất hiện trên lôi đài:

"Sao vậy? Ngươi tưởng rằng đánh bại được một Ba Phổ thì ngươi đã rất mạnh rồi sao?"

Chương 541: Nguyền Rủa.

Nghe những lời của Hắc Minh, khuôn mặt Tư Thính Tuyết vẫn lạnh lùng như cũ.

Một làn sương băng xuất hiện khắp cơ thể nàng rồi lan ra bốn phương tám hướng.

Nhìn thấy cảnh này, Hắc Minh cười nhạo:

"Không có hiệu quả với ta đâu"

Hắn ta vung pháp trượng trong tay, bóng đen phía sau chợt uốn éo, những phân thân màu đen kỳ dị lần lượt đi ra.

Các phân thân màu đen cầm trường kiếm lao về phía Tư Thính Tuyết.

Số lượng phân thân màu đen này vô cùng lớn, có đến ba mươi tư cái, dày đặc bao trùm cả sàn đấu.

Tư Thính Tuyết tỏ ra lạnh lùng, những mũi băng đồng loạt ngưng tụ xung quanh nàng, lần lượt bắn vào từng phân thân hắc ám.

Vút vút vút!

Mặc dù phân thân hắc ám không ngừng né tránh, nhưng những mũi băng quá nhanh khiến chúng liên tục bị xuyên thủng.

Khi phân thân hắc ám di chuyển, các tinh thể băng ngày càng nhiều, cuối cùng biến thành một bức tượng băng.

Thấy vậy, Hắc Minh khẽ cau mày, sau đó, hắn ta lại vẫy cây pháp trượng trong tay.

Sau lưng Tư Thính Tuyết, một bóng đen kỳ lạ xuất hiện, bóng đen cầm một lưỡi liềm đen khổng lồ chém xuống cổ Tư Thính Tuyết.

Đúng vào lúc này, một tấm khiên băng đột nhiên xuất hiện sau lưng Tư Thính Tuyết, vừa vặn chắn ngay trước lưỡi liềm đen.

Keng!

Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên tấm khiên băng, nhưng nó đã chặn đứng được lưỡi liềm.

Cùng lúc đó, những làn sương băng như thể có ý thức, chúng lao thẳng về phía bóng đen cầm liềm rồi đóng băng nó lại.

Một mũi băng đột nhiên xuất hiện, xuyên qua bóng đen bị đông cứng đó, khiến cho nó vỡ tan.

Sau khi bị đánh tan, bóng đen biến thành những đám sương đen kịt rồi biến mất.

Cùng lúc đó, Tư Thính Tuyết khua pháp trượng trong tay, những mũi băng và thương băng đồng thời ngưng tụ lại. Thương băng ở phía trước, mũi băng vây xung quanh, đồng loạt bao vây lấy Hắc Minh giống như chúng nó cũng có ý thức.

Con ngươi Hắc Minh co rụt lại, trên mặt lộ ra ra về nghiêm túc.

Hắn ta chống pháp trượng xuống mặt đất, dưới chân hắn ta hiện ra một vòng tròn bóng tối, trong bóng tối thò ra những cánh tay màu đen khổng lồ, tất cả chúng đều bao quanh Hắc Minh.

Bùm bùm bùm!

Mũi băng và giáo băng rơi xuống những cánh tay đen tạo ra một tiếng nổ lớn.

Khí lạnh không ngừng tản ra, những mảnh băng văng tung tóe khắp nơi.

Khi giáo băng và mũi băng tan biến, lá chắn phòng thủ do cánh tay bóng tối tạo thành cũng đã bị đóng thành băng.

Lúc này, sắc mặt Tư Thính Tuyết đột nhiên tái nhợt, trên trán xuất hiện một tia hắc khí.

Nàng cảm thấy trong người yếu hơn một chút.

Lời nguyền.

Tư Thính Tuyết cau mày.

Rõ ràng đây là một khả năng nguyền rủa đặc biệt, làm suy yếu linh lực và tinh thần của con người.

Rắc rắc rắc...

Cánh tay đen vỡ tan tành, Hắc Minh lại xuất hiện trong tầm nhìn của Tư Thính Tuyết.

Hắn ta thở ra một hơi lạnh, sắc mặt có chút nhợt nhạt.

Màn sương băng không ngừng tản ra đã lan đến bên cạnh hắn ta, cộng thêm hơi lạnh từ mũi băng và giáo băng khiến hắn ta cảm thấy cơ thể mình đang dần đông cứng lại.

Điều này làm cho Hắc Minh cảm thấy có phần lo lắng, thực lực của con người này rất mạnh.

Ngay cả khi không có Lục Duyên thì nàng ấy vẫn là một đối thủ đáng gờm.

Tuy nhiên, Hắc Minh lại khẽ cười nhạo, bình thần nói:

"Ngươi đã trúng phải lời nguyền bóng tối của ta, liệu còn giữ được bao nhiêu phần sức mạnh nữa chứ?"

Tư Thính Tuyết không đổi sắc mặt, pháp trượng trong tay đột nhiên bùng lên một tia sáng màu xanh băng chói mắt.

Một chiếc vương miện bằng pha lê băng hư ảo chợt xuất hiện trên đầu Tư Thính Tuyết, một luồng khí tức mạnh mẽ tràn ra, khiến những sợi sương đen bị đẩy ra khỏi cơ thể Tư Thính Tuyết.

Sắc mặt Hắc Minh lập tức thay đổi, thoáng hiện lên vẻ tàn ác.

"Con người đáng chết! Ngươi và tên Lục Duyên kia đều đáng chết!"

Hắn ta lại vẫy pháp trượng trong tay, những phân thân hắc ám liên tục được tạo ra, đông thời, ở dưới chân Tư Thính Tuyết bỗng thò ra một cánh tay túm lấy hai chân nàng ấy.

Tư Thính Tuyết củng cố phòng thủ của mình, đồng thời tiếp tục bắn ra những mũi băng và giáo băng, sương băng cũng không ngừng dày đặc hơn.

Trên sàn đấu, băng giá và bóng tối tiếp tục bùng phát, các tinh thể băng và sương đen liên tục được tản ra, những luồng sức mạnh lớn tiếp tục tràn ra khắp sàn đấu.

Thực lực của hai người không chênh lệch bao nhiêu, nhưng theo thời gian, động tác của Hắc Minh đã trở nên cứng đờ, sắc mặt có chút tái nhợt.

Trên mặt hắn ta hiện lên một tia mũi băng, ngay sau đó, trên người hắn ta lóe lên một tia sáng màu xanh thẫm, dưới ánh sáng đó, từng luồng hơi lạnh bị ép ra khỏi cơ thể Hắc Minh.

Cơ thể hắn ta nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu.

Lục Duyên ở dưới sàn đấu khẽ cau mày, theo hắn thấy thì đây hẳn là một chiến kỹ gắn liền với vũ khí gen của Hắc Minh, phải nói rằng nó khá có tác dụng.

Ngay cả khí lạnh xâm nhập vào cơ thể cũng có thể loại bỏ được.

Tuy nhiên, Lục Duyên không hề lo lắng, việc này chỉ làm trì hoãn thời gian Hắc Minh bị đánh bại mà thôi.

Bởi vì sương băng trên sàn đấu càng ngày càng dày, đồng nghĩa với việc nhiệt độ bên trong càng ngày càng thấp. Khí lạnh tràn ra khắp nơi sẽ khiến hắn ta bị khí lạnh xâm nhập nhanh hơn trước.

Chương 542: Câu Kéo.

Hắc Minh cũng biết rõ điều này, hắn ta gầm nhẹ một tiếng, trên người đột nhiên xuất hiện một đám sương màu đen, khí tức cũng tăng vọt.

Đột nhiên tốc độ ngưng tụ phân thân hắc ám của hắn ta nhanh hơn, phân thân hắc ám cũng trở nên mạnh hơn.

Tuy nhiên, rõ ràng sự vùng vẫy của Hắc Minh không hề có hiệu quả.

Dưới lớp sương băng dày đặc như vậy, những phân thân hắc ám này mới chạy ra ngoài vài bước đã bị lớp sương băng đông cứng lại rồi tan biến.

Không mất bao lâu, Hắc Minh lại bị khí lạnh bao trùm. Lần này, hắn ta không có biện pháp nào để giảm bớt khí lạnh nữa, cơ thể dần dần bị bao phủ đầy những tinh thể băng.

Hắn ta bất lực nhìn cây giáo băng đang bắn tới, trong ánh mắt tràn đầy sự tức giận và không cam lòng.

Đúng vào lúc này, cây giáo băng đột nhiên dừng lại, một cơn lốc nổi lên cuốn tất cả sương băng lên không trung.

Thương băng cũng võ tan.

Đoạn Sơn vẫy tay một cái, Hắc Minh lập tức bay xuống dưới, hắn ta vẫy tay kêu người đến chữa trị cho Hắc Minh.

Tất cả cường giả người đầu chó khẽ cau mày, nhìn Tư Thính Tuyết với khuôn mặt lạnh lùng đang đứng trong sàn đấu.

Bầu không khí rơi vào im lặng, Đoạn Sơn cất tiếng:

"Không ngờ đế quốc Hồng Phong các ngươi lại có một thiên tài như vậy"

Hắn ta lạnh lùng nói:

"Trận này chúng ta nhận thua, Tư Thông, ngươi lên đi"

Tư Thông là một người đầu chó với bộ lông màu xám không mấy nổi bật.

Hắn ta mặc áo giáp da màu xám, trên tay cầm một cây cung, có dáng người cao và gầy gò.

Hắn ta gật đầu rồi bước lên sàn đấu.

Tư Thính Tuyết khẽ thở ra, trên mặt nàng vẫn lộ vẻ lạnh lùng, chiếc vương miện bằng băng trên đầu lúc ẩn lúc hiện.

Tư Thông liếc nhìn chiếc vương miện bằng băng của Tư Thính Tuyết, trên mặt nở một nụ cười:

"Đây hẳn là chiến kỹ gắn liền với pháp trượng của ngươi có đúng không? Uy lực không tệ đâu, nhưng đáng tiếc, nó sẽ sớm biến mất thôi"

Chiến kỹ gắn với vũ khí gen khác với chiến kỹ của gen siêu phàm được ghi trong cơ thể.

Các chiến kỹ gắn với gen siêu phàm có thể được sử dụng liên tục nếu chúng không phải là loại đặc biệt.

Còn các chiến kỹ gắn liền với vũ khí gen thì thường có giới hạn về thời gian.

Các chiến kỹ mạnh mẽ gắn với một số vũ khí gen chỉ có thể được sử dụng một lần mỗi ngày.

Càng sử dụng nhiều lần, vũ khí gen càng dễ bị hỏng, không thể cứu chữa được.

Chiến kỹ mà Tư Thính Tuyết đang sử dụng rõ ràng rất mạnh, không thể sử dụng liên tục được.

Mặt Tư Thính Tuyết lạnh tanh, nàng không nói gì, chỉ vẫy tay một cái, sương băng lại tiếp tục hình thành.

