Virtus's Reader
Già Thiên

Chương 1: Mục 1

Mục lụcSau

KIM TÍCH

Kim Tích

(1): Kim tích: xưa nay

Tuy rằng sự nghiệp của Diệp Phàm còn chưa được gọi là thành công, nhưng bởi vì một số nguyên nhân và sự cố gắng, hiện giờ cũng có chút tích lũy trong tay, không lâu trước mới mua được một chiếc Mercedes-Benz, nếu tính chuyện giá cả giá cả mà nói thì cũng cao hơn chiếc xe Toyota của Lưu Vân Chí, nhưng nếu như lấy điều này để phán xét thân phận và địa vị, hắn cảm giác có chút dung tục.

Hơn mười phút sau, Diệp Phàm cũng đã đi ô tô tới địa điểm họp lớp - Hải Thượng Minh Nguyệt Thành.

Đây là một thành giải trí siêu cấp, có cả dịch vụ ăn, uống, ngủ, nghỉ, vui chơi, nằm trên vị trí đẹp nhất của con đường hoàng kim, nhìn tổng quát thì vô cùng phồn hoa, nhìn các loại xe cao cấp xa hoa, cũng có thể đoán được mức độ tiêu tiền ở trong này.

Vừa mới tốt nghiệp đại học được 3 năm, đại đa số sự nghiệp của các bạn học đều chưa thành công trên con đường sự nghiệp, Diệp Phàm cảm thấy lựa chọn địa điểm họp lớp ở đây có chút phù phiếm.

Bước ra khỏi bãi đỗ xe, lúc đi tơi Hải Thượng Minh Nguyệt Thành, hắn nhanh chóng nhận ra những bóng người quen thuộc, đều là bạn học đến tham gia họp lớp, trong đó có những người 3 năm chưa hề gặp mặt.

"Diệp Phàm!"

Lúc này 1 thanh niên tướng mạo thanh tú nhã nhặn nhìn thấy và gọi hắn, trên mặt hiện lên sự vui mừng, nói:

"Chuyện này là ngươi không đúng nha, thân là địa chủ (chủ nhà) của thành phố này nhưng bây giờ mới thấy lộ mặt, đáng nhẽ phải để cho ngươi là người khởi xướng và tổ chức buổi họp lớp này mới đúng."

Thanh niên tướng mạo nhã nhặn này tên là Vương Tử Văn, buổi họp lớp lần này hắn là một trong những người khởi xướng, trong lúc học đại học hắn là một người vô cùng năng động, có người nói trong ba năm qua hắn ở một thành phố khác phát triển vô cùng thuận lợi, tài sản cũng khá nhiều rồi.

Mấy người khác thấy vậy liền tới đón, tuy rằng đã rất lâu không gặp, nhưng thái độ giữa mọi người vô cùng thân thiện.

Sự thật thì Vương Tử Văn đứng đây để tiếp đón mọi người, những người làm công tác chuyên môn là đón tiếp này cũng chỉ có khoảng 2, 3 người, nên rất dễ đoán được.

Vương Tử Văn là một người thông minh, cũng không đứng một mình ở chỗ này mà nói chuyện, mà là vừa nói cười vừa dẫn đường tới phía trước, đón mọi người tiến vào Hải Thượng Minh Nguyệt Thành. Tầng thứ 5 có một phòng hội nghị nhỏ, có thể chứa cuộc họp từ 30 đến 50 người, đã được bao trọn.

Lúc này sắc trời bên ngoài đã tối dần, tới tham gia cuộc họp lớp hôm nay coi như cũng đông đủ.

Mấy người bước tới làm cho không khí trong hội trường náo nhiệt hẳn lên, có mấy người bước tới đón, có thể một lần nữa gặp gỡ nhau, cảm giác thời gian như dừng lại, không gian bị đảo lộn, trong lúc xúc động lại cảm giác như thời gian còn đi học đại học.

Tốt nghiệp 3 năm rồi, tất cả mọi người cũng đã 25, 26 tuổi, có mấy người đã kết hôn, lại có hai người đã trở thành bà mẹ trẻ.

Mỗi người đều có cuộc sống riêng của chính mình, nhưng nói tóm lại đại đa số bạn học đều là người thường, lý tưởng cùng hoài bão ngày xưa đã bị thời gian làm biến mất gần như triệt để, cũng có cuộc sống bình thường như bao người khác.

Mộng tưởng đã đi xa, tuyệt đại đa số mọi người ý thức được rằng, bản thân mình chỉ là một người bình thường.

Diệp Phàm bị Vương Tử Văn kéo sang một bên, cẩn thận tỉ mỉ quan sát thì phát hiện, bạn học của mình không chỉ là một người thành đạt, mà gia đình cũng có chút bối cảnh.

"Diệp Phàm ngươi đến muộn như thế, nhất định phải phạt ngươi ba chén."

"Ba chén quá ít, các ngươi vậy cũng quá xem thường tửu lượng Diệp Phàm đấy."

Lâm Giai ngồi ở bên cạnh thấy vậy, mắt phượng liếc xéo, dáng người thon dài, những đường cong gợi cảm, uyển chuyển động lòng người.

"Vị mỹ nữ nào muốn phạt ta?"

Diệp Phàm gom của đám bạn nam của mình vào, đều cho biến thành mỹ nữ hết.

"Vừa tới liền chiếm tiện nghi của chúng ta, phạt, nhất định phải phạt nặng ngươi!"

Cả đám nam nữ nhất trí với nhau, bắt đầu "Mài đao soàn soạt". Lưu Vân Chí ở thành phố này cũng có bối cảnh nhất định, hắn rất tự nhiên ở trong cái nhóm nhỏ này, tùy ý nói:

"Lại còn tưởng ngươi muốn ở lại trong xe taxi một thời gian."

Lời này vừa nói ra, làm cho không khí có chút lạnh nhạt. Mọi người ở đây đều biết, khi còn học đại học Lưu Vân Chí cùng Diệp phàm có chút ân oán, hiện giờ hắn ở thành phố này phát triển thuận lợi, bây giờ lại vô tình nói ra Diệp Phàm phải ngồi xe taxi mới tới được đây, thái độ thực sự đã rất rõ ràng.

