Trong quân đội dẫn đầu, Lăng Minh Chiến nuôi dưỡng một đám thuật sư.
Sau khi bọn họ chiếm lĩnh một mảnh địa phương thì sẽ bắt đầu khắc sâu trận pháp, hiến tế đại lượng huyết nhục.
…
Cách Nạp Nặc nhìn những người dân di cư, không ngờ mọi chuyện lại đảo ngược nhanh như vậy.
Năm mới sắp đến, bọn họ nghĩ Đại Chu đã thần phục dưới thiết kỵ của bọn họ, hắn ta còn đi theo Tháp Cổ Thác Nhĩ đại tướng quân, thương thảo về điểm khác nhau của con người ở nam bắc Đại Chu.
Có thể áp dụng chiến thuật khác nhau để đối phó.
Nhưng chưa tới một năm, bọn họ giống như con chuột, bị Đại Chu đánh chạy trốn khắp nơi.
Đại Chu hiện tại càng thêm tàn bạo hơn những năm trước, lúc trước còn bắt con dân của bọn họ làm tù binh, đàm phán với bọn họ, hoặc là bán bọn họ làm nô lệ.
Nhưng hiện tại bọn họ chỉ có giết chóc, hoàn toàn không cho ai sống, giết chết toàn bộ.
Ngay cả Tháp Cổ Thác Nhĩ Đại tướng quân cũng chết trên chiến trường.
Bọn họ hiện tại ngay cả phái binh ngăn chặn đối phương đều phải ôm thái độ cửu tử nhất sinh.
Đối phương thật sự quá mạnh, cường đại hơn những năm trước nhiều.
Tướng lĩnh dẫn binh, cùng với những binh sĩ kia.
Những binh lính kia giống như ác quỷ bò ra từ địa ngục, không nhìn thương tàn, đến chết mới thôi.
Hắn ta từng ở thấy ánh mắt của những binh sĩ kia trong một lần rút lui, không có chút nhân tính nào.
Chỉ có khát vọng cực độ đối với giết chóc, mỗi khi bọn họ giơ đao lên thì không hề có bất kỳ thương hại nào đối với sinh mệnh, chỉ có cuồng nhiệt đối với máu tươi.
Hắn ta không phải chưa từng giao thủ với binh lính Đại Chu, nhưng chưa từng thấy ánh mắt như vậy.
Bây giờ, họ bị buộc phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ các quốc gia khác.
Lúc này, có một đội thủ vệ đi tới bên cạnh hắn ta.
Tướng lĩnh dẫn đội nói: "Thiếu chủ, chúng ta nên đi Nam Linh, Thiếu chủ dẫn các tộc nhân rút lui đi, mọi chuyện nên giao cho những người khác.”
Cuối cùng, Cách Nạp Nặc nhìn khắp mảnh đất này, có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội quay trở về.
Lần này đi Nam Linh tìm kiếm sự ủng hộ.
Nếu Nam Linh nguyện ý xuất binh, Đại Chu nhất định sẽ khó chú ý hai phía.
Đến lúc đó, Bắc Man có thể thả lỏng hơn rất nhiều.
Giữa các quốc gia sẽ không có tình hữu nghị, không có thương hại, cũng không có tình cảm, chỉ có lợi ích, lợi ích là quy tắc thứ nhất giữa các quốc gia.
Cho nên, muốn đối phương ra tay hỗ trợ thì phải cần trả giá đủ
Mà hắn ta chính là cái giá đó.
Bắc Man gần như đã định ra người tiếp nhận, hậu nhân mà Bắc Man Khả Hãn nhiều năm bồi dưỡng.
Về phần vì sao lại lựa chọn Nam Linh trong số những quốc gia này, bởi vì Nam Linh không có thù hận gì với Bắc Man.
Nếu là quốc gia khác, chỉ sợ sẽ muốn nhiều hơn, nhất là quốc gia xung quanh.
Phần lớn đã từng bị Bắc Man quấy rầy, thậm chí bọn họ còn ôm tâm tư trai cò tranh chấp, ngư ông đắc lợi.
Chỉ cần khi Bắc Man bị diệt, quân đội Đại Chu mỏi mệt, còn chưa triệt để khống chế Bắc Man, bọn họ liền có thể phát binh trước.
So sánh như vậy, không thể nghi ngờ, Nam Linh là lựa chọn tốt nhất.
Bình Lạc Thành.
Trong phủ Thái thú Nguyên Bình.
Nguyên Bình cũng là người mang theo hơn 2000 quan binh đi tiêu diệt thổ phỉ ngày hôm đó.
Lúc này có mệnh lệnh truyền đến.
