TẬP 5
MỞ ĐẦU : KHỞI ĐẦU CỦA SỰ KHAI SÁNG
Ngày 1 tháng 1, năm 1547, lịch Đại Lục.
Đây là năm mới đầu tiên kể từ khi Vương quốc Elfrieden sáp nhập lãnh thổ của Amidonia và trở thành Liên hiệp Vương quốc Elrieden và Amidonia, hay gọi tắt là Vương quốc Friedonia.
Tại thủ đô Hoàng giaElfrieden, Parnam, và thủ phủ trước đây của Công quốc, Van, cũng như tại những thành phố đã lắp đặtNgọc phát thanh Hoàng gia tại quảng trường, một số lượng lớn người dân đang tập trung tại đó. Bởi vì, ngày hôm nay vị vua trẻ sẽ dùng Ngọc phát thanh để gửi lời chúc mừng năm mới đến người dân. Vì thế, mọi người đã tập trung lại để lắng nghe.
Không phải Souma đã ép buộc mọi người phải lắng nghe hay gì cả. Nhưng, mỗi lần dùng Ngọc phát thanh, cậu ta lại có các sự kiện như Tụ Họp Nhân Tài, chương trình giới thiệu món ăn mới để chống lại nạn đói, hay truyền hình ca nhạc….Tất cả đều ngẫu nhiên, nên mọi người tập trung lại hóng xem liệu có chương trình gì thú vị được tổ chức nữa không. Hơn nữa, khi nhiều người tập trung lại thế này, các thương nhân sẽ xuấthiện và mở các quầy hàng để thu lợi nhuận, và khi có nhiều gian hàng tập trung một chỗ như thế mọi người sẽ tập trung lại để xem có chuyện gì. Vòng lặp cứ thế tiếp tục, nên dù Souma chỉ báo là sẽ có chương trình nhân dịp năm mới, người dân vẫn tập trung lại rất đông.
Một người mẹ và đứa concủa cô ta đang nói chuyện với nhau trong khi chờ đợi chương trình phát sóng.
“Bệ Hạ lại tổ chức sự kiện nữa ạ?”
“Ừ, đúng rồi con yêu. Mẹ cũng tò mò không biết nó là gì đây?”
Thiết bị tiếp nhận gắn trên đài phun nước bắt đầu chiếu hình ảnh của Souma.
Đằng sau cậu ta là những vị hôn thê: công chúa Liscia và công chúa Roroa. Roroa là cựu Công chúa của Amidonia, người đã hứa hôn Souma vào đúng ngày 2 nước tuyên bố sáp nhập.
Liscia và Roroa đều cùng nhau nở một nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào mọi người. Các nàng công chúa của hai quốc gia đã từng là kẻ thù đều đang đứng trên cùng một màn hình, và mỉm cười. Điều này đã trấn an người dân của Elfrieden và Amidonia về vương quốc mới được thống nhất của họ.
Cuối cùng, hình ảnh của Souma bắt đầu nói. “Hỡi cácthần dân yêu quý từ cả vương quốc Elfieden và Amidonia của ta, Chúc mừng năm mới!”
Souma, Liscia, và Roroa đều cùng nhau cúi đầu.
Có một vài tiếng thì thầm về việc tại sao nhà vua lại cúi đầu khi năm mới vừa đến, nhưng rồi khi gương mặt của cậu ta ngẩng lên, Souma nở một nụ cười trêu chọc. “Đây là một lời chào năm mới truyền thống ở thế giới cũ của ta. ‘Các bạn đã giúp tôi rất nhiều trong năm ngoái, hi vọng năm nay tôi cũng sẽ nhận được sự trợ giúp từ các bạn’ là ý mà lời chúc muốn truyền tải.”
Trong khi người dân của vương quốc vẫn còn ngơ ngác, Souma chuyển sang chủ đề chính.
“Giờ thì, tacó nghe nói rằng ở vùng Amidonia , thói quen của vị vua trước là thông báo chính sách của quốc gia trong năm mới. Roroa gợi ý là ta cũng nên làm vậy, nên……Thôi kệ, ta cũng sẽ thử xem sao. Bây giờ, mục tiêu trong năm mới sẽ là…….”
Một làn sóng căng thẳng lan tỏa khắpđám đông ở vùng Amidoniađang nghe chương trình.
Những người trước đây thuộc Công quốc Amidonia đều nhớ lại gương mặt của Gaius VIII khi ông ta đưa ra lời tuyên bố mỗi lần năm mới đến. Với biểu hiện nghiêm khắc, ông ta sẽ thề sẽ trả thù Elfrieden, sau đó đặt mục tiêu là lấy lại đất đai đã bị cướp mất của họ.
Đối với người Amidonia, việc tuyên bố chính sách vào ngày đầu tiên của năm mới luôn được thực hiện như vậy nhằm nâng cao tinh thần chiến đấu của họ. Không thể trách việc họ lại trở nên căng thẳng như vậy do nghĩ rằng có khả năng sẽ lại có chiến tranh với một quốc gia khác một lần nữa.
Thật sự thì đất nước này nhắm vào điều gì chứ? Có phải họ sẽ xâm chiếm một nơi khác không? Hay là họ nhắm tới việc đánh bại Đế Quốc và giành lấy quyền minh chủ của cả Đại lục? Hay là tấn công vào Lãnh địa Quỷ vương, và giải phóng vùng đất phía Bắc…?
Những người nghe căng thẳng, nuốt nước bọt, và rồi cuối cùng Souma cất tiếng.
“Ta nghĩ rằng ta sẽ đặt mục tiêu là ‘làm cho đất nước tốt đẹp hơn’.”
Đám đông trở nên hụt hẫng.
Mơ hồ quá!!Ai nghe cũng đều nghĩ như vậy. Có vẻ Souma cũng dự đoán họ sẽ nghĩ vậy, cậu ta bật cười:
“Ta cho rằngđiều đó có hơiquá mơ hồ, nhưng nó rất quan trọng đấy. Thứ nhất, làm thế nào để xác định một ‘quốc gia tốt’. Thật sự thì sẽ dễ dàng hơn nếu chúng ta bắt đầu bằng việc định nghĩa về ‘một quốc gia tồi tệ’ là như thế nào.”
Souma nắm một bàn tay, giơ lần lượt từng ngón tay trong khi giải thích.
“Thứ nhất, một quốc gia mà mọi người bị đói. Thứ hai, một quốc gia nơi mọi người bị chết rét. Có thể nói ở 2 quốc gia này, người dân đang phải chịu cảnh đói nghèo. Người dân chết vì đói hoặc chết vì rét là do họ không thể mua thức ăn, và họ không thể có được nơi để sinh sống hay quần áo để mặc. Không cần phải bàn cãi, quốc gia nào mà xảy ra dù chỉ một trong 2 điều đó đều là quốc gia tồi. Trong một quốc gia nơi mà người dân phải chịu cảnh chết đói hoặc chết rét, không đời nào nhân dân có thể đoàn kết được.”
Đây là những lời mà người dân cả 2 vương quốc, Elfrieden và Amidonia, đều đồng ý. Cả hai đều có kinh nghiệm về tình trạng thiếu lương thực. Về phía người dân Amidonia càng đặc biệt hiểu rõ điều này. Họ đã lờ đi vấn đề này bởi lòng thù hận với Vương Quốc Elfrieden, nhưng giờ đây khi họ đã hồi phục lại được nhờ sự viện trợ của Vương Quốc, họ cực kỳ không mong muốn phải quay trở lại tình trạng như những năm trước đây nữa.
“Thứ ba, một quốc gia có trật tự công cộng kém”, Souma nói tiếp. “Chẳng hạn, cho dù một quốc gia có đảm bảo được một cuộc sống ấm no, nhưng nếu lũ cướp và hải tặc hoạt động tràn lan, thì có lẽ chẳng một ai muốn sống ở nơi đó cả. Nói vậy chứ, những người làm những công việc thấp hèn như vậy chủ yếu là do cùng một nguyên nhân mà ta đã đề cập trước đó: đói nghèo. Ở thế giới cũ của ta, có một câu nói rằng : “Chỉ khi bạn được ăn no mặc ấm, bạn mới có thể lịch sự được.” Nếu như bạn phải vật lộn, chật vật chỉ để sống sót, bạn sẽ không có thời gian quan tâm cho người khác.”
“Thứ tư, một quốc gia dành toàn bộ thời gian cho chiến tranh. Ngay cả khi họ giành chiến thắng trong mọi trận chiến, một cuộc chiến là một gánh nặng đối với kho bạc quốc gia, và ngườidân sẽ chết vì điều đó. Nó thậm chí còn tồi tệ hơn khi quốc gia đó thua. Nếu các quốc gia khác căm ghét bạn, khủng bố sẽ xảy ra, và điều đó sẽ khiến trật tự công cộng giảm sút. Chúng sẽ cướp đi tất cảnhững thứ quan trọng nhất đối với chúng ta.”
“Thứ năm, là một quốc gia mà, trái ngược với ví dụ thứ tư của ta, không thể tự bảo vệ mình. Nếu một đất nước mà bỏ bê khả năng tựvệcủa mình chỉ vì người dân không muốn chiến đấu, các quốc gia khác sẽ lợi dụng điều đó. Kết quả sẽ giống như đất nước thứ tư. Trong thời đại của chúng ta, chuyện đó sẽ còn tệ hại hơn bởi mối đe dọa khôn lường của Lãnh địa Quỷ vương.”
Sau khi nói xong, Souma giơ cả bàn tay cho người dân.
“Ngay cả khi chỉ mới nói sơ qua, cũng có thể thấy rõ ràng 5 quốc gia đó là những quốc gia tồi. Vậy thì, điều gì làm nên một quốc gia tốt? Có phải là những điều ngược lại với 5 quốc gia trên không?”
Souma quay ngược lại bàn tay, để mu bàn tay hướng về ống kính, và lần lượt thu từng ngón tay khi nói:
“Một quốc gia độc lập nơi mà người dân không chết đói, nơi mà họ không chết rét, nơi mà trật tự công cộng được duy trì, nơi mà không tổ chứcquá nhiều cuộc xâm lược đến các quốc gia khác, và nơi màchúng ta sẽ đứng vững ngay cả khi một quốc gia khác hay Lãnh địa Quỷ vươngtấn công. Tacho rằng đó mới chính là là một ‘quốc gia tốt’, và đó chính là mục tiêu mà đất nước này nên hướng tới.”
Souma một lần nữa nắm chặt bàn tay mìnhlại thành nắm đấm, và giơ ra để người dân có thể nhìn thấy:
“Mặc dù những điều này, nếu tách ra từng cái đơn lẻ, thì nghe có vẻ rõ ràng. Tuy nhiên, để thực hiện tất cả cùng lúc lại là một điều thực sự khó khăn.Nhất là khi ở vào thời điểm này, sự xuất hiện của Lãnh địa Quỷ vương đang khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn. Đây là thời điểm khiến việc hiện thực hóa những điều cần phải làm trở nên rất khó khăn. Sẽ phải tốn công sức hơn rất nhiều lần so với thời bình. Chúng ta sẽ phải tốn nhiều công sức đến nỗi ta cho rằng việc chinh phục toàn bộ Đại Lục còn đơn giản hơn nhiều.”
Đến đây Souma tạm dừng một lát, và hít một hơi thật sâu.
“… Vậy nên, sau tất cả những lời vừa nói, có một điều mà tarất muốn mọi người, những thần dân của đất nước này, thực hiện.”
Đám đông lại nuốt nước bọt.
Để đạt được sức mạnh mà cậu ta đã nói đến, cậu ta muốn họ làm gì?
Điều đầu tiên mà họ nghĩ đến là tăng thuế. Nếu thuế cao hơn, thu nhập của đất nước sẽ tăng lên, và họ có thể đầu tư nhiều hơn cho quân đội. Nó có thể là động thái đúng đắn, tùy thuộc vào tình hình, nhưng nó sẽ làm cuộc sống củangười dân khó khăn hơn.
Điều thứ hai mà họ nghĩ đến là việc tuyển quân. Đất nước này đã có nhữngquân lính chuyên nghiệp, nhưng những người dân lo sợ rằng ngay cả dân thường cũng sẽ phải trải qua việc huấn luyện cơ bản cho những người nhập ngũ.
Họ đã nghĩ rằng “quyền lực” mà Souma đề cập đến là “quyền lực quân sự”. Tuy nhiên, đây là một sai lầm.
Souma nói, “Hỡi thần dân của ta, ta kêu gọi mọi người hãyhọc tập!”
◇◇◇
“Hỡi thần dân của ta, ta kêu gọi mọi người hãyhọc tập!” Tôi hét lên trong phòng phát thanh của lâu đài. “Để ta cho mọi người một phép ẩn dụ. Hãy tưởng tượng 2 người chuẩn bị đấu kiếm với nhau. Thông thường, người mạnh hơn, hay người có thanh kiếm tốt hơn, sẽ thắng. Vậy bây giờ, nếu 2 người đó khỏe ngang nhau và dùng 2 thanh kiếm tốt như nhau, vậy kết quả trận đấu sẽ chỉ dựa vào may mắn sao?”
“Không đúng! Người hiểu rõ về thanh kiếm hơn sẽ thắng. Ngay cả khi họ mạnh ngang nhau, dùng kiếm tốt như nhau, nếu một người đầu bếp đấu kiếm với một thợ rèn, ta khá chắc rằng người thợ rèn sẽ thắng. Người thợ rèn nhìn thấy kiếm hàng ngày vì đó là một phần công việc của họ, và sẽ nắm rõ chiều dài và tầm đánh của thanh kiếm.”
Tôi gõ một ngón tay lên thái dương.
“Nếu biết nhiều hơn người khác, chính điều đó có thể là một vũ khí. Một vị tướng vĩ đại có thể chiến đấu hàng trăm cuộc chiến và giành chiến thắng tất cả vì ông ta biết chiến tranh, biết được lực lượng của mình, và cũng biết được sức mạnh của kẻ thù. Ông ta sẽ tránh những trận chiến khó có thể chiến thắng, và chỉ chọn đánh những trận mà ông ta biết rằng có thể chiến thắng. Lý do một vị tướng tầm thường sẽ bại trận ở thời điểm quyết định là vì hắnta không biết chiến tranh, và hắn không biết lực lượng của mình hay của kẻ thù. Hắn ta mù quáng lao vào những trận chiến thắng thua liên tục, mà không biết cách tập trung vào những trận chiến quan trọng nhất.”
“Có một nhà chiến lược gia ở thế giới cũ của ta đã nói rằng: “Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, tuy nhiên… điều này cũng có thể áp dụng vào những lĩnh vực khác ngoài quân sự.”
“Nếu cả 2 thương nhân cùng bán một loại hàng hóa, nhưng thương nhân A giàu có trong khi Thương nhân B thì không, thì đó là vì thương nhân A biết cách làm ăn buôn bán hơn.”
“Mặc dù sử dụng cùng một loại vật liệu, nhưng lý do mà tác phẩm của một thợ thủ công vĩ đại đẹp hơn rất nhiều so với các thợ tầm thường khác là vì ông ta có hiểu biết sâu rộng về đặc tính và chất liệu.”
“Mặc dù cả hai cùng trồng một giống, nhưng sản phẩm của nhà hàng xóm lại ngon hơn của ta,là do họ biết cách chăm sóc và phát triển cây trồng tốt hơn.”
“Mặc dù cả hai đều nấu cùng một món, món ăn của đầu bếp lại ngon hơn của ta, là do đầu bếp biết điểm tốt và xấu của các loại nguyên liệu, cũng như có kiến thức sâu rộng về việc chuẩn bị nguyên liệu.”
“Lý do người thợ săn ưu tú luôn đi săn được mồi đem về là do họ có kiến thức sâu rộng về địa hình, cũng như đặc điểm của con mồi.”
“Trong thế giới giải trí, một diễn viên nổi tiếng có thể truyền cảm hứng cho mọi người trong mỗi buổi biểu diễn bởi vì ngườiấy có kiến thức sâu rộng về trái tim của mọi người.”
“Điều đó cũng tương tự đối với vua và quý tộc. Các vị Vua được gọi là vĩ đại, là những người có kiến thức sâu rộng về việc làm thế nào để cai trị một đất nước tốt mà không gặp phải sự phản đối từ người dân của họ. Bản thân ta, vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước, nhưng ta vẫn đang cố gắng để học hỏi.”
Tôi dừng lại.
Yukichi Fukuzawa đã nói trong tác phẩmKhuyến học rằng: “Trời không tạo ra người đứng trên người và cũng không tạo ra người đứng dưới người”. Vậy tại sao trong thực tế, lại có khoảng cách giữa giàu và nghèo?
Ông đã gợi ý rằng đó là do học tập. Những người không học tập chỉ có thể lao động thủ công, do đó vị trí của họ trong xã hội sẽ thấp hơn. Những người có học có thể làm những công việc khó khăn hơn, do đó họ sẽ trở nên quan trọng hơn.
Tôi đã cho rằngý kiến đó khá là cực đoan, nhưng khi đọc tác phẩm, tôiđã tìm thấy những phần mà tôi có thể đồng tình.
Tôi tiếp tục.
