Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 443: CHƯƠNG 442: Triệu Tuyền Lạc cảm nhận được luồng khí tức này cũng cảm thấy sợ hãi trong lòng.

Cho dù trong lòng nàng biết rõ Tiêu Tử Phong có bảo đảm nhưng vẫn không khỏi có chút sợ hãi.

Còn Tiêu Mộc Đầu thì hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Ông ngẩng đầu nhìn, con hung thú trên đỉnh đầu bọn họ, ông nhận ra con hung thú này.

Hộ tống của Hỗn Độn, Chư Kiền!

Tiêu Mộc Đầu truyền âm cho hai người phía sau.

"Chờ chút nữa ta sẽ dùng hết mọi thủ đoạn, muốn liều mạng hay muốn chạy trốn tùy các ngươi nhưng kết cục hẳn là sẽ không có gì thay đổi."

Tiêu Mộc Đầu nói xong lời này, toàn thân linh lực vận chuyển chuẩn bị liều chết một phen.

Chỉ là đột nhiên, Tiêu Mộc Đầu ngất đi, quả bầu dưới thân cũng vì thế mà mất đi người điều khiển.

Mà trọng lượng giảm xuống, mất đi khả năng chở người.

Nhưng chân bọn họ không hề lơ lửng, mà xuất hiện thêm một phiến đá.

Tiêu Tử Phong đặt Tiêu Mộc Đầu lên phiến đá.

Chư Kiền hứng thú nhìn cảnh này.

"Ngươi không phải là muốn đem hắn hiến tế cho ta, đổi lấy một con đường sống cho mình chứ?"

Tiêu Tử Phong không trả lời, chỉ chậm rãi xoay người, vén tấm áo choàng đen trùm trên đầu mình lên.

Có một số chuyện hắn vẫn không muốn tiết lộ sớm, cho nên chỉ có thể làm phiền lão cha ngủ một giấc.

Theo tấm áo choàng đen được vén lên, một khí thế càng khủng bố và thâm sâu hơn bắt đầu tỏa ra.

Hai cái miệng lớn đang mỉm cười của Chư Kiền đột nhiên cứng đờ.

Tiêu Tử Phong không nói gì, cứ nhìn Chư Kiền như vậy, mặc dù là ngước nhìn đối phương nhưng trong ánh mắt lại mang theo bảy phần hờ hững, ba phần khinh thường.

Chư Kiền nhịn không được trước, có chút bối rối hỏi: "Ngươi là ai? Không! Ngươi là hung thú gì..."

Ầm!

Tiêu Tử Phong với tốc độ cực nhanh đấm một quyền vào mặt nó, đánh nó bay xuống đất.

Sau đó mới thản nhiên nói.

"Ngươi là thứ gì? Từ khi nào ngươi có tư cách chất vấn rồi!"

Chư Kiền từ dưới đất bò dậy, vừa rồi đối phương đánh sử dụng sức mạnh nó một quyền kia, không sai, chính là sức mạnh của Hỗn độn đại nhân.

Nhưng sao có thể như vậy được?

Bởi vì trên người người này, còn có một sức mạnh cường đại khác, mà sức mạnh kia thuộc về Thao Thiết.

Đại não Chư Kiền điên cuồng vận chuyển, như muốn bốc cháy cũng không thể nghĩ ra được nguyên do.

Tại sao trên người một người lại có khí tức của hai đại hung thú vương giả?

Không, đây không còn là khí tức nữa, mà là sở hữu sức mạnh của hai đại hung thú vương giả.

Cảm giác nóng rát trên mặt đã đủ để nói cho nó biết, đây không phải là ảo thuật.

"Ta chỉ là tồn tại một chút..."

Một nắm đấm khổng lồ do núi tạo thành, hung hăng đập đầu nó xuống đất.

"Lời ta vừa nói, ngươi không nghe thấy sao? Chuyện này ngươi còn chưa có tư cách chất vấn."

Triệu Tuyền Lạc nhìn thấy cảnh này, không nhịn được há hốc miệng kinh ngạc.