Đại sứ Bắc Man sắp tiến đến, Linh Đô cũng sẽ phái người đến đây tiếp đãi, mà trước đó, bên hắn ta phải chuẩn bị nghênh đón cho tốt.
Lệnh truyền đến rất chi tiết, ngay cả tuyến đường đối phương đi qua cũng ghi rõ.
Thấy đường đi của đối phương là phải đi qua Hắc Hổ Sơn.
Trước kia, đó chính là một tòa đỉnh núi vô danh, nhưng từ khi có Hắc Hổ Trại, nơi này cũng đã có tên.
Hiện tại, Nguyên Bình cuối cùng cũng có chút suy đoán, lúc trước quốc sư xuất hiện ở đây vẫn là một bí ẩn vây quanh trong lòng hắn, chỉ có thể suy đoán lung tung dưới đáy lòng, cũng không dám đi hỏi thăm xung quanh.
Mà hiện tại, hắn ta có lẽ đã hiểu được.
Quốc sư cũng thật là thần cơ diệu toán, Bắc Man tới thăm Nam Linh có lẽ là sớm trong dự đoán của nàng.
Căn cứ vào con đường tin tức của hắn ta, Bắc Man hiện tại đang đánh nhau hừng hực khí thế với Đại Chu.
Nhìn tình huống hiện tại, Bắc Man đoán chừng là sắp kiên trì không nổi nữa.
Đây e rằng là lần đầu tiên hai bên ra oai phủ đầu.
Như vậy thì hắn ta cứ chờ ở trong thành là thích hợp nhất.
Không mất lễ nghi, cũng không quấy rầy kế hoạch của những đại nhân vật này.
Cách Nạp Nặc mang theo hơn trăm sứ đoàn tinh binh, nhìn vẻn vẹn 20 thổ phỉ đang ngăn cản đường của bọn họ.
Đây là thổ phỉ nhà ai?
Lại ngu xuẩn như thế, bọn họ cũng không phải là thương đội một trăm người tay không tấc sắt.
Mà là tay cầm trường thương cong cong, tinh binh thân kinh bách chiến.
Có thể nói, mỗi người đều là gần như lấy một chọi mười lăm.
Hơn nữa, bọn họ còn đang treo cờ Bắc Man sứ đoàn.
Sứ đoàn có thể tùy tiện đánh cướp sao?
Thổ phỉ đánh cướp sứ đoàn, chuyện này không khác gì muốn chết, nếu bởi vậy ảnh hưởng đến hai nước.
Những thổ phỉ này có người nào thì tính người đó, ít nhất đều phải giết tam tộc.
Tiêu Tử Phong vốn không muốn đến, còn định xuống dưới đất tìm Chư Kiền tán gẫu.
Kết quả, Nguyệt Ngọc có tin tức liền tùy tiện nói một câu, là người Bắc Man.
Lúc ấy, hắn đã mang theo đao, nhanh chóng tới đây.
Sau đó quyết đoán đứng ở vị trí C. (vị trí trung tâm)
Hắn cầm đao, cực kì phách lối chỉ vào phía đối diện.
“Hắc Hổ Sơn, Hắc Hổ đường, thần tiên qua đường cũng phải để lại lộ phí.”
Cách Nạp Nặc bị tên thổ phỉ ngu xuẩn này chọc cười, xua tay, thân vệ hai bên rút ra loan đao tiến lên......
Trước Hắc Hổ Sơn.
Một đám nam nhân giống như bị nhổ lông chim nhạn, xếp chồng chất đống ở trước núi.
Cách Nạp Nặc được đặt ở dưới cùng.
Chân chính người chồng người.
Mấy người Đại Thủy thúc được thăng cấp vũ khí, đối phương sử dụng võ khí tốt hơn vũ khí bọn họ tìm người làm.
Hơn nữa còn có chiến mã ưu tú.
Càng miễn bàn tới mấy rương tiền tài lớn kia.
Đại Thủy thúc ôm cái rương, không muốn buông tay.
Trong lòng nghĩ đến mùa đông năm đó, khi về thôn đón năm mới, nhất định phải mua cho Tiểu Niệm thật nhiều đồ.
Lúc đó còn có thể mua một căn nhà lớn trong thành.
Mua thêm một bộ quần áo bằng tơ lụa, Tiểu Niệm thích quần áo bằng tơ lụa xinh đẹp, nhưng chưa từng nhắc tới trước mặt người phụ thân này.
Nhưng vị phụ thân này làm sao có thể không biết nữ nhi của mình thích cái gì.
Chỉ là nhà nghèo, cũng không muốn nhắc tới mà thôi.
Chương 174 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]