"Tông chủ đại sự không hay rồi, Độc Cô tiền bối ở ngoài cửa đánh nhau với người khác."
"Cái gì! Đưa ta đi xem, kẻ nào dám bắt nạt khách của Thần Nông các ta."
Tôn Hứa lập tức tức giận nói.
Ở địa bàn Thần Nông Các còn đánh khách của Thần Nông Các, đây rõ ràng không coi trọng ông ta.
Nhưng khi ômg tức giận đi theo đệ tử đến đại môn.
Thấy một cảnh tượng khiến ông nhớ mãi không quên.
Đại môn xa xa, có một pháp tướng công đức khổng lồ.
Mọc ra mấy cánh tay, điên cuồng đấm vào mấy vị trưởng lão và tông chủ của Cửu Dương Tông.
Lúc này, còn kèm theo sấm sét và đủ loại thiên tai rửa tội.
Ở trung tâm pháp tướng công đức có một ông lão.
Miệng lẩm bẩm.
"Trời cao có đức hiếu sinh, chúng ta phải tôn trọng đối với mạng sống."
Thốt ra một chữ, liền đánh ra một quyền.
Tựa hồ muốn cho bọn họ khắc sâu hiểu rõ đạo lý này.
Lúc này ở đây các đệ tử vây xem thấy tông chủ đến.
Tôn Hứa nói với bọn họ.
"Đó là tông chủ của Cửu Dương Tông, các ngươi không nhận ra sao? Các ngươi còn không đi ngăn cản mà ở đây xem kịch."
Có đệ tử chỉ vào cảnh tượng hủy thiên diệt địa kia nói.
"Chúng ta cũng muốn đi ngăn cản một chút nhưng chúng ta phải có thực lực đó chứ! Hiện tại bên kia chỉ là đang đánh sét, trước đó bên kia còn rơi thiên thạch nữa, chúng ta nào dám lại gần."
Tôn Hứa chỉ có thể tự mình xông tới.
Sau đó lớn tiếng hô.
"Độc Cô đạo hữu, đây là hiểu lầm, đây là hiểu lầm."
Tiêu Tử Phong thấy Tôn Hứa tới, mới dừng tay.
Sau đó đi tới chỗ Tôn Hứa, ngăn đối phương lại.
"Ngươi đừng lại gần quá, cẩn thận sét đánh ngươi."
"Ngươi dừng thiên tai này lại đi?"
Tôn Hứa nói.
Tiêu Tử Phong gãi đầu.
"Đây là lời nguyền ta dùng Thiên Sát Cô Tinh phát động, hiện tại ta không có cách nào lập tức dừng lại được, phải đợi một lát."
"Ngươi có thể khống chế lời nguyền của Thiên Sát Cô Tinh."
Tôn Hứa dùng ngữ khí không thể tin nổi nói.
"Ngươi đoán xem tại sao ta tự xưng là Tai Ách tôn giả?"
Tôn Hứa nuốt một ngụm nước bọt.
Thiên Sát Cô Tinh khủng bố như vậy, đây là lời nguyền đến từ trời cao, chính là mệnh cách mà mọi người đều tránh xa.
Hiện tại, người nắm giữ lời nguyền này, khiến cho lời nguyền vốn không thể khống chế này trở nên có thể khống chế.
Đây không còn là chuyện có thể giải quyết bằng cách trốn tránh.
Chỉ có thể mong không kết thù với người này.
Nếu kết thù với loại người này, hậu quả sẽ như thế nào, ông không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng thông qua sự tra tấn mà những người này đang phải chịu đựng, có lẽ cũng có thể thấy được một phần.
Tôn Hứa cũng thầm mừng trong lòng, may mà hắn chọn làm người tốt.
Nếu hắn chọn làm một ma đầu việc ác bất tận…
May quá! May quá!
Hắn đã chọn làm việc thiện tích đức, đây coi như là mang lại một điều may mắn cho thế gian.
