Hoàn toàn được tạo thành từ kim quang đức.
Hung hăng chém tới.
Trường Hữu còn muốn không tay bắt vũ khí.
Kết quả là hai lòng bàn tay trực tiếp lệch nhau.
Đầu óc đập mạnh vào đòn tấn công này.
Không tay bắt vũ khí, nhiều nhất là không bắt được, sao lại có thể xảy ra tình trạng lòng bàn tay lệch nhau?
Trường Hữu không hiểu nhưng bây giờ nó cũng không có thời gian để hiểu.
Tiêu Tử Phong không định dễ dàng bỏ qua nó như vậy.
Các đòn tấn công vẫn không ngừng giáng xuống, sự hung dữ của Trường Hữu lại bị đánh mất.
"Hỗn Độn đại nhân! Đủ rồi chứ? Sao ta lại cảm thấy ngài đang trút giận lên ta vậy?"
"Vừa nãy ngươi phản kháng dữ dội lắm! Tiểu tử ngươi có biết không? Các ngươi đã bị nhân tộc để mắt tới, bây giờ còn muốn lão tử lau mông cho ngươi, thành sự không đủ, bại sự có thừa, lúc trước ta nên ăn thịt ngươi ở cấm địa.
“Chư Kiền còn có ích hơn ngươi nhiều, đến bây giờ vẫn chưa bị bại lộ.”
Tiêu Tử Phong vừa truyền âm vừa không ngừng tấn công.
Lúc này, Trường Hữu cũng bừng tỉnh đại ngộ, tại sao Hỗn Độn đại nhân lại truy đuổi nó không ngừng như vậy? Tại sao lại ra tay tàn nhẫn như vậy?
Nó đã lộ tẩy, chẳng lẽ là do chuyện trước đó?
Nó chỉ muốn uy hiếp một chút, chuyển hướng sự chú ý mà thôi, vậy mà đã bại lộ!
Chẳng lẽ điều này sẽ ảnh hưởng đến bố cục của Hỗn Độn đại nhân sao?
Thảo nào Hỗn Độn đại nhân lại tức giận như vậy, chẳng lẽ thực sự muốn ăn thịt nó sao?
Trường Hữu hoàn toàn không dám phản kháng, chỉ có thể ôm đầu chạy trốn.
Xa Tiền Tử cảm thán.
"Chết tiệt, ta còn tưởng sư phụ ngươi đã vô địch thiên hạ rồi, không ngờ trên thế giới này còn có người dũng mãnh như vậy, đánh cho cả hung thú phải ôm đầu chạy trốn."
Thạch Ngạo Thiên cảm thấy một số cách tấn công sao mà quen thuộc thế.
Sau khi Tiêu Tử Phong trút giận không ít.
Hắn nói với Trường Hữu.
"Có thể chạy rồi."
Trường Hữu nghe vậy, như được đại xá, giống như phát điên lên.
Gây ra một trận cuồng phong, đồng thời, một cú đấm đánh ra, như thể hàng nghìn hàng trăm cú đấm đánh ra cùng lúc.
Tiêu Tử Phong như bị đòn tấn công bất ngờ này của nó đánh cho không kịp phản ứng.
Cho nón có cơ hội chạy trốn.
Tiêu Tử Phong đuổi theo luồng sáng chạy trốn của đối phương.
Không lâu sau, lại bất lực chạy trở về.
Đến bên cạnh Thạch Ngạo Thiên và Xa Tiền Tử.
"Không ngờ vẫn để chúng chạy thoát, xem ra rốt cuộc cũng già rồi."
Sau đó, hắn lấy một con khỉ nhỏ từ trong lòng mình ra.
Chỉ là trông có vẻ hơi ủ rũ, cả con khỉ đều ỉu xìu.
Thạch Ngạo Thiên thấy tình hình như vậy thì ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt nghi hoặc.
"Vừa rồi chiến đấu quá dữ dội, mặc dù nó được bảo vệ trong lòng ta nhưng vẫn bị ảnh hưởng nhất định nên mới thành ra như vậy.
Cũng tại ta không trả con khỉ này cho ngươi sớm hơn."