Cùng lúc đó, những mũi băng dày đặc cũng xuất lên và bắn về phía Tư Thông.

Tư Thông cười nhạo một tiếng, bóng dáng của hắn ta hóa thành tàn ảnh, biến mất ở tại chỗ, toàn bộ mũi băng đều bắn vào không khí.

Khác với hệ nguyên tố, hầu hết các chiến binh hệ viễn công sử dụng cung tên đều có tốc độ và sức mạnh khá tốt, vì khi rút cung tên thì cần phải chặn đánh kẻ địch khi đang đi chuyển.

Xung quanh hắn ta có một luồng linh lực màu lục sẫm dâng trào, tạo thành sáu mũi tên trên cây cung tên.

Hắn ta bắn tên.

Vút vút vút!

Những mũi tên xanh đậm hóa thành tàn ảnh, không ngừng thay đổi phương hướng trên không trung, lao thẳng về phía Tư Thính Tuyết.

Mũi tên xuyên qua lớp sương băng, cuối cùng đáp xuống tấm khiên băng.

Ngay khi nó đáp xuống, tấm khiên băng lập tức chuyển sang màu xanh đậm rồi vỡ tan, cùng với đó là âm thanh những tiếng ăn mòn vang lên.

Tư Thính Tuyết khẽ cau mày.

'Tên độc.

Ở phía xa, trong mắt Tư Thông lóe lên một tia sáng đỏ, trên người hắn ta cũng xuất hiện những tia ánh sáng đỏ lập lòe, hai tay hắn ta hóa thành tàn ảnh, bắn ra chỉ chít những mũi tên độc.

Tư Thính Tuyết khẽ cau mày, áo choàng trên người lóe lên, ngay sau đó, thân ảnh của nàng hóa thành một tàn ảnh rồi biến mất tại chỗ.

Thường thì các chiến binh gen hệ nguyên tố sẽ chọn vũ khí gen có khả năng tăng tốc hoặc tăng cường phòng thủ.

Nếu không, với tốc độ của họ, nếu bị áp sát và không có phương tiện cứu sinh thì chỉ có thể đầu hàng.

Bóng dáng Tư Thính Tuyết lóe lên, linh lực lưu chuyển đến toàn thân, sương băng càng ngày càng dày đặc.

Tư Thính Tuyết định sẽ kéo dài cho đến khi sương băng bao phủ toàn bộ sàn đấu, lúc đó, nàng có thể dùng cách can thiệp vào nhận thức của đối phương để chơi đùa hắn ta trong lòng bàn tay.

Rõ ràng Tư Thông cũng đã nhìn ra suy nghĩ của Tư Thính Tuyết.

Còn ý tưởng của hắn lại là tốc chiến tốc thắng.

Tư Thông giẫm lên mặt đất, khoảnh khắc tiếp theo, một tia sáng xanh đậm hòa vào sàn đấu tinh thể băng.

Tư Thính Tuyết đang né đòn thì dưới chân bất ngờ có một sợi dây leo đâm xuyên lên.

Dây leo vừa vặn trói lấy một chân Tư Thính Tuyết.

Lần đầu tiên sắc mặt của Tư Thính Tuyết thay đổi.

Trước cơn mưa dày đặc những mũi tên màu xanh lục đậm bắn xuống như một cơn bão, nàng cau mày lại, từng lớp khiên băng dày ngưng tụ lại trước mặt nàng. Cùng lúc đó, những mũi băng cũng xuất hiện xung quanh cơ thể Tư Thính Tuyết.

Một ánh sáng màu xanh lam lóe lên trong mắt nàng, tất cả các mũi băng nhanh chóng quay xung quanh Tư Thính Tuyết.

Chương 543: Nhận Thua.

Nhưng mũi tên độc màu lục đậm lần lượt rơi xuống khu vực các mũi băng đang quay và bị các mũi băng này đánh tan. Chỉ còn một số lượng rất nhỏ mũi tên độc màu lục có thể đi vào trong khu vực các mũi băng, đáp xuống tấm khiên rồi ăn mòn nó.

Nhìn thấy cảnh tượng này, những con người và người đầu chó bên dưới đều sửng sốt.

Đoạn Sơn khẽ cau mày nhìn Tư Thính Tuyết, lạnh lùng nói:

"Óc chiến đấu của con nhóc loài người này khá đấy, chiến kỹ tấn công cũng có thể cho phép nàng ta sử dụng các chiến kỹ phòng thủ. Hơn nữa, tài năng của nàng ta không hề yếu. Lát nữa chiến đấu theo đội, có cơ hội sẽ loại bỏ nàng ta"

Những người đầu chó khác khẽ gật đầu.

Bên phía con người, Mông Giang kinh ngạc nhìn trận chiến trên sàn đấu:

"Cửu công chúa điện hạ dùng băng thật thông minh, sử dụng các chiến kỹ cực kỳ thành thục. Trong tương lai, nhất định sẽ trở thành một cường giả"

Những người khác cũng gật đầu đồng ý.

Một nụ cười hiện lên trên khuôn mặt nghiêm nghị của Tư Thính Vũ, tô về vui thay cho Tư Thính Tuyết.

Vương Linh Linh nhướng mày, nhìn lá chắn băng đặc biệt mà Tư Thính Tuyết ngưng tụ ra, khẽ mỉm cười:

"ý tưởng rất hay"

Rebecca lo lắng nhìn lên sàn đấu, vì quá căng thẳng nên nàng ấy đã nắm chặt lấy cánh tay Lục Duyên:

"A Duyên, Tiểu Tuyết sẽ không sao chứ?"

Lục Duyên nhìn sàn đấu rồi nói:

"Tùy theo tình hình, nếu cứ tiếp tục như vậy thì khả năng cao là hai người họ sẽ khó phân thắng bại. Nếu nồng độ sương băng cao hơn, Thính Tuyết sẽ có tỷ lệ thắng khá lớn, nhưng nàng ấy tiêu hao linh lực cũng không ít, chưa chắc đã có thể trụ được đến thời điểm đó"

Nghe vậy, đôi mắt Rebecca thoáng hiện vẻ lo lắng.

Giống như những gì Lục Duyên nói, thấy Tư Thính Tuyết chặn được đòn tấn công, không biết Tư Thông đã sử dụng cách nào mà những mũi tên độc lại phân thành hai nhánh, khiến cơn mưa tên trở nên dày đặc hơn, với ý định phá tan lớp phòng thủ của Tư Thính Tuyết.

Tuy nhiên, Tư Thính Tuyết cũng liên tục bổ sung các mũi băng và lá chắn, hai bên tạm thời ngang tài ngang sức.

Nhưng khi thời gian dần trôi qua, tốc độ bổ sung mũi băng của Tư Thính Tuyết không thể theo kịp.

Ngày càng có nhiều mũi tên độc rơi xuống tấm khiên băng, số lượng lá chắn băng cũng giảm dân.

Đúng lúc này, Tư Thông lại đột nhiên cảm thấy ớn lạnh.

Hắn ta sững sờ khi phát hiện ra mật độ sương băng quanh mình đã lên đến mức rất cao.

"Sao lại thế này?"

Sắc mặt Tư Thông chợt thay đổi, có chút không thể tin:

"Lúc trước sương băng đâu có nhiều như vậy!"

Tuy nhiên, đám người Lục Duyên bên dưới sàn đấu lại có thể thấy rõ, hầu hết toàn bộ sương băng trên sàn đấu giống như có ý thức, chậm rãi ngưng tụ về phía Tư Thông.

Khiến cho mật độ sương băng quanh Tư Thông ngày càng trở nên dày đặc hơn.

Ngay sau đó, khả năng nhận thức của Tư Thông bị xáo trộn, dây leo dưới chân Tư Thính Tuyết biến mất. Sau khi thoát được, nàng ấy không còn bị tấn công trúng nữa, vị trí của cơn mưa mũi tên cũng bị lệch đi.

Hơn nữa, số lượng mưa tên cũng ngày càng giảm.

Khuôn mặt của Tư Thính Tuyết tái nhợt, nhưng đôi mắt xanh băng giá của nàng ấy lại đang lấp lánh.

Nàng ấy đang huy động linh lực khắp cơ thể, dùng toàn bộ sức lực tạo ra sương băng, làn sương băng dày đặc biến thành một vòng xoáy bao vây lấy Tư Thông.

Lúc này, Tư Thông đã nhận ra rằng hắn ta đang ở trong vòng vây của sương băng, lập tức muốn thoát ra. Nhưng khả năng nhận thức của hắn ta đã bị rối loạn. Vừa ra khỏi lớp sương băng, hắn ta đã bị các mũi băng dày đặc buộc phải trở lại.

Nhất thời, Tư Thông chợt giống như một con cá trong chậu.

Nhìn thấy cảnh này, Mông Giang và những người khác đều bật cười.

Rebecca hồ hởi nhìn Lục Duyên:

"Nhìn xem, Tiểu Tuyết đã thắng rồi! Ngươi còn nói chưa chắc nữa không! Hứ!"

Lục Duyên lại có chút kinh ngạc, không ngờ Tư Thính Tuyết lại có thể khống chế sương băng đến mức độ như vậy.

Tư Thính Tuyết của trước đây chắc sẽ không làm được điều đó, xem ra dạo này nàng ấy đã rất nỗ lực.

Lục Duyên đương nhiên mừng cho Tư Thính Tuyết.

Bên phía loài người vui mừng, thì bầu không khí bên phía người đầu chó lại vô cùng ảm đạm.

Đoạn Sơn lạnh lùng nhìn Tư Thông đang không ngừng cố gắng trốn thoát ra khỏi lớp sương băng, nhưng lại bị mũi băng ép lại hết lần này đến lần khác, sắc mặt rất khó coi.

"Phế vật!"

Nếu Tư Thông có thể phát hiện ra sương băng đang tập trung về phía mình và rời đi ngay từ đầu, thì hắn ta vẫn còn rất nhiều hy vọng để chiến thắng.

Nhưng tiếc là hắn ta đã không nhận ra ngay, để cho Tư Thính Tuyết có cơ hội nghỉ ngơi, cuối cùng chính mình lại bị dồn vào chân tường.

Đúng là ngu ngốc!

Nhìn Tư Thông đang không ngừng giảm tốc độ, bị hơi lạnh xâm nhập vào cơ thể, Đoạn Sơn hít sâu một hơi rồi lạnh lùng nói:

"Chúng ta nhận thua!"

Sau đó, hắn ta vẫy tay một cái, sương băng lại bị thổi lên không trung.

Trong lớp sương băng, Tư Thông gần như bị đông thành một bức tượng.

Trong mắt Đoạn Sơn hiện lên một tia lạnh lùng, sau đó giao Tư Thông cho chiến hoàng người đầu chó chịu trách nhiệm điều trị.

Chương 544: Ai Kế Tiếp.

Lúc này, sắc mặt của Tư Thính Tuyết đã tái nhợt, sau khi Tư Thông được Đoạn Sơn mang về, cơ thể nàng ấy lập tức mềm nhũn và ngã về phía sau.