Các bạn học khác cũng chú ý tới tình huống nơi này, liền ngoảnh lại nhìn sang bên này, nhưng Diệp Phàm cũng không có để ý gì, chỉ cười cười, không nói gì thêm.

"Ta đi ra ngoài đón Chu Nghị."

Vương Tử Văn chuyển chủ đề của câu chuyện, sau đó xoay người rời đi.

Lâm Giai cùng hai bạn học nữ nói muốn đi mua trang điểm, còn nói muốn tìm vài bộ trang phục hàng hiệu, những người khác liền nói chuyện vui ngày xưa, không khí lạnh nhạt lại bị lãng quên, nhất thời lại ồn ào.

Nhưng mà trải qua chuyện vừa rồi bầu không khí cũng có chút biến hóa, không ai nhắc lại chuyện phạt Diệp Phàm, mà quay sang Lưu Vân Chí nói chuyện nhiều hơn.

Diệp Phàm trong lúc học đại học mặc dù là 1 cái nhân vật phong vân, nhưng sau khi ra trường thì việc này cũng không còn trọng yếu nữa rồi, bây giờ sự nghiệp có thành công hay không mới là vấn đề quan trọng nhất.

Thỉnh thoảng mọi người đưa mắt trông lại, bên này chỉ còn lại là một vài người, mà những người đang ngồi này đều là bạn học tốt, xung quanh Diệp Phàm đã có biến hóa.

Đối với điều này, Diệp Phàm vẫn rất thản nhiên, nhưng cuối cùng hắn cũng đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, để tránh cho các bạn học khác gắn lên mình chiếc ấn ký đặc thù.

Đồ trang sức cùng trang phục hàng hiệu vĩnh viễn là câu chuyện nà bạn học nữ thích nhất, bạn học nam nói từ chuyện bóng đá cho tới tin tức thời sự, chủ đều của hai câu chuyện có sự khác nhau quá lớn.

Nửa giờ sau, 25 người tới tham gia họp lớp cũng đến đông đủ. Cả lớp có tổng cộng 33 người, trong đó có 3 người xuất ngoại du học, có 5 người vì một số nguyên nhân đặc thù mà không thể tới.

Trong buổi họp lớp này, mấy người khởi xướng trước tiên đứng lên đọc diễn văn, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, sau đó mọi người chia thành những vòng tròn nhỏ, từng người riêng lẻ bắt đầu trò chuyện với nhau.

Rất lâu sau mọi người mới rời khỏi phòng hội nghị nhỏ, sắp sửa nâng chén chúc mừng đoàn tụ. Không có sự sắp xếp, cũng không phân biệt thân quen hay xa cách tất cả đều nâng cốc chúc mừng.

Diệp Phàm cũng không ngồi chung một chỗ với đám người Lâm Giai và Lưu Vân Chí, mà là rất tự nhiên ngồi ở rồi một bàn khác.

Sau khi đọc diễn văn, là thời gian tự do, có người đi tới các bàn chúc rượu, cũng có người bị vây ở ngay tại bàn rượu của mình, không thể rời khỏi, liên tục bị chúc rượu.

3 năm đã xảy ra rất nhiều sự tình, mỗi người đều có biến hóa rất lớn. Có lẽ là bởi vì bị kích thích cồn, không ít bạn học đều nói đến cuộc sống của chính mình, có người đắc ý cũng có người buồn phiền.

Có người thống hận ông chủ mình hà khắc không ai có thể so sánh được, lúc nào cũng yêu cầu tăng ca, nhưng lương bổng lại ít đến mức đáng thương.

Có một vị bạn học nữ nói bạn trại mình là Quản lý một chi nhánh của một Công ty, một bạn học khác lại nói, chống mình được thăng lên làm Phó tổng giám đốc của một công ty, cũng có người nói hôn thê của mình là Nữ quản lý cao cấp nhất của một ngân hàng.

Mà lại có nhiều người nghe xong thì rất lặng lẽ, rất nhiều người có cuộc sống không như ý muốn của chính mình.

Trong đó có một bạn học nữ trông rất tiều tụy, có người nói nàng gả cho một người không yêu, hôn nhân cũng không hạnh phúc, trượng phu cả ngày say rượu, có bạn học đến thăm nàng, từng nhìn thấy trên thân thể của nàng có những vất tím bầm.

"Nếu có cần trợ giúp gì, lúc nào cũng có thể đến tìm mình..."

Đối với bạn nữ tiều tụy này, Diệp Phàm lòng có trắc ẩn, còn nhớ lúc học đại học nàng rất trong sáng và hay ngượng ngùng, đứng ngoài sân bóng hò hét cổ vũ cho hắn.

Xem ra cuộc sống của nàng không được như ý, nàng buồn bã nhưng cũng cảm kích gật đầu, nhỏ giọng nói một tiếng cảm ơn.

"Diệp Phàm ngươi trước hết hãy thay đổi chính mình đi đã..."

Người nói chính là bạn học có trượng phu được thăng chức Phó Tổng giám đốc một công ty, nhờ tác dụng của cồn mà không khách khí nói:

"Ngươi xem Lưu Vân Chí người ta thành đạt biết bao nhiêu."

Các bạn học trên bàn đều đồng loạt nhìn về phía Diệp Phàm, sau đó lại nhìn về phía cái bàn của Lưu Vân Chí cách đó xa xa, nơi đó đều là những người thành đạt.

"Diệp Phàm không phải ta nói ngươi, lúc trước học đại học ngươi đúng là một nhân vật, thế nhưng sau khi ra trường tất cả đều thay đổi thay đổi, không phấn đấu thì không được."

Ở bàn này, bạn học có bạn gái làm Nữ Quản lý cao cấp nhất cho một ngân hàng ra vè lên lớp.

Nhắc tới người bên bàn của Lưu Vân Chí, bên này có bạn học cảm khái, so với hồi học đại học, bây giờ thì mình vĩnh viễn không thể so sánh được mất rồi.

Cũng có người hận đời, vô cùng cực đoan, ngôn ngữ của rượu, nói những người áo gấm vinh quy đó, toàn là bọn người khoe khoang quyền thế.

