Ở bên trong phòng còn có một người trẻ tuổi có vẻ bình thường.
Với một con mèo con trên tay.
Nhưng hình như hắn là người đứng đầu ở đây.
Vương Thiết Sơn không nhịn được nên hỏi A Tề.
"Người trẻ tuổi ôm con mèo kia có thân phận gì vậy?"
Trong lòng Tiểu Lục cũng có chút tò mò, loại người càng không nhìn thấu được thực lực cảnh giới thì càng đáng sợ, hỏi thăm chút tin tức cũng tốt, thuận tiện ở chung, để tránh đắc tội đại lão.
"Cũng là Sứ giả phong ấn hung thú, nhưng hình như là người đại diện của Thần Thú, mặc dù không rõ xưng hô này đại diện cho cái gì, nhưng hẳn không đơn giản, thực lực rất mạnh."
A Tề giải thích.
Dù sao, từ thái độ của đối phương đối với hung thú đang bị phong ấn phía dưới Hoàng Đô, thực lực của hắn cực kỳ không tầm thường.
Lý Tảo Tuệ thấy chết không sờn khi đối mặt với hung thú.
Mà đối phương lại bước đi nhàn nhã như thế, giống như đã tính trước được mọi chuyện.
Sau đó, A Tề nhớ ra điều gì, lại bổ sung: "Còn phải chú ý con mèo trong lòng hắn, Hạn Bạt cũng không phải là đối thủ của nó.”
Vương Thiết Sơn yên lặng nuốt một ngụm nước bọt, xem ra, mình cũng phải cẩn thận ngay cả khi đó là một con muỗi.
Trong giới đại lão không có sinh vật bình thường.
Tiêu Tử Phong nhìn bọn Hạn Bạt đã trở lại, liền nói với mọi người: "Nếu người đã đến đông đủ, vậy ta sẽ nói về một số chuyện.
“Đối mặt với hung thú có khả năng xuất thế dưới Hoàng Đô, ta không có ý định tiếp tục tăng cường phong ấn, mà là để con thú này xuất thế, sau đó chém giết.”
Xuất thể để chém giết, những lời này khiến A Tề cả kinh.
Lúc đó mọi người cũng nghĩ tới một chuyện, nếu vậy thì bách tính trong Hoàng Đô có thể sẽ...
Nhưng suy nghĩ lại, nếu như có thể tránh được, vậy thì phòng tránh, không tránh được, vậy đó chính là vận mệnh của mỗi người.
Tiêu Tử Phong còn nói thêm để loại bỏ sự lo lắng cuối cùng của mọi người: "Nhưng trước đó, các ngươi phải nghĩ biện pháp giải tán dân chúng xung quanh hoàng cung.
“Hung thú ở ngay dưới hoàng cung, trước khi nó phá phong ấn, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp chuyển nó đến nơi khác, nhưng lúc nó phá bỏ phong ấn, xung quanh đó chắc chắc phải không còn ai sinh sống, nếu không chuyện xảy ra chỉ trong một cái nháy mắt, ta không thể cứu không được nhiều người như vậy."
Lúc này mọi người nhất thời gặp khó khăn, dù sao đột nhiên dời nhiều bách tính đi như vậy, rất khó để cho người ta không phát giác, vậy sẽ kinh động đến hoàng đế và con hung thú kia, đối phương cũng sẽ điều chỉnh kế hoạch, cho nên làm như thế nào đây?
Triệu Tuyền Lạc cũng nghĩ tới vấn đề này, vì thế đứng ra nói: "Chuyện này giao cho ta, thế nào?”
Vương Thiết Sơn nhìn tiểu cô nương đang nói, vừa rồi cũng đã biết tiểu cô nương này là đồ đệ của Chu Tuế Phàm.
Nhưng thực lực cảnh giới của đối phương hiện tại còn không cao bằng mình.
Khi Vương Thiết Sơn nghi hoặc đối phương có cao chiêu gì thì Triệu Tuyền Lạc đã giải đáp nghi hoặc của mọi người: "Cha ta là Thừa tướng nên vẫn có quyền di tản bách tính.”
Vương Thiết Sơn tỏ vẻ bội phục, chiêu này thật sự là quá cao!
Quả nhiên ở đây, ngoài mình và Tiểu Lục, ai cũng không phải là người bình thường.
………
Hoàng đế mang theo một đội quân ngàn người khải hoàn, còn có một lượng lớn quân đội được ông ta giữ lại ở biên giới.
Mà lúc này, ở ngoài thành Hoàng Đô.
Toàn bộ nội bộ Hoàng Đô đều được quét dọn sạch sẽ.
Triệu Ứng Thiên dẫn theo quan võ bá quan đi nghênh đón.
Xung quanh còn có một lượng lớn bách tính, bọn họ này đều là dân chúng cư trú xung quanh hoàng cung.
Theo cách nói của Triệu Ứng Thiên, vì để cho hoàng đế khi trở về có một loại cảm giác về nhà nên mới đặc biệt để cho bọn họ đi ra nghênh đón.