Lục Duyên đang muốn đi lên thì một ánh sáng màu vàng vụt qua, Tư Thính Vũ đã xuất hiện trên sàn đấu, ôm lấy Tư Thính Tuyết.

"Tỷ tỷ?"

Đôi môi đồ màu đào của Tư Thính Tuyết đã trắng bệch.

Gần như đã cạn kiệt hết tất cả linh lực.

Một thoáng đau lòng hiện lên trong mắt Tư Thính Vũ, nàng ấy mỉm cười với Tư Thính Tuyết rồi nhẹ nhàng lên tiếng:

"Ngươi đã làm rất tốt rồi"

Nàng ấy đưa Tư Thính Tuyết ra khỏi sàn đấu, từng dòng linh lực xâm nhập vào cơ thể Tư Thính Tuyết.

Lục Duyên liếc nhìn Tư Thính Tuyết nhếch miệng cười, giơ ngón tay cái lên với Tư Thính Tuyết:

"Thính Tuyết, làm tốt lắm, không ngờ ngươi có thể thắng liên tiếp bốn trận"

Tuy sắc mặt nàng xanh xao, nhưng Tư Thính Tuyết vẫn khẽ nâng cằm lên khi nghe thấy lời nói của Lục Duyên, trong lòng có chút tự hào.

Lục Duyên phát hiện ra cục băng này thật sự rất tự luyến, vừa được khen một câu đã vềnh đuôi lên rồi.

Tư Thính Vũ nhìn về phía Lục Duyên:

"Tiếp theo đến lượt ngươi đấy"

Vương Linh Linh che miệng cười:

"A Duyên cố lên, đánh ngã tất cả bọn chúng đi, như vậy thì ta sẽ không cần lên nữa"

Stevenson nhếch miệng cười với Lục Duyên, trong mắt có chút mong chờ:

"Ta luôn nghe nói ngươi rất mạnh, để ta xem rốt cuộc ngươi mạnh đến mức nào"

Bakula im lặng khoanh tay nhìn Lục Duyên.

Lục Duyên mỉm cười, khẽ nhảy lên, tiến vào sàn đấu.

Hắn nhìn vào trận doanh của người đầu chó, bây giờ, ngoài Phi Ba, Huyết Cuông Nha, Văn Lâm và Thủy Tập ra, họ chỉ còn lại ba thiên tài bí ẩn khác.

Lục Duyên quét mắt qua, nhếch miệng cười với mấy người đầu chó rồi nhìn về phía Phỉ Ba:

"Ai là người kế tiếp?"

Phi Ba thấy Lục Duyên nhìn mình, trong lòng xuất hiện sự tàn ác, ánh mắt tràn đầy ý muốn giết người lạnh lẽo.

Để trả thù, hắn ta đã cố ý xin phụ hoàng ban cho mình Linh Thánh Quả cực kỳ quý giá, sau khi ăn nó, các thuộc tính của hắn ta đã được cải thiện rất nhiều.

Tuy hắn ta thiếu đi thời gian tu luyện ở Khởi Nguyên Chi địa, nhưng hắn ta không tin lần này mình vẫn không phải là đối thủ của con người kia.

Nhìn thấy đôi mắt Phi Ba chứa đây sát khí, khí tức sục sôi, Đoạn Sơn liếc nhìn hắn ta rồi nói:

"Phỉ Ba, ngươi lên đi, đừng khiến bộ tộc Huyết Cốt phải mất mặt lần nữa!"

Phi Ba nhếch miệng, để lộ ra hàm răng trắng dữ tợn:

"Đừng lo, ta biết mà"

Hắn ta nhảy lên sàn đấu, đứng trước mặt Lục Duyên, trong mắt chứa đây sát khí, quanh người hiện lên những tia lửa.

Lục Duyên liếc nhìn Phi Ba, khẽ nhướng mày.

Hắn có thể cảm nhận được khí tức của tên tóc đỏ này đã mạnh hơn trước rất nhiều.

Nhưng trong lòng Lục Duyên không hề dao động.

Đoạn Sơn bình thản cất giọng:

"Bắt đầu đi"

Ngay khi hắn ta vừa nói xong, Lục Duyên đã lạnh lùng đạp xuống đất. Sàn đấu tinh thể băng vẫn nhẫn nhụi sau bao nhiêu trận chiến đã xuất hiện những vết nứt nhỏ, những luồng sóng khí nổi lên trên người Lục Duyên, dường như trong chớp mắt, hắn thường xuất hiện trước mặt Phỉ Ba.

Sắc mặt hắn lạnh lùng, trọng kiếm chém về phía cổ của Phỉ Ba.

Ngay khi Lục Duyên chuẩn bị chém vào cổ Phỉ Ba, một chiếc khiên ánh sáng màu lục lam đột nhiên xuất hiện trước mặt Phỉ Ba. Trọng kiếm chém vào chiếc khiên ánh sáng kêu một tiếng "keng", Lục Duyên bị chấn động đẩy lùi về phía sau.

Đúng lúc này, một tiếng nổ chợt vang lên, Lục Duyên đã phá vỡ vật cản âm thanh truyền ra.

Hắn tặc lưỡi một cái, quả nhiên bị chặn lại, hắn cũng không kinh ngạc, chỉ là thử một chút thôi mà.

Thậm chí hắn còn không sử dụng đến bạch ngọc linh thể và hắc cương kình.

Hiện tại, hắn đã luyện dịch chuyển không gian lên đến 70% rồi, hơn nữa, sau khi trang bị nhẫn Ngân Sắc Quang Huy cấp đế, cho dù không cần bạch ngọc linh thể và hắc cương kình, sức chiến đấu của hắn cũng mạnh hơn trận chiến trên sàn đấu lúc trước một chút rồi.

Còn ở phía bên kia, Phi Ba vừa mới kịp phản ứng, hai mắt hắn ta đã mở to, trên mặt có chút kinh ngạc, trong lòng vẫn còn hoảng sợ.

Hắn ta nhìn Lục Duyên bình thản đứng cách đó không xa, trong lòng dấy lên sự sợ hãi.

Điều này khiến Phĩ Ba cảm thấy vô cùng bẽ mặt.

Là một thành viên của vương tộc Huyết Cốt, sao hắn ta có thể sợ hãi được?

Hắn ta muốn đè nén nỗi sợ hãi này xuống, nhưng lại phát hiện trong đầu mình chỉ toàn là ánh mắt lạnh lùng của Lục Duyên cùng thanh trọng kiếm kia.

Bầu không khí bỗng trở nên yên ắng.

Đoạn Sơn cùng một chiến đế khác cũng như những chiến hoàng người đầu chó lúc này đều đang rất nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Lục Duyên.

Thực lực mà Lục Duyên thể hiện ra quá mạnh.

Mạnh hơn nhiều những gì họ đã tưởng tượng.

Nếu để cho hắn trưởng thành, với thực lực như vậy, e rằng trong tương lai ngay cả chiến đế cũng không phải là điểm dừng của hắn, rất có thể sẽ trở thành một chiến thánh.

Hoặc có lẽ sẽ có một tia hy vọng theo đuổi con đường chiến thần đầy hư ảo, trở thành cường giả có thể sử dụng quy tắc của vũ trụ!

Nhờ nguyên nhân này nên mới được gọi là thần thánh.

Sát khí trong mắt Đoạn Sơn sôi trào, muốn ra tay giết chết con người này khi còn trong nôi luôn kìa. Nhưng lúc này, hắn ta lại bị mấy luồng khí tức khóa chặt nên không thể ra tay.

Chương 545: Chiến Tôn Lên Sân.

Không chỉ hắn ta mà cả những người khác cũng tỏ ra lo lắng, nhưng lại không thể trực tiếp ra tay.

Bên phía con người.

Đám Mông Giang cũng có vẻ nghiêm túc.

Lúc trước, khi Lý Tinh Hải và Adams chiến đấu, họ vẫn tỏ ra hờ hững, nhưng bây giờ lại trở nên nghiêm túc, lạnh lùng nhìn hai chiến đế người đầu chó ở phía xa để phòng bên kia bất ngờ tấn công.

Lý Tinh Hải nhìn Lục Duyên, trong mắt hiện lên ánh sáng:

"Lúc trước, khi nghe nói thằng nhóc này biểu hiện không tôi, ta vẫn còn chưa cảm nhận được, nhưng bây giờ tận mắt chứng kiến, quả thật có chút sợ hãi"

Adams khẽ mỉm cười, trong mắt hiện lên về nghiêm túc:

"Lần này để tiểu tử đó hành động, e rằng sau này người đầu chó sẽ không buông tha cho hắn"

Lý Tinh Hải liếc nhìn Lục Duyên, trầm giọng nói:

"Đây không phải là chuyện của sau này... Lát nữa còn chiến đấu theo đội nữa"

Sắc mặt Adams chợt thay đổi, khóe miệng khẽ giật một cái:

"Chẳng lẽ... thật là một thằng nhóc khiến người ta phải lo lắng"

Lý Tinh Hải nhếch miệng:

"Nếu cứ tiếp tục như vậy thì ta phải gọi người khác tới, nếu không sẽ không ổn lắm đâu.."

Bên kia, Vương Linh Linh nhìn Lục Duyên, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên tia sáng, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng:

"Đã lâu không gặp, thực lực của A Duyên đã tiến bộ nhiều vậy rồi à? Đúng là lợi hại... Nếu để tiểu thư biết, chắc sẽ tự kỷ mất"

Dường như nghĩ ra một ý tưởng thú vị nào đó, khóe miệng nàng ấy nhếch lên, nụ cười cũng trở nên dịu dàng hơn.

Stevenson và Bakula thì nhìn chằm chằm vào Lục Duyên.

Một thoáng hiếu chiến hiện lên trên mặt Stevenson, hắn ta nhếch miệng cười, tự lẩm bẩm một mình đây phấn khích:

"Vốn dĩ, ta muốn đợi tên này đột phá tới chiến tôn rồi mới đánh với hắn một trận. Bây giờ xem ra phải chiến đấu ngay mới được. Đợi khi hắn ta đột phá đến chiến tôn, lúc đó ta chỉ đành nhận thua thôi"

Bakula liếc nhìn Stevenson rồi lại nhìn sang Lục Duyên, khẽ hừ một tiếng, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Đúng là có chút sức mạnh.."

Thấy bầu không khí có phần im lặng, sắc mặt Lục Duyên trở nên kỳ quái, sau đó hắn nhìn về phía Mông Giang:

"Tư lệnh Mông, vậy chắc là ta đã thắng rồi đúng không?"

Lúc này, mọi người mới ổn định tinh thần trở lại.

Đoạn Sơn nhìn Lục Duyên thật sâu, lạnh lùng nói:

"Trận đấu này chúng ta nhận thua. Phỉ Ba, ngươi xuống đi"

Phi Ba thẫn thờ bước ra khỏi sàn đấu, cả người như mất hồn.

