Ánh mắt Chư Kiền rơi vào trên người y.
Phương Hà hết chỗ nói rồi, đây là sở thích gì vậy?
Vừa rồi Chư Kiền có truyền âm đến Tiêu Tử Phong.
“Nữ nhân kia bị tiểu tử này lừa, cảnh giới của tiểu tử này không phù phiếm chút nào, ngược lại càng vững chắc, thậm chí mơ hồ chạm tới ngưỡng cửa Ngũ phẩm, chỉ dựa vào khí tức mà xem tiểu tử này mạnh hơn nữ oa này.”
Tiêu Tử Phong hiểu ra, đây là một mặt hàng giả heo ăn thịt hổ.
Gặp phải người như thế, nhất định phải xem người ta trang bức đánh mặt.
Gần đây mình giả vờ nhiều quá, muốn xem người khác giả vờ như thế nào.
Phương Hà thay đổi trước khúm núm, vô cùng khí phách trả lời: "Vương Ngạo Tuyết, ngươi nếm qua hương vị thất bại chưa?"
Vương Ngạo Tuyết nghe nói như thế, không khỏi phẫn nộ, là nàng mấy ngày nay quá hiền từ, cho nên chó mèo gì đêg cho rằng có thể nhảy trước mặt nàng.
Một Lục phẩm cũng dám phóng ra cuồng ngôn như thế trước mặt nàng.
Nhất thời sát ý nghiêm nghị.
Ngang nhiên ra tay, một chưởng đánh úp tới.
Phương Hà nhẹ nhàng né tránh, một quyền đánh vào bụng Vương Ngạo Tuyết.
Vương Ngạo Tuyết cong cong như một con tôm lớn, sau đó bị một quyền đánh bay ra ngoài.
Phá vỡ vách tường đại điện phía sau.
Bị đập bay lên một ngọn núi xa xa.
Phương Hà cũng lập tức đuổi theo.
Vương Ngạo Tuyết chưa từng bị người đối đãi như thế, lúc này trống rỗng biến ra một thanh trường đao nửa mét.
Một đao chém xuống.
Phương Hà vung ống tay áo lên, đao khí khổng lồ cứ đơn giản như vậy biến mất.
Sau đó lại vung tới một quyền, Vương Ngạo Tuyết hoành đao ngăn cản, đao nát người bay.
Một quyền này hoàn toàn đánh vỡ sự kiêu ngạo của Vương Ngạo Tuyết.
Nếu như nói trước đó một chưởng kia là nàng khinh địch.
Khi nàng lấy ra bảo đao của mình, phát ra một chiêu ẩn chứa tuyệt học nhưng lại bị đối phương dễ dàng phá chiêu.
Một khắc kia, tâm tình của nàng sụp đổ.
Vương Ngạo Tuyết không biết, chênh lệch giữa nàng và Phương Hà, không chỉ là nội tình mà còn có hiểu biết đối với song phương.
Có thể nói Cửu Thiên Tứ Hải có tên có họ, đều bị Phương Hà nghiên cứu qua.
Chỉ cần là chiêu thức mà người này dùng qua, y đều sẽ khắc khổ nghiên cứu phương pháp phá chiêu.
Có thể nói, thế hệ trẻ tuổi, người cùng cảnh giới rất ít có thể vượt quua Phương Hà.
Chỉ bất quá y thủy chung truy tìm lấy nhân ngoại hữu nhân, đạo lý sơn ngoại hữu sơn, cẩn thận che dấu.
Nếu không phải phía sau có người ép buộc, thì lần này hắn vẫn có thể nhẫn nhịn.
Lúc này Tiêu Tử Phong mới vỗ tay xuất hiện, nhìn vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh của Vương Ngạo Tuyết.
Tiêu Tử Phong cũng không ngờ tới, còn nghĩ phải đại chiến 800 lần nhưng lại kết thúc nhanh như vậy.
“Nàng ta còn có thể nói chuyện sao?”
Tiêu Tử Phong hỏi, bởi vì hắn còn có chút vấn đề muốn hỏi.
Phương Hà liền đáp: "Chỉ là làm cho nàng tạm thời mất đi sức chiến đấu mà thôi, nói chuyện vẫn không có vấn đề gì."
Tiêu Tử Phong nhìn bộ dạng này của đối phương, rồi vỗ vỗ đầu Chư Kiền.
Chư Kiền lĩnh ngộ nhảy xuống, thân thể bắt đầu bành trướng, một cỗ khí thế không gì sánh kịp đánh úp tới.
Vương Ngạo Tuyết bị khí thế này đánh thức, khí tức khủng bố như rơi xuống vực sâu.
Sẽ lấy mạng người.
Lúc này nàng cuối cùng mới chú ý tới người bị mình xem là phàm nhân này.
Loại khí thế khủng bố này, nàng chỉ cảm thụ được một ít trên người yêu thú khi từng rèn luyện, nhưng còn lâu mới cường đại bằng vị này.
Hơn nữa nhìn con mèo sau khi biến hóa lại có chút quen mắt, rốt cục nàng mưới phản ứng đây là ai?
Trong truyền thuyết, hung thú, Chư Kiền.
Mà đây còn là một con mèo nhỏ do phàm nhân thả ra.
Người này rốt cuộc là ai?
Nàng cũng không nhớ rõ bọn họ còn có đưa vị thiên kiêu nào tới đây.
Tiêu Tử Phong tuân theo lễ nghi gặp người liền cười thân thiện, híp mắt nói: "Chú ý tới ra rồi sao, hiện tại ta hỏi ngươi đáp, không cần nói vô dụng, bằng không mèo nhỏ của ta còn đặc biệt dễ đói bụng.”
Vương Ngạo Tuyết khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.
Tuy đối phương còn chưa phóng thích ra bất kỳ khí tức nào nhưng nụ cười của hắn lại kinh hãi như vậy, một người lại có thể ra lệnh cho hung thú.
“Chuyện Niên Thú xuất hiện vào ngày tết là như thế nào?”
“Ta nuôi một con huyễn điệp để tạo ảo giác.”
"Vậy ngươi ở đây, trong khoảng thời gian này có phát hiện gì không?"
“Không có.”
Tiêu Tử Phong thất vọng thở dài một hơi, người này cái gì cũng không tìm được.
Chư Kiền thấy Tiêu Tử Phong có chút thất vọng, cảm giác nữ nhân này không thể dữ lại.
Tiêu Tử Phong nhìn nàng ta, dùng ngón tay chỉ lên đầu đối phương.
Phát động “Hoa văn quỷ dị”.
Trên người Vương Ngạo Tuyết bắt đầu dần dần xuất hiện đường vân kinh khủng lại dữ tợn.
Giống như gân xanh nổi lên, lại giống như có vật gì đó động đậy dưới làn da.
Mà bản thân Vương Ngạo Tuyết lại không có bất kỳ cảm giác gì.
Khuôn mặt ác quỷ dữ tợn hiện lên trên mặt nàng, giống như đang cướp đoạt lấy thân thể này.
Phương Hà cau mày, y hoàn toàn không nhìn ra đây là chiêu thức gì.
Vương Ngạo Tuyết hoàn toàn không biết trên người mình phát ra cái gì.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt Phương Hà thì liền có chút khẩn trương hỏi: "Rốt cuộc là làm sao?”
Phương Hà thi triển một bí thuật, một đoàn sương mù chậm rãi triển khai trước mặt Vương Ngạo Tuyết, giống như hoa trong gương trăng trong nước, rõ ràng hiển lộ ra bộ dáng hiện tại của nàng.
Chương 225 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]