Tiếng lục lạc trong tay Lục Tử Dã hòa quyện cùng tiếng thánh ca trong giáo đường, hài hòa đến lạ. Trong một khoảnh khắc, Lục Tử Dã thậm chí còn cảm thấy mình chính là người được “Sự Sống” mệnh đồ chọn trúng.
Mệnh đồ Sự Sống chủ trương sự phồn vinh, sinh sôi, nảy nở không ngừng.
Lục Tử Dã thích nhất là sinh sôi, thanh máu của hắn cũng cực dày, đây chẳng phải là biểu hiện của sinh mệnh lực dồi dào sao?
Nhìn giáo đường cao lớn uy vũ, Lục Tử Dã thầm ao ước, tương lai ta chính là một viên gạch của Giáo Đình Luân Hồi, cần đâu chuyển đó.
Mệnh đồ Sự Sống, ta đến đây!
Bước vào giáo đường, Lục Tử Dã phát hiện nơi này không chỉ có mình hắn, rất nhiều người cũng đến để lắng nghe tiếng vọng của sự sống, mở ra mệnh đồ.
Hắn cũng đành phải nghiêm túc xếp hàng, ở một nơi thần thánh thế này, chen lấn dù sao cũng không được lịch sự cho lắm.
Bên tai hắn vang lên tiếng của rất nhiều người chơi đã hoàn thành bước đầu tiên trên mệnh đồ.
“Vãi, bảo sao mấy ông player level 50, 60 thuộc tính cao thế, lên một cấp có được bao nhiêu điểm thuộc tính đâu mà cao được như vậy. Hóa ra sau khi bước lên mệnh đồ, hoàn thành ‘tiến hóa sinh mệnh’ thì mỗi cấp tăng lên trước đó đều sẽ được ban thêm điểm thuộc tính.”
“Ảo thật đấy, chỉ cần tuân theo thần dụ của ‘Thần Sự Sống’ là mỗi cấp có thể được thưởng thêm mấy chục đến cả trăm điểm thuộc tính.”
“Kỳ lạ nhất là, bây giờ chúng ta mới chỉ là ‘thần dân’ của Thần Sự Sống, sau này còn có thể trở thành ‘thần bộc’ phục vụ ngài, cống hiến sức lực, thậm chí cảm nhận được sự ưu ái của ngài để trở thành ‘thần quyến’, cuối cùng leo lên Thần giai trở thành ‘từ thần’ của ngài. Quá là khoa trương rồi!”
Lục Tử Dã nghe mà mê mẩn, nhưng sao càng nghe càng giống đa cấp thế nhỉ?
Câu nào câu nấy cũng không rời khỏi chữ “Ngài”, cảm giác cứ là lạ.
“Huynh đệ, đến lượt cậu rồi!” Một nam mục sư phía trước quay lại nhắc nhở Lục Tử Dã, còn anh ta thì mặt mày hớn hở rời khỏi Luân Hồi Chi Đình.
Lục Tử Dã chỉnh trang lại ngoại hình, vô cùng trịnh trọng bước tới.
Chữ [Thần] này vẫn luôn mang một vẻ thần bí khiến người ta kính sợ.
Tầng một của giáo đường vô cùng rộng lớn, diện tích khổng lồ, thiết kế rỗng, chỉ riêng tầng một đã cao tới 100 mét.
Phối cảnh: Tầng một Luân Hồi Chi Đình.
Một bức tượng khổng lồ sừng sững ở chính giữa, cao 70 mét, là một người khổng lồ, thân trên để trần, đang ôm một đứa bé sơ sinh, mái tóc là một khu rừng rậm rạp.
Nhìn vào liền có cảm giác sinh cơ bừng bừng, vạn vật đua nhau phát triển, nghe nói đây là vật dẫn của Thần Sự Sống, dùng để khảo hạch những kẻ đi theo ngài.
Bức tượng thấy Lục Tử Dã đi tới trước mặt, liền ném thẳng đứa bé xuống đất.
Khóe miệng Lục Tử Dã giật giật, thầm nghĩ: “Tùy tiện vậy sao? Người ta có phải A Đẩu đâu, ném hỏng thì làm sao bây giờ!”
Rảnh tay, bức tượng giơ ngón tay lên chỉ vào Lục Tử Dã, một luồng sáng đỏ tươi như con rắn nhỏ uốn lượn bay ra, chậm rãi bơi về phía hắn.