Nhìn thấy dáng vẻ Phỉ Ba như thế, Đoạn Sơn khẽ cau mày, nhận ra hắn ta đã sinh ra một nỗi ám ảnh với Lục Duyên.

Gần như ngay lập tức bị giết bởi cùng một người hai lần liên tiếp có lẽ là điều không thể chấp nhận được với một Phỉ Ba kiêu ngạo.

Nếu không xóa bỏ được cái bóng này, sợ là sau này Phi Ba khó lớn mạnh nổi.

Thậm chí, nếu cứ tiếp tục như vậy, trong tương lai, ngay cả chiến hoàng mà hắn ta cũng chưa chắc đã đột phá được.

Hắn ta im lặng nhìn chằm chằm vào Lục Duyên đang đứng trên sàn đấu.

Sau đó bình tĩnh nói:

"Chi Lương, lên đi"

Một người đầu chó với mái tóc vàng trắng đan xen gật đầu, hắn ta liếc nhìn Lục Duyên, trên mặt hiện lên về nghiêm túc:

"Vâng"

Chi Lương bước lên sàn đấu, đứng trước mặt Lục Duyên.

Lục Duyên quan sát Chỉ Lương, một trong ba thiên tài người đầu chó bí ẩn.

Hắn ta mặc pháp bào màu tím, trong tay cầm một pháp trượng, khí tức khẽ nhả ra, lộ ra vẻ hung bạo và uy lực.

Lục Duyên khẽ nheo mắt lại. Là chiến tôn.

Quả nhiên trong số ba kẻ giấu mặt này có chiến tôn.

Lục Duyên không cảm thấy kinh ngạc, vì hắn đã đoán được từ trước.

Chi Lương nhìn Lục Duyên với về mặt lạnh như băng, trong tay hắn ta nổi lên từng đợt sấm sét, uy lực cuồng bạo của sấm sét không ngừng tràn ra.

"Con người, ngươi tên là Lục Duyên à? Tài năng khá đấy, nhưng đáng tiếc chỉ là một chiến tướng"

Chi Lương tỏ vẻ lạnh lùng, chậm rãi nói.

Lục Duyên mỉm cười:

"Xem thường chiến tướng à? Chẳng phải ngươi cũng từ chiến tướng mà lên sao?"

Trên người hắn xuất hiện những luồng linh quang màu trắng.

Bạch ngọc linh thể.

Ngay lập tức, khí tức của Lục Duyên tăng lên một cấp độ khác.

Sắc mặt Chi Lương hơi thay đổi, bên ngoài cơ thể hắn ta lặng lẽ hình thành một tấm chắn sấm sét.

Mông Giang nhìn lên sàn đấu, bình thản nói:

"Bắt đầu"

Giọng nói của Mông Giang vừa dứt, Lục Duyên đã biến mất tại chỗ rồi xuất hiện trước mặt Chi Lương.

Tốc độ thậm chí còn nhanh hơn lần trước.

Tuy nhiên, Chỉ Lương là một chiến tôn có gen cấp vương giả, tốc độ phản ứng của hắn ta nhanh hơn người chỉ ở cấp chiến tướng như Phỉ Ba nhiều.

Hắn ta nhìn thấy rõ động tác của Lục Duyên, đồng thời lập tức phản ứng lại.

Hắn ta vung pháp trượng lên, một luồng sấm sét dày bằng cánh tay phóng ra rồi bắn về phía Lục Duyên.

Ánh mắt Lục Duyên hiện lên vẻ sắc bén, đối đầu với đòn tấn công sấm sét, trọng kiếm tiếp tục chém về phía Chi Lương.

Cái gì?

Không cần phòng thủ à?

Con ngươi Chi Lương chợt co lại, có chút sững sờ.

Bùm!

Sấm sét nổ trên người Lục Duyên, mà trọng kiếm của Lục Duyên cũng chém lên trên lá chắn sấm sét.

Lá chắn lóe lên, cuối cùng hóa thành sấm sét rồi tan biến, trọng kiếm tiếp tục chém về phía Chi Lương.

Chương 546: Người Thường Và Quái Vật.

Còn sấm sét rơi xuống người Lục Duyên thì chỉ còn lại một đám khói xanh lơ lửng, trông có vẻ không gây ra thương tích nào cho Lục Duyên.

Thấy vậy, Chi Lương cũng không ngờ tới, cơ thể hóa thành một quả cầu sấm sét, biến mất tại chỗ rồi lùi về phía sau một khoảng cách nhất định.

Hắn ta nhìn Lục Duyên, da đầu có chút tê dại, sau lưng toát ra mồ hôi lạnh.

Sau khi xác nhận Lục Duyên không bị tổn hại gì, vẻ mặt hắn ta vô cùng nghiêm trọng.

Khả năng phòng thủ của tên này là sao vậy?

Mặc dù Lôi Kích chỉ là một chiến kỹ cấp thủ lĩnh, nhưng xét cho cùng thì hắn ta cũng là một chiến tôn, mọi thuộc tính của hắn ta đều vượt trội hơn một chiến tướng, uy lực cũng mạnh hơn chiến kỹ lãnh chúa mà chiến tướng sử dụng.

Nhưng tên này thậm chí còn không bị thương?

Trông có vẻ hoàn toàn không có việc gì?

Đúng lúc Chi Lương vẫn chưa hết sửng sốt, Lục Duyên đã lập tức lao tới.

Sắc mặt Chi Lương trầm xuống, sau đó những quả cầu sấm sét lần lượt xuất hiện, chúng phát ra những âm thanh chói tai rồi biến thành những tia chớp bắn về phía Lục Duyên.

Lục Duyên cảm nhận được sức mạnh đáng sợ chứa trong quả cầu sấm sét, không dám tiếp tục tấn công chúng nữa.

Bóng dáng hắn lóe lên, né tránh những quả cầu sấm sét rồi tiếp tục lao về phía Chi Lương.

Tốc độ hiện tại của Lục Duyên không coi là chậm nữa, thậm chí còn rất nhanh là đằng khác.

Nhưng hắn vẫn không hề sử dụng dịch chuyển không gian.

Lát nữa vẫn còn trận chiến nhóm, Lục Duyên dự định dùng dịch chuyển không gian để tạo một chút bất ngờ cho những người đầu chó.

Chi Lương tránh đòn tấn công của Lục Duyên, khi Lục Duyên đến gần, hắn ta biến thành một tia sét và lùi về phía sau.

Cả hai tấn công lẫn nhau, né tránh nhau, bóng dáng của họ không ngừng nhấp nháy trên sàn đấu. Cả sàn đấu bị bao phủ bởi sấm chớp lập lòe và những cơn gió dữ dội.

Tất cả người đầu chó và con người bên dưới đều nhìn trận chiến trên sàn đấu với vẻ mặt kinh ngạc.

Rebecca vừa mới nắm lấy cánh tay của Lục Duyên, bây giờ chuyển sang ôm cánh tay của Tư Thính Tuyết.

Lúc này, Tư Thính Tuyết đã hoàn toàn bình phục, sắc mặt hồng hào trở lại, khí tức cũng rất ổn định.

Đôi mắt Rebecca chứa đầy vẻ kinh ngạc:

"Tiểu Tuyết, A Duyên lợi hại quá! Đối thủ của hắn là chiến tôn, hơn nữa còn là thiên tài trong chiến tôn, một thiên tài đã ghi gen vương giả. Vậy mà A Duyên lại có thể đấu tay đôi với hắn ta"

Tư Thính Tuyết nhìn lên sàn đấu rồi nói khẽ:

"Ta thấy rỏi... Hắn thật sự ngày càng mạnh.."

Nhìn thấy thực lực của Lục Duyên càng ngày càng mạnh, thậm chí còn vượt qua cả mình, trong lòng nàng ấy tràn đầy sự nôn nóng, không khỏi nắm chặt tay lại.

"Tiểu Tuyết, ngươi nghĩ rằng A Duyên có thể thắng không?"

Tư Thính Tuyết ngẫm nghĩ một lát, sau đó nhìn Tư Thính Vũ bên cạnh, có chút mong đợi:

"Tỷ tỷ, ngươi nghĩ sao?"

Tư Thính Vũ theo dõi trận chiến trên sàn đấu, bóng dáng của Lục Duyên ẩn hiện trong đôi mắt đỏ vàng, nàng ấy im lặng một lúc rồi nói với vẻ kiên định:

"Có thể thắng"

Tư Thính Tuyết khẽ gật đầu:

"Ta cũng nghĩ vậy."

Thấy cả Tư Thính Vũ và Tư Thính Tuyết đều cho rằng Lục Duyên có thể thắng, Rebecca lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Những người khác ở bên xem trận chiến lúc này cũng đang thì thào, nhìn Lục Duyên với ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Stevenson nắm chặt cả hai tay, đôi mắt tràn đầy ý chí chiến đấu, không ngừng lẩm bẩm một mình:

"Mạnh thật, tên Lục Duyên này đúng là mạnh thật..."

Liếc nhìn Stevenson đang phấn khích không thôi, Bakula lắc đầu, tên này cuồng chiến đấu đến hết cách rồi.

Willie và cha của hắn ta là Hart Kane cũng đang xem trận chiến. Hart nhìn Lục Duyên trên sàn đấu, nhịn không được mà dùng búa đập vào đầu Willie. Willie ôm trán, kinh ngạc nhìn Hart với vẻ ngơ ngác.

Hart hận rèn sắt không thành thép:

"Nhìn Lục Duyên rồi nhìn lại ngươi xem! Người ta còn là hậu bối của ngươi nữa đấy, vậy tại sao ngươi lại không thể đấu với chiến tôn hả?"

Willie:

sạn Hắn ta không hiểu có chuyện gì cả, cảm thấy vô cùng oan ức, không khỏi thấp giọng phản bác:

"Không phải chứ, học đệ Lục Duyên là quái vật, còn ta chỉ là người bình thường, người bình thường có thể so sánh với quái vật sao? Có thể không? Cha còn dám nói ta không thể đấu với chiến tôn, vậy năm cha còn là chiến tướng, liệu cha có thể chiến đấu với chiến tôn có gen vương giả không?"

Hart sững sờ một lúc rồi chợt nở nụ cười:

"Mọi người đều nói con hơn cha, nhưng ngươi còn không bằng cả cha ngươi, vậy mà vẫn còn mặt mũi đứng đây nói chuyện sao? Trở về cứ đợi đó cho ta!"

Wilie:

TH Hắn ta nhìn nụ cười trên mặt Hart mà lòng lạnh đi, bắt đầu tính đến khả năng chạy trốn khỏi nhà sao cho không bị phát hiện.

Về sau không thể sống yên ổn nữa rồi!

Lúc này, mọi người bên phía người đầu chó đều nghiêm nghị theo dõi trận chiến trên sàn đấu.

