Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 132: CHƯƠNG 131: MUỐN VƯỢT QUA ĐẦM LẦY

Sau khi Tiêu Tử Phong nghe thế, hắn suy nghĩ một chút, thật sự là như thế.

Hạn Bạt và Kim Thi không tính là người, sẽ không xếp vào bảng xếp hạng.

Có lẽ thực lực của lão bà bà cũng không đơn giản, nhưng hẳn là không ai sẽ kéo bà vào trong bảng xếp hạng.

Còn người mà mọi người cho rằng đến chết hắn ta cũng sẽ không vào bảng xếp hạng như Lão Lý đầu, sau này có vào hay không, hắn cũng không biết.

Lão hoàng đế ẩn giấu sâu, không ai biết thực lực của ông ta, ông ta cũng sẽ không tiến vào bảng xếp hạng.

Vậy đã có tổng kết cuối cùng.

Trong số những cao thủ hắn tiếp xúc, có thể được ghi vào top mười người tu hành Đại Chu hình như nhiều lắm chỉ có bốn người rưỡi.

Lão Lý đầu đã so tài với Chu Tuế Phàm.

Chu Tuế Phàm, Thanh Sơn Kiếm Tiên, Viên Thông đại sư, Hồ Tứ Tài.

………

Đứng ở bên U Ám Bích Đàm, ban đêm không có mây đen, ánh trăng trong suốt chiếu trên mặt đầm.

Nước đen không thấy đáy.

Đã trôi qua rất nhiều năm, không ai có thể bước qua nơi này.

Ngắm nhìn hòn đảo trung tâm được bao quanh bởi nước.

Tiêu Tử Phong quyết dịnh hôm nay chờ một đêm xem có thủy triều hay không.

Đến cũng đến rồi, tay không bắt sói lấy được một tin tức, muốn kiểm nghiệm một chút thật hay giả.

Dù sao chờ cả đêm cũng không thiệt thòi.

Truyền thừa của thuật sư Nhất giới lưu lại, có lẽ sẽ có không ít bảo bối.

Làm gì làm cũng có thể chọn một hai món mình dùng được chứ?

Hơn nữa, đoán mệnh cũng rất ngầu, trước đây chưa từng nghe võ phu có thể học cái này hay không?

Hiện tại kiếm đã có, cũng luyện kiếm pháp, kiếm gỗ cũng có thể giống như linh kiếm thu vào trong cơ thể, danh hiệu Kiếm Thần cũng đã có, làm tròn một chút, mình cũng coi như kiếm khách tu hành.

Cổ giả am hiểu dùng độc giải độc, mình biết giải độc, cổ giả có thể luyện thi ngự thi, mình có thể sai khiến Dương Bích Liên, có thể tính là cổ giả.

Nếu tìm được thứ có thể đoán mệnh, mình hẳn là cũng có thể xem như thuật sư.

Tiêu Tử Phong nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn, không khỏi tán thưởng nói: "Ta thật sự là một thiên tài không ai sánh kịp.”

“Không! Toàn tài.”

Tiểu Lục nhìn Tiêu Tử Phong ra vẻ cao ngạo với sóng gợn lăn tăn của U Ám Bích Đàm.

“Tiền bối đang làm gì vậy?”

A Tề nói: "Có lẽ là đang chuẩn bị bước qua đó.”

“Ta nghe các ngươi nói đầm nước này sẽ không ai có thể vượt qua sao?”

“Trước kia cũng chưa nghe ai nói người nào có thể ăn hành thi.”

Tiểu Lục ngẫm nghĩ: "Cũng đúng!”

Sau một đêm.

Không có gì xảy ra cả.

Tiêu Tử Phong có chút xao động, xem ra không quá may mắn, không gặp phải lúc thủy triều xuống.

Lúc này, Hạn Bạt đi tới bên cạnh Tiêu Tử Phong, nhìn đảo ở nơi xa.

"Quyết định khi nào thì đi qua đó?"

Tiêu Tử Phong nói: "Buổi chiều.”

Dù sao hắn không dám cam đoan trong nước này có thể có thứ gì hay không, lúc đó đi qua mới xem như là tốt nhất.

Hạn Bạt lại nói: "Có cách nào đưa ta đi cùng không?

Tiêu Tử Phong nghi hoặc: "Hả?”