Thực ra trong lòng Xa Tiền Tử có một câu muốn nói ra cho sướng miệng.
Vừa rồi Tiêu Tử Phong cầm con khỉ đó xoay như vậy, cho dù không trải qua đại chiến thì cũng chẳng khá hơn được là bao.
Trong lòng nghĩ như thế nào thì nghĩ, nhưng hắn ta vẫn không nói ra.
Tốt nhất không nên trêu chọc vị trước mặt này, luôn có cảm giác sẽ bị xử lý.
Con khỉ nhỏ bị Tiêu Tử Phong nhét trở lại vào tay Thạch Ngạo Thiên.
Thạch Ngạo Thiên dùng ngón trỏ câu lấy đầu con khỉ nhỏ, đối phương vô lực rũ xuống.
Cả con khỉ nhỏ mềm oặt, không còn chút sức sống nào như lúc tát bay Xa Tiền Tử.
Xa Tiền Tử cũng lại xem, không nhịn được dùng ngón trỏ chọc hai cái.
"Nó không chết chứ?"
Con khỉ nhỏ duỗi tay nhỏ ra, túm lấy ngón tay của Xa Tiền Tử, sau đó ném ra ngoài không chút khách sáo.
Xa Tiền Tử không kịp phản ứng, đã bị ném ra khỏi chùa.
Xa Tiền Tử nằm trên mặt đất chớp chớp mắt, con khỉ nhỏ đó đã ỉu xìu như vậy, sao còn có thể ném bay hắn ta ra ngoài?
Tại sao lại chỉ ném bay một mình hắn?
Hắn đã làm sai điều gì, tại sao lại đối xử với hắn như vậy?
Chẳng phải chỉ quan tâm đến tình hình của con khỉ nhỏ, hỏi vài câu thôi sao?
Trước đây con khỉ nhỏ này còn chui vào lòng hắn, hắn còn tưởng con khỉ nhỏ thích mình.
Hóa ra tình cảm của thú cưng dành cho con người cũng sẽ biến mất.
Xa Tiền Tử cảm thấy cả thế giới này đều đang cô lập hắn.
Thạch Ngạo Thiên là thiên sát cô tinh giả tạo, Xa Tiền Tử mới là thiên sát cô tinh thực sự.
Bà ngoại không thương, cậu không yêu, khỉ bắt nạt.
Con khỉ nhỏ mới bị đánh một trận, vốn đã khó chịu, Thạch Ngạo Thiên thì nó không thể động vào, còn con người này, lúc này còn dám đến chọc giận nó.
Không ném hắn ta ra ngoài thì ném ai?
Một đứa thì không đánh được, một đứa thì đánh không lại, nếu không phải không thể để lộ quá nhiều, nó đã cho Xa Tiền Tử này biết thế nào là nắm đấm to như ngọn núi.
Tiêu Tử Phong âm thầm truyền âm.
"Làm tốt nhiệm vụ vệ sĩ của ngươi, nếu còn lần sau, ta có thể thử một món ăn nổi tiếng trong nhân tộc, tên là khỉ hấp..."
"Tiện thể giải thích cho ngươi cách làm món ăn này, khi ngươi còn sống, mở nắp hộp sọ của ngươi ra, đổ dầu nóng vào, sau đó từng chút một đào ra để ăn."
Tiêu Tử Phong cười tươi với Thạch Ngạo Thiên nhưng khi truyền âm, giọng điệu lại vô cùng lạnh lùng.
Không đưa ra lời cảnh cáo nghiêm khắc, con khỉ nhỏ này có lẽ sẽ còn tiết lộ bí mật, phải nghiêm khắc răn đe nó một chút.
Con khỉ nhỏ nghe xong lời này, cảm thấy đầu mình hơi ngứa, không phải vì sắp mọc não, mà là nó đã tưởng tượng ra cảnh tượng đó.
Nếu là Hỗn Độn đại nhân ra tay, chắc chắn sẽ không phải là loại dầu nóng mà những người bình thường dùng.
Có lẽ là một loại dung nham kỳ lạ, có sức phá hoại mạnh mẽ được đổ vào.
Chương 435 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]