Nhưng khi quốc sư ưu sầu có vẻ càng thêm quyến rũ, quốc sư vốn đã giống nam tử, còn là loại cực kỳ tuấn tú, lại phối hợp với suy nghĩ giữa đôi lông mày kia, thử hỏi nữ tử nào trong thiên hạ lại không động tâm.
Nguyệt Ngọc nhận lấy trà uống một ngụm, không hề chú ý đến thần sắc của Vân Yên.
Cứu đối phương về, vốn là một nước cờ ma xui quỷ khiến.
Có thể là cảm thấy bài thơ như vậy, phối hợp với người như vậy, cứ như vậy lưu lạc ở trong thanh lâu thì quá mức lãng phí.
Ban đêm.
Nhị Ngưu đi ra ngoài nhặt củi, đến giờ cơm tối hắn ta vẫn chưa trở về.
Thậm chí có mấy người đi tìm, lại không tìm được người.
Mấy người Tiêu Tử Phong cũng gia nhập tìm kiếm trên đường.
Dựa vào một số dấu vết lưu lại, mấy người mở ra một bụi cây, phát hiện một cái hang động.
Dưới độ dốc của hang động.
Tiêu Tử Phong không nói hai lời, nhảy thẳng xuống.
Hắn trượt thẳng xuống giống như cầu trượt ở trong hang động.
Thanh âm kỳ ảo truyền đến từ trong hang động: "Lão Lý, ngài cũng đi xuống theo đi.”
Nhìn hai người đều đi xuống, Nguyệt Ngọc cũng đuổi theo, nhưng lúc gần đi, nàng nói với mấy người Đại Thủy thúc: "Các ngươi đừng xuống đây, nếu xảy ra chuyện gì, chúng ta còn phải quan tâm đến các ngươi sao?"
Đại Thủy thúc lần đầu tiên cảm giác bị vũ nhục trong khi mình là một nam nhân, ông còn không thể phản bác.
Nguyệt Ngọc vừa đáp xuống đất liền loáng thoáng nghe được một tiếng kêu cứu quen thuộc.
Khiến thân thể nàng cứng đờ.
Nàng cảm thấy khó tin nên đi về phía trước một bước, lại loáng thoáng nghe được thanh âm này.
Sau đó, nàng quay đầu không nói hai lời, lập tức trở về.
Tiêu Tử Phong nhìn Nguyệt Ngọc đột nhiên rời đi.
Lão Lý và Tiêu Tử Phong ngăn cản đối phương lại.
Tiêu Tử Phong hỏi: "Hình như ngươi biết cái gì đó?”
Nguyệt Ngọc vẫn bình tĩnh.
"Nghe thấy tiếng kêu cứu mơ hồ từ hang động không?"
Tiêu Tử Phong và lão Lý gật đầu.
Nguyệt Ngọc nói: "Đây là một bằng hữu của ta, nhưng ta không muốn gặp hắn.”
Tiêu Tử Phong và lão Lý nghe nói như thế thì lộ ra nụ cười hèn mọn, trong này có quỷ.
Tiêu Tử Phong hỏi: "Vì sao?”
Nguyệt Ngọc nhìn Tiêu Tử Phong, gằn từng chữ: "Bởi vì ta coi hắn là bằng hữu, nhưng hắn lại muốn ngủ với ta.”
“Ồ......” × 2
………
Ở phía bên kia, Nhị Ngưu bị nhốt trong một cái rào chắn nho nhỏ, bị một nam nhân thân cao không tới một mét bốn, giơ tay đấm vào ngực một cái.
“Ngươi chắc chắn những huynh đệ kia sẽ tới cứu ngươi?”
Hai tay Nhị Ngưu ôm lấy mình, điên cuồng gật đầu.
“Bọn họ phát hiện ta biến mất, nhất định sẽ tới tìm ta.”
Nam nhân thở dài: "Hy vọng bọn họ không ngốc như ngươi.”
Nhị Ngưu có chút ủy khuất, lá chắn này không biết xảy ra chuyện gì, âm thanh truyền ra đều loáng thoáng, hắn ta không nghe rõ thì đã đi về phía trước, kết quả đi tới đi lui thì không hiểu sao bị nhốt vào trong lá chắn này.
