Nghĩ đến đây, Phương Trần lập tức gật đầu nói: "Tốt, vậy ngươi cứ ghi chép lại hết những ý tưởng của mình đi, ta sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng nó."
Nghe nói như thế, Khương Ngưng Y cau mày, lời sư huynh sao mà nghe quái lạ thế!
Trong lúc Khương Ngưng Y đang ghi chép tâm đắc và kinh nghiệm kiếm pháp, Phương Trần liền kể lại những gì mình đã trải qua trong khoảng thời gian này, đồng thời trao đổi thông tin, khớp nối những điểm hợp lý với Khương Ngưng Y.
Hắn kể từ Thương Long sơn mạch đến Vân Cư Viên, rồi từ cuộc đối đầu giữa Lệ Phục và Giới Kiếp lại nói đến Nhất Thiên Tam biến hóa, cuối cùng là cái nhìn của hắn về Vô Tình kiếm pháp, tập trung vào cơ chế của Giới Kiếp — — sự phân hóa cảm xúc!
Hắn đặt trọng tâm vào điểm cuối cùng này là muốn thuận nước đẩy thuyền dẫn ra Vô Tình kiếm pháp, tiếp đó hỏi lại một vấn đề — —
Khương Ngưng Y tại Kiếm Hải bí cảnh bên trong, có từng nhận được gợi ý nào tương tự về phương diện "Trảm tình" hay không!
Nói không chừng, Vô Tình Kiếm Tôn đã sớm lưu lại hậu thủ trong Kiếm Hải bí cảnh, nhắc nhở Khương Ngưng Y cách đối phó Giới Kiếp.
Mà sau khi nghe xong lời Phương Trần, Khương Ngưng Y có chút chấn động, nàng nhìn Phương Trần, lộ ra vẻ không thể tin được, quay về Tiên Giới? Dung hợp quyền hành của Yêu Tổ?
Những gì Phương Trần nói đã tạo ra một cú sốc cực lớn cho Khương Ngưng Y.
Cuối cùng, nàng mới hít sâu một hơi, trên khuôn mặt lộ ra vài phần suy tư, sau đó, vẻ mặt nàng lại biến thành do dự với tốc độ mắt thường có thể thấy được: "Sư huynh, ta có một suy đoán không biết có nên nói ra không."
Phương Trần thấy Khương Ngưng Y do dự như vậy, trong lòng không khỏi chấn động, nói: "Suy đoán gì? Có liên quan đến Kiếm Hải bí cảnh sao?"
"Không phải."
Khương Ngưng Y lắc đầu nói: "Ta tạm thời không nhớ ra trong Kiếm Hải bí cảnh có vật gì liên quan đến Giới Kiếp, chỉ là ta phát hiện một nơi kỳ lạ..."
"Ngươi cảm thấy, Táng Tính tiền bối, có giống Giới Kiếp không?"
Phương Trần nghe vậy, lần này thì thật sự kinh ngạc, hắn vô thức nhìn về phía Táng Tính...
Táng Tính đang lượn lờ quanh Nhất Thiên Tam, nhưng vì Dực Hung ngăn cản, Táng Tính nhiều lần không thể ra tay.
Cảnh tượng này ở kiếp trước được người ta gọi là diều hâu vồ gà con.
Hiện tại là Táng Tính bắt tiểu tam.
Sau đó Dực Hung cũng là con gà mái già đó.
Nhìn thấy hình ảnh Táng Tính bình tĩnh tiếp cận Nhất Thiên Tam một cách đầy tà ác, Phương Trần nhịn không được hít một hơi khí lạnh: "Không đến nỗi chứ? Nhưng cái dáng vẻ này, quả thực giống hệt Hắc Mang, không nói một lời, rồi tà ác tiếp cận ta... Vậy bây giờ nói thế nào, ta chém chết hắn sao?"
"Đừng có nói bậy nói bạ."
Khương Ngưng Y giận một câu, nói: "Ngươi biết ý ta mà, ta muốn nói là phương thức tu luyện của Táng Tính tiền bối, có phải có nhiều điểm tương đồng với Giới Kiếp hay không."