Lại có bạn học nữ nói đùa Diệp Phàm, lúc xưa khi ở trường thầm yêu trộm nhớ hắn nhưng bây giờ có chút hối hận, tại sao lại không theo đuổi Lưu Vân Chí.

Vẫn là thành phố này, vẫn là ban những con người đó, thế nhưng lần họp lớp này tính tình mọi người có sự thay đổi rất nhiều.

Hoang Cổ Đồng Khắc (1)

(1) Hoang cổ đồng khắc: Hình khắc bằng đồng thời thái cổ.

Màn đêm đã buông xuống từ lâu, những áng mây hồng hiện ra ở cuối con đường, đô thị buổi tối vẫn bừng lên sức sống vô tận, những toà nhà lớn cao chọc trời san sát nối tiếp nhau, như muốn đâm thủng trời cao.

Nhưng nếu như từ vũ trụ nhìn xuống phía dưới, tất cả những thứ này đều bé nhỏ bé không đáng kể, có chăng cũng chỉ đáng một tấc vuông.

Đây là một buổi tối rất không tầm thường, rất khó có thể nhẫn nhịn được, bởi vậy mà mấy chục phòng điều khiển trên mặt đất đều triệt để tập trung lên bầu trời đen kịt.

Bên trong vũ trụ cô quạnh, chín bộ Long thi (xác rồng) như những thanh kim loại sáng bóng, toàn thân bao trùm những chiếc vảy to như chiếc quạt, ô quang nhấp nháy.

Rồng, chỉ tồn tại trong truyền thuyết, căn bản không nên xuất hiện ở trên đời, thế nhưng lúc này nó nhưng chân thực nằm ngang ở trên vòm trời.

Từ những hình ảnh thu được từ vũ trụ hắc ám, đã làm chấn động hết thảy mọi người, khiến người ta sợ hãi. Sừng rồng cực lớn như một cành cây cổ thụ, vừa có cảm giác lực lượng vô cùng mạnh mẽ lại có cảm giác thần bí, thân rồng dài như dãy núi, mạnh mẽ mà có khí thế, vảy giáp như dao, hàn quang mập mờ, mới đầu nhìn vào tạo cảm giác mơ hồ.

Chín bộ thi thể khổng lồ không có sự sống, nhưng đối với sự nhậc thức của con người cũng là một sự đả kích cực lớn, phá vỡ những quan niệm cố hữu của mọi người.

….

"Diệp Phàm cuộc sống của ngươi 3 năm qua như thế nào?"

Không ít người vẫn rất quan tâm tới Diệp Phàm, thân thiết hỏi.

"Vẫn tốt, cuộc sống của ta rất bình thường, 3 năm qua cũng không có sự kiện gì đặc biệt phát sinh. . ."

Đúng lúc này, mọi người ở bàn Lưu Vân Chí cũng lại đây chúc rượu, nói không ít lời chúc, mọi người liên tục chạm cốc, rất là náo nhiệt.

Trước kia có người nói muốn phạt Diệp Phàm, nhưng giờ lại không uống riêng với hắn, cho đến khi Lâm Giai cùng Vương Tử Văn trước sau đi tới, mỗi người đều uống riêng với Diệp Phàm một chén.

Đến lúc này đã có không ít người say, mọi người mới đi hát Karaoke, tiếng hát cất lên như đem mọi người về thời kỳ học sinh còn ngây ngô.

"Bao nhiêu người từng ái mộ dung nhan bạn khi còn trẻ, mới biết được sự vô tình của năm tháng thời gian, bao nhiêu người đã từng ở cạnh bạn rồi lại đi, mới biết có một người luôn ở bên cạnh bạn. . ."

Có lẽ là bởi vì thực sự mọi người đã say, những đôi thời sinh viên từng mến nhau, khi tốt nghiệp bất đắc dĩ phải chia tay, đều nhìn nhau không nói gì.

Tiếng hát văng vẳng bên tai, một số bạn nữ không khống chế được nữa, hai mắt đẫm lệ nhạt nhòa, òa lên khóc thất thanh, mọi người xúm lại an ủi.

Bởi vì đủ loại nguyên nhân, sau khi tốt nghiệp có mấy đôi yêu nhau đều không đến được với nhau, tuy rằng đã trải qua một thời gian dài yêu nhau, nhưng cuối cùng cũng không có kết quả.

Tốt nghiệp tương đương với biệt ly, điều này như một ma chú, sinh viên tốt nghiệp hàng năm của các trường đại học đều xảy ra những bi kịch như vậy.

Mà không may là, loại bi kịch này lại tồn tại dai dẳng trong một thời gian rất dài, tuổi trẻ cần phải quan hệ, phải chịu áp lực nghề nghiệp, hay là hiện trạng xã hội hiện nay. . hoặc là một nguyên nhân khác nào đó.

Tất cả mọi người đều chọn những ca khúc của 3 năm trước đây, có mấy bạn hát rất truyền cảm, đem tâm tư của mọi người kéo về thời gian 3 năm trước, từng việc thời sinh viên lại hiện lên, từng việc từng việc như rõ ràng trước mắt.

Cuối cùng "Mạch Phách" cũng xuất hiện, chiếm lấy microphone của một bạn học say rượu, nhưng tiếng hát thì không thể nào khen được, có thể nói là long trời lở đất, quỷ khóc thần sầu, tàn hại hai lỗ tai của mọi người, nhưng cũng mang đến không khí vui vẻ, khiến người ta không nhịn được bật cười.

Thẳng đến rất khuya mọi người mới rời khỏi Hải Thượng Minh Nguyệt Thành, ngày mai còn có hoạt động, đi thăm lại trường xưa một chút.

Mấy bạn học ở xa đều ở cùng một khách sạn, một số ít có xe thì phụ trách đưa bọn họ đi.

"Lâm Giai ta đưa ngươi về khách sạn."

Lưu Vân Chí đem xe Toyota đỗ ở bên cạnh Lâm Giai.

Mấy bạn học khác muốn ngồi xe taxi, mấy chiếc xe bên cạnh chỗ ngồi cũng có hạn, có mấy người chủ động ngồi lên xe của Lưu Vân Chí.

