Chư Kiền lại im lặng một lần nữa, nó có thể bảo đảm mình trung thành, nhưng nó có thể bảo đảm những con thú khác nghĩ gì không?
Phong ấn ngàn vạn năm khiến nó tràn ngập oán hận và lửa giận đối với nhân loại.
Những con thú đã nói chuyện với nhân loại về điều kiện được thả ra trước thời hạn còn có thể có loại cảm xúc này sao?
Bọn nó đang đau khổ ở đây, còn chúng thì đang sống một cuộc sống tự do thoải mái từ lâu, nó chắc chắn không thể dễ dàng tha thứ khi đối mặt với những hung thú đã từ bỏ sự kiêu ngạo của mình.
Tiêu Tử Phong lúc này lại thêm một mồi lửa, nói: "Những gì ta hiện tại nói với ngươi, chúng ta biết đối phương cũng biết, nói cách khác, đối phương nhất định sẽ đứng ở phía đối lập với chúng ta.
“Đối mặt với loại tình huống này, tránh cho chúng ta sau khi thực lực khôi phục lại trả thù nhau, cách tốt nhất là gì?"
Chư Kiền nói ra câu trả lời theo sự dụ dỗ của Tiêu Tử Phong: "Giết chúng.”
“Chính là giết chúng, hung thú không vì mình, trời tru đất diệt."
“Chúng ta vốn chém giết không ngừng, cá lớn nuốt cá bé.
“Bọn chúng làm như vậy cũng không có gì đáng trách, vậy cũng đừng trách chúng ta tâm ngoan thủ lạt.”
Tiêu Tử Phong lúc này giống như một vị diễn thuyết gia hung tàn, trong giọng nói tràn ngập bạo ngược và giết chóc, cùng với miệt thị đối với kẻ phản bội.
Chư Kiền lúc này hùa theo Tiêu Tử Phong: "Đúng, nếu bọn họ có can đảm phản bội thì sẽ phải gánh vác cái giá cho sự phản bội, một ngày nào đó, khi ta rời khỏi nơi này, ta nhất định sẽ xé nát bọn họ.”
Khóe miệng Tiêu Tử Phong nhếch lên: "Sẽ có một ngày, ta sẽ mang theo ngươi, mang theo đại quân của chúng ta, một lần nữa trở lại vương tọa thuộc về chúng ta, mà đầu của những kẻ phản bội kia sẽ là bậc thang để chúng ta leo lên vương tọa."
Vào giờ khắc này, Chư Kiền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Tiêu Tử Phong trấn an đối phương: "Chờ thời cơ chín mùi, chúng ta giết phản đồ trước, sau đó diệt Nhân tộc.”
Chư Kiền kích động nói: "Đại nhân có thể triệu hoán ta bất cứ lúc nào.”
Tiêu Tử Phong nói còn tùy sau đó lại pha thêm vài câu hùng hồn.
Khiến Chư Kiền nhiệt huyết sôi trào, tích cực hẳn lên.
Thế giới trước nghe sếp nhiều lời như vậy, hiện tại cũng có thể dùng để nói với người khác.
Chờ đến khi Tiêu Tử Phong đi ra ngoài dựa vào trận pháp.
Đập vào mắt chính là Nguyệt Ngọc đang cầm cây mây quất Đinh Kiệt.
Lão Lý còn cầm một thanh dây mây, một khi Nguyệt Ngọc đánh gãy thì ông lập tức đưa dây mây qua.
Tiêu Tử Phong choáng váng, khi hắn hao phí miệng lưỡi cứu cả thế giới, những người này đang làm gì vậy?
.
Vài giờ trước.
Sau khi mấy người đi ra từ trong huyệt động, lão Lý kêu Nhị Ngưu về trước.
Sau đó, Nguyệt Ngọc bắt đầu giới thiệu thân phận hai người cho nhau.
“Vị này là Đại Chu Quỷ Kiếm Tiên, Lý Mạc Cuồng!”
“Vị này là võ phu Tam giới, Đinh Kiệt.”
Đinh Kiệt nghe được tên của đối phương, lập tức kinh ngạc nói: "Không phải nghe đồn ông ta đã chết rồi sao?"
Nguyệt Ngọc vẫn bình tĩnh nói: "Ngươi mất tích, Nam Linh cũng có người đồn ngươi đã chết.”
