Virtus's Reader
Gọi Ngươi Đi Chịu Chết, Không Có Để Ngươi Vô Địch

Chương 113: CHƯƠNG 113: KHÍ VẬN CHI TỬ THỨ SÁU, PRO VÃI!

Nghe Thiệu Tâm Hà nói vậy, Phương Trần híp mắt lại.

Bán yêu?!

Nói vậy là, Thiệu Tâm Hà được sinh ra từ sự kết hợp giữa người và yêu?

"Có phải đã dọa sư đệ rồi không?"

Thấy Phương Trần im lặng, Thiệu Tâm Hà hỏi.

"Hơi kinh ngạc một chút." Phương Trần thành thật đáp: "Vì nhìn bề ngoài, sư huynh không giống yêu tộc cho lắm."

Thiệu Tâm Hà cười nói: "Chẳng qua là ta chưa hiện nguyên hình thôi. Nhưng xem ra sư đệ cũng không mấy ngạc nhiên về chuyện bán yêu nhỉ?"

"Cũng có thể hiểu được!"

Phương Trần gật đầu, tỏ ra ánh mắt “ta hiểu ngươi mà”, sau đó ho khẽ một tiếng rồi bắt đầu nhỏ giọng buôn chuyện: "Ta có một câu hỏi khá tò mò, nếu sư huynh thấy phiền thì không cần trả lời cũng được."

Thiệu Tâm Hà nhìn bộ dạng lén lút của Phương Trần, không khỏi bật cười: "Ngươi cứ hỏi."

Phương Trần hỏi: "Huyết mạch còn lại trên người huynh là huyết mạch gì vậy?"

"Mẹ ta là Minh Linh Thiên Hồ, nên ta cũng mang huyết mạch Hồ tộc. Chuyện này ở Xích Tôn Sơn không phải là bí mật gì lớn."

Thiệu Tâm Hà đáp.

"À, ra là vậy."

Nghe thế, Phương Trần lập tức "não bổ" ra một thiên tình sử 5 triệu chữ đầy éo le về mối tình ái hận triền miên giữa hồ nữ và tu sĩ Nhân tộc.

"Vậy sư huynh, tại sao huynh lại đưa thứ này cho ta?"

Phương Trần chỉ vào viên ngọc thạch trong tay Thiệu Tâm Hà.

Thiệu Tâm Hà cười cười: "Người có Chí Tôn Bảo Thể vốn đã hiếm, vừa sở hữu thể chất này lại vừa có thiên tư trác tuyệt, vào được Xích Tôn Sơn thì lại càng hiếm hơn."

"Lúc cha ta còn tại thế, ông ấy là người đầu tiên ta từng thấy, còn ngươi chính là người thứ hai."

"Cho nên, đưa viên ngọc thạch này cho ngươi mới xem như vật tận kỳ dụng!"

Vừa dứt lời.

Phương Trần im lặng.

Bấy giờ hắn mới hiểu tại sao lần đầu gặp mặt, Thiệu Tâm Hà lại có cảm giác thân thiết khó hiểu với mình.

Phương Trần gãi đầu nói: "Nhưng vật quý giá thế này, sao ta dám nhận chứ."

Nghe ý của Thiệu Tâm Hà, cha của huynh ấy đã qua đời.

Viên ngọc thạch này hẳn là di vật mới đúng.

Hắn sao nỡ lòng nào nhận?

Thiệu Tâm Hà dường như đọc được suy nghĩ của Phương Trần, cười nói: "Không sao, cha để lại cho ta rất nhiều thứ, không thiếu món này."

"Huống chi, không phải sư huynh muốn mỉa mai ngươi đâu, nhưng viên ngọc thạch này tuy có thể che giấu khí tức của Chí Tôn Bảo Thể, rất quý giá, nhưng… nó đúng là chẳng có tác dụng gì sất."

Phương Trần: "..."

Huynh nói cũng đúng thật!

Thiệu Tâm Hà cười nói: "Hơn nữa, ngươi nhận lấy viên ngọc thạch này thì ta và sư tôn mới xem như hoàn thành yêu cầu của Lăng tổ sư."

Phương Trần ngẩn ra: "Lăng tổ sư đã nói gì sao?"

Thiệu Tâm Hà đáp: "Trong ngọc giản nhiệm vụ khảo hạch của ngươi mà Dư tông chủ gửi tới, Lăng tổ sư đã ghi rõ, bảo chúng ta phải chiếu cố ngươi hết mức có thể."

"Đó cũng là lý do vì sao vừa rồi sư tôn ta không tra hỏi kỹ càng lý do của ngươi mà đã cho phép ngươi trì hoãn."

"Tuy ông ấy thích uống rượu, nhưng bình thường không dễ nói chuyện như vậy đâu."

Nghe vậy, Phương Trần vô cùng cảm động.

Lăng tổ sư đúng là quá chu đáo!

Sau đó, Phương Trần nhận lấy ngọc thạch, nói với Thiệu Tâm Hà: "Đa tạ sư huynh!"

"Không cần."

Thiệu Tâm Hà xua tay, rồi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cầm ngọc thạch của Phương Trần, do dự một lúc rồi hỏi: "Sư đệ, sư huynh có một câu, không biết có nên hỏi không."

Phương Trần ngẩn người, đáp: "Huynh cứ hỏi."

"Tại sao trên tay ngươi lại có hai chiếc nhẫn Xích Tôn?"

Thiệu Tâm Hà hỏi.

Phương Trần: "..."

Hắn cúi đầu nhìn, quả nhiên cả hai chiếc nhẫn Xích Tôn đều đang đeo trên tay.

Hắn nhất thời vỗ trán.

Chết tiệt!

Quên trả lại cho Khương Ngưng Y rồi.