Lúc này có một chiếc Mercedes-Benz đỗ ở ven đường, Diệp Phàm xuống xe đi tới trước mặt bạn nữ có sắc mặt tiều tụy:

"Ta đưa ngươi trở về nhé."

Diệp Phàm đối với bạn học nữ này rất thông cảm, thời đại học cũng là một thiếu nữ ngây thơ, vui vẻ, thích đi cổ vũ hò hét cho hắn ở sân bóng, có lúc còn ngại ngùng đưa cho hắn vài bình nước khoáng.

Nhưng cuộc sống bây giờ đã làm nàng trở nên buồn bã, sắc mặt trắng bệch, khí sắc vô cùng không tốt, suốt cả buổi họp lớp đều rất ít nói.

Đúng lúc này Diệp Phàm lại đỗ xe xuống ven đường, mời nàng lên xe, nhất thời làm nàng cảm kích không biết nên làm gì, buổi tối hôm nay nàng cũng không được mấy người quan tâm, lúc này lại ngại ngùng tựa như không có thói quen bị các bạn khác nhìn chăm chú như lúc này.

Ở bên kia, Lưu Vân Chí thấy Diệp Phàm lái xe đến, thái độ rất ngạc nhiên, sau đó thái độ trở nên âm trầm.

Tóm lại, thái độ của mọi người đều không giống nhau, có nghi hoặc nhưng không sao giải thích được, cũng có kinh ngạc cùng phức tạp.

Tất cả mọi người đều làm như vô tình nhìn phía Lưu Vân Chí, tình huống trước mắt và những lời hắn nói lúc nãy hoàn toàn khác nhau.

Trong giờ khắc này, Lưu Vân Chí cảm giác trên mặt nóng bỏng, như là bị người ta hung hăng tát một cái.

Có mấy người trước đây từng "khoan dung" mà "thuyết giáo" Diệp phàm tất cả đều có cảm giác xấu hổ vô cùng, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết làm sao mở miệng.

Cũng có không ít người lâm vào suy tư hoặc phẫn nộ, nhất là những người từng ngồi cùng bàn nâng chén với Diệp Phàm, tất cả đều cảm giác như nhận ra bộ mặt của Lưu Vân Chí.

Đúng lúc này có hai người khác đi tới, mở cửa xe rồi ngồi vào, đó là bạn học vô cùng thân thiết với Diệp Phàm.

Chiếc Mercedes-Benz mang theo mấy người dần dần rời đi, mà không ít người vẫn chưa phục hồi lại tinh thần, thân thể của Lưu Vân Chí cứng ngắc, đối mặt với những ánh mắt khác thường của mọi người, hắn cảm giác như có gai ở sau lưng. . .

……..

Giờ này khắc này, bên trong vũ trụ xa xôi, trong Trạm không gian quốc tế, mấy du hành vũ trụ viên thần sắc nghiêm túc, thần kinh luôn ở vào trạng thái căng thẳng, có thể nói cực độ khẩn trương.

Bên trong băng lãnh và hắc ám của vũ trụ, chín bộ long thi (xác rồng) khổng lồ tựa như sống mãi với thời gian, sợi xích sắt to vắt ngang trời, đều hướng tới cái quan tài lớn bằng đồng thau, khiến người ta cảm giác được sự thê lương vô tận cùng vĩnh cửu.

Dưới mặt đất, trong phòng nghị sự mọi người đều thống nhất đối sách, nếu có trọng đại biến cố phát sinh, sẽ lập tức phá hủy chín bộ long thi (xác rồng) cùng quan tài bằng đồng thau thần bí này.

Nhưng không ai hi vọng loại chuyện này phát sinh.

Cửu Long kéo quan tài, đến từ nơi sâu xa của vũ trụ tối tăm cô quạnh, có giá trị và ý nghĩa quá lớn, khó có thể đánh giá hết được!

Đột nhiên, bên trong phòng điều khiển của Trạm không gian quốc tế thu được một bộ tín hiệu thần bí, không giống như ba động bình thường. Mục tiêu gần trong gang tấc, chính là chín bộ long thi (xác rồng) lôi kéo chiếc quan tài lớn bằng đồng thau, có ba động thần bí từ phía đồ án cổ xưa phát ra.

"Khó có thể giải mã được. . ."

Tín hiệu được truyền về mặt đất, bằng sự phiên dịch của những siêu cấp máy tính tinh vi, nhưng vẫn thủ thúc vô sách không tìm ra bất cứ manh mối nào.

Đồ án cổ xưa trên quan tài lớn bằng đồng thau đã bị phủ kín bởi sự rỉ sét của đồng thau, khó có thể thấy rõ toàn bộ.

"Trải qua bước đầu phân tích, hình chạm khắc bằng đồng thau có quan hệ với truyền thuyết cổ đại của Trung Quốc."

Các viện nghiên cứu của các quốc gia thống nhất đưa ra một kết luận:

"Chạm khắc hình thú trên quan tài lớn bằng đồng thau cùng với Thái cổ mãnh thú trong bản ghi chép của Sơn Hải Kinh -Trung Quốc có sự giống nhau, hình dáng nhân vật trong đồ án thì hư hư thực thực, rất là thần bí. . ."

Không cần biết lai lịch thần bí của đồ án chạm khắc bằng đồng thau như thế nào, nhưng tín hiệu thần bí mơ hồ này không có cách nào giải thích được, căn bản không có đầu mối.

Lý Tiểu Mạn

Trường học cũ so với trước đây cũng không có thay đổi nhiều lắm, có chăng chỉ là người đến rồi lại đi, để lại trong tuổi thanh xuân một ký ức khó quên.

Dưới tán cây, bãi cỏ bên cạnh, có chút học đệ học muội đang lẳng lặng đọc sách, vô cùng yên tĩnh, đám người Diệp Phàm cảm giác như là về tới quá khứ, quẳng đi 3 năm xông pha táo bạo đầy huyên náo.

Sau khi tốt nghiệp, mọi người vì lý tưởng và cuộc sống mà bận rộn, không ít người đã rời thành phố này, ngoại trừ chỉ có mấy người Diệp Phàm. những người khác hầu như đều là lần đầu tiên trở về trường học cũ.

