Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 185: CHƯƠNG 184: TRẬN PHÁP KỲ DỊ

Tiêu Tử Phong muốn rời khỏi đây, quay về Đại Chu.

Chuyện phát triển tín đồ Thần Thú giao cho Nguyệt Ngọc và Đinh Kiệt.

Tiêu Tử Phong ở phía trước, nới lời thấm thía với Đinh Kiệt: "Đây là một cơ hội lấy tội lập công mà ta tranh thủ cho ngươi, vốn chuyện phát triển giáo đồ này hẳn là nên giao hết cho Nguyệt Ngọc.

“Nhưng ta đề nghị với Thần Thú, ngươi vẫn có giá trị bồi dưỡng nhất định, vì thế cho ngươi cũng tham dự vào.

“Chỉ cần ngươi làm tốt chuyện này, phát triển ra nhiều giáo đồ, ngươi cũng sẽ có cơ hội trở thành một thành viên của Sứ giả phong ấn hung thú chúng ta.

“Lần này, chỉ cần ngươi làm tốt, truyền thừa sẽ không ít, trở thành nhân vật vượt qua tất cả, ngươi cũng sẽ có cơ hội.”

Nói đến đây, Tiêu Tử Phong lại đổi thành truyền âm: "Nếu không thì sự chênh lệch giữa ngươi và Nguyệt Ngọc sẽ lớn hơn, từ nay về sau, hai người các ngươi sẽ trở thành người của hai thế giới, trong tương lai, ngươi có cơ hội ở trên cùng chiến tuyến với Nguyệt Ngọc hay không? Vậy thì phải xem ngươi có thể nắm chắc cơ hội này hay không đã.

“Ta tin tưởng ngươi cũng hiểu, nữ tử rất khó thích một người kém cỏi hơn mình.”

Nghe câu truyền âm này, trong mắt Đinh Kiệt phảng phất như có lửa đang thiêu đốt.

"Từ giờ trở đi, ta chính là tín đồ trung thành nhất của Thần Thú, ta muốn phấn đấu cả đời vì sự nghiệp Sứ giả phong ấn hung thú.

“Chỉ vì thiên hạ thương sinh, nhân gian chính đạo.”

Tiêu Tử Phong biết đối phương rốt cuộc là vì cái gì, nhưng cũng không vạch trần.

Nguyệt Ngọc cũng chính thức chào tạm biệt Tiêu Tử Phong.

Tiêu Tử Phong đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hắn còn nói thêm.

"Đúng rồi, ta tính một chút, bởi vì các ngươi đã tiếp nhận truyền thừa của Sứ giả phong ấn hung thú trước kia, nhưng bởi vì truyền thừa quá mức xa xưa, cho nên các ngươi sẽ không tính dựa theo những tiền bối còn sót lại, mà tính giống như ta là đời thứ 365."

Nguyệt Ngọc nghe lời này thì không khỏi lẩm bẩm nói: "Lý Tảo Tuệ cũng là đời thứ 365. “

“Đúng vậy, đều là thế hệ thứ 365.”

Tiêu Tử Phong vừa cười vừa trả lời.

Hắn mang theo Chư Kiền đến một nơi vắng vẻ.

Hình thể Chư Kiền trở nên lớn hơn, biến thành bộ dáng gần hơn mười mét.

Tiêu Tử Phong trực tiếp cưỡi lên người Chư Kiền.

Nó nằm cũng rất an ổn.

Chư Kiền linh hoạt khống chế thân hình của mình, bảo đảm độ thoải mái trên lưng mình.

Chư Kiền hết sức vui vẻ làm chân chạy, nhiều năm qua, nó chưa từng tùy ý chạy ở bên ngoài như này.

Bắc Man bị diệt, các chư quốc lớn bắt đầu rục rịch.

Dù sao lúc này chính là thời cơ xuống tay tốt nhất, Bắc Man bị diệt, nguyên khí của Đại Chu cũng bị thương nghiêm trọng.

Lúc này, Đại Chu chắc chắn sẽ không thể đánh nữa, chỉ có thể đàm phán với bọn họ.

Ngay cả thừa tướng Triệu Ứng Thiên của Đại Chu cũng nghĩ như vậy, thậm chí ông ta cũng đang suy nghĩ làm thế nào mới có thể bảo vệ Đại Chu, giảm thiểu hao tổn lớn nhất của Đại Chu.

Lúc này nhất định phải ly gián các nước khác.

Đang lúc bọn họ còn đang suy nghĩ đủ loại biện pháp thì một mệnh lệnh truyền ra.

“Chỉ cho phép chiến!”

Mệnh lệnh này truyền ra, Triệu Ứng Thiên lập tức cảm thấy choáng váng.

Sau khi Đại thần trong triều biết mệnh lệnh này thì cũng choáng váng theo.

Mệnh lệnh này do Hoàng đế ban ra.

Hiện tại cục diện Đại Chu đã cực kỳ mệt mỏi, hao tổn cũng khá lớn, căn bản không còn lực tái chiến.

