Linh khí là một loại năng lượng vạn năng có ở khắp mọi nơi trong vũ trụ.
Chỉ có các chiến binh gen đã kích hoạt chuỗi gen mới có thể hấp thụ và sử dụng.
Chiến sĩ gen sẽ thông qua rèn luyện thân thể bản thân và tinh thần để sản sinh ra linh khí, cũng có thể hấp thu linh khí từ bên ngoài.
Linh khí có thể tôi luyện gen, ngược lại còn ẩn chứa sự cường hoá về thể chất lẫn tinh thần.
Chuỗi gen đã thức tỉnh sau khi được linh khí tôi luyện triệt để, có thể thông qua một số phương thức đặc biệt để kích hoạt chuỗi gen cao cấp hơn.
Đây cũng là phương pháp để chiến sĩ gen nâng cấp bản thân.
Lục Duyên giật mình, có linh khí, chiến sĩ gen mới có thể phát huy hoàn toàn thực lực của mình, như vậy mới có thể không ngừng nâng cấp bản thân.
Chẳng trách lại có đoạn thông báo màu đỏ như vậy.
Chỉ có chiến sĩ gen đã đăng ký mới có thể nhận được thuật dẫn dắt linh khí, những chiến sĩ gen không đăng ký đương nhiên sẽ không có được thứ này.
Thông thường những chiến sĩ gen không đăng ký thường sẽ là những kẻ không ra dạng người.
Không có thuật dẫn dắt linh khí, việc tôi luyện chuỗi gen của những người này cũng trở nên rất khó khăn.
Coi như hắn cũng hiểu được chút ý nghĩa của cảnh báo này.
Đương nhiên, chỉ e là phương thức cũng không thể ngăn cản được những kẻ bí quá hoá liều.
Lục Duyên cẩn thận ghi nhớ nội dung của thuật dẫn dắt linh khí, dự định sau này sẽ tu luyện cho đàng hoàng.
Sau đó, Lục Duyên lại xem hai phần tư liệu còn lại.
Quân thể quyền cùng quân thể sát kiếm đều là thể thuật cơ bản được dùng trong quân đội của đất nước Hồng Phong.
Theo thứ tự sẽ là quyền pháp và kiếm pháp.
Hai bộ thể thuật này phải luyện tập trường kỳ, có thể tăng được sức mạnh cơ thể, cũng có thể tăng một chút sức mạnh tinh thần, hơn nữa chúng còn là thể thuật sát phạt, có thể dùng để thực chiến, đều là thuật giết người.
Quân thể quyền và quân thể sát kiếm đều có video, trên màn hình là một người đàn ông trung niên với khí chất lạnh lùng, mặc quân phục giảng dạy cả hai loại thể thuật.
Dạy dỗ rất tường tận, lại phối hợp với câu chữ, Lục Duyên cảm thấy cũng không hề khó học.
Hắn định sau này sẽ cố gắng luyện tập hai môn thể thuật này.
Sau khi lưu trữ cả ba mục tài liệu, Lục Duyên mới bắt đầu lướt web.
Web chiến tranh phân ra rất nhiều mục, có mục giao dịch, có mục chiến đấu, có mục nhiệm vụ…
Trang đầu tiên là một số tin tức trong giới chiến sĩ gen này.
"Sốc! Nửa năm không lộ diện, Băng Tuyết công chúa Tư Thính Tuyết vậy mà đã đột phá tới cấp chiến sư!”
“Huyền Cửu Chiến Vương trở thành cường giả chiến vương thứ sáu vượt qua Đại Nham Bí Cảnh của tộc người Đại Khải Tinh!”
“......”
Lục Duyên chỉ nhìn sơ qua, cuối cùng tìm được mục thông tin về Khởi Nguyên Chi Địa.
Có rất nhiều bài viết về Khởi Nguyên Chi Địa ở trong mục này.
Có rất nhiều bài đăng có tính phí, nhưng cũng có những bài viết miễn phí.
Các bài viết miễn phí thường được đăng chính thức, nói về một số thông tin cơ bản của Khởi Nguyên Chi Địa.
Mà Lục Duyên dự định đi vào Khởi Nguyên Chi Địa thì thứ còn thiếu chính là những tin tức này.
Hắn mở một bài viết.
‘Công tác chuẩn bị cho lần đầu tiên tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa là gì? ’
"Phần lớn các chiến sĩ gen đều thức tỉnh trước khi bước vào Khởi Nguyên Chi Địa, đều được trưởng bối dạy dỗ, nhưng những kiến thức này với các ngươi đều là vô dụng, bài viết này dành cho những người mới mà không có chiến sĩ gen trưởng bối dẫn dắt. Nếu ngươi đang như vậy, mời đọc cẩn thận, điều này sẽ vô cùng hữu ích với ngươi.”
"Đầu tiên, là lần đầu dẫn dắt linh khí. Trước khi tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa, nhất định phải hấp thu luồng linh khí đầu tiên. Bởi chỉ khi có được linh khí, ngươi mới có thể mở không gian do gen chiến văn mang đến. Tuy rằng không gian của gen chiến văn cấp thực tập rất nhỏ, nhưng nó cũng cho phép ngươi mang theo một số đồ vật. Sau này những thứ ngươi thu hoạch được từ Khởi Nguyên Chi Địa cũng có thể nhờ vào không gian này để đem ra ngoài. Điều này vô cùng quan trọng.”
"Thứ hai, lựa chọn những vật phẩm mang theo cho lần đầu tiên tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa. Thứ nhất, những vũ khí khoa học kỹ thuật được sản xuất ở bên ngoài sẽ không dùng được ở trong Khởi Nguyên Chi Địa, cho nên cũng đừng suy nghĩ đến các loại súng Cao Tư, đồ vật cao năng bạo đạn nữa. Nếu ngươi là người mới có một khoản tiền nhất định, ý kiến của ta là hãy mua những thiết bị vũ trang gen tốt, điều này sẽ giúp ngươi mạnh hơn những kẻ khác và giành chiến thắng ngay trên vạch xuất phát. Nếu bạn không có đủ tiền để mua vũ khí gen, vậy thì ngươi chỉ có thể mang một số nhu yếu phẩm thôi, dưới đây là danh sách các nhu yếu phẩm..."
"Thứ ba, là một người mới ngươi phải biết rằng, lần đầu tiên tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa, chỉ có thể ở lại 24 giờ mà thôi. Phải trân trọng từng phút từng giây của 24 giờ này. Bởi vì đánh chết quái vật ở Khởi Nguyên Chi Địa có thể nhận được sao linh hồn, có thể dùng để tăng tu vi, miễn là ngươi có thể sống sót rời khỏi Khởi Nguyên Chi Địa thì lập tức có thể chuyển đến thực tại, đối với chiến sĩ gen thì Khởi Nguyên Chi Địa chính là đường tắt duy nhất để trở nên manh mẽ. Mà sao linh hồn gần như chỉ là món đồ rẻ mạt nhất ở Khởi Nguyên Chi Địa mà thôi, sau khi quái vật chết đi sẽ có cơ hội nhận được vũ khí gen, gen siêu phàm và vật phẩm khác với tỉ lệ cực nhỏ, tất cả đều vô giá. Trong những thời khắc nguy hiểm, ngươi cũng có thể chạm vào di tích, có được khoa học kỹ thuật và những kiến thức siêu phàm, tất cả đều có giá trị rất cao. Đây là thùng vàng tích luỹ đầu tiên của thời khắc đẹp đẽ nhất. Vì vậy, trong 24 giờ này, vui lòng tận dụng.”
Chương 8: Linh Khí
"Thứ tư, nếu như ngươi có người bạn đáng tin cậy, vậy thì các người có thể mạo hiểm cùng nhau, lợi dụng gen chiến văn để thành lập minh ước, thuận tiện cho việc phân công thu hoạch, gợi ý là phân công công bằng để tránh xảy ra mâu thuẫn, thậm chí là xung đột. Ngoài ra, trong thành phố bắt đầu, ngoại trừ tộc người sẽ còn có những chủng tộc khác, đối với các chủng tộc khác, vui lòng duy trì cảnh giác!”
