Virtus's Reader

Sau đó hắn liền lột từng bộ quần áo của những đệ tử này nhưng khi lột đến một nam một nữ ở phía sau thì bên trong họ lại hoàn toàn trống không.

Nin Khả nhếch mép.

Mấy người phía trước tuy cũng bị lột quần áo nhưng ít nhất vẫn giữ lại quần áo bên trong, cho dù hai người này có muốn lột quần áo thì cũng không thể lột cả quần áo bên trong chứ.

Trừ khi hai người đó là biến thái.

... …

Xa Tiền Tử và Thạch Ngạo Thiên đi được một lúc.

Phía trước họ có một thanh kiếm sắt cắm ở phía trước, trên đó còn để lại một mảnh vải.

"Quần áo của các ngươi có thể bị truy tung, các ngươi đã bị phát hiện rồi, mau cởi quần áo chạy đi."

Thạch Ngạo Thiên và Xa Tiền Tử nhìn nhau.

Không do dự nhiều, trực tiếp cởi quần áo.

Quấn lên người chiếc áo choàng che giấu khí tức trước đó.

Tăng tốc chạy.

Thà tin là có còn hơn là không tin.

Nếu như đối phương thực sự muốn hại họ thì dù quần áo này không bị truy tung thì họ có cởi hay không cũng không quan trọng.

Ninh Khả cũng không nghĩ mình có thể đuổi kịp hai người họ, hai người này ước chừng sau khi tách ra với hắn một đoạn đường thì không còn chạy hết tốc lực nữa.

Nhưng có thể chạy thoát hay không? Cứ xem mạng của hai người này thế nào.

Dù sao những người kia cũng đã báo cáo với trưởng lão, có lẽ rất nhanh trưởng lão sẽ đuổi tới.

Bây giờ hắn có thể quay về báo cáo với Thần Nông Các rồi.

Mà cùng lúc đó, Trương Phùng, vị thái thượng trưởng lão của Cửu U Thánh Địa này, cường giả nhị phẩm.

Đang trên đường đuổi tới.

Nhưng khi tới nơi, thấy một đám đệ tử bị lột sạch, quần áo nằm la liệt trên mặt đất.

Ông ta tức hiểu ra, hai người kia hẳn là không xa nơi này.

Vì thế liền dùng tốc độ cực nhanh, hướng về phía trước dò xét.

Lúc này Trường Hữu cảm nhận được một luồng khí tức đang tới gần, đây không phải là thứ mà hai người này có thể đối phó được.

Nó có thể đối phó nhưng như vậy chắc chắn sẽ bại lộ.

Lần này chưa chắc đã có cơ hội như lần trước, đánh úp bất ngờ.

Triệu hồi mấy con yêu thú, ngăn cản một chút.

Nhưng như vậy cũng không được, khí tức của nó sẽ lộ ra.

Như vậy cũng sẽ bại lộ.

Chờ đã…

Nó có thể để lộ một chút khí tức, khiến đối phương kiêng dè.

Trường Hữu nghĩ tới phần mấu chốt này, liền lén lút rút một sợi lông trên người mình.

Ném thẳng ra ngoài, hai người kia hoàn toàn không chú ý tới.

Đợi đến khi họ chạy được một đoạn đường nhất định, sợi lông nhỏ bình thường này đột nhiên trở nên to lớn.

Một luồng khí tức hung thú nồng đậm, tỏa ra từ sợi lông này.

Mà Trương Phùng đang truy tung, cảm nhận được luồng khí tức hung thú, cả người đột nhiên căng thẳng.

Tứ phía quan sát, thẳng đến khi phát hiện ra một sợi lông trên mặt đất.

Nhìn sợi lông này, thần sắc ông ta vô cùng ngưng trọng.

Bởi vì khí tức của sợi lông này, giống hệt với khí tức hung thú lưu lại ở nơi Thánh Chủ tử vong trước đó.

Mặc dù khí tức lưu lại ở nơi đó rất yếu ớt nhưng vẫn bị ông ta phát hiện.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến ông ta phải rầm rộ như vậy, nhất định phải tìm được hai người kia.

Chỉ có điều những chuyện này ông không nói ra bên ngoài, vì không có đủ chứng cứ, dù sao đây cũng có thể là ngụy tạo, đồng thời liên quan đến lệnh bài Thánh Chủ của Cửu U Thánh Địa, ông ta chỉ có thể tự mình hành động.

Nhưng bây giờ, đối mặt với một sợi lông tỏa ra khí tức hung thú này.

Ông không dám đuổi theo nữa, dù sao thứ này xuất hiện ở đây, ông ta sẽ không cho rằng đây chỉ là ngụy tạo đơn giản.

Chỉ dựa vào sức một mình, đối đầu với hung thú thì không có nắm chắc.

Huống hồ, Thánh Chủ đã chết, nếu như ông lại xảy ra chuyện gì thì Cửu U Thánh Địa sẽ không còn người nào có thể duy trì cục diện.

Mặc dù các tông môn lớn khác hiện tại đối với Cửu U Thánh Địa còn coi như hòa khí.

Nhưng ông tin rằng, chỉ cần ông chết, Cửu U Thánh Địa sẽ bị chia năm xẻ bảy.

Bây giờ đối phó với hung thú không chỉ là chuyện của một mình ông, nhất định phải tìm các thái thượng trưởng lão và tông chủ của các tông môn khác cùng hỗ trợ.

Bây giờ trong tình huống này, dù thế nào ông cũng không thể mạo hiểm.

... …

Bên kia, hai người chạy được một lúc lâu, phát hiện không có ai đuổi theo, cuối cùng cũng có cơ hội thở dốc nghỉ ngơi.

"Rốt cuộc là ai truyền tin cho chúng ta? Xa Tiền Tử, có phải là ngươi không, sao ngươi lại quen biết vậy?"

Thạch Ngạo Thiên cười nói với Xa Tiền Tử.

Xa Tiền Tử lắc đầu.

Hắn ta ở Cửu U Thánh Địa không quen biết ai.

"Bất kể là ai truyền tin, an toàn là được, bây giờ phải nghĩ cách tống khứ lệnh bài chết tiệt kia đi."

Thạch Ngạo Thiên thấy Xa Tiền Tử cũng không biết, liền đổi chủ đề.

"Có rồi! Chúng ta đem thứ này đi đấu giá đi!"

Xa Tiền Tử đột nhiên nghĩ ra một cách.

Thạch Ngạo Thiên có chút ngơ ngác nói.

"Ngươi không sao chứ? Thứ này sẽ có người đấu giá sao?"

Xa Tiền Tử thần bí nói.

"Ngươi không hiểu rồi? Có một nơi chuyên đấu giá vật phẩm không gian, đồ vật bên trong không được kiểm tra, tiến hành đấu giá theo hình thức đấu giá mù, thu hoạch được bao nhiêu hoàn toàn dựa vào vận may."

Thạch Ngạo Thiên phát hiện ra một số lỗ hổng: "Còn một vấn đề nữa, loại đồ vật này đấu giá đi rồi, chúng ta làm sao để người khác biết được lệnh bài không còn ở trong tay chúng ta nữa, dù sao chúng ta nói đem ra đấu giá mù thì cũng phải có người tin chứ!"

Xa Tiền Tử giải thích: "Hội đấu giá này còn có một quy định, họ trích phần hoa hồng, sẽ trích 10% giá trị từ những chiếc nhẫn không gian này.

“Vì vậy sau khi đấu giá xong cần phải kiểm kê giá trị của những đồ vật bên trong vật phẩm không gian ngay tại chỗ."

Chương 419 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!