Thành chủ cười nhẹ.
"Hiếm khi nào các hạ lại thẳng thắn như vậy, tại hạ Hàn Mộng Lâu, dám hỏi tôn danh của các hạ."
Tiêu Tử Phong từ từ nói.
"Tai ương tôn giả, Độc Cô Khi Thiên."
Hàn Mộng Lâu nghe cái tên này, sao lại cảm thấy không phải người tốt lành gì?
"Tôn hiệu và tên rất bá đạo.
Tiếp theo ta sẽ nói thẳng, kỳ thực trong thành chúng ta mất tích không chỉ có mười mấy người này, cho đến nay trong thành chúng ta đã có hàng nghìn người mất tích.
Trong số đó ngoài người thường còn có một số tu hành giả.
Chỉ là bọn buôn người rất xảo quyệt, trước đây vẫn luôn bắt cóc những người sống một mình, còn có một số tu hành giả không có lai lịch.
Nhưng ngay trước đó không lâu, một đệ tử của Thần Nông Các đã mất tích ở đây.
Vì vậy muốn hỏi một chút, các hạ có tìm được manh mối gì không?"
Tiêu Tử Phong nghe ba chữ Thần Nông Các, cảm thấy như quên mất chuyện gì đó, nhất thời không nhớ ra.
Vì vậy không quan tâm, chỉ nói.
"Manh mối sao? Hơn mười người bị bắt cóc trong một ngôi làng, trong làng đều là người thường, ta nghĩ họ sẽ không liên quan đến chuyện này."
Hàn Mộng Lâu nghe vậy, có chút tiếc nuối, không ngờ lại không có manh mối gì.
Nhưng ngay sau đó, Tiêu Tử Phong lại nói.
"Nhưng ta nhớ trước khi chết họ có nói, sau lưng họ có thần tiên, hẳn cũng có tu hành giả bắt cóc người."
Hàn Mộng Lâu nghe tin tức mà đối phương tiết lộ, lời này có khác gì không nói không?
Dám bắt cóc tu hành giả, ngoài tu hành giả, còn có thể là ai?
Điều này khiến ông ta không khỏi nghi ngờ, đối phương là thật sự không biết, hay là giả vờ không biết gì?
Nhưng vẫn lễ phép nói.
"Vẫn làm phiền các hạ, nếu các hạ không vội, có thể nghỉ ngơi ở đây một hồi, cũng có thể đi dạo trong thành chúng ta, hai ngày nữa là đến ngày Khánh Nguyệt tiết năm năm một lần của thành chúng ta, sẽ rất náo nhiệt."
Tiêu Tử Phong gật đầu.
Cùng lúc đó đang suy nghĩ, làm sao để tìm được Chư Kiển, còn có miêu nữ không đáng tin kia, chỉ mong hai tên này đừng gây ra họa gì.
Bên trong bí cảnh kỳ quỷ.
Ninh Khả gặp được Linh Kiếp.
"Vậy ý của ngươi là Lạc Cửu Thiên bọn họ đi rồi?"
Linh Kiếp gật đầu.
Cả người Ninh Khả chìm vào trầm tư, đã hứa hẹnn rất nhiều thứ tốt.
Còn nói đi theo hắn sẽ tốt như thế nào.
Kết quả lúc đi lại quên mất mình ở đây.
Nếu không phải dạo này không thấy Lạc Cửu Thiên, còn có miêu nữ cùng con mèo kia, y mới cố ý đến hỏi Linh Vương.
Nếu không còn sẽ bị che giấu rất lâu.
Linh Kiếp thấy đối phương im lặng.
Linh Kiếp cũng như nhìn ra được điều gì đó, sau đó hỏi.
"Nàng ta không phải cố ý để ngươi lại chứ?"
Trong lòng Ninh Khả nghĩ sao có thể cố ý để mình lại, đối phương còn muốn mình ra ngoài làm nằm vùng cho hắn.
