Đám người này cứ tranh cãi với nhau mà chẳng ai thèm hỏi ý kiến của Lục Tử Dã, cứ như thể hắn chỉ là một món hàng chờ bán, mặc cho người khác sắp đặt.
"Lằng nhằng nửa ngày, xem ra các ngươi không phải đến tính sổ với hắn, mà là đến đòi người đúng không?" Lão già mắt la mày lét có đôi mắt lóe lên tia sáng, vẻ khó chịu trên mặt càng tăng thêm mấy phần.
"Lẽ nào không đúng à?" Cổ Thần Đầu Hổ tiến lên một bước, thái độ cực kỳ kiên quyết, không cho thương lượng.
Lão già trực tiếp khoanh tay: "Được thôi, nhường cho các ngươi đấy, tùy các ngươi xử lý."
Ý nghĩ của Thần Chuột rất đơn giản, gã ném củ khoai lang nóng này ra ngoài, kẻ bị bỏng tay chính là ba tên kia, để xem chúng nó chia nhau thế nào.
Cổ Thần Đầu Hổ, Cổ Thần Tai Thỏ, Cổ Thần Đầu Trâu, cả ba gần như cùng lúc nhìn về phía hai người còn lại. Bọn chúng đều muốn Lục Tử Dã trở thành thần tử của mình, phục vụ cho mình, nhưng nhìn vào ánh mắt của đối phương thì dễ dàng nhận ra chẳng ai có ý định nhượng bộ.
"Hai vị, nể mặt ta một chút, nhường cho ta đi, điều kiện cứ ra, ta sẽ cố gắng đáp ứng." Cổ Thần Đầu Hổ nhe nanh, ánh mắt có chút hung tợn.
"Không nể nang gì hết, sao không phải là mày nể mặt tao?" Cổ Thần Đầu Trâu đưa tay sờ sờ cặp sừng trâu sắc bén của mình, vẻ mặt đầy khinh thường.
"Lão Trâu, mày đang ép tao nổi điên đấy à!" Cổ Thần Đầu Hổ gầm lên một tiếng, một luồng sức mạnh kinh khủng bắt đầu ngưng tụ quanh thân.
Phì, phì...
Cổ Thần Đầu Trâu thở ra hai luồng khí nặng nề, hư không xung quanh cũng bị hơi thở của nó làm chấn động: "Mày thử xem?"
[Vãi chưởng, khô máu đi, khô máu đi, đừng có khách sáo nữa, chơi tới bến luôn!]
[Mấy ông đừng võ mồm nữa, bem nhau lẹ lên đi.]
[Rốt cuộc có đánh không vậy? Sao Cổ Thần mà cũng lề mề thế?]
Trong lúc hai bên giằng co, khán giả của tinh hệ Ngân Hà lại sốt ruột hơn.
Cổ Thần Đầu Trâu và Cổ Thần Đầu Hổ vẫn đang gườm nhau, Cổ Thần Tai Thỏ đứng một bên tỏ vẻ khó chịu: "Tao thấy chúng mày tự cho là đúng quá rồi đấy, coi tao là không khí à? Cũng được, giờ tao đi thịt hắn luôn, đã không chia đều được, thì thằng nào cũng đừng hòng có."
Cổ Thần Tai Thỏ nhìn về phía Lục Tử Dã, ánh mắt tràn ngập sát ý.
"Tao không có ý kiến!" Cổ Thần Đầu Hổ khinh thường nói. Tuy Nguyên Thần này đủ mạnh, nhưng nếu mình đã không có được thì hủy đi cũng chẳng sao.
"Vậy cứ làm thế đi!" Cổ Thần Đầu Trâu cũng tỏ vẻ không có ý kiến.
Lão già mắt la mày lét đứng xa xa đương nhiên càng không có ý kiến. Dù Lục Tử Dã là người gã để mắt tới trước, nhưng chính miệng gã đã nói mặc cho ba tên kia xử trí, giờ gã không có quyền lên tiếng.
Cổ Thần Tai Thỏ bước lên một bước, đến trước mặt Lục Tử Dã, cười tủm tỉm nói: "Có lẽ ngươi đang rất sợ hãi, rất hối hận vì sao lúc trước lại dám động đến tinh hệ mà ta quan tâm, nhưng khi ngươi chết đi, mọi chuyện sẽ được xóa sạch. Nhắm mắt lại đi, nhanh thôi, không đau đâu."
Ngay lúc này, Lục Tử Dã vốn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: "Tôi xin các người một chuyện."
Mấy tên Cổ Thần đều bật cười: Bây giờ mới biết hối hận, biết sợ à? Lúc giết Nguyên Thần mà bọn ta quan tâm sao không biết khiêm tốn một chút đi?
"Nói đi, ngươi muốn xin chúng ta chuyện gì, nhưng chúng ta không chắc sẽ đồng ý đâu." Cổ Thần Tai Thỏ cười nói.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của Lục Tử Dã khiến cả bốn tên Cổ Thần đều ngây người.
"Tôi xin các người bớt ảo tưởng sức mạnh lại được không? Sao nào? Tưởng ăn chắc tao rồi à? Có bao giờ nghĩ đến khả năng, tao đã dám giết Nguyên Thần của chúng mày, thì cũng dám giết cả chúng mày không?"
Lời này vừa thốt ra, tất cả tùy tùng của Lục Tử Dã đều hiểu ý, đồng loạt vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, đây là tín hiệu chuẩn bị lật kèo.
Ngược lại, mấy tên Cổ Thần thì phá lên cười.