“Cách để có được kiến thức sâu rộng về mọi thứ là tìm hiểu về chúng. Học hỏi từ những người có kiến thức và kỹ năng cao hơn. Nếu bạn có kiến thức và kỹ năng vượt trội hơn so với những người khác, thì bạn nên là người dạy họ. Những người xin theo học phải tỏ ra tôn trọng người dạy, và người dạy phải có lòng dạy những người đã tìm đến để học hỏi. Bằng cách học hỏi lẫn nhau như thế này, chúng ta có thể tạo ra các kỹ năng thậm chí còn tốt hơn. Ta tin rằng, cho dù nghề nghiệp của bạn có là gì đi nữa, làm được điều như vậy sẽ giúp bạn có được một cuộc sống thịnh vượng hơn bây giờ”.
Tôi lặng lẽ lặp lại lời vừa rồi: “Những người xin theo học phải tỏ ra tôn trọng người dạy, và người dạy phải có lòng dạy những người đã tìm đến để học hỏi…” Tôi đã chèn dòng đó vào để khéo léo diễn đạt cái lợi của cả hai bên. Là một chính khách, tôi phải thật cẩn thận để đảm bảo rằng người dạy không chỉ phải chịu thiệt thòi. Dù vậy, cho dù bây giờ tôi có cố gắng giải thích, vì họ sẽ không hiểu. Nên tôi không muốn đi sâu vào điều đó.
“Ta muốn nâng cao mức sống trung bình của những người dân sống ở đất nước này”, tôi nói. “Đó là bởi vì làm như vậy ‘sức mạnh’ của đất nước cũng sẽ gia tăng. Nếu người dân trở nên giàu có hơn, thu nhập từ thuế sẽ tăng lên. Với thu nhập từ thuế cao hơn, ta mới có thể đầu tư vào những trang thiết bị quân sự nhiều hơn cũng như đầu tư và xây dựng các ngành công nghiệp mới. Cả nước sẽ trở nên thịnh vượng và mạnh mẽ.”
“Và để kết thúc, ta mong muốn rằng, tất cả các thần dân, sẽ học tập. Ta muốn mọi người bắt đầu với việc đọc và viết. Nếu mọi người có thể làm được công việc đọc viết, điều đó sẽ cho phép mọi người giao tiếp với những người ở xa. Sau đó, ta muốn mọi ngườihọc làm toán. Nếu mọi người làm được, điều đó sẽ mở rộngra thêm nhiều lĩnh vực mà mọi người có thể học.”
Tôi liền ra hiệu, và Liscia bước ra từ phía sau tôi và cầm một mảnh giấy với chữ kanji“Viết” được viết trên đó.
Tôi chỉ vào biểu tượng đó và tiếp tục.
“Ta muốn tất cả những người trưởng thành ở đất nước này có thể đọc, viết và làm toán cơ bản. Chúng ta đang làm việc để mở các trung tâm giáo dục được gọi là Cơ sở đào tạo ở tất cả những thành phố lớn, cũng như các trường học đơn giản ở mỗi thị trấn. Dấu hiệu ‘Viết’ này sẽ chỉ ra những cơ sở đào tạo và trường học nào đã được nhà nước chấp thuận. Ban ngày, họ sẽ chỉ cung cấp các bài học cho trẻ em, nhưng vào ban đêm, người lớn cũng có thể học ở đó. Nếu mọi người vẫn còn sức lực để tham dự buổihọc sau khi làm việc, ta muốn mọi ngườihãy đến và học, cho dù mỗi ngày chỉ một chút. Và nhân tiện, Những nơi có chữ ‘Viết’ này cho biết rằng mọi người có thể học cách đọc, viết và làm toán miễn phí tại các địa điểm đó. Chúng ta không có ý định ngăn cản bất cứ ai thành lập các trường tư thục riêng của họ, vì vậy hãy ghi nhớ điều đó.”
Tôi dừng lại một lát để hít thở. Bởi vì chưa bao giờ tôi phải giải thích dài dòng thế này, tôi bắt đầu thấy hơi chóng mặt. Nhưng, chưa thể dừng ở đây được. Tôi vẫn chưa nói hết.
“… Ngoài ra, ta muốn thông báo đến tất cả những người đã có thể đọc, viết, và làm toán. Không được hài lòng với điều đó. Bởi vì chúng ta vẫn không biết gì cả.”
Khi tôi ra hiệu, lần này Roroa tiến lên, mở ra một tấm bản đồ của thế giới này.
Tôi chỉ vào nó.
“Như mọi người đã biết, Lãnh địa Quỷ vương đã xuất hiện ở phía Bắc của Đại lục này. Tuy nhiên, phải lưu ý rằng, chúng ta không hề biết gì về Lãnh địa Quỷ vương. Có vẻ như cómột kẻ mà mọi người gọi là Quỷ vương… nhưng chưamột ai từng thấy hắn ta cả. Vậy Lãnh địa Quỷ vương thực ra là gì? Có những con quái vật ở đó, nhưng cũng có quái vật trong các hầm ngục. Vậy sự khác nhau giữa chúng là gì? Liệu có sự khác nhau đó không? Mối liên hệ giữa Quỷ vương, Quỷ tộc và những con Quái vậtlà như thế nào?…..Chúng ta không biết gì cả!”
“Việc phát động một cuộc tấn công mà không có những kiến thức đó đã gây ra một bi kịch lớn trong quá khứ. Nếu mọi người hiểu được sự chênh lệch về sức mạnh, họđã không phát động một cuộc chiến liều lĩnh và đã khiến rất nhiều người chết như vậy, ta chắc chắn là thế.”
Tôi ra dấu cho Liscia và Roroa quay trở lại đứng sau lưng tôi, và tiếp tục.
”Điều này không chỉ đúng với Lãnh địa Quỷ vương. Có rất nhiều điều về thế giới này mà chúng ta không biết. Ma thuật là một ví dụ điển hình. Chúng là một phần trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, nhưng chúng ta không biết gì về nó. Đối với người mới bắt đầu, ma thuật là gì? Tại sao mọi người lại có thể sử dụng nó một cách tự nhiên như vậy? Không có ma thuật nào ở thế giới cũ của ta, vì vậy đó là một bí ẩn đối với ta. Làm thế nào có thể tạo ra lửa từ không khí? Bởi vì có ma thuật thuộc tính? Vâng, vậy ma thuật thuộc tính là gì? Nó có phải là khí, chất lỏng, chất rắn không? Tam nhãn tộc có thể nhìn thấy vi khuẩn và vi sinh vật mà các chủng tộc khác không thể nhìn thấy mà không có kính hiển vi, nhưng ngay cảhọ cũng không thể nhìn thấy cái được gọi là ma thuật thuộc tính này. Làm thế nào chúng ta có thể chứng minh rằng nó tồn tại?!”
Tôi nhấn mạnh vào những lời của tôi.
“Như mọi người thấy đó, thế giới này đầy rẫy những điều bí ẩn. Đừng bao giờ ngừng suy nghĩ chỉ vì những bí ẩn này đã luôn ở đó! Đừng tin vào những điều đó chỉ vì những câu chuyện xưa nói vậy! Đừng bị đánh lừa bởi những người có nhiều quyền lực! Đừng chạy trốn và coi đó là công việc của Thần linh, vượt quá tầm hiểu biết của con người! Đừng nói rằng đó là lỗi của loài Quỷ! Hãy nghi ngờ tất cả mọi thứ, nghiên cứu, để ý kiến của mình cọ xát với người khác, và tìm ra Sự thật! Bởi vì óc tò mò là dấu hiệu của chủng tộc có trí thông minh!”
Cuối cùng, tôi kết thúc bài phát biểu của mình.
“Đó là điều mà ta sẽ đặt làm mục tiêu của đất nước trong năm mới. Cảm ơn vì đã lắng nghe.”
Cùng với những lời cuối đó, chương trình phát sóng năm mới đã kết thúc.
Khi tôi đã chắc chắn rằng chúng tôi đã không còn lên sóng, tôi sụp đổ xuống tại chỗ. “Whew, mệt quá …”
“Làm tốt lắm,” Liscia nói. “Em nghĩ rằng anh đã làm khá tốt đấy, anh biết không?”
“Chắc chắn là thế”, Rora đồng ý. “Anh đã hành động y như một vị vua thực sự. Em lại đổ vì anh một lần nữa rồi, chồng yêu à!”
Có thể là vậy, nhưng tôi đã xài hết năng lượng rồi. Tôi đã quen với việc tổ chức nhiều chương trình khác nhau, nhưng việc phát biểu bằng giọng của một vị vua trước mặt người dân vẫn khiến tôi căng thẳng. Trong thời khủng hoảng, tôi không hề có suy nghĩ xa hoa đến như vậy, chính vì thế mà lúc đó tôi có thể phát biểu bình thường được, nhưng thực sự rất là mệt mỏi khi phải ra dáng là một vị vua trong thời bình thế này.
“Ugh, mệt kinh.” tôi nói. “Xin lỗi, em có thể cho anh một cốc nước được không?”
“Được rồi”, Liscia gật đầu. “Roroa, nhờ em nhé?”
“Okay~”. Roroa đi lấy cái khay đựng bình nước và ly đựng ở góc phòng. Khi tôi đưa tay lấy một cái ly, Liscia liền rót một ít nước cho tôi.
Khi tôi đã uống xong toàn bộ cốc nước, cuối cùng tôi cảm thấy thư giãn hơn một chút. “Whew … TỈnh táo lại rồi”
“Hee hee”, Liscia bật cười. “Anh có nghĩ rằng giờ mọi người sẽ hiểu tầm quan trọng của việc đọc, viết và làm toán không?”Tay của cô ấy vẫn giữ bình nước.
“Ha ha, sẽ không đơn giản như thế đâu”, tôi nói. “Vì sau tất cả, việc học có thể khá nhàm chán và tẻ nhạt. Chỉ vài lời động viên như vậy sẽ không giữ họ được lâu dài đâu.”
“Vậy ýanh là bài phát biểu này không giúp ích gì nhiều ư?”
“Nếu tất cả những gì anhcó thể làm là nói chuyện với họ, thì đúng”, tôi gật đầu. “Nhưng vẫn còn nhiều cách.”
“Nhiều cách ư?” Cô ấy lặp lại.
“Có rất nhiều cách để vui chơi trong khi học.”
Một tiếng gõ cửachợt vang lên. Khi tôi nói “Vào đi”, Juna và Aisha, 2 người họ đang mang theo một hộp lớn, bước vào.
“Chúng em đến rồi đây, thưa Bệ Hạ” Juna nói trang trọng.
“Ngoài ra, Phòng Sản xuất Chương trình Phát thanh yêu cầu bọn em mang tất cả những cái này cho anh, thưa Bệ hạ.”
Aisha đặt cái hộp cao bằng cô ấy xuống sàn nhà, và rồi một tiếng rung lên phát ra.
Roroa tò mò nhìn chiếc hộp. “Này, chồng yêu à, cái gì ở trong hộp thế? Nó vừa rung lên kìa.”
“Ồ, chắc là ‘bộ trang bị’ mà anh đã yêu cầu họ chuẩn bị.”
“Bộ trang bị? Anh sẽ mặc nó sao, Souma?”Liscia hỏi, một dấu chấm hỏi trôi nổi trên đầu cô.
Tôi không hề bước ra ngoài chiến trường, do một số lý do thực tế và do trọng trách mà tôi đang nắm giữ, vì vậy khi họ nghe từ “trang bị”,tất cả mọi người, không chỉ Liscia, liền nhìn tôi ngờ vực.
Tôi cười toe toét với họ. “Không phải dành cho anh đâu. Cứ chờ mà xem đi.”
“… Khi nhìn gương mặt anh như thế, Souma, em biết chắc là anh định làm điều gì đó điên rồ rồi đấy…” Liscia nhìn tôi khó chịu, và những vị hôn thê khác của tôi cũng gật đầu tán thành.
“… Emchả có lòng tin vào anh chút nào, nhỉ?” Tôi hỏi.
“Có thể em không có lòng tin vào anh, nhưng em tin tưởng anh.” Liscia nói.
“Hm? Có gì khác biệt?”
“Dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, em biết anh sẽ làm cho tất cả chúng em chạy như điên, vì vậy em chẳng có lòng tin vào anh trong khoản đó. Nhưng cuối cùng mọi việc cũng đều có vẻ ổn thỏa, dù rằng khá là nhức đầu, nên em tin tưởng anh.”
“””Đồng ý!“”” Những người khác gật đầu và đồng ý với Liscia.
Ha ha ha, tất cả họ đều hiểu tôi rất rõ nhỉ … Sigh …
CHƯƠNG 1 : CÙNG TẠO RA MỘT CHƯƠNG TRÌNH GIÁO DỤC NÀO.
Part 1:
Ngày 10 tháng 1 năm 1547, lịch Đại lục – tại thủ đô hoàng gia Parnam
Đó là ngày mà tâm trạng ăn chơi mừng năm mới bắt đầu lắng xuống. (Trans: tức là mùng 12 tết XD)
Tại quảng trường ở Parnam, nơi mà có thể xem được Chương trình từ Ngọc Phát thanh Hoàng gia, vẫn đang đầy ắp người. Vị tân vương có vẻ như sẽ trình chiếu một chương trình mới, nên mọi người tập trung lại để hóng. Tại thời điểm này,đây đã là cảnh tượng thường thấy ở các thành phố có thể xem được Chương trình từ Ngọc Phát thanh Hoàng gia. Mọi người sẽ tập trung lại mỗi khi một chương trình mới sắp chiếu, các Thương nhân sẽ mở các gian hàng, cảm giác như một lễ hội vậy.
Dece, Juno, và tổ đội của họ cũng đang ở quảng trường.
“Wow, vẫn đông đúc như thường lệ,” Juno bình luận. “Đúng là thủ đô có khác.”
Đó là ý kiến của cô gái đạo tặccó khuôn mặt trẻ con và thân hình mảnh dẻ thốt ra khi cô bị choáng ngợp bởi tất cả những người đến đây. Với nhiệm vụ bảo vệ mà họ đã nhận từ Hội , nhóm đã quyết định đến xem chương trình Ngọc Phát Thanh vì họ đang ở gần đó.
Anh chàng đấu sĩ cơ bắp Augus đang lôi cậu linh mục trẻ Febral từ gian hàng này đến gian hàng khác, vì vậy những người duy nhất ở đây là Juno, cậu kiếm sĩ nóng nảy và đẹp trai Dece, và ma pháp sư trầm lặng và quyến rũJulia.
“Những chương trình phát sóng này đã trở thành một trong những quang cảnh nổi tiếng của đất nước rồi mà.” Dece nói với cô ấy.”Nhưng chương trình ca nhạc là hay nhất đó. Những Loreleis thật sự rất dễ thương, nên khi tôi nghĩ đến chuyện không được nghe giọng hát ngọt ngào của họ nữa, dù là một mạo hiểm giả, tôi có cảm giác như tôi chẳng muốn rời khỏi đất nước….AUUU!”
Dece vẫn đang mải nói về chủ đề đó, nhưng rồi Julia liền véovào cánh tay trên của anh với một nụ cười.
Nhìn thấy người thủ lĩnh của cô ấy không hiểu được trái tim của phụ nữ, Juno nhún vai thất vọng. Cô bắt đầu nghĩ rằng có lẽ cô nên cân nhắc việcđi đâu đó và để họ có khoản thời gian riêng tư… nhưng rồi một chuyện đã xảy ra.
Chương trình phát sóng dường như đã bắt đầu, và mọi người đều nhìn về hướng đài phun nước, nhưng những gì được hiển thị ở đó là… một lòai sinh vật lùn lùn – tròn tròn? Tất cả mọi người trong vương quốc đều ngạc nhiên vì điều này, nhưng Juno là người phản ứng dữ dội nhất.
“Huh?! Cậu Musashibo đang làm gì ở đó vậy?!”
Đúng vậy. Có gì phải giấu diếm chứ? Thứ xuất hiện trên màn hình không phải là người tuyết, hay một cái(Bánh gương: Một loại bánh mochi làm bằng gạo nếp hương vịcam dùng để cúng cáp vào dịp lễ Tết ở Nhật), đó là Tiểu Musashibo. Tiểu Musashibo quay người về hướng màn hình và vẫy tay.
“Chào mọi người. Tôi là TiểuMusashibo. Rất vui được gặp các bạn.”
“””Cậu tanói kìa?!”””
Nghe thấy cái giọng đáng yêu, đầy trẻ con của Tiểu Musashibo, Juno, Dece, và Julia cùng một lúc hét lên đầykinh ngạc. Tiểu Musashibo đã không hề nói một lời nào cho dù họ đã cùng nhau trải qua nhiềurắc rối trong khi làm nhiệm vụ, giờ đây lại xuất hiện trên màn hình và nói chuyện. Không thể trách được tại sao họ lại ngạc nhiên đến vậy.
“Giọng nói đó… nghe cứ như giọng trẻ con, hay là giọng phụ nữ vậy. Chẳng nhẽ ngưởi ở bên trong cậu ta là phụ nữ?!”Dece hét lên trong kinh ngạc, nhưng Juno liền phủ nhận điều đó.
