Virtus's Reader

Ly Lực hoàn toàn không có sức chống cự, nó không phải là hung thú cấp vương giả, hơn nữa trước đó đã tiêu hao khá nhiều trong trận chiến với ba người kia, đòn cuối cùng này lại còn hiến dâng vật bảo mệnh của mình.

Cho dù nó có lòng phòng thủ nhưng vết thương đột ngột phát tác, cộng thêm khoảnh khắc thất thần đó, khiến nó không kịp chặn cây kim bạc này.

Một cây kim bạc như vậy đâm vào cơ thể.

Một sự thay đổi không thể cưỡng lại xảy ra trong cơ thể nó.

Cơ thể cứng đờ, linh hồn tiêu tan, khiến nó như một tác phẩm nghệ thuật bằng đá, mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc này.

Ba người kia chặn được dư chấn kinh hoàng, nhìn về phía hung thú kia.

Trên đỉnh đầu yêu thú, Tiêu Tử Phong đứng cao, quay lưng về phía ba người, dưới ánh tà dương chiếu rọi bóng hắn dài ngoằng.

"Ta vô tình cướp mất hung thú của các ngươi, không ngại chứ?"

Giọng điệu bình thản, như thể đang đi săn vô tình bắt được con mồi mà người khác đã đặt trước.

Tiêu Tử Phong thấy ba người này chuẩn bị liều mạng thì quyết định ra tay, cứ để nhân tộc bên này mất đi ba chiến lực cấp cao như vậy thì quá thiệt thòi, hơn nữa bọn họ cũng đã bộc lộ thực lực của mình.

Còn về câu hỏi của Tiêu Tử Phong, ba người kia sao dám có ý kiến?

Phải biết rằng hậu chiêu mà hung thú này vừa bộc lộ, nếu dùng vào trận pháp của bọn họ thì không thể chống đỡ được.

Mặc dù bọn họ tự cho rằng đã chuẩn bị chu toàn nhưng vẫn suýt chết ở đây, nếu không phải Tiêu Tử Phong đột nhiên giết ra thì bọn họ e rằng sẽ phải chết ở đây.

Ngay lúc này, đột nhiên có hai người trong số đó phun ra một ngụm máu tươi.

Sau đó nằm vật ra đất.

Tiêu Tử Phong vừa định tiến lên kiểm tra thì một người trong số đó giơ tay ngăn cản.

"Đa tạ đạo hữu đã giúp đỡ, trận pháp của chúng ta bị phá, độc công phản phệ, giờ độc khí đã lan tràn, không còn sống được mấy ngày nữa, chỉ có thể cố gắng áp chế, ngươi đừng lại gần chúng ta kẻo nhiễm phải độc khí."

"Dọa ta sợ chết khiếp, ta còn tưởng nghiêm trọng lắm chứ, hóa ra là trúng độc."

Tiêu Tử Phong tự mình đi đến bên cạnh hai người, trực tiếp bẻ miệng một người ra, vô cùng thô bạo nhét một viên đan dược hôi thối khó ngửi vào miệng đối phương.

Đối phương tuy thấy ghê tởm nhưng vẫn cố nuốt xuống, dù sao những người luyện cổ như bọn họ thường tiếp xúc với những thứ khó ngửi, hôi thối.

Đối với người kia cũng làm như vậy.

Một trong số họ ngơ ngác đứng dậy.

"Viên đan dược này thế mà có hiệu quả nhanh hơn cả độc của ta."

Nuốt xuống là thấy hiệu quả ngay, hơn nữa viên đan dược này rất kỳ lạ, với kiến thức về dược lý nhiều năm như vậy của hắn ta, thế mà lại không phân biệt được đây là loại thuốc gì?

Sau khi nếm thử, hắn ta có thể phân biệt được rằng bên trong thứ này có đậu nành, còn trộn thêm một ít bột mì và cả gạo nếp nhưng hắn ta không tin những thứ này có thể giải được độc trong cơ thể mình.