Cách đó không xa là một hồ nhỏ lăn tăn gợn sóng, phong cảnh vẫn như trước, vẫn nhớ được rõ ràng lúc vui buồn, chán trường của mấy năm về trước, hoặc là cảnh một thân ảnh tiêu sái ôm đàn ghi ta ngồi hát ca dao trường học.

Nhiều năm đã qua đi như vậy, nhưng mỗi khi giai điệu vang lên, đều sẽ làm người ta nhớ tới cái thủa hồn nhiên vô tư, nỗi ưu thương nhàn nhạt khiến người ta thương cảm và ngọt ngào, rất dễ tác động đến tâm hồn con người.

Năm tháng lắng đọng, đều sẽ để lại một chút mùi vị chua xót.

Chỉ là không biết còn có thể nhìn thấy thân ảnh năm đó ôm đàn ghi ta mà hát nữa không, sau khi tốt nghiệp rất khó tìm được tin tức của họ.

"Ta nghe bạn bè loáng thoáng nói qua, cao thủ u buồn ôm đàn ghi ta hát giờ ở trong quán Bar của một thành phố khác, mấy năm nay rất là tang thương."

"Còn nhớ vị muội muội chân dài, đa tài đa nghệ ở trong đội nhạc của trường không, là một chủ xướng vô cùng xinh đẹp và thanh thuần, có người nói nàng tiếp rượu ở một hộp đêm."

Mọi người chỉ có thể thở dài một tiếng.

Sau khi tốt nghiệp, rất nhiều người bị hiện thực cuộc sống đả kích. Cuộc sống đôi khi rất bất đắc dĩ, khiến người ta cảm giác được sự khó khăn và mơ hồ.

Sau thời gian trầm mặc ngắn ngủi, mọi người lại tiếp tục đi về phía trước.

Lúc này, Lâm Giai đi tới bên người Diệp Phàm.

Nàng mặc một cái áo đầm trắng xanh đan xen lụa trắng, để lộ hai bắp đùi, càng làm nổi bật hai bắp đùi trắng nõn, gợi cảm. Nàng đeo một sợi đai lưng màu đen, khiến vòng eo càng nhu mỹ, tóc dài tung bay, bộ ngực to tròn, những đường cong của thân thể thật quyến rũ.

Dung nhan xinh đẹp, da thịt trắng như tuyết, mắt phượng phong tình liếc xéo, cả người Lâm Giai toát ra một cỗ khí chất đặc biệt.

"Rõ ràng có xe, ngày hôm qua vì sao không nói với ta?"

"Ta làm gì có cơ hội nói"

"Ngày hôm nay có mời ta ngồi xe của ngươi đi không?"

"vô cùng tình nguyện, tại đây ta trịnh trọng mời Lâm Giai tiểu thư."

Nói đến đây hai người đều nở nụ cười.

Lâm Giai rất đột ngột nói tới sự tình ngày hôm qua, nhưng lại nhẹ nhàng tránh đi, cũng không có bởi vì chuyện ngày hôm qua mà giải thích gì nhiều, càng không bởi vậy mà tận lực hạ thấp tư cách thái độ để rút ngắn quan hệ.

Nói xong những này, nàng liền cười xoay người rời đi. Lâm Giai là một nữ tử thông minh, nàng biết cố gắng quá sức thì trái lại không tốt, như vậy chỉ có vẻ giả tạo, viễn không bằng tự nhiên và trực tiếp đề nghị.

Loại này biến hóa tự nhiên vi diệu này cũng phát sinh trên một số người bạn cùng học.

Ra khỏi trường học cũ cũng gần đến buổi trưa, mọi người đang trên con đường tới một quán ăn, Đăng Lâm Thực Phủ lâu.

Vương Tử Văn mời Diệp Phàm ngồi vào cái bàn của bọn họ, Diệp Phàm chỉ là cười đến mời vài chén rượu, vẫn cùng các bạn ngồi cùng ngày hôm qua uống rượu.

"Diệp Phàm, ngày hôm qua là ngôn ngữ của rượu không phải của ta, ngươi không nên để ý. Ta mời ngươi một chén, uống trước rồi nói. . ."

Người nói chính là người có bạn gái là Nữ quản lý cao cấp của một ngân hàng, ngày hôm qua nói với Diệp Phàm vẫn giữ bộ dáng lên lớp người khác, ngày hôm nay lại lấy bộ dáng cúi thấp cực lực giải thích sự tình ngày hôm qua.

Mà bạn học nữ có trượng phu được thăng làm Phó tổng giám đốc một công ty, cũng thay đổi thái độ so với ngày hôm qua, đối với Diệp Phàm khách khách khí khí.

"Đến đến đến, mọi người cùng nhau nâng chén."

. . .

So sánh với ngày hôm qua, ngày hôm nay bàn của Diệp Phàm có vẻ rất náo nhiệt, mọi người không ngừng chạm cốc, thỉnh thoảng có người bàn khác lại sang chúc rượu.

Mà Diệp Phàm tự nhiên là từ chối cũng không được, liên tục cùng mọi người chạm cốc, nhất là những người ở bàn của Vương Tử Văn, uống với mỗi người một chén

Lưu Vân Chí rất bình tĩnh, mặc kệ ngày hôm qua hắn rất xấu hổ, nhưng hôm nay lại không hề bận tâm, nhìn không ra thái độ có gì khác thường, như là chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

"Mọi người, đêm qua ta nhận được một cuộc điện thoại, đến từ bên kia bờ đại dương. . ."

Nói chuyện chính là Chu Nghị, một thanh niên rất nho nhã, mọi người đồn bối cảnh nhà hắn rất cao, cũng không phải là một bí mật gì trong đám bạn học. Ngày hôm qua, Vương Tử Văn ở Hải Thượng Minh Nguyệt Thành đứng chờ chính là hắn.

Tất cả mọi người đều ngừng lại, nhìn về phía Chu Nghị, bất luận là lúc còn ở trường hay bây giờ, hắn đều biểu hiện rất hiền hoà, cho tới bây giờ hắn cũng chưa khiến người ta có cảm giác quá kiêu căng.

Chu Nghị nói một tin tức, ở bên kia bờ đại dương có 3 bạn học đi du học đã trở về, nhất thời làm các bạn học ở đây bàn luận rất sôi nổi.