“Nah, tôi đã nhìn thấy bàn tay của cậu ấy một lần trước đây, và cậu ấychỉ là một người đàn ông bình thường thôi mà.”
“Nhưng cái giọng đó nghe rất là nữ tính mà, không phải sao?”
“Đó là một bộtrang phục kigurumi(một loại trang phục mang hình thù những con thú hay nhân vật hoạt hình), vậy nên có thể là một người khác ở bên trong mà?” Julia gợi ý, với một giọng điệu thoải mái.
Dece và Juno nuốt nước bọt, nhận ra sự hợp lý đằng sau lời nhận xét đó. “”… Ư-ừm, chắc là thế rồi.””
Họ đã quên bén đi mất vì những cử chỉ của Musashiborất giống một con người, nhưngcái người đó thực ra chỉ là một bộ trang phục kigurumi. Có khả năng bộ trang phục đó đã được mượn từ lâu đài.
Không hề biết đến việc Juno và mọi người bấn loạn thế nào, Tiểu Musashibo cất giọng tuyên bố: “Được rồi, Chương trìnhCùng giao lưuvới Chị cả sẽ bắt đầu ngay bây giờ đây.”
◇◇◇
Cùng thời điểm đó–Tại sảnh lớn của lâu đài Parnam.
Lúc này, Tiểu Musashibo đang nhảy theo giai điệu nhẹ nhàng ngay trước mắt chúng tôi. Liscia, người đang đứng xem cái cảnh tượng này bên cạnh tôi từ một vị trí không lọt vào tầm của chương trình phát sóng, đứng ngây ra đó và há hốc mồm. Một sự im lặng đầy khó xử đang hiện diện giữa chúng tôi.
“Um … em có thể nói gì đó không?” Tôi ngập ngừng hỏi.
“Em thậm chí không biết bắt đầu từ đâu … Không, ý em là, thứ đó là cái gì vậy?”
“Tiểu Musashibo.”
“Vâng. Điều đó thìem biết. Nhưng ý của em không phải như vậy. Tại sao nó lại nói được?”
“À, tất nhiên là bởi vì có một người bên trong nó,” tôi nói. “Pamille Carol đang là ngườilồng tiếng.”
“Pamille đang ở trong đó ư?”
Vâng, sự thật là cô ấy đang ở trong đó. Chúng tôi không có thiết bị để ghi âm, vì vậy chúng tôi không thểthực hiện việc lồng tiếng trong quá trình xử lýhậu kỳ được, nghĩa là tiếng nói phải đến từ bên trong Musashibo. Tôi đã kiểm soát hành động của bộ giáp, vì thếnó không quá nặng đối với Pamille, nhưng cô vẫn than phiền vì bên trong nó nóng và ngột ngạt quá.
“Anh đã đăng ký bộ trang phụckigurumi đó làm mạo hiểm giả rồi đúng không?” Liscia gặng hỏi. “Để nó xuất hiện trên Chương Trình phát thanh hoàng gia có ổn không đó? Không phải sẽ rất tệ nếu người dân nhận ra nó có liên hệ với Hoàng tộc sao?”
Ohhh, Đúng rồi, nếu Juno và những người khác đang theo dõi, có thể sẽ hơi nhức đầu đây.
“Nhưng dù sao thì, nó là một bộ trang phụckigurumi mà,” Tôi nói “’Chúng ta nhìn thấy bộ kigurumiđó trong thị trấn và nghĩ rằng nó dễ thương, nên Lâu đài đã yêu cầu làm một bản sao….và giờ chúng ta sử dụng nó làm một nhân vật trong chương trình nàycủa chúng ta’ … chẳng phải một câu chuyện như thế sẽ hợp lý sao?”
“Cho dù có hiệu quả đi nữa…” cô ấy lẩm bẩm. “Và đợi đã, mục đích của chương trình này là gì?”
“Ý em hỏi chương trình này là gì ấy à? Đó là một chương trình giáo dục.”
“Giáo dục?”
“Ồ, nhìn kìa, phần chính chuẩn bị bắt đầu rồi đó,” tôi chỉ tay về hướng đó và nói.
◇◇◇
Bài hát nhẹ nhàng đó đã kết thúc, và cảnh mới cho chương trình đã được sắp đặt trên sân khấu.
Trên sân khấu hiện tai là một phông nền gồm có cây cối, cỏ, và những gốc cây để mô tả rằng đó là một khu rừng. Ở giữa khu rừng thưa thớt này, Tiểu Musashibo đang vẽ một cái gì đó trên mặt đất bằng phấn. Nhìn gần hơn, đó là những con số.
“Um … 1+1 là 2, 2+2 là 4 … Hrm, mấy cái toán học này thật khó quá….”
Tiểu Musashibo đang nghiêng đầu bối rối. Một cử chỉ rất trẻ con.
Một cô gái lớn tuổi hơn có mái tóc màu xanh mặc một bộ trang phục trẻ con cùng với một chiếc mũ và một chiếc quần yếmđi qua. Khi cô gái tóc xanh nhìn thấy Tiểu Musashibo, cô cất tiếng gọi cậu ta bằng một giọng vui vẻ.
“Này, có chuyện gì vậy, Tiểu Musashibo? Sao trông khuôn mặt (không cảm xúc) của em lại khổ sở thế?”
Tiểu Musashibo ngước lên, đi về phía cô gái với những bước chân chậm rãi. “Chào chị Juna.”
Image [/images/images/image-28.png]
Vào thời điểm đó, những khán giả trưởng thànhmới nhận ra. Nhân vật chị cả chính làvị Lorelei Hàng đầu nổi tiếng, Juna Doma.
Bởi vì Juna hầu như được biết đến với sắc đẹp mà thậm chí cả các cô gái cũng rất thèm muốn, họkhông quen với hình tượng củacô trong trang phục trẻ trung này. Giọng nói của cô rõ ràng hơn, rất phù hợp với bộ trang phục. Mặc dù phiên bản Juna này đã mất đi độ quyến rũ trưởng thành khiến cô ấy trông già hơn tuổi, nhưng nó lại mang đến một nét dễ thương giống như những gì bạn mong đợi về một cô gái trong độ tuổi của cô ấy.
Tiểu Musashibo quay sang nhờ “Chịcả Juna” để được giúp đỡ. “Chị Juna à, toán học thật khó và em không biết phải làm gì với nó cả. Em nhìn vào sách, nhưng chỉ có các con số và biểu tượng, và trông nó chẳng thú vị chút nào.”
Một lượng lớn người xem liền gật đầu đồng ý.
Cách đây 9 ngày, Souma đã khuyến khích mọi người học cách đọc, viết và làm toán, nhưng những người có lối sống mà họ không cần phải động đến tính toán dường như đã có suy nghĩ rằng: “Được rồi, đọc và viết, thì có thể, nhưng đối với những người không phải là thương giathì cần gì phải tính toán chứ?”
Tuy nhiên, Juna bật cười khúc khích và nháy mắt tinh nghịch với Little Musashibo, người đang nói lên ý kiến của những người xem. “Ồ, em không biếtlà môn toán có thể trở nên rất vui à?”
“Hả? Thật không ạ?”Tiểu Musashibo hỏi bằng một giọng ngờ vực.
“Thật đấy,” cô ấy tự tin nói.
Một giai điệu vui nhộn, hào hứng chẳng biết từ đâu lại bắt đầu vang lên. Juna bắt đầu cất tiếng hát theo nhịp của bài.
Bài nhạc tên là “Số học vui”(Fun Arithmetic). Một bài hát trong chương trìnhMinna no Uta,hay Bài hát dành cho Mọi người(Songs for Everyone)từ thế giới cũ của Souma . Bài hát này, được hát bởi Seiji Tanaka, trình bày vềphép cộng, trừ, về việc khi có 1 nhóm 10 chữ số thì nhóm đó sẽ được nâng lên 1 bậc và bắt đầu lại một dãy số mới, và việc bất kì số nào, dù có to đến mấy, nhân với 0 cũng đều bằng 0,….. tất cả đều nằm trong một giai điệu rất vui vẻ.
Juna và Tiểu Musashibo cùng nhau hát bài hát này, nhảy múa vui vẻ với nhau trong một vòng tròn.
Khi họ kết thúc, Tiểu Musashibo háo hức vỗ tay. “Em cảm thấy Toán học rất vui. Nếu em học, sẽ có nhiều điều thú vị hơn chứ ạ?”
“Dĩ nhiên rồi,” Juna nói. “Nếu em học tập chăm chỉ, em sẽ có thể làm được những điều tuyệt vời hơn nữa đấy.”
Sau đó, Juna đã hát một bài hát cho Tiểu Musashibo nghe về tất cả những điều em ấy có thể làm nếu em cố gắng chăm chỉ họctoán. Bài hát có giai điệu vui nhộn và lời ca vui tươi, nhưng nếu nghe kỹ, nó bao gồm một cơ sốcác hiện tượng toán học. Đó chính xác là một loại bài hát nằm trong một chương trình giáo dục.
Những đứa trẻ đang xem chương trình phát sóngthì ngây thơ bắt chước theo Juna và Tiểu Musashibo, tự mình hát theo lời bài hát và nhảy nhót. Còn những người trưởng thành, thì mặt khác, xem xét ý nghĩa của lời bài hát, gật đầu cùng với vẻ thú vị trên gương mặt khi họ nhận ra.
Trong số đó có một người, Juno, đang nghĩ về một điều hoàn toàn khác.
Không lẽ cậu ấy lại cho họ mượn bộ đồ kigurumi? Không… Không thể nào.Juno đã quan sát kỹ các chuyển động của Tiểu Musashibo. Cách chuyển động đó, cũng giống như cậu Tiểu Musashibo vậy. Nhưng giọng nói lại là giọng của một cô gái dễ thương. Bàn tay mình thấy lúc đó là bàn tay của một người đàn ông. Có một người khác bên trong, nhưng cách di chuyển thì y hệt… Vậy nghĩa là sao nhỉ?
Khi suy nghĩ kỹ, Juno chợt nhận ra.
Bây giờ nghĩ lại thì, hình như có một lầnmình thấy cậu Tiểu Musashibo chuyển lá thư choHội thì phải? Sau khi nhân viên lễ tân đọc nó, cô ấy đã nói với bọn mình rằng có một bữa tiệc sẽ được tổ chức tại lâu đài. Nói cách khác, lá thư đó là từ lâu đài. Theo như những gì mình nghe được, chương trình phát thanh này cũng được phát sóng từ lâu đài. Liệu có lẽ nàoTiểu Musashibo có mối liên hệ với lâu đài không?
Juno nhìn chăm chăm về phía lâu đài Parnam, nơichương trình truyền hình được phát sóng từ đó.
… Mình tò mò quá. Mìnhmuốn điều tra thêm, nhưng … Mình không thể lẻn vào lâu đài được. Nếu họ bắt gặp mình, chắc chắn mình sẽ bị trừng phạt. Hmm, có cách nào khác để có thể điều trathêm không nhỉ?
Trong khi Juno vẫn đang suy nghĩ về tất cả những điều này, chương trình lại tiếp tục. Khi tiểu phẩm ngắn của Tiểu Musashibo và Juna kết thúc, hình ảnh của chương trình chuyển đến một nơi khác.
Lần này không phải là một sân khấu mà trông giống như một sảnh lớn hơn. Có khoảng mười đứa trẻ từ ba đến năm tuổi ở đó. Do còn nhỏ, nên những đứa trẻ không hề chơi chung với nhau, bọn trẻ chủ yếu thích gì làm nấy, ngồi một chỗ, chạy loanh quanh, hay nằm lăn ra đất. Đây là những đứa trẻ của những người làm việc trong Lâu đài, được gửi lại ở khu vực trông trẻ.
Souma nghĩ rằng ngườixem chương trình giáo dục phảilà trẻ em, do đó, với sự cho phép của cha mẹ bọn trẻ (mặc dù, khi nhà vua thỉnh cầu họ một việc,họ khó có thể từ chối…), cậu đã sắp xếp cho bọn trẻ xuất hiện. Ngoài ra, có một cô gái trẻ trông khoảng mười sáu tuổi xuất hiện cùng với những đứa trẻ.
“Này, chẳng phải đó là công chúa Roroa ư?” Một người tinh tế nhận ra được.
Cô gái đó chính là Roroa, cựu công chúa của Amidonia. Roroa mặc một bộ đồ trẻ con như của Juna, và nói bằng một giọng vui vẻ, “Nhìn kìa, mọi ngườiiiiii. Chị gái hay hát cho chúng ta nghe đang đến chơi với chúng ta kìa. Một, hai, vaaà …! ”
“””Chị Juna!””” Những đứa trẻ cất tiếng gọi.
Roroa ra hiệu, và bọn trẻ liền đồng loạt gọi tên cô ấy.Và khi đó…
“Xin chàoooo.” Juna lại xuất hiện, và đang vẫy tay. Cô ấy đến đứng bên cạnh Roroa và nói, “Bây giờ, mọi người ơi. Giờ chúng ta sẽ hát một bài nhé.”
Rồi cô ấy bắt đầu vỗ tay.
◇◇◇
Part 2
Trong khi đó, trở lại nơi chúng tôi đang ghi hình tại lâu đài, Liscia ngạc nhiên hét lên.
“Roroa?! Em ấy đang làm gì vậy?!”
“Lúc anh nói với Roroa rằng sẽ thực hiện một chương trình giáo dục, em ấy nói‘Nghe hấp dẫn đó! Chồng yêu à, em cũng muốn tham gia nữa!’” – tôi nói. “Em ấy buộc anh phải đồng ý. Anh không còn lựa chọn nào khác, vì vậy anh quyết định để em ấy tham gia chương trình như là trợ lý của Juna.”
“Anh có thể tùy ý quyết định vai diễn như thế à?” Liscia hỏi một cách hoài nghi.
“… Anh có một điểm yếu liên quan đến mấy đứa trẻ hay mít ướt và nhà tài trợ mà. Bên cạnh đó, chương trình này được tài trợ bởi Cửa hiệu Ngân Lộc, tuy Sebastian là gương mặt đại diện của cửa hiệu, nhưng thực ra Roroa chính là người đúng đằng sau quản lý.”
Hiện tại, đất nước chúng tôi đang tài trợ cho rất nhiều doanh nghiệp và cho những nghiên cứu về nhiều chủ đề khác nhau. Chúng tôi tập trung chủ yếu vào thực phẩm, thuốc men, và quân đội bởi vì đó là những thứ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân. Nhờ đó, kho bạc quốc gia luôn trong tình trạng hấp hối.
Sau này, khi dân số tăng lên, lượng thu nhập từ việc thuế tăng sẽ giúp chúng tôi thu lại được vốn đầu tư, nhưng chúng tôi không thể mong đợi điều đó xảy ra ngay được.
Với ý nghĩ đó, vị Bộ trưởng Tài chính, Colbert, đã thắt chặt chi tiêu, và không đầu tư vốn vào những chương trình mới chưa có dấu hiệu thành công. Đó là lý do tại sao tôi đã nhờ công ty của Roroa tài trợ cho chương trình này. Vì vậy mà, giờ đây tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải nghe theo Roroa, nhà tài trợ của chương trình, khi cô ấy thỉnh cầu tôi gì đó.
Khi Liscia nghe được hết chi tiết câu chuyện, cô ấy thở dài. “Lúc nào cũng là tiền, huh. Quả là một cuộc sống đầy khó khăn.”
“Đúng như lời em nói vậy.”
[… Dù vậy mình chắc chắn rằng Roroa đã thiết lập nên công ty này chính là để chuẩn bị cho những trường hợp thế này.]
Sự thật là, nếu Roroa không đầu tư, tôi sẽ không thể thực hiện được chương trình này. Ngoài ra, nếu tôi không để em ấy thực hiện được một chút gì đó theo ý muốn, chắc hẳn một ngày nào đó tôi sẽ bị thần linh trừng phạt cho mà xem.
Tôi nhìn về hướng đại sảnh, nơi Juna và Roroa đang hát “Musunde Hiraite” cùng bọn trẻ.
Mấy đứa trẻ đang quan sát những động tác có phần hơi lố của Roroa và bắt chước theo. Khi tôi nhìn thấy các em ấy quây quần xung quanh, múa máy chân tay, tôi bất giác nở một nụ cười. Trong khi tâm hồn tôi đang cảm thấy ấm áp bởi những cử chỉ đẹp như thiên thần đó, Licsia hỏi tôi một câu.
“Em hiểu lý do mà anh muốn thực hiện một chương trình giáo dục rồi, nhưng tại sao lại nhiều bài hát như vậy chứ?”
“Em không có một bài hát nào gắn liền với tuổi thơ của mình lâu đến kỳ lạ sao?” – tôi hỏi.
“Như những bài hát ru ư?”
“Đúng, chính xác. Những bài hát và giai điệu ăn sâu vào ký ức của mình, mà người ta đôi lúc sẽ vô thức tự mình ngân nga lên. Chính vì thế, dạy học bằng bài hát sẽ dễ nhớ hơn so với việc chỉ dạy họ theo cách phổ thông, và chúng cũng sẽ được lan truyền rộng rãi nữa.”