"Thú vị, thú vị, ha ha ha, quá thú vị! Trước đó ta còn tưởng ngươi chỉ là kẻ lỗ mãng, không biết trời cao đất rộng nên mới dám giết Nguyên Thần được Cổ Thần quan tâm, giờ xem ra, ngươi là một thằng ngu chính hiệu!"
Cổ Thần Tai Thỏ vừa nói vừa uốn éo thân hình yểu điệu thon thả, nhẹ nhàng chỉ một ngón tay về phía mi tâm của Lục Tử Dã.
Một luồng dao động không gian lập tức lan tỏa ra. Đòn tấn công này không có hiệu ứng hoa mỹ, cũng không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ là một cái chỉ tay nhẹ nhàng như vậy, không gian đã lần lượt rạn nứt, một luồng sức mạnh kinh hoàng ập về phía Lục Tử Dã.
Lục Tử Dã giơ tay tung ra "Huyết Quang Chi Tai" để đón đỡ thế công của đối phương. Ngay khoảnh khắc hai bên giao thủ, toàn bộ tùy tùng cấp Cựu Thần của Lục Tử Dã đồng loạt xông lên, bao vây ba tên Cổ Thần còn lại và triển khai thế công dữ dội.
Tất cả thần linh của Thần hệ Ngân Hà lúc này đều sôi trào nhiệt huyết, cuối cùng cũng ra tay rồi, mà lần này đối thủ lại chính là những tồn tại tối cao của vũ trụ: Cổ Thần!
[Kích động quá, kích động quá, có phải đánh bại mấy tên Cổ Thần này xong, Thần hệ Ngân Hà của chúng ta sẽ trở thành bá chủ vũ trụ không?]
[Ghen tị với mấy vị Cựu Thần được tham chiến thật đấy, trận này chắc chắn sẽ được ghi vào thần sử của tinh hệ Ngân Hà sau này.]
[Cựu Thần chủ động tấn công Cổ Thần, chuyện này tôi chưa từng dám nghĩ tới, vậy mà hôm nay lại được tận mắt chứng kiến.]
[Đánh rồi, đánh rồi, vãi! Mấy tên Cổ Thần này không phải chỉ để làm cảnh, mạnh thật!]
Trên chiến trường, đòn tấn công của Cổ Thần Tai Thỏ và Lục Tử Dã va chạm, tai họa màu máu của Lục Tử Dã nổ tung ngay lập tức, nhưng luồng sức mạnh kia của đối phương cũng bị suy yếu rõ rệt. Khi nó đánh trúng Lục Tử Dã, chỉ gây ra 1 vạn tỷ điểm sát thương.
Lục Tử Dã đến lông mày cũng không thèm nhíu lại, thản nhiên buông một câu: "Hửm? Chỉ thế thôi à?"
Rõ ràng, việc Lục Tử Dã có thể chịu được một đòn của mình đã khiến Cổ Thần Tai Thỏ cực kỳ chấn động, trong đôi mắt vô cảm của ả lóe lên một tia kinh ngạc: "Sao có thể??? Ngươi..."
Ả rất muốn hỏi đối phương có thật là Nguyên Thần không, nhưng nghĩ lại thì khí tức của hắn rõ ràng là Nguyên Thần, điểm này không thể lừa được Cổ Thần.
Thế nhưng sao một Nguyên Thần lại có thể mạnh đến mức này? Sao có thể đỡ được đòn tấn công của mình? Dù chỉ là một đòn tùy ý, nhưng cũng không thể nào đối phương lại như không có chuyện gì, thậm chí còn có thể làm màu vài câu.
Mà ở phía xa, ba tên Cổ Thần bị các tùy tùng cấp Cựu Thần của Lục Tử Dã vây khốn cũng chẳng khá hơn là bao.
Tuy lực công kích của đám tùy tùng này không cao, nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh.
Tên nào tên nấy xông lên như thể không cần mạng. Cổ Thần Đầu Hổ kinh ngạc phát hiện, đòn tấn công phạm vi của mình rõ ràng không thể miểu sát hết đám Cựu Thần này. Kỹ năng đơn thể có lực công kích cao hơn, nhưng cũng chỉ miểu sát được một tên, có tác dụng gì chứ?
Điều khiến chúng suy sụp hơn nữa là, cho dù mình liên tục ra đòn, giết chết một đám Cựu Thần, cũng chẳng có tác dụng gì. Vài phút sau bọn họ lại đứng dậy, gào thét xông lên, miệng còn chửi bới om sòm.
Bốn tên Cổ Thần đều không dễ chịu, nhưng khó chịu nhất chính là Cổ Thần Đầu Trâu. Hắn tế ra Thần Tướng của mình, biến thành một con thần ngưu khổng lồ dài 1000 mét, cao 400 mét.
Cặp sừng trâu sắc bén tùy ý húc tới, đám tùy tùng vây công hắn liền chết và bị thương cả một mảng lớn, nhưng vẫn vô dụng.
Xung quanh cơ thể hắn vẫn bị bao vây tầng tầng lớp lớp, vô số Cựu Thần đang đùa giỡn với hắn.
"Anh em, chém cà bò của nó!"
"Có huynh đệ nào gan to hơn không, chui vào cúc hoa của nó đi!"
"Vãi chưởng, huynh đệ, tao nói bừa thôi mà chúng mày vào thật à?"
"Mooooo!!!" Thần ngưu điên cuồng lăn lộn trong hư không, hắn kinh hãi, đám người này có thật là thần không? Hay là một lũ tâm thần? Thần linh nào lại đi tấn công vào những chỗ đó chứ?