Đoạn Sơn nheo mắt lại, ánh mắt lóe sáng:

"Mọi mặt của thằng nhóc con người này đều cực kỳ mạnh mẽ, hầu như không có điểm yếu"

Ở bên cạnh Đoạn Sơn, một chiến đế người đầu chó khác là Needham cũng gật đầu:

"Chỉ Lương đã dùng sắp hết các chiêu thức rồi. Nhưng đến giờ, con người này chỉ sử dụng một chiêu thức chiến đấu. Đòn tấn công của Chi Lương không có tác dụng gì với hắn, sớm muộn gì cũng sẽ bị lao vào ngõ cụt thôi"

"Hừ! Không ngờ đế quốc Hồng Phong lại có một thiên tài như vậy. Nhưng mà... may là hắn ta vẫn chưa trưởng thành. Nhân cơ hội này hãy tiêu diệt hắn đi, tránh hậu họa sau này:

Một cái nhìn lạnh lùng lóe lên trong mắt Đoạn Sơn.

Chương 547: Tiếp.

Trên sàn đấu lúc này đã trôi qua một khoảng thời gian.

Chi Lương vừa hóa thành tia chớp để tránh đòn tấn công của Lục Duyên.

Lục Duyên khẽ nhíu mày, thầm oán thán tên này né đòn giỏi thật.

Hắn phải cố gắng hơn mới được.

Lục Duyên phát động năng lượng toàn thân, sử dụng hắc cương kình.

Năng lượng mạnh mẽ mang tới sự bùng nổ về tốc độ.

Dưới tiếng nổ vang, sàn đấu nứt toác thành những vết nứt nhỏ như mạng nhện, tốc độ của Lục Duyên lại tăng vọt.

Đúng vào lúc tia chớp thay đổi, hắn lập tức xuất hiện ở trước mặt Chi Lương, chém thẳng trọng kiếm xuống.

Chỉ Lương vừa mới hiện ra từ trong tia chớp, nhìn thấy Lục Duyên đang ở trước mặt mình, con ngươi hắn ta co rụt lại, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ. Làm sao hắn có thể nhanh như vậy?

Hắn ta vội vàng vung pháp trượng, một tia sáng trắng chợt lóe lên, ngay sau đó, trên người hắn ta hiện ra một tấm khiên sáng màu trắng.

Bùm!

Trọng kiếm chém vào tấm khiên sáng, tấm khiên khẽ lung lay rồi vỡ tan như một quả trứng gà.

"Cái gì?"

Chi Lương sững sờ.

Đây là chiếc khiên đi kèm với pháp trượng cấp bốn, vậy mà bị Lục Duyên đánh gãy trong một đòn à?

Chi Lương nghiến răng, chuẩn bị hóa thành tia chớp phóng ra xa. Đúng lúc này, Lục Duyên lập tức đá mạnh vào bụng của Chi Lương.

Cơ thể Chi Lương lập tức bay ra ngoài như một viên đạn, miệng phun máu, trên người vang lên những tiếng xương gãy.

Cơ thể Chỉ Lương bay ra khỏi sàn đấu và rơi xuống một cách nặng nề, khiến hắn ta cảm thấy hơi choáng váng.

Chỉ với một đòn, Chi Lương suýt chút đã ngất đi.

Nhìn Chi Lương bay ra khỏi sàn đấu, bầu không khí im lặng trong giây lát. Sau đó, phía con người đều nở nụ cười, trong khi khuôn mặt của đám người đầu chó lại tối đi mấy phần và có chút khó coi.

Một chiến hoàng người đầu chó hệ chữa trị tiến đến đưa Chi Lương đi rồi bắt đầu trị thương.

Hắn ta có thể cảm nhận được thương tích nghiêm trọng trên người của Chi Lương, con ngươi hắn ta khẽ co rụt lại, quay sang nhìn chằm chằm Lục Duyên.

Tuy rằng là hệ nguyên tố, nhưng dù sao Chi Lương cũng là chiến tôn, thân thể không hề kém hơn những thiên tài chiến tướng được tăng cường khí lực là bao. Nhưng Lục Duyên chỉ cần một cú đá đã làm Chỉ Lương bị thương nặng. Loại sức mạnh này khiến chiến hoàng người đầu chó hệ chữa trị có chút hoảng sợ.

Lục Duyên liếc mắt nhìn Chi Lương nằm trên mặt đất.

Chiến kỹ hóa thành tia chớp của tên này quá nhanh, nếu hắn dùng dịch chuyển không gian thì có thể tóm gọn hắn ta ngay lập tức.

Nhưng nếu không có dịch chuyển không gian mà muốn nắm bắt điểm yếu của hắn ta thì lại có chút phiền phức, Lục Duyên phải mất rất nhiều công sức mới có thể đánh bật hắn ra khỏi sàn đấu.

Tuy nhiên, Lục Duyên cũng không quan tâm lắm, chỉ coi đó như một màn khởi động mà thôi.

Đối với Lục Duyên thì mức tiêu hao nhỏ nhoi này cũng không nhanh bằng số linh lực mà hắn đã tự động hồi phục bây giờ.

Cho dù không dùng linh thạch để khôi phục linh lực thì bạch ngọc linh thể và Thiên Linh đan cộng lại cũng có thể khôi phục linh lực của hắn rất nhanh rồi.

Bỏ qua ánh mắt lạnh lùng của mấy người đầu chó, Lục Duyên mỉm cười:

"Kế tiếp tới ai đây?"

Một thoáng lo lắng hiện lên trong mắt Đoạn Sơn, hắn ta khẽ nói:

"Văn Lâm, ngươi lên đi"

Người đầu chó tóc trắng tên Văn Lâm gật đầu và bước vào sàn đấu.

Hắn ta mặc một bộ chiến giáp dày và nặng, tay cầm một chiếc khiên khổng lồ có gai nhọn, ngoài ra thì không sử dụng bất kỳ vũ khí nào khác.

Đây là một chiến binh hệ hộ vệ.

Văn Lâm rất im lặng, sau khi tiến vào sàn đấu, trên người hắn ta lóe lên những tia sáng màu vàng kim, xung quanh hiện ra một tầng dày chiến giáp màu vàng kim.

Cùng lúc đó, hắn ta gầm lên một tiếng, ánh sáng màu vàng lan ra chiếc khiên chiến, tạo thành một lá chắn bao quanh khắp người.

Thấy vậy, Lục Duyên khẽ cau mày, một tên thiên về phòng vệ.

Thật ra thì hắn muốn một đối thủ hệ cường công có thể thật sự chiến đấu với hắn hơn, vì như vậy sẽ đánh đã tay hơn một chút.

Nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn tên Chi Lương trơn tuột kia.

"Bắt đầu"

Giọng nói vang lên, Lục Duyên xuất hiện trước mặt Văn Lâm trong chớp mắt.

Việc sử dụng đồng thời hắc cương kình và bạch ngọc linh thể mang đến một năng lượng mạnh mẽ không gì sánh được.

Mang theo sức nặng cùng sức gió dữ dội, trọng kiếm chém mạnh lên tấm khiên vàng của Văn Lâm.

Một tiếng nổ vang lên, chiếc khiên vàng không ngừng rung chuyển và trở nên mờ ảo hơn.

Nhưng ngay sau đó, cùng với linh lực mà Văn Lâm truyền vào, tấm khiên vàng mờ nhạt lại trở nên sáng rực.

Đây là một lá chắn có thể được duy trì liên tục.

Vẻ mặt Lục Duyên không thay đổi, hai tay vung trọng kiếm lên, liên tục chém về phía tấm khiên vàng.

Những tiếng nổ không ngừng vang lên trong sàn đấu, tấm khiên vàng cùng trọng kiếm va chạm tạo nên những vòng sóng khí tràn ra xung quanh, trong thung lũng băng vốn đã lạnh lẽo nay lại nổi lên những cơn gió điên cuồng.

Mỗi khi trọng kiếm và tấm khiên vàng va chạm, dưới tiếng kêu vang, thân thể Văn Lâm sẽ lùi về phía sau một chút. Những nhát kiếm không ngừng chém xuống tấm khiên vàng, Văn Lâm cũng liên tiếp lùi lại, chẳng bao lâu đã tới sát rìa của sàn đấu.

Chương 548: Phải Giết.

Liếc nhìn sàn đấu phía sau, về mặt Văn Lâm không khỏi thay đổi.

Giây tiếp theo, Văn Lâm rống lên một tiếng, cả người đều phồng lên. Văn Lâm vốn chỉ cao khoảng một mét tám giờ lại phồng lên đến hai mét rưỡi, thân hình cường tráng khác thường.

Trong mắt hắn ta hiện lên một tia sáng màu trắng mờ, hai chân ấn xuống, giữ vững bước chân đang lùi về sau, chống đỡ đòn tấn công của Lục Duyên, chậm rãi bước trở lại một cách vững vàng.

Thấy vậy, Lục Duyên hơi nhướng mày, có phần kinh ngạc trước sức mạnh tăng vọt của Văn Lâm, nhưng cũng không quá bất ngờ.

Một chiến tôn có năm chiến kỹ, cộng thêm chiến kỹ có thể được gắn với vũ khí gen trên người, tổng cộng có thể lên đến bảy tám chiêu thức khác nhau không biết chừng.

Một thiên tài sở hữu các chiêu thức khác nhau chẳng có gì kì lạ.

Dưới sức mạnh tăng vọt, trong mắt Văn Lâm hiện lên vẻ sắc bén, hắn ta khẽ cong chân đạp xuống đất, lao thẳng về phía Lục Duyên. Chiếc khiên khổng lồ có gai trước mặt hắn ta trông như một bức tường khổng lồ đang lao về phía Lục Duyên. Chiếc khiên vàng bao quanh Văn Lâm để phòng thủ trước đó đã thay đổi hình dạng, ngưng tụ trên bề mặt chiếc khiên khổng lồ, tăng thêm phần sắc bén.

Lục Duyên híp hai mắt lại, khẽ hét lên rồi tiến lên một bước dài, chém trọng kiếm về phía tấm khiên khổng lồ.

Bùm!

Tiếng va chạm vang lên, toàn bộ sàn đấu khẽ rung chuyển, dư âm dữ dội lan ra, hai người đứng im tại chỗ.

Sau một giây giằng co, ánh mắt Lục Duyên lóe lên, bước chân di chuyển, thân ảnh biến mất tại chỗ. Khi hắn xuất hiện ở bên cạnh Văn Lâm, trọng kiếm không thương tiếc chém về phía cổ Văn Lâm.

Văn Lâm không hề nao núng, giơ khiên lên chặn trọng kiếm giống như Willie lúc trước.

Trọng kiếm và chiếc khiên khổng lồ lại va vào nhau, sóng khí hình tròn lại lan rộng.

Lục Duyên không hề dừng lại, ÿ vào tốc độ nhanh hơn Văn Lâm, hắn liên tục di chuyển vòng quanh Văn Lâm, trọng kiếm mang theo kiếm quang đáng sợ không ngừng chém về phía Văn Lâm.

Sắc mặt Văn Lâm trầm xuống, liên tục dùng chiếc khiên khổng lồ ngăn cản, thỉnh thoảng còn xoay người sang ngang để tránh đòn.