"Thứ năm, trên gen chiến văn của người mới thức tỉnh phải mang theo điểm neo Khởi Nguyên, điểm neo này cũng là nơi đầu tiên mà người mới sẽ hạ xuống sau khi tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa. Như chúng ta đã biết, tất cả các thành phố bắt đầu, đều là những thành phố tự mình tồn tại ở trong Khởi Nguyên Chi Địa, hơn nữa chúng không thể bị chiếm đóng, tộc người Đại Khải Tinh chúng ta sẽ hạ xuống ở bốn thành phố bắt đầu, lần lượt là là Bạo Phong thành, Cốt Thành, Sa Nham Thành cùng với Tiên Huyết Bí Bảo. Tiếp theo ta sẽ giới thiệu với các ngươi về ưu điểm và nhược điểm của những thành phố bắt đầu..."
Bài đăng này phải có khoảng hơn mười nghìn chữ, Lục Duyên nghiêm túc đọc hết từng câu từng chữ, coi như hắn cũng có hiểu biết tổng quát về Khởi Nguyên Chi Địa này.
Khởi Nguyên Chi Địa là một vùng đất ẩn chứa rất nhiều kho báu cùng thần bí.
Chỉ khi an toàn rời khỏi mới có thể đem tất cả những thứ đã thu hoạch được ở Khởi Nguyên Chi Địa trở về.
Nếu chết thì sẽ không có thứ gì cả.
Thậm chí, chết đi sẽ làm tổn thương đến tinh thần, một khoảng thời gian dài tiếp theo sẽ không thể vào Khởi Nguyên Chi Địa được nữa.
Ảnh hưởng quá lớn.
Có hai cách để rời khỏi Khởi Nguyên Chi Địa.
Một là đợi kết thúc thời gian ở bên trong, phương pháp còn lại là sử dụng đạo cụ trốn thoát, thông qua đạo cụ trốn thoát để thoát khỏi Khởi Nguyên Chi Địa, cũng có thể bảo tồn những thứ đã thu được trước đó.
Thế nhưng, đạo cụ trốn thoát vô cùng quý hiếm, trên mặt Lục Duyên viết toàn chữ nghèo, lấy tiền đâu ra mà mua?
Đừng nói đạo cụ đào thoát, cho dù là vũ trang gen, Lục Duyên cũng không mua nổi.
Lúc trước hắn đã xem khu giao dịch, những vũ khí gen này, cấp bậc thấp nhất cũng đã mấy vạn tệ.
Lục Duyên xoa trán.
Sao ta lại nghèo vậy chứ?
Chẳng lẽ đến thế giới này rồi còn phải kiếm tiền đến lao lực sao? !
Chắc chắn đã xảy ra vấn đề ở đâu đó rồi!
Lục Duyên có chút kháng cự phải tin tưởng việc này.
Đọc thêm mấy bài viết khác, đại khái thì Lục Duyên cũng đã hiểu được công tác chuẩn bị trước khi vào Khởi Nguyên Chi Địa và đã thiết lập kế hoạch cho tốt rồi.
Thứ nhất, trước tiên phải tu luyện thuật dẫn dắt, hấp thu luồng linh khí đầu tiên, mở được không gian bên trong gen chiến văn.
Thứ hai, ngày mai đi mua nhu yếu phẩm, sau đó mua một vũ khí hợp kim thuận tay, không đủ khả năng dùng vũ khí gen đành cố gắng dùng vũ khí hợp kim vậy, hẳn là vẫn có thể mua được.
Thứ ba, nếu có thời gian, bèn luyện quân thể quyền và quân thể sát kiếm một chút, tăng cường thực lực bản thân một chút, đừng có chết ở lần đầu tiên như thế, vậy thì tổn thương quá.
Sau khi xác định xong các bước, Lục Duyên tắt máy tính, lên giường, ngồi khoanh chân, định hấp thu linh khí.
"Ừm... Dựa theo cách diễn giải của thuật dẫn đường linh khí cơ bản, nhắm mắt lại, thả lỏng tinh thần, để mình rơi vào cảnh giới kỳ ảo trong tình trạng như ngủ nhưng không ngủ, sau đó là có thể cảm thụ được linh khí.”
Lục Duyên nhớ lại tin tức mà mình đọc được lúc trước, nhắm mắt lại.
Nhưng Lục Duyên vừa nhắm mắt lại, liền cảm nhận được, xung quanh mình có rất nhiều điểm sáng màu trắng, những ánh sáng màu trắng này đều nhao nhao tới gần Lục Duyên, vây quanh Lục Duyên, còn không ngừng bay múa, nhìn bộ dạng như đang hoan hô nhảy nhót.
Lục Duyên:
"? ? ?”
Hắn có chút ngạc nhiên.
Linh khí? !
Tại sao nhiều như vậy? ?
Không đúng, tinh thần của ta còn chưa trống rỗng, sao có thể cảm nhận được linh khí?
Hình như điều này với giới thiệu có chút khác nhau nhỉ?
Chương 9: Hấp Thu Linh Khí
Lục Duyên có chút ngạc nhiên mà nhìn hạt linh khí lơ lửng trong ý thức, sau khi trầm mặc một lúc, hắn cẩn thận từng li từng tí mà hấp thu linh khí theo phương pháp của thuật dẫn dắt linh khí.
Kết quả là, tất cả linh khí giống như bị nam châm hút lấy, chúng bay thẳng về phía Lục Duyên một cách khác thường rồi dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Bên trong ý thức của hắn, linh khí xuyên qua màn sương mù màu trắng, dung nhập vào cấu trúc hình xoắn ốc của gen.
Ánh sáng do chuỗi gen xoắn ốc phát ra vốn ảm đạm, nhưng sau khi dung nhập ánh sáng kia dần dần trở nên chói mắt hơn.
Theo sự sáng lên của gen, Lục Duyên bắt đầu cảm thấy thân thể mình trở nên vô cùng ấm áp, vị trí ấn đường có chút trướng lên, tinh thần dường như càng lúc càng tốt.
Cảm thụ này khiến cho trong lòng Lục Duyên đầy kinh ngạc vui mừng.
Dựa vào biểu hiện hiện tại, linh khí tôi luyện gen, còn gen thì tu bổ cho tinh thần và thân thể.
Đây chắc là một điều tốt.
Vấn đề là hình như tốc độ hấp thu linh khí của hắn nhanh hơn rất nhiều so với trong giới thiệu của thuật dẫn dắt linh khí kia?
Trong giới thiệu của thuật dẫn dắt linh khí, thông thường người có thiên phú tốt sẽ cần ba đến năm ngày để hoàn thành quá trình này, thiên phú bình thường thì mất khoảng mười ngày nửa tháng.
Còn hắn chỉ nhắm mắt đã thành công rồi, này là thiên phú gì đây?
Chẳng lẽ là do khối lập phương này tiến hóa chăng?
Lục Duyên nhìn khối lập phương màu xanh nhạt đang xoay tròn, tâm trạng vui sướng.
Không hổ là hắn!
Đúng lúc này, ý thức Lục Duyên đột nhiên căng lên, tách ra một khoảng không gian nhỏ.
Khoảng không gian này vốn chỉ nhỏ bằng nắm tay nhưng lại liên tục hấp thu linh khí, càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, không gian này lớn thành một hình lập phương có dung tích khoảng một mét khối.
Tuy rằng không gian nhỏ không có thứ gì, nhưng Lục Duyên có thể cảm nhận được bản thân hắn có liên hệ với không gian nhỏ này.
Trong tiềm thức hắn đã nhận ra không gian này là gì.
Đây chẳng phải là thứ mà bài post lúc trước nói sao, sau khi hấp thu linh khí, có thể mở ra không gian của chiến sĩ gen?
Tuy nhiên, dựa theo cách nói của bài viết kia, hình như không gian này rất khó để mở ra.
