"Bác sĩ, cháu đến rồi ạ!" Lục Tử Dã rụt rè đẩy cửa phòng làm việc của bác sĩ ra, lí nhí nói.
Hắn được chẩn đoán sơ bộ là ung thư phổi, vừa mới làm kiểm tra chi tiết hơn, hiện tại trên tay đang cầm một xấp kết quả xét nghiệm dày cộp đến hỏi bác sĩ về tình hình cụ thể.
Hôm nay hắn mới biết, hóa ra không hút thuốc cũng có khả năng bị ung thư phổi, mà mình lại là người "may mắn" như vậy.
Ngồi trên ghế làm việc, vị bác sĩ đầu trọc một tay cầm điện thoại đang nói chuyện, tay kia ra hiệu cho Lục Tử Dã ngồi xuống chờ một lát.
"Mày học mỗi ngày thì có tác dụng gì? Mày nhìn con trai lão Vương nhà bên cạnh xem, nó chuyên tâm chơi game, bây giờ làm nên trò trống gì rồi? Đã là quản lý của một dịch vụ cày thuê trong thế giới game, một ngày nhận đơn có thể kiếm hơn 3000, còn mày? Mày đang làm gì? Đọc sách thi công chức? Có ích lợi gì! Bố mày đây vẫn là bác sĩ của bệnh viện top 3, giờ còn không kiếm được nhiều bằng người ta, đây là xu thế chung rồi, mày phải theo kịp thời đại, thôi, tao có bệnh nhân, về rồi nói chuyện với mày sau."
Bác sĩ cúp điện thoại, áy náy nhận lấy xấp giấy xét nghiệm trên tay Lục Tử Dã.
Sau đó, vẻ mặt của ông từ bình tĩnh chuyển sang nghi hoặc: "Hả?"
Tiếp đó lại thở dài một tiếng: "Ai!"
Cuối cùng, ông vơ cả xấp tài liệu đặt ở một góc bàn làm việc.
Lòng Lục Tử Dã chùng xuống, thôi xong, toang thật rồi à? Nhưng hắn vẫn có chút không cam lòng hỏi: "Bác sĩ, ngài xem cháu còn cứu được không ạ?"
"Ài, có hai tin, cậu muốn nghe tin nào trước?" Bác sĩ thở dài.
"Nghe tin tốt trước đi ạ!" Lục Tử Dã càng thêm phiền muộn.
"Thứ nhất, cậu đã ở giai đoạn cuối, tế bào ung thư đã bắt đầu di căn. Thứ hai, cậu chỉ có thể sống nhiều nhất là một năm."
Đồng tử Lục Tử Dã co rụt lại, không thể tin nổi nhìn đối phương: "Bác sĩ, đây không phải là hai tin xấu sao?"
"Tôi cũng có nói là có tin tốt đâu, chẳng phải sợ cậu lo lắng nên mới đổi cách nói thôi sao. Bây giờ cậu có thể từ bỏ trị liệu, về nhà với người thân, đi ngắm những phong cảnh chưa từng thấy, cũng không cần kiêng khem gì cả, muốn ăn gì thì ăn nấy, biết đâu lại sống thêm được vài ngày."
Bác sĩ à, có thể ông không cố ý gây phiền phức, nhưng chắc chắn là ông đến để gây ức chế rồi. Cháu cảm ơn nhé.
"Cháu không có người thân, cảm ơn bác sĩ, cháu biết phải làm gì rồi." Lục Tử Dã đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Tuy sự việc quá đột ngột, khiến người ta bất ngờ.
Nhưng cũng chẳng sao cả, dù gì mình cũng là người xuyên không tới, chết thì chết thôi, biết đâu lại được đổi sang một thế giới tốt hơn thì sao? Thế giới này nát quá, y hệt Trái Đất ở kiếp trước, đến đây vẫn là một kẻ làm công ăn lương sáng đi tối về.
Làm công ăn lương thì thôi đi, đến cái ngón tay vàng hằng ao ước cũng chẳng thấy một cọng lông.
Thôi kệ! Tới đâu hay tới đó, cùng lắm thì chết giữa đường.
"Chờ một chút, chàng trai trẻ, tôi có một đề nghị, đơn thuần chỉ là đề nghị thôi, cậu có thể nghe thử xem." Bác sĩ gọi Lục Tử Dã lại.
"Ngài cứ nói đi ạ!" Lục Tử Dã không ôm bất kỳ hy vọng nào, chỉ trả lời theo phép lịch sự.
"Cậu từng nghe nói về game «Dị Thế Giới» chưa?"
