Khi Lâm Nghiệp cảm thấy mình sắp chết, một con mèo nhỏ xuất hiện trên đầu y, ánh sáng vàng óng từ từ chữa lành vết thương.
Con mèo nhỏ mở miệng nói tiếng người:
"Đứa nhỏ này, ngươi nghĩ thông suốt rồi sao? Định rời khỏi thế giới nhàm chán này à?"
"Không, chỉ định chọc ghẹo mèo một chút thôi mà."
Tiêu Tử Phong nhìn Lâm Nghiệp, chàng trai ngốc nghếch này. "Cái gì yếu hơn ngươi, nhỏ hơn ngươi thì mới gọi là mèo, cái mạnh hơn ngươi gọi là hổ dữ."
Tiểu Miêu sao có thể giống mèo bình thường chứ? Y chỉ có thể đùa vui một chút, nhưng thực lực giữa y và Tiểu Miêu chênh lệch quá lớn, lại dám chơi đùa thế này? Đúng là không biết chữ "chết" viết thế nào.
Lúc này, Lâm Mi nghe thấy tiếng động cũng dừng lại việc tu luyện, vội vã chạy ra xem xét. Khắp người nàng đẫm mồ hôi, y phục cũng ướt sũng.
Nhìn thấy con mèo nhỏ quen thuộc, Lâm Mi mỉm cười nhẹ nhàng.
Sau khi thương thế của Lâm Nghiệp được chữa lành, y lại đội con mèo nhỏ trên đầu mà bước đi. Phía sau y, những bức tường vỡ nát đều tự động khôi phục nguyên trạng.
Điều này khiến các gia vệ có chút thực lực trong Lâm gia phải hít một hơi lạnh. Đã nghe nói gia chủ có đột phá, không ngờ bây giờ đã đạt đến cảnh giới đáng sợ như vậy.
Tiêu Tử Phong nhảy lên đầu Tiểu Miêu, sau đó hỏi Lâm Mi:
"Tu luyện thế nào rồi?"
Lâm Mi mỉm cười trả lời:
"Đã có chút tiến bộ."
Tiêu Tử Phong gật đầu:
"Thời gian đầu, ngươi có thể tu luyện theo lộ trình truyền thừa, nhưng về sau ngươi phải học cách đi con đường của riêng mình. Nếu không, sẽ bị giam hãm, không thể đạt tới cảnh giới cao hơn."
Lâm Nghiệp không hiểu nội dung trong truyền thừa, chỉ nghĩ rằng đó là lời khuyên đơn giản. Nhưng Lâm Mi, người đã xem qua truyền thừa, hiểu rõ ý nghĩa sâu sắc của những lời này. Nàng vốn nghĩ rằng chỉ cần tu luyện theo truyền thừa là có thể đạt tới đỉnh cao. Phải biết rằng cha nàng đã bỏ mạng khi xung kích từ bát phẩm lên thất phẩm.
Có được truyền thừa này, nàng tưởng mình có thể tiến tới một cảnh giới huy hoàng, vì truyền thừa này có thể dẫn đến nhất phẩm. Thế mà bây giờ, đối phương chỉ nói nó hữu dụng trong giai đoạn đầu, vậy đối với người kia, cảnh giới cao hơn là như thế nào?
Hoặc có lẽ, con thần hổ kia rốt cuộc đang ở cảnh giới gì?
Trong lúc Lâm Mi đang mơ hồ suy nghĩ về thân phận to lớn mà mình vô tình kết giao, Tiêu Tử Phong không để ý đến sự ngẩn ngơ của nàng, mà đang tính toán và suy nghĩ riêng.
Nếu thế giới nội thể của mình có dòng thời gian khác với bên ngoài, vậy nơi này có thể bồi dưỡng ra bao nhiêu cường giả?
Lâm Nghiệp thấy tỷ tỷ không nói gì, liền đưa tay ra chọc chọc nàng vài cái.
Lâm Mi lúc này mới giật mình tỉnh lại.
"Lâm Mi xin tuân theo lời dạy của thần hổ."
"Đừng gọi ta là thần hổ mãi như vậy."
