8
Quay lại tầng bảy sau khi lấy bưu phẩm, Izuka Tomoko thấy Sugawara Shizuko đang đứng chờ trước thang máy. Dù bình thường chẳng mấy hỏi han, nhưng chạm mặt như thế này thì không thể lờ đi được.
“Chào chị, chị đi du lịch à?”
Tomoko hỏi vậy là có lý do. Chị thấy Sugawara Shizuko xách theo một cái túi to kềnh. Từ lối ăn mặc lẫn cách trang điểm đều có vẻ trau chuốt hơn bình thường.
“Vâng, tôi đi Izu thôi.”
“À, thế ạ. Nghe có vẻ hay đấy.”
Sugawara Shizuko nói xin phép, rồi bước vào trong thang máy.
Nhà mình không tiện đi du lịch lúc này, chị nghĩ thầm. Phải ưu tiên chữa bệnh cho con gái đã.
Trở vào nhà, chị đi thẳng lên phòng con gái. “Con chào mẹ ạ.” cô bé nở nụ cười như một thiên sứ.
“Con ngủ có ngon không?”
“Con ngủ rồi, nhưng lại bị thức giấc ạ.”
“Thế à?”
“Mẹ ơi, con lại mơ thấy giấc mơ lạ lắm.”
Lời nói của con khiến chị ngao ngán. Vụ tự tử hôm trước vẫn còn vấn vương trong đầu chị. Nhưng chị không thể hiện cảm xúc đó trên mặt, chỉ hỏi con. “Giấc mơ thế nào?”
“Con thấy cô ở nhà bên ạ.”
“Nhà bên ư?” Chị hồi tưởng lại gương mặt với những đường nét cân đối của Sugawara Shizuko mà mình vừa thấy.
“Cô ấy rơi xuống ạ.”
“Rơi xuống hả?”
“Vâng. Cùng một người đàn ông nữa, hai người rơi xuống một nơi sâu hút, lại tối tăm như vực thẳm.”
Dự cảm không lành lướt qua lồng ngực Tomoko. Nhưng chị cố xua đi.
“Con quên chuyện đó và ngủ đi nhé!” Chị vỗ về rồi đắp chăn cho con gái.
HẾT.