Ví dụ, trước khi họ dạy chúng tôi bài “Irohanihoheto” ở trường, tôi đã học được những thứ trong lời bài hát đó từ bài “Iroha Matsuri” trong chương trình Minna no Uta. Và còn, nguyên nhân chính mà tôi có thể nhớ được thứ tự của 12 con giáp Trung Quốc mà không bị nhầm lẫn là nhờ vào bài hát “Eto wa Merry-go-Round”. Có thể khiến tôi vẫn còn nhớ những bài hát đó ngay cả khi tôi đã trở thành người lớn, Minna no Uta thực sự đáng kinh ngạc.
Liscia nói, “Em hiểu rồi…” với một giọng nhỏ nhẹ đầy ngưỡng mộ. “Thú thật thì, em nghĩ đây là một ý tưởng hay đấy.”
“Hm… Thì, đưa ra ý tưởng là công việc của anh mà.”
“Nó không dễ như anh nói đâu. Có thể nghĩ về người dân và đưa ra những chính sách đem lại lợi ích cho họ.” Liscia nhìn tôi đầy hài lòng… Tôi liền hướng ánh nhìn ra chỗ khác. “Đợi đã, tại sao anh lại nhìn ra chỗ khác?”
“À thì, nếu em hỏi nó có thực sự vì người dân hay không, thì anh phải thừa nhận rằng điều đó cũng có một chút lợi ích cá nhân của anh trong đó nữa…..”
“Thật ư? Là sao vậy?” Liscia nhìn tôi chăm chăm.
[… À, không lảng tránh được rồi], – Tôi nghĩ. [Đành thú nhận vậy].
“Chúng ta sẽ tổ chức lễ cưới khi anh chính thức thừa kế ngai vàng, đúng không nào?” – tôi hỏi.
“P-phải, em nghĩ thế……”
Má của Liscia đỏ bừng khi tôi nói từ đám cưới. Chính là vào đêm đó, đêm giao thừa ấy, tôi đã cầu hôn Liscia và em ấy đã chấp nhận….và vẫn còn hơi xấu hổ khi nghĩ lại hôm đó. Thật đáng yêu khi em ấy như vậy, nhưng mà… tiếp tục chủ đề nào.
“Vì vậy, trong lễ cưới, anh muốn công bố tất cả các Hoàng hậu của mình, mà không phân biệt ai là chính hay thứ gì cả.”
Bởi vì các Vương phi, con cái của họ sẽ không có quyền thừa kế, và chỉ là vợ lẽ của vua, nên họ bị xem là yếu thế hơn các Vương hậu. Vì thế, dù mang danh nghĩa là Hoàng hậu, có nhiều trường hợp họ không có được một đám cưới long trọng trước công chúng. Còn có trường hợp các Vương phi cảm thấy yếu thế hơn các Vương hậu, nên đã không chấp nhận cái thứ bậc đó và rời đi. Họ chắc hẳn lo sợ về những rắc rối trong tương lai.
Tôi muốn thay đổi cái phong tục đó.
“Roroa bảo rằng em ấy ổn với việc là Vương phi, nhưng vì chúng ta sẽ cai trị cả vùng Amidonia, anh muốn biến em ấy thành Đệ tam Vương Hậu”, tôi nói. “Điều đó sẽ khiến cho Juna là người duy nhất không thể có mặt trong buổi lễ, đúng không nào? Anh nghĩ rằng, nếu có thể, anh muốn tất cả mọi người đều có mặt ở đó.”
“Anh nói đúng. Em nghĩ đó sẽ là tốt nhất”. Liscia gật đầu, đồng ý không chút do dự. “Aisha và Juna đã ở cùng chúng ta trong những thời điểm khó khăn, và chúng ta đã cùng nhau vượt qua chúng. Họ như những người đã vào sinh ra tử với em vậy. Ồ, thế không có nghĩa là bỏ Roroa ra nhé. Em nghĩ em ấy đôi lúc có hơi phiền toái, nhưng cách mà em ấy đối với em như một em gái rất dễ thương. Chỉ là Aisha và Juna khá đặc biệt đối với em. Không quan trọng ai là Vương hậu, hay Vương phi, em không muốn ai cảm thấy bị bỏ rơi cả.”
“Anh hiểu rồi… anh cảm thấy thật nhẹ nhõm.”
Đó là một điều tốt khi Đệ nhất Vương hậu, Liscia, lại khoan dung như vậy. Liscia và những người khác có mối quan hệ rất tốt, thế nên tôi không quá lo lắng, nhưng… được nghe những lời đó của Liscia khiến tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Thực sự, những cô gái này quá tốt với tôi.
Liscia nghiêng đầu sang một bên. “Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến chương trình phát sóng này?”
“Có chứ”, tôi nói. “Hiện tại, hôn ước giữa anh và Juna là bí mật, nhưng sẽ không thể giữ bí mật được nữa vì buổi lễ càng lúc càng đến gần, đúng không nào?”
“Ừm, tất nhiên. Đám cưới sẽ được phát sóng rộng rãi trên toàn quốc mà.”
“Đúng vậy. Vì thế, cần phải có một thông báo được đưa ra tại một thời điểm nào đó… Anh đang nghĩ rằng, khi điều đó xảy ra, giữa một Lorelel Juna và một Juna hát những bài hát cho trẻ em, cái nào người dân sẽ ít thất vọng hơn… em biết đó…”
Liscia nheo mắt và nhìn tôi. “Đừng nói với em rằng anh lên kế hoạch cho chương trình này chỉ vì mục đích đó đấy nhé?”
“Ồ không. Bản thân kế hoạch này ngay từ đầu là để giúp việc giáo dục người dân”, tôi nói, cố không nhìn thẳng vào Liscia. “Chỉ là… ừ thì, đúng là anh cũng có để bản thân mình ích kỷ một chút….”
Liscia thở dài. “Anh đúng là vô vọng mà. Anh có cần phải lo lắng đến cách mà mọi người nhìn nhận anh nhiều như vậy không chứ?”
“Không, không đâu, đó là một vấn đề khá nghiêm trọng đó.”
Dù sao thì, Juna đã trở thành một thần tượng quốc gia đến mức nhận được nhiều kiến nghị từ Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc, “Hãy cho cô ấy xuất hiện trên Truyền Hình thường xuyên” Nếu tôi cứ thế mà công bố hôn ước của chúng tôi, bạo loạn hoàn toàn có thể sẽ xảy ra. Đó là lý do tại sao, để giữ mọi chuyện trong tầm kiểm soát, tôi dự định chuyển Juna dần từ công việc thần tượng sang việc hát các bài hát của trẻ em.
Khi tôi nói với Juna điều đó, điều này khiến tôi thật sự đau lòng, cô ấy đáp rằng “Nếu em có thể được hát bên cạnh anh, em không quan tâm đến vị trí đó là gì”, và mỉm cười với tôi.
Sau khi đánh giá tình hình, cô ấy liền ngay lập tức đề nghị một lorelei mới, Komari Corda, người có thể tiếp nối phong cách hiện tại của mình, Juna có vẻ sốt sắng về ý tưởng đó.
Và, khi chúng tôi đã thảo luận về điều đó, phần tiết mục hát cùng thiếu nhi đã kết thúc.
“Được rồi, mọi người, tuyệt lắm”, Juna nói.
“Và các bé khán giả đang theo dõi chương trình cũng có hát theo đúng không nào?” Roroa hỏi.
Juna và Roroa đang thực hiện phần kết thúc chương trình.
“Chương trình gì tiếp theo thế?” Liscia khẽ hỏi.
“Tiếp theo là Chương Trình tập thể dục. Đó là một chương trình để mọi người vận động thân thể.”
“Tập thể dục? Từ trước tới giờ anh chỉ sử dụng những thành viên trong gia đình… Aisha sẽ thực hiện chương trình này à?”
“Không. Anh đã tìm ra một chuyên gia thích hợp cho việc tập thể dục rồi.”
“Một chuyên gia?” Liscia nghiêng đầu bối rối.
Roroa xuất hiện tại sảnh và lại tiếp tục mở đầu. “Được rồi, đã đến lúc tập luyện. Chúng ta hãy cùng nhau gọi Huấn luyện viên nào. Một, hai, vaaà…!”
“””Huấn Luyện Viên ơiii!””” bọn trẻ liền hét lên cùng lúc dưới sự hướng dẫn của Roroa.
“Hahhhh!” Một người liền nhảy xuống từ ban công ở tầng hai. Người đàn ông hạ cánh đầy phong cách trước mặt bọn trẻ, và khoe hàng răng trắng sáng của mình, sau đó quay người về phía màn hình và giơ ngón cái về phía người xem.
Một người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, khoảng 185 cm. Anh ấy có dáng người cơ bắp lộ rõ ngay cả khi đang mặc quần áo. Khuôn mặt của anh ta, nhìn tổng thể, có thể coi là ưa nhìn. Đôi lông mày to dày, cặp mắt sắc, và hàng răng trắng……Mỗi bộ phận riêng biệt đều rất có cá tính.
Image [/images/images/image-29.png]
Người đàn ông trẻ đặt tay lên hông, rồi quay sang bọn trẻ và nói, “Xin lỗi vì để các em chờ! Giờ thì, vận động cơ thể với tôi nào!”
Anh ta nói ra những lời đầy nhiệt huyết với nụ cười cũng đầy hào hứng.
Liscia nhìn người đàn ông trẻ tuổi, mồm chữ O, và thì thầm, “… Ai vậy?”
◇◇◇
Trước đó, vào giữa tháng 12 năm 1546, Lịch Đại Lục.
Vào cái ngày đặc biệt lạnh đó …
“Chúng thần đã thay đổi cách sản xuất ngũ cốc trong lãnh thổ của chúng thần. Điều đó đã tăng khả năng tự cung ứng lương thực của chúng thần rất nhiều”, người đàn ông nói với tôi. “Nhờ vào mạng lưới giao thông của Bệ Hạ, Lãnh thổ của thần đã thịnh vượng hơn bao giờ hết.”
“Ồ, ho”, tôi nói. “Vậy sao…”
Tôi đang đứng bên cạnh một người đàn ông trung niên, mập mạp và mỉm cười khi ông ta liên tục nói không ngừng nghỉ. Người đàn ông đó là Moltov Juniro. Ông ta là người đứng đầu của một trong mười nhà quý tộc có ảnh hưởng nhất trong nước, Nhà Juniro. Hôm nay tôi đã được mời đến bữa tiệc mà họ tổ chức.
Vào những thời điểm gần đây, gần như ngày nào tôi cũng được mời đến các bữa tiệc được tổ chức bởi một số quý tộc có tầm ảnh hưởng hoặc những quý tộc khác. Có vẻ như ở nước này, vào khoảng giữa và cuối tháng mười hai, các quý tộc sẽ mời những vị khách thân quen đến và tổ chức tiệc. Ở đó, họ sẽ cảm ơn các vị khách vì đã giúp đỡ nhau trong suốt cả năm vừa rồi và hi vọng rằng năm mới họ cũng sẽ thân mật với nhau như vậy.
Vâng, về cơ bản, đó là một bữa tiệc cuối năm.
Ngoài ra, dường như số lượng và địa vị của những khách mời mà họ có thể thu hút được coi như là một thước đo cho sức mạnh và tầm ảnh hưởng của quý tộc đó. Đó là lý do tại sao, tại thời điểm này của năm, các quý tộc sẽ mời nhiều người tới nhất có thể, đặc biệt là những người có địa vị cao.
Giờ thì, nếu bạn hỏi người có địa vị cao nhất ở đất nước này, thì đó chắc chắn phải là tôi rồi, người đàn ông hiện đang nắm giữ ngai vàng. Đương nhiên, ngay cả khi họ muốn, không một quý tộc bình thường nào có thể mời vua mà không có mối quan hệ đặc biệt với tôi. Dù sao, tôi cũng không hứng thú với mấy các bữa tiệc này lắm. Nên bình thường, khi nhận được lời mời tôi thường từ chối vì tôi bận.
Vì vậy, nếu tôi vẫn phải tham dự bữa tiệc của ai đó, có nghĩa là họ không phải là những quý tộc bình thường. Mặc dù họ có thể không ở tầm của Excel, vẫn có những quý tộc quyền lực ở đất nước này. Rất khó để từ chối những lời mời từ những người như vậy. Trách nhiệm của người cấp cao hơn là phải giao tiếp với những người dưới trướng họ mà.
Bởi vì tôi đã từ chối nhiều người trong số họ, Hakuya đã nói với tôi, “Xin Bệ Hạ ít nhất hãy tham dự buổi tiệc cuối năm.” Bởi vì thế, trong vài ngày qua, tôi đã bị buộc phải tham dự những buổi tiệc của các quý tộc quyền lực.
Mặc dù tôi đã ăn mặc đẹp hơn bình thường cho bữa tiệc (Đó là một bộ trang phục rất quý phái, thậm chí cả tay áo của tôi đều có những vải xoăn trang trí), tôi than thở, “Ugh, mệt quá đi” hoặc “Anh không muốn đi”, hay, “Đúng là rắc rối mà”, và Liscia, người đã giúp tôi ăn mặc, cứ trách móc tôi vì điều đó.
“Đây là nghĩa vụ của anh với tư cách là một vị vua”, cô ấy nói. “Là những vị hôn thê của anh, chúng em cũng sẽ ở đó, vì vậy hãy ra dáng lên, được không nào?”
Giống như cô ấy nói, Liscia và các vị hôn thê khác cũng tham dự. Mặc dù vậy, họ không phải chịu nhiều phiền toái giống như tôi. Ngoại trừ Juna, tất cả các vị hôn thê khác đã lần lượt đi cùng với tôi. Còn tôi, mặt khác, bữa tiệc nào tôi cũng bị buộc phải tham gia.
“Như Người thấy đấy, vùng đất của thần đang cực kỳ phát triển…” Moltov tiếp tục ba hoa.
“…”
Nếu bạn hỏi điều gì khiến tôi không thích các bữa tiệc, đó chính là phải hòa cùng với “sự hiếu khách” của chủ nhà, trong đó bao gồm cả việc phải ngồi nghe họ ba hoa trường kỳ. Ngay cả khi thức ăn ở đây trông rất xa hoa, tôi cũng không có thời gian để ăn uống. Hơn nữa, các quý tộc đều có khuynh hướng nói về những điều giống nhau.
Đầu tiên là về sự tự hào về cách họ quản lý vùng đất của mình. Đó là điều dễ hiểu bởi vì tôi đã thêm khả năng quản lý lãnh thổ vào mục đánh giá hiệu suất của họ. Hầu hết các quý tộc đều cố gắng cho tôi thấy họ không có vấn đề gì trong khả năng quản lý, và những người có năng lực hơn đã nắm bắt cơ hội để thể hiện khả năng quản lý của họ tài ba thế nào.
Các cuộc đánh giá đã được thực hiện bởi các thanh tra viên được gửi đi cho mục đích đó, và họ còn lấy ý kiển của người dân trong vùng. Nên cố gắng thuyết phục tôi trong một bữa tiệc là hoàn toàn vô nghĩa, nhưng bản chất con người lại muốn nắm lấy mọi cơ hội họ có thể có được. Nếu họ nghĩ rằng nhà vua đang theo dõi chặt chẽ, và điều đó sẽ dẫn đến cuộc sống của người dân được cải thiện hơn, đó là một điều tốt. Dù vậy, tôi đã phát ngán khi phải nghe đi nghe lại một mô-típ tại mỗi bữa tiệc.
“Bệ Hạ, đểem lấy thêm đồ uống cho anh”, Aisha, người đi cùng tôi hôm nay, nhỏ nhẹ đề nghị với tôi. Hôm nay, bộ váy bạc mà cô ấy cũng mặc cho chương trình âm nhạc hôm cô ấy giúp tôi dẫn chương trình tại Amidonia trông rất hợp với cô ấy. Cô ấy chắc hẳn đã nhận ra sự mệt mỏi của tôi và cố gắng giúp đỡ.
Tôi cảm thấy hơi khát, vì vậy tôi đã nhờ cô ấy làm vậy, và Aisha lặng lẽ rời đi.
Ngay khi Aisha rời đi, đã có một sự thay đổi đột ngột về thái độ của Moltov.
“… Nhân tiện, thưa Bệ Hạ.”
Ánh mắt ông ta trở nên sắc bén, giống như một con rắn đã tìm thấy mồi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra tôi vừa phá hỏng mọi thứ rồi. Tôi đã trải qua tình huống này vài lần rồi. Khi người bạn đời của vua không ở bên cạnh, họ thấy đó là thời cơ của họ.
“Người có phiền không nếu chúng ta nói chuyện ở chỗ khác?”
“… Aisha vẫn chưa trở lại, chắc ông cũng hiểu mà” tôi nói.
“Sẽ không mất nhiều thời gian đâu ạ. Thần chắc rằng hai vị sẽ gặp lại nhau nhanh thôi.”
Nói xong, Moltov liền nắm lấy tay tôi và kéo tôi ra khỏi đó.
Vâng, chắc chắn lại là chuyện này nữa rồi……
[Mình không thích chuyện này chút nào… Moltov có thể nghĩ đây là cơ hội lớn của ông ta, nhưng mình đang cảm thấy cực kỳ căng thẳng đây….]