"Tỷ tỷ của ta có một dục vọng cực kỳ mãnh liệt, muốn đi tới bên kia, nếu không ngoài dự đoán, bên kia rất có thể có tàn hồn của tỷ ấy."

“Không trợ giúp ngươi không công được, phải có thù lao.”

“À… những thứ đáng giá ta cảm thấy hứng thú trong sơn động kia của ngươi đều để cho Tiểu Lục mang theo, ngươi còn có thể trả thù lao gì?"

“Ta.”

Tiêu Tử Phong đánh giá Tiểu Linh Mộc, lại nhìn thoáng qua mặt nước gợn sóng lăn tăn này, mặt nước ít nhất cũng có chút dao động.

Sau đó, hắn nói với vẻ chính nghĩa nói: "Ta là người đứng đắn, không chấp nhận loại giao dịch này, hơn nữa ngươi hiện tại đang dùng thân thể Tiểu Linh Mộc.”

Hạn Bạt liếc hắn một cái: "Lão nương cũng là người đứng đắn, cũng không làm loại giao dịch này, ý ta là ta có thể giúp ngươi làm ba chuyện."

Tiêu Tử Phong đáp ứng: "Đồng ý.”

………

Khi Tiểu Lục biết Hạn Bạt cũng muốn đi đến phía đối diện với Tiêu Tử Phong.

Hắn ta nói với A Tề: "Ta thấy thực lực hai người kia không yếu, hai vị này đều đi rồi, chúng ta phải làm sao đây?"

A Tề nhìn hai người kia, chỉ thản nhiên nói: "Không cần hoảng hốt, Dương Bích Liên vẫn còn, có thể kéo dài tới khi hai người bọn họ trở về.”

Tiêu Tử Phong thấy đã gần đến lúc.

Hắn nói với đám người A Tề: "Ta đến hòn đảo nhỏ kia, hôm nay thủy triều xuống, các ngươi xem có thể tìm được truyền thừa của thuật sư kia hay không?”

Dù sao đối phương cũng là một cao thủ Nhất giới truyền thừa, hẳn là có vài đồ tốt.

Sau đó, hắn lại nhìn sang bên kia, cách bọn họ khá xa.

“Cũng không bắt buộc, nhặt mấy thứ bị để lọt là được.”

Hai người bên kia, một người Nhị giới, một người Tam giới.

Để mấy người bọn họ lại ở chỗ này, nếu truyền thừa xuất hiện thật, chắc chắn là cướp thua đối phương.

Nguyệt Ngọc và Nguyệt Bạch cũng chú ý tới đám người Tiêu Tử Phong, hình như bọn họ có hành động gì đó.

Sau đó, bọn họ thấy nữ tử duy nhất trong sáu người này leo lên lưng Tiêu Tử Phong.

Đi về phía U Ám Bích Đàm.

Nguyệt Bạch nhìn cảnh này, có chút khó hiểu nói: "Bọn họ đang muốn tự tử sao?"

Nguyệt Ngọc mang theo vẻ suy tư nói: "Hẳn là không phải.”

Nhìn hành động của hai người này, kỳ thật trong lòng bọn họ đều có một suy đoán lớn mật, đều không muốn tin tưởng.

U Ám Bích Đàm, đã qua nhiều năm như vậy, có vô số người thử bay vọt qua nơi này, nhưng đều chìm vào đáy hồ, đã chứng minh vì người trong giang hồ, hoàn toàn không thể bước qua U Ám Bích Đàm.

Hòn đảo ở giữa U Ám Bích Đàm được người ta gọi là đảo Trường Sinh, có bí vật về trường sinh bất lão trong truyền thuyết.

Chính là bởi vì chưa từng có người đặt chân, hơn nữa nơi này quỷ dị, mới có thể hình thành truyền thuyết như vậy.

Nguyệt Bạch với khuôn mặt đáng yêu như búp bê sứ nói: "Cho nên bọn họ nhàn rỗi nhàm chán nên mới đùa giỡn như vậy.”

Nguyệt Ngọc khẽ chau mày, mặt nước ngăm đen tựa như một tấm gương, cũng có thể phản xạ ra vài phần tư thế oai hùng của nàng.

Dung mạo anh tuấn như thế, lại là một nữ tử, không biết sẽ làm cho bao nhiêu nữ tử tiếc nuối.

Nàng nói chậm rãi: "Sẽ biết ngay thôi.”

Chương 131 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!