. . .

"Sau khi tốt nghiệp, chúng ta trời nam đất bắc, mỗi người đều có cuộc sống của chính mình, có thể gặp mặt nhau là không dễ dàng gì. Không kể lúc này, hay là khi chúng ta đều đã làm cha, làm mẹ, lúc đó thì không biết đã qua bao nhiêu năm rồi. Ba bạn đi du học đã trở về nước, ta có một đề nghị, kéo dài thời gian họp lớp lần này. . ."

※※※※※

Diệp Phàm đi ôtô về đến nhà, pha một chén lục trà thanh đạm, lẳng lặng nhìn cây ngô đồng ngoài cửa sổ, hắn nhớ tới một số chuyện cũ.

Người này đã từng bỏ mình, cất bước ra đi, càng đi càng xa mất hút ở cuối con đường, giống như chiếc lá ngô đồng trước mắt nhẹ nhàng rơi xuống.

Lý Tiểu Mạn, cái tên này đã được bỏ ra ngoài ký ức của Diệp Phàm một thời gian rất lâu rồi.

Sau khi tốt nghiệp đại học là lúc Lý Tiểu Mạn đi tới bên kia bờ đại dương du học, mấy tháng đầu hai người gian liên hệ vẫn rất mật thiết, nhưng thời gian trôi qua, Email và điện thoại cũng dần ít đi, cuối cùng là hoàn toàn cắt đứt liên lạc.

Nói cách biển nhớ nhau, không bằng nói cách biển mất nhau. Một bằng hữu không xem trọng ái tình, rồi cũng đi tới điểm kết thúc như dự liệu.

Ngày hôm nay từ trong miệng Chu Nghị biết được Lý Tiểu Mạn sắp về nước, Diệp Phàm nghe thấy tên này lúc thậm chí còn có chút cảm giác xa lạ, bỗng nhiên nhớ lại, đã hơn hai năm qua rồi.

…………..

Thời gian họp lớp bị kéo dài ra, lên Thái Sơn du ngoạn, tất cả chi phí đều do đám người Vương Tử Văn và Chu Nghị phụ trách, đối với người bình thường mà nói cái này cũng có thể coi là chi tiêu xa xỉ, thế nhưng đối với bọn họ mà nói việc này cũng không tính là cái gì.

Ba ngày sau, Diệp Phàm ở dưới chân núi Thái sơn lần thứ hai nhìn thấy bóng người quen thuộc.

Ba năm qua đi rồi, Lý Tiểu Mạn vẫn yêu kiều thướt tha như cũ, không có biến hoá gì quá lớn.

Nàng cao 1m75, mang một chiếc kính dâm, tóc đen dài theo gió bay phất phới, duyên dáng yêu kiều.

Nàng ăn mặc rất nhẹ nhàng, đơn giản tùy ý, mặc một chiếc quần sooc tới đầu gối, đùi đẹp trắng nõn, thon dài gợi cảm, mặc một chiếc áo in hình nhân vật phim truyền hình.

Lý Tiểu Mạn không thể nghi ngờ vô cùng mỹ lệ, da thịt mịn màng trắng như tuyết, đôi mắt rất lớn, lông mi rất dài, có vẻ rất có linh khí, không kiêu căng nhưng cũng rất tự tin.

Nàng thong dong tự nhiên cùng đám bạn học trò chuyện, trở thành một nhân vật trung tâm, nhưng lại có thể để người ta có cảm giác thân thiết.

Bên cạnh Lý Tiểu Mạn là một thanh niên có thân hình cao lớn, theo giới thiệu là bạn học nước Mỹ của nàng, trái ngược với khuôn mặt của người Đông Phương hiền hòa, hắn có gương mặt Phương Tây rất điển hình, mũi cao thẳng, con mắt xanh lam thâm thúy, tóc vàng có chút cong lên, theo quan niệm thẩm mỹ của người Phương Tây mà nói thì rất anh tuấn.

"Xin chào mọi người, mình là Cade, đối với Thái sơn. . . mong đợi, rốt cục có thể. . . nhìn thấy."

Cái này tên thanh niên nước Mỹ tên Cade này tuy rằng ngôn ngữ không phải quá lưu loát, thế nhưng cũng đủ để biểu đạt rõ lời muốn nói.

Mà hai bạn học cũ đi du học về nước cũng bị mọi người nhiệt tình vây quanh, đang bị hỏi về cuộc sống và tình hình học tập ở bên bờ đại dương.

Ba năm qua đi, Diệp Phàm lần thứ hai nhìn thấy Lý Tiểu Mạn, không gian thay đổi, thời gian cũng có cảm giác chuyển động.

Hai người đều rùng mình nhưng không sợ hãi, khách sáo gửi lời hỏi thăm lẫn nhau, không bởi vì xa cách nhau lâu mà vui sướng khi gặp, chỉ bình thản như nước, thậm chí có chút mùi vị nhàn nhạt.

Không cần nói nhiều, nhẹ nhàng gặp thoáng qua, có một số việc không cần nói, không nói gì cũng là một loại kết quả.

Phong Thiện Chi Địa (1)

(1) Phong thiện chi địa: Nơi tế trời của vua chúa thời xưa trên đỉnh Thái Sơn!

Bên trong Vũ trụ, chỉ có cô tịch và hắc ám, chín bộ xác rồng khổng lồ vắt ngang giữa không trung, khí thế của chiếc quan tài lớn bằng đồng thau cổ xưa, tựa như cùng tồn tại vạn năm với Vũ Trụ Hồng Hoang.

Mấy ngày đã qua đi, vẫn như cũ không có cách nào phiên dịch đồ án đồng thau mà tín hiệu thần bí truyền lại, thủy chung cũng không có biện pháp nào đem "trục vớt" nó, để mà đem về Địa cầu nghiên cứu.

"Chuyển Động rồi!"

"Lệch khỏi quỹ đạo, đang hạ xuống!"

Đúng vào lúc này, bên trong Trạm không gian quốc tế, mấy du hành vũ trụ tinh anh, con ngươi nhanh chóng co rút lại, Cửu Long kéo quan tài, lệch khỏi quỹ đạo rồi, đang ở chậm rãi hạ xuống.

