Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 382: CHƯƠNG 381: Thôn trưởng chậm rãi đứng ra.

"Nhưng nếu những yêu thú này đột nhiên phát điên thì phải làm sao?"

"Thôn chúng ta ở dưới sự che chở của Thánh Thú đại nhân, dưới sự che chở của Thánh Thú đại nhân, yêu thú sẽ không phát điên, trừ khi chúng muốn chết."

Tạp Kỳ Nhĩ kiêu ngạo nói.

Những lời này đều là Chư Kiền từng chữ từng câu dạy bảo.

Bây giờ nó là Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Thú, không thể luôn luôn lộ diện, dễ làm giảm bớt sự uy nghiêm.

Có thể để Thánh nữ giải quyết thì đừng để nó ra tay.

Lần này thôn trưởng cũng không nói gì nữa.

Có chỗ dựa tinh thần là Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Thú, lại có sự đảm bảo của Thánh nữ.

Dân làng cũng bắt đầu tiếp xúc với yêu thú.

... …

Sau khi giải trừ nguy cơ, thành chủ bắt đầu tìm kiếm Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo.

Mà Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo cũng bắt đầu truyền bá trong thành, có đủ loại phiên bản.

Nhưng không có phiên bản nào không phải là miêu tả sự huy hoàng của Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo.

Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo đang truyền bá, thành chủ cũng không tốn nhiều công sức, đã tìm được nơi đóng quân của Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo.

Nhưng phát hiện ra đây không phải là bí cảnh thần tiên gì, càng không phải là thánh địa tu luyện gì.

Chỉ là một ngôi làng bình thường.

Điều này càng khiến thành chủ cảm thấy Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo này thần bí vô cùng.

Chỉ là lần này đến đây, không chỉ có một mình thành chủ.

Còn có một tu sĩ tu vi cao cường, cũng đi theo hắn ta đến đây.

Nhìn thấy người và yêu thú trong làng cùng nhau xây dựng làng, khiến thành chủ cảm thấy vô cùng cảm khái.

Còn vị tu sĩ thực lực mạnh mẽ kia, lại nhíu chặt mày.

Yêu thú đều là loài ngỗ ngược.

Có thể thuần phục một con đã khó khăn vô cùng.

Huống chi là nhiều con như vậy, nếu yêu thú dễ thuần phục như vậy, bọn họ đã sớm phái tu sĩ có tu vi cao cường trong môn phái đi bắt và thuần dưỡng rồi.

Cho nên nhìn thấy cảnh này, ông ta chỉ cảm thấy có gì đó không ổn.

Dù sao với kinh nghiệm nhiều năm như vậy của ông ta, cũng chưa từng nghe nói đến Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo gì cả.

Đến tế đàn, Thánh nữ vẫn ngồi xếp bằng trên tế đàn cầu phúc.

Đây là sự sắp xếp của Chư Kiền, dù sao thì Tạp Kỳ Nhĩ tu luyện ở đâu cũng như nhau, cứ để nàng ngồi trên tế đàn tu luyện là được.

Cũng coi như là một biểu tượng, để ổn định lòng người.

Có chuyện gì cũng có thể để những dân làng này có một nơi để báo cáo.

Tạp Kỳ Nhĩ nghe thấy tiếng động có người đến, liền mở mắt ra.

Thành chủ chắp tay hành lễ.

"Tại hạ là thành chủ Hỏa Diệm thành, Yến Bình Bạch!"

Yến Bình Bạch lại giới thiệu vị lão giả bên cạnh.

"Trưởng lão nội môn Cửu Dương tông, Thu Mạt!"

Trưởng lão Thu Mạt không biết vì sao, trong mắt lại hiện lên một tia hoảng sợ.

Nhưng ngay sau đó lại nhanh chóng bình tĩnh lại.

Nụ cười hiền hòa nói rằng.

"Trước đây khi thú triều bùng nổ, tông môn của ta không thể lập tức đến Hỏa Diệm thành hỗ trợ, còn nhờ Thánh nữ của Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo giúp đỡ, bá tánh Hỏa Diệm thành mới có thể tránh được kiếp nạn lớn này.