Lục Tử Dã có thể cảm nhận một cách trực quan rằng, luồng sáng màu đỏ đó ẩn chứa một sinh mệnh lực kinh khủng.
Con rắn nhỏ bơi về phía Lục Tử Dã cực kỳ chậm chạp, bức tượng lại mở miệng nói: “Cảm ngộ được sự sống dồi dào, ngươi... đã thu hút sự hứng thú của ta, ban cho ngươi mệnh đồ Sự Sống, từ nay về sau ngươi...”
Lời còn chưa dứt, luồng sáng hình rắn màu đỏ kia ngay khoảnh khắc chạm vào Lục Tử Dã liền đột ngột co rút lại, như thể gặp phải ma quỷ mà chạy ngược về.
Lục Tử Dã: “???”
Mẹ nó, mày quay về làm gì?
Ánh mắt bức tượng cũng lộ vẻ kinh hãi, nó phẫn nộ nói: “Dám chối bỏ [Sự Sống], ta khinh bỉ ngươi, ngươi vĩnh viễn không thể vào mệnh đồ, vô duyên với Thần giai, cút!”
Hóa ra thần linh cũng lật mặt nhanh như vậy sao? Lục Tử Dã cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ đẩy mình ra ngoài.
Hắn không hiểu, sinh mệnh lực của mình dồi dào như vậy, sao lại không lọt vào mắt xanh của ngươi? Thần Sự Sống này đang làm cái trò gì vậy? Tại sao lại khinh bỉ ta?
Ngay khoảnh khắc bị luồng sức mạnh đó đẩy ra khỏi Luân Hồi Chi Đình, đôi mắt của bức tượng kia gắt gao nhìn chằm chằm Lục Tử Dã, phẫn nộ gầm lên:
“Bản chất của sự sống là tuần hoàn, không phải vĩnh hằng! Dị đoan, ta vĩnh viễn khinh bỉ ngươi!”
Lục Tử Dã bị ném thẳng ra ngoài, mặt mày ngơ ngác.
Thần Sự Sống tại sao lại ghét bỏ ta? Tại sao lại gọi ta là dị đoan? Ta có ăn hết gạo nhà ngươi đâu?
Trong đầu, câu nói của bức tượng vẫn còn vang vọng.
Bản chất của sự sống là tuần hoàn, không phải vĩnh hằng...
Lục Tử Dã chợt nhớ tới lúc thanh máu của mình đạt đến 50 triệu, hắn cũng từng bị một đôi mắt khổng lồ trên bầu trời nhìn chằm chằm, đôi mắt đó cũng tràn ngập sự phẫn nộ.
Bản chất của sự sống nằm ở sự tuần hoàn, Lục Tử Dã chống cằm, dường như đã hiểu ra.
Lấy Lam Tinh làm ví dụ, sinh mệnh của mọi sự vật đều sẽ đi đến hồi kết, rồi sinh sôi đời sau, để đời sau mang gen của mình tiếp tục tồn tại, mang theo di sản của mình, luân hồi vô hạn...
Có lẽ đây chính là cái gọi là bản chất sự sống của Thần Sự Sống, nghe qua thì có vẻ không có vấn đề gì.
Vậy tại sao ta lại thành dị đoan? Ta cũng là con ngoan trong nhà, cũng kế thừa từ đời trước mà... Suy nghĩ của Lục Tử Dã đột nhiên dừng lại, hắn nhìn vào thiên phú của mình, vô hạn cộng dồn thanh máu.
Hiểu rồi! Không phải ta là dị đoan, mà là tầm nhìn của Thần Sự Sống quá hạn hẹp. Chẳng lẽ hắn cho rằng con đường vô hạn cộng dồn thanh máu của ta là đi đến vĩnh hằng, chứ không phải luân hồi?
Cút xéo đi, lão tử vẫn tin vào sức mạnh của chỉ số, thứ thần linh có tầm nhìn hạn hẹp như vậy, phì!
Phía xa xa trên bầu trời Luân Hồi Chi Đình, mây đen kéo đến, sấm sét vang trời, dường như có ai đó đang tức giận.
Lục Tử Dã quay đầu bỏ đi, bây giờ hắn chỉ có một lựa chọn, trở thành Thần Khí Giả và tiến đến Thần Khí Chi Địa.
Trong nhiệm vụ sự kiện, thực ra đã công bố rất nhiều thông tin, bao gồm hai con đường mệnh đồ, Luân Hồi Chi Đình và Chung Yên Chi Tháp.