…..

Thái sơn, nguy nga trầm hồn, khí thế phảng phất, được tôn đứng đầu Ngũ Nhạc, được xưng Thiên Hạ Đệ Nhất sơn.

Từ xưa đến nay Thái sơn đó là tượng trưng cho thần thánh, ở khu vực tận cùng phía Đông của Trung Nguyên cổ xưa, có Hoàng Hà và Vấn Hà vờn quanh, thời cổ người ta bảo đó là mảnh đất đầu tiên sản sinh ra vạn vật.

Sơn mạc đại vu chi, sử mạc cổ vu chi (2)

(2): Núi to lớn không gì sánh nổi, lịch sử xa xưa không gì sánh được.!

Thái sơn bao la hùng vĩ, có bề dày lịch sử, có thể tìm hiểu thời kỳ Tam Hoàng Ngũ Đế, thì cũng có thể gần tiếp cận tới mảnh đất của thần linh.

"Thiên cao bất khả cập, vu thái sơn thượng lập phong thiện nhi tế chi, ký cận thần linh dã." (3)

(3): "Trời cao không thể với tới, trên đỉnh Thái Sơn lập " Phong Thiện" mà bái tế, hi vọng ở gần thần linh vậy."

Tần Thủy Hoàng quét ngang lục hợp, Hán vũ đế hùng tài đại lược, đều đã từng một hoặc hai lần ở Thái Sơn lập đại lễ tế trời (Phong thiện đại điển).

Mà trước đó, sớm hơn nữa ở thời kì thượng cổ đã có bảy mươi hai vị đế vương tại Thái sơn "phong thiện".

Sách cổ Tiên Tần (Quản tử. Phong thiện thiên) từng có ghi chép:

"Tích Vô Hoài thị "phong thiện" Thái sơn; Phục Hy phong Thái sơn; Thần Nông phong Thái sơn; Hoàng đế phong Thái sơn; Nghiêu phong Thái sơn; Vũ phong Thái sơn. . ."

(Dòng họ Tích Vô Hoài đã phong thiện ở Thái Sơn, Phục Hy phong thiện ở Thái sơn; Thần Nông phong thiện ở Thái sơn; Hoàng đế phong thiện Thái sơn; Nghiêu phong thiện Thái sơn; Vũ phong thiên ở Thái sơn

Thượng cổ thời kì, Thánh hoàng cùng Cổ Đế đều cũng không ngoại lệ, đều lựa chọn "phong thiện" ở đây, khiến Thái sơn bao phủ tầng tầng mê vụ, tỏa ra khí tức thần bí vô tận.

Thời kì Xuân thu, Khổng Thánh từng đến Thái sơn, tìm kiếm di tích "phong thiện đại lễ" của thời thượng cổ, nhưng không thu được gì nên nuối tiếc.

Người đời sau từng có phát hiện thêm chút ít.

Năm thứ 20 của Dân Quốc, Tướng quân Mã Hồng Quỳ thống lĩnh quân đội đóng quân ở dưới chân núi Thái Sơn, trong lúc vô tình phát hiện một tòa ngũ sắc đàn tế bằng đất, bên trong có hai bộ sách ngọc, lấy "Thạch nê kim thằng" phong chi, nấp trong lòng đất.

Thời kì thượng cổ Tiên Tần, các vị Cổ hoàng vì sao đều ở đây "phong thiện", đến nay vẫn còn là một điều bí ẩn, khả năng vĩnh viễn cũng không cách nào vạch trần.

Diệp Phàm cùng mọi người ở khách sạn nghỉ ngơi một đêm, ngày thứ hai bắt đầu leo núi Thái sơn.

Ở trong đoàn người, rất nhiều người lần đầu tiên leo núi Thái sơn, chỉ có đích thân tới nơi đây, mới có thể cảm giác được sự bao la hùng vĩ của nó.

Ngọn núi có 3 tầng địa chất kết cấu theo kiểu bậc thang, như bậc thang lên trời, quay lưng về phía bắc, nhìn về phương nam, có thể khai phá ngọn núi, hình thành con đường lên trời dài hơn 10km, nối liền với ngọn núi ở chính giữa, kéo dài đến đỉnh núi.

Bất luận là nhìn xa, hay là nhìn gần, đều có thể cảm giác được khí thế phảng phất, khiến lòng người kích động.

Thái Sơn bao la trước mắt, khiến người ta có một loại ảo giác kỳ dị, tự ví mình như con kiến hôi, thậm chí sao trăng trên trời cũng nhỏ bé, không đáng kể.

Đây là một cảm giác chấn động, làm cho tâm hồn con người vì nó mà rung động.

Nghe người Hướng dẫn viên du lịch kể các loại "Phong Thiện", càng là khiến người ta suy nghĩ rất nhiều, con người đều hướng tới những điều thần bí mà suy nghĩ.

Lý Tiểu Mạn cùng Cade sóng vai mà đi, không ngừng vì hắn phiên dịch và giảng giải, thanh niên nước Mỹ này đối với Thái sơn càng ngày càng kinh ngạc, nên không ngừng đặt câu hỏi.

Lưu Vân Chí suy nghĩ rồi lại liếc nhìn Diệp Phàm, lại nhìn lại liếc nhìn hai người ở phía trước, nhưng hắn cũng nhận thấy thái độ của Diệp Phàm là trực tiếp bỏ qua, căn bản là không có một hiểu hiện gì, điều này làm cho hắn rất thất vọng.

Kỳ thực, Diệp Phàm căn bản cũng chưa có chủ ý gì, nên tự nhiên hắn rất bình tĩnh.

Diệp Phàm đã xem Hoàng Đế Nội Kinh, nghĩ đến thượng cổ Thánh quân đều ở đây "phong thiện", hắn bỗng nhiên có một liên tưởng hoang đường, lẽ nào thực sự có một nền văn minh thượng cổ đã từng tồn tại rồi biến mất? Nếu là như vậy, cái kia thời kì đó Thái sơn không thể nghi ngờ là một Thánh Địa.