Trong khi tôi nghĩ vậy, quả như tôi đã tiên đoán, có một cô gái trẻ đang chờ tôi khi chúng tôi đến nơi. Cô ấy khoảng mười sáu tuổi. Cô ấy rõ ràng là một quý cô trẻ đáng yêu và được giáo dục tốt.
“Cho phép thần được giới thiệu với Bệ Hạ. Đây là con gái thần, Siena.”
“Thật vinh dự khi được gặp Người thưa Bệ Hạ. Thần là Siena Juniro”, cô ấy nói, giọng cởi mở.
[… Biết mgay mà.] – Họ biết được rằng đây là cơ hội tốt để giới thiệu tôi với các phụ nữ trẻ mà họ có mối quan hệ.
Ở bất cứ thời đại, mối quan hệ huyết thống với nhà vua đã là nguồn tự hào với tầng lớp quý tộc. Nếu cô ấy trở thành Hoàng hậu của tôi, gia tộc của họ sẽ được an toàn, và cô ấy thậm chí có thể sinh ra một người thừa kế. Trên hết, vì hôn ước giữa tôi với Juna chưa được công bố, theo như họ biết, tôi chỉ có ba vị hôn thê. Con số đó, ngoại trừ những trường hợp đặc biệt như người tiền nhiệm của tôi, Vua Albert (ông ta đã trở thành thành viên của Hoàng tộc nhờ việc kết hôn với hoàng hậu), được coi là thấp. Vì thế, mọi quý tộc đều cố gắng giới thiệu tôi với con gái của họ.
Chỉ trong nửa năm kể từ khi tôi được ủy thác ngai vàng, tôi đã sáp nhập Amidonia và đạt được rất nhiều thành tựu to lớn khác, vì vậy mọi người đều có kỳ vọng lớn với tôi. Luôn luôn có một số lượng lớn những lời cầu hôn đến lâu đài, và vị quan thị trung của tôi, Marx, luôn bận rộn với chúng.
“Phải từ chối họ suốt thế này thật đau lòng quá, (Trans: chắc thg này cũng FA, ko sao đâu anh hiểu chú mà || Edit: ko đâu, sốt ruột do Souma chưa có baby, muốn lấy thêm vợ cho Souma mà hắn cứ từ chối hoài đó), liệu Người có thể ít nhất gặp mặt họ không?” Marx thỉnh cầu tôi với đôi mắt nài xin, nhưng điều đó nghe mệt mỏi lắm, nên tôi từ chối.
Mặc dù vậy, tôi vẫn phải đối mặt với các quý tộc đã tiếp cận tôi thế này, với ý định không bỏ lỡ cơ hội của họ.
Tất nhiên, các quý tộc không đủ dũng cảm để nói về chuyện này khi một trong những vị hôn thê của tôi ở ngay cạnh, nhưng dù có là Liscia, Aisha hay là Roroa, họ vẫn tìm được khoảng trống. Quan điểm của tôi về kỹ năng của Quý tộc đã chuyển từ ‘bực mình/phiền nhiễu’ sang ‘ngưỡng mộ’.
Không có lựa chọn khác, tôi đành đáp lại “Rất vui được gặp, quý cô Siena. Ta là Souma Kazuya.”
“Thần đã được nghe về danh tiếng vĩ đại của Người”, cô ấy nói. “Thần nghe nói rằng Người là một vị quân chủ vĩ đại, được ban phước cho cả trí thông minh và lòng dũng cảm. Nhưng, khi được gặp trực tiếp Người thế này, thần cảm thấy thật nhẹ nhõm khi biết được Người cũng là một người tốt bụng.”
“Những tin đồn về ta chỉ là phóng đại cả thôi, cứ như là chúng biết tự tách ra và phát triển tiếp vậy.”
Siena nở một nụ cười. “Ồ,lời đó của Người nghe thực rất dễ mến.” Cô ấy cư xử như là một cô gái đơn giản vậy. Thể loại này lúc nào là loại khó đối phó nhất. (Trans: biết sao được, có khi giả nai vô (số) tội đó, ae nhớ đừng mắc bẫy như trans hồi xưa nhé, lời khuyên thực đó)
Thật quá dễ dàng để từ chối những kẻ trắng trợn chỉ muốn kết hôn vì tiền bạc và địa vị, nhưng tôi không thể tàn nhẫn làm vậy với một cô gái trong sáng, ngây thơ được. Ý tôi là, thật khó để biết được liệu cô ấy có nhận thức được rằng đây là một nỗ lực mai mối hay không. Mà, bất kể cô ấy cảm thấy thế nào về điều đó, cha cô ta chắc chắn muốn cô ấy kết hôn vì tiền bạc và địa vị.
Moltov kéo tôi lại gần Siena và nói. “Người nghĩ gì về Siena của thần?”
“… Cô ấy có vẻ là một quý cô rất trong sáng và đơn giản”, tôi nói. “Rất dễ thương.”
“Ồ, thần hiểu rồi ạ! Nếu Người thấy vừa ý, vậy Người có ý định lấy con bé làm vợ không?”
“Không, ta đã có ba (thực tế là 4) vị hôn thê rồi…”
“Người nói gì thế? Người vẫn còn trẻ mà, thưa Bệ Hạ. Người nên tăng số lượng vợ của mình lên. Vì lợi ích của Hoàng Tộc. Nếu Người cảm thấy miễn cưỡng vì trách nhiệm với Công chúa Liscia, thì thần sẽ không ngại nếu con bé trở thành Vương phi đâu ạ.”
Nói nhanh như một khẩu súng máy, Moltov cố gắng thúc đẩy câu chuyện. Khi tôi đang bận nghĩ [Ugh, nghiêm túc đấy, phiền phức quá. Aisha, em có thể nhanh trở lại được không?] một chuyện đã xảy ra.
“Hahh, ha, ha, ha! Hahh, ha, ha, ha!”
Tiếng cười đầy nhiệt huyết đó vang lên khắp sảnh.
“Ivan?! Thằng ngốc đó!” Moltov, người vừa mới giây phút trước làm một khuôn mặt mãn nguyện của một người cha già cố gả con gái của mình, giờ đang làm một khuôn mặt chua chát khi nhìn chằm chằm về phía ban công tầng 2 của sảnh tiệc.
Tôi nhìn theo ánh mắt đó, và thấy một người đang đứng trên lan can của ban công.
Anh ta là một người đàn ông ở độ tuổi giữa hai mươi, cao lớn và cơ bắp. Với đôi lông mày dày, đôi mắt sắc bén, và một hàm răng trắng sáng, anh ta có khuôn mặt đặc biệt kì lạ. Anh ta là một người đàn ông trẻ đầy nhiệt huyết, một người sẽ luôn để lại ký ức với bất cứ ai nhìn thấy.
… Không, nghiêm túc đã nào, anh chàng này là ai?
Người đàn ông hét lên và nhảy xuống từ ban công. Ngay khi anh ta làm thế…
*Ba-bam!!!
Một vụ nổ lớn phát ra ngay sau người thanh niên đó. Những ngọn lửa bốc lên, và có một tiếng nổ to đến mức khiến dạ dày tôi rung chuyển.Trong một khoảnh khắc, tôi nghĩ anh ta là một tên khủng bố và hoảng sợ, nhưng vì lý do nào đó, những người khách khác xung quanh anh ta chỉ nhìn vào chàng trai trẻ với nụ cười gượng gạo.
[Huh? Gì thế? Mình phải làm gì với cái cảnh tượng này đây?]
“Bệ Hạ!” Aisha cuối cùng cũng tìm thấy tôi và chạy đến. “Bệ Hạ, đây có thể là một cuộc tấn công! Xin hãy đứng sau lưng em!”
“… Không, có gì đó kỳ lạ lắm.”
“Huh? Ý anh là sao? ‘có gì đó kỳ lạ’?”
Tôi nhìn xung quanh, nhưng không hề có ai bối rối hay hoảng loạn. Phần lớn họ chỉ nhìn vào chàng trai trẻ với nụ cười gượng gạo và mỉa mai. Khi xem xét kỹ hơn, mặc dù có rất nhiều lửa ở đó, khu vực vụ nổ ở phía sau anh ta thậm chí còn không bị cháy.
“Ôi trời ạ, anh trai ngốc nghếch này.”
Khi tôi quay lại, Siena đang nhìn về phía đó với vẻ mặt phiền muộn.
“’Anh trai’?” Tôi lặp lại.
“Vâng, thưa Bệ Hạ. Đó là anh trai của thần, Ivan Juniro.”
“Um… Ta thấy có vẻ như có một vụ nổ,” tôi nói.
“Đó là năng lực của anh trai thần. Năng lực đó có khả năng gây ra một vụ nổ hoành tráng với lửa và tiếng ồn, nhưng đó giống như là một ảo ảnh. Không hề có một vụ nổ thực sự nào cả. Hee Hee, khá là ngầu phải không ạ?” (Trans: đưa cho mấy thg bị chuunibyou thì zvui XD)
“Er … Uh, chắc vậy …”
Nếu cô ấy có thể diễn tả điều đólà “ngầu” … theo một cách nào đó, cô gái này có lẽ khá ấn tượng đấy.
[Hiểu rồi] Tôi nghĩ. Những người được mời ở đây là những người thường xuyên qua lại với Nhà Juniro. Đương nhiên, họ phải biết đến đứa con trai kỳ lạ của gia đình này. Đó là lý do tại sao ngay cả khi có một vụ nổ, họ chỉ phản ứng với những nụ cười gượng.
Moltov hét lên giận dữ. “Ivan! Tại sao mày lại có thể hành động thô lỗ như thế trước mặt Bệ Hạ?!”
“Im đi, lão già!” Ivan làm một tư thế, và lần này là một tia sét đánh xuống sau lưng. “Lão già hám danh kia, lão định lợi dụng sự ngây thơ của Siena để gả em ấy đi! Kể cả nếu Thiên Đường cho phép điều đó, tôi, người anh trai này, cũng sẽ không chấp nhận!!” (Trans: là do t vừa trans một bộ có 1 thg khác siscon hay thg này cũng sặc mùi siscon nhỉ?)
Khi Ivan tuyên bố vậy, mắt của anh tóe lửa. Theo đúng nghĩa đen luôn, lửa đang được bắn ra từ mắt anh ta đấy.
… Tôi không biết phải nói gì. Tôi bắt đầu cảm thấy vụ này khá là vui. Moltov, trái lại, đang tức giận.
“Được kết hôn với Đức vua là vinh dự lớn nhất mà một người phụ nữ sinh ra trong một gia đình quý tộc đều hy vọng đạt được! Có gì sai trái với việc người cha muốn con gái mình tìm thấy hạnh phúc chứ?!”
“Siena có thể tự quyết định hạnh phúc của riêng mình! Đó không phải là điều mà lão có thể quyết định thay cho em ấy!” Ivan hét lên.
“Câm miệng! Mày chỉ được cái nói thôi, như cái năng lực của mày vậy!”
“Lão cũng cũng có cái năng lực đó thôi! Nó tồn tại trong máu của chúng ta rồi!”
Đôi mắt họ chạm nhau và tia lửa bay tứ tung. Những đám mây đen tụ lại giữa 2 người họ và những tia sét đánh xuống ngay giữa. Tôi không có nói ẩn dụ đâu, điều đó thực sự xảy ra đấy. Và với lại, không có bất cứ thiệt hại nào. Nên nếu đứng quan sát thì cũng khá là thú vị, miễn là chúng tôi không can dự vào.
Tôi quay sang Siena và hỏi, “Này, uh… Chúng ta có nên ngăn họ không?”
“Họ lúc nào cũng thế ạ”, cô ấy trả lời với một nụ cười.
“Oh được rồi…”
Ngay cả trong lúc cuộc trao đổi nhỏ của chúng tôi đang diễn ra, hai người họ vẫn tiếp tục kích nhau.
“Hôm nay là ngày tao sẽ khiến mày hiểu lẽ đời.” Moltov hét lên.
“Đó là lời của tôi mới đúng!! Tới đi, lão già!”
“Chowahhhhhhhhhhhhh!”
“Dahhhhhhhhhhhhhhhh!”
Khi hai người họ tiếp cận nhau, một đống tay và chân xuất hiện giữa họ, đấm và đá và chặn. Nó giống như có ai đó đã thực hiện chuyển thể bộ manga Dragon Ball vậy, và điều đó khiến tôi khá là phấn khởi. Trong một khoảng thời gian, tôi quan sát họ một cách nhiệt tình, suy nghĩ, [Yeah, Tiếp đê, tiếp đê..] Nhưng rồi…
“Gần như tất cả những chi đó là ảo ảnh” Aisha nói “Thân xác thực của họ đang ở giữa, đánh lẫn nhau.”
Tôi nín lặng. Khi Aisha, người đã nhìn thấu được nó với đôi mắt của một chiến binh, nói với tôi điều đó, nó đã khiến tôi mất hứng.
Năm phút sau, Moltov và Ivan đổ gục xuống, cả hai cùng nằm xuống sàn gần như cùng một lúc.
“Urgh … Không tệ, lão già.”
“Hmph. Ta chưa gần đất xa trời đến mức để ngươi hạ được ta đâu.”
Được rồi, trông khá là lòe loẹt và hết, dù vậy tất cả những gì họ đã làm là đánh nhau, vì vậy nếu họ định lừa tôi bằng cái kiểu nói “đối thủ phải nói chuyện bằng nắm đấm”, tôi không biết phải phản ứng thế nào nữa…. Mà dù sao thì, đó không phải là vấn đề.
Tôi bước tới Moltov, hiện đang đổ gục xuống đất. “Moltov.”
“V-vâng… Thưa Bệ Hạ! Chúng thần đã trưng ra một hình tượng đáng xấu hổ trước mặt Bệ Hạ! Xin người tha lỗi cho chúng thần!” Moltov vội vã đứng dậy và khiêm tốn xin lỗi, nhưng tôi vẫy tay và bảo ông ta đừng lo lắng về điều đó.
“Ta không bận tâm đâu. Đây cũng là một màn trình diễn khá là giải trí. Về chuyện đó, ta muốn nói với ông một chuyện…… ”
“C-chuyện gì ạ?”
“Quên Siena đi, ông có muốn để Ivan theo ta và đóng góp cho đất nước không?”
“”… X-xin thứ lỗi?”” Moltov và Ivan, cả hai đều chớp mắt ngạc nhiên trước yêu cầu của tôi. (trans: dám cá bọn này tưởng thằng main gay XD)
◇◇◇
Part 3
“… Và, đó là cách mà anh đã chiêu mộ được Huấn Luyện viên Ivan Juniro cho chương trình…” Tôi kết thúc.
“Anh lại tìm thấy một người kỳ lạ nữa…..” Liscia nhìn tôi với vẻ mặt bực dọc.
Vâng, đó là phản ứng thông thường của cô ấy đấy.
Ở ngoài sảnh, Huấn luyện viên Ivan Juniro giơ một ngón “Like” về phía bọn trẻ, nhe hàng răng trắng trong khi nói, “Một trái tim khỏe mạnh sống trong một cơ thể khỏe mạnh.Nào, các em! Hãy cùng tập luyện với anh, các em sẽ trở nênkhỏe mạnh, an toàn và rắn rỏi!”
Mặc dù Ivan đã nói thế, nhưng lũ trẻ lạiđang có những phản ứng trái ngược nhau. Có những đứa trẻ thì cực kỳ hăng hái trước lời của anh ta, một số bị dọa nạt bởi cái hành động nhiệt tình thái quá của anh ta và òa khóa, những đứa trẻkhác thì sợ hãi và bám lấy Juna… và còn một phản ứng làm lu mờ hết tấtcả những phản ứng thông thường nhất đó, có những đứa trẻ do não không thể bắt kịp với cái tình huống người đàn ông vừa mới xuất hiện, cứ đứng ngây người nhìn anh ta.
Khi nhìn thấy tình trạng trong sảnh, Liscia lo lắng hỏi tôi, ” Từ từ đã, Souma, mọi chuyện sẽ ổn chứ?”
“Umm… Anh ta hình như hơi cứng nhỉ? Có lẽ Ivan đangcảm thấy căng thẳng chăng?”
“Bây giờ là thời gian tập thể dục mà phải không?” Liscia hỏi. “Nhưng nếu cứ như thế thì bọn trẻ sẽ không thể nào tập được, đúng không nào?”
Đúng vậy, trông chẳng giống như là bọn trẻ sẽ tập thể dục với chúng ta chút nào.
Trong phần thể dục của chương trình giáo dục dành cho trẻ em mà tôi đang dựa theo, tôi thấy có những đứa trẻ sẽ chạy và lăn lộn, tấn công các huấn luyện viên, và thường làm bất cứ điều gì chúng muốn. Nhưng, “Anh nghĩ sẽ ổn thôi,” cuối cùng tôi nói. “Có một mẹo.”
“Một mẹo ư?”
“Heheheh … Hahaha … Bwahahaha!”
Một tràng cười 3 nhịp vang vọng khắp sảnh. Đó là giọng của một người phụ nữ.
“Ai đó?!” Ivan nhìn quanh.
Vào lúc đó, bọn trẻ hét lên, “Ở đó!” “Trên này!” Và chỉ lên. Có một ai đó đang đứng trên tầng hai, nơi Ivan đã nhảy xuống trước đó.