Làm sao đánh với các nước khác đây?

Triệu Ứng Thiên không rõ, nếu như đây là Lý Minh Chiến hiếu chiến lúc trước, đối với chuyện thuế ruộng trong triều cũng không quá quen thuộc, nói không chừng còn có thể đưa ra quyết định.

Hiện tại cũng không phải, đối phương rõ chi phí thuế ruộng trong triều như lòng bàn tay.

Một cuộc chiến tranh đã mất đi cái gì?

Có nên nghỉ ngơi hay không, đối phương cũng biết rõ.

Tại sao lại đưa ra quyết định như vậy?

Nếu đối phương đã đưa ra quyết định thì nhất định sẽ có một bên được lợi.

Mặc dù đối phương là hoàng đế, mặc dù có mối quan hệ tốt với dân chúng, nhìn thiên hạ thương sinh, nhưng trên thực tế, hoàng đế lại là người ích kỷ nhất trên đời.

Vô luận là hôn quân cũng được, minh quân cũng được.

Đa số hành động đều là vì bản thân.

Hoặc là hưởng thụ nhất thời, hoặc là vì danh truyền thiên cổ của mình, vì tạo ra một mảnh trời cho đời sau, vì để cho thiên hạ này vĩnh viễn thuộc về nhà mình.

Đối phương làm như vậy khẳng định sẽ tổn hại tới lợi ích của Đại Chu, nhưng lợi ích của ông ta chắc chắn sẽ tăng lên.

Nói cách khác, nếu như khai chiến, khẳng định chuyện này sẽ có ích với hoàng đế.

Rốt cuộc là lợi ích gì?

Triệu Ứng Thiên trầm tư suy nghĩ, cũng không tìm được manh mối.

Bên kia, ở bên ngoài sường núi, A Tề đang ở một nơi sơn dã, xem quyển sách cổ mang về từ ngự thư phòng.

Những cuốn sách cổ này đều áp dụng văn cổ, phiên dịch cực khó khăn.

Phía trên còn khắc rất nhiều trận pháp.

A Tề nhìn trận pháp quỷ dị, nhìn không ra quá nhiều manh mối, vì thế dựa theo ghi chép trong sách vẽ ra một phiên bản đơn giản hơn trên mặt đất.

Trận pháp một mảnh huyết hồng, không nhận ra diệu dụng của nó, cũng không có bất kỳ năng lực công kích và phong ấn nào.

A Tề không cách nào hiểu được.

Chỉ có thể tiếp tục phiên dịch văn tự nội dung bên trên sách cổ này.

Vì thế, hắn ta còn mua số lượng lớn sách giải thích cổ văn, muốn hiểu rõ cổ thư này.

Bởi vì không hiểu quyển sách cổ, hắn ta thật sự sẽ không dám đi xuống ám đạo trong ngự thư phòng kia.

Hắn ta cũng không dám cam đoan bên trong có cái gì.

Tiểu Lục lúc này vừa vặn mang theo một con gà rừng đi ngang qua, tiện tay đặt ở trên trận pháp.

Bởi vì trận pháp chưa khởi động nên cũng không có thể hiện ra cái gì.

Mà lúc này, A Tề chưa từ bỏ ý định, lại vận dụng trận pháp một lần nữa.

Nhưng khi hắn ta khởi động trận pháp, lại phát hiện trên trận pháp có một con gà chết.

Vừa định dừng trận pháp thì lại phát hiện con gà kia đang dần dần khô héo.

A Tề nhìn con gà biến hóa quỷ dị, ngừng vận chuyển trận pháp, đưa tay chạm vào nó một cái.

Con gà khô héo này như hóa thành tro, tản ra bốn phía.

A Tề nhìn thấy cảnh này, hắn ta vô cùng hoảng sợ, đồng thời hắn ta đột nhiên hiểu ra một vài thứ.

Trận pháp này có thể hút huyết khí của sinh linh.

Nhưng có một vấn đề, trận pháp này là do hắn ta thi triển, vì sao những huyết khí này lại không phản hồi đến trên người của hắn?

A Tề dự định kiểm tra lại một phen.

Vì thế bảo Tiểu Lục săn giết không ít tiểu động vật để tiến hành kiểm tra.

Đến cuối cùng mới cảm giác được một tia huyết khí tiến vào trong cơ thể.

Thì ra vừa rồi không phải là không có phản hồi đến trên người hắn ta, chỉ là quá ít, vì thế hắn ta không cảm giác được.

Tỷ lệ này lại rõ ràng không đúng, trả giá và phản hồi đến bản thân quá chênh lệch.

Mà những huyết khí còn sót lại sẽ đi đâu?

Rõ ràng không hề được lưu trữ bên trong trận pháp.

Vấn đề này không nhỏ.

Nhưng điều này vẫn chưa giải thích rõ ràng chuyện kia.

Phụ hoàng đã tiến hành đoạt xá thông qua phương thức gì?

Xem ra, quyển sách này còn phải nghiên cứu lại.

Chương 184 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!