Thật sự là đánh cho tơi bời.

Một con hung thú khổng lồ như vậy, không hề có chút ý định phản kháng nào.

Cái nắm đấm do núi tạo thành, biến thành một bàn tay, bóp lấy gáy Chư Kiền đến trước mặt Tiêu Tử Phong.

"Vì ngươi đã gặp ta, vậy thì ngươi phải nhớ cho ta một chuyện, từ ngày mai trở đi, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt này của ta xuất hiện thì đừng có gây chuyện ở nơi ta ở, sau này có chuyện gì, nghe theo sự điều động, không được có vấn đề, không được tiết lộ cho bất kỳ hung thú nào.

Không biết thì không có tư cách biết.

Biết thì cũng không cần ngươi nói.

Nếu có bất kỳ sự tiết lộ nào, ta không ngại biến ngươi thành một món ăn."

Mặc dù Chư Kiền không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn điên cuồng gật đầu.

Mặc dù đối phương không nói gì nhưng nó cảm thấy mình đã đụng phải một bí mật lớn.

Thậm chí còn là một lần hợp tác của hai đại hung thú vương giả.

Đây là âm mưu chung của hai đại hung thú.

Hơn nữa trong tình huống này, giết người diệt khẩu là lựa chọn tốt nhất.

Sau đó Tiêu Tử Phong không chút khách khí ném Chư Kiền ra ngoài.

"Giao cho ngươi một việc, đi quan sát những hung thú có hành vi bất thường, không được có bất kỳ nghi ngờ nào, cũng không được nói chuyện này với những hung thú khác, nếu cần thiết thì giết tại chỗ."

Chư Kiền nghe thấy lời này, trong lòng chấn động.

Đây là có ý gì? Tại sao lại phải quan sát những hung thú có hành vi bất thường, thậm chí còn có thể giết tại chỗ.

Điều này khiến nod không nhịn được muốn suy nghĩ kỹ hơn nhưng càng nghĩ nhiều thì càng cảm thấy như đang rơi vào vực sâu, như thể rơi vào một âm mưu to lớn.

Tất cả hung thú đều là quân cờ, ngay cả nó cũng không ngoại lệ, chỉ là nó có thể may mắn nhìn trộm được một không gian bàn cờ rộng lớn hơn.

Tiêu Tử Phong nói xong những lời này thì quay lưng lại với Chư Kiền, chỉ là vừa đi vừa thản nhiên nói.

"Nghe nói ngươi khá trung thành, ta không muốn có một ngày nào đó tự tay giết ngươi."

Chư Kiền nghe thấy lời này, đột nhiên ngẩng đầu lên.

"Nhất định sẽ không phụ sự ủy thác!"

Nói xong liền quay người đi về một hướng.

Triệu Tuyền Lạc nhìn thấy cảnh này, trong lòng rất muốn hỏi nhưng không vội, mà đợi đến khi Tiêu Tử Phong điều khiển phiến đá đi xa.

Mới truyền âm hỏi.

"Vừa rồi ngươi nói gì vậy? ngươi lại có thân phận gì ở bên phía hung thú? Tại sao nó lại bị ngươi dọa thành như vậy?"

“Ta đã giết chết Hỗn độn và Thao Thiết, sau đó đánh cắp một phần sức mạnh của chúng, con hung thú vừa rồi là hộ tống của Hỗn Độn, cho nên mới bị ta dọa thành như vậy.

Còn về việc nói gì thì ta cũng không biết mình đang nói gì, chỉ tùy tiện nói vài câu linh tinh, còn về thân phận, ta ở trong bầy hung thú bên này hẳn là vẫn chưa có thân phận gì."

Tiêu Tử Phong thành thật nói.

Triệu Tuyền Lạc nghe mà ngây người.

“Ta thấy ngươi ở trước mặt nó rất oai phong, giống như hoàng đế dạy dỗ đại thần vậy, kết quả là những lời này của ngươi toàn là bịa, còn là bịa ngay tại chỗ?"

Chương 442 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!