Nhưng mà hắn lập tức lắc đầu, cảm thấy mấy ngày gần đây buồn chán, nên mới có những suy nghĩ sai lầm như vậy.

Thái sơn cổ tùng xanh um, có nhiều lưu tuyền phi bộc, ngoài thì trang nghiêm nguy nga bên trong thì thanh tú, hơn nữa mây mù mờ ảo, tự nhiên lại tăng thêm vài phần thần bí cùng thâm ảo.

Một mạch leo thẳng lên phía trước, bên đường có rất nhiều danh thắng cổ tích, tượng phật, bia đá, khiến người ta than thở không ngớt.

Từ Tế địa đi qua Đế vương hành cung đại miếu, đến phong thiên Ngọc Hoàng đỉnh, tạo thành con đường thằng dài hơn 10km, địa phủ —— nhân gian —— thiên đường thẳng như căng chỉ.

Lúc chạng vạng tối, mọi người rốt cục cũng leo lên đỉnh Thái sơn —— Ngọc Hoàng đỉnh, nhìn bao quát vạn núi dưới chân, xa ngắm Hoàng Hà, mới khiến người ta hiểu sâu sắc sáng tỏ ý nghĩa chân thực của bài thơ " Đăng thái sơn nhi tiểu thiên hạ " (Lên Thái Sơn thấy thiên hạ nhỏ bé) do Khổng Tử sáng tác.

Hay 2 câu thơ của Đỗ Phủ:

"Hội đương lăng tuyệt đính,

nhất lãm chúng sơn tiểu!" (4)

Thi thánh cũng chỉ để lại một bài thơ có một không hai như vậy mà thôi

Lúc này, mặt trời đã xuống dần phía Tây, những đám mây được khảm nên một vầng hào quang rực rỡ, lóe ra quang huy như kỳ trân dị bảo.

Thắng cảnh như vậy, không khỏi khiến người ta say mê.

Đột nhiên, phía chân trời xuất hiện mấy điểm đen, sau đó lớn dần lên, truyền đến những tiếng gào thét của gió, sấm chớp.

Chín con quái vật khổng lồ từ trên trời giáng xuống, như là 9 con song đen ngòm đổ xuống, làm cho mọi người trên Thái Sơn đều bị kinh động, ngạc nhiên đưa mắt nhìn.

Đây chính là chín bộ xác rồng khổng lồ, kéo một chiếc quan tài lớn bằng đồng thau, hướng về đỉnh Thái sơn hạ xuống.

Rồng, chỉ tồn tại trong truyền thuyết, cùng thần tồn tại, sống ngoài quy luật của tự nhiên. Thế nhưng, khoa học phát triển cho đến bây giờ, còn có ai sẽ tin tưởng Rồng thực sự tồn tại?

Trên núi các du khách đều khiếp sợ, hô hấp như ngừng lại, thậm chí quên cả gào thét.

Yên tĩnh ngắn ngủi, sau đó trên Thái Sơn sôi trào, tất cả mọi người đều hoảng loạn chạy trốn, hướng về bốn phương tám hướng phóng đi, tránh né những xác rồng khổng lồ đang phóng tới.

Đây là một hình ảnh chấn động, trong ánh trời chiều đỏ như máu, Cửu Long kéo quan tài phóng tới, hạ xuống Thái sơn!

Tiếng gào thét sợ hãi, tiếng khóc lóc bất lực, mọi người thi nhau chạy trốn.

Cửu Long kéo quan tài, không phải là hạ xuống ngay, nhưng khi nó hạ xuống, đã làm cho cả đỉnh Thái Sơn ầm ầm rung chuyển.

"Rầm "

Chín con quái vật khổng lồ như là chín dãy núi nặng nề hạ xuống, làm Ngọc Hoàng đỉnh vỡ nát thành những khe lớn, đất đá tung toé, cát bụi mịt mù.

Quan tài bằng đồng thau cổ kêu lên "loảng xoảng", nện xuống đỉnh Thái sơn, làm cho ngọn núi rung động, giống như xảy ra địa chấn. Rất nhiều đá núi từ trên núi lăn xuống, phát ra tiếng ù ù, như là thiên quân vạn mã đang lao tới.

Không ít người bị đá núi lăn tới, huyết nhục mơ hồ, ngã xuống dưới núi, tiếng sợ hãi kêu gào khóc than kêu lên liên miên.

Chấn động rốt cục cũng ngừng lại, ngọn núi rất nhanh bình tĩnh lại, thế nhưng đỉnh Thái Sơn vốn đã đại loạn từ lâu, không ít người trong lúc trốn tránh mà ngã sấp xuống, tạo thành cảnh cực kỳ hỗn loạn, rất nhiều người đầu rơi máu chảy, sợ hãi chạy xuống dưới chân núi.

Chín cái xác rồng khổng lồ dài hàng trăm mét, một nửa thân thể nặng nề nằm ngang trên đỉnh núi, một nửa còn lại rủ xuống vách núi, trông như một trường thành bằng sắt đen, tràn ngập cảm giác chấn động, đả kích cực lớn tới thị giác của con người.

Thái sơn Ngọc Hoàng đỉnh bị chấn tan, mặt đất tạo thành những khe lớn đáng sợ.

Quan tài cổ xưa bằng đồng thau dài hơn 20m, mặt trên mơ hồ có một đồ án cổ xưa, tràn ngập vẻ tang thương của năm tháng, có một cỗ khí tức thần bí đang lưu chuyển.

Trích:

(4):

Chú Thích:

Vọng Nhạc

Đỗ Phủ

Ðại Tông phù như hà?

Tề Lỗ thanh vị liễu

Tạo hóa chung thần tú

Âm dương cát hôn hiểu

Ðãng hung sinh tằng vân

Quyết tí nhập quy điểu

Hội đương lăng tuyệt đính

Nhất lãm chúng sơn tiểu

Dịch:

Ngắm Núi

Thái Sơn biết thế nào

Xanh biếc chia Tề Lỗ

Hùng vĩ thay tạo hóa

Trắng đen vẽ như mơ

Mây trôi bâng khuâng dạ

Chim lạc mắt trừng nhìn

Có khi lên tận đỉnh

Vọng xuống đám núi xanh

Bản dịch: Trần Trọng San

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!