Phương Trần vuốt cằm nói: "Đúng vậy."
"Tựa như trước đó Táng Tính trước mặt bà ngoại ta, đã từng cố gắng dùng cảm xúc mãnh liệt để đột phá cảnh giới cao hơn, tuy nói cuối cùng là thất bại, dẫn đến hắn xấu hổ đến độ muốn độn thổ."
"Nhưng mà, khi đó, tu vi và thực lực của hắn là có sự tăng lên."
"Điều này nói không chừng chính là điểm tương đồng giữa hắn và Giới Kiếp."
"Hơn nữa, so với một Hắc Mang tỉnh táo chỉ biết bị người ta trêu chọc, một vật thể quái dị cứ khặc khặc khặc hì hì ha ha trước mặt ngươi lại càng giống Giới Kiếp hơn nhiều. Thế nên, ta chém chết nó luôn nhé?"
Khương Ngưng Y im lặng bịt miệng Phương Trần, nói: "Đừng nói nữa."
Phương Trần: "..."
Sau khi khiến Phương Trần ngậm miệng, Khương Ngưng Y mới nói: "Vậy xem ra, tác dụng của Nhất Thiên Tam trở nên càng đáng sợ hơn."
"Nhất Thiên Tam có thể khiến Táng Tính tiền bối tạm thời mang về những cảm xúc đã mất của hắn, vậy thì..."
"Giới Kiếp thì sao?"
"Nhất Thiên Tam có phải có thể áp dụng Tiên Nhan quang hoàn lên Giới Kiếp, đồng thời khiến Giới Kiếp cũng lấy lại những cảm xúc đã mất của nó không?"
Khương Ngưng Y nói lên nghi vấn, khiến Phương Trần triệt để chìm vào trầm tư.
May mắn lúc này Hắc Mang không có ở đây, đã bị Du Khởi phong ấn, nếu không Phương Trần khẳng định sẽ lo lắng phương pháp kia liệu có khiến Hắc Mang học được không...
Phương Trần nhíu mày: "Nói như vậy, chẳng phải chúng ta phải bảo vệ Nhất Thiên Tam nghiêm ngặt hơn sao? Nếu không để Giới Kiếp lấy đi, đây chẳng phải ngỏm củ tỏi sao?"
"Không cần đâu." Khương Ngưng Y lại phủ nhận suy đoán của Phương Trần, nói: "Vậy nếu như Nhất Thiên Tam có thể tạo thành ảnh hưởng lên Giới Kiếp thì, Giới Kiếp sẽ biến thành bộ dạng gì?"
Phương Trần sững sờ, trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh — —
"Hì hì ha ha Nhất Thiên Tam hút hút khặc khặc khặc..."
Khi nghĩ đến hình ảnh này, Phương Trần không khỏi trợn tròn mắt.
Hắn biết, Táng Tính từ trước đến nay đều là một Kiếm Linh bình thường.
Chỉ có điều, cảm xúc của Táng Tính bị phóng đại lên rất nhiều lần, nên mới trông khác người bình thường mà thôi.
Vậy nếu là như vậy, khi cảm xúc của Giới Kiếp bị phóng đại, liệu Giới Kiếp có hoàn toàn phát điên không?
Ví dụ như, khi Giới Kiếp muốn cẩn thận, hắn sẽ cẩn thận đến mức không thể tả.
Khi Giới Kiếp muốn toàn quân xuất kích, hắn liền sẽ cuống cuồng đến phát rồ?
Nghĩ tới đây, Phương Trần càng nhận ra bộ chiến thuật giảm trí + trảm tình + bình đẳng mà mình nghĩ ra trước đó dường như là cách làm chính xác nhất, hiện tại Nhất Thiên Tam còn có thể đóng một vai trò mới nữa.
Phương Trần nhịn không được liên tục gật đầu: "Không tệ, không tệ, đây dường như là một chiến thuật rất hay, ngươi thông minh pro vãi!"
Khương Ngưng Y nghe nói như thế, cũng không kìm được mà nở một nụ cười rạng rỡ.
