Phương Trần đần mặt ra.
Chuyện gì thế này?
Hóa thân của tổ tiên lại phải thấp hơn mình một cái đầu sao?
Thế này thì không được!
Nghĩ đến đây, Phương Trần vội vàng khom lưng.
Khi Phương Trần khom lưng, từng bóng người lại một lần nữa đồng loạt thu nhỏ, khiến thế giới tranh thủy mặc phiêu dật thanh nhã giờ phút này biến thành một tiểu nhân quốc...
Phương Trần: "..."
Nói đi cũng phải nói lại, mình làm thế này có bị coi là coi thường tổ tiên không nhỉ?
Sau đó, Phương Trần thầm nghĩ, mình không thể nào ngay trước mặt các trưởng bối trong tông môn lại để hình tượng của các vị tổ tiên thấp bé như vậy được?
Ngay lập tức, lòng hắn quay cuồng...
Nếu vừa rồi mình khom lưng thì các vị tổ tiên sẽ thu nhỏ.
Vậy mình thẳng người lên, có phải các vị tổ tiên sẽ to ra không?
Và khi Phương Trần từ từ ngồi thẳng dậy, các vị tổ tiên lập tức trở lại dáng vẻ ban đầu.
Phương Trần thấy vậy, ngẩn người, rồi lại đứng lên.
Các vị tổ tiên khôi phục như thường.
Thấy thế, Phương Trần lại ngẩn ra, ngay sau đó vô thức quỳ một gối xuống.
Khoảnh khắc tiếp theo, các vị tổ tiên thu nhỏ lại.
Phương Trần đứng thẳng.
Các vị tổ tiên to ra.
Khom lưng.
Thu nhỏ.
Đứng thẳng.
To ra!
Ha ha!
Thú vị thật!
Phương Trần vui quá, không nhịn được cười phá lên, nhưng ngay sau đó, hắn đột nhiên nhận ra đây là nơi nào, nụ cười liền cứng đờ.
Mồ hôi trên mặt hắn tuôn như thác.
Toang!
Chơi lố rồi!
Mẹ nó chứ, bên ngoài toàn là trưởng bối trong tông môn mà!
Phương Trần dằn vặt một hồi lâu...
Thôi kệ!
Lát nữa ra ngoài cứ giả vờ ngây thơ vô số tội, không biết các trưởng bối đang xem là được.
Như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người!
Cùng lúc đó.
Trước màn nước.
Cả Đạm Nhiên Điện lặng ngắt như tờ.
Mọi người: "..."
Kiểm tra xong bức họa Đạm Nhiên không có vấn đề gì, Dư Bạch Diễm vừa mới vội vã quay về cũng ngây người ra.
Trong lòng họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất.
Thằng nhóc này, dũng cảm thế sao?
Lúc này, Lăng Tu Nguyên nhắm mắt lại với vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, đau khổ phất tay, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: "Đi, đi mau, gọi nó ra đây cho ta ngay!"
"Vâng!"
Mọi người im như thóc, tất cả đồng loạt đứng dậy rồi tranh nhau ùa ra khỏi Đạm Nhiên Điện.
Ai cũng không dám ở lại cùng tổ sư vào lúc này!
Sau khi đám người rời đi, Lăng Tu Nguyên mở mắt nhìn Thần Tướng Khải đang đứng nghiêm chỉnh trong màn nước, hít một hơi thật sâu, đầu óc ong ong...
...
Bên trong bức họa Đạm Nhiên.
Khi Phương Trần đang đứng yên, đột nhiên, một bàn tay thon dài trắng nõn xuất hiện giữa không trung, ngay sau đó không gian bị xé ra một khe hở.
Phương Trần vô thức ngẩng đầu nhìn, vẻ mặt kinh ngạc.
Động tĩnh lớn vậy sao?
Không lẽ lại có tổ tiên đến quỳ mình nữa chứ?
Kết quả, sau khi khe nứt không gian xuất hiện, một thiếu niên mặc áo trắng, mặt đẹp như ngọc bước vào.
