Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 156: CHƯƠNG 155: CẢNH GIỚI CAO HƠN NHẤT GIỚI

Không đợi Đại Thủy thúc mở miệng hỏi trước.

Tiêu Tử Phong đã tháo mặt nạ xuống, hai tay mở ra, nước mắt lưng tròng lao tới.

“Lý thúc, thúc cũng còn sống, ta rất nhớ thúc.”

Hắn đi lên, ôm lão Lý thật chặt.

Lão Lý cũng đã có kinh nghiệm phong phú, đầu tiên là phối hợp ôm ấp.

Sau đó lại truyền âm hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Tiêu Tử Phong đồng thời truyền âm nói: "Hiện tại ta là nhi tử của tiêu sư, toàn bộ người của tiêu cục bị yêu thú giết, hiện tại chỉ có hai người chúng ta sống sót, ngài là trưởng bối Lý thúc trong nhà ta.”

"Tên thật hay tên giả?"

Lão Lý đầu hỏi ra vấn đề mấu chốt mà mình muốn biết.

"Tên thật."

Trong nháy mắt tình cảm của lão Lý bộc phát từ trong ra ngoài, bắt đầu khóc lóc kể lể.

“May mà ngươi còn sống, nếu ngươi chết, ta làm sao ăn nói với phụ thân đã chết của ngươi đây?”

“Hu hu hu......”

"Lý thúc, còn có thúc ở với ta, về sau ở trên này ta cũng sẽ không cô đơn nữa!"

Tiêu Tử Phong khóc lớn tiếng hơn.

Một cảnh tượng cảm động tìm kiếm người thân đang diễn ra ở đây.

Đám người Đại Thủy thúc cảm thấy ấm lòng vì cảnh tượng ấm áp này.

Nguyệt Ngọc: ...

Quỷ Kiếm Tiên, vị kiếm tiên thứ ba của Đại Chu, làm người quyết đoán sát phạt, ra tay tàn nhẫn.

Tính tình nóng nảy, phàm là người kết thù với ông thì ông chưa từng kéo dài, nếu ngươi kết thù với ta ở canh ba, ta sẽ cho ngươi chết vào canh năm.

Có thể nói, trên giang hồ là Kiếm Tiên duy nhất không có kẻ thù, kẻ thù và ông chỉ có một người có thể sống trên giang hồ.

Sao lại thành như này?

Sau đó, ở trên một vách núi.

Lão Lý nhìn đáy vực sâu không thấy đáy, nói trong gió núi Phù Sơn nhào tới đối diện: "Ta không hiểu, nhiều nơi có thể để chúng ta thuận tiện nói chuyện như vậy, vì sao ngươi nhất định phải kéo ta tới đây?"

Tiêu Tử Phong cảm nhận được gió gào thét bên tai.

"Ngài không cảm thấy nói chuyện như vậy đặc biệt thú vị sao?"

Lão Lý: ...

Tại sao phải hỏi hắn chuyện này, không phải hắn vẫn luôn động kinh như vậy hay sao, mình thế mà còn chưa quen.

Thế là quay lại chuyện chính.

“Lý Tảo Tuệ là ngươi sao?”

“Đúng.”

“Hỗn Độn cũng là do ngươi xử lý sao?”

“Đúng.”

“Biết thân phận của nữ tử kia không?”

“Không biết.

Nhưng đã từng gặp qua ở phong cấm chi địa.”

Lão Lý cảnh cáo nói: "Đó là quốc sư của Nam Linh quốc.”

“Ồ......”

Lão Lý nhìn Tiêu Tử Phong qua loa như thế, cũng không nói thêm gì nữa.

Ông chỉ nhìn phong cảnh tươi đẹp này, lại thản nhiên nói: "Ngươi tạo ra động tĩnh rất lớn, Hỗn Độn rất mạnh sao?"

Tiêu Tử Phong gật đầu.

“Xem ra tu vi của ngươi đã rất cao thâm, đã đạt được phản phác quy chân, ngay cả ta cũng không nhận ra.”

Tiêu Tử Phong không nói gì, đưa tay mình ra.

Lão Lý có chút khó hiểu.