Thực ra còn có một nhóm người, gọi là Thần Khí Giả, bọn họ đã vượt qua khảo nghiệm của boss thế giới, nhưng lại không nhận được sự ưu ái của bất kỳ con đường mệnh đồ nào, bị thần linh ruồng bỏ, chỉ có thể tiến đến Thần Khí Chi Địa.
Điểm khác biệt là, những người khác bị ruồng bỏ đều là vì thực lực không đủ, hoặc tín ngưỡng không đủ kiên định.
Thần sẽ nói với ngươi, mệnh đồ gian nan, ngươi vẫn cần cố gắng.
Vì vậy, người chơi ở Thần Khí Chi Địa không phải là gà mờ thì cũng là kẻ vô thần.
Mà Lục Tử Dã, lại là người đầu tiên bị thần mắng là dị đoan rồi đuổi ra ngoài, độc nhất vô nhị.
Lục Tử Dã còn biết, Thần Linh Chi Địa và Thần Khí Chi Địa quanh năm chiến tranh.
Cuộc chiến giữa người chơi thần dân và người chơi khí dân, chắc chắn còn có rất nhiều dân bản địa và NPC của Thần Khí Chi Địa.
Mà ở Thần Linh Chi Địa, [Mệnh đồ Sự Sống] và [Mệnh đồ Hủy Diệt] cũng đang giao tranh, tóm lại, toàn bộ khu vực tây bắc đều loạn như cháo heo.
Con đường phía sau của các ứng cử viên mệnh đồ đã phân định rõ ràng.
Thần dân, thần bộc, thần quyến, Bán Thần...
Khí dân, linh giả, ngộ giả, Bán Thần...
Một con đường là mệnh đồ đăng thần rõ ràng, một con đường là tự cứu rỗi, tự lĩnh ngộ sau khi bị thần linh vứt bỏ.
Lục Tử Dã lắc đầu, không để tâm nữa, mặc dù bước lên mệnh đồ có thể nhận được nhiều điểm thuộc tính hơn, nhưng trở thành khí dân, làm một kẻ thí thần, lợi ích cũng không hề nhỏ, nhất là đối với thiên phú của ta.
Bước lên trận truyền tống, điểm đến: Thần Khí Chi Địa.
Qua bên đó xem thử, biết đâu lại có phong cảnh khác.
Cảnh vật trước mắt xoay chuyển, trong nháy mắt Lục Tử Dã đã rời khỏi vùng đất Thần Linh đáng ghét kia, đi tới một tòa biên quan tên là Trấn Thiên Quan.
Lục Tử Dã hoàn toàn kinh ngạc, nơi này có hàng chục triệu binh sĩ của triều Đại Vũ canh giữ, trông như một bộ máy chiến tranh thực thụ.
Mà trên mỗi cổng thành của Trấn Thiên Quan đều viết một dòng chữ:
[Mệnh đồ chẳng phải cũng là một loại gông xiềng khác sao! Kẻ bị ruồng bỏ mới là người duy nhất có thể phá vỡ vận mệnh.]
Ngầu bá cháy, ngầu bá cháy, cái vibe của thiên mệnh chi tử nó phải thế chứ.
Chỉ là điều khiến Lục Tử Dã không ngờ tới là, toàn bộ binh sĩ triều Đại Vũ ở Trấn Thiên Quan đều là khí dân.
Điều này khiến Lục Tử Dã chợt nhớ ra một chuyện, tại sao triều Đại Vũ lại chẳng thèm quan tâm đến chuyện của Hắc Long Thành hay thậm chí là Kình Thiên Quận, mặc cho ngũ đại công ty và người chơi quậy phá.
Hóa ra, cả triều Đại Vũ đều đang chơi lớn, mưu đồ sự nghiệp thí thần kinh thiên động địa???
Hoàng đế của triều Đại Vũ rõ ràng cũng là khí dân? Không không không, với đẳng cấp của ngài ấy, ít nhất cũng phải là ngộ giả rồi.
Lục Tử Dã sải bước về phía cổng thành, thầm nghĩ, chuyện hay thế này, cho ta một suất với!
Trận chiến cấp bậc triệu người, đó phải là bao nhiêu thanh máu chứ?
Ta là một viên gạch của Đại Vũ, nơi nào cần thì có mặt! Lục Tử Dã sở hữu một ranh giới đạo đức cực kỳ linh hoạt...