Thế nhưng lần này còn chưa kết thúc, cảnh tượng đột nhiên thay đổi.
Hai người thấy mình đang ở trong một bãi tha ma.
Lạc Hào sợ hãi, không khỏi lui về phía sau, kết quả đụng phải một tấm bia mộ.
Cúi đầu nhìn, trên tấm bia mộ này rõ ràng viết tên của hắn ta.
Thanh Thủy cũng theo đó phát hiện trên bia mộ này cư nhiên cũng viết tên của mình.
Trong góc nhìn của bọn họ, bia mộ dày đặc, bên trong đều viết tên của bọn họ, nhưng cũng chưa từng xuất hiện tên của đối phương.
Lạc Hào không nhịn được quát: "Đừng giả thần giả quỷ với ta, có bản lĩnh thì ra đây đứng trước mặt ta.”
Đột nhiên, Mạc Đạo Ly xuất hiện trước mặt hắn/
Tay cầm hai thanh trường kiếm màu đỏ như máu, đâm xuyên xương tỳ bà của hắn ta.
Lúc này Lạc Hào cũng nhấc chân phản kích.
Một cước đá qua, đối phương tản ra tựa như khói mù.
Lúc này, Thanh Thủy lập tức chạy tới bên Lạc Hào.
Khi hắn ta chạy qua, vừa chạm vào trên người Lạc Hào lại phát hiện đối phương cũng tản ra như sương khói.
Bọn họ bị tách ra khi nào?
Lạc Hào lúc này đã bị thương, mới vừa kêu Thanh Thủy đến giúp.
Đầu đối phương lại quỷ dị, xoay tròn 180 độ.
Hai mắt đen kịt nhìn chằm chằm hắn ta.
Lạc Hào không khỏi dựng tóc gáy, da gà nổi hết cả lên.
“Ta không cam lòng! Ta mới chết không bao lâu mà đã có người muốn sát hại môn đệ của ta.”
Giọng của Thanh Thủy trở nên vô cùng già nua, hoàn toàn khác với giọng nói thường ngày của hắn.
Hơn nữa, trong giọng nói còn lộ ra nỗi ai oán và không cam lòng.
Hai mắt chảy ra huyết lệ, hàm răng chỉnh tề sạch sẽ, giờ khắc này trở nên vô cùng bén nhọn.
Đồng thời, thân thể đột nhiên xoay người, sau lưng hướng về phía mặt đất, tay chân bò sát xuống đất, chạy về phía Lạc Hào.
Lạc Hào bị dọa đến hồn phi phách tán, quay đầu bỏ chạy.
Hắn ta không rõ, rốt cuộc Mạc Đạo Ly đã chết như thế nào, rốt cuộc là gặp phải điềm xấu gì?
Sao lại biến thành dáng vẻ như vậy?
Hắn ta từng nghe nói một số thuật sư bởi vì suy tính quá nhiều thứ trọng đại nên sẽ chết cực kỳ thê thảm khủng bố, thậm chí trở thành một loại lệ quỷ mang điềm xấu, thậm chí bị nguyền rủa.
Nhưng hắn ta chưa bao giờ nhìn thấy, bởi vì đạt được điều kiện như vậy rất hà khắc, muốn thuật sư chết cực kỳ không cam lòng, đồng thời suy tính tạo thành phản phệ muốn giết chết ông ta, nhưng cũng sẽ không để cho ông ta hoàn toàn hồn phi phách tán.
Có thể nói, độ khó này cực kỳ khó nắm giữ.
Mạc Đạo Ly tìm đường chết sao lại nắm chắc đến mức này?
Chuyện này cũng quá dọa người!
Mà phía sau, thân thể Thanh Thủy càng ngày càng bành trướng, thậm chí còn mọc ra một cái đầu Mạc Đạo Ly.
Lạc Hào không dám dừng lại một khắc nào cả.
Mà bên ngoài.
Lạc Hào đang chạy vòng quanh tại chỗ.
Thanh Thủy đứng tại chỗ, vươn tay sờ loạn.