Đúng lúc này.
Trước mặt bọn họ đột nhiên có một khe hở không gian mở ra, tiếp đó, một bóng người áo bào trắng chậm rãi bước ra từ đó.
Người đến, chính là Lăng Tu Nguyên.
Thấy vậy, hai người vội vàng nói: "Bái kiến Lăng Tổ Sư."
"Ừm."
Sắc mặt Lăng Tu Nguyên trông không được tốt cho lắm.
Mà nhìn thấy Lăng Tu Nguyên trở về, Triệu Nguyên Sinh cuối cùng cũng thở phào một hơi, gã này mà còn chưa về, thì chẳng còn ai làm việc nữa.
Bất quá, nhìn sắc mặt Lăng Tu Nguyên, Triệu Nguyên Sinh không vội tiến lên.
Hắn cảm giác gã này chắc chắn đã chịu không ít ấm ức từ chỗ Lệ Phục.
Bất quá, Dực Hung bị Táng Tính làm phiền đến mức không thể rời đi, nhìn thấy Lăng Tu Nguyên như thể nhìn thấy cứu tinh, vội vàng chạy tới.
Như vậy, Táng Tính sẽ không quấy phá nữa.
Tiếp đó, Lăng Tu Nguyên thấy Khương Ngưng Y đã tỉnh, liền hỏi: "Ngươi kết thúc tu luyện rồi à? Thế nào rồi?"
Khương Ngưng Y báo cáo cứ như đang họp ở Đạm Nhiên điện vậy: "Nhờ phúc Lăng Tổ Sư, đệ tử thu hoạch khá tốt, lĩnh ngộ kiếm ý liên quan đến nguyên lực, tự cảm thấy có hy vọng đột phá Phản Hư, nếu có thêm thời gian chuẩn bị kỹ lưỡng, nhất định có thể vững vàng bước vào cảnh giới Phản Hư."
Lăng Tu Nguyên thấy Khương Ngưng Y như thế, không khỏi khẽ gật đầu, lộ vẻ hài lòng: "Rất tốt."
"Thế còn Nhất Thiên Tam thì sao?"
"Ngươi tu luyện được thế nào rồi?"
Nhất Thiên Tam đúng lúc cũng tiến đến gần, sau khi bị Lăng Tu Nguyên điểm danh, liền lập tức nói: "Nhờ phúc Lăng Tổ Sư, ta thu hoạch khá tốt, lĩnh ngộ quang hoàn liên quan đến Thực Lực Bình Đẳng."
Lăng Tu Nguyên nghe nói như thế, không khỏi hơi kinh ngạc trong lòng: "Thực Lực Bình Đẳng?"
Dực Hung giải thích cặn kẽ.
Nghe được năng lực của bình đẳng quang hoàn, Lăng Tu Nguyên không khỏi hơi kinh ngạc trong lòng, đây chính là năng lực của cây thế giới mới sao?!
Lăng Tu Nguyên cũng giống Phương Trần, phản ứng đầu tiên trong đầu cũng là thứ này có thể dùng để đối phó Giới Kiếp ư?
Phản ứng thứ hai cũng là thứ này có thể giúp Phương Trần thành tiên trước, rồi quay về Tiên Giới sao?
Bất quá, muốn Phương Trần thành tiên, Nhất Thiên Tam trước tiên phải tiến vào cảnh giới tiên nhân.
Nhưng điểm này, Lăng Tu Nguyên cảm thấy không khó.
Trước mắt mà nói, khó khăn cản trở Nhất Thiên Tam tu luyện chính là kiếp lực, Chí Tôn Bảo Nhân Huyết, Tiên Nhan thụ tàn khối có hữu dụng hay không thì tạm thời chưa biết.
Mà kiếp lực của Phương Trần không đủ để hỗ trợ Nhất Thiên Tam tu luyện đến cảnh giới tiên nhân, nhưng Lệ Phục thì có thể.
Lệ Phục thân là cường giả chí tôn, muốn trợ giúp Nhất Thiên Tam thành tiên, chỉ e là vấn đề thời gian mà thôi.