Còn tưởng rằng là nam nhân có vóc dáng nhỏ bé này muốn hại hắn ta, nên hắn ta rống lên vài câu với nam nhân này, cái tên vóc dáng nhỏ nhắn này lại biết đánh nhau, trực tiếp ấn hắn ta ngã xuống đất.
Mà lúc này, nam nhân này hồi tưởng lại, đã từng bởi vì một câu nói của một nữ tử.
“Muốn cưới ta, ít nhất phải mạnh hơn ta.”
Cũng bởi vì những lời này, hắn ta đã mạo hiểm tìm kiếm truyền thừa thượng cổ trong truyền thuyết ở đây, kết quả lại bị nhốt đến bây giờ, thật xui xẻo.
Hắn ta đã bị nhốt mấy lần, nếu không phải tu vi của hắn ta cao thâm, hắn ta đã Tích Cốc.
Nếu đổi lại là những người khác, mấy giờ này cũng đủ để bọn họ chết đói.
Mặc dù hỏi Nhị Ngưu như vậy, nhưng kỳ thật hắn ta không ôm hy vọng xa vời gì, bằng hữu của người bình thường có thể là cao nhân gì sao?
Nơi này có thể nhốt cả hắn ta.
Chỉ là hy vọng đối phương không nên ngốc đến mức hồ đồ đi lên phía trước, vậy thì có thể giúp hắn ta truyền lại một ít tin tức ra ngoài.
Đối với hắn ta, như vậy là đủ rồi.
Lịch sử tình cảm của hắn cực kỳ phong phú, từng quen biết một vị huynh đệ, trong lúc ở chung, hắn ta phát hiện mình đã nảy sinh một loại tình cảm khác đối với người huynh đệ đó, một khắc kia, tâm tính của hắn ta sụp đổ, bởi vì hắn ta không thể chấp nhận bản thân mình như vậy.
Chờ đợi mãi đến khi hắn ta có thể hạ quyết tâm, muốn nói rõ với người huynh đệ đó, nhưng lại phát hiện người huynh đệ mình thích kỳ thật là thân nữ nhi.
Lại tốn thêm một khoảng thời gian sau khi chấp nhận hiện thực.
Chỉ vì một câu nói nên đã đến đây.
Đám người Tiêu Tử Phong đi vào một thông đạo hẹp dài thông qua tiếng hô hoán loáng thoáng.
Cuối lối đi có một tầng rào chắn phát ra ánh sáng nhạt, bên trong thông đạo có hai người.
Một người là Nhị Ngưu, còn có một người nữa, có lẽ chính là bằng hữu của Nguyệt Ngọc.
Nguyệt Ngọc nhìn đối phương thì lấy tay che mặt, nàng thật sự không muốn gặp người bạn này.
Đinh Kiệt thấy ba người bọn họ xuất hiện ở bên kia, nhất là khi nhìn người mà hắn ta ngày nhớ đêm mong.
Hắn ta kích động mừng rỡ, không nhịn được giậm chân, hoa chân múa tay vui sướng.
Nhị Ngưu cũng vậy, nhìn Tiêu Tử Phong giống như nhìn thấy cứu tinh, cao hứng vừa la lên vừa vẫy tay.
Tuy nhiên, tiếng hét của họ không hề rõ ràng.
Tiêu Tử Phong nhìn con đường trước mặt.
Hắn nói với đám người Nguyệt Ngọc: “Các ngươi chờ ở đây, ta đi trước.”
Lão Lý không hề ngăn cản.
Nguyệt Ngọc cũng không nghi ngờ gì.
Nơi này vừa nhìn chính là có bẫy rập, mà cảnh giới của bằng hữu kia của nàng cũng không thấp, dù sao cũng là bằng hữu của nàng, thực lực Tam giới tóm lại là có bẫy.
Cho nên có một cường giả đi dò đường là rất cần thiết.
Dưới sự quan sát của Đinh Kiệt và Nhị Ngưu, Tiêu Tử Phong chậm rãi đi về phía bọn họ.
Chương 159 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]