Nhị Hổ tính toán trong lòng.
Những ngôi nhà của tông môn xây dựng lên, mặc dù rất khó khăn nhưng nhân tài mới là quan trọng nhất.
Vì vậy, gã đã phát huy đầy đủ truyền thống tốt đẹp trước đây, đổi một nơi khác để bắt đầu lại, dựa vào mấy nghìn người này, đến đâu cũng có thể hòa nhập được.
"Thế à! Vừa khéo ta đi theo con đường này đến một nơi phía trước, lúc đó ta sẽ tiện tay giết hết yêu thú trên đường.
Cũng an toàn cho các ngươi đi lại."
"Phong ca, những con yêu thú đó rất mạnh, có thể húc đổ cả một ngọn núi nhỏ."
Cẩu Đản lên tiếng nhắc nhở.
Tiêu Tử Phong tự tin cười.
"Trên đường đến đây, ta không biết đã giết bao nhiêu rồi, yêu thú đối với ta mà nói, chỉ cần búng tay là tan thành tro bụi."
Nhị Hổ mở lời hỏi: "Nghe lời này của Phong ca, thực lực của ngươi e là không tầm thường!"
"Khiêm tốn! Khiêm tốn! Không có gì không tầm thường, chỉ là một thiên hạ đệ nhất bình thường thôi."
Tiêu Tử Phong thản nhiên nói một số lời mà Lão Lý Đầu và Triệu Tuyền Lạc cảm thấy vô cùng trơ tráo.
Nhưng bọn họ không thể phản bác, vì tên nhóc này đúng là như vậy.
Nhị Hổ và Cẩu Đản cũng rất giỏi quan sát sắc mặt, thấy Lão Lý Đầu tuy vẻ mặt có chút không vui nhưng lại không có ý phủ nhận.
Cho dù không phải thiên hạ đệ nhất thì cũng chênh lệch không nhiều.
Vì vậy, bọn họ kinh ngạc bắt đầu vỗ tay, Tiêu Tử Phong trong tiếng vỗ tay dẫn theo Lão Lý Đầu và Triệu Tuyền Lạc.
Bay về phía xa.
Nhị Hổ nhìn Tiêu Tử Phong đi xa.
"Quả nhiên, kết giao với người quyền quý thì tốt."
Như vậy, đoạn đường phía sau của bọn họ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Cuối cùng, Tiêu Tử Phong cũng dẫn theo Lão Lý Đầu và Triệu Tuyền Lạc đến nơi phong ấn đã bị phá vỡ.
Mà bên trong phong ấn bị phá vỡ có rất nhiều máu thịt.
Lúc trước trên đường đến, hắn cũng phát hiện ra rằng càng đến gần nơi này.
Thực lực của yêu thú xung quanh càng mạnh.
Xem ra là do vô tình ăn phải máu thịt của hung thú, những con yêu thú này đã đột biến.
Chương 507 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]