Lục Duyên hoàn toàn không ngờ rằng hắn có thế dễ dàng mở ra như vậy, mọi chuyện vô cùng suôn sẻ.
Chỉ là không gian này hơi nhỏ.
Khi không gian ngừng lớn, Lục Duyên mở mắt.
Hắn nhìn những tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng, nhịn không được mà sợ run.
Hắn mở di động, nhìn lướt qua.
6: 34
Đã sáng rồi ư?
Rõ ràng hắn cảm thấy chỉ mới qua vài tiếng thôi mà, không ngờ là đã lâu như vậy.
Thế nhưng tinh thần hắn vẫn rất tốt, còn tốt hơn cả được ngủ ngon.
Đây là tác dụng của linh khí sao?
Khá lợi hại nha.
Lục Duyên rời giường, rửa mặt xong thì ra khỏi phòng.
Vừa mới mở cửa, Lục Duyên đã nhìn thấy một người phụ nữ mặc quần áo đỏ bó sát người, trang điểm tinh xảo, diện mạo không tệ, còn có một đôi mắt to đẹp sáng ngời mở cửa chính mà đến.
Sau khi nhìn thấy Lục Duyên, người phụ nữ nhoẻn miệng cười:
“Em trai Lục Duyên, phải đi học hả?”
Lục Duyên gật đầu:
“Ừm, chị Thanh Hòa, vừa tan tầm à? Vất vả rồi.”
“Ha ha, ta có mua dư mấy cái banh bao, ngươi cầm rồi ăn trên đường nhé?”
Lý Thanh Hòa cười nhẹ, nhấc cái túi bánh bao lên.
Trong lòng Lục Duyên ấm áp, hắn cười nói:
“Ngày nào chị Thanh Hòa cũng mua dư nhỉ.”
Một năm trước, Lục Duyên chuyển ra khỏi cô nhi viện rồi dọn đến đây.
Lý Thanh Hòa dọn đến đây sớm hơn Lục Duyên, một cô gái nhỏ yếu ớt không có sức lực ở một mình trong khu ổ chuột này, đương nhiên sẽ vô cùng vất vả.
Vì cuộc sống, gần như chuyện gì cũng phải trả giá.
Chẳng qua, đối với Lục Duyên, Lý Thanh Hòa cũng giống như một người chị tốt hay quan tâm chăm sóc hắn vậy.
Trong trí nhớ của nguyên thân, sau khi biết Lục Duyên là cô nhi, phí sinh hoạt hàng tháng rất thấp thì mỗi buổi sáng Lý Thanh Hòa đều mua nhiều đồ ăn sáng hơn để cho Lục Duyên.
Cũng thường xuyên nói với Lục Duyên những việc cần chú ý trong khu này, cái gì cần phải tránh né, cái gì không thể đụng vào.
Nếu không có Lý Thanh Hòa, chắc Lục Duyên không thể sống đến bây giờ.
Sau khi trở thành cô nhi, nàng là một trong số ít người khiến cho Lục Duyên cảm thấy ấm ấp.
Nguyên thân vẫn luôn muốn giúp đỡ Lý Thanh Hòa, đáng tiếc đến ngay bản thân hắn ta còn lo chưa xong chứ nói gì đến việc giúp đỡ người khác.
Bỗng Lục Duyên nghĩ, hiện tại hắn đã là chiến sĩ gen, không bao lâu nữa hắn sẽ rời khỏi nơi này, đến lúc đó cũng có thể giúp Lý Thanh Hòa ít việc, tìm một công việc tốt cho cô, rồi đưa nàng cùng rời khỏi chỗ hỗn loạn này.
Nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Lục Duyên, Lý Thanh Hòa ngẩn ra, nhìn Lục Duyên bằng ánh mắt kỳ quái.
Lục Duyên có chút nghi ngờ:
“Sao vậy?”
Chương 10: 5000
Lý Thanh Hòa cười nói:
“Chỉ là cảm thấy hình như em trai Lục Duyên có chút khác, hôm qua ngươi không cười như vậy.”
Lục Duyên giật mình, nhận ra bản thân có sự thay đổi hơi lớn.
Mà Lý Thanh Hòa là người sống ở khu ổ chuột, có hiểu biết phong phú, chỉ e là rất nhạy cảm với vấn đề này.
Hắn cười nói:
“Thật ra là có chuyện tốt.”
“Chuyện tốt gì?”
“Hôm qua ta thức tỉnh gen chiến sĩ. Ta cảm thấy cuộc đời của mình có lẽ sẽ khác đi nên định thay đổi đôi chút.”
Lý Thanh Hòa nghe vậy thì sửng sốt, sau đó kinh ngạc vui mừng mà cười.
Nàng tiến lên vỗ vai Lục Duyên:
“Chúc mừng em trai Lục Duyên nhé! Về sau ngươi chính là nhân vật lớn rồi!”
“Bây giờ còn chưa thể nói chắc vậy đâu, chỉ có điều về sau không phải ở khu ổ chuột nữa là được.”
“Ừ, rời khỏi nơi này đúng là điều rất tốt.”
Lý Thanh Hòa gật đầu liên tục.
Lục Duyên nhìn Lý Thanh Hòa, cười nói:
“Chị Thanh Hòa, đến lúc đó ta sẽ tìm công việc tốt cho ngươi, chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này.”
Lý Thanh Hòa ngẩn ra, lấy một bao thuốc lá từ trong ngực, thành thạo lấy một điếu, châm lửa, hút một hơi.
Tay trái nắm tay phải, thổi ra một làn khói trắng, nàng mỉm cười mà nhìn Lục Duyên nói:
“Sao? Không chê chị à?”
Lục Duyên nghiêm mặt nói:
“Ai đối xử tốt với ta, ai đối xử không tốt với ta, trong lòng ta đều nhớ rõ. Chị Thanh Hòa là người duy nhất ở đây đối xử tốt với ta.”
Lục Duyên kế thừa được ký ức của nguyên thân, tuy rằng hắn không có ý gì với Lý Thanh Hòa, nhưng cũng đối xử với Lý Thanh Hòa nhưng người chị đã quan tâm chăm sóc hắn.
Có thể giúp thì đương nhiên hắn sẽ giúp.
Lý Thanh Hòa im lặng một lúc, sau đó cười cười mà nghịch tóc Lục Duyên:
“Hiện tại mọi chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, đến lúc đó rồi nói sau. Ngươi lấy bánh bao trước rồi đi học đi, đừng đến muộn, ta không biết gì về chiến sĩ gen cả, ngươi tự lo liệu nhé, an toàn là trên hết.”
“Vậy ta đi trước đây.”
Lục Duyên bất đắc dĩ để Lý Thanh Hòa vò loạn tóc, tay cầm hai cái banh bao, đi ra ngoài.
Lý Thanh Hòa nhìn cửa phòng đóng chặt, im lặng một lúc rồi vươn tay dập điếu thuốc, cắn miếng bánh bao.
Nàng đi đến trước cửa phòng Lục Duyên, đứng một lúc, nàng nheo đôi mắt to sáng lại, bước xuyên qua cửa, đi vào trong phòng của Lục Duyên, từ đầu đến cuối cánh cửa vẫn đóng chặt.
Lý Thanh Hòa cắn một miếng bánh bao, nhìn quanh bốn phía, sau đó nhìn thoáng quá chiếc laptop đã cũ và kế hoạch chuẩn bị ba bước tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa để trên bàn học của Lục Duyên.
Nàng nhìn qua một cái, cười nói.
“Em trai quái gở cuối cùng cũng trưởng thành rồi nhỉ.”
Nàng lắc đầu, lại bước xuyên qua cửa phòng trở về phòng khách, sau đó vừa ăn bánh bao vừa đi về phòng mình.
...
Thật ra Lục Duyên không đi học.
Tuy rằng nguyên thân quái gở nhưng đầu óc không tệ lắm, thành tích các môn văn hóa đều dẫn đầu.
Không hổ là đời trước của hắn mà!
Lục Duyên không cần lo lắng về các môn văn hóa nên hắn đã xin phép chủ nhiệm, dự định thời gian tiếp theo này đều tập trung thăng cấp chiến sĩ gen.