“Làm cho lũ trẻ trở nên khỏe mạnh, an toàn và rắn rỏihả?” Người phụ nữ nói. “Thật nực cười! Hắc Đoàn bọn ta đang nhắm đến việc thống trị thế giới, sẽ không bao giờ cho phép điều đó!”
Những lời thoại sặc mùi phim ảnh đóđược nói ra bởi một người phụ nữ đeo mặt nạ che phủ nửa trên khuôn mặt, một bộ trang phục giống-như-đồ-bơi cùng với một chiếc áo choàng hở phần chính giữa để lộ ra phần nửa trên bộ ngực của cô ấy, và nhữngmiếng đệm gai gắn ở 2 vai trông nhưphong cách thời trang-cuối-thế-kỷ. Cô ấy có hai cái sừng mọc ra từ thái dương, một đôi cánh giống như cánh rồng ở sau lưng, và cái đuôi giống như một chiếc roi da ở phía sau.
Ivan quay sang người phụ nữ và quát lên, “Cô là ai?!”
“Ta là nữ chỉ huy ác quỷ của Hắc Đoàn, Quý cô Dran”, người phụ nữ dõng dạc tuyên bố.
Liscia, người đang đứng xem bên cạnh tôi, ngơ ngác trong giây lát, nhưng rồi cô ấy nhanh chóng hồi tỉnh trở lại, quay sang tôi và hỏi, “Đó là… Carla, phảikhông?”
“Không. Cô ấy là nữ chỉ huy ác quỷ, Quý cô Dran.”
“Huh…?”
“Cô ấy là nữ chỉ huy ác quỷ, Quý cô Dran, em hiểu chứ?” Tôi nói.
“Oh, thôi được rồi … Nhưng mà em sẽ không dễ dàng chấp nhận mọi chuyện như thế đâu đấy!”
Ngay cả khi Liscia vặn lại tôi, câu chuyện vẫn đang tiếp tục trong sảnh.
Quý cô Dran dang rộng đôi cánh để đe dọa Ivan. “Nếu ngươi làm cho lũ trẻ mạnh hơn, việc này có thể sẽ phá vỡ kế hoạch chinh phục thế giới của Hắc Đoàn. Ta sẽ ngăn chặn ngươilại trước khi điều đó xảy ra, Ivan Juniro!”
Với bộ trang phục hở hang thế này, chắc hẳn cô ấy đang cảm thấy cực kỳ xấu hổ khi vào vai. Có một thứ cảm xúc rất thật và cháy bỏng trong vai diễn nhân vật Quý cô Dran này.(Trans: ( ͡° ͜ʖ ͡°))
Mỗi lần Quý cô Dran cử động phần-phía-trên, một số bộ phận của cô ấy sẽ lắc lắc(Trans: ( ͡° ͜ʖ ͡°)). Chất lượng hình ảnh của Ngọc Phát Thanh không thực sự tốt, vì vậy tôi không nghĩ rằng người xem sẽ nhận ra đâu, nhưng… thật lòng thì, tôi không biết phải nhìn đi đâu nữa. Ý tôi là Liscia đang đứngngay đây, nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt hình viên đạn.
“Anh không nghĩ bộ trang phục của Miss Dran hơi quá quyến rũ sao?” Cô ấy gặng hỏi.
“Serina là người kiểm soát toàn bộ khâu thiết kế”, tôi chống chế. “Anh đã bảo cô ấy kiềm chế bản thân vì đây là một chương trình dành cho trẻ em, nhưng … vì anh đã nhờ cô ấy giúp đỡ phần chuẩn bị trang phục, nên thật khó để loại bỏ nó.”
“Em biết ngay mà …” Liscia thở dài. “Mà, chẳng phải Serina phù hợp với vai nữ phản diện hơn sao?”
“Em có dám điều đó trước mặt cô ấy không?”
“Không đời nào!”
“Thấy chưa?”
Trong khi chúng tôi đang nói về điều đó, Ivan chỉ một ngón tay về phía Miss Dran. “Thống trị Thế giới ư?! Tôi sẽ không bao giờ để cho các người làm thế!”
“Hmph, hăng quá nhỉ, nhưng ngươi có thể làm gì được chứ? Xử hắn đi, những đầy tớ của ta! ”
Khi Quý cô Dran ra lệnh, một nhóm người đàn ông ăn vận đồ đen liền xuất hiện và bao vâyIvan. Điểm mấu chốt là cần phải để họ giữ một khoảng cách nhất địnhvớibọn trẻ, để cho tình huống trông không có vẻ quá nguy hiểm.
Ivan liền vào tư thế chiến đấu, hét lên, “Nhào vô kiếm ăn!”
Với câu nói đó làm tín hiệu, những người đàn ông đồ đen lần lượt tấn công Ivan. Ivan chiến đấu với từng người một trong số tất cả bọn họ
Biff, bash, bam!
Mỗi lần anh ta đánh trúng một trong những tên tay sai, một hiệu ứng âm thanh phóng đại liền phát ra. Khi bị đánh, các tay sai sẽ bay lên không trung, hoặc lăn vòng dưới đất và nằm bất động. Trông khá là ấn tượng, nhưng thực ra thì âm thanh là donăng lực của Ivan phát ra, và những tay sai bị thổi bay là do tất cả họ đang diễn, thế nênchẳng có thiệt hại nào ở đây cả.
Nhân tiện thì, những đứa trẻ hiện đang chia thành 2 nhóm, 1 nhóm thì sợ hãi, còn 1 nhóm thìđang làm 1 đôi mắt lấp lánh và đầy hào hứng khi chúng xem Ivan chiến đấu. Vì dù sao thì âm thanh tạo ra khá là to. Đã nhắc là đừng có làm quá rồi mà.
Những đứa trẻ đang sợ hãi thì co cụm lại chỗJuna và Roroa, họ bảo với bọn trẻ rằng, “Đừng lo lắng, sẽ ổn thôi mà” và “Anh chàng đó sẽ đánh bại tất cả họ, nên mấy bé không cần phải lo lắng đâu,” để trấn tĩnh chúng.
Cuối cùng, Ivan đã đánh bại tất cả các tay sai.
Tuy nhiên, Dran vẫn giữ nụ cười tự tin của mình. “Heh heh heh. Không tệ, Ivan Juniro. Cái này thì sao? Ra đây, hộp quái vật hộp, Danbox! ”
“Danbooooox! … Chính là ta.”Cùng với những từ đó, một con quái vật trông giống như một người được làm từ mấy cái thùng carton xuất hiện.
Mặc dù trên gương mặt của nó có một đôi mắt xếch được làm bằng giấy… nhưng nhìn tổng thể, trông rất chán. Hình dáng của nó được thiết kế trông như nó được lắp ráp bằng các khối Lego, và mỗi khi khớp của nó di chuyển, có tiếng động phát ra.
Liscia lạnh lùng nhìn Danbox. “Chẳng phải con quái vật đó trông khá là kém chất lượng so với những phần còn lại sao?”
“Chúng ta có niềm đam mê,” tôi nói. “Những gì chúng ta thiếu là thời gian và ngân sách.”
“Quả là một thế giới khắc nghiệt, huh …”
Tôi không thể tự mình làm một bộ quần áo kigurumi đầy đủ. Nếu tôi đặt làm nó từ một nơi nào đó, thì sẽ rất mất thời gian. Đó là lý do tại sao, lần này, tôi đã phải làm một con quái vật tạm bợ. Nó khiến tôi nhớ lại những người thiết kế đã phải vất vả thế nào để tạo ra những con quái vật cho mấy chương trình tokusastu đầu tiên.
Tuy nhiên, dù trông nhạt nhẽo, Danbox rấtmạnh. Khi nó tấn công Ivan, nó nâng một người đàn ông cao 180 cm, nặng 90 kg dễ dàng như người lướt ván nâng ván trượt của mình lên vậy. Sau đó, giống như một người đô vật đang thể hiện sức mạnh, Danbox giữ nguyên tư thế đó vàxoay người một vòng,.
Thứ sức mạnh vô lý trái ngược với hình dáng đó của nó khiến Liscia ngây người. “Thật là một sức mạnhđáng kinh ngạc. Oh! Có phải, người bên trong là … ”
“Phải. Đó là Aisha. ”
“Anh đang bắtĐệ nhị Vương hậu tương lai của mình làm cái gì vậy …?” Cô ấy rên rỉ.
“Em nói thế có hơi muộn muộn rồi đó, cả Juna và Roroa đều đã tham gia chương trình còn gì. Em cũng muốn tham gia ư, Liscia? Nếu em quyết định ngay bây giờ, vai phụ tá của Ivan vẫn còn trống đó.”
“Không. Bao. Giờ !.”
Vào lúc đó, Ivan bắt đầu vùng vẫy. “Chết tiệt, thả ta ra!”
“Ta là Danboooox.”
“Gwah!”
Có vẻ những lời của Ivan đã lọt vào tai con quái vật, bởi vì Danbox gật đầu và ném anh ta vào một bức tường đã được chuẩn bị sẵn cho mục đích đó. Khi anh va vào nó, Ivan đấm vào tường.
Nhân tiện, nó được làm bằng vật liệu mỏng để dễ dàng cho anh ta bay xuyên qua, vì vậy anh ta chỉ chịu một chút đau đớn. Tuy nhiên, Ivan đã hành động như thể bị thương nặng, rên rỉ đau đớn.
“Urgh, con quái vật mạnh quá …”
“Daaaan, bo, bo, box! Chính là ta.”Danbox cười đắc thắng.
Ivan lê người ra khỏi tường, vấp ngã, rồi quay lại đối mặt với bọn trẻ và hét lên. “Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ thua mất. Hỡi các bạn trẻ tốt bụng, hãy cho tôi sức mạnh!”
Roroa và Juna giải thích với lũ trẻ ý của anh ta.
“Được rồi, mọi người,” Roroa nói. “Hãy cầm những chiếc gậy lấp lánh lúc nãy chị đưa. Và hô thật to ‘Anh có thể làm được!!’ đi nào”
“Tất cả hãy cùng nhau gửi cho Anh cả Ivan sức mạnh của chúng ta nào,” Juna nói với họ. “Một hai…”
“””Anh có thể làm được!!”””
Theohướng dẫn của hai người họ, mấy đứa trẻ bắt đầu sử dụng các que phát sángcó kích thước bằng một viên phấn dùng để vẽ vòng tròn.
Chúng tôi đã phát những thanh que đó trước khi chương trình bắt đầu. Chúng phát raánh sáng yếu vì loại tảo sáng, thứ được sử dụng trong những trụ đèn đường trên phố vì chúng hấp thụ ánh sáng ban ngày và phát sáng vào buổi đêm, đã được trộn lẫn bên trong thanh que.
Ivan vừa tiếp tục hành động như thể anh ta đang rất đau đớn vừa quay sang bọn trẻ và hét lên: “Chưa đủ! Lớn hơn nữa! Anh tin các em làm được!!”
Việc một người lớn nói rằng họ tin tưởng vào mình luôn khiến đứa trẻ tự tin hơn.
Lần này, bọn trẻcòn hét to hơn và nghiêm túc hơnđể cổ vũ cho anh ta “””Anh có thể làm được!!!”””
“Nữa nào! To hơn nữa!”
“””Anh có thể làm được!!”””
Các em hét lên cho đến khi cổ họng khô rát, và trong khoảnh khắc tiếp theo …
“Được rồi! Giờ thì tôi thực sự đã nhận được năng lượng của các em! ”
Thân thể của Ivan liền được bao phủ bởi một luồng ánh sáng. Sau đó, giọng của Ivan vang vọng từ bên trong ánh sáng.
“Biến Hình!!!”
Vào lúc đó, một bộ giáp kim loại, bao tay, và một chiếc mũvới cả một chiếc kínhkhông biết từ đâu bay đến. Ivan đứng yên với hai cánh tay và hai chân anh dang rộng khi các mảnhđó “tự động” gắn vào anh. Cảnh biến hình cực kỳ ngầu lòi đó đã khiến cho bọn trẻ reo hò vui sướng.
Trong lúc đó, vào cùng một thời điểm, tôi đang đứng đằng sau sân khấu sử dụng Tâm Lực Năng để điều khiến các mảnh trang bị kim loại. Đúng vậy, tôi đã kiểm soát thiết bị của Ivan với năng lực của mình để làm cho nó trông giống như anh ta được tự động trang bị bộ giáp. Bởi vì, ở khoảng cách này, tôi có thể làm điều đó ngay cả khi chúng không phải là búp bê.
Liscia đang quan sát tôi với vẻ mặt tức giận mà tôi đã nhìn thấy không-biết-bao-nhiêu-lần trong hôm nay. “Anh lãng phí năng lực của mình quá rồi đấy.”
“Này, mánh khóe vẫn là mánh khóe, ngay cả khi đó chỉ là một trògiải trí “, tôi nói. “Giờ thì, anh có tý việc”
“Này, đợi đã, Souma?!”
Khi tôi đã xác nhận rằng bộ trang bị của Ivan đã được gắn vào đầy đủ, tôi liền di chuyển đến cạnh viên Ngọc Phát Thanh, đảm bảo rằng tôi không xuất hiện trên chương trình phát sóng. Trong khi đó, trong sảnh, luồng ánh sáng khi nãy đã biến mất, và bị anh hùng trong trang phục kim loại xuất hiện. Ivan làm một dáng đứng biến hình hoàn chỉnh và hét lên.
“Tiến lên nào! Silvan!”
Khi anh ấy hô vang tên của mình, tôi liền nói vào viên ngọc để chỉ có giọng nói của tôi xuất hiện trong chương trình. “Cho phép tôi được giải thích. Khi Huấn luyện viên Ivan Juniro nhận được năng lượng từ những đứa trẻ, anh ta sẽ biến thành anh hùng kim loại Silvan.”Tôi nắm chặt nắm tay của mình trong khi đang giải thích với vẻ mặt đầy hứng thú.
Đó là một kiểudiễn giải thường thấy sau khi người anh hùng biến hình. Dù vậy tôi không định làm cái trò tua đi tua lại cái pha biến hình đó đâu.
Với vai trò của tôi đã kết thúc, tôi trở lại đúng cạnh Liscia. Cô ấy trông có vẻ cực kỳ mệt mỏi.
“Em không biết nữa, em có cảm giác như mọi chuyện đang bắt đầu trở nên ngớ ngẩn đến nỗi chả biết phải nói gì nữa…”
“Tokusatsu là một chương trình dạng ‘Đừng nghĩ, hãy cảm nhận’,” tôi giải thích. “Nếu không nghĩ về nó quá sâu, chỉ cần thuận theo dòng nước, em sẽ cảm thấy thú vị hơn”
“…Em sẽ làm vậy…..”
Giờ thì, trở lại với câu chuyện ở đại sảnh, vị anh hùng Silvan sau khi biến hình đã trở nên rất mạnh mẽ.
Danbox đã từng đùa giỡn với anh ta trước đó, nhưng bây giờ anh ta đã cho con quái vật tắm trong một loạt những cú đấm và đá, khiến nó buộc phải phòng thủ suốt.
Mạnh thật, anh mạnh thật đấy Silvan!chắc mọi người đều nghĩ thế. Bọn trẻtrông cũng rất hào hứng.
“Da, dan … box …” Cuối cùng, Danbox vấp ngã và khụy xuống.
Bây giờ là cơ hội của anh ấy!
“Ăn cú này đi, Danbox! Ultimate Thunderclap Kick! “ (Trans: :V sặc mùi copycat)
Khi Silvan tung ra một cú phi cước, sét chạy dọc khắp chân của anh ta. Cú đá đầy sấm sét đó bay toàn lực vào người DanBox.
Tôi biết tôi đã giải thích điều này rồi, nhưng luồng sét đó chính là sản phẩm đến từnăng lực của anh ta. Thực ra, chỉ là một cú phi cước thôi, vì vậy nó không hề làm tổn thương Aisha, người bên trong Danbox.
Tuy nhiên, Danbox lại loạng choạng lui lại vài bước.
Để lại đằng sau một tiếng kêu “Da… Danboooooooox! Chính là ta!”Nó phát nổ và các bộ phận bay khắp mọi hướng.
Tất nhiên, tất cả những gì thực sự xảy ra là con quái vật đã trốn đi trong khi năng lực của Ivan đang tạo ra hiệu ứng nổ.
Với việc Danbox đã bị đánh bại, Quý cô Dran, nữ chỉ huy ác quỷ, người gần như chẳng hề gì ngoài việcxem hai người họ đánh nhau, tức giận dậm chân xuống sàn cứ như là cô ta vừa nhớ ra việc mình cần làm.
“Ta nguyền rủa ngươi, Silvan! Lần này ta tha cho ngươi! Ta sẽ quay lại, ngươi tốt nhất là nên chuẩn bị đi!! ”
Cùng với những lời đó, cô ta quay người và chạy đếnmột vị trí mà khán giả không thể nhìn thấy cô.
