Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 135: CHƯƠNG 134: LÃO THẦN TIÊN??

Khi hắn ta nhìn về phía sau, mặt đất rộng lớn mà hắn nhìn thấy biến thành một mảnh nhỏ.

Một địa đồ lớn hơn hiện ra.

Trên tấm địa đồ này có rất nhiều nơi đều được đánh dấu chéo.

A Tề nhìn tấm địa đồ này, hắn ta phát hiện có nhiều chỗ tương ứng với Thần Châu đại lục hiện tại.

A Tề suy đoán, đây có thể là bản đồ Thần Châu đại lục rất lâu về trước.

Lại nhìn về phía sau, là một số bức họa cự thú, cự thú xâm phạm lãnh địa của con người, phát động tập kích người bình thường.

Mọi người cùng chung chí hướng, đánh ngã những cự thú này.

Khi mọi người cho rằng đã thắng lợi, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một con mắt, một con cự thú khổng lồ xuất hiện.

Mở miệng như vực sâu nuốt chửng vô số người.

Sau này đại địa vỡ vụn, cự thú rơi vào bên trong một cái hố to, vô số người tre già măng mọc, bổ nhào trên người cự thú, chồng chất thành một cái đảo nhỏ.

Cho dù cự thú đã bị như vậy, nhưng nó vẫn có dấu hiệu phá được phong ấn.

Một vị Đại Tế Ti dẫn nước từ trên trời, rót xuống nhân gian.

Sau đó, có một đám người vây quanh cự thú, bấm pháp quyết, thi triển một trận pháp, hoàn toàn phong ấn lại cự thú.

Mà những người này cũng biến thành tượng đá, trấn áp cự thú vĩnh viễn.

A Tề lại nhìn phía sau, phát hiện chuyện như vậy chỉ là một hình ảnh thu nhỏ, trên mảnh đại lục này, rất nhiều nơi đã xảy ra chuyện tương tự.

Sau khi A Tề xem xong mấy thứ này thì nhớ tới vài chuyện Tiêu Tử Phong đã nói với hắn ta.

Những bích họa này đã xuất hiện rất lâu, dấu hiệu phong hóa nghiêm trọng, không phải làm giả.

Điều này cũng khó trách Tiêu Tử Phong muốn tới đây tìm biện pháp giải quyết triệt để hung thú, xem ra nơi này rất có thể cũng là một nơi phong ấn hung thú thượng cổ.

Sau khi xem xong những bích họa này, A Tề cúi đầu trước bích họa.

Thượng cổ tiên hiền tre già măng mọc, bất kể sinh tử, phong ấn những cự thú thượng cổ này.

Mở ra không gian sinh tồn cho Nhân tộc, mới có sự phồn vinh hiện tại.

Thân là một thành viên Nhân tộc, khi đối mặt với những thượng cổ tiên hiền này, theo lý nên cúi người.

Mà lúc này, cuối thông đạo có một cánh cửa lớn khác.

A Tề mang thoe sự kính trọng đẩy cửa ra.

Một mảnh thảo nguyên rộng lớn, cỏ mọc xanh mướt, chim hót hoa thơm.

Gió nhẹ thổi tới, an ủi tâm hồn con người.

Một lão đầu mặc áo choàng trắng, lắc lư dáng người thướt tha, mang theo nụ cười phóng đãng, cầm một cái túi lưới, đuổi theo bươm bướm.

A Tề nhìn cảnh này thì lui về phía sau một bước, đóng cửa lại.

Khi hắn ta mở cửa một lần nữa.

Một vị lão thần tiên tiên phong đạo cốt đang ngồi trên một cái ghế đá, trước mặt ông đặt một cái bàn đá, trên bàn đá có một bàn cờ.

Còn có một cái ghế đá, cái này hẳn là để lại cho hắn ta.

A Tề chính thức bước vào đây, ngồi xuống trước bàn đá.