Chủ nhiệm lớp đương nhiên có thể hiểu được điều này, không nói hai lời bèn trực tiếp đồng ý.
Trong hai tháng tới, Lục Duyên có thể không đi học bất cứ lúc nào.
Hôm nay hắn muốn đi đến trung tâm thương mại.
Không sai, hắn phải chuẩn bị những vật dụng cần thiết cho lần mạo hiểm tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa này.
Cái gọi là có thức ăn trong tay thì trong lòng không hoảng, cũng giống như có tiền trong tay thì trong lòng không hoảng vậy.
Tay cầm tấm thẻ có hơn 5000, Lục Duyên như có cả thế giới, ngay cả tư thế đi đường cũng có chút kiêu ngạo.
Lục Duyên mặc đồng phục, cũng là bộ quần áo tốt nhất của hắn mà bước vào trung tâm thương mại, bắt đầu mua sắm.
Giá trị của tờ tiền phong đỏ này còn giá trị hơn nhân dân tệ mà người gặp người thích ở kiếp trươc, thật ra thì cũng không lớn hơn bao nhiêu.
Thực ra 5000 cũng không tính là quá nhiều.
May mà Lục Duyên chỉ mua một ít vật phẩm bình thường.
Bánh quy đóng gói, bánh mì ăn chắc bụng, nước đóng chai.
Thuốc chống côn trùng, chất khử mùi... những thứ cần thiết cho dã ngoại.
Vốn dĩ Lục Duyên định mua thêm một túi ngủ và lều trại, nhưng ngẫm lại thì hắn cũng chỉ đi có 24 giờ, có thể thức thì thức.
Ngủ là để cho người chết, khi nào còn sống thì ngủ bù lại.
Nhưng mà nhiêu đây thôi cũng đã tốn chừng 1000 rồi.
Cuối cùng, trong tay Lục Duyên chỉ còn lại 4000 thôi.
Cầm số tiền này, Lục Duyên đi đến chỗ bán vũ khí kim loại trong trung tâm thương mại.
Khi Lục Duyên ra khỏi cửa hàng vũ khí, cả người hắn đều hoảng hốt.
Giờ này, trong không gian chiến sĩ của hắn có một thanh kiếm lớn, dài một mét năm, thân kiếm tối đen, ánh sáng lạnh lập lóe.
Kiếm hợp kim màu đen A1.
Trang bị hợp kim cấp thấp nhất, đã tốn của Lục Duyên 3700.
Đây là giá mà Lục Duyên cò kè mặc cả mãi mới mua được.
Nghĩa là, nó có giá 3900 được bớt 200!
Chương 11: Khu Ổ Chuột
Lục Duyên vốn còn muốn mua hộ giáp linh tinh, hiện tại thì...
Sao lúc ấy hắn có thể tự tin mà cảm thấy mình có thể dùng 4000 để mua vũ khí và hộ giáp nhỉ?
Nhìn 300 trong túi, vốn hắn còn muốn chuyển chỗ ở.
Hiện tại cõ nghĩ cũng không dám.
Là thứ gì đang che mắt hắn?
Là nghèo.
Lục Duyên rời khỏi trung tâm thương mại, không dám quay đầu nhìn thêm thứ gì.
Ban đầu hắn bắt xe đến trung tâm thương mại, mà bây giờ trong túi chỉ còn 300, còn phải ăn cơm nên hắn chỉ đành đi bộ về.
Cũng may là sau khi hấp thu linh khí, Lục Duyên phát hiện thể lực của mình tốt hơn trước rất nhiều, sức mạnh cũng tăng lên một ít.
Tuy rằng trung tâm thương mại cách khu ổ chuột hơn 10 km, nhưng hắn chỉ cần chạy chậm nửa tiếng là về đến rồi.
Ban ngày khu ổ chuột nhìn hài hòa hơn ban đêm rất nhiều, trên đường kẻ đến người đi vội vàng, có người mặt mũi vàng vọt, xanh xao.
Hai bên đường đầy rác, còn có đứa trẻ nhặt rác ven đường, lấy vài thứ hữu dụng mang về nhà.
Cạnh đó còn có mấy tên côn đồ đầu nhuộm đủ màu, hai tay đút túi quần, thường xuyên nhìn mọi người, không biết để làm gì.
Lục Duyên hơi cúi đầu, trở về phòng trọ trong tiểu khu.
Trong phòng khách rất yên tĩnh.
Chỗ hắn thuê tổng cộng có bốn phòng.
Một phòng của hắn, một phòng khác là của Lý Thanh Hòa, hai phòng còn lại, một phòng là của một người phụ nữ trung niên, phòng còn lại là của một đôi tình nhân.
Chẳng qua ban ngày những người đó rời đi rất sớm nên rất ít khi chạm mặt.
Còn Lý Thanh Hòa đều làm việc vào ban đêm, bây giờ chắc còn đang ngủ.
Lục Duyên nhẹ nhàng đóng cửa lại, trở về phòng mình.
Sau đó, hắn mở laptop lên, đăng nhập vào web chiến tranh bắt đầu xem video để học quân thể quyền và quân thể sát kiếm.
Không gian trong phòng rất nhỏ, cũng may hiện tại Lục Duyên chỉ mới bắt đầu luyện tập, động tác rất chậm nên không đến mức đụng chạm làm tổn hại cái gì.
Lục Duyên luyện tập đến tận lúc mặt trời xuống núi, cả người hắn đầy mồ hôi, hắn thu tay đang cầm kiếm hợp kim lại, ngồi lên giường nghỉ ngơi.
Ngoài cửa truyền đến âm thanh mở cửa, Lục Duyên biết, là Lý Thanh Hòa đi làm.
Lục Duyên không khỏi thở dài.
Nếu như trước đây, với diện mạo đó của Lý Thanh Hòa thì không biết có bao nhiêu người đàn ông yêu thích, cưng chiều tận trời.
Còn ở thế giới này, sinh tồn thôi đã vô cùng khó khăn rồi.
Sau khi nghỉ ngơi, Lục Duyên lại ngồi khoanh chân, bắt đầu hấp thu linh khí.
Hấp thu linh khí làm cơ thể hắn trở nên vô cùng ấm áp, mệt mỏi trong cơ thể vơi đi rất nhiều.
Lục Duyên ngạc nhiên phát hiện, tu luyện thuật dẫn dắt linh khí khi cơ thể mệt mỏi có hiệu quả hơn khi không mệt mỏi.
Chẳng trách lại nói thể thuật có thể làm tăng hiệu quả của linh khí, thì ra là vậy.
Thân thể, tinh thần và linh khí vừa đối lập vừa thống nhất và bổ sung cho nhau.
...
Sáng hôm sau.
Lục Duyên ra ngoài, định tìm một nơi yên tĩnh để luyện tập thể thuật.
Đúng lúc này, cửa lớn mở ra, Lý Thanh Hòa đi đến.
Trên tay nàng cầm bánh bao chiên, nhìn thấy Lục Duyên, cười nói:
“Em trai Lục Duyên, mua dư này.”
Lục Duyên cười:
“Cảm ơn chị Thanh Hòa.”
Hắn vươn tay nhận bánh bao chiên.
“Đúng rồi, em trai Lục Duyên, ngươi đang tập quyền hả?”
“Sao chị Thanh Hòa biết?”
“Hôm qua ngươi gây ra âm thanh lớn như vậy, ta ở trong phòng cũng nghe được.”
Lục Duyên sửng sốt.
Tuy rằng hắn biết phòng cách âm không tốt lắm, buổi tối hắn thường xuyên nghe được âm thanh của đôi tình nhân kia, nhưng không nghĩ đến ngay cả việc hắn luyện quyền cũng bị nghe được.
Hắn gật đầu:
“Vâng, ta định đi vào Khởi Nguyên Chi Địa, nên tập luyện tốt thể thuật phòng thân trước.”
“À.”