Khi chắc chắn cô ta đã đi mất, Silvan gỡ chiếc mũ ra và giơ nắm đấm về hướng Dran vừa mới bỏ đi “Cô và cái tổ chức có mưu đồ thống trị thế giới Hắc Đoàn kia, nếu muốn đến thì cứ đến đi! Tôi vẫn sẽ cứ đập tan cái tham vọng của các người cho mà xem!” (Trans: “Với cánh tay này, ta sẽ đạp tam ảo vọng của ngươi”)
Ivan đưa ra lời tuyên bố đầy quyết tâm của mình và sau đó quay lại với bọn trẻ. Sau đó, với một nụ cười trông bớt nhiệt huyết hơn một chút, anh ta hô to “Được rồi, tất cả mọi người! Hãy cùng tập luyện Những bài tập thể dục của Silvan để chúng ta sẽ không thua những kẻ xấu nào! Đứng cách xa nhau một chút để không vướng vào người bên cạnh! ”
Khoảnh khắc tiếp theo, một giai điệu vui vẻ bắt đầu phát lên trong đại sảnh, rồi Juna và Roroa xuất hiện đúng lúc và táchđều bọn trẻ ra. Sau đó, Juna bắt đầu hát theo nhạc.
Nếu bạn muốn lớn lên mạnh mẽ, hãy thực hiệnNhững bài tập thể dục của Silvan. ♪
“Bây giờ, hãy bắt đầu bằng cách tập phần trên nào!” Silvan nói. “Mọi người hãy bắt chước shoujou!” (Trans: một loài nào đó || Edit: shoujou = Tinh tinh)
“Eek, eek, eek, ook. Eek, eek, eek, ook.“
“Chúng ta là Shoujou. Eek, eek, eek, ook.”
Khi Ivan chuyển động cơ thể theo bài nhạc, bọn trẻ liền bắt chước anh ta.
Phương thức tập thể dục này là bắt chước theo các loài động vật khác nhau ở thế giới này trong khi Juna hát lên những bài hát hài hước. Lời bài hát thì nhắm vào đối tượng trẻ em, nhưng bản thân các bài tập này dựa theo những bài thể dục trên Radio mà hầu hết người Nhật đều quen thuộc (bắt chước shoujou là bài thể dục uốn người), nên chúng chắc hẳn sẽ là một cách tập thể dục hợp lý.
“Anh làm rất nhiều thứ vô lý … Nhưng lại thành công một cách bất ngờ,” Liscia bất chợt thỏ thẻ với tôi khi theo dõi bài tập. “Đây là một chương trình giáo dục, phải không? Ý nghĩa đằng sau cái vở kịch ngắn trước đó và bài tập thể dục này là gì thế? ”
Vừa mới nãy, tôi đã cá rằng cô ấy sẽ hỏi “Làm thế này có ý nghĩa gì không thế?” .Nhưng bây giờ, thay vào đó, Liscia lại hỏi, “Ý nghĩa đằng sau là gì?” Mặc dù chỉ khác biệt một vài chữ , nhưng có một sự khác biệt tinh tế giữa 2 sắc thái.
Cách hỏi đầu tiên là cho rằng làm thế này chẳng có ý nghĩa gì cả. Còn cách hỏi sau mang đầy sự tự tin rằng có một ý nghĩa nào đó đằng sau và cô ấy muốn biết nó là gì. Tôi có thể cảm nhận được lòng tin của Lisica trong sự khác biệt nhỏ đó, và tôi cảm thấy có đôi chút hạnh phúc.
“Tất nhiên nó có ý nghĩa,” tôi nói. “Nếu chung ta khiến mọi người chú ý bằng một vở kịch ngắn,lượng người xem sẽ nhiều hơn. Các bài thể dục rất tốt cho sức khoẻ và sự phát triển của trẻ em. Anh đang cố gắng tuyên truyền chúng. Nhưng trên hết, thứ mà anh muốn tuyên truyền là từ ‘anh hùng’. ”
“Từ ‘anh hùng’ ư?”
Khi đó, ở ngoài sảnh, Những bài tập thể dục của Silvan đã bắt đầu bước vào phần nghỉ giải lao.
Ivan quay sang bọn trẻ và nói với họ. “Tất cả các em đều làm rất tuyệt! Bây giờ, có một điều anh muốn nói với các em. Để trở thành một người thực sự mạnh mẽ, sức mạnh không phải là thứ duy nhất mà các em cần. Nếu quên đi lòng nhân từ, thì các em chỉ là một kẻ man tộc.”
Rồi anh ta hướng về phía Ngọc phát thanh, tức là hướng lời nói của mình đến người xem, và nói rằng.
“Sự thật là, tôi cũng muốn trở thành bạn của Hắc Đoàn. Nếu chúng ta có thể nói chuyện với nhau, chúng ta có thể sẽ không cần phải dùng đến nắm đấm. Đó là lý do tại sao, bất kể bạn đang đối đầu với ai, đừng bao giờ bỏ cuộc trong việc cố gắng hiểu đối phương. Nếu họ vẫn không thể thuyết phục được và tiếp tục sử dụng bạo lực ư? Đúng rồi! Để đảm bảo rằng bạn có thể bảo vệ những người bên cạnh mình, hãy thực hiệnNhững bài tập thể dục của Silvan!”
Khoảng thời gian nghỉ giải lao kết thúc đúng vào thời điểm đó, và Ivan bắt đầu luyện tập theo nhịp của bài hát một lần nữa.
Khi nghe được những lời của Ivan, sau khi nhắm mắt lại trong giây lát, Liscia nói, “Sức mạnh thôi là không đủ. Đừng quên rằng cũng phải có lòng nhân từ nữa. Đừng bao giờ từ bỏ việc cố gắng hiểu rõ lẫn nhau”… Đây chính là thứ anh muốn truyền đạt.”
Cô ấy thầm nhắc lại những lời nói đó, như thể đang cố khắc sâu những lời đó vào đầu.
Tôi lặng lẽ gật đầu. “Khi còn nhỏ, những lời người lớn nói lúc nào cũng gắn bó một cách kì lạ với em, phải không nào? Đặc biệt nếu những lời đó đến từ một anh hùng, những lời đó sẽ luôn tồn tại ở một góc nào đó trong trái tim của mình ngay cả khi trưởng thành. Thêm vào đó, khi chúng ta nói những lời này với lũ trẻ, chúng ta có thể hi vọng rằng những người chăm sóc cho bọn trẻ cũng sẽ nghe thấy.”
Rồi sau đó, tôi rũ bỏ thái độ hoạt bát, đùa giỡn lúc đầu và dùng một giọng điệu nghiêm túc hơn.
“Bây giờ đang là thời bình, nhưng sau cùng thì tất cả các quốc gia sẽ phải đối mặt với Lãnh địa Quỷ vương. Hiện tại, những lời này chính là thứ mà anh muốn truyền tải để ngăn chặn việc trận chiến này sẽ sa vào tình trạng kéo dài bất tận nếu một trong 2 bên chưa bị tuyệt diệt. Qua năng lực của Tomoe và thông tin mà chúng ta đã trao đổi với Đế Quốc, chúng ta đã biết được rằng chúng ta không thể gom chung tất cả những chủng tộc trong Lãnh địa Quỷ vương thành một phe được. Nếu có thể, trước khi có bất cứ cuộc chiến nào, anh muốn tổ chức các cuộc nói chuyện với những chủng tộc có khả năng thương thuyết được, chẳng hạn như những Kobold đã tha cho tộc Bí Lang vậy.”
“Phải”
“Anh có cảm giác rằng, khi thời điểm đó đến, số lượng người trưởng thành mạnh mẽ, tử tế và sẵn sàng mở lòng để tìm hiểu về phe bên kia sẽ quyết định số phận của đất nước này “, tôi nói. “Nếu hầu hết họ chỉ nghĩ đến việc “Tiêu diệt lũ Quỷ’, chúng ta sẽ đâm đầu vào một cuộc chiến tranh toàn diện. Nếu càng có nhiều người nghĩ rằng, “Chắc chắn có những loài Quỷ có thể hiểu được chúng ta”, thì sẽ càng có nhiều con đường khác mở ra cho chúng ta.”
Khi tôi nói vậy, Liscia bật cười, rồi chọc vào vai tôi “Em hài lòng với lời giải thích này, nhưng mà… chẳng phải như thế có hơi lý tưởng hóa sao?”
“Đây là một chương trình dành cho trẻ em mà, đúng chứ? Anh muốn bọn trẻ có lý tưởng. Ý anh là, thật khó coi khi bọn trẻ cứ nhìn nhận sựviệc một cách quá thực tế.”
“…Em nghĩ anh nói có lý.”
“Bên cạnh đó, nhiệm vụ của người lớn là phải nhìn vào thực tế, để trẻ em có thể tiếp tục nói về lý tưởng.”
Đó cũng là công việc của một vị vua. Trong lúc tìm kiếm một tương lai tươi sáng hơn, tôi cũng cần phải chuẩn bị cho khả năng một tương lai đen tối sẽ đến. Để giữ được lòng tốt, sức mạnh là điều tuyệt đối cần thiết. Tôi cần phải nâng cao sức mạnh của đất nước, mở rộng kho vũ khí, và chuẩn bị mọi thứ để chúng tôi có thể chống chọi được một cuộc chiến toàn diện nếu nó xảy ra. Để tạo ra một quốc gia giống như một cái cây đại thụ với những gốc rễ bám vững chắc trên mặt đất, một quốc gia sẽ không rung chuyển ngay cả khi cơn bão càn quét đến.
Trong khi tôi vẫn đang suy nghĩ về điều đó, dường như bài tập thể dục đã kết thúc. Ivan nói, “Tốt lắm!” Và vỗ nhẹđầu một đứa trẻ gần đó. Người dẫn chương trình, Juna, tiếp quản từ đó.
“Mọi người có yêu thích chương trình mới ‘Cùng giao lưuvới Chị cả’ này không? Lần này, chúng tôi thực hiện chương trình ở trong lâu đài, nhưng chúng tôi cũng đang dự định sẽ thực hiện các chương trình phát sóng trực tiếp từ các rạp chiếu phim trên khắp đất nước trong tương lai nữa. Khi đó, chúng tôi sẽ cần đến các bé để tham gia hát và tập thể dục với chúng tôi, vì vậy tất cả các bậc cha mẹ, hãy cho con của các bạn đến chơi với chúng tôi. Giờ thì, xin hẹn gặp lại mọi người trong chương trình tiếp theo…”
Khi Juna đưa ra hiệu, bọn trẻ, Roroa, Ivan và Tiểu Musashibo, những người vừa khéo léo quay trở lại trước ống kính để kết thúc chương trình, tất cả họ quay về phía Ngọc phát thanh và vẫy tay.
“””Tạm biệt!”””
Cùng với lời tạm biệt của mọi người, chương trình giáo dục đầu tiên ở thế giới này đã kết thúc.
“Nóng quá…..Giết em đi cho rồi…” Pamille rên rỉ.
“Làm tốt lắm, Pamille,” Juna nói với cô ấy.
Pamille, người đã ở trong Tiểu Musashibo, giờ đang lảo đảo vì cái nóng. Bộ trang phục kigurumi khá nóng ở bên trong. Juna đang ở đó quạt cho cô ấy.
Bên cạnh Pamille là Carla, đang ngồi cuộn mình ôm đầu gối và khóc nức nở.
“Lên hình trong bộ đồ đó…..mình sẽ chết vì xấu hổ mất….”
Có vẻ như việc phải mặc bộ trang phục Quý cô Dran siêu mỏng đó đã khiến cô ấy bị sốc.
… Vâng, tôi có thể thông cảm. Serina đúng là một người cuồng bạo dâm mà.
“Là ai?” Cô ấy hét lên. “Là Người phải không, chủ nhân?”
“Sao lại đổ lỗi cho tôi?! Trang phục đó là quyết định của Serina mà?!”
“Ahahaha …” cô ta bật cười cùng với một giọng kì lạ. “Vâng, Người biết đấy, người ta hay nói rằng cấp trên phải chịu trách nhiệm với những quyết định của cấp dưới, không phải vậy saooooo?”
Đôi mắt của Carla lúc này y hệt như một yandere. Tôi sợ rằng tôi có thể bị “squish”, (Trans tiếng máu chảy) hoặc“crunch”, (Trans: tiếng gãy xương) hoặc “stab, stab”(Trans: tiếng của schoolday :V) mất! (Thậm chí việc mô tả ra những gì tôi tưởng tượng cũng khiến tôi sợ hãi, vì vậy tôi chỉ sử dụng âm thanh thôi)
“Bình tĩnh nào, Carla!” Tôi hét lên. “Nếu cô giết tôi, cô cũng sẽ chết đấy!”
“Tôi đang xấu hổ muốn chết đây…Tôi sẽ đưa Người đi cùng với tôi…”
Oh, chết tiệt, Tôi nghĩ. Ánh mắt của cô ta, cô ta thật sự nghiêm túc đó.
“Aisha, giúp anh!” Tôi la lớn.
“Quý nương Carla! Chúng ta đang ở trong lâu đài, trong lâu đài đó! “Aisha hét lên.
“Đừng cản tôi, phu nhân Aisha!” Carla hét lên. “Nếu tôi không giết Ngài ấy, tôi không thể tự kết liễu đời mình được!”
Trong khi Aisha đang giữ tay cô ấy lại, tôi liền nhanh chóng rút lui.
Tại sao tôi lại phải lãnh hết đạn vì cái thói bạo dâm của Serina chứ? Mà, chắc chắn là Carla chỉ đang xả hết nỗi xấu hổ vô bờ bến của mình bằng cách tức giận thôi.
… Có lẽ thế.
Giờ thì, vào thẳng vấn đề chính nào. Chương trình “ Cùng giao lưuvới Chị cả “ quả là một cú hit lớn.
Đặc biệt đối với “người lớn.”
Tôi biết tôi làm chương trình này nhắm đến đối tượng là trẻ em, nhưng vì lý do nào đó, cha mẹ, người giám hộ và thậm chí cả người lớn không có con cái thậm chí còn mê hơn nữa cơ.
Đối với phụ nữ, đó là vì vẻ ngoài đáng yêu của Tiểu Musashibo, và sự hấp dẫn của một Ivan hơi nhiệt tình thái quá nhưng vẫn rất quyến rũ.
Đối với những người đàn ông, đó là vẻ ngoài ngầu lòi của vị anh hùng tokusatsu đầu tiên mà họ từng thấy, kết hợp với nhân vật phản diện gợi cảm mà Carla đã đóng.
Thậm chí ở Nhật Bản, đôi lúc những bà mẹ còn bám víu vào một chương trình hơn là con của họ bởi vìcác diễn viên nóng bỏng. Kiểu như vậy á.
Chính vì thế mà, tại Vương quốc Friedonia, vào những ngày khi chương trình Cùng giao lưu với Chị cảphát sóng, thay vì thấy những đứa trẻ cầu xin cha mẹ để đi xem chương trình, những bậc cha mẹ lại cầu xin con mình xem chúng. (Trans: dizz :-)))
M-mà, dù sao thì, bọn trẻ cũng đã chịu xem chương trình, vậy là tốt rồi, nhưng tôi lại nhận được cái nhìn lạnh lùng từ Liscia khi cô ấy hiểu ra nguyên nhân của tình trạng này.
“’Nhìn vào thực tế là công việc của người lớn’ chính anh ta đã nói vậy đấy.”
“Ư-ừm, này, người lớn cũng có ước mơ của họ mà, có gì sai chứ?” Tôi lắp bắp.
Liscia chỉ im lặng và chằm chằm nhìn tôi.
“… Không, nghiêm túc đấy, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ?” Tôi lẩm bẩm.
Tôi cảm thấy mức độ kỳ quái của Friedonia lại tăng thêm 1 chút nữa rồi.
GIAO ĐOẠN 1 : CHÀNG HẮC Y VÀ NÀNG MUỘI CƠ, HIỆN ĐANG THƯƠNG LƯỢNG
-Một ngày nào đó vào tháng hai năm 1547, lịch Đại lục
Vào cái ngày này, niềm tự hào của Vương quốc Friedonia, vị Hắc y Thừa tướng, hay chính xác hơn là Hakuya Kwonmin, đang tổ chức một cuộc họp với vị công chúa là em gái của Nữ hoàng Đế quốc Grand Chaos, và cũng làtổng tư lệnh của đội quân vĩ đại, Jeanne Euphoria, qua Ngọc phát thanh sử dụng thiết bị thu pháttín hiệu đơn giản. Trong các cuộc đàm phán giữa Vương quốc và Đế quốc, những vấn đề nào được xem là không quan trọng đến mức khiến Đức vua Souma và Nữ Hoàng Maria phải tổ chức cuộc họp trực tiếp đều được cả hai người này xử lý.
Hôm nay, cuộc họp bắt đầu với một lời xin lỗi từ Jeanne.
“Trước hết, ngài Hakuya, cho phép tôi xin lỗi vì sự chậm trễ trong việc chọn ra một người Đại sứ của Đế quốc cho Friedonia.” Cô ấy tiếp tục, “Ngài thấy đấy, chẳng có ai trông đặc biệt phù hợp với vị trí này cả. Tìm kiếm một ai đó vừa đủ độ tin cậy để chúng ta có thể tiết lộ thỏa thuận bí mật của chúng ta cho họ, mà vẫn có thể xem Vương quốc là một đồng minh bình đẳng trong liên minh, thật chẳng dễ dàng chút nào… ”
“Ý Người là đất nước của chúng tôi không xứng đáng được gọi là bình đẳng với Đế Quốc ư?” Hakuya hỏi.
