Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 402: CHƯƠNG 401: Nhưng phát hiện dù thế nào cũng không thể thoát ra được.

Thạch nhân triệu hồi đá xếp thành hàng trên không trung, thành mấy chữ.

Minh Hoa nhìn những chữ này nói.

"Ta là thần hộ mệnh của hòn đảo này, hành vi của ngươi đã làm tổn thương cư dân nơi đây, tội không thể tha, bây giờ ta sẽ vĩnh viễn trấn áp ngươi."

Những chữ hiện ra này là để cho cư dân bên dưới xem.

Sau đó vô tận bùn cát tụ lại thành một quả cầu đá lớn.

Giam chặt đối phuuowng ở bên trong, sau đó dựng trên bãi biển.

Lúc này Minh Hoa và những người khác, có chút không tin lời nói của thần hộ mệnh trên đảo.

Nhưng lại nghe thấy một giọng truyền âm có chút khàn khàn không phân biệt được nam nữ.

"Hôm nay tình cờ gặp được giúp các ngươi một tay, không được tiếp tục dò xét ta nữa, tiếp tục làm những chuyện mà các ngươi cho là có ý nghĩa đi."

Tiêu Tử Phong nói xong liền lặng lẽ rời đi, còn về người của Cấm kỵ thần giáo kia, hắn đã lặng lẽ chuyển xuống dưới lòng đất.

Còn về thạch nhân trôi nổi trên bầu trời, cũng bắt đầu hạ xuống, rơi xuống trên tảng đá lớn kia, giẫm tảng đá lớn dưới chân, như thể cứ như vậy mà trấn áp người bên trong.

Người cua và những cư dân trên đảo bắt đầu quỳ lạy trước Thạch nhân.

Minh Hoa lúc này mới hiểu ra, đây là gặp được tiền bối đại lão nào giúp bọn họ, chỉ là không muốn tiết lộ tên, cho nên mới làm ra một màn như vậy.

Dù sao thì hành động của bọn họ hiện tại mà nói là đã thất bại rồi, bọn họ đã đánh rắn động cỏ.

Đối phương cũng đã bắt đầu phá hoại trên đảo.

Nếu không phải vị tiền bối này ra tay, ước chừng một nửa số người bọn họ hôm nay đều phải chết ở đây.

Lúc này, có một nữ tử hơi cao gầy, chỉ vào đầu Minh Hoa bắt đầu mắng không ngừng.

Mục đích của bọn họ là nhân lúc đối phương đến đây thư giãn, phối hợp với một loại bí pháp kết hợp của bọn họ, khiến cho thành viên của Cấm kỵ thần giáo kia tưởng rằng đó là đặc sắc của nơi này.

Sau đó dùng cách này nhốt đối phương vào trong một ảo cảnh, không ngờ Minh Hoa lại chạy nhầm chỗ.

Kết quả bọn họ chỉ có thể ra tay cưỡng ép, còn suýt nữa thì lật xe.

Minh Hoa đột nhiên nhớ đến người suýt bị mình làm bị thương.

Đối phương thực lực rất mạnh, nàng dùng hết sức vung một kiếm, hắn chỉ dùng một tay đã bắt được, thậm chí còn dùng sức mạnh phá hủy luôn cả thanh kiếm của nàng.

Nhớ lại đến đây, nàng không khỏi nghĩ đến, người thần bí ra tay vừa nãy liệu có phải là hắn không?

Trên một hòn đảo sẽ không tùy tiện xuất hiện nhiều cao thủ như vậy.

Nàng nhìn xuống phía dưới, muốn tìm kiếm bóng dáng của đối phương nhưng lại không thấy gì cả.

Tiêu Tử Phong dẫn theo thành viên của Cấm Kỵ Thần Giáo mà hắn bắt được, chạy trên mặt biển.

Đối phương cũng rất ngơ ngác, không hiểu tại sao mình lại có liên quan đến nhân vật lớn như vậy, phải biết rằng đối phương thậm chí còn chưa lộ mặt, đã chế ngự được hắn ta.

Muốn hắn ta chết cũng chỉ cần cách không động ngón tay là xong.

