Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 178: CHƯƠNG 177: MUỐN RỜI ĐI

A Tề nhìn thành trì cách đó không xa, cao lớn to lớn đẳng cấp, đi tới đi lui, người tiến vào thành trì không giàu thì quý, đa số ai cũng quần áo hoa lệ, hắn ta hỏi Tiểu Linh Mộc.

“Ngươi chắc chắn mình muốn đi vào đây sao?”

Tiểu Linh Mộc chỉ vào tòa thành trì kia, gật đầu.

Trong thành.

Nơi mà Tiểu Linh Mộc hướng đến bình thường đều có tàn hồn của nàng, mà trong thành này cũng có tàn hồn của Tiểu Linh Mộc.

Đoạn đường này A Tề còn ôm một chút chờ mong, cho đến khi hoàn toàn nhìn thấy tòa thành.

Sau khi Tiểu Linh Mộc trả lời chắc nịch.

A Tề cảm thấy phức tạp.

Để thoát khỏi tòa thành trì này, hắn ta không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ sở, chịu bao nhiêu tội lỗi.

Tòa thành trì này chính là Hoàng Đô.

Không ngờ đi lòng vòng lại trở về.

Nếu không phải biết được Hoàng đế ngự giá thân chinh, có lẽ hắn ta đã rời đi lúc nửa đường.

Nhưng hiện tại Hoàng đế không ở Hoàng đô, hắn ta lại nhìn thoáng qua Tiểu Linh Mộc bên cạnh.

Hiện tại có lẽ không ai làm đối thủ của nàng.

Quỷ Kiếm Tiên trốn xa tha hương, nghe nói Mạc Đạo Ly đã chết, những chuyện này đều nằm trong dự liệu của hắn ta.

Tuy rằng hắn và Mạc Đạo Ly đều là thuật sư, nhưng có thể nói là khác nhau hoàn toàn về mặt lý niệm.

Chỉ cần không phải liên quan đến đại kiếp nạn sinh tử của mình, hắn ta tuyệt đối sẽ không tìm đường chết, tiến hành suy tính gì đó.

Coi như tính cũng chỉ là tính một vài nhân quả bé nhỏ, chuyện nhỏ không quan trọng.

Tính ra thứ gì đó, lại kết hợp với suy đoán của mình cùng với tình báo đã điều tra được thông qua nhiều mặt, tiến hành suy đoán thêm một bước.

Chuyện có thể sử dụng đầu óc thì cũng không cần dùng bí pháp suy tính.

Mà hiện tại, cao thủ duy nhất của Hoàng Đô là Thanh Sơn Kiếm Tiên còn đang bế quan, nếu như không bài trừ tâm ma, chỉ sợ cả đời này sẽ khó tiến thêm một bước, có thể sẽ giảm xuống không phanh.

Bởi vậy, hắn ta muốn quay về hoàng thành xem thử, trong trí nhớ tuổi thơ hắn ta cảm giác hình như mình đã từng phát hiện một vài chuyện khó lường.

Bây giờ phải chứng thực thêm một chút.

Đồng thời, hắn ta cũng muốn tìm hiểu một vài bí mật của hoàng đế.

Là người trong hoàng thất, thân phận ngoài sáng vẫn là huynh đệ với hoàng đế, thậm chí cũng có thể gọi đối phương một tiếng hoàng huynh.

Nhưng hắn ta lại không biết cách gọi chuẩn xác, hình như đều có thể gọi là hoàng huynh hoặc phụ hoàng.

Phía sau bọn họ còn có Dương Bích Liên, Tiểu Lục, Vương Thiết Sơn đi theo.

Từ sau khi Tiểu Lục lấy được thanh đao kia, hắn ta bắt đầu trở nên có chút trầm mặc ít nói, tính tình cũng dần dần trở nên lạnh lùng.

Vương Thiết Sơn bắt đầu trở nên có chút kì quái.

