Virtus's Reader

Cẩu Đản vẫn luôn ngẩng đầu nhìn trời, giống như chỉ cần cảm thấy có dấu hiệu mặt trăng xuất hiện, gã sẽ lập tức sẽ nằm rạp xuống.

Tạp Kỳ Nhĩ không nhịn được nói.

"Mặt trăng có đáng sợ như ngươi nói không? Đến lâu như vậy rồi, một chút động tĩnh cũng không có."

"Ngươi chưa từng thấy đâu, quang hoa của ánh trăng hóa thành một thanh kiếm quang, mang đến đòn tấn công hủy thiên diệt địa.

Trừ những cường giả thực lực đỉnh cao, người bình thường nếu bị như vậy một đòn, ngay cả cặn bã cũng không còn, ta khuyên ngươi cũng cẩn thận một chút, thực lực của ngươi không mạnh lắm đâu?"

Tạp Kỳ Nhĩ không để ý.

Nàng tin rằng tiên nữ tỷ tỷ có thể bảo vệ nàng.

Chư Kiền đột nhiên truyền âm cho Tiêu Tử Phong.

"Nơi này mang đến cho ta một cảm giác đặc biệt, Hỗn Độn đại nhân cẩn thận một chút, ta mơ hồ cảm thấy có chút bất an."

Tiêu Tử Phong nghe vậy thì không khỏi thận trọng, những kẻ như Chư Kiền đều là hạng không phục thì đánh, không có nhiều thứ có thể khiến nó cẩn thận.

Lời truyền âm của Chư Kiền cũng khiến Tiêu Tử Phong trở nên đề phòng hơn.

Nhưng trên đường đi, ba người không gặp bất kỳ vấn đề gì, ngay cả yêu thú chặn đường cũng không có.

"Con đường này có phải hơi an toàn quá không?"

Lời nói đột ngột vang lên khiến Cẩu Đản giật mình.

Quá an toàn, nghi ngờ rồi?

"Đại ca, con đường này ta thường đi, nếu không an toàn thì ta cũng không đi."

"Không sao, thuận miệng nói thôi."

Tiêu Tử Phong nhẹ giọng đáp.

Xem ra Cẩu Đản không có động tĩnh gì.

Sau đó, mọi người tiếp tục lên đường.

Không để ý đến một bóng trắng đang đi theo sau họ.

Ngay cả Chư Kiền cũng không phát hiện ra.

Mấy người đến một phiến ma lâm rộng lớn thì dừng lại.

"Đây chính là Cấm Kỵ Ma Lâm."

"Vậy ngươi tiếp tục dẫn đường đi!"

Tạp Kỳ Nhĩ nói.

Cẩu Đản có chút do dự.

"Nếu muốn vào bây giờ thì cần có người ứng phó mới vào được, vì hai chuyện trước đó, bây giờ quay về không dễ dàng như vậy.

“Cho nên phải làm phiền hai vị chịu khổ một chút."

Tiêu Tử Phong nghĩ một lúc rồi không đưa ra ý kiến gì.

"Hai chuyện gì?"

Tò mò là bản tính của mèo, Miêu nữ cũng không ngoại lệ.

"Chuyện thứ nhất, các ngươi hẳn cũng biết, trước đây ta từng nói đã dẫn một người đến đây.

“Còn có 100 năm trước, một kiếm nương đã xông vào đây."

"Kiếm nương?"

Tiêu Tử Phong nghe đến danh xưng này thì có chút hứng thú.

"Là một thanh kiếm nhưng nó có thể biến thành hình dạng cô nương, sau đó lưu truyền danh xưng này.

“Nhưng sau đó bị cao thủ bên trên bắt sống, dù sao thì với chúng ta hiện tại, dù rèn kiếm thần như thế nào cũng không thể khiến kiếm thần hóa thành hình người, đây là thanh đầu tiên, cho nên rất có giá trị nghiên cứu."

Cẩu Đản đem những gì mình biết về chuyện này kể hết.

"Được rồi, chuẩn bị một chút, ta sẽ gọi người."

Hai người gật đầu, sau đó một sợi dây thừng trói chặt vào người hai người.