"Vậy phải gọi ngài là gì?"
"Phong." Tiêu Tử Phong khẽ nhả ra một chữ.
Cũng ngay lúc đó, dị biến đột nhiên xảy ra.
Một người một hổ, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, lập tức biến đổi. Họ trở lại với hình dáng một con hổ khổng lồ đang cõng một người.
Lâm Nghiệp dụi dụi mắt, chuyện này diễn ra ngay trước mắt y mà vị trí đã thay đổi nhanh chóng đến mức không thể tin được.
Lâm Mi lại nhận ra một chút khác biệt.
Tiêu Tử Phong lấy ra một chiếc gương, nhìn thấy dung nhan tuấn tú của mình đã được khôi phục, tâm trạng hắn thoải mái hơn nhiều, cuối cùng cũng trở lại hình dạng con người rồi.
Tiểu Miêu cũng rất vui mừng, thân thể hùng vĩ của mình cuối cùng cũng trở lại, không còn phải đi bằng hai chân nữa. Giờ thì nó có thể tự do chạy nhảy trên cánh đồng.
Có thể nói kết quả này khiến cả một người một hổ đều rất hạnh phúc.
Lâm Nghiệp lúc này quay sang Tiêu Tử Phong nói:
"Tiểu Miêu! Còn không mau xuống khỏi thần hổ đại nhân!"
Tiêu Tử Phong cười đáp:
"Tiểu Miêu đã trở lại hình dạng ban đầu rồi. Mà ta cũng đã trở về với chính mình."
Lâm Mi là người đầu tiên phản ứng lại.
"Hai người đã hoán đổi thân thể từ đầu."
Tiêu Tử Phong gật đầu thừa nhận:
"Một chút sự cố, nhưng không có gì đáng ngại. Cuối cùng cũng đổi lại được rồi."
Lâm Mi và Lâm Nghiệp chỉ biết im lặng che miệng. Họ thực sự không hiểu nổi thế giới của những cao nhân, con người mà cũng có thể đổi thân với hổ sao?
Tiêu Tử Phong nói với hai người:
"Chăm sóc tốt cho Tiểu Miêu. Ta ra ngoài dạo một vòng."
Nói xong, Tiêu Tử Phong liền biến mất ngay tại chỗ.
Lâm Mi nhìn đăm chiêu vào em trai mình.
"Đệ à, sản nghiệp của gia tộc, đệ phải học cách tiếp quản rồi."
Lâm Nghiệp: "..."
Lâm Mi cảm thấy Phong đại nhân có ý bồi dưỡng mình, vậy thì nàng tuyệt đối không thể để đối phương thất vọng.
...
Tiêu Tử Phong không ra ngoài dạo chơi mà tới bên căn phòng tu luyện của A Kiều.
Hắn cảm nhận được nơi này đang tụ tập lượng lớn linh khí, có vẻ A Kiều sắp xuất quan rồi.
Khi Tiêu Tử Phong tới gần, hắn cũng cảm nhận được một vài khí tức khác.
Tại sao trong thế giới của mình lại có nhiều kẻ muốn chết như vậy?
Hy vọng đối phương biết tự kiềm chế một chút.
...
Một lão giả có khuôn mặt gầy gò, tay cầm một cây gậy khổng lồ. Đầu trên của cây gậy được quấn đủ loại vải rách, to đến mức chiếm gần nửa thân người.
Lão giả đến đây, nhìn chằm chằm vào linh lực đang tụ hội.
"Linh lực tụ tập đậm đặc như vậy, nhưng theo cảm nhận của ta, cô nương bên trong cảnh giới không cao. Hơn nữa, khí tức của nàng cực kỳ huyền diệu, chắc chắn trên người có trọng bảo. Giờ để lão phu gặp được, hẳn là bảo vật này có duyên với ta rồi, không thể trách ta được!"
Vừa nói lão vừa cười toe toét, tiến lại gần căn phòng nhỏ.
Thiên đạo lúc này cũng thầm nghĩ: "Lão già này làm ác nhiều rồi, giờ chính là kiếp nạn của hắn."
Chương 735 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]