Lý Thanh Hòa gật đầu, ánh mắt tỏ vẻ ngây thơ không hiểu cái gì cả.
Nàng mở miệng:
“Ta biết có chỗ rất thích hợp để luyện quyền.”
Lục Duyên ngẩn ra, nhìn Lý Thanh Hòa:
“Thật hả? Ở đâu?”
Hắn đang muốn tìm một nơi yên tĩnh để tập thể thuật, không ngờ là Lý Thanh Hòa lại biết.
Đây là gì nhỉ, đây không phải là đãi ngộ của nhân vật chính trong truyền thuyết sao?
Không hổ là hắn.
“Tốt xấu gì ta cũng đã lăn lộn ở khu ổ chuột này được một thời gian rồi, quen biết một người bạn có mở võ quán, ở đó có thể luyện quyền. Để ta dẫn ngươi đi.” ’
“Ngươi dẫn ta đi ư? Có làm phiền ngươi nghỉ ngơi không? Buổi tối ngươi đi làm cũng rất mệt rồi.”
Lý Thanh Hòa lấy gói thuốc lá từ ngực ra, châm một điếu, sau đó cười nói:
“Dẫn ngươi đi cũng không mất bao lâu.”
Lục Duyên thấy vậy thì cười gật đầu đồng ý.
Ăn xong bữa sáng, Lý Thanh Hòa dẫn Lục Duyên ra ngoài.
Trên đường đi, Lý Thanh Hòa và Lục Duyên đều hơi cúi đầu, bước đi có chút gấp gáp.
Việc gì cũng ít nhìn ít nghe, không lo chuyên bao đồng.
Đây là Lý Thanh Hòa dạy Lục Duyên.
Đây là cách để sống trong khu ổ chuột.
Cả hai rẽ ngã tư đường có chút hôi thối mấy lần, cuối cùng đến trước cánh cửa bằng kim loại lớn nhìn qua vô cùng cũ nát.
Chương 12: Cứ Để Ta Lo
Trên cửa có bốn chữ to “Võ quán Đại Minh”, trên bốn chữ đó có ánh đèn màu cầu vòng nhấp nháy, hình như đã bị hỏng đôi chút.
Tại cửa lớn còn có mấy người đàn ông cường tráng đang ngồi chồm hỗm hút thuốc.
Sau khi hai người đến gần, mấy người đàn ông cường tráng ngẩng đầu nhìn họ một cái, sau khi nhìn thấy Lý Thanh Hòa, mắt bọn họ sáng lên, thậm chí còn có một tên có sẹo ở mắt phải huýt sáo cười ngả ngớn.
Lục Duyên nhướn mày, còn Lý Thanh Hòa lại cười quyến rũ với người đàn ông cường tráng kia.
Tráng hán mặt sẹo đứng lên, cười nói:
“Cô bé, rất lẳng lơ đấy? Đến để để tìm ông đây à?”
Lý Thanh Hòa khẽ cười:
“Ta đến tìm Minh ca.”
Nghe thế, mấy tên tráng hán khác rục rịch một chút, nét tươi cười trên mặt tên tráng hán kia cũng bị cứng lại.
Hắn ta không rên một tiếng, im lặng ngồi xổm xuống, buồn bực hút thuốc.
Lục Duyên có chút ngờ vực mà nhìn thoáng qua mấy tên tráng hán đang im lặng.
Lý Thanh Hòa gọi hắn nói:
“Theo ta vào trong.”
Lục Duyên theo Lý Thanh Hòa vào cửa.
Bên trong cánh cửa là một quảng trường rất lớn, trên quảng trường có không ít thiết bị máy móc.
Có cọc kim loại, có thiết bị tập thể hình, có đài quyền anh...
Không ít người đang gào thét tập thể hình ở, luyện quyền ở bên trong, thậm chí còn có người luyện thể thuật đao pháp.
Lục Duyên nhìn thấy một người đàn ông có cánh tay máy, đấm một quyền thật mạnh vào cọc kim loại, làm nó biến dạng, trong lòng hắn có chút kinh ngạc, không ngờ rằng khu ổ chuột còn có nơi như vậy.
Hắn tò mò hỏi:
“Chị Thanh Hòa, Minh ca là ai? Sao ngươi lại quen biết hắn?”
Lý Thanh Hòa nhíu mày nhìn Lục Duyên, nàng nở nụ cười quái dị:
“Em trai nhỏ, có chắc là ngươi muốn biết không? Muốn nghe kể lại chi tiết không?”
Khóe môi Lục Duyên giật giật, cười gượng:
“... Thôi bỏ đi.”
Lý Thanh Hòa cười cười, dẫn Lục Duyên vào bên trong võ quán.
Sâu trong võ quán, một người đàn ông cường tráng cao gần hai mét, mặc đồ đen bó sát người, toàn thân đầy cơ bắp cường tráng đang đấm mấy quyền vào cái cọc kim loại đối diện.
Đùng đùng!
Mỗi một cú đấm đều vô cùng nặng nề, lưu lại một dấu ấn thật to trên cọc kim loại.
Thấy vậy con ngươi Lục Duyên co rút lại.
Đây là kim loại đấy, thế mà người này có thể đấm đến mức để lại dấu ấn.
Đây vẫn còn là người sao?
Không lẽ người này cũng là chiến sĩ gen?
Sau khi Lục Duyên và Lý Thanh Hòa đến gần, tráng hán dừng động tác, quay đầu lại nhìn.
Ánh mắt hắn ta quét qua Lục Duyên, rồi dừng ở trên người Lý Thanh Hòa, giọng nói thô ráp mạnh mẽ:
“Sao ngươi lại đến đây?”
Lý Thanh Hòa mỉm cười đến gần, nhẹ nhàng chọc vào ngực tráng hán:
“Không phải ta nhớ ngươi sao?”
Tráng hán quay đầu nhìn về phía Lục Duyên:
"Tiểu tử này là ai?"
“Hắn là em trai ta, ta muốn để hắn ở chỗ ngươi luyện tập một chút, để hắn có thể tự bảo vệ bản thân.”
“Em trai ngươi? Vậy ở đây luyện đi. Không thu tiền của ngươi.”
Thật ngoài ý muốn, tráng hán rất dễ nói chuyện, phất tay đồng ý.
Lục Duyên còn tưởng rằng người này sẽ rất hung dữ.
Lý Thanh Hòa mở miệng:
“Em trai Lục Duyên, hắn ta là chủ nơi này, Phất Lãng Minh, ngươi có thể gọi hắn là Minh ca.”
Lục Duyên vội vàng gật đầu cười nói:
“Cảm ơn Minh ca.”
Phất Lãng Minh xua tay, lộ ra nụ cười trắng trợn:
“Ngươi tự đi dạo đi, Thanh Hòa đi vào với ta.”
Nói xong, hắn ta liền xoay người tiến vào căn phòng bên cạnh, Lý Thanh Hòa cười quái dị với Lục Duyên nói:
“Tự ngươi đi dạo đi, ta vào đây.”
Lục Duyên:
“...”
Hắn gật đầu, trong lòng có nhiều cảm xúc hỗn loạn.
Người chưa trưởng thành như hắn có thể xem loại giao dịch này không?
Lý Thanh Hòa vào phòng, đóng cửa lại, Phất Lãng Minh đã kéo rèm lại rồi.
Không giống như tưởng tượng của Lục Duyên, Phất Lãng Minh chính trực nhìn Lý Thanh Hòa:
“Đại nhân!”
Lý Thanh Hòa châm điếu thuốc, ngồi trên sofa da màu nâu bắt chéo chân:
“Ừ.”
Phất Lãng Minh trộm nhìn thoáng qua Lý Thanh Hòa, cẩn thận mở miệng hỏi:
“Đại nhân... Rốt cuộc thằng nhóc bên ngoài kia là ai vậy?”
Lý Thanh Hòa cười nói:
“Một đứa em trai tình cờ quen được mà thôi. Hắn mới vừa thức tỉnh, còn chưa tiến vào Khởi Nguyên Chi Địa nên định để hắn tu luyện ở chỗ ngươi. Ngươi xem rồi chỉ dạy hắn đi.”