Thật sự là hổ thẹn vô cùng, từ lâu đã muốn đến gặp Thánh nữ, bái phỏng Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo.

Hôm nay được gặp Thánh nữ, quả nhiên là phi phàm."

Một tràng nịnh hót như vậy, khiến Yến Bình Bạch có chút không hiểu nổi, lão già này lúc đến đây nhưng mười phần hách dịch.

Thậm chí còn có chút coi thường Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo, lần này đến còn có chút ý tứ khiêu khích và vạch trần.

Sao lại cung kính như vậy, quả thực là phản thường.

Thu Mạt cười tươi trên mặt, miếng ngọc bội nóng bỏng trong ngực nhắc nhở ông ta, lúc này nhất định phải lễ phép.

Nhất định phải sống sót rời khỏi ngôi làng này.

Cái gọi là sự kiêu ngạo của tông môn Cửu Dương tông, lúc này có thể gác lại trước, bởi vì khi ông ta nhìn thấy Thánh nữ này, cùng với miếng ngọc bội trong ngực bắt đầu nóng lên.

Ông ta đột nhiên hiểu ra những thứ mà mình nghi ngờ trước đây.

Yêu thú quả thực rất khó khuất phục con người nhưng nếu kẻ đó không phải là người thì sao?

Miếng ngọc bội trong lòng ông ta, tạo hình không đẹp mắt, ngược lại có thể nói là xấu xí, không có bất kỳ khả năng phòng ngự và tấn công nào.

Cho nên, ông ta mới luôn mang theo bên mình, không lấy ra để khoe.

Nhưng miếng ngọc bội này có một khả năng vô cùng quan trọng, đó chính là kiểm tra hơi thở của hung thú.

Hung thú nếu ẩn núp, rất nhiều người tu hành trong giới tu hành hiện nay đều khó phát hiện ra.

Mà miếng ngọc bội này lại có tác dụng vô cùng quan trọng, là do Thái Thượng trưởng lão căn cứ theo hơi thở của hung thú chạy ra khỏi cấm địa trước đó mà chế tạo thành.

Ông ta cũng bởi vì cùng một gia tộc với Thái Thượng trưởng lão, có chút tình cảm huyết thống, thêm vào đó ông ta có địa vị cao ở Cửu Dương tông, mới có thể có được một miếng ngọc bội như vậy.

Ban đầu khi Thái Thượng trưởng lão giao miếng ngọc bội này cho ông ta, ông ta còn nghĩ, làm sao có thể xui xẻo như vậy, lại gặp phải hunhg thú.

Nhưng không ngờ, hôm nay lại để ông ta gặp phải.

Yến Bình Bạch lấy ra một tờ khế ước.

"Hỏa Diệm thành hợp tác với Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo, Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo có thể phát triển giáo đồ trong thành của ta, đồng thời, chúng ta còn sẽ giúp xây dựng đền thờ, nhà cửa mà Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo cần.

Nhưng giáo chúng của Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo sẽ được hưởng nhiều ưu đãi trong thành nhưng cần Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo bảo vệ Hỏa Diệm thành."

Nói xong những lời này, ánh mắt hắn ta đặt lên người Thu Mạt.

"Không biết trưởng lão Thu Mạt, còn có cao kiến gì không? Nhớ trước đây ở trong thành, ngươi có chuyện muốn đích thân nói với Thánh nữ."

Sắc mặt Thu Mạt có chút tái nhợt.

Nói chuyện gì chứ? Nữ nhân trước mặt này không phải là người!

"Ta quả thực có vài lời muốn nói với Thánh nữ, hiện tại địa bàn của Cửu Thiên Ngân Hà Thánh Giáo quá nhỏ, ta đề nghị mở rộng thêm, trước tiên chiếm lĩnh các ngọn núi xung quanh lấy một ngọn núi cao làm chủ phong, sau đó lại tiếp tục mở rộng ra bên ngoài, thêm yêu thú phối hợp, trên dưới cùng hợp tác sâu sắc với Hỏa Diệm thành, nhất định có thể làm lớn làm mạnh, tạo nên sự huy hoàng."

