Virtus's Reader
Giết Quái Lấy Được Đối Phương Thanh Máu, Ức Máu Pháp Sư Sợ Cọng Lông

Chương 105: CHƯƠNG 70: LỤC TỬ DÃ: NHIỆM VỤ CỦA TA LÀ GIẾT CHÍNH MÌNH

Lục Tử Dã trợn tròn mắt, mặt đầy kinh hãi: Mẹ nó, đây không phải là mình sao?

Nhìn người giống mình như tạc tượng đứng trước mặt, Lục Tử Dã sợ hết hồn, quét mắt từ trên xuống dưới, đánh giá gã đàn ông đẹp trai ngời ngời này.

"Soái ca, anh là ai thế?" Lục Tử Dã biết thừa câu hỏi này của mình hơi ngớ ngẩn, nhưng những nghi vấn chồng chất trong lòng vẫn khiến hắn không thể không hỏi.

"Ta tên Lục Tử Dã, cũng là người sẽ giết ngươi!" Gã đàn ông đẹp trai mỉm cười đáp.

"... Ngươi cũng thấy rồi đấy, chúng ta giống hệt nhau. Vậy mục đích ngươi canh giữ ở Thần Giai này là để giết chính mình à? Tại sao?" Lục Tử Dã không nhịn được mà dán cho đối phương cái mác "hàng fake", đồng thời cũng chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, nhưng hắn vẫn muốn moi thêm thông tin.

"Tại sao???" Gã đàn ông đẹp trai dường như bị câu hỏi này làm khó, hắn nhìn bậc Thần Giai dài vô tận phía trước, rồi lại liếc nhìn người giống hệt mình đang đứng đối diện, trầm ngâm nói: "Đúng vậy, tại sao nhỉ??? Tại sao ta lại có chấp niệm mãnh liệt muốn giết ngươi như vậy??? Tại sao chứ???"

Vãi, gặp phải thằng ngáo rồi... Lục Tử Dã thầm nghĩ không ổn.

Tuy nhiên, nhìn ánh mắt mờ mịt và trí tuệ trả lời lạc đề của đối phương, Lục Tử Dã đã có phán đoán sơ bộ.

Gã đàn ông giống hệt mình trước mặt này không có nhiều linh tính, có lẽ không phải phân thân gì cả, mà là sản phẩm phụ sau 999 lần đọc lại file save trước kia.

Kỳ lạ hơn là, Lục Tử Dã dùng chức năng kiểm tra nhưng không thấy bất kỳ thông tin nào, bảng thông tin chỉ hiện một màu đen kịt.

Tình huống này không phải do đối phương che giấu thông tin, mà là hệ thống không thể tra cứu được, cứ như thể dữ liệu của người này đã vượt ra ngoài cơ sở dữ liệu hiện tại của game, không tồn tại, nên trực tiếp báo đen màn hình.

Cũng phải, hắn vốn dĩ nên biến mất trong vô số lần đọc lại file save từ bao nhiêu năm trước, làm sao có thể tra ra dữ liệu được chứ?

"Ta phải đi đây, ngươi... ngươi chắc chắn muốn ra tay?" Lục Tử Dã nhấc chân bước lên Thần Giai, lúc đi ngang qua gã đàn ông, hắn thấy đối phương đang nắm chặt thanh đại kiếm trong tay, rục rịch như sắp bùng nổ.

"Giết, nhất định phải giết!" Thanh đại kiếm trong tay gã đàn ông múa loạn xạ, một luồng kiếm quang quét ngang toàn bộ Thần Giai chém thẳng tới.

Lại là một Chiến sĩ đại kiếm à? Lục Tử Dã nhìn gã đàn ông trước mặt chần chừ không ra tay, nhìn hắn cứ như đang nhìn thấy bóng dáng của chính mình...

Hắn cũng đến từ Lam Tinh, cũng vì ung thư mà tham gia vào trò chơi này, sau đó chọn class Chiến sĩ, một đường bước lên Thần Giai, giống như mình, tưởng rằng có thể thay đổi tất cả, cuối cùng không biết vì lý do gì mà biến thành một con rối vô hồn, bị giam cầm ở nơi này.

"Ầm..."

Kiếm quang quét ngang, chém thẳng vào người Lục Tử Dã, khiến hắn lùi lại mấy bước mới ổn định được thân hình.

Thần Huyết -13798, -8151, -4431. Sát thương ba đoạn, đòn nào đòn nấy đều không phải dạng vừa. Xem ra, năm đó cũng là một tay chơi hack.

Lượng sát thương đó mà quy đổi thành HP thông thường thì cũng phải cả mấy triệu một kiếm.

Phải biết rằng Chiến sĩ đại kiếm vốn là một class tanker khiên thịt hàng đầu cơ mà.

Lục Tử Dã không xem được thông tin của đối phương, không biết hắn rốt cuộc có bao nhiêu thanh máu, bao nhiêu công kích, kỹ năng là gì. Hắn chỉ chần chừ không ra tay, nhìn gã đàn ông trước mặt điên cuồng chém về phía mình hết lần này đến lần khác, trong lòng vẫn không nỡ.

Giết chết quá khứ của chính mình, cho dù chỉ là một hình bóng, một con rối, cũng tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

Không biết đã qua bao lâu, Lục Tử Dã thấy gã đàn ông này vẫn điên cuồng tấn công, nhưng sát thương của đối phương căn bản không thể giết được mình.