Phất Lãng Minh giật mình, hắn ta vỗ vào ngực mình như vỗ gạch:
“Không thành vấn đề! Mọi chuyện cứ để ta lo!”
“Đừng biểu hiện quá lố, dễ bại lộ.”
“Thuộc hạ đã rõ.”
“Ừ, ta ở đây một lát rồi ra ngoài.”
Lý Thanh Hòa gật đầu, lấy điện thoại ra, bắt đầu chơi trò chơi.
Vẻ mặt Phất Lãng Minh rối rắm mà mở miệng:
“... Đại nhân, có thể ở lâu chút không?”
Lý Thanh Hòa ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Phất Lãng Minh:
“Lý do?”
“Khụ... người xem, nếu thời gian quá ngắn, truyền ra thì nghe không tốt lắm...”
“Hửm?”
Lý Thanh Hòa nheo mắt lại, lộ ra nụ cười sáng lạn.
Sắc mặt Phất Lãng Minh trắng bệch, vội mở miệng:
“Không không không, ta lỡ lời rồi! Mọi chuyện đều nghe lời đại nhân hết!”
Lý Thanh Hòa thu lại ý cười, sau đó nghĩ đến gì đó, mở miệng nói:
“Đúng rồi, bên ngoài có một người đàn ông mắt phải có sẹo, ta không muốn nhìn thấy hắn lần nữa.”
“Đã hiểu!”
Chương 13: Chỉ Có Nhiêu Đó Thôi
Năm phút sau, Lý Thanh Hòa đã chơi game nối điểm xong, đứng lên, đi đến cửa.
“Ngươi không cần ra ngoài.”
Phất Lãng Minh vẫn đang đứng thẳng tắp thở phào ra:
“Vâng!”
Lục Duyên đang đứng trong một góc sáng để tập thể quyền thấy Lý Thanh Hòa đi ra, vội vàng bước đến:
“Chị Thanh Hòa, ngươi không sao chứ?”
Lí Thanh Hoà nở một nụ cười mờ ám:
“Ta thì có chuyện gì được? Ta và Minh ca quen biết lâu rồi.”
Lục Duyên:
“...”
Hắn trầm mặc một lát mới mở miệng:
“Lần này cảm ơn chị Thanh Hòa.”
“Ta còn đang mong chờ em trai Lục Duyên phát đạt rồi đưa ta ra khỏi nơi quỷ quái này đây.”
Lý Thanh Hòa vỗ vai Lục Duyên, cười nói.
Lục Duyên nhìn Lý Thanh Hòa, còn nghiêm túc gật đầu:
“Yên tâm, ta sẽ.”
“Tốt lắm, chuyện sau này để sau này lại nói, Minh ca đã đồng ý để ngươi tập luyện ở đây, chờ hắn ta ra, ngươi đi chào hỏi hắn nhé.”
Lục Duyên gật đầu.
“Ta về trước đây, tập luyện cho tốt.”
Lý Thanh Hòa đưa tay che miệng, ngáp một cái, sau đó tạm biệt Lục Duyên, ra khỏi võ quán Đại Minh.
Không lâu sau, Phất Lãng Minh cũng đi ra.
Trên mặt hắn ta mang theo nụ cười thỏa mãn, Lục Duyên nhìn thoáng qua, hơi cúi đầu.
Phất Lãng Minh nhìn Lục Duyên, rồi đi qua chỗ hắn, nhếch miệng lộ ra răng trắng, nở nụ cười:
“Đây là Lục Duyên nhỉ? Nghe Thanh Hòa nói, ngươi phải ở đây luyện thể thuật? Đang học quân thể quyền và quân thể sát kiếm sao?”
Lục Duyên gật đầu:
“Đúng vậy.”
Phất Lãng Minh đánh giá Lục Duyên, mở miệng:
“Luyện cho ta xem.”
Lục Duyên hít một hơi thật sâu, bắt đầu luyện quân thể quyền.
Thời gian Lục Duyên tập thể quyền còn chưa đến một ngày, tuy rằng đã học xong quân thể quyền nhưng làm không quá trôi chảy, nhưng mà sức mạnh của Lục Duyên không kém nên cho dù không trôi chảy cũng dũng mãnh cuồn cuộn.
Mới đầu Phất Lãng Minh đứng bên cạnh còn không quá để ý, sau đó sắc mặt hắn ta dần trở nên nghiêm trọng, nhìn thấy quyền phong kia, trên mặt hắn ta nổi lên sự ngạc nhiên.
Sức mạnh của quyền phong này, căn bản không giống như vừa thức tỉnh, đây là chiến sĩ gen còn chưa vào Khởi Nguyên Chi Địa đó!
Đánh quyền pháp được một lượt, sắc mặt Lục Duyên đỏ ửng, hơi thở dồn dập.
Hắn quay đầu nhìn Phất Lãng Minh, phát hiện vẻ mặt ngạc nhiên của hắn ta.
Lục Duyên dừng lại một chút:
“Sao vậy?”
Phất Lãng Minh trở lại bình thường, sắc mặt hơi kì quái nói:
“... Thanh Hòa nói ngươi vừa thức tỉnh hôm kia?”
Lục Duyên gật đầu:
“Đúng vậy, Minh ca, có vấn đề gì không?”
Phất Lãng Minh trầm mặc một lát mới mở miệng:
“Đến, đánh ta một quyền.”
Lục Duyên ngẩn ra, nhìn Phất Lãng Minh:
“Minh ca, ngươi nói muốn ta đánh ngươimột quyền hả?”
“Sao nào? Sợ làm ta bị thương à? Mau ra tay đi.”
Phất Lãng Minh tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Khóe miệng Lục Duyên giật giật.
Thực lực của Phất Lãng Minh này rất mạnh, hắn không phải là đối thủ của hắn ta, hắn phải làm sao bây giờ?
Đánh thì đánh đi.
Hắn nắm tay lại cong thắt lưng, một quyền ầm lên, bắt đầu khởi động quyền phong, nắm tay đánh về ngực Phất Lãng Minh.
Cảm nhận được quyền phong kia, con ngươi Phất Lãng Minh hơi co rút lại, nâng bàn tay to bằng cái quạt lá của mình lên, chặn nắm đấm của Lục Duyên lại.
Lục Duyên phát hiện nắm tay hắn như đấm vào tường đồng vách sắt, không thể tiến thêm, mà thân thể của Phất Lãng Minh thì không có chút nhúc nhích nào.
Điều này càng khiến hắn xác định, thực lực của hắn thua kém Phất Lãng Minh không chỉ là một chút thôi đâu.
Bản thân hắn vẫn còn rất yếu.
Lúc Lục Duyên vẫn còn suy nghĩ lung tung thì giọng Phất Lãng Minh lại vang lên:
“... Ngươi thật sự vừa mới thức tỉnh à?”
Lục Duyên có chút nghi ngờ nhìn Phất Lãng Minh, hắn ta đã hỏi vấn đề này lần thứ hai rồi.
Chẳng lẽ bản thân hắn có chỗ nào không ổn à?
Lục Duyên có chút nghi ngờ.
"Đúng là vừa thức tỉnh."
Phất Lãng Minh nhìn Lục Duyên hơi cổ quái:
“Lần đầu tiên người dẫn linh khí, mất bao lâu mới cảm nhận được linh khí, rồi mất bao lâu để hấp thu?”
Lục Duyên giật mình, lúc này mới hiểu bản thân hắn có vấn đề gì.
Cảm thấy biểu hiện của hắn quá lợi hại à?
Lực lượng có chút mạnh, không giống chiến sĩ gen vừa thức tỉnh sao?
Chắc chắc hắn không thể nói rằng bản thân không cần nhập định cũng có thể cảm nhận được linh khí, điều này quá mức biến thái.
Sau khi tự hỏi, Lục Duyên mới mở miệng:
“Phải mất gần nửa ngày mới hấp thu được linh khí.”
Đây cũng coi như là không đến nửa này nhỉ?