Trên sàn đấu, cơ thể Văn Lâm lóe lên ánh sáng vàng, đứng ở trung tâm, cơ bắp cuồn cuộn, hệt như một người khổng lồ nhỏ.

Cơ thể Lục Duyên liên tục biến mất, thỉnh thoảng xuất hiện quanh người Văn Lâm, mỗi lần xuất hiện đều kèm theo sự va chạm của trọng kiếm và tấm khiên, mang theo sóng khí mãnh liệt.

Trận chiến giữa hai người trông khác với sự nhanh nhẹn linh hoạt của Lục Duyên và Chi Lương trước đây, mỗi lần va chạm đều mang theo một sức mạnh kinh hoàng.

Thời gian trôi qua, mọi người bên dưới đều phát hiện có điều gì đó không ổn.

Khí tức của Văn Lâm dần trở nên rối loạn, còn Lục Duyên thì vẫn bình tĩnh, hô hấp cũng không hề thay đổi.

Nhìn thấy cảnh này, Đoạn Sơn và Needham ở bên dưới đều cau mày.

"Hữ... Con người này có chiến kỹ tăng cường khả năng hồi phục ư? Hoặc vũ khí gen với khả năng tương tự? Sức chiến đấu bền thật"

Đoạn Sơn nói.

Needham gật đầu:

"Con người này dường như không có bất kỳ điểm yếu nào ngoại trừ việc không có đòn tấn công tầm xa. Đối với một người chỉ có tu vi cấp chiến tướng như hắn mà nói, có thể đạt được đến mức này, chắc tất cả mọi mặt đã đạt tới cực hạn rồi?"

Phía sau hai người, sắc mặt mấy thiên tài người đầu chó trông thật khó coi.

Huyết Cuồng Nha lạnh lùng nhìn Lục Duyên:

"Con người này đúng là khá mạnh. Chỉ là một chiến tướng cồn con, chưa kể đến năng lực chiến đấu toàn diện, ngay cả việc hồi phục thể lực và linh lực cũng vô cùng xuất sắc:

Thủy Tập ở bên cạnh gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị:

"Điện hạ Phi Ba thua thì còn hiểu được, nhưng đến cả Văn Lâm cũng sắp không trụ được nữa rồi"

Một tia máu chợt lóe lên trong mắt một thiên tài ẩn tàng người đầu chó, hắn ta nhẹ giọng nói:

"Chẳng trách đại nhân Đoạn Sơn lại bảo chúng ta tập trung vào trận chiến theo nhóm, đối phó với con người này... Lời đại nhân Đoạn Sơn nói khá có lý"

Huyết Cuồng Nha liếc nhìn người đầu chó đang nói chuyện rồi một nụ cười mỉa mai:

"Có Kurum ở đây, gã loài người kia sẽ chết chắc trong trận chiến đồng đội thôi"

Thủy Tập lại tỏ ra thận trọng hơn:

"Dù vậy thì chúng ta cũng phải dùng sức mạnh sấm sét giết chết hắn. Nếu như để hắn ta kéo dài thời gian, e rằng chiến đế bên kia sẽ tới cứu người"

Nghe những lời của Thủy Tập, mấy người đầu chó khác đều sững lại, nghiêm túc gật đầu.

"Chúng ta phải chuẩn bị một biện pháp đối phó toàn diện"

Trong lúc họ đang nói chuyện, Lục Duyên và Văn Lâm đã sắp phân thắng bại.

Để chống lại công kích của Lục Duyên, Văn Lâm tiếp tục kích hoạt vài chiến kỹ khác, tốc độ tiêu hao linh lực nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Cùng với công kích liên tục như sóng triều của Lục Duyên, mức tiêu hao thể lực và linh lực của Văn Lâm cũng ngày một lớn hơn.

Chỉ trong vòng mười phút, Văn Lâm phát hiện đã tiêu hao hơn phân nữa linh lực, khó có thể chống đỡ tất cả các chiến kỹ trên các phương diện.

Dần dần, trước sự tấn công dữ dội của Lục Duyên, Văn Lâm đã xuất hiện những biểu hiện đuối sức.

Chương 549: Trung Cấp.

Bùm!

Một lần va chạm nữa, mặt Văn Lâm biến sắc, thân thể đang phình to chợt co lại, cơ bắp không còn căng phồng như trước nữa, sức mạnh to lớn đi cùng nó cũng rút đi như thủy triều.

Ngay khi thân thể Văn Lâm trở lại trạng thái ban đầu, một luồng khí tức nguy hiểm đã từ phía sau truyền đến.

Văn Lâm bất đắc dĩ xoay người chống lại công kích, tấm khiên khổng lồ va chạm với trọng kiếm, hắn ta lùi về phía sau mấy bước, sắc mặt hơi thay đổi.

Không trụ nổi rồi.

Lần rút lui này mới chỉ là bắt đầu, công kích của Lục Duyên không hề dừng lại, trong mắt Văn Lâm, những vết chém nặng nề tựa như những ngọn núi không ngừng rơi xuống, khiến hắn ta gần như không thở nổi.

Sau vài lần va chạm, ánh sáng vàng trên người hắn ta lập lòe rồi dần mờ đi.

Lục Duyên chém xuống, Văn Lâm dùng khiên đỡ lấy.

Bùm!

Lá chắn khổng lồ bị Lục Duyên chém vỡ, để lộ ra lồng ngực của Văn Lâm, đồng tử hắn ta co rút lại.

Chết rồi!

Tất nhiên Lục Duyên sẽ không thể bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy, trọng kiếm trong tay đâm về phía ngực Văn Lâm.

Đúng lúc này, một ánh sáng vàng xuất hiện, chặn đứng trọng kiếm.

Lục Duyên không thay đổi sắc mặt, thu thanh trọng kiếm về, chậm rãi lui về phía sau mấy bước, quay đầu nhìn về phía những cường giả người đầu chó phía dưới.

Sắc mặt trầm xuống, Đoạn Sơn bình tĩnh nói:

"Chúng ta nhận thua"

Hắn ta nhìn Lục Duyên thật sâu và chậm rãi nói:

"Thủy Tập, lên đi"

Mông Giang nghiêm mặt nhìn Lục Duyên:

"Lục Duyên, ngươi vẫn ổn chứ? Nếu như mất sức rồi thì xuống đi, không cần phải gắng gượng làm gì, tiếp theo vẫn còn ba chiến tôn bọn ta nữa"

Lục Duyên khẽ ngẩn ra rồi nở nụ cười:

"Ta vẫn có thể tiếp tục"

Nghe vậy, Mông Giang liếc nhìn Lục Duyên, sau đó gật đầu:

"Nếu không được thì không cần ép buộc bản thân"

"Được rồi"

Người tên Thủy Tập với mái tóc lam trắng bước lên sàn đấu.

Hắn ta cười nhìn Lục Duyên:

"Con người, ta không giống với Văn Lâm và Chỉ Lương... bởi vì ta là chiến tôn trung cấp, hơn nữa lại là hệ băng!"

Cùng lúc đó, những mũi tên băng sắc nhọn lần lượt ngưng tụ trước mặt Thủy Tập rồi bắn về phía Lục Duyên.

Lục Duyên cảm nhận được khí tức mạnh mẽ này, sắc mặt có chút thay đổi.

Cái này hơi khác dữ liệu trước đó, trong dữ liệu, Thủy Tập chỉ là chiến tôn cấp thấp, không ngờ bây giờ lại là chiến tôn trung cấp.

Ngay cả mấy chiến đế và chiến hoàng cũng khẽ nhíu mày.

Ban đầu, nhóm Mông Giang đã biết thực lực của Lục Duyên cũng đã đạt đến cấp độ chiến tôn rồi.

Vậy nên họ muốn biến Lục Duyên trở thành một chiến lực cấp chiến tôn, cộng thêm ba chiến tôn con người nữa, tương đương với việc họ có tới bốn chiến tôn.

Thực lực của Lục Duyên được coi là một chiến tôn cấp thấp, cộng thêm hai chiến tôn cấp thấp và một chiến tôn cấp cao thì họ sẽ mạnh hơn ba người chiến tôn người đầu chó một chút.

Không ngờ rằng, bên phía người đầu chó cũng có bốn chiến tôn, lại còn là một chiến tôn cao cấp, một chiến tôn trung cấp và hai chiến tôn cấp thấp.

Nhìn chung thì thực lực phía thiên tài người đầu chó thật sự mạnh hơn bên con người.

Tuy nhiên, tình hình hiện tại là Lục Duyên đã tiêu diệt được hai thiên tài người đầu chó chiến tôn cấp thấp, tương đối mà nói thì họ lại có lợi thế hơn.

Dù sao họ cũng đều là cấp chiến tôn, chỉ cần chất lượng gen ghi lại không quá chênh lệch, thì khoảng cách giữa cấp thấp và trung cấp cũng chỉ là chút độ rèn luyện mà thôi.

Khoảng cách này vẫn có thể bù đắp được, nếu một cái không đủ thì dùng hai cái.

Thực lực của Thủy Tập thật sự mạnh hơn Văn Lâm, đặc biệt còn là một chiến binh hệ băng. Nếu không sử dụng dịch chuyển không gian và các con át chủ bài khác thì Lục Duyên khó mà chiếm được lợi thế.

Thủy Tập có kỹ năng khống chế tương tự như xích băng, Lục Duyên có thể dùng sức mạnh để thoát ra, nhưng vẫn sẽ bị cầm chân một thời gian nhất.

Điều này khiến hắn phải hứng chịu trực tiếp vài đòn tấn công của Thủy Tập.

Cũng may là hiện tại trình độ thể thuật cường thể của Lục Duyên không còn yếu nữa, có thể tăng gấp ba lần khả năng phòng ngự của hắn.

Bạch ngọc linh thể cộng thêm cương thể, cho dù ăn vài thương băng thì Lục Duyên cũng chỉ bị đánh lui một chút, thân thể hơi lạnh một chút, nhưng cũng không gây ra sát thương quá lớn.

Vấn đề duy nhất là cái lạnh không ngừng xâm nhập vào cơ thể, mọi cử động của Lục Duyên sẽ trở nên cứng đờ.

Bây giờ, hắn vẫn cảm thấy ổn, chỉ vì khí lực của hắn mạnh hơn chiến binh gen bình thường nhiều. Nếu chỉ chỉ nhìn vào các thuộc tính cơ bản thì người có bốn vũ khí cấp đế bậc ba cùng ba gen vương giả và một gen lãnh chúa như Lục Duyên còn mạnh hơn cả một chiến tôn có gen vương giả.

Vì vậy, dù khí lạnh muốn gây ảnh hưởng cho Lục Duyên thì cũng cần một khoảng thời gian nhất định.

Tuy nhiên, cứ tiếp tục như vậy thì cũng chỉ vấn đề sớm muộn mà thôi.

Lục Duyên khẽ mím môi, định dùng một biện pháp khác.

Trên trọng kiếm màu máu trong tay Lục Duyên lần lượt xuất hiện những huyết quang đang lưu chuyển.

Giây khắc tiếp theo, ảo ảnh của trọng kiếm màu máu xuất hiện khắp cơ thể Lục Duyên.