Phải biết cách ra ngoài, chỉ có Vương trưởng lão biết.
Vấn đề là xảy ra biến cố lớn như vậy, y cũng không biết Vương trưởng lão còn sống hay không?
Hơn nữa thất bại, cũng không biết đối phương có đến đón bọn họ không, y làm sao ra ngoài được?
"Nàng ta còn muốn ta ra ngoài giúp nàng ta làm việc, có thể cố ý để ta lại đây không?"
"Ờ..."
Linh Kiếp suy nghĩ một chút, lúc đối phương nhận được lễ vật mình thì có thể là quá vui nên quên mất.
Nghĩ như vậy, đứa trẻ này thật đáng thương.
"Ta đưa ngươi ra ngoài."
Ninh Khả cảm kích nhìn Linh Kiếp.
...
Ngôi làng bị dung nham nuốt chửng, có hai người đeo mặt nạ bay giữa không trung, nhìn địa điểm ngôi làng biến mất xuất hiện mấy chữ to.
Tai ương tôn giả, mang đến tai ương cho tội ác!
Vụ nổ dữ dội đã phá hủy mấy chữ trên mặt đất.
Một người trong số họ từ từ thu tay lại.
"Đây là bị tu hành giả khác để mắt tới, về bẩm báo một chút."
Người kia không trả lời, mà chỉ tay về phía ngọn núi lửa xa xa.
"Ngươi không phát hiện ra ngọn núi lửa này có chút bất thường sao?"
Hai người bay đến núi lửa để kiểm tra.
Phát hiện ra đây là sử dụng một loại bí pháp nào đó để thay đổi cấu trúc toàn bộ núi.
Nói cách khác, thực lực của người này không yếu, rất có thể có thực lực trên thất phẩm.
Xem ra bọn họ phải chú ý một chút rồi.
...
Tiêu Tử Phong suy nghĩ một chút, nếu tìm người, mình đơn thương độc mã, chắc chắn không dễ tìm.
Vì vậy phải tìm một thế lực lớn, giúp mình tìm.
Ví dụ như Thần Nông Các này là một mục tiêu không tệ.
Nhớ đến thế lực này lại cảm thấy như thiếu mất gì đó, luôn cảm thấy có chuyện gì đó hoặc người nào đó bị mình quên mất.
Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến những điều này, Tiêu Tử Phong nhàn rỗi không có việc gì cho nên liền đi dạo trong phủ thành này.
Ngón trỏ tay trái vô tình nhảy lên một cái.
Tiêu Tử Phong không khỏi tưởng tượng ra một số vở kịch lớn trong viện, thành chủ hoặc nhân vật quan trọng của thành chủ sủng hạnh một số nha hoàn, sau đó bị những nữ nhân có địa vị khác phát hiện, cuối cùng bị ném xuống giếng cạn.
Dù sao Tiêu Tử Phong cũng nhàn rỗi, cứ theo cảm giác này tìm kiếm khắp nơi.
Thấy một căn phòng, viết là Tàng Bảo Các.
Còn có mấy tên lính canh ở đây canh giữ.
Tiêu Tử Phong thấy cảnh này, Tàng Bảo Các bên trong giấu xác chết, xác ướp sao?
Tiêu Tử Phong từ từ hạ xuống dưới mất đất, đất bao bọc hắn.
Cuối cùng chui vào trong đất, di chuyển dưới đất, xác định đã đến phía trên Tàng Bảo Các.
Từ dưới đất từ từ xuất hiện.
Tiêu Tử Phong có chút tò mò, an ninh ở đây kém vậy sao?
Vừa tùy ý đi hai bước.
Đột nhiên tiếng chuông bên ngoài vang lên.
Những tên lính canh bên ngoài vội vàng xông vào, Hàn Mộng Lâu cũng với tốc độ cực nhanh chạy tới.
Hơn nữa còn có rất nhiều vệ binh vây quanh nơi này.
Chương 366 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]