Tạp Kỳ Nhĩ tuy không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu.

"Ta sẽ cân nhắc."

Sau đó cầm lấy tờ khế ước của Yến Bình Bạch, tổ tiên đã truyền lời cho nàng chỉ cần cao lãnh đồng ý là được.

Tạp Kỳ Nhĩ suy nghĩ một chút, cao lãnh chính là không nói gì.

Sau đó lại gật đầu với Yến Bình Bạch.

Yến Bình Bạch nhìn thấy đối phương gật đầu, chờ mong lời tiếp theo của đối phương.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau.

Yến Bình Bạch từ trong ánh mắt không bình thường của Tạp Kỳ Nhĩ, nhìn thấy thứ ánh sáng và sắc thái mà những nữ nhân bình thường không có.

Những nữ nhân ưu tú luôn hấp dẫn rất nhiều nam nhân.

Yến Bình Bạch cảm thấy hơi thở và nhịp tim của mình có chút dồn dập.

Vì vậy vội vàng quay đầu đi.

"Không biết Thánh nữ có đồng ý không?"

Tạp Kỳ Nhĩ có chút ngây ngốc, nàng vừa nãy không phải đã gật đầu rồi sao? Sao lại hỏi nàng có đồng ý không?

Người này sao lại ngộ tính kém như vậy?

"Đồng ý."

"Vậy chúng ta bàn bạc một số điều khoản hợp tác chi tiết hơn nhé."

Tạp Kỳ Nhĩ có chút xấu hổ, cô hiểu những thứ này ở đâu chứ?

Một lúc không biết trả lời như thế nào.

Sau đó nhìn thấy thôn trưởng.

"Trách nhiệm của ta chỉ là bảo vệ bọn họ, nhiều chuyện hơn nữa là do bọn họ tự làm, cho nên những điều khoản chi tiết hơn nữa ngươi hãy đi nói với thôn trưởng, nếu thực sự không quyết định được thì hãy để ta định đoạt."

Thôn trưởng vẫn luôn cúi đầu, còn đang nghĩ trưa nay ăn gì đây?

Không hiểu sao lại đi nói chuyện làm ăn với thành chủ, như vậy có hợp lý không?

Lại nghĩ một chút, trong toàn bộ thôn, ông ta hình như là người đứng đầu dưới Thánh nữ.

Hình như cũng nên như vậy, không thể để Thánh nữ đích thân làm mọi chuyện.

Như vậy thì những người như bọn họ có tác dụng gì?

Thôn trưởng sau khi nghĩ thông suốt trong nháy mắt, liền đứng ra nói.

"Cũng không cần làm phiền thành chủ nói chuyện với ta, phái một số người khác đàm phán với ta cũng được."

Thành chủ nghĩ lại cũng đúng, đang chuẩn bị nói chuyện tiếp với Thánh nữ.

Lúc này Tạp Kỳ Nhĩ lại chậm rãi mở miệng.

"Đã nói xong chuyện rồi, vậy ta tiễn hai người."

Thu Mạt đứng ra trước.

"Thánh nữ quản lý Cửu Thiên, Thánh Giáo Ngân Hà rộng lớn như vậy cũng rất vất vả, cần phải nghỉ ngơi nhiều, sao dám làm phiền Thánh nữ tiễn chúng tôi, chúng ta tự đi là được."

Nói xong liền bắt đầu đi về phía sau.

Yến Bình Bạch còn muốn nói gì đó nhưng sau một hồi nói của Thu Mạt thì cũng không thể chen vào, thêm nữa Thánh nữ cũng đã có ý tiễn khách, càng không có cớ gì để nán lại.

Sau khi rời khỏi thôn, Thu Mạt chỉ nhìn thành chủ một cái thật sâu.

Sau đó trực tiếp rời đi.

Chương 381 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!