Hết cái này đến cái khác, tất thảy có hơn mười hai cái.

Chương 550: Kiếm Ảnh.

Nếu là trọng kiếm Huyết Sắc Phong Bạc cấp vương thì chiến kỹ đi kèm chỉ là ngưng tụ bốn kiếm ảnh.

Nhưng sau khi được Lục Duyên tiến hóa lên cấp đế, số lượng kiếm ảnh đã tăng lên đến mười hai.

Mười hai thanh trọng kiếm treo lơ lửng quanh người Lục Duyên, Lục Duyên nhếch miệng lao về phía Thủy Tập.

Nhìn thấy mười hai kiếm ảnh, sắc mặt Thủy Tập liền thay đổi, trở nên nghiêm nghị hơn.

Hắn ta gầm thấp một tiếng, một người khổng lồ băng lập tức ngưng tụ trước mặt hắn ta.

Người khổng lồ băng gầm lên rồi lao về phía Lục Duyên.

Khí tức của người khổng lồ băng cực kỳ mạnh mẽ, không thua gì một chiến tôn cấp thấp có ghi gen vương giả, đây rõ ràng là chiến kỹ cấp vương giả.

Toàn thân nó tản ra một những luồng khí lạnh đáng sợ, còn chưa đến gần, Lục Duyên đã cảm thấy lạnh buốt.

Sắc mặt không đổi, Lục Duyên không cần tới gần người khổng lồ băng.

Cách ra vài mét, Lục Duyên vung thanh trọng kiếm vào người khổng lồ băng.

Kiếm ảnh màu máu xung quanh người hắn lập tức chuyển động theo.

Kiếm ảnh màu máu di chuyển tự do khoảng hai mươi mét trước mặt Lục Duyên, tạo ra một cơn bão lưỡi kiếm màu máu.

Những kiếm ảnh màu máu lần lượt chém lên cơ thể của tên khổng lồ băng.

Mặc dù sức mạnh có yếu hơn đòn tấn công của chính Lục Duyên một chút, nhưng cách biệt cũng không quá lớn.

Vấn đề là số lượng nhiều, có đến mười hai cái.

Lục Duyên liên tục vung kiếm, kiếm ảnh màu máu không ngừng chém tới, nhấn chìm người khổng lồ băng.

Chỉ trong một thời gian ngắn, gã khổng lồ băng đã bị cắt thành từng mảnh trong tiếng gầm rú không cam lòng.

Nhìn thấy khối băng khổng lồ dễ dàng bị băm nhỏ như vậy, Thủy Tập tròn mắt không tin nổi:

"Không thể nào!"

Thực lực của người khổng lồ băng tương đương với chiến tôn cấp thấp có ghi gen vương giả, cộng thêm khí lạnh liên tục tần ra thì còn khó đối phó hơn chiến tôn cấp thấp nhiều.

Lúc trước, thấy Lục Duyên không có chiến kỹ tầm xa, Thủy Tập tin rằng người khổng lồ băng của mình sẽ là thiên địch của Lục Duyên.

Không ngờ Lục Duyên vẫn còn quân át chủ bài này.

Hắn ta có chút không thể tin được.

Khi nhìn thấy kiếm ảnh đầy trời, không chỉ có Thủy Tập, sắc mặt những người đầu chó bên dưới cũng thay đổi.

Đoạn Sơn cau mày:

"Không ngờ con người này còn có chiêu thức kỳ quái như vậy, ngay cả tấn công từ xa cũng có à?"

Needham ở bên cạnh hít một hơi thật sâu:

"Nhưng mà, sức mạnh của kiếm ảnh này yếu hơn đòn tấn công thằng nhóc loài người kia. Chỉ cần ai đó có thể chặn được thì sẽ không có ảnh hưởng lớn"

Nghe vậy, Đoạn Sơn cũng gật đầu.

Còn Rebecca, lúc đầu đang nắm lấy cánh tay của Tư Thính Tuyết, sau khi nhìn thấy người khổng lồ băng, nàng ấy có chút lo lắng. Nhưng khi thấy kiếm ảnh màu máu của Lục Duyên có thể dễ dàng đập tan người khổng lồ băng kia, nàng ấy liền thở phào nhẹ nhõm rồi nở nụ cười.

Bàn tay nắm chặt của Tư Thính Tuyết cũng hơi thả lỏng ra.

Stevenson nhìn kiếm ảnh đẫm máu do Lục Duyên ngưng tụ, trong mắt lại lóe lên một tia chờ mong cùng hưng phấn:

"Tên này có nhiều chiêu trò thần kỳ thật, ta cảm thấy mình chưa chắc đã có thể đánh bại hắn ta?"

Bakula tỏ vẻ lạnh lùng, hai tay khoanh trước ngực.

Trên sàn đấu, Lục Duyên lao về phía Thủy Tập.

Những mũi tên băng do Thủy Tập bắn ra đều bị kiếm ảnh đẫm máu đập vỡ trước khi chúng đến gần Lục Duyên. Khắp người Lục Duyên đây kiếm quang, những đòn tấn công của Thủy Tập nhất thời không công phá được.

Sắc mặt hắn ta trở nên khó coi, linh lực dâng trào, lại triệu hồi một gã khổng lồ băng khác. Sau đó, hắn ta tiếp tục ngưng tụ những sợi xích băng với ý đồ trói chặt Lục Duyên lại.

Cùng lúc đó, trên người hắn ta cũng xuất hiện một tấm khiên băng, sau đó, pháp trượng trên tay hắn ta chợt lóe lên những tia sáng màu xanh lam, khí tức của hắn ta cũng tăng lên một cấp.

Một ánh sáng xanh thẫm lóe lên trong mắt, hắn ta vẫy pháp trượng, những quả cầu băng màu lam có kích thước bằng quả bóng rổ lần lượt xuất hiện trong không trung.

Tổng cổng có tám quả cầu băng xuất hiện.

Tốc độ của những quả cầu băng này không nhanh, chúng di chuyển chậm xung quanh, cách xa Thủy Tập.

Cùng lúc đó, mỗi một quả cầu băng đều liên tục bắn những mũi tên băng về phía Lục Duyên, đồng thời quanh thân chúng cũng tản ra một đám sương băng.

Lục Duyên thấy vậy, khẽ cau mày, liếc nhìn người khổng lồ băng đang lao về phía mình, sau đó nhìn về phía những quả cầu băng đang di chuyển, hắn phá nát xích băng trên chân, cơ thể hóa thành một tàn ảnh, lao tới trước mặt một quả cầu băng, vung trọng kiếm lên, những kiếm ảnh liền phá vỡ quả cầu băng.

Quả cầu băng bị đập vỡ đột nhiên lóe lên một tia sáng xanh thẫm rồi nổ tung.

Sắc mặt khẽ thay đổi, Lục Duyên nhanh chóng lui về phía sau.

Một trận ớn lạnh truyền đến, cơ thể Lục Duyên chợt cứng lại, những mảnh băng vỡ giống như những mũi tên sắc bén đâm vào cơ thể Lục Duyên.

Lục Duyên thở ra một hơi, cũng may là hắn tấn công bằng kiếm ảnh, chứ nếu như ở gần quả cầu băng kia, độ lạnh và uy lực của vụ nổ chắc chắn sẽ càng lớn, hắn ta cũng không dễ chịu gì.

Lục Duyên liếc nhìn Thủy Tập với khuôn mặt có phần nhăn nhó, chiến kỹ của tên này khá mạnh và kỳ lạ.

Chương 551: Thay Đổi.

Hơn nữa, tất cả chúng đều khắc chế những chiến binh gen cận chiến.

Tên này nham hiểm thật.

May là kiếm ảnh màu máu hiện tại của hắn cũng tạm xem như có khả năng tấn công từ Xa.

Lục Duyên lại đi đến chỗ khác, đập vỡ từng quả cầu băng, trong quá trình Lục Duyên phá vỡ các quả cầu băng, gã khổng lồ băng liên tục lao lên muốn tấn công Lục Duyên nhưng đều bị Lục Duyên né được.

Bàn về tốc độ thì người khổng lồ băng không quá chậm ở trong môi trường này, nhưng vẫn có chút chênh lệch với Lục Duyên.

Cùng lúc đó, Thủy Tập cũng không nhàn rỗi, hắn ta liên tục dùng những mũi tên băng tấn công Lục Duyên.

Tuy nhiên, mũi tên băng của hắn ta vẫn bị kiếm ảnh đẫm máu của Lục Duyên chém vỡ tan.

Khi đập vỡ được năm quả cầu băng, Lục Duyên cau mày phát hiện Thủy Tập lại đang tiếp tục tạo ra những quả cầu băng khác.

Lục Duyên lập tức thay đổi chiến thuật, từ bỏ việc phá vỡ những quả cầu băng đang không ngừng ngưng tụ sương băng, quay đầu lao thẳng tới Thủy Tập.

Khi Lục Duyên lao về phía Thủy Tập, người khổng lồ băng chắc chắn sẽ không ngồi yên. Nó không ngừng quấn lấy Lục Duyên, khiến cho hắn vô cùng khó chịu.

Lục Duyên vung trọng kiếm chém vỡ người khổng lồ băng.

Tuy nhiên, ngay sau khi người khổng lồ băng bị đập tan, Thủy Tập liền tạo ra một cái khác.

Lục Duyên cảm thấy có chút đau đầu.

Thật là một đối thủ phiền phức.

Lục Duyên khẽ cau mày, sử dụng một quân bài khác.

Hắc Ám Thu Cát.

Một làn sương đen kịt tản ra từ trong cơ thể Lục Duyên.

Khí tức của Lục Duyên lại tăng lên một cấp nữa.

Hắn vung thanh trọng kiếm trong tay lên, đập nát một đám mũi tên băng, đồng thời đập vỡ người khổng lồ băng vừa mới hình thành chỉ trong vòng vài hơi thở.

Cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lục Duyên, Thủy Tập lộ ra vẻ kinh ngạc?

Lúc Lục Duyên chuẩn bị tới gần, vẻ mặt hắn ta trầm xuống, sau lưng xuất hiện một tàn ảnh màu xanh băng.

Sau khi tàn ảnh màu xanh băng xuất hiện, Lục Duyên có thể cảm thấy khí tức của Thủy Tập lạnh hơn trước rất nhiều.

Sau đó, hắn mở bàn tay phải của mình ra trước mặt Lục Duyên.

Một luồng khí lạnh giá màu trắng phun ra từ tay phải của Thủy Tập và lao thẳng về phía Lục Duyên. Khí lạnh cực độ khiến Lục Duyên dù đã trang bị Hắc Ám Thu Cát cũng cảm thấy đau tới thấu xương Sắc mặt hắn khẽ thay đổi, bóng người lóe lên, liên tục lùi về phía sau, tránh ra khu vực rộng lớn bị khí lạnh bao phủ.

Sắc mặt Lục Duyên trở nên nghiêm túc hơn.