Nhìn thấy ngũ quan rõ ràng của thiếu niên, Phương Trần sững sờ, có mặt?
Đây là tổ tiên sao?
Chắc là không phải đâu nhỉ?
Hơn nữa, hắn xuất hiện cũng không chạy tới quỳ lạy mình...
Phương Trần lập tức đưa ra phán đoán.
Vậy khả năng cao là trưởng bối trong tông môn!
Nghĩ đến đây, Phương Trần định hành lễ.
Thấy vậy, Dư Bạch Diễm sợ đến hồn bay phách lạc, hoảng hốt quát: "Chậm đã! Phương Trần!"
Hắn không muốn tận mắt chứng kiến tổ tiên biến lớn thu nhỏ ngay trước mặt mình!
Nhất là khi hắn còn biết Lăng Tu Nguyên đang ở đây.
Phương Trần không biết có Lăng Tu Nguyên, còn có thể nói là người không biết không có tội.
Nhưng nếu hắn dám để Lăng Tu Nguyên tiếp tục biến lớn thu nhỏ, hắn ra ngoài là toi đời.
"Tiền bối, ta..."
Phương Trần thấy đối phương ngăn cản mình, nhất thời cứng người.
Dư Bạch Diễm nói cực nhanh: "Bản tọa là Dư Bạch Diễm, tông chủ Đạm Nhiên Tông, Phương Trần, ngươi cứ gọi ta một tiếng Dư tông chủ là được. Hiện đang ở trong bức họa Đạm Nhiên, ngươi và ta đều là hậu bối của tổ tiên, lẽ ra bình đẳng, ngươi không cần đa lễ, mau ngồi thẳng dậy!"
Nhìn thân hình hơi nghiêng về phía trước của Phương Trần, hắn sợ mất mật, cứ có cảm giác một ánh mắt muốn giết người đang lượn lờ sau lưng mình.
"Vâng! Tông chủ!"
Phương Trần vội vàng ngồi thẳng dậy.
Mà Dư Bạch Diễm bây giờ cũng không dám đáp xuống đất, sợ bị tổ tiên quỳ lạy.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy rất đau đầu.
Hắn chưa bao giờ thấy khảo nghiệm trong bức họa Đạm Nhiên nào như thế này!
Ngày thường sau khi vào đây, hắn đều trực tiếp đưa đệ tử đã được hóa thân của tổ tiên chỉ điểm và rơi vào trạng thái đốn ngộ đi.
Chưa từng thấy ai như thế này...
Mà thôi, thằng nhóc này nhận tổ tiên quỳ lạy thì cũng đành, lại còn dám đùa giỡn hóa thân của tổ tiên ngay trước mặt các trưởng bối trong tông môn.
Thực sự quá đáng!
Nghĩ đến đây, Dư Bạch Diễm chỉ muốn rời đi thật nhanh, bèn nói: "Được rồi, chúng ta đi thôi."
Phương Trần lại không có ý định đi nhanh như vậy, vội vàng trưng ra vẻ mặt ngây thơ trong sáng, nghi hoặc hỏi: "Nhưng mà, tông chủ, khảo nghiệm này kết thúc rồi ạ?!"
Dư Bạch Diễm nghe xong suýt hộc máu.
Với tình hình hiện tại, ai mà khảo nghiệm ngươi nữa?
Hắn vội vàng nở một nụ cười, nói: "Đương nhiên là kết thúc rồi!"
Phương Trần do dự: "Nhưng... nhưng hình như con còn chưa gặp được mặt tổ tiên."
Thật ra hắn đang muốn giả ngu cho trót.
Bây giờ, làm sao hắn không biết đám người này chính là hóa thân của tổ tiên?
Nhưng để tránh cho các trưởng bối đang quan chiến cảm thấy hắn đùa giỡn hóa thân của tổ tiên, hắn phải giả vờ ngơ ngác.
Nghe vậy, Dư Bạch Diễm lập tức hiểu ra...
Thằng nhóc khá lắm!
