Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 191: CHƯƠNG 190: HỒ TỨ TÀI BỊ VÂY GIẾT

Bên kia.

Hồ Tứ Tài đã có dự cảm, cho nên rời khỏi Hương Mộc trấn.

Đi đến nơi khác.

Nếu đánh nhau ở đó thì sẽ làm bị thương những thôn dân kia.

Ông ta không thể làm như vậy.

Cửu Thiên Giáo, mặc dù tín đồ đông đảo, cơ số khá lớn.

Nhưng quá thiếu cao thủ, thậm chí ngay cả lực lượng trung kiên cũng rất hiếm.

Nếu quả thật có người muốn hại mình, thực lực nhất định là gần bằng.

Cuối cùng nội tình vẫn không đủ thâm hậu.

Hồ Tứ Tài chỉ có thể chọn một phương hướng, cố gắng chạy về phía phương hướng kia.

Vì ông ta đã phát hiện có người đang đi theo sau lưng, mà người tu hành Tứ giới bình thường cũng khó có thể đuổi kịp.

Cho nên hiện tại có thể đuổi kịp ông ta thì chỉ có thể là người có thực lực trên mức này.

Trong lòng Hồ Tứ Tài nhịn không được phỏng đoán, cuối cùng là ai muốn xuống tay với mình?

Dù sao ở trên giang hồ, ông ta cũng không có cừu oán không chết không ngừng với cao thủ nào cả.

Đang lúc còn đang suy tư, phía trước đột nhiên xuất hiện một người ngăn cản đường đi của ông ta.

Đồng thời lập tức chạy về phía Hồ Tứ Tài.

Đối phương đánh tới một chưởng.

Hồ Tứ Tài vừa muốn đối chưởng, đột nhiên linh quang lại run lên.

Lập tức thu bàn tay lại, sau đó cực kỳ mạo hiểm né tránh một chưởng này.

Một chưởng uy thế đánh vào một thân cây.

Cái cây lập tức tan chảy chỉ sau vài giây.

Hồ Tứ Tài trong lòng kinh hãi: "Một chưởng này có độc.”

Cùng lúc đó, dưới đất đột nhiên chui ra một con rắn khổng lồ.

Mở cái miệng to như chậu máu ra, cắn về phía Hồ Tứ Tài.

Một tờ giấy phù màu lam được Hồ Tứ Tài ném ra, giấy phù dính lên đầu rắn.

Toàn bộ đầu rắn lập tức bị đóng băng.

Ngón tay Hồ Tứ Tài phát ra một tia kim quang, đánh vào đầu con rắn bị đóng băng.

Toàn bộ đầu rắn lập tức vỡ nát.

Lúc này, hai người đi theo phía sau đã lao tới đây với tốc độ cực nhanh.

Hồ Tứ Tài biết không thể ham chiến.

Trận pháp dưới chân xuất hiện, bốc lên một lượng lớn khói trắng, sau đó Hồ Tứ Tài biến mất.

Khi ông ta xuất hiện một lần nữa thì đã cách nơi này một dặm.

Sau khi xuất hiện, Hồ Tứ Tài nôn ra một ngụm máu bầm, liền bắt đầu tiếp tục chạy trốn.

Loại bí pháp chạy trốn cự ly xa này bình thường đều cần thời gian nhất định bố trí trước, nếu bất ngờ sử dụng bí pháp chạy trốn thì sẽ bị cắn trả.

Sau khi ba người phát hiện Hồ Tứ Tài biến mất.

Người vừa chặn đường Hồ Tứ Tài thả ra một con ong vò vẽ kỳ quái.

Con ong vò vẽ này di chuyển với tốc độ cực nhanh, hướng về một mục tiêu.

Ba người cũng lập tức đuổi theo.

Hồ Tứ Tài vừa chạy trối chết, vừa có chút kinh ngạc.

Bởi vì ba người vừa rồi kia thể hiện ra thực lực Tam giới.

Đại Chu, thế lực nào mới có thể xuất ra ba cao thủ Tam giới?

Hơn nữa, ba người như vậy còn đến vây quét ông ta.

Ông ta có tài đức gì có thể được đối phương chiêu đãi, phái ba vị cao thủ Tam giới tiến hành vây giết.

Hồ Tứ Tài vừa mới dừng lại vận chuyển chữa thương không bao lâu, ba người này đã tìm tới.

Hồ Tứ Tài lập tức phát hiện không ổn, sau đó bắt đầu chạy trốn, ba người phía sau giống như thuốc mỡ da chó, không cắt đi được.

Bản thân Hồ Tứ Tài mặc dù là tu vi Tam giới, nhưng đại đa số bản lĩnh cũng không phải thiên về chiến đấu.

Nếu là giao thủ với ba người này, ông ta chắc chắn phải chết.

Hồ Tứ Tài cảm giác hy vọng chạy trốn của mình quá xa vời.

Nếu như mình không sống được, thì nhất định sẽ không để cho những thứ này sống sót.

Hồ Tứ Tài suy nghĩ một chút, sau đó ông ta xuất phát về phía một cái hồ lớn.

Nhảy vào trong hồ nước.

Ngón tay bấm huyệt pháp quyết, chuẩn bị bói toán thần nữ.

Mạnh mẽ bói toán thần nữ tạo thành phản phệ, ông ta cảm thấy hẳn là có thể dẫn theo ba người này đi.

Ba người kia cũng theo dõi đến bên hồ.

Một vị cổ giả trong ba người nhịn không được nói: "Hồ Tứ Tài còn có chút bản lĩnh, biết dùng nước hồ có thể tránh được ong độc đuổi bắt của ta.”

Một người trong số họ hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao?”

Cổ giả nói: "Không cần hoảng hốt, vừa rồi trên đường đi, ta phát hiện một vũng máu, rất có thể là của Hồ Tứ Tài, sau đó ta liền lấy một chút, đợi chút máu này của ta phát động thuật truy tung nhuộm máu, nhất định có thể tìm thấy tung tích của hắn.”

Nói xong câu đó, ngón tay cổ giả dính một chút vết máu.

Sau đó bắt đầu khởi động...............

Cổ giả sắp thi triển xong cổ thuật.

Mà Hồ Tứ Tài trốn trong hồ chỉ chờ đối phương tiến vào trong hồ, thì lập tức thi triển pháp quyết bói toán.

Từ khi bói toàn cho đến nay, ông ta có một quẻ muốn tính nhất nhưng lại không thể tính.

Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này.

Một con mèo hoa với dáng vẻ cực kỳ kiêu ngạo đi tới bên hồ.

Ngoài cổ giả đang thi triển cổ thuật, hai người khác thấy thế thì cực kỳ khó chịu.

Con mèo cực kỳ kiêu ngạo đi qua bên cạnh bọn họ, còn nhìn bọn họ một cái.

Không biết chuyện gì xảy ra, hai người lại đọc được ý nghĩ từ trong biểu tình của con mèo này.

“Tiểu rác rưởi, thấy ta chướng mắt sao? Đánh ta đi!”

Hai người đã hành tẩu giang hồ nhiều năm, những vẫn chưa từng gặp con mèo kiêu ngạo như thế.

Mèo hoa làm như không thấy ba người này, như ba người này trong mắt nó chính là rác rưởi.

Ba người này đều là cao thủ Thượng tam giới, đi đến đâu, ai cũng phải nể mặt bọn họ, làm gì có ai dùng tư thái kiêu ngạo như vậy nhìn bọn họ chứ?

Huống chi còn là một con mèo.

Chương 190 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!