Tiêu Tử Phong ở bên này trò chuyện với Tôn Hứa nhưng về chiến trường bên kia, hắn vẫn chú ý.
Một khi phát hiện ra một số tình huống xui xẻo, họ không chịu nổi nữa, hắn sẽ ra tay cứu giúp.
Phải biết rằng nhân thiết của hắn hiện tại là một lão nhân từ bi.
Hơn nữa những người này cũng không phải là nhân vật đơn giản, trước tiên cứ giữ lại một tay.
Đợi đến khi thiên tai tan đi.
Tôn Hứa liền bảo đệ tử đi khiêng tất cả những người này về chữa trị.
Nhưng các đệ tử đều đứng xa quan sát, không dám lại gần.
Mặc dù tông chủ đã ra lệnh nhưng cảnh tượng giống như thiên tai vừa rồi, mắt bọn họ không mù nhưng tất cả đều hiện ra trước mắt.
Vẫn là Tiêu Tử Phong từ bi nói.
"Ta đã thu thần thông rồi, các ngươi cứ đi không sao đâu."
Các đệ tử khiêng cáng, xông vào chiến trường đổ nát.
Vừa khiêng một vị trưởng lão bị thương lên cáng.
Cáng đột nhiên sụp xuống, Tôn Hứa nhìn thấy cảnh này có chút không đành lòng nhìn tiếp.
Đã thành bộ dạng quỷ này rồi mà vẫn không tha sao?
Sau đó Tôn Hứa không nhịn được nhìn Tiêu Tử Phong.
Tiêu Tử Phong cười nói.
"Một chút dư chấn nhỏ thôi."
Khi nhìn thấy tông chủ Cửu Dương Tông, Mạc Hoảng nắm chặt tay Tôn Hứa.
Tôn Hứa nắm chặt tay đối phương.
Trong lòng thầm nghĩ, sao các ngươi lại xung đột với một lão nhân tốt bụng như vậy chứ?
Đối phương bị thương thành như vậy, những lời này ông cũng không tiện nói thẳng, chỉ có thể an ủi nói.
"Tu dưỡng cho tốt, Thần Nông Các chúng ta về phương diện này có nhiều kinh nghiệm, nhất định sẽ chữa khỏi cho các ngươi."
"Hung… hung thú!"
Mạc Hoảng nói xong hai chữ này thì ngất đi.
Tôn Hứa nghe thấy hai chữ then chốt này.
Đột nhiên vẻ mặt nghiêm trọng.
"Đưa hắn đến phòng luyện đan, lại triệu tập các trưởng lão phòng luyện đan cùng ta chữa trị."
Tiêu Tử Phong nghe thấy mấy chữ then chốt này, cũng thấy hứng thú.
Hiện tại bên ngoài hắn biết hung thú chỉ có hai con, Trường Hữu và Chư Kiền.
Chẳng lẽ là một trong hai con này bị lộ?
Chư Kiền đi theo hắn, đồng đội được hắn huấn luyện nghe lời nhất, hẳn sẽ không dễ dàng để lộ ra sơ hở.
Nếu thực sự là vậy thì khả năng của Trường Hữu lớn hơn một chút.
Nhưng cũng không chắc chắn, mặc dù nói phần lớn hung thú đều bị nhốt trong cấm địa.
Nhưng không chừng bên ngoài vẫn còn tồn tại vài con.
Nghĩ đến cả cương thi cũng chỉ có một con ở trong cấm địa, vạn nhất Cửu Thiên Tứ Hải có hung thú nào bị thả ra thì cũng khó nói.
Mạc Hoảng một mảnh hỗn độn, mơ mơ màng màng nghe thấy xung quanh có tiếng ồn ào.
Hắn nhớ là các trưởng lão sắp ra tay rồi nhưng hắn cảm thấy có chút không ổn, bởi vì lão già trông giống như người bình thường kia, cư nhiên làm vỡ kiếm của trưởng lão.
Những người kia xông ra ngoài, hắn liền có chút hối hận, hắn muốn ngăn những người này lại.
Chương 383 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]