Một thiên tài có thể đạt tới chiến tôn trung cấp trước hai mươi tuổi, đúng là không hề dễ đối phó.

Hắn vẫn còn khả năng dịch chuyển không gian và huy hiệu Chiến Đô.

Nếu được sử dụng, Lục Duyên tự tin sẽ nhanh chóng hạ gục hắn ta.

Tuy nhiên, Lục Duyên định đợi đến thời điểm chiến đấu nhóm mới sử dụng.

Hắn ngẫm nghĩ rồi quyết định đánh từ từ.

Thế là, Lục Duyên vừa đập vỡ những quả cầu băng, vừa đánh tan những người khổng lồ băng đang liên tục hình thành.

Trận chiến trên sàn đấu một lần nữa lâm vào thế giằng co.

Nhìn thấy cảnh này, nhóm cường giả người đầu chó khẽ nhíu mày, cứ có cảm giác mình đã từng nhìn thấy cảnh này ở đâu.

Huyết Cuồng Nha cau mày, nhếch miệng:

"Lúc chiến đấu với Chi Lương và Văn Lâm, con người này cũng phải giằng co một lúc, không ngờ đến trận chiến với Thủy Tập vẫn như vậy"

Kurum ở bên cạnh gật đầu:

"Đúng là như vậy, nhưng khi đấu với Chi Lương và Văn Lâm, hắn không dùng nhiều chiêu thức như vậy. Bây giờ chiến đấu với Thủy Tập, hắn đã dùng rất nhiều phương pháp rồi, e rằng đã không còn quân bài nào nữa. Thậm chí bây giờ hắn còn bị Thủy Tập áp chế nữa kìa"

Nghe vậy, Huyết Cuồng Nha khẽ gật đầu.

Không chi huyết Cuồng Nha mà Đoạn Sơn cũng nghĩ như vậy.

Họ đã điều tra kỹ lưỡng Lục Duyên. Chiến kỹ trước đây của Lục Duyên tương tự như chiến kỹ khí lực bạch ngọc sắc hiện tại, đều là chiến kỹ hệ hộ vệ tự trang bị. Nếu dùng chiến kỹ khí lực bạch ngọc sắc thì e là các chiến kỹ khác đều không có tác dụng.

Những chiêu thức mà Lục Duyên dùng, chắc hầu hết đều đi kèm theo vũ khí gen.

Dựa theo suy đoán này, họ phát hiện ra vũ khí gen của Lục Duyên cũng rất mạnh, nếu không thì chiến kỹ kèm theo sẽ không mạnh đến thế.

Nhưng dù vậy thì hiện tại Lục Duyên đã không còn con bài nào nữa, họ cũng yên tâm phần nào.

Needham tỏ vẻ lạnh lùng, bình thản nói:

"Chỉ là chiến tướng mà có thể đánh với một chiến tôn trung cấp như Thủy Tập đến mức này đã là vô cùng phi thường rồi. Thật không thể tin được"

Nghe vậy, vẻ vui mừng trên mặt những người khác cũng tiêu tan.

Tất cả đều đều có chút kinh ngạc. Phải biết rằng Thủy Tập là một thiên tài chiến tôn trung cấp, nằm trong nhóm đứng đầu toàn bộ thế hệ trẻ của Huyết Cốt Tinh.

Trong môi trường băng giá này, ngay cả thiên tài dưới hai mươi tuổi mạnh nhất của Huyết Cốt Tinh là Huyết Cuồng Nha cũng khó đối phó được với Thủy Tập.

Lục Duyên có thể đánh với Thủy Tập đến mức này đã là một chuyện hết sức vô lý rồi.

Nghĩ đến đây, sắc mặt họ lại trở nên nặng nề.

Đặc biệt là đám Huyết Cuồng Nha, họ nhìn nhau với ánh mắt đầy sát khí.

Họ phải giết Lục Duyên thôi.

Chương 552: Tiêu Hao Chiến.

Lần này, trận chiến kéo dài khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Bản thân Thủy Tập là một chiến tôn trung cấp với linh lực thâm hậu, thêm vào đó là trong một môi trường băng giá như vậy, việc tiêu hao năng lượng khi sử dụng các chiến kỹ của hắn ta ít hơn các khu vực khác nhiều.

Còn Lục Duyên, một lần nữa khiến mọi người phải kinh ngạc bởi thể lực và linh lực đáng sợ của mình, hắn có thể chiến đấu trong nửa giờ với một lượng tiêu hao linh lực lớn như vậy.

Sau nữa giờ, tốc độ ngưng tụ cầu băng của Thủy Thập đã chậm lại rất nhiều, người khổng lồ băng thì không còn được triệu hồi nữa.

Người khổng lồ băng tiêu thụ rất nhiều linh lực nên hắn ta không thể tiếp tục triệu hồi được nữa.

Cùng lúc đó, kiếm ảnh màu máu xung quanh và sương mù đen trên người Lục Duyên cũng tiêu tán.

Thời điểm của Huyết Sắc Phong Bạo và Hắc Ám Thu Cát đã đến.

Xét cho cùng thì nó cũng không phải là một chiến kỹ đi kèm với các gen siêu phàm. Mà một chiến kỹ ở trên vũ khí gen thì luôn có thời hạn của nó.

Có thể kéo dài nửa giờ là bởi vì vũ khí gen của Lục Duyên có phẩm chất cấp đế.

Cuộc giao tranh giữa hai bên đã bớt dữ dội hơn trước rất nhiều.

Lục Duyên tiếp tục duy trì bạch ngọc linh thể, hắc cương kình và cương thể, đồng thời tránh những đòn tấn công của những quả cầu băng và mũi tên băng, cố gắng tiếp cận Thủy Tập.

Cuối cùng, hắn vẫn bị luồng khí lạnh màu trắng trong tay Thủy Tập ép trở lại.

Cứ như vậy đã mấy lần rồi.

Tuy nhiên, Lục Duyên có chút kinh ngạc khi phát hiện nhiệt độ của luồng khí lạnh màu trắng đã không còn được như trước.

Mức tiêu hao của Lục Duyên là rất lớn, nhưng rõ ràng là Thủy Tập cũng như vậy.

Kẻ tám lạng, người nửa cân, vậy thì cứ tiếp tục chịu đựng thôi.

Lục Duyên tiếp tục né đòn trong khi đập vỡ những quả cầu băng.

Sức mạnh của những quả cầu băng phát nổ khiến Lục Duyên cảm thấy đau đớn, nhưng với cương thể trên người cùng bộ chiến giáp cấp đế, phòng ngự của Lục Duyên vẫn rất tốt, cũng bị thương tích gì, nhưng cũng có chút í phiền phức vì cái lạnh xâm nhập vào cơ thể.

Nhưng với Lục Duyên mà nói, hiện tại vẫn có thể chịu đựng được, dù sao thì lúc mở ra Hắc Ám Thu Cát ra, thể chất của Lục Duyên đã được cải thiện rất nhiều, không hề tích thêm khí lạnh nữa.

Miễn sao không để những quả cầu băng tản ra khí lạnh thì Lục Duyên vẫn có thể chấp nhận được.

Nữa giờ nữa trôi qua, trận chiến giữa Lục Duyên và Thủy Tập kéo dài khoảng một giờ.

Thủy Tập không còn linh lực để ngưng tụ những quả cầu băng nữa, ngay cả những mũi tên băng cũng chỉ có thể ngưng tụ được rất ít.

Vào lúc này, bạch ngọc linh thể của Lục Duyên đã tiêu tán.

Linh lực của hắn thật sự không còn một giọt nào.

Cho đến nay, hai người họ đã tiêu hao gần như cùng một lượng linh lực.

Lục Duyên nhìn Thủy Tập ở đằng xa, nhe răng cười.

Cả hai người đều không có linh lực, khí lực của một chiến binh hệ nguyên tố nhỏ bé đương nhiên không thể so được với Lục Duyên.

Cho dù chỉ dựa vào khí lực của bản thân, Lục Duyên vẫn có tốc độ cực nhanh, khả năng phòng ngự và tấn công cực kỳ lợi hại.

Bóng dáng Lục Duyên lóe lên, dễ dàng né tránh vài mũi tên băng, không có sự can thiệp của gã khổng lồ băng, Lục Duyên nhanh chóng đến gần Thủy Tập. Sắc mặt Thủy Tập thay đổi, hắn ta muốn ngưng tụ luồng khí lạnh màu trắng, nhưng đáng tiếc chỉ tạo ra được một tầng sương mù mỏng.

Thủy Tập nhìn lớp sương mù trước mặt, cả người sững sờ.

Ngay sau đó, thanh trọng kiếm của Lục Duyên đã chém xuống đầu hắn ta.

Khi trọng kiếm sắp chém vào đầu Thủy Tập, một tia sáng vàng lóe lên, chặn trọng kiếm của Lục Duyên lại.

Giọng nói lạnh lùng của Đoạn Sơn vang lên:

"Chúng ta nhận thua"

Nghe vậy, Lục Duyên khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, Mông Giang cũng nghiêm mặt nói:

"Lục Duyên, ngươi xuống đi, thay người"

Lục Duyên có chút sửng sốt khi Mông Giang nói như vậy, sau đó hắn gật đầu cười:

"Được"

Vừa lúc bây giờ hắn không có linh lực, trên sàn đấu cũng không thể dùng linh tinh để khôi phục.

Huống chi, tiếp theo nếu muốn đánh Huyết Cuồng Nha, nếu hắn không dùng hết sức lực, chỉ sợ sẽ bị người ta đuổi đánh.

Dù sao người ta là chiến tôn cao cấp, cao hơn hắn cả một cảnh giới lớn, ghi lại nhiều hơn một gen siêu phàm.

Bây giờ cũng không kém bao nhiêu.

Lục Duyên nhảy xuống sàn đấu, Vương Linh Linh cười tủm tỉm nhìn Lục Duyên:

"A Duyên mạnh thật đấy, thậm chí ngay cả thiên tài người đầu chó chiến tôn trung cấp cũng không phải đối thủ của ngươi"

"Đúng vậy đúng vậy, A Duyên thật lợi hại!"

Ánh mắt Rebecca phát sáng khi nhìn Lục Duyên, nàng ấy đã biến thành fan girl của Lục Duyên luôn rồi.

Ngay cả Tư Thính Tuyết cũng thừa nhận:

"Thật sự rất lợi hại"

Mông Giang cười vỗ vỗ bả vai Lục Duyên:

"Tiểu tử được lắm, khá đấy. Một mình ngươi có thể đánh lại ba chiến tôn, bây giờ họ cũng chỉ còn mình Huyết Cuỏng Nha có thể đánh thôi"

Lục Duyên nhìn thoáng qua hai thiên tài người đầu chó trước đây chưa từng thấy mặt:

"Vậy hai người kia thì sao?"

"Hai người đó là chiến tướng đỉnh phong, mặc dù họ rất mạnh nhưng không thể đấu lại chiến tôn. Cho dù họ có thể thật sự đấu một trận với chiến tôn, bên phía chúng ta vẫn còn ba chiến tôn mà"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!