Không lâu sau, một người mặc áo choàng đen xuất hiện.

Nhìn Tiêu Tử Phong đã biến thành lão già và Miêu nữ bên cạnh, đối phương nhìn hai người suy nghĩ một hồi.

"Ngươi trói một Miêu nữ có thân hình bốc lửa như vậy, ta có thể hiểu được, nhưng ngươi trói một lão già yếu ớt kia thì để làm gì?"

"Chẳng phải ngươi đã nói ra đáp án rồi sao?"

Cẩu Đản mặt không biểu cảm trả lời.

Mặc dù mặt không có biểu cảm gì nhưng tay không ngừng, lấy ra một túi linh thạch nhét vào tay đối phương.

Đối phương nghe xong lời này, lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

Sau đó dẫn bọn họ vào trong.

Tiêu Tử Phong ngây người, chấp nhận rồi! Lý do này mà cũng chấp nhận được.

Người dẫn đường cầm một chiếc đèn lồng, những cây xung quanh đung đưa cành lá.

Tạo thành từng bậc thang cho bọn họ, đi đến giữa không trung thì xuất hiện một con đường núi nhỏ hẹp.

Tiêu Tử Phong nhìn về phía sau, con đường núi nhỏ này có rất nhiều ngã rẽ nhưng khi chiếc đèn lồng trong tay đối phương chiếu lên đường thì biết nên đi như thế nào.

Cuối cùng quanh co lòng vòng, đến một tòa thành trì.

Hoặc nói là một tòa thành trì lộn ngược, khi bọn họ đi vào thành thì không có cảm giác lộn ngược, mà giống như đi trên đường bằng phẳng.

Nói cách khác, ở bên ngoài nhìn vào thì lộn ngược nhưng ở bên trong thì không.

Trong thành trì này, Tiêu Tử Phong nhìn thấy một thế giới điên cuồng.

Khỉ cưỡi người như cưỡi ngựa, đủ loại yêu thú khâu lại với nhau đi lại trên phố.

Những ngôi nhà được xây dựng bằng máu thịt, mà bên cạnh những ngôi nhà kỳ quái như vậy, lại là một ngôi nhà giống như trong truyện cổ tích được xây dựng bằng kẹo.

Người sống bên trong ngôi nhà đó là một nam nhân gần như chỉ còn xương bọc một lớp da.

Sau khi bọn họ đi vào thành, người dẫn đường đã rời đi.

Lúc này Tiêu Tử Phong đột nhiên hiểu ra, tại sao lý do của Cẩu Đản lại có thể vào được.

Có lẽ trong mắt đối phương, lý do như vậy mới là bình thường.

Nếu đổi thành một lý do bình thường thì có khi sẽ bị thẩm tra.

Cẩu Đản dẫn hai người đến chỗ ở của mình.

Sau đó bồi lễ xin lỗi nói.

"Đừng trách lời nói của ta vừa rồi, nếu ta trả lời bình thường thì e rằng sẽ phải mất thêm chút công sức."

Tiêu Tử Phong gật đầu, dù sao thì hắn cũng đã hiểu ra.

"Đúng rồi, những người cấp cao ở đây đều ở đâu?"

"Trung tâm thành có một khối pha lê bốn mặt khổng lồ, đó là cánh cửa vào một không gian bên trong, những người cấp cao đều ở bên trong đó.

“Nhưng không dễ vào, vì bên trong Cấm kỵ thần giáo có rất nhiều bảo vật.

“Nếu ngươi muốn báo thù ai thì phải đợi bọn chúng ra ngoài."

Cẩu Đản đưa ra đề nghị.

"Ta muốn vào đó, ngươi có thể nghĩ cho ta một cách ôn hòa hơn, nếu không được thì ta đánh vào cũng được."

Tiêu Tử Phong lúc này đang đội khuôn mặt lão già, cười híp mắt nói.

"Cái này ta thật sự không có cách nào, nơi đó chỉ có cấp cao mới có thể vào, nếu họ đồng ý dẫn người vào thì cũng có thể vào.

“Ta lại không có bản lĩnh lớn như vậy."

Chương 404 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!