Dưới chân hai người có trận pháp vận chuyển.
Mạc Đạo Ly nhìn thấy thế cảm thấy còn không đủ, vì thế lại thêm một mồi lửa.
Bên Lạc Hào xuất hiện vô số thân thể tàn phế của Mạc Đạo Ly.
Có khi là nửa người, có khi là vài cái đầu, còn có một bàn tay già nua bò sát nhúc nhích.
Lạc Hào bị dọa đến mức không nhịn được quát: "Oan có đầu, nợ có chủ, Trường Phong Thiên gọi chúng ta tới, nếu ngươi có cừu oán gì thì ngươi đi tìm hắn trước đi, chỉ cần ngươi thả ta một mạng, ta tuyệt đối sẽ không đến Đạo Tông nữa.”
Mà về phần Thanh Thủy thì vẫn luôn bị một đoàn sương mù bao vây, không thể nghe thấy bất luận thanh âm gì, cũng không nhìn thấy bất kì thứ gì.
Giống như bị trời đất vứt bỏ, bị vạn vật ngó lơ.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, tất cả cảnh tượng ban đầu biến mất.
Có chăng chỉ còn lại một đoàn sương mù.
Giống như bất cứ lúc nào cũng có thể có thứ gì đó đi ra từ trong sương mù, nhưng lại có thể sẽ không có cái gì cả.
Mà Mạc Đạo Ly ở bên ngoài đã biết ai là người chủ mưu từ trong miệng Lạc Hào.
Phải xử lí người này.
Mà lúc này, hai người này cũng mở hai mắt ra.
Có lẽ là nguy cơ tử vong đã khiến bọn họ nhìn thấu bí pháp sương mù này.
Nhưng họ đã không có cơ hội chạy trốn.
Hai ngón tay Mạc Đạo Ly đặt giữa trán người này, một chút linh quang nhập não.
Thất khiếu hai người chảy máu, ngã xuống.
Mạc Đạo Ly tuân theo nguyên tắc không lãng phí, cất thi thể hai người này vào trong quan tài.
Coi như là cho hai vị cao thủ tam giới này một chút thể diện.
Sau khi chiếm được truyền thừa, giết cao thủ Tam Giới cũng giống như chỉ là trò đùa.
Đây không chỉ là áp chế về mặt cảnh giới, mà còn là áp chế về mặt phối hợp cao trên chiêu số bí pháp.
Tương đương với việc ta không chỉ có đẳng cấp cao hơn ngươi, vũ khí trang bị của ta còn tốt hơn của ngươi.
Cũng vì thế mà hai người này không hề có cơ hội phản kháng, vì vậy mới chết trong tay Mạc Đạo Ly.
Kết cục của hai vị cao thủ Tam giới là như vậy, nếu để cho người trên giang hồ biết thì tất sẽ nhấc lên một trận sóng to gió lớn.
Mạc Đạo Ly lúc này cũng không chuẩn bị hù dọa đồ tử đồ tôn của ông ta nữa, ông ta chỉ cảm khái mưu đồ của Trường Phong Thiên thật lớn!
Để đối phó với ông ta, Tông chủ lại phái ra hai vị cao thủ Tam giới.
Trả cái vốn rất lớn.
Mạc Đạo Ly bước đi không một tiếng động, đi tới bên ngoài phòng của đệ tử mình, lén lút đi vào.
Ông ta không định hù dọa những đệ tử kia, nhưng đối với đệ tử thân truyền của mình, ông ta vẫn phải cho quan tâm từ ái một chút.
Kết quả là, ông ta thiết lập một tầng cấm chế.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng trong phòng.
Ngày thứ hai, lúc dâng hương cho tông chủ đời trước như thường lệ, tất cả đệ tử phát hiện.
Mặt vị tông chủ này sưng húp như cái đầu heo.
Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc từ xung quanh, Trương Viễn Quy giải thích: "Đêm qua tu luyện, bởi vì bi thương quá độ nên tẩu hỏa nhập ma, mọi người nên làm gì thì làm đó, không cần quan tâm tới ta.”
Chương 188 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]