Gió lớn đột ngột thổi tới, khiến nam nhân không nắm chắc đèn dầu, đèn dầu rơi xuống mặt đất, trên mặt đất có một vũng nước nhỏ, đèn dầu bị đánh vỡ, lửa cũng hoàn toàn tắt.
Lần này hoàn toàn bị bóng tối vây quanh, mà tiếng nước chảy cũng không còn.
Xung quanh yên tĩnh đáng sợ.
Bất quá nam nhân cố trấn anh bản thân sau một trận kinh hoảng, phía trước có gió, có gió liền chứng minh có cửa động.
Thế là gã mò mẫm đi về phía trước.
Không biết bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng.
Chỉ là người nam nhân không hiểu vì sao ánh sáng này lại có màu đỏ.
Các lối đi xung quanh bắt đầu trở nên rộng rãi.
Nam nhân bắt đầu tăng tốc, nhưng chỉ khi thấy rõ sự vật phát sáng, gã liền bị dọa đến ngã ngồi dưới đất.
Phát sáng chính là một bộ khung xương, toàn thân tản ra hồng quang yêu dị.
Gã muốn chạy về phía sau.
Nhưng khung xương đột nhiên tới trước người gã, không biết tại sao, đây rõ ràng là một khung xương trắng.
Nhưng nam nhân này lại cảm giác khung xương đang nở nụ cười.
Nam nhân tiện tay nhặt tảng đá bên cạnh lên, muốn đập qua một bên để phản kích.
Tuy nhiên lại phát hiện mình không thể động đậy.
Giống như bị một cỗ lực lượng vô hình trói buộc.
Khung xương vươn ra một ngón tay, trượt dọc theo đầu gã.
Gã hoàn toàn không thể kêu lên.
Lúc này gã tựa như một quả chuối tiêu, toàn thân da thịt bị lột ra.
Xương cốt bị lôi ra ngoài.
Sau đó bộ xương trắng tản ra hồng quang liền thế vào chỗ da thịt của đối phương.
Nơi bị vạch ra, hoàn mỹ không tỳ vết mà khép lại.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, nam nhân chết, chỉ để lại một bộ xương trắng mới mẻ ở nói đó.
Lúc này, người bên ngoài cửa động vẫn đang cố gắng di chuyển tảng đá.
Hoàn toàn không chú ý tới, ở một mảnh đất xốp bên kia, có một bàn tay từ trong đất chui ra.
Sau đó, những người tiến hành giải cứu ở đây đều biến mất.
Chỉ còn lại có một nam nhân mặt mày xóm tro, quần áo rách nát, nghiêng ngả lảo đảo chạy trở về.
Nhân viên phụ trách ghi chép sau đó viết trong sách: Núi Ô Thổ, hang động thứ nhất sụp đổ, chỉ có một người sống sót.
………
Tiêu Tử Phong chọn một khách điếm.
Thuê một gian phòng.
Tiêu Tử Phong hỏi: "Các ngươi tới mấy thế lực?”
Phương Hà trả lời: "Tổng cộng mười thế lực, một Môn hai Các ba Tông bốn Thánh Địa.
“Một Môn là Thiên Môn.
“Hai Các là Thần Nông Các và Hỏa Vân Các.
“Ba tông là Thái Nhất tông cũng chính là tông môn của ta, hai tông môn khác là Cửu Dương tông và Tinh Đấu tông.
“Bốn Thánh Địa là Đào Sơn Thánh Địa, Bồng Lai Thánh Địa, Kim Sơn Thánh Địa, Cửu U Thánh Địa.”
Tiêu Tử Phong nghe lời giới thiệu này, liền nhíu mày, tới mười người nhưng cho đến nay hắn chỉ gặp được hai.
Tiêu Tử Phong lại hỏi: "Trong mười người này, có nhiều người như ngươi không?"
Phương Hà mang theo tâm dò hỏi: "Phương diện nào?”
Tiêu Tử Phong: "Cẩn thận.”
Phương Hà lắc đầu.
“Bọn họ đều thích khoe khoang, cẩn thận như ta thì không có, cao ngạo như Vương Ngạo Tuyết thì đúng là có vài người.”
Nói đến đây, Phương Hà nói ra lo lắng trong lòng Tiêu Tử Phong.
"Tiền bối là lo lắng bọn họ thả hung thú ra, ta cảm thấy tiền bối có thể không cần quá mức lo lắng, mặc dù nói bọn họ đều tương đối cao ngạo, nhưng không đến mức không sợ chết, sẽ không ngốc nghếch chủ động thả hung thú ra?”
Tiêu Tử Phong hỏi ngược lại: "Ngươi cảm thấy bọn họ không ngốc, mà là hung thú ngốc sao?
“Ngươi nghĩ những hung thú trước đó làm thế nào để phá phong ấn, chính là lợi dụng ngươi đột phá thành công.”
Phương Hà vừa nghe lời này cũng có chút không chắc chắn, dù sao tu vi phần lớn là một lòng vì mình.
Nếu có chút lợi ích thì nói không chừng bọn họ có thể thả hung thú ra.
Dù sao mười người bọn họ đều có át chủ bào bảo mệnh, một khi xuất hiện nguy cơ trí mạng thì đều có thể dùng trận pháp truyền tống mình ra ngoài.
Thấy Phương Hà không nói lời nào, trong lòng đại khái cũng rõ ràng.
………
"A Hổ, ngươi mới tìm được đường sống trong chỗ chết, cho nên đừng đi thăm dò hang động nữa.
“Ta cho ngươi một công việc tốt, ngươi đi xử lý công việc hàng ngày của thần miếu, nói không chừng có cơ hội có thể hầu hạ thần nữ.”
Một lão bá nói với nam nhân cường tráng trước mặt.
A Hổ lộ ra một nụ cười ngây ngô.
“Được.”
Chờ người chung quanh đi hết.
A Hổ thu nụ cười lại, ánh mắt lạnh như băng.
Vừa rồi gã phát hiện khí tức của Hỗn Độn và Chư Kiền ở trong thành này.
Tuy rằng hai người đều tự thu liễm, nhưng một phần khí tức chỉ thuộc về hung thú vẫn lộ ra ngoài.
Cảm ứng của gã nhạy bén hơn nhiều, không thể sai.
Đi theo cảm giác, gã đến một khu chợ, nhìn thấy hai người một mèo đang đi dạo trong chờ.
Tiêu Tử Phong tới Tây Cổ này xem đặc sắc của nơi này.
Người bán hàng rong địa phương, đồ ăn vặt xung quanh vô cùng đặc biệt, không phải rết thì là bò cạp, hoặc là côn trùng màu vàng nhúc nhích.
Ngoài ra còn có cóc và rắn bán làm vật nuôi tiêu chuẩn.
Hài tử đi ngang qua đều cầm trên tay một con rắn nhỏ xinh xắn đùa nghịch.
Tây Cổ bởi vì vị trí địa lý đặc thù, xà trùng chuột kiến khá nhiều, dân bản xứ cũng tự học một bộ ngự trùng chi thuật.
Ngay cả những người bình thường cũng có thể học.
Cũng may bọn họ đều không phải người bình thường, cho nên coi như thích ứng với những thứ này.
A Hổ đi theo lộ tuyến mình đã định, không nhìn chằm chằm hai người này, mà chỉ liếc mắt nhìn sang.
Chương 227 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]