Lục Duyên thay đổi cách nói.
Nghe được lời của Lục Duyên, Phất Lãng Minh trợn to hai mắt nhìn hắn.
Sau đó hắn ta vội ho một tiếng, vẻ mặt tươi cười:
“Khụ... Là Lục Duyên nhỉ? Nếu Thanh Hòa đã giao ngươi cho ta, ta thấy thiên phú của ngươi không tệ lắm, thôi thì ta miễn cưỡng nhận người làm đồ đệ, thấy thế nào?”
Lục Duyên hơi ngạc nhiên mở miệng nói:
“Minh ca rất mạnh hả?”
“Ta...”
Phất Lãng Minh đang định nói chuyện, đột nhiên nhớ tới lời nhắc nhở của Lý Thanh Hòa trước đó nên nhanh chóng ngậm miệng.
Hắn ta mở miệng:
“Khụ, tuy rằng ta vừa mới đột phá đến chiến sĩ cấp 1, nhưng về sau ta sẽ trở nên rất mạnh đấy!” ’
Lục Duyên:
“?”
Chỉ có nhiêu đó thôi à?
Mới chiến sĩ cấp 1?
Cũng không mạnh hơn hắn bao nhiêu nhỉ?
Chương 14: Đồ Ẻo Lả
Hắn tốt xấu gì cũng có tiềm lực vô hạn.
Lục Duyên tạm thời không nói gì.
Sau đó cười gượng mở miệng:
“Minh ca thật lợi hại, chẳng qua bây giờ ta còn chưa lên đại học, chờ sau khi ta lên đại học rồi nói sau.”
Nghe thấy lời của Lục Duyên, Phất Lãng Minh khẽ nhíu mày, đương nhiên hắn có thể nghe ra ẩn ý trong lời nói của Lục Duyên.
Chẳng qua nghĩ đến hắn là người Lý Thanh Hòa đưa đến, nên hắn ta không dám làm gì với Lục Duyên, chỉ có thể nở một nụ cười miễn cưỡng, gật đầu:
“Vậy chờ người lên đại học rồi nói sau.”
Lục Duyên có chút kinh ngạc mà nhìn thoáng qua Phất Lãng Minh.
Hắn còn tưởng Phất Lãng Minh sẽ thẹn quá hóa giận, không ngờ hắn ta lại không tức giận.
Xem ra là người tốt.
Có điều e là sau này hắn phải khiêm tốn một chút.
Ít nhất khi chưa thực sự an toàn thì không thể biểu hiện tài giỏi quá mức.
Phất Lãng Minh tiếp tục nói:
“Muốn luyện tốt thể thuật thì không thể luyện một mình được, ta sắp xếp cho người mấy đối thủ để người luyện tập với bọn họ!”
Nói xong hắn ta quay lại nói với tráng hán đang đánh quyền cách đó không xa.
“Tiểu Hổ!”
Tráng hán quay đầu, khuôn mặt chính trực với nụ cười ngây thơ, chạy chậm lại đây:
“Minh ca!”
“Ừ, ngươi với tên tiểu tử này lên đài luyện tập đi.”
“Hả? Với giá đỗ này?”
Tiểu Hổ nhìn thoáng qua Lục Duyên, nhịn không được tỏ khổ:
“Ta sợ ta không kịp thu tay sẽ đánh chết hắn mất... hay là để người khác luyện với hắn đi?”
Lục Duyên nghe vậy, hơi nhíu mày nhưng không nói gì cả.
“Nói nhảm ít thôi, nói là ngươi thì là ngươi! Không thì ta tập luyện với ngươi!”
Tiểu Hổ nghe hắn ta nói như thế vội nghiêm túc nói:
“Được ta lập tức luyện với hắn!”
Lúc này Phất Lãng Minh mới vừa lòng gật đầu:
"Các ngươi theo ta lại đây."
Hắn ta dẫn hai người đến đến trước một lôi đài.
Trên lôi đài có hai tráng hán đang đối luyện, cả hai đánh một quyền thật mạnh vào người đối phương, trên mặt và thân thể đầy vết xanh tím.
Dưới lôi đài có không ít người đang xem trận chiến, tiếng hoan hô hò vang vang lên không ngừng.
“Lão Miêu! Ngươi xong chưa đấy! Đấm thẳng! Móc phải! Con mẹ nó!”
“Sơn Trư! Dùng sức! Cmn ngươi chưa ăn cơm à! Đánh hắn! Đánh cmn!”
Đám người đang xem trận chiến nhìn thấy Phất Lãng Minh lại đây thì vội vàng tránh đường, có chút tò mò mà nhìn ba người Phất Lãng Minh, nhất là khuôn mặt thư sinh của Lục Duyên.
Phất Lãng Minh vỗ lên sàn lôi đài làm lôi đài rung ầm ầm lên.
"Dừng lại!"
Ở trong này, lời nói của Phất Lãng Minh rất có trọng lượng, hai người trên lôi đài vốn đang đánh đấm kịch liệt nghe vậy thì tách ra.
Hai người lau vết thương trên mặt, thở hổn hển, hung tợn mà lườm nhau, sau đó nhìn về phía Phất Lãng Minh.
“Minh ca.”
Phất Lãng Minh vẫy vẫy tay, nhếch miệng nói:
“Xuống dưới, đổi người!” ’
“Đổi người?”
Không chỉ có hai người lão Miêu và Sơn Trư mà mọi người xem trận chiến ai cũng sửng sốt.
Sau đó có người mong chờ mở miệng hỏi:
“Minh ca định lên đài thi đấu hả?”
“Tiểu Hổ làm bao cát? Tuyệt vời đấy!” ’
“Nhanh bắt đầu nhanh bắt đầu! Minh ca đỉnh quá.”
Tiểu Hổ nghe thấy lời của mọi người thì nở nụ cười ngờ nghệch, hắn ta gãi đầu:
“Các anh em, mọi người phải thất vọng rồi, Minh ca không ra tay, mà là ta với cộng giá đỗ này lên đài thi đấu.”
Tiểu Hổ chỉ Lục Duyên.
Mọi người đánh giá Lục Duyên, lập tức thấy thất vọng.
“Với hắn? Còn không có cánh tay thô như ta nữa, đánh một quyền còn phải cầu cho hắn đừng chết à?” ’
“Gương mặt mới à? Ẻo lả thế sao không đến club Kim Huy tiếp khách đi, chạy đến đây làm gì?”
“Này! Ẻo lả! Để ngươi lên đài chắc ngươi sẽ không sợ đến mức tiểu ra quần đâu nhỉ?”
“Ha ha ha!”
Mọi người huýt sáo, nhìn Lục Duyên cười to.
Minh ca cũng ôm cánh tay cường tráng của mình, nhếch miệng cười to.
Hắn ta cũng trêu chọc mà nhìn Lục Duyên:
“Sao nào? Tiểu tử, lên hay không?”
Lục Duyên nhíu mày nhìn bọn họ một cái, yên lặng xoắn tay áo lên.
“Đến thử xem.”
Tiểu Hổ cười ngây ngô gãi đầu:
“Bị ta đánh sấp mặt thì ta cũng không trả tiền thuốc men đâu đấy!”
Khóe miệng Lục Duyên giật giật:
“Không cần ngươi trả.”
“Nếu vậy thì ngươi lên đài đi.”
Dưới tiếng cười của mọi người, hai người Lục Duyên và Tiểu Hổ bước lên lôi đài.
Trên lôi đài, Lục Duyên và Tiểu Hổ đối đầu với nhau.
Phất Lãng Minh ngồi dưới lôi đài vỗ tay:
"Bắt đầu!"
Hai người nhìn nhau, Tiểu Hổ gãi đầu, hắn cười ngây ngô rồi nói:
"Ngươi ra tay trước đi."
Khán giả ở phía dưới hô hào:
"Đồ ẻo lả, nhanh lên đi! Đây là cơ hội duy nhất của ngươi đấy!”