“Xin chào tiền bối, ta là Lý Minh Triết, ngài cũng có thể gọi ta là A Tề.”

Lão thần tiên không nói gì, chỉ làm một cái thủ thế - mời.

A Tề thấy quân cờ của mình là màu đen, quân cờ của lão thần tiên cũng là màu đen.

Sau đó ngẩng đầu nhìn lão thần tiên.

Lão thần tiên vẫn không nói gì, chỉ ra dấu mời.

Khi ánh mắt của hắn ta trở lại, cờ của mình biến thành đã biến thành màu trắng.

A Tề:...

A Tề không cầm cờ lên, nói một cách thấm thía: "Tiền bối, kỳ thật cũng không cần làm như vậy, làm như mình thích là tốt rồi.”

Lão thần tiên lắc đầu, cũng thấm thía nói: "Ta chết rồi, chỉ còn lại cái tên sau lưng, ta không muốn khí tiết tuổi già cũng khó giữ được.”

A Tề bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Ngài không phát hiện ra ta sao?”

Lão thần tiên cười khổ nói: "Bên kia đã có người thu thập hài cốt cho ta, ta cho rằng sẽ không có ai tới.”

“Thật sự không cần quá để ý, ngài đã chết rồi, cho dù ta nói ra bên ngoài thì cũng sẽ không có người tin một con quỷ sẽ làm chuyện như vậy.”

A Tề lại khuyên nhủ.

“Mọi người có lẽ sẽ không tin, thế nhân rất nguyện ý nghe được một chuyện vui như vậy.”

Nói đến đây, sắc mặt lão thần tiên dần dần âm trầm.

A Tề âm thầm đề phòng lão thần tiên hạ độc thủ......

Trên bàn đá đột nhiên xuất hiện rất nhiều đồ vật.

Lão thần tiên vui vẻ ra mặt: "Hoan nghênh ngươi tiếp nhận truyền thừa của ta.”

A Tề:...

Hắn ta tưởng là diệt khẩu, không ngờ là mua chuộc.

“Cứ như vậy cho ta, không muốn khảo nghiệm nữa sao?”

Lão thần tiên góc ngẩng đầu 45 độ nhìn về phía bầu trời: "Chỉ tính nơi này, có thể tới nơi này đã vô cùng khoa khăn, càng đừng nói ở chỗ này chờ lâu như vậy, chỉ vì chờ thủy triều rút lui.

Ta muốn có truyền nhân, không muốn tuyệt tích.

Huống chi, ta đã đưa cho đồ tôn kia thứ quan trọng nhất.

Thay vì chôn những thứ này ở chỗ này, không bằng đưa cho ngươi đi.

Hơn nữa, ta thấy ngươi tu luyện công pháp cũng rất bí hiểm, không cần đến ta, trong này có một ít tài nguyên tu luyện của ta, còn có những tâm đắc tu luyện của ta, ngươi cầm đi.”

Tuy rằng cảnh giới hiện tại của A Tề thoạt nhìn là Tứ giới, đây kỳ thật là hiệu quả của công pháp.

Thực lực của hắn ta vẫn là Ngũ giới.

Công pháp có thể cho hắn ta có được thực lực Tứ giới trong thời gian ngắn, đồng thời hiện ra khí tức Tứ giới.

Khi A Tề chuẩn bị cất những thứ này đi.

Lão thần tiên lại ném ra một tảng đá.

"Bỏ ở trong tảng đá này đi, tảng đá này là do ta phát hiện ở chỗ này, chỉ cần đưa một chút nguyên khí vào bên trong là có thể bỏ đồ vật vào, rất thần kỳ."

A Tề nhận lấy tảng đá, chất những thứ này vào.

Lão thần tiên nhìn A Tề cầm đồ xong thì suy nghĩ.

Không kiềm được truy hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không tò mò về nội dung trên những bức bích họa kia sao?

Chương 134 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!