Ai cũng đã trải qua mấy ngày luyện tập.
Trên tay không phải cầm hoa tươi thì cũng là cầm thức ăn.
Trong đầu Triệu Ứng Thiên nhớ lại những gì Chu Tuế Phàm và nữ nhi mình đã nói.
Hai người này không cần phải lừa ông.
Hoàng đế đã làm ra đủ loại hành vi kỳ dị, cũng làm cho ông hoài nghi từ lâu.
Những gì bọn họ nói càng làm cho ông nhận ra.
Mọi chuyện đều đã được giải thích rõ ràng vì sao phải trả giá lớn như thế để tấn công Bắc Man.
Vì sao đưa ra hoàng lệnh mà không để ý đến sự sống chết của nạn dân.
Tất cả những người chết đều trở thành vật hiến tế.
Hơn nữa, ông đã hiểu đại khái sự sắp xếp của nữ nhi, ông biết bên bọn họ còn có một vị hoàng tử.
Triệu Ứng Thiên cảm thấy ông cũng có thể là trọng thần tam triều.
Chu Tuế Phàm, Mạc Đạo Ly, còn có Hạn Bạt trong truyền thuyết.
Cùng với một người còn mạnh hơn cả ba người này cộng lại.
Trước đó, ông đã suy đoán được thực lực của người này.
Không ngờ người trẻ tuổi này lại mạnh đến mức như vậy.
Dù sao cũng là do những cao thủ giang hồ này chính miệng thừa nhận, những cao thủ này cũng sẽ không tùy tiện thừa nhận mình không bằng ai, ngay cả Chu Tuế Phàm mạnh miệng như vậy cũng phải thừa nhận thực lực của đối phương.
Thật sự chuyện này vẫn vượt quá dự đoán của ông.
Ông khó có được một lần cha nhờ nữ quý.
Miễn là lần này thành công.
Dựa vào tầng quan hệ này của nữ nhi, sau này không chỉ là trên giang hồ, mà còn là trên triều đình, cho dù ông tạo phản thì ông cũng sẽ không chết.
Không đúng, nói một cách nghiêm túc, hiện tại ông đã tạo phản......
Triệu Ứng Thiên thu hồi suy nghĩ của mình, Hoàng đế càng ngày càng gần, tốt nhất đừng nên lộ ra dấu vết gì.
Ông vui vẻ ra mặt, đây là nụ cười phát ra từ nội tâm.
“Cung nghênh Thánh Thượng khải hoàn, Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Triệu Ứng Thiên dẫn đầu lễ bái.
Thừa dịp người ta còn sống, lễ bái nhiều chút, nếu không về sau chỉ có thể chờ tới mùng bảy.
“Lý Minh Chiến" nhìn vị thừa tướng toàn quyền xử lý Đại Chu khi mình không có ở đây, mặt ông đầy nếp nhăn, vui vẻ ra mặt, giống như hoa cúc nở rộ.
Tuy vị Thừa tướng này đã lớn tuổi, nhưng lại để cho ông ta hài lòng.
Tuy rằng đối phương cũng sẽ có một ít tâm tư và hành động của riêng mình trong âm thầm, nhưng ông vĩnh viễn sẽ không cản trở chuyện mình sắp xếp.
Hiểu biết, biết tiến biết lùi.
Cho dù tuổi tác đã lớn, trải qua phong sương, trong lòng cũng có một số hoài bão của người đọc sách, coi như là một lòng vì Đại Chu.
“Lý Minh Chiến” khí phách vươn một tay ra, chậm rãi nâng tay nói: "Chúng ái khanh bình thân.
“Lần này đại chiến với Bắc Man, chư vị ái khanh tọa trấn hậu phương ổn định thế cục trong nước, bảo đảm lương thảo hậu cần.
“Cần cù chăm chỉ, nỗ lực vì thắng lợi lần này không thể xóa nhòa, chư vị đều là công thần của Đại Chu.
“Ba ngày sau, mở tiệc lớn, khao thưởng bá quan văn võ.
“Con dân Đại Chu, miễn giảm ba phần của các loại thuế trong vòng một năm............."
Lúc này, ở ngoài thành đang tiến hành một trận phong thưởng đơn giản.
Văn võ quan, dân chúng hoan hô nhảy nhót.
Nhưng sự thật là như vậy sao?
Vì lần đại chiến này, trước đó cũng đã thu không ít thuế.
Tuy rằng nói giảm ba phần, nhưng trước đó đã tăng thêm không ít.
Chỉ có những người dân bị thiên tai, nhà cửa, ruộng đất bị phá hủy nên không cần nộp, những người khác lại không thể trốn.
Hiện tại mặc dù nói giảm ba phần, nhưng cũng chỉ như trở lại tiêu chuẩn trước đó mà thôi.
Có thể nói, nhóm người được lợi duy nhất chính là những quan viên và võ tướng được thăng quan tiến tước.
Chương 208 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]