Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Tìm một người ở bên trong này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng?
Mà đối phương lại dễ dàng làm được như vậy, người này không đơn giản.
Thiên Diệp lúc này bổ sung nói.
"Các ngươi phải nhanh lên một chút, tên kia hình như đang luyện hóa một thế giới, hơn nữa thế giới đó đã không còn sinh linh nào sống sót."
Lời này vừa nói ra, trong lòng ba người đều chấn động.
Vừa là đối với Thiên Diệp trước mặt, cũng là đối với tên kia.
Thủ đoạn của Thiên Diệp cao minh.
Cũng như sự tàn nhẫn và quả quyết của đối phương.
Nhưng đối với thủ đoạn cao minh của Thiên Diệp, bọn họ cũng không kịp hỏi.
Mà bây giờ việc cấp bách là phải tìm được tên kia, đừng để tên này trong thời gian ngắn lại luyện hóa thêm những thế giới khác.
Sau đó ba người rời đi.
Thiên Diệp nhìn theo bóng lưng ba người rời đi, ánh mắt đặc biệt chú ý đến hai người trong số đó, dùng giọng điệu có chút hoài niệm và buồn bã nói.
"Quyết định ban đầu của các ngươi có lẽ là đúng..."
Sau lưng Thiên Diệp dần dần hiện ra một cây cổ thụ, lúc này cây cổ thụ này có chút héo úa, trên đó đã không còn mấy chiếc lá.
Trong thế giới sắp sụp đổ đó.
Lúc này thế giới này còn có hai sinh vật kỳ dị đang chiến đấu với nhau, có lẽ vẫn là sinh vật chăng?
Bởi vì ngoại hình của chúng đã không thể phân biệt được chúng là gì nữa rồi.
Thân hình dị dạng sưng phồng, bao gồm các đặc điểm của đủ loại sinh vật trên thế giới, đủ loại miệng mọc trên cơ thể của chúng.
Đang điên cuồng gặm nhấm một sinh vật khác cũng toàn thân mọc đầy miệng.
Hoặc là thứ được tạo thành từ đủ loại thứ, miễn cưỡng coi như là nắm đấm.
Tiến hành vật lộn và tấn công, cuộc chiến này diễn ra rất ngắn.
Đánh nhau đánh nhau, hai sinh vật này liền túm chặt lấy đối diện, sau đó cơ thể của mỗi bên đều nuốt chửng lẫn nhau.
Bây giờ họ bắt đầu so xem ai nuốt chửng được đối phương trước.
Khí tức của A Đình lúc này cũng trở nên kỳ lạ vô cùng.
Nếu một người phàm nhìn thấy A Đình lúc này, dù không chết cũng sẽ biến thành quái vật điên cuồng.
A Đình mở mắt cảm nhận sự thay đổi của bản thân.
"Rốt cuộc vẫn là quá vội vàng."
Gã đang luyện hóa thế giới, phản hồi bản thân nhưng tất cả những điều này đều không hoàn hảo như vậy.
Đáng lẽ ra, thời gian này cần rất dài nhưn gã đã nén thời gian lại, điều này dẫn đến thời gian luyện hóa bị rút ngắn, không thể làm được hoàn hảo như vậy, không thể kiểm soát tốt sức mạnh này.
A Đình sau đó nhìn về phía hai con quái vật sắp hòa làm một kia.
Khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn.
Nhưng ngay lúc này, bầu trời vỡ ra.
Thanh kiếm dài vô tận lao về phía gã, mà gã lại quỳ xuống tiếp kiếm bằng một tư thế quen thuộc.
Đồng thời đầu gối thoải mái vô cùng, sự thoải mái này khó có thể diễn tả thành lời.
Điều này khiến gã nhất thời có chút hồi ức, khi thực lực của gã đạt đến mức độ như vậy, đã bao lâu rồi bản thân không cảm nhận được sự thoải mái này trên thể xác?