Hắn cười gượng nói với Thiệu Tâm Hà: "Chiếc còn lại là của Khương chân truyền, ta vốn định trả lại cho nàng, kết quả vừa rồi lại quên mất."

Nghe vậy, Thiệu Tâm Hà sững sờ: "Khương chân truyền? Ngươi nói là Khương Ngưng Y sao?"

"Đúng vậy."

"Nhẫn Xích Tôn quan trọng lắm đấy, ngươi mau trả lại cho nàng đi. Theo lý mà nói, chuyện thế này không nên quên mới phải, ngươi đã làm gì mà lại quên được..."

Thiệu Tâm Hà ban đầu nhíu mày, lo lắng Phương Trần không nhận thức được tầm quan trọng của nhẫn Xích Tôn, nhưng nói được nửa chừng, hắn đột nhiên im bặt, ánh mắt lập tức trở nên đầy ẩn ý, cười nói: "Là sư huynh đường đột, lắm lời rồi! Sư đệ đừng trách, sau này ngươi nhớ trả lại là được."

Phương Trần: "???"

Sao huynh lại nhìn ta bằng ánh mắt đó?

Ta có làm cái quái gì đâu!

Sau đó, Thiệu Tâm Hà lại nhắc nhở một câu: "Có điều, sư đệ à, tiềm lực của Khương chân truyền vô cùng đáng sợ đấy."

"Sư đệ, ngươi phải cố gắng nhiều vào!"

Phương Trần: "?"

Nhìn bộ dạng này của Thiệu Tâm Hà, hắn cũng không biết có nên mở miệng giải thích hay không.

Thấy Phương Trần im lặng, Thiệu Tâm Hà cười ha hả, nói tiếp: "Thôi được rồi, sư đệ về trước đi, ta còn phải ra ngoài một chuyến, mua chút đồ giải rượu cho sư tôn."

Phương Trần: "... Được thôi!"

...

Sau đó, Phương Trần rời khỏi Thanh Phong Các, nhìn lên bầu trời, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này.

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên: "Đinh—"

"Đang dò tìm sự tồn tại của Khí Vận Chi Tử..."

"Dò tìm hoàn tất."

"Khí Vận Chi Tử: Thiệu Tâm Hà."

Nghe thế, Phương Trần thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy!

Bán yêu lại còn là thiên kiêu, vừa rồi hắn đã lờ mờ cảm thấy Thiệu Tâm Hà chính là Khí Vận Chi Tử!

Hệ thống nói tiếp: "Thiệu Tâm Hà, thực lực Kim Đan đỉnh phong, đệ tử chân truyền của Đạm Nhiên Tông, đại sư huynh của Xích Tôn Sơn!"

"Từ nhỏ mồ côi cha mẹ, thân mang huyết mạch đế phẩm của tộc Minh Linh Thiên Hồ, Thiên phẩm Kim Đan!"

"Vì cố ý áp chế tu vi suốt mười mấy năm nên đến nay vẫn chưa Ngưng Anh!"

Nghe câu giới thiệu này của hệ thống, mí mắt Phương Trần giật điên cuồng.

Hít!

Vãi chưởng?

Pro vậy sao?

Đây chính là đẳng cấp của Khí Vận Chi Tử sao?

Phải biết rằng, phẩm giai Kim Đan và phẩm giai đạo cơ tương ứng với nhau, cũng chia làm ba phẩm Thiên, Địa, Nhân!

Thiên phẩm Kim Đan đã là thiên tư đỉnh cao rồi!

Trên người còn có huyết mạch đế phẩm của Hồ tộc?

Lại còn cố ý áp chế tu vi, không đột phá Nguyên Anh?

Tuy không biết hành động này có ý nghĩa gì, nhưng nghe thôi đã thấy không hiểu gì nhưng có vẻ rất lợi hại.

Đến mức một kẻ sở hữu Thần Tướng Đạo Cốt, mặc Thần Tướng Khải đỏ, mang Thượng Cổ Thần Khu, dựng Lôi Kiếp Đạo Cơ, được các đời tổ tiên hóa thân quỳ lạy, nắm giữ tiên thuật, danh xưng Hỏa Sát Vương như ta đây… cũng phải nể mấy phần!

Sau đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Phương Trần—

Nếu Thiệu sư huynh là bán yêu, vậy hệ thống định để mình giúp huynh ấy thế nào?

Giống như với Dực Hung?

Lại tự làm thịt mình cho hắn ăn à?

Hệ thống tiếp tục: "Để trợ giúp Thiệu Tâm Hà đạt được ngôi vị Vô Thượng Tiên Tôn, mời ký chủ thực hiện hai việc dưới đây!"

"Thứ nhất, mời ký chủ bắt giữ Thiệu Tâm Hà, giúp nó thoát khỏi hạn chế từ thiên tư rác rưởi của Nhân tộc, đào Thiên phẩm Kim Đan của hắn ra rồi vứt bỏ, sau đó tiến hành rút gân lột da, luyện huyết tẩy xương, đảm bảo huyết mạch Yêu tộc thuần khiết của Thiệu Tâm Hà không bị huyết mạch Nhân tộc quấy nhiễu!"

"Thứ hai, mời ký chủ hoàn thiện huyết mạch Minh Linh Thiên Hồ của Thiệu Tâm Hà thành huyết mạch Vạn Yêu Tổ Nguyên!"

"Chờ sau khi Thiệu Tâm Hà phát hiện huyết mạch đến từ cha ruột của mình đều đã biến mất, hắn sẽ ra tay giết chết ký chủ, thôn phệ huyết nhục Chí Tôn Bảo Thể của ký chủ. Đến lúc đó, mời ký chủ an tâm qua đời, mỉm cười nơi chín suối!"

Phương Trần: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!