Nguyệt Ngọc thầm nghĩ trong lòng: Người này bị nhốt nhiều năm nên bị choáng đầu rồi phải không? Vừa gặp mặt đã nói người ta đã chết.
Còn là nói với một Kiếm Tiên nổi danh táo bạo, nói như thế, thân thể võ phu Tam giới gánh vác được một kiếm của người ta không?
Lão Lý thuận miệng cười ha ha nói: "Giang hồ vẫn luôn như vậy, luôn thích lưu truyền một số lời đồn giả không phù hợp.”
Đinh Kiệt cũng gãi đầu nói: "Đúng vậy, đúng vậy, lúc trước giang hồ còn đồn tư chất ngài không bằng Thanh Sơn Kiếm Tiên, hiện tại ngài là Kiếm Tiên, khẳng định là đã đánh bại đối phương đúng không? Khẳng định hung hăng tát một bạt tai cho những người đó.”
Đinh Kiệt nói xong câu đó, không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Đinh Kiệt có chút khó hiểu nên hỏi: "Sao vậy?”
Nguyệt Ngọc truyền âm nói: "Thanh Sơn kiếm tiên bị Kiếm Thần mới xuất thế đánh tan kiếm tâm, đã không còn lòng dạ nào giao chiến với những người khác, Lý Mạc Cuồng đã đánh bại Kiếm Tiên Chu Tuế Phàm.”
Chu Tuế Phàm được xem là Kiếm Tiên yếu nhất.
Nguyệt Ngọc biết tuy rằng Lý Mạc Cuồng hiện tại đã đột phá đến Nhất giới, nếu lại tranh tài cùng Thanh Sơn Kiếm Tiên, có lẽ ông sẽ có sáu phần thắng, vấn đề là loại chuyện này như một cây gai đâm vào trong lòng đối phương, không phải mình tự tay chấm dứt, chung quy sẽ có chút chán ghét.
Nhất bây giờ còn bị người ngoài nói ra.
Lão Lý nhìn về phía Nguyệt Ngọc, ánh mắt kia như thể đang nói người bằng hữu này của ngươi, ta có thể một kiếm đâm chết hay không.
Đinh Kiệt cũng vội vàng chuyển đề tài.
“A Nguyệt Ngọc, tại sao ngươi lại ở đây?”
Nguyệt Ngọc cực kỳ bình thản nói: "Tùy tiện đi dạo một chút, trùng hợp tới nơi này.”
Đinh Kiệt nhìn vẻ mặt lãnh đạm của Nguyệt Ngọc, đối phương chính là quốc sư Nam Linh quốc, nào có nhiều thời gian đi dạo khắp nơi như vậy.
Chẳng lẽ đối phương tới nơi này là vì tìm ta?
Rất có thể, bằng không không cần thiết, hơn nữa còn mời một vị Kiếm Tiên và một vị cao thủ tinh thông trận pháp.
Trước kia không suy nghĩ kỹ, hiện tại nghĩ lại, tính cách Nguyệt Ngọc vẫn luôn là mặt lạnh tâm nóng, làm chuyện gì vì người khác cũng sẽ không dễ dàng nói ra.
Nghĩ tới đây, Đinh Kiệt rưng rưng nước mắt.
"Ta biết ngay ta biến mất nhiều như vậy, ngươi là người quan tâm ta nhất, ta tin tưởng ở trong lòng ngươi khẳng định cũng chỗ cho ta, chúng ta không cần tránh né nữa đâu, chúng ta phải dũng cảm đối mặt với tình cảm trong lòng, ta biết trong lòng ngươi khẳng định cũng có tình cảm với ta."
Lời còn chưa dứt, Nguyệt Ngọc tiện tay kéo một cây mây, trực tiếp trói Đinh Kiệt lại.
Sau đó lại kéo ra một cây mây dùng sức quất Đinh Kiệt, nàng thật sự không thể nhịn con hàng này nữa.
Đã nhiều năm trôi qua như vậy, hắn ta vẫn thích tìm đường chết.
Quất không được mấy cái, dây mây đã bị đứt.
Lão Lý vừa nhìn thấy thế, ông lại đi hỗ trợ kéo mấy cây dây mây, còn yên lặng rót kiếm khí của mình vào trong dây mây.
Chương 162 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]