“Ngài bắt mạch đi.”

Lão Lý đè mạch đập.

Biểu tình từ lúc khó hiểu lại biến thành khiếp sợ, còn có một chút đau lòng, còn hiện lên một chút tự trách.

Phong cấm chi địa là nơi ông đề cử.

Thật lâu sau, ông buông tay Tiêu Tử Phong xuống.

“Đây là vì giao thủ với Hỗn Độn.”

“Đúng.”

Lão Lý không rõ Tiêu Tử Phong sao có thể sống cho đến bây giờ, loại thương thế này đặt ở trên người tu hành bình thường đã chết 800 năm trước.

Kinh mạch bị phế thành như vậy, tu vi mất hết, nếu như đặt loại tình huống này ở trên người ông, cho dù may mắn sống sót, có lẽ ông cũng sẽ chết dần.

Không có người tu hành nào có thể chịu đựng được chuyện này, đây chứng tỏ đã triệt để biến thành một phế nhân.

Lão Lý đầu thấp giọng nói một câu.

“Không đáng.”

Tiêu Tử Phong khẽ cười.

“Không sao, ta trong họa gặp phúc, thực lực mạnh hơn rồi, một trăm búa như ngài cũng không thở dốc.”

Lão Lý cảm thấy lời này là đang an ủi.

Vách đá nơi bọn họ đứng đột nhiên gãy lìa, sau đó vách đá này cũng nâng hai người chậm rãi phi hành.

Lão Lý không thể tưởng tượng nổi nhìn Tiêu Tử Phong.

Tiêu Tử Phong lúc này chợt lấy Thanh Lân Kiếm ra.

Lão Lý lại càng cảm thấy thần dị, Thanh Lân kiếm không được Tiêu Tử Phong luyện hóa, sao hắn lấy ra được?

“Trả lại cho ngài.”

Lúc trước mượn kiếm của lão Lý là bởi vì hành tẩu giang hồ, hắn không có thần binh lợi khí gì, cũng không thể cầm một thanh kiếm gỗ, gặp người liền sử dụng "100% tay không tiếp đao sắc”.

Lão Lý trêu ghẹo nói: "Sao lại trả lại cho ta?”

Tiêu Tử Phong lấy ra kiếm gỗ kim quang lấp lánh của mình.

“Ta đây còn có cái khác.”

Lão Lý đầu nhìn thanh kiếm gỗ tỏa ra kim quang này.

Thanh kiếm gỗ này ông rất quen thuộc, chính là thanh kiếm gỗ bình thường kia.

Phía trên tản ra đại lượng công đức.

“Ngươi đã làm gì nửa năm nay? Sao ta có cảm giác còn phấn khích hơn cả đời này của ta.”

Tiêu Tử Phong không trả lời vấn đề này, hỏi ngược lại: "Muốn trở nên mạnh hơn không?”

Lão Lý:???

Tiêu Tử Phong tiếp tục nói: "Cái này có kiếm pháp truyền thừa lợi hại, ngươi có muốn thử hay không?"

Lão Lý đầu nghe thấy kiếm pháp, có thể nói là cực kì tự tin.

“Trừ “Một Kiếm Tiên Nhân Quỳ” của ngươi ra, kiếm pháp đáng để ta học tập trên thế gian này cũng không nhiều.”

Tiêu Tử Phong nghe thấy thế thì liền lấy thẻ tre truyền thừa ra, ra vẻ muốn cất lại, đồng thời nói: "Xem ra ngài không có hứng thú với kiếm pháp do cao thủ kiếm đạo trên Nhất giới này sáng tạo rồi

Chờ có thời gian rảnh, ta sẽ đưa cho Triệu Tuyền Lạc! Nàng ấy hẳn sẽ rất thích thú.”

Lão Lý nghe được từ mấu chốt "trên Nhất giới ".

“Còn có cảnh giới trên Nhất giới sao?”

Tiêu Tử Phong nói với vẻ đương nhiên: "Nếu không thì sao?

Lão Lý lúc này đổi ý nói: "Lấy kiếm pháp ra trước, để ta xem hai lần.”

Chương 155 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!