“Nếu tôi xúc phạm đến Ngài, cho tôi xin lỗi.”
“Không có gì đâu. Quả thực là có sự khác biệt rõ ràng về sức mạnh giữa đất nước chúng tôi và Đế quốc mà.”
“Thực lòng mà nói, cả chị gái tôi và tôi đều đang phải trông cậyrất nhiều vào phía Vương quốc, Ngài Souma, và cả Ngài nữa đấy“Jeanne mỉm cười.
Hakuya gượng cười. “Tôi cho rằng Người đánh giá chúng tôi quá cao rồi đấy.”
“Có thật thế không? Khi nói đến các Chư hầu của chúng tôi … Tôi cho rằng họ đang có một cái nhìn phiến diện trước một quốc gia có lãnh thổ quá rộng lớn. Rất nhiều người trong số họ đã lẫn lộn giữa lãnh thổ với sức mạnh và phẩm giá của một quốc gia.”
“Người có nghĩ rằng họ có thể không hoàn toàn sai không?” Hakuya hỏi.
Một quốc gia càng có nhiều lãnh thổ thì dân số sẽ càng lớn. Sự gia tăng dân số và lãnh thổ có thể được gắn trực tiếp với lợi ích về năng lực sản xuất. Năng lực sản xuất của đất nước có liên quan trực tiếp đến sức mạnh quân sự.
Nhưng Jeanne lắc đầu. “Còn xa lắm mới đúng. Ngài có nghĩ rằng Ngài Souma sẽ nói như vậy không?”
“… Ngài ấy sẽ không nói vậy đâu. Điều mà Bệ Hạ đang ưu tiên tìm kiếm nhất là ‘con người’.”Với một khuôn mặt trầm ngâm, Hakuya tiếp tục. “Trước đây, khi tôi hỏi Bệ Hạ, ‘Điều gì khiến Người lấy việc chiêu mộ con người làm ưu tiên hàng đầu?’ Ngài ấy đã nói với tôi thế này:” Dân là con Hào, là bức tường đá, và là lâu đài của chúng ta.”
“‘Dân là con Hào, là bức tường đá, và là lâu đài của chúng ta’ … Tôi hiểu rồi. Quả là một câu nói hay.” Jeanne thốt lên tán thành.
Hakuya nói, “À, nó không phải là thứ mà Bệ Hạ đã tự nghĩ ra đâu. Đó thực ra là những lời của một nhà chiến lược gia ở thế giới của Ngài ấy.”Anh ta đang tiết lộ nguồn gốc của câu nói đó, nhưng trong thâm tâm, anh ta có thể hiểu tại sao Jeanne lại thốt lên như thế.
Souma cũng đã từng nói như thế này: “Đó là lời một người đã từng sống trong thế giới của ta, một daimyou(Takeda Shingen)…”Từ đó có nghĩa là một người vừa có tài thao lược vừa là một lãnh chúa phong kiến. Vào khoảng thời gian đó, nhà tư tưởng chính trị Machiavelli ở vùng đất xa xôi phía Tây cũng có cùng một quan điểm: “Trong thời bình, phá bỏ tường đi sẽ tốt hơn.”
“Những bức tường chỉ hữu ích trong thời bình khi người dân nổi dậy chống lại chúng ta. Nếu chúng ta dựa vào các bức tường và cách cai trị tàn bạo, người dân sẽ quay lưng lại với chúng ta, và họ sẽ mời gọi các thế lực ngoại bang vào lãnh thổ của chúng ta. Chính vì thế, sẽ an toàn hơn nếu một đấng Quân vương thay vì xây một bức tường, họ cần phải có được lòng dân, thực tế là vậy. Thật thú vị khi những con người ở cả phương Đông và phương Tây đều có chung một quan điểm trong cùng một thời điểm của lịch sử”.
Khi đó Souma đã bật cười, nhưng những lời đó của cậu ta đã để lại ấn tượng mạnh mẽ lên Hakuya. Đó mới chính là lời mà Souma, người đã áp dụng những bài học từ lịch sử vào những chính sách của mình, sẽ nói. Bởi vì Souma đã học hỏi theo những lời của người xưa, Anh ta đã tập hợp được một nhóm người với nhiều “tài năng”phong phú,bao gồm cả Hakuya.
Jeanne gật đầu. “Chị của tôi cũng nói những lời tương tự như vậy. “Dân là nền tảng của đất nước.”
“Có vẻ như cả hai chúng ta đều đang phục vụ những vị Chúa công tốt.”
“Mặc dù, trong trường hợp của tôi, chị ấy cũng là một người họ hàng… Nhưng tôi cho rằng chị ấy là một vị Chúa công tốt. Mặc dù thỉnh thoảng chị ấy có hơi không đáng tin.”
Khi nhìn thấy nụ cười khổ trên khuôn mặt của Jeanne, Hakuya nhớ lại vị Chúa công của mình, người thường tập trung vào hiệu suất, nhưng không bao giờ vứt bỏ lòng nhân từ của mình đối với những người thân của mình. Thỉnh thoảng anh ta có nghĩ rằng việc đó sẽ không mang lại hiệu quả, và đôi khi sẽ còn gây ra bực bội nữa, nhưng kì lạ thay, anh ta lại không muốn cậu ta từ bỏ lòng nhân từ đó.
“Tôi ít nhiều cũng cảm thấy như vậy …” Hakuya nói. “Nhiệm vụ của chúng ta là hỗ trợ họ khi điều đó xảy ra.”
“Ngài nói đúng. Bây giờ, chúng ta hãy vào việc nào. ”
Và rồi cuộc thương lượng bắt đầu.
Jeanne là người mở đầu. “Bây giờ… Tôi tin rằng chúng ta đã thảo luận về việc trao đổi lúa mỳ của chúng tôi để đổi lấy gia vị của các vị -nước tương, miso, và những thứ tương tự. Chúng tôi không có vấn đề gì với thỏa thuận đó cả. Chị gái tôi khá là thích thứ gia vị mà các vị gọi là ‘nước tương’. Chúng thực sự rất hợp với các món cá.”
“Chúng cũng hợp với các món thịt nữa đấy,” Hakuya nói. “Để tôi dạy cho Người một số công thức đơn giản.”
“Tôi rất cảm kích. Giờ thì, Ngài muốn trao đổi bằng lúa mì, nhưng tôi tin rằng cuộc khủng hoảng lương thực bên phía các vị đã được giải quyết rồi, phải không? ”
“Đúng là vậy, nhưng chúng tôi vẫn chưa an tâm về lượng lương thực dự trữ lắm. Chúng tôi muốn nhập khẩu thực phẩm để đề phòng trường hợp vụ mùa năm nay chuyển biến xấu. ”
“Tôi hiểu rồi. … Nhân tiện thì, chúng tôi muốn tự làmra những loại gia vị đó. Cácvị có thể gửi một số thương gia đến không?”
Hakuya nói: “Hiện tại tộc Bí lang vẫn đang là nhà phân phối độc quyền trong nước, vậy nên… sẽ tùy thuộc vào thứ mà Người đang định đề nghịtrao đổi.”
“Tôi biết điều đó. Vậy thì, cách thứcpha trộn một loại phân bón đặc biệt để tăng năng suất cây trồng nhé, Ngài thấy thế nào?”
“Chắc là được đấy. Tôi sẽ truyền đạt lại cho Bệ Hạ và xin phép Ngài ấy. ”
“Tiếp theo là… dựa theo hình mẫu của chương trình Phát thanh phía Vương quốc, chúng tôi cũng đã có thử tạo ra các chương trình như vậy ở Đế quốc.”
“Hmm … thế mọi chuyện bên đó thế nào?”
“Các chương trình ca hát rất được đón nhận, nhưng tôi không thể ngờ là chương trình phổ biến nhất lại là chương trình theo dõi công việc trong 1 ngày của chị tôi. Tôi thật không thể hiểu nổi, có gì thú vị trong chương trình đó chứ…”
“Thì, mọi người gọi cô ấy là thánh nữ mà,” Hakuya nói. “Tôi chắc chắn rằng Quý nương Maria cũng được yêu mếnchẳng kém vị Lorelei hàng đầu ở nước tôi đâu.”
“Mặc dù cuộc sống cá nhân của chị ấy là một mớ hỗn độn, nhưng ít ra thì chị ấy cũng có một khuôn mặt đẹp.” Jeanne thừa nhận “Tôi công nhận điều đó,”
“Không rõ đó có phải chỉ là do khuôn mặt không… nhưng em gái Jeanne của cô ấy cũng rất xinh đẹp mà.”
“… Tôi không nghĩ là những lời nịnh bợ như vậy lại được phát ra từ miệng Ngài đấy, Ngài Hakuya.”
“Hm? Tôi không bao giờ nịnh bợ ai đó trên bàn đàm phán đâu,”Hakuya nói.
“Ohh …”
“Hm?” (Trans: có mùi ghen XD)
-10 phút sau đó.
“Um, về Ngài Souma. Có phải là, Ngài ấy, đang trong quá trình phát triển một số công nghệ thú vị mà chúng ta sẽ không bao giờ tưởng tượng ra được không?”
“… À hiện tại tôi cũng muốn biết lắm đấy,” Hakuya nói.
“Hee hee. Chúng tôi có thể trả một khoản kha khá đấy, vậy liệu Ngàicó thể cho chúng tôi biết dù chỉ là một phần nhỏ chi tiết, được không?”
“Vậy thì… nếu Người tiết lộ cho chúng tôi biếtvề lực lượng chính của Đế Quốc, phi đội Griffon, cách nuôi và đào tạo chúng, cũng như cung cấp cho chúng tôi một số con giống, tôi có thể sẽ cân nhắc.”
“Ohh, thế thì không được đâu,” Jeanne nói với nụ cười tươi tắn.
“Nếu là thế thì, xin hãy quên nó đi,” Hakuya đáp với một nụ cười.
“”Hee hee hee.””(Trans: chúng nó hợp nhau vl, ai ship nó như Trans không?)
Kể từ đó, các cuộc thương lượngđều diễn ra suôn sẻ, bầu không khí lúc nào cũng trong tình trạng khá thoải mái (?).
Thông thường, các cuộc thương lượng lúc nào cũng đi kèm với những màn trả giá cực kỳ cứng đầu, mỗi bên sẽ đào bới hết mức có thể để có được điều khoản có lợi nhất cho đất nước của họ. Tuy nhiên, cả Hakuya và Jeanne đều rất sắc bén, và cả hai đều biết điểm nào có thể thỏa hiệp ngay từ đầu, vì vậy họ chỉ đơn thuần là trao đổi các ý tưởng với nhau cho đến khi cả hai đạtđược điểm thỏa thuận đó. Nhờ thế mà, chỉ mới ba mươi phút sau khi cuộc đàm phán bắt đầu, phần lớn các vấn đề đã được giải quyết.
Với việc cuộc đàm phán đã kết thúc …
“Whew,” Jeanne thở dài. “Khi tôi thương lượng với Ngài, mọi thứ luôn diễn ra trôi chảy. Dù vậy tôi không hề có ý định lơ là cảnh giác đâu đấy… Phải chi mấy cái người cứng đầu ở đây có thể học hỏi một hai điều từ Ngài thì tốt biết mấy.”
“Tôi đồng ý, nhưng mà… thực sự thì cũng còn tùy thuộc vào người mà tôi đang nói chuyện nữa.Nếu Người không có khả năng phát hiện ra các điểm thỏa hiệp, và không phải là một đối tác đáng tin cậy thì mọi chuyện sẽ không suôn sẻthế này đâu.”
“Đúng là thế… Vậy, chúng ta thưởng thức chút trà nhé?”
“Nghe được đó.”
Hai người họ lần lượt đứng dậy, và bắt đầu tự pha trà.
Đối với hai cái người luôn bận rộn này, cuộc họp của họ đã được dự kiến là một giờ và không được kéo dài hơn. Tuy nhiên, vì những điều khoản thương lượng của họdiễn ra quá suôn sẻ, họ hầu như chẳng bao giờ sử dụng hết khoản thời gian được phân bổ. Vì vậy, chẳng biết từ lúc nào mà, việc thưởng thức trà cùng nhau, nói về những diễn biến gần đây, và than phiền về vị chúa công của mình đã trở thành thói quen của họ.
Mặc dù việc này được thực hiện thông qua bộ thu phát tín hiệu đơn giản, hai người họ lại khá là thích thú tận hưởng khoảng thời gian này cùng nhau. (Trans: hint XD)
Jeanne nhâm nhi tách trà và dành một chút thời gian để thư giãn. “Whew … Về chuyện đại sứ, tôi ước mình có thể tự đi được. Nếu được như vậy, thì tôi đã có thể gặp mặt trực tiếp Ngài mà chẳng cần phải có màn hình chắn giữa chúng ta, và chúng ta có thể uống rượu thay vì trà … ” (Trans: bắn thính lại)
“Tửu lượng của tôi không được tốt lắm đâu” Hakuya trả lời với một nụ cười khổ. “Dù vậy không có nghĩa là tôi không thể uống đâu nhé…”
“Ồ, bất ngờ thật đấy.”
“Rượu xâm nhập vào đầu tôi nhanh lắm,” anh ta giải thích. “Chỉ cần hai ly thôi, là tôi sẽ tắt điện ngay…”
“Hee hee. Nếu vậy thì, chắc tôi lúc nào cũng sẽ phải chăm sóc cho Ngài mỗi khi Ngài gục rồi nhỉ?” (Trans: ( ͡° ͜ʖ ͡°))
“Đàn ông mà như vậy thì thảm hại quá, tôi mong là Người sẽ không phải làm vậy…”
“Ahaha… Haha…” Nụ cười của Jeanne dần lắng xuống. “Cơ mà…nói thế thôi, chứ làm sao mà tôi có thể rời Đế Quốc được. Tôi có bổn phận của mình, và bên cạnh đó, nếu không có tôi ở đây, chị gái tôi thật sựsẽ cô đơn lắm.”
“… Sao cô ấy lại cô đơn chứ?” Hakuya hỏi. “Chắc chắn là số lượng người tài ở Đế Quốc còn nhiều hơn cả những vì sao trên bầu trời nữa đấy.”
“Đó không phải là điều tôi muốn nói. Có sự khác biệt giữa cận thần và gia đình.”
Jeanne đưa mắt nhìn xuống, cuộc thảo luận rõ ràng đang khiến cô ấy rất đau lòng.
“Chị tôi đang làm việc chẳm chỉ hết mức có thể để gánh vác Đế quốc mà cha chúng tôi để lại cho chị ấy. Có rất nhiều cận thần thề trung thành với chị ấy. Tuy nhiên, họ chẳng thể nào mang lại cho chị của tôi sự thoải mái. Thông thường, đó là nhiệm vụ của chúng tôi, gia đình của chị, nhưng tôi luôn bận rộn với bổn phận của mình, còn đứa em gái út của chúng tôi lại là một người lập dị … Hmm, thôi cứ cho là tôi không thể trông chờ em ấy làm được cái việc đó đi. Tôi nghĩ rằng tôi cần phải tìm cho chị ấy một người chồng sẵn sàng gia nhập vào gia đình của chúng tôi, nhưng cái bóng của Ngai vàng quá lớn, chỉ có những người đàn ông có tham vọng mới tiếp cận chị ấy. Thậm chí nếu một người không có tham vọng tìm cách tiếp cận chị gái tôi, những kẻ đầy tham vọng kia sẽ ngáng đường anh ta…”
Hakuya im lặng.
Nỗi cô đơn của vị Nữ hoàng. Khi nghe đượccâu chuyện đó, Hakuya nghĩ đến chủ nhân của mình. Nghĩ đến Souma, lúc mà cậu ta không bận tâm đến công việc chính trị, cậu ta luôn dành cả thời gian của mình để ở bêncạnh bốn vị hôn thê và em gái nuôi của mình, mà không hề quan tâm đến việc giữ thể diện.
Khi Hakuya nhìn thấy cậu ta hành động chẳng ra dáng vị vua chút nào, nhiều lần anh đã phàn nàn, “Chư hầu của Ngài đang nhìn đó. Thần biết đây là khoản thời gian riêng tư của Người, nhưng xin Người, hãy giữ thể diện chút đi ạ”, nhưng có lẽ những khoảng thời gian đó rất quan trọng đối với Souma. Để giữ cậu ta không phải rơi vào tình trạng cô độc.
Khi ý nghĩ đó hiện lên trong tâm trí, Hakuya mỉm cười một chút.
“Hm? Có chuyện gì vậy, Ngài Hakuya? ”
Khi Jeanne hỏi anh ta một một câu đầy ngờ vực như vậy, Hakuya lắc đầu và trả lời. “Không có gì… Chỉ là tôi đang nghĩ, đáng ngạc nhiên thay, có lẽ chỉ cần một thứ cảm xúc duy nhất thôi(trans: aka Harem)là đã đủ để lấp đầy nỗi cô đơn đó rồi.”
Sau đó, khoảng thời gian vui vẻ cùng nhau của họ lại tiếp tục trong một lúc lâu nữa.