Theo cách nói của ông đây là hiện tượng bình thường, chờ khoảng thời gian này trôi qua là được.

Vương Thiết Sơn không nhịn được ra dấu Lan Hoa Chỉ.

Đi tới bên cạnh A Tề nói: "A Tề huynh đệ, đến nhà ngươi rồi.”

Thanh âm này khiến A Tề như tỉnh mộng, những thái giám kia cũng dùng ngữ khí như vậy để nói chuyện với hắn ta.

Âm dương quái khí hòa lẫn vào nhau.

Xen lẫn sự khiêm tốn, lấy lòng.

Mùi vị này rất thuần khiết.

Không phải tiểu thái giám bình thường có thể có được, người này phải có một chút quyền lực.

A Tề bình thản trả lời: "Nếu có cơ hội thì sẽ dẫn các ngươi đi dạo hai vòng quanh hoàng cung.”

Tiểu Lục nghe nói như thế, trong ánh mắt cũng tràn ngập hứng thú, nhưng hành vi và lời nói của hắn ta không hề biểu hiện sự kích động, chỉ bình thản gật đầu.

Đao khách lợi hại chưa bao giờ vui mừng ra mặt, trầm mặc có thể tăng thêm phần soái khí cho một vị đao khách.

Mặc dù nói hắn ta hiện tại bắt đầu đổi sang luyện đao, nhưng trước kia hắn cũng chưa bao giờ từ bỏ việc luyện công.

Trên đao ngâm độc, khó lòng phòng bị.

Tính cách trầm mặc, vượt quá tưởng tượng.

………

Lão Lý nhìn Tiêu Tử Phong xử lý xong nơi này, cũng không cần ông hỗ trợ nói dối.

Vì thế, ông nói với Tiêu Tử Phong: "Ta định rời đi, ta nghĩ ta đã đột phá vượt qua Nhất giới, muốn đi đọ sức với Đoan Mộc Diệu Vân một phen.”

Tiêu Tử Phong cau mày nói: "Ngài thật vô sỉ, cảnh giới tăng lên lại đi bắt nạt một nữ hài tử.”

Lão Lý bình thản liếc Tiêu Tử Phong, nếu không phải sợ làm hỏng kiếm của mình, ông hiện tại chắc chắn sẽ đâm hắn một kiếm.

"Đối phương có thể đánh thắng Thanh Sơn Kiếm Tiên, thực lực chắc chắn là Nhất giới, ta không tính lấy cảnh giới áp người.

“Lần này đọ sức với đối phương, coi như trợ giúp đối phương một tay, tránh cho sau khi ta vượt qua Nhất giới, ngay cả Kiếm Tiên cùng cảnh giới có thể đọ sức cũng không có.”

Lão Lý tựa như một cao thủ chân chính, một đời độc lập, khoanh tay vô địch.

Tiêu Tử Phong nói không chút lưu tình: "Còn có Kiếm Thần nữa, sẽ không để ngài cô đơn tịch mịch đâu.”

Lão Lý tối sầm mặt, vậy còn không bằng một mình cô đơn tịch mịch.

Ông lãnh đạm nói: "Ta nói là kiếm khách truyền thống, Kiếm Thần thì không tính."

Trong mắt ông, Tiêu Tử Phong cũng không tính là tuyển thủ bình thường.

Đi con đường cực kì ngang tàng, không được đưa vào danh sách kiếm khách truyền thống.

Tiêu Tử Phong nghe lời này, nhất thời có chút không phục.

“Có ý gì? Khinh thường Kiếm Thần sao?”

Lão Lý nói với ngữ khí hơi trầm bổng phập phồng: "Nào dám, đây chính là Kiếm Thần, làm sao có thể để cho hắn hạ mình so sánh với ta chứ?"

Tiêu Tử Phong liền thuận thế nói: "Còn tự biết mình đấy, hài tử dễ dạy.”

Lão Lý: ...

Chương 177 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!