"Rồi ạ." Lục Tử Dã gật đầu, đây là một bước nhảy vọt về chất của Lam Tinh trong lĩnh vực game, mô phỏng chân thật 100%, trải nghiệm bối cảnh 100%, tạo ra ảnh hưởng to lớn đến toàn bộ Lam Tinh, vô số tập đoàn lớn đã bắt đầu tiến vào chiếm lĩnh trò chơi này.
Thử nghĩ mà xem, game online thông thường đã đủ khiến người ta đắm chìm, mà đó mới chỉ là game giả lập.
Một trò chơi mà bên trong có thể ăn, mặc, ở, đi lại, thỏa mãn mọi nhu cầu của bạn, hơn nữa cảm giác về tinh thần và thể chất hoàn toàn tương đương với thực tế, ai mà không mê cho được.
Ngoài đời thực, nữ thần có thể lạnh nhạt với bạn, nhưng trong game, chỉ cần thực lực đủ mạnh là có thể trái ôm phải ấp.
Nghe nói, kể từ khi «Dị Thế Giới» ra mắt mấy tháng nay, tục lệ thách cưới ở Lam Tinh đã biến mất.
Bởi vì không ai muốn làm thằng ngốc, dù sao trong game cũng có thể sung sướng như vậy, lại chẳng cần phải cầu cạnh ai.
Rất nhiều nhà hàng cao cấp vắng như chùa bà đanh, bởi vì người ta có thể ăn bất kỳ món ngon nào trong game, cảm giác y hệt, trải nghiệm y hệt, tại sao phải tốn tiền ở ngoài đời?
"Chuyện là thế này, ban đầu, chúng tôi để những bệnh nhân nan y đang hóa trị vào game, giúp họ không cảm nhận được nỗi đau của việc trị liệu. Ai ngờ, chúng tôi kinh ngạc phát hiện, trong số những người này, thể chất của một bộ phận đã có những biểu hiện vi diệu, một số còn có chuyển biến tốt. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu lượng lớn dữ liệu để chứng minh, đây mới chỉ là suy đoán. Y học đòi hỏi sự nghiêm ngặt, chúng tôi cần nhiều người tham gia hơn để cung cấp dữ liệu hỗ trợ, cho nên... nếu cậu đồng ý, cậu có thể tham gia hoạt động này tại trung tâm thí nghiệm của chúng tôi, toàn bộ chi phí đều miễn phí. Chúng tôi sẽ cung cấp khoang game dinh dưỡng chuyên dụng, mạnh hơn nhiều so với mũ game trên thị trường, có thể đảm bảo cậu không cần logout trong 100 giờ mà cơ thể không bị quá tải."
"Vậy cái giá phải trả là gì?" Lục Tử Dã biết, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí.
"Không thể gọi là cái giá, chúng tôi chỉ cần cậu cho phép chúng tôi quan sát các chỉ số cơ thể của cậu để phục vụ cho việc phân tích y học."
Lục Tử Dã gật đầu: "Cháu đồng ý."
Cũng không phải Lục Tử Dã thích chơi game đến thế, người sắp chết rồi, hơi đâu mà nghĩ đến chuyện chơi bời?
Nhưng bây giờ Lục Tử Dã không thể đi làm được nữa, một năm cuối cùng này, sống thế nào đây? Lần này đến bệnh viện, chỉ riêng chi phí kiểm tra, xét nghiệm đã moi rỗng túi của một kẻ làm công như hắn.
Tham gia thí nghiệm này, mọi chi phí đều do bệnh viện chi trả, coi như là an hưởng tuổi già, lại còn có thể gọi là cống hiến cho sự nghiệp y học.
Lục Tử Dã chưa từng làm thầy giáo bao giờ, không ngờ lần đầu tiên làm thầy lại là... thầy cho người ta mổ xẻ.
"Tốt, tốt, tốt! Nếu cậu không có vấn đề gì thì ký vào bản cam kết này, cậu có thể bắt đầu hành trình khám phá game bất cứ lúc nào."
Lục Tử Dã xem qua bản cam kết, phải nói là đãi ngộ cũng không tệ, chi tiêu hằng ngày, ăn, mặc, ở, đi lại đều được bao trọn gói, mỗi tháng còn có 1 vạn trợ cấp, chỉ là Lục Tử Dã không biết 1 vạn này dùng để làm gì.
Lần đầu tiên cảm thấy tiền thật không bằng tiền mã, cho mình tiền mã thì ít ra một năm sau xuống dưới còn có cái mà tiêu.
Sau khi ký xong, Lục Tử Dã cũng rảnh rỗi, liền chọn tiến vào thế giới game ngay trong ngày.
Lục Tử Dã được một nhân viên mặc áo blouse trắng đưa đến một tòa nhà riêng biệt, nơi này hoàn toàn tách biệt với khu bệnh nhân thông thường của bệnh viện...