"Đúng vậy, đám Tiểu Hổ một phát đi! Đó là phẩm giá của một người đàn ông! Chứng ít nhất ngươi cũng không phải là đàn bà!”
“......”
Lục Duyên đứng trên đài nhếch miệng, sử dụng kỹ xảo quân thể quyền, từng bước đi ra.
Sức mạnh cơ thể đã được chuỗi gen nuôi dưỡng nhanh chóng bộc phá, tốc độ của hắn cực nhanh, chạy tới trước người Tiểu Hổ.
Chương 15: Khả Năng Khủng Khiếp
Hắn xoay thắt lưng, vung tay, đấm ra một quyền, đánh thẳng vào ngực của Tiểu Hổ.
Quyền phong vang lên vù vù.
Tiểu Hổ cảm nhận được quyền phong của Lục Duyên, nụ cười ngây ngô trên mặt cứng đờ.
Hai tay hắn ép xuống mạnh mẽ, chắn trước nắm đấm của Lục Duyên.
Ầm!
Hai tay Tiểu Hổ bị một quyền kia đánh thẳng vào ngực mình, mặt hắn biến sắc, thân thể lùi về sau liên tục, thiếu chút nữa là ngã khỏi lôi đài.
Đau đớn kịch liệt kia khiến sắc mặt Tiểu Hổ thay đổi, có chút tái đi.
Hắn ngẩng đầu, có chút khiếp sợ nhìn Lục Duyên, rất lâu sau cũng không nói.
Đột nhiên tiếng cười phía dưới im bặt, mọi người nhìn vào Lục Duyên đang xoay cổ tay, sau đó lại nhìn Tiểu Hổ đang ôm ngực, ngơ ngác nhìn nhau.
"Tên... Tên giá đỗ mà lại mạnh mẽ như vậy sao?”
"Là giả phải không? Tên ẻo lả này sao lại có sức mạnh như vậy? Quyền phong kia... Cũng này nọ phết nha!”
“......”
Lúc này Phất Lãng Minh mới nhếch miệng cười, hắn mở miệng nói:
"Tiểu Hổ, quên mất không nói, thằng nhóc này là một chiến sĩ gen, Tiểu Hổ, nếu như ngươi không muốn bị đánh đến nằm liệt trên giường, vẫn nên thể hiện chút thực lực đi."
Tiểu Hổ:
"? ? ? ?”
Hắn ngây thơ nhìn vào gương mặt tươi cười của Phất Lãng Minh, khóc không ra nước mắt nói:
"Chiến sĩ gen? ! Minh ca, sao ngươi không nói sớm? !”
Những người khác cũng lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt nhìn Lục Duyên thay đổi.
"Vậy mà lại mà một chiến sĩ gen... chẳng trách.”
"Nếu là chiến sĩ gen vậy thì có được sức mạnh như vậy cũng là điều dễ hiểu."
Phải biết rằng số lượng chiến sĩ gen vốn rất ít, ở trong khu dân nghèo thế này lại càng thêm thưa thớt, hiếm có.
Có thể gặp được chiến sĩ gen ở chỗ này quả thực hiếm lạ như trông thấy một con gấu trúc lớn.
Cả đám người xem trận đấu đều đang đánh giá Lục Duyên, vẻ mặt đầy tò mò.
Lục Duyên nhìn Tiểu Hổ xoa ngực, sắc mặt dần dần thay đổi, cười nói:
"Yên tâm đi, nếu như đánh gục ngươi, ta cũng sẽ không chi tiền thuốc men đâu."
Tiểu Hổ nhếch miệng:
"Giá đỗ này, xem thường ngươi mất rồi. Thế nhưng chắc ngươi cũng không phải là chiến sĩ gen quá mạnh mẽ nhỉ? Với sức mạnh thế này cũng chẳng mạnh hơn ta đâu.”
Nói xong, hắn vọt lên phía trước, nhắm thẳng vào Lục Duyên.
“Vậy ta đây sẽ cho ngươi xem chênh lệch về mặt kỹ xảo!”
Nắm đấm, chân, khuỷu tay, đầu gối...
Mỗi một bộ phận của Tiểu Hổ đều như biến thành vũ khí, phát động tấn công như cuồng phong vũ bão về phía Lục Duyên.
Một ngày trước, Lục Duyên cũng chưa từng đánh đấm.
Tuy rằng học quân thể quyền được một ngày, nhưng kinh nghiệm thực chiến dường như bằng không, đối mặt với công kích như cuồng phong bạo vũ, đồng tử hắn chợt co rút lại, chỉ có thể ngăn cản không ngừng.
Trong lúc nhất thời, hắn chật vật mà lùi về phía sau liên tục.
Cũng may sau khi hắn tu luyện, sức mạnh đã tăng lên rất nhiều, đã không quá chênh lệch với Tiểu Hổ thường xuyên luyện tập, hơn nữa chỉ e là sức mạnh tinh thần của hắn đã hơn Tiểu Hổ một chút, hắn có thể nhạy bén cảm nhân được đường tấn công của Tiểu Hổ.
Tuy rằng chật vật, đôi khi còn có thể trúng một quyền, nhưng miễn cưỡng thì vẫn ngăn cản được.
Bang bang! !
Tiếng quyền cước va chạm đầy nặng nề vang vọng, song phương chiến đấu kịch liệt khiến người vây xem ở dưới đài cũng tập trung quan sát.
Giằng co chiến đấu một hồi, đột nhiên Lục Duyên nghiêng bước tránh được đòn khuỷu tay của Tiểu Hổ, sau đó nâng đầu gối thúc vào sườn bụng Tiểu Hổ.
Sắc mặt Tiểu Hổ trắng bệch, lùi liên tục về phía sau vài bước.
Đám người đứng xem phía dưới mở tròn hai mắt.
“Thế mà có thể phản kích được sao? !”
“Đúng vậy, sức mạnh và tốc độ của thằng nhóc này cũng không khác với Tiểu Hổ là bao, thế nhưng kỹ xảo với kinh nghiệm lại kém xa, lúc trước vẫn còn bị Tiểu Hổ áp chế, bây giờ mới qua được bao lâu lại có thể phản kích được?”
"Đây là chiến sĩ gen sao? Biến thái quá đấy!”
Lúc trước những người vây xem này đều gọi Lục Duyên là tên ẻo lả, rau giá đỗ, sau khi chiến đấu, bọn họ cũng đổi giọng, không gọi như vậy nữa.
Thực lực mà Lục Duyên thể hiện đủ để khiến rất nhiều người ngưỡng mộ.
Phất Lãng Minh vẫn luôn chú ý đến Lục Duyên.
Sau lần phản kích đầu tiên của Lục Duyên, hắn trợn trừng hai mắt, nhếch miệng, lẩm bẩm:
“Khả năng học tập và thích nghi quá khủng khiếp! Đây là trực giác chiến đấu bẩm sinh phải không? ! Hơn nữa thiên phú kinh khủng kia. Rốt cuộc Thanh Hoà đại nhân đã tìm phải con quái vật gì vậy? ! Chỉ sợ thứ này còn có thể so sánh với học sinh trực hệ của chính phủ ý chứ? Sao khu dân nghèo lại có thể con quái vật như này xuất hiện? ! Đùa ta đấy à?”
Hắn nhìn Lục Duyên chuyển động thân thể, ánh mắt chớp động:
“Không được, ông đây nhất định phải lôi kéo hắn về phe của ông! Đợi lát nữa ông đây sẽ đi nói với đại nhân!”
Khi trận chiến tiếp diễn, Lục Duyên phản kích càng ngày càng mãnh liệt.
Từ việc bị Tiểu Hổ dùng kinh nghiệm phong phú và kỹ xảo để chèn ép, dần dần, Lục Duyên ngày càng thuần thục quân thể quyền, bắt đầu tránh né rồi phản kích.
Đến bây giờ, Tiểu Hổ đánh Lục Duyên, Lục Duyên đã có thể phản kích một chút.
Đây chắc chắn là một sự tiến bộ to lớn.
---
Mai mình sẽ lên 5 chương, hy vọng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ mình ạ! <3