Đặc tính hồi phục sinh mệnh của hắn vượt xa lượng sát thương mà đối phương gây ra.

"Thôi, ta đi đây! Tạm biệt." Lục Tử Dã đang ngồi trên Thần Giai bỗng nhiên đứng dậy, ra vẻ thoải mái vỗ vỗ người tạm biệt quá khứ của mình. Đồng thời, hắn chọn kỹ năng "Nợ Máu Trả Máu" để kết liễu đối phương, vừa để thể hiện sự tôn trọng, vừa có thể tính toán sơ bộ lượng máu của hắn.

[Nợ Máu Trả Máu LV10: Chỉ định một mục tiêu, không chết không ngừng. Cùng đối phương trao đổi máu, hiện tại 1 điểm HP đổi lấy 3 điểm HP của đối phương. Kỹ năng này bỏ qua phòng ngự, bỏ qua miễn nhiễm, lấy máu đổi máu, lấy mạng đền mạng. Hồi chiêu: 27.2 phút. Tiêu hao: Tốn HP, không tốn MP.]

Một đôi vuốt khổng lồ màu máu bay lên trời, kết nối hai người, thanh máu của cả hai đồng loạt giảm xuống. Lấy máu trả máu, lấy mạng đền mạng, khi đối phương ngã gục, tiếng thông báo của hệ thống cũng đồng thời vang lên.

[Ngài đã tiêu hao 1 vạn Thần Huyết, thành công rút 3 vạn Thần Huyết của đối phương. Người chết nợ tiêu, nợ máu đã trả!]

[Nhắc nhở: Đối phương còn 395 mạng.]

"Hả???" Lục Tử Dã đã đi được vài mét bỗng từ từ quay đầu lại, nhìn "chính mình" đã ngã xuống dưới Thần Giai lại từ từ đứng dậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc thán phục: "Thằng nhóc nhà ngươi hack cũng không phải dạng vừa đâu!"

Tuy đối phương còn 395 mạng, nhưng mỗi mạng chỉ có 3 vạn Thần Huyết, mình dùng bừa kỹ năng nào cũng có thể giải quyết ngon ơ.

Nhưng vừa nghĩ đến kỹ năng "Nợ Máu Trả Máu" của mình sau khi thăng hoa còn có một đặc tính gọi là "Trả Nợ".

[Hiệu ứng kỹ năng 1 - Trả Nợ: Với mục tiêu bị bạn dùng trao đổi máu tiêu diệt, bạn có 10% xác suất trộm một hiệu ứng đặc biệt của đối phương. Nợ máu cần phải trả nợ.]

Lục Tử Dã vẫn không nhịn được muốn thử một lần, nhỡ đâu trộm thành công thì sao? Dù gì bây giờ mình cũng là người đàn ông có điểm may mắn lên tới 1150.

Lục Tử Dã trước tiên dùng "Tai Ương Huyết Quang" để bào mạng của đối phương, gần như mỗi lần bắn ra đều có thể giết hắn một lần, cứ thế giày vò hắn liên tục.

Đợi đến khi đối phương chỉ còn lại 1 mạng cuối cùng, Lục Tử Dã không mạo hiểm dùng kỹ năng khác nữa, mà chờ kỹ năng "Nợ Máu Trả Máu" của mình hồi chiêu xong, lại một lần nữa trao đổi máu để kết liễu hắn.

[Ngài đã tiêu hao 1 vạn Thần Huyết, thành công rút 3 vạn Thần Huyết của đối phương. Người chết nợ tiêu, nợ máu đã trả!]

Lần này, đối phương không đứng dậy nữa, thay vào đó là một tiếng thông báo khác khiến Lục Tử Dã có chút kích động.

[Đặc tính Trả Nợ trộm thành công, ngài đã trộm được Thiên Phú năm sao của đối phương: Vận Mệnh Chồng Chất]

[☆☆☆☆☆ Vận Mệnh Chồng Chất (Cấp Tối Đa): Mỗi khi tiêu diệt một sinh vật từ cấp Boss trở lên, số lần hồi sinh của ngài +1, số lần này có thể cộng dồn vô hạn. Dựa trên kinh nghiệm chiến đấu của ngài, số lần hồi sinh hiện tại là 25 lần.]

Lục Tử Dã choáng váng toàn tập, mẹ nó, đây là cái hack gì mà nghịch thiên thế?

Nhưng sau cơn sốc là sự trầm mặc. Gã này có số lần hồi sinh gần 400 lần, tại sao hắn lại bị đánh bại? Hoặc là bị ai đó biến thành con rối?

Mình một đường giết địch đến bây giờ, tính ra số lần hồi sinh mới có 25 lần? Có thể thấy con đường trước kia của gã này gian khổ hơn mình biết bao nhiêu.

Ngay cả hắn cũng không thể thay đổi được cục diện... Mình rốt cuộc có làm được không?

Lục Tử Dã ngẩng đầu nhìn Thần Giai trước mặt, rồi lại quay đầu nhìn "chính mình" đang gục ngã trên bậc thềm.

Xem ra mình cũng không có lựa chọn nào khác... Vậy thì cứ đi lên xem thử, rốt cuộc là cái gì, là ai, đã chặn đứng 1000 lần xung phong của mình...

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!