Nhưng bây giờ đối phương lại cố ý để người sống, người ta sẽ không giữ lại những thứ vô dụng bên mình.

Như vậy chứng tỏ hắn ta có giá trị tồn tại, mà bây giờ, phương hướng tiến lên của đối phương, lại thêm vào thực lực của đối phương, đây là muốn tìm phiền phức cho tổng bộ.

Là ai trong số những cao tầng của tổng bộ đã chọc phải nhân vật như vậy nên đây là đến để trả thù.

Những cao tầng đều rất thích nghiên cứu, đôi khi nghiên cứu một số thứ, thường không quan tâm đến hậu quả.

Không thể tránh khỏi sẽ đụng độ với một số nhân vật lớn, còn như loại tôm tép như hắn ta, chắc chắn không thể chọc vào.

Một con kiến mà chỉ cần một búng tay là chết thì nói gì đến chọc vào?

Sau khi đoán được phần nào mục đích của đối phương, hắn ta phải nghĩ cách làm sao để đảm bảo mình được sống lâu dài.

Tiêu Tử Phong tùy tiện hỏi.

"Tên gì?"

"Lý Vạn Kiến Bình An Kiến Kiến Đại Thuận Đại Cát Đại Lợi Tài Nguyên Quảng Tiến Trường Sinh Bất Tử Đăng Đỉnh Phong Hùng Bá Khuyến Ngạo Duệ Thượng Cửu Thiên Phúc Đại Mệnh Đại Tương Lai Nhân Trung Long Phụng... Cẩu Đản."

Tiêu Tử Phong nghe đối phương giới thiệu một tràng, liền chìm vào trầm tư.

Điểm đáng chê nhiều vô kể, hắn không biết nên bắt đầu từ đâu.

Tạp Kỳ Nhĩ là người đầu tiên hỏi.

"Tại sao phía sau lại thêm hai chữ Cẩu Đản?"

"Tên hèn, dễ nuôi."

"Vậy tại sao ở giữa lại thêm một đống như vậy?"

"Cha mẹ ta có quá nhiều lời chúc tốt đẹp, ta chỉ có thể kẹp những lời chúc này vào giữa, các người gọi ta là Tiểu Lý hoặc Cẩu Đản là được."

Tạp Kỳ Nhĩ lại hỏi.

"Cẩu Đản! Tại sao ngươi lại hại người trên đảo nhỏ đó?"

Cẩu Đản nghe thấy cách gọi này thì trực tiếp cạn lời, hắn ra cố ý đặt cách gọi Tiểu Lý lên trước, kết quả là miêu nữ này lại trực tiếp dùng cách gọi phía sau, đúng là biết chọn, nếu như là lúc khác, hắn ta tuyệt đối sẽ tát cho một cái.

Nhưng bây giờ hắn ta chỉ là một tù nhân, không những không thể tát cho một cái, mà còn phải tươi cười giải thích cho người ta.

Một đời này của hắn ta, đúng là số phận long đong!

"Nói gì đến hại hay không hại, căn bản là ta không hề muốn hại những người đó, chủ yếu là đất dưới đảo đó có chút đặc biệt, ăn vào có thể giúp địa trùng của ta thăng cấp, hơn nữa lúc đầu ta chỉ định ăn hết phần bên dưới, cũng không muốn hại người trên đảo, đến lúc đó hòn đảo sẽ trôi nổi, cũng không bị chìm.

“Chỉ là những đệ tử chính đạo ngu ngốc đó đột nhiên tập kích ta, ta chỉ muốn địa trùng nhanh chóng ăn hết bên dưới, ăn xong thì lên giúp ta.

“Nhưng vội vàng như vậy, chắc chắn không thể đảm bảo sự ổn định của hòn đảo.

“Dù sao thì nơi đó thực sự rất tuyệt, kỹ thuật đều rất tốt, ta đã đi qua rất nhiều nơi, đó là nơi mà ta cho rằng có kỹ thuật tốt nhất.

“Một nơi tốt như vậy, ta cũng muốn nó được giữ lại!"

Chương 401 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!