Phải biết rằng chính bọn họ cũng không có thuốc giải cho loại độc của mình, nếu có người khác vô tình trúng độc của bọn họ thì bọn họ chỉ có thể hút độc vào cơ thể mình, hoặc giúp đối phương áp chế, còn nói đến giải độc thì hoàn toàn không thể.

Một người khác cũng phát hiện ra mình đã được giải độc, lập tức quỳ xuống.

Dọa cho Tiêu Tử Phong vội vàng nhìn hai tay mình, không có cầm kiếm.

"Tại hạ Vương Nhị Ngũ, đa tạ tiền bối cứu mạng."

Hai người kia cũng vội vàng quỳ xuống.

"Diệp Minh, đa tạ tiền bối cứu mạng."

"Cẩu Phú Quý, đa tạ tiền bối cứu mạng."

Tiêu Tử Phong lần lượt đỡ ba người này dậy.

"Ba vị khách sáo quá rồi, ta mới vừa tròn 18, sao có thể làm tiền bối của ba vị được?"

Vương Nhị Ngũ nói.

"Tiền bối thật thích đùa."

"Ai nói đùa với ngươi? Ta năm nay thực sự 18."

Tiêu Tử Phong nói rất nghiêm túc.

Nhưng ba người kia sao có thể tin được, mặc dù Tiêu Tử Phong trông rất trẻ.

Nhưng bây giờ có chút thực lực thì ai mà chẳng biết chút thuật giữ nhan sắc.

Còn về tuổi xương thì bọn họ cũng không nhìn ra, tuổi xương của Tiêu Tử Phong bây giờ có chút kỳ lạ, bọn họ hoàn toàn không nhìn ra được.

Cho nên tự nhiên cũng sẽ không tin lời này.

Dù sao nếu có ai 18 tuổi có thể giết chết yêu thú thì bọn họ còn sống làm gì nữa!

Diệp Minh đang quan sát hung thú bất động, cơ thể đối phương trở nên cứng rắn vô cùng, như thể bị đóng băng vậy.

Có thể xác định rằng, đối phương đã chết.

Tiêu Tử Phong hỏi ba người này.

"Các ngươi còn muốn con hung thú này không? Nếu không thì ta lấy đi."

Ba người không do dự nhiều, trực tiếp nhường hung thú cho hắn, mặc dù bọn họ đã bỏ ra khá nhiều công sức nhưng con hung thú này không phải do bọn họ giết chết.

Còn suýt bị đối phương giết chết.

Tiêu Tử Phong thả ngón trỏ tay trái đang ngọ nguậy ra, thân hình Ly Lực rất to lớn nhưng ngón trỏ tay trái của hắn đã biến thành một con quái vật miệng lớn hơn, một ngụm đã nuốt chửng con yêu thú to lớn như vậy.

Cảnh tượng này khiến ba người không nói nên lời.

Bọn họ tưởng rằng đối phương thu hồi con hung thú này là để luyện chế thành vũ khí gì đó, hoặc dùng làm dược liệu để luyện đan.

Hoàn toàn không ngờ lại có tình huống như vậy.

Cẩu Phú Quý tiến lên hỏi: "Dám hỏi tiền bối là tộc nào?"

"Ta là nhân tộc, thuần chủng!"

Tiêu Tử Phong trực tiếp đáp, nghĩ lại, không phải! Chẳng phải hắn chỉ có năng lực kỳ lạ một chút thôi sao? Sao lại nghi ngờ hắn không phải người chứ?

Sao những người này lại giống Triệu Tuyết Lạc vậy, động một tí là nghi ngờ hắn không phải người.

Thấy ba người còn muốn nói gì đó?

"Các ngươi là Cổ giả, có chút tình huống các ngươi hẳn hiểu biết hơn ta, trên người có nhiều thứ kỳ kỳ quái quái, chẳng phải rất bình thường sao?

Chương 467 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!