Đạt đến cảnh giới của bọn họ, thể xác của bản thân đã không còn bình thường nữa rồi.
Một số niềm vui cũng rất khó tìm kiếm, cho dù có quay đầu lại cũng không còn như trước nữa.
Không ngờ hôm nay lại có thể may mắn được trải nghiệm lại một lần nữa.
Nhưng hồi ức này cũng chỉ là trong chốc lát.
A Đình có chút không hiểu nổi, những tên này làm sao mà tìm được gã nhanh như vậy.
Theo dự đoán của gã, những người này cho dù may mắn tìm được gã cũng phải mất rất nhiều thời gian.
Sao lại dễ dàng phát hiện ra nơi ẩn náu của gã như vậy?
Sau đó gã hướng mũi nhọn của tất cả những điều này vào tên tiểu tử kia.
Tên có cảnh giới thấp kia, chỉ có thể là hắn.
Bởi vì đối phương có khả năng biến gã trở về thời thơ ấu, chứa đựng đạo thời gian chí cao vô thượng.
Đây căn bản không phải là thứ mà cảnh giới của đối phương có thể nắm giữ được, đặc biệt là đối phương có thể lặng lẽ đến bên cạnh gã.
Điều này càng khiến gã cảm thấy khó tin.
Cũng như có thể khống chế cơ thể người khác quỳ xuống.
Tất cả những điều này đều chứng minh rằng tên tiểu tử này có năng lực phi phàm, nếu tên tiểu tử này lại có thêm một năng lực có thể tìm kiếm người khác trong chư thiên vạn giới.
Gã cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ chút nào.
Quả nhiên, theo sự giết ra của Kiếm Vạn Sơn và Triệu Tuyền Lạc, gã cũng nhìn thấy tên tiểu tử kia.
Đối phương cầm một chiếc lá rụng trên tay, không ngừng vung kiếm dài về phía gã.
Một mũi tên đột nhiên xuyên qua không gian bắn về phía Tiêu Tử Phong.
Triệu Tuyền Lạc nhìn thấy cảnh này cũng lập tức quay về.
Tiêu Tử Phong lập tức hét lớn.
"Không cần, toàn lực giết chết tên kia."
Nơi này trời đất đỏ như máu, mà ở xa xa còn treo một vệt hoàng hôn tàn tạ.
Trong dự đoán của A Đình, đối phương đối mặt với đòn tấn công bất ngờ này, cho dù không đến nỗi bị một kích trí mạng thì chắc chắn cũng sẽ kịp thời né tránh, từ đó gã mượn cơ hội này để giải trừ khống chế.
Nhưng gã đã sai, một kích này trúng Tiêu Tử Phong nhưng lại không gây ra bất kỳ thương tổn nào cho hắn.
Gã không biết đối phương dùng cách nào để đỡ được nhưng trong lòng không cảm thấy có gì bất ngờ, dù sao đối phương lại kỳ lạ như vậy, thủ đoạn lại nhiều như vậy, sao có thể không có một số chiêu thức phòng ngự?
Chỉ là gã không ngờ, chiêu thức này của đối phương lại lợi hại như vậy.
Gã thậm chí không phá vỡ được một nửa, thậm chí còn không lay chuyển được đối phương.
Nhưng gã vẫn còn hậu chiêu.
Mũi tên cũng không phải hoàn toàn vô dụng, mũi tên này khiến không gian xung quanh có một số biến động.
Tiêu Tử Phong đột nhiên phát hiện mình không nhìn thấy A Đình trước mặt nữa.
Đây cũng là một điều mà A Đình suy đoán dựa trên trận chiến lần trước.
Nhưng gã cũng không dám chắc, bây giờ xem ra quả thực là như vậy.
A Đình cũng nhân cơ hội này thoát khỏi sự khống chế nhưng bản thân cũng đã thương tích đầy mình.
Chương 700 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]