Cũng biết điều đấy!
Hắn nhận ra ngay, Phương Trần cố tình giả vờ không biết đám người đang quỳ này là hóa thân của tổ tiên, muốn giữ thể diện cho mọi người.
Thực tế, Dư Bạch Diễm và những người khác đều biết rõ Phương Trần đã biết đám người trước mắt chính là hóa thân của tổ tiên.
Dù sao thì, Phương Trần vừa rồi còn hỏi thẳng "Các vị tổ tiên, vì sao lại quỳ ta"!
Nhưng, Phương Trần đã biết điều, Dư Bạch Diễm tự nhiên cũng sẵn lòng phối hợp diễn xuất.
Chuyện ở đây, mọi người ngầm hiểu là được rồi.
Đừng vạch áo cho người xem lưng!
Ngay sau đó, Dư Bạch Diễm tỏ vẻ kinh ngạc: "Hửm? Khảo nghiệm trong bức họa Đạm Nhiên đã sớm kết thúc, vậy mà ngươi không gặp được hóa thân của tổ tiên sao?"
Phương Trần hoang mang nói: "Vâng, tông chủ, không biết có phải con có vấn đề gì không ạ?"
Dư Bạch Diễm lại lẩm bẩm: "Ta cũng không biết, dù sao thì chúng ta vừa rồi đều không quan sát bức họa Đạm Nhiên này, không biết là ngươi có vấn đề hay bức họa có vấn đề."
"Đúng rồi, ta hỏi ngươi, ngươi có lĩnh ngộ được gì không?"
Phương Trần do dự một lát rồi trầm ngâm: "Ừm... Hình như có, mà lại hình như không, như có như không, mơ mơ hồ hồ, chính là cái cảm giác hiểu thì đã hiểu, không hiểu thì vẫn là không hiểu ấy ạ."
Lúc này, Dư Bạch Diễm đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ: "Thế thì ta hiểu rồi! Tổ tiên đã chỉ điểm cho ngươi, nhưng vì lĩnh ngộ của ngươi về Trúc Cơ Chi Đạo đã hoàn mỹ không tì vết, nên mới có chuyện như vậy!"
"Thật sao?"
Phương Trần lập tức lộ vẻ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, "Nói như vậy, con đã được tổ tiên công nhận rồi ạ?"
"Không sai."
Dư Bạch Diễm mỉm cười, nói tiếp: "Được rồi, chúng ta đi thôi."
Phương Trần không chút do dự gật đầu: "Vâng, tông chủ, chúng ta đi thôi!"
Không đợi Phương Trần mở miệng, Dư Bạch Diễm đã trực tiếp cuốn lấy Phương Trần, rời khỏi bức họa Đạm Nhiên.
Sau khi Phương Trần rời đi, cả thế giới trong tranh trở lại yên tĩnh.
Một lát sau, các hóa thân của tổ tiên từ từ tan thành ánh sáng, hòa vào làn sương khói thủy mặc...
...
Trong Đạm Nhiên Điện.
Lăng Tu Nguyên mặt không cảm xúc nhìn chăm chú.
Mọi người thì im như thóc, im lặng nhìn Phương Trần và Dư Bạch Diễm kẻ tung người hứng.
Lúc này, Dư Bạch Diễm bước vào: "Tổ sư, con đã đưa Phương Trần ra ngoài."
Theo sau hắn là Phương Trần với vẻ mặt đầy gượng gạo.
Phương Trần vừa vào cửa đã cảm nhận được hơn mười ánh mắt đồng loạt chiếu vào người mình.
Hắn lập tức nói: "Con xin ra mắt Lăng tổ sư, ra mắt các vị trưởng lão!"
Nói xong, hắn lập tức định hành lễ.
Kết quả, hắn vừa mới cử động...
Soạt soạt soạt.
Mọi người lập tức bật dậy như bị điện giật, tiếng ghế dựa xê dịch vang lên loảng xoảng, cả Đạm Nhiên Điện tức khắc loạn thành một đoàn
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang